TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Kiếm Mộ

Trước thần tình khác lạ của ba người Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều và Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư chậm rãi nói ra những suy nghĩ trong lòng: "Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần đệ gặp phải khó khăn gì thì sư phụ đều ra tay giúp đỡ. Trong ba năm này, vì việc tu luyện của đệ, vì để cho đệ được thường xuyên tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động mà sư phụ đã hao tốn rất nhiều sức lực, không quản gần xa đi thu thập thảo dược... Vậy nên đệ rất cảm kích sư phụ".

Mấy lời này, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chẳng phóng đại lên chút nào, tất cả đều là sự thật. Trong suốt ba năm hắn miệt mài tu luyện, dưới áp lực kinh khủng của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, quả có không ít lần hắn phải gánh chịu thương tổn. Đành rằng sinh vật khả ái kia rất chiếu cố hắn, thường xuyên trợ giúp hắn giải trừ áp lực, thế nhưng đâu phải mọi lúc, mọi lần. Thỉnh thoảng nó cũng rời khỏi cổ động để đi ra bên ngoài dạo chơi. Thêm nữa, dẫu lúc nó còn trong động thì sự giúp đỡ chung quy vẫn là hữu hạn...

Mà Lăng Tiểu Ngư, hắn lại là hạng người nào?

Với bản tính cố chấp của mình, bất kể có nhận được trợ giúp từ sinh vật khả ái kia hay không thì hắn đều dốc hết sức lực để tu luyện, một khi chưa tới ngưỡng giới hạn thì sẽ chẳng chịu rời đi. Theo nghĩa nào đó thì Lăng Tiểu Ngư hắn rất ngốc nghếch. Và chính bởi vì sự ngốc nghếch không biết điểm dừng này của hắn mà sư phụ hắn - Lăng Thanh Trúc - phải nhảy vào can thiệp.

Mới đầu, nàng định sẽ đích thân giám sát việc tu hành của Lăng Tiểu Ngư, nhưng sau một thời gian thì nàng chợt nhận ra bản thân khó có thể kiểm soát hết được, lại rất bất tiện; chính vì vậy, nàng đành bất đắc dĩ mà "hùa theo", thay vì hạn chế việc tu luyện của Lăng Tiểu Ngư, nàng bắt đầu hỗ trợ hắn.

Công việc "bảo mẫu" này tính ra cũng khá vất vả. Để chữa trị những thương tổn, giúp Lăng Tiểu Ngư đề cao thể chất, Lăng Thanh Trúc đã phải đêm ngày vùi đầu vào luyện đan chế thuốc; chưa hết, trừ bỏ đan dược ra thì nàng còn phải thường xuyên ở bên cạnh hắn, dùng chính chân nguyên của mình giúp hắn ổn định cơ thể, hấp thu dược lực...

Ba năm dài Lăng Tiểu Ngư chuyên tâm tu luyện cũng chính là ngần ấy thời gian Lăng Thanh Trúc vì hắn mà lao tâm khổ tứ. Mặc dù nàng là phong chủ Trúc Kiếm Phong - một đại nhân vật - nhưng thân gia tính ra cũng chả nhiều nhặn gì cho cam. Dạo trước, vì đột phá cảnh giới chân nhân hậu kỳ, vì luyện chế Hoá Thần Đan, Lăng Thanh Trúc nàng đã phải bỏ ra đại giới, gần như phá sản. Bởi thế cho nên để trợ giúp Lăng Tiểu Ngư, nàng muốn không tốn công là không được.

Bôn ba thực sự là khó tránh đấy.

Thành thật mà nói, trong lòng mình, nhiều khi Lăng Thanh Trúc cũng thấy buồn bực ghê lắm. Nàng trách mình, nhưng phần lớn vẫn là trách người. Thậm chí có đôi lúc nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã khiến nàng phải chạy đông chạy tây tìm kiếm linh đan dược thảo - là nàng lại xúc động mà muốn lao tới đánh ngay. Cái tên đệ tử cố chấp này, hắn làm khổ nàng quá mà.

Ba năm, quãng thời gian mệt nhọc, lắm muộn phiền của Lăng Thanh Trúc. Nó làm nàng thấy rất ấm ức, không thoả đáng. Nhưng...

Hiện tại, sau khi nghe hết những lời bày tỏ chân tâm thật dạ của Lăng Tiểu Ngư, trong lòng nàng, cảm giác quả dễ chịu đi rất nhiều.

"Coi như tiểu tử ngươi biết điều".

Thầm nghĩ, Lăng Thanh Trúc hé môi hắng giọng: "Hừm... Tiểu Ngư Nhi, chúng ta là sư đồ, không cần phải quá để tâm. Chuyện ta giúp ngươi, đó là việc nên làm. Mặc dù ngươi rất ngốc nghếch nhưng tốt xấu gì cũng là đệ tử của ta...".

"Sư phụ...".

Trái với sự giả trang của Lăng Thanh Trúc, vẻ xúc động hiện lên trên khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư là thật. Mấy lời vừa rồi của nàng, chúng đã tác động rất nhiều tới nội tâm hắn, làm hắn nghẹn lời.

Có điều... cũng mỗi mình hắn. Phần những người khác, đơn cử như Chu Đại Trù thì... hắn chả xi nhê gì trước những lời chứa chan tình cảm mà Lăng Thanh Trúc đã nói. Không đơn thuần chỉ bởi hắn là kẻ ngoài cuộc. Khác với Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù hắn quá hiểu vị sư phụ kia của mình. Lúc nào nàng thật tâm, lúc nào nàng cố tình giả trang, hắn đây há lại chẳng biết?

Dạ âm thầm khinh bỉ, Chu Đại Trù nói ra: "Lão nhân gia, dạo này việc tu luyện của con cũng gặp khó khăn lắm, hình như là chạm tới bình cảnh rồi. Lão nhân gia, hay người giúp con luyện chế ít đan dược đi".

Chu Đại Trù chưa nói thì thôi, vừa nói xong đã liền khiến tâm tình người nơi đối diện tụt dốc không phanh.



Mắt đẹp lườm một cái, Lăng Thanh Trúc lạnh nhạt đáp: "Chu tiểu tử, đối với môn nhân phái Thiên Kiếm chúng ta, tu hành trọng yếu ở việc thuận theo tự nhiên, không hấp tấp nóng vội. Đan dược tuy tốt nhưng chung quy vẫn chỉ là vật ngoại thân, dùng nhiều sẽ ảnh hưởng căn cơ, rất có hại. Trước mắt ngươi cứ thong thả, từ từ rồi cũng sẽ vượt qua bình cảnh thôi".

"Nhưng mà lão nhân gia, hồi nào tới giờ con tu luyện đều rất hiếm khi phục dụng đan dược, đâu có tính là nhiều được..."."Lão nhân gia...".

"Cơm nguội rồi. Mọi người mau ăn đi".

"Sư phụ lão nhân gia...".

"Sao?". - Lăng Thanh Trúc bắt đầu tỏ ra khó chịu - "Chu tiểu tử ngươi no rồi phải không? Nếu no rồi thì mau về phòng tu luyện đi".

Trước cái lườm nguýt doạ nạt của ân sư, Chu Đại Trù gan đâu dám hó hé thêm nửa câu. Hắn cúi đầu, tay bưng bát cơm thầm nghĩ: "Ta biết ngay mà. Lão nhân gia làm sao có khả năng cải tà quy chính, biến ác thành thiện được. Tiểu Ngư hắn thật đã bị lừa rồi...".

"Haizz... Tiểu Ngư sao lại dễ bị gạt như vậy chứ...".

Giữa lúc Chu Đại Trù còn đang bận than ngắn thở dài, âm thầm nghĩ cách cảnh tỉnh người huynh đệ của mình thì phía bên kia bàn, Lăng Thanh Trúc đang ăn bỗng dừng đũa. Nét mặt chả lấy gì làm vui, nàng cất tiếng: "Mấy đứa các ngươi tạm dừng ăn một chút".

"Sư phụ". - Mặt mày nghi hoặc, Mộng Kiều hỏi - "Có chuyện gì vậy ạ?".

Dưới ánh mắt trông chờ của Mộng Kiều cũng như ba người Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc nói: "Có một tin tức ta muốn thông báo với các ngươi".

Nàng dừng vài giây, đợi khi đám đệ tử của mình đã rất mực tập trung rồi mới tiếp tục: "Sáng nay ta ghé qua chỗ chưởng môn sư huynh, được sư huynh thông báo cho một việc. Đó là so với trước đây, ở lần Thiên nhân luận pháp của hai năm sau sẽ có chút thay đổi. Theo như huynh ấy nói thì ngoại trừ những phần thưởng trân quý tương tự mọi năm, lần này sẽ còn ban cho ba người đứng đầu một hồi cơ duyên nữa".

Cơ duyên?

Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư, bốn người đưa mắt nhìn nhau, sau cùng, Lâm Chí Viễn đại diện hỏi: "Sư phụ, không biết "cơ duyên" người đề cập cụ thể là gì?"."Kiếm Mộ".

"Cái gì?!" Vừa nghe được hai chữ "Kiếm Mộ", Lâm Chí Viễn liền thất thố hô lên, cả người cũng bật hẳn dậy.

Xem ra đối với Kiếm Mộ kia, hắn quả cũng có tường minh.

Trông thấy hắn như vậy, Lăng Thanh Trúc mới phê bình: "Tiểu Chí, mặc dù Kiếm Mộ kia là địa phương được trên dưới môn nhân hướng đến, nhưng ngươi có cần phải kích động tới vậy không? Vừa mới nghe tên đã nhảy dựng... Haizz... Đúng là không có tiền đồ".

"Sư phụ, đệ tử...". - Biết mình đã quá thất thố, Lâm Chí Viễn xấu hổ cúi đầu - "Tin tức người vừa nói thật làm đệ tử quá bất ngờ ạ".

"Tam sư huynh, Kiếm Mộ kia là nơi nào? Sao sư huynh lại kích động như vậy?".

Lâm Chí Viễn liếc qua Chu Đại Trù - người vừa hỏi - xong lại nhìn sang Lăng Thanh Trúc, thấy nàng gật đầu thì mới nói ra: "Sư đệ có điều còn chưa biết. Ở Thiên Kiếm Môn chúng ta, trừ bỏ Hoá Long Trì trăm năm mới mở một lần, được toàn thể môn nhân khao khát tiến vào ra thì có một nơi cũng hấp dẫn không kém".

"Là Kiếm Mộ?".

"Ừm".

Lâm Chí Viễn gật đầu, nói tiếp: "So với Hoá Long Trì mà các đệ đã biết thì Kiếm Mộ còn trọng yếu hơn. Chỗ này được bản môn ngày đêm canh giữ, hết sức nghiêm ngặt, nếu không phải đích thân chưởng môn tự mình dẫn đến thì không một ai được phép tiến vào".

"Tam sư huynh, kể cả thân phận phong chủ như lão nhân gia cũng không thể đi vào sao?".

Lần này, hồi đáp Chu Đại Trù không phải Lâm Chí Viễn mà là Lăng Thanh Trúc. Thần tình hơi bất mãn, nàng thừa nhận: "Không có ngoại lệ, kể cả phong chủ như ta thì cũng phải xin phép chưởng môn sư huynh mới được phép đi vào bên trong Kiếm Mộ".

"Chậc...". - Chu Đại Trù tặc lưỡi - "Đến phong chủ mà cũng phải xin phép, cái Kiếm Mộ kia quả đúng là trọng yếu thật. Bên trong khẳng định có nhiều bảo vật lắm".

"Nhiều sao...".

Lâm Chí Viễn cười khẽ: "Đại Trù, đệ lầm rồi. Thực ra bên trong Kiếm Mộ chỉ có duy nhất một loại bảo vật, đó là kiếm".

"Kiếm?".

Chu Đại Trù thoáng ngẫm liền hiểu ra: "À, thảo nào mà nó được gọi là Kiếm Mộ".

"Tam sư huynh, vậy ở bên trong Kiếm Mộ kia có những loại kiếm gì? Tại sao nó lại có sức hấp dẫn với huynh tới vậy, vừa nghe sư phụ nhắc tới đã liền bật dậy ngay?".

Bị Chu Đại Trù vô tình nhắc lại sự thất thố ban nãy, Lâm Chí Viễn hơi mất tự nhiên. Hắn nhẹ hắng giọng để lấy lại cân bằng, kế đó mới trả lời: "Kiếm Mộ là địa phương do tổ sư gia kiến tạo thuở còn tại thế với mục đích lưu truyền những thanh bảo kiếm trân quý do chính mình thu thập được. Ban đầu bên trong Kiếm Mộ có tất thảy mười thanh kiếm, gọi chung là Thập đại bảo kiếm. Về sau, trải qua hơn hai ngàn năm, tính đến hôm nay thì bên trong Kiếm Mộ chỉ còn bốn thanh đại bảo kiếm, sáu thanh còn lại thì đã được rút ra khỏi".

Chương 57: Uy Hiếp Đến Từ Kim Kiếm Phong

"Sư huynh, sáu thanh đại bảo kiếm kia là được ai rút ra vậy?".

Tiếp tục hỏi vẫn là Chu Đại Trù, và dĩ nhiên, người trả lời như cũ vẫn là Lâm Chí Viễn.

"Đại Trù". - Hắn nói - "Sáu thanh đại bảo kiếm kia, có hai thanh là được các vị đệ tử đời trước ở chủ mạch Kim Kiếm Phong rút ra, bốn thanh khác, mỗi thanh do một vị tiền bối của bốn chi mạch còn lại rút ra".

"Ồ, nói vậy tức là Trúc Kiếm Phong của chúng ta cũng đang giữ một thanh đại bảo kiếm rồi".

"Giữ? Hứ...".

Chợt nghe giọng bất mãn của sư phụ mình chen ngang, Chu Đại Trù nhất thời không khỏi nghi hoặc: "Lão nhân gia, bộ con nói sai gì hả?".

"Đương nhiên là ngươi nói sai".

Nghĩ đến chuyện xưa, Lăng Thanh Trúc lại thấy buồn bực: "Mấy trăm năm trước Trúc Kiếm Phong ta đúng là đã có người rút ra được một thanh đại bảo kiếm. Người đó thuộc thế hệ với ta, chúng ta vốn là cùng bái nhập tiên môn một ngày. Tên của hắn là Dương Tổ Hiền".

"Dương Tổ Hiền...". - Ngồi sát Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư thoáng nhẩm, nhẩm xong thì hướng sư phụ mình xác nhận - "Sư phụ, Dương Tổ Hiền mà sư phụ vừa nhắc có phải chính là Dương sư bá với đạo hiệu Bá Khí Chân Nhân không?".

"Tiểu tử ngươi cũng biết à?".

"Dạ, con đọc trong sách, tình cờ biết được một chút".

"Thì ra là vậy".

Lăng Thanh Trúc gật nhẹ hai cái, thở dài nói ra: "Kẻ mà ta nói đúng là cái tên Bá Khí Chân Nhân này. Thiên tư của hắn, mặc dù kém ta một chút nhưng so với những kẻ đồng trang lứa năm đó ở Thiên Kiếm Môn, chí ít cũng thuộc tốp năm hạng đầu, về sau lại còn có Xích Diệm Kiếm - một trong Thập đại bảo kiếm do tổ sư gia lưu lại bên trong Kiếm Mộ - làm bạn đồng hành, những tưởng hắn sẽ có tương lai rất đỗi huy hoàng, có thể trở thành một cây đại thụ của tông môn, ai dè đâu... Cây đại thụ này vẫn còn chưa kịp toả bóng thì đã bị người bứng nhổ mất rồi".

Cách ví von của Lăng Thanh Trúc, bốn người Lăng Tiểu Ngư ai nấy đều hiểu được. Sau tất cả, Mộng Kiều lên tiếng hỏi: "Sư phụ, Dương sư bá có phải là bị người ám toán? Còn Xích Diệm Kiếm, nó cũng đã bị kẻ gian đoạt mất?".

"Rất tiếc. Sự thật đúng là như vậy".

Nhẹ lắc đầu, Lăng Thanh Trúc hơi chán nản, bảo: "Về cái chết của tên Bá Khí Chân Nhân kia thì chẳng có gì để nghi vấn nữa. Năm đó hắn chính là bị người của Huyết Linh Tông ám hại. Sau này, Huyết Linh Tông kia cũng đã bị lục đại tông môn liên thủ tiêu diệt, coi như là báo được thù. Chỉ đáng tiếc là trong trận đại chiến năm đó, Xích Diệm cũng đã bị hủy mất...".

"Mà thôi, chuyện xảy ra lâu rồi, tính đến nay cũng đã hơn hai trăm năm... Chúng ta thân là môn nhân chính giáo, phải đối mặt với bọn tà ma ngoại đạo vốn là lẽ đương nhiên. Sinh tử đôi khi khó lòng quản nổi. Riêng phần Xích Diệm... Xét kỹ ra, Xích Diệm ban đầu cũng không phải của tổ sư gia, chỉ là được người thu thập. Trong số đó, có cái là lấy từ di tích, cổ động, có cái là đoạt của địch nhân, mất thì đã mất, tiếc nuối chẳng để làm gì. Huống hồ...".



"Một thanh Xích Diệm mất đi thì đã làm sao? Đừng nói chỉ một thanh Xích Diệm, kể cả năm thanh đại bảo kiếm đang được bốn chi mạch kia nắm giữ, dẫu chúng cũng bị kẻ gian đoạt đi thì ta vẫn sẽ không lo lắng chút nào".

"Lão nhân gia, người cũng không thể nói như thế được. Đó là đại bảo kiếm, rất trân quý a".
Quay mặt lại nhìn Chu Đại Trù - người vừa phản đối lời nói của mình, Lăng Thanh Trúc khinh thường: "Tiểu tử ngươi thì biết cái gì".

Nàng dừng một chút rồi mới nói tiếp: "Tuy đều được gọi chung là Thập đại bảo kiếm nhưng không phải cái nào cũng như cái nào đâu. Cho các ngươi hay, xét trong tổng số mười thanh kiếm được tổ sư gia lưu lại kia, thực sự đáng trân quý chỉ có đúng bốn thanh mà thôi. Và thật đáng hổ thẹn là cả bốn thanh kiếm uy lực vượt trội kia, toàn bộ lại đều đang nằm hết bên trong Kiếm Mộ".

"Hơn hai ngàn năm, trải qua suốt ngần ấy thời gian vậy mà lại chẳng có lấy một người rút ra được bảo kiếm chân chính... Haizzz... Đúng là quá thất vọng".

"Mà thôi, không người rút được cũng tốt. Hai năm sau ta đỡ phải mất mặt".

Bắt lấy thông tin trong câu nói nọ, cộng thêm những lời trước đó của sư phụ mình, Lâm Chí Viễn suy đoán: "Sư phụ, theo ý người thì hai năm sau chưởng môn sư bá thật sự sẽ mở ra Kiếm Mộ phải không ạ?".

"Ừ. Chưởng môn sư bá của các ngươi là người rất giữ chữ tín, đã nói thì nhất định sẽ làm. Ở lần Thiên nhân luận pháp hai năm sau, ba người xếp hạng đầu sẽ được ban tặng một hồi cơ duyên, cho phép tiến vào Kiếm Mộ".

"Vậy thì tốt quá. Con cũng đang muốn có một thanh đại bảo kiếm để xài".

Đáp lại Chu Đại Trù là một tiếng "hứ" khinh bỉ. Một tay bưng bát cơm, một tay cầm đôi đũa, Lăng Thanh Trúc tạt ngay gáo nước lạnh: "Chu tiểu tử, cái thằng mập ngươi, ta khuyên ngươi tốt nhất là nên từ bỏ cái ý nghĩ đó đi".

"Lão nhân gia, tại sao người lại nói thế?".

Chu Đại Trù hơi ngờ vực, đồng thời cũng cảm thấy bị chút ít tổn thương. Tốt xấu gì thì hắn đây cũng là thiên tài, tư chất thuộc hàng thiên kiêu a. Lăng Thanh Trúc nàng kêu hắn từ bỏ ý nghĩ, như vậy là ý gì? Lẽ nào nàng cho rằng hắn không thể tiến vào tốp ba người mạnh nhất ở Thiên nhân luận pháp hai năm sau, không đạt được tư cách đi vào bên trong Kiếm Mộ?

Dường như cũng thấu hiểu tâm tư đồ đệ mình, Lăng Thanh Trúc chủ động giải đáp: "Chu tiểu tử, cảm thấy lời của ta không thoả hả?".

"Tiểu tử ngươi có tư chất rất cao, ngộ tính cũng rất tốt, mấy cái đó ta đương nhiên biết. Nhưng thời gian ngươi tu luyện lại quá ít..."."Nếu là trước hôm nay, thú thật ta cũng tin tưởng ngươi lắm. Chỉ là kể từ hôm nay, sau khi ta tới Kim Kiếm Phong thì...".

"Sư phụ". - Chăm chú lắng nghe từ nãy giờ, Mộng Kiều chợt lên tiếng - "Lẽ nào người nghe được tin gì đó liên quan đến thực lực của lớp đệ tử chân truyền ở các chi mạch khác?".

"Ừm".

Lăng Thanh Trúc cũng không giấu giếm, gật đầu kể rõ: "Trong lúc ở Kim Kiếm Phong ta có tình cờ chạm mặt Tô Đông Vũ và Lưu Cảnh Thiên - hai đứa đệ tử yêu của chưởng môn sư bá các ngươi. Phần Tô Đông Vũ, thằng nhóc đó có bao nhiêu bổn sự thì chắc chẳng cần ta nói thì các ngươi đều đã biết. Cũng không phải tự dưng nó lại được môn nhân trên dưới sùng bái, kính ngưỡng...".

"Ở Kim Kiếm Phong, trước nay ta vốn cho rằng chỉ có Tô Đông Vũ mới đáng lo ngại, thật không ngờ ngay cả tiểu tử Lưu Cảnh Thiên kia cũng...".

"Lão nhân gia, ý người... ý người là cả tên Lưu Cảnh Thiên kia cũng đã bước vào cảnh giới chân nhân? Người không đùa con đấy chứ...".

Chu Đại Trù quả rất khó chấp nhận chuyện này. Nếu là một ai đó khác, thuộc một chi mạch khác thì cũng thôi, đằng này...

Đệ tử Kim Kiếm Phong, lại còn là huynh đệ của Tô Đông Vũ...

Tô Đông Vũ là ai? Chính là cái tên ngạo mạn mà hèn nhát đã xử ép hắn và Lăng Tiểu Ngư!

Còn nhớ cách đây bốn năm, hôm đó hắn và Lăng Tiểu Ngư đến Đa Bảo Hội dạo chơi, trong lúc sơ ý Lăng Tiểu Ngư đã va phải Lục Đan - đệ tử của Tam Tiên Đảo, giẫm vỡ miếng ngọc bội của nàng. Chuyện vốn chả đáng gì, ấy vậy mà Lục Đan kia lại ra tay đánh người, chừng bị Chu Đại Trù hắn xuất thủ giáo huấn thì liền giở trò đánh lén...

Bất công là thế, những tưởng sau khi Tô Đông Vũ xuất hiện thì sẽ giúp huynh đệ hắn đòi lại công đạo, nào ngờ... Một câu thay mặt xin lỗi rồi ném cho một lọ đan dược liền coi như xong...

Cái thái độ đó, cách xử sự đó, Chu Đại Trù hắn thật tức giận vô cùng. Mặc dù về sau Lăng Thanh Trúc đã ra tay dạy dỗ cho người của Tam Tiên Đảo một trận, cũng đã âm thầm cho Tô Đông Vũ một bài học, nhưng trong lòng mình, Chu Đại Trù hắn vẫn không sao quên được. Hắn rất muốn, phi thường muốn có một ngày mình được tự tay đánh vào cái bản mặt đáng ghét kia của Tô Đông Vũ...

Khổ nỗi... Tô Đông Vũ kia quá lợi hại đi. Mới ba mươi tám tuổi đã tiến nhập cảnh giới chân nhân, thành tựu khoả lấp kim cổ. Tốc độ tu hành kinh khủng nhường ấy, Chu Đại Trù hắn dù tự tin hơn nữa cũng chẳng dám nói là mình sẽ vượt qua được.

Đánh không lại, bất đắc dĩ, Chu Đại Trù chỉ có thể tạm thời ẩn nhẫn, dạ thầm mắng chửi mà chờ ngày đại phóng dương quang. Thật chẳng ngờ...

Dương quang còn chưa kịp phóng ra thì đến cả cái suất tiến vào Kiếm Mộ cũng bị uy hiếp rồi. Tốp ba người mạnh nhất, Tô Đông Vũ đã nắm chắc hạng đầu, chỉ còn lại hạng thứ hai và hạng thứ ba là có thể cạnh tranh. Vốn nghĩ hắn và Dương Tiểu Ngọc của Mặc Kiếm Phong sẽ chia nhau, nào ngờ bây giờ lại mọc ra thêm một tên Lưu Cảnh Thiên nữa...

Chân nhân cảnh, đó đâu phải cảnh giới một tên tu sĩ vấn đỉnh có khả năng đối phó?

"Chết tiệt thật. Kim Kiếm Phong đã có Tô Đông Vũ, giờ lại nhảy ra thêm một tên Lưu Cảnh Thiên. Thế này thì ta làm sao mà đấu đây, lẽ nào hai năm sau trên Ngũ Kiếm Đài lại phải cam chịu lép vế trước bọn chúng...".

"Chu Đại Trù, tiểu tử ngươi nghĩ đi đâu vậy?" - Giữa lúc Chu Đại Trù đang bi quan trầm trọng, âm thầm oán trách trời cao bất công thì giọng Lăng Thanh Trúc truyền đến, đem hắn kéo về thực tại - "Ai bảo với tiểu tử ngươi là tên Lưu Cảnh Thiên kia đã tiến nhập chân nhân cảnh?".

Chương 58: Vẫn Là Quá Chậm

"Hả? Chưa phải chân nhân?".

Thần sắc Chu Đại Trù trở nên mờ mịt: "Lão nhân gia, nhưng sao nãy người nói...".

"Ta nói cái gì? Ta có nhắc đến hai chữ "chân nhân" khi nào?".

"Không phải chân nhân, vậy mà lão nhân gia làm con cứ tưởng...".

"Hứm..." - Lăng Thanh Trúc bĩu môi - "Thằng nhóc Lưu Cảnh Thiên kia dù chưa phải chân nhân nhưng khoảng cách tới chân nhân cũng chẳng còn xa nữa đâu. Tu vị của hắn bây giờ, so với tiểu tử ngươi thì vượt trội hơn nhiều rồi đấy".

Tâm tình vừa mới thả lỏng đôi chút đã lại trở nên trầm trọng, Chu Đại Trù cau mày hướng Lăng Thanh Trúc xác nhận: "Lão nhân gia, ý người là Lưu Cảnh Thiên kia đã bước vào vấn đỉnh hậu kỳ đại viên mãn?".

"Rất không may, sự thật đúng là như vậy đấy. Thằng nhóc Lưu Cảnh Thiên kia đích xác đã là tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ đại viên mãn, lại còn không phải mới tiến vào".

Nói tới đây, Lăng Thanh Trúc thở ra một hơi phiền muộn, giọng ẩn ẩn bất cam: "Lần Thiên nhân luận pháp hai năm sau, phần thưởng phong phú, trân quý như thế mà Trúc Kiếm Phong ta lại chỉ có thể đứng nhìn chúng rơi vào tay kẻ khác. Thật đúng là... đau lòng quá mà".

"Sư phụ..." - Im lặng từ nãy giờ, Mộng Kiều nhất thời khó nhịn xen vào - "Đại Trù sư đệ hiện cũng đã là tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ rồi, hai năm sau chưa chắc không thể tranh phong cùng người. Hạng thứ nhất và thứ hai quả hơi khó, nhưng hạng thứ ba có lẽ vẫn đủ khả năng tranh đoạt...".

"Mộng Kiều, haizzz... Các ngươi có điều còn chưa biết đấy thôi. Cái hạng thứ ba kia, Đại Trù khó tranh lắm".

"Lão nhân gia, tại sao người lại đánh giá thấp con như vậy chứ. Hai cái tên Tô Đông Vũ và Lưu Cảnh Thiên kia Đại Trù con có thể đánh không lại, nhưng còn Dương Tiểu Ngọc của Mặc Kiếm Phong, con đây không tin mình lại thua kém nàng".

"Có lòng tin quá nhỉ?".

Mặc Chu Đại Trù có nguyện thấy hay không, Lăng Thanh Trúc vẫn như cũ tỏ vẻ xem thường: "Chu tiểu tử, ta hỏi ngươi nhé, ngươi biết Dương Tiểu Ngọc kia hiện có mức tu vi nào không?".

"Thì chắc cũng giống như con, cùng là vấn đỉnh trung kỳ." Chu Đại Trù chả cần nghĩ, lập tức đáp ngay.

Hắn nhớ lần chạm mặt cuối cùng ở ba năm về trước, tu vị của Dương Tiểu Ngọc cũng chỉ mới là vấn đỉnh sơ kỳ mà thôi. Ba năm qua đi, tiến độ tu hành dẫu nhanh thì bất quá cũng sàn sàn như hắn, tăng thêm được một tiểu cảnh giới hẳn đã là cực hạn rồi.

Chu Đại Trù, hắn đinh ninh như vậy. Có điều, niềm tin của hắn, nó đã không cách nào trụ vững thêm được nữa sau câu nói của Lăng Thanh Trúc.

"Chu tiểu tử, ngươi đã lầm to rồi".

Chẳng nhiều, chỉ tám chữ ngắn gọn thế thôi. Tuy nhiên, bằng ấy là quá đủ để mặt Chu Đại Trù phải biến sắc.

Hai mắt mở to, hắn nói với vẻ khó tin: "L-Lão nhân gia, ý người là... Dương Tiểu Ngọc kia...".

"Đã tiến vào vấn đỉnh hậu kỳ".

Ong!

Tin tức này, nó chẳng khác nào một nhát búa gõ mạnh vào đầu Chu Đại Trù, làm hắn choáng váng.



Ba năm trước Dương Tiểu Ngọc kia cũng chỉ như hắn, cùng là tu sĩ vấn đỉnh sơ kỳ; ba năm sau, Chu Đại Trù hắn tiến thêm được một tiểu cảnh giới, từ vấn đỉnh sơ kỳ lên thành vấn đỉnh trung kỳ, tốc độ như vậy tưởng rằng đã rất nhanh, ngờ đâu...

Vấn đỉnh hậu kỳ. Chỉ trong ba năm ngắn ngủi mà Dương Tiểu Ngọc đã liên tiếp đột phá hai tiểu cảnh giới, đây... là tốc độ gì thế này? Kiểu tu hành gì thế này?

Đồng cảm với Chu Đại Trù, đối với tin tức mà Lăng Thanh Trúc vừa mới công bố, ba người Lăng Tiểu Ngư, Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn cũng hết sức bất ngờ, cực kỳ rung động.
Đạo pháp tiên môn, cổ kim ai chả biết càng luyện lên cao thì khó khăn càng lớn, bình cảnh càng nhiều. Theo lý, trong cái giai đoạn vấn đỉnh này, cho dù tư chất có thuộc hàng thiên kiêu thì Dương Tiểu Ngọc cũng không nên tăng tiến một cách khủng bố như thế mới phải. Nó quá bất thường đi...

"Thế nào? Bị đả kích lắm đúng không?".

Lăng Thanh Trúc đảo mắt quan sát các đồ nhi của mình một vòng, trông thấy cả đám ai nấy đều câm lặng, chẳng những không an ủi động viên mà còn bồi thêm: "Bây giờ thì các ngươi hiểu hết những lời ta nói rồi chứ? Kim Kiếm Phong có một cặp Tô - Lưu khó lường; Mặc Kiếm Phong lại càng lợi hại hơn, xuất ra một Dương Tiểu Ngọc thiên tư tuyệt đỉnh, chỉ mới mười chín tuổi đã trở thành tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ, thành tựu khoả lấp kim cổ... Lần Thiên nhân luận pháp hai năm sau, các ngươi nói thử xem, Trúc Kiếm Phong chúng ta có bao nhiêu cơ hội giành được một suất tiến vào bên trong Kiếm Mộ?".

"Trong bốn người các ngươi thì hiện chỉ có Tiểu Chí là đủ khả năng tranh đấu cùng ba đứa kia, nhưng tuổi của Tiểu Chí thì đã ngoài năm mươi rồi, không thể tham gia Thiên nhân luận pháp được nữa. Phần còn lại...".

Chuyển ánh mắt lên người Chu Đại Trù, nàng nói tiếp: "Chu tiểu tử, ta không phủ nhận cả tư chất và ngộ tính của ngươi đều rất cao, nhưng đáng tiếc, so với Dương Tiểu Ngọc của Mặc Kiếm Phong thì vẫn còn kém một đoạn".

"Ta cũng chẳng trách ngươi. Dương Tiểu Ngọc kia trời sinh linh căn biến dị, lại còn thuộc cấp thiên phẩm, tự cổ chí kim có thể nói là độc nhất vô nhị. Thượng thiên quá ưu ái cho nó, người thường khó lòng so nổi...".

...

Không như trước, lần này, dù thời gian đã trôi qua được một đỗi nhưng cả đám đệ tử, bất kể là ai thì đều chẳng hề hé môi đáp lại. Hết thảy đều đang cúi đầu trầm mặc.

Thấy vậy, Lăng Thanh Trúc mới lắc đầu, bảo: "Bỏ đi bỏ đi. Đấu không nổi thì đấu không nổi. Dù mấy đứa kia có giành được một suất tiến vào Kiếm Mộ cũng chắc gì lấy được bảo kiếm. Hơn hai ngàn năm rồi còn chẳng ai rút nổi bốn thanh đại bảo kiếm đó kia mà...".

"Được rồi. Ta nói để các ngươi nhìn vào đấy mà phấn đấu, cố gắng tu hành. Thiên nhân luận pháp đạt được thứ hạng cao đương nhiên là tốt, nhưng nếu không đạt được thì cũng không sao. Trọng yếu là xem sau này ai sẽ tiến nhập hàng ngũ chân nhân trước...".

"Thôi, ăn cơm đi. Thức ăn nguội hết cả rồi".

"Vâng".

"Vâng, sư phụ".

...

Tuy rằng Lăng Thanh Trúc đã bảo "không sao" nhưng vẻ phiền muộn mà nàng bộc lộ ra từ nãy giờ thì ai nấy đều thấy rõ. Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, bốn người như một, toàn bộ đều cảm nhận được là nàng rất không vui. Cũng chính vì vậy, bọn họ lại càng "không vui". Nhất là Lăng Tiểu Ngư.
Kể từ lúc hay tin Lưu Cảnh Thiên đã tiến vào cảnh giới vấn đỉnh hậu kỳ đại viên mãn thì tâm tình hắn đã bắt đầu trở nên trầm trọng, đến khi biết Dương Tiểu Ngọc cũng vượt hẳn Chu Đại Trù, đã đạt tới vấn đỉnh hậu kỳ... Sự trầm trọng này, nó càng gia tăng gấp bội.

Hắn cảm thấy rất là áp lực. So với thứ lực lượng bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động thì loại áp lực vô hình này, nó thậm chí còn đáng sợ hơn.

"Sư phụ..." - Cơm ăn chưa được mấy miếng thì Lăng Tiểu Ngư đã đem bát đũa đặt cả xuống bàn, thấp giọng nói ra - "Đệ tử no rồi. Đệ tử xin phép trở về phòng".

"Tiểu Ngư, cơm ngươi chỉ mới ăn một chút...".

"Đi đi." Chu Đại Trù còn chưa nói hết câu thì phía bên kia bàn, tiếng Lăng Thanh Trúc đã cất lên.

Đã có sự cho phép của nàng, Lăng Tiểu Ngư chẳng nán lại thêm nữa. Hắn khẽ cúi chào mọi người xong liền quay mặt bước đi, bộ dáng trông khá buồn bã.

Biết là trong lòng hắn đang chất chứa tâm sự, Mộng Kiều có chút không đành, hướng ân sư xin ý: "Sư phụ, hay là để con đi xem lục sư đệ".

"Khỏi đi".

"Sư phụ, nhưng mà sư đệ...".

"Cứ để nó yên tĩnh một mình".

"Lão nhân gia, lẽ ra lúc nãy người không nên nói ra mấy lời kia. Người cũng biết ba năm qua Tiểu Ngư đã cố gắng như thế nào a. Nay nghe được những tin tức này... Thật chẳng biết hắn sẽ ra sao..." Lần này lên tiếng là Chu Đại Trù. Trong lòng mình, hắn quả đang rất lo cho Lăng Tiểu Ngư. Hắn biết, hơn ai hết, Lăng Tiểu Ngư chính là người đang bị những tin tức kia tác động nhiều nhất.

Nếu tốp ba hiện giống như một ngọn núi khó leo đối với Chu Đại Trù hắn thì tốp năm, Lăng Tiểu Ngư muốn vượt qua mà nói thực cũng chả dễ dàng gì...

"Lão nhân gia, con thật không hiểu. Người tại sao phải làm khó Tiểu Ngư như vậy chứ?".

"Sao? Chu tiểu tử, ngươi đây là đang trách cứ ta?".

Lăng Thanh Trúc tỏ vẻ tức giận. Nàng buông bát đũa, mau chóng tiếp lời: "Trên thế gian này chẳng bữa ăn nào là miễn phí cả. Phàm muốn có được thứ gì thì đều phải bỏ ra một cái giá tương xứng. Đường là do nó chọn, nó có thể đi tiếp, cũng có thể dừng lại. Không ai ép buộc nó hết".

Lăng Thanh Trúc nói xong liền đứng dậy, đi thẳng ra khỏi phòng ăn. Từ đầu đến cuối, một cái liếc mắt nàng cũng chẳng quay lại nhìn. Xem ra... nàng đã thực sự tức giận rồi.

...

Vài phút sau.

Vị trí hiện tại đã không phải phòng ăn mà là một khu vườn. Rất rộng.

Ở đây trồng hoa không nhiều, cây gỗ thì càng ít, chủ yếu là cỏ dại. Xanh mướt một màu.

Lăng Tiểu Ngư, hắn chính là đang bước đi trên đám cỏ tươi tốt này...

"... Vấn đỉnh hậu kỳ đại viên mãn, vấn đỉnh hậu kỳ...".

"Ba năm qua ta ngày đêm miệt mài tu luyện, với sự kỳ diệu của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, với linh đan dược thủy sư phụ trợ giúp, cứ ngỡ đã đủ sức tranh phong cùng người, thật không ngờ...".

"Tiến cảnh của ta, như cũ vẫn là quá chậm...".

Chương 59: Chấp Đến Phát Điên

Thất vọng và chán nản, đấy là cảm xúc của Lăng Tiểu Ngư lúc này. Hắn cảm thấy bản thân mình quá ư vô dụng. Một trong số những lần hiếm hoi, hắn trách thượng thiên bất công.

Tại sao? Tại sao tư chất của hắn chỉ là trung phẩm linh căn mà không phải thiên phẩm, cực phẩm, hay thậm chí... dù hàng thượng phẩm thôi cũng được...

Trung phẩm linh căn.... Trung phẩm linh căn... Với tư chất bình phàm này, thật quá khó để hắn có thể hoàn thành tâm nguyện.

Không đơn giản chỉ là lời giao ước với Lăng Thanh Trúc. Nó còn nhiều hơn thế nữa...

Từ khi bái nhập tiên môn, trở thành đệ tử của Trúc Kiếm Phong, Lăng Tiểu Ngư hắn đã rất đỗi cần cù tu luyện. Những tổn thương trên da thịt, thậm chí gân cốt, tâm can, đau mấy Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chịu được. Bởi vì hắn tin vào tám chữ "Đạo hải vô nhai, cần lệ vi chu". Hắn tin chỉ cần mình cố gắng hết sức thì sẽ được đền đáp xứng đáng, sẽ có ngày mình thành tựu chân nhân, một thân đạo hạnh cao thâm...

Nhưng... dường như hắn đã quá lạc quan rồi.

Lăng Tiểu Ngư hắn mất ba năm đau khổ tu hành, tu vi bất quá cũng chỉ kéo từ trúc cơ trung kỳ lên trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn, còn chưa đủ hai tiểu cảnh giới. Trong khi đó... Cũng ngần ấy thời gian, sư huynh Chu Đại Trù của hắn, dù không có đan dược hỗ trợ, không tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, không cần phải chăm chỉ ngày đêm thì cảnh giới, nó vẫn tăng lên được một nấc, chuyển từ vấn đỉnh sơ kỳ thành vấn đỉnh trung kỳ.

Chậm hơn ư?

Đúng là chậm hơn rất nhiều, nhưng người chậm chẳng phải Chu Đại Trù mà là Lăng Tiểu Ngư hắn!

Càng tu luyện lên cao thì khó khăn càng lớn, bình cảnh càng nhiều, trúc cơ và vấn đỉnh há lại có thể đánh đồng? Nên biết là đối với một người bình thường, muốn từ trúc cơ lên vấn đỉnh, thời gian tối thiểu cũng đã mất ba mươi năm; tiến nhập vấn đỉnh xong, muốn vượt qua được mỗi một tiểu cảnh giới của nó thì chí ít lại phải mất thêm từ mười lăm đến hai mươi năm nữa...

Là ai nhanh đây?

Trúc cơ, vấn đỉnh đã như vầy, thử hỏi mai sau chân nhân cảnh lại còn chênh nhau cỡ nào, với Lăng Tiểu Ngư hắn lại còn khó khăn bao nhiêu?

Đây... chính là cách biệt. Là ranh giới giữa một kẻ bình phàm và những bậc thiên tài được trời cao ưu ái.

"Bù đắp?".

Lăng Tiểu Ngư gục đầu vào một thân đại thụ trong khu vườn, nở nụ cười chát đắng: "Tư chất chênh nhau quá lớn, ta làm sao bù đắp nổi đây?".

"Bao nhiêu linh đan dược thủy, tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động lại còn được tiền bối trợ giúp, vậy mà cuối cùng vẫn chẳng rút ngắn được khoảng cách, chẳng hơn được ai... Hai năm sau, ta lấy gì để tranh đấu cùng người? Xét trong những người đủ tư cách tham gia Thiên nhân luận pháp, có ai lại không phải tu sĩ vấn đỉnh...".

"Chết tiệt!".

Kèm theo câu nói đầy kích động, Lăng Tiểu Ngư cũng đập mạnh đầu vào thân cây. Liên tiếp nhiều lần.

Và chắc chắn, hắn sẽ còn lâu mới chịu dừng lại nếu không có sự can thiệp của một người.

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi đang làm trò gì vậy?".

Quay mặt nhìn Lăng Thanh Trúc - người vừa xuất hiện, Lăng Tiểu Ngư gọi xong hai tiếng "Sư phụ" thì liền cúi đầu, thái độ vậy mà lại chẳng có tí nào lo bị khiển trách, giáo huấn.

Có lẽ... tâm hắn đã loạn quá rồi.



Chứng kiến bộ dạng đồ nhi mình như thế, Lăng Thanh Trúc bất giác cau mày. Nàng nhấc chân tiến sát lại.

"Tiểu Ngư Nhi, ngước mặt lên".
"Ta bảo ngươi hãy ngước mặt lên nhìn ta".

Lần thứ nhất vẫn chưa muốn làm theo, nhưng sang đến câu nói thứ hai, khi mà sự tức giận của Lăng Thanh Trúc đã bắt đầu lộ rõ thì Lăng Tiểu Ngư không thể không theo. Hắn miễn cưỡng ngước mặt lên nhìn...

"Chát!".

Rất nhanh. Rất mạnh. Một cái tát đã giáng thẳng vào mặt Lăng Tiểu Ngư. Nhưng... còn chưa hết.

"Chát!".

Lại thêm một cái tát nữa, lực đạo so với trước càng lớn hơn gấp bội.

Khuôn mặt đanh lại, Lăng Thanh Trúc nói: "Biết tại sao ta đánh ngươi không?".

"Là vì đệ tử vô dụng".

"Không. Ngươi sai rồi".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu, nói tiếp: "Ta đánh ngươi không phải vì ngươi vô dụng mà là vì ngươi khiến ta thất vọng".

"Mười bốn năm trước, ngươi biết tại sao ta lại nhận ngươi làm đệ tử không?".

Lăng Thanh Trúc tự hỏi rồi cũng tự mình trả lời: "Đó là bởi vì ngươi rất kiên cường, tới độ ngu ngốc. Ta thích cái sự cố chấp điên rồ đó của ngươi...".

"Mười bốn năm qua, ngươi đã chứng minh cho ta thấy rằng ta không nhận sai người. Do Lăng Ngọc Yến cũng được, vì bản thân ngươi cũng tốt, dù nguyên nhân là gì thì kết quả đều giống như nhau: ngươi vẫn cố chấp như thuở nào".

"Thế nhưng hôm nay...".

Những ngón tay thon vươn về trước đem cổ áo Lăng Tiểu Ngư nắm chặt, Lăng Thanh Trúc cười khinh: "Tiểu Ngư Nhi, sự cố chấp của ngươi đâu? Niềm tin của ngươi đâu? Ý chí của ngươi, nó ở đâu?!"."Ngươi trách? Ngươi trách cái gì?! Ngươi cho rằng tạo hoá quá bất công?!".

"Tiểu Ngư Nhi, vậy để ta nói cho ngươi biết: Thế giới này xưa giờ vẫn luôn là bất công như vậy! Muốn công bằng thì phải tự mình tìm lấy!".

"Không sai! Tư chất của ngươi chỉ là trung phẩm linh căn, đừng nói thiên phẩm, cực phẩm, so với mỗi hạng thượng phẩm thôi thì ngươi cũng đã kém hơn rất nhiều rồi! Nhưng như vậy thì sao?!".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi sẽ bỏ cuộc ư?! Ngươi lẽ nào không còn muốn Lăng Ngọc Yến được trường sinh nữa?!".

Những ngón tay dần buông lỏng, Lăng Thanh Trúc đem cổ áo đồ nhi thả ra, thanh âm dịu lại: "Tiểu Ngư Nhi, đường là do ngươi chọn, đi tiếp hay dừng lại hết thảy tùy ngươi. Nếu thật không bước nổi thì hãy tới Huyền Âm Động gặp ta".

"Yên tâm. Ở lần Thiên nhân luận pháp hai năm sau, bất kể ngươi có thể tiến vào tốp năm người mạnh nhất hay không thì ta đều sẽ đi lấy quả Trường Sinh, giúp ngươi luyện chế Trường Sinh Đan".

Lăng Thanh Trúc nói xong thì liền bỏ đi, nhiều ngày sau cũng chẳng thấy quay lại Tĩnh Hương Đường nữa. Phần Lăng Tiểu Ngư...

Trải qua đợt giáo huấn nọ, nhờ hai cái tát cùng những lời trách mắng của Lăng Thanh Trúc mà hắn đã "tỉnh" ra nhiều. Nhưng, vấn đề nó nằm ở đấy. Nếu hắn chỉ thông suốt một cách bình thường thì đã tốt, đằng này... hắn "tỉnh" tới điên.

Kể từ sau hôm đó, trong đầu hắn lúc nào cũng luôn tự nhắc nhở mình rằng Lăng Thanh Trúc nói rất đúng, rằng hắn phải tin tưởng bản thân, rằng chỉ cần hắn nỗ lực hết sức để tu luyện thì hai năm sau nhất định có thể cạnh tranh công bằng với các đệ tử của bốn chi mạch khác. Hắn tin bản thân có thể hoàn thành giao ước một cách đường đường chính chính, không phải nhờ vào sự thương hại hay thứ gì đại loại.

Với quyết tâm chẳng để mình phải hổ thẹn với ân sư, với cô cô, với chính bản thân, Lăng Tiểu Ngư hắn đã lao đầu vào tu luyện, bất kể ngày đêm mưa nắng... Mới đầu còn đỡ, nhưng càng về sau, sự cố chấp của hắn càng trở nên đáng sợ. Hắn không ăn không uống, không ngủ không nghỉ, từ sáng hôm trước cho đến sáng hôm sau rồi từ sáng hôm sau cho đến sáng hôm sau nữa, trong cái vòng lặp tuần hoàn ấy, mỗi phút mỗi giây hắn đều chỉ nghĩ tới duy nhất một việc: tu luyện.

Cứ thế, hắn luyện, luyện, và luyện, mãi tận đến khi... không luyện được nữa.

Lúc này đây, ở bên trong không gian cửa động thứ hai của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, Lăng Tiểu Ngư, hắn đang ngồi đấy, với đôi mắt nhắm nghiền, với tri giác sớm đã đình trệ.

Hắn đã ở bên trong động quá lâu. Áp lực, nó đã vượt quá ngưỡng giới hạn mà cơ thể hắn có khả năng chịu đựng được. Trên mặt hắn, máu đã chảy dài. Từ trong miệng, từ trong mũi, và thậm chí là từ cả đôi tai...

Ban nãy, hắn đã quá thiếu cân nhắc, hoặc cũng có khi là hắn đã không hề cân nhắc. Hắn ngồi ngay đây, tự nhủ với bản thân rằng mình phải ráng thêm chút nữa, đợi tới khi chạm tới ngưỡng giới hạn thì thể nào vị tiền bối thần bí kia cũng sẽ ra tay hỗ trợ, giống như cái cách mà người vẫn thường làm suốt ba năm vừa qua.

Trong sự đinh ninh mù quáng, hắn cứ vậy mà cố thêm một chút, rồi lại một chút, một chút... Kết quả là gục ngã giống như hiện tại.

Nhưng, kỳ lạ thay, mặc dù đã mất đi tri giác, bên trong cơ thể hắn, công pháp nó vậy mà vẫn tiếp tục được vận hành, linh khí vẫn tiếp tục được luyện hoá...

Hiện tượng hi hữu này, rốt cuộc nguyên nhân do đâu? Lẽ nào là chấp niệm tạo nên?

Đáp án e chỉ những vị chân nhân đạo pháp cao thâm giống như Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử mới rõ; phần những người khác, chẳng hạn Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều,..., sợ rằng dẫu tận mắt nhìn thấy, tỉ mỉ tra xét cũng vô phương trả lời được.

Có điều, nói thì nói vậy chứ thực tế, ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động này, hiện đang có mặt, ngoại trừ Lăng Tiểu Ngư ra thì làm gì còn ai khác nữa?

Vị "tiền bối" mà Lăng Tiểu Ngư đã trông đợi ư? Nó đã đi ra ngoài từ sáng sớm rồi.

...

Thời gian dần trôi, áp lực ở không gian cửa động thứ hai của Phị Tinh Đới Nguyệt Động cũng càng ngày càng mạnh. Nó đã sắp đem lớp bảo hộ mà Lăng Tiểu Ngư vẫn duy trì trong vô thức đánh vỡ hoàn toàn. Nói cách khác, Lăng Tiểu Ngư đã sắp bị nghiền nát.

Nhưng... cũng chỉ là "sắp". Điều đó còn chưa thực sự xảy ra, và cũng khó có thể xảy ra được khi mà ngay trước cửa động, một thân ảnh đã bắt đầu tiến vào.

Chương 60: Thái Cực Hiện Hình

Vừa mới hiện thân đây cũng chả ai xa lạ, đích xác là kẻ đã rời khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động lúc ban sáng - vị "tiền bối" trong tưởng tượng của Lăng Tiểu Ngư: sinh vật khả ái nọ.

Trong hình hài một cô bé nhỏ xíu, nó dùng cả hai tay cầm quả chín, luân phiên đưa lên miệng, cắn những miếng to nhất có thể. Xem vẻ mặt nó, cảm giác mười mươi là hưởng thụ.

"À da dá...".

Miệng thì nhai, chân thì bước, lấy một điệu bộ chẳng đẹp đẽ gì, sinh vật khả ái đi vào bên trong thạch động. Vừa mới vượt qua lớp kết giới đầu tiên, thay vì bước tiếp thì nó đột nhiên dừng lại, cau mày nghi hoặc.

Chừng cảm nhận được sự bất thường, nó nhanh chóng khai mở pháp nhãn...

Chưa xem chưa biết, vừa mới xem xong, sinh vật khả ái đã vội vứt hết quả chín trên tay, miệng hô toán lên. Sau mấy tiếng "A da da a cha cha" tối nghĩa, nó lập tức lao mình phóng thẳng qua cửa động bên kia...

"A da da! A cha cha...!".

Thần tình khẩn trương, sinh vật khả ái đem tử tinh cầu lấy ra, đưa lại gần Lăng Tiểu Ngư. Dưới sự điều khiển của nó, từ bên trong tử tinh cầu, hàng ngàn điểm sáng li ti nối nhau phủ xuống, nhanh chóng bao lấy cơ thể hắn.

Khỏi phải nghĩ, việc mà sinh vật khả ái đang muốn làm, dĩ nhiên là bảo hộ cho Lăng Tiểu Ngư. Hiện tại, sau khi đã ngăn cản toàn bộ áp lực của Phị Tinh Đới Nguyệt Động thì nó đã chuyển sang bước thứ hai, bắt đầu tiến hành can thiệp vào quá trình vận hành công pháp của Lăng Tiểu Ngư.

Nhưng, khi mà ý định còn chưa kịp thực hiện thì sinh vật khả ái đã buộc phải dừng lại. Tác nhân đến từ chính kẻ đang được nó bảo hộ. Rất đột ngột, trong cơ thể Lăng Tiểu Ngư bỗng phát ra một nguồn lực lượng quái lạ nhưng không kém phần mạnh mẽ. Chính nó đã đem cả viên tử tinh cầu lẫn chủ nhân của tử tinh cầu đánh bật ra xa.

"A da da...!".

Miệng kêu đau, từ dưới mặt đất, sinh vật khả ái mau chóng trở mình đứng lên. Nó ôm lấy viên tử tinh cầu - bảo vật hộ thân của mình, hết sức khó hiểu nhìn Lăng Tiểu Ngư.

Cơ thể Lăng Tiểu Ngư bây giờ thật sự rất là kỳ quái. Tầng linh quang bảo hộ vốn đã sắp tiêu tán nay bỗng rực sáng, nhưng thay vì màu xanh thì nó lại biến thành đen - trắng trộn lẫn. Toàn thân hắn, khắp từ trên xuống dưới, mọi vị trí đều giống y hệt như nhau, đều là được lớp linh quang này bao bọc. Cường đại nhất thì chính ở nơi lưng. Chỗ đó, chẳng biết tự bao giờ đã hiện ra một đồ hình.

Đồ hình này gói gọn trong một vòng tròn, gồm hai nửa đối xứng đen - trắng ôm trọn lấy nhau; trong mỗi phần đối xứng lại có một chấm tròn màu đối lập nằm trong đó. Rõ ràng là một đồ hình thái cực.

...

Theo thời gian trôi, thái cực đồ trên lưng Lăng Tiểu Ngư cũng mỗi lúc một sáng, hắc - bạch song quang do nó phát ra cũng ngày càng cường đại. Nhưng, cái làm cho sinh vật khả ái lưu tâm quan sát nhất lại không phải màu sắc hay sự gia tăng của linh quang thái cực mà là công năng, lực tác động của nó.

Tính từ lúc đồ hình thái cực bất ngờ xuất hiện trên lưng Lăng Tiểu Ngư, chỉ sau tầm chục giây thì nó đã khiến cho lực lượng bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động phải ngoan ngoãn quy hàng, để nó tùy nghi sử dụng. Tựa một kẻ đói khát, nó tham lam hút lấy nguồn lực lượng vô hình này. Thậm chí ngay đến viên tử tinh cầu của sinh vật khả ái cũng không cách nào trốn thoát được, phải chịu chung số phận bị tước đoạt...

"A cha cha! A cha cha!".

Vừa gấp vừa sợ, ngay khi trông thấy viên tử tinh cầu trên tay mình bị đồ hình thái cực kia hút đi thì sinh vật khả ái liền khẩn trương níu giữ. Bằng tất cả sức bình sinh, nó dang tay ôm chặt bảo bối, quyết không để bị đoạt đi.

Còn nhớ ngày nó chào đời, thời điểm phá trứng chui ra thì tử tinh cầu đã ở luôn bên cạnh. Giữa đôi bên có mối liên hệ hết sức đặc biệt, rất khó lý giải. Theo nghĩa nào đó thì tử tinh cầu cũng giống như một bộ phận của nó vậy. Tuy còn nhiều vướng mắc, chưa biết quá rõ nhưng nó cam đoan mình và tử tinh cầu là không thể chia cách. Nếu thật phân ly, như vậy nó chắc chắn sẽ phải gánh chịu một hậu quả rất đáng sợ. Nói không chừng... nó có thể sẽ chết...



"A cha cha! A cha cha...!".

"A cha cha! A cha cha...!!".
Sợ hãi lan tràn, sinh vật khả ái bắt đầu kêu loạn. Với toàn bộ số chân nguyên còn lại trong người, nó cuống cuồng thi triển thần thông.

Đạo thuật vừa ra, thân thể sinh vật khả ái liền lớn lên thấy rõ. Loáng cái, từ một bé gái bé xíu xiu, nó đã biến thành một thiếu nữ sắc nước hương trời, dáng hình cũng cân đối lạ thường.

"Da a a...!".

Trong tiếng hô hoán, "thiếu nữ" đột nhiên há miệng. Gần như tức khắc, viên tử tinh cầu phía trước bỗng đại phóng linh quang, từ to hoá nhỏ, bay thẳng vào miệng "thiếu nữ".

"A da da!".

Lấy lại được bảo bối của mình, "thiếu nữ" vui mừng reo lên, kế đấy lập tức quay đầu, một đường chạy thẳng ra khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Chuyện này cũng chẳng thể trách nó được. Đối với Lăng Tiểu Ngư nó đúng rất quan tâm, nhưng quan tâm không có nghĩa là phải đánh đổi tất cả để cứu giúp. Tử tinh cầu là đồ vật gắn liền với nó, nó làm sao có thể để bị tước đi được. Đồ hình thái cực kia quá đáng sợ, nó thật không dám nán lại thêm nữa. Sống chết của Lăng Tiểu Ngư, lần này nó chỉ đành phó mặc tạo hoá thôi.

...

...

"Ong...".

"Ong...".

"Ong...".

Sinh vật khả ái vừa đi chưa lâu thì bên trong không gian cửa động thứ hai của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, những tiếng "ong ong" liên tiếp vang lên. Lúc to lúc nhỏ, lúc bổng lúc trầm, giai điệu khó lòng nắm bắt.

Trong tràng thanh âm bất ổn ấy, đồ hình thái cực trên lưng Lăng Tiểu Ngư cũng dần chuyển động xoay tròn. Sau mỗi vòng xoay của nó, hấp lực lại tăng lên gấp bội. Theo đó, lực lượng bị hút vào cũng mỗi lúc một nhiều hơn...Số năng lượng nọ, xét tổng mười phần thì đã có đến bảy phần là bị đồ hình thái cực cắn nuốt, duy chỉ ba phần còn lại là được cơ thể Lăng Tiểu Ngư hấp thụ. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng Lăng Tiểu Ngư đã chịu thiệt. Ba phần đúng thật ít ỏi, nhưng đấy là so với thái cực đồ kìa, chứ bằng so với chính những lần tu luyện trước đây của hắn... Vượt hơn nhiều lắm.

Con số, nó lớn tới nỗi dù là hạng tâm chí rất kiên định đi nữa thì khi biết được, chỉ e Lăng Tiểu Ngư cũng khó lòng bình tĩnh nổi. Đừng nói hắn, kể cả có là mấy vị sư huynh, sư tỷ của hắn, phản ứng vẫn y như vậy thôi.

Đáng tiếc, Lăng Tiểu Ngư hắn không biết. Vì lẽ đó, vẻ ngạc nhiên hay sự kinh hỉ ngoài mong đợi, chúng đã chẳng hề xuất hiện. Thấy đây nếu có cũng chỉ là một quá trình đổi thay, vừa quen lại vừa lạ.

Quen vì sự vận hành công pháp, vì màn đột phá từ trúc cơ lên vấn đỉnh; còn lạ... Lăng Tiểu Ngư mất đi tri giác cũng tốt, linh khí được luyện hoá, hấp thụ quá nhanh cũng được, hết thảy đều không phải là chuyện xảy ra theo cái lẽ thông thường.

Nhưng... nó là sự thật.

Dưới cái oai của đồ hình thái cực mà chẳng rõ vì sao lại xuất hiện, lực lượng từ bốn phương tám hướng đã và vẫn đang lũ lượt thi nhau kéo tới, chui hết vào tấm lưng Lăng Tiểu Ngư. Đừng nghĩ chỉ ở mỗi không gian cửa động thứ hai, cả ba cửa động còn lại cũng bị tác động. Nói cách khác, năng lượng của toàn bộ Phị Tinh Đới Nguyệt Động, tất thảy đều trở thành một bữa ăn thịnh soạn. Cho thái cực đồ, và cho chính bản thân Lăng Tiểu Ngư.

Nếu là bình thường, với tu vị trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn của mình, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên sẽ chẳng thể nào tiếp nhận hết được một nguồn lực lượng to lớn và liên tục nhường ấy. Nhưng hiện tại, nhờ có sự thần kỳ của đồ hình thái cực trên lưng, mọi chuyện lại trở nên đơn giản vô cùng...

Hấp thu, cắn nuốt, trừ đó ra thì không còn gì khác nữa. Lăng Tiểu Ngư bây giờ đã chẳng phải người mà là một cái động. Một cái động sẵn sàng thôn phệ tất cả...

...

Trong khi ấy, bên ngoài Phị Tinh Đới Nguyệt Động...

Chả rõ tự bao giờ trên bầu trời Thiên Kiếm đã giăng phủ mây đen. Bất kể là Trúc Kiếm Phong, Kim Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong hay là Tương Kiếm Phong thì cảnh tượng đều giống hệt như nhau, tăm tối một màu, ngày hoá thành đêm.

Có điều, sự tối tăm ấy, nó đã không tồn tại quá lâu. Cùng thời điểm Lăng Tiểu Ngư đột phá thành công, bước vào cảnh giới vấn đỉnh thì trên bầu trời Thiên Kiếm, một vầng hào quang màu trắng cũng xuất hiện.

Mới đầu, bạch quang chẳng lớn, nhưng càng về sau, theo thời gian trôi, kích cỡ của nó cũng mỗi lúc một tăng dần...

Có một điểm đáng chú ý ở đây là nguồn bạch quang này, nó đã không bành trướng theo kiểu tăng cường về mọi phía mà phát triển theo hình cong, trở thành một nửa đối xứng của một đường cong màu đen khác; trong mỗi phần đối xứng ấy lại hiện lên một chấm tròn màu đối lập. Tất cả đều nằm gọn trong một vòng tròn, rất ư to lớn...

Lại là một đồ hình, giống hệt cái đã xuất hiện trên lưng Lăng Tiểu Ngư.

Chính tại thời điểm thái cực đồ hình thành, từ trong vô minh, một giọng tang thương chợt cất lên:

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...

...

Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau