TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 556 - Chương 560

Chương 556: Là cưỡng gian sao? (2)

"A...".

Môi bị cắn, người cắn còn dùng sức không nhẹ, buộc lòng Lăng Tiểu Ngư phải tạm tách ra. 

Miệng được tự do, Tôn Thi Hàn nói ngay: "Lăng Tiểu Ngư! Mau thả ta ra!".

"Tên khốn nhà ngươi...".

Một lần nữa, Tôn Thi Hàn lại không thể nói trọn vẹn. Hơi khác trước một chút là lần này, khiến thanh âm nàng ngắt quãng, chẳng phải miệng, cũng chẳng phải tay Lăng Tiểu Ngư. Làm nàng phải im lặng, đấy là đạo thuật. 

Có lẽ với Lăng Tiểu Ngư, thay vì để cái miệng của Tôn Thi Hàn được tự do, giữ cho nó im lặng thì vẫn tốt hơn. 

...

"Haiz...".

Nhìn ánh mắt có sợ có oán của nữ nhân loã lồ bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư ngầm thở dài. 

Thật ra thì loại sự tình này, hắn vốn đâu muốn làm. Song tu, hắn không nghĩ sớm tới như vậy. Nhưng nếu mà không làm... Bao nhiêu công sức hắn đã bỏ ra để trợ giúp Tôn Thi Hàn nàng cường đại thần hồn, gần như sẽ đều uổng phí hết. Đạo Tử Tiêu Thần Lôi đã giáng xuống đầu nàng trước đó thực để lại hậu hoạ khôn lường...

"Thôi vậy. Sớm hay muộn thì cũng phải cùng nàng ấy song tu...".

Quyết định được củng cố thêm, Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa áp thân lên người Tôn Thi Hàn. Mặc cái nhìn ai oán của nàng, hắn hôn lên cánh môi hồng, động tác rất dịu dàng, chậm rãi.

Tay chân vô pháp động, thanh âm cũng không thể thốt, nằm bên dưới, Tôn Thi Hàn chỉ đành bất lực mà tiếp nhận nụ hôn kia. Nàng muốn đem hắn đẩy ra lắm, cũng muốn cắn hắn thêm lần nữa lắm, tiếc rằng lại không được. Miệng còn chẳng nhích nổi thì cắn làm sao đây?

Rốt cuộc là vì sao?

Lăng Tiểu Ngư tại sao lại đột nhiên muốn cưỡng đoạt nàng? Theo quan sát của Tôn Thi Hàn nàng thì hắn vốn đâu phải loại nam nhân háo sắc. Ngụ ở Tuyết Linh Cung - một nơi trên dưới đều toàn là nữ nhân - bấy lâu mà có thấy hắn động tay động chân gì với ai đâu. Thanh khiết, vũ mị, từ bình thường cho tới hạng lạc nhạn trầm ngư, thiên hương quốc sắc, Tuyết Linh Cung đều có đủ a. Tôn Thi Hàn, nàng thật tình không hiểu được. 

Có điều, sự vướng mắc này cũng chẳng tồn tại quá lâu. Rất nhanh, Tôn Thi Hàn đã dần thấu hiểu. 

Trong nụ hôn sâu mà mình không mong tiếp nhận ấy, một cỗ khí tức lạ đã vừa mới được người truyền qua. Cỗ khí tức này có chút âm hàn, sau khi từ miệng Lăng Tiểu Ngư chạy sang thì liền lưu chuyển khắp toàn thân nàng.

"Thư thái", đó là cảm giác mà Tôn Thi Hàn nhận ra. Cơ thể của nàng, nó đang được cỗ khí tức âm hàn kia tẩm bổ, giúp nàng xua đi những ảnh hưởng tiêu cực của đạo Tử Tiêu Thần Lôi lưu lại. 

"Cái này... Hắn đây là đang giúp ta chữa trị sao?".

Đã hiểu được phần nào ý nghĩa, tâm tư Tôn Thi Hàn từ từ an ổn lại. Biểu cảm trên khuôn mặt nàng cũng là như thế, sợ hãi, ai oán đã giảm đi nhiều. Dù vậy, trong lòng nàng vẫn chưa hết nghi hoặc. Có chăng chỉ chuyển từ hướng này sang hướng khác mà thôi. 

Chữa trị, có nhất thiết phải ở trong tư thế quá đỗi thân mật này?

Còn nữa. Y phục của Tôn Thi Hàn nàng trên dưới đều đã bị lột, trong khi đó, trường y bên ngoài, chiếc áo bên trong của mình, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đã tự cởi...
Đơn giản chỉ là môi chạm môi thế này thôi ư?

Càng nghĩ, Tôn Thi Hàn lại càng lo lắng bất an. Cảm giác sợ hãi còn chưa kịp lắng nay đã lại dâng cao. 

...

"Không phải như thế", "Hắn không phải loại người đó, chắc chắn sẽ không làm vậy với ta"... Trong đầu mình, Tôn Thi Hàn đã tự trấn an mình bằng những câu, những từ như thế. Nàng mong điều bản thân lo ngại sẽ không thực sự xảy ra. 

Tiếc rằng... cái điều mà Tôn Thi Hàn nàng không mong muốn ấy, nó đã biến thành sự thật. Bằng chứng là trong lúc nàng còn đang nhọc lòng suy nghĩ, tự mình trấn an thì hai chân nàng, chúng đã bị người tách ra. Kế đó, thứ đồ vật mà ai cũng biết là vật gì kia đã được người đem đặt ở nơi cửa động huyền bí, bên mảnh rừng âm u...

Ngay lúc chốn đào nguyên tư mật bị người đụng chạm, Tôn Thi Hàn liền rùng mình một cái. Cả người căng cứng, nàng trợn to mắt hết cỡ để biểu thị ý tứ phản đối, rằng bản thân không nguyện. 

Chỉ là... để cho ai xem đây?

Lăng Tiểu Ngư thấy đấy, nhưng lòng hắn đã quyết, há sẽ vì nàng không nguyện mà thu binh?

Thực tế, hắn vẫn tiến tới. Trận công thành phạt lũy này, vốn là chẳng thể lui, chẳng thể tránh. 

Một chút áy náy không làm Lăng Tiểu Ngư hồi tâm chuyển ý, hắn hít nhẹ một hơi, chầm chậm tiến vào...

...

"Hết rồi...".

Không có máu thịt không có nghĩa là không đau. Hoàn toàn trái lại, ở khoảnh khắc hạ thân bị xâm nhập kia, Tôn Thi Hàn đã phải nhăn mặt nhíu mày. Dám cá nếu tay chân tự do, miệng còn nói được thì nàng đã bấu chặt, đã bật khóc...

Giữ thân thanh bạch bao năm, vậy mà hôm nay...

Chương 557: Buông xuôi tiếp nhận

So với da thịt tương thân, linh hồn hoà hợp còn có "cảm giác" hơn rất nhiều. Nếu thể xác tiếp xúc chỉ một thì linh hồn đụng chạm, thiết nghĩ phải gấp năm bảy lần. Điều đó cũng có nghĩa rằng Tôn Thi Hàn, nàng đau đớn hơn. Dĩ nhiên là ở trong cơn thống khổ ấy Tôn Thi Hàn cũng có phần khoái hoạt.

Tôn Thi Hàn tuyệt không phải nữ nhân dâm đãng, chẳng qua là sự hoà hợp linh hồn này đưa đến cảm giác quá lớn mà thôi. Huống chi hành vi của Lăng Tiểu Ngư lúc này...

Phía trên, Lăng Tiểu Ngư hắn sớm đã dùng lưỡi tách hàm răng nàng ra, tìm tới chiếc lưỡi thơm tho của nàng mà quấn quýt, tham lam mút lấy mật ngọt; còn ở phía dưới, cái thứ đó của hắn cũng hừng hực khí thế liên tục vào ra huyệt động...

Ôi, cái thanh âm va chạm đầy dâm dục kia, nó khiến Tôn Thi Hàn nàng muốn độn thổ vô cùng. Lần đầu tiên trong đời nàng mới tận mắt chứng kiến cảnh ấy, chính tai nghe được loại thanh âm ấy. Nàng thấy bản thân sao mà đáng thẹn quá. Nàng không thể ngẩng mặt nhìn người nữa mất. Chắc nàng chết mất...

...

Sợ hãi, oán hận, bi thương, toàn bộ Tôn Thi Hàn nàng đều đã trải qua. Trong số ấy, tính đến bây giờ thì "sợ hãi" đã hoàn toàn tiêu thất, chỉ còn lại bi thương cùng oán hận. Nhưng... nực cười là lẫn trong ai oán, Tôn Thi Hàn nàng còn cảm thấy rạo rực, bức bách, muốn cùng nam nhân trên người mình "thắt chặt" hơn, thậm chí... thậm chí mong hắn yêu mình thô bạo hơn...

Tôn Thi Hàn nàng điên mất rồi. Nàng không hiểu tại sao trong đầu mình lại sinh ra những ý nghĩ ấy. Lăng Tiểu Ngư, cái gã nam nhân này, hắn đang cưỡng đoạt nàng kia mà. Vì cớ gì Tôn Thi Hàn nàng muốn đáp lại, muốn cùng hắn tiếp tục cái chuyện đáng hổ thẹn này?

Không được! 

Tôn Thi Hàn ta không thể như vầy! Ta không phải nữ nhân phóng đãng! Ta...

Nội tâm mới kêu gào được tới đấy thì cả linh hồn Tôn Thi Hàn bỗng căng cứng lại. Bầu ngực - vùng cấm địa cuối cùng còn được tự do trên người nàng, nó đã bị người chiếm hữu luôn rồi. Bây giờ, hắn đã bắt đầu khai phá...

Thoạt đầu Lăng Tiểu Ngư chỉ dùng tay để vuốt ve, nhào nặn, nhưng sau đó hắn nhanh chóng tiến xa hơn. Chiếc lưỡi đã thu, đôi môi đã tách khỏi miệng Tôn Thi Hàn nàng, từ trên mặt nàng Lăng Tiểu Ngư hắn hôn dần xuống cổ, rồi cặp xương đòn nhô lên kia, rồi... hắn dừng ở trên ngực. 

Hai tay vẫn tiếp tục bóp nắn nhào nặn, Lăng Tiểu Ngư há miệng ngậm lấy một trong hai hạt đậu hồng, nhè nhẹ liếm mút. Chẳng mấy chốc, hạt đậu be bé ấy trương lên, đứng thẳng dậy.

Bên phải đã thu được thành quả, Lăng Tiểu Ngư lập tức chuyển sang nhũ hoa bên trái. Cũng như cũ, hắn nhè nhẹ liếm mút..."Đừng...".

"Dừng lại... Dừng lại... Ta xin ngươi dừng lại đi...".

Miệng không thể thốt, Tôn Thi Hàn chỉ còn biết hô hoán, kêu la bằng ý niệm. Bình thường, khi còn thân xác thì ngực của Tôn Thi Hàn nàng vốn đã rất mẫn cảm, nay ở dạng linh hồn, sự mẫn cảm còn lớn hơn gấp năm bảy lần. Lăng Tiểu Ngư hắn cứ liên tục nắn bóp nhào nặn, liếm mút như vậy, Tôn Thi Hàn nàng làm sao chịu nổi đây?

"Dừng lại đi... Lăng Tiểu Ngư, ta xin ngươi...".

"Lăng Tiểu Ngư... Lăng Tiểu Ngư... Ta điên mất... Ta chết mất...".

...

Tôn Thi Hàn rất không muốn, vô cùng không muốn. Cái loại cảm giác sa đoạ này, nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ xuất hiện ở trên người mình. Nàng cảm thấy bản thân hiện chẳng khác gì một nữ nhân phóng túng, dâm đãng cả. Nếu là tâm đầu ý hợp, đôi bên cam nguyện thì cũng thôi, đằng này... Tôn Thi Hàn nàng đang bị cưỡng gian kia mà. Nàng làm sao lại động tình, lại lâng lâng khoái hoạt được...Xấu hổ quá! Đáng khinh quá! Tôn Thi Hàn nàng muốn tự sát cho xong...

Thế nhưng... Ai oán, bi ai, hổ thẹn, những cảm xúc ấy, chúng lại ngày càng yếu đi, đã bắt đầu lui bước trước niềm khoái hoạt. Sự bay bổng này, nó thuộc về bản năng, lý trí thật khó lòng kháng cự.

Một kẻ đã mất tự do, tay chân vô pháp động, lực lượng vô pháp điều, thử hỏi làm sao có thể áp chế được những cảm xúc của mình đây?

Không. Linh hồn là thứ quá nhạy cảm, Tôn Thi Hàn có muốn kiềm cũng không làm sao kiềm được. Trải qua một hồi đau đớn, thống khổ tưởng chừng ba hồn bảy phách đã bị xé ra thành từng mảnh ấy thì lúc này, cảm giác lâng lâng, rạo rực đang mau chánh bành trướng, trở thành chủ đạo.

...

Tôn đại cung chủ là thế, cảm xúc ban đầu rất phức tạp. Có oán hận, có bi thương, nhưng trong bi thương thống khổ lại cũng có lâng lâng, yêu thích... Để rồi càng về sau, theo sự khuấy động dồn dập của Lăng Tiểu Ngư, cái gì bi, cái gì oán, toàn bộ đều vô thanh tan biết hết, hiện còn chăng chỉ mỗi đê mê, chìm đắm...

Tôn Thi Hàn, nàng chính thức tiếp nhận, đã sa đoạ rồi.

Thật chỉ vì linh hồn là thứ quá nhạy cảm, ở trong tình trạng giao hoan, hoà thành một thể thôi ư? 

Hẳn là không. Dám cá nếu đang cùng Tôn Thi Hàn da thịt tương thân, linh hồn hoà quyện không phải Lăng Tiểu Ngư mà là một gã nam nhân nào khác, chắc chắn Tôn Thi Hàn sẽ chẳng biến thành bộ dạng thế này đâu. Có lẽ ở trong lòng mình, nàng đối với Lăng Tiểu Ngư ít nhiều cũng đã sinh ra tình cảm. Chưa đến mức yêu, nhưng một chút ỷ lại, một chút quan tâm thì khẳng định là có rồi. Dù sao Lăng Tiểu Ngư vốn không phải hạng nam nhân tầm thường. Hắn là thần nhân, là người đã bảo hộ cho toàn bộ nữ nhân trên dưới Tuyết Linh Cung, đã cứu lấy tính mạng Tôn Thi Hàn nàng, giúp nàng chữa trị, tu bổ linh hồn. Thêm nữa, thời khắc Tôn Thi Hàn nàng sinh tử cận kề, sắp bị kiếp lôi hủy diệt, Lăng Tiểu Ngư hắn đã vì nàng mà đứng ra ngăn chặn thiên kiếp. 

Sống bao nhiêu năm, từ nhỏ đến lớn đều chỉ có Tôn Thi Hàn nàng vì người khác, chỉ mỗi giây phút đó là có người chịu đứng ra vì nàng. Cảm động, Tôn Thi Hàn sao lại chẳng có?

Thật ra thì kể từ giây phút ấy, ở trong lòng Tôn Thi Hàn đã sinh ra một chút tình cảm đặc biệt dành cho Lăng Tiểu Ngư rồi. Cũng bởi vì như thế cho nên khi nàng và hắn hoà làm một thể, dẫu là cưỡng đoạt thì cuối cùng nàng cũng buông xuôi, bằng lòng tiếp nhận. Có lẽ so với oán, so với bi thì mong đợi, nó cũng chiếm đôi ba phần...

Chương 558: Mộng xuân chưa dứt

"Ha a a...".

Sau một thôi một hồi liên tục vào ra khuấy động, Lăng Tiểu Ngư hiện đã mới dừng, miệng thở một hơi. 

Kết thúc?

E còn hơi sớm. Lăng Tiểu Ngư đây chỉ là tạm ngưng mà thôi. Muốn linh hồn Tôn Thi Hàn được chữa trị tốt nhất, đòi hỏi hắn và nàng phải cùng nhau phối hợp. Nói cách khác, nếu chỉ một mình hắn chủ động, hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều. 

Suốt từ nãy giờ, Lăng Tiểu Ngư hắn cố tình kích thích Tôn Thi Hàn nhiều như vậy, mục đích còn không phải để nàng buông bỏ mọi phòng tuyến?

Nhận thấy nữ nhân dưới thân đã thực động tình, Lăng Tiểu Ngư mới quyết định đem thuật pháp giải trừ, trả lại tự do cho nàng. 

"Thi Hàn".

"Ân..." Đê mê nhục dục còn chưa dứt, tâm trí lại bị Lăng Tiểu Ngư âm thầm tác động, Tôn Thi Hàn ba phần tỉnh bảy phần mê man ứng tiếng hồi đáp. Nàng thậm chí chẳng nhận ra là bản thân đã có lại tự do. Mà không, phải nói nàng đã quên bản thân từng bị tước đoạt tự do mới đúng. Hành vi của Lăng Tiểu Ngư, việc hắn mạnh mẽ cưỡng đoạt mình, Tôn Thi Hàn nàng dường như đã chẳng còn nhớ nữa. Nàng chỉ biết là bây giờ, nàng và hắn đang hoan ái cùng nhau. Ngoài ra thì... nàng không biết gì nữa cả. 

"Thi Hàn, ta đang giúp ng... nàng chữa trị. Bây giờ nàng hãy làm theo những gì ta bảo, được chứ?".

"Ân." Vẫn trong tình trạng hồn phách bị thôi miên, Tôn Thi Hàn ngoan ngoãn gật đầu. Đôi mắt nàng nhìn Lăng Tiểu Ngư lúc này, chúng ngập tràn nhu tình, sóng nước dạt dào chừng muốn đem thân ảnh Lăng Tiểu Ngư hoà tan luôn vậy. 

"Thi Hàn, ta sẽ tiếp tục truyền lực lượng sang người nàng, nàng hãy làm như vầy, dẫn cỗ lực lượng này...".

Mất một lúc để Lăng Tiểu Ngư làm công tác chỉ dẫn thuật song tu. Tất nhiên đây vẫn chưa phải pháp quyết tối cao, bất quá căn bản nhất mà thôi. Tình trạng Tôn Thi Hàn hiện tại, vốn không thể nào lĩnh hội được những thứ cao thâm tối nghĩa. Thêm nữa thời gian cũng sẽ rất lâu. Trước mắt, Lăng Tiểu Ngư chỉ có thể dạy nàng loại đơn giản nhất. Dù vậy, bấy nhiêu thiết nghĩ cũng đủ để đem linh hồn Tôn Thi Hàn nàng chữa trị tốt rồi. 

...

Không gian so với trước đã có nhiều sai biệt. Đã không còn những thanh âm dụ hoặc nhân tâm mà Tôn Thi Hàn gọi là đầy "dâm dục" kia nữa. Lúc này bốn bề đều vắng lặng. Lăng Tiểu Ngư chẳng động, mà Tôn Thi Hàn thì cũng chẳng nhích. 

Tư thế của Tôn Thi Hàn sớm đã thay đổi. Từ nằm, hiện nàng đã chuyển sang ngồi. Mông nàng đang đặt trên đùi Lăng Tiểu Ngư, còn hạ thân, cái chốn tư mật ấy thì... vẫn đang thắt chặt cái thứ kia của hắn. Nhưng chỉ là bao bọc như vậy chứ hoàn toàn không lên không xuống tí nào. Cũng chẳng phải Tôn Thi Hàn không muốn, tâm trí nàng bây giờ đâu có còn tỉnh táo nữa, nàng khát vọng lắm chứ. Chỉ là... Lăng Tiểu Ngư bảo nàng dừng, chỉ để yên như vậy. Còn nữa, hắn muốn nàng phối hợp cùng hắn điều hoà hơi thở, lực lượng...

Những gì Lăng Tiểu Ngư hắn nói, Tôn Thi Hàn nàng hiểu thì có hiểu, nhưng thú thật là nàng không quan tâm tới mục đích lắm. Đầu óc của nàng đang rất mơ hồ, chỉ biết phải làm theo những gì Lăng Tiểu Ngư hắn nói thôi, gần như chẳng còn cái gọi chủ kiến nữa rồi.Cứ thế, cùng với Lăng Tiểu Ngư mặt đối mặt, dưới sự chỉ điểm của hắn, Tôn Thi Hàn chính thức bắt đầu song tu...

Cái quá trình ấy, Tôn Thi Hàn cũng chẳng rõ là bao lâu. Nàng chỉ cảm thấy nơi hạ thân không ngừng có lực lượng truyền vào. Rồi chiếu theo cách thức mà Lăng Tiểu Ngư đã truyền thụ, nàng đem cỗ lực lượng ấy dẫn dắt, phối hợp nhịp nhàng cùng hắn...

...

"Phù...".

Liên tiếp phải hao tốn lực lượng, lại còn tập trung chú ý để mà phối hợp cùng Tôn Thi Hàn, vì thế cho nên Lăng Tiểu Ngư khó tránh có chút mệt mỏi. Hắn là thần nhân, nhưng thân thể của hắn vốn vẫn còn ám thương chưa khỏi, cộng thêm trước đó lại ở Quỷ Vực cùng thiên địa đối kháng, biết mệt âu cũng lẽ thường. Kẻ không biết mệt, có chăng là người khác. 

Tôn Thi Hàn, nàng ở trạng thái hoàn toàn đối lập với Lăng Tiểu Ngư. Mệt mỏi ư? Lúc nãy, khi chưa chính thức song tu thì đúng có mệt chứ bằng bây giờ... Phải biết, ở trong quá trình song tu này, Tôn Thi Hàn nàng chỉ có tiếp nhận chứ không hề cho đi. Nói cách khác, đây vốn chẳng thể tính song tu, bảo thái bổ thì chính xác hơn. Bởi lẽ thu được lợi ích chỉ có một người, trong khi người còn lại, hắn phải hi sinh để tạo ra cái lợi ích ấy. 

Tôn Thi Hàn không thể nào mà mệt mỏi cho được. Nàng tiếp nhận bao nhiêu là lực lượng thế kia mà, linh hồn nàng được chữa trị, tu bổ đến tận chân răng kẽ tóc thế kia mà. Giây phút này đây, Tôn Thi Hàn tràn đầy tinh lực hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, tinh lực dồi dào quá cũng chưa hẳn đã hay. Ít nhất thì trong trường hợp này, Tôn Thi Hàn đã không hề thoải mái một tí nào. Lúc đương song tu còn đỡ, nàng phải bận phối hợp với Lăng Tiểu Ngư, chẳng thể nghĩ nhiều, lại cộng thêm lực lượng chí âm của hắn lưu chuyển giúp cơ thể nàng như được mưa xuân tưới xuống nên mới thư thái, dễ chịu. Thế nhưng bây giờ, khi quá trình song tu kết thúc, lực lượng đã ổn định, ngừng lưu chuyển... Tôn Thi Hàn nàng thấy bức bách lắm. Ở nơi hạ thân nàng, cảm giác thật khó chịu...

"Ha a a..." Lăng Tiểu Ngư lại thở nhẹ một hơi, cúi xuống nhìn bên dưới hạ thân. Nơi đó, thứ ấy của hắn vẫn đang đặt bên trong người Tôn Thi Hàn. Chân mày khẽ nhíu, hắn đặt tay lên hai bên hông Tôn Thi Hàn, nhẹ nhàng đem cơ thể nàng nâng lên. Hắn muốn rút cái thứ ấy ra. 

Có điều, Lăng Tiểu Ngư hắn muốn thu binh, Tôn Thi Hàn liệu sẽ thuận tình? 

Không may cho hắn, Tôn đại cung chủ chẳng muốn trao trả "tên tù binh" mà mình đang bắt giữ. "Ưm" khẽ một tiếng, bởi do hành động của Lăng Tiểu Ngư mà u huyệt lại cùng với thứ kia ma sát, Tôn Thi Hàn vốn khó chịu càng thêm khó chịu, bức bách lại càng bức bách. Cả người nóng ran, nàng kháng cự lại, không để cho Lăng Tiểu Ngư giải cứu tù binh. 

Hồn phách tỉnh ít mê nhiều, Tôn Thi Hàn xuôi theo bản năng vòng tay ghì lấy cổ Lăng Tiểu Ngư, bắt đầu nhịp theo giai điệu ái ân.

"Ưm... ư...".

...

"Nữ nhân này...".

Lăng Tiểu Ngư nhìn Tôn Thi Hàn đang tự tung tự tác trên đùi mình, thần tình trở nên có chút quái lạ. Đây là lần đầu tiên hắn trải qua loại tình huống này. Mà thật ra, từ lúc bắt đầu cho tới bây giờ, có cái nào lại không phải lần đầu tiên đâu...

Bất giác, Lăng Tiểu Ngư đờ người ra. Trước sự ghì siết, nhún nhảy theo bản năng này của Tôn Thi Hàn, hắn nhất thời chưa biết phải xử lí ra sao. 

Bắt nàng dừng lại, cường ngạnh đem nàng tách ra ư? Kẻ bắt đầu là hắn. Trinh bạch của nàng chính là bị Lăng Tiểu Ngư hắn lấy mất. Thêm nữa thì bây giờ, Tôn Thi Hàn nàng nửa tỉnh nửa mê mà làm ra hành động như vầy, còn không phải do hắn hữu tâm kích tình, âm thầm dùng đạo thuật thôi miên...

"Thôi vậy...".

Đã đem con gái nhà người ta biến từ đoan trang thành phóng đãng như vầy rồi, lúc này lại tạt gáo nước lạnh sao đành?

Làm thì cũng làm rồi, còn trốn tránh nỗi gì. Nghĩ vậy, Lăng Tiểu Ngư mới buông lỏng tâm tình, đem cái gọi lý trí dẹp hẳn sang một bên. Trong cái ghì giữ của Tôn Thi Hàn, hắn há miệng ngậm lấy hạt hồng đậu đính trên một trong hai quả tuyết lê đang nhấp nhô lên xuống trước mặt, nhè nhẹ liếm mút. Miệng là vậy, tay cũng chẳng để yên, hắn đặt sau lưng Tôn Thi Hàn, rồi du ngoạn xuống dưới, cuối cùng để ở kiều đồn (mông) mà nắn bóp...

Xuân mộng lại diễn ra thêm một lần nữa. So với trước, lần này còn dâm mỹ hơn, ướt át hơn. Có lúc nhẹ nhàng, có khi thô bạo, cuộc hoan ái cứ vậy mà triền miên...

Chương 559: Lựa Chọn Của Lăng Tiểu Ngư

"Ưm...".

Chìm đắm trong xuân mộng không biết đã bao lâu, rốt cuộc thì Tôn Thi Hàn cũng tỉnh lại. Sau một tiếng "ưm" khẽ, nàng từ hé mở đôi mắt. 

Ở trên người không có bóng dáng Lăng Tiểu Ngư, xung quanh cũng chẳng thấy hắn. Nói vậy tất cả những gì đã diễn ra, cuộc ái ân nọ, hết thảy chỉ là mơ? Tôn Thi Hàn thầm nghĩ.

Có điều ý nghĩ này, nó rất nhanh liền bị thay thế. Trong cái liếc mắt nhìn xuống bên dưới, chính thân thể mình, Tôn Thi Hàn đã nhận ra một điều: quần áo, nàng không hề mặc; chúng chỉ phủ tạm trên da thịt mà thôi...

Khuôn mặt Tôn Thi Hàn cứng đờ lại. Thì ra... chuyện ấy cũng chẳng phải giấc mơ. 

...

Có thể nói rằng Tôn Thi Hàn đã bị sốc. Khoảnh khắc nhận ra mình thực đã cùng người hoan ái, nàng gần như chết lặng. Tâm trí nàng, nó chẳng suy nghĩ thêm được gì nữa. Phải mất một lúc thì Tôn Thi Hàn nàng mới bắt đầu phản ứng được. Và việc đầu tiên nàng làm là bật dậy, khẩn trương đem quần áo cầm lên, tự mình kiểm tra xem cơ thể.

Chưa xem còn đỡ, càng xem, Tôn Thi Hàn càng khủng hoảng. Sự chua xót, nó mỗi lúc một lớn dần, để rồi cuối cùng thì thanh âm nức nở phải cất lên. 

"Hức... hức...".

Tôn Thi Hàn, nàng đã khóc. Là bởi thương tâm mà rơi lệ. 

Trinh bạch gìn giữ bao năm thật không ngờ lại mơ mơ hồ hồ mà mất đi như vậy, lại còn là bị người cưỡng gian, mê gian mà lấy mất, thử hỏi tâm tình sao có thể dễ chịu đây?

Lòng Tôn Thi Hàn nàng đau lắm, uất lắm...

"Hức hức...".

"Hức... ức..."....

Tôn Thi Hàn đã khóc rất lâu, lệ rơi rất nhiều. Hơi đặc biệt là những giọt lệ này, chúng vừa rơi xuống thì đã liền tan biến, không lưu lại chút dấu vết gì. Dù vậy, nỗi thương tâm, vẻ khổ sở kia, tất cả đều hoàn toàn chân thật, hiện hữu rất lâu. Đến nỗi tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ ngừng, chẳng bao giờ dứt...

...

"Haiz...".

Không gian phía ngoài, bên trong một thạch động thô sơ được người khai mở chưa lâu, một tiếng thở dài vừa mới cất lên. Nghe khá là phiền muộn.

Lăng Tiểu Ngư - chủ nhân tiếng thở dài nọ - đang cảm thấy có chút mệt mỏi. Thanh âm nức nở của người nào đó, thật đã quấy nhiễu tâm tình hắn. 

"Nữ nhân này, phản ứng lại lớn như vậy...".

..."Rốt cuộc nên làm thế nào đây?". 

Chuyện liên quan đến nữ nhân, Lăng Tiểu Ngư bao giờ cũng đều thấy nó phức tạp cả. Nội tâm nữ nhân các nàng, xưa giờ hắn đều luôn khó hiểu. Lúc này, hắn thực rất phân vân, không biết phải xử trí ra sao. 

Biện pháp, Lăng Tiểu Ngư hắn không phải không có, dễ dàng thực hiện là khác. Ví như hắn có thể sửa đổi hoặc xoá bỏ ký ức của Tôn Thi Hàn; ví như hắn tác động lên thần trí nàng, biến nàng thành con rối của mình; không thì mau lẹ hơn, cứ mặc kệ cảm xúc của nàng, nói thẳng cho nàng biết là hắn muốn cùng nàng song tu, rằng đó là cái giá phải trả khi hắn đem tính mạng nàng cứu lại, đã hao phí công sức vì nàng chữa trị, tu bổ linh hồn...

Lăng Tiểu Ngư có vài ba phương thức để lựa chọn, và dù hắn có chọn xử trí theo phương thức nào thì tin tưởng Tôn Thi Hàn cũng không dám mạnh mẽ phản kháng. Lăng Tiểu Ngư hắn là thần nhân, tính mạng của Tôn Thi Hàn cùng những cung nhân Tuyết Linh Cung của nàng, tất cả đều nằm ở trong tay hắn kia mà. Nàng dám chống đối sao?

Lăng Tiểu Ngư biết, chỉ cần bản thân biểu lộ ra một chút hung ác, lạnh lùng thì Tôn Thi Hàn sẽ liền ngoan ngoãn nghe theo ngay. Nguyện hay là không nguyện, hết thảy đều sẽ chẳng quan trọng. 

Thế nhưng.. Nếu mà hành xử như vậy, Lăng Tiểu Ngư hắn không phải sẽ bất nhân lắm ư?

Một người có nhân có nghĩa, Lăng Tiểu Ngư hắn chưa bao giờ cố công theo đuổi, hắn chỉ là... tự thấy áy náy thôi. 

Trước hôm nay, đối với việc sẽ lợi dụng Tôn Thi Hàn, cùng nàng song tu để khôi phục lực lượng, níu kéo ký ức, Lăng Tiểu Ngư hắn vốn chẳng suy nghĩ quá nhiều, về khoản sẽ xử trí ra sao. Ý tứ của hắn đơn giản lắm, cho cứ trực tiếp nói thẳng ra là được. Nhưng bây giờ, khi phải chính thức đối mặt... Nhớ lại những tháng ngày vừa qua, nghĩ đến quá khứ đáng thương của Tôn Thi Hàn, rồi một màn nồng nhiệt ái ân cả hai đã có, Lăng Tiểu Ngư hắn thật khó lòng mở miệng. 

Vừa bị người cưỡng đoạt xong lại phải nghe thêm những lời nói vô tâm, biết được sự thật phũ phàng, Tôn Thi Hàn nàng sẽ cảm nhận thế nào đây? Chắc hẳn... nàng sẽ đau khổ lắm. 

"Trong quá khứ nàng ấy đã thương tâm quá nhiều, hôm nay ta lẽ nào lại xát muối vào vết thương kia, tiếp tục làm nàng phải sống trong oán hận, một chút tin tưởng, một chút vui vẻ cũng chẳng có?".

Suy đi nghĩ lại một hồi lâu, cuối cùng thì Lăng Tiểu Ngư cũng đi đến một quyết định mà hắn cho là thoả đáng nhất. 

Tôn Thi Hàn, nữ nhân đáng thương này, Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ không khiến nàng thương tâm thêm nữa.

Chương 560: Lần đầu tiên của ngươi lẽ nào không phải lần đầu tiên của ta?

Thần niệm vừa động, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã liền hiện ra bên trong không gian của hắc ngư ấn. Đúng như những gì hắn hình dung, trước mặt, Tôn Thi Hàn đang ngồi co cụm, tay ôm lấy y phục che thân, nước mắt giàn giụa. 

Tính ra thì Tôn Thi Hàn nàng đã khóc cả nửa canh giờ rồi a. 

...

"Hức... hức...".

Ngó xem mỹ nhân thương tâm nức nở, trong lòng Lăng Tiểu Ngư không khỏi dâng lên hai từ "áy náy". Hắn nhấc chân tiến về phía nàng, chần chừ đưa tay định chạm vào người nàng thì...

"Đừng có đụng vào ta!".

Nhanh như chớp, cùng thanh âm oán hận, Tôn Thi Hàn vung tay gạt Lăng Tiểu Ngư ra. Sức lực nàng dùng phải nói là rất lớn, tới nỗi suýt nữa thì đã làm Lăng Tiểu Ngư té ngã. 

"Vô sỉ! Hạ lưu!".

Cảm thấy còn chưa đủ, Tôn Thi Hàn dành cho nam nhân trước mặt một cái nhìn căm phẫn, lớn tiếng mắng chửi.

"Lăng Tiểu Ngư ngươi là tên đê tiện! Một kẻ tiểu nhân!".

"Ta hận ngươi! Ta hận ngươi!!".

...

Thật phải công nhận, công phu mắng người của Tôn Thi Hàn, tính ra không phải ghê gớm gì lắm. Những lời nàng mắng, những câu nàng chửi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy từ quen thuộc. Này thì "vô sỉ", này thì "hạ lưu", này thì "ti tiện", "hèn hạ"... Chung quy đều là từ ngữ mắng người phổ thông, nghe riết cũng nhàm mà công dụng thì... e đã chẳng được bao nhiêu. 

Cái này cũng không phải bởi da mặt Lăng Tiểu Ngư dày, công phu hàm dưỡng quá tốt mà là vì những tiếng mắng câu chửi của Tôn Thi Hàn, nó còn hiền quá thôi. "Hạ lưu", "đê tiện", "hèn hạ", "vô sỉ"... tất cả đều chỉ chung chung, tổn thương được ai? Nếu thực muốn đụng chạm, muốn xúc phạm người thì phải đem phụ mẫu, thân bằng quyến thuộc của người ra mà mắng, mà chửi, hoặc không thì cũng phải dùng những từ thật thô để nguyền rủa người, có vậy mới gọi là "mắng chửi" được. 

Đáng tiếc, một màn hung hăng chợ búa ấy sẽ chẳng bao giờ diễn ra. Tôn Thi Hàn là nữ nhân có giáo dưỡng đàng hoàng, bản tính vốn dĩ đoan trang, nàng sao có thể thốt ra ngôn ngữ lưu manh, thô tục ấy được kia chứ. 

Phụ mẫu không sao, thân bằng quyến thuộc của mình người ta cũng chẳng đụng chạm gì nên Lăng Tiểu Ngư vẫn dễ dàng tiếp nhận được. Từ đầu tới cuối hắn đều chỉ im lặng, không ngăn cản hay phản bác gì, để mặc cho Tôn Thi Hàn trút giận. 

Người ta đang thương tâm mà, lớn tiếng mắng chửi một chút, hoàn toàn có thể cảm thông. 

Cứ thế, Lăng Tiểu Ngư đứng yên đấy nghe chửi, đợi người chửi xong hắn mới mở miệng: "Chửi đủ rồi chứ?".

Ngay lập tức, một ánh mắt tràn đầy hận ý ngó lên.

"Sao? Muốn đánh ta? Hay là muốn giết ta?".

"Đúng rồi. Lăng Tiểu Ngư ngươi là thần nhân mà, ngươi muốn làm gì mà chẳng được. Đã có thể cưỡng đoạt người để thoả mãn ham muốn sắc dục thì xuống tay giết người có gì là khó khăn đâu chứ. Lăng Tiểu Ngư ngươi đâu phải chưa từng giết người. Số người bị ngươi giết cũng đâu phải ít...".Tôn Thi Hàn hiện khác xa lúc trước, một chút kính sợ cũng không tìm ra được. Nàng bây giờ chỉ có oán, chỉ có hận. Giọng điệu kia như thể đang dè bĩu, đầy sự khinh khi.

Lăng Tiểu Ngư thấy rõ, cũng hiểu được, dù vậy, hắn không trách giận gì. Hắn đâu có tư cách. Tôn Thi Hàn nàng là nạn nhân kia mà. 

Theo sau cái lắc đầu nhè nhẹ, Lăng Tiểu Ngư nói: "Ta không đánh ngươi, càng không muốn giết ngươi. Chuyện này... là lỗi của ta".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nói vậy, khuôn mặt Tôn Thi Hàn đã biến động một chút. Nàng hơi bất ngờ. Thú thật là nàng không nghĩ Lăng Tiểu Ngư sẽ hồi đáp mình như thế. 

Hắn nhận lỗi? Hắn thừa nhận việc làm sai trái của mình? Điều này dường như có chút không hợp lý...

"Lỗi của ngươi? Ngươi nhận lỗi?" - Nghi hoặc thì nghi hoặc, Tôn Thi Hàn vẫn cứ hung hăng, cay nghiệt như cũ - "Lăng Tiểu Ngư, ngươi đối với ta như thế, một câu "là lỗi của ta" như thế liền xong ư?".

"Sự trinh bạch của ta ngươi có trả lại được không?! Chuyện đã xảy ra ngươi có thể sửa được hay sao?!".

Lăng Tiểu Ngư trầm mặc, im lặng một lúc rồi mới trả lời: "Sự trinh bạch của ngươi ta không thể trả lại, chuyện đã xảy ra ta cũng không thể sửa được".

"Ngươi không thể trả, cũng không thể sửa... Ngươi biết đó là lỗi của ngươi, vậy tại sao ngươi còn đối với ta như thế..." Nước mắt ngưng chưa được bao lâu đã tuôn chảy thành hàng, Tôn Thi Hàn nức nở.

Chẳng thà Lăng Tiểu Ngư hắn lạnh lùng bá đạo, dùng cái uy thần nhân của hắn đè ép nàng, dùng sức mạnh của hắn trói buộc nàng, như vậy nội tâm Tôn Thi Hàn nàng đã đỡ phải rối ren. Đằng này, Lăng Tiểu Ngư hắn lại tỏ ra như thế...

Rốt cuộc thì hắn muốn gì chứ? Khuấy động thân thể nàng chưa đủ hay sao mà giờ còn muốn làm nàng hoang mang khó nghĩ...

..."Hức...".

Trong thanh âm nức nở mà người cố ngăn kia, Lăng Tiểu Ngư hạ thấp người xuống. Ngồi ở trước mặt Tôn Thi Hàn, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, nói: "Ta biết đối với ngươi như thế là không đúng, nhưng ta không thể không làm". 

"Đạo Tử Tiêu Thần Lôi giáng xuống mình ngươi khi đó đã tác động đến ba hồn bảy phách của ngươi rất nhiều, hậu hoạ lưu lại càng khó đo lường. Nếu cứ để ngươi như vậy, dù giúp ngươi nhập xác, sinh mệnh của ngươi cũng sẽ chẳng thể kéo dài được lâu".

"Ta có thể dùng cách thông thường để chữa trị, nhưng hiệu quả chắc chắn không thể nào tốt được. Căn cơ của ngươi đã bị tổn hại nặng nề, muốn tính mạng ngươi được bảo toàn, ngày sau sống lâu, chỉ còn một cách duy nhất là phải cùng ngươi làm chuyện đó, thông qua song tu bí thuật để truyền bổn nguyên lực lượng cho ngươi, giúp ngươi chữa lành hết thảy, loại bỏ hết thảy hoạ ngầm...".

Phía đối diện, Tôn Thi Hàn càng nghe thì hận ý trong lòng càng thuyên giảm. Nàng biết lời Lăng Tiểu Ngư cũng không phải giả. Bình tĩnh nghĩ lại thì ở trong giấc mộng xuân kia, Lăng Tiểu Ngư hắn đích xác có truyền một đoạn pháp quyết cho nàng, chỉ dẫn nàng phối hợp song tu. Suốt cả quá trình đó, từ người Lăng Tiểu Ngư hắn đều luôn có một cỗ lực lượng truyền vào trong thân thể nàng...

"Hắn... thật sự là vì cứu ta nên mới làm thế sao..." 

Tâm trí Tôn Thi Hàn vẫn chưa thể thông suốt, còn rất khó nghĩ. Nhất là khi nàng hình dung đến ngày tháng sau này. Sự trinh bạch đã không còn nữa, lời thề tuyệt cảm với tất thảy nam nhân trong thiên hạ cũng không giữ được, tương lai nàng sẽ sống thế nào đây? Tấm thân bị hoen ố rồi, nàng nhìn đời sao đây?

Từ thuở nhỏ, dưới sự giáo dưỡng của ân sư, Tôn Thi Hàn nàng sớm đã tự ý thức được phải tuyệt đối giữ thân trong sạch, một khi còn chưa cùng người hoàn thành hôn lễ, chưa chính thức trở thành đạo lữ của người thì nhất quyết không thể trao thân. Sư phụ nàng nói, trinh tiết là thứ quý giá nhất của nữ nhân, chỉ có thể trao cho phu quân của mình. 

Nữ nhân khác thế nào không biết chứ riêng với Tôn Thi Hàn, nàng coi trọng tiết trinh hơn bất cứ thứ gì trên thân thể mình, thậm chí là mạng sống. Nếu chẳng phải vậy thì trước đây nàng đâu có năm lần bảy lượt kiên quyết chối từ khi tên nam nhân bạc tình kia đòi hỏi. Suốt cả quãng thời gian quen biết, cái thuở... tạm gọi là mặn nồng, giữa nàng và hắn, đụng chạm nhiều nhất cũng mới bất quá cái nắm tay mà thôi. Một cái ôm, một cái hôn thậm chí còn chưa từng phát sinh nữa là. 

Có lẽ cũng bởi vì Tôn Thi Hàn nàng quá khắt khe như vậy nên tên nam nhân kia mới phụ bạc nàng, quên câu thề hẹn để nên duyên cùng kẻ khác. Năm đó, hình như chính hắn cũng đã nói với nàng như vậy, rằng Tôn Thi Hàn nàng quá bảo thủ, không có chút nào gọi là tình thú. Hắn nói Tôn Thi Hàn nàng chẳng khác gì một ni cô thánh thiện cả...

"Ni cô thánh thiện"? Thì sao chứ? Tôn Thi Hàn nàng không cảm thấy có gì không tốt. Ít ra nhờ sự bảo thủ, biết quý trọng tiết trinh này mà nàng mới tránh được sai lầm. Thử nghĩ, nếu trước kia nàng nhẹ dạ trao thân thì sẽ thế nào? Kết quả thật tốt hơn ư? Tên nam nhân kia sẽ chung thủy với nàng ư? 

Không. Cho dù có chung thủy thì đấy cũng chỉ là chung thủy với thân thể nàng, với dung nhan của nàng mà thôi. Loại thủy chung này, Tôn Thi Hàn nàng cần để làm gì?

Trước đây Tôn Thi Hàn nàng không sai, nàng biết giữ gìn là đúng. Chỉ là hôm nay... trinh bạch muốn giữ cũng chẳng giữ được nữa rồi. 

Thứ quý giá nhất của ngươi bị người ta lấy đi, lại còn là cưỡng đoạt, mê gian để lấy, không bi không oán mà được hay sao?

Căn bản là chẳng thể chấp nhận, Tôn Thi Hàn đáp trả:

"Thì sao chứ? Vì cứu ta thì ngươi muốn làm gì cũng được ư?".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi có biết trinh tiết đối với ta quan trọng thế nào không? Ngươi có biết từ nhỏ đến lớn ta đối với nam nhân còn chưa một lần ôm, chưa một lần hôn hay không?! Ngươi có biết đó là lần đầu tiên của ta hay không?!".

Lăng Tiểu Ngư đã cảm thấy đau đầu. Cái chuyện dỗ dành nữ nhân này, nó sao mà khó khăn quá. Chẳng thà bắt hắn đi khiêu chiến với trời còn dễ dàng hơn.

Giọng cao hơn trước, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu mất đi kiên nhẫn: "Đó là lần đầu tiên của ngươi, lẽ nào không phải lần đầu tiên của ta!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau