TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 541 - Chương 545

Chương 541: Đem người mài giũa

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!".

... 

"A...!".

Sử dụng lực lượng ngang nhau, nhưng độ hiểm trong chiêu thức lại quá đỗi chênh nhau, kết cục thế nào thật chẳng khó đoán. Sau một hồi lẫn nhau giao đấu, lúc này Tôn Tiểu Yến đã bị đánh bại. Thanh kiếm trong tay nàng, nó mới văng đi.

"Nhặt lên".

Những tưởng sau khi Tôn Tiểu Yến đã gánh chịu thương tích thì lần tập luyện này sẽ kết thúc thì không, Lăng Tiểu Ngư vẫn muốn nó tiếp tục. Khuôn mặt lạnh lùng, hắn nói: "Tiểu Yến, cái ta muốn thấy là một nữ nhân mạnh mẽ, không phải một thiếu nữ yếu đuối".

"Ha a a..." Trong tiếng thở hổn hển, Tôn Tiểu Yến nghe vậy thì âm thầm cắn răng, bước lại chỗ thanh kiếm đã bị đánh rơi của mình, đem nó nhặt lên. 

Mặc kệ tay áo rướm máu, bất chấp sự mệt mỏi, đau nhức, nàng lại lần nữa thôi động linh lực. 

Nét mặt cũng chả có bao nhiêu thay đổi, Lăng Tiểu Ngư nâng thanh kiếm trong tay:: "Nhớ kỹ, ta bây giờ là địch nhân, kẻ muốn giết muội. Hãy dùng tất cả mọi thủ đoạn để đối phó".

Dứt câu, hắn nghiêng mình lao đi.

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

...

Trận đấu một lần nữa lại được diễn ra. Và lần này, thế kiếm của Tôn Tiểu Yến có vẻ đã quyết liệt hơn. Tuy nhiên, trong mắt Lăng Tiểu Ngư thì... vẫn còn "hiền" lắm. 

"Keng!".

"Keng!".

Chạm thêm mấy đường mà vẫn chưa thấy được một chiêu, một thức nào đủ gọi là hiểm độc từ Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư bất đắc dĩ cau mày. Hắn quyết định tăng thêm lực đạo.

"Keng!".

"Keng!".

"Á...!".

Không ngoài ý muốn, cộng thêm chút lực đạo được đề thăng ấy, Lăng Tiểu Ngư chẳng mấy chốc đã liền đánh bại đối thủ. Thanh kiếm trong tay Tôn Tiểu Yến một lần nữa đã lại văng đi. Nhưng, thay vì giống như trước, tạm ngưng, lần này Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa muốn dừng. Tước đi binh khí của Tôn Tiểu Yến xong, hắn lập tức áp sát người nàng, dùng sống kiếm đánh lên.

"Ba!".

"Ba!".

Phát thứ nhất đánh thẳng lên ngực, phát thứ hai đánh ở ngay bụng, tuy rằng sức sát thương không quá lớn, nhưng lực tạo ra, nó cũng không phải là quá nhỏ. Nhìn xem. Tôn Tiểu Yến chẳng bị đánh bay, miệng hộc cả ngụm máu tươi đấy sao?

...

"Khục khục...".

Nằm dưới đất, Tôn Tiểu Yến ho liền mấy tiếng, nhanh chóng đem khí huyết đang nhộn nhạo trong cơ thể bình ổn lại. 

Thần tình ủy khuất, nội tâm như có chút gì ai oán, nàng đưa mắt nhìn người nam nhân đứng nơi đối diện. 

Vẫn như cũ, chả có sự dịu dàng, cảm thông nào, hồi đáp duy mỗi lạnh lùng: "Đứng lên".

"Ca..." Tôn Tiểu Yến hé môi, nhưng thốt ra được một tiếng liền thôi. Ca nàng đã nói rồi, hiện hắn là địch nhân, không có thân bằng quyến thuộc gì ở đây cả. 

Tay phải chống đất, tay trái bấu chặt vào chân mình, Tôn Tiểu Yến cố ngăn những giọt lệ ủy khuất, chuyển mình đứng dậy.

Chẳng để cho ai kia phải nhắc đến lần thứ hai thì nàng đã đem thanh kiếm của mình nhặt lên.

"Tới đi!".

Đáp lại lời kêu gọi, Tôn Tiểu Yến hét dài một tiếng, xông thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư, cùng hắn giao chiến.

...

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".
...

"Keng!".

"Keng!".

...

"A...!".

...

Còn nhanh hơn trước gấp bội, thêm một lần nữa cơ thể Tôn Tiểu Yến bị đánh văng. Máu tươi, nó lại tiếp tục tuôn ra. Và lần này thì... nàng khó gượng nổi rồi.

"Soạt soạt...".

Tiến từng bước đến bên chỗ người bị trọng thương, Lăng Tiểu Ngư im lặng nhìn nàng một lúc, rồi nói: "Hai chữ "cường giả", muội từ bỏ đi".

Nói rồi, hắn quay gót, chậm rãi bước đi...

...

"Tách...".

"Tách...".

Là mưa? Không, là lệ. Những giọt nước mắt, Tôn Tiểu Yến đã chẳng thể giữ thêm được nữa. 

Đau lòng, ủy khuất, nàng siết tay đến rướm máu.

Từ bỏ ư? Trở thành "cường giả", đó là mục tiêu phấn đấu của Tôn Tiểu Yến nàng, hắn sao có thể kêu nàng từ bỏ được?

Tôn Tiểu Yến nàng không cần sức mạnh, cũng không cần được muôn người tôn kính, ngưỡng mộ. Quyền uy, địa vị, hết thảy nàng đều không cần. Cái nàng thật sự muốn chỉ là có thể ở bên cạnh hắn, cùng hắn song hành. Đơn giản thế thôi...

Từ bỏ? Tại sao hắn có thể thốt ra những lời ấy chứ...

Từ bỏ... Không! Nàng không muốn! Nàng không muốn!!

"A a a a... a...!!".

Trong cơn kích động, Tôn Tiểu Yến hét to. Theo đó, từ người nàng, uy áp phát ra cũng càng lúc càng thêm mạnh mẽ. Thoáng chốc, từ mức trúc cơ kỳ, sức mạnh của nàng ẩn ẩn đã ngang bằng cả tu sĩ vấn đỉnh. 

"Thiêu đốt chân nguyên!", bốn chữ ấy, chúng vừa mới hiện lên trong đầu Lăng Tiểu Ngư. Lấy pháp nhãn của hắn, thực không khó để nhìn ra được. Dù vậy, hắn lại chẳng có vẻ gì là muốn ngăn chặn, thậm chí dẫu biết rằng chính việc thiêu đốt chân nguyên này có thể khiến Tôn Tiểu Yến gánh chịu tổn thương đi nữa.

Rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư hắn đang nghĩ gì?

...

Mục đích của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Tiểu Yến có lẽ là biết được. Tuy nhiên lúc này, dù muốn thì e nàng cũng chẳng thể nói ra. Trong tâm trí nàng bây giờ, hiện hữu duy mỗi điên cuồng.Thương tâm, ủy khuất, chúng vậy mà lại hoá thành oán hận. Không sai, chính là oán hận. Và đối tượng nàng hận, hắn chính là Lăng Tiểu Ngư. 

Tất nhiên, sự oán hận này không phải theo kiểu cừu nhân cố hữu, bất quá nhất thời, bởi đau, bởi sợ mà sinh ra thế thôi. Nhưng dẫu là như vậy, hận ý này cũng chẳng thể xem thường. 

Hãy nhìn bộ dạng Tôn Tiểu Yến lúc này. Hai mắt đỏ ngầu, thần tình hung dữ, gân nổi cuồn cuộn, nào có nửa điểm thuần lương? 

Tôn Tiểu Yến nàng bây giờ... trông "ác" lắm.

Đừng nghĩ chỉ mỗi biểu cảm, hình tướng, hành động của nàng cũng ác không kém đâu. Mỗi một chiêu, mỗi một thức nàng dùng để đối phó Lăng Tiểu Ngư, toàn bộ đều vô cùng quyết liệt, có một số còn rất chi hiểm độc. Kẻ ngoài không biết, mười người xem tin chắc cả mười người đều cho nàng đang cố giết Lăng Tiểu Ngư, rằng giữa đôi bên vốn tồn tại một mối huyết hải thâm thù ấy chứ.

Thế mới thấy, một khi nữ nhân đã nổi cơn tam bành thì khủng khiếp tới độ nào. Nam nhân cuồng còn có thể giảng lý lẽ chứ nữ nhân đã nộ... e thánh nhân ra nói nàng cũng chẳng nghe. 

Đối với đạo lý ấy, Lăng Tiểu Ngư hiểu được hay không thì không biết. Chỉ thấy lúc này hắn vẫn đang áp chế tu vi, vung kiếm chống đỡ. Nhưng... cũng chẳng được lâu. 

Sau một hồi giao tranh ác liệt thì cuộc chiến đã chính thức khép lại. Tôn Tiểu Yến, nàng đã vừa mới ngất đi.

...

"Đứa trẻ này...".

Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn thiếu nữ đang bất động, đầu tựa lên ngực mình, thần tình có đôi chút phức tạp. Hắn đang tự hỏi, liệu những gì mình đang làm, là đúng hay sai?

Trước đây, thiếu nữ này chưa bao giờ có bộ dạng hung ác giống như vừa rồi. Trên khuôn mặt của nàng vốn vẫn thường trực một nụ cười thuần lương, khả ái...

Còn hiện tại...

Nếu cứ tiếp tục mài giũa nàng theo hướng đã định, vài năm bất quá nàng chắc chắn sẽ hoàn toàn thay đổi. Lăng Tiểu Ngư, hắn khẳng định điều đó. Tâm tư, ý nguyện của Tôn Tiểu Yến, hắn nắm rất rõ. 

"Yến cô cô, những gì con đang làm, là tốt cho nàng phải không?".

...

...

"Ưm...".

Chẳng biết đã thiếp đi bao lâu, Tôn Tiểu Yến cuối cùng cũng hồi tỉnh. Thời điểm nàng mở mắt ra, một khuôn mặt thân quen liền xuất hiện. Có lẽ hắn vẫn luôn túc trực ngay bên cạnh nàng...

"Tiểu nha đầu, chịu dậy rồi sao?".

Nghe giọng điệu thân thương, xem ánh mắt trìu mến này, nội tâm Tôn Tiểu Yến cũng lập tức an yên trở lại. 

"Thì ra tất cả chỉ là một cơn ác mộng", Tôn Tiểu Yến thầm nghĩ. 

Nhưng khi nàng định thần, tiếp tục quan sát thì... Khung cảnh này, cảm giác đau nhức này, những thương tích này...

"Ca...?".

Đã biết không phải mộng, lại nhớ đến đường kiếm cuối cùng mình đã xuất ra, Tôn Tiểu Yến liền trở nên khẩn trương. 

Nhát kiếm kia, nàng nhớ hình như nó đã đâm xuyên qua người ca nàng...

"Soạt!".

Chẳng kịp nghĩ nhiều, Tôn Tiểu Yến chồm tới, vội vàng đem một góc áo Lăng Tiểu Ngư vạch ra...

...

Không có?

Đã xem rất kỹ mà vẫn không nhìn thấy có vết thương nào trên ngực Lăng Tiểu Ngư, Tôn Tiểu Yến mới nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn lên.

Hiện lên trong mắt nàng là một nét mặt hiền hoà, cử chỉ trìu mến.

"Nha đầu ngốc, thần nhân như ca thì sao có thể bị một tiểu tu sĩ phàm tục muội tổn thương được".

"Ca, ca thật không sao?!".

"Ừ, ca không sao".

"Tốt quá...".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nói đến lần thứ hai thì Tôn Tiểu Yến mới chịu tin tưởng. Dù vậy, cùng với nụ cười, hay tay nàng vẫn đang nắm chặt lấy một phần y phục trên người hắn...

* Nổi cơn tam bành: Thành ngữ này xuất phát từ quan niệm xưa. “Tam Bành” gồm 3 ông: Bành Cư, Bành Chất, Bành Kiện xưa vốn là những ông thần ác trấn yểm ba chốn sâu kín nhất của con người; một ông trấn trong đầu, một ông trấn trong bụng, một ông trấn giữa tim để rình mò, bới móc những lỗi lầm của con người rồi xúi giục con người làm điều ác. Thành ngữ “Nổi cơn tam bành”/ “Nổi máu tam bành” chỉ hành động bị kích động, bốc hoả, điên tiết, thiếu kiềm chế mà nguyên nhân chủ yếu là do 3 ông Bành hợp nhau xúi giục con người nổi cơn điên!

Chương 542: Cường đại thần hồn

"Ha a a...".

Giữa không gian vắng lặng, bốn bề u tịch, một tiếng thở mạnh chợt cất lên. Người thở cũng chẳng ai xa lạ, đích thị Tôn Thi Hàn. Sau hơn sáu canh giờ ngồi im tu luyện, lúc này nàng đã mở mắt ra. 

"Rốt cuộc cũng đã tiến vào giai đoạn hậu kỳ tầng thứ nhất...".

Ngẫm lại, nội tâm Tôn Thi Hàn quả cũng có chút vui sướng. Vất vả bấy lâu, cuối cùng đã đạt được một chút thành tựu, không mừng sao được? Ai kia đã hứa sau khi Tôn Thi Hàn nàng đạt đến cảnh giới tu luyện này thì sẽ ra tay trợ giúp nàng cường đại thần hồn, tiếp nữa là tiến hành nhập xác a. 

Không có thân xác, Tôn Thi Hàn nàng bị hạn chế nhiều lắm. 

"Chỉ mong hắn đừng có lật lọng... Bị nhốt mãi ở chỗ này, quanh đi quẩn lại mỗi một góc hẹp, thật là chán chết đi được".

"Nghĩ lại thì cũng đã một thời gian ta chưa tắm gội gì rồi...".

Thân là nhất cung chi chủ, đã quen hưởng thụ bao năm, nay lại phải chịu cảnh tù túng, ngay đến một thị tì sai phái cũng chả có, Tôn Thi Hàn làm sao không khó chịu cho được. Trước đây, cứ cách vài ba hôm là nàng lại được người hầu hạ tắm rửa, còn thường xuyên được đấm lưng xoa bóp a. Ấy thế mà nay...

"Haizz...".

Có đôi chút tủi phận, Tôn đại cung chủ thở dài một hơi. Rồi... nàng chậm rãi cất lên tiếng hát.

"Dưới núi có một cái hồ

Trong hồ có đôi uyên ương

Uyên ương lại uyên ương

Uyên ương tự thành hàng...".

...

"Trên núi có cô phong

Cô phong ngắm u nguyệt

U nguyệt hoài u nguyệt

U nguyệt bao giờ viên?".

...

"Ngươi có vẻ tâm trạng nhỉ?" Tôn Thi Hàn mới vừa hát xong thì một giọng nam nhân liền vang lên. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn vừa mới hiện thân. Có thể chỉ mới đến, cũng có thể đã đứng đây từ sớm. Tôn Thi Hàn khó lòng biết được. 

Chuyển mình đứng dậy, nàng tỏ ra tôn kính chào hỏi: "Trưởng lão".

"Sau này không cần gọi nữa".

Không cần gọi? Là ý gì?

Tôn Thi Hàn nghi hoặc, ngước lên nhìn.

"Về sau cứ gọi thẳng danh tự của ta." Lăng Tiểu Ngư bảo.

...

Phải mất mấy giây Tôn Thi Hàn mới phản ứng lại. Nàng thắc mắc: "Trưởng lão, ý ngài là sao? Thi Hàn... thật không hiểu lắm".

Lăng Tiểu Ngư im lặng, đưa mắt nhìn chằm nữ nhân đối diện. 

Bình thường Tôn Thi Hàn nàng không phải rất thông minh sao? Đã nói rõ như thế mà nàng còn không hiểu?

"Gì vậy? Tại sao hắn lại nhìn chằm chằm vào mặt ta..." Bên kia Lăng Tiểu Ngư tự hỏi thì bên này Tôn Thi Hàn cũng thầm vấn. Sự im lặng cùng cái nhìn của Lăng Tiểu Ngư hắn, chúng khiến cho nàng cảm thấy khá là bất an. Nàng không hiểu mình đã nói sai điều gì...

"Hừm...". 

Trải qua một đỗi đứng im "ngắm nhìn", Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đã chịu lên tiếng. Chỉ là những lời hắn nói, nó lại không dễ nghe gì mấy.

"Tôn Thi Hàn, đầu ngươi biến thành bã đậu rồi sao?".

Tôn Thi Hàn: "...".

Bã đậu? Cái gì chứ?! Hắn nói đầu Tôn Thi Hàn nàng biến thành bã đậu?!
Tôn đại cung chủ không có ngốc, nàng biết đấy là một câu nói xúc phạm người khác. Và trong trường hợp này, cái "người" đó chẳng ai khác ngoài nàng. 

"Tên khốn này...".

Tôn Thi Hàn rất là tức giận. Nếu mà được, nàng thật muốn đem Lăng Tiểu Ngư ra dần cho một trận, để cho hắn biết thế nào là lễ độ. Buồn thay, nàng lại không thể. 

Người ta là thần nhân đạo hạnh thâm sâu, Tôn Thi Hàn nàng đánh thế nào được.

"Sao? Cảm thấy lời ta nói không đúng?"

"Đúng cái đầu ngươi!" Trước câu hỏi của Lăng Tiểu Ngư, ở trong lòng mình, Tôn Thi Hàn thật là muốn đáp lại như thế lắm. Tiếc rằng... mong muốn thì cũng chỉ là mong muốn vậy thôi.

Ngậm bồ hòn làm ngọt, Tôn Thi Hàn cố nén nhịn, chẳng những không dám tức giận mà còn ráng nặn ra một thái độ cung kính, rất chi ngoan hiền: "Trưởng lão, ngài là thần nhân, lời ngài nói tất nhiên là đúng. Thi Hàn... thật có ngu muội".

"Ngươi thật là đang nghĩ như vậy?".

Lăng Tiểu Ngư chẳng phải đứa trẻ lên ba, hắn còn lâu mới tin Tôn Thi Hàn chân tâm thật dạ. Dù vậy, hắn cũng không cố truy vặn làm gì. 

"Được rồi, Tôn Thi Hàn ngươi về sau cứ gọi thẳng danh tự của ta, chữ "ngài" kia cũng bỏ luôn đi".

Bỏ hết sao?

Tôn Thi Hàn thầm hô kỳ quái. Nàng không hiểu được rốt cuộc hôm nay Lăng Tiểu Ngư bị làm sao. 

"Mà thôi kệ đi. Hắn bảo sao thì cứ làm vậy...".

Chẳng mong làm cho ai kia tức giận, Tôn Thi Hàn lựa chọn nghe theo. Hiện nàng chỉ còn một thắc mắc nho nhỏ là...

"T-Trưởng lão...".

Thấy Lăng Tiểu Ngư cau mày, Tôn Thi Hàn lập tức nói nhanh: "Vậy ta phải gọi bằng danh tự nào?".

Cái vấn đề này, Tôn đại cung chủ cũng không dám tùy tiện. Lăng Tiểu Ngư đâu chỉ có mỗi một tên để gọi. Trừ "Lăng Tiểu Ngư" - tên họ đầu tiên - thì "hung linh Thái Cực", "Song Ngư", "Hôi Diện"..., danh tự nào cũng đều quy về hắn hết a.

Trong tất cả những danh tự kia, theo Tôn Thi Hàn thấy thì khả dĩ nhất là Hôi Diện. Nhưng dù sao cũng chỉ là theo nàng thấy, theo nàng nghĩ, người ta nghĩ thế nào Tôn Thi Hàn nàng đâu có biết. Lỡ như trái với ý nguyện của hắn thì sao?

Ở chung với thần nhân, lo nghĩ nhiều lắm.

Đắn đo nhiều thì sinh trì trệ, âu là khó tránh. Tôn Thi Hàn, nàng rất đáng cảm thông. Chỉ có điều... không phải ai cũng đều sẽ đồng cảm đâu. Như Lăng Tiểu Ngư chẳng hạn, lúc này, hắn chỉ thấy nữ nhân đối diện với mình đây sao mà ngốc nghếch.

Nhẹ lắc đầu, hắn quay mặt sang hướng khác, cứ như thể nếu nhìn Tôn Thi Hàn lâu sẽ bị sự "ngốc nghếch" của nàng lây nhiễm vậy: "Xem ra phải mau chóng giúp ngươi nhập xác thôi. Nhân thể thiếu khuyết đúng là không ổn chút nào".

Tôn Thi Hàn: "...".
...

...

"Trưởng... Hôi Diện".

Với lối xưng hô mới này, Tôn Thi Hàn hiện vẫn chưa quen lắm. Nàng căn chỉnh một chút, rồi mới nói tiếp: "Ưm... ta đã tu luyện tới giai đoạn hậu kỳ của tầng thứ nhất rồi". 

"Ta biết".

Thừa biết tâm ý đối phương, Lăng Tiểu Ngư nói luôn: "Yên tâm, ta sẽ giúp ngươi cường đại thần hồn, kế đó sẽ cho ngươi nhập xác".

"Được rồi, ngươi lại đây".

...

"Trưởng lão... À, ý ta là Hôi Diện...".

Trong tư thế cúi đầu, hai tay đan chéo, Tôn Thi Hàn không giấu được vẻ ngượng ngùng: "Hmm... Ta... Ta có cần phải cởi y phục không?".

"Ngươi thích thì cứ cởi." Lăng Tiểu Ngư tỏ vẻ tùy tiện.

Tuy nhiên sau đó, hắn ngẫm lại thì yêu cầu: "Cởi bớt trường y đi. Vướng bận quá".

Vướng bận? Giờ ngươi mới biết? Tôn Thi Hàn âm thầm bĩu môi. Bộ y phục kín bưng bưng mà nàng đang mặc đây, vốn là do chính tay Lăng Tiểu Ngư hắn ném cho đấy.

Ngoài mặt Tôn đại cung chủ không biểu lộ nhiều cảm xúc lắm, vẫn như cũ ngoan ngoãn làm theo, đem trường y cởi bớt.

Đợi nàng cởi xong, Lăng Tiểu Ngư mới bảo: "Ngồi xuống đi".

Tôn đại cung chủ vẫn không nói gì, lẳng lặng hạ mình.

"Đưa tay ra".

Một lần nữa, Tôn đại cung chủ răm rắp nghe theo.

...

"Nữ nhân này sao tự dưng lại trở nên trầm lặng rồi?" Lăng Tiểu Ngư âm thầm nghi hoặc.

Hắn cảm thấy hành vi của Tôn Thi Hàn hình như có chút gì đó không đúng lắm. Chỉ là hắn vẫn chưa biết chỗ nào không đúng.

"Mà thôi, cứ kệ nàng. Cho trăm lá gan nàng ta cũng chẳng dám giở trò...".

Đem chút nghi vấn gạt sang một bên, Lăng Tiểu Ngư hít nhẹ, bắt đầu điều động lực lượng. 

Đầu tiên, hắn đưa hai tay ra, chạm vào tay của Tôn Thi Hàn. Sau đấy thì truyền sang lực lượng, vừa giúp nàng kiểm soát vừa chỉ điểm.

"Tôn Thi Hàn, tập trung tinh thần, chiếu theo pháp quyết tầng thứ nhất của công pháp đem chỗ lực lượng này luyện hoá. Trước tiên ngươi dẫn vào đan điền, kế đến...".

...

Quá trình trợ giúp Tôn Thi Hàn cường đại thần hồn đã diễn ra khá lâu, tận những mười ngày mười đêm mới chấm dứt. Lẽ dĩ nhiên là ở trong quá trình này, Lăng Tiểu Ngư đã tiêu tốn không ít lực lượng. 

Tất nhiên hắn làm vậy chẳng phải vì yêu thích. Tình cảm của hắn, nó không nhiều lắm đâu. Sở dĩ cẩn thận chăm chút từng li từng tí, hết thảy chỉ bởi để chuẩn bị cho bản thân mình mà thôi. Để khôi lực thực lực, cường đại thần hồn, và quan trọng nhất, để níu kéo ký ức, hắn cần một nữ nhân sở hữu lực lượng thuần âm cùng mình song tu. Nói cách khác, linh hồn Tôn Thi Hàn càng thuần khiết, thân xác nàng nhập vào càng mạnh mẽ, như vậy thời điểm song tu sẽ càng có hiệu quả.

Ích kỷ?

Phải. Lăng Tiểu Ngư hắn thật sự là rất ích kỷ. Nhưng...

Đừng nghĩ hắn chỉ chăm chăm lo nghĩ cho mình, từ đầu tới cuối đều chẳng bận tâm gì đến Tôn Thi Hàn. Thực ra trong lòng hắn cũng có áy náy. Nếu không phải vậy, thời gian qua hắn hà tất bỏ công trông nom, ban tặng công pháp, chỉ điểm Tôn Sở Sở cùng những cung nhân khác của Tuyết Linh Cung này tu luyện? Nếu không phải vậy hắn cần gì bảo Tôn Thi Hàn nàng đổi cách xưng hô?

Thêm nữa, những lời khó nghe mà Tôn Thi Hàn thầm nói, thầm nghĩ, Lăng Tiểu Ngư hắn thực đều chẳng hay biết chút gì sao? 

Không. Hắn biết đấy. Chỉ là hắn không chấp mà thôi. 

Đã lợi dụng người, dẫu bị người thoá mạ thì cũng hoàn toàn thoả đáng. Lăng Tiểu Ngư hắn có tư cách gì để mà trách người đây...

Chương 543: Tiến nhập quỷ lâm

"Vù vù...".

"Vù vù...". 

Tây Vực, một góc trời phía nam, sâu trong Quỷ Lâm...

Bình thường chỗ này, kẻ lui tới rất hiếm, thế tục phàm nhân tuyệt nhiên chẳng ai từng bén mảng, tu sĩ dẫu có thì cũng ít ỏi vô cùng, một năm đôi ba lần đã tính nhiều. Và tất nhiên bọn họ đều là tu sĩ chân nhân, tối thiểu trung kỳ trở lên. Bởi lẽ, cảnh giới chân nhân sơ kỳ trở xuống, dám tiến vào đây kết cục chỉ có chết. 

Quỷ Lâm, nơi này không phải ai cũng có thể đặt chân đến. Đặc biệt là khu vực trong cùng đang nói tới đây. Chỗ này, mối nguy hiểm tồn tại rất nhiều.

...

"Hôi Diện".

Dưới những tàn cây âm u, có hai thân ảnh đang cất bước, một nam một nữ. Nam khoác hắc sắc trường y, đeo mặt nạ xám; còn nữ thì mặc một bộ đồ rất chi kín kẽ, màu đen tuyền. Tiếng gọi vừa rồi chính là từ trong miệng nàng phát ra. 

"Chuyện gì?".

Đang đi đằng trước, người nam nhân, cũng chính là Lăng Tiểu Ngư nghe nữ nhân phía sau mình kêu gọi thì quay đầu, hỏi.

Chỉ chờ có thế, Tôn Thi Hàn nói ra nghi vấn: "Chúng ta... chúng ta có phải là đang ở trong Quỷ Lâm không?".

Suốt cả quá trình từ Bắc Nguyên chạy tới Tây Vực, rồi tiến vào Quỷ Lâm này, Tôn Thi Hàn vốn đều luôn an ổn bên trong không gian của hắc ngư ấn, trước đó Lăng Tiểu Ngư lại không nói rõ ràng, bởi thế cho nên Tôn Thi Hàn nàng thực chưa dám khẳng định. Nàng chỉ có thể dựa vào số kiến thức tích lũy bao năm của mình để mà đưa ra suy đoán. Và theo như những gì nàng quan sát được từ nãy tới giờ thì... cái chỗ nàng đang ở đây, cảnh vật thật rất giống với Quỷ Lâm - cái nơi quỷ dị ngập tràn hung hiểm ấy. 

Và tất nhiên, suy đoán của nàng là hoàn toàn chính xác. Chỗ nàng đang ở, nó đích thị là Quỷ Lâm. Lăng Tiểu Ngư đã vừa mới xác nhận điều đó. Bằng một câu nói: "Coi như ngươi không ngốc".

Tuy rằng chẳng dễ nghe gì, nhưng Tôn Thi Hàn xem ra không để tâm lắm. Khuôn mặt có chút lo lắng, nàng hỏi tiếp: "Hôi Diện, chỗ chúng ta bây giờ, nó là khu vực nào của Quỷ Lâm vậy?".

"Phía trong." Lăng Tiểu Ngư đáp gọn.

Phía trong? 

Nét lo càng đậm, Tôn Thi Hàn lại hỏi: "Hôi Diện, ý ngươi không phải là "tận cùng phía trong" đấy chứ?".

Lăng Tiểu Ngư tạm dừng bước. Hắn quay đầu lại, điềm nhiên hồi đáp: "Ý ta chính là như vậy đấy".

Tôn Thi Hàn: "...".
...

"Hôi Diện! Hôi Diện!".

Tôn Thi Hàn nhanh chân chạy theo nam nhân vừa mới xoay mình bước đi, tiếp cận liền nói, giọng có hơi gấp: "Tại sao ngươi lại đưa ta tới đây? Ngươi...".

"Ngươi cuống quýt cái gì?" Chẳng để cho ai kia nói hết câu thì Lăng Tiểu Ngư đã cắt ngang - "Bất quá một Quỷ Lâm, ngươi có gì phải sợ?".

"Ta...".

Tôn Thi Hàn ngẫm lại, cảm thấy biểu hiện của mình thật đúng có phần thái quá. 

"Hiện ta cũng đâu phải chỉ ở một mình, còn có hắn nữa mà. Ta tại sao phải sợ chứ?".

Nội tâm thông suốt, Tôn đại cung chủ đem phiền lo không đáng kia đá bay lên chín tầng mây. Giấu đi một chút ngại ngùng, nàng chuyển đề tài: "Hôi Diện, chúng ta chạy tới Quỷ Lâm này làm gì?".

"Lát nữa sẽ biết".

"Bây giờ ngươi không nói luôn được à?".

...
Chân mày khẽ nhíu, một lần nữa Lăng Tiểu Ngư lại phải dừng bước chân. Thái độ vừa rồi của Tôn Thi Hàn thật không tốt lắm.

Chẳng cần ai nhắc, Tôn Thi Hàn hiện cũng đã tự ý thức được sự vô lễ của mình. Xem ra dạo gần đây do thường xuyên tiếp xúc với Lăng Tiểu Ngư mà lòng kiêng kị, sự cung kính của nàng dành cho hắn đã vô thanh tiêu thất khá nhiều.

"Ta... Ta không phải...".

"Không phải cái gì?" 

Lăng Tiểu Ngư hừ khẽ: "Hừm... Lá gan của Tôn Thi Hàn ngươi có vẻ như càng lúc càng lớn đấy".

"Trưởng lão, Thi Hàn biết tội." Sợ làm thần nhân tức giận, Tôn Thi Hàn lập tức cúi đầu, thành tâm nhận lỗi. Lối xưng hô cũng đổi hẳn.

Lẽ dĩ nhiên, Lăng Tiểu Ngư tỏ ra hung dữ vậy thôi chứ vốn chả có ý trách phạt gì. Hắn bất quá chỉ là không vừa ý với kiểu ăn nói trả treo ban nãy của Tôn Thi Hàn.

"Xem ra sau này phải chú ý nàng ta một chút", Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ, rồi nhấc chân tiếp tục bước đi.

"Tôn Thi Hàn ngươi đứng cúi mặt ờ đó làm gì? Còn không mau đi".

"Vâng...".

Tôn Thi Hàn ứng tiếng, đưa chân bước vội.

"Xẹt!".

Bỗng, một tiếng xé gió chợt nổi lên. Từ phương nào chẳng rõ, một bóng đen bất ngờ lao đến chỗ Tôn Thi Hàn. 

Tốc độ cực nhanh!

"Nguy hiểm!".

Trong lòng thầm hô lên một tiếng, Tôn Thi Hàn cả kinh, khẩn trương nghiêng mình né tránh.

Nhưng, bóng đen kia, nó phản ứng còn nhanh hơn nàng. Thời điểm Tôn Thi Hàn nàng mới vừa tránh đi thì nó cũng liền đổi hướng lao theo. Thế rồi... một ma trảo với những chiếc móng vuốt sắc nhọn đen tuyền vươn ra, nhắm tới cái cổ trắng ngần của Tôn Thi Hàn.

"A a a!!".

Chương 544: Quỷ vật

Kẻ địch quá nhanh, khoảng cách lại quá gần, Tôn Thi Hàn căn bản đã vô phương tránh né. Bất đắc dĩ, trong cơn kinh hoảng nàng chỉ có thể theo bản năng vung tay lên mà ngăn đỡ ma trảo của đối phương. 

Chỉ là... Những chiếc móng vuốt sắc còn hơn lưỡi dao kia, Tôn Thi Hàn vẫn chưa kịp chạm thì thân thể đã bị kéo đi mất rồi.

"A a!".

...

"Kêu cái gì?! Là ta!".

Mặc dù là một tiếng quát, khuôn mặt người quát cũng chẳng có vẻ gì là thân thiện, nhưng không hiểu sao sau khi nghe thấy, nhìn được, nội tâm Tôn Thi Hàn liền an ổn trở lại. Cảm giác tốt hơn rất nhiều.

Có một nơi để dựa vào, đúng là cũng không tệ. 

"Có sao không?" Đương lúc Tôn Thi Hàn còn đang mải ngước nhìn khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư thì hắn chợt cúi đầu, hỏi.

Là quan tâm sao? Tôn Thi Hàn có chút mông lung tự vấn. Nàng cũng không rõ tại sao trong đầu mình lại có ý nghĩ như thế. Đây là lúc nào chứ?

Nhận thức được tình hình, Tôn đại cung chủ lắc đầu, rồi tách ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư. 

Địch nhân còn chưa tiêu diệt, ôm ôm ấp ấp cái gì.

...

"Đó là thứ gì vậy?".

Vừa mới bị tập kích, giờ tập trung tìm kiếm vẫn vô pháp khám phá ra vị trí của địch nhân, điều này khiến cho Tôn Thi Hàn bất giác nảy sinh e ngại. Theo phản xạ, nàng lui lại nấp ở phía sau Lăng Tiểu Ngư, khoảng cách đủ gọi an toàn. 

Trái với nữ nhân sau lưng, trên mặt Lăng Tiểu Ngư chẳng có nửa điểm lo lắng. Hắn đáp gọn: "Quỷ vật".

"Cái gì quỷ vật?".

"Muốn biết? Vậy để ta bắt cho ngươi xem".Lăng Tiểu Ngư vừa nói dứt câu thì lập tức xuất thủ luôn. Tay phải đưa về trước, hắn xoè ra rồi bóp lại, động tác rất nhanh. Tới mức dù đã chú tâm theo dõi Tôn Thi Hàn cũng không làm sao thấy rõ. 

Mà, đâu riêng gì nàng. "Kẻ" lúc nãy đã tập kích nàng, nó cũng không thấy. Cái tốc độ này... quá khủng bố đi. 

Có điều, nếu đem so với tốc độ thì loại thủ đoạn Lăng Tiểu Ngư vừa mới xuất ra đây, khẳng định còn cao minh hơn rất nhiều. Trong cái siết tay này của hắn, vốn dĩ là chứa đựng huyền cơ.

Chỉ nghe từ trong bụi rậm cách đó vài mươi bước, một tiếng hét thảm chợt vang lên. Tiếp đó, tựa như cảnh đồ tể mổ gà giết vịt, một sinh vật toàn thân đen kịt bị kéo lên không trung, chân diện lộ giữa trời quang.

Ngó thấy "kẻ" nọ hiện đã bị Lăng Tiểu Ngư dùng thủ đoạn thần bí bắt giữ, Tôn Thi Hàn lúc này mới từ đằng sau ló mặt ra trước. Nàng thoáng quan sát, rồi đưa ra nhận xét: "Này... là hầu tinh sao?".

Theo như những gì mình quan sát được thì Tôn Thi Hàn cho rằng như vậy, một con yêu hầu. Bởi dẫu liếc ngang nhìn dọc thế nào thì hình dáng của nó đều trùng khớp hầu loại. Khác, thiết nghĩ duy mỗi bộ lông. Con yêu hầu vừa bị Lăng Tiểu Ngư bắt giữ đây, nó chẳng có lông. Từ đầu tới đuôi, một cộng cũng không thấy. 

Bị ai đó cạo hết rồi sao? Trong đầu mình, Tôn Thi Hàn bất giác tự hỏi.

Đối với nghi vấn hàm hồ của nàng, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên là không biết. Hắn đâu rỗi tới độ lúc nào cũng đi dò xét ý nghĩ của một nữ nhân. 

Tay phải vẫn đang trong trạng thái siết giữ, hắn điềm đạm giải đáp: "Không phải hầu tinh, thứ này là quỷ hầu. Hoặc nếu thích ngươi cũng có thể gọi nó là ma hầu".Ma hay quỷ, ở trong mắt Lăng Tiểu Ngư hắn đều giống nhau cả thôi. Kết cục, chung quy chỉ một.

"Chi chi nha nha!". 

"Chi chi nha nha!".

"Chi chi nha nha!".

Dường như cũng cảm nhận được sát ý của Lăng Tiểu Ngư, quỷ hầu khẩn thiết kêu vang, hai cánh tay gầy guộc vung loạn. Nhưng nó càng cố vùng vẫy, thân mình lại càng bị siết chặt. Ngay ở vùng bụng nó, nếu nhìn kỹ thì lúc này, có những sợi tơ nhỏ màu đen đang trói giữ. Số lượng khá nhiều, phải hơn trăm sợi.

"Hừ...".

Đối với sự khẩn thiết kêu van của quỷ hầu, Lăng Tiểu Ngư chằng buồn lý tới. Lòng trắc ẩn Lăng Tiểu Ngư hắn đúng là vẫn có, nhưng không phải dành cho tất cả mọi người, mọi vật. 

Con quỷ hầu này đã âm thầm bám theo bọn hắn từ nãy giờ, cũng đã ra tay ám toán, há có thể bỏ qua?

Giả sử, nếu Lăng Tiểu Ngư hắn không phải thần nhân, nếu tu vi của hắn bất quá chỉ chân nhân sơ kỳ, trung kỳ gì đấy, thế chẳng phải hôm nay người chết sẽ là hắn và Tôn Thi Hàn ư?

"Súc sinh ngươi đã có tâm hại người, còn kêu van nỗi gì?".

Tâm ý đã hạ, Lăng Tiểu Ngư động thần niệm, đem thân thể quỷ hầu kéo lại gần. 

"Chi nha chi nha!".

"Chi nha... ặc... ặc...!".

Sau khi bị Lăng Tiểu Ngư kéo tới, quỷ hầu kêu thêm được vài tiếng thì đành im bặt. Cổ họng nó đã vừa bị hắc ti siết chặt.

Kế đấy, lực lượng trong người nó bị hút ra. Chỉ trong nháy mắt, thịt da xương cốt của nó cũng hoàn toàn tiêu thất...

Chương 545: Quỷ vực

"Ăn người không nhả xương", đó là những lời mà Tôn Thi Hàn mới vừa âm thầm "khen tặng" cho người. Nàng cảm thấy có đôi lúc Lăng Tiểu Ngư rất là đáng sợ.

"Đi thôi." Chả buồn để ý đến vẻ mặt có đôi phần khác lạ của nữ nhân đồng hành, Lăng Tiểu Ngư xử lý xong xuôi quỷ hầu liền cất bước, hướng tận cùng Quỷ Lâm mà đi.

Còn lại phía sau, Tôn Thi Hàn chần chừ một chút rồi cũng mau chóng bước theo...

...

Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn, hai người bọn họ đi thêm khoảng độ chục phút nữa thì dừng. Suốt quãng đường này, bọn họ không gặp thêm một u linh quỷ vật nào khác nữa. Cũng chẳng biết là vì nhân phẩm tốt hay do chính hung uy mà Lăng Tiểu Ngư âm thầm phát tán ra nữa.

"Đến rồi".

Bước chân ngưng lại, Lăng Tiểu Ngư nói.

Từ phía sau, Tôn Thi Hàn tiến lại. Nàng cúi nhìn đáy vực âm u, chỉ nhìn rõ được khoảng chừng trăm thước, hỏi: "Chỗ này... là Quỷ Vực?".

Quỷ Vực, danh tự này Tôn Thi Hàn nàng không lạ. Có điều là nàng chưa từng đến. Trước nàng chỉ mới nghe nói, đọc qua mà thôi. 

Nơi tận cùng của Quỷ Lâm này, thật là đáng sợ lắm. Được biết có nhiều tu sĩ chân nhân đã đi đến đây, nhưng là... một đi hai không trở về. Người còn sống mà ra được Quỷ Vực... hiếm lắm.

Đối với những truyền thuyết về Quỷ Lâm, Quỷ Vực, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng đã nghe qua. Hắn chính là căn cứ vào đó để tìm tới kia mà. Nhưng khác với Tôn Thi Hàn, thay vì e ngại, sợ hãi thì hắn lại khá "vừa ý" với nơi gọi Quỷ Vực này. 

Ở đây có thứ mà hắn đang cần. Hay đúng hơn là Tôn Thi Hàn cần. 

Mắt vẫn cúi nhìn bên dưới vực sâu, Lăng Tiểu Ngư hồi đáp: "Không sai, chỗ này đích thị là Quỷ Vực".

Nghe Lăng Tiểu Ngư xác nhận, trong lòng Tôn Thi Hàn càng thêm vướng mắc. 

"Trưởng lão...".

Tôn Thi Hàn vừa mới mở miệng thì đã bị người đưa tay ngăn lại. Lăng Tiểu Ngư bảo: "Cứ gọi Hôi Diện đi".
Thần nhân đã yêu cầu, Tôn Thi Hàn cũng không dám trái. Nàng thuận tình đổi lối xưng hô: "Vậy... Hôi Diện, ở Quỷ Vực này có phải có thứ gì đó mà ngươi muốn lấy không?".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Đúng là có một thứ rất hữu dụng, nhưng không phải để cho ta dùng".

"Nói vậy thì hẳn là dành cho Thi Hàn".

Tôn Thi Hàn không ngốc, sao lại chẳng nghe ra ý tứ. Nàng thậm chí còn đoán ra được nhiều hơn thế nữa cơ. Và theo như suy đoán của nàng thì cái "thứ" mà Lăng Tiểu Ngư nói rất hữu dụng kia, nó vốn không thể đem đi, hoặc so với mang đi, "dùng" luôn tại chỗ sẽ tốt hơn. Bởi lẽ hắn đã dẫn theo nàng tới đây kia mà...

"Trưởng... Hôi Diện, có thể nói cho ta biết đó là thứ gì không?".

"Xuống dưới ngươi khắc biết".

Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Tôn Thi Hàn đã không còn dám có thái độ trả treo nữa. Thay vào đó nàng chỉ im lặng cúi đầu, bộ dáng rất là ngoan ngoãn. 

"Coi như đã hiểu được chút phép tắc." Nội tâm khá vừa ý, Lăng Tiểu Ngư di chuyển bước chân, áp sát thân thể nữ nhân đứng bên cạnh mình.

Nhận ra hành động của hắn, Tôn Thi Hàn mới ngẩng đầu nghi hoặc. Sao khi không lại áp sát vào người nàng chứ? 
Tôn đại cung chủ đang cần một lời giải thích. 

Tiếc rằng có người lại chẳng muốn nhiều lời. 

Mặc kệ ánh mắt nghi hoặc, cũng có thể gọi là chất vấn kia của Tôn đại cung chủ, Lăng Tiểu Ngư vẫn cứ ý ta ta làm, rất tự nhiên vòng tay qua eo thon, giữ chặt lấy nó. Bởi do trước đó linh hồn Tôn Thi Hàn nàng đã được hắn dùng chút thủ đoạn cho nên bây giờ, biểu hiện ra đây cũng không khác gì thường nhân, rất dễ dàng đụng chạm. 

"Hôi Diện..." Một chút khoảng cách cũng chẳng còn, Tôn Thi Hàn có hơi hoảng lên tiếng. Với một kẻ vẫn luôn bài xích nam nhân như nàng đây, kiểu tiếp xúc này thật là quá sức chịu đựng rồi. 

Chán ghét? Cũng không phải loại này. Trong nhận thức của Tôn Thi Hàn thì Lăng Tiểu Ngư căn bản chẳng thể đánh đồng với những nam nhân khác được. Hắn là thần nhân. Thêm nữa tính tình của hắn vốn cũng không tệ. Chí ít, hắn đối xử với cung nhân Tuyết Linh Cung nàng rất phải đạo, đối xử với nàng cũng... Tóm lại thì hắn không phải người xấu. 

Người xấu ai lại vì cô cô, vì huynh đệ của mình mà bi phẫn, để rồi bạo phát cơn thịnh nộ khiến cho mười phương thiên địa đều chấn động như vậy chứ?

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Cho dù có là một nam nhân tốt thì cũng không thể hành động giống vầy được a! Giữa thanh thiên bạch nhật lại đi ôm ấp con gái nhà người ta, đây là đạo lý gì chứ?! Tôn Thi Hàn nàng còn chưa cho phép mà!

"Hôi Diện, ta... ta không muốn...".

Không muốn? 

Lăng Tiểu Ngư thầm lắc đầu. Nữ nhân này lại suy nghĩ mấy thứ vớ vẩn rồi.

p/s: Xin phép tâm sự với mọi người một chút. Mọi người ạ, như mình từng nói rồi đấy, viết lách không phải cái nghề của mình. Ban đầu mình dấn thân, vốn cũng mong viết ra kiệt tác, nhưng cơm áo gạo tiền, lắm thứ rối ren trong cuộc sống nó bủa vây, đâm chém tới tấp, cuối cùng đã phải đầu hàng. Thực tại là như vậy, phũ phàng lắm, chẳng buông tha một ai.

Mình không thể chăm chút cẩn thận như lúc đầu nữa. Giờ thì mình chỉ có thể tranh thủ được lúc nào viết lúc đó thôi, nhiều khi viết xong, chẳng có thời gian để mà kiểm tra lại. Cố nhớ tình tiết, dựa vào cốt truyện để mà viết chương tiếp, như thế bảo sao mà cho suông, cho mượt được. Lặp từ, sai chính tả (mà thật ra là gõ bị thiếu, bị nhầm), cũng đành chịu. Căn bản là không thể tập trung vào mà chăm chút cho nó được. 

Mình viết đúng là cũng có lương đấy, nhưng mỗi ngày dành ra 7-8 tiếng, một tháng tổng cũng chỉ 1 triệu rưỡi là cao nhất thôi. Đầu tháng mình mới rút lương web đây, 3-4 tháng gì đấy dồn lại mình không nhớ, nhưng tổng cộng mình nhận được 3 triệu 8 các bạn ạ. 3tr8 chia ra 3-4 tháng, các bạn tính đi.

Mình không theo được nghề viết lách này, thật sự là cuộc đời nó không cho phép. Mình phải chọn một công việc khác. Giờ mình viết chắc chỉ bởi vì còn tiếc nuối đam mê, chưa buông được thôi. Thế nên câu văn quá dở, ý văn quá tồi thì cũng mong các bạn thông cảm mà bỏ qua cho. 

Hoàn thành xong bộ này chắc là mình cũng từ bỏ nghiệp viết lách này luôn các bạn ạ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau