TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 526 - Chương 530

Chương 526: Tìm tới gây sự

"Ư... ư...".

Ái Chân Kha Lạc Hoàng nhìn cô gái đang vùng vẫy trong vô vọng, cất giọng điềm nhiên: "Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi ngay đâu".

Dứt câu, nàng từ tốn đưa bàn tay phải của mình tới, nắm giữ một trong hai cánh tay của Phạm Chân Chân. 

Rồi... "Xoạt!" một tiếng, cánh tay ấy đã bị nàng kéo đoạn ngay tức khắc. 

Phải, Ái Chân nàng vốn đâu có định giết ngay. Nàng cần thưởng thức những miếng thịt "tươi sống nguyên sơ" kia mà. 

...

"A a...!".

"A a a...".

Cổ vừa được trả tự do, Phạm Chân Chân liền mở miệng kêu la. Nàng ôm lấy chỗ tay bị kéo đứt, lệ tuôn thành hàng. Bộ dáng rất chi thảm thiết.

Chứng kiến cảnh ấy, ca kỹ phục dịch phía dưới, nhân loại cũng tốt, yêu loại cũng được, ai nấy đều hoảng hồn, mặt cắt không còn giọt máu. Cả đám người thì buông đàn, kẻ thì bỏ quạt, tụm lại với nhau. 

Chạy? 

Các nàng cũng muốn lắm. Nhưng... chạy đi đâu? Mà... chạy được sao? Dám cá chỉ cần vài bước chân thôi, các nàng sẽ bị đánh về ngay tức khắc. Kế đấy, rất có thể kẻ chết tiếp theo sẽ chính là các nàng. 

Ca kỹ, phận nô bộc là vậy, sợ mấy cũng không dám có ý nghĩ chạy đi, chỉ biết tụm lại với nhau để cho tâm can mình bớt run rẩy. Mặc dù hiệu quả cũng chả đáng bao nhiêu. Trong khi đó, những người có thân phận hơn... Xà yêu Chân Cơ, hạt yêu Ban Viêm, ngô công Ngô Trạch, ba vị yêu vương lúc này, xem thần sắc thì... cũng khẩn trương lắm. Rõ ràng là biểu hiện của lo sợ.

Lúc này, vẫn ung dung thưởng thức bữa tiệc có chăng chỉ duy nhất một mình Ái Chân Kha Lạc Hoàng. An nhiên trên ghế chủ toạ, nàng cầm cánh tay của Phạm Chân Chân, tước sạch y phục bên trên rồi đưa lên mũi ngửi. 

"Hít... hà...".

"Cái mùi vị nguyên sơ này... thật là dễ chịu".

Chả bận tâm tới hình tượng của mình, Ái Chân lè lưỡi liếm quanh một vòng trên cánh tay, chỗ máu chảy, vừa ý khen: "Hmm... Quả nhiên là loại cực phẩm".

Khen xong, nàng đem cánh tay nọ tạm để xuống bàn, chuyển mắt nhìn qua cô gái đáng thương đang kêu rên ở gần đó. 

Bắt gặp ánh mắt của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Phạm Chân Chân sợ càng thêm sợ. Nàng dùng chân đạp trên nền đá, liên tiếp thụt lùi...

Tiếc rằng, nàng lùi cũng chẳng được bao xa thì toàn thân đã trở nên bất động. Cơ thể nàng, nó đã vừa bị người thi triển thuật định thân. 

"Sột... soạt...".

Ái Chân bước từng bước thật chậm rãi tới chỗ nạn nhân của mình. Chừng khi tiếp cận, nàng hạ thấp người xuống, đặt bàn tay phải lên khuôn mặt sớm đã tái mét của Phạm Chân Chân: "Được làm thức ăn cho ta, đối với phận nô bộc như ngươi chính là một loại vinh hạnh đấy, có biết không?".

...

Lát sau.

Bỏ ngoài tai những tiếng van nài, rên xiết của Phạm Chân Chân, Ái Chân tập trung vào "bữa ăn" của mình. Máu tươi, thịt tươi cứ thế mà từng giọt, từng miếng đi qua cổ họng, trôi xuống dạ dày nàng. 

"Ha...".

Sau khi đã ăn hết cánh tay kia, Ái Chân thở ra một hơi, vẻ mặt thư thái lạ thường. Nàng ngó xuống đám người Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, mở miệng: 

"Các ngươi sao vậy? Bộ mặt dường như không được hài lòng lắm. Là thịt không đủ ngon hay do rượu không đủ nồng?".

"Đại nhân, thuộc hạ...".

Lời trong miệng xà yêu Chân Cơ còn chưa kịp nói ra hết thì bên trên, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã đưa tay ra hiệu bảo dừng: "Không sao không sao. Để ta đổi cho các ngươi".

Đổi?

Xà yêu Chân Cơ cùng hai vị "hảo hữu" là hạt yêu Ban Viêm và ngô công Ngô Trạch không hẹn mà cùng quay mặt nhìn nhau. Ở trong lòng mình, hiện cả ba đều đang nghĩ tới một khả năng. 

Và chẳng may, một lần nữa suy đoán của bọn họ đã biến thành sự thật, cho dù bọn họ rất không mong muốn. 

Trên cao, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã vừa mới đứng dậy. Nàng hiện chính là đang hướng chỗ Phạm Chân Chân tiến qua. 

"Á...!"."Á...!!".

Vài tiếng kêu thảm cất lên. 

...

"Bịch".

"Bịch".

"Bịch".

Tùy tiện ném đi ba phần thân thể của Phạm Chân Chân cho đám người Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, Ái Chân Kha Lạc Hoàng bảo: "Ăn đi. Mùi vị rất tốt".

...

Thêm một lần nữa, Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch đưa mắt nhìn nhau. 

Thực lòng thì bọn họ hoàn toàn không nguyện ý dùng bữa ăn máu me kinh dị này. Tuy nói bọn họ là yêu, thịt người tươi sống xưa nay chẳng phải chưa từng ăn, thế nhưng... Cách ăn của bọn họ, nó nhanh gọn hơn rất nhiều. Tràng cảnh cũng không tới mức như vầy, đem thân thể người xé ra từng miếng rồi nhâm nhi thưởng thức...

Nếu mà được, Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, ba vị yêu vương chắc chắn sẽ lập tức từ chối ngay. Khổ nỗi, bọn họ không thể. Đây là ý của "Đại nhân"!

Cãi? Mấy người bọn họ còn chưa muốn trở thành bữa ăn của nàng. 

Bất đắc dĩ, bọn họ buộc lòng phải ăn.

...

...

Ca kỹ đều đã được cho lui, tải sảnh lớn hiện giờ chỉ còn bốn người: Ái Chân Kha Lạc Hoàng cùng ba vị yêu vương. 

Trên cao nhìn xuống, Ái Chân im lặng một lúc, chợt hỏi: "Thác Hán đâu?".

Thác Hán?

Lần này, thay vì Chân Cơ như trước thì hồi đáp lại là Ngô Trạch.

"Bẩm Đại nhân." - Ngô Trạch nói - "Mấy ngày trước thuộc hạ có thấy qua Thác Hán một lần. Theo như lời hắn thì hẳn đã chạy tới Bắc Nguyên rồi".
"Bắc Nguyên?".

Biết là Ái Chân Kha Lạc Hoàng đang nghi hoặc, xà yêu Chân Cơ vội đứng lên giải thích: "Đại nhân, người có điều không biết. Nhiều năm trước từng có một đại nhân vật của Bắc Nguyên đi tới Đông Hoang này. Thác Hán thấy nàng ta dung mạo diễm kiều nên đã động tà tâm, muốn bắt nàng về làm thiếp. Nhưng tu vi của nữ nhân kia vốn cũng không yếu, nàng đã đả bại Thác Hán. Một con mắt mà Thác Hán bị mất, lấy đi chính là nữ nhân kia".

"Ồ, còn có chuyện như thế..." - Ái Chân tỏ vẻ thích thú - "Nói vậy Thác Hán chạy tới Bắc Nguyên là để tìm nữ nhân kia báo thù?".

"Đúng là như thế ạ". 

...

"Hmm..." Ái Chân Kha Lạc Hoàng lấy tay vân vê chiếc cằm thon, cũng chẳng buồn để ý máu tanh còn đương dính đầy - "Tên Thác Hán kia khẳng định là ỷ vào những pháp bảo lần trước ta ban tặng khi hắn chạy đến đầu phục rồi".

"Có thể tại Đông Hoang này lấy đi một con mắt của Thác Hán, nữ nhân kia coi bộ cũng có chút cân lượng. Cũng không biết mặt mũi ra sao, xinh đẹp nhường nào...".

Ánh mắt linh động, xà yêu Chân Cơ nói: "Đại nhân, thời điểm Thác Hán đem chuyện này tường thuật, trong lúc say rượu cũng đã dùng đạo thuật hoạ lại tướng mạo của nữ nhân kia. Thuộc hạ hiện vẫn nhớ rõ".

"Ồ, thế ngươi mau vẽ ra đi".

"Vâng".

Xà yêu Chân Cơ ứng tiếng, lập tức động thần niệm, sử linh lực. Theo sự chuyển di của ngón tay nàng, một thân ảnh cũng dần hiện rõ.

Vừa được hoạ ra đây là một nữ nhân, còn rất trẻ; y phục trên người nàng không nhiều, lại còn rất mỏng. Chẳng phải Tôn Thi Hàn - cung chủ Tuyết Linh Cung - thì ai?

"Là nữ nhân này sao..." Ái Chân Kha Lạc Hoàng nhìn hoạ đồ sống động giữa không trung, nhận xét: "Hmm... Da thịt nõn nà, dáng người tuyệt hảo, lại còn rất có khí chất... Đúng là không tệ".

Nói đoạn, Ái Chân thè lưỡi liếm môi, dáng vẻ thèm thuồng.

Xem cảnh ấy, Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, cả ba vị yêu vương đều âm thầm cảm thán. Xem ra Đại nhân đã nhắm đến con mồi này rồi.

...

"Chân Cơ, ngươi nói nữ nhân này ngụ tại Bắc Nguyên?".

"Vâng, thưa Đại nhân".

"Nếu vậy chắc là ta phải đi tới Bắc Nguyên dạo một vòng rồi".

"Mà khoan đã." - Câu trước vừa mới nói xong, tiếp đến câu sau thì vẻ mặt Ái Chân đã liền thay đổi - "Lúc nãy các ngươi mới nói gì, Thác Hán đã chạy tới Bắc Nguyên để báo thù?".

"Vâng".

"Vâng".

Ánh mắt thoáng qua một đạo hàn quang, Ái Chân hừ khẽ: "Hừm... Cái gã thô lỗ này, hi vọng là hắn chưa có tổn hại gì đến. Nếu không...".

Đứng hẳn dậy, Ái Chân theo các bậc thang bước xuống dưới, đi tới trước mặt ba vị yêu vương.

"Nữ nhân này thân phận là gì, chính xác ngụ tại chỗ nào của Bắc Nguyên, mau nói hết cho ta".

Yêu cầu của Ái Chân, đám người Chân Cơ gan đâu chối từ. Một giây cũng chẳng dám để Ái Chân chờ đợi, ngô công Ngô Trạch đã lên tiếng: "Bẩm Đại nhân, nữ nhân này gọi Tôn Thi Hàn, tu vị chân nhân trung kỳ đỉnh phong, là cung chủ Tuyết Linh Cung - một thế lực lớn của Bắc Nguyên. Vị trí Tuyết Linh Cung nằm ở...".

"Hửm?".

Ngô Trạch đang nói dở thì bị thanh âm của người đối diện làm cho gián đoạn. Mới đầu hắn tất nhiên là có nghi hoặc. Nhưng rất nhanh sau đó, trong lòng hắn đã hiểu tại sao. Mà không chỉ hắn, Ban Viêm và Chân Cơ cũng tường minh nốt. 

Bên ngoài động phủ vừa mới có kẻ tìm tới. Kẻ kia lại còn đang ra tay với đám thủ hạ của Chân Cơ. 

Rốt cuộc là ai mà lại to gan như vậy? Dám chạy tới động Huyền Anh này gây sự, bộ muốn chết sao?

Nghi hoặc, cũng là hiếu kỳ muốn biết, Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch đem thần thức thả ra. 

Chưa xem chưa biết, vừa xem xong, cả ba vị yêu vương đều động dung kinh ngạc. Có nghĩ thế nào bọn họ cũng không thể ngờ được kẻ tìm tới gây sự kia vậy mà lại là... lại là cừu nhân của Thác Hán: Tôn Thi Hàn!

Chương 527: Chỉ Mặt Khiêu Khích

Chuyện này rốt cuộc là sao? 

Tôn Thi Hàn của Bắc Nguyên sao lại bỗng nhiên xuất hiện tại Đông Hoang, Huyền Anh động này? 

Thác Hán đã đến Bắc Nguyên tìm Tôn Thi Hàn nàng báo thù rồi kia mà. Nếu có hiện thân ở Đông Hoang thì cũng phải trong một bộ dạng khác mới phải chứ. Lẽ nào Thác Hán đã bại? 

Nhưng có thể sao? Trong người Thác Hán có bảo vật do Đại nhân ban tặng kia mà; trước một chân nhân trung kỳ đỉnh phong như Tôn Thi Hàn, Thác Hán làm sao lại thua được...

Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, ba vị yêu vương nhất thời vẫn chưa tài nào lý giải được. Sự xuất hiện của Tôn Thi Hàn thật là quá ngoài ý muốn rồi.

"Hừm...". 

Đám người Chân Cơ nghi hoặc, Ái Chân Kha Lạc Hoàng há đâu lại không. Thật ra nàng cũng đang thắc mắc muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra tại Bắc Nguyên. Thác Hán, hắn hiện thế nào, còn sống hay đã chết; và nữ nhân Tôn Thi Hàn này, nàng ta chạy tới Đông Hoang, tiến nhập động Huyền Anh này là vì mục đích gì; quan trọng hơn cả: sau lưng nàng ta liệu còn có ai...

"Các ngươi còn thừ người ra đó làm gì? Khách phương xa lặn lội tới viếng, các ngươi không mau theo ta ra ngoài nghênh tiếp".

"Vâng, Đại nhân".

"Vâng, Đại nhân".

...

Ái Chân Kha Lạc Hoàng đi trước, ba vị yêu vương nối gót theo sau, bốn người chẳng mấy chốc đã đi ra đến bên ngoài cửa động.

"Bịch!".

Trùng hợp sao, ngay lúc bọn họ vừa ngưng bước chân thì từ không trung, một bóng đen liền rơi xuống. Vị trí vậy mà ở sát ngay mũi giày của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

Rất không khách khí, Ái Chân dụng lực nâng chân, đá mạnh một phát. 

Chẳng buồn liếc xem tên thủ hạ vừa bị mình đá hiện đã ra sao, Ái Chân quay ra sau nhìn Chân Cơ. 

Mặc dù Ái Chân không nói gì nhưng vốn là người có tâm cơ linh động, xà yêu Chân Cơ lập tức đoán được ngay ý tứ. Nàng khẽ gật đầu, rồi hướng đám thuộc hạ của mình ra lệnh rút lui. 

...

"Là nàng ta sao?". 

Đứng ở đầu bên này chiến tuyến, Tôn Thi Hàn tập trung ánh mắt vào người Ái Chân Kha Lạc Hoàng, âm thầm đánh giá. 

Quả như những gì Lăng Tiểu Ngư kể với nàng, nữ nhân này thực đúng rất nguy hiểm. Thực lực của đối phương, Tôn Thi Hàn nàng vô pháp nhìn ra. 

"Thật sự nữ nhân này cũng giống như hắn, đã không phải phàm nhân? Nàng ta là thần nhân sao?".
"Thần nhân", mới nghĩ đến thôi nội tâm Tôn Thi Hàn nàng đã liền khẩn trương rồi. Tiên nhân, thần nhân, đấy đâu phải cấp bậc Tôn Thi Hàn nàng có khả năng đối phó được...

"Đến cùng là hắn nghĩ gì lại bảo ta mạnh dạn đi khiêu khích Ái Chân Kha Lạc Hoàng này chứ. Chưa cần tới nàng, chỉ ba tên yêu vương kia thôi, bất kỳ một tên nào xuất ra cũng đều có thể đem ta đánh thành tro bụi rồi a".

Tôn Thi Hàn nàng tính ra đã chết một lần, thật không muốn phải chết thêm lần nữa. Hôm nay nàng bất quá là một linh hồn, nếu mà chết rồi thì ngay cả cơ hội chuyển thế đầu thai sợ rằng cũng chẳng có.

"Lăng Tiểu Ngư hắn nói sẽ tập trung lưu ý bảo vệ ta, hi vọng là không nói chơi".

Đến tận lúc này, Tôn Thi Hàn nàng vẫn chưa thể hiểu được kế hoạch của Lăng Tiểu Ngư. Nàng chỉ có thể dùng chút "thông minh" của mình để mà suy đoán. Và theo như sự suy đoán của nàng thì ý đồ của Lăng Tiểu Ngư khi để nàng đi khiêu khích Ái Chân Kha Lạc Hoàng là vì muốn khiến Ái Chân phân tâm khinh suất, từ đó lén xuất thủ, dùng thủ đoạn lôi đình thu phục.

Tất nhiên, đó là ý nghĩ sai lầm. Đánh lén, đối với Lăng Tiểu Ngư thì việc ấy vốn dĩ không cần thiết. Bởi lẽ, thực lực của hắn vượt xa Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Nên nhớ, vô số năm về trước, lúc toàn thịnh cảnh giới Ái Chân Kha Lạc Hoàng bất quá cũng mới là Thiên ma hậu kỳ đỉnh phong, tương đương Thiên tiên hậu kỳ đỉnh phong cấp bậc. Bằng như hôm nay, sau một quãng thời gian rất rất dài bị phong bế, giam cầm, Ái Chân nàng đã suy yếu; hiện tại, thực lực của nàng, dẫu khôi phục thiết nghĩ cũng chỉ ở mức Thiên ma sơ kỳ là cùng. 

Trong khi đó, Lăng Tiểu Ngư đâu này?

Sau khi vượt khỏi ranh giới phàm nhân, tiến vào tiên nhân chi cảnh, cảnh giới đại khái được chia làm bốn cấp bậc, theo thứ tự từ thấp đến cao là: Thiên tiên (tương ứng Thiên ma), Huyền tiên (tương ứng Huyền ma), Đại la kim tiên (tướng ứng Ma vương cấp bậc). Tiếp đó, ở trong cánh giới cuối cùng, dựa vào lĩnh ngộ của bản thân, khả năng thao túng, diễn sinh pháp tắc, những vị Đại la kim tiên, Ma vương này lại tiếp tục được chia thành các tầng thứ khác nhau. Tiên giới cao nhất chính thị Tiên tôn, Ma giới cao nhất thì được xưng tụng Ma tôn. 

Tử Lan tiên tử và Xích Tịch Kha Lạc Hoàng năm ấy chính là thuộc cấp "Tôn" này. 

Lăng Tiểu Ngư của hiện tại, hắn cũng đồng dạng, thậm chí... còn mạnh hơn. Minh Tôn, Chu Tước, Huyền Vũ sau khi được Thiên phụ Địa mẫu tăng cường sức mạnh còn chưa thể giết nổi hắn thì một Thiên ma nho nhỏ như Ái Chân Kha Lạc Hoàng lại làm ra được trò trống gì?

"Kế hoạch"? Lăng Tiểu Ngư vốn chẳng có cái kế hoạch nào cả. Sở dĩ ẩn nấp, để cho Tôn Thi Hàn đi khiêu khích Ái Chân Kha Lạc Hoàng, hết thảy chỉ đơn giản là vì muốn quan sát Tôn Thi Hàn mà thôi. Hắn muốn xem xem khi phải đối mặt với một kẻ nguy hiểm, lại có sức mạnh vượt trội như Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì Tôn Thi Hàn sẽ biểu hiện như thế nào. Nói sao thì Tôn Thi Hàn nàng cũng là nữ nhân được hắn chọn, nếu mà biểu hiện không tốt... như vậy e rằng Lăng Tiểu Ngư hắn phải suy nghĩ lại rồi.

...

"Nữ nhân này hình như có chút cổ quái." Nếu bên kia Tôn Thi Hàn đang lặng im quan sát Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì ở bên này Ái Chân Kha Lạc Hoàng cũng đồng dạng âm thầm đánh giá. Và càng nhìn thì... nàng lại càng cảm thấy có gì đó khác lạ. Chỉ là nàng vẫn chưa biết cái "lạ" này chính xác nằm ở đâu. Ái Chân nàng chỉ mới biết là khí tức của Tôn Thi Hàn, nó không giống người bình thường. "Kỳ quái. Tại sao ta lại có cảm giác thân thể nàng ta vốn cũng không tồn tại nhỉ? Giống như...".

"Đám người các ngươi chính là đồng bọn của tên nam nhân ti tiện Thác Hán kia?" Trong lúc Ái Chân Kha Lạc Hoàng vẫn còn đang âm thầm tự vấn thì ở chiều đối diện tiếng Tôn Thi Hàn đã cất lên. 

Nghe vậy, Ái Chân mới hỏi: "Thác Hán đã bị ngươi giết?".

"Đúng vậy".

Tôn Thi Hàn lấy can đảm mà chưng ra cái vẻ kiêu ngạo của bậc nhất cung chi chủ: "Hừ... Ỷ mình tu vi tiến bộ, có được vài món pháp bảo lợi hại liền chạy đến Tuyết Linh Cung ta làm xằng làm bậy, loại ngu đần này xưa giờ Tôn Thi Hàn ta giết vốn chẳng ít, thêm một hai tên thì xá gì!".

Khác với ba vị yêu vương Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, trên mặt Ái Chân Kha Lạc Hoàng vẫn chưa có nhiều thay đổi lắm.

"Tôn Thi Hàn phải không?".

Ái Chân bước lên mấy bước, vừa đi vừa nói: "Thác Hán ngươi đã giết xong, vậy bây giờ ngươi chạy đến Đông Hoang, tìm tới động Huyền Anh này là vì mục đích gì? Chỗ này đâu phải sào huyệt của Thác Hán".

Thừa hiểu là đối phương đang thăm dò, Tôn Thi Hàn thầm cổ vũ bản thân, như cũ theo căn dặn của Lăng Tiểu Ngư tỏ ra hung hăng, ngạo mạn: "Ai nói bổn cung chủ từ Bắc Nguyên lặn lội chạy tới Đông Hoang này là để xoá sổ sào huyệt của tên nam nhân ti tiện Thác Hán kia?".

"Hừ..." - Ngón tay chỉ thẳng mặt Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Tôn đại cung chủ chốt hạ - "Mục tiêu của bổn cung chủ chính là ngươi!".

Hàn quang đã loé lên trong đáy mắt, tuy vậy, Ái Chân Kha Lạc Hoàng vẫn chưa ra tay. Nàng tiếp tục dò xét: "Ta? Tôn Thi Hàn ngươi có lầm lẫn gì không? Ta không nhớ đã từng gặp qua ngươi".

"Gặp thì đúng là chưa gặp thật, thế nhưng... Nữ nhân, hai món bảo vật mà Thác Hán dùng để sát hại cung nhân Tuyết Linh Cung ta, lẽ nào không phải của ngươi đưa?".

"Ồ, nói vậy Tôn Thi Hàn ngươi đây là muốn xử lý hết những ai liên đới?".

Ái Chân nở một nụ cười hàm ý: "Tôn Thi Hàn, ngươi có biết so với gã Thác Hán kia thì ta mạnh hơn bao nhiêu không?".

Cụ thể thế nào Tôn Thi Hàn thực đúng còn chưa biết, nhưng đại khái thì nàng đã ước lượng được. Kẻ có thể khiến cho bậc thần nhân như Lăng Tiểu Ngư cũng phải "e ngại", thực lực há đâu hạng xoàng?

Ái Chân chắc chắn rất mạnh. Sợ rằng chỉ một cái búng tay thôi Tôn Thi Hàn nàng cũng đã liền hồn siêu phách lạc. Thật tâm mà nói thì Tôn Thi Hàn nàng sợ lắm chứ. Chỉ là... Lăng Tiểu Ngư đã muốn nàng mạnh mẽ khiêu khích, Tôn Thi Hàn nàng sao có thể chưng ra bộ dáng lo sợ được.

"Mạnh mẽ. Phải mạnh mẽ." Trong lòng mình, Tôn Thi Hàn thầm tự trấn an. "Hắn đã nói là sẽ bảo hộ cho ta, sẽ không ta xảy ra bất trắc gì...".

Tin vào thực lực và lời hứa của Lăng Tiểu Ngư, Tôn đại cung chủ hít mạnh một hơi, hất cằm, cố gắng duy trì sự cao ngạo của mình: "Mạnh? Theo như ta thấy thì ngươi cũng chỉ là một tiểu nha đầu, bộ ngực bất quá phát triển hơn người khác một chút, lại mạnh được bao nhiêu?".

"Đây là cảm giác bị khinh sao?" Giận quá hoá cười, Ái Chân Kha Lạc Hoàng thấp giọng nói ra. 

Nói xong, nàng ngước mắt nhìn lên. Bên trong, một đạo hàn quang chợt loé.

Chương 528: Hắn cũng chỉ là nam nhân

"Xẹt!".

Nhanh như ánh chớp, từ chỗ Ái Chân Kha Lạc Hoàng, một đạo hắc quang đánh thẳng về phía Tôn Thi Hàn. 

Trước đòn tấn công không một lời báo trước ấy, Tôn đại cung chủ dĩ nhiên là khó lòng tránh được. Dẫu sao bây giờ nàng cũng chỉ còn là một linh hồn, thuật pháp lại mạnh mẽ được bao nhiêu?

Thế rồi, chuyện gì nên đến cuối cùng cũng phải đến. Trong sự bất lực của Tôn Thi Hàn, khi nàng thậm chí còn chưa kịp làm ra hành động gì thì đạo hắc quang kia đã đánh tới. Những tưởng Tôn Thi Hàn nàng sẽ phải ăn ngay quả đắng thì một bất ngờ xảy ra. Tại thời điểm đạo hắc quang của Ái Chân Kha Lạc Hoàng chạm vào thân thể Tôn Thi Hàn, bỗng từ người nàng, một thứ gì đó chợt loé lên. 

Rồi, nghe "Ong" một tiếng, đạo hắc quang bị hoá giải ngay tức khắc. 

Hửm?

Chứng kiến đạo thuật của mình bị đánh tan một cách khó hiểu, Ái Chân không khỏi cau mày. Trong sự nghi hoặc, nàng lại lần nữa xuất thủ. Và lần này, đánh ra đã chẳng phải một đạo hắc quang. Thay vì chỉ một đạo hắc quang nho nhỏ thì vừa được Ái Chân nàng thi triển đây lại là cả một đại thủ đoạn, uy năng vốn thuộc tiên nhân cấp bậc. Trước nó, phàm nhân tuyệt không ai có thể trực diện đối kháng được, chắc chắn bại vong. 

"Hừ! Để ta xem nữ nhân ngươi rốt cuộc là ai!".

Tâm ý đã hạ, Ái Chân bắt ấn, đem pháp tướng của mình gọi ra. 

Pháp tướng này có sáu tay ba đầu, rất chi cao lớn dữ dằn; trong ba đầu ấy có một cái là màu xanh, một cái màu đỏ, còn một cái thì màu vàng, cái nào cái nấy đều sở hữu bốn chiếc răng nanh sắc nhọn, hình dáng rành rành chẳng phải nhân loại. Hẳn là ma thần đi. 

"Diệt!".

Theo sau tiếng hô của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, phía sau lưng nàng, pháp tướng ma thần cũng mở trừng sáu mắt, từ trong miệng cái đầu màu xanh chính giữa, một luồng ánh sáng mang theo khí tức hủy diệt bắn ra. Đích đến thì dĩ nhiên là vị trí của Tôn Thi Hàn. 

Né? 

Tôn Thi Hàn đương nhiên rất muốn. Nàng vốn đâu có bị ấm đầu. Thực tế, Tôn Thi Hàn nàng đã rất khẩn trương di chuyển. Nhưng... Nàng có thể né được bao nhiêu lần đây?

Vừa rồi, sở dĩ tránh được, hết thảy đều vì Ái Chân cố tình để cho pháp tướng ra đòn chậm rãi mà thôi. Nói cách khác, Ái Chân nàng bất quá chỉ là cẩn trọng dò xét, xem xem đối thủ của mình sẽ phản ứng thế nào. Không nghĩ... kết quả lại thành ra như vầy. 

Một đòn chậm rãi như thế mà đối phương còn phải chật vật né tránh... Thực lực của đối phương chỉ bấy nhiêu, đúng như những gì Ái Chân nàng đang nhìn thấy, hay... Liệu có "ẩn tình" gì chăng?

Ái Chân, nàng không thể không nghi. Kể từ lúc nhìn thấy Tôn Thi Hàn thì trực giác đã mách cho nàng biết có điều gì đó bất thường ở nữ nhân này rồi. Nếu chẳng phải vậy, theo tính cách của mình, Ái Chân nàng há đâu lại đứng xa xa mà thi triển thủ đoạn như vầy? Bình thường nàng đã sớm tự thân tiếp cận, đem cổ đối phương bẻ gãy rồi a.

"Hừm... Là gà trang phượng hay là phượng trang gà, sẽ lập tức rõ ngay thôi".

Ái Chân thầm nghĩ, nhanh chóng truyền đạt ý niệm sai sử pháp tướng. 

"Grào... ào... ào...!".

Một tiếng gầm cất lên, chiếu theo ý nguyện của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, pháp tướng ma thần bật người lên không trung, nhảy bổ vào Tôn Thi Hàn, trực diện giao chiến. 

Sáu cánh tay lực lưỡng vung lên, nó đem chúng giáng thẳng xuống đầu đối thủ của mình. 

"Ầm!".

"Ầm!".

"Ầm!".

...

Không thể không nói, lực lượng xuất ra từ pháp tướng ma thần quả kinh khủng vô cùng. Bất quá một lần vung tay của nó thôi thì ngọn núi Cực Lưu đã ầm ầm rung chuyển, tưởng chừng có thể đổ sập bất cứ lúc nào. 

May sao, nó chưa thực sự đổ xuống. Có điều... Tôn Thi Hàn thì lại không được may mắn như vậy. Dưới sức mạnh quá đỗi ghê gớm của pháp tướng ma thần, lớp vỏ ngụy trang mà Lăng Tiểu Ngư tạo cho nàng hiện đã vỡ tan rồi. 

"Thần hồn?!".

Phát hiện ra bản chất thật sự của Tôn Thi Hàn, Ái Chân Kha Lạc Hoàng không khỏi ngạc nhiên. Mặc dù trước đó trong lòng nàng cũng đã ngờ ngợ, cảm thấy thân thể Tôn Thi Hàn có vấn đề, nhưng khi chính thức khám phá ra, Ái Chân nàng vẫn khó tránh bị làm cho bất ngờ. Và dĩ nhiên là cả nghi hoặc.Tại sao?

Tại sao pháp nhãn của Ái Chân nàng lại không thể nhìn ra được chân tướng? Tại sao nàng có thể bị hồn phách một phàm nhân qua mặt?

Lẽ nào thực đúng như nàng nghĩ, phía sau Tôn Thi Hàn còn có người khác...

Thần thức triển khai ở mức tối đa, Ái Chân Kha Lạc Hoàng nhanh chóng xác nhận lại hoàn cảnh.

...

"Không có?".

Thần thức, pháp nhãn đều đã dùng mà vẫn như cũ chẳng phát hiện ra có thêm điều khác lạ, nét mặt Ái Chân càng trở nên khó coi. Nàng rất không thích loại cảm giác này. 

Chuyển mắt nhìn sang Tôn Thi Hàn, Ái Chân một lời chẳng nói đã đưa tay lên. Theo đó, pháp tướng đại triển thần thông, rất dễ dàng đem linh hồn Tôn Thi Hàn bắt lấy. 

...

Ngẩng lên xem Tôn Thi Hàn, Ái Chân Kha Lạc Hoàng lạnh giọng truy vấn: "Nhân loại hèn mọn, lập tức khai ra! Là ai phái ngươi tới đây?!".

...

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Tôn Thi Hàn hé môi, Ái Chân Kha Lạc Hoàng mới hừ mạnh. 

Ngay lập tức, theo ý nguyện của nàng, pháp tướng ma thần tiến hành tra tấn nữ nhân mình đang nắm giữ. Từ các ngón tay của nó, những tia lôi điện sinh ra, nối nhau công kích thần hồn của Tôn Thi Hàn, khiến cho nàng phải đau đớn kêu la.

"A a a...!".

"A... a... a...!!".

...

"Nhân loại hèn mọn! Nếu không muốn chịu cảnh hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh thì mau khai ra!".Khai?

Trong cái siết giữ của pháp tướng ma thần, Tôn Thi Hàn di chuyển hai con ngơi, nhìn xuống Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Thần tình biểu hiện, rành rành là khiếp hãi. Dù vậy, nàng vẫn không khai. 

Trong tâm trí nàng bây giờ, có duy cũng chỉ một thân ảnh: Lăng Tiểu Ngư. Nàng đang trông đợi ở hắn một màn giải cứu. Trước khi sai phái nàng chạy đến đây khiêu khích Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Lăng Tiểu Ngư hắn đã hứa là sẽ bảo hộ cho nàng rồi kia mà. 

"Hắn đã hứa sẽ bảo vệ ta, sẽ không để ta xảy ra bất trắc gì... Hắn nhất định sẽ cứu ta...".

Vẫn lựa chọn đặt niềm tin vào Lăng Tiểu Ngư, Tôn Thi Hàn im lặng nén đau, một lời không nói.

Đối với thái độ ấy, Ái Chân Kha Lạc Hoàng tất nhiên là chẳng thể nào hài lòng cho được. Nàng khẽ nghiến răng, tiếp tục thao túng pháp tướng hành hạ Tôn Thi Hàn. 

"A a a...!".

"A a a... a...!!".

...

"Nhân loại hèn mọn! Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng!".

"Là ai phái ngươi tới đây?! Chủ nhân của ngươi là kẻ nào?!".

Liếc Tôn Thi Hàn hiện đã chịu kha khá tổn thương, Ái Chân lại quát hỏi. Nàng hi vọng đứng trước kết cục hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh này thì đối phương sẽ thành thật trả lời. Đáng tiếc...

Tôn Thi Hàn ngoan cố hơn nàng tưởng. Bất chấp hồn phách bị thương tổn, mặc cho đau đớn, miệng nữ nhân này vẫn kín như bưng. 

Tôn Thi Hàn nàng không biết sợ ư? 

Đâu giống. Nhìn khuôn mặt nàng mà xem. Thần tình kia rành rành là sợ hãi. Hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh kia mà, ai lại không sợ?

Nhưng... 

Nếu như cũng biết sợ, Tôn Thi Hàn nàng tại sao còn không chịu hé môi? Có cái gì trọng yếu hơn tính mạng của nàng, cơ hội chuyển thế đầu thai của nàng ư?

Ái Chân Kha Lạc Hoàng thật tình là không hiểu được. Và, cái cảm giác chẳng thể nắm bắt được này, nó khiến cho nàng hết sức khó chịu. 

"Ngươi quyết không nói?".

"Tốt. Vậy thì ngươi cũng đừng trách ta ra tay độc ác!"

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì trên không trung, hai con mắt thuộc cái đầu màu xanh của pháp tướng ma thần cũng đại phóng linh quang, chiếu thẳng xuống khuôn mặt Tôn Thi Hàn. 

Một giây chưa đến, Tôn Thi Hàn đã liền dại ra. Không nghi ngờ gì nữa, rõ ràng đây là một loại thủ đoạn sưu hồn. 

Trước khi đánh cho Tôn Thi Hàn hồn phi phách tán, Ái Chân vẫn muốn làm rõ những nghi hoặc trong lòng mình. Nàng muốn biết suy đoán của mình, là đúng hay sai. Rằng sau lưng Tôn Thi Hàn, có phải vẫn còn một nhân vật thần bí nào đó hay không.

Dĩ nhiên, với bổn sự của mình, Ái Chân chắc chắn sẽ chẳng khó để moi ra tin tức. Một linh hồn phàm nhân há có thể là chướng ngại? Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch cùng đám thủ hạ đang hiện diện ở núi Cực Lưu, động Huyền Anh ai nấy cũng đều đinh ninh rằng như vậy. Thậm chí ngay đến nạn nhân là Tôn Thi Hàn, nàng cũng bắt đầu tin là như vậy, rằng mình sẽ bị sưu hồn, sau đó thì giết chết. 

Một màn giải cứu của kẻ nào đó, thật... càng lúc càng trở nên xa vời rồi. Nói không chừng hắn cảm thấy Ái Chân Kha Lạc Hoàng quá khó chơi, thực lực hiện đã tăng tiến nhiều so với trước nên quyết định bỏ cuộc, sớm đã âm thầm rút lui rồi. 

"Lăng Tiểu Ngư... Rốt cuộc thì ngươi cũng chỉ là một tên nam nhân thôi".

Từ trong đôi mắt Tôn Thi Hàn, một dòng lệ lặng lẽ chảy ra...

Chương 529: Ái chân kinh hoảng

Thất vọng, hụt hẫng để trở thành ai oán. Tôn Thi Hàn chợt thấy bản thân mới nực cười làm sao. 

Nam nhân thiên hạ nàng từng gặp, xưa nay có kẻ nào thực tốt? Đã vậy, nàng cớ gì lại đặt niềm tin ở Lăng Tiểu Ngư, cho rằng hắn sẽ giữ trọn lời hứa, sẽ bảo hộ cho nàng? 

Phải, Lăng Tiểu Ngư là thần nhân. Nhưng thần nhân thì sao chứ? Rốt cuộc thì hắn vẫn cứ là nam nhân. 

"Nam nhân... Ta vĩnh viễn đều không muốn tin nữa...".

Chẳng còn gì có thể níu giữ, Tôn Thi Hàn đành chấp nhận số phận, triệt để buông xuôi. 

...

Hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh, Tôn đại cung chủ đã sẵn sàng đón nhận, dẫu rằng không muốn. Nhưng xem ra, cái kết cục thê lương này của nàng, còn lâu mới tới. Bởi lẽ, tại khoảnh khắc nàng buông thõng hai tay mặc tình người xử trí thì dị biến bỗng nổi lên. Hai mắt thuộc cái đầu màu xanh của pháp tướng ma thần bất ngờ trợn lên, linh quang bên trong cũng rất nhanh liền tán loạn. Tiếp đó, thân ảnh ma thần trở nên vặn vẹo, rồi... vỡ ra thành trăm mảnh vụn. 

"Không gian pháp tắc!".

Chứng kiến dị biến vừa xảy ra, trong lòng Ái Chân Kha Lạc Hoàng hô lớn một câu. Nàng đã ngạc nhiên, không, là khiếp sợ mới đúng. Tu đến cấp bậc như nàng, tầm mắt há đâu lại hạn hẹp? Nàng làm sao lại chẳng nhìn ra sự thần diệu mới phát sinh?

Nàng biết, nàng hiểu. Cái thủ đoạn kia, nó căn bản không thuộc về phàm nhân cấp bậc. Đấy là thủ đoạn tiên nhân. So với Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng thì trình độ thao túng pháp tắc không gian đã vừa mới phát sinh đây, thậm chí còn nhỉnh hơn.

Là ai? 

Là ai đã xuất thủ?!

Ái Chân bây giờ có thể nói là đang cực độ khẩn trương. Điều nàng lo ngại lúc này đã biến thành sự thật. Sau lưng Tôn Thi Hàn đích xác vẫn còn có một nhân vật thần bí ẩn nấp. Và kẻ này, hắn chắc chắn là không hề dễ chơi một chút nào. 

"Rít!".

Đương lúc Ái Chân tập trung tìm kiếm tung tích kẻ đã ra tay hủy đi pháp tướng của mình thì từ phía sau, một đạo hôi quang chẳng biết từ đâu bỗng xé gió bay đến. Tốc độ nhanh vô cùng!

Nào dám có tâm khinh thị, Ái Chân lập tức dùng thuật thuấn di để né đi. 

Chỉ là, Ái Chân nàng né được một lần, nhưng còn lần thứ hai, lần thứ ba..., nàng có thể né hết được sao?

Ngay lúc thuấn di xong, thân ảnh Ái Chân nàng vừa mới hiện ra thì ở trên đỉnh đầu, một bóng đen đã tung chưởng đánh xuống. 

Nguy!

Đã không còn đủ thời gian để di chuyển, Ái Chân Kha Lạc Hoàng buộc phải tự thân nghênh tiếp một chưởng kia. Trong thể nội Thái âm chi lực được cấp tốc điều động, nàng hợp song thủ hướng thương khung đánh ra.

"Ong!".

Một đòn đánh vội, bấy nhiêu dĩ nhiên còn lâu mới đủ. Trên thực tế, lực lượng do Ái Chân xuất ra, nó chỉ có thể trì hoãn được một chút mà thôi, một giây chưa tới đã liền bị xoá bỏ. Nhưng... Ái Chân, nàng vốn không trông mong nhiều hơn thế. Kéo thêm một chút thời gian như vậy thôi là được rồi. Tránh đi, đấy mới thực mục đích chân chính.

"Chạy!", đấy là ý niệm hiện lên trong đầu Ái Chân Kha Lạc Hoàng lúc này. 

Ái Chân nàng không ngốc, mắt nàng còn chưa mù. Có thể thao túng pháp tắc không gian như thế, có thể tung ra được đòn đánh như thế, kẻ xuất thủ tuyệt đối chẳng phải loại tiên nhân tầm thường. Nói không chừng cấp bậc của đối phương còn ở mức "Huyền"... 

Lại nói, đối phương đã đích thân chạy tới núi Cực Lưu, động Huyền Anh này để tìm Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng, vừa lộ diện liền tung ngay sát chiêu, mục đích lại tốt được?

"Ta ở ngoài sáng, địch ở trong tối", Ái Chân không thể không thận trọng. Lúc này tạm lánh mới là phương án an toàn nhất.

...

Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã suy tính như thế, tâm tư rất chi cẩn mật... Chỉ có điều là... Ái Chân nàng muốn tránh, người khác liệu có nguyện buông tha?

Thật không may, câu trả lời của Lăng Tiểu Ngư lại là cự tuyệt. Lăng Tiểu Ngư hắn đã lặn lội từ Bắc Nguyên chạy tới Đông Hoang này để tìm Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nay người đã ở ngay trước mắt, há có thể bỏ qua?Thân khoác hắc sắc trường y, sau lớp mặt nạ màu xám, Lăng Tiểu Ngư chân đạp hư không, vươn tay về hướng Ái Chân vừa đào tẩu.

Tức khắc, không gian nổi lên một hồi ba động. Kế đấy, một tiếng hét thảm cất lên. 

"Á...!".

...

"Xẹt!".

Vừa mới chịu tổn thương do bị không gian cắt xẻ, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã lại chuyển hướng lao đi, mục đích trốn chạy. Khuôn mặt nàng bây giờ, so với trước thì càng thêm tệ hại. Nó tái mét. 

Rõ ràng, Ái Chân nàng đang rất sợ hãi. 

Cũng đúng thôi. Không sợ sao được khi mà Ái Chân nàng đã đích thân trải nghiệm qua thủ đoạn kinh nhân của kẻ địch. Sau một màn vừa rồi, nàng rốt cuộc nhận ra kẻ chạy tới Đông Hoang tìm mình nắm giữ sức mạnh ghê gớm tới độ nào. 

Phong toả không gian, đem nó phân ra thành tầng, dùng nó cắt xẻ địch nhân... Loại thủ đoạn này... Huyền tiên, Huyền ma còn hiếm người làm nổi...

Kẻ kia là ai?!

Từ bao giờ thế giới này lại xuất hiện một nhân vật khủng bố như thế?! 

Chu Tước? Không phải. Huyền Vũ? Cũng không phải. Vậy thì là ai? Không lẽ nào...

Trong đầu mình, Ái Chân Kha Lạc Hoàng vừa mới nghĩ đến một danh tự. Người này, đối với Ái Chân nàng tính ra cũng chẳng quá xa lạ. Thuở trước, nàng và hắn đã có gặp qua một lần, Ái Chân nàng còn truy sát hắn...

...

"Ong!".

"Ong!".
Giữa lúc Ái Chân Kha Lạc Hoàng đang cố dùng bí thuật tìm phương trốn chạy thì không gian xung quanh nàng bất chợt rung lên. Thế rồi, từ trong hư vô, một hắc thủ to lớn đột ngột vươn ra, đem Ái Chân nàng bắt giữ. 

Kinh hoảng, Ái Chân vội xuất sử đại thần thông.

Tiếc rằng vô ích. Mặc kệ nàng có vùng vẫy ra sao, giãy giụa cỡ nào thì hắc thủ kia vẫn cứ nguyên vẹn ngay đó, năm ngón tay vẫn siết chặt thân thể nàng. 

Đường cùng, Ái Chân đành đi đến một quyết định: xuất khiếu. 

Chỉ thấy từ người Ái Chân nàng, một đạo hắc quang bay ra, nháy mắt đã lẫn vào hư không, khí tức hoàn toàn tan biến. 

"Ngươi nghĩ có thể chạy thoát sao?".

Còn lại phía sau, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn theo phương hướng mà nguyên thần Ái Chân vừa mới tiêu thất, thấp giọng nói ra. 

Nói xong, từ trong cơ thể hắn, một đạo hôi quang bay ra, rồi triệt để mất dạng.

...

Tại một nơi khác. 

Chỗ này vốn đã không thuộc Đông Hoang. So với Đông Hoang thì khoảng cách thật chẳng biết bao nhiêu mà kể. Cách biệt thực lớn lắm. 

Lúc này, nguyên thần của Ái Chân chính thị vừa mới hiện hữu ở đây. Có điều, lưu cũng không lâu. 

Nguyên thần vừa hiện thì Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã lại lập tức thi triển thần thông, đem không gian khai mở, hòng chạy tiếp. 

Nhưng...

"Ngươi còn tính chạy?!".

... Trong không trung, một thanh âm lạnh lùng bất chợt cất lên. 

Chưa nghe còn đỡ, vừa nghe được thanh âm nọ, khuôn mặt Ái Chân Kha Lạc Hoàng tức thì đại biến, vốn hãi lại càng thêm hãi.

Giọng nói kia, nàng nhận ra được. Đó là tiếng của kẻ đó, người đã từng bị Ái Chân nàng truy sát: Lăng Tiểu Ngư!

Nếu vẫn như trước đây, Ái Chân nàng tất nhiên chẳng có gì phải sợ. Nhưng... hôm nay đâu phải hôm qua, Lăng Tiểu Ngư đã thay đổi rất nhiều rồi. Chuyện Lăng Tiểu Ngư là thần nhân chuyển thế, hôm nay còn ai không biết? Sự kiện "Song Ngư cuồng nộ" ở Miên Thành ngày ấy, thiên hạ còn ai không hay?

Hôm ấy, sau khi chứng kiến cô cô và huynh đệ của mình lần lượt gục ngã, trong cơn bi phẫn tột cùng, Lăng Tiểu Ngư hắn đã chính thức "thức tỉnh". Một màn nọ, tận đến hôm nay Ái Chân vẫn còn nhớ rất rõ. Mặc dù từ vị trí nàng đứng vốn cách Miên Thành khá xa...

Thiên kiếp, Địa kiếp, tất cả cùng nhau hợp sức hòng tiêu diệt Lăng Tiểu Ngư. Ngày hôm đó, Thiên Địa đã thực sự vì một người mà khởi lên đại sát niệm, bất chấp thương hại ngàn vạn sinh linh chỉ để trừ khử đi Lăng Tiểu Ngư hắn... Lần đầu tiên trong đời Ái Chân Kha Lạc Hoàng mới được chứng kiến cảnh tượng kinh tâm động phách tới nhường ấy.

Xuyên suốt chiều dài lịch sử, tự cổ chí kim, đại nhân vật vốn đâu có ít. Bậc Ma tôn nắm giữ sức mạnh xoay chuyển càn khôn cũng có hơn một bàn tay. Nhưng nào đã ai khiến cho Thiên Địa phải tự mình huy động lực lượng tru diệt? Chưa một ai cả. Ngoại lệ duy nhất chỉ có mình Lăng Tiểu Ngư.

Có thể nói, Lăng Tiểu Ngư đã "so" được với Trời, đã "bì" được với Đất. Cấp bậc của hắn, e Phật đà, Tiên tôn, Ma tôn hiện thế cũng phải đành cam bái hạ phong. 

Ngoa ư? Không! Đó là sự thật! 

Sự kiện Miên Thành hôm đó, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật còn không phải đã vong?!

"Tôn" cấp mà còn như vậy thì Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng đây lại nghĩa lý gì? Đạo hạnh của nàng bất quá cũng mới chỉ Thiên ma hàng ngũ thôi..

Chương 530: Lựa chọn của lăng tiểu ngư

"Hôm nay khó mà sống được", trong lòng Ái Chân Kha Lạc Hoàng tự biết như thế. Dù vậy, nàng chưa muốn buông xuôi. 

Theo bản năng sinh tồn, nàng lại lần nữa vận dụng sự am hiểu đối với không gian pháp tắc để mà trốn chạy. 

"Ta nói rồi, hôm nay ngươi chạy không thoát".

Chẳng muốn dây dưa với "con mồi" của mình thêm nữa, dưới lớp mặt nạ, Lăng Tiểu Ngư hừ khẽ. Sau cái chỉ tay của hắn, pháp tắc không gian tức thì bị cải biến. Theo đó, thông đạo mà Ái Chân định dùng để dịch chuyển cũng vô thanh đóng lại. 

"Không!!".

Thông đạo đã khép, không gian thì đem mình cầm giữ, Ái Chân hoảng loạn kêu lên. 

Ái Chân nàng thực là chưa muốn chết. Nàng cảm thấy bản thân sống còn chưa đủ, phú quý uy quyền hưởng thụ còn chưa đến, cớ gì phải chết chứ?

"Đừng giết ta! Ta nguyện đầu phục!!" Đường cùng, Ái Chân rốt cuộc đã phải mở miệng cầu xin. 

Tuy chưa xác định được mục đích Lăng Tiểu Ngư tìm tới cụ thể là gì, nhưng chỉ cần Ái Chân nàng quy phục, cam nguyện nghe theo, tin tưởng đối phương sẽ chừa lại cho mình mạng sống. Tốt xấu gì thì Ái Chân nàng cũng là một Thiên ma, thân thể sở hữu lại còn là Thái âm thánh thể hiếm có kia mà. Có một thuộc hạ như nàng, Tiên tôn Ma tôn cầu còn không được. Huống hồ... trừ bỏ Thái âm thánh thể ra, Ái Chân nàng còn sở hữu thêm một loại thể chất ẩn tàng vô cùng "trân quý" khác nữa. Cái loại thể chất này, đối với nữ nhân thì vô dụng, tuy nhiên, nếu là nam nhân... Chỉ cần chiếm được nàng, cùng nàng song tu, lợi ích nhận được tuyệt đối đủ khiến cho "Tôn" cấp cũng phải đỏ mắt thèm thuồng!

Một kẻ sẽ mang lại quá nhiều lợi ích như Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng, để cho nàng sống há lại chẳng tốt hơn là đem nàng giết đi ư? 

"Đầu phục?".

Trước lời khẩn cầu kèm theo cái giá mà Ái Chân Kha Lạc Hoàng vừa đưa ra, Lăng Tiểu Ngư lộ vẻ xem thường: "Ái Chân Kha Lạc Hoàng ngươi hiện bất quá một Thiên ma nho nhỏ, cho rằng bản thân mình có bao nhiêu giá trị?".

Đang bị pháp tắc cầm giữ, Ái Chân Kha Lạc Hoàng vội nói: "Thể chất của ta là Thái âm thánh thể, tương lai chắc chắn sẽ thành tựu Ma tôn cấp bậc...".

"Ma tôn?" - Lăng Tiểu Ngư cười nhạt - "Chu Tước, Huyền Vũ, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, sau khi được Thiên Địa ban cho lực lượng, thời điểm đấu với ta thì bọn họ cũng ở hàng Tôn cấp, thậm chí còn là thượng đẳng Tôn cấp. Rốt cuộc thì sao? Minh Tôn chết, Chu Tước - Huyền Vũ cũng trọng thương. Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Tôn cấp với ta không có nhiều giá trị".

...

"Sao? Ái Chân Kha Lạc Hoàng ngươi không thể đưa ra thêm "giá trị" nào nữa? Nếu đã vậy...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư nâng cánh tay lên, dáng vẻ chừng sắp xuất thủ.

"Chờ đã!".

Sinh - tử cận kề, Ái Chân Kha Lạc Hoàng thực đã không còn lựa chọn. Bất đắc dĩ, vì để bảo toàn mạng sống, nàng cắn răng đem điều cơ mật vẫn luôn che giấu suốt ngàn vạn năm qua nói ra.

Nàng nhìn thẳng khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư, hít sâu một hơi: "Tiên Âm, ngươi đã từng nghe?".

Lăng Tiểu Ngư trầm mặc. Trong đôi mắt hắn, tinh quang đã vừa mới loé lên. Rõ ràng là hắn có nhận thức hai chữ kia. 

Thực tế đúng là như vậy. "Tiên Âm", Lăng Tiểu Ngư hắn đích thị có biết. Đây không phải đạo hiệu hay danh tự một người, nó là tên một loại thể chất vô cùng hiếm gặp. Thậm chí so với Thái âm thánh thể, loại thể chất này cũng không hề thua kém. Xét ở "năng lực phò trợ", nó còn được đánh giá cao hơn...

Quan sát thấy nét mặt Lăng Tiểu Ngư có biến đổi, Ái Chân thừa hiểu là đối phương cũng có nhận thức, vì vậy cho nên chẳng đi thuyết minh chi tiết làm gì. Muốn rèn sắt khi còn nóng, nàng nói:

"Trừ bỏ Thái âm thánh thể ra thì Ái Chân ta còn sở hữu Tiên Âm thể. Nếu cùng ta song tu, ngươi sẽ thu được rất nhiều lợi ích. Không những thực lực dễ dàng tăng tiến mà ham muốn bản năng cũng sẽ được thoả mãn. Ngươi hẳn phải biết trên đời này, tuyệt không một nữ nhân nào có thể thoả mãn được nam nhân hơn ta".

Mấy lời này của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Lăng Tiểu Ngư hoàn toàn công nhận. Quả thực trên trời dưới đất, chẳng có loại thể chất nào khiến nam nhân trầm mê hơn là Tiên Âm. Cùng nữ nhân Tiên Âm hoan ái, khoái cảm đạt được là không cần bàn cãi. Cả thể xác lẫn linh hồn, hết thảy đều sẽ tột đỉnh thăng hoa.

Thế nhưng...
Lăng Tiểu Ngư ngẩng lên, mắt nhìn Ái Chân, hỏi: "Ái Chân Kha Lạc Hoàng, ngươi khẳng định mình là một Tiên Âm?".

"Ta chắc chắn." Ái Chân trả lời một cách dứt khoát.

"Chắc chắn? Ái Chân ngươi dựa vào đâu mà chắc chắn?".

"Chính ta".

Ái Chân nói rõ hơn: "Nơi đó của ta, đặc điểm hoàn toàn trùng khớp với những gì cổ thư ghi chép về Tiên Âm. Nếu như... Nếu như ngươi không tin, có thể tự mình kiểm tra".

...

Lăng Tiểu Ngư trầm ngâm thêm một đỗi, cuối cùng đưa ra quyết định. 

Hắn nhấc chân tiến lại gần kẻ đang bị pháp tắc giam cầm, đưa tay đặt lên má nàng.

"Đề nghị của ngươi quả thực không tệ, khiến cho ta thấy rất động tâm".

Miệng nói tay chẳng để yên, Lăng Tiểu Ngư chậm rãi vuốt ve, tiến dần xuống dưới. Từ mặt, những ngón tay hắn di chuyển qua cổ, tựa như con rắn trườn vào trong ngực Ái Chân Kha Lạc Hoàng.

"Ưm...".

Vùng nhạy cảm bị người xâm phạm, Ái Chân Kha Lạc Hoàng khó nhịn, cổ họng bật lên một tiếng đầy khêu gợi. Tuy nàng hiện chỉ là nguyên thần, nhưng Lăng Tiểu Ngư, hắn đâu phải người thường. Cái đụng chạm của hắn... 

"Ồ, ngươi nhạy cảm thật".

Lăng Tiểu Ngư đem cánh tay đang du ngoạn nơi ngực Ái Chân rút ra, lại lần nữa áp lên cái cổ yêu kiều của nàng: "Vậy, nói cho ta biết. Ái Chân Kha Lạc Hoàng ngươi vẫn còn là xử nữ chứ?".

"Xưa giờ ta vốn không có hứng thú với nam nhân." - Ái Chân Kha Lạc Hoàng hồi đáp - "Huống hồ... Cổ thư ghi chép, một khi ta cùng nam nhân làm chuyện đó, phân nửa tu vi sẽ lập tức bị mất đi".
Lăng Tiểu Ngư hoàn toàn đồng ý với nàng. Nữ nhân Tiên Âm đích xác sẽ tổn thất phân nửa tu vi trong lần hoan ái đầu tiên của mình. Chuyện ấy vốn không cách nào ngăn chặn được. 

"Ái Chân Kha Lạc Hoàng." - Tay trái ôm lấy eo, tay phải giữ lấy cằm Ái Chân, trong cái tư thế thân mật tựa tình nhân ấy, Lăng Tiểu Ngư nhẹ nhàng bảo - "Ngươi đã có thành ý đầu phục, Lăng Tiểu Ngư ta cũng sẽ không nhỏ mọn mà khư khư ôm mối hận cũ. Chuyện từng bị ngươi truy sát, ta sẽ bỏ qua".

"Tuy nhiên...". 

Tâm tình vừa mới buông lỏng được một chút, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã lại khẩn trương. Bất giác, nội tâm nàng bỗng thấy cực độ bất an. Trực giác mách với nàng rằng... có nguy hiểm!

Và... rất không may, dự cảm của Ái Chân nàng đã đúng. Nguy hiểm, nó vừa nổi lên. 

Bên trong đôi mắt Lăng Tiểu Ngư, con ngơi đã chuyển từ đen sang vàng. Thấp thoáng, một cặp hoàng lân đang hiện hữu.

"Không!!".

Dường như cũng hiểu được chuyện gì sắp xảy ra, Ái Chân hoảng sợ hét lên, ra sức giãy giụa.

Chỉ là, Ái Chân nàng còn có thể chạy được đi đâu? Giãy giụa lại để làm chi?

Nên nhớ, thân xác của nàng, nguyên thần của nàng, hết thảy đều đã bị Lăng Tiểu Ngư nắm giữ cả rồi. Nói gì trốn chạy, bây giờ dẫu muốn tự bạo còn vô phương nữa là. 

Hôm nay, mệnh của Ái Chân nàng đã tận rồi!

...

"Tại sao?!".

"Tại sao?!".

"Tại sao?!!".

Trong lòng mình, Ái Chân Kha Lạc Hoàng thực rất không cam. Nàng không hiểu. 

Ái Chân nàng là Thái âm thánh thể, tiềm lực to lớn, có một thủ hạ như nàng phò trợ, tác dụng lớn biết bao nhiêu. Lăng Tiểu Ngư cớ gì chẳng buồn cân nhắc?

Thôi được, cứ cho đúng như hắn nói, Tôn cấp với hắn cũng không có nhiều giá trị. Vậy còn Tiên Âm thể?

Song tu với một Tiên Âm, lợi ích nhận được to lớn biết nhường nào, khoái cảm biết nhường nào. Trên trời dưới đất, bất kể Tiên - Ma, hễ phàm nam nhân ai chẳng động tâm?

Ấy thế mà Lăng Tiểu Ngư...

...

Vướng mắc của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Lăng Tiểu Ngư có lẽ cũng hiểu được. Nhưng thiết nghĩ hắn chả bận tâm lắm đâu. Không phải hắn không màng đến Thái âm thánh thể, Tiên Âm thể, thực ra thì Lăng Tiểu Ngư hắn rất để ý đấy chứ. Chuyến này hắn lặn lội từ Bắc Nguyên chạy tới Đông Hoang, chủ yếu còn chẳng phải vì Thái âm thánh thể ư?

Nhưng nói đi thì cũng cần nói lại. Những gì Lăng Tiểu Ngư muốn chỉ là thể chất của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Thân xác, bấy nhiêu là đủ rồi. Sinh mệnh, linh hồn Ái Chân ư? Hắn chẳng thiết. Đối với nữ nhân này, hắn vốn không có thiện cảm. Mà một chút tình cảm cũng không có thì làm sao cùng nàng chung chạ, song tu được?

Không. Lăng Tiểu Ngư hắn cự tuyệt. Nữ nhân mà hắn chọn là Tôn Thi Hàn, không phải Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Mặc dù sẽ mất một đoạn thời gian để trợ giúp cho Tôn Thi Hàn lớn mạnh rồi mới có thể thu lại lợi ích từ nàng, thiệt hơn hẳn Ái Chân, nhưng ít ra... hắn có thiện cảm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau