TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 506 - Chương 510

Chương 506: Vô thanh biến mất

"Ca".

"Ca?".

"Ca!".

Đầu tiên là ở trên giường, một tiếng "ca" nho nhỏ; tiếp đến là dưới đất, một tiếng "ca" ngờ vực, rồi thêm một tiếng "ca" bất an, sợ sệt...

Không lo sợ sao được khi mà chỉ mới đêm qua người còn ngồi bên nhìn ngươi đi vào giấc ngủ, ấy vậy mà lúc ngươi mở mắt, chỗ cũ sớm chỉ còn là một khoảng trống không, người kề cận bên ngươi, y đã rời đi...

Hôm qua, số mệnh đã mỉm cười với Tôn Tiểu Yến nàng, đã mang đến cho nàng một vị ca ca, để nàng biết thế nào là thân tình. Nhưng, mọi thứ tới quá nhanh, quá bất ngờ, chúng khiến cho Tôn Tiểu Yến nàng cảm thấy tất cả giống như một giấc mộng. Và cũng bởi nó giống giấc mộng cho nên bây giờ nàng mới phải hoài nghi, mới lo, mới sợ... Nàng sợ giấc mộng này chợt vỡ tan.

Thân tình đâu phải thứ có thể dễ dàng sinh ra hay là kiếm được, khoảng trống ấy đâu phải ai cũng đều có thể lắp đầy. Cần phải đúng người, cần phải đúng thời điểm. Một khi đánh mất, cả đời ngươi sẽ rất khó tìm lại được...

Không! Tôn Tiểu Yến nàng không muốn như vậy!

"Ca!".

"Ca!".

"Ca đang trêu muội đúng không?! Ca mau ra đây đi!".

"Ca!".

Bên trong căn phòng, Tôn Tiểu Yến đã liên tục hô gọi, cũng liên tục tìm kiếm. Cả mắt và tay. Thậm chí là đôi chân.

Tôn Tiểu Yến, nàng đã chạy vào mật thất, mang theo hy vọng rằng Lăng Tiểu Ngư lúc này đang ở đấy. Thế nhưng...

Vẫn không thấy. Trước mắt nàng, căn mật thất hoàn toàn trống không, chẳng có bóng dáng ai ở đây cả.

"Không có...".

"Tại sao lại không có...".

Nỗi bất an càng lúc càng lớn, Tôn Tiểu Yến chạy vội ra bên ngoài...

...

Cùng lúc, tại một hành lang thuộc Đông viện.

La Sương, Hàm Yên - hai vị sư tỷ của Tôn Tiểu Yến hiện chính là đang có mặt ở đây. Lúc này các nàng đang trò chuyện, nội dung câu chuyện thì đều xoay quanh Tôn Tiểu Yến và Lăng Tiểu Ngư.

Mặt đầy tâm sự, Hàm Yên chợt hỏi: "La Sương tỷ, tỷ nói xem, Tiểu Yến liệu có xảy ra chuyện gì không?".

"Sư phụ bảo Tiểu Yến sẽ không sao, thế nhưng...".

Thần tình cũng chả khá hơn sư muội mình bao nhiêu, La Sương thở ra một hơi phiền muộn: "Haizz.. Làm sao có thể biết chắc được. Người kia vốn đâu phải nhân vật chúng ta có thể suy đoán".

Trước lời nhận xét ấy, Hàm Yên hoàn toàn tán đồng. Vị "trưởng lão" kia, y thật sự không phải tồn tại các nàng có khả năng nhìn thấu.

Mà nói gì các nàng - phận đệ tử, ngay cả sư phụ, cung chủ của các nàng, họ còn phải khép nép cúi đầu trước y nữa là.

Một nữ cường nhân xưa giờ đều khư khư thành kiến, rất đỗi căm hận nam nhân như cung chủ lại nguyện ý trao cho lệnh bài thân phận, còn đích thân triệu tập rồi căn dặn cung nhân trên dưới tuyệt đối không ai được làm phật ý vị trưởng lão kia, dễ thấy đối với y cung chủ úy kị tới độ nào.

Hàm Yên đâu có ngốc, nàng dĩ nhiên là nhìn ra được lý do. Và đấy cũng chính là nguyên nhân tại sao nàng chẳng dám đến phòng sư muội Tôn Tiểu Yến của mình, dù rằng đã lo lắng suốt từ hôm qua cho đến bây giờ.

"Haizz...".

Lại thêm một hơi phiền muộn được thở ra, Hàm Yên cõi lòng nặng trĩu mà lẩm bẩm: "Cầu mong thật như sư phụ nói, Tiểu Yến sẽ không sao".

"Cũng chỉ có thể hi vọng như vậy." Bên cạnh, La Sương thêm vào.

Sau đấy, nàng chấn chỉnh tâm tình, bảo: "Được rồi, chúng ta đừng đứng đây mà cảm khái nữa. Mau đến chỗ sư phụ thôi".

Nói xong, La Sương liền nhấc chân hướng tư phòng sư phụ mình bước đi. Nhưng nàng đi còn chưa được bao nhiêu bước thì chân đã liền khựng lại. Tất cả chỉ vì một tiếng gọi: "Ca!".

Giọng nói kia... không phải Tôn Tiểu Yến - tiểu sư muội của nàng - thì ai?

Nghe thanh âm hoảng hốt bất thường nọ, La Sương - Hàm Yên hai người như một, lập tức chạy lại xem...

...
"Tiểu Yến, có chuyện gì vậy?!" Dạ lo lắng, Hàm Yên vừa tiếp cận liền hỏi ngay.

Hồi đáp nàng là dáng vẻ gấp gáp của Tôn Tiểu Yến: "Hàm Yên tỷ, muội không thấy ca đâu cả!".

Ca?

La Sương nhanh chóng nhớ ra: "Tiểu Yến, ý muội là vị trưởng lão kia?".

Tôn Tiểu Yến gật liền hai cái, rồi nói: "Tối qua ca còn ngồi bên giường trông muội ngủ, nhưng sáng nay tỉnh dậy thì muội không thấy ca đâu cả...".

Nghe những tiếng "ca" rất tự nhiên từ miệng Tôn Tiểu Yến thốt ra, nếu nói La Sương và Hàm Yên không chút thắc mắc thì là nói dối. Trên thực tế các nàng đang hết sức nghi hoặc, cảm thấy khó hiểu.

Theo như các nàng nhớ thì hôm qua, đối với đề nghị thu nhận nghĩa muội của vị trưởng lão kia, tiểu sư muội của các nàng vẫn khá băn khoăn, còn chưa có chính thức tiếp nhận. Lối xưng hô cũng là như vậy, nếu không "nam nhân" thì cũng là "ngươi". "Ca" ư? Chuyện này... Quan hệ phát triển chẳng phải đã quá nhanh rồi ư? Mới chỉ có một ngày thôi a.

Nghi hoặc thì nghi hoặc, Hàm Yên vẫn không quên hồi âm cho tiểu sư muội của mình. Nàng trấn an: "Tiểu Yến, đừng lo lắng. Trưởng lão chắc là chỉ ra ngoài một chút thôi. Nói không chừng trưởng lão đã đi gặp sư phụ hoặc cung chủ gì đấy...".

"Phải rồi!" - Hàm Yên còn chưa kịp nói hết câu thì Tôn Tiểu Yến đã chen ngang - "Ca nhất định là đã đi gặp sư phụ và cung chủ...".

"Soạt!".

Một giây cũng chả buồn nán, Tôn Tiểu Yến chuyển mình, hướng chỗ sư phụ mình chạy đi.

"Tiểu Yến!".

Ở phía sau, Hàm Yên rướn gọi, gọi xong thì thần tình càng thêm mờ mịt. Nàng quay sang nhìn La Sương thì thấy khuôn mặt sư tỷ cũng chả tốt hơn mình bao nhiêu, đều là nồng đậm hoài nghi.

"Sư tỷ, Tiểu Yến muội ấy... hình như rất có tình cảm với vị trưởng lão kia".

"Không phải hình như." - Trong cái nhíu mày, La Sương nhận xét - "Tiểu Yến nó thật sự rất quan tâm tới y".

"Nhưng hôm qua không phải muội ấy vẫn...".

"Ta cũng không biết... Được rồi, chúng ta đi theo nó xem xem thế nào".

...

Nửa bởi quan tâm, nửa do tò mò, La Sương và Hàm Yên quyết định theo gót sư muội mình.

Quãng đường chẳng xa, cước bộ lại không chậm nên rất nhanh các nàng đã tới được tư phòng sư phụ. Tiểu sư muội của các nàng hiện chính là đang có mặt ở đây.

Chỉ có điều... bóng dáng Lăng Tiểu Ngư thì lại chả thấy đâu. Rõ ràng là hắn không đến.
...

"Tiểu Yến, có thể trưởng lão đã đến Tây Viện để gặp cung chủ." Tôn Sở Sở nhìn đồ nhi, nói.

Tây Viện sao?

Tôn Tiểu Yến hạ luôn quyết định, lập tức chào biệt Tôn Sở Sở rồi hướng Tây Viện chạy đi.

"Tiểu Yến!".

Trước cử chỉ gấp gáp của đồ nhi, Tôn Sở Sở theo phản xạ gọi với. Nhưng cũng giống như Hàm Yên ban nãy, tiếng hô gọi của nàng cũng không thể níu kéo được cước bộ của Tôn Tiểu Yến. Thân ảnh nhỏ nhắn kia, nó đã vừa mới khuất.

"Tiểu Yến hôm nay làm sao vậy...".

Ngó đến hai đứa đệ tử vẫn còn ở lại, Tôn Sở Sở truy hỏi: "La Sương, Hàm Yên, các ngươi có biết chuyện gì đã xảy ra không?".

"Sư phụ, chúng con cũng không rõ".

La Sương tiếp lời: "Lúc nãy trên đường đến đây chúng con chợt nghe thấy tiếng hô gọi của sư muội nên liền chạy qua xem. Theo lời muội ấy thì vị trưởng lão kia đã vô thanh vô tức biến mất, sau đó... chúng con theo gót muội ấy tới đây".

Tôn Sở Sở cau mày khó nghĩ. Mà thật ra thì nàng nghĩ cũng không lâu. Vài ba giây bất quá đã liền bảo: "Chúng ta đến Tây Viện xem thế nào".

...

Trước Tôn Tiểu Yến, sau Tôn Sở Sở cùng La Sương - Hàm Yên, bốn sư đồ lần lượt tiến đến Tây Viện.

Bởi do là nghĩa muội của Lăng Tiểu Ngư, có thân phận hết sức đặc biệt nên trên đường đi chẳng một ai dám ngăn cản cước bộ của Tôn Tiểu Yến, hết thảy đều khẩn trương nhường đường cho nàng.

Nếu là bình thường, Tôn Tiểu Yến hẳn sẽ ít nhiều thắc mắc, nhưng trong trường hợp này, nàng thật không suy nghĩ nhiều. Điều duy nhất mà nàng để ý là hình bóng Lăng Tiểu Ngư. Suốt dọc đường Tôn Tiểu Yến nàng đều cố trấn an bản thân, tự nhủ Lăng Tiểu Ngư quả đúng như sư phụ mình nói, đã đi gặp cung chủ.

Tiếc rằng... Giống như La Sương và Hàm Yên, sư phụ nàng cũng sai rồi. Lăng Tiểu Ngư, hắn vốn chưa từng đi qua Tây Viện này.

...

Bên trong Tuyệt Tình Điện.

Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Tôn Thi Hàn mới bước lại gần Tôn Tiểu Yến, hỏi:

"Tiểu Yến, ngươi cố nghĩ xem. Có khi nào trưởng lão đã nói mà ngươi không nhớ không?".

Tôn Tiểu Yến lắc đầu: "Không có. Tối qua ca chẳng nhắc gì đến việc rời khỏi Tuyết Linh Cung hết. Ca đã hứa sẽ ở bên cạnh con, nói sẽ dạy con khai mở thông gian...".

Càng nói, hơi nước trong mắt Tôn Tiểu Yến càng nhiều. Nàng nắm lấy tay sư phụ mình mà rằng: "Sư phụ, người nói ca có phải đã chán ghét con rồi không?".

"Làm sao có thể".

Tôn Sở Sở cố lựa lời trấn an: "Tiểu Yến con lanh lợi khả ái như vầy, trưởng lão sao có thể ghét bỏ được".

"Vậy tại sao ca lại bỏ đi?".

"Có thể... Có thể trưởng lão cần làm việc gì đó nên phải ra ngoài. Tiểu Yến, y nhất định sẽ sớm trở lại thôi".

"Sư phụ, có thật là ca sẽ trở lại không?".

"Đừng lo, trưởng lão nhất định sẽ chóng về. Y chẳng phải đã hứa sẽ ở bên cạnh con, dạy con khai mở thông đạo không gian gì đó ư".

Tôn Sở Sở xoa đầu đồ nhi, tiếp tục an ủi: "Nha đầu khờ, chỉ mới không thấy một chút thôi đã liền cuống lên. Xem con kìa, bộ dạng như sắp khóc đến nơi... Yên tâm đi, trưởng lão sẽ sớm trở lại thôi".

Được người mình tin tưởng nhất suốt bao năm vỗ về an ủi, Tôn Tiểu Yến cũng dần bình tâm trở lại. Nàng cảm thấy sư phụ mình nói không sai. "Ca" bây giờ đã là khách khanh trưởng lão của Tuyết Linh Cung, đối với nàng cũng đã hứa hẹn như vậy, làm sao lại bỏ đi cho được?

Lùi một bước, cho dù thật rời đi đi nữa, thế thì cũng phải nói một lời từ biệt chứ...

"Ca hẳn chỉ ra ngoài một chút thôi, nhất định sẽ sớm trở về...".

p/s: Mọi người ăn Tết thế nào? Mình thì vẫn đang ở nhà, tranh thủ cầm điện thoại gõ chương đây. Bạn bè vốn ít mà chúng nó đều đã đi lấy chồng, lấy vợ bỏ cuộc chơi hết rồi T_T

Chương 507: Yến Cô Cô, Tiểu Ngư Tới Gặp Người Đây

"Ca sẽ trở về", Tôn Tiểu Yến đã tin như vậy, hay đúng hơn là nàng muốn tin như vậy. Chỉ là thực tại, nó đã không được như nàng kỳ vọng.

Hôm ấy, Lăng Tiểu Ngư đã không trở về. Rồi hôm sau, Lăng Tiểu Ngư cũng không về. Hôm sau nữa cũng là như vậy, bóng dáng Lăng Tiểu Ngư vẫn chẳng thấy đâu...

Cứ thế, số ngày Tôn Tiểu Yến chờ đợi tăng dần. Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày, sáu ngày... Theo những con số lớn dần lên ấy, niềm tin của Tôn Tiểu Yến cũng lặng lẽ vơi đi. Cảm giác lo lắng, bất an, chúng mỗi lúc một dâng cao trong lòng...

Tôn Tiểu Yến nàng thật là sợ lắm. Cảm giác thân tình nàng chỉ vừa mới tìm được, khoảng trống trong tim nàng chỉ vừa mới được khoả lấp, lẽ nào thật sẽ như giấc mộng, tỉnh rồi liền tan biến hết ư?

...

"Ca...".

Giữa đêm thanh vắng, Tôn Tiểu Yến ngồi yên trên giường, hai tay vòng ôm đầu gối, khe khẽ gọi.

Lệ không rõ rơi xuống tự khi nào, nàng khịt mũi, thút thít: "Hic... Ca không phải nói sẽ ở bên cạnh muội, hứa sẽ dạy muội khai mở thông đạo không gian sao...".

"... Híc... Ca... Tại sao ca lại không giữ lời? Tại sao ca lại bỏ đi?".

"Ca xấu lắm... Híc... Ca xấu lắm...".

Những giọt nước mắt này không phải lần đầu tiên. Nỗi niềm này chẳng hề xa lạ. Trái lại, Tôn Tiểu Yến rất quen thuộc. Trước đây, thỉnh thoảng nàng cũng chợt buồn, cũng chợt khóc.

Là vì nghĩ đến cha mẹ, là bởi tủi phận cô nhi...

Những lúc như thế, Tôn Tiểu Yến nàng đã luôn mơ ước mình có thân nhân, có gia đình. Mỗi khi nàng khóc, họ sẽ nhẹ nhàng dùng tay xoa đầu, vỗ về an ủi...

Mơ ước rồi lại ước mơ, nhưng... cũng chỉ là mơ vậy thôi. Tôn Tiểu Yến nàng là cô nhi mà, thân nhân biết kiếm đâu ra?

Theo ngày tháng, cùng với sự trưởng thành, ước muốn viển vông kia cũng dần phai nhạt. Nhưng, chính vào lúc nàng đã thôi không nghĩ đến, đã quyết định sẽ buông bỏ thì Lăng Tiểu Ngư lại xuất hiện. Hắn đến bên cạnh nàng, cho nàng cảm giác thân thiết. Rồi, hắn nói muốn nàng làm muội muội của hắn...

Muội muội? Như vậy chẳng phải nàng sẽ có một thân nhân ư?

Mới đầu, Tôn Tiểu Yến nàng tất nhiên đã có băn khoăn, có lo ngại, nhưng hôm ấy, thời điểm nghe được những lời tha thiết của Lăng Tiểu Ngư hắn, nhìn thấy ánh mắt trông mong cùng giọt lệ mềm yếu của hắn thì nội tâm nàng, nó cuối cùng cũng mở. Nàng đã tiếp nhận. Tại khoảnh khắc đó, Tôn Tiểu Yến nàng biết đấy là những gì nàng từng khao khát kiếm tìm, hết thảy đều đã ở ngay trước mắt.

Thân tình vì vậy mà sinh...

Người ngoài nhìn vào, có thể cảm thấy thắc mắc, không hiểu tại sao chỉ mới qua một đêm Tôn Tiểu Yến nàng đã liền hô gọi những tiếng "ca" thân mật như vậy, quan tâm lo lắng tới vậy. Nhưng có ai biết rằng Tôn Tiểu Yến nàng đã từng khao khát biết bao nhiêu, mong đợi hai chữ "thân tình" biết bao nhiêu.

Cảm xúc nàng dành cho Lăng Tiểu Ngư, đâu phải tự nhiên mà sinh, bỗng dưng lại thành. Nhanh, tất cả đều vì đúng người, đúng thời điểm. Giống như là mệnh số đã an bài vậy.

Thế mà...

Hạnh phúc chỉ như hoa vừa chớm nở, còn chưa trọn vẹn thì Lăng Tiểu Ngư đã đi. Một câu từ biệt hắn thậm chí cũng không lưu lại... Đối với thực tại quá đỗi phũ phàng này, Tôn Tiểu Yến làm sao có thể không hụt hẫng, không đau lòng cho được?

Giá như Lăng Tiểu Ngư đừng xuất hiện, hoặc giá như hắn xuất hiện nhưng chưa từng thốt lên hai tiếng "muội muội", chưa từng ở trước mặt Tôn Tiểu Yến rơi lệ, cho nàng cảm giác thân tình, như vậy, cho dù hắn không từ mà biệt Tôn Tiểu Yến nàng vẫn sẽ dễ dàng tiếp nhận được. Đằng này...Đã gọi muội muội, đã hứa sẽ ở bên cạnh nàng rồi...

Rốt cuộc thì tại sao chứ? Tại sao hắn lại làm thế với nàng?

Một trò đùa ư?

Tôn Tiểu Yến nàng không làm sao chấp nhận được. Nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi...

...

"Tiểu Yến...".

Đứng ở bên ngoài phòng Tôn Tiểu Yến, lẫn trong đêm đen, Tôn Sở Sở thều thào khẽ thốt, thần tình rất chi bất nhẫn.

Lăng Tiểu Ngư bỏ đi, đấy không nghi ngờ là một tin tức tốt đối với Tuyết Linh Cung. Theo lý, Tôn Sở Sở nàng phải giống như tỷ tỷ mình nhẹ nhõm thở phào, cầu mong cho đối phương đừng quay lại nữa mới đúng. Vậy mà...

Ngẫm cũng phải thôi. Tôn Sở Sở nàng thương yêu Tôn Tiểu Yến như vậy, nay chứng kiến đồ nhi giữa đêm trường thương tâm thút thít, trong lòng sao có thể yên?

Vui mừng, cầu cho Lăng Tiểu Ngư đừng quay lại nữa ư? Tôn Sở Sở nàng đang rất mong hắn trở về Tuyết Linh Cung đây.

"Tại sao y lại bỏ đi chứ...".

Tôn Sở Sở lắc đầu không hiểu. Nếu chỉ dăm ba hôm thì Tôn Sở Sở nàng còn có thể lý giải, tin rằng đối phương sẽ trở về, đằng này... Tính từ lúc Lăng Tiểu Ngư hắn đi, đến nay cũng đã tròn nửa tháng rồi.

"Nam nhân thiên hạ đúng là chẳng có tên nào tốt".Thầm oán trách người đi một câu như vậy xong, Tôn Sở Sở nhanh chóng đem tâm tình chỉnh đốn, chậm rãi hướng cửa phòng đồ nhi tiến lại.

Đứa trẻ đang ngồi thút thít bên trong, nó rất cần được an ủi...

Trong khi ấy, ở một nơi khác...

Chỗ này không phải Đông Viện hay là Tây Viện Tuyết Linh Cung, cũng không nằm tại bất kỳ vị trí nào khác của Bắc Nguyên, ở đây trực thuộc Trung Nguyên, cụ thể thì là dãy núi Bạch Lộ.

Tổng đàn Huyết Sát Giáo, nó được đặt chính tại chỗ này.

...

"Vù vù...".

"Vù vù...".

Một góc Tây uyển, gió lúc này đang thổi mạnh. Hoa ở đây, chúng đang nghả nghiêng theo gió, hương bay tán loạn.

Trong gió, lẫn giữa hương hoa, thấp thoáng có thể nhận ra một phần mộ. Mộ này vẫn còn rất mới, thiết nghĩ đắp còn chưa lâu. Trên tấm bia bằng gỗ quý, một dòng chữ màu đỏ đang hiện hữu, ghi là: "Lăng Ngọc Yến Chi Mộ".

...

"Soạt...".

"Soạt...".

Hoà trong gió, những tiếng bước chân giẫm trên cỏ khe khẽ vang lên. Từ nơi nào chẳng rõ, một thân ảnh đã vừa mới xuất hiện.

Là nam nhân. Hắn mặc một bộ trường y màu đen, cao gần sáu thước (1 thước = 33,33cm), thần tình có phần nhợt nhạt.

Nếu như lúc này Tôn Tiểu Yến có mặt ở đây thì chắc chắn nàng sẽ lập tức nhận ra ngay. Kẻ vừa mới hiện thân nơi Tây uyển bên trong tổng đàn Huyết Sát Giáo, hắn rõ ràng cũng chính là người đã vô thanh vô tức biến mất khỏi phòng Tôn Tiểu Yến nàng vào nửa tháng trước: Lăng Tiểu Ngư, ca của nàng.

"Tại sao?", Tôn Tiểu Yến có lẽ sẽ bắt đầu những câu hỏi bằng hai từ ấy. Và biết đâu chừng Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng sẵn lòng giải đáp.

Đáng tiếc, giả thiết bất quá cũng chỉ là giả thuyết. Bằng thực tế... Nhìn xem. Nói gì một cư dân phương bắc xa xôi như Tôn Tiểu Yến, ngay đến những người gần gũi, vốn ngụ tại Huyết Sát Giáo còn chẳng có ai nữa là.

Lúc này, bên trong Tây uyển chỉ có duy nhất một mình Lăng Tiểu Ngư, cùng với phần mộ.

"Yến cô cô. Tiểu Ngư tới gặp người đây".

Chương 508: Bên mộ phần bộc bạch tâm tư

Một góc trời Tây uyển chợt cũng trở nên buồn bã. Hoa lay, gió thổi, khung cảnh nhìn đâu cũng thấy tiêu điều...

Bên phần mộ được xây đắp chưa lâu, Lăng Tiểu Ngư khụy gối, từ từ quỳ xuống. Hắn dập đầu ba cái, bái lạy xong thì nâng tay đặt lên tấm bia trước mặt, sờ từng nét, từng chữ...

"Yến cô cô, xin lỗi người...".

... 

Thời gian chậm trôi. 

Trải qua một hồi nỉ non, lúc này thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã chuyển di, từ quỳ sang ngồi. Lưng tựa mộ phần, hắn tiếp tục tỏ bày tâm tư...

"Yến cô cô." - Vẫn cái giọng trầm thấp vương nỗi ưu thương, hắn nói - "Cô cô yên tâm. Những kẻ đã hại cô cô, Tiểu Ngư sẽ không tha cho bọn họ đâu. Quỷ diện nhân, thiên hạ chính giáo, con sẽ bắt tất cả trả giá...".

"Yến cô cô, sẽ không quá lâu đâu. Đợi Tiểu Ngư chữa lành thương tích, củng cố lực lượng xong, chừng đó Tiểu Ngư sẽ giết thẳng đến Thiên Kiếm Môn, một lần tiêu diệt hết thảy...".

"Người cũng tốt, tiên thần cũng được, con sẽ xoá bỏ toàn bộ. Thế gian này... tồn tại hay không, đối với con đã chẳng còn ý nghĩa nữa".

...

"Cô cô, nếu có kiếp sau, Tiểu Ngư vẫn muốn tiếp tục được ở bên cạnh người, vẫn sẽ hết mực thương yêu người. Nhưng... đã không thể...".

...

Mông khẽ nhích, Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng lên, bước lên mấy bước. 

Mái tóc phất phơ, trường y lay động, trong tư thế hai tay đặt hờ sau mông, hắn dõi mắt nhìn chốn xa xăm, giọng tang thương thấy rõ: 

"Yến cô cô, con đã không còn nhiều thời gian nữa. Có lẽ khoảnh khắc thế gian này tàn lụi cũng là thời điểm con vĩnh viễn ra đi. Không phải chết. Sẽ không có kiếp sau. Là triệt để tan biến...".

"Vì vậy... Yến cô cô, người hãy cho phép Tiểu Ngư được ích kỷ một chút, được điên rồ một chút. Tất cả những gì con cần... là một chút như thế thôi".

...

"Yến cô cô, ở Bắc Nguyên con có gặp một tiểu cô nương. Tướng mạo của tiểu cô nương đó giống y như người vậy, trong danh tự cũng có một chữ "Yến" nữa. Nàng ấy rất thiện lương, tính tình rất hoạt bát đáng yêu".

"Ở bên cạnh nàng ấy, con thấy gần gũi lắm. Cảm giác giống như Yến cô cô đang hiện hữu...".

"Con đã nhận nàng ấy làm muội muội. Cô cô hẳn sẽ không trách đâu phải không?".

Lăng Tiểu Ngư hỏi, nhưng cũng chỉ cho có vậy thôi chứ vốn dĩ đâu cần Lăng Ngọc Yến phải trả lời. Hắn nói tiếp: "Yến cô cô, có lẽ người sẽ nói con ích kỷ. Nhưng cô cô à, con chỉ ích kỷ một chút này thôi. Sẽ chỉ...".

Lăng Tiểu Ngư nói tới đó thì bỗng dừng lại. Mắt ánh lên những tia hữu thần, hắn quay đầu ngó sang bên trái. Rõ ràng, Lăng Tiểu Ngư hắn đã vừa mới phát hiện ra một thứ gì đó. 

Thực tế, chuyện quả y như vậy. Linh giác của Lăng Tiểu Ngư đã không hề sai. Tây uyển này, nó đúng là vừa có người tiến nhập. 

Là một nữ nhân. Tương tự Lăng Tiểu Ngư, nữ nhân này cũng mặc hắc y, bề ngoài tuổi tầm hai bảy hai tám, có mái tóc đen tuyền, phần sau búi cao trong khi phần trước thì tóc được rẽ đều sang hai bên. Trên đầu nàng, trái phải đều có trâm hoa đương cài, nhìn rất là quý phái. 

Có một điều buộc phải công nhận, đó là nữ nhân ăn vận theo kiểu thiếu phụ này đây, nàng rất đẹp. Cực kỳ đẹp. Dung nhan của nàng, dùng "quốc sắc thiên hương", "tu hoa bế nguyệt", "trầm ngư lạc nhạn" e cũng chưa đủ hình dung. 

Từ khuôn mặt cho đến vóc dáng, điệu bộ, tướng đi, xét ở phương diện nào thì nữ nhân này đều hoàn hảo. Khuyết điểm duy nhất, thiết nghĩ chỉ duy nhất một: thứ mà nàng đang ẵm trên tay, ôm ấp trong lòng. 

Thay vì như người ta bồng mèo, bồng chó hoặc những loài khả ái khác, con vật mà nữ nhân này đang bồng, đấy lại là heo. 

Kỳ dị, chắc có thể dùng đi. 

...

"Tiểu Mễ Mễ, ngươi yên lặng một chút nào".
Giữa vườn hoa, men theo lối mòn, Đồ Tam Nương vừa đi vừa cúi nhìn heo con đang được mình ẵm bồng, nói: "Tiểu Mễ Mễ ngươi có biết là chúng ta đang đi đâu không? Chúng ta là đang đi viếng mộ Lăng Ngọc Yến đấy".

"Đi thăm người đã khuất thì phải tỏ ra thành kính một chút, có biết không?".

"Ụt ụt...".

"Sao? Vẻ mặt của ngươi là ý gì? Có phải là không đồng tình?".

"Ụt ụt..." Nằm trên tay Đồ Tam Nương, Tiểu Mễ lập tức ra sức lắc đầu; cái đuôi ngắn ngủn sau mông nó cũng là như vậy, đưa qua đưa lại liên tục. 

Phản đối Đồ Tam Nương ư? 

Ở sau lưng Tiểu Mễ Mễ còn có thể chứ bằng trước mặt, cho thêm trăm lá gan nữa nó cũng không dám đấy. Bao nhiêu năm chung sống, tính khí Đồ Tam Nương thế nào Tiểu Mễ Mễ nó há đâu còn lạ?

"Hừm, coi như tiểu tử ngươi biết điều".

...

Đồ Tam Nương đi thêm một lúc nữa thì dừng lại. Ở trước mộ phần mới đắp chưa lâu, nàng đứng im trong khoảng sáu bảy giây, sau đó thì cúi người đem heo con Tiểu Mễ Mễ thả xuống đất.

"Tiểu tử, tự mình đi dạo một lúc đi".

Khác với ban nãy, giọng của Đồ Tam Nương đã trầm đi hẳn. Bên trong, không khó để nghe ra cảm xúc u buồn. 

Đối với sự thay đổi đó, với linh trí của mình, heo con Tiểu Mễ Mễ dĩ nhiên dễ dàng suy hiểu được. Nó dùng ánh mắt quan tâm nhìn chủ nhân của mình, tựa hồ muốn an ủi...

"Được rồi. Tiểu tử ngươi không cần lo cho ta, đi qua bên kia chơi đi. Ta muốn tâm sự với nàng ấy một chút".

"Ụt ụt...".

Tiểu Mễ Mễ hơi chần chừ, nhưng rồi cũng vâng lời mà quay gót rời đi.

...

Còn lại một mình, Đồ Tam Nương cúi xem bia mộ, nhìn hàng chữ đỏ do mình đã tự tay viết lên kia, khe khẽ thở dài."Lăng Ngọc Yến, ta lại tới thăm ngươi đây".

...

"Tại sao nàng ta lại đến đây? Trông khuôn mặt nàng dường như còn có vẻ u buồn, thương tiếc..." Cách mộ phần chỉ tầm độ chục bước chân, Lăng Tiểu Ngư nhìn thân ảnh Đồ Tam Nương, nghi hoặc thầm nghĩ. 

Hắn cảm thấy có chút khó hiểu, không biết vì nguyên cớ gì mà trên mặt Đồ Tam Nương lại hiện hữu những cảm xúc như vậy.

Đồ Tam Nương nàng và Yến cô cô của hắn, giữa hai người vốn nào có quan hệ chi đâu.

Cùng với nỗi ngờ vực, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục lặng im quan sát...

...

Tính ra thì vị trí mà Lăng Tiểu Ngư đang đứng, nó chả có gì gọi là kín đáo cả; khoảng cách thì càng không đáng nhắc, rất chi ngắn ngủi. Thế nhưng sự hiện diện của hắn, Đồ Tam Nương lại chẳng mảy may hay biết. 

Biết thế nào được kia chứ? Đồ Tam Nương dẫu có lợi hại thì cũng bất quá một tu sĩ phàm nhân, một thần nhân như Lăng Tiểu Ngư, nàng làm sao nhìn tới? 

Phải, Lăng Tiểu Ngư đúng là đang đứng rất gần đấy, xung quanh hắn đúng là chỉ có mấy khóm hoa cao chưa quá thắt lưng đấy, nhưng thân thể hắn, quần áo của hắn, chúng sớm đã được ẩn đi bằng đạo thuật. Không những thế, dấu vết hắn lưu lại khi mới vừa xuất hiện, trên cỏ, trên đất, hết thảy cũng đều đã bị đạo thuật xoá đi rồi. 

Thủ đoạn thần nhân, phàm nhân có khả năng khám phá ra ư?

Đồ Tam Nương, nàng không phải là trường hợp ngoại lệ. Thậm chí cho dù bản thân nàng có được thiên địa ưu ái ban cho một đôi thánh nhãn là Thiên Phượng Thần Mục đi nữa. 

Và, bởi chính vì không hay, chính vì không biết đến sự tồn tại của Lăng Tiểu Ngư nên giờ phút này đây Đồ Tam Nương nàng mới chẳng hề cố kỵ, tự do bộc bạch nỗi lòng...

Cử chỉ rất giống với Lăng Tiểu Ngư ban nãy, đầu tiên Đồ Tam Nương nàng cũng đưa tay đặt lên bia mộ, sau một lúc thì hạ thân ngồi xuống. Trong tư thế lưng tựa mộ phần, đúng ngay vị trí Lăng Tiểu Ngư đã ngồi trước đó, nàng khẽ giọng:

"Lăng Ngọc Yến, đứa cháu trai kia của ngươi bây giờ vẫn chưa có tin tức gì, chẳng ai biết hắn còn sống hay là đã chết...".

"Haizz... Ngẫm lại chuyện này, ta cũng khó tránh một phần trách nhiệm".

Đồ Tam Nương ngước mặt nhìn trời, nhớ lại chuyện xưa...

"Năm đó, cái ngày tại Hoá Long Trì của Thiên Kiếm Môn, nếu ta đem Lăng Tiểu Ngư hắn cứu đi, dẫn hắn về Huyết Sát Giáo, như vậy có lẽ mọi thứ đã tốt hơn, Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ không cần phải vì Chu Đại Trù mà cam nỗi hàm oan, chịu phán Tam Hình...".

"... Mười năm, tu sĩ như ta lắm khi còn thấy đằng đẵng thì huống hồ một thế tục phàm nhân như Lăng Ngọc Yến ngươi...".

...

"Mười năm chờ đợi, mười năm ngóng trông, vậy mà... Lúc thấy được hắn cũng là khi Lăng Ngọc Yến ngươi phải nhắm mắt lìa trần... Ông trời sao mà tàn nhẫn quá...".

Đồ Tam Nương lại thở ra thêm một hơi dài cảm khái. 

"Lăng Ngọc Yến, ngẫm lại thì ta và ngươi cũng có vài điểm giống nhau lắm".

"Lăng Ngọc Yến ngươi vì cháu trai mình mà hi sinh cả tuổi thanh xuân, hết ở cô thôn lại ngụ nơi Trúc Kiếm, đêm ngày vào ra trông ngóng. Còn ta...".

"Thật ra danh tự của ta vốn không phải Đồ Tam Nương. Đồ Tam Nương là tỷ tỷ của ta, tên của ta là Đồ Kiều Kiều".

"... Ta và tỷ tỷ tuy rằng dung mạo giống nhau như hai giọt nước, thế nhưng tính tình thì có phần trái ngược. Tỷ tỷ ôn nhu bao nhiêu, Đồ Kiều Kiều ta lại thô lỗ bấy nhiêu. Thuở nhỏ, cha mẹ thường nói chúng ta giống tỷ đệ hơn là tỷ muội. Bọn họ bảo tính tình của ta chẳng khác gì một nam nhân".

"Không như tỷ tỷ, ta thích cuộc sống tự do, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói... Thật ra từng có một quãng thời gian Đồ Kiều Kiều ta đã sống như vậy, rất vui vẻ. Nhưng rồi... Cái ngày đó, khi Huyết Linh Tông bị diệt...".

Chương 509: Hắn đã trở về

Bên mộ phần Lăng Ngọc Yến, trước có Lăng Tiểu Ngư, sau lại đến Đồ Tam Nương, cả hai đều mang tâm sự đến tỏ bày, ai nấy cũng đều có ưu thương tiếc hận. 

Lẽ dĩ nhiên, so với Lăng Tiểu Ngư thì Đồ Tam Nương đã bị thiệt thòi. Đơn giản là bởi tâm tư của nàng, Lăng Tiểu Ngư đã hoàn toàn nghe ra, nhìn thấu, trong khi đó, nỗi lòng của Lăng Tiểu Ngư hắn thì... Nhân ảnh còn chẳng phát hiện ra, lấy đâu tỏ tường?

Từ đầu đến cuối, Đồ Tam Nương đều không mảy may hay biết chút gì. Nàng tưởng rằng Tây uyển chỉ có mỗi mình nàng, cho lời nàng chỉ có mỗi Lăng Ngọc Yến nghe thấy. Nào có ngờ...

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Lăng Tiểu Ngư biết được thì sao? Đồ Tam Nương với hắn có quan hệ gì đâu, bất quá một lần bỏ hắn lại Thiên Kiếm Môn, một lần hiện thân tương trợ ở Miên Thành, chung quy vẫn chỉ là người dưng nước lã. Tâm sự của nàng, lại có ý nghĩa gì với hắn? 

Nàng là Đồ Tam Nương cũng được, là Đồ Kiều Kiều cũng tốt, hết thảy Lăng Tiểu Ngư hắn đều chẳng bận tâm. Đối với một kẻ chỉ còn sống được vài năm như hắn, những thứ có ý nghĩa, tính ra thật sự không nhiều. 

Quỷ diện nhân, thiên hạ chính giáo, Tôn Tiểu Yến... ít ỏi thế thôi.

Cảm thấy đã đủ, sau một đỗi lặng im đứng nhìn, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng động. Không tiến về trước, nơi mộ phần mà quay gót đi ngược về sau. Hắn đang rời khỏi Tây uyển, rời khỏi tổng đàn Huyết Sát Giáo này. 

Nửa tháng vừa qua Lăng Tiểu Ngư hắn đã nắm bắt được những thông tin cần thiết. Hắn đã biết người huynh đệ Chu Đại Trù kia của mình còn chưa chết, chỉ là nguyên thần bị thương tổn nặng, tạm thời chưa thể tỉnh dậy; hắn cũng biết Dương Tiểu Ngọc đã lấy lại quyền làm chủ thân xác, hiện đang cùng với Gia Gia ngụ tại Huyết Sát Giáo này; chưa hết, những gì xảy ra ở Thiên Kiếm Môn, cái việc điên rồ mà Lăng Thanh Trúc đã làm, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đều đã biết...

Vì thế cho nên... Lúc này, Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ rời khỏi đây. Hắn sẽ tiếp tục ẩn náu một thời gian nữa, trước khi trở về và huyết tẩy cả thế gian này...

"Yến cô cô, ngày con trở lại... máu sẽ nhuộm đỏ thế gian này".

Đó là lời nhắn gửi của Lăng Tiểu Ngư, những thanh âm vừa hoà tan trong gió. Không có băn khoăn, không chút do dự. Nói cách khác, cái ý định đồ cả nhân thần của hắn, e trên đời chẳng ai lay chuyển được nữa.

Thế giới này... sợ rằng đã sắp bị hủy diệt thật rồi.

...

...

Vài ngày sau, tại phương bắc xa xôi...

Tuyết Linh Cung.

Một góc Đông Viện.

Khu vực này, ở tại Đông Viện tính ra cũng được xem là một thắng cảnh. Phía trên thì trăm hoa đua sắc, bên dưới thì cá bơi thành đàn, tuyết liên nở rộ, thơ mộng nếu mà gọi cũng thật chẳng sai. Phải biết đây là Bắc Nguyên, bình thường một đoá hoa tươi còn khó thấy chứ đừng nói một vườn, sát bên vườn hoa lại còn hiện hữu một hồ nước xanh trong ấm áp, mặc dù tiết trời vốn đang rất lạnh. 

Khung cảnh ở đây, nó là cả một sự đối nghịch. Đáng nói hơn, sự đối nghịch này lại không phải do bàn tay tu sĩ can thiệp. Mọi thứ ở đây hết thảy đều là tự nhiên mà có, tự nhiên mà thành. Hồ nước xanh trong quanh năm ấm áp, vườn hoa trải rộng rực rỡ sắc hương, toàn bộ đều đã tồn tại từ lâu, trước cả khi Đông Viện này được dựng lên. 

Cảnh là vậy, rất đẹp đẽ nên thơ. Đứng trước cảnh này, nếu là một ai đó khác, thiết nghĩ sẽ cảm thấy rất thư thái, thậm chí rung động. Tuy nhiên, với Tôn Tiểu Yến - người đang hiện hữu đây - lại khác. 

Cảnh đẹp? Tôn Tiểu Yến chả thấy. Không gian nên thơ? Tôn Tiểu Yến nàng cũng chả thấy. Cái nàng thấy được duy mỗi u buồn.

Lăng Tiểu Ngư, ca của nàng, từ lúc hắn không từ mà biệt, tính đến nay cũng đã được hai mươi ngày rồi...

...
"Sư tỷ, Tiểu Yến muội ấy...".

Cách hồ Vọng Nguyệt - nơi Tôn Tiểu Yến ngồi - một quãng ngắn, khoảng tầm vài mươi bước chân, một giọng quan tâm cất lên. Người nói chính là Hàm Yên. Còn người nghe, đối tượng dĩ nhiên là La Sương. Không phải mới đây, các nàng đã có mặt từ nãy giờ rồi. 

Chứng kiến tiểu sư muội mình ngồi thu lu trên bờ hồ Vọng Nguyệt, đôi mắt thẫn thờ xuôi nhìn mặt nước, Hàm Yên trong lòng rất bất nhẫn, nói: "Sư tỷ, chúng ta qua an ủi muội ấy đi. Cứ để muội ấy như vậy... muội thật thấy không ổn".

Thần tình trấn định hơn, La Sương nhẹ lắc đầu: "Mấy ngày qua, những lời cần nói chúng ta đều đã nói, sư phụ thậm chí còn hằng đêm qua phòng muội ấy an ủi vỗ về... Có thể làm được chúng ta đều đã làm cả rồi. Bây giờ, cái muội ấy cần không phải lời khuyên mà là thời gian. Chỉ có thời gian mới có thể giúp cho muội ấy nguôi ngoai".

"Thời gian sao..." Hàm Yên lại chuyển hướng nhìn sang thân ảnh người ngồi thu lu bên bờ hồ Vọng Nguyệt - "Sẽ phải mất bao lâu đây?".

Những gì mà bản thân đang thấy, thú thật là cho tới lúc này Hàm Yên nàng vẫn không sao hiểu được. Nàng không hiểu tại sao chỉ trong một khoảng thời gian rất chi ngắn ngủi, tiểu sư muội của nàng lại có thể phát sinh tình cảm sâu đậm nhường ấy. 

Tiểu sư muội nàng và người kia làm huynh muội bao lâu? Mới chỉ một ngày. Một ngày huynh muội tình cảm đã lớn như vậy rồi ư? 

Hàm Yên nàng đương nhiên không nghĩ sự thương nhớ, u buồn của tiểu sư muội mình là giả, nàng chỉ là... không hiểu được. 

"Hàm Yên." - Trong lúc Hàm Yên còn đang tự vấn thì bên cạnh, tiếng La Sương đã truyền vào tai - "Hãy để muội ấy được yên tĩnh một mình. Đi thôi".

Hàm Yên quay đầu, thoáng lưỡng lự nhưng rồi cũng gật. Trước khi đi, nàng có ngoái lại một lần.

Hiện lên trong đôi mắt nàng, như cũ vẫn là một thân ảnh ngồi thu lu bên bờ hồ Vọng Nguyệt, nhìn rất đỗi cô đơn...

...

...

"Tách..."."Tách...".

Bên dưới hồ Vọng Nguyệt, một vài con cá đã vừa mới nhảy lên. Cùng thanh âm tách tách kia, bức tranh in trên mặt hồ cũng lập tức bị phá hỏng. Trời xanh, mây trắng, dáng hình thiếu nữ, hết thảy đều vỡ tan. 

Ngồi trên bờ, Tôn Tiểu Yến thấy hết nhưng vẫn không phản ứng gì. Tay nàng như cũ vẫn vòng lấy đôi chân, cằm nàng như cũ còn kê trên đầu gối, soi đi xét lại, thật chả có chút thay đổi nào hết. Tôn Tiểu Yến, nàng cứ như đã hoá thành pho tượng luôn rồi vậy.

Nhưng... cũng chỉ hình như. Tôn Tiểu Yến nàng đâu phải tượng. Nàng là con người, nàng có cảm xúc. Chẳng làm ra phản ứng, sở dĩ là bởi u buồn quá thôi. 

Nàng đang nhớ hắn...

...

Trong thanh âm tanh tách của bầy cá nhảy, Tôn Tiểu Yến cứ thế lặng lẽ trầm tư. Sự im ắng ấy, nó kéo dài rất lâu, tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ ngừng. Nhưng rồi... rốt cuộc thì nó cũng dứt. 

Tôn Tiểu Yến, nàng mới vừa động. 

Khuôn mặt thay đổi một cách đột ngột, nàng bỏ tay ra, chồm lên phía trước. Đôi mắt vốn dĩ đờ đẫn lúc này cũng đã trở nên rất đỗi hữu thần, nàng quay vội ra phía sau, đảo mắt khắp phương vị đông tây...

Rõ ràng là Tôn Tiểu Yến đang tìm kiếm. Và cái mà nàng tìm, đấy chỉ có thể là bóng hình Lăng Tiểu Ngư - thứ đã vừa in lên mặt hồ Vọng Nguyệt. 

"Lăng Tiểu Ngư, ca của nàng đã trở về", Tôn Tiểu Yến nghĩ rằng như vậy. Tiếc rằng thực tế... 

Tôn Tiểu Yến nàng đã tìm, đã kiếm, thế nhưng thân ảnh người nàng muốn tìm thì lại chẳng thấy đâu. Đông, tây, nam, bắc, mọi phương vị đều trống không, chẳng một bóng người.

Có lẽ Tôn Tiểu Yến nàng đã nhìn lầm. Bóng hình nàng thấy, hẳn chỉ là mong nhớ quá nên mới hiện ra thế thôi.

Hụt hẫng, thất vọng, Tôn Tiểu Yến cúi đầu, bước trở lại bên bờ hồ Vọng Nguyệt...

Thời điểm nàng hạ mông ngồi xuống, lạ lùng thay, hình bóng ban nãy lại tiếp tục hiện lên.

"Ca!".

Theo phản xạ, Tôn Tiểu Yến bật lên một tiếng, toan quay người lại. Nhưng rồi... nàng đã không quay. Chút mừng vui vừa loé, nó cũng đã tắt. 

"Chỉ là ảo giác", Tôn Tiểu Yến nàng nghĩ như vậy. Nàng cho hình ảnh in lên mặt hồ Vọng Nguyệt đây, nó cũng giống vừa rồi, là do tâm trí mình tự huyễn hoặc ra. Chứ còn người ấy... Hắn đã đi rồi. Hắn sẽ không quay lại nữa đâu...

Cõi lòng bất giác nhói lên, Tôn Tiểu Yến cắn môi, úp mặt luôn vào đầu gối.

Chính ở khoảnh khắc này, một hiện tượng "kỳ lạ" đã xảy ra. Bóng nam nhân in trên đáy nước, hắn vậy mà không hề tan biến. Chẳng những thế, lúc này hắn lại còn biết cử động. 

Rõ ràng, đây không phải một dáng hình do tâm trí huyễn hoặc. Tôn Tiểu Yến, nàng đã không hề hoa mắt. Nói cách khác, Lăng Tiểu Ngư, hắn có thật. Hắn đã trở về rồi.

Chương 510: Nghe người kể chuyện

Đầu tiên là ánh mắt, tiếp đến là bờ môi, ngay sát sau lưng thiếu nữ đang gục đầu trên gối, qua một hồi lặng im đứng nhìn, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng gọi: 

"Tiểu Yến".

Phía trước, chẳng ai hồi đáp.

Tôn Tiểu Yến không thể nào không nghe được, khoảng cách gần đến thế kia mà. Hẳn nàng lại nghĩ đấy là ảo giác nữa rồi.

Có lẽ cũng tự mình hiểu được, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục gọi, lần này giọng cao hơn một chút, lời nói cũng rõ ràng hơn một chút: 

"Tiểu Yến, ca về rồi".

Vài giây sau...

Cái đầu khẽ nhích, Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng từ từ ngẩng lên. 

Một tiếng có thể là ảo giác, nhưng đến tiếng thứ hai rồi thì... "Không phải ảo giác", Tôn Tiểu Yến rất mong là như vậy. Và lần này, nàng đã chẳng phải thất vọng. Tuy nhiên nếu bảo vui mừng... lại không đúng lắm.

Thân ảnh Lăng Tiểu Ngư, Tôn Tiểu Yến dù đã thấy rõ, nhưng thay vì hô lên, thay vì bật dậy rồi lao tới thì giờ phút này, cử chỉ của nàng lại khá từ tốn, chậm chạp.

Hai mắt nhìn chằm, đôi môi hé mở lại chẳng thành câu, Tôn Tiểu Yến chậm rãi xoay người, hướng Lăng Tiểu Ngư bước từng bước một. Chừng khi tiếp cận, nàng như cũ vẫn không nói gì, động duy mỗi đôi tay. 

Những ngón tay thon được Tôn Tiểu Yến nâng lên, đem đặt ở trên ngực Lăng Tiểu Ngư, nắm lấy áo hắn. Ban đầu lực đạo không lớn, nhưng càng về sau, những ngón tay của nàng càng siết chặt hơn, tới độ tái cả lòng bàn tay. 

Thế rồi... Tôn Tiểu Yến bất ngờ đem áo Lăng Tiểu Ngư buông ra. Liền theo đấy, nàng liên tiếp đấm lên ngực hắn. Những cái giận hờn, trách móc, và cả chan chứa nhớ thương...

Không có thanh âm, không một tiếng gọi, tất cả chỉ là đấm và đấm. Tôn Tiểu Yến, nàng giống như đang muốn trút hết nỗi lòng vào trong những cú đấm ấy vậy. 

Có đau không ư?

Chắc chắn là không rồi. Những cái vung tay của Tôn Tiểu Yến lực đạo mặc dù không nhẹ, nhưng với trình độ cơ thể của Lăng Tiểu Ngư mà nói, bất quá cũng chỉ như phủi bụi mà thôi, thêm trăm cái ngàn cái nữa cũng chả có gì khác biệt. Đề cập nên chăng là cảm xúc bên trong, tại cõi lòng.

Thú thật thì tại giây phút này đây Lăng Tiểu Ngư cảm thấy rất ấm áp. Ở trước mặt hắn, có một người đang vì hắn mà trách, mà giận, vì hắn mà nhớ, mà thương... Cái cảm giác quen thuộc này... thật giống như Yến cô cô đang hiện hữu bên hắn vậy.

Trong lòng bất nhẫn, Lăng Tiểu Ngư đem đôi tay thiếu nữ giữ lại, không để nàng đấm đá chi nữa. Ánh mắt rất đỗi dịu dàng, hắn nhìn nàng, khẽ nói: "Tha lỗi cho ca".

Thanh âm rất nhỏ, tới mức nếu không phải đang ở sát bên thì sẽ khó lòng nghe được. Thế nhưng... Chính bốn chữ "Tha lỗi cho ca" rất ư bé nhỏ này, nó đã làm cho Tôn Tiểu Yến phải rơi lệ. Nước mắt nàng đã mới vừa tuôn chảy thành dòng, và đôi môi nàng, chúng rốt cuộc cũng phát ra thành tiếng. 

"Ca!".

Bao nhiêu nhớ thương dồn hết vào trong một tiếng duy nhất ấy, Tôn Tiểu Yến dang tay ôm chặt lấy người ở trước mặt, khóc lấy khóc để, lệ dày như mưa...

Thần tình không giấu được xúc động, Lăng Tiểu Ngư đặt tay lên tấm lưng của thiếu nữ, nhẹ vỗ về: "Đừng khóc. Ca đã về rồi...".

"Hu hu...".

...

Bên bờ hồ Vọng Nguyệt, gió đang thổi, hoa đang lay, người thì đang khóc. Khung cảnh này... hẳn là cũng đẹp. Thêu thành tranh, chắc có thể làm lay động không ít người. 

Mà, cần chi phải thêu, nghe kể thôi cũng đã đủ để thay đổi nhân tâm rồi. Lấy đâu cho xa, ví như Tuyết Linh Cung này chẳng hạn. Đối với những gì xảy ra ở bờ hồ Vọng Nguyệt, La Sương, Hàm Yên, Tôn Sở Sở, Tôn Thi Hàn và nhiều cung nhân khác nữa, ai nấy đều đã bị tác động, cảm xúc đã ít nhiều thay đổi. Khác, có chăng ở chiều hướng, tốt hay xấu mà thôi. 

Bởi là tỷ muội, lại rất yêu thương Tôn Tiểu Yến, vậy nên việc La Sương, Hàm Yên hân hoan rất dễ dàng hiểu được. Tôn Sở Sở cũng là như thế, xưa giờ vốn vẫn luôn xem Tôn Tiểu Yến như con gái ruột, nay nhìn thấy nàng tìm lại được thân tình, sao có thể không vui?

Buồn phiền hoạ chăng là tỷ tỷ của Tôn Sở Sở nàng. 

Tôn Thi Hàn, nàng chẳng vui một chút nào hết. Hoàn toàn trái lại, đối với sự trở về của Lăng Tiểu Ngư, nội tâm nàng đang rất hụt hẫng, thậm chí là cả bực tức. 
...

"Crắc!".

Tuyệt Tình Điện, bên trong tư phòng Tôn Thi Hàn, một tiếng đổ vỡ đã vừa mới vang lên. 

Thì ra, chiếc tách mà Tôn Thi Hàn đang cầm trong tay, nó đã tan ra thành chục mảnh.

Tất nhiên là không phải tự nhiên. Không ai khác, chính Tôn Thi Hàn nàng đã ra tay. 

Nét mặt âm trầm, Tôn Thi Hàn lẩm bẩm: "Tại sao hắn lại trở về chứ...".

Lăng Tiểu Ngư quay lại, Tôn Thi Hàn thật là chẳng mong một chút nào hết. Vốn dĩ nàng đã âm thầm cầu nguyện, mong cho Lăng Tiểu Ngư hắn đừng bao giờ trở về Tuyết Linh Cung của nàng nữa, ấy vậy mà... 

Có một thần nhân cư ngụ, Tôn Thi Hàn nàng làm sao có thể thoái mái được đây? Trong mỗi hành động, trong mỗi lời nói, thậm chí là cả ý nghĩ, Tôn Thi Hàn nàng đều sẽ rất áp lực, phải luôn cẩn thận e dè đấy...

Nhất cung chi chủ bao năm, Tôn Thi Hàn nàng nào đã từng trải qua cảnh này? Khác gì tôi tớ đâu?

...

"Haizz...".

Bất cam, trách hận rồi cũng chả để làm chi, rốt cuộc vẫn chỉ là một tiếng thở dài bất đắc dĩ. 

Tôn Thi Hàn thu xếp tâm tình, chuyển mình đứng lên, nhanh chóng bước ra bên ngoài, hướng Đông Viện mà đi.

Thần nhân đã trở về, Tôn Thi Hàn nàng không thể không nghênh đón.

...

Trước có mấy người Tôn Sở Sở, sau lại có thêm đội ngũ của Tôn Thi Hàn, Đông Viện lẫn Tây Viện, hết thảy đều tìm đến gặp Lăng Tiểu Ngư, biểu thị lòng tôn kính hắn.

Có điều đáp lại, nó chẳng cân xứng lắm. Đối với sự nghênh đón của Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở, Lăng Tiểu Ngư không biểu lộ bao nhiêu cảm xúc. Hắn chỉ nhàn nhạt gật đầu, tiếp đấy thì xua tay bảo là mình muốn yên tĩnh, kêu bọn họ lui gót trở về. 
Lạnh nhạt là vậy, thế nhưng hai tỷ muội Tôn Thi Hàn - Tôn Sở Sở cũng không dám có tí bất mãn nào. Các nàng đã rất nhu thuận theo lời Lăng Tiểu Ngư mà lui gót trở về. 

Hàm Yên, La Sương cùng chúng cung nhân khác, bọn họ cũng là như vậy, mau chóng thoái lui...

...

Trong căn phòng mà bao năm mình đã ở, Tôn Tiểu Yến ngồi trên chiếc ghế đặt ngay bên cạnh bàn, hết nhìn lại cúi, hết cúi lại nhìn, thật lâu cũng chưa nói ra câu gì. 

Thấy nàng như vậy, trên chiếc ghế kế bên, Lăng Tiểu Ngư mới chủ động mở lời: 

"Tiểu Yến, muội không có gì muốn nói với ta sao?".

Tôn Tiểu Yến nghe xong, ánh mắt liền đổi. Lối xưng hô của Lăng Tiểu Ngư đã vừa mới sửa, thay vì "ca" như lúc ở bờ hồ Vọng Nguyệt thì bây giờ lại là "ta". 

"Ta" và "ca", Tôn Tiểu Yến cho rằng nó không giống nhau.

Đầu ngẩng lên, rốt cuộc thì nàng cũng nói: "Là "ca"...".

Ca?

Lăng Tiểu Ngư rất nhanh liền hiểu ra vấn đề. Hắn gật khẽ: "Phải, nên là "ca" mới đúng".

"Vậy, Tiểu Yến, muội không có gì muốn nói với ca sao?".

Tôn Tiểu Yến trầm mặc một lúc, sau cùng cũng hỏi: "Tại sao?".

Câu chữ không nhiều, dù vậy, ý tứ bên trong Lăng Tiểu Ngư vẫn dễ dàng thấu hiểu. Hắn ngâm vài giây, rồi nói:

"Tiểu Yến, muội còn nhớ những gì t... ca đã kể chứ?".

Tôn Tiểu Yến nhất thời còn chưa liên hệ được, chỉ có thể tiếp tục lắng nghe. 

"Như ca từng nói, trước khi trôi dạt đến nơi này, tại Trung Nguyên, ca đã từng ở trong một cuộc đại chiến. Trận chiến kia, ca đã bại...".

"Ca." - Tôn Tiểu Yến trông mong - "Ca kể hết chuyện đã xảy ra cho muội nghe được không?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng ngẫm, rồi hỏi lại: "Tiểu Yến, muội có muốn nghe toàn bộ câu chuyện, từ lúc ca vẫn còn là một đứa trẻ?".

Nhận được cái gật đầu của Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới chính thức bắt đầu. Giọng đều đều, hắn kể...

"Ca vốn họ Lăng, tên Tiểu Ngư, được sinh ra ở một cô thôn của thế tục phàm nhân, tên thôn gọi là Đào Hoa. Lúc ca được sinh ra cũng là lúc mẫu thân ca qua đời. Bởi vì quá thương nhớ mẫu thân, không bao lâu sau thì phụ thân ca cũng lâm trọng bệnh, rồi... cũng qua đời...".

"Kể từ đó, ca chỉ còn lại một thân nhân duy nhất là Yến cô cô... Muội biết không, Yến cô cô thật là tốt lắm. Người lúc nào cũng ở bên cạnh ca, chăm sóc cho ca, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nói nặng ca một lời nào. Vì ca, Yến cô cô đã khước từ mọi lời dạm ngõ, chỉ ở vậy nuôi nấng ca, dành hết mọi tình thương cho ca".

"Thế rồi, năm ca lên sáu tuổi, một biến cố đã xảy ra... Lúc đó, Yến cô cô bỗng lâm trọng bệnh, không thuốc than nào chữa được. Ca đã rất lo cho cô cô...".

"... Vì muốn cứu Yến cô cô, ca đã theo một vị tiên gia lên núi Ngũ Đài, tiến nhập tiên môn để cầu xin linh đan, thánh dược. Trải qua một ít khó khăn, rốt cuộc thì ca cũng cầu được một vị trưởng bối tiên gia. Tên của nàng là Lăng Thanh Trúc, cũng chính là sư phụ của ca sau này...".

"Với đạo hạnh của sư phụ, bệnh tình của Yến cô cô đương nhiên không thể nào làm khó được. Sư phụ người đã rất nhanh liền chữa khỏi. Chỉ là sau khi cứu chữa cho Yến cô cô xong...".

"... Sư phụ nói cơ thể ca không được tốt, số vốn yếu mệnh, tối đa chỉ có thể sống thêm được mười năm. Yến cô cô nghe xong những lời ấy liền quyết định để ca lên núi tu hành hòng kéo dài tuổi thọ. Lúc đó ca đã khóc rất nhiều, nhưng ca biết so với ca, Yến cô cô người khóc còn nhiều hơn, tâm còn đau hơn...".

"Cái ngày đó, cuộc đời ca đã rẽ sang một hướng khác. Người tại tiên môn, kẻ nơi thế tục, để rồi đến cuối cùng...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau