TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 521 - Chương 525

Chương 521: Giúp người cải biến tư chất

...

"Ca!".

Bên bờ hồ Vọng Nguyệt, Tôn Tiểu Yến trông thấy Lăng Tiểu Ngư ngưng "toạ thiền" thì liền tiến lại.

Mỉm cười nhìn nàng, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Tiểu nha đầu, từ nãy giờ muội vẫn ở đây à?".

"Ừm".

...

"Ca, ca lại tính làm gì đó?".

"Muốn hấp thu vài thứ".

Thanh âm vừa lắng thì Lăng Tiểu Ngư cũng đã đem đồ vật cần hấp thu lấy ra. Tất cả là hai món: một sợi dây màu đen và một chiếc áo yếm, cũng màu đen nốt.

Thật ra thì hai món đồ vật này, chúng vốn dĩ không phải của Lăng Tiểu Ngư. Chúng là chiến lợi phẩm sau khi Lăng Tiểu Ngư hắn giải quyết tên sư yêu Thác Hán tới từ Đông Hoang kia.

Nhìn chiếc áo yếm trên tay ca mình, Tôn Tiểu Yến không mấy thiện cảm mà rằng: "Tên sư yêu đó đường đường là một nam nhân lại đi mặc áo lót của nữ nhân, thật đúng là biến thái".

"Ai bảo chiếc áo lót này lợi hại như vậy, Thác Hán hắn không mặc thì thật phí phạm".

"Ca, ca sao lại đồng tình với hắn chứ?".

Lăng Tiểu Ngư đáp: "Ca không có. Ca chỉ là dựa trên sự thật mà nói thôi. Muội thấy đấy, chính nhờ chiếc áo yếm này mà gã Thác Hán kia mới có thể bình an vô sự trước Tuyệt Tình Châm của Tôn Thi Hàn, lại còn có thể đảo ngược tình thế, lấy gậy của ông để đập lưng ông".

"Lợi hại thì lợi hại, nhưng vẫn rất biến thái".

...

"Được rồi, thì biến thái." Thừa hiểu nghĩa muội của mình vẫn rất để bụng chuyện ác mà sư yêu Thác Hán đã gây ra cho Tuyết Linh Cung nên Lăng Tiểu Ngư không đôi co thêm làm gì.

Hắn nói tiếp: "Bởi vì đây là món đồ của kẻ biến thái nên bây giờ ca sẽ xử lý nó, để nó vĩnh viễn không bao giờ còn xuất hiện trước mặt muội nữa".

"Ca." - Tôn Tiểu Yến thử đoán - "Mấy món đồ vật này có phải rất hữu ích với ca?".

"Đúng là rất hữu ích." - Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng giấu - "Hai món đồ vật này vốn không phải do thường nhân luyện chế, lực lượng ẩn chứa bên trong hết sức đặc thù. Hmm... Chỉ cần ca đem những lực lượng này hấp thụ, lợi ích thu được thậm chí sẽ vượt xa so với việc đi thu thập, đánh cướp tài nguyên, các loại thiên tài địa bảo suốt quãng thời gian vừa qua".

"Ca, thật tốt tới như vậy?".

Tôn Tiểu Yến cảm thấy rất ngoài ý muốn. Nàng không nghĩ chiếc áo lót và sợi dây màu đen, hai món đồ vật nho nhỏ này lại có thể đem tới cho ca mình nhiều lợi ích tới như thế, thậm chí vượt xa so với những tài bảo đã thu được trước đó. Phải biết những tài bảo kia, số lượng rất lớn a.

"Tiểu Yến, muội không cần hoài nghi. Lời ca nói đều là sự thật".
Lăng Tiểu Ngư nâng hai món đồ vật trong tay lên một chút: "Chiếc áo lót và sợi dây màu đen này, ở bên trong có ẩn chứa Thái âm chi lực. Đây là loại lực lượng tồn tại ở buổi sơ khai, khi trời vừa khai, khi đất vừa lập. Thời đại ngày nay vốn dĩ vô pháp sinh ra được".

"Thái âm chi lực?".

Với số tri thức hạn hẹp của mình, Tôn Tiểu Yến thật không tài nào hiểu được. Nàng hỏi: "Ca, nếu Thái âm chi lực không thể sinh ra ở thời đại này, vậy... Ý ca là chiếc áo lót và sợi dây màu đen này vốn đã có ở thời hồng hoang thượng cổ, chúng là chí bảo?".

"Chí bảo?" - Trái với suy nghĩ của Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu phủ định - "Bọn chúng không phải".

Hắn nói thêm: "Chiếc áo lót và sợi dây màu đen này, bất quá cũng chỉ là đồ vật của thời đại này, niên đại còn rất ngắn ngủi. Sở dĩ bên trong chứa đựng Thái âm chi lực, tự thành thần thông, hết thảy đều bởi do người tác động mà thôi".

"Do người?" - Tôn Tiểu Yến càng thêm nghi hoặc - "Ca, ai có khả năng này chứ?".

Lần này thì Lăng Tiểu Ngư không hồi đáp. Thay vì hồi âm cho Tôn Tiểu Yến thì hắn lại xoay đầu nhìn về hướng Đông Hoang. Thông qua những ký ức có được từ việc sưu hồn Thác Hán, hắn đã biết được một điều: Tại Đông Hoang kia, có một vị "cố nhân" đang ẩn náu. Danh tự của nàng là... Ái Chân Kha Lạc Hoàng.

...

...

Vài ngày sau.

Bên trong căn phòng Tôn Tiểu Yến.

Bên một nửa phòng được phân cho mình, Tôn Tiểu Yến tay trái đan lấy tay phải, dáng vẻ ngượng ngùng, hồi lâu mới lên tiếng: "Ca, nhất thiết... phải cởi quần áo sao?".

"Như thế sẽ tốt hơn." Đáp lại nàng là một cái gật đầu khẳng định của Lăng Tiểu Ngư.

Hắn nói: "Nha đầu muội vừa rồi không phải còn hối thúc ca dạy muội cách khai mở thông đạo thời không?"."Nhưng muội tưởng... muội tưởng ca có biện pháp khác...".

"Thủ đoạn ca đúng là có, nhưng chung quy vẫn thuộc về ngoại lực, trong khi ý nguyện của muội lại là muốn tự mình khai mở thông đạo không gian... Tiểu Yến, đạo pháp phải dựa trên tu vi. Khai mở thông đạo không gian, điều đó đồng nghĩa muội phải nắm giữ được một chút pháp tắc của nó. Ca có thể giúp muội tham ngộ, nhưng với điều kiện muội phải đột phá cảnh giới chân nhân trước đã".

"Thể chất của muội ca đã xem qua rồi. Công tâm mà nhìn nhận thì vẫn còn kém lắm. Vì thế cho nên bây giờ ca sẽ giúp muội cải biến, đem tất thảy những cái "tạp chất" kia loại bỏ, có vậy thì tiến độ tu luyện của muội mới nhanh, thành tựu mới tối ưu được".

"Nào, đem y phục cởi ra đi".

Lăng Tiểu Ngư nói tới nói lui, sau cùng vẫn quy về ý cũ, muốn Tôn Tiểu Yến đem y phục cởi ra. Tất nhiên là Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng có ý nghĩ đen tối gì, cần thiết mà thôi. Cách mấy lớp quần áo, hành động thật sẽ không tiện lắm. Dẫu sao thì hắn vẫn cần phải tiếp xúc với da thịt nàng...

"Ca...".

Lăng Tiểu Ngư rất trong sáng, cái đó Tôn Tiểu Yến đương nhiên sẽ không nghi ngờ. Nhưng... Nói thế nào thì Tôn Tiểu Yến nàng vẫn là nữ nhân, lại còn là thiếu nữ, ở trước mặt nam nhân phơi bày toàn bộ thân thể, chuyện này... Làm sao mà không xấu hổ cho được?

Ca thì ca, vẫn là nam nhân chân chính a.

"Ca, có thể... có thể lưu lại nội y không?".

Lăng Tiểu Ngư thở nhẹ một hơi: "Tiểu Yến, thời điểm giúp muội cải biến tư chất, tu bổ cốt cách, ca bắt buộc phải khai mở pháp nhãn, triển khai thần thức. Nói cách khác, không chỉ bên ngoài mà cả bên trong, từ da thịt cho tới phủ tạng, gân cốt, thậm chí là từng giọt máu lưu chuyển, hết thảy ca đều sẽ thấy. Vì vậy cho nên việc muội có mặc y phục hay không... đều giống như nhau".

...

Đợi một lúc vẫn chưa thấy nghĩa muội nói năng gì, chỉ gục mặt cúi đầu, Lăng Tiểu Ngư đành quyết định hoãn lại: "Thôi được rồi, muội cứ suy nghĩ đi. Khi nào nghĩ xong thì nói với ca".

"Thật ra... nếu mà muội không muốn, ca có thể nghĩ biện pháp khác giúp muội. Chỉ là sẽ mất nhiều thời gian hơn thôi".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư xoay người bước đi.

Nhưng chân hắn mới bước đến bước thứ ba, bước thứ tư còn chưa đặt xuống thì từ phía sau, giọng Tôn Tiểu Yến đã truyền đến.

"Ca".

Lăng Tiểu Ngư dừng bước chân, quay đầu nhìn lại.

Hiện lên trong mắt hắn là khuôn mặt "kiên cường" của thiếu nữ. So với trước, Tôn Tiểu Yến rõ ràng đã chẳng còn phân vân hay do dự chi nữa. Trong lòng nàng đã có quyết định rồi.

"Ca." - Tôn Tiểu Yến nói ra quyết định của mình - "Muội sẽ cởi".

Sự chấp nhận đúng là có chút vội vàng, nhưng như thế không có nghĩa Tôn Tiểu Yến nàng thiếu suy nghĩ. Thực ra thì nàng đã nghĩ kỹ, mặc dù thời gian rất ngắn ngủi.

Nàng không muốn ca vì mình mà hao tốn thêm thời gian cùng sức lực.

Chương 522: Ký ức tan vỡ

...

...

"Tiểu Yến, đã nghĩ kỹ chưa?".

"Ừm." Tôn Tiểu Yến gật đầu xác nhận.

"Tốt." - Lăng Tiểu Ngư cũng gật đầu - "Bây giờ ca lập tức thi pháp".

Nói đoạn, hắn tiến lại gần thiếu nữ, nhẹ đặt tay lên trán nàng. Liền sau đó, hai mắt Tôn Tiểu Yến dần khép lại.

"Ong!".

Một lớp kết giới màu xám ngay tức khắc được dựng lên.

Bên trong kết giới, Lăng Tiểu Ngư đem cơ thể Tôn Tiểu Yến nâng lên, cố định tại hư không, ở trước mặt mình. Cánh tay chuyển di, hắn bắt đầu cởi bỏ y phục của nàng. Đầu tiên là chiếc thắt lưng, tiếp sau thắt lưng là trường y màu lam, sau nữa là trung y màu trắng, cuối cùng thì dĩ nhiên là nội y.

Trên màu hồng phấn, dưới màu hạt dẻ, kiểu cách rất chi đơn giản. Quả tính người thế nào thì áo quần thế ấy.

Lăng Tiểu Ngư liếc xem hai mảnh nội y, thần sắc vẫn điềm nhiên như cũ. Trong lòng hắn thực chẳng sinh ra một tia tà niệm nào cả. Thậm chí kể cả bây giờ, khi nội y đã cởi, Tôn Tiểu Yến đang loã lồ trần trụi.

Đối với Lăng Tiểu Ngư hắn, Tôn Tiểu Yến nàng chỉ đơn thuần một đứa muội muội, là bóng hình của Yến cô cô hắn thôi. Tà tâm? Hắn làm sao có thể phát sinh?

Khuôn mặt chẳng có bao nhiêu thay đổi, Lăng Tiểu Ngư mở pháp nhãn, triển khai thần thức. Ngón trỏ và ngón giữa hợp cùng nhau, hắn cẩn thận điểm lên người Tôn Tiểu Yến. Lúc đầu ở trán, tiếp đó ở ngực, sau nữa thì bụng, chân, tay, tất cả bộ phận đều được Lăng Tiểu Ngư chạm qua.

Bên ngoài là thế, bằng như bên trong... Tới giai đoạn này, sắc mặt Lăng Tiểu Ngư càng thêm phần ngưng trọng. Cải biến tư chất, tu bổ cốt cách một người, đấy là việc làm nghịch thiên, chỉ một chút sai sót thôi liền có thể đưa đến hậu quả khôn lường. Nhẹ thì công sức đổ sông đổ bể, gây ra thương tổn; còn nặng... nói không chừng sẽ hủy hoại luôn căn cơ của Tôn Tiểu Yến, giống như là chữa lợn lành thành lợn què vậy...

Cẩn thận. Tuyệt đối phải thật cẩn thận!

Kim nhãn đã khai, Thái cực trên lưng cũng đã hiện, Lăng Tiểu Ngư tập trung hết mức có thể. Dưới sự thao túng của hắn, từng tia lực lượng hỗn nguyên chậm rãi tiến vào thể nội Tôn Tiểu Yến, giúp nàng đem các loại "tạp chất" loại bỏ, đồng thời tu bổ cốt cách cho nàng.

Tại giây phút này, có thể nói từng tế bào của Tôn Tiểu Yến, cả bên ngoài lẫn nơi thể nội, toàn bộ đều đang hưởng lợi, tựa như những cây con được tắm dưới mưa xuân, lấy tốc độ mắt thường dễ dàng thấy được mà đâm chòi nảy lộc...

...

Quá trình cải biến tư chất cho Tôn Tiểu Yến diễn ra khá lâu, tận hơn sáu canh giờ vẫn còn chưa kết thúc. Lúc này mới thực đỉnh điểm. Hiện đang được Lăng Tiểu Ngư tu bổ đã không chỉ đơn thuần thân xác mà còn thêm cả linh hồn Tôn Tiểu Yến nữa.

Sự cẩn trọng càng nhiều hơn trước, Lăng Tiểu Ngư thông qua ý niệm điều khiển những tia lực lượng hỗn nguyên tiến nhập vào linh hồn thiếu nữ trước mặt, thật chậm rãi giúp nàng cải biến...

...

Lại thêm sáu canh giờ nữa qua đi.

Quá trình cải biến, tu bổ cho Tôn Tiểu Yến đã đi đến hồi kết. Tất cả chỉ còn thiếu duy nhất một bước nữa mà thôi.

Kim quang trong mắt đột ngột sáng thêm gấp bội, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng tạo ra bảy bảy bốn mươi chín pháp ấn, đem đặt chúng ở quanh người, sát trên da thịt Tôn Tiểu Yến. Rồi, hắn hô to một tiếng: "Hội!".

Ngay lập tức, bốn mươi chín pháp ấn đại phóng linh quang, ánh sáng che mờ cả thân ảnh người bên trong kết giới.

"Cuối cùng cũng hoàn thành." Mắt thấy mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp, chắc chắn đã chẳng thể có bất trắc gì nữa, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc buông lỏng tâm tình, nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Nhưng... Chính tại lúc này, dị biến lại bất ngờ phát sinh. Rất kỳ lạ, nó không xảy ra trên người Tôn Tiểu Yến. Nơi khởi nguồn lại từ Lăng Tiểu Ngư, vị trí cụ thể thì là trong đầu hắn, tâm trí của hắn.

Chẳng biết tại sao trong đầu Lăng Tiểu Ngư hắn lúc này lại bỗng hiện lên một đoạn ký ức. Không phải của kẻ kia, ở tiền kiếp mà là của chính Lăng Tiểu Ngư hắn, ngay tại kiếp này. Đoạn ký ức này... là năm hắn tám tuổi, thời điểm mới gia nhập Thiên Kiếm Môn được hai năm...

Trong màn đêm cô tịch, tại một góc nhỏ trên đỉnh Trúc Kiếm...

Lăng Tiểu Ngư hắn đã ngồi ở đấy, dưới tàn đại thụ, giữa đêm trường một mình thút thít. Hôm ấy là sinh thần hắn, cũng đồng thời là ngày giỗ của mẫu thân hắn...

"Híc... Yến cô cô...".

Hoà lẫn giữa màn đêm tăm tối, Lăng Tiểu Ngư vòng tay ôm lấy chân, cằm đặt trên gối, nhìn về hướng Đào Hoa thôn mà khe khẽ gọi tên. Yến cô cô, hắn thực là muốn ở bên cạnh người lắm...
...

"Tiểu Ngư Nhi".

"Tiểu Ngư Nhi".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư đang cúi mặt gục đầu thì một giọng lanh lảnh chợt truyền vào tai hắn. Theo phản xạ, hắn ngẩng đầu nhìn lên.

Thì ra ngay trước mặt hắn, một con chim đang hiện diện. Nó khá là đặc biệt, rõ ràng bằng giấy.

"Chim giấy? Ngươi... ngươi là do đạo thuật biến thành phải không?".

"Tiểu Ngư Nhi, đi theo ta! Tiểu Ngư Nhi, đi theo ta!".

"Con chim này gọi ta là Tiểu Ngư Nhi, hẳn là do sư phụ biến hoá ra." Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ. Hắn dùng tay lau nhanh nước mắt, đứng lên đi theo con chim bằng giấy nọ.

"Tiểu Ngư Nhi, mau lên!".

"Tiểu Ngư Nhi, mau lên!".

Dưới sự hối thúc của chú chim kia, cước bộ người phía sau cũng liền được đề thăng thấy rõ.

Cứ thế, Lăng Tiểu Ngư vội vã bước đi, thẳng về phía hậu sơn của Trúc Kiếm Phong...

...

"Tiểu Ngư Nhi, tới rồi!".

"Tiểu Ngư Nhi, tới rồi!".

Con chim bằng giấy dừng lại, Lăng Tiểu Ngư cũng dừng lại. Hắn biết mình đã đi tới đích. Ở trước mặt hắn lúc này có một thân ảnh thân quen đang đợi sẵn.

Đó là một cô bé trạc tuổi Lăng Tiểu Ngư hắn, khoảng tầm sáu, bảy, mặc một bộ đồ màu tím, kiểu cách tinh tế, phức tạp. Nhất là ở phần tay áo. Chỗ đó, vải được cắt xẻ, may vá rất kỳ công, thoạt nhìn cứ ngỡ là những bông hoa chen chúc mà bện thành.

Y phục là vậy, bằng xét dung mạo...

Mắt to, mi rậm, chân mày đen bóng trong khi chiếc mũi lại thon gọn, miệng xinh be bé, hai má bầu bĩnh,..., khuôn mặt cô bé, nó quả tinh xảo vô cùng. Tư sắc rành rành thuộc hàng mỹ nhân, ngàn người chưa chắc được một. Tương lai lớn lên, mười mươi là bậc hồng nhan khuynh thành khuynh quốc, mị hoặc thế gian...Mà, nói thế cũng không đúng lắm. "Cô bé" này... vốn dĩ đâu phải trẻ con, thực ra thì sớm đã là người lớn rồi. Sở dĩ dáng hình nhỏ nhắn tựa một tiểu cô nương, nguyên do hết thảy đều bởi tại công pháp tu luyện mà thôi.

Lăng Thanh Trúc, nàng hiện vẫn đang trong giai đoạn cải lão hoàn đồng, hệt như lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư nhìn thấy.

...

"Sư phụ?".

"Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi còn ngây ra đó làm gì? Mau lại đây." Hình dáng nhỏ nhưng phong thái thì vẫn đúng kiểu người lớn, một vị trưởng bối, trong bộ tử y tinh kỳ, Lăng Thanh Trúc hướng đứa trẻ trước mặt mình, bảo.

Lăng Tiểu Ngư nhu thuận bước qua.

"Tiểu tử, ngươi mới khóc đấy à?".

Lăng Tiểu Ngư im lặng cúi đầu.

"Tiểu tử ngươi là nam nhân mà sao lại nhu nhược thế không biết." Lăng Thanh Trúc thẳng thắn chê bai. Dù vậy, nàng lại chẳng có vẻ gì là muốn trách cứ.

"Được rồi, tiểu tử ngươi mau ngồi xuống đây." - Nàng nói - "Ta cho ngươi xem cái này".

Lăng Tiểu Ngư y lời ngồi xuống thảm cỏ, ngồi xong thì hỏi: "Sư phụ, người muốn cho con xem cái gì vậy?".

"Cái này nè." Lăng Thanh Trúc động thần niệm, lấy từ không gian giới chỉ ra một chiếc lồng đèn. Nó khá lớn, thậm chí còn cao hơn cả nàng; bề ngang thì càng không phải nói, gấp ba gấp bốn thân nàng là ít.

Nhìn chiếc đèn lồng màu trắng vừa được người lấy ra, Lăng Tiểu Ngư lại càng nghi hoặc nhiều hơn. Hắn chưa biết ý tứ của sư phụ mình là gì.

Liếc thấy hắn nghi hoặc, Lăng Thanh Trúc mới giải thích: "Chiếc đèn này gọi là Thiên Đăng. Ở một số nơi trong chốn thế tục, người ta vẫn thường dùng chúng để nhắn gửi với người thân đã khuất".

Chỉ vào mặt ngoài của Thiên Đăng, Lăng Thanh Trúc nói tiếp: "Hôm nay không phải là ngày giỗ của mẫu thân ngươi sao? Có cái gì muốn nói với mẫu thân ngươi thì hãy viết lên đây, sau đó đốt nến, để cho Thiên Đăng bay lên trời. Như vậy linh hồn mẫu thân ngươi sẽ có thể nhìn thấy".

"Tuy rằng cũng chỉ là cái thuyết do phàm nhân thế tục tự vẽ ra, nhưng ngươi thích thì cứ làm theo đi. Trước đây, lúc ta còn nhỏ thỉnh thoảng cũng hay làm như vậy".

...

Khoảng nửa giờ sau.

Thiên Đăng hiện tại so với trước thì đã có nhiều sai biệt. Ở các mặt ngoài của nó, chữ viết sớm đã được phủ đầy. Có một số do Lăng Thanh Trúc viết, còn lại đa phần đều là bút tích của Lăng Tiểu Ngư.

"Chữ gì mà như gà bới cua bò thế này. Tệ quá...".

Lăng Thanh Trúc trước chê, sau mới đem nến đốt lên, bảo với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư Nhi, cùng ta đem Thiên Đăng nâng lên".

"Dạ." Lăng Tiểu Ngư nhu thuận gật đầu, đưa cả hai tay ra trước, phối hợp cùng sư phụ mình đem Thiên Đăng nâng lên.

Cứ thế, trong cái ôm giữ của hai sư đồ, Thiên Đăng từ từ rời xa mặt đất, bay thẳng lên trời...

"Crắc!".

Bất chợt, trong đầu Lăng Tiểu Ngư, những hình ảnh bỗng tựa như mặt kính, đột ngột nứt vỡ. Những vết nứt, chúng lan ra mỗi lúc một nhiều... Rồi...

"Xoảng!".

... mặt kính vỡ tan.

Trợ Tôn Thi Hàn đột phá

Tính sổ với Thanh Khâu (quỷ diện nhân)

Chương 523: Ý định của lăng tiểu ngư

"Ha...".

"Ha...".

Cánh tay đã vừa mới rút về, Lăng Tiểu Ngư sau khi để Tôn Tiểu Yến nằm an ổn trên giường thì chân liền thoái lui, liên tiếp thở mạnh. Sắc mặt của hắn lúc này... thật là không tốt lắm. 

Tay vạch xuống một đường, thông qua thông đạo không gian, hắn nhanh chóng dịch chuyển sang nơi khác.

Cái nơi mà hắn tới đây, tạm vẫn chưa thể xác định được danh tự, chỉ biết nó là một vùng đất trống, khắp nơi đều trắng xoá một màu băng tuyết. Rất chi lạnh lẽo...

"Ký ức của ta...".

"Ký ức của ta...".

Trên nền tuyết trắng, Lăng Tiểu Ngư dùng cả hai tay ôm đầu, cố để nhớ lại đoạn ký ức đã vỡ tan kia, nhưng dù có nỗ lực bao nhiêu, hắn vẫn như cũ không làm sao nhớ nổi. Cái đêm hôm đó, sinh thần của hắn, ngày giỗ của mẫu thân hắn, đã phát sinh những chuyện gì, hết thảy hắn đều không thể nhớ. Đoạn ký ức ấy, nó hoàn toàn trống rỗng, cũng giống như cái chỗ mà hắn đang đứng đây...

"Tại sao... Tại sao ta lại không thể nhớ...".

"Tại sao...".

Khoảnh khắc này đây, thân thể Lăng Tiểu Ngư bất giác chợt trở nên lạnh lẽo. Chẳng do băng tuyết mà là vì... hắn đang sợ hãi. Cái lạnh kia, nó nhen nhóm từ trong tâm tưởng...

Qua thêm một lúc, khi mà nội tâm đã phần nào bình ổn lại, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới đem hắc bạch song ngư ẩn nơi lòng bàn tay mình gọi ra. 

Hắn ngước nhìn hai con cá đang bơi ngược chiều trước mặt, lặng lẽ thông qua thần niệm cùng chúng trao đổi...

...

Cuộc "trò chuyện" diễn ra không lâu lắm, chỉ dăm bảy phút đã liền kết thúc. Và khi nó chấm dứt thì... thần sắc Lăng Tiểu Ngư lại càng trở nên tồi tệ. Nó đã tái đi. 

Cánh tay tựa hồ đang run rẩy, Lăng Tiểu Ngư nắm chặt vạt áo của mình, trong đôi mắt hiện rõ âu lo, hay chính xác hơn thì là sợ hãi.

Thời gian của hắn thực đã không còn nhiều nữa rồi.

...

"Ký ức của ta... tất cả sẽ từ từ tan biến hết ư..." Lăng Tiểu Ngư lững thững bước đi, trong đầu không mục đích.

Lúc này hắn chẳng nghĩ được gì nữa. Ngoài đau xót, ngoài sợ hãi...

Lăng Tiểu Ngư hắn thật là sợ lắm. Hắn sợ cái ngày đó, khi trong đầu hắn chẳng còn sót lại đoạn ký ức nào nữa. Hắn sợ hắn không thể nhớ được khuôn mặt Yến cô cô của hắn, hắn sợ hắn không thể giữ được hình bóng của nàng, của những người hắn tin yêu.

Yến cô cô, sư phụ, Gia Gia, Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc... Lăng Tiểu Ngư hắn đều sẽ quên hết tất cả ư?

Không... Không... Hắn không muốn như thế... 

Hắn không muốn như thế!!

Nhưng... Hắn muốn hay không lại có bao nhiêu ý nghĩa? Chuyện này đâu phải do hắn quyết định. 

"Triệt để tan biến mà ngươi nói chính là như vầy sao?".

Lăng Tiểu Ngư hắn thực là không muốn...

...

"Sư phụ...".

Chẳng biết từ khi nào Lăng Tiểu Ngư đã ngồi bệt luôn trên nền tuyết trắng. Cử chỉ ngập ngừng, hàng mi ươn ướt, hắn dùng tay hốt lấy một nắm tuyết, đưa lên nhìn. 

Theo số tuyết rơi khỏi lòng bàn tay, từ trong miệng hắn, thanh âm chua xót cũng chậm rãi cất lên."Sư phụ...".

"Sư phụ...".

Không nhiều, bất quá hai tiếng gọi ân sư. Tuy nhiên, cảm xúc thì... nó lại dạt dào lắm.

Lăng Tiểu Ngư cũng không rõ là tại sao. Hắn chỉ biết lòng mình hiện đang rất đau. Cái cảm giác này... giống như vừa đánh mất đi một thứ gì quan trọng.

Thì ra ở sâu trong tâm khảm của mình, Lăng Tiểu Ngư hắn đối với ân sư vẫn còn nặng tình tới vậy. 

Thì ra... Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn còn rất yêu nàng.

Cũng đúng thôi. Lăng Thanh Trúc là nữ nhân đầu tiên, cũng là duy nhất hắn yêu kia mà. Mối tình đầu ai dễ lãng quên? 

Phải, Lăng Thanh Trúc quả đã từ chối hắn. Đêm ấy, Lăng Thanh Trúc nàng đã đem Huyễn Mộng bẻ gãy, lạnh lùng giẫm lên tình yêu của hắn; và hắn, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đã thương tâm nức nở, tự nguyện với lòng sẽ thôi mơ tưởng chuyện viển vông, sẽ đem mối tình này chôn xuống tận mồ sâu... Nhưng, chôn sâu đâu có nghĩa là đã thôi không còn nhớ. 

Thực chất, Lăng Tiểu Ngư hắn chưa bao giờ quên. Hình bóng kia, thanh âm ấy, hắn vẫn luôn lưu giữ trong tim mình...

Bao nhiêu năm qua Lăng Tiểu Ngư hắn đã tự dối bản thân, nhủ với mình rằng Lăng Thanh Trúc chỉ là sư phụ của hắn, giữa hắn và nàng chỉ tồn tại duy nhất tình cảm sư đồ. Tình yêu? Nó đã chết rồi...

Phải, bao nhiêu năm qua Lăng Tiểu Ngư đều "tin" là như vậy, rằng hắn đã không còn những "ý nghĩ viển vông" đối với sư phụ mình nữa. Hắn thậm chí còn nghĩ cho dù có chính thức đối diện, bốn mắt nhìn nhau thì trong lòng cũng sẽ lặng yên, cái gọi là "yêu" sẽ chẳng bao giờ hiện lên nữa. Thế nhưng hôm nay... Khoảnh khắc đoạn ký ức kia vỡ tan thì trái tim hắn cũng tựa hồ bị ai đó vừa dùng dao rạch xuống. Chứng tỏ, Lăng Tiểu Ngư hắn nào đã thôi thương tưởng. Hắn vẫn rất trân trọng từng kỷ niệm giữa hắn và nàng...

Sự thật thì vẫn cứ là sự thật, dẫu có che đậy thế nào, rốt cuộc cũng có ngày nó sẽ trồi lên. Cái ngày đó, với Lăng Tiểu Ngư chính thị hôm nay. Bây giờ, sợ rằng hắn dù muốn dối cũng không thể dối thêm được nữa. 

"Sư phụ...".

...

...

Hôm sau.

Bên trong không gian của ấn hắc ngư. 

Tại đây, lúc này trừ bỏ Tôn Thi Hàn ra thì còn có thêm một người nữa. Là Lăng Tiểu Ngư. So với hôm qua thì hôm nay trông hắn đã ổn hơn rất nhiều. Tuy vậy, vẻ ưu thương vẫn ít nhiều hiện hữu trong đáy mắt. "Tôn Thi Hàn." - Giọng hờ hững, Lăng Tiểu Ngư nhìn nữ nhân trước mặt, nói - "Xem ra đối với y phục ta đưa cho, ngươi có vẻ rất không vừa ý".

Mấy lời này, tất nhiên Lăng Tiểu Ngư chẳng vô cớ nói ra. Đều có lý do cả. Hãy nhìn xem Tôn Thi Hàn liền hiểu. Quần áo nàng đương mặc, chúng đúng vẫn là bộ lần trước Lăng Tiểu Ngư dùng lực lượng biến hoá ra. Thế nhưng cái cách Tôn Thi Hàn ăn vận lúc này...

Nếu trước tay áo của Tôn Thi Hàn nàng dài đến tận nửa lòng bàn tay, ống quần phủ quá lòng bàn chân thì bây giờ, toàn bộ đều được xắn lên, trên vượt khủy tay, dưới qua đầu gối, bộ dạng thật nhìn chẳng khác nào một tên lưu manh cả. Chưa hết, vị trí nơi ngực nàng, cổ áo thậm chí cũng đang mở rộng, không khó để xem được một phần da thịt trắng muốt nõn nà bên trong...

"Nữ nhân này... Nội y vậy mà cũng lột ra".

Theo phản xạ tự nhiên, Lăng Tiểu Ngư lia mắt nhìn xuống dưới. 

Trông thấy ánh mắt "xâm phạm" của hắn, Tôn Thi Hàn theo bản năng tự vệ đưa tay che đậy vùng hạ thân. 

"Hừm... Nội y đều đã cởi, ngươi còn biết xấu hổ?".

"Bị ngươi nhìn như vậy có thể không xấu hổ được sao?" Tôn Thi Hàn thầm đáp trả. 

Trong là như thế, bằng ở bên ngoài... Tôn Thi Hàn nàng đương nhiên sẽ chẳng dám hó hé tiếng nào. So với thần nhân như Lăng Tiểu Ngư thì Tôn đại cung chủ nàng đây bất quá cũng chỉ tựa con sâu cái kiến mà thôi, làm sao dám có hành vi bất kính?

Một cách lặng lẽ, Tôn Thi Hàn đem tay áo đang xăn kéo xuống, ống quần đang xắn cũng là như thế, trải hết ra. Riêng phần cổ áo, tất nhiên là nàng cũng phải đem nó "khép" lại. 

Lúc này cũng không thể lấy nội y đã cởi mặc vào a. Thay đồ trước mặt Lăng Tiểu Ngư sao? Tôn Thi Hàn nàng cảm thấy mình xấu hổ đã đủ nhiều rồi.

...

"Trưởng lão, ngài... ngài có việc gì muốn nói sao?" Đợi mãi vẫn chưa thấy Lăng Tiểu Ngư nói thêm gì, Tôn Thi Hàn đành phải chủ động lên tiếng.

Lăng Tiểu Ngư liếc ngang nàng một cái, từ trong tay áo lấy ra một cuốn ngọc giản. Hắn đem ngọc giản ném qua, dáng vẻ khá là tùy tiện: "Cầm lấy".

"Trưởng lão, đây là?" Tôn Thi Hàn bắt lấy ngọc giản, thần tình nghi hoặc.

"Đạo pháp".

Lăng Tiểu Ngư nói rõ hơn: "Bên trong là pháp môn ta tinh lọc viết ra, chuyên dụng cho âm hồn. Tôn Thi Hàn ngươi hãy dựa vào đó mà tu luyện, như vậy chẳng bao lâu linh hồn của ngươi sẽ liền trở nên cường đại, có thể tự do du tẩu bên ngoài".

"Đạo pháp..." Tôn Thi Hàn cúi nhìn ngọc giản đang cầm trong tay, dạ âm thầm hy vọng.

"Trưởng lão, đạo pháp này... nó có thể giúp ta ngưng thành thân thể không?".

Ngưng thành thân thể?

Lăng Tiểu Ngư nhíu mày: "Tôn Thi Hàn ngươi không muốn tá thi hoàn hồn, đoạt xá trọng sinh sao?".

Tôn Thi Hàn có chút chần chừ, nhưng rồi cũng nói: "Trưởng lão, ta... ta thấy sống trong hình hài của mình vẫn tốt hơn".

"Kể cả khi ta cho ngươi một thân xác rất cường đại?".

Lần này Tôn Thi Hàn đã không trả lời ngay. Tôn Thi Hàn nàng vốn chẳng phải kẻ ngốc, từ câu nói của Lăng Tiểu Ngư, nàng đã lờ mờ cảm nhận được ý tứ. 

Nàng thử đoán: "Trưởng lão, ngài... đã có sắp đặt?".

Lăng Tiểu Ngư cũng không giấu, đem ý định nói luôn: "Đúng vậy. Thân xác dành cho ngươi ta đã tìm ra rồi. Đối với dạng linh hồn đặc thù như ngươi, cái vỏ chứa này thật sự là vô cùng thích hợp".

"Trưởng lão, cái xác đó... là nữ nhân?".

"Là nữ nhân. Một nữ nhân đã tồn tại qua rất nhiều năm tháng. Tên của nàng ta là... Ái Chân Kha Lạc Hoàng".

Chương 524: Ái Chân

Đông Hoang.

Núi Cực Lưu, động Huyền Anh.

Nguyên lai chỗ này vốn dĩ là nơi ở của Chân Cơ - một con Bát Dực Hoàng Nha Xà có đạo hạnh thâm sâu. Nghe đâu tu vi của Chân Cơ từ lâu đã tiến vào chân nhân hậu kỳ chi cảnh, thần thông biến hoá hết sức nhiệm màu. Tại vùng Đông Đông này, có thể nói Chân Cơ chính là đại đầu lĩnh, một lời xuất ra không người dám trái. 

Tiếc thay, một thời phong quang hiện chỉ còn là quá khứ...

Hôm nay, trong con mắt thế nhân Đông Hoang, cả người lẫn yêu, đúng thật ai nấy đều vẫn cho Chân Cơ là kẻ đứng đầu, tuy nhiên thực tế, chuyện lại hoàn toàn khác.

Chân Cơ, nàng vẫn quát tháo, vẫn ra lệnh, nhưng mỗi một ý chỉ của nàng, hết thảy lại đều là theo ý tứ người khác. Người này, đối phương hiện chính đang có mặt tại Huyền Anh động. Không phải mới đây mà đã được một khoảng thời gian rồi.

Nghĩ tới, Chân Cơ lại càng thêm cảm thán. Cho tới bây giờ Chân Cơ nàng thậm chí còn chưa biết chút gì về đối phương. Tên họ, tu vi, lai lịch, hết thảy nàng đều không biết. Chỉ có duy nhất một điều mà nàng biết rõ: đối phương vô cùng vô cùng đáng sợ!

Nhớ lại ngày hôm đó, khi lần đầu tiên chạm mặt... 

Thân là bá chủ Đông Hoang, Chân Cơ dĩ nhiên có sự kiêu ngạo của mình. Thế nên lúc thấy một ngoại nhân tìm đến động phủ buông lời càn rỡ, Chân Cơ khó tránh tức giận. Ngay lập tức, nàng thi triển thần thông, ý đồ diệt sát. Chỉ là... Chân Cơ nàng đã sai rồi. Sự tự tin của nàng, nó giống như một trò hề vậy. 

"Ngoại nhân" tìm đến kia, đối phương căn bản không phải hạng nhân vật mà Chân Cơ nàng có khả năng đối phó được. Chẳng cần gì nhiều, bất quá một lần vung tay của đối phương thôi thì Chân Cơ nàng đã liền thảm bại. Cổ bị bóp nghẹn, linh lực vô pháp điều động, nguyên thần cũng vô pháp xuất ra. 

"Chết", đấy là điều mà Chân Cơ đã nghĩ tới. Nàng đã hết sức sợ hãi. Nhưng may sao, đối phương bỏ qua cho nàng. Cũng kể từ đó, Chân Cơ nàng bất đắc dĩ phải trở thành thuộc hạ để người tùy nghi sai sử.

Mà, đâu riêng nàng, Ban Viêm, Ngô Trạch, Thác Hán - ba vị yêu vương khác của Đông Hoang - cũng có chung kết cục, sớm đã đầu phục dưới trướng của "người kia" rồi a. 

...

"Chân Cơ, ngươi nói Đại nhân hôm nay thật sẽ xuất quan sao?".

Trước một thạch thất nằm bên trong động Huyền Anh, một người lên tiếng hỏi Chân Cơ. 

Là một nam tử, bề ngoài tuổi độ ba mươi, có mái tóc màu hung, khuôn mặt trông rất là nham hiểm, thật vừa nhìn đã biết chẳng phải loại tốt lành gì. 

Đối lập với hắn, ở chiều đối diện, diện mạo Chân Cơ lại đẹp đẽ, "thân thiện" hơn rất nhiều. Khoác trên mình một lớp hoàng y cao quý, Chân Cơ hồi đáp: "Ban Viêm, lời ta nói cũng là lời Đại nhân đã nói, ngươi có ý kiến gì sao?".

Ban Viêm nghe bảo đó là lời của vị Đại nhân kia thì liền thu liễm lại. Ý kiến? Có thêm trăm lá gan Ban Viêm hắn cũng chẳng dám. Thủ đoạn của vị Đại nhân kia... rất là khủng bố đấy. 

Ban Viêm nở một nụ cười gượng gạo, nói: "Chân Cơ, ngươi đùa gì vậy? Lời của Đại nhân Ban Viêm ta sao dám hoài nghi chứ?".

"Hừ...".

Chân Cơ hừ khẽ, coi bộ trong lòng đối với Ban Viêm vốn cũng không ưa gì mấy.

"Lo mà chuẩn bị đi, đừng để lúc đứng trước mặt Đại nhân lại có những lời nói hồ đồ. Tính khí Đại nhân thế nào chắc không cần ta phải nhắc nhở".

Lời ra khỏi miệng Chân Cơ thì Ban Viêm đã liền triệt để an tĩnh, một chút tiếu ý gượng gạo trên mặt sớm cũng tán đi. Bên cạnh hắn, Ngô Trạch cũng là như vậy, mắt đầy lo ngại. 

Tính tình của vị Đại nhân kia... quả là chẳng tốt đẹp gì. Hành vi thì lại càng khỏi phải nói, rất chi tùy hứng, cực kỳ độc ác. So với nàng, mấy tên yêu vương bọn hắn đây thực vẫn còn hiền lành lắm....

Ban Viêm, Ngô Trạch trầm mặc, Chân Cơ cũng thôi không nói thêm gì nữa. Ngay trước thạch thất, cả ba cùng im lặng đợi chờ.

Thời gian tính ra cũng chẳng ngắn. Ba người bọn họ đã phải chờ suốt từ sáng cho đến trưa, rồi từ trưa cho đến tận chiều tối thì cửa thạch thất mới bắt đầu phát sinh động tĩnh. 

Biết sao được. Trước khi tiến hành bế quan, vị Đại nhân kia chỉ bảo là hôm nay sẽ đi ra, còn cụ thể là tại thời điểm nào, sáng, trưa hay chiều tối, nàng thật chẳng nói. Mà khi nàng đã không nói, đám người Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch, tam đại yêu vương bọn hắn làm sao dám hỏi.

Bọn hắn không dám. Bọn hắn chỉ có thể cẩn trọng đợi chờ. Đừng nói tinh mơ cho tới chiều tối, chỉ có một ngày, cho dù mười ngày nửa tháng bọn hắn vẫn sẽ rất ngoan ngoãn ở yên trước cửa thạch thất này mà chờ đợi.

...

"Soạt...".

"Soạt...".

Khi cánh cửa thạch thất chính thức khai mở, từ bên trong, một thân ảnh lúc này mới chậm rãi tiến ra. Là một nữ nhân, còn rất trẻ.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, dựa theo con mắt phàm nhân thế tục mà xét thì cô gái vừa mới hiện thân đây, tuổi chỉ tầm mười tám đôi mươi. Trên khuôn mặt, nét ngây thơ còn chưa mất. Duy nhất khiến người cảm thấy thành thục, thiết nghĩ cũng chỉ một nơi: ngực. Bộ ngực nàng, chúng quả là lớn lắm. Trong tất cả những nữ cường nhân đã từng nghe và thấy qua, khẳng định là không một ai có thể so được với nàng. Lăng Thanh Trúc, Thiên Hồ Đại Mi, Đồ Tam Nương, Tôn Thi Hàn... hết thảy đều không thể so. 

Thành thật mà nói thì cơ thể của cô gái, nó chẳng hề cân đối. Chính đôi gò bồng đảo quá khổ kia đã đưa đến tình trạng như vậy. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng chúng thiếu thẩm mỹ. Hoàn toàn ngược lại, đôi gò bồng đảo ấy rất đẹp, rất đỗi dụ nhân. Sự to lớn của chúng quả đã làm ảnh hưởng tới tổng thể dung nhan của cô gái, nhưng là theo chiều hướng tích cực. Sự "mất cân đối", nó chỉ càng khiến nàng trở nên gợi cảm, ma mị hơn...

Nếu như khuôn mặt, đẹp nhất là Thiên Hồ Đại Mi và Đồ Tam Nương; nếu như vóc dáng, tổng thể cân đối nhất là Lăng Thanh Trúc, Tôn Thi Hàn thì bộ ngực hấp dẫn ánh mắt nam nhân, thôi thúc ham muốn của họ nhất không nghi ngờ chính thị cô gái vừa từ trong thạch động bước ra đây.

Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nàng quả có thể coi là hình tượng kinh điển của nét đẹp phồn thực. Cái mỹ này, tuy khiến cho người cảm thấy dung tục, thế nhưng chính sự dung tục ấy, nó lại càng kích phát dục vọng thế nhân...
...

"Oáp...".

Bộ dáng thanh thuần vô hại, chỉ như một tiểu muội muội bên nhà hàng xóm, trong bộ hồng y thêu vẽ nhiều hoạ tiết, Ái Chân Kha Lạc Hoàng lấy tay che miệng, ngáp dài một hơi. 

Kế đấy, nàng đáp lại sự kính cẩn cúi chào của đám người Chân Cơ, Ngô Trạch, Ban Viêm bằng giọng buồn ngủ: "Được rồi được rồi, đứng thẳng lên hết đi".

"Dạ".

"Vâng.".

"Vâng, Đại nhân".

Được sự cho phép của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, đám người Chân Cơ, Ngô Trạch, Ban Viêm lúc này mới dám ngẩng đầu lên. 

Ngày thường trước mặt thế nhân tam đại yêu vương bọn họ quát tháo uy phong là thế, vậy mà đứng trước Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì toàn bộ đều biến thành bộ dạng nhu nhược thế này, ngẫm thật... Sự đời lắm lúc cũng bi ai. 

"Chân Cơ." - Vẫn cái giọng lười biếng, Ái Chân bảo - "Ngươi đi mau chuẩn bị tiệc đi. Thực lực của ta hôm nay đã lại khôi phục thêm được một chút, ta nghĩ mình nên tự thưởng".

"Vâng, Đại nhân. Chân Cơ sẽ lập tức đi chuẩn bị".

"Ừm, đi đi".

Nói đoạn, Ái Chân liếc sang hai tên nam nhân còn lại là Ban Viêm và Ngô Trạch.

Hình như cũng hiểu tâm ý, Ngô Trạch - Ban Viêm vội đem đầu mình cúi thấp: "Đại nhân, chúng thuộc hạ cũng sẽ đi phụ giúp Chân Cơ chuẩn bị".

"Còn đứng đó làm gì?".

"Thuộc hạ xin phép cáo lui".

"Thuộc hạ xin phép cáo lui".

...

...

Bởi do hết sức e sợ Ái Chân Kha Lạc Hoàng nên đối với yêu cầu mở tiệc ăn mừng của nàng, đám người Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch đã rất khẩn trương mà tự mình giám sát, đốc thúc các thuộc hạ. Trong lòng mình, bọn họ thật là không dám để cho chậm trễ hoặc là xảy ra sai sót nào. 

Sai sót, điều ấy rất có thể sẽ đồng nghĩa với một cực hình thảm khốc. Thậm chí là chết. Những kẻ vì làm phật ý Ái Chân Kha Lạc Hoàng mà bị nàng xuống tay sát hại, tính ra đã không phải một hai người. Cẩn trọng là nên.

Có câu "Gần vua như gần hổ", phận tôi tớ, Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch làm sao dám có chút nào bất cẩn. Phải biết là so với hổ, Ái Chân Kha Lạc Hoàng còn nguy hiểm hơn rất rất nhiều.

Chương 525: Hương Vị Nguyên Sơ

Động Huyền Anh, tại sảnh lớn.

Lúc này, bầu không khí ở đây đang hết sức náo nhiệt. Đông, tây, nam ba hướng hướng nào cũng đều hiện hữu ăm ắp thức ăn, rượu thịt. Dĩ nhiên là chẳng nằm dưới đất. Những đồ ăn, thức uống kia, hết thảy đều được sắp ngay ngắn trên bàn, trước mặt Ái Chân Kha Lạc Hoàng và tam đại yêu vương Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch.

Có thịt, có rượu, ca múa đương nhiên sẽ không thể thiếu. Ái Chân vốn cũng là kiểu người yêu thích náo nhiệt.

Biết ý Ái Chân, tam đại yêu vương, mà cụ thể là xà yêu Chân Cơ đã chuẩn bị rất đủ đầy. Ca kỹ, nàng sớm đã cho gọi ra. Lúc này, các nàng chính đang đàn, đang múa phục dịch Ái Chân. Và phản ứng của Ái Chân thì... Trông thần sắc, thiết nghĩ hẳn là vừa ý. 

Ngắm xem đám ca kỹ đàn hát bên dưới, Ái Chân tay cầm một cái đùi nướng to, vừa ăn vừa hỏi: "Chân Cơ, trong đám này có gần phân nửa đều là nữ tử nhân loại, tài nghệ cũng không tệ. Chân Cơ ngươi kiếm ở đâu đấy?".

Được hỏi, xà yêu Chân Cơ liền đem chén rượu trên tay bỏ xuống, kính cẩn hồi âm: "Thưa Đại nhân, lần trước nghe Đại nhân bảo đã chán xem yêu loại nên thuộc hạ lập tức tự mình đi đến các thế lực nhân loại ngụ tại Đông Hoang, từ chỗ bọn chúng lựa chọn ra những cô gái xuất sắc nhất mang về động phủ, sau đó đích thân huấn luyện cho bọn họ".

"Ừm..." - Ái Chân nghe xong thì gật gù tán dương - "Chân Cơ ngươi quả thật không tệ, lại biết vì ta mà lo nghĩ".

Nói đoạn, Ái Chân lấy ra một viên đan dược màu đen rồi ném qua cho Chân Cơ: "Thưởng cho ngươi".

Khẽ liếc viên đan dược màu đen trong tay, nội tâm xà yêu Chân Cơ có chút không yên: "Đại nhân, thuốc này...?".

"Là thuốc tốt".

Đối với sự ngờ vực kia của xà yêu Chân Cơ, Ái Chân có vẻ không ưa gì lắm. Nàng nói, giọng lại lạnh thêm mấy phần: "Sao? Chân Cơ ngươi không thích phần thưởng của ta?".

Tự biết chính thái độ hoài nghi của mình đã làm cho Ái Chân Kha Lạc Hoàng phật ý, Chân Cơ tái mặt, vội vàng nhận sai: "Đại nhân! Chân Cơ tuyệt không dám! Là Chân Cơ đã hồ đồ!".

"Thật là hồ đồ sao?" Ái Chân dường như chẳng mấy tin tưởng. Nàng nở một nụ cười ý vị, bảo: "Được, thì hồ đồ. Vậy... bây giờ Chân Cơ ngươi hẳn đã hết hồ đồ rồi đi? Đan dược của ta, ngươi hẳn cũng nên uống rồi chứ nhỉ?".

Mặc dù trong nội tâm đoán biết thứ Ái Chân Kha Lạc Hoàng vừa ban cho mình vốn cũng không phải loại tốt lành gì, thế nhưng xét ở tình cảnh này, Chân Cơ nàng thật là không thể không theo. Cực chẳng đã, nàng đem viên đan dược đang cầm trong tay cho vào miệng, nuốt xuống. 

"Như vậy có phải là tốt hơn không".

Ái Chân giơ đùi dê nướng lên, cắn một miếng to rồi hỏi: "Thế nào? Chân Cơ ngươi đã cảm nhận được?".

Phía dưới, Chân Cơ ngay tức thì đứng lên. Trên khuôn mặt biểu lộ niềm hoan hỉ, nàng cảm tạ: "Tạ Đại nhân đã trọng thưởng!".

"Ừm..." Ái Chân ra hiệu cho Chân Cơ ngồi xuống, kế đấy chuyển mắt nhìn sang chỗ của Ban Viêm và Ngô Trạch: "Hai người các ngươi hãy nhìn Chân Cơ mà học hỏi. Chỉ cần các ngươi trung thành với ta, ta chắc chắn sẽ không bạc đãi đâu".

Ban Viêm, Ngô Trạch chẳng ai bảo ai, cả hai cùng đứng lên, cúi đầu mà rằng: "Nguyện vì Đại nhân ra sức!".

"Rất tốt".

Bữa tiệc lại được tiếp tục...

...

Thịt vẫn ăn, rượu nồng vẫn uống, bầu không khí trong động Huyền Anh đã lại náo nhiệt, "vui tươi" như lúc ban đầu. Hay ít ra bề ngoài là như vậy. 

Thực tế, ở trong lòng ư? 

Xà yêu Chân Cơ, hạt yêu Ban Viêm, ngô công Ngô Trạch, bọn họ sợ rằng chẳng vui vẻ gì đâu. Đầu phục dưới trướng một kẻ tính khí thất thường, thủ đoạn kinh nhân như Ái Chân Kha Lạc Hoàng, tính mạng tùy thời đều có thể bị lấy mất a.

Ban thưởng ư? Có trời mới biết ẩn trong cái phần thưởng kia còn tồn tại thứ gì khác hay không. Nói không chừng...Những lời cảm tạ, những nụ cười tươi, mười quá chín đều là giả tạo mà thôi.

...

"Ực...".

Hướng đông, trên ghế chủ toạ, Ái Chân Kha Lạc Hoàng một hơi uống cạn chén rượu đầy, uống xong thì bỗng trở nên trầm mặc. Nàng cúi nhìn những đồ ăn thức uống trên bàn một lúc, chợt nhíu mày. 

Thần tình bất mãn, nàng buông luôn miếng thịt nướng đang cầm bên tay phải. 

Phía dưới, ba người Chân Cơ, Ngô Trạch, Ban Viêm trông thấy cảnh ấy thì nét mặt không khỏi khẩn trương. 

"Đại nhân." - Ban Viêm dè dặt hướng Ái Chân Kha Lạc Hoàng hỏi - "Rượu thịt có vấn đề gì sao ạ?".

"Rượu thì không có, nhưng còn thịt...".

Ái Chân đưa mắt đảo một vòng, lạnh nhạt tiếp lời: "Các ngươi không cảm thấy mấy loại thức ăn này đều đã bị mất đi hương vị nguyên sơ sao?".

Hương vị nguyên sơ? Là ý gì?

Lẽ nào ý của Đại nhân...

Tính khí, thói quen sinh hoạt của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, đám người Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch ít nhiều cũng có hiểu biết, vậy nên khi nghe nàng nói ra mấy lời nọ, tất cả không hẹn mà gặp đều nghĩ đến một khả năng.

Và, lần này, điều bọn họ nghĩ, nó quả chẳng hề sai. 

Trên ghế chủ toạ, Ái Chân chỉ tay vào một cô gái nhân loại hiện vẫn còn đang múa, bảo: "Ngươi, lại đây".

Thanh âm không lớn, trái lại còn rất nhẹ nhàng, nghe rất thân thiện, nhưng chính cái sự "nhẹ nhàng, thân thiện" ấy đã khiến cho khuôn mặt người được gọi phải tái đi. Dễ thấy, nàng ta đang rất sợ hãi. Dù vậy, bước chân của cô gái nhân loại cũng không tính chậm. Sau khoảnh khắc rùng mình ngắn ngủi, lúc này nàng đã đặt chân lên các bậc thang, tiến đến bên cạnh Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

"Đ-Đại nhân".

"Không cần sợ." - Ái Chân trấn an, kế đấy thì yêu cầu - "Nói cho ta danh tự của ngươi".

Nhận thấy Ái Chân Kha Lạc Hoàng chẳng có vẻ gì là muốn thương hại mình, cô gái nhân loại cũng từ từ mà an định lại. Nàng kính cẩn: "Bẩm Đại nhân, nô tì họ Phạm, tên gọi là Chân Chân".

"Phạm Chân Chân?".

Ái Chân Kha Lạc Hoàng mỉm cười, xem chừng thích thú. 

Nụ cười ấy, đối với cô gái nhân loại Phạm Chân Chân thì thật rất thuần lương khả ái. Nàng cảm nhận như vậy. Trong đầu nàng thầm nghĩ: "Vị Đại nhân này hình như cũng không phải loại hung ác...".

Đó là một nhận xét sai lầm. Khẳng định là như vậy. Chẳng mất quá nhiều thời gian để Phạm Chân Chân tự mình nhận ra điều ấy. 

Vốn đang cười, thần sắc Ái Chân Kha Lạc Hoàng bỗng bất ngờ biến đổi. Thay thế nụ cười "thuần lương khả ái" là một vẻ hung ác lạnh lùng, sắc tựa như dao. Nhanh như chớp, nàng vươn tay đem cổ Phạm Chân Chân bắt lấy, trong sự bất lực của đối phương mà rằng:

"Phạm Chân Chân? Cái tên này của ngươi khiến ta rất là không vui đấy".

"Ư... ư..." Đã cảm nhận được hơi thở tử vong, Phạm Chân Chân càng ra sức giãy giụa, hai tay huơ loạn. 

Chỉ là... lại ích gì đây?

Thời điểm bị xà yêu Chân Cơ bắt về đây thì tu vi của Phạm Chân Chân nàng đã bị phong bế, hiện so với thế tục phàm nhân cũng chẳng khác gì. Lui một bước, kể cả khi nàng chưa bị phong bế tu vi, vẫn điều động được linh lực thì lại thế nào? Đứng trước Ái Chân Kha Lạc Hoàng, bá chủ Đông Hoang là Chân Cơ còn vô pháp phản kháng thì huống hồ một tiểu tu sĩ như Phạm Chân Chân nàng. 

Chết, đấy là kết cục đã định, không khác đi được. Đừng nghĩ tên gọi. Tên gọi bất quá một cái cớ mà thôi. Nguyên nhân thật sự, nó nằm ở chỗ khác: Trong số những nữ nhân nhân loại đang có mặt, Phạm Chân Chân nàng là người xinh đẹp nhất, có làn da trắng mịn nhất, vóc dáng cân đối nhất. Nói cách khác, theo nhận định của Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì... thịt của nàng ăn hẳn ngon nhất. 

Là thế đấy. Đúng như ba vị yêu vương Chân Cơ, Ban Viêm, Ngô Trạch đã nghĩ, cái "hương vị nguyên sơ" mà Ái Chân Kha Lạc Hoàng đề cập là sự tươi sống. Thay vì thịt chết thì nàng muốn ăn thịt sống. Phạm Chân Chân chính là "miếng thịt" mà Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng đã chọn. 

...

"Ư... ư...".

Trong cái siết của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, Phạm Chân Chân vẫn đang ra sức giãy giụa. Cái bộ dạng này... thật so với cảnh tượng con gà con chó sắp bị người đem đi giết mổ cũng chẳng khác gì nhau. 

Ngẫm... đáng thương lắm thay.

Chỉ là, có ai thương đây? 

Những nữ tử nhân loại khác, các nàng lo sợ cho mình nhiều hơn là cho Phạm Chân Chân. Ba vị yêu vương? Nhân - yêu hữu biệt, có gì đáng phải tiếc thương. Bọn họ có thương thì cũng chỉ thương cho bản thân mình thôi.

Còn Ái Chân Kha Lạc Hoàng ư?

Buồn cười. Năm đó, ngay đến muội muội mình là Mặc Nguyệt Kha Lạc Hoàng Ái Chân nàng còn có thể ăn tươi nuốt sống thì một nữ tử nhân loại nhỏ nhoi xa lạ lại nghĩa lý gì? Trong mắt Ái Chân thì Phạm Chân Chân e còn hèn mòn hơn cả con sâu cái kiến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau