TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 491 - Chương 495

Chương 491: Thành công ám toán sư tỷ

"Sư tỷ sư tỷ, hay là như vầy đi! Chúng ta không cần phải mang hắn về cung đâu, chỉ cần tìm một chỗ nào kín đáo một chút rồi đem hắn ném vào, bày thêm tí cấm chế là được rồi...".

"Sư tỷ cứ đứng đó đi, không cần phải làm gì đâu. Chuyện này cứ để muội làm cho".

Dứt câu, Tôn Tiểu Yến liền bắt tay vào việc luôn. Nàng nhanh chóng thả ra thần thức, giúp Lăng Tiểu Ngư tìm một nơi ẩn náu. 

May cho nàng, gần nơi mấy người các nàng đứng có một hang động. Và dĩ nhiên là Tôn Tiểu Yến nàng đã không khó để lần ra đến.

Đem thần thức thu hồi, Tôn Tiểu Yến nói: "La Sương tỷ, Hàm Yên tỷ, ở gần đây có một hang động. Muội sẽ đem hắn tới đó, xong sẽ về ngay".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc Tôn Tiểu Yến cúi người, ý định đem Lăng Tiểu Ngư nhấc lên. 

"Khoan đã".

"La Sương tỷ?".

"Lui ra sau. Để ta mang hắn đi".

"Hì hì... Muội biết La Sương tỷ là người tốt mà!".

"Bớt nịnh hót".

"Hì hì...".

...

La Sương đi trước, Hàm Yên và Tôn Tiểu Yến nối gót theo sau, cả ba rất nhanh đã tới được hang động nọ. 

Hang động này, nó rất đỗi thô sơ, chỉ có duy nhất một lối đi, nhìn khá trống trải. 

"Khịt khịt...".

Tôn Tiểu Yến đảo mắt nhìn quanh, liên tiếp hít ngửi. Chừng không phát hiện ra mùi gì khác lạ, lúc này nàng mới yên tâm. 

Nàng đi tới chỗ La Sương và Hàm Yên, nhờ cậy: "La Sương tỷ, Hàm Yên tỷ, hai vị sư tỷ mau bày bố cấm chế đi".

"Chúng ta?" - La Sương nói, thái độ chẳng thân thiện gì mấy - "Không phải lúc nãy muội bảo sẽ tự mình lo liệu hay sao?".

"Cái đó...".

Tôn Tiểu Yến chưng ra bộ mặt đáng thương, nài nỉ: "La Sương tỷ, pháp lực tỷ cao, thủ đoạn cũng lợi hại nữa. Tỷ làm ơn giúp muội đi".

"La Sương tỷ, muội xin tỷ mà...".

"Dừng! Dừng!" La Sương khó mà nghe thêm được nữa, vội lớn tiếng yêu cầu. 

Nàng mím môi, bộ dạng như muốn đem Tôn Tiểu Yến ăn tươi nuốt sống: "Nha đầu ngốc! Nha đầu khờ! Ta thật là muốn cho muội một trận!".

...

Giận thì giận, quát thì quát, thế nhưng sau cùng, La Sương vẫn chiều theo sư muội mình mà ra tay bày bố cấm chế. 

Biết sao được, ai bảo nàng quá yêu quý đứa sư muội này...

Mà ngẫm lại, thật ra thì đứa sư muội này của La Sương nàng cũng đáng thương lắm...

...

Trước cửa động.

La Sương, Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến, cả ba hiện đều đang ở đây. Nhìn vào lớp cấm chế ngụy trang vừa được bố trí xong, Tôn Tiểu Yến thắc mắc: "La Sương tỷ, cấm chế này không có lực sát thương thật à?".

"Không thật chẳng lẽ giả?".

La Sương mất kiên nhẫn, dứt khoát nắm lấy tay sư muội mình kéo đi.

"Được rồi, tiểu nha đầu muội đừng có lo chuyện bao đồng nữa, mau theo ta hồi cung".

"Sư tỷ à, đợi một chút...!".

...

Tôn Tiểu Yến đã kêu, đã hô gọi, nhưng chả ích gì. Mặc nàng kêu gọi ra sao thì La Sương đều không đoái hoài gì tới, vẫn nhắm thẳng hướng tây mà bay đi. 

Cứ thế, chẳng bao lâu sau, Tuyết Linh Cung đã hiện ra trong tầm mắt...

...

Bên trong Tuyết Linh Cung, tại Đông viện. 

La Sương nhìn Tôn Tiểu Yến, bảo: "Tiểu nha đầu, sư phụ hiện đang bế quan luyện đan, chắc cũng ba bốn hôm nữa mới đi ra. Trong khoảng thời gian này muội đừng có lại chạy lung tung nữa đấy có biết không".

Tôn Tiểu Yến gật đầu: "Muội biết rồi mà".

La Sương vẫn chưa thấy yên tâm lắm, nàng quay sang bảo với Hàm Yên bên cạnh: "Hàm Yên, muội nhớ để mắt tới Tiểu Yến một chút".

"Sư tỷ, muội biết rồi".

...

Trông theo thân ảnh người vừa đi, Tôn Tiểu Yến thở phào một hơi: "La Sương tỷ lúc nào cũng đáng sợ hết a"."Khì...".

Hàm Yên nghe sư muội mình thốt ra mấy lời ấy, không nhịn được bật cười: "Tiểu Yến muội mà biết sợ sao?".

"Biết chứ".

Tôn Tiểu Yến rất nghiêm túc gật đầu: "Tính cả Đông viện này của chúng ta, làm gì có ai hung dữ giống như La Sương tỷ". 

"Ồ... Tiểu Yến muội gan thật, lại dám ở sau lưng nói xấu La Sương sư tỷ. Ta phải đi mách tỷ ấy mới được".

"Đừng a!".

Tôn Tiểu Yến đem cánh tay Hàm Yên níu lại, thành khẩn mà rằng: "Hàm Yên tỷ, tỷ đừng có mách La Sương tỷ mà. La Sương tỷ sẽ đánh muội đấy".

"Trẻ nhỏ làm sai, bị người lớn đánh vốn dĩ là nên a".

"Hàm Yên tỷ, muội sợ đau lắm... Sư tỷ, năn nỉ tỷ mà...".

Mặc dù biết rõ tiểu sư muội của mình chỉ là đang cố giả trang nhưng Hàm Yên cũng không nỡ trêu chọc thêm. Nàng cười bảo: "Được rồi. Lần này tạm tha cho muội".

"Hì hì... Muội biết Hàm Yên tỷ là người tốt mà!".

"Xuy... Câu này hôm nay muội đã nói đi nói lại bốn năm lần rồi đấy".

...

...

Đêm hôm ấy...

Trong phòng Tôn Tiểu Yến. 

Nếu là thường lệ, thời điểm này đèn ở đây đã sớm tắt, Tôn Tiểu Yến sớm đã lên giường. Thế nhưng hôm nay, Tôn Tiểu Yến vậy mà vẫn chưa đi ngủ. Lúc này, nàng đang cùng với sư tỷ Hàm Yên của mình chơi một trò chơi. 

Lại nói, cái trò chơi này, tính ra cũng có chút đặc biệt. Trò chơi này, nó không phải bất kỳ một loại phổ thông nào hết. Nó là do Tôn Tiểu Yến tự mình nghĩ ra. Quy tắc chơi như sau: Số người là hai, mỗi người lần lượt đặt lên những ô vuông trên bàn cờ một quân cờ, ai đặt đủ năm quân liên tiếp thẳng hàng sẽ thắng, bất kể ngang dọc. 

Lẽ dĩ nhiên, Tôn Tiểu Yến rất yêu thích cái trò chơi do mình tự nghĩ ra này, và thực tế thì nàng chơi cũng rất giỏi. Tính khắp cái Đông viện này, ngoại trừ sư phụ Tôn Sở Sở và sư tỷ La Sương của nàng ra thì chẳng ai có thể bì được nữa cả. Hàm Yên cũng không ngoại lệ. Chính bởi vậy mà suốt từ nãy giờ, Hàm Yên mới thắng ít thua nhiều, liên tiếp bị nàng đánh bại.

Hiện tại, ván này cũng là như thế. Hàm Yên đã lại mới thua thêm một lần nữa. 

"Hì hì... Hàm Yên tỷ, tỷ lại thua rồi".

Tôn Tiểu Yến vươn tay cầm lên bình rượu để sẵn trên bàn, rất vui lòng rót ra một ly đầy đưa cho sư tỷ mình: "Hàm Yên tỷ, rượu của tỷ đây".

"Tiểu Yến, có cần rót đầy tới như vậy không?" Hàm Yên nhìn ly rượu, có chút ngao ngán. 

Suốt từ nãy giờ, hễ cứ mỗi lần Hàm Yên nàng thua cũng đều bị tống cho một ly ăm ắp thế này. Nếu như chỉ là rượu bình thường thì không nói gì, đằng này, đây lại là một loại linh tửu rất mạnh. Sau khi uống mấy ly, bây giờ đầu óc Hàm Yên nàng đã bắt đầu có chút choáng váng rồi đấy.

Người ca thán kệ người ca thán, Tôn Tiểu Yến vẫn chả có biểu hiện nào cho thấy là sẽ nương tay. Trái lại, nàng còn cố tình khích tướng:

"Ồ... Hàm Yên tỷ, sư tỷ có phải là không uống nổi hay không? Chỉ cần tỷ bảo tỷ không uống nổi nữa, đã thua tâm phục khẩu phục, chấp nhận tôn muội làm sư trong cái trò này thì muội sẽ tha cho tỷ".
Hàm Yên vốn dĩ là đã sinh thoái ý, muốn bỏ cuộc, nhưng sau khi nghe được những lời nọ, nàng liền thay đổi chủ ý ngay. Nàng không cam a!

"Hừ! Ai nói ta không uống nổi? Đưa ly rượu đây!".

Miệng bảo đưa, nhưng Tôn Tiểu Yến còn chưa kịp đưa thì Hàm Yên đã tự mình vươn tay đoạt lấy. Chả chút do dự, nàng đem nguyên ly rượu trút hết vào trong họng, đánh "ực" một tiếng. 

"Bộp bộp bộp...".

Như thể muốn "cổ vũ" tinh thần cho sư tỷ mình, Tôn Tiểu Yến tặng ngay một tràng pháo tay, miệng khen: "Hàm Yên tỷ thật lợi hại! Lợi hại!". 

"Hứ...".

Xem chừng đã bị hơi men chi phối cảm xúc, Hàm Yên yêu cầu: "Tiểu nha đầu, chúng ta chơi thêm một ván nữa!".

Tôn Tiểu Yến cầu còn không được, lý gì lại từ chối. Nàng gật đầu ngay: "Được được. Chúng ta lại chơi tiếp".

Nói đoạn, nàng đem những quân cờ trắng đen đã đặt trước đó phân ra, chuẩn bị bắt đầu một ván mới. 

"Lần này để ta lên trước".

"Rút kinh nghiệm" từ những trận thua trước, Hàm Yên yêu cầu. 

Tôn Tiểu Yến thầm cười trộm, đáp ứng ngay: "Tốt. Hàm Yên tỷ cứ đi trước đi. Sư tỷ không cần phải nhường muội đâu".

"Đợi xem ta đánh bại muội thế nào".

Với quyết tâm phải giành được chiến thắng, Hàm Yên bốc lên một quân cờ trắng, đặt xuống giữa bàn cờ. 

"Tới lượt muội".

Tôn Tiểu Yến cũng nhanh chóng bốc lên một quân cờ đen rồi đặt xuống bàn cờ, sát ngay bên cạnh quân cờ trắng của Hàm Yên.

"Đến phiên ta".

...

Hàm Yên và Tôn Tiểu Yến cứ thế mà thay phiên đặt cờ, tỷ một quân muội một quân, chẳng mấy chốc mà bàn cờ đã dày đặc hai màu đen - trắng trộn lẫn vào nhau. 

Rồi...

"Hì hì...".

... một giọng cười quen thuộc cất lên. 

Tôn Tiểu Yến đặt xuống quân cờ trong tay, rồi chỉ vào một đường thẳng, nói: "Hàm Yên tỷ, muội lại thắng rồi".

"Sao... Sao có thể chứ...".

Chả buồn cảm thông hay chia sớt gì, Tôn Tiểu Yến cứ việc ta ta làm, vươn tay cầm lên bình rượu, rót đầy một ly.

"Hàm Yên tỷ, rượu của tỷ đây".

...

"Ực...".

...

"Thế nào? Hàm Yên tỷ đã tâm phục khẩu chưa? Hẳn là sợ rồi đi?".

"Ai nói?!".

Đã chẳng còn tỉnh táo nữa, Hàm Yên cáu mà rằng: "Chơi tiếp! Một ván nữa!".

Gian ý thoáng hiện lên trong đáy mắt, Tôn Tiểu Yến chiều theo: "Được thôi. Muội sẽ cho tỷ thêm một cơ hội nữa".

Và như vậy, một ván cờ mới lại được bắt đầu...

...

Hàm Yên đã rất cố gắng, nhưng trong cái trò chơi này, trình độ của nàng thật là vẫn kém xa Tôn Tiểu Yến. Bởi thế cho nên chuyện thua cuộc là không cách nào tránh khỏi. 

Tất nhiên, kẻ thua thì phải uống rượu phạt. Mà khi đã uống quá nhiều rượu... kết cục ra sao, thiết nghĩ chẳng cần nói thì ai cũng đều hiểu được. 

Hàm Yên, nàng hiện đã say. Tới độ không còn biết trời trăng mây gió chi nữa. 

"Phù ù... Rốt cuộc cũng ám toán thành công".

Tôn Tiểu Yến nhìn kẻ đang ngồi gục trên bàn, thở phào một hơi. 

Kế đấy, nàng đem Hàm Yên bế lên, hướng góc phòng phía đông tiến lại. 

Một mật thất mau chóng hiện ra.

Chương 492: Mang nam nhân về nhà

Một đỗi sau...

Từ bên trong mật thất, một thân ảnh từ tốn bước ra. Dáng hình này, y phục này... rõ ràng là Hàm Yên. Thế nhưng... Hàm Yên không phải đã bị chuốc say rồi sao?

"Hừm hừm...".

Tôn Tiểu Yến - kẻ hiện đang giả mạo Hàm Yên - khẽ hắng giọng. Nàng soi gương, chỉnh trang một chút rồi gật đầu, ra chiều vừa ý: "Như vầy chắc là sẽ không ai nhận ra đâu nhỉ".

"Hì hì... Tôn nữ hiệp, việc nghĩa không thể không làm, chúng ta mau đi thôi".

Nói đoạn, Tôn Tiểu Yến xoay người hướng cửa phòng bước ra, nhắm thẳng đại môn Tuyết Linh Cung mà đi...

...

Trải qua mấy con đường quanh co uốn lượn, Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng đã ra đến đại môn. 

Đang làm nhiệm vụ canh giữ, Lê Ngọc Chân - người đứng đầu đội ngũ ở đây - vừa trông thấy Tôn Tiểu Yến thì liền tiến lên chào hỏi: "Hàm Yên sư tỷ".

"Hàm Yên sư tỷ." Tiếp sau nàng, những người khác cũng đồng loạt khom lưng cúi đầu.

Trong hình hài Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến khẽ gật đầu: "Ừm".

Kế đó thì nói: "Sư phụ có chút việc sai ta đi làm. Các ngươi mau mở đại môn".

"Vâng".

Nghe bảo là việc của Tôn Sở Sở (danh tính sư phụ Hàm Yên), Lê Ngọc Chân dám đâu để chậm trễ, lập tức đem đại môn mở ra ngay. 

Phần mình, Tôn Tiểu Yến đương nhiên cũng sẽ không nấn ná thêm làm gì, vừa thấy đại môn mở ra thì liền nhấc chân bước qua. Chừng khi qua hết, nàng lập tức gọi ra phi kiếm, nhắm thẳng hướng đông nam bay đi.

...

Ở phía sau, đội ngũ trông coi cửa lớn thấy vậy thì có người không khỏi nghi hoặc. Nàng nói với Lê Ngọc Chân: "Ngọc Chân sư tỷ, Hàm Yên sư tỷ sao lại dùng phi kiếm nhỉ? Mấy lần trước tỷ ấy vẫn tự mình phi hành mà".

Không như sư muội mình, Lê Ngọc Chân nghĩ thoáng hơn: "Chắc là vì quãng đường rất xa nên Hàm Yên sư tỷ mới phải dùng phi kiếm để tiết kiệm linh lực".

"Ừm... Hằn là như vậy".

...

Những lời nghị luận sau lưng, Tôn Tiểu Yến nếu mà nghe được thì chắc sẽ ôm bụng cười phá lên mất. 

Quãng đường rất xa? Dùng phi kiếm để tiết kiệm linh lực?

Nào có a. Sở dĩ Tôn Tiểu Yến nàng dùng phi kiếm, nguyên do chỉ đơn giản là bởi... nàng vẫn chưa thể tự mình phi hành một cách trôi chảy được. Tu vị của nàng mới chỉ là luyện khí hậu kỳ thôi a. 

"Phù...".

Ngự trên phi kiếm, Tôn Tiểu Yến ngầm thở ra một hơi, thầm nghĩ: "May mà có linh đan trợ giúp, nếu không với tu vi luyện khí hậu kỳ của mình, e sớm đã bị phát hiện rồi".

"Hừm... Nghe Hàm Yên sư tỷ nói qua thì dược lực của loại đan dược này cũng không duy trì được lâu, phải nhanh lên mới được".

Nét mặt khẩn trương lên một chút, Tôn Tiểu Yến xuất thêm linh lực hòng đề thăng tốc độ cho phi kiếm dưới chân.

...

Trong màn đêm u tịch, Tôn Tiểu Yến một mình một kiếm cứ thế bay đi. 

Không thể không nói, việc mà nàng đang làm đây, nó thật sự khá là bốc đồng, lỗ mãng. Thiết nghĩ lúc này, chỉ cần vài con yêu thú nhảy ra, hoặc một hai tên tà tu xuất hiện, như vậy, mười mươi Tôn Tiểu Yến nàng sẽ liền gặp nguy. 

Một tên thái điểu luyện khí hậu kỳ thì bổn sự lại có được bao nhiêu? Đấy là còn chưa kể tâm cơ của nàng, nó vốn dĩ nông tới đáng thương, dùng để chơi đùa với người nhà còn được chứ muốn đối phó ngoại nhân mà nói... Dám cá sẽ hoàn toàn vô dụng.

Lúc này, cũng chỉ có thể cầu trời khẩn phật để Tôn Tiểu Yến nàng được bình an mà thôi.

...

Không rõ bởi do trời cao chiếu cố hay vì đất dày bảo hộ mà suốt quãng đường ngự kiếm phi hành, Tôn Tiểu Yến đã chẳng đụng phải một mối đe doạ nào cả. Nàng đã rất bình an đi đến đích. 

Lại nói, chỗ nàng vừa mới đáp xuống đây, nó cũng không lạ lẫm gì cho cam, rành rành là hang động ban sáng Tôn Tiểu Yến nàng đã dùng thần thức lần ra được. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn chính là được nàng và hai vị sư tỷ La Sương - Hàm Yên đem giấu bên trong hang động này....

"Không biết hắn tỉnh lại chưa nhỉ?".

Tôn Tiểu Yến đem phi kiếm cất vào giới chỉ, rồi bước thêm mấy bước. Dừng chân liền cầm một tấm phù lục giơ lên, quán thâu linh lực rồi hô khẽ:

"Khai!".

Gần như lập tức, ngay trước mặt nàng, từ khoảng hư không trống rỗng, một cửa động dần hiện ra. 

"La Sương tỷ nói cấm chế này cũng không có lực sát thương, chắc là sẽ không sao đâu".

Tôn Tiểu Yến hít sâu một hơi, lấy can đảm bước qua cửa động. Chừng qua xong mới nhẹ nhõm thở phào. 

"May mà La Sương tỷ cũng không có gạt mình".

...

Sau khi vuốt ngực trấn an tâm linh nhỏ bé của mình xong, Tôn Tiểu Yến liền tiếp cận thân ảnh Lăng Tiểu Ngư. 

Hắn hiện vẫn đang nằm bất động ngay đấy, trên người có khoác tạm một bộ y phục dạ hành, kiểu cách vốn của nữ nhân, tình trạng xem ra chẳng khác gì ban sáng.

"Còn chưa tỉnh sao?".

Tôn Tiểu Yến nhíu mày, cẩn thận tiến hành kiểm tra. 

Và, càng tra, càng xét, gương mặt của Tôn Tiểu Yến lại càng trở nên khó coi. 

"Kỳ quái. Linh lực của tên này tại sao bây giờ lại trở nên hỗn loạn như vầy nhỉ? Mạch tượng cũng rối nữa".

"Không được không được. Nếu cứ để hắn thế này thì hắn sẽ chết luôn cũng nên. Ta phải giúp hắn thôi".

Nghĩ sao làm vậy, Tôn Tiểu Yến nhanh chóng đem Lăng Tiểu Ngư dựng dậy. Tất nhiên lần này, "sự cố" như ban sáng đã không còn xảy ra nữa. Bởi lẽ, bộ y phục dạ hành đây, nó vốn đã được mặc vào hẳn hoi cho Lăng Tiểu Ngư chứ chẳng phải che hờ tạm bợ như ban sáng. 

Hiện tại, vấn đề không ở y phục, ở Lăng Tiểu Ngư mà là ở... Tôn Tiểu Yến. 

Tôn Tiểu Yến, nàng không thể giúp Lăng Tiểu Ngư bình ổn được. Mạch tượng, khí huyết trong người hắn, chút lực lượng của một tiểu tu sĩ luyện khí hậu kỳ như nàng căn bản là chẳng đủ kiểm soát. Đan dược nàng cho hắn uống cũng là như vậy, chẳng hiệu nghiệm tí nào.

...

Cố gắng một đỗi vẫn chỉ hoài công vô ích, Tôn Tiểu Yến đành phải thu tay. Theo thói quen, nàng chụm tay lại, dùng ngón trỏ ở hai bên trái phải vân vê nhau, miệng lẩm bẩm: "... Làm sao đây... Làm sao đây...".

"Tôn nữ hiệp à Tôn nữ hiệp, mau nghĩ cách đi nào".

... 

"Hay là chạy về gọi La Sương tỷ tới giúp nhỉ?".

"Mà không được. Hồi sáng La Sương tỷ đã tức giận lắm rồi, chắc chắn là sẽ không chịu giúp nữa đâu. Bây giờ mình mà chạy về kêu, có khi còn bị tỷ ấy bắt giam luôn... Phải nghĩ cách khác thôi".

...

"Haizz... Sao lại nghĩ không ra...".

...

Từ ngồi, Tôn Tiểu Yến bây giờ đã đứng. Nàng đi qua bước lại một hồi, miệng chợt reo lên: "A! Có rồi!".

"Ta nhớ chỗ sư phụ có một lọ linh đan rất thần diệu, không những có thể giúp tu sĩ ổn định thương thế, khang phục cơ thể mà còn giúp tẩm bổ thần hồn nữa. Lấy cho hắn uống khẳng định hắn sẽ liền tỉnh lại ngay".

Nếu như là bình thường, Tôn Tiểu Yến tuyệt sẽ chẳng đánh chủ ý lên đan dược của sư phụ mình làm gì. Thế nhưng lần này, trước mắt nàng lại đang có một người cần giúp đỡ. Tôn Tiểu Yến nàng đã lỡ thấy, cũng lỡ giúp rồi, lẽ nào lúc này đây lại bỏ mặc thôi không lý tới?

Lương tâm sẽ cắn rứt a. 

Trong lòng đã có chủ ý, Tôn Tiểu Yến chẳng chần chừ thêm, lập tức hướng cửa động bước ra. Nhưng, đi còn chưa được bao nhiêu bước thì chân nàng đã khựng lại. 

"Từ đây đến Tuyết Linh Cung khoảng cách cũng không ngắn, chạy đi chạy lại như vậy, sợ rằng thuốc ngụy tạo tu vi của ta sẽ hết tác dụng, sẽ bại lộ mất...".

"Phải làm sao đây...".

Một lần nữa, Tôn Tiểu Yến lại cảm thấy khó nghĩ. Tuy nhiên lần này, phương án giải quyết cũng rất nhanh liền xuất hiện. 

Mắt loé ánh tinh quang, Tôn Tiểu Yến đưa tay tháo xuống chiếc vòng cổ đang đeo. Đem chiếc bình hồ lô bằng ngọc tách khỏi vòng cổ, nàng điểm lên một đạo pháp quyết. 

Tức khắc, từ kích cỡ chỉ tầm ngón tay út, chiếc bình hồ lô đã biến to bằng đầu người. 

"May mà có ngươi".

Tôn Tiểu Yến nhanh tay tháo nắp bình hồ lô đang cầm ra, hướng mũi bình về phía Lăng Tiểu Ngư, miệng hô: 

"Thu!".

Tiếng hô của nàng vừa dứt, từ bên trong bình hồ lô, một cỗ hấp lực liền nổi lên, đem Lăng Tiểu Ngư hút vào. 

"Xong rồi".

Tôn Tiểu Yến đậy nắp bình hồ lô lại, rồi biến nó trở về hình dạng ban đầu. 

"Được rồi, bây giờ ta sẽ mang ngươi về Tuyết Linh Cung để chữa trị cho ngươi. Ngươi chịu ủy khuất một chút". 

Vài giây sau, từ cửa hang động, một phi kiếm ngự không mà lên, hướng thẳng Tuyết Linh Cung bay đi.

...

Tuyết Linh Cung trước giờ vẫn luôn ngăn cấm nam nhân, nay Tôn Tiểu Yến lại đem một nam nhân cất giấu, ý định mang về, lại còn muốn lấy trộm linh đan của sư phụ mình để cứu hắn, không thể không nói, việc làm này chính là chống lại cung quy, nếu mà bị phát hiện chắc chắn sẽ phải gánh lấy tội tình, hình phạt chỉ e còn chẳng nhẹ. 

Vì một tên nam nhân xa lạ mà đưa bản thân vào nguy hiểm, Tôn Tiểu Yến làm vậy liệu có đáng?

Khẳng định không đáng. 

Tôn Tiểu Yến, nàng rõ ràng quá ngốc. Lòng tốt của nàng, nó thật cũng nhiều quá rồi. 

Xem ra so với cái tuổi mười sáu của mình, tâm tính Tôn Tiểu Yến nàng còn kém xa. Người giống như nàng, thiết nghĩ khó lòng sống thọ. Nhất là trong bối cảnh tu tiên giới hiện đang ngày càng trở nên phức tạp...

Chương 493: Mang nam nhân về nhà (2)

...

"Ngọc Chân sư tỷ, kia... kia không phải là Hàm Yên sư tỷ sao?".

Canh giữ đại môn Tuyết Linh Cung, một cung nhân chợt chỉ tay lên trời, nói.

Theo hướng tay nàng chỉ, Lê Ngọc Chân và những người khác dõi mắt nhìn xem thì quả thấy từ hướng đông nam, có một thân ảnh đang ngự kiếm phi hành tiến thẳng về phía này.

Y phục kia, dáng hình ấy, chẳng Hàm Yên thì ai?

"Lạ thật. Hàm Yên sư tỷ sao mới đi đã về rồi...".

Nội tâm nghi hoặc, Lê Ngọc Chân đợi cho vị "Hàm Yên" sư tỷ kia đáp xuống thì hỏi: "Hàm Yên sư tỷ, sư tỷ đã làm xong nhiệm vụ rồi hả?".

"Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì?" Có lẽ đã quên, Tôn Tiểu Yến mới hỏi lại.

Hơi ngoài ý muốn, Lê Ngọc Chân nhắc: "Hàm Yên sư tỷ, chẳng phải lúc rời đi sư tỷ có nói phải làm việc gì đó cho Tôn trưởng lão...".

"À, phải phải...".

Tôn Tiểu Yến cuối cùng cũng đã nhớ ra. Sau mấy cái gật đầu liên tiếp, nàng nói: "Chuyện sư phụ căn dặn ta đã làm xong rồi, bây giờ về báo cáo".

"Được rồi, các ngươi cứ tiếp tục trông giữ đại môn, ta phải về Đông viện gặp sư phụ".

Tôn Tiểu Yến nói rồi liền nhấc chân bước đi, động tác khá là vội vàng.

"Hàm Yên sư tỷ hôm nay... sao cứ thấy có chút kỳ lạ thế nhỉ?".

...

Bởi nhận ra dược lực ngụy tạo tu vi đã sắp hết nên Tôn Tiểu Yến không thể không vội. Vừa khuất khỏi tầm mắt mấy người Lê Ngọc Chân là nàng lập tức chạy như bay về phòng mình.

Sau khi đóng sầm cửa lại, lúc này nàng mới vuốt ngực thở phào.

"Phù ù....".

"May mà ta nhanh chân, nếu không là tiêu đời rồi".

"Ai biết viên thuốc kia lại nhanh hết tác dụng như vậy chứ...".

Tôn Tiểu Yến đứng trấn an mình thêm một lúc thì hướng góc đông phòng tiến lại. Nàng đưa tay ấn mạnh lên một vị trí trên bức tường, tức khắc, lối vào mật thất liền hiện ra.

Đoạn đường khá chi ngắn ngủi nên rất nhanh Tôn Tiểu Yến đã đi đến đích. Căn phòng bí mật, nó đã hiện hữu ngay trước mặt nàng. Ở đây, vật dụng tuy không nhiều nhưng những thứ cơ bản thì vẫn có. Một chiếc giường, một chiếc chăn, hai cái gối, một bộ bàn ghế, vài bức tranh treo,... tính ra thật chẳng đến nỗi nào.

"May mà sư phụ ưu ái cho ta căn phòng này, nếu không thật là không biết phải làm sao".

Ngẫm lại, Tôn Tiểu Yến thật rất biết ơn sư phụ của mình. Từ nhỏ đến lớn, hầu như lúc nào sư phụ cũng đều dành cho nàng những thứ tốt nhất, luôn hơn hẳn những vị sư tỷ khác. Đối với nàng, bà giống như một người mẹ vậy.

Chỉ là... Ý nghĩ và hành động, đôi bên lúc này lại đang khá đối chọi nhau. Bởi lẽ, những việc mà Tôn Tiểu Yến đang làm đây, chúng chả có điểm nào là nghĩ cho Tôn Sở Sở - sư phụ nàng cả. Lợi ích, hết thảy đều thuộc về Lăng Tiểu Như.

Ngẫm... mới dại làm sao.

...

"Không nghĩ nữa không nghĩ nữa. Phải đi sắp xếp cái đã".Đứng ở giữa căn mật thất, Tôn Tiểu Yến lắc lư mấy cái, lắc xong thì hướng chiếc giường đặt sát bức tường đối diện tiến đến.

Trên giường, Hàm Yên sư tỷ của nàng hiện vẫn đang nằm bất động. Cơn say xem ra còn chưa thuyên giảm được bao nhiêu.

Lại nói, thân ảnh Hàm Yên đây, trừ bỏ sự mê man ra thì tình trạng cơ thể cũng là điều rất đáng quan ngại. Cơ thể nàng, nó đang bạo lộ trong không khí. Không phải một chút, không phải một phần mà là... gần như toàn bộ. Từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, y phục lúc này, sót lại duy cũng chỉ hai mảnh nội y mỏng manh mà thôi.

Thật... mới liếc qua là đã thấy "lạnh" rồi.

"Hàm Yên tỷ, trẻ nhỏ vô tri, sư tỷ đại nhân đại lượng, xin đừng chấp a." Cúi nhìn Hàm Yên loã lồ trần trụi, Tôn Tiểu Yến hơi áy náy nói.

Nói xong, nàng nhanh chóng đem bộ quần áo trên người mình cởi ra, rồi mặc vào cho Hàm Yên.

Tiếp đấy, lẽ tất nhiên, Tôn Tiểu Yến nàng sẽ chẳng thể nào lại bỏ rơi bản thân giống như cái cách đã đối xử với Hàm Yên được. Tay chân thoăn thoắt, nàng cầm lên bộ y phục của mình, năm bảy giây sau đã liền tươm tất gọn gàng.

Xong xuôi đâu đấy, lúc này Tôn Tiểu Yến mới đem chiếc bình hồ lô lấy ra.

Nàng tháo nắp bình hồ lô, miệng hô khẽ một tiếng. Tức thì, từ bên trong bình, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư bay ra, mau chóng biến về kích cỡ ban đầu.

Chẳng may, một "sự cố" nho nhỏ cũng theo đó mà phát sinh. Vị trí Lăng Tiểu Ngư được phóng thích, nó không phải dưới đất mà là trên giường. Nhưng, trên giường lúc này, Hàm Yên, nàng lại đang nằm. Trong khi đó, kích thước của chiếc giường, nó nào có rộng lớn gì cho cam?

Với diện tích nhỏ như vậy, thời điểm Lăng Tiểu Ngư hoàn nguyên kích cỡ, chuyện gì xảy ra lẽ nào còn cần phải nghĩ?

Thực tế, một sự đụng chạm đã xảy ra. Càng đáng nói hơn là sự đụng chạm này, nó...

Nữ dưới nam trên, mặt kề mặt, môi chạm môi, cái tư thế mới thân mật làm sao.

Trùng hợp ngẫu nhiên? Hay là do có kẻ cố tình?

Câu trả lời của Tôn Tiểu Yến nằm ở vế trước, chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Nàng cam đoan là như vậy, Tôn Tiểu Yến nàng không hề cố ý. Vừa rồi, nàng tùy tiện phóng thích thế thôi, ai mà ngờ...

...Sau một đỗi mắt "O" mồm chữ "A", Tôn Tiểu Yến rốt cuộc cũng lấy lại được năng lực phản ứng.

Nhưng...

Thay vì như người ta mau chóng sửa chữa "sai lầm", Tôn Tiểu Yến nàng lại ra chiều thích thú với cái "sai lầm" này của mình. Nàng cứ đứng đó, vừa áp tay lên má vừa tủm tỉm cười.

"Cái này hẳn là "hôn" nhau trong truyền thuyết đi?".

"Chậc... Cái cảnh này dám cá ngay đến người từng trải như La Sương tỷ cũng chưa thấy bao giờ... Hmm... Phải lưu lại mới được".

Nghĩ sao làm vậy, Tôn Tiểu Yến vội động thần niệm, tìm kiếm một hồi thì rút ra một xấp phù lục.

Nàng cầm lên một cái, rồi điểm một đạo pháp quyết.

Được kích phát, tấm phù lục liền sáng lên, tự phiêu phù giữa không trung, đem toàn bộ khung cảnh bên trong căn mật thất thu hết lại.

"Hì hì... Sau này lại có cái hay để xem rồi".

Tôn Tiểu Yến nghĩ đến viễn cảnh tương lai mà thích chí mãi không thôi. Ở cái nơi chỉ toàn nữ nhân và nữ nhân như Tuyết Linh Cung này, muốn chứng kiến một hình ảnh tương tự, sợ dù thêm trăm năm nữa cũng chưa có đấy.

"Xem ra Tôn nữ hiệp ta chuyến này làm người tốt cũng không có bị thiệt".

"Ưm... Giá mà ta có thể lưu hắn lại Tuyết Linh Cung luôn thì tốt biết mấy. Khẳng định sẽ rất vui...".

Dáng vẻ mơ màng, Tôn Tiểu Yến cứ vậy mà vừa "ngắm cảnh" vừa miên man nghĩ ngợi. Mãi cho tới khi... một tiếng "Ưm" nho nhỏ chợt cất lên.

Thanh âm kia, nó hình như là từ trong cổ họng Hàm Yên phát ra.

Thần tình đại biến, Tôn Tiểu Yến bật dậy, mở to mắt nhìn sang chiếc giường nơi đối diện...

...

"Phù... ù...".

"Không sao không sao... Chỉ là phản ứng trong lúc ngủ mê...".

Xác nhận xong tình hình, biết Hàm Yên sư tỷ của mình còn chưa thực sự tỉnh lại, Tôn Tiểu Yến mới thở phào một hơi.

Dù vậy, Tôn Tiểu Yến nàng cũng thôi không nhìn ngắm chi nữa. Để tránh xảy ra thêm một "sự cố" bất ngờ nào khác, nàng nhanh chóng tiến tới bên giường, đem Hàm Yên sư tỷ của mình bế lên.

Cũng chính lúc này, nàng mới nhớ đến một chuyện...

"Chết! Quên mất phải chữa trị cho hắn!".

Thần tình khẩn trương, Tôn Tiểu Yến lại đem Hàm Yên đặt xuống, tiến hành bắt mạch kiểm tra cho Lăng Tiểu Ngư.

"Hình như... Hình như so với trước lại càng thêm yếu nhược. Linh lực trong người cũng hỗn loạn hơn...".

"Không được không được! Phải mau đi lấy linh đan!".

Chương 494: Lăng tiểu ngư hồi tỉnh?

Nếu mà dư dả thời gian, Tôn Tiểu Yến khẳng định sẽ tự mở miệng để mắng cho bản thân mình một trận. 

Mang người ta về vốn dĩ là để cứu chữa, ấy thế mà chỉ vì một chút "sự cố" nho nhỏ phát sinh đã liền đem chính sự ném đi, suýt tí là hại chết người... 

"Tôn Tiểu Yến ngươi đúng là đồ ngốc mà!".

Cứu người như cứu hoả, Tôn Tiểu Yến nào dám đâu lãng phí thêm thời gian, vội vàng bế Hàm Yên ra khỏi mật thất, tiếp đến liền hướng tư phòng của sư phụ mình chạy lại. 

...

Bình thường, Tôn Sở Sở vốn ưa yên tĩnh nên chỗ ở của mình, nàng rất không thích cung nhân đến gần, kẻ canh giữ lại càng tuyệt nhiên không có. Nói cách khác, sau khi bế quan luyện dược thì lúc này, tư phòng của nàng đã chẳng còn ai nữa. 

Rõ ràng là cơ hội tốt để ra tay. 

...

Vốn là đệ tử được Tôn Sở Sở thương yêu nhất, thường ngày lại thích chạy tới chạy lui nên việc Tôn Tiểu Yến có mặt ở tư phòng sư phụ mình, chuyện ấy tính ra cũng rất đỗi bình thường. Bởi vậy, người ngoài sáng lẫn kẻ trong tối, hết thảy đều chẳng một ai sinh nghi. 

Phần mình, Tôn Tiểu Yến cũng tự ý thức được điều đó. Thành ra trừ bỏ La Sương, nàng chả kiêng kỵ ai nữa cả. Cứ việc ta ta làm, Tôn Tiểu Yến nàng thoăn thoắt bước đi, rất nhanh đã liền có mặt bên trong tư phòng của sư phụ. 

Dựa theo trí nhớ có sẵn, vừa đóng cửa phòng, Tôn Tiểu Yến lập tức hướng bức tường phía bắc tiến lại. Nàng đem bức hoạ đang treo trên tường kéo lệch sang bên trái hai lần, kế đấy lại kéo sang bên phải hai lần, cuối cùng thì kéo mạnh xuống phía dưới một lần.

Một mật thất rất nhanh liền hiện ra. 

...

Dễ thấy, đối với cơ quan, cấm chế bên trong căn phòng sư phụ mình, Tôn Tiểu Yến vô cùng quen thuộc. Hẳn lúc bình thường, Tôn Tiểu Yến nàng cũng hay được sư phụ nắm tay mà chỉ bảo.

Thực tế, nó lại một lần nữa chứng minh cho điều đó. 

Mới tiến vào bên trong mật thất, lúc này Tôn Tiểu Yến đã quay trở ra. Trước sau tổng gộp, thời gian thậm chí còn chưa đầy chục giây. 

Rõ ràng, không chỉ cấm chế, cơ quan ở ngoài phòng mà ngay cả những ngóc ngách bên trong mật thất Tôn Tiểu Yến nàng đều sớm đã tường minh.

"Có Thủy Nguyệt Hoàn này của sư phụ chắc chắn sẽ cứu được hắn".

Tôn Tiểu Yến rất đỗi tin tưởng cầm viên đan dược vừa lấy bước nhanh ra khỏi phòng...

...

Lát sau. 

Bên trong tư phòng của mình, nơi mật thất.Tôn Tiểu Yến đem viên đan dược mà mình mới lấy được từ chỗ sư phụ ra, cho vào miệng Lăng Tiểu Ngư, giúp hắn nuốt xuống. 

Tiếp đấy, vì muốn để đan dược mau chóng phát huy công hiệu, nàng lại dựng Lăng Tiểu Ngư dậy, ngồi xếp bằng sau lưng hắn, dùng linh lực thay hắn luyện hoá.

Quá trình này duy trì trong khoảng nửa giờ thì kết thúc. Nhưng không phải bởi đan dược đã hoàn toàn được cơ thể Lăng Tiểu Ngư hấp thụ mà là vì... Tôn Tiểu Yến, nàng mệt. 

Cũng chẳng có gì khó hiểu. Dẫu sao tu vi hiện tại của Tôn Tiểu Yến nàng vẫn mới chỉ là luyện khí hậu kỳ, trong khi đó, cơ thể Lăng Tiểu Ngư lại nào phải của thường nhân, kiểm soát được mới là lạ. 

Thực chất, suốt từ nãy giờ, Tôn Tiểu Yến nàng đã chẳng trợ giúp được chi hết. Hoàn toàn trái lại, sự cố gắng của nàng chỉ càng khiến cho quá trình hấp thu dược lực của Lăng Tiểu Ngư bị gián đoạn mà thôi. 

Hãy xem. Kể từ lúc Tôn Tiểu Yến nàng thu công, dược lực của Thủy Nguyệt Hoàn đã được cơ thể Lăng Tiểu Ngư luyện hoá nhanh hơn rất nhiều. Tốc độ phải gọi là... thần tốc. Vài giây bất quá, hết thảy đều đã được hấp thu. 

Điều bất thường ấy, Tôn Tiểu Yến tất nhiên vẫn còn chưa biết được. Hiện nàng còn đang ngồi thở hổn hển, nhíu mày nghi hoặc.

"Kỳ quái thật. Tại sao luyện mãi mà thuốc vẫn còn nguyên?".

Cúi xem kẻ đang nằm bên cạnh, Tôn Tiểu Yến ra chiều bất mãn: "Cái tên này cũng không khỏi cứng đầu quá đi. Đã hôn mê như vậy rồi mà còn chống đối người ta".

Ngoài miệng thì trách nhưng trong lòng mình, Tôn Tiểu Yến lại đang rất lo lắng cho Lăng Tiểu Ngư. Chả bởi thế mà vừa mới nói xong, Tôn Tiểu Yến nàng đã liền bắt mạch kiểm tra đó thôi.

...

"Di!".
Chưa xem chưa biết, Tôn Tiểu Yến vừa mới xem, miệng tức thì thốt ra một tiếng đầy kinh ngạc. 

Viên Thủy Nguyệt Hoàn mà nàng đưa vào cơ thể Lăng Tiểu Ngư, giờ phút này đã chẳng còn chút tăm hơi nào nữa. Toàn bộ dược lực đều đã bị hấp thu sạch sẽ. 

Nhưng... mới một phút trước, đan dược rõ ràng là vẫn còn nguyên kia mà? 

Một lần nữa, bằng đôi mắt ngập tràn nghi hoặc, Tôn Tiểu Yến cúi nhìn tên nam nhân đang nằm bên cạnh. 

...

"Cái tên này đúng là kỳ quái. Ngay cả Thủy Nguyệt Hoàn mà loáng cái đã liền tự mình luyện hoá xong, thật không biết ngươi có phải người không nữa".

"Mà thôi. Hấp thu được là tốt rồi...".

Hoài nghi đến nhanh rồi cũng đi nhanh, Tôn Tiểu Yến đem hai chữ "tại sao" kia ném ra sau đầu. Môi nở nụ cười thuần lương, nàng vui vẻ mà rằng: "Nam nhân, ngươi phải biết ơn ta đấy nhé. Lần này nếu không có ta phát hiện ra ngươi, sau đó lại âm thầm trở lại kiểm tra, rồi mang ngươi về đây, lấy đan dược cho ngươi uống thì tính mạng của ngươi khẳng định sớm đã tiêu tùng rồi".

"Ngươi nói xem, Tôn Tiểu Yến ta có phải là rất tốt không? Ngươi gọi ta hai tiếng nữ hiệp hẳn cũng không quá đi?".

...

Những lời của Tôn Tiểu Yến, xét ra thì cũng thoả đáng lắm. Nàng là người tốt, cái đấy vốn chẳng cần bàn cãi. Có điều, ngoài cái danh hiệu "người tốt", "nữ hiệp" theo như lời nàng ra thì mấy chữ "ngốc nghếch", "dại dột", nếu mà dùng thiết nghĩ cũng chả sai đi đằng nào. 

Một kẻ lai lịch bất minh, lại còn thân trần như nhộng nằm ngất giữa cánh rừng hoang vu, ngẫm thôi cũng thấy đáng ngờ lắm rồi. Đối với một kẻ như thế, lựa chọn bỏ qua giống như La Sương mới là hợp lý nhất. Ai lại như Tôn Tiểu Yến nàng, không chỉ giúp đỡ ngoài đường mà còn mang luôn về nhà để cứu trị...

Giả sử, kẻ đang được nàng cứu giúp, hắn vốn là một người xấu thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như hắn bất ngờ tỉnh lại?

Cần biết, ở Tuyết Linh Cung này, trừ Tôn Tiểu Yến nàng ra thì chẳng còn ai biết tới sự tồn tại của hắn nữa cả. 

...

Hễ phàm người biết suy nghĩ, tin tưởng ai cũng đều nhận ra được nguy cơ tiềm ẩn từ Lăng Tiểu Ngư, rằng cứu trị cho hắn, hồi báo chưa chắc đã phải chuyện gì tốt lành. Khổ nỗi, Tôn Tiểu Yến, nàng đâu có nghĩ được nhiều tới vậy. Cái nàng thấy chỉ là một kẻ đang bị thương, cần được cứu giúp; mà Tôn Tiểu Yến nàng, nàng lại là người có khả năng ra tay giúp đỡ. Vậy nên... nàng cứu hắn. 

Không toan tính, chẳng chút đắn đo, nghĩa cử âu cũng đủ gọi là cao thượng. Nhưng, người tốt chưa chắc đã được báo tốt. Ân tình của nàng, Lăng Tiểu Ngư đón nhận ra sao còn rất khó nói. Bởi lẽ, sau trận đại chiến cùng Minh Tôn, Chu Tước và Vũ, Lăng Tiểu Ngư hắn bây giờ là ai, là hắn, hay vẫn là vị chí tôn tới từ thiên ngoại kia, hiện vẫn còn là ẩn số. Mọi thứ phải chờ hắn tỉnh lại thì mới biết được.

Và, cái ngày đó, nó chẳng quá lâu...

Bên trong mật thất, sau một hồi ngồi "tâm sự" thì lúc này Tôn Tiểu Yến đã quyết định rời đi. Nhưng tại thời điểm nàng toan đứng lên thì...

Cánh tay nàng, nó chợt bị người níu lại.

Chương 495: Thức giấc

Hai mắt mở to, người khựng lại, Tôn Tiểu Yến phải mất mấy giây mới có thể định thần. Nàng chầm chậm xoay đầu, rồi cúi xuống.

Quả như cái cảm giác truyền về não bộ, cổ tay nàng, nó thực là đang bị người nắm giữ. 

"Ngươi... ngươi tỉnh rồi hả?".

Không ai hồi đáp. 

Trên chiếc giường vừa đủ tiện nghi, Lăng Tiểu Ngư hiện vẫn nằm yên bất động, hai mắt nhắm nghiền. 

"Chưa tỉnh sao?".

Tôn Tiểu Yến lần nữa liếc qua cánh tay mình, đang tính nói thêm gì đấy thì... "Soạt" một tiếng, mấy ngón tay của Lăng Tiểu Ngư, toàn bộ đều đã buông ra.

"Cái này...".

Tôn Tiểu Yến đứng gãi đầu, thần tình mờ mịt. Nàng có chút khó hiểu a. 

"Để kiểm tra xem nào".

...

Tôn Tiểu Yến ngồi xuống tỉ mỉ tra xét một lúc, cuối cùng kết luận: "Chắc là do công dụng của thuốc nên đã bắt đầu có dấu hiệu thanh tỉnh".

"Ừm. Nhất định là như vậy".

...

"Được rồi. Nam nhân ngươi cứ an tâm nằm tịnh dưỡng ở đây đi. Bây giờ ta phải ra ngoài, nếu không để Hàm Yên tỷ phát hiện ra là chúng ta sẽ tiêu đấy".

Tôn Tiểu Yến nói xong liền đứng dậy, hướng bên ngoài phòng mình bước ra...

"Yến cô cô..." Ngay khi cửa mật thất vừa đóng lại thì từ miệng Lăng Tiểu Ngư, ba tiếng yếu ớt bỗng chợt cất lên. 

...

...

Sáng hôm sau. 

Vẫn là bên trong căn phòng, nhưng thay vì Tôn Tiểu Yến thì chủ nhân căn phòng này, đấy lại là Hàm Yên. 

Giờ phút này, Hàm Yên chính là đang bất động trên giường mình. Quần áo, tóc tai, tính ra cũng chẳng phải gọn gàng gì lắm. 

Cũng đúng thôi. Tối qua Hàm Yên nàng say tới như vậy, ngay đến trời trăng mây gió còn chả biết thì làm sao mà tự chủ được hành vi của mình. Có lăn qua lộn lại một chút thì cũng bình thường. 

Bất thường, hoạ chăng là một người khác. Tiểu sư muội, cũng là thủ phạm đã biến Hàm Yên nàng thành ra bộ dạng đầu bù tóc rối như bây giờ: Tôn Tiểu Yến. 

Mọi khi, Tôn Tiểu Yến vẫn thường xuyên dậy trễ, đợi cho mặt trời lên cao thì nàng mới chịu ló đầu ra khỏi chăn. Thức sớm, trừ phi có người tới kêu gọi. Ấy thế mà hôm nay, trời còn chưa sáng hẳn, Tôn Tiểu Yến nàng đã xếp chăn rửa mặt rồi. Đã vậy, vệ sinh xong, nàng còn dư dả thời gian mà chạy qua xem Hàm Yên sư tỷ của mình nữa. 

Câu nói "có tật giật mình", ngẫm thật chẳng sai. 

...

"Ưm...".

Hơi men còn chưa dứt, nằm trên giường, Hàm Yên cựa quậy, ưm khẽ một tiếng. Theo động tác huơ tay của nàng, một tiếng cười be bé cũng cất lên. 

Chủ nhân tiếng cười, khỏi phải nghĩ, đương nhiên là Tôn Tiểu Yến. Lúc này, vị Tôn nữ hiệp này chính là đang bày trò nghịch ngợm, dùng tóc của mình chọc phá người khác. 

Lặng yên vài giây, không thấy Hàm Yên cựa quậy chi nữa, Tôn Tiểu Yến mới lại tiếp tục trò chơi của mình. Mấy sợi tóc một lần nữa được nàng huy động, dùng chúng ngoáy mũi Hàm Yên. 

"Ư...".

Phản ứng lại, Hàm Yên dùng cả hai tay xua đi, cố mở mắt. 

"Hmm... Tiểu Yến?".

"Hì hì... Hàm Yên sư tỷ, chào buổi sáng?".

"Sáng?".

Hàm Yên nghi hoặc đảo mắt nhìn quanh. Chừng khi nhận ra tình cảnh, nàng liền tỉnh ngủ luôn. 

"Tiểu Yến, tối qua...".

Chẳng đợi cho Hàm Yên nói hết câu, Tôn Tiểu Yến đã nhanh miệng đem đầu đuôi thuật lại: "Tối qua Hàm Yên tỷ đã uống say a. Ừm, chuyện là như vầy. Tối qua hai chúng ta chơi đánh cờ, ai thua thì bị phạt rượu. Hàm Yên tỷ đánh không lại muội, ván nào cũng thua, mà càng thua thì càng đòi đánh, thành ra cuối cùng đã say bí tỉ, nằm bất động luôn".
"Ta say sao...".

Hàm Yên lấy tay xoa đầu, hỏi: "Vậy sau đó thế nào?".

"Sau đó? Tất nhiên là muội đã bế tỷ về phòng rồi đắp chăn cho tỷ rồi".

"Là Tiểu Yến muội đưa ta về phòng?".

Hàm Yên có chút nghi hoặc: "Tiểu Yến, sao muội không để ta ngủ lại đó luôn?". 

"Ngủ lại đó?".

Tôn Tiểu Yến xua tay: "Hàm Yên tỷ, tỷ cũng biết đấy, giường của muội đâu có lớn, trong khi tỷ thì...".

Lấy tay chỉ vào mớ chăn gối lộn xộn trên giường Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến nói hết lời còn dang dở: "Tỷ tự mình xem đi. Một mình một giường mà tỷ còn huơ loạn như vầy, nằm chung một chỗ với tỷ, muội làm sao mà ngủ được chứ".

Đã hiểu ra vấn đề, Hàm Yên khó tránh có chút xấu hổ. Nhất là khi xem qua bộ dạng đầu bù tóc rối của mình. 

Mau chóng chỉnh lại đầu tóc, Hàm Yên hỏi nhỏ: "Tiểu Yến, ừm... Tối qua, sau khi ta uống say, ta có làm gì khó coi không?".

"Có a".

"Là chuyện gì?".

"Hôn".

"Hôn?" - Hàm Yên khá là ngoài ý muốn - "Ta... ta hôn? Mà... hôn ai?".

"Thì tỷ hôn...".

Tôn Tiểu Yến vốn định nhắc đến tên nam nhân mình mang về, nhưng nghĩ lại phải giữ bí mật nên vội thay lời: "... Thì hôn muội chứ hôn ai".

"Ta hôn muội?".

Mặt Hàm Yên nghệch ra, thần tình hoạt kê đến lạ. 

Đành rằng Tuyết Linh Cung có quy định ngăn cấm cung nhân phát sinh tình cảm với nam nhân, đành rằng ở đây từ trên xuống dưới đều chỉ hiện hữu duy mỗi nữ nhân, nhưng... Nữ nhân hôn nữ nhân, cái này cũng không khỏi...

"Hừm...".

Hàm Yên khẽ hắng giọng, nhìn tiểu sư muội mình căn dặn: "Tiểu Yến, chuyện này muội không được nói cho người khác nghe, biết chưa?".

"Tại sao lại không được nói?".

"Thì...". 
Tôn Tiểu Yến càng tỏ ra ngây thơ bao nhiêu thì Hàm Yên lại càng khó xử bấy nhiêu. Nàng ấp a ấp úng mãi một hồi mới hoàn thành nốt câu nói: "... Tiểu Yến, nữ nhân hôn nữ nhân, cái đó... cái đó rất kỳ cục. Người khác biết chuyện sẽ cười chúng ta đó!".

"Nhưng muội có làm gì đâu." - Tôn Tiểu Yến chằng cho là đúng - "Người ta có cười thì cũng là cười Hàm Yên tỷ chứ. Cái đó dính líu đến tỷ mà".

"Ta...".

Hàm Yên buộc lòng phải xuống nước nài nỉ: "Tiểu Yến, coi như ta xin muội đi có được không? Làm ơn đừng có đem chuyện này nói ra ngoài...".

Gian ý hiện lên trong đáy mắt, Tôn Tiểu Yến ra điều kiện: "Thôi được, nếu Hàm Yên tỷ đã nói vậy thì muội sẽ giấu kín. Nhưng mà... tỷ phải đáp ứng muội một chuyện".

"Là chuyện gì?".

Tôn Tiểu Yến rướn người về phía trước, kề miệng nói nhỏ vào tai sư tỷ mình.

...

Cũng không biết Tôn Tiểu Yến đã nói những gì, chỉ thấy sau khi nghe xong, chân mày Hàm Yên đã liền nhăn lại.

"Tiểu Yến, chuyện này...".

"Hàm Yên tỷ không được từ chối a. Nếu mà tỷ từ chối thì muội sẽ lập tức đi nói cho mọi người biết là tối qua sư tỷ nhân lúc say rượu mà cưỡng hôn muội".

C-Cưỡng hôn?

Hàm Yên thật là khóc không ra nước mắt. 

Bất đắc dĩ, vì không muốn thanh danh bao năm của mình bị hủy đi trong thoáng chốc, Hàm Yên đành phải cắn răng thoả hiệp.

Trong lòng mình, nàng âm thầm oán trách: "Ai nói tiểu nha đầu này khờ khạo chứ? Rõ ràng rất ranh ma mà!".

...

...

Xử lý xong phía Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến liền vui vẻ lui gót trở về. Thăm nom Lăng Tiểu Ngư một chút, chừng xác nhận hắn còn chưa chính thức hồi tỉnh, lúc này nàng mới rời khỏi mật thất, chiếu theo thường lệ mà đi luyện công. 

Nhưng, không như La Sương, không như Hàm Yên, Tôn Tiểu Yến nàng chẳng có bao nhiêu nỗ lực cả. Từ sáng đến chiều, đa số thời gian của nàng đều là ngồi ngắm mây trời thôi. 

Biết sao được. Bản tính nàng từ nhỏ đã vậy, vốn đâu có thích tu luyện gì. Nếu không, dựa vào tư chất của nàng, hôm nay sớm đã tiến vào trúc cơ rồi chứ há đâu vẫn giậm chân ở cảnh giới luyện khí hậu kỳ. 

Người lười là không thể trông mong đấy. 

...

...

Buổi chiều.

"Oáp...".

Dọc theo hành lang, trên con đường quen thuộc dẫn về phòng mình, Tôn Tiểu Yến vừa đi vừa ngáp. Miệng lẩm bẩm: "Cũng tại tối qua thức khuya nên bây giờ mới mệt mỏi như vầy. Phải về ngủ sớm mới được".

...

Bộ dáng uể oải, Tôn Tiểu Yến đi thẳng một mạch về phòng. Nhưng, thay vì đánh liền một giấc như dự định thì nàng đã đổi ý. 

Chân tiến đến góc phòng phía đông, nàng đem mật thất mở ra. 

...

"Vẫn chưa tỉnh sao?".

Tôn Tiểu Yến có hơi thất vọng nhìn kẻ đang nằm trên giường: "Cái tên này sao lại còn chưa chịu tỉnh chứ? Lẽ nào thần hồn đã thật bị tổn thương?".

Trong lòng mình, Tôn Tiểu Yến thật là không mong đợi điều đó tí nào đâu. Thần hồn thương tổn, đừng nói Tôn Tiểu Yến nàng, cho dù có là La Sương sư tỷ của nàng cũng vô phương cứu trị đấy. 

"Chắc ngươi không xui xẻo tới vậy chứ?".

Một bộ quan tâm, Tôn Tiểu Yến nâng tay đem đặt lên trán Lăng Tiểu Ngư. 

Chính tại lúc này, dưới tay nàng một chút, một đôi mắt chậm rãi mở ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau