TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 551 - Chương 555

Chương 551: Tử Tiêu Thần Lôi

Nếu là một lúc khác, trong một trường hợp khác, Lăng Tiểu Ngư có lẽ đã lớn tiếng mắng chửi người. 

Một chuyện vừa mới giải quyết xong thì một chuyện khác đã lại phát sinh, còn là sự tình tương tự như nhau, phạm phải sai lầm giống nhau, thử hỏi làm sao mà không bực cho được?

Lăng Tiểu Ngư, hắn có tức khí đấy.

"Trưởng lão?" Ngó thấy Lăng Tiểu Ngư đang đi bỗng dừng, nét mặt còn xấu đi như vậy, trong lòng Tôn Sở Sở khó tránh nghi hoặc. Nàng không biết đã có chuyện gì xảy ra. 

Hiểu rõ tâm ý, Lăng Tiểu Ngư đáp, thanh âm bực dọc: "Tôn Thi Hàn có chuyện rồi".

Tỷ tỷ?

Tôn Sở Sở khẩn trương lên hẳn: "Trưởng lão, tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì?!".

"Nàng ta muốn tự sát".

"Tự sát?" Tôn Sở Sở ngỡ là mình đã nghe lầm. 

Đang yên đang lành, tại sao tỷ tỷ nàng lại muốn tìm chết chứ?

Chắc chắn Lăng Tiểu Ngư có ý khác. Chỉ là... Đấy là ý gì thì Tôn Sở Sở nàng hiện vẫn chưa biết. Nàng đang mong được hắn giải thích. Tiếc rằng hắn lại không muốn nhiều lời. 

"Giúp ta chăm sóc cho Tiểu Yến", Lăng Tiểu Ngư chỉ nhắn lại một câu như vậy, xong liền rời đi.

...

...

Quỷ Lâm, bên dưới Quỷ Vực...

Tôn Thi Hàn vẫn ở đây, ngay giữa hồ nước. Hơi khác là so với trước, lúc Lăng Tiểu Ngư còn tại, thay vì ngồi thì hiện nàng lại đang đứng. Vẻ mặt nàng, nó khó coi vô cùng. Không phải như Lăng Tiểu Ngư, kiểu tức khí bực dọc mà là... sợ hãi. Đương nhiên rồi. Sinh tử cận kề, mấy ai mà không sợ?

Nhìn xem. Trên đỉnh đầu Tôn Thi Hàn lúc này, lẫn trong mây đen, những tia lôi điện đang lập loè thị uy. Càng đáng nói hơn là những tia lôi điện này, chúng không phải xanh hay trắng mà là màu tím.

"Tử Tiêu Thần Lôi", đấy là danh tự hiện lên trong đầu Tôn Thi Hàn. Chính nó đã khiến nàng khiếp hãi. 

Tử Tiêu Thần Lôi, đó chẳng phải một trong những kiếp lôi kinh khủng nhất, chỉ kém Cửu Thải Ma Lôi, Thiên Phượng Thần Lôi, Tử Kim Tà Lôi một cấp bậc?

Tại sao? Tại sao loại kiếp lôi đáng sợ này lại vì một nhân loại nhỏ bé như Tôn Thi Hàn nàng mà xuất hiện? 

Lại nói, Tôn Thi Hàn nàng đây bất quá chỉ là đột phá nguyên thần, từ chân nhân trung kỳ lên chân nhân hậu kỳ thôi mà, thiên đạo có nhất thiết phải đưa ra một chướng ngại to lớn tới vậy?

Tôn Thi Hàn thật vẫn chưa thể nào đón nhận được sự thật này. 

...

Tôn Thi Hàn là vậy, đã hết sức "bất ngờ". Nhưng công bình mà xét, thiết nghĩ cũng chả có gì đáng để gọi ngoài ý muốn hết. Phàm nhân thông thường tất nhiên sẽ không thể nào dẫn động tới Tử Tiêu Thần Lôi, thế nhưng Tôn Thi Hàn, nàng hôm nay há còn là "phàm nhân thông thường"?Thời gian vừa qua, dưới sự trợ giúp của Lăng Tiểu Ngư, ba hồn bảy phách của Tôn Thi Hàn nàng đã được cường đại lên rất nhiều. Phẩm cấp, nó đã hoàn toàn thay đổi. Bằng vào tư chất đề thăng lên ấy, không ngoa khi nói tương lai Tôn Thi Hàn thừa sức thành tựu tiên nhân cấp bậc. Bởi thế cho nên dẫu có đưa đến loại kiếp lôi khủng bố như Tử Tiêu Thần Lôi cũng chả có gì lạ. Vấn đề bây giờ chỉ là đứng trước thử thách này, Tôn Thi Hàn nàng có thể vượt qua được hay không mà thôi. 

Chẳng may, câu trả lời lại nằm ở vế sau. Tôn Thi Hàn, nàng không thể. 

Vượt thế nào được khi hiện tại Tôn Thi Hàn nàng chỉ còn mỗi linh hồn?! Cường đại thì đúng đã cường đại, nhưng bất quá thuộc ở "tư chất"! Đạo thuật, tu vi, nàng đã học thêm được bao nhiêu, đã tăng thêm được bao nhiêu?!

Hôm nay là lần đầu tiên nàng tiến hành đột phá, và kết quả.. nó thành ra như vầy đây. 

"... Uy áp kinh khủng này, cái loại khí tức này... Đây chắc chắn chính là Tử Tiêu Thần Lôi...".

"Tử Tiêu Thần Lôi... Ta có thể vượt qua được sao?".

Tôn Thi Hàn ngước mặt nhìn trời tự hỏi, nội tâm nửa điểm cũng không tin tưởng bản thân có thể vượt qua.

Loại kiếp lôi đáng sợ này, dẫu còn đủ hồn đủ xác, ở trạng thái cường thịnh nhất, e Tôn Thi Hàn nàng cũng chẳng chống đỡ được bao lâu chứ huống hồ hôm nay, khi thân thể đã mất.

"Lăng Tiểu Ngư", bây giờ nàng chỉ còn biết hy vọng vào hắn, mong hắn mau chóng trở về...

...

Thiên kiếp hàng lâm, ngoại nhân tuyệt không thể can thiệp. Nếu mà dám tương trợ, kẻ đó chắc chắn cũng lập tức bị liên lụy. Thiên kiếp, nó sẽ tiếp tục giáng xuống, uy lực sẽ càng thêm kinh khủng...

Tất cả những điều đó, hễ phàm tu sĩ thì ai cũng biết. Tôn Thi Hàn đương nhiên cũng biết. Nhưng Lăng Tiểu Ngư đâu phải người thường. Hắn là thần nhân. Sức mạnh của hắn đã từng khiến cho thiên địa cũng phải run sợ. Miên Thành ngày ấy, cái uy của hắn vẫn còn chưa mất. Vì lẽ ấy, Tôn Thi Hàn mới hy vọng. 

Có điều... Hy vọng thì hy vọng, ở trong lòng mình, Tôn Thi Hàn thực cũng chẳng đặt niềm tin quá nhiều.

Lăng Tiểu Ngư lợi hại, điều ấy không giả. Nhưng có khả năng đâu đồng nghĩa sẽ sẵn lòng tương trợ. Hôm nay, Lăng Tiểu Ngư hắn còn chưa muốn lộ diện trước thế nhân kia mà. Tôn Thi Hàn nàng thân phận có đáng chi đâu...

Chương 552: Đành phải buông xuôi

"Hắn liệu có vì ta mà đứng ra chống đỡ thiên kiếp?".

Tôn Thi Hàn thầm tự hỏi, hỏi xong trong lòng lại như có chút gì buồn bã. Là bi ai cho mình sao?

"Bi ai... Tôn Thi Hàn ta cớ gì lại tự thấy bi ai?".

Môi nở nụ cười đắng chát, Tôn Thi Hàn cúi mặt gục đầu...

...

"Roẹt...".

"Roẹt...".

Thời gian không đợi người, trên bầu trời, đạo Tử Tiêu Thần Lôi đầu tiên lúc này đã chính thức hình thành, chực chờ đánh xuống.

Ở dưới thiên uy, Tôn Thi Hàn trước sợ sau càng thêm sợ. Khuôn mặt nàng hiện đã khẩn trương lắm rồi. 

"Xem ra ở trong lòng hắn Tôn Thi Hàn ta cũng chẳng phải người quan trọng gì".

Không muốn nhưng cũng chỉ đành chấp nhận sự thật, Tôn Thi Hàn cắn răng, cố lấy dũng khí chuẩn bị đương đầu cùng kiếp lực. 

Dù biết khó qua nhưng không thể cứ vậy mà buông xuôi được. Tôn Thi Hàn nàng còn chưa muốn chết!

...

"Roẹt...".

"Roẹt...".

Ý chí cầu sinh của Tôn đại cung chủ, trời cao coi bộ cũng chẳng màng lắm. Như những gì nó phải, qua một hồi thị uy, đạo Tử Tiêu Thần Lôi đầu tiên rốt cuộc hàng lâm. 

Từ trên thương khung, tử quang đại phóng; tiếp đấy, "Oành" một tiếng, mặt hồ liền biến dạng, nước bắn tung toé ra khắp tám phương. Phần nữ nhân ngự ở trên hồ... Lúc này, tư thế nàng cũng chuyển từ đứng sang nằm rồi. 

Hồn phách vẫn tại, điều đó cũng có nghĩa rằng Tôn Thi Hàn còn chưa có "chết". Tuy nhiên, chẳng đáng để vui mừng lắm. Bởi lẽ tình trạng Tôn đại cung chủ bây giờ, so với chết, khoảng cách thật đã không kém bao nhiêu. Hãy nhìn nàng xem, đến cả đứng nàng cũng đã không thể đứng nổi nữa rồi....

"Rốt cuộc thì vẫn phải chết sao..." Nằm bên dưới hồ nước (mà thực ra hiện chỉ còn lại đất bùn), Tôn Thi Hàn hướng mắt dõi cao xanh, thầm nghĩ.

Nàng chẳng cam một tí nào cả. 

Sống bao nhiêu năm, vì người làm bao nhiêu chuyện, kết cục lại là như vầy ư? Hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh?

Ngẫm lại thì từ nhỏ đến lớn, đã hi sinh cho Tôn Thi Hàn nàng, duy cũng chỉ có mỗi một mình sư phụ nàng mà thôi. Còn những người khác... Từ tên nam nhân bạc tình bạc nghĩa kia cho đến tất cả cung nhân trên dưới Tuyết Linh Cung, hết thảy đều chưa ai từng "vì nàng" cả. Chưa một ai...

Có lẽ bởi địa vị của Tôn Thi Hàn nàng quá cao, năng lực quá lớn nên chưa bao giờ cần nhờ cậy kẻ khác. Nhưng là hôm nay... nàng cần lắm. Nàng rất mong ai đó sẽ đứng ra vì nàng. Cũng không phải nàng tha thiết mạng sống, chỉ đơn giản là nàng muốn được quan tâm, được làm một người quan trọng ở trong lòng ai đó. 

Tôn Thi Hàn nàng thù ghét nam nhân quá lâu, cũng đã làm một kẻ đáng thương quá lâu. Cô độc, nào có ai mong?

Chỉ là... sẽ có ai đây?

Lăng Tiểu Ngư? Những gì nàng đang phải đối mặt, hắn lẽ nào không biết? Hắn là thần nhân, ở đây còn có sủng vật của hắn kia mà...

"Tôn Thi Hàn ta thật đúng là nữ nhân bạc mệnh... Nếu có kiếp sau...".Tôn Thi Hàn nghĩ tới đó thì dừng, nhếch môi chua xót. Hồn phi phách tán rồi thì làm gì còn có kiếp sau nữa chứ...

...

"Roẹt...".

"Roẹt...".

Chua xót mặc người chua xót, bất cam cũng mặc người bất cam, thiên địa bất nhân nào lý đến. Quy luật thế nào thì làm ra thế ấy, trên trời, lôi kiếp một lần nữa tụ thành. 

So với trước thì đạo Tử Tiêu Thần Lôi thứ hai này, khí thế phát ra càng ghê gớm hơn gấp bội. Lực lượng bên trong, tin tưởng nếu mà gánh chịu, ba hồn bảy phách của Tôn Thi Hàn sẽ hoá thành tro bụi ngay tức khắc. 

"Chết", đấy là những gì Tôn Thi Hàn vừa mới nghĩ.

"Xuống đi".

Đã triệt để thôi hy vọng, Tôn Thi Hàn hít nhẹ một hơi, thều thào khẽ thốt. Xem ra nàng đã thật sự buông xuôi phó mặc rồi. 

"Roẹt!".

Khá là trùng hợp, ngay sau lời "kêu gọi" của Tôn Thi Hàn thì cao xanh liền đáp lại. Trên bầu trời, đạo Tử Tiêu Thần Lôi thứ hai đã chính thức hàng lâm. 

"Sở Sở, hãy thay tỷ chăm sóc cho bọn họ...".

Cho đến giây phút sau cùng, Tôn Thi Hàn vẫn không quên nhắn nhủ điều đó. Ở trong lòng nàng, những cung nhân của Tuyết Linh Cung vẫn luôn luôn như vậy, chiếm một vị trí quan trọng. Bao nhiêu năm qua nàng đã vì họ làm ra nhiều việc, chết rồi vẫn mong bọn họ được bình an. Riêng phần nàng... bất quá là tan biến thôi mà.

...

Không có kiếp sau, không thể luân hồi, thật ra thì Tôn Thi Hàn cũng sợ lắm. Lúc này khuôn mặt có vẻ bình thản, hết thảy chỉ vì đã mất đi hy vọng thôi. 

Nếu không thể trông mong, hà tất phải thiết tha đợi chờ?

Chương 553: Ở trước mặt ta thiên địa cũng phải cúi đầu!

Thiên địa bất nhân, thiên uy bất khả kháng, Tôn Thi Hàn tự biết hôm nay bản thân khó sống, rốt cuộc đành cam tuân theo số mệnh, nằm yên đợi chờ thiên kiếp. 

Cũng không để nàng phải chờ đợi quá lâu, từ trên thương khung, đạo Tử Tiêu Thần Lôi thứ hai hiện đã đánh tới. Chiếu theo tốc độ này thì thiết nghĩ chỉ một cái nháy mắt liền xong. Ba hồn bảy phách của Tôn Thi Hàn, tất cả đều sẽ tan thành tro bụi. 

Có điều, lý thuyết thì vẫn là lý thuyết, trong khi thực tế, chuyện lại xảy ra theo chiều hướng khác. Mệnh của Tôn Thi Hàn, xem ra vẫn còn chưa tận. Ngay tại khoảnh khắc đạo Tử Tiêu Thần Lôi thứ hai chỉ còn cách nàng chừng độ sải tay thì dị biến lại bất ngờ phát sinh. Từ phương nào chẳng rõ, lấy phương thức nào chẳng biết, một thân ảnh đột ngột hiện ra sát bên cạnh Tôn Thi Hàn nàng. Kế đấy, người nọ vung tay, trực diện đối đầu cùng kiếp lực.

Trong một cõi, không ai cao hơn Trời, không gì lớn hơn Đất. Dưới thiên địa chi uy, chẳng sinh linh nào có đủ khả năng mà chống lại cả. Thiên kiếp hàng lâm, kẻ dám can thiệp tức đã phạm thiên, chắc chắn sẽ bị thiên phạt, kết cục mười mươi là chết. Theo lý, sẽ không ai đủ cam đảm đứng ra. Nhưng trong trường hợp này, đích thị đã có. 

"Là hắn... Hắn đã đến... Hắn vì ta mà ngăn chặn thiên kiếp..." Linh hồn suy nhược nhưng ý thức còn chưa mất, Tôn Thi Hàn chẳng khó để nhìn ra dung nhan tướng mạo người vừa tới. Nam nhân mặc hắc sắc trường y này, đích xác là Lăng Tiểu Ngư. 

Nếu nói Tôn Thi Hàn chẳng chút vui mừng thì đấy là nói dối. Giờ phút này đây trong lòng nàng mừng vui lắm. Nó không đơn giản vì tính mạng được cứu, vì mình được sống, trọng yếu hơn là ở khoảng khác: trên thế gian này, rốt cuộc thì ngoài sư phụ, đã có một người chịu vì nàng mà làm ra chuyện gì đó. Một chút hi sinh thôi, nhưng thế cũng đủ rồi...

Khoé mắt rưng rưng, Tôn đại cung chủ mấp máy đôi môi chừng như muốn nói gì đó với nam nhân bên cạnh mình. 

"Ngu ngốc!" Thế nhưng lời ở trong miệng Tôn Thi Hàn nàng còn chưa thể thốt lên thì đã phải nhận lại hai tiếng phủ phàng này đây. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã mắng nàng. 

Hắn có quyền đó mà. Ai bảo Tôn Thi Hàn nàng hành động lỗ mãng làm chi. Lăng Tiểu Ngư hắn mang nàng tới Quỷ Vực, mục đích là để Tôn Thi Hàn nàng hấp thu cực âm chi khí cường đại thần hồn chứ đâu có bảo nàng lợi dụng chúng mà đột phá cảnh giới linh hồn. Nàng ta tưởng tu vi, đạo thuật của mình lợi hại lắm hay sao?

"Ngu ngốc", Lăng Tiểu Ngư hắn cảm thấy mình mắng cũng không sai. 

Tuy nhiên, nói đi thì cũng cần nói lại. Trước đó, Lăng Tiểu Ngư hắn kỳ thực đã chẳng căn dặn kỹ càng. Từ đầu đến cuối hắn đều chưa từng nhắc nhở Tôn Thi Hàn rằng phẩm cấp linh hồn nàng hiện đã sai biệt nhiều so với trước, càng không ngăn cấm nàng cái khoản đột phá. Mà đã không dặn, không nhắc, Tôn Thi Hàn nàng làm sao biết được? Lỗi, nàng có hắn thì không chắc?Công bằng mà xét thì Tôn đại cung chủ đúng là hơi oan uổng một chút. Có phản bác cũng chuyện hợp tình hợp lý. Tuy vậy, nàng lại lặng im. Không bởi e ngại mà vì... nó không quan trọng. Đối với Tôn Thi Hàn bây giờ, vài ba câu mắng, dăm ba tiếng chửi, chúng chỉ càng khiến nàng thoả mãn hơn thôi. 

Đừng hiểu lầm, Tôn Thi Hàn không phải loại thích bị ngược đãi đâu. Chẳng qua là trong đầu nàng, ý nghĩ có phần lệch lạc. Và theo như những gì nàng đang nghĩ thì thái độ tức giận, những tiếng trách mắng của Lăng Tiểu Ngư, chúng chính là biểu hiện của sự quan tâm, lo lắng. Rằng ở trong lòng hắn, Tôn Thi Hàn nàng cũng là người quan trọng...

Có đúng, cũng có sai. Những điều mà Tôn Thi Hàn đang nghĩ. Lăng Tiểu Ngư quả rất quan tâm, nàng đối với hắn đúng cũng là người quan trọng, nhưng là quan tâm, quan trọng theo kiểu khác. 

Không biết Tôn Thi Hàn đã hiểu lầm, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng đem nàng thu vào trong tay. Lúc này, hắn cần phải đối phó với thiên kiếp. 

"Roẹt...".
"Roẹt...".

Sau khi đạo Tử Tiêu Thần Lôi bị Lăng Tiểu Ngư cường ngạnh đánh tan, cao xanh đã liền tức giận. Theo đó, lôi điện nối nhau xuất hiện càng lúc càng nhiều, chẳng mấy chốc mà tử quang đã phủ kín cả một góc trời, làm chấn động khắp bốn phương Tây Vực. 

Kẻ dám phạm thiên nhất định phải gánh chịu thiên phạt!

"Hừ!".

Thiên địa chi uy người khác sợ nhưng Lăng Tiểu Ngư thì không. Trời muốn tru hắn? Vậy thì xuống đây!

"Ngày đó ngươi dốc toàn lực còn chẳng làm gì được ta, một chút kiếp lực này lại nghĩ có thể phạt?!".

Một chút tôn, một chút kính cũng không có, Lăng Tiểu Ngư đứng giữa trời đất mà bày ra thần thái cao ngạo. Tay phải chỉ thiên, hắn hô to một tiếng: "Phá!".

Tức thì, từ đầu ngón tay hắn, một đạo hôi quang xé toạc không gian mà bay lên. 

Thế gian xưa giờ chỉ có trời phạt người, nhưng hôm nay, Lăng Tiểu Ngư hắn lại muốn phạt trời!

Ở trước mặt hắn, thiên địa cũng phải lui, pháp tắc cũng phải sửa!

Chương 554: Tìm tới

"Lúc ta sinh trời còn chưa có", lời này tuyệt chẳng hề ngoa. Luận thân phận, so địa vị, Lăng Tiểu Ngư đều lớn hơn cái gọi là Trời, cái gọi là Đất. Cõi này, xét ra cũng chỉ một tiểu thế giới nằm bên trong đại thế giới mà thôi. 

Phải, Lăng Tiểu Ngư đúng thật chưa tính chân chính Chí Thượng, bất quá một đạo thần hồn chuyển thế trùng sinh. Nhưng cho dù chỉ một đạo thần hồn thì cũng không phải thứ một tiểu thế giới có khả năng áp chế được. Pháp tắc nơi đây, còn chẳng chiếu theo hình mẫu đại thế giới diễn sinh? Nên nhớ, kẻ đã kiến tạo nên đại thiên thế giới chính là Chí Thượng. 

Một đạo thần hồn của Chí Thượng thì sao? Vẫn dư sức đối kháng cõi thiên địa nhỏ nhoi này!

...

"Roẹt...".

"Roẹt...".

...

"Ầm...".

"Ầm...".

...

Ngửa mặt lên nhìn trời, liếc mắt xuống nhìn đất, Lăng Tiểu Ngư trông thấy thiên địa đại biến thì nhếch môi cười lạnh. Hắn biết, tràng cảnh Miên Thành hôm ấy, một lần nữa lại sắp phát sinh.

Thiên kiếp, địa kiếp, chúng đang kéo tới. 

"Lại muốn trấn áp ta? Ha ha... Thì ra ngươi cũng biết sợ".

"Tiểu thế giới cuối cùng cũng chỉ là tiểu thế giới, pháp tắc còn chưa hoàn thiện, thiếu hụt quá nhiều...".

Tiếu ý đến nhanh rồi cũng đi nhanh, Lăng Tiểu Ngư thu lại nụ cười, sắc mặt loáng cái đã trở nên lạnh lùng: "Hừm... Hôm nay ta còn chưa muốn diệt ngươi. Vì vậy... đừng có ngu ngốc ra oai trước mặt ta!".

Thanh âm vừa dứt cũng là lúc Thái cực đồ trên lưng Lăng Tiểu Ngư rực sáng. Đồng tử đổi hẳn từ đen sang vàng, bằng thần tình hung dữ ấy, hắn há miệng hét dài. 

Theo đó, một cỗ hấp lực kinh khủng nổi lên, đem kiếp vân, lôi điện trên bầu trời hút xuống. 

Trước thủ đoạn ghê gớm này của Lăng Tiểu Ngư, trời già không rõ có phản kháng hay không. Chỉ thấy dưới cỗ hấp lực đáng sợ kia, chả mấy chốc mà lôi điện, kiếp vân đều bị thôn phệ hết. Không gian tối đen bỗng chợt chuyển sáng lạ thường. 

"Ha a a a...".

Thôn phệ xong thiên kiếp, Lăng Tiểu Ngư thở ra một hơi, rồi chuyển mắt nhìn xuống bên dưới, đang toan nuốt nốt địa kiếp sắp thành thì... 

Nét mặt chợt đổi, hắn lập tức khai mở thông đạo không gian. Nháy mắt, khí tức của hắn đã hoàn toàn tiêu thất. 

Cũng chính lúc này, sau khi Lăng Tiểu Ngư vừa đi thì tại Quỷ Vực, một trước một sau, hai thân ảnh nữ nhân nối nhau hiện rõ. Người thứ nhất mặc hoả sắc trường y, dung nhan diễm lệ cực kỳ. Người thứ hai cũng khoác một bộ trường y phủ ngoài, nhưng là bạch sắc, dung nhan kém hơn một chút, có điều khí chất, nửa điểm nàng cũng không thua. 

Chu Tước Diêu Hồng, Dương Tiểu Ngọc, các nàng đã vì động tĩnh phát sinh mà tìm đến Quỷ Vực. Trong lòng cả hai, ai nấy đều thừa biết là kẻ nào gây ra. 

Trên thế gian này, chỉ duy nhất một người có thể uy hiếp đến tồn vong thiên địa, khiến thiên địa phải dốc sức tru diệt mà thôi.

...

"Đã chậm một bước rồi." Qua hồi lâu dùng pháp nhãn, thần thức, câu thông thiên địa, đủ mọi thủ đoạn cao minh nhất có thể mà vẫn vô pháp tìm ra tung tích Lăng Tiểu Ngư, Chu Tước mới lặng lẽ siết tay than nhẹ. Đối với nàng, Lăng Tiểu Ngư chính thị đại hoạ, cần phải diệt trừ. 

Trong khi đó, Dương Tiểu Ngọc lại khác. Trước đây hay bây giờ, nàng đều luôn đứng về phía Lăng Tiểu Ngư - bằng hữu của mình. 

Quay sang nhìn thần điểu Chu Tước, Dương Tiểu Ngọc nói: "Sớm hơn thì thế nào? Ngươi nghĩ có thể giết được hắn sao?".

"Hừ... Cứ cho hắn đã bị trọng thương trong trận chiến ở phật cảnh của Minh Tôn lần trước, như vậy cũng không dễ dàng để cho ngươi hạ thủ đâu".

"Dương Tiểu Ngọc, ngươi thật phải cùng ta đối đầu?" Chu Tước cau mày, hỏi. Trong lòng mình, nàng thực không muốn cùng Dương Tiểu Ngọc đi đến chỗ ta sống ngươi chết. Nói sao thì Dương Tiểu Ngọc hôm nay cũng đã là một nửa của Vũ...

"Đối đầu sao..." - Một chút thân thiện cũng không cho người, Dương Tiểu Ngọc khinh thường - "Chu Tước, ta đã có nói qua. Nếu hắn có mệnh hệ gì, Dương Tiểu Ngọc ta sẽ vì hắn huyết tẩy chính giáo thiên hạ".

"Hôm nay hắn vẫn còn sống, nhưng Chu Tước, điều đó không có nghĩa ta sẽ bỏ qua cho chính giáo các ngươi. Cái chết của Yến cô cô, ngươi nghĩ ta sẽ cứ vậy mà cho qua sao?!".

"Dương Tiểu Ngọc, Miên Thành ngày ấy, chúng sinh thiên hạ đã nằm xuống quá nhiều rồi, ngươi lẽ nào...".

"Ta khinh!".

Chẳng đợi Chu Tước nói hết câu thì Dương Tiểu Ngọc đã lớn tiếng cắt ngang.

"Ngàn vạn người gục ngã, Chu Tước ngươi cho là lỗi của ai? Lăng Tiểu Ngư? Chu Đại Trù? Hay Yến cô cô?".

"Chu Tước, ta nhắc cho ngươi nhớ: bắt đầu không phải Lăng Tiểu Ngư, cũng không phải Chu Đại Trù mà là thiên hạ chính giáo - những kẻ Chu Tước ngươi đang bảo hộ!".

"Dương Tiểu Ngọc, bọn họ cũng chỉ là bị người lợi dụng..." Chu Tước cố biện minh.

"Thì sao?" - Thái độ vẫn gay gắt như cũ, Dương Tiểu Ngọc phản biện - "Lẽ nào không biết thì thật không có tội? Hại chết người lại còn phân biệt đúng sai?".

"Chu Tước, Miên Thành hôm ấy, ngàn vạn sinh linh phải chết, sai không phải Chu Đại Trù, cũng không phải Lăng Tiểu Ngư. Lỗi là ở chính giáo các ngươi. Các ngươi quá ngu xuẩn..."."Ngươi nghe cho kỹ đây, đợi ta tìm được Tiểu Ngư, chỉ cần hắn nói muốn diệt chính giáo thiên hạ ta sẽ liền cùng hắn diệt chính giáo thiên hạ. Thế nhân ngu muội, chết không đáng tiếc".

...

"Thế nhân ngu muội, chết không đáng tiếc", Chu Tước nghe Dương Tiểu Ngọc thốt ra tám chữ ấy thì nội tâm liền rung động. 

Chẳng khó để cho Chu Tước nàng nhận ra ở trong lòng Dương Tiểu Ngọc, chúng sinh thiên hạ đã không còn được bao nhiêu cân lượng nữa rồi. Nàng tin, Dương Tiểu Ngọc nói được thì tất làm được. 

Tự hiểu có khuyên can cũng vô dụng, Chu Tước chuyển ý, chợt hỏi: "Ngươi cho rằng hắn vẫn còn là Lăng Tiểu Ngư mà ngươi biết?".

Dương Tiểu Ngọc vốn đã định đi, nghe người hỏi vậy thì chân liền ngưng bước. Nàng xoay đầu lại: "Ngươi muốn nói gì?".

Chu Tước đáp: "Miên Thành hôm ấy, ngươi hẳn phải rõ Lăng Tiểu Ngư đã thức tỉnh. Hắn vốn là một bậc chí tôn tới từ thiên ngoại".

"Thế thì sao?".

"Dương Tiểu Ngọc, kể cả khi ký ức đời này của hắn chưa mất, ngươi cảm thấy nó đủ để định bản tâm hắn?".

Tay điểm qua một vòng Quỷ Vực, Chu Tước tiếp lời: "Tuy ta không biết hắn ở đây làm gì, nhưng căn cứ dấu vết, rõ ràng âm khí chỗ này đã từng được người quy tụ. Mục đích của hắn lẽ nào lại tốt?".

"Dương Tiểu Ngọc, ta mong ngươi có thể suy nghĩ lại".

...

Dương Tiểu Ngọc lâm vào trầm mặc. Trong lòng mình, nàng biết lời Chu Tước nói không phải không có lý. 

Chỉ là...

"Chu Tước." - Dương Tiểu Ngọc ngẩng đầu nhìn lên, nói - "Bất kể hôm nay hắn có là ai, Lăng Tiểu Ngư hay là vị chí tôn tới từ thiên ngoại kia, tâm ý của ta vẫn không thay đổi. Những chuyện phải làm... ta tất sẽ làm".

Nói đoạn, nàng động thần niệm, dùng đạo thuật khai mở thông đạo không gian, qua đó rời đi. 

...

"Dương Tiểu Ngọc...".

Còn lại một mình nơi Quỷ Vực, với khuôn mặt nồng đậm âu lo, Chu Tước lẩm bẩm: "Lẽ nào thật đúng như dự ngôn, Huyền Vũ bây giờ đã trở thành mối hoạ thương sinh...".

Lăng Tiểu Ngư chưa chết, Vũ lại không thể thức tỉnh để mà quay đầu, một mình Chu Tước nàng thật khó lòng bảo hộ cho thiên hạ chính giáo được. Muốn cứu thế gian này, chỉ còn một cách. Đó là để cho Lăng Thanh Trúc tiếp nhận Long Tru, khôi phục tu vi cùng ký ức tiền kiếp. 

Nhưng ngặt nỗi Lăng Thanh Trúc, nàng lại không nguyện. 

"Chúng sinh thiên hạ rồi sẽ ra sao đây?".

Chu Tước cúi mặt thở dài, thân thể tan vào trong gió...

Chương 555: Là cưỡng gian sao?

"Ưm...".

Nơi thể nội Lăng Tiểu Ngư, ở bên trong không gian của hắc ngư ấn, một tiếng "ưm" khẽ vừa mới cất lên. Là giọng của Tôn Thi Hàn. Nàng đã hồi tỉnh. 

Lọt vào mắt nàng, chẳng ngoài ý muốn, đúng là thân ảnh của Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã vì nàng đứng ra ngăn chặn thiên kiếp. Lúc này hắn đang ngồi sát bên cạnh nàng, có vẻ trong khoảng thời gian nàng bất tỉnh, Lăng Tiểu Ngư hắn đã ra tay cứu trị.

"Hôi Diện...".

...

Đợi một lúc mà vẫn chưa thấy Lăng Tiểu Ngư nói năng gì, Tôn Thi Hàn khó tránh có chút nghi hoặc tự vấn. Nàng cho là hắn còn giận mình. Lấy trí tuệ của Tôn Thi Hàn nàng sao lại không hiểu việc tiến hành đột phá kia là dại dột tới cỡ nào. 

Nhận ra lỗi lầm, Tôn đại cung chủ chẳng biết phải làm sao đối mặt, chỉ đành thu hồi ánh mắt, thay vì nhìn người thì bây giờ lại chuyển sang xem mình.

Bỗng, nét mặt Tôn Thi Hàn ngưng lại, hai mắt thì mở trừng, đầy "kinh ngạc".

Trước đó bởi do chỉ vừa mới hồi tỉnh nên Tôn Thi Hàn nàng vẫn chưa nhận thức rõ hoàn cảnh, thế nhưng bây giờ, sau khi di chuyển ánh mắt thì nàng đã nắm được tình hình rồi. 

Thiên địa ơi, hoá ra từ nãy đến giờ Tôn Thi Hàn nàng vẫn đang trong trạng thái loã lồ! Ở trên người nàng, phủ lên duy mỗi một lớp áo! Nhưng... chỉ là phủ tạm! Cái áo này, lớp y phục này đúng là của nàng, nhưng nó đã được cởi ra rồi!

Ai? Ở chỗ này, trừ bỏ Tôn Thi Hàn nàng ra thì cũng chỉ còn duy nhất một người nữa mà thôi...

Mặc dù chưa hiểu được vấn đề, nhưng là phận nữ nhân, lại được giáo dưỡng đàng hoàng, Tôn Thi Hàn tự có liêm sỉ của mình. Vì lẽ đó, nàng ngay lập tức muốn dùng tay che đi thân thể, mau chóng lấy y phục mặc vào. Chỉ có điều là... cánh tay nàng, trái phải hai bên, lúc này vậy mà lại không bên nào có thể điều động được. 

Đây là vì sao? Chuyện gì đã xảy ra?

"Hôi Diện?!" Hai mắt Tôn Thi Hàn hướng về khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư, chờ nghe hắn giải thích. 

Tiếc rằng... Lăng Tiểu Ngư, hắn lại dường không muốn nói. Thay vì nói thì... hắn làm.

Một cách chậm rãi, hắn đem trường y trên người cởi xuống. Kế đó, hắn tiếp tục cởi luôn chiếc áo bên trong. Ngay lập tức, một nửa thân trần trụi hiện ra ở trước mắt Tôn Thi Hàn. 

"Hôi Diện, ngươi... ngươi tính làm gì?!" Trong dạ bất an, Tôn Thi Hàn lớn tiếng hỏi.Nhưng đáp lại như cũ chỉ là im lặng. 

Lăng Tiểu Ngư ngồi đấy, trầm mặc một đỗi, thời gian chừng độ vài ba phút. Rõ ràng là hắn đang có điều khó nghĩ, phải phân vân lưỡng lự.

...

"Hôi Diện, ta hỏi ngươi rốt cuộc đang định làm gì?!".

"Hôi Diện, mau giải định thân thuật cho ta...".

...

"Hừ...".

Nghe nữ nhân bên cạnh mình lo lắng kêu gọi, Lăng Tiểu Ngư mới chuyển mắt nhìn qua, trong miệng hừ khẽ một tiếng. 

Tâm ý đã hạ, hắn đưa tay cầm lấy bộ y phục đang phủ tạm trên người Tôn Thi Hàn ném sang một bên. Tức thì, một thân thể kiều mị liền được phơi bày ra ánh sáng. Dù rằng thực tế, khung cảnh chỗ này vốn cũng chẳng sáng sủa bao nhiêu...Không thể không nói, Tôn Thi Hàn đích thị một đại mỹ nhân. Xét ở vóc dáng, hình thể, thiên hạ nữ nhân khó có ai bì được với nàng. Cho dù là Đồ Tam Nương, Thiên Hồ Đại Mi, bất quá vóc người cũng đến thế mà thôi. Thật rất hoàn hảo.

Có lẽ chính bởi vì vậy mà lúc này Lăng Tiểu Ngư mới nhìn chằm thân thể nàng chăng?

...

"Hôi Diện!".

Trái với họ Lăng, cảm xúc của Tôn Thi Hàn hoàn toàn sai biệt. Giờ phút này nàng thật rất muốn độn thổ. 

Tôn Thi Hàn nàng là nữ nhân mà, thân thể thanh bạch của nàng, sao có thể để cho nam nhân tùy tiện ngắm nhìn được? Còn ra thể thống gì nữa. Lăng Tiểu Ngư hắn đã là gì của nàng đâu?

Trước đây Lăng Tiểu Ngư hắn đã từng xem hết, nay lại ngắm hết một lần nữa... Không phải là quá đáng lắm hay sao?

Xấu hổ, giận dữ, Tôn Thi Hàn bỏ luôn sự tôn kính, vứt luôn nỗi e ngại. Nàng nói, giọng như đang hét: "Lăng Tiểu Ngư! Không được nhìn! Ngươi lập tức... ưm...".

Tôn đại cung chủ thốt ra được tới đấy thì ngưng, chẳng hô chẳng hét chi nữa. Không phải không muốn mà là không thể. Miệng nàng, nó vừa mới bị lấp kín bởi một cái miệng khác rồi. Hô hoán? Làm sao mà hô hoán được nữa. Hiện còn chăng cũng chỉ những tiếng "ư ưm" vô nghĩa nhưng lại vô cùng khêu gợi nhân tâm mà thôi...

...

"Ưm...".

"Ưm...".

Bất ngờ bị cưỡng hôn, Tôn Thi Hàn ra sức chống trả. Nhưng tay chân vô pháp điều động, mỗi cái đầu thôi thì phản kháng kiểu gì? Nhìn xem. Lăng Tiểu Ngư đang dùng cả hai tay để siết giữ đầu nàng đây này. 

Muốn nghiêng, muốn tránh đều trở nên xa vời, trong tình cảnh "ngặt nghèo", Tôn Thi Hàn theo bản năng dùng tới "vũ khí" sau cùng của mình: răng. 

Nàng... đã mới cắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau