TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 536 - Chương 540

Chương 536: Thần Vũ Môn, Thiên Cực Cung Tìm Tới

"Nữ nhân này cũng không biết là ăn cái gì, bộ ngực lại phát triển tới như vậy... Thân thể con người chứ có phải con bò đâu chứ..." Trong dạ "bất bình", Tôn đại cung chủ buột miệng thốt ra. Những lời này quả chẳng hay ho, thậm chí có phần dung tục, với một nữ nhân có thân phận như Tôn Thi Hàn thì càng không nên dùng, nhưng... Biết thì biết, hiểu thì hiểu, Tôn Thi Hàn nàng vẫn là khó nhịn lắm.

Cố nhủ bản thân, Tôn đại cung chủ bĩu môi, ráng tìm cho mình một lý do để chê bai: "Đâu phải cứ lớn là tốt. Xem trái ngó phải đều chẳng cân đối chút nào cả...".

Dứt câu, nàng chuyển bước xoay lưng, dáng vẻ "ta đây chẳng thèm bận tâm". Thế nhưng... Chân đi còn chưa được bao nhiêu bước thì Tôn Thi Hàn nàng đã quay ngược trở về rồi.

Thần tình ẩn ẩn khó chịu, Tôn đại cung chủ chẳng biết nghĩ gì lại đưa tay hướng về phía thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, ý tứ hình như là muốn đụng chạm vào đôi gò bồng đảo quá khổ kia.

"Ngươi tính làm gì đấy?" Đúng lúc này, một giọng nam nhân đột ngột cất lên.

Tiếp đó, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư hiện ra.

Cánh tay vươn ra kia đã sớm được thu về, Tôn Thi Hàn một bộ e dè, cúi mặt không nói.

"Ta hỏi ngươi tính làm gì?" Chả có tí cảm thông nào, Lăng Tiểu Ngư lặp lại câu hỏi.

Có muốn cũng chẳng tránh được, Tôn Thi Hàn đành phải hồi âm: "Ta... ta có định làm gì đâu. Ta chỉ là... muốn sờ xem một chút".

"Sờ xem?".

Lăng Tiểu Ngư lia mắt, đi từ khuôn mặt xuống đến ngực Tôn Thi Hàn: "Bộ ngươi không có sao?".

Tôn Thi Hàn tắt tiếng luôn.

Có thì dĩ nhiên là nàng có. Nữ nhân nào lại chẳng có chứ? Thế nhưng đâu phải ai cũng có vốn liếng như ai. Tôn Thi Hàn nàng bất quá thắc mắc, muốn sờ xem một chút thôi mà...

"Nam nhân thối..." Ở trong lòng, Tôn Thi Hàn âm thầm mắng một câu.

Tuy vậy, khi bị Lăng Tiểu Ngư hỏi "Ngươi có ý kiến?" thì Tôn đại cung chủ liền lắc đầu phủ nhận, tỏ vẻ oan uổng ngay: "Trưởng lão, ta không có. Thi Hàn hết mực tôn kính ngài, tất cả những lời trưởng lão nói đều là chân lý".

"Nữ nhân ngươi không nghĩ cũng giỏi nịnh hót." Chẳng muốn kéo thêm ở vấn đề này nữa, Lăng Tiểu Ngư chuyển di tầm mắt, từ Tôn Thi Hàn dời sang thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng.

Nhìn ngắm một lúc, hắn chợt hỏi: "Tôn Thi Hàn ngươi hài lòng với lớp vỏ bọc này chứ?".

Tôn Thi Hàn lựa lời, đáp: "Thi Hàn đáng ra đã chết, may nhờ có trưởng lão ra tay cứu độ, lại còn vì Thi Hàn tìm kiếm thân xác. Trong lòng Thi Hàn thật sự rất biết ơn".
"Ân?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, trong mắt có đôi phần khác lạ: "Tôn Thi Hàn ngươi không cần phải biết ơn ta".

Nó đâu cần chứ. Lăng Tiểu Ngư hắn làm đâu phải vì Tôn Thi Hàn nàng. Hắn chỉ làm vì hắn. Hắn cứu nàng, giúp nàng, mục đích còn không phải muốn lợi dụng nàng ư?

Ân? Hắn đâu có ân gì.

Thở nhẹ một hơi, vẫn trong tư thế quay lưng ngoảnh mặt nọ, Lăng Tiểu Ngư lại hỏi tiếp: "Đạo pháp ta đưa cho ngươi, đã luyện tới đâu rồi?".

"Đã qua giai đoạn nhập môn, thưa trưởng lão".

"Không tệ." - Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu - "Cứ tiếp tục luyện, khi đến giai đoạn hậu kỳ tầng thứ nhất ta sẽ lại trợ giúp ngươi cường đại thần hồn".

"Đa tạ trưởng... lão".

Tôn Thi Hàn mới nói đến âm thứ ba, âm thứ tư còn chưa kịp ra khỏi miệng thì thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã hoàn toàn tiêu thất. Điều này khiến cho tâm tình Tôn đại cung chủ không thoải mái lắm.

Người ta thích thì đến xem, xem đủ liền quay mông rời đi... Tôn Thi Hàn nàng là người chứ đâu phải cây cảnh.

"Haizz... Thôi vậy. Người ta là thần nhân, một nữ tử phàm tục như mình thì có cân lượng gì chứ...".Nhẹ lắc đầu, Tôn Thi Hàn liếc mắt nhìn qua thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nét mặt đăm chiêu thấy rõ...

...

Những ngày tiếp theo, sinh hoạt tại Tuyết Linh Cung cứ vậy mà tiếp diễn. Kẻ lo sự vụ thì vẫn lo sự vụ, kẻ tu luyện thì vẫn chuyên cần tu luyện, bầu không khí rất chi yên bình, tĩnh lặng. Chí ít là cho đến hôm nay.

Hiện tại, một sự "ồn ào" nho nhỏ đã vừa mới phát sinh. Địa phận Tuyết Linh Cung hôm nay lại có ngoại nhân tìm tới quấy rầy.

Đông Hoang? Chắc chắn không phải. Những đại nhân vật ở đấy hết thảy đều đã bị Lăng Tiểu Ngư giải quyết xong, còn ai to gan mà chạy tới Bắc Nguyên nữa.

Quấy rầy không phải Đông Hoang, Nam Lĩnh, hay là Trung Nguyên, Tây Vực, có ý đồ bất chính với Tuyết Linh Cung là tu sĩ tại vùng đất phương bắc này: Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn.

Nếu là bình thường, Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn đương nhiên sẽ chẳng vọng động như vậy, bởi nói thế nào thì tại Bắc Nguyên Tuyết Linh Cung cũng là một đại thế lực ngang bằng với họ, muốn hiếp đáp nào có dễ. Nhưng là hôm nay, bọn họ cho rằng mình đã có cơ sở. Lại nói, cái "cơ sở" này, tính ra cũng không lạ. Nó liên quan trực tiếp đến sự kiện sư yêu Thác Hán.

Trước đó, khi sư yêu Thác Hán tìm đến Tuyết Linh Cung báo thù, cụ thể thế nào Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn đúng thật còn chưa tường tận, thế nhưng một chút động tĩnh thì đã nghe ra. Dựa vào những tin tức thu được, bọn họ mới cùng nhau bàn bạc, cuối cùng quyết định bắt tay hợp tác mà trừ khử Tuyết Linh Cung.

Đối với một môn phái chuyên đi bênh vực, cưu mang nữ nhân, lại vô cùng thành kiến nam nhân như Tuyết Linh Cung, lẽ hiển nhiên sẽ không thể nào nhận được sự tán đồng của Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn - hai đại tông môn do nam nhân lãnh đạo - được. Muốn trừ đi âu cũng chẳng lạ.

Thật ra, cả Thần Vũ Môn lẫn Thiên Cực Cung, hai đại tông môn này ai cũng đều muốn tiến đánh Tuyết Linh Cung từ lâu. Sở dĩ còn chưa đánh, hết thảy chỉ bởi vì e ngại thực lực của Tôn Thi Hàn mà thôi. Thế nhưng hôm nay...

Tôn Thi Hàn đang ở đâu?

Từ sau khi nghe được động tĩnh trong sự kiện Thác Hán, Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn đều đã phái người cẩn thận dò la. Và theo như những gì hai đại tông môn này thu thập được thì kể từ hôm xảy ra biến cố, Tôn Thi Hàn đã không còn thấy xuất hiện nữa. Thay vào đó, hiện ra mặt chủ trì mọi việc lớn nhỏ của Tuyết Linh Cung lại là Tôn Sở Sở - muội muội của Tôn Thi Hàn nàng.

Một kẻ chuyên quyền độc đoán như Tôn Thi Hàn, nếu mà còn sống, vẫn khoẻ mạnh thì há sẽ đem địa vị, quyền uy của mình giao cho người khác?

Tôn Thi Hàn hoặc đã chết, hoặc đã trọng thương, chỉ có hai trường hợp đó mà thôi. Thiên Cực Cung, Thần Vũ Môn, bọn họ đã nghĩ như vậy. Và cũng bởi đinh ninh như vậy mà giờ phút này đây bọn họ mới nghênh ngang tiến đến Tuyết Linh Cung.

Đánh? Tạm thời thì chưa. Trước khi đánh, có lẽ bọn họ vẫn muốn xác nhận lại một lần nữa, xem xem Tôn Thi Hàn có xuất hiện hay không.

Nếu mà Tôn Thi Hàn xuất hiện, thân thể lại chẳng thương tổn gì, vậy thì bọn họ sẽ rút lui. Còn bằng như Tôn Thi Hàn không xuất hiện, hoặc là hiện thân trong tình trạng thương tích trầm trọng, vậy thì... Tuyết Linh Cung hôm nay chắc chắn sẽ bị tiêu diệt!

Chương 537: Diễn trò hôn sự

...

...

Trước đại môn Tuyết Linh Cung.

Như đã nói, Thần Vũ Môn và Thiên Cực Cung, bọn họ đã cùng nhau kéo tới. Nhân số mặc dù không quá đông, tổng cộng chỉ có mười sáu người, thế nhưng mười sáu người này, tu vi ai nấy cũng đều thuộc hàng ngũ chân nhân. Cao nhất là chân nhân trung kỳ đỉnh phong - ngang bằng với hai tỷ muội Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở, còn thấp nhất thì cũng đã là chân nhân sơ kỳ đỉnh phong, đội hình thực rất đáng bận tâm.

"Thế nào?" - Trong đội ngũ môn nhân Thần Vũ Môn, một lão giả mặc hoàng bào bước ra, nhìn những nữ đệ tử Tuyết Linh Cung đang làm nhiệm vụ canh giữ đại môn, cất giọng lạnh lùng - "Bản môn chủ từ xa đến viếng, Tuyết Linh Cung các ngươi lại không muốn cho vào. Đây là đạo đãi khách của Tuyết Linh Cung?".

Nội tâm dù hết sức e ngại nhưng Bình Cô - nữ đệ tử có tu vi cao nhất bên phía Tuyết Linh Cung - vẫn kiên định với nghĩa vụ của mình. Nàng tỏ ra cung kính, hồi đáp: "Tiền bối, Tuyết Linh Cung trước giờ đều không tiếp nam nhân. Đấy là quy định mà cung chủ đặt ra, trước khi có lệnh của cung chủ, vãn bối thật không dám làm bừa".

Như sợ làm đối phương tức giận, Bình Cô nói thêm: "Vừa rồi vãn bối đã cho người vào bẩm báo, thiết nghĩ sẽ có hồi âm ngay thôi. Mong các vị tiền bối...".

"Hừ!".

Bình Cô đang nói thì bị một tiếng hừ lạnh cắt ngang. Lần này lên tiếng đã không phải lão giả mặc hoàng bào mà là một trung niên bề ngoài tuổi độ bốn mươi, khoác một bộ thanh bào, đầu đội lam sắc kim quán.

Hắn nói: "Tuyết Linh Cung các ngươi thật là cao giá. Luận thân phận, so địa vị, bản cung chủ đây lẽ nào kém hơn Tôn Thi Hàn?".

"Tiền bối, vãn bối tuyệt không dám có ý đó...".

"Đủ rồi!" Trung niên nam tử, cũng tức Thành Khôn - cung chủ Thiên Cực Cung - quát lớn. Từ người hắn, một cỗ uy áp bất ngờ nổi lên, đem những nữ đệ tử của Tuyết Linh Cung bức lui.

"Cái đám tiểu bối các ngươi tránh qua một bên cho ta!".

Nói đoạn, Thành Khôn dẫn theo người của mình tiến tới, nhưng toan bước qua đại môn Tuyết Linh Cung thì...

"Soạt!".

"Soạt!".

... Những nữ đệ tử Tuyết Linh Cung, các nàng đã tuốt kiếm ngăn chặn.

"Tiền bối, xin dừng bước!" Lấy hết can đảm, Bình Cô lớn giọng.

Bảo vệ Tuyết Linh Cung là bổn phận của nàng, trước khi có mệnh lệnh của cung chủ, của Tôn trưởng lão, Bình Cô nàng tuyệt đối sẽ không thoái lui nhường đường.

"Hừm...".

Trước thái độ cứng rắn của các nữ đệ tử Tuyết Linh Cung, cao tầng Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn cảm thấy rất là khó chịu. Nhất là Thành Khôn - cung chủ Thiên Cực Cung - và Trương Tự Đức - môn chủ Thần Vũ Môn.

Thân là đầu lĩnh một đại tông môn, xưa giờ có thế lực nào ở Bắc Nguyên hai người bọn họ ghé qua lại không được chào đón? Vậy mà mỗi lần tiến vào địa phận Tuyết Linh Cung...Trương Tự Đức và Thành Khôn quay mặt nhìn nhau, rất nhanh liền đưa ra quyết định. Trong thể nội linh lực cấp tốc được điều động, dựa vào ưu thế tuyệt đối của tu vị chân nhân trung kỳ đỉnh phong, bọn họ lập tức đả bại các nữ đệ tử Tuyết Linh Cung, khiến cho cả đám văng đi một đoạn dài, miệng hộc máu tươi.

"Hừ, đúng là không biết sống chết".

Tiếp sau cái phẩy tay hằn học, cùng với Trương Tự Đức, Thành Khôn dẫn người tiến nhập Tuyết Linh Cung. Nhưng đại môn chỉ vừa mới bước qua thì từ phía trong, một tiếng quát đã truyền ra.

"Cuồng đồ lớn mật!".

Tiếp đấy, những bóng người nối nhau xuất hiện. Chẳng mấy chốc, số cung nhân Tuyết Linh Cung kéo tới đã xấp xỉ trăm người, khí thế thật không nhỏ.

Tuy vậy, đối với trận thế này, nét mặt Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn lại chả có bao nhiêu biến đổi. Những kẻ vừa mới xuất hiện, không có bóng dáng Tôn Thi Hàn.

...

"Trương Tự Đức, Thành Khôn".

Tôn Sở Sở lần lượt nhìn hai tên đầu lĩnh phía đối diện, nhíu mày chất vấn: "Các ngươi xâm nhập Tuyết Linh Cung ta, lại còn ra tay đánh người của ta, đây là ý gì?!".

Thành Khôn và Trương Tự Đức liếc mắt trao đổi, cuối cùng Trương Tự Đức bước ra nói: "Tôn đạo hữu, xin đừng tức giận. Tất cả chỉ là hiểu lầm".

"Hiểu lầm?" - Tôn Sở Sở chỉ vào mấy người Bình Cô - "Các ngươi đả thương đệ tử Tuyết Linh Cung ta như vầy mà nói là hiểu lầm sao?!".

"Tôn đạo hữu, thật sự chỉ là hiểu lầm".
Trương Tự Đức mặt dạn mày dày: "Hôm nay Trương mỗ đến đây, hết thảy chỉ vì muốn làm chuyện tốt".

Cũng chẳng cần ai phải hỏi, Trương Tự Đức trình bày luôn: "Tôn đạo hữu, nói gần nói xa không qua nói thật. Hôm nay Trương mỗ đến đây, cốt yếu là vì muốn hướng quý cung đề đạt một cuộc hôn sự".

Mặc dù đã sớm biết đối phương kéo tới vốn chẳng có ý tốt, nhưng đến khi chính tai nghe được những lời này, các cung nhân Tuyết Linh Cung vẫn không kiềm được mà biểu thị bức xúc. Lúc này, từ tầng lớp đệ tử cho tới các vị trưởng lão, khuôn mặt ai nấy đều hết sức khó coi.

Đề đạt hôn sự?

Ở Bắc Nguyên xưa giờ ai chả biết Tuyết Linh Cung vẫn luôn bài xích nam nhân. Nữ đệ tử Tuyết Linh Cung, chỉ có chết già chứ không có xuất giá!

Đề đạt hôn sự? Muốn cưới đệ tử Tuyết Linh Cung? Đây rõ ràng là hành động khiêu khích!

"Hừm... Trương Tự Đức, Thành Khôn, hai con cáo già các ngươi..." Trong lòng mình, Tôn Sở Sở lý đâu lại chẳng hiểu hành vi của Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn. Nàng âm thầm cười lạnh.

Muốn đề đạt hôn sự? Vậy để xem đây rốt cuộc là kiểu "hôn sự" nào.

Ra hiệu bảo các cung nhân kiềm chế, Tôn Sở Sở lạnh lùng nhìn Trương Tự Đức và Thành Khôn, hỏi: "Hôn sự sao? Vậy nói nghe xem, là hôn sự của ai? Trương Tự Đức ngươi? Hay là Thành Khôn ngươi?".

Làm như không thấy biểu cảm "ngàn dặm cách xa" kia của Tôn Sở Sở, Trương Tự Đức nở nụ cười "hoà ái": "Tôn đạo hữu thật biết đùa, Trương mỗ đây tuổi cao sức yếu, sao có thể nghĩ đến loại chuyện cá nước vui vầy này được".

Hắn tiếp tục: "Như mới vừa nói, hôm nay Trương mỗ đến đây chỉ đơn giản là muốn giúp người làm một chuyện tốt".

Trông thấy Tôn Sở Sở chuyển mắt ngó qua Thành Khôn, Trương Tự Đức vội lắc đầu đính chính: "Không không. Tôn đạo hữu lại hiểu lầm. Thành Khôn lão đệ đây đã "yên bề gia thất" rồi".

Tới lúc này, Thành Khôn cũng lên tiếng: "Tôn đạo hữu, có ý với người của quý cung là nhi tử của ta".

Nói đoạn, Thành Khôn ngó qua người thanh niên bên cạnh, bảo: "Hạo nhi, còn không mau chào hỏi Tôn đạo hữu".

Nghe phụ thân mình bảo vậy, Thành Hạo liền tiến lên một bước, hướng Tôn Sở Sở ôm quyền: "Thành Hạo ra mắt Tôn tiền bối".

Không thể không nói, từ dung mạo cho tới cử chỉ, tướng đi, giọng nói, ở phương diện nào thì Thành Hạo cũng đều rất tốt, có thể coi là một mỹ nam tử nề nếp, đầy sự giáo dưỡng. Tuy nhiên, là "chân" hay "giả" có trời mới biết. Đặc biệt khi phụ thân hắn lại vốn chả phải hạng chân chất thiện lương gì...

"Diễn kịch", Tôn Sở Sở dám cá là như vậy. Bởi có hậu trường phía sau nên Tôn Sở Sở không thấy mình cần phải e sợ. Nàng tiếp tục truy hỏi:

"Thành Khôn, vậy nói thử xem. Đứa nhi tử này của ngươi đã vừa mắt nữ đệ tử nào của Tuyết Linh Cung?".

Môi nở nụ cười ý vị, Thành Khôn đáp: "Tôn đạo hữu, người mà Hạo nhi ngày đêm thương tưởng, nàng cũng không ai xa lạ, chính là cung chủ của quý cung: Tôn Thi Hàn".

P/s: Lại dám dòm ngó Tiểu Thi Hàn của ta, chém nó!!

Chương 538: Vô thanh giết người

"Cái gì?!".

"Hỗn láo!".

"To gan!".

"Lớn mật!".

Liên tiếp là những thanh âm bất bình, đầy bức xúc của cung nhân Tuyết Linh Cung. Các nàng không thể kiềm chế được.

Tôn Thi Hàn là ai chứ? Chính thị cung chủ Tuyết Linh Cung. Thân phận của nàng cao quý biết bao nhiêu. Ấy vậy mà Thành Khôn lại muốn cưới nàng cho nhi tử mình. Đây khác nào nói muốn Tôn Thi Hàn làm con của hắn?

Sỉ nhục! Một sự xúc phạm nặng nề!

Hôn sự gì chứ? Rành rành là đang tuyên chiến!

"Keng!".

"Ong!".

Tới nước này, cả những người có tâm cảnh tốt nhất của Tuyết Linh Cung cũng đã không thể giữ bình tĩnh được nữa. Chẳng ai bảo ai, các nàng đồng loạt gọi ra pháp bảo, thúc động linh lực. Không ngoa khi nói rằng lúc này, chỉ cần Tôn Sở Sở hạ lệnh một tiếng thôi thì tất cả sẽ lập tức lao lên chém giết.

Chỉ là, Tôn Sở Sở, nàng vẫn chưa nói gì. Cũng không phải nàng e sợ, không muốn đánh. Thực ra thì nàng đang chờ đợi. Trước lúc tới đây Tôn Sở Sở nàng cũng đã báo lại sự tình cho Lăng Tiểu Ngư biết, nhờ hắn giúp đỡ. Lúc ấy hắn bảo đang bận hỗ trợ đệ tử Tôn Tiểu Yến của nàng tu luyện, chút nữa sẽ ra.

"Tại sao ngài ấy vẫn chưa tới...".

...

"Hừm...".

Bên trong phòng Tôn Tiểu Yến, một thanh âm ẩn ẩn khó chịu cất lên. Đúng là phát ra từ cổ họng Lăng Tiểu Ngư. Hiện hắn đã vừa mới trợ giúp Tôn Tiểu Yến tu luyện xong.

"Ca, sao vậy?" Bởi do ban nãy, thời điểm Tôn Sở Sở chạy tới báo lại sự tình Lăng Tiểu Ngư chỉ ở khoảng cách xa dùng thần niệm trao đổi nên đối với việc Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn tìm đến quấy rầy Tôn Tiểu Yến hiện vẫn còn chưa biết, vì thế cho nên khi chứng kiến thái độ không tốt của Lăng Tiểu Ngư thì nàng nghi hoặc.

"Không có gì." - Lăng Tiểu Ngư hồi đáp nghĩa muội - "Chỉ là vài kẻ đã chán sống cho nên chạy tới Tuyết Linh Cung tìm chết".

Nói đoạn, hắn chuyển mình đứng lên.

"Tiểu Yến, muội ở đây củng cố lại tu vi, ca sẽ ra ngoài "đón tiếp" bọn họ".

"Vâng, ca cẩn thận." Tuy rằng không nghĩ trên thế gian này có ai đủ khả năng làm thương hại được Lăng Tiểu Ngư, nhưng vì quá quan tâm, Tôn Tiểu Yến vẫn nhắc nhở.

Dường như cũng hiểu tình cảm của nàng, Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu, cười nhẹ. Sau đấy thì nhấc chân bước ra một bước. Lập tức, thân ảnh hắn hoàn toàn tiêu thất.

...

Đại môn Tuyết Linh Cung.

Lúc này bầu không khí đã trở nên rất căng thẳng. Tất cả đều đang khẩn trương, nhất là bên phía Tuyết Linh Cung. Kiếm đã tuốt, pháp bảo đã gọi, tùy thời đều có thể xông ra chém giết.

Bọn họ đang muốn vì Tôn Thi Hàn đòi công đạo. Tuyết Linh Cung đâu phải ai cũng có thể xúc phạm!

Thiên Cực Cung, Thần Vũ Môn? Nếu là ngày trước còn có cân lượng chứ bằng bây giờ... So với Hôi Diện trưởng lão thì bọn họ là cái thá gì?

Tuyết Linh Cung có hậu trường, bởi thế nên các nữ nhân Tuyết Linh Cung chả cần phải e sợ gì. Chỉ thương cho Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn, cho tới bây giờ vẫn hồn nhiên không biết là mình hiện đang nằm trong miệng cọp.

Vì chẳng thấy bóng dáng Tôn Thi Hàn xuất hiện, Thành Khôn và Trương Tự Đức mới càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình, rằng nàng hoặc đã chết hoặc hiện đang mang thương tích trầm trọng. Nội tâm thầm phấn khởi, Thành Khôn cười cợt:

"Ấy ấy... Tôn đạo hữu, nữ nhân Tuyết Linh Cung của đạo hữu làm sao vậy? Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, đây vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa kia mà?".

"Súc sinh!".

"Ảo tưởng!".

...

Người mắng chửi mặc người mắng chửi, Thành Khôn vẫn giữ nét cười trên mặt: "Tôn Thi Hàn - cung chủ các người - tính ra tuổi tác đã không còn nhỏ, chả phải trẻ trung gì. Con trai ta thì khác, tướng mạo anh tuấn, tư chất cao tuyệt, một trang nam tử kiệt xuất, nó muốn cưới nàng, đó là phúc phần của nàng, Tuyết Linh Cung các người thái độ cái gì chứ?".
"Ồ, vậy sao?" Thành Khôn mới vừa dứt câu thì một giọng khác chợt cất lên, nghe khá là nhàn hạ.

Tức thì, Tuyết Linh Cung, Thiên Cực Cung, Thần Vũ Môn, tất cả đồng loạt đưa mắt nhìn về nơi phát ra thanh âm. Tất nhiên, biểu cảm là hoàn toàn sai biệt.

Phía Tuyết Linh Cung thì vui mừng, nhẹ nhõm; trong khi đó, bên Thiên Cực Cung, Thần Vũ Môn thì lại ngập tràn nghi hoặc. Và sự ngờ vực này càng tăng thêm khi Tôn Sở Sở hướng kẻ vừa mới xuất hiện kia chào hỏi với một dáng vẻ cung kính lạ thường.

"Trưởng lão".

"Bái kiến trưởng lão!".

Chứng kiến hành vi của các cung nhân Tuyết Linh Cung, Trương Tự Đức và Thành Khôn quay mặt nhìn nhau, trong lòng hiện lên những dấu chấm hỏi. Cảnh tượng đang diễn ra, nó quá ngoài ý muốn đi.

Xưa giờ Tuyết Linh Cung không phải đều luôn bài xích nam nhân sao? Từ khi nào một nam nhân lại có thể tự do đi lại trong Tuyết Linh Cung?

Còn nữa. Hai tiếng "trưởng lão" kia là chuyện gì? Lẽ nào nói đối phương...

Nội tâm có điều e ngại, Thành Khôn và Trương Tự Đức mau chóng mở pháp nhãn, triển khai thần thức để thăm dò kẻ vừa mới xuất hiện.

Thừa biết động thái, nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn điềm nhiên để mặc. Hắn bảo với Tôn Sở Sở: "Các ngươi lui lại một chút. Việc này cứ để ta lo liệu".

Thần nhân đích thân xử lý, Tôn Sở Sở cầu còn không được, lý đâu chối từ.

"Vậy phiền trưởng lão." Nói xong, Tôn Sở Sở nhanh chóng cùng các cung nhân khác của Tuyết Linh Cung lui lại.

Khoác trên mình bộ trường y hắc sắc, dưới lớp mặt nạ, Lăng Tiểu Ngư xoay sang nhìn đám người Thiên Cực Cung - Thần Vũ Môn.

Vừa lúc, Trương Tự Đức cũng lên tiếng: "Đạo hữu hình như không phải người ở Bắc Nguyên này?".

"Đúng thật ta không phải người Bắc Nguyên".

"Vậy chẳng hay tôn tánh đại danh của đạo hữu là gì?" Trương Tự Đức lại tiếp tục dò xét.

Vừa rồi hắn và Thành Khôn dù đã mở pháp nhãn, triển khai thần thức nhưng vẫn không thể nhìn ra được tu vi hay diện mạo đối phương, điều này khiến bọn hắn cảm thấy lo ngại, vì vậy thận trọng là nên.

Có thể khiến cho một chân nhân trung kỳ đỉnh phong như Tôn Sở Sở phải tỏ ra cung kính như vậy, thủ đoạn ắt hẳn không tầm thường.

Đối lập với sự e dè của Trương Tự Đức và Thành Khôn, bộ dạng Lăng Tiểu Ngư lại rất chi thong dong. Thay vì hai "lão nhân", ánh mắt hắn lại tập trung vào người thanh niên tuấn mỹ đứng bên cạnh Thành Khôn.

"Ngươi muốn cưới Tôn Thi Hàn?".Kẻ vô tri thì không biết sợ, Thành Hạo có chút cao ngạo: "Thế nào? Không lẽ ngươi cũng có ý với nàng ta?".

Sau lớp mặt nạ, Lăng Tiểu Ngư mỉm cười, vậy mà gật đầu thừa nhận: "Ngươi nói không sai, ta đúng là cũng yêu thích nàng".

Hắn tiếp tục: "Thật ra ta vốn định ít hôm nữa sẽ hướng nàng ngỏ ý kết làm đạo lữ song tu, nhưng không ngờ ngươi lại đi trước ta một bước, chạy tới đây để cầu thân nàng".

"Thú vị. Thú vị...".

Thành Hạo ỷ có Trương Tự Đức và phụ thân Thành Khôn của mình phía sau chống lưng nên vẫn rất có phong phạm cùng người đối đáp.

Chẳng biết trong đầu nghĩ gì mà hắn lại bỗng đề nghị: "Hay là như vầy đi, hôm nay Tuyết Linh Cung các ngươi đem Tôn Thi Hàn gả cho ta, ta cùng nàng động phòng hoa chúc xong lại đem trả về cho các ngươi? Ta cùng nàng làm phu thê một đêm, nàng cùng ngươi làm đạo lữ cả đời, chắc không thiệt cho ngươi đâu nhỉ?".

"Thú vị. Thú vị..." Theo đúng phong phạm của Thành Hạo, Lăng Tiểu Ngư lặp lại y nguyên câu nói.

Mặt cười tâm không cười, hắn bảo: "Ngươi cùng nàng làm phu thê một đêm, nàng cùng ta làm đạo lữ cả đời, tính ra ta quả chẳng thiệt. Chỉ có điều là...".

"Thành Hạo ngươi có điều không rõ, tính chiếm hữu của ta vốn dĩ rất lớn. Tôn Thi Hàn, ta thật sự chẳng muốn ai chạm vào. Một tấc da, một sợi tóc cũng không được".

"Không được? Ha ha... Ngươi nghĩ mình là...".

Thành Hạo nói đến đấy thì im bặt. Cả người hắn lúc này bỗng trở nên cứng đờ, tay chân hoàn toàn bất động.

Có chuyện đã xảy ra!

Thành Khôn là người đầu tiên nhận ra vấn đề, cũng là người đầu tiên phản ứng. Hắn đặt tay lên người nhi tử mình, lo lắng kêu gọi: "Hạo nhi! Hạo nhi...".

"Phụt!".

Gọi được hai lần, tới lần thứ ba thì Thành Khôn cũng tắt tiếng.

Từ người Thành Hạo - nhi tử hắn, một dòng máu vừa mới bắn lên. Mà không, không phải một dòng. Trên cổ, trên mặt, lồng ngực..., chỗ nào cũng đều có máu phụt ra hết.

Thành Hạo, hắn đã bị giết rồi!

Bằng cách nào? Từ lúc nào? Nếu đang là kẻ ngoại cuộc, Trương Tự Đức hẳn sẽ thắc mắc, rất hiếu kỳ muốn biết. Nhưng ở trong trường hợp này...

"Soạt!".

Chạy, đấy mới là hành vi của hắn.

Sống bao nhiêu năm, trải bao nhiêu chuyện, Trương Tự Đức há đâu lại chưa nhận ra chênh lệch. Hắn biết chuyến này mình tìm tới Tuyết Linh Cung là sai rồi. Thì ra, ở Tuyết Linh Cung này, ghê gớm nhất cũng không phải Tôn Thi Hàn.

Từ khi nào Tuyết Linh Cung lại xuất hiện thêm một vị "trưởng lão" kinh khủng như vầy chứ?

Thành Hạo rành rành là đứng ngay bên cạnh hắn, vậy mà bị giết thế nào, thân thể chia năm xẻ bảy ra làm sao, Trương Tự Đức hắn từ đầu đến cuối một chút đều không biết. Thủ đoạn bậc này...

Chân nhân hậu kỳ Trương Tự Đức hắn cũng từng gặp, cũng từng nghe qua, nhưng trong số đó chẳng ai lại có thể vô thanh vô tức ở ngay trước mắt chân nhân trung kỳ đỉnh phong giết người như vậy hết!

Trương Tự Đức, hắn đã bị một màn kia doạ sợ. Chạy, đấy là quyết định của hắn. Tính ra thì đấy là một lựa chọn đúng đắn đấy chứ. Tiếc rằng... sự đúng đắn này đã đến quá muộn rồi.

Chỉ thấy bên dưới, Lăng Tiểu Ngư nâng lên cánh tay, hướng về phía những kẻ đào tẩu. Kế đấy, hắn siết tay lại.

"Á!".

"Á!".

"Á...!".

Tức khắc, những tiếng hét thảm cất lên.

Trương Tự Đức, Thần Vũ Môn, tám người như một, toàn bộ đều bị không gian nghiền thành thịt vụn. Thậm chí đến nguyên thần cũng vô pháp trốn đi.

Chương 539: Người một nhà

Giết xong một đám, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới chuyển mắt nhìn qua một đám khác.

Thiên Cực Cung, bọn họ vẫn chưa ai chạy.

Can đảm? Chắc chắn là không rồi. Mới đầu, Thành Khôn sở dĩ lưu lại, đấy là bởi hắn quá sốc trước cái chết của nhi tử mình, còn có tâm báo thù rửa hận; bằng như bây giờ... Cái ý nghĩ vì nhi tử báo thù kia, nó đã triệt để bị dập tắt rồi. Thương tâm? Lúc này trong lòng Thành Khôn chỉ có sợ hãi mà thôi.

Không sợ sao được khi hắn đã vừa mới chứng kiến toàn bộ tu sĩ Thần Vũ Môn bị diệt sát trong tích tắc?

Trương Tự Đức là ai? Thần Vũ Môn là ai? Thực lực của bọn họ so với Thiên Cực Cung, so với Thành Khôn hắn cũng sàn sàn như nhau đấy!

Rốt cuộc thì nam nhân đeo mặt nạ xám này là thần thánh phương nào mà lại nắm giữ thủ đoạn khủng bố tới như vậy, đến cả chân nhân trung kỳ đỉnh phong cũng có thể vung tay liền diệt sát?

Thành Khôn nghĩ lại mới thấy bản thân vô cùng ngu xuẩn. Hắn biết, hắn sai rồi. Mà sai lầm thì tất phải trả giá. Mạng của Thành Hạo - con trai hắn, thiết nghĩ mới chỉ là khởi đầu thôi. Tiếp theo, mạng của Thành Khôn hắn, e đối phương cũng sẽ không bỏ qua...

Tâm lý cầu sinh, tới nước này Thành Khôn cũng chả thiết gì lương tâm hay thể diện nữa. Trước mặt Lăng Tiểu Ngư, hắn bất ngờ quỳ xuống.

"Tiền bối tha mạng!".

"Vãn bối có mắt như mù, đã mạo phạm tiền bối, khẩn xin tiền bối rộng lượng khai ân!".

...

Thoạt đầu, khi thấy Thành Khôn quỳ bái van xin như vậy, những người phía sau hắn thực đã khá ngoài ý muốn. Bọn họ không nghĩ vị cung chủ cao cao tại thượng này của mình lại có thể luồn cúi trước người khác. Nhưng sau ngẫm lại thì cũng hợp lý thôi. Đối mặt tử thần, ai lại chẳng sợ?

Trên đã quỳ, dưới sao còn dám đứng? Tất cả những người còn lại của Thiên Cực Cung, toàn bộ đều noi gương cung chủ mình mà dập đầu van xin.

"Chúng vãn bối có mắt như mù, cầu tiền bối khai ân!".

"Cầu tiền bối khai ân!".

...

Con người là vậy, đứng trước làn ranh sinh tử, hầu hết đều sợ, đa phần đều mong được sống. Dù biết khả năng được người tha chết là rất nhỏ đấy, nhưng chí ít vẫn còn chút hy vọng. Bằng như vẫn ngoan cứ, quay đầu bỏ chạy... Đám người Thần Vũ Môn vừa rồi lẽ nào còn chưa đủ chứng minh?

Đến chân nhân trung kỳ đỉnh phong như Trương Tự Đức còn dễ dàng bị diệt sát thì còn ai có thể đào thoát nữa đây?

Phải quỳ. Phải xin. Dẫu có bị bắt làm nô bộc cũng được. Nô bộc thì sao chứ? Ít ra cái đầu trên cổ còn có thể lưu...

Thành Khôn, cung nhân Thiên Cực Cung, bọn họ đã nghĩ như thế đấy, đang van xin, thề thốt, hứa hẹn. Đại ý chỉ cần được Lăng Tiểu Ngư tha chết, bọn họ nguyện trở thành nô bộc cho hắn, tùy hắn sai sử.

Lẽ tất nhiên, đối với điều ấy Tôn Sở Sở và các cung nhân Tuyết Linh cung rất không mong xảy ra. Điều các nàng muốn là Thành Khôn phải chết, Thiên Cực Cung phải vong. Nhiều năm qua, Tuyết Linh Cung các nàng đã bị bọn chúng phiền nhiễu không ít lần rồi...

Mang theo ánh mắt trông mong ấy, chúng nữ tập trung nhìn về phía Lăng Tiểu Ngư.

Chẳng để các nàng phải thất vọng, Lăng Tiểu Ngư đưa ra quyết định. Hắn nói với đám người Thành Khôn:

"Quy phục, tùy ta sai sử sao? Nghe đúng là không tệ. Chỉ có điều... các ngươi lại chẳng có giá trị gì".
Thời điểm câu nói vừa dứt thì trong đáy mắt Lăng Tiểu Ngư, hàn quang liền loé.

Vốn vẫn chú tâm quan sát, Thành Khôn thấy thế thì biết chuyện đã không ổn, vội vàng thi triển bí pháp trốn chạy ngay. Cũng chả rõ hắn dùng thủ đoạn gì mà thân thể bỗng nhiên tiêu thất, khí tức tán loạn tám phương.

"Ồ... Cũng có chút môn đạo." Chứng kiến đầu đuôi sự việc, Lăng Tiểu Ngư tỏ ra có chút thú vị.

Phải, bất quá là "thú vị" mà thôi.

Một tên chân nhân trung kỳ đỉnh phong mà nghĩ có thể đào thoát khỏi tay hắn ư? Nói chuyện hão huyền.

Ngón trỏ cong lại, Lăng Tiểu Ngư hướng không trung búng nhẹ. Tức thì tại đấy, một hắc cầu be bé xuất hiện. Kích cỡ của nó thật nhỏ lắm, thậm chí còn chẳng bằng đầu ngón tay cái. Tuy nhiên, chính nó - cái thứ be bé này - đã ngay lập tức trở thành cơn ác mộng của đám người Thiên Cực Cung.

Chỉ nghe "Oành!" một tiếng, viên hắc cầu nhỏ bé kia đã liền thay hình đổi dạng, hoá thành hàng trăm cây kim tí hon ghim thẳng vào người tu sĩ Thiên Cực Cung, mặc cho thân thể bọn họ có bảo vật, linh lực phòng hộ đi chăng nữa. Thành Khôn, hắn cũng không ngoại lệ, hiện đã vừa trúng phải kim châm.

"Á!".

"Á!".

...

"Tiền bối tha mạng!".

Tha mạng?

Lăng Tiểu Ngư nhếch môi cười lạnh. Đem quân đi diệt người còn muốn được người tha mạng ư?

Lăng Tiểu Ngư hôm nay đã không phải Lăng Tiểu Ngư của ngày xưa nữa rồi!
Bỏ ngoài tai tất cả, Lăng Tiểu Ngư khẽ động thần niệm. Liền theo đó, những tiếng bạo liệt cũng nối nhau vang lên.

"Oành!".

"Oành!".

"Oành!".

...

Trước sau cộng lại là tám tiếng tất thảy, và điều đó cũng đồng nghĩa rằng: đã có tám vong hồn vừa mới tiêu tán. Tiếp bước Trương Tự Đức, Thành Khôn cùng cung nhân Thiên Cực Cung của hắn, toàn bộ đều đã thân tử đạo tiêu cả rồi.

Đáng thương? Có gì đáng thương chứ?

Ở đây, người ta chỉ cảm thấy hả hê, vui sướng thôi.

Tôn Sở Sở đi trước, các đệ tử, trưởng lão tiếp bước theo sau, hơn trăm nữ nhân cùng hướng Lăng Tiểu Ngư biểu thị lòng cảm kích.

"Trưởng lão, Sở Sở xin thay mặt Tuyết Linh Cung cảm tạ ngài".

Nói đoạn, Tôn Sở Sở cúi đầu thật sâu. Phía sau nàng, những người khác cũng làm y chang như vậy.

"Cảm tạ?".

Lăng Tiểu Ngư nhìn xem các nàng, nhẹ lắc đầu: "Các ngươi tại sao phải cảm tạ? Chúng ta không phải người một nhà ư?".

Người một nhà?

Cách nói này của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Sở Sở cảm thấy có chút gì đó... Không phải quá thân cận rồi sao? "Người một nhà", nghe kiểu như Lăng Tiểu Ngư hắn đã là một phần của Tuyết Linh Cung rồi vậy.

Đành rằng hắn đang đảm nhiệm chức vụ trưởng lão, nhưng về bản chất bất quá cũng chỉ là hư danh thế thôi. Trên thực tế, Lăng Tiểu Ngư hắn vốn đâu thuộc Tuyết Linh Cung. Tuyết Linh Cung thuộc về hắn nghe còn có lý... Lùi một bước, cứ cho chức danh của hắn là thật đi, vậy thì với thân phận khách khanh trưởng lão, hắn cũng chưa tính là cung nhân Tuyết Linh Cung được.

Người một nhà ư? Ý tứ của Lăng Tiểu Ngư hắn là gì?

"Lẽ nào... muốn ám chỉ trong mối quan hệ với tỷ tỷ?" Trong đầu Tôn Sở Sở, một ý nghĩ chợt loé lên.

Nếu là trước đây, Tôn Sở Sở nàng đương nhiên sẽ không thể nảy sinh những suy đoán hàm hồ như vậy. Nhưng hôm nay, sau những gì đã thấy và nghe, nàng cho rằng mình có đủ lý do.

Lúc mới xuất hiện Lăng Tiểu Ngư đã nói gì? Trong màn đối đáp với Thành Hạo, hắn bảo hắn cũng yêu thích tỷ tỷ, còn nói vốn muốn ngỏ ý cùng tỷ tỷ kết làm đạo lữ song tu. Chưa hết, trước khi giết Thành Hạo, hắn còn nói không cho phép ai đụng vào một tấc da, một sợi tóc của tỷ tỷ...

Chỉ là tùy tiện nói ra thôi ư? Ban đầu Tôn Sở Sở cũng cho như vậy, nhưng sau câu nói vừa rồi...

"Người một nhà", ba chữ này nghe thế nào cũng không giống tùy tiện.

Chương 540: Vô Đề

...

Sau hôm ấy, nội bộ Tuyết Linh Cung đã có không ít người thắc mắc về mối quan hệ giữa Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn. Dù vậy, tất cả đều chỉ giữ ở trong lòng, không ai nói ra. Chuyện liên quan đến Lăng Tiểu Ngư, cung nhân Tuyết Linh Cung chẳng có can đảm để mà bàn luận. Điều đó bị xem là cấm kỵ.

Không ai hỏi, Lăng Tiểu Ngư cũng lười đi giải thích, thành ra chuyện cứ thế tiếp diễn, hoài nghi nối hoài nghi, tin tưởng dần thêm tin tưởng. Có kẻ âm thầm phản đối, nhưng cũng có người lặng lẽ tán đồng...

Tuyết Linh Cung đúng xưa giờ vẫn luôn cấm đoán nam nhân, nhưng quy định là chết, còn người thì sống. Huống hồ cái quy định này, nó vốn dĩ do Tôn Thi Hàn đặt ra. Vì vậy, nếu nàng muốn xoá bỏ, trên dưới Tuyết Linh Cung cũng sẽ chẳng ai dám nói gì. Vấn đề ở đây chỉ là Tôn Thi Hàn nàng có nguyện hay không mà thôi.

Lăng Tiểu Ngư có thể đã yêu thích nàng đấy, nhưng nàng có yêu thích lại hắn hay không, đáp án vẫn còn chưa rõ. Hết thảy đều phải chờ đợi...

Tất nhiên là trong khoảng thời gian "đợi chờ" này, cung nhân Tuyết Linh Cung sẽ không chỉ chăm chăm nghe ngóng, ngó nhìn. Các nàng đâu có rảnh rỗi tới như vậy. Thực ra thì kể từ sau cái hôm Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn cùng nhau kéo đến ấy, cung nhân Tuyết Linh Cung đã phải bận bịu rất nhiều. Chuyện này xuất phát từ ý định của Tôn Sở Sở, cũng là của Tôn Thi Hàn. Sau khi cùng nhau trao đổi, các nàng đã quyết định tiến đánh Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn.

Thành Khôn, Trương Tự Đức hiện đều đã chết, Thiên Cực Cung và Thần Vũ Môn hôm nay đã như rắn mất đầu, không diệt thì còn đợi đến bao giờ?

Những năm qua, Tuyết Linh Cung bị hai đại tông môn bọn họ phiền nhiễu không ít, đệ tử bị hại cũng không phải là chưa từng, nếu mà bỏ qua thì thật... thẹn với lương tâm lắm.

Cứ như vậy, một cuộc càn quét đẫm máu diễn ra.

...

...

"Người không phạm ta, ta không phạm người", câu nói ấy hôm nay chẳng mấy người nhất nhất nghe theo nữa đâu. Thế giới bây giờ phức tạp lắm. Nhiều lúc, ta buộc phải trở nên tàn nhẫn, biến thành độc ác. Lắm khi, dù người không phạm ta nhưng ta vẫn phải ra tay trừ khử người.

Ác hay không ác, nó chả có nghĩa gì ở đây cả. Đây chỉ đơn giản là những gì cần thiết, điều phải làm để tồn tại trong thế giới tàn khốc này.
Thiện lương? Thuần khiết? Chúng xa xỉ làm sao...

...

...

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!".

Ở một đỉnh núi vô danh nào đó, dưới vô vàn bông tuyết, một đôi nam nữ đang chỉa kiếm vào nhau. Không phải mới đây, bọn họ đã giao đấu với nhau được một lúc rồi. Cứ nhìn khuôn mặt thiếu nữ liền biết, nó đã ướt đẫm mồ hôi, tóc bết cả vào nhau. Nghe xem hơi thở gấp gáp này thì rõ ràng là nàng đuối sức lắm rồi.Trong khi đó, nam nhân đang giao đấu với nàng... Cước bộ vững vàng, thần tình lãnh đạm, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn... Cái bộ dạng này, nửa điểm mệt mỏi cũng không có a. Dễ thấy, so với thiếu nữ, nam nhân này lợi hại hơn nhiều.

Dĩ nhiên rồi. Một người là tu sĩ trúc cơ, một người lại là thần nhân trên cả Tôn cấp, so làm sao được?

...

"Keng!".

"Keng!".

...

Tuyết bay, gió thổi, trên đỉnh cô phong cuộc giao đấu vẫn tiếp tục diễn ra. Thế trận thì càng lúc càng nghiêng về một phía.

Khác hẳn thường ngày, hôm nay Lăng Tiểu Ngư chả hề nhân nhượng tí gì. Mặc dù hắn áp chế tu vi, chỉ sử dụng lực lượng ở mức trúc cơ kỳ - ngang với Tôn Tiểu Yến - nhưng những đường kiếm của hắn, đa phần đều rất quyết liệt. Cứ như thể với hắn đây cũng không phải một lần tập dợt mà là một trận chiến đích thực vậy.

Tôn Tiểu Yến ư?

Đánh thì đúng là có đánh, tuy nhiên độ hung hiểm trong từng chiêu, từng thức, nó lại chả đáng bao nhiêu.

Cũng khó trách. Tôn Tiểu Yến nàng tuổi bất quá mới bước sang mười bảy, tính tình lại thiện lương như vậy, thế kiếm làm sao hiểm độc cho được? Kể cả khi đã được Lăng Tiểu Ngư chỉ dạy đi nữa cũng là không thể. Bản tâm của nàng căn bản chẳng hề mong muốn.

p/s: Sorry. Hôm nay mình không có thời gian, gõ được tới đây thôi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau