TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 531 - Chương 535

Chương 531: Giải quyết xong

"Ư...".

"... ư...".

Trong cái siết giữ của Lăng Tiểu Ngư, Ái Chân Kha Lạc Hoàng dẫu muốn cũng không cách nào giãy giụa thêm được. Tất cả những gì nàng làm được, có chăng cũng chỉ vài ba tiếng rên rỉ thế thôi. 

Kêu la ư? Làm sao có thể. Hiện Ái Chân nàng đang bị sưu hồn kia mà. 

...

Thời gian chậm trôi, cũng không rõ đã qua hết bao nhiêu giây, bao nhiêu phút, chỉ biết bây giờ quá trình sưu hồn đã triệt để chấm dứt. 

Tuy nhiên...

Nỗi kinh hoàng của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nó vẫn còn tiếp diễn. 

Sưu hồn vừa xong, một lời cũng chẳng buồn nói thì Lăng Tiểu Ngư đã triển khai thủ đoạn. Ở lòng bàn tay phải hắn, ấn hắc ngư bất thình lình rực sáng; từ bên trong, một cỗ hấp lực kinh khủng nổi lên, đem nguyên thần Ái Chân Kha Lạc Hoàng hút vào, mặc cho nàng có hô hoán vẫy vùng...

"Không!".

"Á...!!". 

...
...

Một tồn tại của thuở xa xưa, trong thời đại thần ma tranh đấu, hôm nay rốt cuộc đã phải tiêu tan. Ái Chân, coi như đã chết. Sót lại, duy mỗi thân xác mà thôi.

Cũng không có gì đáng gọi bất ngờ, ngoài ý muốn. Thật ra cái kết này vốn dĩ đã là điều hiển nhiên. Kể từ lúc Lăng Tiểu Ngư thông qua Thác Hán thu được tin tức về Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì số phận nàng coi như đã định rồi. Lăng Tiểu Ngư, hắn đâu còn nhiều thời gian nữa. 

Để nhanh chóng chữa trị thương tích lưu lại từ sau trận đại chiến tại Phật cảnh của Minh Tôn cũng được, vì muốn cường đại thần hồn để níu kéo ký ức cũng tốt, bất kể là vì lý do gì thì Lăng Tiểu Ngư đều nhất thiết cần đến thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Thái âm thánh thể đối với hắn thật hữu ích vô cùng. 

Tất nhiên, có lợi cho hắn không chỉ duy nhất một mình Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Còn những nữ nhân khác nữa. Chu Tước, Huyền Vũ - Dương Tiểu Ngọc, Gia Gia, hay thậm chí Lăng Thanh Trúc... Những nữ nhân này, toàn bộ đều có "thân phận" không tầm thường; lực lượng mà họ nắm giữ, chúng vốn thuộc ở thời đại xa xưa. 

Thế nhưng... 

Dương Tiểu Ngọc là người bạn thanh mai trúc mã, Lăng Tiểu Ngư sao có thể lợi dụng nàng? Gia Gia, Lăng Thanh Trúc cũng là như vậy, hắn không thể. Đừng nói hôm nay họ vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, trợ giúp chẳng được bao nhiêu, dẫu đã thức tỉnh rồi đi nữa thì Lăng Tiểu Ngư cũng sẽ không động đến các nàng. Nhân tính của hắn, nó còn chưa mất. Riêng với người cuối cùng, Chu Tước... Nàng ta là thần điểu do ánh ánh lửa Cung Ly thị hiện, đại biểu cho ý chí thiên địa. Lực lượng mà Chu Tước nàng nắm giữ, hiển nhiên không ít. Chỉ là... Đối với nữ nhân này, xét ở hoàn cảnh hiện tại, Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa thể tìm gặp. Điều đó đi ngược với ý nguyện của hắn. Huống hồ... loại lực lượng mà Lăng Tiểu Ngư hắn cần, vẹn toàn nhất phải là âm thuộc tính. Bí pháp song tu hắn định dùng đòi hỏi điều ấy...

Để chữa trị thương thế, khôi phục thực lực? Một phần thôi. Chính yếu vẫn là bởi "lòng ích kỷ". Lăng Tiểu Ngư, hắn muốn là hắn, muốn được ở cạnh Tôn Tiểu Yến thêm một đoạn thời gian nữa, lâu nhất có thể. 

Phải... Tôn Tiểu Yến và Yến cô cô hắn là hai người xa lạ. Thế nhưng... họ rất giống nhau. Mỗi một đường, mỗi một nét. Cứ mỗi lần nhìn thấy Tôn Tiểu Yến, được ở bên cạnh nàng là y như rằng nội tâm Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ an ổn, bình yên. Cảm giác rất là thân thuộc...

Ích kỷ. Hầu như chỉ vì thế thôi. Lăng Tiểu Ngư hắn cũng là người mà. Cả đời mình hắn vì người phấn đấu, vì người tu luyện, vì người mà si, vì người mà bi, vì người mà nộ... Bây giờ... thời gian của hắn, còn lại nào được bao nhiêu? Sợ rằng mười năm chưa đến.

Thù? Lăng Tiểu Ngư hắn đương nhiên sẽ báo. Nhưng trong những năm tháng ít ỏi còn lại này, hắn cũng muốn làm hết tất cả những gì mà trước đây hắn chưa thể. Hắn sẽ ở bên cạnh trông nom, chăm sóc cho Tôn Tiểu Yến, như điều hắn từng hứa với Yến cô cô, sẽ trở về Đào Hoa thôn, sớm hôm kề cận bên người...

Và... Lăng Thanh Trúc nữa. Hắn cũng muốn được ở cùng nàng. Ân sư của hắn. Nữ nhân duy nhất hắn yêu. 

...

"Sư phụ...".

Đứng bất động một hồi lâu, Lăng Tiểu Ngư bỗng hé môi, khe khẽ gọi tên. Không khó để thấy được đôi tay hắn lúc này đang run rẩy. Khuôn mặt hắn nữa, đã tái đi khá nhiều. 

Đã có chuyện không hay xảy ra. Ký ức của hắn, nó vừa mới mất đi thêm một đoạn nữa rồi. Giống như trước, lần này tan vỡ vẫn là kỷ niệm giữa hắn và Lăng Thanh Trúc.

"Sư phụ...".

Chương 532: Ban cho đạo pháp

Đông Hoang.

Núi Cực Lưu, động Huyền Anh.

Lăng Tiểu Ngư nguyên thần quy thể cũng đã được một lúc. Đám thủ hạ đầu phục Ái Chân, hiện hắn cũng mới vừa giải quyết xong. Tu vi cao nhất bất quá chân nhân cảnh hậu kỳ, há lại có khả năng đào tẩu được dưới mắt một thần nhân? 

Trái hẳn ban nãy, ở chốn xa lạ kia, Lăng Tiểu Ngư bây giờ chẳng lộ ra chút mềm yếu nào cả. Thần sắc rất chi lạnh lùng, hắn tiến nhập Huyền Anh động, đem tất thảy những tài bảo bên trong thu lấy. 

Xong xuôi đâu đấy, lúc này hắn mới thi triển đạo thuật, bước qua thông đạo không gian do mình vừa khai mở để trở lại Bắc Nguyên.

...

Thủ đoạn thần nhân, người thường khó lòng đong đếm. Từ Đông Hoang đến Bắc Nguyên, khoảng cách vốn là xa xăm diệu vợi, thế mà chỉ trong nháy mắt thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã đi qua hết. 

Thời điểm hắn hiện thân ở Tuyết Linh Cung, bên hồ Vọng Nguyệt, khá trùng hợp, Tôn Tiểu Yến - nghĩa muội hắn - cũng đang có mặt. Cùng với nàng, La Sương và Hàm Yên cũng tại. 

"Ca!".

Trông thấy diện mục thân quen, Tôn Tiểu Yến liền bật người dậy, chạy nhanh đến chỗ Lăng Tiểu Ngư ngay. Xem ra đối vị ca ca này, Tôn Tiểu Yến nàng rất đỗi trân quý.

Cái vẻ lạnh lùng lúc tại Đông Hoang đã hoàn toàn tiêu thất, Lăng Tiểu Ngư dành cho nghĩa muội một nụ cười trìu mến: "Tiểu nha đầu".

...

"Bái kiến trưởng lão".

"Bái kiến trưởng lão".

Nối gót tiểu sư muội của mình, La Sương và Hàm Yên cũng mau chóng tiến đến chào hỏi Lăng Tiểu Ngư. Lẽ dĩ nhiên là với một lối xưng hô khác, một loại thái độ khác: e dè cung kính.

Các nàng đâu có phúc phần được người nhận làm nghĩa muội, nào dám không để ý tôn ti.

"Ừm." Chẳng giống khi nói chuyện cùng Tôn Tiểu Yến, đối với La Sương - Hàm Yên, Lăng Tiểu Ngư chỉ tùy tiện ứng tiếng. Một âm như vậy rồi thôi.

"Ca." - Khoảng trống tồn tại không lâu, ở ngay bên cạnh Tôn Tiểu Yến đã lại lần nữa lên tiếng - "Chuyện ở Đông Hoang ca làm xong rồi hả?". 

"Đã làm xong".

"Tốt quá...".

Tôn Tiểu Yến tỏ ra vui mừng, nắm lấy tay Lăng Tiểu Ngư: "Ca, ca đưa muội đi chơi đi!".
"Đi chơi?".

"Ừm." - Tôn Tiểu Yến gật nhanh một cái - "Ca, muội nghe La Sương tỷ nói ở Bắc Nguyên này của chúng ta có một nơi khung cảnh hết sức kỳ thú tên là Thiên U Cốc. Muội rất muốn đến đó xem thử".

Lăng Tiểu Ngư nghe thiếu nữ trình bày xong thì cau mày, có chút không vừa ý: "Tiểu Yến, không được".

Chẳng đợi người hỏi, hắn đã nói luôn: "Muội không phải đã hứa với ca là sẽ chăm chỉ tu luyện để sớm ngày tiến nhập cảnh giới chân nhân sao? Trong đầu không thể lúc nào cũng nghĩ tới chuyện chơi bời như vậy".

"Ca, muội...".

Bị chê trách, nội tâm Tôn Tiểu Yến chợt như có chút gì mất mát. Nàng vốn không nghĩ sẽ nghe được những lời này. 

Thật ra những ngày vừa qua Tôn Tiểu Yến nàng cũng đã rất cần cù tu luyện, hôm nay bất quá mới tạm ngưng một chút. Ban nãy ngồi trò chuyện cùng hai vị sư tỷ, được nghe kể về sự kỳ thú của Thiên U Cốc, sau đó thì trông thấy Lăng Tiểu Ngư trở về, nàng mừng quá nên nhất thời khó nhịn mà nói ra vậy thôi...

"Xin lỗi ca, là muội không tốt".

Ngó xem khuôn mặt buồn bã của thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư ý thức được thái độ vừa rồi của mình có hơi nghiêm khắc, ánh mắt liền dịu lại. Cử chỉ quan tâm, hắn đưa tay đặt lên đầu nghĩa muội, thấp giọng nói: "Tiểu nha đầu, ca không phải muốn trách cứ muội. Ca chỉ là muốn tốt cho muội".

"Nhân thế đa đoan, lòng người hiểm ác, thiên hạ bây giờ so với trước lại thêm nhiều biến động... Ca tuy bản lãnh cao cường nhưng không phải mọi lúc đều có thể ở bên cạnh muội. Có một số việc ca cần phải đi làm...".

"Tiểu Yến, chỗ dựa tốt nhất của muội không phải ca, không phải sư phụ muội mà chính là bản thân của muội. Nếu muội không mau chóng tiến bộ, tương lai sẽ có nhiều nguy cơ lắm, có biết không?".

"Nghe ca. Đạo pháp mà ca đưa, muội cố gắng tu luyện, chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi ca. Ca sẽ toàn tâm trợ giúp cho muội. Nhớ kỹ, nếu muốn ở bên cạnh ca, Tiểu Yến muội nhất định phải trở thành cường giả".

Những lời Lăng Tiểu Ngư nói, hàm ý có rất nhiều. Hắn đã tính đến tương lai, đã có vài dự định. Tất nhiên, những ý tứ và dự định ấy, Tôn Tiểu Yến sẽ không tài nào thấu hiểu hết được. Nàng bất quá mới chỉ là một thiếu nữ, tâm trí lại lớn được bao nhiêu?"Tương lai" mà Lăng Tiểu Ngư đề cập, Tôn Tiểu Yến vẫn chưa tỏ tường. Hiện trong đầu nàng, viễn cảnh hình dung được, cùng lắm một phần rất nhỏ mà thôi. Những gì Tôn Tiểu Yến nàng lưu tâm, hầu như chỉ một câu nói.

"Nhớ kỹ, nếu muốn ở bên cạnh ca, Tiểu Yến muội nhất định phải trở thành cường giả". 

"Cường giả", đó là một yêu cầu sao? Tôn Tiểu Yến tự hỏi, dạ nhen nhóm quyết tâm. 

Trong đáy mắt, vẻ ưu buồn đã triệt để rút đi; thay vào đó, một sự kiên định lại đang hiện hữu lúc này. Thái độ vô cùng nghiêm túc, Tôn Tiểu Yến nhìn Lăng Tiểu Ngư: "Ca, muội biết rồi. Muội nhất định sẽ trở thành cường giả".

Chứng kiến biểu cảm kia, thực lòng thì Lăng Tiểu Ngư cũng cảm thấy bất ngờ. Hắn không nghĩ nghĩa muội này của mình còn có một bộ mặt như thế. Vẻ kiên định, sự quyết tâm này, chúng đáng ra không nên xuất hiện ở một thiếu nữ hoạt bát, đơn thuần như Tôn Tiểu Yến nàng mới phải...

"Hẳn chỉ là nhiệt huyết nhất thời thôi." Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ. 

Dù vậy, ở ngoài mặt, hắn vẫn gật gù: "Tốt. Ca tin muội sẽ làm được".

Liếc qua La Sương và Hàm Yên - hai cô gái đứng khép nép từ nãy giờ, Lăng Tiểu Ngư chợt bảo: "Các ngươi lại đây".

Mặc dù trong dạ có nghi hoặc, không biết trưởng lão kêu gọi vì điều gì nhưng La Sương và Hàm Yên vẫn ngoan ngoãn nghe theo, nhấc chân tiến tới.

"Đưa tay ra." Lăng Tiểu Ngư yêu cầu.

Vốn chẳng có lựa chọn, La Sương - Hàm Yên cùng đem cánh tay đưa về phía trước. 

Trong sự thấp thỏm lo âu của các nàng, nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư từ tốn cầm lấy những cánh tay kia. Trước La Sương, sau Hàm Yên, hắn xem xét một lúc, chừng buông ra thì bảo: "Cốt cách coi như cũng tạm".

Nói đoạn, hắn lấy từ trong ống tay áo ra hai cuốn ngọc giản, đưa cho La Sương, Hàm Yên mỗi người một cuốn: "Hai loại đạo pháp này rất thích hợp với tư chất của các ngươi, cầm lấy mà tu luyện".

"Đội ơn trưởng lão!".

"Cảm tạ trưởng lão!".

Chẳng ai bảo ai, La Sương và Hàm Yên sau khi tiếp nhận ngọc giản xong liền cùng nhau quỳ xuống mà cảm tạ. Không vì úy kị mà bởi thực tâm vui mừng. 

Trưởng lão là nhân vật bậc nào chứ? Đó là thần nhân! 

Đạo pháp của thần nhân, cho dù là tùy tiện viết ra cũng tuyệt đối vô cùng trân quý, bảo rằng báu vật cũng chẳng hề ngoa. Có thể nhận được, La Sương - Hàm Yên làm sao không kích động đây?

Có được những đạo pháp này, thành tựu mai sau của các nàng chắc chắn sẽ rất cao, vượt xa so với mức mà trước đây chính các nàng đã từng kỳ vọng...

Chương 533: Thăm Bảo Thất (1)

"Được rồi, không cần phải quỳ như vậy. Đứng lên hết đi".

Lời của Lăng Tiểu Ngư, La Sương và Hàm Yên sao dám không nghe. Các nàng nhanh chóng chuyển thân đứng dậy. 

"Sư phụ các ngươi đâu?".

La Sương là người đầu tiên phản ứng. Nàng cung kính hồi đáp: "Bẩm trưởng lão, sư phụ lúc nãy đã đi đến Tây Viện để xử lý sự vụ, đệ tử sẽ lập tức đi gọi người".

"Không cần." - Lăng Tiểu Ngư ngăn lại - "Ta sẽ tự đi. Hiện ta cũng đang định đến đó".

Chuyển sang nhìn Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư nhẹ xoa đầu nàng, động viên: "Nhớ tu luyện cho tốt".

...

Dõi mắt nhìn theo thân ảnh người vừa đi, Tôn Tiểu Yến lặng lẽ siết tay, trong lòng thầm nói: "Ca, muội nhất định sẽ trở thành cường giả".

Đạo pháp thâm huyền, mình đầy bổn sự, trước đây, những điều ấy chưa bao giờ là chí hướng của Tôn Tiểu Yến cả. Thực ra thì nàng rất lười nhác trong cái việc tu hành. Chả bởi vậy mà dù sở hữu tư chất hơn người, đã qua cái tuổi mười sáu Tôn Tiểu Yến nàng vẫn mới chỉ là một tiểu tu sĩ luyện khí hậu kỳ đấy thôi. 

Thực lực, trường sinh, Tôn Tiểu Yến nàng đã khao khát bao giờ? Mong ước của nàng dung dị lắm, chỉ cần làm một người bình thường, sống một cuộc sống tự do, như thế là đủ rồi. Hay ít ra thì trước kia là vậy. Còn bây giờ...

Kể từ lúc gặp Lăng Tiểu Ngư, nghe hắn gọi một tiếng "muội" thân thương thì tâm tư của nàng đã có nhiều biến chuyển. Trong tim nàng, khoảng trống bao năm cuối cùng đã được khoả lấp. Nàng đã cảm nhận được cái gọi là "thân tình quyến thuộc".

Lăng Tiểu Ngư, hắn quan trọng với nàng lắm. Vị ca ca này, nàng thật không muốn mất. Chính vì lẽ đó cho nên Tôn Tiểu Yến nàng phải cố gắng tu luyện. 

Phải trở thành cường giả thì tương lai mới có thể ở bên cạnh hắn, được song hành cùng hắn ư? Nếu vậy Tôn Tiểu Yến nàng sẽ trở thành cường giả. Kể từ hôm nay, "cường giả" chính là mục tiêu của nàng! 

"Ca, muội nhất định sẽ làm được!"....

So với trước, hôm nay Tôn Tiểu Yến thực đã thay đổi. Vẫn là khuôn mặt thuần lương ấy, vẫn là cái dáng dấp non nớt ấy, tuy nhiên nội tâm lại có nhiều sai biệt. Hướng suy nghĩ, nó đã không còn giống như trước nữa. Ngày càng trưởng thành hơn, đôi lúc cũng cực đoan hơn. Cứ tiếp tục như vầy, sợ rằng chẳng còn xa nữa, Tôn Tiểu Yến nàng rồi sẽ đánh mất sự thuần lương vốn có. Hoạt bát? E cũng không tồn tại được lâu...

Là tốt? Hay là xấu? Mấy người có thể nói rõ?

Nhưng ít ra, ở trong cái thế giới ngày càng rối ren, hỗn tạp này, một thiếu nữ thuần lương, chắc chắn không phù hợp để sống. Giống như Lăng Tiểu Ngư đã nói, hắn chẳng thể trông nom Tôn Tiểu Yến nàng mãi được. Sớm hay muộn, có một ngày hắn cũng phải ra đi. Chừng ấy, Tôn Tiểu Yến nàng có thể dựa vào ai? 

Chỗ dựa tốt nhất của nàng duy cũng chỉ có bản thân nàng. Vì thế cho nên Tôn Tiểu Yến nàng không thể cứ mãi mơ mộng, mềm yếu. Nàng cần phải trở nên mạnh mẽ. Chỉ có mạnh mẽ, như vậy sau này Tôn Tiểu Yến nàng mới đối mặt được với thực tại tàn khốc, mới có đủ dũng khí để tiếp tục tiến lên phía trước...

Lăng Tiểu Ngư đúng đang sống ích kỷ, Tôn Tiểu Yến ở trong lòng hắn bất quá cũng chỉ là thế thân của Lăng Ngọc Yến - một người đã khuất, nhưng như thế đâu có nghĩa hắn chẳng quan tâm gì đến vận mệnh của nàng. Hắn đã vì nàng mà lo nghĩ. Giúp nàng làm cái việc nghịch thiên là cải biến tư chất, truyền dạy đạo pháp tối cao cho nàng, động viên nàng nỗ lực tu hành, sớm thành cường giả, đấy không phải quan tâm thì là gì?

Yến cô cô hắn số phần mỏng manh, linh căn chẳng có, quá yếu nhược nên mới dễ dàng bị người bắt giữ, để rồi phải nuốt lệ ra đi. Nay hắn lẽ nào để sai lầm lặp lại?

Mai này, trước lúc phải đi, Lăng Tiểu Ngư hắn muốn nhìn thấy Tôn Tiểu Yến có thể tự chăm sóc được cho bản thân mình......

...

Tây Viện, trước cửa Tuyệt Tình Điện.

Hiện canh giữ nơi này đã không còn là Vương Tố Yên nữa. Trong lần sư yêu Thác Hán từ Đông Hoang tìm tới báo thù kia, cùng nhiều cung nhân khác, Vương Tố Yên nàng đã bị sát hại. Lúc này, đảm nhận việc trông coi là Lâm Tú Anh - một tỷ muội rất thân thiết với Vương Tố Yên.

Hôm nay, như thường lệ, Lâm Tú Anh đang cùng năm vị tỷ muội khác của mình làm nhiệm vụ thì bất ngờ trông thấy một thân ảnh từ hướng Đông Viện đi qua.

Hắc sắc trường y, lại đeo mặt nạ xám, chẳng phải "Hôi Diện trưởng lão" thì ai?

Sợ nhiều hơn kính, Lâm Tú Anh vội vàng dẫn các tỷ muội bước ra nghênh đón.

"Bái kiến trưởng lão!".

"Bái kiến trưởng lão!".

Lăng Tiểu Ngư dừng bước, hỏi: "Tôn Thi Hàn có ở bên trong chứ?".

"Hồi trưởng lão, Tôn trưởng..." Lâm Tú Anh vốn định nói là "Tôn trưởng lão", nhưng ngẫm lại liền thôi. Nàng cảm thấy như thế sẽ làm hạ thấp thân phận của Lăng Tiểu Ngư. Tâm tư linh động, Lâm Tú Anh vội sửa: "... Tôn viện chủ hiện đang ở bên trong".

"Trưởng lão", "viện chủ", mấy danh xưng này Lăng Tiểu Ngư thực cũng chẳng để ý lắm. Hắn nghe Lâm Tú Anh báo lại xong thì liền nhấc chân hướng Tuyệt Tình Điện tiến vào

Chương 534: Thăm Bảo Thất (2)

"Trưởng lão".

Bên trong điện Tuyệt Tình, Tôn Sở Sở hiện cũng mới xử lý xong sự vụ, vừa thấy Lăng Tiểu Ngư đi vào liền lập tức buông hết sổ sách, bước ra nghênh đón. 

Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ coi như đáp lại. Kế đấy, hắn liếc qua các cung nhân, phẩy tay bảo lui. 

Trong lúc các cung nhân nối gót rời đi, Lăng Tiểu Ngư cũng tự tìm cho mình một chỗ ngồi. 

Mông đã an vị, lúc này hắn mới nói: "Thương thế của ngươi coi bộ đã tốt lên nhiều".

Bỗng dưng lại được người quan tâm hỏi han nên Tôn Sở Sở khó tránh có chút bất ngờ. Dù vậy nàng vẫn rất hữu lễ hồi âm: "Đều nhờ trưởng lão liệu thương giúp cho Sở Sở".

"Không cần phải khách khí như vậy. Dù sao Tôn Sở Sở ngươi cũng là sư phụ của Tiểu Yến".

Lăng Tiểu Ngư quan sát trên mặt bàn, thấy có bình trà để sẵn, nước trà vẫn còn nóng thì vươn tay cầm tới. Nhưng lúc hắn toan rót trà ra ly thì...

"Trưởng lão...".

... Tôn Sở Sở đã lên tiếng, ý tứ cản ngăn. 

Lăng Tiểu Ngư tạm ngưng, ngước lên nhìn. Hắn đang chờ nghe.

Cũng không để hắn phải chờ đợi lâu, Tôn Sở Sở nói ra, tuy rằng giọng hơi ấp úng: "Trưởng lão, trà này... Lúc nãy... lúc nãy ta đã uống qua".

"Trưởng lão, để ta đi pha cho ngài một bình trà khác".

Tôn Sở Sở nói xong liền tính đi, chỉ là mặt mới xoay, chân còn chưa kịp bước thì đã bị Lăng Tiểu Ngư ngăn lại.

"Không cần".

Bỏ qua biểu cảm của Tôn Sở Sở, chẳng màng đến suy nghĩ của nàng, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục đem trà rót ra ly, thổi nhẹ rồi nói tiếp: "Ta không để ý, Tôn Sở Sở ngươi hà tất phải câu nệ".

Đừng câu nệ? Tôn Sở Sở chẳng tán đồng lắm đâu. Lăng Tiểu Ngư hắn là ai? Tôn Sở Sở nàng lại là ai? Đứng trước thần nhân, một tu sĩ phàm tục như nàng có thể tự nhiên được sao? 

Tôn Tiểu Yến - đồ nhi của nàng đích xác đã được hắn nhận làm nghĩa muội, nhưng mối quan hệ sư đồ này, trong mắt thần nhân hắn lại có được bao nhiêu ý nghĩa chứ?

Tôn Sở Sở cảm thấy mình cứ tiếp tục kính nhi viễn chi, cẩn trọng ứng xử là hơn. 

...

"Trưởng lão, ừm... không biết chuyến đi đến Đông Hoang của ngài...?" Đợi một lúc vẫn chưa nghe Lăng Tiểu Ngư nói gì, Tôn Sở Sở đành chủ động lên tiếng. 

Lăng Tiểu Ngư trước đem ly trà đặt xuống bàn, sau mới đáp: "Tất cả đều tốt".

"À, tiện đây nói cho ngươi biết. Thân xác thích hợp với tỷ tỷ ngươi ta đã tìm được rồi".

"Trưởng lão, thật sao?!".

Nhận ra thanh âm của mình có hơi lớn, Tôn Sở Sở vội kiềm chế lại ngay: "Trưởng lão, xin lỗi. Vừa rồi Sở Sở quá kích động..."."Không sao." Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng phải hạng nhỏ nhen, lý đâu lại đi chấp. Tôn Sở Sở quan tâm cho tỷ tỷ mình, điều đó có gì sai?

Lăng Tiểu Ngư không trách, trái lại còn đánh giá cao nhân phẩm của Tôn Sở Sở. Theo như những gì hắn quan sát được trong khoảng thời gian qua thì Tôn Sở Sở đối với tỷ tỷ mình quả rất có tình có nghĩa. 

...

"Trưởng lão, vậy khi nào thì tỷ tỷ...?".

Trong lòng thừa hiểu Tôn Sở Sở đang muốn hỏi chuyện gì, Lăng Tiểu Ngư nói rõ luôn: "Cần thêm một ít thời gian nữa".

"Hiện ta có cho tỷ tỷ ngươi tu luyện một loại đạo pháp, tác dụng rất lớn trong việc tu bổ linh hồn. Đợi tỷ tỷ ngươi đột phá xong tầng thứ nhất, chờ linh hồn đã đủ cường đại, khi đó ta sẽ giúp nàng nhập xác".

"Trăm sự xin nhờ trưởng lão." Tôn Sở Sở cúi đầu thật sâu, thanh âm tha thiết cậy nhờ.

"Xem ra những nữ nhân Tuyết Linh Cung này tính tình đều rất không tệ." Lăng Tiểu Ngư thầm đánh giá.

Vốn đã sớm chuẩn bị, từ trước cả khi tìm tới Đông Hoang thu phục Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Lăng Tiểu Ngư đem cuốn ngọc giản dành riêng cho Tôn Sở Sở lấy ra.

"Nhận lấy đi".

"Trưởng lão, đây là?" Tôn Sở Sở liếc nhìn ngọc giản rồi lại nhìn Lăng Tiểu Ngư, thần tình nghi hoặc. 

"Là đạo pháp".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Công pháp ngươi tu luyện ta đã xem qua, thể chất của ngươi ta cũng đã nhìn thấu, ta chính là dựa vào đó mà soạn ra ngọc giản này. Ngươi chiếu theo nội dung bên trong mà tu luyện, thiết nghĩ không đến ba năm liền có thể tiến nhập cảnh giới chân nhân hậu kỳ".

Tôn Sở Sở nghe hết câu, nét mặt liền thay đổi hẳn. Có vui mừng, cũng có nghi hoặc.
Lăng Tiểu Ngư ban tặng công pháp, chuyện này không phải chưa từng xảy ra. Nhưng trước được nhận chỉ có mình Tôn Tiểu Yến. Mà thân phận Tôn Tiểu Yến hôm nay chính là nghĩa muội của hắn, thành ra chẳng lạ. Bằng như Tôn Sở Sở nàng...

Tôn Sở Sở thật tình chưa hiểu lắm.

Xem người được "yêu" mà sợ, Lăng Tiểu Ngư thầm cảm thấy buồn cười. Nữ nhân này đôi lúc cũng thật giống tỷ tỷ của nàng. 

Mà khoan đã... Tại sao trong đầu hắn lại hiện lên hình bóng Tôn Thi Hàn? 

Chút tiếu ý mới hiện đã lập tức tiêu tán, Lăng Tiểu Ngư lạnh lùng đem bóng dáng vị Tôn đại cung chủ kia đạp luôn xuống đáy vực, chẳng cho nàng có cơ hội ngoi lên.

Thái độ lãnh đạm, hắn chuyển mình đứng dậy. 

"Được rồi, Tôn Sở Sở ngươi mau dẫn ta tới Bảo Thất đi".

Hả? Bảo Thất?

Vốn đang "mơ màng", Tôn Sở Sở vừa nghe đến Bảo Thất thì liền tỉnh ngay. 

Bảo Thất, đây chính là nơi cất giữ toàn bộ tài bảo của Tây Viện, của Tuyết Linh Cung a!

Tại sao Lăng Tiểu Ngư lại đột nhiên yêu cầu như vậy, đưa hắn tới Bảo Thất? Rốt cuộc thì hắn tính làm gì? Lẽ nào...

"Ngươi còn thừ người ra đó làm gì? Còn không mau đi".

Vốn Tôn Sở Sở còn định dò hỏi, nhưng nghe Lăng Tiểu Ngư thúc giục thì câm nín luôn. 

Giọng điệu của hắn hình như không được tốt lắm, hay là thôi đi...

...

Tôn Sở Sở đi trước, Lăng Tiểu Ngư tiếp bước theo sau, cả hai đi thêm tầm năm bảy phút gì đấy thì một thạch thất hiện ra. 

Thạch thất này, bên ngoài chẳng thấy ai canh giữ, tuy nhiên, muốn tiến vào cũng không phải dễ. Ở đây có bố trí cấm chế, lại còn tận những ba lớp, đừng nói ngoại nhân, kể cả có là cung nhân thân tín, nếu mà tự ý xâm nhập, tánh mạng thật là dễ dàng mất lắm. 

Tất nhiên, đấy là xét mức tu vi chân nhân trở xuống, vẫn thuộc phàm nhân, chứ bằng kẻ tiến nhập là tiên nhân, thần nhân, chuyện nó lại khác. 

Dù vậy, Lăng Tiểu Ngư cũng không có ý muốn tự mình động thủ. Thay vào đó, hắn đã đem nhường lại cho nữ nhân bên cạnh mình. 

"Mở ra đi".

"Vâng, trưởng lão".

Tôn Sở Sở ứng tiếng, rồi nhanh chóng lấy ra một tấm ngọc bài, dùng nó giải trừ cấm chế, đem cửa thạch thất mở ra. 

Chỉ chờ có thế, Lăng Tiểu Ngư động thân bước vào.

Chương 535: Nữ nhân so bì

"Cái này...".

Sau khi tiến nhập thạch thất, càng đi sâu Lăng Tiểu Ngư càng ngạc nhiên. Tài bảo hiện ra trước mắt hắn, số lượng thật là nhiều lắm. Chất lượng đa phần lại đều chẳng kém.

Linh thạch, trung phẩm thượng phẩm chất thành đống; tài liệu yêu thú, khoáng vật các loại, đông tây nam bắc phương nào cũng thấy; chưa hết, kỳ trân các thứ, ví như linh mộc, linh nhũ, linh hoa, linh quả... có cũng rất nhiều. 

Dẫu biết tại Bắc Nguyên Tuyết Linh Cung vốn nằm trong ba đại thế lực lớn nhất, bảo khố phong phú đủ đầy thì cũng chẳng lạ, nhưng thành tầng thành lớp như thế này thì... 

Lăng Tiểu Ngư dừng bước, quay sang nhìn Tôn Sở Sở phía sau. Và theo như quan sát của hắn thì vẻ mặt của nàng so với hắn cũng chả điễm tĩnh hơn được bao nhiêu. Rõ ràng là Tôn Sở Sở nàng cũng đang bị số tài bảo khổng lồ trước mắt khiến cho kinh ngạc. 

Lẽ nào chính nàng cũng không biết về số tài bảo này?

Dạ hơi nghi hoặc, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Tôn Sở Sở, xem bộ dáng của ngươi thì đối với những tài vật này, Tôn Sở Sở ngươi cũng không phải quá nhận thức lắm nhỉ?".

"Trưởng lão." - Tôn Sở Sở thành thật hồi đáp - "Bảo Thất trước giờ đều do tỷ tỷ trông coi, những thứ bên trong... Sở Sở thật tình không biết. Tính ra đây là lần đầu tiên Sở Sở tiến vào đây".

"Ồ..." - Lăng Tiểu Ngư tỏ ra có chút thú vị - "Nói vậy tất cả đều phải quy về tỷ tỷ của ngươi rồi".

Mắt tùy ý đảo quanh một vòng, hắn cười nhẹ: "Coi bộ tỷ tỷ ngươi cũng là một thần giữ của".

Đối với lời nhận xét ấy, Tôn Sở Sở chẳng có lý do gì để phản bác. Thực tế, ngẫm lại thì tỷ tỷ nàng quả đúng là người như vậy, một thần giữ của. Tính tình của nàng, lắm khi cũng hết sức keo kiệt...

...

"Được rồi." Đương lúc Tôn Sở Sở còn đang nghĩ ngợi thì bên tai nàng, giọng Lăng Tiểu Ngư truyền tới. Hắn bảo: "Tôn Sở Sở ngươi lui xuống đi".

Lui?

Tôn Sở Sở khó tránh chần chừ. Nói thế nào thì những thứ trong Bảo Thất này đều là tài sản của tỷ tỷ, của Tuyết Linh Cung nàng a.

"Sao? Ngươi có gì muốn ý kiến?" Thấy người không nỡ rời đi, Lăng Tiểu Ngư liền cau mày lạnh giọng. 

Ngay lập tức, Tôn Sở Sở biến sắc, vội vàng cáo lui.

Tài bảo đúng là quý giá đấy, nhưng so với bảo vật thì tánh mạng vẫn quan trọng hơn. Huống hồ, thực lực Lăng Tiểu Ngư khủng bố như vậy, ai ngăn nổi hắn chứ? 

Thôi cứ coi như cống nạp cho thần nhân vậy.

...

"Đúng thật...".

Nhìn theo thân ảnh vừa khuất dạng, Lăng Tiểu Ngư khe khẽ lắc đầu. Rũ bỏ sự lạnh lùng lúc nãy, hắn bắt đầu đi thu gom tài bảo. 

Trong khi đó...Giữa không gian tĩnh lặng, bốn bề u tịch ẩn nơi lòng bàn tay phải Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn - người trông coi Bảo Thất - chủ nhân của tất cả những thứ đồ vật mà Lăng Tiểu Ngư đang thu lấy ấy, nàng hiện đã vừa mới vừa hé mở đôi mắt. 

Đáng tiếc, bởi do ngăn cách, Tôn Thi Hàn nàng chẳng cách nào nhìn ra được cảnh vật bên ngoài, chứ nếu không... thiết nghĩ chắc là nàng sẽ "đau lòng" lắm. 

Linh thạch, tài liệu, kỳ trân dị bảo... Toàn bộ đều là của nàng a!

Số lượng đâu phải tự dưng mà nhiều, chất lượng cũng đâu phải bỗng chốc mà có, để được phong phú đủ đầy, trân quý như vậy, Tôn Thi Hàn nàng đã bỏ rất nhiều công sức đánh cướp, thu thập đấy!

Tích của bao năm, dùng còn chưa được bao nhiêu thì đã bị người tùy nhiên thu lấy, thử hỏi Tôn Thi Hàn có thể không đau lòng được sao?

Chắc chắn là nàng sẽ rất xót xa, tiếc hận. Và có lẽ nàng sẽ ước rằng giá như trước đây mình đừng quá hà khắc với cung nhân, cứ hào phóng ban tặng... Đáng tiếc... Đáng tiếc giờ thì tất cả đều đã muộn.

Thôi thì... mong cho Tôn đại cung chủ nàng đừng hay biết vậy. 

...

"Ha a a...".

Giữa bốn bề u tịch, Tôn Thi Hàn thở ra một hơi, theo thói quen đưa tay lên lau trán, dù rằng mồ hôi chẳng có. 

Chợt, cánh tay nàng khựng lại. Không phải nàng ý thức được mình hiện chỉ là một linh hồn mà bởi vì nàng nhận ra rằng, ống tay áo của mình, nó quá bất tiện đi!

"Đã dài thì thôi, còn rộng như vầy..." - Tôn đại cung chủ cau có - "Hừm... Bộ hắn tính đem ta biến thành hình nhân ngộ nghĩnh đáng yêu chắc?".

Nói đoạn, Tôn Thi Hàn lia mắt xuống dưới...
"Trên đã vậy, phía dưới còn tệ hơn. Ta có phải là bà thím già đâu...".

Thực lòng Tôn Thi Hàn nàng rất không nguyện khoác trên người bộ y phục kín tận chân răng kẽ tóc, màu sắc lại còn u tối đơn điệu thế này. Nếu mà được, nàng chắc chắn sẽ đem nó cởi hết ra ngay. Ngặt nỗi... nàng không được phép. Người ta đâu có cho. Nhớ lần trước chỉ mới lột tạm nội y, xắn tạm tay áo, xăn tạm ống quần lên thôi mà người ta còn khó chịu như vậy rồi, thực đem cởi hết mà nói...

"Có khi hắn mang ta ra tra tấn luôn cũng không biết chừng". 

Tới đây thì Tôn Thi Hàn lắc đầu, thần tình rất là bất đắc dĩ. 

Bước qua mái hiên thấp, sao không phải cúi đầu đây?

"Haizz...".

Cam phận, Tôn Thi Hàn thở dài, nhấc chân tiến về bên trái. Ở đây có một người cũng đang hiện hữu. 

Mà nói người thì cũng không đúng lắm. Bây giờ nàng ta bất quá chỉ còn thân xác mà thôi, linh hồn sớm đã bị Lăng Tiểu Ngư nuốt chửng rồi. 

"Ái Chân Kha Lạc Hoàng...".

Nhìn thân xác đang bị những sợi tơ màu đen treo giữ, Tôn Thi Hàn đi vòng quanh quan sát, chân ngưng bước thì ngón tay chạm cằm, lẩm bẩm.

"Nghe hắn nói thì nữ nhân này vốn không phải người ở thời đại này mà đã tồn tại từ ngàn vạn năm về trước, trong thời thần ma còn tranh đấu... Nói vậy chuyện trường sinh bất tử cũng chẳng phải chỉ là truyền thuyết hư vô".

"Hmm... Cũng không biết tu vi của nữ nhân này là gì...".

Đối với thân xác trước mắt, Tôn Thi Hàn muốn biết tận tường lắm. Nói sao thì sau này nó cũng là vỏ bọc, dáng dấp nàng sẽ hiện hữu trên thế gian này mà.

Tất nhiên, những gì nàng để ý không chỉ có tu vi, gốc gác, tư chất tiềm ẩn bên trong, cả ở hình thức bên ngoài Tôn Thi Hàn cũng rất bận tâm. Lẽ thường thôi. Tôn Thi Hàn nàng là nữ nhân kia mà. Trên đời có nữ nhân nào lại chẳng màng đến dung nhan tướng mạo chứ? 

Ngoại lệ? Cái đó nàng thừa nhận. Nhưng số lượng đáng bao nhiêu? Hiếm hoi lắm. Tôn Thi Hàn nàng lại không thuộc bộ phận quá ư ít ỏi này. Tâm lý của nàng vẫn còn "bình thường" lắm. Nàng vẫn rất yêu cái đẹp.

Và cũng chính vì loại tình yêu mà bất cứ nữ nhân bình thường nào cũng có ấy, lúc này, Tôn Thi Hàn nàng mới tỉ mỉ quan sát, âm thầm so sánh, xem xem giữa mình và thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì ai hơn ai kém, chỗ nào hơn chỗ nào kém.

Coi trước ngó sau, liếc trên nhìn dưới một hồi, rốt cuộc thì Tôn đại cung chủ cũng đã cho ra kết luận. 

"Bàn về khuôn mặt, nữ nhân này chắc chắn không thể nào bằng ta được. Trông non nớt thế kia mà".

"Còn như xét vóc dáng...".

Điểm này Tôn Thi Hàn thật khá khó nghĩ. Tổng thể thì Tôn Thi Hàn nàng khẳng định là cân đối hơn, vóc người phải nói rất chi hoàn hảo. Tuy nhiên, nếu xét trên từng bộ phận thì... Eo không nói, mông cũng tương đồng, thế nhưng bộ ngực... Tôn Thi Hàn nàng dù thúc mấy con ngựa cũng theo không kịp. 

Bộ ngực của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nó "vĩ đại" lắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau