TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 511 - Chương 515

Chương 511: Nghe người kể chuyện (2)

Chuyện xưa nhắc lại, trong lòng Lăng Tiểu Ngư càng thêm hối hận. Hắn cho quyết định hôm đó vốn dĩ là sai lầm. 

Tại sao hắn phải tiến nhập tiên môn?

Kéo dài thọ mệnh ư? Để làm gì chứ?

Thọ nguyên có nhiều thì lại thế nào? 

Mỗi ngày Yến cô cô hắn đều phải mỏi mòn ngóng trông. Thương nhớ ấy, nỗi cô đơn ấy, lấy gì để khoả lấp đây?

Còn Lăng Tiểu Ngư hắn...

Hắn đã hứa là sẽ trở về, hắn đã nguyện là sẽ ở bên cạnh Yến cô cô của mình, sớm hôm chăm sóc cho nàng, ấy vậy mà... 

Lăng Tiểu Ngư hắn không nỗ lực ư? Không, hắn đã. Hắn cố gắng rất nhiều. Nhưng dẫu có cố gắng bao nhiêu, cuối cùng vẫn là không thể. Nhân thế đa đoan, lòng người hiểm ác, Lăng Tiểu Ngư hắn thật chẳng cách nào đo lường hết được. 

Tu luyện mà chi, trường sinh để làm gì? Đấy đâu phải những thứ Lăng Tiểu Ngư hắn cần. Điều hắn muốn chỉ đơn giản là được sống một cuộc sống bình thường, được ở cạnh người hắn yêu quý nhất thôi. 

Thà rằng Lăng Tiểu Ngư hắn đừng đến tiên môn, như vậy, dẫu có ngắn ngủi đi nữa thì hắn vẫn sẽ cảm thấy mình hạnh phúc. Đâu như bây giờ...

Chỉ tiếc Lăng Tiểu Ngư hắn đã chẳng còn nhiều thời gian nữa, nếu không...

Khe khẽ thở ra một hơi dài, Lăng Tiểu Ngư ngăn cơn xúc động, tiếp tục đem chuyện xưa kể lại cho thiếu nữ trước mặt mình nghe...

"... Sau khi ca tiến nhập tiên môn, nhận Lăng Thanh Trúc làm sư phụ...".

...

Một câu nối một câu, một chuyện rồi một chuyện, Lăng Tiểu Ngư đã đem đầu đuôi thuật hết, từ lúc sinh ra cho tới giây phút bi thương, phẫn hận tại Miên Thành, tất cả đều kể. Mặc dù không phải quá rõ ràng chi tiết, nhưng những điểm mấu chốt thì vẫn phơi ra rạch ròi, người nghe chẳng khó để nắm bắt. 

Tôn Tiểu Yến vốn không phải kẻ ngốc hay là bị thiểu năng gì, thế nên mọi thứ nàng đều dễ dàng hiểu được. Và cũng chính vì đã nghe, đã hiểu mà giờ đây, trong đôi mắt nàng mới rươm rướm lệ. 

Cõi lòng nàng thật là xót xa lắm. Trước đây, Tôn Tiểu Yến nàng vẫn hay nghĩ phận cô nhi như mình là rất đáng thương, vì vậy, đối với sự yêu thương chiều chuộng của ân sư cùng các vị sư tỷ, Tôn Tiểu Yến nàng rất tự nhiên tiếp nhận. Thế nhưng hôm nay, sau khi nghe được câu chuyện của Lăng Tiểu Ngư, của ca nàng...

So với ca nàng đây, phận cô nhi như Tôn Tiểu Yến nàng nào có đáng chi đâu. 

"Ca...". 

Tôn Tiểu Yến lấy tay lau nước mắt, nghẹn ngào hỏi: "Vậy bây giờ cơ thể ca...?".

Hiểu là thiếu nữ trước mặt đang lo lắng cho mình, Lăng Tiểu Ngư trấn an: "Đừng lo, ca không sao đâu".

Hắn nói tiếp: "Tại phật cảnh hôm đó, may nhờ có nguyên thần Huyền Vũ tiến nhập thức hải, cùng "hắn" sống mái cho nên ca mới không bị hấp thụ, có thể thoát ra được. Giống như Huyền Vũ, "hắn" đã bị trọng thương. Thân thể này hiện chính là do ca làm chủ".

"Ca." - Tôn Tiểu Yến vẫn chưa hết lo lắng - "Vậy nếu khi "hắn" thức tỉnh thì sao? Có phải ca sẽ bị "hắn" thôn phệ không?".

"Không dễ như vậy đâu".

Lăng Tiểu Ngư tiếp tục trấn an: "Trước đó, trong thể dung hợp, giữa ca và "hắn" đã hình thành nên một mối liên kết. Những gì hắn biết ca đều biết". 

"Tiểu Yến, muội yên tâm. Ca biết mình phải làm gì. Ca sẽ không cho "hắn" có cơ hội thôn phệ mình đâu".

"Ca, ca không gạt muội phải không?".

Nhìn vào đôi mắt trông mong của thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư thầm chua chát. 

Những lời hắn dùng để trấn an Tôn Tiểu Yến từ nãy giờ, chúng đích xác không phải giả, tuy nhiên, cũng không thể xem là thật. Kẻ kia - tiền kiếp của hắn - đúng sẽ chẳng dung hợp hay thôn phệ gì hắn nữa, nhưng... So với dung hợp, so với thôn phệ, theo cách định nghĩa của thế nhân này thì kết cục của hắn còn tồi tệ hơn nhiều. Triệt để tan biến, đấy là đích đến cuối cùng của hắn. Không có luân hồi, không có chuyển thế.

Ngăn ư?

Ý thức của Lăng Tiểu Ngư hắn làm sao có thể đủ sức chống lại kẻ kia. Lại nói, nếu như kẻ kia không cho phép, Lăng Tiểu Ngư hắn há lại làm chủ được thân xác này? 

Tại trận chiến ở Miên Thành, bên trong phật cảnh của Minh Tôn, linh hồn kẻ kia đúng là cũng đã bị Huyền Vũ tổn thương, nhưng khác với Vũ, kẻ kia không đến nỗi phải chìm vào giấc ngủ. Hay ít ra, trước khi chủ động tiến vào giấc ngủ, kẻ kia vẫn hoàn toàn có thừa sức lực đem ý thức Lăng Tiểu Ngư hắn loại bỏ. Nhưng đối phương đã chẳng làm như vậy. 

Tuy không biết tại sao nhưng Lăng Tiểu Ngư hắn đích xác là được "trao" lại quyền làm chủ thân thể chứ chẳng phải tự mình đoạt lấy như cái cách Dương Tiểu Ngọc đã làm. Hắn và kẻ kia đã có một thoả thuận. Ngày kẻ kia thức giấc, Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ phải chấp nhận triệt để tan biến.

Thời gian của Lăng Tiểu Ngư hắn, thật sự đã không còn nhiều nữa rồi. Vì vậy, trong những năm tháng cuối cùng này, hắn muốn được ích kỷ một chút...

Dùng chút tiếu ý để che đi nỗi niềm, Lăng Tiểu Ngư hồi đáp: "Nha đầu ngốc, nếu ta muốn dối gạt thì có cần kể cho muội nhiều thứ như vậy không?".

"Yên tâm. Ca sẽ không sao đâu".

...

Liên tiếp được trấn an, nghe được những lời khẳng định của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Tiểu Yến cuối cùng cũng đã chịu tin.

Dạ nhẹ nhõm đi nhiều, nàng hỏi: "Ca, khoảng thời gian ca đột nhiên biến mất, có phải là đã đi tới Trung Nguyên?".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng lên, tiến lại gần bên khung cửa sổ. Hắn đem cánh cửa mở ra, nhìn cảnh mà rằng: "Có một số chuyện ca cần phải biết. Thêm nữa ca cũng muốn đến gặp Yến cô cô".

Tôn Tiểu Yến đương nhiên biết từ "gặp" kia được dùng với nghĩa gì. Nàng hỏi tiếp: "Vậy... ca có gặp được không?".

"Đã." - Lăng Tiểu Ngư gật đầu - "Mộ phần của Yến cô cô được xây đắp rất tốt, khung cảnh xung quanh cũng rất đẹp. Gia Gia, Đại Trù sư huynh, hai người họ cũng bình an. Có Tiểu Ngọc bảo hộ, bọn họ tạm thời sẽ không sao...".

"Ca".
Từ bên chiếc bàn, Tôn Tiểu Yến lúc này cũng đã tiến lại gần khung cửa. Nàng chạm một tay vào người Lăng Tiểu Ngư, giọng điệu quan tâm: "Sau này ca tính thế nào?".

"Sau này..." - Lăng Tiểu Ngư có chút ngập ngừng - "Những kẻ đã hại Yến cô cô, ca muốn bọn họ phải trả giá. Quỷ diện nhân, thiên hạ chính giáo, ca đều sẽ tìm đến để đòi".

"Ca...".

Lăng Tiểu Ngư liếc qua những ngón tay vừa mới siết lại của thiếu nữ, rất hiểu mà đem tay mình đặt lên, trấn an: "Muội đừng lo, sẽ không có việc gì đâu. Chỉ cần ca chữa trị xong thương thế, khôi phục lại được thực lực thì thế gian này không ai có thể cản được ca. Cho dù Minh Tôn sống lại cũng là không thể".

Thở ra một hơi, Lăng Tiểu Ngư tạm đem ý định trong lòng gác lại. Nét mặt nhẹ nhõm đi nhiều, hắn dịu dàng bảo: "Được rồi, chúng ta đừng nói đến mấy chuyện này nữa. Trước mắt có một việc quan trọng cho huynh muội ta làm đấy".

Việc quan trọng?

Tôn Tiểu Yến hơi nghi hoặc: "Ca, là việc quan trọng gì vậy?".

Lăng Tiểu Ngư lấy tay chỉ vào khu vực giữa căn phòng: "Bố trí lại chỗ này".

...

Thoạt đầu, Tôn Tiểu Yến còn chưa hiểu mấy, nhưng rất nhanh sau đó, nàng rốt cuộc cũng tỏ tường ý tứ Lăng Tiểu Ngư. Thì ra, "bố trí" mà hắn nói chính là đem căn phòng ngăn cách ra. 

Âu cũng phải. Nói thế nào thì Tôn Tiểu Yến nàng vẫn phận nữ nhân, làm sao có thể cùng một nam nhân trực tiếp chạm mặt mọi lúc được. Huynh muội cũng là không thể. Ngăn cách vốn dĩ là nên. 

Chỉ có điều...

Tôn Tiểu Yến đứng ở sát mép tường, nhìn những tấm bình phong, rồi kệ sách được giăng ra để chia đôi căn phòng, chợt cất tiếng: 

"Ca".

Đang chăm chú sắp xếp vật dụng, Lăng Tiểu Ngư nghe gọi liền tạm ngơi tay, quay lại: "Tiểu Yến, có chuyện gì?".

"Hmm..." - Tôn Tiểu Yến có do dự, nhưng rồi cũng nói - "Ca, nhất định phải ngăn ra sao?".

"Muội là nữ nhân, ca là nam nhân".

"Ca, muội không ngại".

"Không ngại? Không phải lần trước muội còn muốn ca dọn ra ngoài ở sao?".

Tôn Tiểu Yến nghe xong, tuy nhiên lần này lại chẳng hồi âm đáp lại. Ẩn trong đôi mắt dường như có điều gì lo lắng...

"Muội ấy hẳn là sợ ta lại âm thầm bỏ đi".

Thấu hiểu nỗi lòng của thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư đặt luôn bức tranh thủy mặc đang cầm trên tay xuống, rồi hướng chỗ người tiến lại. 

"Nha đầu ngốc".

Những ngón tay đặt trên đầu Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư nhỏ giọng: "Xin lỗi muội, là ca đã vô tâm".

"Tiểu Yến, ca hứa với muội, sau này có đi đâu cũng đều sẽ nói cho muội biết".

"Ca...".

Chương 512: Hôi Diện

Mười ngày sau.

Khu vực như cũ vẫn là Bắc Nguyên - vùng đất xa xôi ở đầu cực bắc, tuy nhiên địa điểm, lúc này đã không phải Đông Viện hay là Tây Viện của Tuyết Linh Cung nữa. Cái chỗ này, nó nằm ở cách Tuyết Linh Cung rất xa, thuộc vùng giáp ranh giữa Bắc Nguyên và Tây Vực. 

Lăng Tiểu Ngư, Tôn Tiểu Yến, bọn họ chính là đang có mặt tại chỗ này. 

Mục đích? 

Thật ra cũng không cần phải nghĩ xa xôi. Lý do mà Lăng Tiểu Ngư và Tôn Tiểu Yến xuất hiện ở đây, nó vốn đơn giản lắm. Bất quá đi dạo một vòng, tiện thể thăm dò tài nguyên, luyện hoá đồ vật một chút thế thôi. 

Bên dưới một dòng thác, cũng đủ xem là hùng vĩ, lúc này, Lăng Tiểu Ngư chính đang ngồi tế luyện. Món đồ mà hắn luyện chế, đấy không phải kiếm, cũng chẳng phải đao, thương hay bất kỳ một loại vũ khí nào khác. Thứ này, nó vốn dĩ không dùng để đánh nhau. Nó dùng để che giấu dung nhan tướng mạo. 

Đúng là một chiếc mặt nạ.

Lại nói, chiếc mặt nạ mà Lăng Tiểu Ngư đang tế luyện đây, khá là đặc biệt. Tài liệu được dùng chỉ có duy nhất một loại: khí. Hỗn nguyên chi khí - loại khí tức sinh ra từ hỗn nguyên chi lực của chính Lăng Tiểu Ngư hắn. 

...

Ngồi ở phiến đá đối diện, cũng trên mặt nước, trong bộ thanh y tươi trẻ, Tôn Tiểu Yến dùng cả hai tay chống cằm, chăm chú nhìn ca mình tế luyện mặt nạ. Đợi đến lúc mặt nạ đã thành hình, những bước quan trọng nhất đều đã xong thì nàng mới mở miệng:

"Ca, chiếc mặt nạ này thật có thể ngăn cản được mọi thần thông, pháp nhãn sao?".

"Thế nào? Nghi ngờ lời ca?".

"Muội không phải ý đó." - Tôn Tiểu Yến lắc đầu - "Muội chỉ là cảm thấy nó quá lợi hại".

"Đó là tất nhiên".

Lăng Tiểu Ngư giải thích: "Chiếc mặt nạ này là dùng hỗn nguyên chi khí của ca mà luyện nên, vốn không thể đánh đồng với những thứ khác. Đừng nói người, kể cả có là thần tiên, đạo hạnh không tới cũng đừng mong có thể xem thấu được".

"Nói vậy thì ngay ca Chu Tước và Huyền Vũ, à không, là Dương tỷ tỷ cũng không thể khám phá ra sao?".

"Nếu là Minh Tôn nói không chừng còn có thể, bằng Chu Tước và Tiểu Ngọc... Cho dù ca có đứng trước mặt bọn họ, pháp nhãn bọn họ cũng chẳng thể xem thấu đâu".

"Tất nhiên, không nhất thiết phải nhìn tận mặt mới biết được thân phận một người. Muốn khám phá cũng có rất nhiều thủ đoạn. Thiết nghĩ thời điểm đối mặt, nếu mà chạm trán, hai người bọn họ sẽ không quá khó để suy đoán ra thân phận của ca".

"Nhưng tạm thời ca sẽ không trở về Trung Nguyên nữa đúng không?".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư hoàn thành xong bước cuối cùng, sau khi làm nguội chiếc mặt nạ thì đem nó giơ lên, dưới ánh ban mai gật gù: "Tạm thời ca sẽ không trở lại Trung Nguyên. Trước mắt ca cần phải chữa trị thân thể, nhanh chóng khôi phục lực lượng".

"Ca, có phải khi ca trở nên cường đại rồi thì sẽ hoàn toàn áp chế được kẻ kia?". 

Liếc xem ánh mắt trông mong của thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư chợt thấy lòng chùng đi. Dù vậy, ở ngoài mặt hắn vẫn mỉm cười mà bảo: "Ừm. Chỉ cần ca trở nên cường đại hơn, như vậy sẽ liền có thể hoàn toàn trấn áp được kẻ kia".

"Tốt quá...".

...

Tôn Tiểu Yến chỉ là người trần mắt thịt, bất quá một tiểu cô nương, làm sao có thể nhìn ra được tâm tư của ca mình. Hắn bảo sao thì nàng nghe vậy. Tôn Tiểu Yến nàng đã tin, và cũng vì tin tưởng nên bây giờ tâm tình nàng mới trở nên vui vẻ.Môi nở nụ cười thuần lương, nàng chìa tay ra: "Ca, ca cho muội xem chiếc mặt nạ đi".

Đối với yêu cầu nhỏ bé này của nghĩa muội, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên chẳng có lý do gì phải đắn đo suy nghĩ. Hắn đem chiếc mặt nạ đưa ngay cho nàng: "Đây, muội cầm lấy".

"Hì hì...".

Tôn Tiểu Yến nhanh tay tiếp nhận chiếc mặt nạ, lấy xong thì chuyển mình đứng lên. Nàng liên tiếp di chuyển từ phiến đá này sang phiến đá khác, ngắm nghía hồi lâu cuối cùng nhận xét: "Ca, mặt nạ ca làm sao lại chẳng có hoa văn nào hết vậy? Trông không đẹp mắt gì cả".

Lăng Tiểu Ngư chẳng cho là đúng: "Tiểu nha đầu, ca dùng nó để che đi dung mạo, đâu phải để biểu diễn cho người xem".

"Vẫn là đơn điệu".

Chân bước về vị trí cũ, Tôn Tiểu Yến đem chiếc mặt nạ màu xám trả lại cho Lăng Tiểu Ngư.

"Ca, muội xin ca một việc được không?".

"Là chuyện gì?".

"Ca cũng luyện chế cho muội một chiếc mặt nạ đi".

Lăng Tiểu Ngư nghe vậy thì nghi hoặc: "Tiểu Yến, muội muốn có mặt nạ để làm gì?".

Tôn Tiểu Yến không nói rõ, chỉ bảo: "Thì ca cứ luyện cho muội, muội tất nhiên là có chỗ dùng".

Nghĩa muội đã không muốn nói nên Lăng Tiểu Ngư cũng thôi chẳng cố truy thêm làm gì. Hắn gật đầu: "Được rồi, để vài hôm nữa ca sẽ tế luyện cho muội một cái".

"Nói đi, tiểu nha đầu muội có yêu cầu gì đặc biệt, có muốn ta khắc hoa cỏ lá cành gì luôn không?".

"Dĩ nhiên là có." - Tôn Tiểu Yến chả cần nghĩ, đáp ngay - "Ca cứ chuẩn bị, tối muội về vẽ, sáng mai sẽ đưa cho ca xem"."Ừ".

...

Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng dậy, đem chiếc mặt nạ màu xám tro mình vừa tế luyện xong đeo lên, rồi quay sang hỏi thiếu nữ bên cạnh:

"Thế nào? Trông ca có đáng sợ không?".

"Khì...".

Tôn Tiểu Yến bật cười, bảo: "Mặt nạ của ca chỉ có một cái miệng rộng cùng hai con mắt, đơn điệu như vậy, trẻ con nhìn vào còn chẳng e sợ nữa là".

"Một chút cũng không?" Lăng Tiểu Ngư chừng vẫn chưa muốn tin, hỏi lại.

Và hồi đáp hắn là lời khẳng định của Tôn Tiểu Yến: "Một chút cũng không".

...

"Thôi được, coi như ca không có con mắt thẩm mỹ".

Vẫn giữ nguyên chiếc mặt nạ trên khuôn mặt mình, Lăng Tiểu Ngư lại hỏi, thanh âm đã nghiêm túc lên nhiều: "Tiểu Yến, muội nói ca nên dùng danh tự gì để đi cướp bóc đây?".

"Tên sao? Thế ca muốn một cái tên dạng gì? Là kiêu hùng khí phách hay là thư sinh nho nhã?".

"Đơn giản, dễ hình dung là được rồi".

"Vừa đơn giản lại dễ hình dung... Hmm... Để muội nghĩ...".

...

"A, có rồi!".

Sau một hồi đi qua bước lại trên các phiến đá, Tôn Tiểu Yến bất chợt reo lên. Nàng xoay người rất nhanh, nói: "Ca, ca lấy tên Hôi Diện đi".

"Hôi Diện?".

"Ừm".

Tôn Tiểu Yến lý giải: "Ca không phải nói muốn một cái tên vừa dễ nhớ lại dễ hình dung ư? Ca xem. Mặt nạ ca đeo có màu xám, chi bằng cứ gọi luôn là Hôi Diện. Những kẻ bị ca cướp bóc, khẳng định vừa nghe tên sẽ lập tức nhớ đến người ngay a".

"Hôi Diện... Hôi Diện..." Lăng Tiểu Ngư nhẩm lại hai lần, tỏ ra rất vừa ý: "Cái tên này thật sự không tệ".

"Được. Vậy sau này ca sẽ là Hôi Diện".

Và như thế, kể từ hôm ấy, Bắc Nguyên đã xuất ra một nhân vật thần bí, danh gọi Hôi Diện. Về sau, chẳng mấy chốc mà cái tên Hôi Diện này đã trở thành cơn ác mộng của toàn thể tu sĩ nơi đây. Những thế lực bị hắn nhắm đến, hết thảy đều luôn có chung một kết cục: toàn bộ bảo khố đều bị cướp sạch. Từ linh thạch cho đến đan dược, pháp bảo, các loại tài liệu, hễ phàm thứ có giá trị thì đều bị tước đi...

Chương 513

Mấy ngày sau...

Tuyết Linh Cung, bên trong Tuyệt Tình Điện. 

Hậu điện.

So với tiền điện - nơi Lăng Tiểu Ngư đã từng đến và nhìn qua một lần, khung cảnh ở hậu điện này thậm chí còn lộng lẫy, xa hoa hơn gấp bội. Cột bằng gỗ đỏ, dọc quanh thân có phụng hoàng bay lượn; rèm màu hồng phấn, hết thảy đều là được dệt từ những sợi tơ do linh tằm nhả ra, giá trị thực chẳng nhỏ; bàn ghế, ly tách, hay thậm chí những bông hoa dùng để trang trí, những viên ngọc được khảm nạm chung quanh, tất cả cũng đều là quý giá như vậy...

Nhưng, đáng chú ý nhất thì vẫn là bên dưới mặt đất: những cái hồ.

Không giống nơi tiền điện, chỉ đơn thuần được tạo ra vì tính thẩm mỹ, những hồ nước ở đây, chúng thực sự là dùng để tắm gội. Lẽ dĩ nhiên, chẳng phải ai cũng có thể đi xuống tắm được. Những cái hồ này, chúng chỉ dành riêng cho duy nhất một mình Tôn Thi Hàn. 
Đông - tây - nam - bắc, tổng lại có tất thảy là bốn hồ. Trong mỗi một hồ, nước đều được đổ đầy như nhau, màu sắc giống y như nhau. 

Đừng nghĩ trong vắt, cũng đừng nghĩ xanh trong. Thực ra, nước ở bên trong bốn cái hồ này, hết thảy đều có màu trắng đục. Giống như nước gạo...

Dĩ nhiên cũng chỉ là giống, chứ thật sự thì nó làm sao có thể là nước gạo được. Tôn Thi Hàn nàng vốn dĩ đâu có ăn cơm. Nước ở đây, chúng là sự pha trộn giữa linh thủy và linh nhũ. Linh nhũ mặc dù niên đại không quá lâu, thế nhưng dựa trên số lượng mà xét, lại cộng thêm linh thủy thêm vào, chung quy giá trị vẫn là rất lớn. Trên đời, thiết nghĩ cũng chỉ dạng nhất cung chi chủ như Tôn Thi Hàn mới dám sống xa xỉ tới như vậy.
Người bình thường? Một giọt linh nhũ để uống còn chẳng có nữa là.

...

Chốn hậu điện hiện giờ, hiện diện có tất cả là năm người. Tôn Thi Hàn cũng nằm trong số ấy. Lúc này, nàng chính là đang được bốn thị tì luân phiên hầu hạ. 

Bình thường, y phục trên người Tôn Thi Hàn vốn đã không nhiều, nay thậm chí còn "thưa thớt" hơn. Thay vì hai lớp mỏng manh thì hiện tại, nàng chỉ có một. Bên trên một cái áo lót, phía dưới một chiếc quần nhỏ, toàn bộ chỉ có vậy...

Trong tư thế thẳng lưng, bên cạnh một hồ nước, Tôn Thi Hàn khép hờ đôi mắt, thả lỏng toàn thân; trong khi đó, các thị tì thì ngươi một chỗ ta một chỗ, hết sức nhẹ nhàng đem nội y trên dưới của Tôn Thi Hàn nàng cởi ra. 

Khỏi phải nghĩ, Tôn Thi Hàn rõ ràng là đang tính đi tắm.

Chương 514: Kẻ từ đông hoang

Nói một chút. Cái chuyện tắm gội lần này của Tôn Thi Hàn, nó không phải là ý muốn đột xuất, nhất thời phát sinh. Đây vốn dĩ là thói quen thường nhật của nàng. Trừ phi bận tu luyện, hoặc lo chính sự gì đó, bằng không thì hễ cứ cách ba ngày, Tôn Thi Hàn nàng đều sẽ ở trong hậu điện này tắm gội một lần. Tu sĩ như nàng không tắm cũng chẳng dơ đi đằng nào, nhưng được tắm thì Tôn Thi Hàn nàng vẫn thích hơn. Những lúc như thế, nàng cảm thấy rất là thư giãn...

...

Dưới sự hầu hạ tận tình của các thị nữ, chiếc áo lót của Tôn Thi Hàn rất nhanh liền được cởi ra, theo đó, một cặp tuyết lê căng tràn nhựa sống cũng lập tức bạo lộ. Trông chúng rất là đều đặn. Tính thẩm mỹ thì lại càng không phải bàn, chỉ cần nhìn thoáng qua đôi nhũ hoa trăng trắng hồng hồng kia thôi cũng đã đủ khiến cho hầu hết nam nhân thiên hạ đều phải âm thầm nuốt nước bọt rồi.

Trên là vậy, bằng như bên dưới...

Theo những ngón tay một tì nữ từ tốn chuyển di, chiếc quần nhỏ màu đen của Tôn Thi Hàn cũng chậm rãi được kéo xuống. Và khi đã chẳng còn gì để che đậy nữa, một cõi đào nguyên tức khắc được phơi bày. Nơi đây, hoa cỏ không quá nhiều, cũng không quá ít, chỉ vừa đủ. Tuy rằng chẳng ngay hàng thẳng lối lắm, thế nhưng chính cái sự đan xen tựa tóc rối này, nó lại càng làm cho ánh mắt nam nhân thêm phần thèm khát, lửa dục càng thêm bốc cao.

Nếu mà vượt qua được cánh rừng kia, u huyệt huyền bí liền sẽ hiện ra trước mắt ngươi, để cho ngươi thoả thê khám phá a.

Đáng tiếc, hậu điện lúc này, nam nhân kiếm ở đâu ra? Tại đây, giờ phút này, ngoài Tôn Thi Hàn thì hiện hữu cũng chỉ có bốn thị nữ của nàng. Mà đã thân nô tì, lại còn là phận nữ nhân, các thị nữ há dám có lòng hươu dạ vượn, nhìn ngắm chốn đào nguyên tư mật của Tôn Thi Hàn?

Phải biết gần vua như gần hổ, mà Tôn Thi Hàn, nàng còn đáng sợ hơn hổ. 

...

Sau một lúc đứng yên để cho các thị nữ đem y phục mình cởi ra, khi trên người đã chẳng còn một mảnh vải nào nữa, Tôn Thi Hàn lúc này mới mở mắt. 

Chân trái nhấc lên, chân phải đặt xuống, Tôn Thi Hàn chậm rãi theo các bậc thang bằng đá mà tiến vào trong hồ. Đến được giữa hồ, nàng dùng tay đựng lấy thứ chất lỏng màu trắng đục đang bao quanh mình rồi đem đổ lên trên cổ, động tác phải gọi là ưu nhã cực kỳ. 

Tuy nhiên, đó là các thị nữ thấy. Còn nếu những kẻ đang chứng kiến là nam nhân, chắc hẳn hai từ "ưu nhã" sẽ không có trong tâm trí bọn họ. Đơn giản là bởi ham muốn, dục vọng, những cảm xúc ấy mới thực chủ đạo, lấn áp tất thảy. Nhất là khi Tôn Thi Hàn ngửa cổ ra sau, khi cái thứ chất lỏng màu trắng đục kia chảy xuôi thành dòng, từ khuôn mặt xuôi xuống cặp tuyết lê căng tràn nhựa sống...

Mỹ nhân tắm gội, nét mặt mơ màng, cử chỉ khêu gợi như thế mà lại không một nam nhân nào thấy được, quả là đáng tiếc...

...

Ở bên trong hồ, Tôn Thi Hàn đã ngâm mình rất lâu, hơn một giờ rồi vẫn chưa chịu đi ra. Mà, xem bộ dáng, dám cá là khoảng thời gian này, nó sẽ còn nối dài thêm nữa.

Vị trí sớm đã đổi từ giữa hồ thành bên mép hồ, Tôn Thi Hàn ngã đầu ra sau, gối trên đùi một thị nữ, để cho đối phương xoa bóp cho mình. 

Nhìn dáng vẻ hưởng thụ ấy, ngẫm mà ao ước thay. Nhất cung chi chủ, thật là làm cho người ta phải ngưỡng mộ, sinh tâm hướng đến. Thị nữ chợt thầm nghĩ. 

Nhưng... cũng chỉ là vài giây mơ mộng thế thôi. Cung chủ thì vẫn là cung chủ, tì nữ thì vẫn là tì nữ, trăm năm sau chắc cũng thế thôi.

Nhanh chóng đem ý nghĩ vẩn vơ vừa hiện lên trong đầu mình gạt đi, người thị nữ lại chuyên tâm xoa bóp, hầu hạ Tôn Thi Hàn...

Nhưng, chính tại lúc này, hai mắt Tôn Thi Hàn bỗng mở ra.

"Cung chủ...".

Chả buồn ngó đến thần tình nghi hoặc lẫn lo sợ của các thị nữ, Tôn Thi Hàn một lời không nói đã bay lên. Tại không trung, sau khi đem bộ y phục sớm được người chuẩn bị sẵn mặc vào, nàng liền hướng tiền điện bước đi. Cử chỉ khá là vội vàng. 

Rõ ràng là đã có chuyện xảy ra. Tôn Thi Hàn, nàng đã cảm nhận được điều gì đó. 

...

Cách Tuyệt Tình Điện một quãng.
Chỗ này, phạm vi đã thuộc nội cung. Bình thường, những nơi thế này tuyệt không thể có âm thanh nào quá lớn được. Bởi lẽ, Tôn Thi Hàn rất ghét sự ồn ào, dám trong địa phận nội cung gây huyên náo, chắc chắn là tội chết. 

Ấy thế mà lúc này đây, chính ở khu vực thuộc nội cung này lại có kẻ dám càn quấy, không những phá hỏng kiến trúc, cảnh vật mà còn ra tay đánh người. Càng đáng nói hơn, kẻ này... vậy mà lại còn là một tên nam nhân.

Lăng Tiểu Ngư?

Không. Kẻ này không phải Lăng Tiểu Ngư. So với Lăng Tiểu Ngư thì diện mạo của hắn hung dữ hơn nhiều, hình tướng cũng cao lớn hơn nhiều, tám thước là ít. Hắn mặc một một bộ y phục rằn ri, làm từ da và lông thú, nhìn khá rối mắt, y như bộ râu xồm xoàm vàng - đen trộn lẫn trên mặt mình vậy.

Chân mày dựng ngược vốn đã tự nhiên, nam nhân có tướng mạo hung dữ vừa trông thấy Tôn Thi Hàn từ Tuyệt Tình Điện chạy ra thì liền vung tay đem các cung nhân hộ vệ chấn bay, hai mắt sáng lên thấy rõ: "Tôn Thi Hàn!".

"Thác Hán, là ngươi...".

Nam nhân tướng mạo hung dữ, râu ria xồm xoàm kia nhận thức Tôn Thi Hàn thì Tôn Thi Hàn cũng lập tức nhận ra thân phận của hắn ngay. Đối với kẻ này, Tôn Thi Hàn nàng thật không xa lạ.

Cách đây khoảng ba mươi năm, Tôn Thi Hàn nàng từng có đi tới Đông Hoang một chuyến. Trong chuyến đi kia, nàng đã đụng phải tên Thác Hán này. Bằng hữu? Nếu bảo kẻ thù còn có lý hơn. 

Năm đó, tên Thác Hán này vừa gặp nàng, thấy nàng dung mạo diễm kiều lại còn là một vị tu sĩ chân nhân trung kỳ thì liền động tà tâm, muốn cùng nàng kết thành đạo lữ... Lẽ dĩ nhiên, đối với một kẻ xa lạ mới gặp lần đầu, Tôn Thi Hàn chẳng thể nào lại gật đầu đồng ý cho được. 

Lại nói, Tôn Thi Hàn nàng vốn đã từng bị nam nhân phụ bạc, trong lòng thống hận, muốn giết nam nhân không hết thì lý gì lại đi chung chạ? Kể từ khi Tôn Thi Hàn nàng đem tên nam nhân phụ bạc mình kia cắt đầu treo ở đại môn Tuyết Linh Cung thì trái tim nàng cũng đá hoá thành băng tuyết rồi. Bảo nàng thuận tình, quy phục mà nói... trừ phi đó phải là một nam nhân vĩ đại, nắm giữ sức mạnh thần linh giống như Lăng Tiểu Ngư. Bằng như cái tên Thác Hán trước mặt...

Hừ! Nam nhân hèn mọn mà thôi!

Khuôn mặt lạnh lùng, mắt hiện hàn quang, Tôn Thi Hàn liếc các cung nhân đang nằm trên đất, kẻ chết người bị trọng thương, gằn giọng với hung thủ: "Thác Đán, lá gan của ngươi đúng thật là không nhỏ...".

"Ha ha ha...".

Trong bộ y phục rằn ri thô kệch, Thác Hán cười to: "Tôn Thi Hàn, bổn gia đây không chỉ có lá gan lớn mà tiểu huynh đệ bên dưới của bổn gia cũng rất lớn! Thế nào?! Có muốn xem hay không?! Ha ha ha...".

"Hỗn lão!"."Vô sỉ!".

...

Liên tiếp là những tiếng mắng chửi được cất lên. Người nói có khá nhiều. Trong số đó cũng bao gồm luôn Tôn Sở Sở - kẻ vừa mới tới. 

Vốn dĩ Tôn Sở Sở chỉ muốn qua Tây Viện để gặp tỷ tỷ mình bàn chuyện, không nghĩ lại chứng kiến loại sự tình này. Một tên nam nhân thô kệch dám xâm nhập Tuyết Linh Cung, ngang nhiên ra tay đánh người, lại còn ở trước mặt tỷ tỷ buông lời tục tĩu, chuyện này... Từ xưa đến nay, đây là lần đầu tiên phát sinh đấy.

Đi cùng tức giận là nghi hoặc, Tôn Sở Sở hướng tỷ tỷ mình hỏi: "Tỷ tỷ, hắn lẽ nào chính là kẻ mà năm đó tỷ nói, sư yêu ở núi Cửu Đà?".

"Không sai! Chính là bổn gia!" Tôn Thi Hàn còn chưa kịp hé môi thì Thác Hán đã tự mình lên tiếng xác nhận. 

Kế đấy, hắn lại chuyển sang nhìn Tôn Thi Hàn, trong mắt ý dâm lồ lộ: "Đại mỹ nhân, ha ha... Thật là không nghĩ đối với bổn gia đại mỹ nhân nàng lại nhung nhớ như vậy. Hôm nay bổn gia vì nàng lặn lội từ Đông Hoang chạy tới đây, quả đúng là chẳng uổng công. Ha ha ha...".

Chân mày nhíu chặt, trán hằn hắc tuyến, từ người Tôn Thi Hàn, một cỗ hàn khí nổi lên.

"... Năm đó đã bị bổn cung chủ đánh mù một mắt mà còn chưa biết sợ, hôm nay lại dám chạy tới trước mặt bổn cung chủ...".

"Đã vậy, bổn cung chủ sẽ cắt luôn đầu ngươi xuống!".

"Giết!" Khuôn mặt đằng đằng sát khí, Tôn Thi Hàn rốt cuộc cũng hạ lệnh. 

Tiếng nàng vừa dứt, Tôn Sở Sở cùng những cung nhân khác liền lập tức lao lêm. Pháp khí, pháp bảo nhanh chóng xuất ra, phối hợp cùng nhau tấn công sư yêu Thác Hán.

...

"Keng!".

"Keng!".

...

"Oành!".

"Oành!".

...

Ở trong vòng vây của Tôn Sở Sở cùng các cung nhân, Thác Hán liên tục vung tay múa chân, ra sức chống đỡ. Thoạt nhìn có đôi phần chật vật.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa Thác Hán là kẻ chỉ giỏi huênh hoang khoác lác, ngông cuồng tự đại. Miệng hắn to, bụng hắn cũng chẳng nhỏ. Thực lực ẩn chứa bên trong, vốn dĩ thừa sức để đối đầu cùng đám người Tôn Sở Sở. Chật vật, chẳng qua là bởi hắn còn chưa xuất ra hết thủ đoạn thôi.

Thác Hán hắn lặn lội từ Đông Hoang chạy tới Bắc Nguyên này, đâu phải là để đem đầu mình dâng cho người ta cắt. Hôm nay hắn đến đây là để rửa mối hận bị người đánh mù mắt năm xưa. 

Hôm nay, Thác Hán hắn muốn tại Tuyết Linh Cung này đem quần áo Tôn Thi Hàn cởi xuống, đặt nàng ở dưới thân mạnh mẽ cường bạo!

Chương 515: Dị biến nối dị biến

"Ong!".

"Ong!".

Ờ giữa vòng vây, Thác Hán bất ngờ phát lực; từ trên người hắn, một cỗ hung khí cấp tốc bành trướng.

Dưới uy áp bức người nọ, Tôn Sở Sở và các vị trưởng lão, cung nhân thủ hộ Tuyết Linh Cung nhất thời buộc phải thoái lui. 

Nhưng, cũng chỉ trong thoáng chốc. Bởi liền ngay sau đó, dựa vào công năng pháp bảp cùng các loại thủ đoạn, bọn họ lập tức khắc chế được áp lực, lại tiếp tục phối hợp cùng nhau vây đánh sư yêu Thác Hán.

"Hừ!".

Kèm theo tiếng hừ lạnh, Thác Hán lúc này mới đem binh khí xuất ra. Cái mà hắn đang cầm, đấy là một cự phủ màu đen, nhìn qua rất chi thô kệch, nặng nề. Quả thật... người thế nào binh khí thế ấy.

"Sát!".

Trên gương mặt cũng chẳng có bao nhiêu thay đổi, Tôn Sở Sở hét to một tiếng, thanh kiếm trong tay nàng cũng mạnh mẽ hướng địch nhân đâm tới.

"Bổn gia lại sợ ngươi?!".

Thần tình đã nghiêm túc lên hẳn, sư yêu Thác Hán gầm lớn, cầm cự phủ màu đen bổ dọc một đường.

Tức thì, theo nhát bổ ấy, hư ảnh một con sư tử vàng lao ra, chụp xuống đỉnh đầu Tôn Sở Sở. 

Hai mắt mở to, Tôn Sở Sở nội tâm kinh hãi. Từ đạo sư ảnh kia, nàng cảm nhận được nguy hiểm. 

Đang tiến buộc phải lui, Tôn Sở Sở lộn một vòng trên không trung, bay ngược về phía sau. Nàng quán thâu toàn bộ linh lực vào bên trong thanh kiếm đang cầm, hướng sư ảnh chém ra. 

Lập tức, một kiếm ảnh màu lam xuất hiện, cùng hoàng kim sư ảnh giao tranh. 

"Hống!".

"Ong!".

...

"Oành... oành...!!".

...

"Ha ha ha! Nữ nhân ngươi không tệ!" Lẫn trong tiếng nổ đinh tai, một giọng cười thô lỗ cũng cất lên. 

Liền tiếp đó, bóng dáng cao lớn của Thác Hán hiện ra. Với hai cánh tay đã vừa được cường hoá, biến thành màu vàng y như là kim loại, hắn vung cự phủ đem các trưởng lão và cung nhân Tuyết Linh Cung đẩy lui, lao thẳng tới chỗ của Tôn Sở Sở.

"Nữ nhân! Tiếp bổn gia một phủ!".

Biết địch nhân chẳng phải loại tầm thường, so pháp lực thậm chí còn nhỉnh hơn mình một bậc, Tôn Sở Sở đương nhiên sẽ không dám có chút nào khinh suất. Rất thận trọng, nàng đem hết mười thành thực lực xuất ra, cùng đối phương giao chiến.

"Keng!". 

"Keng!".

...

"Oành!".

"Ầm...!".
...

Trận chiến lúc này đã được đẩy đến giai đoạn cao trào, lực lượng tung ra đã không phải dạng như chân nhân sơ kỳ có thể chống đỡ được. Cũng vì lẽ đó mà hiện giờ, các trưởng lão, cung nhân thủ hộ Tuyết Linh Cung buộc phải lui về phía sau, chỉ có thể dùng thủ đoạn viễn trình công kích để hỗ trợ cho Tôn Sở Sở. 

Nhưng dù vậy, xem tình hình, Tôn Sở Sở dường như cũng không có nhiều lợi thế lắm. Trái lại, dưới cự phủ của sư yêu Thác Hán, Tôn Sở Sở nàng càng lúc càng trở nên khó khăn, phải chật vật chống đỡ...

Muội muội đang chật vật là thế, các cung nhân đang bất lực là thế, ấy vậy mà lạ lùng thay, tận giờ phút này Tôn Thi Hàn vẫn chưa hề xuất thủ, chỉ lặng im đứng nhìn. 

Nàng là đang quan sát. Có nghi hoặc cần phải xác minh chăng?

...

"Keng! Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

Tôn Thi Hàn không xuất thủ, Thác Hán thấy được. Nhưng vẻ mặt hắn, tựa hồ cũng chẳng quan tâm gì mấy. Theo như những gì đang thấy thì toàn bộ sự chú ý của hắn lúc này chỉ có duy nhất một mình Tôn Sở Sở. Từng nhát chém, từng cái bổ, và từng câu nói, hết thảy đều là dành cho Tôn Sở Sở nàng.

Khỏi phải nghĩ, trước sự "nồng nhiệt" kia, Tôn Sở Sở đương nhiên đã chẳng vui vẻ gì. Sự "nồng nhiệt" này, Tôn Sở Sở nàng thật là tiếp không nổi. Trải qua một hồi trực diện giao phong thì giờ đây cánh tay phải của nàng đã tê rần, linh lực trong người cũng hao đi không ít...

Thế rồi... Chuyện gì đến rốt cuộc cũng phải đến. Tu vi, đạo thuật đều không bằng người, Tôn Sở Sở cuối cùng thất bại, bị cự phủ chém trúng, phải lui về sau, miệng hộc máu đào.

"Mỹ nhân chớ chạy!".

Được nước làm tới, sư yêu Thác Hán lao mình theo hướng thoái lui của Tôn Sở Sở, giơ ra yêu trảo toan đem nàng bắt giữ. 

Thời điểm hắn tiếp cận, khi cánh tay đã sắp chạm vào người Tôn Sở Sở thì một chút dị biến bỗng chợt nổi lên. 

Vốn đang khiếp sợ thoái lui, Tôn Sở Sở bất ngờ há miệng. Từ bên trong miệng nàng, một tia lam quang đột ngột bay ra, đâm thẳng vào mặt Thác Hán.

Có điều, Thác Hán xem bộ còn chưa quá bất cẩn. Hắn đã phản ứng rất nhanh, vừa thấy Tôn Sở Sở há miệng đã liền lách mình tránh đi. 
Nhưng... Chính ở khoảnh khắc Thác Hán hắn vừa tránh đi ấy thì từ một hướng khác, một tia lam quang khác cũng đã bay tới. 

Tốc độ cực nhanh!

Đối với dị biến lần này, Thác Hán căn bản đã không thể tránh được nữa, chỉ còn cách trực diện nghênh đón. 

Bất đắc dĩ, Thác Hán vội vàng triển khai linh quang hộ thể. 

"Ong!".

Tiếc rằng... Tầng linh quang hộ thể được tạo ra một cách vội vã, nó lại kiên cố được bao nhiêu?

Trong khi đó, thứ đang đánh tới đây, nó há đâu đơn giản. Tia lam quang này vốn chẳng phải một đạo linh lực. Thực chất nó là một cây ngân châm, một loại ám khí. 

Lại nói, cây ngân châm này, lai lịch cũng không hề nhỏ. Nó chính là bảo vật của Tuyết Linh Cung, đã được các đời cung chủ nối nhau dùng chân nguyên của mình bồi đắp, uy lực thế nào có thể nghĩ. Rất khủng bố. 

Nhìn xem. Tầng linh quang hộ thể của sư yêu Thác Hán không phải đã vừa mới bị ngân châm xuyên phá rồi đấy ư?

...

Sau một tiếng hét thất thanh, sư yêu Thác Hán hiện đã từ trên không trung rơi xuống dưới đất. 

Dĩ nhiên là Thác Hán hắn đã ngay lập tức đứng lên. Nói sao hắn cũng là một tên chân nhân cảnh trung kỳ đỉnh phong kia mà. Huống hồ... Tôn Thi Hàn - kẻ đã ra tay ám toán hắn còn đang ngay đấy, hắn há có thể nằm yên trên đất được? Biết đâu người ta sẽ lại bồi thêm một đòn hiểm nữa...

Thác Hán thực rất lo ngại trường hợp đó. Nhưng coi bộ lần này hắn đã lo sợ vô ích. Đơn giản là bởi Tôn Thi Hàn đã không hề bồi thêm một đòn hiểm nào nữa cả. Có lẽ nàng cho một lần ám toán thành công như thế là đủ rồi. 

Tuyệt Tình Châm - bảo vật truyền lưu qua các đời cung chủ Tuyết Linh Cung - uy lực há lại tầm thường? Châm này, nó không chỉ có sức công phá kinh người mà ẩn chứa bên trong còn thêm cả độc tố cực kỳ ghê gớm nữa...

...

"Ư...".

Sư yêu Thác Hán đứng dậy chưa lâu thì thần tình đã đại biến. Từ trong miệng hắn, một chút máu tươi rỉ ra. Hơi khác với Tôn Sở Sở ban nãy là máu này, thay vì màu đỏ thì nó lại có màu lam nhạt. 

"Độc... Ám khí có độc..." Thác Hán nhìn Tôn Thi Hàn, khuôn mặt đầy sợ hãi. 

Đối lập, biểu cảm của Tôn Thi Hàn thì lại rất điềm tĩnh, trong đáy mắt ẩn ẩn còn có vẻ thích thú. 

"Ngươi nói không sai, ngân châm của ta quả là có độc." - Tư thái nhàn nhã, Tôn Thi Hàn chậm rãi bước đi, vừa đi vừa nói - "Chất độc này gọi là Tuyệt Tình Độc, một khi trúng phải thì thân thể sẽ rất nhanh liền hủ bại, đau đớn mà chết...".

"Tôn Thi Hàn ngươi... ư!".

...

Liếc nhìn sư yêu Thác Hán giờ phút này ngay cả đứng cũng không vững, Tôn Thi Hàn nhếch môi: "Sao? Có phải rất đau?".

"Cơ thể bị Tuyệt Tình Châm của ta công phá, lại bị Tuyệt Tình độc của ta hủy hoại, Thác Hán ngươi nghĩ còn có thể phản kháng?".

"Hừ!" - Thần sắc thay đổi còn nhanh hơn lật sách, từ cười cợt chuyển thành âm lãnh, Tôn Thi Hàn lạnh lùng - "Thứ nam nhân ti tiện như ngươi cũng dám tơ tưởng đến bản cung chủ? Đã muốn chết thì bổn cung chủ thành toàn cho ngươi!".

Thanh âm vừa dứt cũng là lúc Tôn Thi Hàn lao người đi. Ngón trỏ và ngón giữa hợp lại, nàng lấy chỉ làm kiếm, ý định đem đầu Thác Hán cắt xuống. 

Nhưng chính lúc này, khi Tôn Thi Hàn nàng tiếp cận thì dị biến lại bất ngờ nổi lên...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau