TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 496 - Chương 500

Chương 496: Thức giấc (2)

"Ngươi... Ngươi tỉnh rồi!".

"Tốt quá! Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi!".

Vốn dĩ đang lo lắng phiền muộn, nay bỗng thấy Lăng Tiểu Ngư mở mắt ra, Tôn Tiểu Yến làm sao không vui mừng cho được.

Vẫn kích động như cũ, Tôn Tiểu Yến hỏi dồn: "Ngươi thấy trong người sao rồi? Có khó chịu chỗ nào không?".

"Ngươi có nhớ tại sao mình lại ngất xỉu ở cánh rừng đó không? Có biết là ai đánh mình không?".

"Ngươi có...".

Tôn Tiểu Yến, nàng hỏi rất nhiều. Tiếc là lời nàng, Lăng Tiểu Ngư xem chừng lại chẳng nghe được bao nhiêu. Hắn không nói gì cả, chỉ đưa mắt nhìn nàng. Khá lạ là... Từ bên trong, hơi nước càng lúc càng nhiều, để rồi biến hẳn thành lệ, lăn dài trên má hắn.

"Ơ... Ngươi... Sao ngươi lại khóc? Ta... a!".

Tôn Tiểu Yến còn chưa hết ngạc nhiên vì những giọt lệ thì đã phải đón nhận thêm một bất ngờ lớn hơn nữa. Đó là một cái ôm. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã vừa rướn người lên ôm chặt lấy nàng. 

Nếu ai đó hỏi cảm nghĩ của Tôn Tiểu Yến lúc này là gì thì câu trả lời của nàng hẳn sẽ là: "Những dấu chấm hỏi".

Tiếp sau ngạc nhiên là mờ mịt. Nàng không biết chuyện gì đang xảy ra. Tên nam nhân mà nàng mang về để cứu chữa, sau khi tỉnh lại hắn sẽ phản ứng ra sao, điều đó Tôn Tiểu Yến nàng cũng đã có nghĩ qua. Nhưng trong tất thảy những trường hợp mà nàng từng hình dung ấy, không một cái nào giống với hiện tại hết.

Đầu tiên là xúc động nghẹn ngào, tiếp đấy thì lệ trào khoé mắt, rồi cuối cùng thì bật dậy ôm chầm lấy...

Có cần phải cảm động tới vậy không?

"Không phải cái tên này tính lợi dụng ta đấy chứ?".

Một ý nghĩ bất chợt loé lên trong đầu Tôn Tiểu Yến, khiến nàng trở nên cảnh giác hơn. 

Mày chau lại, Tôn Tiểu Yến dụng lực, đang toan đem kẻ ôm mình đẩy ra thì...

"Yến cô cô...".

... một giọng da diết cất lên. 

Tay mới đề thăng lực đạo đã lại xìu đi, Tôn Tiểu Yến càng sinh ngờ vực. 

Mới rồi, cái tên nam nhân đang ôm chặt nàng đây, hắn đã gọi "Yến cô cô" a. 

"Yến", đấy không phải tên nàng sao? Thế nhưng còn "cô cô"... Tôn Tiểu Yến nàng vốn là cô nhi, từ nhỏ đã được sư phụ đem về Tuyết Linh Cung nuôi dưỡng, huynh muội lấy đâu ra chứ?

Lùi một bước, cứ cho là nàng có huynh có muội đi, như vậy cũng không thể nào là cô cô của cái tên nam nhân này được. Tuổi của hắn e còn nhiều gấp đôi nàng đấy!

"Không lẽ trùng tên? Cái tên này do mới tỉnh dậy, đầu óc còn chưa rõ ràng nên nhận lầm người?".

Nghĩ vậy, Tôn Tiểu Yến mới nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay điểm điểm lên lưng Lăng Tiểu Ngư.

"Ê...".

"Ê... Nghe ta nói không? Mặc dù ta cũng tên Yến, nhưng không phải Yến cô cô của ngươi đâu".

"Nam nhân, ngươi nhận nhầm rồi. Mau buông ta ra đi".

...

"Ê!" - Kêu gọi mấy bận mà đối phương vẫn nhất quyết không buông, Tôn Tiểu Yến trong lòng sinh bực, khó chịu mà rằng - "Nam nhân, ngươi có biết là nam nữ thụ thụ bất thân không? Ngươi mà còn không buông thì đừng có trách ta đấy!".

...

Vẫn không buông?

"Cái tên này, ngươi đúng là muốn ăn đòn mà!".

Hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, trong tiếng hừ lạnh, Tôn Tiểu Yến dụng lực đem kẻ đang ôm mình đẩy ra. Động tác khá mạnh, tới độ làm cho người bị nàng đẩy va luôn vào tường. 

"Hả? Sao...".
Nhận ra có điều không đúng, Tôn Tiểu Yến cúi xuống, đem đầu Lăng Tiểu Ngư xoay lại. 

Chẳng biết từ lúc nào hai mắt Lăng Tiểu Ngư hắn đã lại đóng chặt mất rồi. 

"Hoá ra là lại ngất. Thảo nào bảo mãi mà ngươi không nghe".

"Mà sao lại ngất nhỉ? Mới tỉnh thôi mà...".

Mang theo nghi hoặc, Tôn Tiểu Yến sử dụng thần thức, xuất động linh lực, cẩn thận tiến hành kiểm tra.

...

"Hừm... Mạch tượng, khí huyết đều ổn rồi. Chắc sẽ nhanh chóng thanh tỉnh hoàn toàn thôi".

"Oáp...".

Che miệng ngáp dài, dưới cơn buồn ngủ thôi thúc, Tôn Tiểu Yến kéo chăn đắp cho Lăng Tiểu Ngư xong cũng liền đi ra khỏi mật thất, trèo lên trên chiếc giường của mình.

"Nam nhân, ngủ ngon".

...

...

Qua buổi chiều hôm ấy, sang ngày hôm sau, Lăng Tiểu Ngư có tỉnh lại thêm hai lần nữa, nhưng cũng như lần đầu tiên nọ, hắn chỉ giữ được một lúc, còn chưa kịp nhận thức được gì thì đã liền ngất đi. 

Khỏi phải nghĩ, Tôn Tiểu Yến đương nhiên là cảm thấy buồn bực. 

Không sao được khi mà có một tên nam nhân hễ cứ tỉnh lại là gọi tên ngươi, ôm chầm lấy ngươi, rồi ngươi chỉ vừa mới mở miệng toan hỏi đầu đuôi cớ sự thì hắn lập tức xỉu luôn?

Trong dạ rất đỗi tò mò, có bao nhiêu là thứ muốn hỏi lại không cách nào hỏi được... Khó chịu lắm chứ. Tôn Tiểu Yến, nàng thật đã cay cú rồi đấy. 

Mất cả buổi trời đi qua bước lại trong phòng, lúc này đây, Tôn Tiểu Yến nàng rốt cuộc cũng hạ xuống quyết tâm. Nàng quyết định rồi, lần này nàng sẽ xuất ra thủ đoạn. 

Cùng với lọ đan dược trong tay, Tôn Tiểu Yến chỉnh trang y phục, bày ra bộ mặt thật trang nghiêm, nhấc chân tiến vào bên trong mật thất...

...

Quả như dự liệu, Tôn Tiểu Yến nàng chẳng phải đợi lâu thì nằm trên giường, Lăng Tiểu Ngư đã lại một lần nữa mở mắt ra. 

"Tới lúc rồi!".Vốn âm thầm chuẩn bị, Tôn Tiểu Yến vừa thấy Lăng Tiểu Ngư mở mắt thì lập tức ra tay ngay. Tay phải cầm thuốc, nàng hướng thẳng tới miệng Lăng Tiểu Ngư. 

"Soạt!".

Khá bất ngờ, cánh tay của nàng, nó đã bị người bắt giữ.

Nhưng chuyện nào đã hết. Trong lúc Tôn Tiểu Yến còn đang ngạc nhiên, chưa kịp làm ra phản ứng thì nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư đã lại hành động. 

Động tác của hắn, phải gọi là nhanh đến kinh người. Tới độ mà hai mắt Tôn Tiểu Yến có muốn theo cũng không tài nào theo kịp. Nàng chỉ thấy một vệt đen xẹt qua trước mặt, kế đấy liền mất tăm, tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra hết vậy. 

Thế nhưng... thật là không có sao? 

Nếu mà đúng thật không có thì cái cổ nàng, nó tại sao lại đang bị người ta bóp chặt thế này?

"Ư... Bu... ô...".

"Buô...ng... ư...".

Người giãy giụa mặc người giãy giụa, Lăng Tiểu Ngư vẫn y như cũ, khá chi lạnh lùng. Hắn một bên giữ chặt Tôn Tiểu Yến, một bên cúi xuống đem viên đan dược mà lúc nãy Tôn Tiểu Yến định cho vào miệng mình nhặt lên. 

Qua một hồi kiểm tra, xâu chuỗi sự việc trước sau, thần tình Lăng Tiểu Ngư mới từ từ hoà hoãn trở lại. Hắn nhanh chóng nới lỏng những ngón tay...

Ngay lập tức, kẻ đang bị hắn bắt giữ vội vàng vùng ra. 

"Khục khục...".

Tôn Tiểu Yến ôm lấy cái cổ tội nghiệp của mình, ho lấy ho để. Xem bộ dáng thì rõ ràng vừa rồi, ai kia ra tay cũng không hề nhẹ. 

...

"Cái tên kia!".

Sợ hãi đã lắng, tức giận dâng cao, Tôn Tiểu Yến chỉ vào kẻ đang ngồi trên giường, lớn tiếng nói: "Ngươi... ngươi bị cái gì vậy hả?!".

"Ta có lòng tốt mang ngươi về đây, còn lấy trộm linh đan của sư phụ cứu ngươi, vậy mà ngươi... ngươi lại đối xử với ta như thế! Ta... khục khục...".

"Nam nhân độc ác! Ngươi là đồ độc ác...!".

...

Có lẽ cũng biết bản thân đã sai nên từ đầu tới cuối Lăng Tiểu Ngư chỉ im lặng ngồi nghe, chẳng phản bác gì. Chờ cho tâm tình Tôn Tiểu Yến đã phần nào lắng dịu, lúc này hắn mới mở miệng: "Xin lỗi, ta không cố ý".

Xin lỗi?

Mắt còn vương hơi nước, Tôn Tiểu Yến hậm hực: "Vô duyên vô cớ lại đi bóp cổ người ta, bây giờ xin lỗi... Sao ngươi không để cho ta bóp cổ ngươi lại đi?!".

Lăng Tiểu Ngư nghe vậy thì chìa cổ mình ra: "Làm đi".

Tôn Tiểu Yến vốn là đang ấm ức, nhưng khi nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư phản ứng như vậy thì nội tâm không khỏi sinh ra chút cảm giác kỳ quái. Theo đó, cơn bực tức trong lòng nàng cũng lặng lẽ vơi đi.

"Sao? Vừa rồi không phải bảo muốn bóp cổ ta?".

Tôn Tiểu Yến không trả lời. Thay vì trả lời thì nàng bỗng hỏi: "Ngươi... Đầu ngươi không có bị sao đấy chứ?".

"Khì..." Hồi đáp Tôn Tiểu Yến là một tiếng cười khẽ. 

"Ngươi cười cái gì? Ta đang hỏi ngươi đấy!".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, nhưng không giải thích gì thêm.

"Tên ngươi là Tôn Tiểu Yến sao?".

"Di! Ngươi... ngươi sao lại biết tên ta?!" Tôn Tiểu Yến cảm thấy rất ngạc nhiên. Theo như nàng nhớ thì ở cả ba lần Lăng Tiểu Ngư thức dậy trước đó, nàng đều chưa hề nói ra danh tánh a. 

Chương 497: Ta xuyên không rồi!

"Nam nhân, ngươi không có lừa ta đấy chứ?" Tôn Tiểu Yến suy tư một lúc, rồi hỏi. Xem bộ dạng thì cũng đã ít nhiều tin tưởng. 

Đáp lại nàng, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Ta không lừa ngươi, cũng không cần phải lừa ngươi".

Tôn Tiểu Yến lại bắt đầu trầm tư...

... 

"Thôi được, ta sẽ tạm tin ngươi".

Không hề có tí ý thức nào về sự chênh lệch lực lượng giữa đôi bên, Tôn Tiểu Yến rất tự nhiên mà đi tìm hiểu. Và cái đầu tiên nàng muốn biết, đấy là họ tên.

Nàng nói: "Tên họ của ta ngươi đã biết rồi, giờ thì mau nói tên của ngươi cho ta nghe đi".

"Tên của ta sao...".

Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, sắc mặt có chút gì buồn bã. Chừng khi ngẩng lên thì đáp: "Rất tiếc. Ta không có tên, cũng không có họ".

"Không tên không họ?" - Tôn Tiểu Yến còn lâu mới vừa ý với câu trả lời này - "Nam nhân, ta không phải trẻ nhỏ lên ba nhé, đừng có lừa ta. Người ai lại chẳng có tên, ngươi lớn như vầy rồi, làm sao lại có thể không tên không họ được".

"Tiểu cô nương, ta không gạt ngươi. Ta thật sự là không có tên".

...

"Ê..." - Tôn Tiểu Yến im lặng vài giây, cuối cùng chẳng biết nghĩ gì lại hỏi - "Nam nhân, bộ ngươi là cô nhi à?".

"Hẳn là vậy".

...

Tôn Tiểu Yến nghe xong, trong lòng đồng cảm: "Thảo nào... Haizz... Coi bộ hoàn cảnh của hắn cũng bi đát lắm nên thành ra mới có bộ dạng như vầy...".

Bản thân cũng là cô nhi, thế nên khi nghe Lăng Tiểu Ngư xác nhận hắn cũng là cô nhi thì Tôn Tiểu Yến liền sinh ra cảm giác gần gũi. Nàng tiếp tục hỏi, giọng điệu có thêm mấy phần quan tâm: 

"Nam nhân không tên, ngươi có nhớ chuyện gì đã xảy ra với mình không? Tại sao lúc ta tìm thấy ngươi nam nhân ngươi lại trần như nhộng nằm ở cánh rừng đó? Kẻ nào đã ám hại ngươi?".

"Chuyện này...".

Lăng Tiểu Ngư ngẩng lên nhìn cô gái trước mặt, thanh âm từ tốn: "Tiểu cô nương, trước khi ta kể lại sự tình cho ngươi nghe, ngươi có thể giải đáp cho ta vài vấn đề không?".

"Ngươi muốn biết cái gì?".

"Đầu tiên: Đây là chỗ nào, thuộc khu vực nào?".

Tôn Tiểu Yến nghe xong thì không khỏi nghi hoặc: "Nam nhân, ngươi... ngươi thật không biết?".

"Tiểu cô nương, xin hãy giải đáp".

Ngó thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lăng Tiểu Ngư, Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng tin là đối phương không đùa giỡn gì. Thế nhưng... 

Tạm thu xếp ngờ vực trong lòng, Tôn Tiểu Yến rành mạch nói ra: "Chỗ này là mật thất nằm bên trong tư phòng của ta. Môn phái của ta gọi Tuyết Linh Cung, là một trong ba thế lực lớn nhất ở vùng phía tây này của Bắc Nguyên...".

Trên giường, Lăng Tiểu Ngư chăm chú lắng nghe, rất nhanh đã nắm bắt được hoàn cảnh của mình. 

"Không nghĩ ta lại trôi dạt tới Bắc Nguyên xa xôi này...".

"Nam nhân không tên." - Đương lúc Lăng Tiểu Ngư vẫn đang còn nghĩ ngợi thì giọng Tôn Tiểu Yến đã lại truyền đến - "Ngươi còn muốn hỏi gì nữa không?". 

"Còn".

Lăng Tiểu Ngư gạt đi chút suy tư, hỏi tiếp: "Tiểu cô nương, sự tình hôm đó, thời điểm chúng ta gặp nhau thế nào?".

"À, là như vầy. Hôm đó ta cùng La Sương tỷ và Hàm Yên tỷ ra ngoài, trong lúc ta đi hái Hồng Vô Lệ thì vô tình phát hiện ra một gốc Ngũ Sắc Linh Chi, thấy đẹp nên liền cúi hái. Chừng khi hái xong, quay ra liền vấp phải ngươi, thấy có mỗi cánh tay ngươi lộ ra, ta tưởng xác chết, nhất thời sợ quá nên hét lên...".

Tôn Tiểu Yến cứ vậy mà đem đầu đuôi câu chuyện kể lại. Nàng tường thuật rất chi tiết, tới độ khiến cho người nghe cũng có cảm tưởng giống như mình đang tận mắt chứng kiến vậy. 

Mặc dù không quá cần thiết, có hơi thừa thãi nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn chẳng hề chen ngang. Hắn đợi cho Tôn Tiểu Yến kể hết rồi mới nhẹ gật đầu: "Thì ra là vậy".Ánh mắt hoà ái, hắn nhìn khuôn mặt thiện lương nơi đối diện, nêu nghi vấn: "Tiểu cô nương, ta với ngươi vốn không thân không thích, cũng chưa từng gặp mặt, bất quá chỉ là người dưng nước lã, ngươi tại sao phải cứu ta?".

"Thì tại ta thấy ngươi bị thương, hôn mê, rất cần được giúp đỡ." Tôn Tiểu Yến chả cần nghĩ, đáp ngay. 

"Chỉ đơn giản như vậy?".

"Ừ. Ta là người tốt mà".

"Người tốt? Không phải vì ngươi muốn làm nữ hiệp?".

Bị người nói trúng tim đen, Tôn Tiểu Yến khó tránh để lộ ra chút ngượng ngùng: "Nữ hiệp gì? Bản tính ta vốn dĩ rất tốt".

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt, không trêu chọc thêm.

Nhằm lấp đi vẻ ngượng ngùng của mình, Tôn Tiểu Yến nhân cơ hội này mà đem câu chuyện bẻ sang hướng khác: "Nam nhân ngươi hỏi cũng hỏi rồi, giờ thì hãy mau nói cho ta biết chuyện của ngươi đi".

"Yên tâm, ta sẽ kể cho ngươi nghe".

Ánh mắt đượm vẻ mơ màng, Lăng Tiểu Ngư hồi tưởng...

"Ta vốn không phải người ở Bắc Nguyên này. Nơi ta sống thuộc tại Trung nguyên".

"Trung nguyên? Nam nhân ngươi là người Trung nguyên?! Ngươi không gạt ta đấy chứ?!".

Tôn Tiểu Yến từ nhỏ tới lớn đều chỉ quanh quẩn trong một góc của khu phía tây thuộc vùng Bắc Nguyên này, đối với mảnh đất Trung nguyên rộng lớn kia xưa giờ chỉ mới nghe chứ nào đã tận mắt thấy, nay biết tên nam nhân được mình mang về vốn dĩ một người Trung nguyên, Tôn Tiểu Yến làm sao có thể không kích động cho được?

Ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, nàng giục: "Nam nhân, ngươi mau nói đi! Ngươi thật đúng là đã sống ở Trung nguyên hả?!".

"Tiểu cô nương, không cần gấp. Cứ yên lặng nghe ta kể hết".

"Được được! Ngươi kể đi!".

Thanh âm chẳng rõ buồn vui, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục kể...

"... Cách đây khoảng hơn nửa tháng, chắc vậy, tại Trung nguyên có nhiều chuyện đã xảy ra. Ta bị cuốn vào một trận đại chiến...".

"Trong trận đại chiến đó, có thể nói rằng ta đã bại. Thời khắc cuối cùng, khi không gian sụp đổ, ta đã bị cuốn vào bên trong, sau đấy thì trôi dạt đến vùng Bắc Nguyên này".
Tôn Tiểu Yến càng nghe, khuôn mặt lại càng trở nên kỳ quái. Thần tình kia, ánh mắt ấy, chúng cho thấy rằng: Tôn Tiểu Yến nàng không tin. 

"Ê... Bộ nam nhân ngươi không bịa chuyện lừa người thì không chịu được à?".

"Bịa chuyện? Ta không có".

"Còn nói không...". 

Tôn Tiểu Yến chỉ ra: "Vừa rồi nam nhân ngươi mới nói gì? Không gian sụp đổ? Bị cuốn vào thông đạo thời không rồi rơi xuống vùng Bắc Nguyên này?".

"Nam nhân ngươi lừa ai chứ, Tôn Tiểu Yến ta cũng đâu phải trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện".

"Nam nhân ngươi có biết để mở ra thông đạo không gian là cần bao nhiêu lực lượng không? Tu vị ít nhất cũng phải là chân nhân cảnh hậu kỳ a. Đánh nhau tới sụp đổ không gian? Nam nhân ngươi tưởng mình là thần tiên chắc?... Còn nói bị cuốn vào thông đạo không gian rồi rơi xuống đây... Hứ, ngươi mà thật bị cuốn vào thông đạo không gian thì khẳng định sớm đã thịt nát xương tan rồi a".

"Nói vậy là tiểu cô nương không tin ta?".

"Ta là tiểu cô nương chứ đâu có phải tiểu oa oa." Tôn Tiểu Yến rất nhanh miệng hồi đáp. 

Lăng Tiểu Ngư tất nhiên thừa biết nàng đang có ý chê bai, châm chọc, dù vậy, hắn không mấy để tâm. Hai chân nhích động, hắn từ tốn bước xuống giường, rồi tiến tới bên cạnh Tôn Tiểu Yến. 

"Làm gì? Đừng nói lại muốn ôm ta nữa đấy?".

Có chút e ngại, Tôn Tiểu Yến lui về phía sau. 

Nhưng, chân mới đặt ra, còn chưa kịp lui thì bờ eo thon thả của nàng đã bị người ôm lấy. 

"A...!".

"N-Ngươi muốn làm gì?!".

"Làm cho ngươi tin".

"T-Tin cái gì chứ?! Mau buông ta ra!".

Tôn Tiểu Yến vừa nói vừa ra sức vùng vẫy để hòng thoát khỏi tay Lăng Tiểu Ngư. Nhưng cũng chỉ lúc đầu, về sau, Tôn Tiểu Yến nàng đã hoàn toàn ngưng hẳn, thôi không chống cự chi nữa. Đơn giản là bởi nó đã không cần thiết.

Ở ngay trước mặt nàng, cách vài bước chân, một thông đạo đã vừa mới được người phẩy tay khai mở. Và... nó là thông đạo không gian.

"Đây... Đây là...".

"Thông đạo không gian".

Lăng Tiểu Ngư nói trong khi cánh tay vẫn đang vòng qua người Tôn Tiểu Yến: "Tiểu cô nương, có muốn đi ra ngoài dạo một chút không?".

"Ta... a a a.. cứu mạng...!!".

Tôn Tiểu Yến chỉ vừa mới hé môi, lời trong miệng còn chưa kịp nói ra thì cả người đã bị đưa về phía trước, tiến nhập vào bên trong thông đạo luôn.

Trong cơn kinh hoảng, Tôn Tiểu Yến nàng đã la, đã hét, đã kêu cha gọi mẹ... Chỉ có điều, thông đạo cũng đã đi qua rồi, kêu gọi lại ích gì chứ?

Huống hồ... Sau khi tiến nhập thông đạo, Tôn Tiểu Yến nàng cũng đâu có bị thương tổn chút gì. Sợ hãi tính ra thật chẳng cần thiết lắm.

Mới đầu, Tôn Tiểu Yến dĩ nhiên còn chưa nhận thức được điều đó. Nàng đã quá sợ. Nhưng rồi, khi những nguy hiểm mường tượng không hề xuất hiện, tâm trí nàng cũng mau chóng đi lên theo chiều hướng tích cực. 

Từ kinh hãi, nàng dần trở nên thích thú...

Đỉnh điểm của sự phấn khích thì có lẽ chính tại lúc này. 

Trên một ngọn núi vô danh phủ đầy tuyết trắng, mới từ trong thông đạo không gian bước ra, Tôn Tiểu Yến đưa mắt nhìn quanh một vòng, nhấc chân đạp trên tuyết vài cái, chừng khi xác nhận mọi thứ cũng không phải huyễn cảnh liền nhảy cẫng lên.

"Hoan hô! Tôn Tiểu Yến ta xuyên không rồi!!".

Chương 498: Bại lộ

"A ha ha ha... Ta xuyên không rồi!".

"Tôn Tiểu Yến ta rốt cuộc cũng có thể xuyên không! Ha ha ha...!".

...

Trên ngọn núi tuyết, Tôn Tiểu Yến hết chạy bên đông lại chạy bên tây, cứ thế mà vô tư thể hiện cảm xúc của mình. 

Trái ngược với nàng, Lăng Tiểu Ngư chỉ lặng im đứng nhìn. Hắn không nói, cũng chẳng hỏi gì, từ đầu tới cuối đều mải luôn dõi mắt nhìn theo thân ảnh Tôn Tiểu Yến. Từng động tác, từng cử chỉ của nàng, hết thảy đều hiện lên rõ ràng trong đôi mắt hắn...

Lăng Tiểu Ngư, rốt cuộc thì hắn đang nghĩ gì?

Tại sao hắn lại tiết lộ cho Tôn Tiểu Yến nhiều thông tin đến vậy? Tại sao hắn lại khai mở thông đạo không gian, dùng nó để đưa nàng tới đây?

Chẳng ai biết, trừ hắn. 

Tôn Tiểu Yến? Nàng đâu có bận tâm quá nhiều. 

Tôn Tiểu Yến nàng cũng chỉ là một đứa trẻ với tâm trí còn rất đỗi non nớt...

...

"Nam nhân...!".

Chạy đông chạy tây một hồi, rốt cuộc thì Tôn Tiểu Yến cũng nhớ đến người cùng đi với mình. Nàng nhìn Lăng Tiểu Ngư, thần tình ngưỡng mộ: "Ngươi đúng là không có lừa ta a! Ngươi thực sự có thể khai mở thông đạo không gian...".

"Chịu tin rồi sao?".

"Tin rồi! Tin rồi!" Tôn Tiểu Yến gật liền hai cái. 

Rồi nói: "Nam nhân ngươi thật lợi hại! Sư phụ của ta cũng không thể bằng ngươi được...".

"Một chút thủ đoạn thôi".

"Đâu phải một chút. Khai mở thông đạo không gian là một việc hết sức khó khăn a. Từ trước tới giờ ta luôn ao ước có thể đi qua thông đạo không gian mà không được đây này".

"Tại sao lại ao ước như vậy?".

"Thì rất hay mà." - Tôn Tiểu Yến nói ra lý do - "Ngươi nghĩ xem, ngươi chỉ cần bước vào bên trong thông đạo không gian, tới chừng bước ra thì cảnh vật trước mặt ngươi toàn bộ đều đổi khác. Cảm giác chẳng phải rất kỳ diệu ư?".

"Có lẽ nó đúng với ngươi thật".

...

"Nam nhân này, ngươi có thể dạy ta cách khai mở thông đạo không gian không?".

Trước câu hỏi khá là ngô nghê này của Tôn Tiểu Yến, những tưởng Lăng Tiểu Ngư sẽ chê cười thì không, hoàn toàn ngược lại, hắn đã gật đầu đồng ý. 

Khỏi phải nghĩ, Tôn Tiểu Yến dĩ nhiên đã rất vui mừng. Vốn nàng cũng chỉ hỏi thử thế thôi, chẳng trông mong gì, ấy vậy mà...

"Nam nhân, ngươi... ngươi nói thật đấy chứ?! Ngươi sẽ dạy ta cách khai mở thông đạo không gian?!".

"Ừ, ta sẽ dạy ngươi".

"Hoan hô!".

Vui mừng quá đỗi, Tôn Tiểu Yến quên luôn thân phận, quên luôn lễ tiết mà dang tay ôm lấy Lăng Tiểu Ngư để bày tỏ cảm kích. 

"Nam nhân, cảm ơn ngươi! Ngươi đúng là người tốt...".

Người tốt sao?

Lăng Tiểu Ngư ngước mặt nhìn trời, thầm phủ định: "Đã không phải nữa rồi".

...

Tôn Tiểu Yến ôm được một lúc, sau tâm tình lắng xuống, ý thức hành vi của mình có phần không thoả liền vội tách ra. Nàng hơi xấu hổ thanh minh: "Ngươi... ngươi đừng có nghĩ bậy. Vừa rồi ta chỉ là kích động quá cho nên mới...".

"Ta hiểu".

Lăng Tiểu Ngư chuyển ý: "Tiểu cô nương, trời cũng sắp tối rồi, chúng ta về thôi".

Tôn Tiểu Yến lần đầu được đi đến một nơi có khung cảnh rất đỗi nên thơ, nhìn ngắm còn chưa được bao lâu, trong lòng tự nhiên sẽ không nguyện ý trở về. Nàng nài: "Nam nhân, cho ta ở đây thêm một chút nữa đi. Ta rất thích chỗ này".

"Không được. Trời sắp tối rồi, nếu không trở về, vị sư tỷ Hàm Yên kia của ngươi sẽ sinh nghi".

"Nhưng mà...".

"Đừng có nhưng nhị. Muốn chơi ngày mai ta lại đưa ngươi đi".

Mắt ánh tinh quang, Tôn Tiểu Yến hỏi kỹ: "Ngươi nói thật không? Mai ngươi lại đưa ta đi chứ?".

"Ừm"."Tốt quá... hì hì...".

"Về thôi".

...

Đi thế nào lại về thế ấy. Một lần nữa, Tôn Tiểu Yến từ bên trong thông đạo không gian bước ra. 

Đúng như nàng hình dung, nơi nàng xuất hiện quả nhiên chính ngay tại căn mật thất bên trong phòng mình. 

Đối với sự chính xác tuyệt đối này, Tôn Tiểu Yến nàng tấm tắc mãi không thôi.

"... Lợi hại thật...".

"Nam nhân ngươi thật là lợi hại...".

"Một ngày nào đó ngươi cũng có thể tự mình làm được." Lăng Tiểu Ngư nói, thanh âm điềm đạm.

"Được rồi. Tiểu cô nương, ngươi về phòng mình đi, ta cần phải điều tức một chút".

"À phải rồi, ngươi vẫn đang bị thương...". Sau cả buổi trời chạy theo cảm xúc của bản thân, rốt cuộc Tôn Tiểu Yến cũng nhớ đến tình trạng của Lăng Tiểu Ngư. Nàng quan tâm hỏi: "Nam nhân, ngươi có cần gì không? Hay ta lại chạy sang phòng sư phụ lấy đan dược cho ngươi nhé?".

"Không cần đâu." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Thương tích của mình tự ta có thể chữa lành được".

"Vậy ngươi có muốn ăn gì không, để ta đi làm cho".

Lăng Tiểu Ngư tính đáp "Không cần", nhưng lời ra tới miệng thì hắn bỗng thay đổi: "Tiểu cô nương, sáng mai xuống bếp làm cho ta vài món đi".

Trong khoản bếp núc Tôn Tiểu Yến tự thấy mình cũng không tệ, nên hỏi kỹ: "Thế ngươi thích ăn những món gì?". 

"Cứ theo khẩu vị của ngươi mà làm".

...

"Nam nhân, vậy ngươi nghỉ ngơi đi. Ngày mai ta sẽ đem đồ ăn tới cho ngươi".

Tôn Tiểu Yến nói xong thì quay lưng định đi. Nhưng chân nàng chỉ vừa bước ra thì từ phía sau, giọng Lăng Tiểu Ngư đã truyền đến. 

Mang theo chút nghi hoặc, Tôn Tiểu Yến xoay đầu lại.

"Nam nhân, ngươi còn có chuyện gì muốn nói?".

Lăng Tiểu Ngư cầm vạt áo mình đang mặc giơ lên, nói: "Ngươi có thể kiếm cho ta một bộ y phục khác không?".

Cũng chẳng biết Tôn Tiểu Yến thật tình không hiểu hay giả vờ không hiểu, chỉ thấy nàng rất hồn nhiên hỏi lại: "Sao vậy? Bộ đồ đó không vừa với ngươi à?".

Lăng Tiểu Ngư có chút im lặng, vài giây sau mới nói: "Đây là y phục nữ nhân".
"À... Ra là cái này." - Tôn Tiểu Yến cuối cùng cũng chịu hiểu ra vấn đề - "Được rồi, để ta kiếm giúp cho".

"Ngươi còn chuyện gì muốn nói nữa không? Không còn thì ta đi nhé?".

"Được rồi, ngươi đi đi".

...

Bóng dáng Tôn Tiểu Yến vừa mới khuất thì nét mặt Lăng Tiểu Ngư cũng liền thay đổi. Có vẻ âm trầm hơn. 

Từ trong miệng hắn, thanh âm khe khẽ cất lên: "Chỉ là trùng hợp thôi sao?".

...

Đêm đó Tôn Tiểu Yến lại tiếp tục cùng Hàm Yên sư tỷ của mình ngồi chơi đánh cờ, và giống như cũ, Hàm Yên thua nhiều thắng chẳng bao nhiêu. Nhưng tốt hơn trước là nàng đã không biến thành một con ma men nữa. Cũng không phải do tửu lượng của Hàm Yên nàng đã được đề thăng, sở dĩ vẫn tỉnh táo, hết thảy đều là vì hình phạt được thay đổi mà thôi. Thay vì rượu mạnh, được Tôn Tiểu Yến vạch ra đây lại là bút nghiên. Ai thua, người ấy sẽ bị vẽ lên mặt một đường, thẳng cong tùy ý. 

Và đó cũng chính là lý do tại sao mà bây giờ khuôn mặt của Hàm Yên lại trông rất đỗi buồn cười. 

Hai bên má nàng, cả trái lẫn phải, lúc này đều đang hiện hữu hình bóng của một con rùa đen. 

"Hì hì... Hàm Yên tỷ, tỷ lại thua nữa rồi." Tôn Tiểu Yến hạ xuống nước cờ cuối cùng để "kết liễu" đối thủ, cười bảo. 

Đối lập với bộ dáng vui vẻ của sư muội mình, Hàm Yên lại buồn phiền hết sức. Nàng không hiểu tại sao mình lại chơi trò này kém tới như vậy. Rõ ràng mấy hôm nay nàng đã ra sức tập luyện rất nhiều rồi a. 

"Tiểu nha đầu, muội có cần phải đối xử tàn nhẫn với sư tỷ tới vậy không? Suốt từ tối đến giờ ta chỉ mới thắng được có hai ván thôi đấy".

"Hàm Yên tỷ, tỷ muội là tỷ muội, trò chơi là trò chơi, đâu thể nhường được".

"Nào, sư tỷ mau đưa mặt đây".

Có chơi có chịu, Hàm Yên dù không muốn cũng phải đưa mặt ra. 

Chẳng chút khách sáo, Tôn Tiểu Yến cầm bút lên, chấm vào nghiên mực để sẵn rồi hướng mặt Hàm Yên vẽ một nét dài. 

"Hì hì... Cho con rùa của tỷ thêm cái đuôi này".

"Muội đúng là cái đồ dã man".

Câu trách của Hàm Yên không làm Tôn Tiểu Yến bận tâm lắm. Nàng hạ bút xong thì che miệng ngáp dài, bảo: "Hàm Yên tỷ, muội buồn ngủ rồi. Ngày mai lại chơi tiếp nhé".

Ngó thấy trời đã khuya nên Hàm Yên cũng thuận tình ngay: "Được rồi. Vậy ngày mai chúng ta lại chơi tiếp".

Nói đoạn, Hàm Yên chuyển mình đứng dậy, đem vật dụng trên bàn thu xếp gọn gàng. 

Tiếp đấy, nàng khẽ động thần niệm, từ bên trong giới chỉ của mình gọi ra một món đồ vật. Là một chiếc giường, bên trên có đầy đủ gối chăn. 

Rõ ràng, Hàm Yên đang tính sẽ ngủ lại phòng sư muội của mình. 

Ngẫm cũng đúng thôi. La Sương đã căn dặn Hàm Yên nàng trong khoảng thời gian này phải để mắt tới Tôn Tiểu Yến kia mà. Theo dự kiến thì khoảng ngày mai sư phụ của các nàng sẽ xuất quan rồi, nếu để xảy ra bất trắc gì, Hàm Yên nàng thật là gánh không nổi đâu.

Đối với sự kìm cặp kia của Hàm Yên, nếu nói Tôn Tiểu Yến chẳng có chút bất mãn nào thì khẳng định là nói dối. Thực tế nàng đã không vui, cũng có kháng nghị qua. Nhưng, đó là trước hôm nay, hiện tại khác rồi. Kể từ lúc được Lăng Tiểu Ngư dẫn qua thông đạo thời không, biết hắn là một người rất có bản lĩnh thì tâm tình Tôn Tiểu Yến đã tốt lên rất nhiều. Đặc biệt là khi nghĩ đến lời hứa của Lăng Tiểu Ngư, nghĩ đến cái ngày nàng có thể tự mình khai mở thông đạo không gian.

Tương lai thật rất đáng để chờ mong...

...

...

Sáng hôm sau.

Đợi cho Hàm Yên rời khỏi phòng mình, Tôn Tiểu Yến liền chạy ngay tới khu vực của tầng lớp cung nhân có địa vị thấp nhất, dùng bếp núc ở đấy mà tự tay nấu nướng. 

Bình thường, Tôn Tiểu Yến cũng rất hay chạy nhảy lung tung, cầm xoong giữ chảo cũng không ít lần, thành ra các cung nhân chẳng thấy ngạc nhiên. Nếu có thắc mắc thì đấy cũng là ở khía cạnh khác: Hôm nay Tôn Tiểu Yến dậy sớm hơn bình thường rất nhiều.

Nhưng, nghi hoặc thì nghi hoặc. Thân là hạ nhân, ai lại dám đi hỏi han? Cần biết, ở cái Đông viện này, trong tất cả các đệ tử, Tôn Tiểu Yến là người được viện chủ, cũng chính là trưởng lão Tôn Sở Sở yêu mến nhất đấy. 

...

"Hì hì...".

"Ta làm nhiều món ngon như vậy, nam nhân hắn hẳn sẽ rất thích cho xem".

Trên con đường nối thẳng đến chỗ ở của mình, Tôn Tiểu Yến mang theo chiếc hộp đựng đồ ăn, vừa đi vừa nghĩ, thần tình hết sức vui vẻ. 

Nàng đã không hề biết rằng sau lưng mình, từ lúc nàng rời khỏi khu vực dành cho hạ nhân cho tới bây giờ vẫn luôn có hai đôi mắt âm thầm dõi theo.

Chương 499: Chạm mặt

"Sư tỷ, Tiểu Yến muội ấy..." Đứng khuất sau một gốc cây, Hàm Yên ngó qua La Sương bên cạnh, nói nhỏ.

"Suỵt..." Đáp lại nàng là một cái ra hiệu ý bảo im lặng.

Nét mặt khá đỗi âm trầm, La Sương thi triển ẩn nặc thuật, lặng lẽ bước theo tiểu sư muội của mình.

...

Một lúc sau...

Trước phòng Tôn Tiểu Yến.

Sau khi nhìn thấy Tôn Tiểu Yến đi vào bên trong, La Sương và Hàm Yên cũng liền hiện thân.

Hàm Yên nói: "Sư tỷ, lẽ nào Tiểu Yến thật sự...".

"Mười thì quá chín rồi." - La Sương có chút hung dữ - "Thật không nghĩ nó lại to gan như vậy".

"Sư tỷ, vậy giờ chúng ta phải làm sao?".

"Còn có thể làm sao? Chúng ta phải...".

La Sương mới nói đã ngưng. Nàng xoè bàn tay phải ra, tức thì, một miếng ngọc bài màu lam liền xuất hiện. Lúc này nó đang phát quang.

"Sư phụ xuất quan rồi".

La Sương đem miếng ngọc bài cất đi, dặn Hàm Yên: "Hàm Yên, muội ở đây trông chừng, ta đi đón sư phụ".

"Sư tỷ...".

...

Trong lúc ấy, tại mật thất.

"Nam nhân, ta mang đồ ăn tới cho ngươi nè".

Người còn chưa đến thanh âm đã vang. Với chiếc hộp cầm trên tay, Tôn Tiểu Yến tiến thẳng vào bên trong căn mật thất.

"Nam nhân, ta...".

Tôn Tiểu Yến đang tính nói thêm, nhưng khi chính thức nhìn thấy thân ảnh Lăng Tiểu Ngư thì lời trong miệng, toàn bộ đều phải nuốt ngược trở vào. Bởi lẽ, Lăng Tiểu Ngư lúc này làm gì có thì giờ để mà lắng nghe nàng nói. Trên chiếc giường tiện nghi vừa đủ kia, hắn vẫn đang còn ngồi đả toạ.

"Đang liệu thương sao?".

Tôn Tiểu Yến đem chiếc hộp đang cầm bỏ xuống, tiến lại gần hơn. Ở trước mặt Lăng Tiểu Ngư, nàng cúi người thật thấp, tò mò quan sát. Ban đầu là những quang điểm li ti màu xám đang lơ lửng xung quanh Lăng Tiểu Ngư, kế đấy là khuôn mặt hắn, rồi mái tóc hắn...

"Đúng là hơi lạ nhỉ...".

Tôn Tiểu Yến càng xem thì càng cảm thấy nam nhân trước mặt mình đây có không ít điểm đặc biệt. Ví như mái tóc này chẳng hạn...

Tóc hắn, nó không giống như người ta. Thay vì đen, thay vì bạc thì mái tóc hắn lại đủ cả bạc và đen; kỳ lạ là... chúng chẳng hề trộn lẫn mà tách biệt rạch ròi. Khoảng một phần ba nằm ở phía trước thì đen tuyền, còn hai phần ba nằm ở phía sau thì lại bạc trắng như vôi, rất chi đối nghịch.

"Làm sao có thể như vầy được nhỉ?".

Dạ tò mò, Tôn Tiểu Yến đưa tay ra, đang toan chạm vào mái tóc đặc biệt của nam nhân đối diện thì...

"Làm gì đấy?".

... Lăng Tiểu Ngư, hắn đã mở mắt.

Chả quan tâm tới câu hỏi vừa rồi, Tôn Tiểu Yến vui vẻ mà rằng: "Nam nhân ngươi dậy rồi, thật hay quá".

Dậy?

Lăng Tiểu Ngư thật là không đồng tình lắm đâu. Tối qua giờ Lăng Tiểu Ngư hắn nào đã ngủ, sao lại bảo dậy được.

Chẳng buồn chấp, hắn hỏi cho có: "Tìm ta có chuyện gì?".

"Thì cái này nè".

Tôn Tiểu Yến vươn tay với lấy chiếc hộp đặt ở gần đó, giơ lên cho Lăng Tiểu Ngư xem.

"Nam nhân ngươi hôm qua không phải nói muốn ta làm cho vài món sao?".

"Hì hì... Sáng nay ta dậy sớm đi xuống bếp nấu đấy. Tất cả đều là những món mà ta thích ăn nhất. Ngon lắm...".Vừa nói Tôn Tiểu Yến vừa mở nắp hộp, đem bát đĩa bên trong bày luôn ra giường.

"Thịt nướng này... Cá hấp này... Rau cải xào này...".

...

Lăng Tiểu Ngư cúi xem đống bát đĩa đựng đầy thức ăn còn nóng hổi vừa được người bày ra giường, ngẩng lên thì hỏi:

"Tiểu cô nương, tất cả đều là do ngươi tự làm sao?".

Thật lòng Lăng Tiểu Ngư không nghĩ Tôn Tiểu Yến lại có thể giỏi giang tới như vậy. Nhớ lại hôm qua... Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chỉ bởi chút cảm xúc cá nhân nên mới nhờ vả vậy thôi.

Yến cô cô của hắn, nàng cũng là một người hết sức đảm đang...

...

"Nam nhân, những món này dĩ nhiên đều là do ta tự nấu." - Tôn Tiểu Yến được dịp khoe khoang - "Ngươi không biết đó chứ, tài nghệ của ta được sư phụ tán thưởng lắm đấy. Có lần sư phụ còn bảo người ăn đồ ăn của ta còn tốt hơn là uống đan dược nữa".

"Sư phụ ngươi hẳn là phải rất yêu thương ngươi".

"Đúng vậy, sư phụ rất yêu thương ta. Người coi ta như con gái của người vậy".

Nói đoạn, Tôn Tiểu Yến cúi xuống, đem đôi đũa cầm lên đưa cho Lăng Tiểu Ngư, giục: "Ngươi mau ăn đi, thức ăn để nguội sẽ không ngon đâu".

Lăng Tiểu Ngư vừa tiếp nhận đôi đũa, nàng liền chỉ vào món cá hấp, bảo: "Ngươi ăn cái này trước nè. Đây là món ăn ta yêu thích nhất đấy".

"Được rồi".

Lăng Tiểu Ngư không nhiều lời, theo sự chỉ điểm của cô gái bên cạnh gắp một miếng cá hấp cho vào miệng.

"Thế nào? Có ngon không?".

"Ừm... Rất không tệ." Lăng Tiểu Ngư gật đầu, ra chiều tán thưởng.

Nghe vậy, trên mặt Tôn Tiểu Yến liền sinh thêm tiếu ý.

Nàng hé môi, đang chuẩn bị bảo Lăng Tiểu Ngư ăn thêm thì...

"Chết rồi! Có người vào...".

Thần tình khẩn trương, Tôn Tiểu Yến vội bảo: "Nam nhân, ngươi mau trốn đi!".

Trốn?Lăng Tiểu Ngư không tán đồng. Hắn không định sẽ tiếp tục lẩn trốn thêm nữa. Vốn dĩ hắn còn đang tính hôm nay sẽ đi gặp chủ nhân của Tuyết Linh Cung này kia mà.

"Kẻ đang đi vào hẳn là Tôn Sở Sở đi".

Thầm nghĩ, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục động đũa, vừa ăn vừa chờ đợi.

"Nam nhân ngươi... ngươi sao còn ngồi đó?! Mau trốn đi...".

"Oành!".

Tôn Tiểu Yến nói chưa hết câu thì cánh cửa mật thất đã nổ tung. Tiếp đó, một bóng trắng lao tới chỗ nàng, đem nàng kéo ra khỏi Lăng Tiểu Ngư.

...

"Sư phụ?!".

Nhận ra kẻ đang ôm giữ mình, Tôn Tiểu Yến liền ngưng ý định phản kháng. Thay vào đó, nàng chuyển sang lo lắng. Nhiều hơn gấp bội.

Mới rồi phát hiện có người tiến vào mật thất, Tôn Tiểu Yến nàng đã nghĩ đó là Hàm Yên, không ngờ... So với sư tỷ Hàm Yên thì sư phụ nàng càng khó thu xếp hơn a!

"Sư phụ, người nghe con giải thích...".

"Sư phụ, thật ra chuyện này... Con...".

...

Những lời Tôn Tiểu Yến nói, Tôn Sở Sở mặc dù nghe được nhưng đã chẳng hồi âm. Không phải vì nàng không muốn mà là không thể. Miệng nàng, nó không làm sao mở ra được. Tay chân, hay thậm chí là cả linh lực bên trong cơ thể nàng nữa, hết thảy cũng đều không thể điều động.

Nàng biết, đây đều là vì tên nam nhân đang ngồi trên chiếc giường đằng kia. Hắn đang tác động đến không chỉ thân xác mà còn cả linh hồn nàng nữa.

Trước mắt nàng bây giờ, cảnh vật hiện hữu, nó rất đáng sợ. Nàng nhìn thấy xung quanh nam nhân kia có một cỗ khí tức màu xám bốc lên ngùn ngụt. Rồi, từ trong cỗ khí tức đó, hai cái bóng tách ra, một cái màu trắng, một cái màu đen. Lúc này, chúng chính là đang nhe nanh lè lưỡi sát ngay bên cạnh, tùy thời đều có thể đem nàng nuốt chửng...

Trong đời mình, những thứ ghê gớm Tôn Sở Sở nàng đã gặp qua không ít, cảm giác sợ hãi cũng từng hiện hữu nhiều lần. Nhưng... Nàng thề là chẳng có lần nào trong số ấy lại khủng khiếp giống như tại thời điểm này.

Ba ba trong rọ còn có thể bò, cá nằm trên thớt còn có thể giãy, bằng như Tôn Sở Sở nàng... Một ngón tay nàng thậm chí còn vô phương nhích nổi!

Tôn Sở Sở, nàng hoàn toàn bất lực.

Trước khi xông vào đây, căn mật thất này, Tôn Sở Sở nàng đã nghĩ sẽ xuống tay hạ sát Lăng Tiểu Ngư. Và thực tế thì mới nãy nàng cũng đã hành động như vậy, xuất ra một chưởng đánh Lăng Tiểu Ngư, ý đồ giết chết. Chỉ là không ngờ... Một chưởng mạnh mẽ kia của nàng đã bị đối phương rất dễ dàng hoá giải. Vì lẽ đó, để đảm bảo an toàn cho đồ nhi, nàng mới chuyển hướng đem Tôn Tiểu Yến kéo ra.

Vốn Tôn Sở Sở nàng định sẽ mở lời chất vấn, sau đó thì tùy cơ ứng biến, nhưng thật chẳng ngờ...

Chỉ một ánh mắt, nam nhân kia đã lập tức khiến cho nàng đứng yên bất động...

Rốt cuộc thì đối phương đã dùng thủ đoạn gì? Tại sao ngay đến một chút lực lượng của đối phương Tôn Sở Sở nàng cũng không thể nhận ra?

Bổn sự bậc này, thực đã vượt quá tầm hiểu biết của Tôn Sở Sở nàng rồi.

...

"Sư phụ, người...".

Đứng bên cạnh, La Sương là người đầu tiên phát giác ra vẻ bất thường của Tôn Sở Sở. Theo phản xạ, nàng thử chạm vào người sư phụ mình thì...

"A a...!".

"Sư tỷ!".

Chứng kiến La Sương bị đánh bay, Hàm Yên và Tôn Tiểu Yến lúc này mới nhận ra điều cổ quái.

Dìu đỡ La Sương xong, Tôn Tiểu Yến liền chuyển sang lo cho sư phụ mình.

"Tiểu Yến!" La Sương vừa mới ăn đau khổ, nay trông thấy sư muội mình hành động như vậy thì hô lên, ý tứ ngăn cản.

Tiếc rằng đã muộn. Tay của Tôn Tiểu Yến, lúc này đã chạm vào người Tôn Sở Sở.

p/s: 1 chương thôi nhé mọi người. Hôm qua đang mệt mà cố viết, viết xong đau mắt lắm. Giờ có muốn cũng viết không nổi nữa

Chương 500: Phản khách vi chủ

...

"Sư phụ! Sư phụ!".

"Sư phụ! Người làm sao vậy?!".

Không giống như những gì La Sương nghĩ, Tôn Tiểu Yến đã chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tất nhiên, đây đều là do Lăng Tiểu Ngư. Hắn đã bảo vệ nàng. Bằng cách giải khai cho Tôn Sở Sở.

Được trả tự do, Tôn Sở Sở theo bản năng lập tức lùi lại. Dẫu vậy, nàng đã không chạy. Có lẽ Tôn Sở Sở nàng cũng ý thức được rằng đứng trước một kẻ khủng bố như Lăng Tiểu Ngư thì trốn chạy là một việc làm vô ích, chả lợi lộc gì. Nói không chừng bỏ chạy lúc này sẽ chỉ càng thêm tai hại...

Trái với khuôn mặt tái mét của ai kia, ở phía bên này, thần tình của Lăng Tiểu Ngư lại rất chi điềm tĩnh. Hắn đem đôi đũa đang cầm trên tay đặt xuống, rồi nói:

"Tôn Sở Sở, chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút chứ?".

Mới ăn đau khổ xong, đã biết Lăng Tiểu Ngư tuyệt không phải tồn tại mà bản thân có khả năng ứng phó, Tôn Sở Sở há đâu lại dám chối từ?

Nàng nuốt xuống một ngụm nước bọt, nói với các đệ tử của mình: "Các ngươi... ra ngoài hết đi".

"Sư phụ...".

"Sư phụ, con không đi!".

"Tiểu Yến." - Tôn Sở Sở đặt một tay lên vai đứa đồ nhi mà mình vẫn luôn yêu quý nhất - "Nghe lời, ra ngoài đợi sư phụ. Sẽ không có việc gì đâu".

"Tiểu cô nương." - Ngồi trên giường, Lăng Tiểu Ngư cũng thêm vào - "Ngươi không cần lo lắng. Ta và sư phụ ngươi sẽ chỉ nói chuyện, sẽ chẳng có gì xảy ra đâu".

Đã ý thức được Lăng Tiểu Ngư mới là kẻ mạnh hơn, rằng hiện giờ hắn mới là người làm chủ, Tôn Tiểu Yến cầu tình: "Nam nhân, ngươi không được làm hại sư phụ ta. Sư phụ cũng chỉ vì lo lắng cho ta cho nên mới...".

"Ta biết rồi." Lăng Tiểu Ngư chen ngang.

Hắn dành cho Tôn Tiểu Yến một ánh mắt trấn an, bảo: "Tiểu cô nương, ta hứa với ngươi sẽ không tổn hại đến sư phụ ngươi dù chỉ một cọng tóc".

Lời hứa kia, Tôn Tiểu Yến có lẽ đã tin, thế nhưng sư phụ nàng thì không.

Tôn Sở Sở sống đã mấy trăm năm rồi, tầm nhìn tự nhiên phải khác. Nàng thừa hiểu, với một cường giả như Lăng Tiểu Ngư, trước mấy sư đồ nàng đây vốn là chẳng cần phải tuân thủ hứa hẹn làm gì. Mấy lời vừa rồi, thiết nghĩ bất quá cũng chỉ tùy tiện nói ra, tùy thời đều có thể quên bỏ.

Nhưng hiểu thì hiểu, Tôn Sở Sở vẫn như cũ lựa chọn nghe theo, chiếu theo ý tứ của Lăng Tiểu Ngư mà khuyên bảo đồ nhi.

"Tiểu Yến, con tạm ra ngoài đi. Ta sẽ không sao đâu".

"Nhưng sư phụ...".

"Nghe lời".

...

Sau một hồi được cả Lăng Tiểu Ngư và Tôn Sở Sở cùng trấn an thì Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng thuận tình cùng với La Sương - Hàm Yên miễn cưỡng đi ra khỏi mật thất.

Đợi thân ảnh ba người các nàng hoàn toàn khuất hẳn, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới phẩy nhẹ cánh tay tạo lập một vùng kết giới.

"Tôn Sở Sở, ngươi đang nghĩ gì vậy?".

"Tiền bối." - Trong bộ bạch y, Tôn Sở Sở cúi đầu - "Vãn bối có mắt như mù, cúi mong tiền bối thứ tội".

"Tiền bối?" Lăng Tiểu Ngư đem hai chữ ấy lặp lại, khoé môi khẽ nhếch.

Xét theo gốc gác của hắn, hai chữ "tiền bối" này Lăng Tiểu Ngư hắn nhận cũng chẳng sai.

"Tôn Sở Sở, ta có vài câu muốn hỏi, không biết ngươi có thể giải đáp?".

"Tiền bối, xin người cứ hỏi. Chỉ cần biết vãn bối sẽ lập tức trả lời, tuyệt không dám giấu diếm".

"Vậy thì tốt".

Lăng Tiểu Ngư bắt đầu hỏi: "Tiểu Yến bảo nó là cô nhi, do ngươi tìm thấy rồi mang về Tuyết Linh Cung nuôi dưỡng, có đúng như vậy?".

"Bẩm tiền bối, đúng là như vậy"."Thời điểm ngươi tìm thấy Tiểu Yến, hoàn cảnh thế nào? Hãy đem chi tiết kể lại cho ta nghe".

Tuy rằng không biết tại sao đối phương lại có vẻ rất quan tâm tới đồ nhi của mình nhưng Tôn Sở Sở vẫn thành thật mà đem chuyện năm xưa kể lại.

"Bẩm tiền bối, sự thể là như vầy... Mười sáu năm trước vãn bối vì muốn đột phá cảnh giới cho nên mới ra ngoài tìm kiếm cơ duyên, lúc đi tới Đông Hoang có tình cờ trông thấy một đôi tu sĩ đang bị người vây giết. Trong lòng bất nhẫn, vãn bối đã ra tay can thiệp. Nhưng tiếc là vãn bối đến quá muộn...".

"Thời điểm vãn bối giải quyết xong lũ người kia thì đôi tu sĩ nọ cũng đã ở vào tình trạng hấp hối. Trước phút lâm chung, hai người bọn họ đã đem đứa con của mình giao cho vãn bối, cầu mong vãn bối cưu mang...".

"Đứa bé năm đó chính là Tiểu Yến?".

"Vâng, đúng là Tiểu Yến".

Lăng Tiểu Ngư chừng có chút thất vọng, lại hỏi: "Danh tự Tôn Tiểu Yến là do ngươi đặt?".

"Vâng, là vãn bối đặt".

...

Lăng Tiểu Ngư nhấc mông đứng dậy, đi qua bước lại một đỗi lâu, nhưng chẳng nói hay là hỏi thêm gì nữa.

Chính hành vi ấy của hắn, nó đã làm cho Tôn Sở Sở càng thêm lo lắng, bất an. Thú thực là cho tới bây giờ nàng vẫn chưa hiểu được chuyện gì cả.

Lai lịch của Lăng Tiểu Ngư, sự có mặt của hắn, thái độ quan tâm hắn dành cho Tôn Tiểu Yến,... hết thảy vẫn đang là ẩn số với Tôn Sở Sở nàng.

Lẽ tất nhiên là Tôn Sở Sở nàng muốn biết, muốn tìm hiểu lắm. Chỉ có điều... nàng thật tình là không dám.

Cảnh giới chân nhân trung kỳ đỉnh phong, xét tại vùng Bắc Nguyên này cũng đã được xem là một nhân vật, lời nời đã rất có cân lượng. Dựa vào tu vị ấy, bình thường Tôn Sở Sở nàng có thể đi ngược về xuôi, kiêng kỵ thật chẳng bao nhiêu. Thế nhưng hiện tại, trong trường hợp này...

Đừng nói chân nhân trung kỳ đỉnh phong, sợ dẫu có là hậu kỳ đỉnh phong cũng chưa chắc dám tùy tiện mở lời. Kẻ đang đi qua bước lại trước mặt nàng kia, hắn quá kinh khủng.

Một ánh mắt thôi liền đông cứng cả thể xác lẫn linh hồn tu sĩ chân nhân trung kỳ đỉnh phong như nàng, đây khác nào nói chỉ cần một ý niệm thì đối phương liền có thể đem nàng diệt sát ngay?

Nam nhân kia, hắn thật đã vượt qua tầm nhận thức của Tôn Sở Sở nàng rồi.

Thử hỏi, trước một tồn tại mà bản thân mình chưa từng biết đến, Tôn Sở Sở nàng sao dám ăn nói lung tung?

Tôn Sở Sở, nàng đã và vẫn đang vô cùng lo sợ. Không riêng tính mạng nàng, tính mạng các đồ nhi mà còn cả Tuyết Linh Cung này nữa.
Lúc này, nàng cần phải hết sức cẩn trọng trong từng câu nói, từng cử chỉ...

...

Tôn Sở Sở thì lo lắng như vậy, một hơi thở mạnh thậm chí còn chẳng dám. Ấy thế mà Lăng Tiểu Ngư, hắn lại nào có "cảm thông" cho. Suốt từ nãy giờ hắn cứ mãi trầm mặc...

...

Sự im lặng đã kéo dài rất lâu, lâu tới độ làm cho trán Tôn Sở Sở phải vã mồ hồi. Lúc mà nàng tưởng sắp không thể chịu thêm được nữa thì Lăng Tiểu Ngư mới lên tiếng.

"Tôn Sở Sở." - Hắn nói - "Đưa ta đi gặp tỷ tỷ của ngươi".

Gặp tỷ tỷ?

Tôn Sở Sở có chút chần chừ: "Tiền bối, người...".

"Thế nào?".

Nghe trong giọng đối phương có phần bất mãn, Tôn Sở Sở nào còn đủ can đảm nói thêm, chỉ đành tiên phong dẫn đường.

...

"Sư phụ!".

"Sư phụ".

"Sư phụ...".

Đang lo lắng chờ đợi bên ngoài, ba tỷ muội La Sương, Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến vừa trông thấy Tôn Sở Sở đi ra liền tiếp cận hỏi han.

Dành cho các đồ nhi một cái nhìn trấn an, Tôn Sở Sở bảo: "Ta không có việc gì đâu".

"Được rồi, các ngươi tạm ở đây. Ta đưa tiền bối đi gặp cung chủ".

"Sư phụ...".

Tôn Tiểu Yến nhìn sư phụ xong lại nhìn Lăng Tiểu Ngư vừa mới đi ra, hỏi: "Nam nhân, ngươi... ngươi tính làm gì?".

"Tiểu cô nương không cần lo. Ta chỉ là muốn gặp chủ nhân nơi này để chào hỏi một tiếng, tiện thể xin tá túc một thời gian thôi".

Nếu mấy lời vừa rồi không phải được thốt ra từ miệng Lăng Tiểu Ngư mà là một tên nam nhân nào khác thì Tôn Tiểu Yến khảng định sẽ không tin. La Sương và Hàm Yên cũng vậy, chắc chắn chê cười. Bởi lẽ, Tuyết Linh Cung trước giờ đều luôn cấm đoán nam nhân, cung chủ Tôn Thi Hàn lại càng chán ghét, căm hận. Cho một nam nhân ngụ tại Tuyết Linh Cung mà nói, thật cũng chả khác nào chuyện kính hoa thủy nguyệt cả.

Nhưng đây là Lăng Tiểu Ngư - người đã làm cho sư phụ các nàng phải khép nép e dè, tự nguyện tôn xưng hai tiếng "tiền bối"...

"Nam nhân." - Tôn Tiểu Yến chưa hết lo lắng, ánh mắt trông mong hỏi lại - "Ngươi không gạt ta phải không?".

Đáp lại nàng là một cái gật nhẹ: "Tiểu cô nương, hãy tin ta".

Bất quá một câu nói, thanh âm cũng chẳng thể hiện nhiều cảm xúc, nhưng thời điểm nghe xong, tâm tình Tôn Tiểu Yến không hiểu sao lại bỗng trở nên an tĩnh lạ thường. Kiểu như... Tôn Tiểu Yến nàng biết chắc mình có thể tin tưởng được vậy.

Vẻ khẩn trương đã bớt đi nhiều, Tôn Tiểu Yến cũng gật đầu đáp lại...

...

"Đợi ta".

Khoảnh khắc bước qua người Tôn Tiểu Yến, Lăng Tiểu Ngư chợt thấp giọng nói ra.

Thanh âm kia, giọng điệu ấy, nó vốn không nên phát sinh giữa hai người xa lạ, chỉ mới quen biết được vài ngày. Nó giống như... một cử chỉ tự nhiên, thuộc ở thân tình.

p/s: Các bạn không cần thắc mắc tại sao LTN lại không có vẻ gì là nôn nóng trở về tìm Gia Gia hay là đi báo thù. Đều có lý do cả. Mọi người cứ đọc từ từ rồi sẽ rõ, nói rạch ròi mất hay

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau