TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Đánh Rơi Bát Cơm

"Bì bõm" mãi một đỗi lâu, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng quyết định dừng lại, thôi không bơi lội chi nữa. Từ dưới hồ, nàng chậm rãi tiến vào trong bờ. Theo mỗi bước nàng đi, mặt nước cũng nối nhau dao động liên hồi. Nhưng, cái đáng để chú ý, nó lại chẳng phải mặt nước, chẳng phải âm thanh hay một thứ nào khác mà chính là bản thân Lăng Thanh Trúc: Nàng hiện đang không mặc gì cả.

Hai cây trâm cài đầu đã gỡ, quần áo hai lớp trong ngoài cũng đã sớm trút đi, Lăng Thanh Trúc hiện giờ, trừ bỏ chiếc giới chỉ đang đeo ra thì trên người chả còn ngoại vật nào nữa hết. Nàng trần như nhộng.

Bình thường, Lăng Thanh Trúc đã đẹp, nay trút xuống xiêm y, sắc đẹp lại càng được nhân lên gấp bội. Bởi đơn giản là vì thân thể nàng, nó quyến rũ lắm.

Khuôn mặt thì chả nói làm gì, trước giờ mọi người đều đã thấy, "phong hoa tuyệt đại" chưa chắc đủ để hình dung. Nhưng thân thể thì khác...

Từ nào giờ, thế nhân đã ai được xem qua cảnh Lăng Thanh Trúc khoả thân? Nữ nhân không một ai, nam nhân lại càng không có. Thứ mà mọi người thấy được, nhiều lắm cũng chỉ là hai cánh tay trần trắng nõn mỗi khi nàng đem tay áo xắn lên thôi.

Còn hiện tại...

Đâu chỉ mỗi hai cánh tay, cả đôi chân thon dài, bờ mông cong cong, vòng eo nhỏ nhắn, cặp tuyết lê căng tràn nhựa sống cũng đều đang phơi bày lồ lộ. Hơn nữa, mỗi một nơi, mỗi một bộ phận, dù trên hay dưới, trước hay sau thì đều rất bắt mắt, rất chi gợi cảm...

Hình ảnh của Lăng Thanh Trúc lúc này... thật khiến người phải động tâm nghĩ ngợi.

Đáng tiếc... cảnh đẹp nhường ấy lại chẳng ai được xem, chẳng người được thấy.

...

...

"Haaa... Tiết trời oi bức, tắm xong mới thấy đúng là thoải mái thật." Cạnh hồ nước, trên đám cỏ xanh, sau một hồi đứng dang tay khép mắt, Lăng Thanh Trúc thở mạnh một hơi, rồi thốt.

Nàng quả đang cảm thấy thư thái lắm. Trên tất cả, trừ bỏ những thời điểm cảnh giới tăng tiến hay thu được thiên tài địa bảo thì tắm gội chính là niềm vui thích nhất của nàng. Tuy nói nàng đã thành tựu chân nhân, thân thể khác xa người nơi thế tục, dẫu một hai tháng không tắm rửa cũng chả dơ đi đằng nào, thế nhưng... nàng sẽ khó chịu.

Vấn đề ở đây không phải sạch sẽ thơm tho hay bốc mùi dơ bẩn, đơn giản chỉ là bởi nàng thích sống như vậy. Nếu đang trong giai đoạn bế quan tu luyện hay đi làm đại sự gì đó thì thôi, Lăng Thanh Trúc nàng sẵn lòng chấp nhận; nhưng còn những lúc thường nhật, bảo nàng hai ba tháng mới tắm một lần thật đúng chẳng khác nào tra tấn cả.

Đừng nói hai ba tháng, dù là hai ba ngày cũng không được!

Ngẫm lại trước đây, khi mà hai đứa đồ đệ của nàng là Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù còn chưa quá bận bịu việc tu hành thì mười ngày như một, hôm nào nàng cũng giao "nhiệm vụ" xách nước cho bọn chúng lo a.

Mục đích ư? Một phần rất nhỏ là dùng để nấu cơm, rửa bát, phần lớn còn lại thì... nghiễm nhiên đều được đổ vào chiếc thùng gỗ to bên trong phòng của Lăng Thanh Trúc nàng.

Cơm Lăng Thanh Trúc nàng có thể không ăn nhưng nước thì nhất định phải có để tắm gội.

Chỉ tiếc năm tháng qua nhanh, hai đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn. Mà người lớn thì vướng bận nhiều thứ, tâm trí cũng chẳng còn được trong sáng như thuở nhỏ nữa. Đôi lúc muốn sai bảo chúng, miệng chưa kịp nói thì chúng đã viện trước lý do, nhanh chân chạy trốn rồi.

Đối với việc đó, thú thật là nhiều khi Lăng Thanh Trúc cũng thấy bất mãn lắm. Nàng rất tiếc nuối. Nàng tiếc cái quãng thời gian mà Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù còn nhỏ. Khi ấy, hai đứa bọn chúng dễ sai dễ bảo biết bao nhiêu, xinh xắn đáng yêu biết nhường nào...

Ôi những tháng năm đẹp đẽ...

Quá khứ, nó là như vậy, vẫn thường khiến cho con người ta hoài niệm...



...

"Haizz...".

"Nhớ lại ngày xưa, trừ lúc mình bế quan tu luyện thì hầu như hôm nào cũng được hai đứa chúng nó hầu hạ. Luyện đan nóng nực liền có người quạt mát, muốn ăn tráng miệng liền có người chạy ra vườn hái trái trên cây mang vào, nhưng quan trọng nhất vẫn là thùng nước trong phòng mình hôm nào cũng được đổ đầy..."."Năm tháng sao mà trôi nhanh quá. Biết trước thế này, hồi đó ta đã luyện chế ra một ít đan dược Trì Cốt Đan, Hoãn Cốt Hoàn gì gì đấy cho hai đứa chúng nó uống, như vậy thì chúng nó sẽ không thể lớn lên được".

"Chậc, để cho chúng nó bé mãi chẳng phải tốt hơn không. Đâu như bây giờ, nhiều lúc muốn sai bảo cũng khó...".

"Trúc cơ, vấn đỉnh đã như vầy, đợi tới khi hai đứa chúng nó, rồi cả Tiểu Chí và con bé Mộng Kiều đều tiến vào cảnh giới chân nhân, chừng đó... Mỗi đứa sẽ có động phủ riêng của bản thân, chẳng còn ai bên cạnh hầu hạ mình nữa hết...".

"Haizz... Chắc phải sớm thu thêm vài tên đồ đệ nữa thôi".

Sau những giây phút chợt hồi niệm, rồi lặng lẽ suy tư, Lăng Thanh Trúc chốt lại bằng một tiếng than nhẹ.

Nàng xếp lại hồi ức, khẽ động thần niệm, từ giới chỉ lấy ra một bộ y phục. Tương tự cái nàng đã thay ra, bộ đồ này cũng có màu tím, cũng kiểu cách tinh kỳ quý phái; khác, có chăng là hoạ tiết bên trên nhiều hơn một chút mà thôi.

Xem ra Lăng Thanh Trúc nàng rất thích mặc loại y phục như vầy: tử sắc tinh kỳ.

...

Quần áo đã mặc, trâm hoa đã cài, Lăng Thanh Trúc thoáng nhìn ngắm, sửa sang đôi chút, chừng khi vừa ý thì liền xoay chân cất bước. Đích đến chính là hướng Tĩnh Hương Đường, hay đúng hơn là nhà ăn nằm bên cạnh Tĩnh Hương Đường.

Hôm nay, Chu Đại Trù rất rảnh rỗi, vì vậy nên đã sớm được Lăng Thanh Trúc nàng giao phó cho nhiệm vụ xách nước nấu cơm. Tính tới thời điểm hiện tại, cơm trưa thiết nghĩ cũng đã được chuẩn bị xong rồi.

Một ngày là đệ tử thì suốt đời là đệ tử. Thân là sư phụ, Lăng Thanh Trúc nàng có nghĩa vụ phải chỉ bảo cho chúng hiểu thế nào là tôn sư trọng đạo a. Cái gì sư phụ muốn thì đệ tử phải làm, sư phụ cần thì đệ tử phải nghe. Xách nước, nấu ăn, luyện đan, chế dược, sai được cái nào thì sai cái ấy. Cần tranh thủ nha.

"Hì hì... Mình đúng là một vị sư phụ tốt".

Rất không biết xấu hổ, Lăng Thanh Trúc vui vẻ buông ra một câu. Nói xong, nàng cũng lập tức gia tăng cước bộ...

Quãng đường tính cũng chẳng xa xôi gì lắm nên khá nhanh, Lăng Thanh Trúc đã về đến Tĩnh Hương Đường. Chân rẽ sang phải, nàng tiếp tục tiến vào bên trong nhà ăn.

Ngay khi vừa trông thấy nàng, vốn đã đợi sẵn, Chu Đại Trù liền mang theo thân hình mập mạp của mình chạy ra đón, miệng cười còn tươi hơn hoa: "Hì hì... Lão nhân gia cuối cùng cũng về rồi. Nãy giờ con đợi lão nhân gia mãi..."."Có cái gì mà ngươi phải đợi. Nếu thấy đói bụng thì cứ việc ăn trước, chờ ta làm gì".

Ăn trước?

Chu Đại Trù thầm khinh bỉ: "Toàn nói cho có".

Trong lòng mình, Chu Đại Trù ác cảm với những câu nói chứa đầy "lời hay ý đẹp" của Lăng Thanh Trúc ghê lắm. Còn nhớ trước đây, khi mà tâm trí còn "thơ dại", chính bởi vì tin vào sự "khoan hồng rộng lượng, chẳng chấp tiểu tiết" của Lăng Thanh Trúc nàng mà hắn đã phải nếm không ít đau khổ rồi a.

"Sau bao tháng ngày được mài dũa như thế, lão nhân gia người nghĩ còn có thể dùng mấy lời này để lừa gạt con nữa sao...".

Trong bụng cười một, ngoài miệng cười ba, Chu Đại Trù lắc đầu nguầy nguậy, đáp: "Lão nhân gia, vậy đâu có được. Lão nhân gia thân là trưởng bối, Đại Trù con chỉ là tiểu bối, sao dám ăn trước. Với lại...".

"Hì hì... Lão nhân gia không biết đấy chứ, Đại Trù con đối với người rất chi là tôn kính. Con yêu quý lão nhân gia còn hơn yêu quý tổ tiên phụ mẫu của mình nữa. Lão nhân gia mà chưa ăn, đánh chết Đại Trù con cũng chẳng dám ăn đâu".

"Ồ, vậy sao?".

Lăng Thanh Trúc bĩu môi, vừa tiến đến bàn ăn vừa nói: "Tiểu tử ngươi yêu quý ta như vậy mà sao ta lại không cảm nhận được chút gì hết nhỉ? Chắc hẳn là tại ngươi không có thành ý rồi".

"Nào có nào có! Sư phụ lão nhân gia, mỗi lời con nói đều rất chân tâm thật dạ. Trước tuệ nhãn sáng như đuốc của lão nhân gia, con đây sao dám to gan bịa chuyện chứ...".

"Cái thằng mập ngươi miệng lưỡi ngày càng trơn tru, đúng là hết nói nổi".

Tâm trạng đang tốt, bụng lại đang kêu gọi đòi ăn nên Lăng Thanh Trúc cũng chẳng hơi đâu đứng cà kê dê ngỗng với Chu Đại Trù. Nàng đưa tay tự mình kéo ghế rồi hạ thân ngồi xuống.

Thấy thế, Chu Đại Trù cũng kéo ghế ngồi theo. Hết sức biết điều, hắn bới cơm ra, cầm lên một chiếc đĩa đựng đầy thịt cá, đặt ở trước mặt của Lăng Thanh Trúc: "Lão nhân gia, cá này con đã làm sạch lắm, lúc nấu cũng tốn kha khá công phu, bảo đảm ngon cực kỳ. Lão nhân gia ăn để bồi bổ ạ".

"Hmm... Nghe ngươi nói ta mới để ý. Mấy con cá này nhìn quả rất bắt mắt, mùi cũng rất hấp dẫn...".

"Hì hì... Lão nhân gia hãy nếm thử đi. Con đảm bảo người sẽ không thất vọng đâu".

"Để ta xem".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc nâng tay cầm đũa, nhưng còn chưa gấp thì đã dừng. Nàng liếc qua một cái ghế trống khác, hơi nghi hoặc: "Đại Trù, thằng ngốc Tiểu Ngư Nhi đâu rồi, sao không thấy ra dùng cơm?".

"Tiểu Ngư...".

Chu Đại Trù cũng tỏ ra nghi hoặc không kém: "Lão nhân gia, Tiểu Ngư không phải vẫn đang ở trong phòng để củng cố cảnh giới sao?".

"Hôm qua nó đã hoàn tất việc ổn định tu vị và bắt đầu tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện tiếp rồi".

"Vậy à...". - Chu Đại Trù tiếp nhận thông tin xong, theo quán tính gật gù - "Nếu vậy chắc giờ Tiểu Ngư vẫn đang tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

"Xoảng!".

Lời Chu Đại Trù vừa dứt thì tiếng đổ vỡ liền vang lên. Bát cơm trên tay Lăng Thanh Trúc, nó vừa mới rơi xuống.

Chương 52: Vậy Mà Ngươi Còn Chưa Chết

Lo lắng?

Không. Cảm giác hẳn nghiêng về sợ hãi.

Dạ khẩn trương, Lăng Thanh Trúc chẳng nói nhiều, lập tức triền khai thần thức quét khắp bốn phương tám hướng với hy vọng tìm thấy tung tích Lăng Tiểu Ngư. Thế nhưng kết quả...

Nàng không thấy. Tĩnh Hương Đường, dãy phòng dành cho đệ tử chân truyền cư ngụ, khu vườn phía sau,..., tất cả đều không có bóng dáng Lăng Tiểu Ngư.

Cái này có ý nghĩa gì?

Mắt bất động, đôi môi mấp máy, Lăng Thanh Trúc khẽ giọng thều thào: "Không xong rồi...".

"Lão nhân gia, cái gì không xong?".

Liếc qua Chu Đại Trù - người mới hỏi, Lăng Thanh Trúc vốn đang trầm lặng lại đột nhiên quát to: "Thì thằng ngốc Tiểu Ngư Nhi chứ còn cái gì!".

"Lão nhân gia, Tiểu Ngư hắn...".

Chu Đại Trù nói tới đó thì đành bỏ dở, bởi người trước mặt hắn, nàng đã vùng dậy chạy đi mất rồi.

"Lão nhân gia, đợi con với!".

"Lão nhân gia...!!".

...

Những tếng kêu gọi phía sau của Chu Đại Trù, Lăng Thanh Trúc nghe được nhưng chẳng buồn hồi âm. Nàng làm gì còn tâm trạng để chú ý tới Chu Đại Trù. Lúc này, toàn bộ tâm tư của nàng đều đang đặt hết vào ba chữ "Lăng Tiểu Ngư" cả rồi.

Từ sáng giờ Lăng Thanh Trúc nàng vốn dĩ vẫn đinh ninh rằng đứa đệ tử này của mình đã sớm rời khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động mà lui gót trở về, ai dè đâu...

Hắn còn chưa có trở về!

Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn đang tiếp tục tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động?

Hắn đã ở đó tu luyện suốt từ hôm qua tới giờ? Có khả năng sao?

Nên nhớ tu vi của Lăng Tiểu Ngư mới chỉ là trúc cơ trung kỳ, đừng nói cửa động thứ hai hay thứ ba, riêng mỗi cửa động đầu tiên - cái đơn giản nhất - thì áp lực vô hình cũng đã đủ sức đem hắn nghiền nát rồi. Giới hạn hậu kỳ đại viên mãn kia, một tên trúc cơ trung kỳ làm sao mà trụ nổi...

Theo lý, Lăng Tiểu Ngư hắn hiện tại dẫu cố gắng hết mình thì tối đa cũng chỉ có thể ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện được khoảng trên dưới một canh giờ, muốn hơn cũng không được. Theo lý, Lăng Tiểu Ngư hắn đã sớm trở về rồi mới phải. Ấy vậy mà...

"Nó chưa về. Tại sao nó lại chưa về?".

"Tại sao nó lại chưa về?!!".

Trong âm thầm, Lăng Thanh Trúc đã gào lên mà hỏi. Có tức giận, có nghi hoặc, có hoang mang, nhưng trên hết vẫn là sợ hãi. Nàng sợ Lăng Tiểu Ngư đã xảy ra điều bất trắc... Tốt xấu gì thì cũng là đệ tử của nàng. Hơn mười năm sớm tối chung sống cùng nhau trên đỉnh Trúc Kiếm, tình cảm há đâu lại ít?



Bao năm qua, chính nàng là người đã dìu dắt, chăm sóc cho Lăng Tiểu Ngư. Thời thơ dại, thuở niên thiếu của hắn, có sự đổi thay nào mà nàng không tận mắt chứng kiến đâu...

Nếu ngày thường Lăng Thanh Trúc nàng hay bảo Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, rằng phải xem "sư phụ như phụ mẫu" thì chính trong thâm tâm mình, nàng cũng lưu giữ một câu khác nữa: "đồ nhi như con cái".

Con cái gặp chuyện chẳng lành, ai làm cha mẹ lại không lo, không xót?"Tiểu Ngư Nhi, thằng ngốc ngươi nhất định không được xảy ra chuyện gì...".

...

Lẫn trong lo sợ là niềm hy vọng. Lăng Thanh Trúc mong rằng thực tế sẽ không như điều mình đã nghĩ, rằng Lăng Tiểu Ngư đã sớm dừng tu luyện và đi ra khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Thế nhưng... những gì nàng mong mỏi, chúng đều tan thành mây khỏi cả rồi. Thời điểm nàng tiến vào bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động thì Lăng Tiểu Ngư vẫn ở ngay đó, đang ngồi giữa cửa động thứ nhất.

Đáng ra, trước thực tại trái mong đợi này, Lăng Thanh Trúc sẽ phải có những cảm xúc tồi tệ thì không, chúng đến và đi rất nhanh; thay vào đó, đang trỗi lên đây lại là sự vui mừng.

Chẳng vui làm sao được khi mà Lăng Tiểu Ngư, hắn hiện vẫn còn sống. Tu luyện thì đúng thật vẫn đang tu luyện, nhưng là... hắn chưa có bị áp lực ép thành thịt vụn. Hắn vẫn sống.

Dẫu vậy, Lăng Thanh Trúc cũng không dám để điều đó tiếp diễn thêm nữa. Sau khoảnh khắc ngạc nhiên, mừng rỡ, nàng lập tức dụng lực, trong sự mờ mịt của Lăng Tiểu Ngư mà đem hắn kéo ra ngoài.

...

"Sư phụ, tại sao người lại tới đây? Tại sao vừa rồi sư phụ..." Bên ngoài, trước cửa thạch động, Lăng Tiểu Ngư nhìn Lăng Thanh Trúc, khó hiểu mà hỏi.

Trong lòng hắn đang khá nghi hoặc. Hắn không hiểu tại sao sư phụ mình lại hành động như vậy, xông vào thạch động rồi đem mình kéo ra ngoài.

Tất nhiên là Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng có ý trách móc gì. Vừa rồi, nếu Lăng Thanh Trúc không can thiệp thì hắn cũng đang tính rời đi rồi. Căn nguyên là bởi thứ áp lực vô hình vốn đã biến mất kia, nó bỗng bất ngờ quay trở lại, hơn nữa cường độ dường như còn tăng thêm một chút so với thời điểm trước đó.

Tiếp tục tu luyện, đấy căn bản là chuyện bất khả thi. Rời đi mới là quyết định sáng suốt.

Chỉ là... Lăng Tiểu Ngư hắn còn chưa kịp đứng lên, mắt mới hé mở đã bị người nắm kéo luôn ra ngoài rồi. Đã vậy, lôi kéo xong, bây giờ sư phụ hắn lại còn bắt mạch, tra xét thân thể hắn...

"Sư phụ, người... người làm gì vậy?".

Bỏ ngoài tai những lời của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc vẫn như cũ tỉ mỉ kiểm tra. Mãi khi ngầm xác định tình trạng của hắn chả có gì nghiêm trọng thì mới đình chỉ thu tay, hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi... Ngươi đã ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện bao lâu rồi?".

"Cái này... đệ tử cũng không rõ ràng lắm".Lăng Tiểu Ngư ngước nhìn trời cao, thoáng quan sát rồi nói tiếp: "Hmm... Sư phụ, hình như là đệ tử đã ở bên trong thạch động hơn một ngày rồi thì phải".

"Một... một ngày?".

"Vâng, chắc khoảng tầm đó." - Chẳng cần nghĩ ngợi quá nhiều, Lăng Tiểu Ngư gật đầu, thành thật hồi đáp.

Trước sự thản nhiên ấy của hắn, Lăng Thanh Trúc vô thức chớp chớp đôi hàng mi, buông ra một câu: "Ở hơn một ngày, vậy mà ngươi còn chưa chết...".

Nàng cảm thấy việc này quá bất khả tư nghị đi.

Tại cửa động thứ nhất, lực lượng tối đa chắc chắn dư sức để đem một tên tu sĩ trúc cơ trung kỳ nghiền thành thịt vụn. Thế mà cái thằng ngốc trước mặt này, nó lại chả bị sao hết, bất kể đã ngồi bên trong động tu luyện hơn một ngày, đã sớm vượt qua khoảng giới hạn đi chăng nữa.

Đồng cảm với Lăng Thanh Trúc, ở ngay bên cạnh nàng, Chu Đại Trù cũng khó tin mở to mắt nhìn Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, ngươi... ngươi không phải người nữa rồi".

Không như ban nãy, lúc ở bàn ăn, Chu Đại Trù hiện đã "thông suốt" rồi. Sau Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù hắn cũng được Lăng Thanh Trúc nói cho biết về Phị Tinh Đới Nguyệt Động, cũng đã từng vào xem thử. Hắn thừa hiểu thứ lực lượng vô hình ẩn bên trong cổ động này có bao nhiêu kinh khủng.

Ban nãy, do lơ đễnh, chưa kịp ngẫm nên mới hồn nhiên đối đáp, bằng hiện tại...

Kể từ lúc Lăng Thanh Trúc vùng dậy hướng nơi thạch động này chạy đi thì Chu Đại Trù hắn đã liền "hiểu" ra vấn đề. Giống như sư phụ mình, trong lòng hắn cũng bất chợt mà dâng lên niềm lo âu, sợ hãi.

Ở Trúc Kiếm Phong, Thiên Kiếm Môn này, tính cả thế gian này, trừ mẫu thân đã sớm qua đời ra thì thân thiết nhất, được Chu Đại Trù quý mến nhất chính là Lăng Tiểu Ngư. Đối với hắn, Lăng Tiểu Ngư không chỉ đơn thuần là đồng môn. Hai người bọn hắn là huynh đệ sống chết có nhau, phúc hoạ cùng hưởng...

Nghĩ đến chuyện huynh đệ có thể đã xảy ra điều bất trắc, Chu Đại Trù hắn làm sao không sợ hãi cho được?

Trên đường chạy đến đây, tâm tình hắn quả khẩn trương ghê lắm. May sao, mọi việc vẫn ổn. Người huynh đệ chí cốt của hắn hiện vẫn bình an vô sự...

Đổi sợ làm vui, mang theo thân hình tròn trịa, Chu Đại Trù áp sát Lăng Tiểu Ngư, cười tít mắt: "Ha ha... Ta biết Tiểu Ngư ngươi không phải người thường mà!".

"Đại Trù sư huynh...".

Chả buồn bận tâm đến nét mặt khác lạ của người huynh đệ mình, Chu Đại Trù đưa tay vỗ mạnh lên vai, vui sướng nói ra: "Tiểu Ngư, cái động này lợi hại lắm. Trong lúc ngươi bế quan đột phá cảnh giới, lão nhân gia đã dắt ta vào xem một lần rồi. Chậc, áp lực thật kinh khủng...".

"Thế mà Tiểu Ngư ngươi, ngươi lại có thể ở bên trong động tu luyện hơn một ngày... Quá là lợi hại! Quá là lợi hại!".

"Hừm...".

Sau lưng Chu Đại Trù, nối tiếp tiếng hắng, Lăng Thanh Trúc mở lời, thần tình đã trấn định hơn trước nhiều: "Chu tiểu tử, có lợi hại thì cũng là Tiểu Ngư Nhi lợi hại chứ đâu phải ngươi, ngươi vui mừng cái gì?".

"Hì hì...". - Chu Đại Trù đưa tay chà đầu, cười đáp - "Lão nhân gia, Tiểu Ngư là huynh đệ của con. Hắn lợi hại thì con cũng được thơm lây. Vui mừng là nên mà".

"Xuy" khẽ một tiếng, Lăng Thanh Trúc cho qua. Gạt Chu Đại Trù sang một bên, nàng chuyển ánh nhìn sang người Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư Nhi, dưới áp lực đè ép ở cửa động tầng thứ nhất, theo lý thì ngươi cùng lắm cũng chỉ có thể trụ được trên dưới một canh giờ. Nhưng thực tế ngươi lại... Ở bên trong tu luyện suốt hơn một ngày trời mà ngươi vẫn bình an vô sự, chuyện này đích thị là bất khả tư nghị...".

"Tiểu Ngư Nhi, nói ta biết, ngươi làm thế nào được vậy?".

"Phải đấy. Tiểu Ngư, ngươi làm sao hay vậy?" Lời Lăng Thanh Trúc vừa dứt thì ở chiều đối diện, tiếng Chu Đại Trù cũng liền vang lên. Xem ra hắn cũng đang rất tò mò muốn biết.

Đáp lại hai người bọn họ, Lăng Tiểu Ngư rất thành thật mà kể lại: "Sư phụ, Đại Trù sư huynh, chuyện là như vầy. Hôm qua đệ tử tiến vào thạch động tu luyện, lúc đầu mọi thứ đều diễn ra bình thường, áp lực vô hình cũng đều đặn tăng lên. Thế nhưng sau hơn một canh giờ, khi đệ tử cảm thấy khó có thể chống đỡ thêm, đang tính thu công trở về thì chuyện bất ngờ đã xảy ra...".

Chương 53: Tỉ Mỉ Tra Xét

...

Sau một thôi một hồi chăm chú lắng nghe Lăng Tiểu Ngư kể lại đầu đuôi cớ sự, trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng Lăng Thanh Trúc mới lên tiếng: "Tiểu Ngư Nhi, những gì ngươi vừa nói, tất cả đều là thật hết đấy chứ?".

"Sư phụ, đệ tử không dám có nửa câu lừa dối".

"Lão nhân gia, Tiểu Ngư hắn không có biết nói dối đâu." Kế bên, nối tiếp Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù cũng xen vào nói đỡ. Hắn rất tin tưởng người huynh đệ này của mình.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là Lăng Thanh Trúc hoài nghi Lăng Tiểu Ngư đặt điều thêm bớt; sở dĩ nghi hoặc, hết thảy chỉ bởi vì...

Ngồi tu luyện qua hơn một canh giờ áp lực bỗng đột nhiên tiêu thất, chuyện này... quá là kỳ lạ đi. Hơn hai ngàn năm qua, kể từ thời điểm Phị Tinh Đới Nguyệt Động được tạo lập thì làm gì có việc tương tự xảy ra bao giờ...

Pháp tắc do tổ sư gia Lý Bất Tri đích thân bày bố, nó há có khả năng xảy ra sai lầm? Theo di ngôn lưu lại, tổ sư gia có nói là Phị Tinh Đới Nguyệt Động này dẫu qua vạn năm sau cũng hãy vẹn nguyên như cũ a.

"Áp lực không thể vô duyên vô cớ lại đột nhiên biến mất rồi trở lại như vậy. Nhất định phải có chuyện gì đó đã xảy ra...".

"Có lẽ cần phải vào trong kiểm tra một chút".

Trong lòng đã có chủ ý, Lăng Thanh Trúc hướng Lăng Tiểu Ngư bảo: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đã ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện hơn một ngày, thân thể cũng ít nhiều thương tổn. Ngươi trước hãy cứ về nghỉ ngơi đi, phần quái sự xảy ra trong động ta sẽ tự mình kiểm tra xem thử".

"Vâng, đệ tử xin phép về trước".

Lăng Tiểu Ngư vừa mở miệng cáo lui xong thì bên cạnh hắn, Chu Đại Trù cũng lên tiếng: "Lão nhân gia, vậy người cứ ở đây kiểm tra đi. Con sẽ đưa Tiểu Ngư Nhi về".

"Tiểu Ngư Nhi, chúng ta đi thôi".

"Khoan đã".

Chân vừa mới bước đã bị người kêu lại, Chu Đại Trù quay đầu, đang định mở miệng thì giọng Lăng Thanh Trúc đã lần nữa cất lên: "Chu tiểu tử, bộ ta có nói là cho ngươi về sao?".

"Sư phụ, con... con phải ở lại sao?".

Đối với việc này, Chu Đại Trù quả chả thấy hứng thú một tí tẹo nào hết. Kiểm tra, dò xét, nếu là kho báu thì cũng thôi, đằng này... Bất kể áp lực vô hình bên trong thạch động hay là tác nhân đã làm nó bỗng nhiên biến mất thì đều không phải thứ mà Chu Đại Trù hắn hướng tới. Hắn thấy chúng chả tốt đẹp gì cả. Nhất là khi bên cạnh, người sẽ đồng hành cùng hắn dò la còn là Lăng Thanh Trúc...

Thay vì ở lại thì Chu Đại Trù hắn muốn theo Lăng Tiểu Ngư trở về cơ.

Tiếc rằng... cũng chỉ là hắn muốn. Mà mong muốn của người đệ tử như hắn thì làm sao qua nổi điều sư phụ hắn đã quyết định.

Giọng tùy ý, Lăng Thanh Trúc đáp: "Ừ. Chu tiểu tử, ngươi ở lại đây với ta. Chúng ta sẽ vào trong kiểm tra".

"S-Sư phụ... Con thấy như vậy không hay đâu".

"Có cái gì mà không hay?".

Mặt nhăn mày nhó, Chu Đại Trù bày ra bộ dạng khổ sở mà rằng: "Sư phụ lão nhân gia, người thấy đấy, Đại Trù con hiện mới chỉ là tu sĩ vấn đỉnh sơ kỳ thôi; trong khi cái cổ động này...".

"Lão nhân gia, người nghĩ mà xem. Thứ có thể tác động đến pháp tắc do tổ sư gia đích thân bày bố, con sao có khả năng thăm dò tới được. Với lại...".

"Có lão nhân gia ở đây rồi thì cần con làm gì? Lão nhân gia người đạo pháp cao thâm, thần thông quảng đại, tuệ nhãn như sao, trí cao như núi, chỉ cần phẩy tay một cái cũng liền giải quyết được tất thảy vấn đề...".

"Lão nhân gia, con ở đây chẳng những sẽ không giúp ích được gì, e còn khiến người vướng bận. Con cảm thấy mình vẫn nên đưa Tiểu Ngư về thì hơn".

"Hmm... Chu tiểu tử ngươi nói nghe cũng có lý đấy. Nhưng mà...".

Ý cười hiện lên trong mắt, Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Chu tiểu tử, ngươi nghĩ được một mà chưa nghĩ được hai. Ai bảo ngươi ở lại đây là vô dụng? Tiểu tử ngươi có điều không biết, bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động này cổ quái lắm. Ừm, biết đâu lại tồn tại những thứ đồ vật mà chỉ tu sĩ trúc cơ, vấn đỉnh như các ngươi thấy còn chân nhân như ta thì lại vô pháp khám phá ra. Thêm nữa...".



"Tiểu Ngư Nhi ngồi tu luyện được khoảng một canh giờ hơn thì áp lực bỗng nhiên biến mất. Cái thời điểm này, trùng hợp lại chính là giới hạn chịu đựng của nó. Như vậy, muốn xác định xem chuyện tương tự có tiếp tục lặp lại hay không, trừ Chu tiểu tử ngươi ra thì làm gì còn ai thích hợp hơn nữa. Tiểu tử ngươi biết đấy, với tu vị của ta thì dù ngồi mãi cả tháng bên trong động cũng đâu đi đến giới hạn chịu đựng của cơ thể được".

"Nhưng mà con...".

"Không nhưng nhị gì hết. Chu tiểu tử ngươi là người thích hợp nhất để kiểm chứng rồi. Hmm, để cho nhanh thì tiểu tử ngươi nên ngồi tu luyện ở cửa động thứ hai đi".

"Lão nhân gia, như thế thật không hay đâu. Áp lực ở đó lớn lắm...".
"Rất lớn sao? Vậy thì cho ngươi qua cửa động thứ ba".

T-Thứ ba?

Mặt xanh như tàu lá, Chu Đại Trù rốt cuộc phải đành thoả hiệp, chấp nhận làm chuột bạch vào ngồi tu luyện trong cửa động thứ hai của Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Hắn rất không nguyện, nhưng dẫu trăm lần không nguyện, ngàn lần không nguyện đi nữa thì lại thế nào? Hắn đâu có thay đổi được gì. Sư phụ hắn đã quyết như thế, hắn biết làm sao hơn?

Chống đối ư? Chỉ sợ vừa nói ra sẽ liền bị nàng đá thẳng vào cửa động thứ ba ngay. Kẻ khác sao chưa biết chứ vị sư phụ này của hắn, dám cá là nàng sẽ thực hiện đấy.

Cửa động thứ ba kia, lần trước Chu Đại Trù hắn đã "được" kiến thức qua một lần rồi. Y hệt như lúc Lăng Tiểu Ngư bước qua cửa động thứ hai trước đây, thời điểm hắn vừa đặt chân qua khỏi cửa động thứ ba, thậm chí một giây còn chưa tới thì đã lập tức gục ngã ngay. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn thực sự đã bị nhấn chìm, cảm giác đáng sợ vô cùng. Tận đến bây giờ, tâm trí hắn hiện vẫn còn bị ám ảnh...

Không thể chống lại, không thể rời đi, sau cùng, Chu Đại Trù vẫn phải ngoan ngoãn làm theo lời của ân sư, cùng nàng tiến vào bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

...

"Lão nhân gia, áp lực vẫn giống như trước".

"Đúng là vẫn như trước".

Lăng Thanh Trúc ngưng thần quan sát, đoạn bảo: "Đại Trù, ngươi cũng tập trung chú ý. Nhớ cẩn thận tra xét mọi ngóc ngách...".

Một lúc sau.

Trong tầng linh quang nhàn nhạt, tay cầm một thanh kiếm to, Chu Đại Trù tiến lại chỗ Lăng Thanh Trúc, báo cáo: "Lão nhân gia, từ nãy giờ con đã gõ hết mấy bức tường rồi, dưới đất cũng gõ nữa nhưng không phát hiện có điều gì bất thường cả".

"Trên trần động thì sao?".

"Còn chưa gõ".

"Vậy mau gõ đi".

"Vâng...".

...

Thêm vài phút nữa trôi qua.

Từ trên cao, Chu Đại Trù từ từ hạ xuống rồi chạy lại chỗ Lăng Thanh Trúc."Lão nhân gia, trên đó cũng không thấy có gì bất thường hết".

"Hừm...".

Thở nhẹ một hơi, Lăng Thanh Trúc lần nữa quét mắt xung quanh, quét xong thì nhấc chân tiến về lớp kết giới thứ hai.

"Đại Trù, qua bên kia xem tiếp".

"Vâng..." Bộ dáng miễn cưỡng, Chu Đại Trù ứng tiếng, nối gót theo qua.

...

So với cửa động thứ nhất, áp lực ở cửa động thứ hai dĩ nhiên là mạnh hơn rất nhiều. Ngay lúc bước vào, cường độ đã ngang bằng mức tu vi trúc cơ hậu kỳ rồi.

"Lão nhân gia, áp lực ở đây cũng giống như lúc trước." Qua một thoáng ngưng thần cảm nhận, Chu Đại Trù đưa ra nhận xét.

Lăng Thanh Trúc nghe xong thì cũng gật đầu tán đồng. Kế đấy mới bảo: "Đại Trù, kiểm tra đi".

"Dạ, con biết rồi".

Và như thế, giống như tại cửa động thứ nhất, Chu Đại Trù lại xách thanh kiếm to dày của mình đi gõ gõ khắp bốn hướng nam - bắc - đông - tây.

...

"Đại Trù, có phát hiện gì không?".

"Có ạ".

Đôi mắt điềm tĩnh nhất thời ánh lên chút khác lạ, Lăng Thanh Trúc vội truy: "Tiểu tử ngươi phát hiện cái gì?".

"Lão nhân gia, con phát hiện mấy vách đá ở đây cứng hơn bên kia rất nhiều. Lúc con gõ kiếm, thanh âm phát ra cũng khác hẳn cửa động bên kia".

"Đó là toàn bộ những gì ngươi đã khám phá ra?".

"Vâng".

"Binh!".

Câu nói vừa ra khỏi miệng thì từ nơi đối diện, một nấm tay đã đấm thẳng vào mặt Chu Đại Trù, làm hắn té ngã. Theo liền phía sau, tiếng Lăng Thanh Trúc cũng được truyền đi: "Đá có cứng hay không, tiếng vang có khác hay không thì liên quan gì tới chuyện áp lực tiêu thất hả? Cái thằng mập ngươi đang cố tình chọc tức ta đấy phải không?".

"Lão nhân gia, người nói oan cho con quá...".

Vội vàng triển khai lại lớp linh lực bảo hộ, Chu Đại Trù đứng dậy, thoáng xuýt xoa rồi nói: "Người dặn con phát hiện điều gì khác thường thì báo lại. Con có làm gì sai đâu...".

"Khác? Khác cái đầu ngươi! Đá ở đây từ xưa giờ nó đều như thế, có cái gì mà khác!".

Bị người lớn tiếng đàn áp, Chu Đại Trù có chút bị doạ, cúi đầu lí nhí: "Cái đó lão nhân gia cũng đâu có nói rõ, con làm sao mà biết được...".

"Hừ, mấy cái chi tiết cỏn con này, ta đây lẽ nào còn phải thuật tường tận cho ngươi? Phải động não chứ".

Thở ra một hơi phiền muộn, Lăng Thanh Trúc khoát tay: "Ngươi đi kiểm tra kỹ lại lần nữa đi".

"Vâng".

Chu Đại Trù vừa quay lưng bước đi thì phía bên này, Lăng Thanh Trúc cũng lần nữa khai mở pháp nhãn, thả ra thần thức...

...

Hơn cả không gian cửa động thứ nhất, tại cửa động thứ hai, sư đồ Lăng Thanh Trúc đã tra xét rất tỉ mỉ. Nhưng là kết quả, nó vẫn chẳng khá hơn tí nào. Bọn họ không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác lạ cả.

Chương 54: Ba Năm

Đứng im cân nhắc hồi lâu, Lăng Thanh Trúc chợt nói: "Chu Đại Trù, có lẽ thật phải dùng tới tiểu tử nhà ngươi mới kiểm chứng được".

Tùy tiện chỉ xuống một chỗ bên trong thạch động, nàng bảo: "Ngồi đây tu luyện đi".

"Lão nhân gia, thật... thật phải tu luyện sao?".

Mặc người nhăn nhó, Lăng Thanh Trúc vẫn thản nhiên gật đầu: "Ừ. Mau ngồi xuống đi".

"Lão nhân gia, hay là... hay là chúng ta nghĩ cách khác đi được không?".

"Ngươi không chịu ngồi ở đây? Tốt thôi, để ta đá ngươi qua cửa động thứ ba".

"Đừng! Đừng a...!".

"Lão nhân gia, lão nhân gia, con sẽ ngồi tu luyện ngay! Sẽ ngồi tu luyện ngay!".

"Hừ, nhanh đi".

...

Lệnh sư khó trái, Chu Đại Trù rốt cuộc chỉ đành nghe theo, dạ bất an mà ngồi giữa không gian cửa động thứ hai, bắt đầu tu luyện.

Trong khi ấy, Lăng Thanh Trúc cũng không nhàn rỗi. Từ cửa động thứ hai nàng hiện đã tiến sang cửa động thứ ba, rất cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách, bằng cả thần thức lẫn đôi tay mình.

Nhưng là kết quả, nó chả có gì tiến triển. Thần thức cũng tốt, tay chân cũng được, dẫu là phương pháp nào thì đều đưa đến cùng một nhận định: Rất đỗi bình thường. Pháp tắc trong cổ động, nó vẫn y hệt từ xưa tới giờ, hoàn toàn không có chỗ nào đủ để gọi là khác lạ hết.

"Rõ ràng mọi thứ vẫn bình thường...".

Tay đặt dưới cằm, Lăng Thanh Trúc đứng yên giữa không gian cửa động thứ ba, một bên điều động linh lực thủ hộ, một bên trầm tư suy nghĩ.

"Cửa động thứ nhất, thứ hai và cả thứ ba này, tất thảy đều không có tí nào bất ổn. Ta đã tra xét rất kỹ...".

"Vậy thì quái sự Tiểu Ngư Nhi gặp phải, nó là thế nào, làm sao lại phát sinh?".

"Tác nhân nằm ở đâu... Lẽ nào...".

Đôi mắt to tròn sâu thẳm ngước lên, Lăng Thanh Trúc nhìn thẳng vào lớp kết giới cuối cùng ngăn cách giữa cửa động thứ ba và không gian cửa động thứ tư, thật lâu cũng chẳng thấy nói năng hay làm ra chút phản ứng gì.

...

"Da...?".



Giữa bầu không khí tĩnh lặng, một thanh âm bé nhỏ chợt cất lên. Không phải của Lăng Thanh Trúc. Cái giọng điệu này, nó tuy cũng thuộc nữ tính nhưng non nớt hơn Lăng Thanh Trúc rất nhiều. Thêm nữa, nơi nó phát ra cũng chả phải cửa động thứ ba - chỗ Lăng Thanh Trúc đang đứng - mà là ở phía bên kia lớp kết giới - không gian cửa động thứ tư.

Chủ nhân giọng nói là một người, hay đúng hơn là một sinh vật khác. Nó khá nhỏ nhắn, chỉ cao tầm một thước hai tấc dư, có mái tóc dày cộm màu vàng cực kỳ bắt mắt.

Phải. Sinh vật này, nó đúng là kẻ lạ mặt đã đem áp lực ở cửa động thứ nhất hoá giải, trợ giúp Lăng Tiểu Ngư kéo dài thời gian tu luyện. Hiện giờ, sinh vật khả ái này đang hết sức lo lắng. Khác với Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, nó có thể nhìn xuyên qua được các lớp kết giới trong cổ động. Nói cách khác, suốt từ nãy giờ, tất thảy những hành vi của Lăng Thanh Trúc và Chu Đại Trù ở phía bên kia đều bị nó thấy hết. Và đó cũng chính là lý do vì sao nó lại đang khẩn trương lo sợ như bây giờ.

Cái nhìn thâm sâu cùng khuôn mặt nghiêm nghị của Lăng Thanh Trúc, chúng khiến nó rất là e ngại.

"A da da...".

Có vẻ như không muốn đối mặt cùng người bên kia kết giới nữa, sinh vật khả ái hé môi kêu lên mấy tiếng quái dị rồi lập tức quay đầu chạy thẳng tới một cái bệ đá. Nó dụng lực nhảy lên, tìm tới một cái vỏ trứng khá to rồi bước vào bên trong, thu mình lại.

Một lúc sau.

Sinh vật khả ái đã thiếp đi, có lẽ bởi đã quá mệt sau quãng thời gian dài trợ giúp Lăng Tiểu Ngư tu luyện. Riêng phần Lăng Thanh Trúc - người đã dùng đôi mắt thâm sâu nhìn chằm lớp kết giới cuối cùng, nàng hiện cũng đã rời khỏi không gian cửa động thứ ba, tiến ra cửa động thứ hai.

Kể ra thì quả có chút bất đắc dĩ. Lăng Thanh Trúc đã hoài nghi, dạ cũng rất muốn đi qua cửa động thứ tư để tra xét kỹ càng; nhưng khổ nỗi nàng lại qua không được. Lớp kết giới cuối cùng kia, trừ bỏ khả năng ngăn chặn thần thức tu sĩ, ẩn bên trong còn có một loại lực lượng rất khủng bố khác nữa. Chính nó đã đem nàng cản lại. Chiếu theo di ngôn của tổ sư gia Lý Bất Tri, hễ phàm là tu sĩ đã tiến vào cảnh giới chân nhân, trừ phi ngộ ra huyền cơ, bằng không đừng mong đặt chân nửa bước. Kết giới kia, nó chỉ cho phép tu sĩ dưới chân nhân cảnh bước qua mà thôi.

Muốn tra lại tra không được, Lăng Thanh Trúc chỉ còn nước lui gót trở về xem tình hình của Chu Đại Trù, đợi chờ kết quả.

Thời gian chờ đợi, ước tính cũng được tầm một canh giờ. Khỏi phải nói, trong suốt một canh giờ này, Chu Đại Trù dĩ nhiên đã nhiều lần muốn bỏ cuộc, phân thần van nài Lăng Thanh Trúc để được thu công mà đi ra ngoài Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Nhưng đáng buồn thay, bất kể hắn van cầu thế nào, nài nỉ ra sao thì đều không thể khiến cho Lăng Thanh Trúc hồi tâm chuyển ý. Lòng trắc ẩn của nàng, nó trước sau như một, thủy chung chả mảy may máy động. Nàng vẫn kiên quyết bắt Chu Đại Trù hắn phải tiếp tục tu luyện cho tới ngưỡng giới hạn chịu đựng, giống như cái cách mà Lăng Tiểu Ngư đã làm.

Rõ ràng, đó là một chuyện đen đủi đối với Chu Đại Trù. Bởi lẽ hắn vốn đâu có muốn tu luyện điên cuồng theo kiểu này. Dựa vào tư chất trác tuyệt có sẵn, hắn chỉ cần thong thả tu luyện thì tiến cảnh cũng đã nhanh hơn người khác không biết bao nhiêu lần rồi. Chu Đại Trù hắn việc gì phải bỏ gần cầu xa, nhẹ nhõm không chịu lại đi nếm khổ sở làm gì?

Hắn không muốn. Nhưng... hắn không thể không làm, không thể không luyện. Trong âm thầm, cùng với trách móc, hắn cũng lặng lẽ cầu mong cho thời gian trôi đi thật mau... thật mau...

Và rồi...

Cái giây phút ấy, nó cuối cùng cũng tới. Sau hơn một canh giờ, áp lực đã tăng từ mức trúc cơ hậu kỳ lên thành vấn đỉnh sơ kỳ, chuẩn bị vượt qua vấn đỉnh trung kỳ. Nói cách khác, cái ngưỡng giới hạn của Chu Đại Trù, nó đã đến rồi. Thần tình tái nhợt, bờ môi run rẩy, Chu Đại Trù cố gắng nói trong khi hai mắt vẫn nhắm nghiền:: "Sư... sư phụ... Con chịu hết nổi... hết nổi rồi".

"Cố thêm một chút".

"Sư... sư phụ... Con...".

"Đừng lo. Có ta ở đây, tiểu tử ngươi sẽ chẳng xảy ra việc gì đâu".

"Nhưng... nhưng mà con... ư...".

Những chữ tiếp theo, Chu Đại Trù đã không sao thốt ra được nữa. Từ trong miệng hắn, máu tươi đã chảy ra. Hắn đã thật sự tới giới hạn chịu đựng rồi.

Lẽ tất nhiên, sau khi chứng kiến tình trạng đệ tử mình như vậy, Lăng Thanh Trúc chẳng thể nào còn kiên trì thêm được nữa. Nàng tạm bỏ việc tra xét, kiểm chứng, lập tức đem Chu Đại Trù chạy ra khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động, lui gót trở về.

Cuộc thăm dò cứ thế mà kết thúc. Sự tồn tại của sinh vật khả ái nở ra từ quả trứng ở không gian cửa động thứ tư kia, tạm thời vẫn chưa bị người khám phá.

...

...

Từ sau hôm đó, Lăng Thanh Trúc cũng có thêm vài lần quay trở lại Phị Tinh Đới Nguyệt Động để kiểm tra với hy vọng sẽ phát hiện được điều quái lạ. Tiếc rằng kết quả, nó vẫn y như cũ, ở hôm đầu tiên.

Bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động mọi thứ đều rất đỗi bình thường.

Mà... nói thế thì cũng không đúng lắm. Đối với Lăng Thanh Trúc nàng và đám Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn thì đúng là bình thường thật, thế nhưng với Lăng Tiểu Ngư - đứa đệ tử thứ sáu kia của nàng...

Rất là cổ quái.

Chả rõ nguyên cớ vì sao, việc áp lực bỗng dưng biến mất rồi xuất hiện trở lại kia cứ liên tiếp diễn ra mỗi khi Lăng Tiểu Ngư tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện. Càng đáng bận tâm hơn nữa là quái sự ấy, nó lại chỉ xảy đến khi có một mình Lăng Tiểu Ngư. Nếu kẻ khác xuất hiện, mọi thứ sẽ diễn ra giống như bình thường, như hàng ngàn năm qua vẫn thế...

Điều đó có ý nghĩa gì?

Trên người Lăng Tiểu Ngư có thứ gì đặc biệt? Bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động đang có một tồn tại phi thường cư ngụ?

Nếu quả thật vậy thì đó là người hay yêu? Dạng sinh vật nào?

...

Quá nhiều câu hỏi mà Lăng Thanh Trúc không làm sao tự mình giải đáp được. Thậm chí dẫu có cùng chưởng môn sư huynh của nàng là Cơ Thành Tử thảo luận, thăm dò thì kết quả vẫn rơi vào bế tắc. Bọn họ chẳng tài nào khám phá ra nổi sự tồn tại của sinh vật thần bí kia cũng như không cách nào lý giải được việc nó ra tay trợ giúp Lăng Tiểu Ngư tu luyện.

Suốt một quãng thời gian dài, Lăng Thanh Trúc và Cơ Thành Tử đã phải bận lòng suy nghĩ, thậm chí lo lắng. Nhưng rồi, theo năm tháng dần trôi, sau bao ngày lưu tâm để ý đến Lăng Tiểu Ngư, thấy hắn vẫn bình an vô sự, tiến cảnh thần tốc mà cơ thể lại không mảy may vướng chút hoạ ngầm thì phiền lo trong lòng bọn họ, nó cũng nhanh chóng suy giảm. Tận đến hôm nay, trải qua ba năm trường, mọi thứ đâu cũng vào đấy, chuyện lạ thành quen...

Trưởng bối phía trên, ví như Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, bọn họ nghĩ sao thì chưa rõ chứ còn Lăng Tiểu Ngư, hắn rất có thiện cảm đối với tồn tại thần bí bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động kia. Suốt ba năm qua, chính nhờ có nó mà Lăng Tiểu Ngư hắn mới có thể tu luyện nhanh chóng như vầy, đã đột phá trúc cơ trung kỳ, tiến vào cảnh giới hậu kỳ đại viên mãn...

Chương 55: Ba Năm (2)

"Mới đó mà đã ba năm rồi...".

Trước cửa động, một giọng trầm ấm, vương chút vị xa xăm chợt cất lên. Người nói không ai khác, chính thị Lăng Tiểu Ngư.

So với ba năm về trước, Lăng Tiểu Ngư hiện đã ít nhiều thay đổi. Mái tóc dài thêm một chút, dáng người cao thêm một chút, và nhất là trên khuôn mặt, cái vẻ già dặn cũng đã tăng thêm...

Vẫn bộ trường y màu thiên thanh ngực thêu tiểu trúc, vẫn cái tướng mạo bình phàm và đôi mắt trắng đen phân minh, kiên định lạ thường, sau một lúc hồi niệm, Lăng Tiểu Ngư nhấc chân bước về phía trước, tiến vào bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Khác với mọi hôm, lần này Lăng Tiểu Ngư đến đây, mục đích không phải vì tu luyện. Hắn chỉ đơn giản là muốn nói tiếng cảm ơn đối với vị ân nhân đã giúp đỡ mình trong việc tu hành suốt ba năm vừa qua. Bằng một món quà nho nhỏ, và quen thuộc.

Cũng chẳng lớn lao gì. Món quà mà Lăng Tiểu Ngư chuẩn bị, nó khá bình thường, thậm chí là tầm thường nếu xét ở mặt giá trị. Nhưng, món quà này, nó quý ở tấm lòng cơ. Đấy là một chiếc hộp, bên trong đựng đầy thức ăn còn nóng hổi do chính tay Lăng Tiểu Ngư hắn tự mình nấu.

Công phu đầu bếp, nếu đem so với Chu Đại Trù thì Lăng Tiểu Ngư quả đúng không bằng; tuy nhiên, với những người còn lại, bất kể có là Lăng Thanh Trúc, Lâm Chí Viễn hay Mộng Kiều thì hắn đều vượt trội, bỏ xa cả dặm đường. Từ nhỏ đến lớn, dưới sự chỉ bảo của vị trù sư thiên bẩm Chu Đại Trù, tài nghệ nấu ăn của hắn sớm đã đạt tới cảnh giới cực cao rồi.

...

"A da da!".

Bên trong cổ động, sinh vật thần bí - vị "ân nhân" trong lòng Lăng Tiểu Ngư - ngay khi vừa cảm nhận được có người tiến vào thì liền chạy tới gần lớp kết giới ở tầng thứ tư để nhìn xem. Chừng thấy rõ mặt, nó không kiềm được vui mừng, reo lên mấy tiếng.

Nhưng, vui thì vui, mừng thì mừng, sinh vật thần bí đáng yêu này, nó như cũ vẫn lẩn trốn, không để cho Lăng Tiểu Ngư phát hiện ra mình.

Một cách lặng lẽ, nó nhẹ nhàng bước qua lớp kết giới ở tầng thứ tư, rồi tầng thứ ba, cuối cùng dừng lại ở tầng thứ hai, trong trạng thái ẩn hình.

Cũng chính lúc này, khi sinh vật khả ái ấy ẩn tàng thân ảnh cùng khí tức thì từ cửa động thứ nhất, Lăng Tiểu Ngư đã đặt chân tiến sang không gian cửa động thứ hai.

Trong lớp linh quang bảo hộ, hắn đi về trước mấy bước, kế đấy thì cúi người đem chiếc hộp đựng thức ăn đang cầm trên tay để xuống.

"Tiền bối, sáng nay vãn bối có làm chút đồ ăn, nay mang tới cho người dùng".

"Hmm... Mọi lần vãn bối mang đồ ăn đến, món nào cũng đều hết sạch, thành ra khẩu vị của tiền bối thế nào vãn bối cũng chưa rõ. Vì vậy cho nên hôm nay vãn bối đã làm rất nhiều đồ ăn, hương vị cũng rất phong phú, hy vọng sẽ có món khiến tiền bối thật sự vừa ý".

Sau câu nói, Lăng Tiểu Ngư tạm ngưng, hy vọng chờ nghe một lời hồi đáp. Tiếc rằng, cũng giống như những lần trước, lần này vẫn chẳng ai đáp lại. Một chút động tĩnh cũng không có, dù là nhỏ nhất.

"Xem ra tiền bối vẫn chưa muốn cho mình thấy mặt".

Gạt đi chút thất vọng, Lăng Tiểu Ngư lần nữa cúi người. Sau khi đem tấm linh phù dán trên hộp đựng thức ăn gỡ xuống xong thì hắn cũng lên tiếng cáo từ: "Tiền bối, vãn bối không làm phiền người nữa. Thức ăn vãn bối sẽ để ở đây, mong người hãy thưởng thức khi vẫn còn nóng".

Lời nên nói đã nói, Lăng Tiểu Ngư tự thấy bản thân đã không có lý do gì để ở lại thêm nữa. Hắn cần phải rời khỏi đây, trả lại không gian yên tĩnh cho vị ân nhân của mình được thoải mái dùng cơm.

Nghĩ vậy, hắn bắt đầu gia tăng cước bộ...

... Nhưng, chân còn chưa đi được bao nhiêu bước thì từ đâu chẳng rõ, một thứ đồ vật bỗng bay thẳng về phía hắn, trúng luôn vào gáy.

Đòn tập kích này, lực lượng tính ra chả đáng bao nhiêu, thực sự rất ít, tuy nhiên, bởi nó xảy ra quá đỗi đột ngột nên Lăng Tiểu Ngư khó tránh bị bất ngờ mà "a" lên một tiếng. Theo phản xạ, hắn nhanh chóng xoay người lại, đưa mắt tìm kiếm.

Kết quả thì... không có ai. Bên trái không có, bên phải không có, cả trên lẫn dưới cũng đều là như vậy, không có.

Cúi xuống nhặt lên một quả dại - thứ đã được người sử dụng để ném vào mình, Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ: "Chắc là tiền bối lại trêu mình".



Thở nhẹ một hơi, hắn cầm lấy quả nọ, lần nữa quay đầu, đang toan bước đi thì...

"A...".

Một quả dại khác lại bay về phía hắn.

Lăng Tiểu Ngư dùng tay xoa gáy - chỗ mới bị ném trúng, hướng hư không nói: "Tiền bối, có phải người có lời gì muốn căn dặn vãn bối?".
Đợi hồi lâu vẫn chẳng ai đáp lại, Lăng Tiểu Ngư đành cung kính cáo lui: "Tiền bối, nếu người không có gì căn dặn thì vãn bối xin phép được rời đi".

Lăng Tiểu Ngư nói xong nhưng chưa vội đi ngay, thay vì lập tức quay gót thì hắn chờ hẳn thêm gần chục giây nữa mới đưa chân cất bước. Những tưởng như vậy là đã "an toàn", những tưởng quả dại sẽ ngưng bay về phía hắn nữa thì không, nó vẫn được người đem chọi. Hơn nữa lần này, lực đạo còn gia tăng thấy rõ.

"Tiền bối...?".

"Có phải vãn bối đã làm gì khiến người phật ý không?".

"Tiền bối?".

...

Kêu gọi hồi lâu mà vẫn phí công vô ích, bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư đành mang theo chút thất vọng hoà lẫn nghi hoặc mà rời khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động. May sao là lần quay lưng cất bước này đã yên bình diễn ra, chẳng còn một quả dại nào được ném về phía hắn nữa...

...

"Khì khì...".

Thân ảnh Lăng Tiểu Ngư vừa khuất ngoài cửa động thì bên trong cổ động, sinh vật khả ái liền hiện ra, nhe răng cười lên một cách vui vẻ. Nó đang cảm thấy rất thú vị.

Cái trò "ném đá giấu tay" này, trước kia nó vốn không biết, nhưng từ vài tháng trước, trong một lần rời khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động ra ngoài dạo chơi, nó đã vô tình chứng kiến một cảnh tượng mà đối với nó là rất hay ho: Một con khỉ và một con báo đánh nhau.

Nếu chỉ đơn thuần lao vào cắn xé thì tất nhiên sẽ chẳng có gì thú vị. Trận chiến giữa khỉ và báo kia, nó diễn ra theo kiểu khác, đặc sắc hơn nhiều. Hôm đó, sinh vật khả ái, nó vốn cho rằng con khỉ sẽ rất nhanh liền bị con báo giết chết, ấy vậy mà không, kẻ phải tháo chạy lại là con báo. Con khỉ đã dùng đấu pháp. Từ trong thế yếu khi phải đánh nhau dưới mặt đất, con khỉ đã nhanh chân phóng lên cây, tiếp đấy thì dựa vào khả năng leo trèo của mình, thoăn thoắt ngắt lấy quả dại rồi ném tới tấp vào mặt con báo.

Cứ thế, hết một quả rồi đến một quả, con khỉ vừa chuyền cây đuổi đánh vừa nhe răng cười khoái chí. Tràng cảnh ấy... thật là hay ho lắm.

"Khì khì...".

Học theo con khỉ hôm nọ, sinh vật mang hình hài cô bé nhỏ nhắn đáng yêu nhe răng cười. Nhưng thay vì chuyền cành, nó lại nằm lăn trên đất, bộ dáng khá là hoạt kê...

...

Một lúc sau.

Sinh vật khả ái đã thôi cười, cũng chẳng còn lăn lộn chi hết. Hiện tại nó đang ngồi giữa không gian cửa động thứ tư, sát bên cạnh là chiếc hộp đựng thức ăn mà Lăng Tiểu Ngư đã mang tới ban nãy. Có điều là chiếc hộp này, so với trước thì đã nhẹ đi rất nhiều. Đồ ăn bên trong, tất cả đều đã được lấy hết ra ngoài.

"A cha cha".

Mắt nhìn mớ thức ăn bày la liệt trước mặt, sinh vật khả ái rất đỗi vừa ý mà kêu lên. Tiếp đấy, trong tư thế hai chân duỗi thẳng về trước, nó dùng tay cầm lên một con cá được nướng vàng rộm, há to chiếc miệng be bé xinh xinh cắn xuống.

"A cha cha! A cha cha...!".

Phần vì nóng, phần vì hương vị quá ngon, sinh vật khả ái không nhịn được kêu lên liên tục, đồng thời cũng ngấu nghiến cắn ăn liên tục.

Với cách ăn uống tự do kia của nó, chẳng bao lâu thì con cá to béo đã chỉ còn sót lại mỗi bộ xương.

Hít hà mấy lượt, sinh vật khả ái đem xương cá vứt sang một bên, tiếp tục vươn tay về một chiếc đĩa khác.

"A cha cha...".

...

Hết cá, hết thịt, hết luôn rau củ... Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà toàn bộ thức ăn do Lăng Tiểu Ngư tốn cả buổi trời để chuẩn bị đều đã nằm gọn trong bụng vị ân nhân của mình. Thật không rõ với thân hình bé tí như vậy, làm thế nào mà "vị ân nhân" này lại có thể ăn hết được ngần ấy thức ăn...

Xem ra nhìn người đúng là không thể chỉ nhìn bề ngoài được.

...

Trong khi ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động sinh vật khả ái đã đánh chén xong xuôi, bắt đầu lăn ra ngủ thì Lăng Tiểu Ngư - người đã mang đồ ăn tới cho nó, hắn hiện chỉ mới vừa động đũa.

Tại phòng ăn nằm bên phải Tĩnh Hương Đường, trên chiếc bàn quen thuộc, cùng với những con người quen thuộc, Lăng Tiểu Ngư vươn đũa gắp thức ăn, nhưng thay vì tự mình dùng thì hắn lại bỏ vào trong bát của người nới đối diện: Lăng Thanh Trúc.

"Sư phụ, cá này rất ngon. Sư phụ ăn đi".

Nhận được sự quan tâm ân cần ấy, Lăng Thanh Trúc liếc mắt, hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đây có phải là đang nịnh nọt ta không? Bộ có chuyện gì cần nhờ vả ta à?".

"Sư phụ, không có đâu".

Vẻ mặt chân thành, Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Hmm... Con chỉ là trong lòng cảm kích người, cho nên...".

"Cảm kích?". - Ngồi ở ghế kế bên, Chu Đại Trù nghi hoặc - "Tiểu Ngư, ngươi tại sao lại cảm kích lão nhân gia?".

"Bởi vì sư phụ đối với chúng ta rất tốt".

p/s: Mấy hôm trước mình định nộp đại cương set Vip cho truyện, nhưng sau nghĩ lại thì thôi, không xin nữa (mặc dù đại cương đã viết hoàn chỉnh xong xuôi). Hmm, mình nghĩ dù set Vip, có thu phí thì chắc cũng chả đáng bao nhiêu, thôi thì trước mắt cứ để free vậy cho mọi người dễ đọc.

Thật ra viết lách không phải nghề của mình, chỉ là sở thích cá nhân, cái nghiệp khó bỏ thế thôi. Mình xác định là không theo nghề này, nên cũng chẳng muốn hơn thua tranh đấu làm gì.

Công việc của mình do mình làm chủ, vậy nên thì giờ tính ra cũng khá thoải mái, có đủ khả năng để hoàn thành bộ truyện. Viết có thu nhập đương nhiên là tốt, bởi tiền làm ra một cách chính đáng thì một đồng cũng quý (nếu ai đã lăn xả ngoài đời như mình rồi thì hẳn thấu hiểu), nhưng mà mình biết, việc thu phí sẽ hạn chế rất nhiều người. "Phí" nó luôn là cái gì đó nhạy cảm. Mình hiểu. Ngày xưa mình cũng vậy, mê truyện lắm, nhưng hễ đụng tới bộ nào phải bỏ phí là liền chùn bước, từ trang dịch chuyển qua đọc convert ngay.

Hmm, trước mắt mình sẽ để free, không set Vip. Cứ coi như là câu cá chờ thời ^^ Thời tới thì tới, không tới thì thôi.

Tóm lại là phí thì sẽ thu, nhưng không phải bây giờ, chắc là còn lâu lắm.

Vì là free nên sẽ không có lịch ràng buộc. Mình viết được nhiều thì đăng nhiều, được ít thì mình đăng ít. Mong rằng các bạn vẫn sẽ theo mình đi hết bộ "Tiên Môn" này.

p/s 2: À, ai có Nguyệt phiếu hay đồ buff truyện thì đề cử cho mình một ít nhé

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau