TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 546 - Chương 550

Chương 546: Cực âm chi thủy

"Tôn Thi Hàn ngươi muốn hay không thì liên quan gì tới ta?".

Lăng Tiểu Ngư hờ hững nói, nói xong lập tức mang theo Tôn Thi Hàn lao thẳng xuống vực sâu.

"A a a...!!".

...

Tôn Thi Hàn đã la rất lớn, nhưng cũng không được bao lâu thì liền dừng lại. Đáy vực, Tôn Thi Hàn nàng chạm tới rồi.

"Tôn Thi Hàn, ta đang có một thắc mắc." Sau khi buông nữ nhân trong lòng mình ra, Lăng Tiểu Ngư chợt nói: "Với lá gan bé như thế, rốt cuộc làm sao mà ngươi có thể leo lên làm cung chủ Tuyết Linh Cung được vậy?".

Tôn Thi Hàn xấu hổ cúi đầu. Biết là người ta đang chế giễu mình đấy, nhưng phản bác thì lại không được. Kể từ lúc tiến nhập Quỷ Lâm, đi tới Quỷ Vực này, biểu hiện của Tôn Thi Hàn nàng quả đúng có chút...

"Tôn Thi Hàn ta rốt cuộc là bị làm sao vậy chứ?".

Tôn Thi Hàn, nàng cũng không hiểu được. Nhớ lúc trước, Tôn Thi Hàn nàng vốn dĩ là một nữ nhân rất mạnh mẽ, trong cung ngoài cung, hầu như đối diện với bất cứ chuyện gì thì nàng đều chưa bao giờ tỏ ra khiếp hãi.

Là bởi Quỷ Lâm này quá đáng sợ ư? Trong quá khứ, địch nhân cường đại, trận chiến sinh tử, nàng há lại chưa từng trải qua...

"Đi thôi." Chẳng thấy đối phương nói năng gì, Lăng Tiểu Ngư cũng thôi không dây dưa nữa. Hắn xoay người, hướng phía nam Quỷ Vực bước đi. 

Còn lại đằng sau, Tôn Thi Hàn cũng nhanh chóng thu xếp tâm tình, rồi nối gót bước theo. 

Ở đây là Quỷ Vực - nơi hung hiểm nhất của Quỷ Lâm. Cách Lăng Tiểu Ngư quá xa mà nói... không tốt lắm đâu. 

...

Mặc dù có một thần nhân bên cạnh nhưng dọc đường đi Tôn Thi Hàn vẫn rất chú tâm quan sát xung quanh, bộ dáng khá là thận trọng. Có điều là sự thận trọng này của nàng, nó hình như đã thừa thải mất rồi. Bởi lẽ kể từ khi nàng đặt chân xuống Quỷ Vực cho tới khi đi đến nơi cần đến, nàng vẫn chưa nhìn thấy thêm một u linh quỷ vật nào nữa cả. Loại cao, loại thấp đều không thấy."Hẳn là Hôi Diện đã âm thầm xuất ra thủ đoạn nào đó." Trong đầu mình, Tôn Thi Hàn thầm nghĩ. Nàng thật sự rất bội phục năng lực thần nhân của Lăng Tiểu Ngư hắn. 

Ánh mắt ngưỡng mộ kia, một giây trước Lăng Tiểu Ngư chưa thấy, nhưng giờ thì đã thấy. Dù vậy, hắn chẳng buồn lưu tâm. 

"Chúng ta đến rồi." - Hắn nói - "Thứ mà ngươi cần hiện chính là đang nằm bên dưới cái hồ này".

Thần sắc bình thường trở lại, Tôn Thi Hàn bước thêm vài bước. Đứng cạnh Lăng Tiểu Ngư, nàng cúi xem hồ nước trước mặt. 

Hồ này tính ra cũng không lớn, rộng vài mươi thước bất quá. Bên trong hồ, nước có màu đen, bốc lên một mùi hôi tanh khó ngửi. Càng kỳ lạ hơn nữa là khi sử dụng thần thức tra xét, Tôn Thi Hàn nàng vậy mà lại vô pháp xuyên qua được.

"Chuyện này..." - Tôn Thi Hàn nhíu mày - "Âm khí kinh khủng như vậy...".

"Đó là dĩ nhiên".

Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Tuy ta không biết cụ thể thế nào, nhưng theo như những gì đã tra xét được, ta tự tin khẳng định Quỷ Vực này từng là một bãi chiến trường. Tại đây, một trận đại chiến đã nổ ra, cao thủ ngã xuống có rất nhiều. Vô số thi hài hiện đang ẩn sâu bên dưới những lớp đất đá này"."Ngươi thấy cái hồ này chứ? Nước ở bên trong chính là âm thủy. Lần trước tới đây ta đã dùng chút thủ đoạn đem đại lượng âm khí hội tụ về đây".

Nghe tới đó, Tôn Thi Hàn không khỏi thắc mắc: "Hôi Diện, ngươi đem âm khí hội tụ như vầy rồi rời đi, rủi có kẻ nào thừa cơ thu lấy... Dù sao ở đây quỷ vật cũng nhiều".

"Thừa cơ thu lấy?" - Lăng Tiểu Ngư nhếch môi, giọng hàm ý - "Ta e bọn chúng có muốn lấy cũng không được".

Tâm khẽ động, Tôn Thi Hàn thử đoán: "Hôi Diện, ngươi đã giăng cấm chế chỗ này?".

Trái với suy đoán của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Ở đây chẳng có cấm chế nào cả".

Không có cấm chế? Tôn Thi Hàn càng thêm nghi hoặc. 

Dường như cũng không muốn để nàng khó nghĩ, bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư giải thích luôn. Hắn nhìn xuống hồ nước đen ngòm trước mặt, nói:

"Tôn Thi Hàn, ngươi cho tại sao âm khí hội tụ về đây lại nhiều như vậy?".

"Thật ra ở trong hồ này, âm thủy được hình thành không chỉ có mỗi âm khí từ sáu phương đông, tây, nam, bắc, phương trên và phương dưới của Quỷ Vực. Một phần khác, ta chính là thu lấy từ chính những u linh quỷ vật mà ngươi vừa nhắc".

Tôn Thi Hàn trố mắt. Nàng bị làm cho ngạc nhiên đấy. 

"Bảo sao suốt cả quãng đường lại không thấy một bóng u linh quỷ vật nào, thì ra đều đã bị hắn bắt giết hết rồi...".

Tôn Thi Hàn vô thức nuốt xuống ngụm nước bọt, theo phản xạ lần nữa cúi nhìn hồ nước đen ngòm trước mặt.

Đây chính là "thứ" mà Lăng Tiểu Ngư đã nói sẽ cho nàng dùng. Nhưng, dùng như thế nào đây? Không phải đem nàng quẳng vào bên trong, bắt nàng ở giữa mớ hôi tanh nồng nặc chứa đầy thịt da xương cốt u linh quỷ vật này mà hấp thụ đấy chứ?

Chương 547: Quái Ngư

Tôn Thi Hàn là nữ nhân, lại vốn ưa sạch sẽ, thành ra ngại ngần trước hồ nước đen kia âu cũng rất đỗi bình thường. Thực tình, nàng chẳng nguyện đi vào.

Chỉ là... có thể không đi sao?

"Ọc ọc ọc...".

Đương lúc Tôn Thi Hàn còn đang mải nghĩ ngợi thì từ phía dưới hồ nước, một biến động nho nhỏ đã vừa mới nổi lên. Những giọt bong bóng, chúng liên tiếp xuất hiện. Tựa như... có ai đó đang ở bên dưới đáy hồ. Và đang thở.

Cảm giác có điều không ổn, Tôn Thi Hàn nhanh chóng lùi lại. 

Nhưng, tại khoảnh khắc nàng vừa mới nhấc chân di chuyển thì bỗng ào một tiếng, từ dưới đáy hồ, một thân ảnh lao lên, đem chân nàng bắt giữ. 

Sinh vật vừa mới hiện thân đây, trông rất là gớm ghiếc. Hai mắt lồi to, trong miệng răng nanh tua tủa tựa lưỡi cưa, toàn thân đầy vảy, móng sắc hơn dao... Nhìn ngang nhìn dọc, theo hướng nào cũng chẳng tìm ra nửa điểm tốt lành ở sinh vật này. Có lẽ vì vậy mà Tôn Thi Hàn mới kinh hoảng.

"Hôi Diện!" Theo bản năng, Tôn Thi Hàn nghĩ đến Lăng Tiểu Ngư, lớn tiếng kêu gọi. Nàng cần hắn.

Tuy nhiên, đó là ý nguyện của Tôn Thi Hàn nàng; riêng phần Lăng Tiểu Ngư, đáp lại hay không đấy là quyền của hắn. Thật không may, lần này hắn đã lựa chọn thờ ơ. Mặc cho ai kia kêu gọi, hắn như cũ vẫn đứng yên tại chỗ. 

À, mà không. Lăng Tiểu Ngư mới di chuyển rồi. Chỉ có điều là thay vì vị trí của Tôn Thi Hàn thì hắn lại đi ngược về phía sau. 

"Hôi Diện! Cứu ta!".

"Không rảnh." Lăng Tiểu Ngư đáp tỉnh bơ, đầu chả buồn ngoảnh lại.

Thái độ quá đỗi vô tình ấy, nó đã khiến cho Tôn Thi Hàn cảm thấy sốc. Nếu mà có thời gian, chắc chắn là nàng sẽ đi tìm hiểu. Đáng tiếc, thời gian vốn đã không nhiều. Con quái vật ba phần giống người, bảy phần giống cá kia, nó vẫn đang nắm chặt cái chân của nàng a!

Cầu người người chẳng giúp, Tôn đại cung chủ chỉ còn biết tự dựa vào bản thân. Bằng tất cả sức lực mình có, nàng xoay người tung ra một chưởng. 

"Oành!".Trong tiếng bạo liệt, nhân lúc cánh tay quái ngư đã buông chân mình ra, Tôn Thi Hàn vội vàng chạy về phía Lăng Tiểu Ngư. 

"Grào... ào...!".

Nhưng xem ra, Tôn đại cung chủ nàng muốn thoát cũng không phải dễ. Vừa bị đánh lui, quái ngư hiện đã lại lần nữa lao tới. Bằng vào tốc độ kinh nhân cộng với thực lực vượt trội của mình, nó đã hoàn toàn làm chủ được cục diện. Tôn Thi Hàn, nàng đã lại bị bắt giữ nữa rồi. Khác, có chăng là so với lần trước thì lần này, vị trí mà tay quái ngư đang nắm, thay vì chân thì hiện lại là mình thôi. 

Bất lực, đó là thực trạng của Tôn Thi Hàn lúc này. Đây cũng không phải do Tôn Thi Hàn nàng quá vô dụng, tất cả chỉ bởi những thứ nàng đụng phải ở Quỷ Lâm này quá ghê gớm thôi. 

Quỷ hầu trước đó tu vi đã tiệm cận chân nhân hậu kỳ, lại nắm giữ thần thông ẩn nặc khó lường, một linh hồn như Tôn Thi Hàn sao có khả năng đối phó? Bằng như hiện tại... Quái ngư vừa mới xuất hiện đây, cấp bậc của nó còn cao hơn quỷ hầu kia rất nhiều. Xá gì một Tôn Thi Hàn, cho dù có một trăm Tôn Thi Hàn cũng đừng mong đối đầu được với nó. Từ lâu nó đã vượt ra khỏi ranh giới phàm tục rồi.

"Hôi Diện! Cứu ta!".

"Mau cứu ta!!".

Tôn Thi Hàn đã chết một lần, thật không muốn phải chết thêm lần nữa. Lần này nếu mà mất mạng, thần nhân cũng vô pháp đem nàng cứu lại a. Thậm chí biết đâu chừng ngay cả cơ hội chuyển thế đầu thai cũng bị tước đoạt luôn...
"Hôi Diện!".

"Lăng Tiểu Ngư...!!".

Vì quá sợ hãi, trong lòng bất cam, Tôn Thi Hàn gọi thẳng danh tự chân chính của Lăng Tiểu Ngư, cầu hắn cứu lấy tính mạng của mình. 

Nhưng hy vọng, rốt cuộc nhận lại chỉ toàn thất vọng. Lăng Tiểu Ngư, hắn như cũ, vẫn không ra tay. Nói gì xuất thủ, ngay đến liếc hắn còn chẳng buồn liếc xem nữa là. 

Tại sao?

Tại sao hắn lại như vậy? Lăng Tiểu Ngư hắn không phải nói sẽ giúp nàng tá thi hoàn hồn, mượn xác trùng sinh? Hắn mang nàng đến đây không phải để cho nàng hấp thu âm khí, cường đại thần hồn?

Sau bao nhiêu công sức đã vì nàng bỏ ra, bây giờ hắn lại thản nhiên để mặc nàng bị quái ngư bắt giữ, chả buồn lý tới... Tôn Thi Hàn nàng thật không tài nào hiểu được. 

...

"Gừ... ừ... ừ...!!"

Trái với Lăng Tiểu Ngư, đã dửng dưng bỏ mặc, quái ngư lại rất "chú ý" đến Tôn Thi Hàn. Nó bước hẳn lên bờ, dùng cánh tay kích thước to lớn của mình đem Tôn Thi Hàn đưa lại gần, rồi nhe nanh gầm gừ. 

"Grào... ào...!!".

Sau vài ba tiếng, quái ngư đột ngột kêu to một tiếng, thanh âm như muốn đục thủng luôn màng nhĩ Tôn Thi Hàn. Kế đấy, trong sự bất lực của nàng, nó mở to chiếc miệng đen ngòm.

"Không... g... g...!!".

"Phập!".

Chương 548: Hấp thu âm khí, cường đại thần hồn...

Tôn Thi Hàn đã ngừng thở, thân mình cũng bất động. Nhưng còn chưa chết. 

Chết thế nào được khi cú táp vừa rồi của quái ngư thậm chí vẫn chưa chạm tới y phục của nàng? 

Không. Lăng Tiểu Ngư không có ra tay can thiệp. Hắn hiện vẫn đứng ở bên kia. Tôn đại cung chủ sở dĩ còn sống, hết thảy chỉ bởi vì quái ngư bỏ qua cho nàng mà thôi. Cú đớp vừa rồi của quái ngư nó bất quá là để hù doạ. 

Tra trấn tinh thần? Chẳng giống lắm. Quái ngư, nó đã vừa mới nhẹ nhàng đem Tôn Thi Hàn thả xuống đất. Rõ ràng là nó vốn không hề có ác ý gì. Dẫu vậy, người vừa được thả, nàng vẫn cứ như cũ còn khiếp sợ. 

Thân thể mới được tự do thì "soạt" một tiếng, thân ảnh Tôn Thi Hàn đã lập tức dịch chuyển. Nơi nàng tìm đến, khoảng cách cũng chẳng xa xôi gì, chỉ một quãng ngắn thôi: vị trí của Lăng Tiểu Ngư.

...

Khẽ liếc qua những ngón tay thon hiện đang nắm, hay đúng hơn là bấu chặt lấy y phục của mình, Lăng Tiểu Ngư có hơi bất đắc dĩ. 

Nữ nhân này cũng thật là... Lẽ nào thực coi hắn trở thành chỗ dựa?

Chuyển ánh mắt nhìn về nơi đối diện, hắn bảo: "Được rồi, ngươi cũng đừng trêu nàng ta nữa. Lá gan của nàng ta không lớn lắm đâu".

Vốn đang khiếp sợ, Tôn Thi Hàn nghe Lăng Tiểu Ngư nói thế thì nét mặt liền biến đổi. Những lời này là dành cho quái ngư a. 

Lăng Tiểu Ngư và con quái ngư này có quen biết? Từ khi nào?

Chuyện này...

Trong lúc Tôn Thi Hàn vẫn còn đang vướng mắc thì bên cạnh nàng, tiếng Lăng Tiểu Ngư đã lại cất lên. Lần này như cũ vẫn dành cho quái ngư.

"Lại đây".

Hai chữ ngắn gọn rồi thôi, Lăng Tiểu Ngư đưa cánh tay phải mình ra, năm ngón xoè rộng. 

Tâm ý tương thông, quái ngư lập tức trút đi lớp ngụy trang, biến lại thành một con cá toàn thân đen tuyền, bơi đến chỗ hắn.

...

"Này...".

Nhận ra kẻ đã cố tình hù doạ, khiến mình khiếp hãi kinh hô lại là sủng vật của Lăng Tiểu Ngư, nội tâm Tôn Thi Hàn khó tránh mà sinh ra tức khí. 

Lăng Tiểu Ngư hắn chơi cái trò gì vậy chứ?! Bộ hắn không ức hiếp nàng thì sẽ ăn không ngon ngủ không yên sao?!

"Hôi Diện, ngươi... ngươi thật quá đáng!".
"Ta quá đáng?".

Lăng Tiểu Ngư tự thấy oan uổng cho mình. Hành vi của hắc ngư, vốn dĩ nào có can hệ gì tới hắn. Tất cả đều là ý muốn của nó đấy chứ. 

Lại nói, hắc ngư này, Lăng Tiểu Ngư hắn đâu phải chỉ mới thả ra đây. Lần trước đi thăm dò Quỷ Vực, hắn đã để nó lại trông coi cực âm chi thủy bên trong hồ nước kia mà.

Kẻ không biết thì không đáng tội, đại nhân chẳng chấp nhặt tiểu nhân, Lăng Tiểu Ngư lựa chọn cho qua, mặc kệ bị người "vu oan giá hoạ".

Đợi thêm một đỗi để Tôn Thi Hàn bình tĩnh lại, lúc này hắn mới nói: 

"Thông suốt rồi chứ?".

Tôn Thi Hàn nghe rõ nhưng chẳng hồi âm. Thay vào đó nàng tiếp tục cúi đầu im lặng.

Thật ra cũng không phải hờn dỗi gì. Sau khi bình tâm suy nghĩ lại, Tôn Thi Hàn nàng đã ít nhiều hiểu ra đầu đuôi cớ sự rồi. Chỉ là... hơi khó để mở miệng thừa nhận thôi.

"Lại đây." Dường như không muốn lãng phí thêm thời gian ở vấn đề vô bổ này, Lăng Tiểu Ngư nghiêm túc bảo. Bảo xong cũng liền hướng hồ nước bước đi. 

...

Vài phút sau.

Tôn Thi Hàn thì tất nhiên cũng đã theo tới bên hồ. Hiện nàng đang đứng ở ngay sát mép. Về phần kẻ đã đi tới trước - Lăng Tiểu Ngư... Hắn mới tiến xa thêm một quãng nữa rồi. Tại khu vực giữa hồ, đôi chân hắn đang liên tục di chuyển. Tay hắn cũng thế, liên tiếp hướng mặt nước vẽ ra. Mực thì chính là những giọt máu của hắn.

..."Tách...".

"Tách... Tách...". 

Máu từ trên tay Lăng Tiểu Ngư nhỏ xuống hồ, hết một giọt lại tiếp một giọt, theo động tác của hắn, những hoạ tiết cũng dần được kéo dài, nối rộng. Rốt cuộc, trải gần một khắc thời gian, sau một hồi nhập tâm hết trích máu lại rót linh lực, đồ hình cũng chính thức được hoàn thiện. 

Tại khoảnh khắc ấy, khi chi tiết cuối cùng được vẽ ra, cả đồ hình tức thì rực sáng. Cùng với huyết quang chói mắt, một tràng thanh âm rùng rợn cũng cất lên.

"U... u... u...".

"U... u u u... u u...".

...

"Trận pháp này...".

Đứng trên bờ hồ, Tôn Thi Hàn chứng kiến dị trạng phát sinh, thần tình cũng theo đó biến chuyển. Tuy rằng chưa rõ danh tự cũng như là công dụng của trận pháp kia, nhưng nàng biết, uy năng của nó tuyệt chẳng thể xem thường. 

Dùng máu huyết và lực lượng của thần nhân để bố trí, có thể kém cỏi được sao?

...

"Tôn Thi Hàn, mau qua đây".

Nghe gọi đích danh, trong giọng điệu lại còn rất nghiêm túc, Tôn Thi Hàn nào dám chần chừ. Trấn định tâm thần, nàng mau chóng tiến qua.

Người cần đã đến, Lăng Tiểu Ngư đưa tay chỉ vào một vị trí bên trong pháp trận do mình vừa bày bố: "Ngươi ngồi xuống đây".

Tôn Thi Hàn không nói hai lời, ngoan ngoãn làm theo. 

"Dựa theo pháp quyết lần trước ta đưa cho ngươi tiến hành hấp thu cực âm chi khí ở đây".

Hấp thu?

Tôn Thi Hàn có chút lo ngại: "Hôi Diện, nhưng âm khí ở đây nhiều như vậy, ta sợ...".

"Ngươi không cần lo. Trận pháp này sẽ giúp ngươi giải quyết tất cả. Việc của ngươi là tập trung hấp thu để cường đại thần hồn, còn lại cứ để ta lo liệu".

Chương 549: Đã xảy ra chuyện

Có sự bảo đảm của Lăng Tiểu Ngư nên Tôn Thi Hàn cũng an tâm hẳn, nhẹ gật đầu rồi ngồi vào bên trong trận pháp. 

"Gạt bỏ tạp niệm, tập trung tinh thần". 

Tiếp sau lời nhắc nhở, chừng thấy Tôn Thi Hàn đã hoàn toàn tập trung, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới bắt đầu triển khai đạo thuật. Dưới thủ đoạn của hắn, cực âm chi khí từ bốn phương tám hướng lũ lượt thi nhau hội tụ, rồi được trận pháp luyện hoá...

...

Những việc cần làm đều đã làm, từ giữa hồ nước, Lăng Tiểu Ngư hiện vừa mới di chuyển ra ngoài. Đứng trên bờ hồ, hắn lặng im dõi mắt quan sát Tôn Thi Hàn.

Vì muốn giúp Tôn Thi Hàn nàng cường đại thần hồn mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã tiêu tốn không ít thời gian cùng sức lực, vậy nên sai sót là điều hắn chẳng mong nhìn thấy. Thực lực của hắn có thể hoàn toàn khôi phục lại hay không, ký ức của hắn có thể níu lại được hay không, hết thảy đều phải dựa vào Tôn Thi Hàn nàng. Nữ nhân này, Lăng Tiểu Ngư hắn cần phải bảo hộ. 

...

Tâm tư của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn dĩ nhiên là vẫn còn chưa biết. Biết thế nào được kia chứ? Tôn Thi Hàn nàng cũng đâu phải thần nhân, lại càng không phải thân nhân hay là tình nhân gì của hắn. Nàng bất quá chỉ là một kẻ đang mang ân huệ; đứng bên cạnh hắn, so với một thị tì nàng nào có khác chi.

Mặc dù đã nghe qua quá khứ, đã tường thân phận, nhưng đến hôm nay, Lăng Tiểu Ngư vẫn là một bí ẩn lớn đối với Tôn Thi Hàn. Trước mắt, nàng vô pháp giải được, chỉ có thể hy vọng ngày sau thấu hiểu. Còn bây giờ... 

Như đang thấy, Tôn Thi Hàn nàng phải tập trung hấp thu cực âm chi khí tại Quỷ Vực này để cường đại thần hồn. Theo như suy đoán của nàng, hẳn sau khi nàng hấp thu xong hết toàn bộ cực âm chi khí ở đây thì cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư sẽ giúp nàng nhập xác. 

... 

Tâm lý sớm mong được trùng sinh, Tôn Thi Hàn cố gắng tập trung hết mức có thể, chiếu theo pháp quyết mà Lăng Tiểu Ngư đưa cho đem âm khí hấp thụ. Tất nhiên, với số lượng âm khí dày đặc ở Quỷ Vực này, Tôn Thi Hàn muốn hấp thu xong một sớm một chiều là hoàn toàn không thể. Trên thực tế, quá trình diễn ra lâu hơn nàng tưởng nhiều, tính đến hôm nay đã là ngày thứ ba mà hồ nước dưới mông Tôn Thi Hàn nàng vẫn còn rất đỗi dồi dào...
...

Cứ thế, một ngày rồi lại một ngày trôi qua, chẳng mấy chốc mà Tôn Thi Hàn đã ở dưới Quỷ Vực được mười lăm ngày vừa đúng. Trong khoảng thời gian này, Lăng Tiểu Ngư vẫn luôn kề cận bên nàng. Có thể nói là một tấc không đi, một li không dời. 

Nhưng... đấy là mười lăm ngày vừa qua, hiện tại thì khác. Sau nửa tháng ngồi bất động dưỡng thần, hôm nay Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đã mở mắt. Trên mặt hắn lúc này, biểu cảm thật có chút khó coi. Rõ ràng đã có chuyện không hay xảy ra. 

Tôn Thi Hàn?

Không phải nàng. Vấn đề đến từ tông môn của Tôn Thi Hàn nàng: Tuyết Linh Cung.

Vì muốn tránh sự kiện sư yêu Thác Hán lặp lại, Lăng Tiểu Ngư hắn đã chế ra sáu tấm linh phù đặc biệt, ba cái đưa cho Tôn Tiểu Yến, ba cái còn lại thì đưa cho Tôn Sở Sở, phòng khi các nàng hoặc Tuyết Linh Cung xảy ra chuyện thì dùng chúng để liên hệ với mình. Mới vừa rồi, hắn đã nhận được tín hiệu. Người phát là Tôn Sở Sở. 

"Tuyết Linh Cung xảy ra chuyện rồi sao?".Lăng Tiểu Ngư thầm tự vấn, rất nhanh đã liền đưa ra quyết định. Hắn xoè bàn tay phải, khẽ động thần niệm. Tức khắc, từ bên trong lòng bàn tay hắn, một con cá toàn thân đen tuyền bơi ra. 

"Ngươi ở đây thay ta hộ pháp cho Tôn Thi Hàn." Nhìn hắc ngư, Lăng Tiểu Ngư căn dặn. Dặn xong thì liền khai mở thông đạo không gian, đưa chân tiến nhập. 

...

Bằng vào thủ đoạn thần nhân, cả quãng đường xa xăm diệu vợi chả mấy chốc đã bị Lăng Tiểu Ngư vượt qua. Vị trí mà hắn xuất hiện, vậy mà lại chính xác ngay bên cạnh Tôn Sở Sở - người đã phát tín hiệu kêu gọi.

"Trưởng lão!".

Vừa trông thấy thân ảnh Lăng Tiểu Ngư, Tôn Sở Sở liền nói gấp: "Ngài mau cứu Tiểu Yến!".

...

Cái chỗ mà Lăng Tiểu Ngư, cũng là đám người Tôn Sở Sở, La Sương, Hàm Yên đang đứng, với Lăng Tiểu Ngư thật chẳng lạ lẫm gì, quá quen thuộc là đằng khác. Chỗ này, đích thị nơi cư ngụ của hắn và Tôn Tiểu Yến - căn phòng ấm cúng ấy. 

Chỉ có điều... Thời điểm này, toàn bộ căn phòng đều đã đổ nát cả rồi. Và ở giữa đống đổ nát, thân ảnh Tôn Tiểu Yến đang hiện hữu. Khuôn mặt nàng, trên da thịt nàng, mạch máu, những đường gân, chúng nổi lên rõ rệt.

"Tẩu hoả nhập ma", đấy là bốn chữ vừa hiện lên trong đầu Lăng Tiểu Ngư. 

"Đứa trẻ này...".

Chương 550: Lại có chuyện

Lăng Tiểu Ngư đã có đôi chút bực bội. Hắn không hài lòng với những gì mình vừa trông thấy. 

Công pháp hắn đưa cho Tôn Tiểu Yến tu luyện, bên trong vốn đã lý giải kỹ càng, những điểm cần lưu ý, hết thảy đều được hắn ghi. Thế thì tại sao lại xảy ra loại sự tình này, tẩu hoả nhập ma?

"Trưởng lão...".

"Không cần lo." Tôn Sở Sở chưa kịp nói hết thì đã bị Lăng Tiểu Ngư cướp lời. Kế đấy, hắn di chuyển về phía Tôn Tiểu Yến. 

Tay phải nâng lên, ngón trỏ và ngón giữa hợp lại, Lăng Tiểu Ngư điểm lên mi tâm người đối diện. Sau đó, hắn đổi vị trí, tiếp tục điểm lên những nơi khác. Ví như bụng, lưng,...

Cả quá trình cứu trị diễn ra không lâu lắm, trước sau gộp lại, bất quá còn chưa được một khắc thời gian. Tuy vậy, thủ đoạn bên trong, độ thâm ảo tuyệt chẳng phải hạng phàm nhân như Tôn Sở Sở có khả năng thấu hiểu. Thật ra thì từ đầu đến cuối Tôn Sở Sở nàng vốn là chả tường mình một chút gì. Nàng chỉ biết Lăng Tiểu Ngư đang cứu người, và hiện tại thì người được hắn cứu, nàng đã bình an. 

Cách chỗ đổ nát không xa, bên trong phòng của Hàm Yên...

Lúc này Tôn Sở Sở, La Sương, Hàm Yên, sư đồ mấy người tất cả đều có mặt. Các nàng ai cũng như ai, hiện đều đang tập trung ánh mắt lên mình Lăng Tiểu Ngư, chờ nghe hắn nói.

"Các ngươi không cần lo, Tiểu Yến hiện đã ổn rồi".

"Tốt quá..." Nghe Lăng Tiểu Ngư chính thức xác nhận, Hàm Yên không giấu được vui mừng bật thốt. 

La Sương và Tôn Sở Sở tốt hơn một chút, nhưng xem nét mặt thì chẳng khó để nhìn ra ý tứ. Các nàng cũng mừng vui không kém. 

...

"Tôn Sở Sở, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Tiểu Yến tại sao lại thành ra như vậy?".

"Việc này...". 

Tôn Sở Sở có chút ngập ngừng, thành thật đáp: "Trưởng lão, thú thực Sở Sở cũng không rõ ràng lắm".

"Ngươi không biết?" Lăng Tiểu Ngư nhíu mày.
Dường như sợ bị người hiểu lầm, Tôn Sở Sở vội giải thích: "Trưởng lão, kể từ lúc ngài rời khỏi Tuyết Linh Cung thì Tiểu Yến cũng chính thức đóng cửa bế quan. Suốt nửa tháng qua nó vẫn luôn ở bên trong phòng... Hôm nay, đương lúc Sở Sở đả toạ dưỡng thần thì chợt nghe tiếng nổ lớn, chừng chạy tới nơi... Tiểu Yến đã ở trong tình trạng tẩu hoả nhập ma".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì lâm vào trầm mặc. Hắn đang tự hỏi nguyên do. Nếu chiếu theo trình tự pháp quyết, tuân thủ các nguyên tắc mà tu luyện thì tẩu hoả nhập ma là chuyện không thể nào xảy ra được. Trừ phi...

"T-Trưởng lão".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang bận nghĩ thì một giọng nói cất lên. Không phải của Tôn Sở Sở, chủ nhân thanh âm là đệ tử của nàng: Hàm Yên.

"Trưởng lão, chuyện Tiểu Yến tẩu hoả nhập ma, đệ tử... đệ tử có biết một chút".

"Nói ta nghe." Lăng Tiểu Ngư liền bảo.

Mặc dù vẫn chẳng thể tự nhiên dưới cái nhìn của Lăng Tiểu Ngư nhưng Hàm Yên vẫn cố lấy can đảm mà nói ra trọn vẹn: "Trưởng lão, trước khi đóng cửa bế quan một ngày Tiểu Yến có tới tìm đệ tử tâm sự. Muội ấy nói... Muội ấy nói muốn mau chóng trở thành cường giả. Tương lai, muội ấy vẫn mong được song hành cùng trưởng lão...".

...

Những lời Hàm Yên nói, toàn bộ Lăng Tiểu Ngư đều đã nghe hết. Và khi nghe xong thì... hắn càng trầm mặc. 
Lăng Tiểu Ngư hắn đã hiểu rồi. Hoá ra đều bắt nguồn từ hắn...

Chậm rãi xoay người, Lăng Tiểu Ngư bước đến bên giường. Hắn đặt một tay lên trán thiểu nữ đang nằm yên, vài giây sau thì thều thào khẽ thốt: "Nha đầu ngốc...".

Ba chữ rồi thôi, Lăng Tiểu Ngư không nói thêm gì nữa.

...

"Cường giả", đó là mục tiêu Lăng Tiểu Ngư đã đặt ra cho Tôn Tiểu Yến, muốn nàng mau chóng hoàn thành. Bởi hắn nghĩ thế giới này quá rối ren, tàn khốc, một nữ nhân yếu đuối sẽ khó lòng tồn tại được. Hắn không mong Tôn Tiểu Yến sẽ lại giống như Yến cô cô của mình...

Đúng vậy, Lăng Tiểu Ngư hắn rất mạnh. Ở thế giới này, chắc chắn chẳng ai đánh bại được hắn; chuyện bảo hộ cho Tôn Tiểu Yến, nó quá dễ dàng. Thế nhưng... đó là hiện tại. Còn tương lai?

Lăng Tiểu Ngư hắn sợ rằng sẽ chẳng tồn tại được lâu. Từ trong thâm tâm hắn đã biết được điều đó, thậm chí dẫu cùng Tôn Thi Hàn song tu thì kết cục vẫn giống như cũ thôi. Khác, có chăng là sớm - muộn.

Níu kéo? Hắn có thể níu kéo được bao lâu? Năm năm? Mười năm? Hay là hai mươi năm?

Cuối cùng thì cái ngày đó cũng sẽ đến...

...

"Tiểu Yến, ta thật lòng mong muốn những gì tốt nhất cho muội. Sự dối trá này... hãy tha lỗi cho ta." Lăng Tiểu Ngư ngồi bên giường, thầm nói với thiếu nữ. Những lời mà nàng sẽ chẳng bao giờ có thể nghe được. 

Đem cánh tay đặt trên trán thiếu nữ thu về, Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng dậy. Hắn đang tính mở miệng nói với Tôn Sở Sở thì...

Biến, nó lại phát sinh. 

Lần này, xảy ra chuyện không phải Tuyết Linh Cung mà nằm ở Tây Vực, tại Quỷ Lâm, bên dưới Quỷ Vực.

Mới rồi, tín hiệu từ hắc ngư đã được truyền tới. Theo như ý tứ thì Tôn Thi Hàn đã xảy ra chuyện rồi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau