TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 501 - Chương 505

Chương 501: Tôn Thi Hàn

..

Xuôi mấy con đường, dọc những hành lang, Lăng Tiểu Ngư lúc này đã chính thức bước qua hết khu vực Đông Viện, bắt đầu tiến vào Tây Viện. 

Trên đường đi, bởi do có Tôn Sở Sở đích thân dẫn đường nên cung nhân dù nghi hoặc cũng không ai dám đứng ra đặt nghi vấn, lại càng không ai dám ngăn cản. Bọn họ chỉ dám nghị luận khi thân ảnh Lăng Tiểu Ngư và Tôn Sở Sở đã cách xa. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng Lăng Tiểu Ngư sẽ cứ vậy mà an nhàn vượt qua tất thảy. Tại Tuyết Linh Cung này, lời nói của Tôn Sở Sở còn chưa phải tuyệt đối. 

Trước Tuyệt Tình Điện - nơi ở của Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư và Tôn Sở Sở đã vừa mới bị người ngăn chặn. Có tất thảy sáu người, tu vi thấp nhấp cũng đã là vấn đỉnh hậu kỳ. 

"Tôn trưởng lão thỉnh xin dừng bước".

Vương Tố Yên - kẻ đứng đầu trong đội ngũ sáu người nọ - bước ra. Nàng liếc qua Lăng Tiểu Ngư, rồi nói: "Tôn trưởng lão, xin hỏi trưởng lão đây là ý gì?".

Trong lòng mình, Vương Tố Yên nàng thật đang rất nghi hoặc, không hiểu tại sao Tôn Sở Sở lại dắt theo một tên nam nhân tới đây. Hơn ai hết, Tôn Sở Sở nàng phải biết quy định cấm đoán nam nhân của cung chủ, của Tuyết Linh Cung này chứ...

Suy nghĩ của Vương Tố Yên, Tôn Sở Sở chẳng cần động não cũng thừa sức hiểu ra. Nhưng trong tình cảnh này, Tôn Sở Sở nàng thật là không tiện đi giải thích. 

Chân mày cau lại, Tôn Sở Sở nói: "Tố Yên, vị tiền bối này có điều muốn nói với cung chủ. Tránh ra đi".

Nói đoạn, Tôn Sở Sở bước lên...

"Soạt!".

Nhưng, khi Tôn Sở Sở nàng chỉ bước tới bước thứ hai, bước thứ ba còn chưa kịp đặt ra thì Vương Tố Yên đã dang tay chắn lối. Các cung nhân phía sau Vương Tố Yên cũng là như vậy, đều đã xếp thành hàng.

"Tố Yên, ngươi đây là ý gì?".

"Tôn trưởng lão." - Vương Tố Yên đáp - "Tuyết Linh Cung có quy định ngăn cấm nam nhân. Dù ngài có là thân muội của cung chủ thì cũng không thể làm trái với quy định này".

"Tố Yên, tiền bối đây thân phận không phải bình thường." Tôn Sở Sở bày ra bộ dáng nghiêm trọng, cố để cho đám người Vương Tố Yên hiểu được vấn đề.

Và kết quả thì...

"Tôn trưởng lão, xin lỗi, bọn nô tì không dám làm trái cung quy".

Vương Tố Yên đã có phân vân, có ngờ vực, nhưng sau cùng thì nàng vẫn không dám để cho Tôn Sở Sở đưa Lăng Tiểu Ngư vào. 

Hơn ai hết, nàng biết cung chủ của mình căm hận nam nhân tới bậc nào. Nếu bây giờ nàng để cho tên nam nhân trước mặt này tiến nhập Tuyệt Tình Điện, một khi cung chủ trách tội xuống... Dù có mười cái mạng Vương Tố Yên nàng cũng gánh không nổi đâu. 

"Tố Yên ngươi...". 

Ngó thấy Vương Tố Yên vẫn khăng khăng cự tuyệt, Tôn Sở Sở không khỏi phiền lòng. Nàng đang lo thái độ kia sẽ làm vị tiền bối sau lưng mình tức giận. Mà một khi y tức giận, Tuyết Linh Cung này làm sao đủ sức gánh đây?

"Vương Tố Yên, ta lấy thân phận viện chủ Đông Viện lệnh cho ngươi lập tức tránh đường!".

"Ong...!" Kèm theo câu nói biểu lộ ý tứ tức giận thì từ người Tôn Sở Sở, uy áp cũng mạnh mẽ phát ra, trực tiếp ép lui mấy người Vương Tố Yên. 

"Làm càn!".Đương lúc đám người Vương Tố Yên còn chưa hết chấn kinh vì bất ngờ bị uy áp của Tôn Sở Sở đánh lên thì từ bên trong Tuyệt Tình Điện, một tiếng quát truyền ra. 

Thanh âm kia, nó rất đỗi hùng hậu, nghe qua liền biết tu vị người nói tuyệt không tầm thường. 

...

Mấy người Vương Tố Yên, Tôn Sở Sở, Lăng Tiểu Ngư, tất cả đều bị tiếng quát kia thu hút. Cũng chính nó đã tác động đến Tôn Sở Sở, khiến nàng phải ngay lập tức đem uy áp thu hồi. 

Tuy vậy, trong lòng mình, Tôn Sở Sở đã không có tí gì gọi là e sợ. Trái lại nàng còn thấy như vừa được san bớt đi gánh nặng, nhẹ nhõm mà thở ra một hơi. 

...

Dưới sự chăm chú của mọi người, từ bên trong Tuyệt Tình Điện, một thân ảnh nữ nhân dần hiện rõ. 

Theo con mắt thế tục phàm nhân để xét thì nữ nhân này tuổi bất quá đôi mươi, còn rất trẻ. Y phục nàng mặc tính ra không nhiều, chỉ có hai lớp, bên trong còn tạm chứ bằng bên ngoài... thực mỏng manh lắm. 

Nhưng mỏng manh, "thiếu thốn", nó không có nghĩa là xấu, là phản cảm. Thực ra thì Tôn Thi Hàn rất đẹp. Bộ bạch y hờ hững đến lộ cả một phần lưng kia, khi khoác lên người nàng cũng chỉ càng tôn thêm vóc dáng mị nhân, càng giúp dung nhan nàng trở nên kiều diễm bội phần...

Mang theo khuôn mặt của nữ tử đôi mươi, với đôi chân trần trắng muốt, Tôn Thi Hàn chậm rãi bước ra. 

"Tham kiến cung chủ".

"Tham kiến cung chủ".

Vương Tố Yên cùng các tỷ muội sáu người như một, đồng thanh cúi đầu trước Tôn Thi Hàn.

Tiếp sau các nàng, Tôn Sở Sở cũng mở lời chào hỏi: "Tỷ tỷ"."Chát!".

Lời trong miệng Tôn Sở Sở chỉ vừa mới nói xong thì ngay lập tức, một cái bạt tai đã giáng thẳng xuống mặt nàng.

Đối với cái tát này, Tôn Sở Sở tất nhiên tự mình hiểu lấy nguyên do, dù có oan uổng nhưng trong lòng cũng không trách móc chi. 

Tỷ tỷ nàng vẫn là như vậy, chưa bao giờ hết căm hận nam nhân.

...

"Sở Sở, lời của ta muội đã chẳng muốn nghe nữa rồi phải không?!".

"Tỷ tỷ, muội không dám".

"Không dám?".

Cơn giận còn đó, Tôn Thi Hàn chỉ tay về phía Lăng Tiểu Ngư: "Đây là cái mà muội gọi là không dám sao?! Quy định của Tuyết Linh Cung muội lẽ nào đã quên?!".

"Tỷ tỷ, xin hãy nghe muội giải thích! Tiền bối đây...".

Tôn Sở Sở nói được bấy nhiêu thì ngưng. Trên vai nàng, một cánh tay đã vừa mới được người đặt lên. 

Từ phía sau, Lăng Tiểu Ngư bước lên phía trước. Hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt trẻ trung, diễm lệ nhưng rất đỗi lạnh lùng của Tôn Thi Hàn, nói: 

"Tôn Thi Hàn phải không? Hmm... Thật đủ xinh đẹp, dáng hình cũng rất không tệ".

Mới rồi, khi nghe hai tiếng "tiền bối" từ miệng muội muội mình, Tôn Thi Hàn đã phải âm thầm tự hỏi và cân nhắc về lai lịch của Lăng Tiểu Ngư. Nhưng bây giờ...

Thật đủ xinh đẹp, dáng hình cũng rất không tệ? Lời nói cùng thái độ kia, rành rành là đang cợt nhả. 

Trong đời mình, Tôn Thi Hàn nàng hận nhất là nam nhân, loại thiếu đứng đắn như Lăng Tiểu Ngư vừa "thể hiện" thì hận càng thêm hận. 

"Tiền bối"? 

Vậy Tôn Thi Hàn nàng phải xem đây là "tiền bối" dạng gì!

Trong tiếng hừ lạnh, Tôn Thi Hàn âm thầm xuất ra thủ đoạn. Từ người nàng, một cỗ lực lượng vô thanh vô tức phóng đi, đánh thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư. 

Tỷ muội bao năm, Tôn Sở Sở há đâu lại không hiểu biết tính tình tỷ tỷ mình? Thực tế Tôn Sở Sở nàng đã lên tiếng ngăn cản. Nhưng đáng tiếc, lời cản ngăn của nàng, nó đã hoàn toàn vô dụng. Thời điểm Tôn Sở Sở nàng hô lên hai chữ "Không được!" kia thì cỗ lực lượng vô thanh vô tức phát ra nọ đã đánh tới Lăng Tiểu Ngư rồi. 

"Linh hồn công kích", đấy là danh tự đầu tiên hiện lên trong đầu Lăng Tiểu Ngư. Thú thật thì hắn đã có chút bất ngờ. Hắn đã không nghĩ Tôn Thi Hàn kia lại cay độc tới độ này, một lời không hợp liền muốn đem mình phế đi.

Chỉ là... Tôn Thi Hàn nàng phế nổi sao?

Chương 502: Một chút giáo huấn

Với thủ đoạn công kích quỷ dị nọ, khi mà đại đa số đều tưởng Lăng Tiểu Ngư sẽ phải lập tức nhận lấy đau khổ thì chuyện rất ngoài ý muốn đã xảy ra. Dĩ nhiên là dành cho Tôn Thi Hàn, Vương Tố Yên, những cung nhân bên cạnh. Chứ bằng như Tôn Sở Sở mà nói... chả có gì gọi là bất ngờ hết. Ngay từ đầu thì Tôn Sở Sở nàng đã biết trước kết quả rồi.

Phải. Tỷ tỷ so với nàng thì đúng thật mạnh hơn, nhưng chung quy cảnh giới vẫn chỉ là chân nhân trung kỳ đỉnh phong, há có khả năng đối đầu với vị "tiền bối" mà nàng vừa đưa tới đây?

Trên thực tế, Tôn Sở Sở nàng quả chẳng hề sai. Gánh lấy thiệt thòi đích xác là tỷ tỷ nàng, thương tích phải chịu thậm chí còn nghiêm trọng hơn những gì nàng hình dung.

Cũng giống như thời điểm bên trong căn mật thất nơi phòng Tôn Tiểu Yến, lần này Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng có động tác nào hết. Hắn chỉ đứng yên ngay đó, đưa mắt liếc nhìn. Nhưng, chính cái nhìn ẩn ẩn hàn quang này của hắn, nó đã khiến cho đòn công kích của Tôn Thi Hàn tức thì tan vỡ. Chưa hết, tại khoảnh khắc vỡ tan ấy, Tôn Thi Hàn cũng liền trợn trừng hai mắt, miệng hét lên một tiếng.

Rồi sau đấy, cùng với dòng máu tươi trào ra khỏi miệng, thân thể Tôn Thi Hàn nàng cũng bị nâng lên, cố định tại không trung, chân cách mặt đất một khoảng tầm ba gang tay.

"Cung chủ!".

"Cung chủ!".

Mắt thấy Tôn Thi Hàn bất ngờ bị trói giữ một cách vô thanh vô tức như thế, đám người Vương Tố Yên đồng loạt biến sắc, theo phản xạ cùng hợp lực tấn công Lăng Tiểu Ngư.

Chỉ là, khi các nàng vừa mới lao lên, y phục Lăng Tiểu Ngư thậm chí còn chưa kịp chạm thì toàn bộ đều đã bị một cỗ lực lượng vô hình chấn bay ra xa, ngất luôn tại đương trường.

Mà, không chỉ sáu người Vương Tố Yên, đám cung nhân ẩn trong bóng tối vừa mới hiện thân để hộ giá cho Tôn Thi Hàn đây cũng đã phải chịu chung một kết cục. Lúc này, đại đa số đều đã ngất, thương tích chẳng nhẹ; trong khi đó, thiểu số còn lại thì... đã chết.

...

"Tiền bối!".

Chứng kiến thủ đoạn kinh người của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Sở Sở vừa lo vừa sợ mà quỳ gối khẩn cầu: "Tiền bối! Cầu xin tiền bối hãy lượng thứ!".

...

Lăng Tiểu Ngư nghe rõ, nhưng không hồi đáp. Hai mắt vẫn đặt trên người Tôn Thi Hàn như cũ, hắn thoáng động thần niệm.

Theo đó, đang bị treo giữ giữa không trung, bàn tay phải của Tôn Thi Hàn bỗng đột ngột xoè ra. Kế đấy, những ngón tay thon co lại, hoá thành trảo thủ.

Rồi...

Một cách chầm chậm, Tôn Thi Hàn tự đưa thủ trảo về phía chiếc cổ trắng muốt mịn màng kia của mình, từ từ đem nó siết chặt.

"Tỷ tỷ!".

Nhìn xem cảnh nọ, Tôn Sở Sở trong lòng gấp gáp, vội chạy tới, ý đồ ngăn cản tỷ tỷ tự làm hại mình.

Nhưng, đây là thủ đoạn của Lăng Tiểu Ngư - một đấng thần linh, một tu sĩ chân nhân trung kỳ đỉnh phong như Tôn Sở Sở nàng há lại có khả năng can thiệp?

Không phải tốn quá nhiều thời gia, Tôn Sở Sở rất nhanh đã liền ý thức được. Nàng buông tỷ tỷ ra, lại chạy đến trước mặt Lăng Tiểu Ngư dập đầu.

"Tiền bối tha tội! Xin hãy tha tội!".

...

Tôn Sở Sở đã liên tiếp dập đầu, cũng chẳng rõ là bao nhiêu cái. Mà, không quan trọng lắm. Dẫu sao thì bây giờ nàng cũng đã được như nguyện.

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã dừng tay.

...

"Bịch".

Tựa như bao cát, từ trên không trung, Tôn Thi Hàn rơi ngay xuống đất. Cú va chạm này, thiết nghĩ cũng đau. Có điều là... e Tôn Thi Hàn nàng đã chẳng cảm nhận được nữa rồi.

Với một kẻ đang kinh hoảng tột cùng thì chút đau đớn kia nào còn nghĩa lý chi.

"Khục khục..."."Khục...".

Nửa nằm nửa ngồi ngay tại lối vào Tuyệt Tình Điện, Tôn Thi Hàn một tay chống đất, một tay đặt hờ trên cổ, liên tục ho khan. Theo mỗi tiếng ho của nàng, từ trong miệng, máu tươi cũng ít nhiều chảy ra.

"Soạt soạt...".

Giữa lúc Tôn Thi Hàn còn chưa kịp bình ổn hơi thở thì những tiếng bước chân khe khẽ đã truyền đến tai nàng. Theo phản xạ, nàng ngước lên nhìn. Nhưng vừa nhìn xong, Tôn Thi Hàn nàng đã phải cúi mặt, mông nhích vội về phía sau.

Nàng sợ.

Đã không như ban nãy, hiện Tôn Thi Hàn nàng đã hiểu được rồi. Nàng đã biết hai tiếng "tiền bối" kia nặng tới mức nào.

Trong đời mình, dẫu có nằm mơ Tôn Thi Hàn nàng cũng chưa bao giờ nghĩ trên thế gian này lại có một tồn tại khủng bố giống như Lăng Tiểu Ngư. Nam nhân đang đứng trước mặt nàng đây, y nắm giữ thứ sức mạnh vượt xa tầm hiểu biết của nàng...

Rốt cuộc đó là cấp bậc gì?

Chân nhân? Không. Chân nhân tuyệt đối không ai ghê gớm tới vậy!

"Tiên nhân chi cảnh", đấy là đáp án hiện lên trong đầu Tôn Thi Hàn. Và nàng hoàn toàn tin tưởng vào điều đó, rằng nam nhân trước mặt thật đã đạt đến cái cảnh giới trong truyền thuyết mà suốt ngàn vạn năm qua cũng chưa có ai kiểm chứng được kia.

Tất nhiên là Tôn Thi Hàn nàng đã sai. Lăng Tiểu Ngư, hắn nào phải tiên. Sức mạnh hắn nắm giữ, nó ở cấp thần. Dù vậy, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chẳng định đính chính cái gì.

Dừng trước Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở một đoạn tầm hai, ba bước chân gì đấy, Lăng Tiểu Ngư cất giọng nhàn nhạt: "Tôn Thi Hàn, thế nào? Còn muốn động thủ?".

"Tiền bối." - Tôn Thi Hàn chưa lên tiếng thì Tôn Sở Sở đã khẩn xin - "Cúi xin tiền bối đại nhân đại lượng! Tỷ tỷ vãn bối chỉ vì trước nay trong lòng vẫn luôn căm hận nam nhân cho nên mới hồ đồ mạo phạm... Tiền bối, xin khai ân!".

Ở kế bên, Tôn Thi Hàn lúc này cũng đã phần nào bình tâm trở lại. Nàng đem đầu cúi thấp: "Vãn bối có mắt như mù, khẩn xin tiền bối khai ân!".

Nếu như để cho ai khác chứng kiến cảnh này, dám cá là bọn họ hẳn sẽ phải ngạc nhiên lắm. Tại Bắc Nguyên, Tôn Thi Hàn cũng được xem là một đại nhân vật, tiếng tăm không nhỏ. Nói cách khác, chuyện nàng căm hận nam nhân, rất nhiều người biết.

Đường đường nhất cung chi chủ, một nữ ngoan nhân luôn căm hận nam nhân nay lại ở trước một nam nhân cúi đầu khẩn xin, thật... nằm mơ cũng chẳng ai nghĩ. Kẻ không biết, khẳng định sẽ cho là đầu óc Tôn Thi Hàn đã hỏng, hoặc không thì mắt mình có vấn đề. Tuy nhiên, người biết rồi lại khác.

Hành vi của Tôn Thi Hàn, nó rất thoả đáng, chả có gì là khó hiểu cả. Tôn Thi Hàn nàng rất hận nam nhân, điều ấy không giả, nhưng kẻ đang đứng trước mặt nàng đây, hắn há đâu một nam nhân bình thường?
Trong mắt Tôn Thi Hàn, Lăng Tiểu Ngư vốn đã chẳng phải nam nhân. Hắn là tiên nhân - một tồn tại vượt trên nhận thức của nàng, của thế gian này. Quy tắc, định kiến của phàm nhân thì làm sao có thể áp đặt lên một vị tiên nhân?

Thân phận, lòng tự tôn? Trước một tiên nhân thì mọi giá trị của phàm nhân hết thảy đều quá ư nhỏ bé, thậm chí là hoàn toàn vô nghĩa.

Phán đoán? Không. Tôn Thi Hàn nàng không phán đoán. Nàng đã tự mình trải qua và cảm nhận.

Vừa rồi, trong lúc thân thể nàng bị cố định giữa không trung, với người khác có thể chỉ một lát, vài mươi giây, thế nhưng với nàng... nó thật dài lắm. Càng kinh khủng hơn nữa là suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, tâm linh Tôn Thi Hàn nàng còn liên tục bị tra tấn nữa...

Lúc đó, Tôn Thi Hàn nàng thấy bản thân mình rơi vào một chốn vô minh. Xung quanh nàng, oan hồn lệ quỷ kêu gào không ngớt. Chúng khóc, chúng cười, chúng tru lên những tiếng ghê rợn... Nàng thấy cổ mình bị một bàn tay gớm ghiếc vươn ra bóp nghẹn, nàng thấy linh hồn mình như đang bị người kéo ra từng chút một...

Chưa bao giờ... Chưa bao giờ Tôn Thi Hàn nàng lại chứng kiến và trải qua một điều khủng khiếp tới như thế cả. Nó quá đáng sợ. Thật sự là quá đáng sợ...

...

"Được rồi, đứng lên đi." Giọng nhàn nhạt, Lăng Tiểu Ngư liếc bảo.

Theo sau câu nói, hắn cũng nhấc chân bước về phía trước, tự mình đi vào bên trong Tuyệt Tình Điện.

Còn ở đằng sau, Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở thoáng nhìn nhau rồi cũng đứng lên, nối gót Lăng Tiểu Ngư đi vào.

...

...

Bên trong Tuyệt Tình Điện.

Khung cảnh chỗ này, nếu đem so với nơi ở của Tôn Sở Sở tại Đông Viện thì phải gọi là một trời một vực, sai biệt quá nhiều. Từ cái bàn, chiếc ghế cho đến rèm cột các thứ, hết thảy đều rất lung linh bắt mắt, vừa nhìn đã biết đều thuộc loại đắt đỏ xa hoa rồi.

Mà, đâu riêng vật dụng, ngay cả phong cách kiến trúc cũng khác nữa. Đông Viện của Tôn Sở Sở làm gì có nơi nào được thiết kế những hồ linh tửu giống như Tuyệt Tình Điện này chứ?

"Tôn Thi Hàn ngươi cũng thật biết hưởng thụ." Lăng Tiểu Ngư đảo mắt nhìn quanh một hồi, rồi nhận xét.

Đối với lời nhận xét ấy, Tôn Thi Hàn nghe xong cũng chỉ biết cúi đầu im lặng. Giống như muội muội mình, nàng không dám tùy tiện lên tiếng.

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư cũng thôi không để ý nữa.

Tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống, hắn nhìn hai tỷ muội Tôn Thi Hàn - Tôn Sở Sở, bảo: "Các ngươi cũng ngồi đi".

"Vãn bối không dám".

"Vãn bối không dám".

Gần như cùng lúc, hai câu nói nhu thuận cất lên.

Biết mình đã để lại bóng ma quá lớn trong lòng người ta, Lăng Tiểu Ngư đành để mặc.

"Vậy tùy các ngươi".

Thở nhẹ một hơi, Lăng Tiểu Ngư bất ngờ hỏi: "Các ngươi hẳn đang thắc mắc về lai lịch của ta đi?".

"Chúng vãn bối không dám." Một lần nữa, Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở đồng thanh đáp.

"Không sao. Ta vốn cũng đang muốn nói qua cho các ngươi biết".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, lặng lẽ lập ra kết giới, rồi bắt đầu bằng một câu hỏi: "Cách đây hơn nửa tháng, vùng Bắc Nguyên này đã xảy ra một trận kinh biến đúng không?".

Chương 503: Khách khanh trưởng lão

Kinh biến?

Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở nhớ lại thì quả có chuyện này. Hơn nửa tháng trước, tại Bắc Nguyên đích xác đã trải qua một hồi biến động. Đầu tiên, các nàng nghe được một thanh âm vang vọng truyền khắp tám hướng mười phương, kế đấy, cả vùng trời Bắc Nguyên bỗng ầm ầm rung chuyển, thiên địa linh khí thi nhau hội tụ thành một khối năng lượng khổng lồ rồi hướng Trung nguyên bay đi...

Lẽ tất nhiên, trước cơn kinh biến ấy, Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở đã không thể nào bàng quan được. Giống như các thế lực khác, các nàng cũng ra sức tìm hiểu. Đầu tiên là tra xét tại Bắc Nguyên, sau đó là phái người đến Trung nguyên thăm dò, xem xem rốt cuộc đã xảy ra đại sự gì. Đáng tiếc là cho tới bây giờ, những người được phái tới Trung nguyên điều tra vẫn chưa ai trở về, nếu không các nàng đã sớm nhận thức được Lăng Tiểu Ngư, đã chẳng dại dột mà ra tay với hắn...

"Bẩm tiền bối." - Sau một thoáng nghĩ ngợi, Tôn Thi Hàn cung kính đáp - "Hơn nửa tháng trước Bắc Nguyên xác thực đã xảy ra một trận kinh biến".

"Các ngươi có biết là do ai gây nên?" Lăng Tiểu Ngư lại hỏi.

Và hồi âm là những cái lắc đầu. Tôn Thi Hàn lẫn Tôn Sở Sở, các nàng hiện vẫn chưa biết. Khoảng cách giữa Bắc Nguyên và Trung nguyên, tính ra thật không phải ngắn, tin tức chậm trễ âu cũng bình thường. 

Lăng Tiểu Ngư chẳng hoài nghi điều đó, câu trả lời mình vừa nhận được. Hắn tiết lộ: "Đợt kinh biến kia là vì ta mà khởi".

Mặc dù đã có linh cảm, đã ngờ ngợ, nhưng khi chính tai nghe Lăng Tiểu Ngư xác nhận, trong lòng hai tỷ muội Tôn Thi Hàn - Tôn Sở Sở vẫn không tránh được một hồi rung động. 

Đợt thiên tai kia, nó vậy mà thật sự vì một người khởi lên...

Vẫn chưa muốn để cho nội tâm hai tỷ muội Tôn Thi Hàn được bình yên, ở chiều đối diện, ngồi trên ghế, Lăng Tiểu Ngư lại tiết lộ nhiều hơn: "... Thật ra không phải chỉ có Bắc nguyên này, Đông Hoang, Tây Vực, Nam Lĩnh và cả Trung Nguyên, hết thảy đều có biến động. Hôm đó, cõi thiên địa này đã vì ta mà khởi lên đại sát niệm, bất chấp thương hại muôn vạn sinh linh để huy động lực lượng hòng tiêu diệt ta...".

"Thiên kiếp, địa kiếp, tứ linh hộ đạo Thương Long - Bạch Hổ - Chu Tước - Huyền Vũ, tất cả đã cùng hợp sức làm điều đó...".

Lăng Tiểu Ngư nói đến đây thì tạm ngưng, nhếch môi ra chiều khinh thị. Giễu cợt xong, lúc này hắn mới kể tiếp...

"Trận chiến hôm đó, hẳn cũng đủ gọi là ác liệt. Bắt đầu từ...".

Cứ thế, Lăng Tiểu Ngư đem sự tình thuật lại cho hai tỷ muội Tôn Thi Hàn nghe. Không thật chi tiết nhưng cũng chẳng quá hời hợt, vừa đủ để cho hai người các nàng hiểu ra được vấn đề, biết được Lăng Tiểu Ngư hắn là ai, vì sao lại có mặt tại Bắc Nguyên này. 

Xét ra thì Lăng Tiểu Ngư, hắn nói khá nhẹ nhàng, cử chỉ cũng rất đỗi từ tốn. Từ đầu đến cuối, mọi thứ đều bình bình đạm đạm, chả có nhấn nhá chi cả. Nhưng... chính những câu, những chữ nhàn nhạt vang lên ấy, chúng đã khiến cho người nghe là Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở phải âm thầm kinh hãi, mặt mày biến sắc...

Rúng động? E còn chưa đủ hình dung. 

Tôn Sở Sở, Tôn Thi Hàn, các nàng đã không thể tưởng tượng ra đến thực tế Lăng Tiểu Ngư lại là dạng tồn tại ghê gớm tới như vậy. Một kẻ khiến cho thiên phải tru, địa phải diệt, khiến cho tứ linh ẩn náu suốt ngàn vạn năm phải hiện thân cùng hợp sức đối phó, đây...

Tiên nhân? Thần nhân?

Sợ còn chưa thoả. 

Hai tỷ muội Tôn Thi Hàn - Tôn Sở Sở, các nàng cảm thấy rất khó tin, nhưng lý trí và cả trực giác đều cho các nàng biết rằng những lời kia, chúng đều là sự thật, rằng Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng hề bịa ra. 

Dối gạt ư? Để làm gì kia chứ?

Đối với Lăng Tiểu Ngư hắn thì các nàng đây bất quá cũng chỉ như con sâu cái kiến mà thôi...

...

Trái với dáng vẻ khép nép, thần tình úy kỵ của hai tỷ muội Tôn Thi Hàn - Tôn Sở Sở, Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ an nhiên ngồi ở trên ghế, khuôn mặt rất chi điềm tĩnh. 

Thanh âm nhàn nhạt, hắn hỏi: "Bây giờ thì các ngươi đã biết ta là ai rồi chứ?".Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Tôn Thi Hàn đại diện bước ra. Động tác thiếu tự nhiên bởi do trong lòng quá lo sợ, nàng cúi người thật sâu: "Tiền... Thần nhân... Người có sai bảo gì xin cứ nói. Bọn tiểu nhân tuyệt không dám sai lời".

"Thần nhân?" - Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu - "Danh tự này ta không thích lắm".

"Vậy..." - Bên cạnh Tôn Thi Hàn, Tôn Sở Sở lúc này cũng đã khom lưng cúi đầu - "Xin người hãy nói cho bọn tiểu nhân biết nên gọi người là gì?".

"Hmm...".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay chống cằm, ra vẻ trầm tư. Vài giây sau thì bảo: "Các ngươi sau này cứ gọi ta hai tiếng "trưởng lão" là được".

Trưởng lão? 

Tôn Thi Hàn và Tôn Sở Sở nghe xong khó tránh nảy sinh nghi hoặc. 

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư mới giải thích: "Ta tính sẽ lưu lại Tuyết Linh Cung này một thời gian. Hành tung của mình, trừ hai người các ngươi ra ta không muốn để kẻ khác biết. Vì vậy, ta nghĩ một chức khách khanh trưởng lão hẳn là thích hợp".

"Thế nào? Các ngươi không có ý kiến chứ?".

Ý kiến? Tỷ muội Tôn Thi Hàn dù có ăn thêm trăm lá gan nữa cũng chẳng dám. 

Và như thế, danh phận khách khanh trưởng lão Tuyết Linh Cung của Lăng Tiểu Ngư ngay lập tức được xác lập. 

"Thần... Trưởng lão." - Tôn Thi Hàn lấy ra một tấm lệnh bài kính cẩn hướng Lăng Tiểu Ngư dâng lên - "Đây là lệnh bài tùy thân của tiểu nhân, trưởng lão người...".

"Chậm đã".

Đột nhiên lại bị cắt ngang, Tôn Thi Hàn tức thì biến sắc. Nàng sợ mình đã vừa mới làm điều gì không phải..."Tôn Thi Hàn." - Trong sự khẩn trương của người nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư nói - "Ngươi thân là cung chủ Tuyết Linh Cung lại đối với một vị khách khanh trưởng lão xưng hai tiếng "tiểu nhân", có phải là rất không thoả không? Còn nữa, ta nghĩ ngươi cũng nên thay từ "người" kia luôn đi".

Gánh nặng vô danh lặng lẽ vơi đi, Tôn Thi Hàn nhận sai: "Trưởng lão dạy phải, là Thi Hàn ngu dốt". 

"Được rồi." - Không muốn kéo thêm ở vấn đề cỏn con ấy nữa, Lăng Tiểu Ngư đem tấm lệnh bài bằng ngọc mà mình vừa tiếp nhận giơ lên, hỏi - "Lệnh bài này có tác dụng gì, ngươi nói nốt đi".

"Vâng".

Tôn Thi Hàn nói ra: "Trưởng lão, tấm lệnh bài này chính là đại diện cho Thi Hàn, chỉ cần có nó thì trưởng lão tùy thời đều có thể điều động nhân lực Tuyết Linh Cung; khi mang nó theo, bất cứ nơi nào của Tuyết Linh Cung này trưởng lão cũng đều có thể tự do ra vào, kể cả cấm địa".

"Ồ... Có thể tự do ra vào bất cứ đâu ư...".

Mắt ánh lên chút ý tứ trêu đùa, Lăng Tiểu Ngư nhìn thẳng khuôn mặt Tôn Thi Hàn: "Kể cả tư phòng của Tôn Thi Hàn ngươi sao?".

Bị bỡn cợt là vậy nhưng Tôn Thi Hàn cũng tuyệt không dám có tí bất mãn nào. Nàng lựa lời mà đáp: "Chỉ cần trưởng lão có chuyện căn dặn, Thi Hàn sẵn sàng nhận lệnh đi làm".

"Thế nếu là chuyện tư mật giữa chúng ta đâu này?".

Lần này thì Tôn Thi Hàn thật đã khó lòng lảng tránh thêm được. Câu hỏi này, nàng phải trực tiếp trả lời, thuận tình hoặc từ chối.

Chỉ là... quá khó để chọn đi. 

Trên dưới Tuyết Linh Cung, có ai không biết Tôn Thi Hàn nàng trước giờ đều vẫn rất căm hận nam nhân. Bảo nàng đi hầu hạ nam nhân, cùng đối phương làm cái loại sự tình "tư mật" kia... Nàng thật chẳng muốn. 

Thế nhưng nếu Tôn Thi Hàn nàng từ chối...

Liệu vị thần nhân trước mặt nàng đây có vì vậy mà tức giận? 

Nếu như điều đó thật sự xảy ra, Tôn Thi Hàn nàng không nghi ngờ sẽ lập tức chuốc lấy tai ương. Mà đâu chỉ mỗi nàng, Tuyết Linh Cung của nàng cũng sẽ có cùng kết cục. Muội muội nàng, những đứa trẻ bao năm qua nàng thu nhận, giáo dưỡng, tất cả đều sẽ phải gánh lấy tai hoạ.

Thần nhân phật ý, một cái vung tay cũng có thể giết đi trăm vạn sinh linh đấy!

Nên đáp thế nào? Thuận tình nghe theo hay lắc đầu từ chối?

Tôn Thi Hàn thật khó nghĩ vô cùng. Và tất nhiên là cả lo sợ nữa. 

May sao, trong lúc áp lực tưởng chừng sắp khiến Tôn Thi Hàn nàng nghẹt thở thì một tiếng cười khe khẽ chợt cất lên, giúp nàng bỏ đi gánh nặng. 

"Tôn Thi Hàn, ta chỉ là tiện miệng trêu đùa, ngươi không cần phải khẩn trương như vậy".

Tiếu ý đến nhanh rồi cũng đi nhanh, với khuôn mặt điềm đạm, Lăng Tiểu Ngư chốt lại: "Được rồi, chuyện ta muốn nói chỉ như thế thôi. Tạm thời ta sẽ lưu lại Tuyết Linh Cung của các ngươi một thời gian; lai lịch của ta, các ngươi hãy giữ kín".

"Nhớ kỹ, nếu danh tính của ta bị truyền ra khỏi Tuyết Linh Cung này... Tin ta đi, các ngươi sẽ không muốn nhìn thấy hậu quả đâu".

Chương 504: Nhận một muội muội

"Trưởng lão, xin hãy an tâm. Thi Hàn dẫu chết cũng quyết giữ kín danh tính của ngài. Trên dưới Tuyết Linh Cung chắc chắn cũng sẽ như vậy, không dám tiết lộ nửa lời".

"Thế thì tốt".

...

Quan sát thấy Lăng Tiểu Ngư đã không muốn nói thêm, Tôn Thi Hàn liền chủ động: "Trưởng lão, Tuyết Linh Cung xưa giờ vốn chỉ có nữ nhân cư ngụ, đại đa số khó tránh có chỗ không vừa mắt. Trưởng lão xin hãy đợi một lúc, Thi Hàn sẽ lập tức đi thu xếp, nhanh chóng chuẩn bị một nơi tốt nhất để ngài cư ngụ".

"Không cần phải phiền phức thế đâu." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Cứ để ta ở chỗ cũ là được rồi".

Chỗ cũ?

Trong đầu Tôn Sở Sở lập tức hiện lên hình ảnh căn mật thất nọ. 

Nàng e dè nói: "Trưởng lão... Ngài đây thân phận tôn quý, một căn mật thất chật hẹp như thế... sao có thể để cho ngài ở được. Trưởng lão xin cứ...".

Tôn Sở Sở bỏ ngang câu nói. Nàng ngước mắt lên một chút để đợi nghe Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa dùng tay ra hiệu cho mình. 

Cũng chẳng để nàng phải chờ đợi lâu, từ miệng Lăng Tiểu Ngư, câu chữ thốt ra: "Tôn Sở Sở ngươi hiểu sai ý ta rồi. Ta không nói căn mật thất đó. "Chỗ cũ" ta đề cập là căn phòng của tiểu cô nương kia".

Phòng của Tiểu Yến?

Tôn Sở Sở chưa nghe còn tốt, vừa biết xong cõi lòng nàng liền tựa như có ngọn núi đè lên. Nàng đang lo sợ. Nhưng không phải cho mình mà là cho Tôn Tiểu Yến - đồ nhi của nàng. Biết sao được, chuyện đồ nhi có khuôn mặt giống hệt Lăng Ngọc Yến, Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa hề nhắc đến a.

Mặc dù rất úy kị thân phận cùng thực lực của Lăng Tiểu Ngư, nhưng vì đứa đồ nhi mình vẫn luôn xem như con ruột, Tôn Sở Sở không thể không lên tiếng: "Trưởng lão, Tiểu Yến... Tiểu Yến vẫn chỉ là một đứa trẻ".

Tôn Sở Sở có ý gì, Lăng Tiểu Ngư sao lại chẳng hiểu. Hắn đính chính: "Tôn Sở Sở ngươi không cần lo. Ta chưa từng có ý nghĩ sẽ làm hại tiểu cô nương đó. Ta chỉ là cảm thấy mình có duyên với đứa trẻ này, muốn gần gũi một chút thôi".

Một chút? Trong lòng Tôn Sở Sở thật không tán đồng lắm đâu.

Nam nữ ở chung một phòng, cái này sao có thể chỉ là "gần gũi một chút" được?

Tuy nói tu sĩ chẳng nhiều quy củ như phàm nhân thế tục, nhưng cái chuyện nam nữ chung phòng này, nó vẫn là một vấn đề lớn đấy. Nghĩ mà xem. Đồ nhi của nàng năm nay bất quá cũng mới mười sáu tuổi...

"Trưởng lão, chuyện này...".

"Sao? Ngươi có muốn ta phát thệ?".

"Trưởng lão nặng lời." Đứng nghe chuyện từ nãy giờ, Tôn Thi Hàn rốt cuộc cũng lên tiếng. 

Dựa theo những gì mình quan sát được, trong lòng Tôn Thi Hàn nàng vốn đã có lựa chọn. Thần tình trách cứ, nàng quay sang nói với muội muội: "Sở Sở, không được hồ đồ. Trưởng lão có ý chiếu cố cho Tiểu Yến, đấy là phúc phần của nó". 

"Tỷ tỷ...".

"Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy".

Thần nhân đã lên tiếng, tỷ tỷ cũng đã quyết định, Tôn Sở Sở dẫu có trăm lần không muốn, ngàn lần không nguyện thì lúc này cũng chỉ đành tuân theo. Nàng hiểu, ý của Lăng Tiểu Ngư còn hơn cả ý trời, một Tuyết Linh Cung bé nhỏ căn bản là vô phương cải biến. Bây giờ, Tôn Sở Sở nàng cũng chỉ còn biết trông mong, hy vọng những lời của vị thần nhân này mới nói không phải giả, rằng y sẽ không làm hại đến đồ nhi mình...

...
...

Một lúc sau.

Tại Đông Viện, trước phòng Tôn Tiểu Yến. 

Nhân số hiện giờ, trước sau tổng cộng có năm người, bốn nữ một nam, bao gồm: La Sương, Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến, Tôn Sở Sở và Lăng Tiểu Ngư. 

Không như trước, thời điểm chờ đợi tin tức, lúc này trong dạ Tôn Tiểu Yến đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nguyên do là bởi sư phụ nàng và nam nhân nàng mang về Tuyết Linh Cung kia, cả hai ai nấy đều vẫn hoàn hảo vẹn nguyên. Nói cách khác, cuộc gặp gỡ giữa nam nhân và cung chủ, nó đã diễn ra tốt đẹp. Ít nhất thì Tôn Tiểu Yến cho là như vậy. 

Sau một hồi hỏi han, Tôn Tiểu Yến tách khỏi sư phụ mình, hướng Lăng Tiểu Ngư bước qua.

Môi nở nụ cười thuần lương, Tôn Tiểu Yến nói: "Nam nhân, ngươi thật đã không gạt ta. Cảm ơn ngươi".

"Ngươi không cần phải cảm ơn. Ta cũng đâu có làm gì cho ngươi".

"À, phải rồi." - Lăng Tiểu Ngư nói tiếp - "Tiểu cô nương, lúc nãy cung chủ của ngươi đã cho ta một chức vụ".

Chức vụ?

Tôn Tiểu Yến tỏ ra ngạc nhiên: "Chức vụ gì vậy?".

"Khách khanh trưởng lão".

"Khách khanh trưởng lão? Nam nhân ngươi nói thật đấy chứ?".

"Ừ, là thật." Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật đầu, rồi đem tấm lệnh bài mà ban nãy Tôn Thi Hàn đã dâng cho mình lấy ra: "Thấy chứ? Lệnh bài này chính là do cung chủ của ngươi đưa cho ta".

"Đ-Đây... Đây...".Tôn Tiểu Yến vừa trông thấy tấm lệnh bài nọ, liền lắp bắp luôn. 

Thân là đệ tử Tuyết Linh Cung, Tôn Tiểu Yến nàng tất nhiên nhận ra, biết rõ nó có ý nghĩa gì. Tấm lệnh bài kia, nó là vật tượng trưng cho thân phận cung chủ, quyền uy tuyệt đối đấy!

Cung chủ đem món đồ vật này trao cho nam nhân trước mặt, đây khác nào nói...

Tôn Tiểu Yến cảm thấy hết sức khó tin. Mà đâu chỉ nàng, hai vị sư tỷ của nàng là La Sương và Hàm Yên cũng đều giống như vậy, tưởng mình đang nằm mộng. Nhưng các nàng biết, đây không phải mộng. Chuyện này là sự thật. Sư phụ của các nàng đã vừa mới lên tiếng xác nhận.

"Cung chủ lúc nãy đã truyền lệnh xuống, người nói kể từ hôm nay trưởng lão đây sẽ là người đại diện cho cung chủ, được phép tự do ra vào bất kỳ chỗ nào, cũng như can thiệp và xử lý bất kỳ chuyện gì của Tuyết Linh Cung ta".

Tôn Sở Sở, nàng đã nói như thế, những lời mà chưa một ai ở Tuyết Linh Cung dám hình dung ra đến. Cho tới lúc này...

"Woa...".

Rung động qua đi, Tôn Tiểu Yến mở to đôi mắt nhìn Lăng Tiểu Ngư, thái độ chuyển từ ngạc nhiên - ngờ vực sang sùng bái: "Nam nhân, ngươi thật lợi hại...".

"Tiểu Yến, không được vô lễ." - Tôn Tiểu Yến vừa dứt câu thì sư phụ nàng đã liền trách - "Trưởng lão thân phận tôn quý, một đệ tử như con sao có thể gọi ngài như vậy. Mau xin lỗi trưởng lão đi".

Tôn Tiểu Yến chẳng phải đứa ngốc, há đâu lại không hiểu Lăng Tiểu Ngư vốn dĩ thuộc hàng trưởng bối của mình. Chỉ là... So với "tiền bối", so với "trưởng lão", nàng thấy gọi "nam nhân" vẫn thuận miệng hơn. Đây không phải bất kính, nó là sự gần gũi...

Đáng tiếc, sư phụ đã nói vậy, Tôn Tiểu Yến nàng làm sao dám cãi đây?

Trông thấy nét mặt thiếu nữ bỗng xìu xuống, vẻ buồn hiện lên trong đáy mắt, nội tâm Lăng Tiểu Ngư bất giác cũng ấm lên nhiều. Hắn dành cho thiếu nữ một cái nhìn trìu mến, nói: "Tiểu cô nương, thật ra ngươi nếu không muốn xem ta là trưởng bối cũng không sao".

"Tiểu cô nương, ta có một đề nghị, ngươi xem thế nào".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, trước sự nghi hoặc xen lẫn đợi trông của Tôn Tiểu Yến, hai ba giây sau thì nói: "Tiểu cô nương, ngươi có muốn làm tiểu muội của ta không?".

"Tiểu muội?".

Tôn Tiểu Yến mới đầu thật tình chưa hiểu lắm, nhưng rồi sau đấy, rốt cuộc nàng cũng tường minh. 

Ngỡ có lầm lẫn, nàng chỉ tay vào mặt mình, hỏi lại: "Ngươi... Ý ngươi là muốn nhận ta làm muội muội? Ta sẽ gọi ngươi là ca ca?".

"Ừ. Ý ta chính là như vậy".

Lăng Tiểu Ngư nhắc lại lời đề nghị của mình: "Tiểu cô nương, có nguyện làm muội muội của ta không?".

"Ta...".

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến quá bất ngờ khiến cho Tôn Tiểu Yến nhất thời không biết xử trí sao cho phải. 

Bao nhiêu năm qua, Tôn Tiểu Yến nàng tuy được sư phụ hết mực thương yêu, chiều chuộng, nhưng đôi lúc ở một mình, nàng cũng đã không ít lần thắc mắc về thân nhân, về gia đình. Nhiều đêm Tôn Tiểu Yến nàng đã không ngủ được vì những câu hỏi. Ví như cha nàng tính tình ra sao? Mẹ nàng là người như thế nào? Họ đã gặp nhau ở đâu? Sống với nhau có hạnh phúc?

Tất cả đều là những thứ mà hầu hết mọi đứa con đều biết, một cách dễ dàng, thậm chí chẳng cần phải hỏi. Nhưng riêng với Tôn Tiểu Yến nàng... Cho dù nàng có thao thức bao nhiêu đêm, có hỏi thêm bao nhiêu lần thì kết quả cũng mãi chỉ là một con số không tròn trịa. Cha mẹ nàng, họ đã mất rồi. Từ thuở lọt lòng Tôn Tiểu Yến nàng đã là cô nhi...

Chương 505: Chỉ là giấc mộng?

Tôn Tiểu Yến, nàng cũng muốn có thân nhân lắm. Một vị ca ca, ngẫm cũng không tệ. Chỉ là... Nàng và Lăng Tiểu Ngư hắn đây gặp nhau còn chưa được bao lâu, nhận người thân mà nói...

Trong giây phút bối rối, theo bản năng, Tôn Tiểu Yến ngó sang nhìn sư phụ mình. 

...

"Tiểu Yến." - Sau một thoáng cân nhắc ngắn ngủi, Tôn Sở Sở đưa ra lời khuyên - "Trưởng lão đây thân phận tôn quý, nay muốn nhận con làm nghĩa muội chính là phúc phần của con". 

Mấy lời này, hết thảy đều là thật tâm nói ra. Vốn dĩ Tôn Sở Sở nàng còn lo lắng, sợ Lăng Tiểu Ngư sẽ làm gì đồ nhi của mình. Nay nghe thấy hắn mở lời muốn nhận đồ nhi làm nghĩa muội, lòng nàng đã nhẹ nhõm hơn. Có lẽ đúng như những gì Lăng Tiểu Ngư hắn nói, hắn chẳng hề có ý thương hại, chỉ đơn giản là vì yêu quý...

...

Mặc dù đã có được lời khuyên của sư phụ - người mà mình tin tưởng nhất - nhưng Tôn Tiểu Yến vẫn chưa thể hồi đáp Lăng Tiểu Ngư ngay. Nàng còn đang cúi đầu, dùng tay mà vân vê tà áo...

Thấy nàng như vậy, Lăng Tiểu Ngư cũng hiểu mà không thúc ép. Hắn nói: "Tiểu cô nương không cần vội, cứ từ từ suy nghĩ".

"À, nếu tiểu cô nương chẳng có ý trở thành muội muội của ta thì cứ việc từ chối, ta sẽ không phiền lòng đâu".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư xoay lưng, hướng phòng Tôn Tiểu Yến tiến vào. 

Tại thời điểm hắn đưa tay mở cửa phòng, từ phía sau, giọng Tôn Tiểu Yến chợt truyền đến: "Đợi... đợi một chút".

Lăng Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại, chờ nghe tiếp.

"Ta..." - Tôn Tiểu Yến ấp úng - "Ngươi tại sao... tại sao lại muốn nhận ta làm muội muội?".

"Bởi vì ta cảm thấy ngươi rất quen thuộc. Ở bên cạnh ngươi, cảm giác rất tốt." Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, lập tức đáp ngay.

Tôn Tiểu Yến nghe xong lại lâm vào trầm mặc. 

Dù vậy, Lăng Tiểu Ngư vẫn kiên nhẫn đợi chờ...

Năm bảy giây sau...

Trải qua một hồi tự vấn, Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng đưa ra câu trả lời. Nàng nói: "Thật ra... Thật ra ta thấy ngươi cũng rất gần gũi. Ừm... ngươi cũng không phải người xấu...".

"Ta... Ta nghĩ chúng ta... chúng ta có thể thử làm huynh muội một chút".

Vốn là một đề nghị nghiêm túc, nay qua miệng Tôn Tiểu Yến lại chả khác gì trò chơi, có thể chơi thử, Lăng Tiểu Ngư thực cảm thấy buồn cười. Và thực tế thì hắn đúng là đã cười thật, tuy rằng khá khẽ.

"Tiểu cô nương." - Lăng Tiểu Ngư nói - "Vậy cứ quyết định như thế đi. Kể từ bây giờ chúng ta sẽ thử làm huynh muội".

"Được rồi, chúng ta vào phòng thôi".

"Ừ..." Tôn Tiểu Yến gật đầu, đang tính quay ra nói với sư phụ mình thì...

"Tiểu Yến." - Với thần tình khác lạ, Tôn Sở Sở nắm tay đồ nhi của mình, kéo sang một góc - "Có chuyện này sư phụ cần cho con biết".

...

...

Lát sau.

Bên trong phòng Tôn Tiểu Yến. 

Với khuôn mặt đầy vẻ trách móc, Tôn Tiểu Yến nhìn Lăng Tiểu Ngư, mở lời chất vấn: "Này, ngươi... ngươi sao lại có thể làm như thế chứ?".

Lăng Tiểu Ngư vờ chưa hiểu, hỏi lại: "Ta đã làm gì?".

"Thì cái việc mà ngươi đang làm, ngụ trong phòng ta này".

"À, ra là việc này".

Lăng Tiểu Ngư không nghĩ mình sai: "Tiểu cô... Tiểu Yến, căn phòng này của muội tính ra cũng khá rộng rãi, thêm ta vào lại tốn bao nhiêu diện tích đâu?".
Đột nhiên nghe người gọi hai tiếng "muội muội", trong lòng Tôn Tiểu Yến bất giác sinh ra một chút ấm áp. Nhưng, huynh muội là một chuyện, "ấm áp" là một chuyện, chỗ ở lại là chuyện khác. 

Tôn Tiểu Yến tiếp tục kháng nghị: "Vấn đề đâu phải kích thước. Ta muốn nói đây là...".

Ngón tay lần lượt chỉ Lăng Tiểu Ngư rồi lại chỉ mình, nàng tiếp lời: "Ngươi là nam nhân, ta là nữ nhân. Nam nữ thụ thụ bất thân a".

"Chúng ta bây giờ là huynh muội, không phải nam - nữ." Lăng Tiểu Ngư đính chính. 

Rồi vin vào cái mác "huynh muội" đó, hắn một bộ đường hoàng mà rằng: "Tiểu Yến, huynh muội ở chung một nhà, chuyện ấy nào có gì lạ? Ta cũng đâu phải phường sắc lang".

"Lùi một bước, cứ cho ta là phường sắc lang đi, như vậy cũng không có khả năng ta đối với muội làm ra chuyện thất lễ gì".

"Tại sao không thế?" Tôn Tiểu Yến thắc mắc, muốn biết đáp án.

Và câu trả lời mà nàng nhận được từ Lăng Tiểu Ngư là: "Cần phải hỏi? Một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa như muội, ngực mông đều chẳng có, ta muốn sinh sắc tâm cũng không được".

"Hình như ngươi nói cũng đúng..." Tôn Tiểu Yến ngẫm lại, cảm thấy lời của Lăng Tiểu Ngư khá là hợp lý. Có điều... cũng chỉ dạo đầu. Đơn giản là bởi sau đó, trong đầu nàng đã có thêm một luồng suy nghĩ khác nữa. 

Không phải lý trí, cái ý nghĩ này sinh ra từ bản năng "tự vệ" của nữ nhân. 

"Một tiểu nha đầu mông ngực đều chẳng có", chính những lời ấy của Lăng Tiểu Ngư đã làm xúc phạm đến nàng. 

Phải, năm nay Tôn Tiểu Yến nàng đúng chỉ mới mười sáu tuổi, đúng vẫn chỉ là một tiểu nha đầu, thế nhưng đánh giá nàng "mông ngực đều chẳng có" thì thật...

Tôn Tiểu Yến đảo tròng mắt, hết nhìn trên ngực rồi lại nhìn xuống mông, cuối cùng phản bác: "Nam nhân, ngươi thật quá đáng! Dựa vào đâu mà ngươi nói ta như vậy chứ?!".

"Cái gì mà tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa, mông ngực đều chẳng có?! Ngươi coi! Ngươi coi! Của ta cũng kém gì Hàm Yên và La Sương sư tỷ đâu?!".

"Khì...".

Chứng kiến thiếu nữ trước mặt dùng tay chỉ ngực, chỉ mông mà "thanh minh" cho mình, Lăng Tiểu Ngư nhất thời khó nhịn bật cười. Hắn cảm thấy đứa muội muội mình vừa mới nhận đây thật sự rất là đáng yêu. 

Tất nhiên cũng chỉ là hắn thấy. Tôn Tiểu Yến, nàng lại thấy khác. Trong mắt nàng bây giờ, khuôn mặt tươi cười của Lăng Tiểu Ngư sao mà đáng ghét lạ lùng. 

Theo phản xạ tự nhiên, nàng cất lời trách móc: 

"Cười cái gì chứ? Có cái gì vui mà cười?".

"Hứ! Đổ xú ca ca! Xú ca ca!".Lăng Tiểu Ngư lập tức thu hồi tiếu ý. 

...

"Tiểu Yến." - Chân tiến sát thiếu nữ, Lăng Tiểu Ngư thấp giọng nói - "Muội vừa gọi ta là ca ca?".

Tôn Tiểu Yến lúc này cũng đã ý thức được, quay đầu lảng tránh: "Ca gì chứ? Có ai gọi đâu".

"Tiểu Yến, muội gọi lại một lần nữa được không?".

"Ta... ta không có nói gì hết".

"Tiểu Yến".

Động tác nhẹ nhàng, Lăng Tiểu Ngư đưa tay đặt lên người thiếu nữ, đem nàng xoay lại. Mặt đối mặt, ở khoảng cách chỉ tầm độ gang tay, hắn nói, thanh âm tha thiết: "Muội gọi lại đi. Một tiếng thôi cũng được".

Vốn Tôn Tiểu Yến đã tính từ chối, nhưng khi ngẩng lên, trông thấy ánh mắt chờ mong của Lăng Tiểu Ngư thì nội tâm liền xìu đi hẳn. 

Nàng cảm nhận được. Đây là thật tâm mong mỏi, giống như khao khát được một lần nhìn thấy cha mẹ dẫu chỉ trong mơ mà trước đây Tôn Tiểu Yến nàng đã từng... 

Cảm giác thân tình bỗng xuất hiện rồi đột ngột dâng cao, trong sự chờ mong của nam nhân đối diện, Tôn Tiểu Yến mấp máy bờ môi, thốt khẽ: "Ca...".

Mặc dù chỉ một tiếng rất nhỏ, nhưng chính thanh âm be bé ấy, thời điểm đi vào tai Lăng Tiểu Ngư đã liền khiến cõi lòng hắn rung lên. 

Thân tình, cái cảm giác mà hắn ngỡ đã vĩnh viễn mất đi này, nay lại hiện hữu...

Khoé mắt cay cay, Lăng Tiểu Ngư nhích động bờ môi như muốn nói gì đấy, nhưng rồi hắn đã không thể nói. 

Cùng giọt lệ vừa lăn dài trên má, hắn đem thiếu nữ trước mặt ôm chặt vào lòng...

Đối với cái ôm mình vừa nhận được, thú thực là Tôn Tiểu Yến vẫn còn chưa hiểu rõ. Nàng không biết tại sao Lăng Tiểu Ngư lại khóc. Giọt lệ kia, nó đại biểu cho điều gì?

Có phải hắn cũng giống như nàng, đã mất đi thân nhân, người mình yêu quý?

"Thì ra hắn cũng có lúc yếu đuối như vầy".

Sau nghi hoặc là cảm giác xót xa, Tôn Tiểu Yến nâng tay lên, vừa vỗ nhẹ lên lưng Lăng Tiểu Ngư vừa nói: "Ca... Sau này muội sẽ chăm sóc cho ca...".

...

...

Hôm ấy là một ngày đặc biệt đối với Tôn Tiểu Yến. Nàng đã nhận một vị ca ca, đã có được cái cảm giác thân tình mà bấy lâu vẫn hằng mong mỏi. 

Bao năm qua, tuy rằng sư phụ đối với nàng cũng rất tốt, nhưng kể từ lúc được nghe kể về phụ mẫu, cảm xúc của nàng dành cho sư phụ đã liền khác đi. Từ đó đến nay, trong lòng nàng đều vẫn luôn tồn tại một khoảng trống vô danh. Cái khoảng trống mà nàng ngỡ cả đời cũng sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được. Cho tới giây phút đó...

Nàng không biết tại sao nhưng khi nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư rơi lệ, nước mắt của nàng cũng tự động chảy theo và đâu đó trong tim nàng, hai chữ "thân tình" đã được khắc lên. Khoảng trống vô danh kia, rốt cuộc cũng được lắp đầy...

Tôn Tiểu Yến, nàng đã rất hạnh phúc. Đêm ấy, nàng đã ngủ rất ngon. Trong cả đời mình, đấy có lẽ là giấc ngủ bình yên nhất mà nàng có được.

Nhưng... sau giấc mơ, đấy sẽ là gì?

Những tháng ngày hạnh phúc? 

Tôn Tiểu Yến cũng thầm mong như vậy. Tiếc rằng thực tế, nó lại diễn ra theo một chiều hướng trái ngược.

Sau một đêm yên bình say ngủ, thời điểm tỉnh dậy, Tôn Tiểu Yến mới bàng hoàng nhận ra rằng: tất cả chỉ là giấc mộng. 

Trong căn phòng, hiện hữu duy cũng mỗi mình nàng. Lăng Tiểu Ngư, ca của nàng, hắn đã biến mất rồi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau