TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 516 - Chương 520

Chương 516: Cùng chết

Trước sát tâm của Tôn Thi Hàn, thoạt đầu sư yêu Thác Hán đã bày ra dáng vẻ kinh sợ, xoay người trốn chạy; nhưng ngay sau đó, lúc thân ảnh Tôn Thi Hàn vừa mới tiếp cận thì sư yêu Thác Hán lại bỗng bất ngờ quay đầu. Hắn phản kích. Trông bộ dạng kia thì...

Thần tình hung ác, hai mắt đậm ý gian, dáng vẻ kia nào có nửa điểm giống kẻ đang bị trọng thương, trúng độc. 

"Không ổn!".

Ngó thấy sư yêu Thác Hán đột nhiên quay đầu phản kích, vẻ mặt lại lộ ra gian ý như vậy, Tôn Thi Hàn trong lòng không khỏi thầm hô. Để bảo đảm an toàn, nàng vội đình chỉ ngay ý định, thay vì tiếp tục lao lên, trực tiếp va chạm thì Tôn Thi Hàn nàng đã chuyển hướng tránh đi một chưởng của sư yêu Thác Hán. 

Nhưng, tính toán của nàng, bấy nhiêu vẫn là chưa đủ. Một chưởng kia của Thác Hán, Tôn Thi Hàn nàng đúng đã tránh được, tuy nhiên... Thác Hán, hắn không chỉ có duy nhất một thủ đoạn. 

Liền sau một chưởng nọ thì từ bụng Thác Hán, một tia lam quang cũng đã phóng ra. Lại nói, tia lam quang này, nó vốn chẳng phải linh lực. Nó là ám khí. Một cây ngân châm. 

Nghe có vẻ giống với thứ ám khí lúc nãy Tôn Thi Hàn đã dùng?

Không. Không phải giống. Thực ra thì Tuyệt Tình Châm của Tôn Thi Hàn và cây ngân châm mới vừa được sư yêu Thác Hán phóng ra đây, chúng chỉ là một. Thác Hán chỉ là lấy gậy của ông mà đập lưng ông thôi. Còn về tại sao Thác Hán lại làm được như vậy, cái này cũng chỉ có thể đợi hắn trả lời. 

Hiện tại...

"Ư...!".

... Tôn Thi Hàn, nàng đã trúng chiêu. Cây Tuyệt Tình Châm kia của nàng đã vừa mới xuyên qua người nàng. 

...

"Tỷ tỷ!".

"Cung chủ!".

"Cung chủ!".

...

Trong tiếng hô hoán của các cung nhân, sự dìu đỡ của Tôn Sở Sở, Tôn Thi Hàn một tay đặt ở trước ngực, cố gắng áp chế thương tích cùng độc tố. Cõi lòng nàng bây giờ, thật là lo ngại lắm. Sợ hãi? Cũng có đôi phần.

Trăm triệu lần nghĩ Tôn Thi Hàn nàng cũng không sao ngờ được cục diện sẽ biến ra như vầy. Tuyệt Tình Châm vốn dĩ là bảo vật của nàng, vậy mà vừa rồi nàng lại vô phương ngăn giữ... 

Đã bị Tuyệt Tình Châm đánh trúng thì cho dù có là tu sĩ chân nhân hậu kỳ đỉnh phong cũng chưa chắc trấn áp nổi chứ đừng nói một tên chân nhân trung kỳ như Thác Hán. Kết hợp với bộ dạng sinh long hoạt hổ bây giờ của hắn, dễ thấy Thác Hán hắn vốn cũng chẳng bị thương hay trúng độc cái gì. Một màn kinh hãi quay đầu bỏ chạy của hắn, xem ra chỉ là diễn kịch. 

Thế nhưng... chuyện này làm sao có thể xảy ra?

Tuyệt Tình Châm do nàng xuất ra ban nãy, không phải là đã xuyên qua tầng linh quang hộ thể, ghim vào người Thác Hán hắn rồi sao?

Tôn Thi Hàn, nàng thật tình vẫn chưa thể nào hiểu được. 

"Ha ha ha!".

Trái ngược với Tôn Thi Hàn, với Tôn Sở Sở, Thác Hán lúc này lại rất chi vui vẻ. Hắn cười mà rằng: "Tôn Thi Hàn, ngươi nghĩ bổn gia còn bất cẩn giống như năm đó sao?".

"Nói cho ngươi biết, bổn gia đã điều tra ngươi rất kỹ. Thực lực của ngươi thế nào, pháp bảo nắm giữ bao nhiêu, hết thảy bổn gia đều đã nghe ngóng tận tường. Hôm nay bổn gia tới đây, ngươi nghĩ là để tìm chết? Nực cười! Bổn gia há lại ngu ngốc như vậy?!".

Tôn Thi Hàn im lặng, nét mặt âm trầm. 

Thác Hán đột nhiên lại chạy tới Tuyết Linh Cung, Tôn Thi Hàn nàng sao lại chẳng nghi. Nàng đã thắc mắc. Và cũng chính bởi thắc mắc, dạ còn chưa rõ nên ban nãy nàng mới không xuất thủ, chỉ đứng bên ngoài quan sát. Tới khi thành công dùng Tuyệt Tình Châm ám toán, lúc ấy Tôn Thi Hàn nàng mới thực yên tâm, cho rằng đối phương ngông cuồng tự đại, vẫn ngu ngốc như xưa. Nào ngờ...

Thác Hán hôm nay quả đã khác xưa. Hắn thậm chí còn biết bày trò diễn kịch.

Tôn Thi Hàn đã tính sai, và sai lầm thì tất phải trả giá. Bằng chứng là thương tích cùng độc tố ở trong người nàng lúc này. Tuy nhiên, còn chưa phải kết thúc, đấy mới chỉ là bắt đầu. Theo sau sự gục ngã của nàng, Tuyết Linh Cung này chắc chắn cũng sẽ phải chịu cùng kết cục. Thác Hán kia đối với nàng có hận ý như vậy, hắn há lại bỏ qua cho các cung nhân Tuyết Linh Cung?

Bản thân đã trọng thương, đi kèm thương thế lại còn thêm cả kịch độc vốn vô phương hoá giải, Tôn Thi Hàn tự biết bây giờ Tuyết Linh Cung đã không ai đủ sức trấn áp Thác Hán được nữa, bèn cắn răng ra quyết định.

"Sở Sở." - Nàng nhìn muội muội, bảo - "Mau dẫn mọi người rời khỏi chỗ này".

"Tỷ tỷ?!"."Cung chủ...!".

Tôn Sở Sở và các cung nhân nghe Tôn Thi Hàn ra quyết định thì rất ngoài ý muốn. Nhưng nói thế không có nghĩa là các nàng không hiểu. Chí ít thì Tôn Sở Sở, tầng lớp trưởng lão ai nấy đều tường minh. 

Tuyệt Tình Châm là báu vật của Tuyết Linh Cung, uy năng hết sức ghê gớm. Đặc biệt là loại độc tố ẩn chứa bên trong kia. Loại độc này vốn không đơn thuần một dạng, một thuộc tính. Nó là sự tổng hợp, dung luyện của rất nhiều kỳ độc trong thiên hạ. Mỗi một đời cung chủ Tuyết Linh Cung, ai nấy đều ra sức bồi đắp, vì thế cho nên Tuyệt Tình Châm cũng càng ngày càng trở nên đáng sợ. Một loại độc như vậy, thuốc giải há lại có thể chế luyện?

Trên thực tế, thuốc giải nó vốn không có. Nói cách khác, độc tuyệt tình một khi trúng phải, người trúng chắc chắn là phải chết. Đừng nói chân chân trung kỳ, kể cả là chân nhân hậu kỳ đỉnh phong e cũng khó tránh kết cục này. An ổn được, hoạ may chỉ những bậc đại năng đã thoát ly chữ "phàm", đạt đến cái gọi là "tiên", là "thần". Giống như Lăng Tiểu Ngư...

Đáng tiếc, Tôn Thi Hàn lại không phải bậc đại năng. Tu vi của nàng mới bất quá là chân nhân trung kỳ đỉnh phong. Nàng đã trúng phải chất độc Tuyệt Tình kia thì cũng đồng nghĩa cái chết đã mười mươi trước mắt. Vấn đề bây giờ chỉ còn là thời gian, sớm hay muộn mà thôi.

Bảo mọi người rời khỏi Tuyết Linh Cung, ý tứ của Tôn Thi Hàn nàng lẽ nào còn chưa rõ? Nàng đây là muốn dùng chút hơi sức sau cùng của mình giữ chân Thác Hán, hòng kéo thêm thời gian cho mọi người trốn chạy...

"Tỷ tỷ, muội không đi." Thần tình kiên quyết, Tôn Sở Sở ngay lập tức từ chối yêu cầu của tỷ tỷ mình. 

Chạy? Tôn Sở Sở nàng sao có thể bỏ mặc tỷ tỷ được chứ?

Cũng cùng chung ý nghĩ, các vị trưởng lão, các cung nhân Tuyết Linh Cung, trước sau ai nấy đều biểu thị tâm ý của mình, đều không muốn đi.

"Cung chủ, thuộc hạ xin được ở lại!".

"Cung chủ, thuộc hạ xin được ở lại!".

"Cung chủ, chúng nô tì nguyện tồn vong cùng cung chủ!".

...

"Các ngươi...".

Tôn Thi Hàn đối với tình cảm của muội muội và các cung nhân rất là cảm động. Thường ngày nàng hay la mắng, trách phạt bọn họ như vậy, thế mà trong giây phút sinh tử tồn vong này bọn họ lại...

"Hỗn xược!" Kìm chế cơn xúc động trong lòng, Tôn Thi Hàn quát mắng. Đây đâu phải lúc làm theo cảm xúc cá nhân. Muội muội nàng, chúng cung nhân, bọn họ ở lại, kết cục chỉ có chết thôi. Trước khi chết, sợ là bọn họ còn bị tên nam nhân ti tiện kia làm nhục...

"Ta là cung chủ Tuyết Linh Cung này." - Tôn Thi Hàn gằn lên - "Lệnh của ta các ngươi dám trái?".

"Tất cả cút khỏi đây hết cho ta!!".
...

Tôn Thi Hàn là vậy, đã cố áp chế thương tích, đã bày ra bộ dạng rất chi hung dữ, thế nhưng hiệu quả thì... thật chẳng bao nhiêu. Tôn Sở Sở, các trưởng lão, chúng cung nhân, hết thảy đều không ai cho thấy là có ý định rời đi. 

"Các ngươi... Các ngươi...".

"Khục khục...".

"Tỷ tỷ!"

"Cung chủ!".

"Cung chủ!".

...

"Cung chủ, thuộc hạ sống là người Tuyết Linh Cung, chết là ma Tuyết Linh Cung. Chúng thuộc hạ hôm nay nguyện cùng cung chủ đồng sanh cộng tử!".

Đứng đầu trong các trưởng lão, một vị phụ nhân tóc bạc nói lớn. Nói xong, cũng không quản Tôn Thi Hàn có nguyện hay là không nguyện thì nàng đã bước ra trước.

"Các tỷ muội! Hãy cùng ta giết tên ác tặc này!".

"Sát!".

"Sát!".

"Sát!".

Hàng loạt những thanh kiếm ngân lên, trong tiếng hô hoán của vị trưởng lão nọ, cùng với nàng, những cung nhân khác nhanh chóng xông lên phía trước, vây giết sư yêu Thác Hán. 

Có thể trước một chân nhân trung kỳ đỉnh phong như Thác Hán các nàng thật không phải đối thủ, có thể hành động đang làm ra đây rất là dại dột, có thể hôm nay tất cả các nàng đều sẽ phải chết, nhưng... xá gì. Trong số các nàng, đa phần đều từng có cuộc sống bi đát, khốn cùng, may sao nhờ có Tôn Thi Hàn ra tay giúp đỡ, rộng cửa cưu mang mới an ổn tới ngày hôm nay...

Đúng là thường ngày Tôn Thi Hàn rất hay la mắng, trách phạt các nàng, nhưng sự che chở thì vẫn chưa bao giờ thay đổi. 

Tôn Thi Hàn đã trúng phải độc Tuyệt Tình, mười mươi phải chết, Tuyết Linh Cung này chắc chắn rồi sẽ bị hủy... Người vong, nhà mất, các nàng hà tất lại phải trốn chạy? 

Các nàng đã nương nhờ Tuyết Linh Cung bao nhiêu năm, hôm nay cũng nên cùng nó tàn lụi rồi.

...

Không hối, không tiếc, các trưởng lão, chúng cung nhân đem cả tính mạng mình ra để chiến đấu, chẳng cầu được sống, chỉ mong sao kéo được sư yêu Thác Hán cùng chết, coi như là vì Tôn Thi Hàn báo thù. Tiếc rằng... 

Chênh lệch vẫn cứ là chênh lệch. 

Chân nhân sơ kỳ, vấn đỉnh hậu kỳ, nhân số dù đông cũng chả có tác dụng gì. Các nàng không làm sao tổn hại được Thác Hán. Càng đánh, các nàng càng tổn thất nhiều thêm. Chỉ trong thoáng chốc, người chết, kẻ trọng thương đã nằm la liệt trên đất...

Tôn Thi Hàn chứng kiến mọi người chẳng khác nào những con thiêu thân từng người gục ngã, dạ quặn đau, lệ trào khoé mắt. 

Kết quả hôm nay, cái thảm cảnh này, hết thảy đều là từ Tôn Thi Hàn nàng mà ra. 

Giá như lúc này vị thần nhân kia có mặt tại Tuyết Linh Cung thì tốt biết bao nhiêu. Tôn Thi Hàn chợt nghĩ. Nàng chưa bao giờ tha thiết muốn được nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư giống như hiện tại. Tiếc thay, hắn không ở đây. Cùng với Tôn Tiểu Yến, hắn đã đi ra ngoài, thời điểm trở về thì chưa biết khi nào. 

"Có lẽ lúc hắn quay lại thì Tuyết Linh Cung đã không còn nữa rồi".

Bi thương, trách móc, oán hận, Tôn Thi Hàn hét lên một tiếng. Mặc kệ thương tích, mặc kệ độc tố đang hủy hoại thân thể mình, nàng lao thẳng về phía sư yêu Thác Hán, muốn dùng chút sức lực cuối cùng của mình để kéo hắn xuống chốn cửu tuyền.

Nàng... muốn tự bạo!

Chương 517: Bi phẫn

"Thác Hán!!".

Trong tiếng hét chất đầy hận ý, mang tâm quyết tử, Tôn Thi Hàn cố gắng rút ngắn khoảng cách với sư yêu Thác Hán nhất có thể. 

Tôn Thi Hàn nàng chỉ có thể tự bạo một lần. Đã đem tất cả mọi thứ ra, đã hi sinh tới như vậy, ngay đến cơ hội chuyển thế luân hồi cũng từ bỏ, nếu mà không thể kéo theo Thác Hán xuống cửu tuyền thì thật bi ai lắm thay. 

"Nữ nhân điên này..." Chứng kiến cử chỉ điên cuồng của Tôn Thi Hàn, ở bên này sư yêu Thác Hán cũng âm thầm kiêng kỵ. Hắn vội vàng vung lên cự phủ bổ ra một nhát hòng ngăn chặn.

Với một phủ toàn lực này, hắn đã nghĩ Tôn Thi Hàn sẽ thoái lui, hoặc chí ít thì cũng phải tạm tránh. Ấy vậy mà không...

Thác Hán hắn vẫn còn đánh giá quá thấp mức độ điên cuồng của nữ nhân trước mặt mình. Tôn Thi Hàn, nàng chẳng có tí biểu hiện gì là định tránh né cả. Nàng vẫn như cũ, một đường lao lên. 

Nhát bổ từ hắc sắc cự phủ của Thác Hán ư?

Với một kẻ đã quyết tìm chết thì há lại sợ thân thể tổn thương?!

Mắt long sòng sọc, khuôn mặt dữ dằn, Tôn Thi Hàn lúc này trông còn đáng sợ hơn là ác thú. Bọc trong lam quang chói loà, nàng trực tiếp dùng tay tiếp lấy một phủ kia của Thác Hán. 

Tại thời điểm tiếp xúc, hai luồng lực lượng xông thẳng vào nhau, cấp độ khá là tương đồng. Tuy nhiên, xét ở sự sắc bén thì... Một bên là da thịt, một bên lại là xuất từ pháp bảo, há có thể đánh đồng?

Tôn Thi Hàn đúng đã phá được một phủ kia, nhưng lúc phủ ảnh tan vỡ thì cánh tay phải nàng, nó cũng hoại theo. Bắt đầu từ những ngón tay thon thả yêu kiều, tiếp đến là cổ tay, cẳng tay, khủy tay, trong nháy mắt, toàn bộ đều nát vụn.

Đau, hẳn rồi. Thịt da gân cốt bị phá huỷ như thế, làm sao lại chẳng đau cho được? Tôn Thi Hàn nào phải sắt đá cỏ cây hay là thần nhân thánh giả. Nàng bất quá chỉ là một con người...

Đau, Tôn Thi Hàn nàng biết chứ. Chỉ là... Đau không bằng oán. 

Biết bao nhiêu cung nhân của Tuyết Linh Cung nàng đã gục ngã, ở trong số đó, có những đứa trẻ mà Tôn Thi Hàn nàng từng tự tay cưu mang, đem chúng về nuôi dưỡng. Cảm tình sao lại chẳng có đây?

Bọn họ chết rồi. Những đứa trẻ của nàng, những tỷ muội của nàng... Tôn Thi Hàn nàng phải báo thù cho họ. Nàng nhất định phải giết chết Thác Hán - tên nam nhân ti tiện kia!

Mặc cho một cánh tay đã mất, bất chấp phủ tạng đang bị độc tố làm cho hủ bại, Tôn Thi Hàn vẫn quyết tâm thực hiện đến cùng. Bằng sự chấp nhất cùng thân pháp cực hạn của mình, rốt cuộc thì lúc này nàng cũng đã thành công tiếp cận kẻ thù. Nhận thấy khoảng cách đã đủ, một khi đem cả thân thể lẫn thần hồn mình tự bạo thì đối phương chắc chắn cũng sẽ phải bồi táng theo, Tôn Thi Hàn không chờ đợi thêm nữa, lập tức cho mọi thứ nổ tung. 

"Tỷ tỷ!!".

...

"Oành!!", một tiếng nổ thật dữ dội, đủ sức biến toàn bộ Tuyết Linh Cung thành bình địa, đấy là những gì mà Tôn Sở Sở đã nghĩ. Tuy nhiên thực tế, chuyện lại diễn ra theo một chiều hướng hoàn toàn sai biệt. Đã chẳng có tiếng nổ đinh tai nào hết. Và Tôn Thi Hàn - kẻ quyết tạo ra vụ nổ kia, nàng cũng đang còn sống. 

Dị biến đã xảy ra. 

Vừa rồi, ngay đúng khoảnh khắc Tôn Thi Hàn sắp tự bạo thì từ chỗ Thác Hán, một sợi dây màu đen đã bay ra. Chính nó đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện. Chẳng biết tại sao, thời điểm bị sợi dây kia trói giữ thì thân thể Tôn Thi Hàn liền cứng đờ, bên trong cơ thể linh lực cũng ngưng lưu chuyển, khiến nàng vô pháp điều động. Vì lẽ đó, ý muốn tự bạo của nàng đã không cách nào thực hiện tiếp được. Từ trên không trung, hiện Tôn Thi Hàn nàng đã vừa rơi xuống đất, một cái nhích tay thậm chí cũng chẳng thể.

"Tỷ tỷ!".

"Cung chủ!".

Tôn Sở Sở, các trưởng lão và chúng cung nhân còn sót lại chứng kiến cảnh ấy thì kinh hô, đồng loạt lao tới.

"Hừ!".

Chợt, một tiếng hừ lạnh cất lên. Tiếp đấy, một thanh cự phủ màu đen bay ra, liên tục bổ hẳn ba đường, đem tất cả những người định lao đến đánh bay. Kẻ chết, người trọng thương, đứng lên còn khó.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa hết thảy đều như vậy, ở trong tình trạng kia. Ít nhất thì Tôn Sở Sở, nàng vẫn đủ khả năng để gượng dậy. Tốt xấu gì cũng là chân nhân trung kỳ cấp bậc, há đâu gục ngã dễ dàng như thế.

"Tỷ tỷ...".

Mắt thấy Tôn Sở Sở lại đang tính lao lên, sư yêu Thác Hán nhíu mày. Thân ảnh bất chợt tán đi, đến khi lần nữa xuất hiện thì hắn đã ở sát ngay bên cạnh Tôn Sở Sở.

"Ba! Ba! Ba!".

Liên tiếp ba chưởng được xuất ra, lợi dụng sự mất bình tĩnh, rất chi bất cẩn của Tôn Sở Sở, Thác Hán đã rất nhanh liền đem nàng đánh trọng thương, bất tỉnh luôn tại đương trường."Lấy trứng chọi đá, một lũ ngu ngốc!".

...

Sau khi đã đem Tôn Sở Sở cùng đám cung nhân đánh cho tan nát hết, lúc này sư yêu Thác Hán mới trở lại chỗ Tôn Thi Hàn nằm.

So với trước thì hiện tại tình trạng của Tôn Thi Hàn càng thêm thảm hại. Nếu ban nãy mới chỉ có cánh tay bên phải thì bây giờ, một phần khuôn mặt, cổ, bụng và ngực của Tôn Thi Hàn cũng đã bị phá hủy. Cái này không phải Thác Hán làm, đấy là hậu quả do chất độc Tuyệt Tình gây ra. 

Cơ thể nàng, nó đang hủ bại.

...

"Chậc...".

Cúi xem mỹ nhân nay đã hoá thành sửu nhân, sư yêu Thác Hán tặc lưỡi lắc đầu ra chiều tiếc hận.

"Vốn dĩ lúc đầu bổn gia tính lột hết quần áo của ngươi xuống, chơi đùa với ngươi một chút, nhưng bây giờ... Trông cái bộ dạng này của ngươi, sợ đem ném cho đám súc sinh chúng còn chả thèm...".

"Nhưng mà không sao. Tôn Thi Hàn ngươi không thể thì vẫn còn muội muội của ngươi, cung nhân của ngươi".

"Ngươi... Ngươi... ư...!".

Nhìn ánh mắt phẫn hận cùng dòng máu màu lam vừa chảy ra khỏi miệng Tôn Thi Hàn, sư yêu Thác Hán lại càng thích thú: "Ha ha... Tôn Thi Hàn, có phải rất kích động? Rất muốn giết bổn gia?".

"Aizz... Thật là đáng tiếc. Tôn Thi Hàn ngươi đâu còn sức nữa. Ngươi xem, thân thể của ngươi đang hủ bại đây này. Ngươi bây giờ có khác gì một đống thịt bầy nhầy đâu...".

...

"Tôn Thi Hàn, coi bộ ngươi cũng sắp đứt hơi rồi. Thôi thì trước khi ngươi chết, bổn gia sẽ để ngươi được thưởng thức khung cảnh nam nữ hoan ái là thế nào".

"Vừa rồi bổn gia ra tay rất có chừng mực. Muội muội của ngươi, các cung nhân của ngươi, đại đa số bổn gia chỉ đem đánh ngất đi thôi, vẫn còn sống. Bổn gia đây cũng không thích cưỡng gian xác chết đâu... Ha ha ha...".

"... Khốn... Ngươi...!!" Tôn Thi Hàn thật rất muốn đem Thác Hán ăn tươi nuốt sống liền ngay tức khắc. Nàng muốn băm vằm hắn ra thành trăm ngàn mảnh! 

Nhưng cơ thể nàng... Một ngón tay còn vô pháp nhích động thì nói gì đứng lên mà đánh đấm. Nàng đã bất lực rồi. Trong phẫn có bi, Tôn Thi Hàn ứa nước mắt, miệng lại trào máu tươi..."Ha ha ha! Thật là sảng khoái!" Nằm dưới đất Tôn Thi Hàn càng đau đớn, oán hận bao nhiêu thì bên cạnh nàng, sư yêu Thác Hán lại càng khoái trá bấy nhiêu. Hắn cười to, nhấc chân tiến tới chỗ Tôn Sở Sở.

Rồi, "rẹt" "rẹt" mấy tiếng, quần áo trên người Tôn Sở Sở đã liền bị hắn xé rách. Ba lớp y phục thì hai lớp trường y và trung y hiện đều đã trở thành những mảnh vụn được vứt ngổn ngang trên đất.

"Không được đụng đến muội ta! Không được...!!".

Đáp lại Tôn Thi Hàn chỉ có những tiếng cười châm chọc, hả hê.

"Ha ha ha! Tôn Thi Hàn! Ngươi mở to mắt ra mà nhìn! Hãy xem bổn gia đem muội ngươi dày vò như thế nào!".

"Ha ha ha! Tôn Thi Hàn ngươi một đời cô quả, mấy chuyện hoan lạc này chắc là chưa từng được nếm qua đi! Ha ha ha...".

Lòng mang ác tâm, quyết phải khiến cho Tôn Thi Hàn chết trong đau đớn, thống khổ tột cùng, cũng đồng thời là vì để thoả mãn dục vọng của chính bản thân mình, sư yêu Thác Hán chẳng nhiều lời thêm nữa, lập tức cúi người đem hai mảnh nội y trên dưới còn sót trên người Tôn Sở Sở cởi ra. 

Sau khi cởi xong, hắn lè lưỡi liếm môi mấy lượt, trong họng đánh "ực" một tiếng, bộ dáng tà dâm không thể tả. 

"Khà khà... Mỹ nhân, bổn gia tới đây!".

"Không... Sở Sở...!!".

...

Điên cuồng la hét, đấy là tất cả những gì Tôn Thi Hàn còn có thể làm được lúc này. Sợi dây đang trói buộc nàng đây, uy năng quá là ghê gớm đi. Nó thậm chí còn phong toả luôn thần hồn của nàng...

Nguyên thần dẫu muốn xuất cũng không được, Tôn Thi Hàn hoàn toàn tuyệt vọng. 

Thần nhân! Lăng Tiểu Ngư! Ngươi rốt cuộc đang ở đâu?!

Rốt cuộc là đang ở đâu?!!

Một chút bình tĩnh Tôn Thi Hàn cũng đã không còn, từ trong tâm trí, nàng chợt nghĩ đến Lăng Tiểu Ngư, đem tên hắn ra mà hô gọi. Có bi, có oán...

Nàng đang trách hắn.

Nàng trách tại sao hắn lại không ở Tuyết Linh Cung lúc này. Nàng trách thiên ý thật biết trêu ngươi. Tên nam nhân ti tiện Thác Hán kia sớm không đến muộn không đến lại chọn đúng ngay lúc Lăng Tiểu Ngư ra ngoài thì bỗng nhiên mò tới... Nếu như Lăng Tiểu Ngư hắn có mặt ở đây, như vậy Tuyết Linh Cung đâu phải gặp hoạ, nàng đâu phải chết, và muội muội nàng đâu bị người ta đem ra chà đạp...

Lăng Tiểu Ngư...!!!

Tôn Thi Hàn hét lên một câu sau cùng như thế (dĩ nhiên là ở trong ý nghĩ), rồi triệt để ngất đi. Vừa bị độc tố hủy hoại, nội tâm lại đau đớn, phẫn hận như vậy, Tôn Thi Hàn nàng làm sao mà chịu thêm được nữa. Mạnh mẽ đến mấy thì Tôn Thi Hàn nàng vẫn chỉ là một nữ nhân mà thôi...

Tôn Thi Hàn đã ngất, cũng có thể là đã chết; hình ảnh đó, sư yêu Thác Hán tất nhiên thấy được. Dù vậy, hắn cũng chỉ hơi tiếc nuối một chút rồi thôi. Thác Hán hắn sao có thể vì Tôn Thi Hàn đã không còn nhìn được mà buông tha cho Tôn Sở Sở.

Không. Hắn vẫn sẽ chà đạp Tôn Sở Sở, vẫn sẽ chà đạp những cung nhân của Tuyết Linh Cung này. Nhiều nữ nhân xinh đẹp như vầy, nếu mà bỏ qua thì thật đáng tiếc a. Trước cứ thoả thê cường bạo vài người, số còn lại thì sau sẽ mang hết về Đông Hoang để thái bổ dần vậy.

Thác Hán ác tâm nghĩ. Trong tiếng cười hèn mọn, hắn đem bộ quần áo thô kệch của mình cởi ra. 

Chỉ là... Thắt lưng vừa mới vứt xong, quần còn chưa kịp kéo xuống thì một thanh âm chợt cất lên.

"Sư phụ!".

Liền sau đó, hai thân ảnh xuất hiện. Một nam một nữ. Nữ chính là Tôn Tiểu Yến - kẻ vừa hô gọi. Còn nam... Thân khoác hắc sắc trường y, đeo mặt nạ xám, chẳng Lăng Tiểu Ngư thì ai?

p/s: Dành cho những ai đang thắc mắc: Tuy Tôn Thi Hàn xuất hiện hơi muộn nhưng vốn thuộc tuyến nhân vật chính, có dính líu với Lăng Tiểu Ngư rất nhiều nhé mọi người, vì thế đừng thắc mắc tại sao mình lại viết kỹ về vị cung chủ này tới như vậy.

Về sau, khi Lăng Tiểu Ngư gặp lại Lăng Thanh Trúc thì mọi chuyện sẽ thú vị lắm...

Chương 518: Muốn bảo hộ thì tự ngươi bảo hộ

"Sư phụ!".

Tôn Tiểu Yến nhìn thấy ân sư là Tôn Sở Sở đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, nằm bất động dưới đất thì hoảng hốt kinh hô, vội chạy ngay tới. Bên cạnh nàng, Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng có ý tứ cản ngăn, để mặc nàng đi. 

Nếu là bình thường, nếu Tôn Tiểu Yến cũng giống như đám trưởng lão, chúng cung nhân khác của Tuyết Linh Cung, sư yêu Thác Hán khẳng định sẽ xuất thủ ngay. Bắt giữ hoặc giết chết, tùy tâm ý hắn. Thế nhưng ở trong trường hợp này... 

Có thể vô thanh vô tức xuất hiện cách hắn chưa đầy trăm bước chân mà Thác Hán hắn lại chẳng hay biết chút gì, điều này cho thấy đối phương vốn không phải thuộc loại tầm thường. Nói không chừng có pháp bảo ghê gớm, thủ đoạn kinh nhân nào đó. Hoặc thậm chí...

Thác Hán không ngốc, ham muốn tuy có nhưng còn chưa tới mức t*ng trùng thượng não, chẳng suy nghĩ được gì. Nghe theo lý trí, hắn thận trọng đem Tôn Sở Sở bắt lấy, dùng tay bóp cổ nàng, đưa ra mà uy hiếp. 

"Sư phụ!".

Trước sự uy hiếp của sư yêu Thác Hán, Tôn Tiểu Yến buộc phải đình chỉ bước chân. 

"Mau thả sư phụ ta ra!".

Sư yêu Thác Hán chưa nói gì. Hắn im lặng quan sát. 

Chừng khi đã chính thức xác nhận Tôn Tiểu Yến cũng chỉ là một tiểu cô nương miệng còn hôi sữa, tu vị bất quá mới luyện khí hậu kỳ thì hắn lại chuyển mắt sang nhìn Lăng Tiểu Ngư - kẻ đang chậm rãi đạp hư không mà bước.

"Tu vi kẻ này...".

Thác Hán cố tận lực triển khai pháp nhãn đến mức tối đa nhưng vẫn không thể nhìn ra được độ sâu cạn của Lăng Tiểu Ngư thì nội tâm liền trở nên trầm trọng. Trong đầu mình, hắn âm thầm suy tính...

Nhưng Thác Hán hắn tính còn chưa xong thì từ nơi đối diện, tiếng Lăng Tiểu Ngư đã truyền tới.

"Lấy máu trả máu, lấy mạng đền mạng".

Thanh âm nhàn nhạt, giai điệu có chút xa xăm, tựa như vọng lên từ chốn thâm uyên, tận nơi cùng cốc nào đó. Nó khiến cho thần trí người nghe phải bất giác mà rung lên, chợt thấy lạnh lẽo. 

Ớn lạnh, Thác Hán chính đang như thế. Chẳng hiểu tại sao khi nghe xong tám chữ "Lấy máu trả máu, lấy mạng đền mạng" kia của kẻ đeo mặt nạ xám thì cõi lòng hắn bỗng run rẩy, chân lông cũng theo đó mà co thắt, hoá thành da gà.

"Kẻ kia rất nguy hiểm!" Không cần phải quan sát thêm nữa, Thác Hán hiện đã có thể kết luận ngay. Cái dáng vẻ hờ hững bước đi kia, thanh âm ma mị ấy, bấy nhiêu thôi là quá đủ để cho Thác Hán hắn cảm nhận được rồi.

"Chạy", đấy là ý nghĩ tiếp theo hiện lên trong đầu sư yêu Thác Hán. Và... thực tế thì hắn đúng là đã toan lợi dụng Tôn Sở Sở để mà bỏ chạy. Có điều là... Tính là một chuyện, hoàn thành được hay không đấy lại là chuyện khác. 

Vốn đang chậm rãi bước giữa hư không, cả người Lăng Tiểu Ngư đột nhiên tiêu thất. Sát na ngắn ngủi, khi mà sư yêu Thác Hán thậm chí còn chưa kịp làm ra được phản ứng gì thì thân ảnh hắn đã tiếp cận.

Không trước, cũng chẳng sau, vị trí Lăng Tiểu Ngư xuất hiện là ngay bên hông Thác Hán. 

Theo lý, khi địch nhân tiếp cận mình như vậy, Thác Hán hẳn phải lập tức vung quyền múa cước, hoặc chí ít cũng nên khẩn trương tránh đi mới phải, ấy vậy mà không, Thác Hán không đánh, cũng chẳng hề tránh né. Hắn vẫn đứng yên ngay đấy, một cái nhích tay quay đầu đều không có. Rõ ràng, Thác Hán hắn đã bị người khống chế.

Và người đã khống chế hắn - Lăng Tiểu Ngư... Hắn chưa nói thêm gì khác. Việc hắn làm hiện chỉ là đem Tôn Sở Sở kéo ra khỏi người Thác Hán rồi giao cho nghĩa muội Tôn Tiểu Yến của mình. Xong xuôi đâu đấy, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới quay lại nhìn Thác Hán.

Nơi đáy mắt Lăng Tiểu Ngư, một tia kim quang chợt loé lên lên. Cùng lúc, phía đối diện, sư yêu Thác Hán lập tức trợn trừng, vẻ mặt rất chi khiếp hãi. 

Hắn... đang bị sưu hồn.

...

Thời gian chẳng tính lâu, vài ba giây bất quá thì việc sưu hồn đã kết thúc.Đã tỏ tường mọi sự, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới hé môi, thanh âm lãnh đạm: "Ngươi đáng phải chết. Trong tột cùng thống khổ".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư thì đôi mắt hắn cũng liền ánh lên kim quang một lần nữa. Tất nhiên lần này không phải sưu hồn. Đấy là nhiếp hồn. Lăng Tiểu Ngư, hắn đang dụng cực hình đối với linh hồn của sư yêu Thác Hán. Phương thức cũng tương tự như cái cách đã từng làm với Tôn Sở Sở, với Tôn Thi Hàn. Có điều là so với Tôn Sở Sở và Tôn Thi Hàn thì những gì Thác Hán phải gánh chịu, nó còn kinh khủng hơn gấp trăm lần. Đây không phải chấn nhiếp. Nó là tra tấn. Cực kỳ tàn bạo!

Nếu như lúc trước, trải nghiệm của hai tỷ muội Tôn Thi Hàn - Tôn Sở Sở chỉ là bị giam cầm, phải chứng kiến các oan hồn lệ quỷ gào khóc kêu la, các quái thú nhe nanh múa vuốt chực chờ cắn xé mình thì bây giờ, những gì Thác Hán đang phải hứng chịu lại là thực sự bị cắn, bị ăn. Xung quanh hắn lúc này, có hàng trăm con côn trùng, giòi bọ đang thi nhau gặm nhấm. 

Chúng cắn chân hắn tay hắn, chúng ăn mắt hắn, lưỡi hắn, chúng nhâm nhi phủ tạng hắn... 

Đau đớn quá! Thật là đau đớn quá! Thác Hán, hắn la, hắn gào. Nhưng có gào thét bao nhiêu hết thảy đều chỉ là vô ích. Linh hồn hắn, nó đang bị giam cầm. Hắn không thể cựa quậy. Hắn chỉ có thể mở to hai mắt ra mà nhìn từng bộ phận trên thân thể mình bị lũ côn trùng, giòi bọ đục khoét...

Cứ thế, trong đau đớn, tột cùng thống khổ, linh hồn của Thác Hán bị ăn dần ăn dần... tận cho tới khi chẳng còn sót lại chút gì nữa.

...

"Ca! Ca! Sư phụ, cung chủ, các sư tỷ...!".

"Tiểu Yến, bình tĩnh".

Trông nghĩa muội hoảng loạn, Lăng Tiểu Ngư liền âm thầm dùng đạo thuật để giúp nàng ổn định tâm tình. Rồi bảo: "Ca sẽ chữa trị cho họ".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư lập tức hành động luôn. 

Lấy Lăng Tiểu Ngư hắn làm trung tâm, trong bán kính mấy trăm thước dư, một kết giới mau chóng được tạo ra. Rồi, từ trong thân thể Lăng Tiểu Ngư hắn, hàng trăm sợi tơ mảnh màu xám tràn ra khắp bốn phương tám hướng, tiến nhập vào người các cung nhân Tuyết Linh Cung...

...

Một lúc sau.

Trải qua một hồi được Lăng Tiểu Ngư dùng hỗn nguyên chi lực cứu trị, các cung nhân Tuyết Linh Cung cũng dần hồi tỉnh. Mặc dù thương thế chưa phải đã hoàn toàn khang phục, nhưng chí ít tính mạng xem như đã được bảo toàn. Tuy nhiên...

Lăng Tiểu Ngư có thể là thần nhân, nhưng năng lực còn chưa phải vô hạn. So với chân thân tiền kiếp, một phần vạn hắn còn chẳng bằng. Thế nên chuyện đảo ngược sinh tử, giờ phút này hắn còn chưa làm nổi. Nói cách khác, hắn chỉ cứu được người còn sống, không thể cứu được kẻ đã chết. May sao, trong số những người còn sống đó vẫn có Tôn Sở Sở, vẫn có La Sương, vẫn có Hàm Yên - những người thân thuộc nhất với Tôn Tiểu Yến tại Tuyết Linh Cung này. Còn về phần Tôn Thi Hàn - chủ nhân Tuyết Linh Cung...

"Trưởng lão! Xin ngài hãy cứu tỷ tỷ!" Vừa được cứu trị, Tôn Sở Sở dùng cả hai tay bấu víu vạt áo Lăng Tiểu Ngư, vì tỷ tỷ mình mà khẩn cầu. 

Liền theo đó, những người khác cũng hướng hắn dập đầu bái lạy.

"Cầu xin trưởng lão hãy cứu cung chủ!".

"Cầu xin trưởng lão hãy cứu cung chủ!".

...

"Ca..." Cũng cùng chung ý tứ, Tôn Tiểu Yến dùng ánh mắt trông mong nhìn Lăng Tiểu Ngư. 

Tuy đối với Tôn Tiểu Yến nàng, Tôn Thi Hàn cũng không thân cận gì mấy, thế nhưng theo như nàng cảm nhận thì Tôn Thi Hàn vốn chẳng phải người xấu. Trái lại, cung chủ người rất tốt. Nhờ có người mà cung nhân Tuyết Linh Cung mới không bị ngoại nhân ức hiếp, có thể an ổn sinh sống tại Bắc Nguyên này. Lại nói, kể cả khi Tôn Thi Hàn có là người xấu đi nữa thì thân phận cũng là tỷ tỷ của sư phụ nàng, Tôn Tiểu Yến nàng sao có thể đành tâm bỏ mặc được?

Lăng Tiểu Ngư có chút trầm mặc, nhưng rồi cũng nói: "Ta không phải không muốn cứu nàng, chỉ là cơ thể của nàng...".

Mấy lời này của Lăng Tiểu Ngư đều là thật tâm. Tình trạng của Tôn Thi Hàn bây giờ, quả rất tồi tệ. Tay chân, phủ tạng của nàng, hết thảy đều đã biến thành một đống máu thịt bầy nhầy, khuôn mặt nàng cũng đã tan chảy gần phân nửa rồi. Hỗn nguyên chi lực của hắn, cùng lắm chỉ có thể giúp nàng thanh tỉnh, duy trì thêm một chút....

"Trưởng lão..." - Tự hiểu lấy tình trạng của bản thân, Tôn Thi Hàn chẳng trông mong chi nữa. Nàng dùng chút sức lực sau cùng hướng Lăng Tiểu Ngư mà gửi gắm tâm nguyện - "... Xin ngài... giúp ta... giúp ta bảo hộ... cho các nàng...".

"Tỷ tỷ...".

"Cung chủ...".

Tới giây phút sau cùng Tôn Thi Hàn vậy mà vẫn vì cung nhân Tuyết Linh Cung mà lo nghĩ, tấm lòng cao đẹp ấy đã khiến cho Tôn Sở Sở và mọi người xúc động, thanh âm nghẹn ngào.

Thử hỏi trên thế gian này, có được mấy người cung chủ giống như Tôn Thi Hàn nàng đây?

"Đấy là tâm nguyện sau cùng của ngươi?" Lăng Tiểu Ngư nhìn vào đôi mắt đã bị chất độc hủy hoại, hiện chỉ còn lại một con của Tôn Thi Hàn, hỏi.

"... Bảo hộ... các nàng..." Và đó chính là câu trả lời từ Tôn Thi Hàn. 

Tâm nguyện của nàng, chỉ có như thế thôi. Lúc Tôn Thi Hàn nàng còn sống, có nàng toạ trấn tại Tuyết Linh Cung thì kẻ khác sẽ không dám làm càn, nhưng một khi nàng chết rồi... Một mình muội muội Tôn Sở Sở của nàng sẽ chẳng cách nào chống đỡ nổi. Sớm hay muộn thì Tuyết Linh Cung cũng sẽ vong, các cung nhân Tuyết Linh Cung cũng sẽ gánh chịu tai ương. Vì lẽ đó, nàng mong Lăng Tiểu Ngư thay nàng chiếu cố cho bọn họ. Hắn là thần nhân, có hắn toạ trấn thì Tuyết Linh Cung sẽ tuyệt đối bình an.

"Muốn dùng ta làm chỗ dựa cho Tuyết Linh Cung, Tôn Thi Hàn ngươi cũng thật biết tính toán đấy".

"Ca..." Nghe qua câu nói nọ, tưởng Lăng Tiểu Ngư từ chối, Tôn Tiểu Yến liền hô gọi. Những người khác, bọn họ cũng dùng ánh mắt khẩn cầu.

Tâm nguyện sau cùng của cung chủ, lẽ nào trưởng lão ngài cũng nhẫn tâm từ chối hay sao?

Lăng Tiểu Ngư thấy hết, cũng hiểu hết nhưng không giải thích gì. Hắn chỉ cúi xem Tôn Thi Hàn, bảo với nàng: "Tuyết Linh Cung là của ngươi, cung nhân cũng là của ngươi, muốn bảo hộ thì ngươi phải tự mình bảo hộ".

Chương 519: Tôn thi hàn cũng biết xấu hổ

Tự mình bảo hộ?

Kẻ đã chết thì làm sao có thể bảo hộ cho người khác được?

Trừ phi...

Trong con mắt còn chưa bị chất độc Tuyệt Tình hủy hoại của Tôn Thi Hàn, một tia tinh quang bất giác ánh lên. 

"Ca." - Ở bên cạnh, Tôn Tiểu Yến cũng khá bất ngờ - "Ca nói vậy... Có phải cung chủ vẫn có thể cứu?!".

Lăng Tiểu Ngư không trực tiếp trả lời mà nghiêm túc bảo: "Tiểu Yến, lui lại một chút".

Hiểu là ca mình sắp bày ra đại thủ đoạn nào đó, Tôn Tiểu Yến chẳng dám nhiều lời, lập tức thoái lui ngay. Tôn Sở Sở cùng những cung nhân khác cũng là như vậy, nhanh chóng làm theo. Loáng cái, trong bán kính hai mươi thước lúc này chỉ còn lại Lăng Tiểu Ngư và Tôn Thi Hàn. 

Dưới những ánh mắt trông mong của chúng nữ, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc thi pháp. Ở trên lưng hắn, đồ hình Thái cực nổi lên, âm - dương bắt đầu luân chuyển. Nháy mắt, lấy Lăng Tiểu Ngư hắn làm trung tâm, một kết giới màu xám được tạo ra, đem hắn và Tôn Thi Hàn bao lấy.

Trong kết giới ấy, Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ kết ấn. Tới khi ấn thành, hắn đem nó đặt tại hư không, ngay phía trên Tôn Thi Hàn, cách lồng ngực nàng một khoảng tầm hai gang tay. 

Theo một tiếng "Thu!" của hắn, từ trong thân thể hủ bại của Tôn Thi Hàn, một bóng trắng bị kéo ra, được dấu ấn hắc ngư nơi lòng bàn tay phải hắn hút lấy. Nhưng còn chưa hết. Tiếp sau bóng trắng kia, những cái bóng trắng khác cũng mau chóng xuất hiện, trừ độ đậm nhạt sai biệt ra thì hình dáng hoàn toàn giống hệt như nhau. Trước sau gộp lại, tất thảy là ba cái.

Đấy chính thị cái gọi tam hồn thất phách. 

...

"Trưởng lão, tỷ tỷ...?".

"Ca, cung chủ...?".

Kết giới vừa mới được Lăng Tiểu Ngư thu hồi thì Tôn Sở Sở và Tôn Tiểu Yến đã liền chạy đến, đồng thanh hỏi.

Lăng Tiểu Ngư nhìn qua các nàng một chút, rồi nhìn xuống thân xác đã hủ bại của Tôn Thi Hàn, nói: "Thân thể của nàng ta đã bị phá hủy, đan điền, phủ tạng đều đã mất, căn bản là không thể cứu sống. Ta chỉ có thể dùng đạo pháp của mình che mắt thiên địa, âm thầm đem ba hồn bảy phách của nàng lưu giữ. Đợi tìm được một nhân thể thích hợp, chừng đó ta sẽ giúp cho nàng được hoàn dương".

"Ca, cung chủ thật sẽ sống lại?".

Lăng Tiểu Ngư đặt bàn tay lên đầu Tôn Tiểu Yến, chắc như đinh đóng cột: "Yên tâm, ca nói được tất làm được".

...

...

Sư yêu Thác Hán từ Đông Hoang mò tới đã gây cho Tuyết Linh Cung rất nhiều tổn thất. Kẻ thì chết, người thì trọng thương, kiến trúc cũng bị hủy đi không ít. Đây là tai hoạ.

Cái hoạ này, đưa đến thì dĩ nhiên chính là Tôn Thi Hàn. Năm đó tại Đông Hoang, nếu Tôn Thi Hàn nàng không đánh mù một mắt Thác Hán thì lý đâu hắn lại ôm hận trong lòng, nuôi chí báo thù?

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa Tôn Thi Hàn sai. Đông Hoang năm đó, Tôn Thi Hàn nàng vốn đâu mong muốn đi gây thù chuốc oán với ai. Hết thảy đều là tại tên Thác Hán kia nhìn thấy nàng có dung nhan diễm kiều, động tà tâm nên ra tay đó chứ. Tôn Thi Hàn nàng xét cho cùng chỉ là vì tự vệ. Tai ương, nếu muốn trách thì phải trách ở số mệnh. 

Còn may, kiếp số Tuyết Linh Cung còn chưa tận. Nhờ có Lăng Tiểu Ngư trở về kịp lúc mà tai hoạ đã được giải trừ. Đành rằng nhiều cung nhân đã chết, nhưng sống sót thì cũng không phải là quá ít ỏi hiếm hoi. Thêm nữa, với việc ba hồn bảy phách của Tôn Thi Hàn đã được bảo lưu, như vậy cơ hội để nàng sống lại là vẫn có. Khả năng còn gần như tuyệt đối. Lăng Tiểu Ngư, chính hắn đã khẳng định mình có thể...

Tôn Thi Hàn còn, cung nhân Tuyết Linh Cung còn, lại cộng thêm một hậu trường vững chắc là Lăng Tiểu Ngư nữa, Bắc Nguyên ai dám động? 

Những ngày tiếp theo, Tuyết Linh Cung nhất định vẫn sẽ an ổn mà vượt qua.
...

...

Một góc Đông Viện.

Khác với hầu hết cảnh vật Tuyết Linh Cung, khung cảnh chỗ này tươi sáng hơn rất nhiều. Ở đây có một vườn hoa, cạnh hoa lại có hồ, trong hồ còn có cá đang tung tăng bơi lội, đảo mắt đông tây một vòng, thấy được quả hết sức đẹp đẽ, rất là nên thơ.

Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư, hai người bọn họ hiện chính là đang có mặt ở đây. 

Tương tự cảnh vật, Tôn Tiểu Yến lúc này cũng an tĩnh lắm. Nàng ngồi đây, bên hồ Vọng Nguyệt, ngay trên thảm cỏ xanh mướt. Đôi mắt nàng, chúng đang chăm chú nhìn thân ảnh của nam nhân ở gần đó, cách chỉ dăm bảy bước chân. 

Ca nàng, hắn đang toạ thiền.

...

Bên ngoài là vậy, Lăng Tiểu Ngư hiện ngồi xếp bằng, thần tình an tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Tuy nhiên "bên trong"...

Nơi thể nội, ngay tại không gian của dấu ấn hắc ngư, tình cảnh lại khác. 

Thần hồn Lăng Tiểu Ngư sớm đã có mặt ở đây. Suốt từ nãy giờ hắn vẫn đang vì người cứu trị. Kẻ được hắn cứu, nàng cũng chẳng ai xa lạ, đích thị Tôn Thi Hàn. Hay chính xác hơn là hồn phách của Tôn Thi Hàn. 

...

Giữa bốn bề u tịch, Lăng Tiểu Ngư không ngừng thi triển đạo thuật. Hắn đánh ra rất nhiều loại pháp ấn khác nhau, xếp chúng ở chung quanh hồn phách của Tôn Thi Hàn. Thông qua những ấn ấy, hắn chậm rãi đem lực lượng của mình truyền qua, giúp nàng chữa trị, cũng như là tu bổ thần hồn. 

Nói một chút. Lực lượng mà Lăng Tiểu Ngư đang sử dụng đây, nó vốn không phải hỗn nguyên chi lực chân chính. Nó chỉ là một trong hai nửa để hợp thành hỗn nguyên chi lực, đại diện cho "Âm". Loại lực lượng này, trước nay chẳng có danh tự nào cụ thể, thế nên cứ tạm gọi là Âm lực.

Âm lực này, hết thảy đều là lấy từ chính không gian nơi đây, bên trong dấu ấn hắc ngư.
Hẳn sẽ có người thắc mắc, hỏi rằng tại sao Lăng Tiểu Ngư lại không dùng hỗn nguyên chi lực mà phải đem phân tách ra thành Âm lực rồi mới truyền cho Tôn Thi Hàn. Có phải Lăng Tiểu Ngư hắn làm vậy là bởi lòng ích kỷ hay một sự e ngại nào đó?

Thật ra đều không phải. Lăng Tiểu Ngư không có quá nhiều lo ngại, lại càng chẳng hề ích kỷ. Sở dĩ hắn đem hỗn nguyên chi lực phân tách ra thành Âm lực rồi mới truyền qua cho Tôn Thi Hàn, hết thảy đều là vì lợi ích của Tôn Thi Hàn nàng cả. 

Hồn phách của Tôn Thi Hàn vốn dĩ không giống thường nhân. Thông thường, trong ba hồn của một người ai cũng đều có đủ hai yếu tố là âm và dương, đại biểu cho trời và đất. Thế nhưng linh hồn của Tôn Thi Hàn, bên trong lại chỉ có âm mà không có dương, rất là kỳ lạ. Theo như tri thức mà Lăng Tiểu Ngư tiếp nhận từ tiền kiếp thì loại linh hồn này hết sức đặc biệt, nếu được tu bổ đúng cách, hoàn toàn có thể đem phát triển thành Âm linh chi hồn, tương lai muốn thành tựu thần nhân cũng không phải không thể. 

Xét ở trong trường hợp này, khi người tu bổ cho hồn phách Tôn Thi Hàn là Lăng Tiểu Ngư, khi lực lượng được truyền thụ là Âm lực phân tách từ Hỗn nguyên chi lực của hắn, như vậy, hiệu quả phải nói đã vượt quá những "mong đợi thông thường". Tương lai, nếu có một ngày Tôn Thi Hàn đứng trên đỉnh thần nhân, thiết nghĩ đấy cũng chẳng phải chuyện gì đáng để ngạc nhiên. 

Nhưng... tương lai thì vẫn còn xa vời lắm. Nên bận tâm chăng là những gì của hiện tại. Ví như lúc này...

Giữa bốn bề u tịch, được bao bọc bởi hàng tá những loại pháp ấn, hồn phách của Tôn Thi Hàn vẫn đang được tu bổ, chữa trị. Những quang điểm màu đen, chúng nối nhau chạy từ pháp ấn vào trong linh hồn nàng. Liên miên bất tận, không ngừng không dứt.

Mãi tận một canh giờ sau...

Không gian nơi cũ, Lăng Tiểu Ngư đem thần niệm thu hồi, lặng lẽ thở ra một hơi. Sau đó, hắn ngẩng nhìn Tôn Thi Hàn đang từ từ rơi xuống, nhẹ đưa tay tiếp lấy. 

Cúi nhìn nữ nhân trong lòng, Lăng Tiểu Ngư nhất thời không khỏi có chút thất thần. 

Thật đẹp.

Bởi do chỉ còn là hồn phách nên trên người Tôn Thi Hàn lúc này chẳng có áo quần chi cả. Từ đầu tới chân, da thịt nàng hết thảy đều đang phơi bày. Trần trụi. Rất là trần trụi... Và, cũng chính vì trần trụi nên Tôn Thi Hàn nàng mới càng thêm xinh đẹp. Khuôn mặt tinh xảo, cặp tuyết lê căng tràn nhựa sống, vòng eo thon thả yêu kiều, đôi chân trắng mịn nõn nà... Chỗ nào cũng gợi cảm, dễ dàng câu dẫn ánh mắt nam nhân.

"Ưm...".

Đương lúc Lăng Tiểu Ngư vẫn đang thưởng thức "khung cảnh" thì một tiếng ưm khẽ chợt cất lên. Tiếp đấy, một đôi mắt mở ra. 

Tôn Thi Hàn, nàng cuối cùng cũng thức tỉnh. 

Chỉ là...

Cái tình cảnh này là sao? 

Khuôn mặt của hắn sao lại gần nàng quá vậy? Ánh mắt hắn nữa, nó tại sao...

Mà khoan đã, Tôn Thi Hàn nàng hình như là đang nằm ngang trên đùi hắn. Thêm nữa thì thân thể của nàng... hình như... hình như có chút trống trải...

Nghĩ tới đó, Tôn Thi Hàn chầm chậm di chuyển ánh mắt, cố để nhìn xem thân thể mình.

Chưa nhìn còn đỡ, vừa nhìn xong, khuôn mặt Tôn Thi Hàn liền cứng đờ luôn. Hai bầu ngực trắng như bông bưởi, đôi nhũ hoa tựa cánh anh đào đang phơi lồ lộ ra kia, chúng... chúng là của Tôn Thi Hàn nàng a!

Còn nữa, ở phía dưới, mặc dù không phải quá rõ nhưng chung quy đại khái thì mắt Tôn Thi Hàn nàng vẫn nhìn được. Và theo như những gì nàng đang thấy thì... hạ thể nàng, nó cũng "trống không".

"A...!!".

"Bất ngờ" quá đỗi, Tôn Thi Hàn không thể nghĩ thêm được gì nữa. Theo bản năng, nàng la lên một tiếng rõ to, vội vã vùng ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư. 

Nói thế nào thì Tôn Thi Hàn nàng vẫn còn là trinh nữ đấy!

Chương 520: Xú Nam Nhân!!

Tôn Thi Hàn đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ra, việc ấy vốn chỉ là phản xạ tự nhiên của một cô gái, hoàn toàn có thể hiểu được. 

Nhất cung chi chủ thì nhất cung chi chủ, người ta vẫn cứ là nữ nhân, trinh trắng vẫn vẹn nguyên đấy. Đúng là thường ngày người ta đều luôn mặc y phục hở hang, "thiếu thốn", nhưng những chỗ cần che thì vẫn được che đủ. Phơi bày thân thể trước mặt nam nhân, từ đầu tới chân như vầy, người ta nào đã trải qua bao giờ? Hoảng loạn cũng là bình thường thôi.

Có điều... Tôn Thi Hàn nàng muốn tránh lui, nhưng vội vã như vậy thì được gì? Ở đây đâu phải mặt đất, Tôn Thi Hàn nàng cũng đâu phải một thân thể. Nàng hiện chỉ là một linh hồn, và không gian nơi này, bốn bề đều trống rỗng, chẳng có điểm tựa nào hết. 

Chuyện nên xảy ra rốt cuộc vẫn phải xảy ra. Bởi do hoảng loạn, động tác quá vội nên Tôn Thi Hàn đã bị mất thăng bằng, ngã nhào rồi rơi xuống. 

May sao, nàng chỉ rơi một đoạn thì thân thể (linh hồn) đã liền ổn định trở lại. Mới rồi có một cánh tay đã vươn ra đem nàng níu giữ. Cánh tay kia, lúc này hiện vẫn đang đặt ở trên vòng eo nhỏ nhắn không chút mỡ thừa của nàng. 

Chủ nhân cánh tay, nếu không phải Lăng Tiểu Ngư thì ai?

"Buông...!".

"Bình tĩnh!" Để phòng ngừa Tôn Thi Hàn lại vùng ra, Lăng Tiểu Ngư đã ôm khá chặt. Cùng với cái ôm, hắn cũng âm thầm dùng đạo thuật, thông qua giọng nói mà trấn an nàng. 

Nhờ vậy, tâm tình Tôn Thi Hàn cũng nhanh chóng bình ổn lại. 

...

Lát sau. 

Tôn Thi Hàn đã sớm tách ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư. Tất nhiên là không phải theo kiểu giãy giụa, vẫy vùng. So với trước thì bây giờ nàng đã an tĩnh hơn rất nhiều. 

Đứng cách Lăng Tiểu Ngư một đoạn ngắn, đâu khoảng tầm chục bước chân, Tôn Thi Hàn lấy một tay che đôi bầu ngực trong khi một tay còn lại thì đưa xuống che vùng hạ thể, dáng vẻ rất thiếu tự nhiên mà rằng: "Trưởng lão, nói vậy... ta bây giờ chính là đang ở bên trong nội thể ngài?".

"Không sai biệt lắm." Lăng Tiểu Ngư đáp, thanh âm điềm đạm.

"Vậy..." - Phía bên đây, Tôn Thi Hàn lại ấp úng hỏi - "Ta đã chết rồi sao?".

"Chết?" - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Còn chưa tính chết".

Hắn tiếp tục: "Trước khi Tôn Thi Hàn ngươi chết thì ta đã dùng thủ đoạn che thiên giấu địa, đem ba hồn bảy phách của ngươi giữ lại. Bởi thế cho nên ngươi cũng chưa tính là người đã chết. Nói cách khác ngươi vẫn có thể đoạt xá trọng sinh, tá thi hoàn hồn".

Đoạt xá trọng sinh, tá thi hoàn hồn?

Trong mắt Tôn Thi Hàn hiện rõ tinh quang: "Trưởng lão, ngài... ngài nói ta thật có thể sống lại?!".

"Không phải có thể mà là chắc chắn".

"Thật tốt quá...".

Tôn Thi Hàn nghe được lời xác nhận ấy thì nội tâm rất phấn khởi vui mừng, nhất thời không tự chủ được di động cánh tay. Ngay lập tức, cả trên lẫn dưới, đôi gò bồng đảo cùng chốn đào nguyên tư mật liền lộ ra, phơi trọn trước mắt người nào đó. 

"A!" Tôn Thi Hàn ngó thấy ánh mắt của Lăng Tiểu Ngư, rốt cuộc nhớ đến bản thân vốn là đang loã lồ trần trụi, tức thì kêu lên một tiếng, vội vàng dùng tay mà che đậy hai vùng nhạy cảm nhất của mình, đầu chẳng dám ngẩng lên. 

Trông cái bộ e ấp thẹn thùng kia, Lăng Tiểu Ngư bất giác nhếch môi cười nhẹ. Thật không ngờ vị băng sương mỹ nhân này còn có một bộ mặt thanh thuần khả ái như vậy. 

"Cười? Hắn cười cái gì chứ..." Mắt dù không thấy nhưng tiếng cười khẽ kia Tôn Thi Hàn sao lại chẳng nghe? Khoảng cách đôi bên gần như vậy kia mà. Tôn Thi Hàn nhẹ cắn bờ môi, thầm oán trách người một câu."Nữ nhân này... Xét cho cùng cũng là một kẻ đáng thương." Sau tiếng cười bất giác là một chút thương cảm. Lăng Tiểu Ngư ngẫm lại, quả thấy cuộc đời Tôn Thi Hàn thực cũng đủ gọi bi ai. 

Mấy ngày vừa qua, trong quá trình giúp Tôn Thi Hàn chữa trị, tu bổ linh hồn, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng tiện thể mà xem qua luôn ký ức của nàng một chút. Quá khứ của nàng, hắn hầu như đều đã nắm giữ tận tường. 

Thì ra, trước đây Tôn Thi Hàn vốn cũng chằng phải một nữ nhân băng lãnh. Cái thời còn trẻ, tính khí Tôn Thi Hàn nàng thật tốt lắm, hết sức dịu dàng, phong thái cũng là như vậy, vẫn luôn cao nhã bất phàm. 

Tư chất trác tuyệt, dung nhan lại càng khuấy động nhân tâm, gọi Tôn Thi Hàn nàng hai tiếng "kỳ nữ" thực cũng không ngoa chút nào. Đáng tiếc... Tôn Thi Hàn nàng đã yêu sai người. Nam nhân nàng yêu, hắn lại chẳng phải người chung thủy...

Còn may, Tôn Thi Hàn nàng là một nữ nhân rất có phẩm hạnh, năm lần bảy lượt tên nam nhân kia đòi hỏi nàng vẫn nhất quyết không cho. Phận nữ nhi như nàng, đã yêu, đã tin mà còn có thể kiên định giữ thân như ngọc, thực cũng chẳng dễ dàng gì...

"Vì yêu mà hận, bởi hận mà biến thành một nữ nhân băng lãnh như hôm nay, bao nhiêu năm qua Tôn Thi Hàn nàng sống cũng chẳng thoải mái gì...".

Lăng Tiểu Ngư âm thầm cảm khái, rồi nhẹ lắc đầu đem những ý nghĩ ấy gạt đi. Dù sao cũng là chuyện của người, hắn bận tâm để làm gì? Trong mười năm phiêu bạt hồng trần kia, kẻ đáng thương Lăng Tiểu Ngư hắn đâu phải là chưa từng thấy. Trái lại, hắn đã thấy rất nhiều. Trong số đó, không ít nữ nhân so với Tôn Thi Hàn còn bi ai hơn. Ví như Tô Phúc Đường chẳng hạn. Gia đình nàng đã cưu mang Tô Sáng, đã lo cho hắn ăn học, nhưng rồi thời điểm Tô Sáng hắn công thành danh toại, hắn lại đan tâm phụ bạc, nỡ đem người vợ đầu gối tay ấp, từng vì mình dãi nắng dầm sương đánh thành phế nhân, khiến nàng phải lê lếch giữa trời đêm tăm tối...

Thế gian này có quá nhiều số phận bi ai, những mảnh đời khốn khổ. Cho dù Lăng Tiểu Ngư hắn muốn quản cũng không tài nào quản nổi. Ở tại tiền kiếp, Chí Thượng còn chẳng phải vì quá mệt mỏi, đã bất lực cải biến nhân tâm thế gian nên mới quyết định đem tất cả chúng sinh xoá bỏ hết đấy ư?

Chí Thượng là đấng tối cao mà còn vô phương sửa đổi thì huống hồ một kẻ tầm thường như hắn. Lăng Tiểu Ngư hắn bất quá cũng chỉ là do một tia hồn phách đầu thai chuyển thế mà thôi. Nhỏ bé lắm...

Tâm bình trở lại, Lăng Tiểu Ngư khẽ động thần niệm. Theo ý niệm của hắn, một cỗ lực lượng vô thanh nổi lên, nhanh chóng hướng đến Tôn Thi Hàn, trong sự ngạc nhiên của nàng hoá thành những chiếc quần, cái áo. Đầu tiên là nội y, tiếp đến là trung y, sau nữa là một bộ trường y bên ngoài, tất cả đều thuần một màu đen. 

Tôn Thi Hàn xem qua bộ y phục trên người mình, ánh mắt khang khác. Phong cách này... với nàng thật có chút lạ lẫm. Nàng không quen lắm. 

Màu sắc đơn điệu thì cũng thôi, hoạ tiết không có cũng miễn cưỡng, thỉnh thoảng nàng vẫn mặc, thế nhưng... Có cần kín bưng bưng tới mức này?

Nội y, trung y, trường y, ba lớp y phục lớp nào cũng đều "rất dày". Đã vậy chúng lại còn che kín hết... Áo lót thì kéo gần tới cổ, quần lót thì muốn kéo lên tới rốn; trong đã vậy, bằng như bên ngoài... Trung y, trường y, tay áo cái nào cũng đều dài quá nửa lòng bàn tay, ống quần cái nào cũng đều phủ tận lòng bàn chân... Nhìn xem, nếu mà không tính cái đầu còn nhô ra thì Tôn Thi Hàn nàng bây giờ có khác nào một cái gối ôm được bao bọc kỹ lưỡng đâu?

Con gái nhà lành người ta cũng chẳng ai lại "ăn mặc kín đáo" tới độ này đâu!
"Rõ ràng có thể cho ta mặc quần áo lại cố tình để ta phơi thân loã lồ. Xem chán chê rồi lại ném cho cái loại y phục thế này... Mặc thế này thà cứ để ta khoả thân luôn cho rồi..." Tôn Thi Hàn chu môi, trong đầu bất giác thầm nghĩ. Nàng cảm thấy kẻ nào đó đang cố tình "gây khó dễ" cho mình.

Thần tình bất mãn kia của Tôn đại cung chủ, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên là thấy được. Mắt hắn vẫn còn đang đặt trên người nàng kia mà. 

"Thế nào? Ngươi có vẻ không vừa ý?".

Tôn Thi Hàn ngẩng lên, xong rồi lại cúi xuống: "Trưởng lão, ta không có. Ta chỉ là... chỉ là cảm giác không được tự nhiên".

"Vậy ý ngươi là phải ăn mặc hở hang, phơi bày da thịt thì ngươi mới cảm thấy tự nhiên?".

Biết là người ta đang phê phán mình, Tôn Thi Hàn gan đâu dám gật. Nàng chỉ có thể im lặng. Dạ nói thầm: "Quả nhiên là cố tình gây khó dễ".

...

"Được rồi, ngươi nghỉ ngơi đi." Sau một hồi im lặng, Lăng Tiểu Ngư chợt nói, ý tứ rành rành là muốn rời khỏi không gian u tịch này.

"Trưởng lão..." 

Mới vừa quay gót đã nghe người kêu gọi, Lăng Tiểu Ngư khẽ nhíu mày, xoay lại hỏi: "Ngươi còn có chuyện gì?".

"Trưởng lão, ưm... Ta phải ở đây sao?".

"Không thích?".

Tôn Thi Hàn vội lắc lắc đầu: "Ta... Ta không phải ý đó. Ta chỉ là... chỉ là...".

"Chỉ là cái gì?".

"Ta... Trưởng lão, ở đây là nội thể của ngài, một nữ nhân như ta đi lại trong này...".

Lăng Tiểu Ngư chẳng cho là đúng: "Tôn Thi Hàn ngươi bây giờ bất quá chỉ là một linh hồn, có cái gì phải để tâm? Lại nói...".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, ánh mắt du tẩu từ bộ ngực xuống tới hạ thân Tôn Thi Hàn, lạnh nhạt mà rằng: "Cái cần xem đã xem, cái không cần xem cũng đã xem, ngại ngần gì nữa...".

Lăng Tiểu Ngư nói xong liền quay gót rời đi, bộ dáng sao mà thong dong lạ kỳ. Thong dong tới mức khiến cho người ta ghét không chịu được.

"Nam nhân ngươi..." Tôn Thi Hàn mím môi, vừa thẹn vừa tức. 

"Cái cần xem đã xem, cái không cần xem cũng đã xem, ngại ngần gì nữa"... Lời nói cùng thái độ hờ hững kia, đây... 

Đây là ý gì chứ?!

Thân thể của mình, Tôn Thi Hàn nàng có cho phép hắn xem sao?! Rõ ràng đã chiếm được tiện nghi mà còn tỏ thái độ như thế...

"Xú nam nhân!!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau