TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 486 - Chương 490

Chương 486: Tàn Cục Rối Ren (2)

"Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù là Thao Thiết, Lăng Tiểu Ngư kia là hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư, không phải hôm nay thì tất ngày mai, sớm hay muộn bọn họ rồi cũng sẽ thức tỉnh, sẽ đem đến tai ương cho thương sinh thiên hạ".

"Vậy nên theo như ý ngươi thì những gì thiên hạ chính giáo đã làm, đấy là đúng ư?". 

"Dương Tiểu Ngọc...".

"Đủ rồi!" Dương Tiểu Ngọc đem lời Chu Tước đánh gãy.

"Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Chu Tước ngươi cứ về mà bảo hộ thương sinh của ngươi, Dương Tiểu Ngọc ta sẽ tự tìm lấy công đạo cho mình".

"Dương Tiểu Ngọc, ngươi thật muốn ta phải ra tay sao?".

Dương Tiểu Ngọc lặng lẽ siết tay, lạnh lùng nhếch môi: "Ra tay? Hừ... Vốn ta còn muốn tạm gác lại để tập trung tìm kiếm Tiểu Ngư, nhưng nếu ngươi đã nói như vậy...".

Khí thế nhanh chóng đề thắng, Dương Tiểu Ngọc nói hết những lời còn dang dở: "... Hôm nay để ta thay Tiểu Ngư đòi lại công đạo. Trước Chu Tước ngươi, sau sẽ đến quỷ diện nhân, thiên hạ chính giáo!".

Chữ cuối cùng vừa ra hết cũng là lúc Dương Tiểu Ngọc triển khai hành động luôn. 

Bằng tốc độ chẳng khác gì thuấn di, nàng lao thẳng về phía Chu Tước, mạnh mẽ tấn công. 

...

"Ba!".

"Ba!".

"Dương Tiều Ngọc! Sự hi sinh của Minh Tôn, tánh mạng của muôn vạn sinh linh lẽ nào đều không có chút ý nghĩa gì với ngươi?!".

"Ý nghĩa?".

"Ba! Ba!".

Dương Tiểu Ngọc vừa đánh vừa nói: "Người có ý nghĩa nhất với ta chính là bị thế nhân này nhẫn tâm vùi dập!".

"Ta muốn các ngươi phải trả giá!!".

... 

"Ba!".

"Ba!".

...

Dương Tiểu Ngọc càng đánh càng hung hăng, lực lượng xuất ra càng lúc càng nhiều, buộc cho Chu Tước phải gồng mình lên mà ứng phó. Thực lòng, Chu Tước rất không muốn cùng với Dương Tiểu Ngọc đi đến bước này, ta sống ngươi chết. Bởi nói thế nào thì Dương Tiểu Ngọc cũng coi như một nửa của Vũ. Trong thiên địa này, có thể tiếp tục cùng Chu Tước nàng gánh vác trọng trách bảo hộ thương sinh cũng duy mỗi Vũ và "vị ấy".

Hôm nay, Minh Tôn đã nằm xuống, Lăng Tiểu Ngư lại chưa thể xác minh sống chết, Thao Thiết cũng chưa hoàn toàn bị tiêu diệt, rồi thêm cả mối hoạ Cung Đâu gì kia nữa... Có rất nhiều điều khiến cho Chu Tước nàng phải bất an lo ngại. 

Ngẫm, nếu nàng và Dương Tiểu Ngọc đi đến kết cục một mất một còn, hoặc là lưỡng bại câu thương, thiên hạ ngày sau lấy ai ra mà chống đỡ đây? Một mình "vị ấy" liệu có đủ sức ngăn chặn tai ương?

"Không được. Đây không phải lúc để ta và Dương Tiểu Ngọc tranh đấu".

"Vị ấy hôm nay còn chưa thức tỉnh, bậc chí tôn kia sống chết còn chưa thể xác minh, hoạ Thao Thiết vẫn nguyên đó...".

"Thôi vậy. Trước mắt ta cần phải tranh thủ thời gian trợ giúp vị ấy thức tỉnh, chuyện khác đành để sau. Có như vậy mới đảm bảo được phần nào sự bình an cho cõi thiên địa này".

Và như thế, vì chu toàn đại cục, Chu Tước cuối cùng đi đến quyết định ngưng chiến, hoá thành một đạo hồng quang bay khỏi núi Bạch Lộ, rời xa tổng đàn Huyết Sát Giáo - nơi hiện đang lưu giữ mấy người Chu Đại Trù, Gia Gia, kiếm linh Thiên Tà...

"Hừ...".

Trông theo đạo hồng quang vừa mới bay đi, ngự giữa hư không, Dương Tiểu Ngọc chau mày hừ khẽ. Dù vậy, nàng chẳng đuổi theo. 

Thông qua ký ức của Vũ và sự cảm nhận của riêng mình, Dương Tiểu Ngọc thừa hiểu dẫu có truy đuổi, có tiếp tục đánh xuống thì cũng chẳng lợi lộc chi. Thực lực của Chu Tước vốn dĩ là không kém hơn nàng, đánh đến cuối cùng mà nói... kết quả chắc chắn là lưỡng bại câu thương.

Giống như Chu Tước, tạm thời Dương Tiểu Ngọc nàng vẫn chưa muốn điều đó xảy ra. Trước mắt, mục tiêu của nàng là truy tìm tung tích Lăng Tiểu Ngư, xác minh xem sinh tử của hắn. Nếu hắn sống thì đương nhiên rất tốt, Dương Tiểu Ngọc nàng sẽ rất vui mừng đón nhận. Tuy nói hôm ấy Lăng Tiểu Ngư đã thức tỉnh, làm chủ thân thể là vị chí tôn tới từ thiên ngoại kia, nhưng... nàng vẫn hy vọng. 

Nàng nhớ, ở tại khoảnh khắc kia, khi nguyên thần của Vũ tiến vào thức hải Lăng Tiểu Ngư, giống như Vũ, thần hồn của Lăng Tiểu Ngư cũng bị tác động mà sinh ra dị trạng. Biết đâu chừng... một kỳ tích khác đã xảy ra. 

"Tiểu Ngư, ngươi nhất định sẽ không sao đâu phải không?".Ánh mắt bỗng chợt trở nên xa xăm, trong cái nhìn vô định, Dương Tiểu Ngọc thều thào khẽ thốt. 

Dẫu biết cơ hội mong manh nhưng Dương Tiểu Ngọc nàng vẫn muốn hi vọng. Nàng muốn tin Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn còn sống, rằng cũng như nàng, hắn có thể tách khỏi người kia, có thể làm chủ bản thân mình. 

Còn bằng tất cả chỉ là ảo mộng, vậy thì... Khi giấc mộng kia tan vỡ, Dương Tiểu Ngọc nàng sẽ bất chấp tất cả, vì hắn mà lùng giết quỷ diện nhân, diệt đi chính giáo, thậm chí là cả Chu Tước. 

...

...

Chu Tước lẫn Dương Tiểu Ngọc, một người thì muốn chu toàn đại cục, một người thì muốn trước hết tập trung tìm kiếm, ai cũng đều có dự định mà bản thân cho là thoả đáng nhất. Bọn họ mặc dù có đôi lúc xảy ra xung đột, lẫn nhau tranh đấu, thế nhưng rốt cuộc vẫn biết điểm dừng, không để dẫn đến cục diện lưỡng bại câu thương.

Chính vì lẽ đó, theo ngày tháng trôi xuôi, dưới sự ảnh hưởng của hai người bọn họ, tu tiên giới mới dần hình thành nên thế cân bằng vi diệu, phân làm hai đại thế lực:

Chính giáo nằm dưới sự bảo hộ của thần điểu Chu Tước, tông môn lớn nhỏ đều tập trung hết về phía nam, hợp thành một khối liên minh thống nhất, tất cả lấy Thiên Kiếm Môn làm lãnh tụ. Trong khi ấy, bên phía tà đạo thì toàn bộ đều kéo đến Bạch Lộ Sơn, trở thành thế lực phụ thuộc vào Huyết Sát Giáo, xem Dương Tiểu Ngọc như đấng thần linh che chở cho mình. 

Tất nhiên, hết thảy đều chỉ là thế nhân suy, thế nhân nghĩ. Chứ Chu Tước và Dương Tiểu Ngọc, hai người bọn họ nào có quan tâm gì đến địa vị của mình trong mắt thế nhân. 

Với Chu Tước, tất cả chỉ là bổn phận, là trách nhiệm. Còn với Dương Tiểu Ngọc, mọi thứ đều là vì tình cảm cá nhân mà thôi.

Chính - tà tranh đấu, ai thèm quan tâm chứ? Dương Tiểu Ngọc nàng chỉ muốn Lăng Tiểu Ngư còn sống, có thể mau chóng tìm ra hắn thôi...

...

Dương Tiểu Ngọc là vậy, ngoài chuyện của Lăng Tiểu Ngư thì chẳng còn bận tâm gì khác nữa. Với chút hi vọng, nàng cùng với Gia Gia, với thế lực của Huyết Sát Giáo chia nhau tìm kiếm. 

Trong khi đó, tại địa phận Thiên Kiếm Môn, trên núi Ngũ Đài...

Giống như Dương Tiểu Ngọc, ở đây cũng có một người rất quan tâm đến Lăng Tiểu Ngư, cũng đêm ngày ra sức kiếm tìm. Tên của nàng là Lăng Thanh Trúc. 

Nói một chút. Hoàn cảnh của Lăng Thanh Trúc hôm nay, tính ra khá là đặc biệt. Nàng bây giờ đã không còn là môn nhân Thiên Kiếm nữa rồi. Căn nguyên chuyện này, hết thảy cũng là vì Lăng Ngọc Yến, Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù.

Thời điểm được trao trả tự do, biết được đầu đuôi cớ sự, hay tin Lăng Ngọc Yến đã chết, đệ tử Chu Đại Trù hoá thành Thao Thiết, Lăng Tiểu Ngư lại chính là hung linh Thái cực - đại hoạ Song Ngư, Lăng Thanh Trúc nàng tưởng chừng đã ngất đi. 

Tâm tình của nàng lúc đó, thật cũng không biết nên dùng từ ngữ nào để miêu tả. Bất ngờ, đau đớn, tức giận, có bi có phẫn,... rối ren vô cùng. Khoảnh khắc ấy, nàng thậm chí đã không thể suy nghĩ được gì, không biết phải nói thế nào, hành động ra sao...

Nhưng rồi cuối cùng thì miệng nàng cũng mở ra được. Lúc đó, Lăng Thanh Trúc nàng đã làm ra một hành động cũng đủ gọi điên rồ. 

Trong giây phút quá thất vọng về chính giáo, tiếc thương và tự trách vì đã không thể bảo vệ được cho Lăng Ngọc Yến như lời mình từng hứa, Lăng Thanh Trúc nàng đã xuất động Trường Sinh Tiên Kiếm, dùng kiếm ấy chỉa thẳng về phía Cơ Thành Tử...

Chương 487: Nỗi lòng lăng thanh trúc

Tại núi Ngũ Đài hôm ấy, một trận nội chiến đã nổ ra. Mặc dù nó đã không kéo quá dài, kết cục cũng chẳng ai thương vong, nhưng mối quan hệ thì... sứt mẻ cả rồi. 

Hôm ấy, Lăng Thanh Trúc đã đoạn tuyệt quan hệ cùng Thiên Kiếm Môn, công bố với thiên hạ rằng Trúc Kiếm Phong của nàng từ đây về sau sẽ chỉ là Trúc Kiếm Phong, sẽ không liên hệ gì với Thiên Kiếm Môn nữa. 

Gắn bó mà làm gì kia chứ?

Thiên hạ chính giáo hôm nay đã khác quá xa so với những gì nàng từng tin tưởng, từng kỳ vọng rồi. Hành vi, cách làm của bọn họ, Lăng Thanh Trúc nàng không làm sao chấp nhận được. 

Thử nghĩ, nếu Lăng Thanh Trúc nàng vẫn tiếp tục đứng trong hàng ngũ "thiên hạ chính giáo" kia, như vậy, nàng chẳng phải sẽ hổ thẹn lắm ư?

Lăng Ngọc Yến chết rồi. Nghĩa muội của nàng chết rồi. Đồ nhi của nàng thì cũng đã...

"Tiểu Ngư Nhi, xin lỗi...".

Trên đỉnh cô phong, tại mỏm đá cheo leo quen thuộc thuở nào, Lăng Thanh Trúc đứng nhìn màn đêm sâu thẳm, thều thào buông tiếng. 

Bây giờ, nàng đang hồi tưởng, và tự trách. Về chuyện đã xảy ra của hơn mười năm trước...

Thuở ấy Lăng Thanh Trúc nàng đã rất hoài nghi, không cách nào hiểu được. Nàng không biết tại sao một người tính tình trung hậu, vốn dĩ thiện lương như Lăng Tiểu Ngư lại bỗng nhiên ra tay sát hại đồng môn, lại bỗng nhiên cúi đầu thừa nhận bản thân có quan hệ cùng giới tà đạo, để rồi phải bước lên Hình Đài, bị người phế bỏ tu vi...

"Tại sao?", "Vì cái gì?", đó là câu hỏi mà hơn mười năm qua Lăng Thanh Trúc chưa bao giờ trả lời được. Mãi đến hôm nay...

Hiện tại thì Lăng Thanh Trúc nàng đã hiểu rồi. Sở dĩ đứa đệ tử kia của nàng xuống tay sát hại đồng môn, cúi đầu nhận tội, hết thảy đều là bởi muốn bảo vệ cho Chu Đại Trù. Chu Đại Trù là Thao Thiết đầu thai chuyển thế, Lăng Tiểu Ngư hắn khẳng định đã sớm biết...

Vì nhân diện Thao Thiết - mối đại hoạ của thương sinh - mà nhất quyết bao che, cam gánh tội tình, nén chịu hàm oan, đấy là đúng hay sai?

Với Lăng Tiểu Ngư hắn chắc chắn là đúng. Chu Đại Trù là người huynh đệ thân thiết của hắn kia mà. 

Còn Lăng Thanh Trúc nàng? Năm đó nàng đã làm đúng hay sai?

Nàng rõ ràng biết hắn có nỗi khổ, đoán biết phải có ẩn tình bên trong, vậy mà...

Mắt nhắm lại, thần tình đượm vẻ ưu thương, Lăng Thanh Trúc bỗng cất tiếng: "Đã tới rồi thì xuống đây đi".

Phía bên trên, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều - những người vừa mới đến - nghe vậy thì thoáng đưa mắt nhìn nhau, rồi y lời thả mình đáp xuống mỏm đá cheo leo, dừng ở phía sau Lăng Thanh Trúc. 

Trong tư thế quay lưng, Lăng Thanh Trúc nói: "Tất cả đệ tử Trúc Kiếm Phong đều đã đi hết rồi, tại sao các ngươi vẫn còn ở lại?".

Trước Lâm Chí Viễn, sau đến Mộng Kiều, cả hai lần lượt quỳ xuống. 

Lâm Chí Viễn nói: "Sư phụ, xin hãy cho phép đệ tử được lưu lại Trúc Kiếm Phong".

Tiếp đấy, Mộng Kiều cũng nói: "Sư phụ, đệ tử chỉ muốn được ở lại bên cạnh người, xin người toại nguyện".

"Ở lại đây ư?". 

Lăng Thanh Trúc hồi âm: "Trúc Kiếm Phong bây giờ đã không còn là chi mạch của Thiên Kiếm Môn, cũng không còn nằm trong chính giáo nữa. Hai đứa các ngươi ở lại đây sẽ chẳng có tiền đồ gì đâu".

"Sư phụ, chúng con không cầu danh vọng tiền đồ." - Mộng Kiều bày tỏ - "Chúng con chỉ muốn được tiếp tục làm đệ tử của sư phụ, được ở lại bên cạnh người".

"Để làm gì chứ?".

Lăng Thanh Trúc nở nụ cười chát đắng: "Ta đâu phải một sư phụ tốt. Đệ tử của mình, ta nào bảo hộ được. Thậm chí ngay đến lời hứa với nó Lăng Thanh Trúc ta còn chẳng thể giữ tròn..."."Lăng Thanh Trúc ta chỉ là một kẻ thất bại, không xứng để làm sư phụ của các ngươi đâu. Đi đi".

"Sư phụ...".

"Sư phụ...".

"Hãy để ta yên tĩnh một mình".

Lăng Thanh Trúc đã không muốn nói thêm, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều há đâu còn dám tiếp tục làm phiền, đành đứng dậy rời đi. 

Dù vậy, bọn họ đã chẳng hề rời bỏ Lăng Thanh Trúc. Ngày tháng sau này, hai người bọn họ như cũ vẫn tiếp tục ngụ tại Trúc Kiếm Phong, bất kể nơi đây bây giờ đã rất vắng vẻ tiêu điều...

...

Tầm một khắc sau.

Vị trí thì vẫn như cũ, tại mỏm đá cheo leo nọ, tuy nhiên hiện diện, lúc này đã không riêng mình Lăng Thanh Trúc nữa rồi. Trừ bỏ Lăng Thanh Trúc nàng ra thì đã có thêm một nữ nhân khác nữa. 

Là thần điểu Chu Tước.

Đối với sự xuất hiện của Chu Tước, Lăng Thanh Trúc cũng không có vẻ gì là bất ngờ, kinh ngạc. Xem ra đây chẳng phải lần đầu tiên hai người gặp mặt. 

...

Chậm rãi xoay người lại, Lăng Thanh Trúc nhìn kẻ đứng phía sau, nói: "Thần linh các người đều là rảnh rỗi như vậy sao?".

"Lăng Thanh Trúc, ngươi vẫn không muốn tiếp nhận Long Tru?".

Đáp lại Chu Tước, Lăng Thanh Trúc nhàn nhạt mà rằng: "Chu Tước ngài đã nhận lầm rồi. Ta là Lăng Thanh Trúc, chẳng phải Tử Lan tiên tử nào kia"."Chiếu theo dự ngôn thì rất có khả năng ngươi chính là vị ấy chuyển thế đầu thai".

"Rất có khả năng, nói vậy nghĩa là ngài cũng không chắc?".

Lăng Thanh Trúc xoay mặt đi, tiếp ý: "Một thần linh như ngài mà cũng tin vào mấy lời tiên đoán của phàm nhân chúng ta ư?". 

"Ta tin vào những gì đáng tin".

Chu Tước lý giải: "Trong giới phàm nhân, có một số người sở hữu năng lực dự ngôn thiên bẩm, có thể xem thấu được thiên cơ, vận mệnh. Ví như Lý Bất Tri, những lời tiên đoán của hắn đã lần lượt ứng nghiệm... Lăng Thanh Trúc, ngươi thực sự rất có khả năng chính là vị ấy".

"Vẫn là câu cũ, Chu Tước ngài tìm nhầm người rồi. Ta không phải vị ấy, càng không muốn trở thành vị ấy".

Dứt câu, Lăng Thanh Trúc liền hướng phía trên bay lên, lui gót trở về Huyền Âm Động của mình. 

"Lăng Thanh Trúc, thiên hạ nguy nan, ngươi sao có thể nhẫn tâm bỏ mặc?".

Ở phía xa xa, Lăng Thanh Trúc nghe được mấy lời ấy thì tạm ngưng bước chân. Nàng đáp: "Chuyện của thiên hạ, Lăng Thanh Trúc ta đã nhìn đủ, cũng đã nghe đủ. Ta đã mệt mỏi rồi, không còn muốn can dự vào nữa".

Trông theo thân ảnh người đi, thần điểu Chu Tước hé môi định nói thêm gì đấy, nhưng rồi cuối cùng lại im lặng. 

Nàng ngước mặt nhìn trăng, khẽ thở dài một tiếng. Sau đó, nàng lui vào hoả cảnh của mình...

...

...

Sau sự kiện Miên Thành, rất nhiều thứ đã trở nên minh bạch. Ai là Thao Thiết, ai là hung linh Thái cực - đại hoạ Song Ngư, hôm nay thế nhân đều đã biết. 

Chuyện to là vậy, riêng phần chuyện nhỏ...

Dĩ nhiên, không mười cũng bảy tám. Thế nhân làm sao lại chẳng tỏ tường.

Hung thủ đã giết Phổ Hạnh thần tăng của Lam Yên Tự, đã sát hại chân truyền đệ tử Tô Lam của Cửu Hoa Cung, kẻ nắm giữ và tinh thông các pháp môn tối thượng bí truyền của Phật - Đạo - Ma ba nhà, hôm nay đa phần đều biết hắn không phải Lăng Tiểu Ngư, vốn dĩ một kẻ nào đó khác. Cũng tức là nói tứ đại tông môn, thiên hạ chính giáo, bọn họ đã nghi oan cho Lăng Tiểu Ngư.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng tứ đại tông môn đã làm sai, đáng bị chỉ trích. Thực tế, ngoại trừ giới tà đạo, ngoại trừ Trúc Kiếm Phong ra thì chẳng hề có ai trong giới chính đạo đứng ra phê phán cả. Trái lại, bọn họ còn rất dõng dạc mà tự cho là chính giáo mình đúng. 

Nghĩ xem. Nếu bọn họ không bắt giữ Lăng Ngọc Yến, dùng nàng ép Lăng Tiểu Ngư xuất hiện thì Chu Đại Trù làm sao lại để lộ thân phận Thao Thiết, Lăng Tiểu Ngư làm sao lại hoá hung linh Thái cực - đại hoạ Song Ngư?

Giả sử không có chuyện đó xảy ra, cứ để Thao Thiết và Song Ngư ngày càng lớn mạnh, thế thiên hạ chẳng càng nguy nan hơn ư?

...

Danh môn chính phái chính là như vậy, luôn có lý lẽ "hợp tình hợp lý" để biện minh cho mình. Kẻ khác bảo bọn họ sai? Dễ thôi. Bọn họ sẽ chỉ vào hắn và phán rằng: "Tà đạo".

Vậy là xong. Lời của "tà ma ngoại đạo", chính giáo bọn họ cần gì để tâm. 

Tất nhiên, giới chính đạo không phải ai cũng đều như vậy, là những tên đạo đức giả. Thật ra vẫn có một số là quân tử đúng nghĩa. Chỉ có điều là... ngụy quân tử thì nhiều hơn.

Chương 488: Thiếu Nữ Bắc Nguyên

Lăng Tiểu Ngư đã bị nghi oan, tứ đại tông môn chính giáo đã bị người lợi dụng, theo lý điều đó sẽ khiến cho danh vọng của bọn họ suy sụp trầm trọng. Nhưng "may" sao, nhờ vào thân phận "hung linh Thái cực - đại hoạ Song Ngư" kia của Lăng Tiểu Ngư mà hết thảy sai lầm đều được bù đắp. 

Cơ Thành Tử, hắn vẫn như cũ được mọi người tôn trọng, hôm nay vẫn là lãnh tụ chính giáo. 

Còn Lăng Tiểu Ngư... Từ nạn nhân hắn bỗng biến thành tai ương, thành đại hoạ, một kẻ mà "có chết cũng chẳng đáng tiếc thương".

Thiên hạ chính giáo, từ trên xuống dưới, ai ai cũng đều cầu mong như vậy, mong rằng cái hoạ Song Ngư kia đã bị diệt trừ. 

Phàm nhân thế tục lại càng không phải nói. Bọn họ oán than, ra sức mà nguyền rủa hắn. 

Sao không oán, không nguyền cho được khi mà chính Lăng Tiểu Ngư hắn là kẻ đã đưa đến tai ương, đã hại chết muôn vạn người?

Chính giáo, bọn họ đã bảo với thế tục phàm nhân như thế. Tội, hết thảy đều là của Lăng Tiểu Ngư, của Chu Đại Trù...

...

Lăng Tiểu Ngư hôm nay, có thể nói đồng minh chẳng mấy mà địch nhân thì nhiều, như ong, như kiến, đâu đâu cũng thấy. Bọn họ mắng chửi, bọn họ cầu mong, hi vọng rằng sẽ không bao giờ còn thấy hắn xuất hiện trên cõi đời này nữa.

Nhưng... Trời dường như lại chẳng mấy khi chiều người. 

Trái với mong muốn của thiên hạ chính giáo, của thế tục phàm nhân, Lăng Tiểu Ngư - kẻ mà bọn họ cầu mong đã chết đi ấy, hôm nay hắn vẫn còn sống. 

Lui về ba tháng trước...

Sau trận đại chiến, ngày thứ năm...

Ở tại Bắc Nguyên, khu vực quanh năm bốn mùa như một, luôn luôn lạnh lẽo. Bên trong một khu rừng...

Lẫn giữa cỏ cây, đất đá, sát bên một gốc Ngũ Sắc Linh Chi, lúc này có một thân ảnh đang nằm. Là nam nhân. Y còn rất trẻ, theo dáng vẻ bên ngoài, dựa vào tiêu chuẩn phàm nhân để xét thì cũng bất quá hai lăm hai sáu. 

Tất nhiên, đó là phàm nhân tiêu chuẩn, tuyệt không thể nào đúng được. Đơn giản là bởi kẻ đang nằm đây, hắn vốn đâu phải thế tục phàm nhân. Hắn là tu sĩ. Mà... nói vậy cũng chẳng đúng, tu sĩ chả ai lại có thể mạnh mẽ như hắn cả. Người ư? Hình tướng thì đúng của người đấy, nhưng về bản chất hắn lại không phải người. 

Nhìn xem. Có con người nào lại sống được khi lục phủ ngũ tạng đều bị phá nát hết không?

Lăng Tiểu Ngư - kẻ đang nằm đây, giữa chốn hoang vu này, tình trạng thực vô cùng tồi tệ. Thể xác lẫn linh hồn, hết thảy đều đã bị tổn thương nghiêm trọng.

Dù vậy, hắn vẫn còn sống. 

...

Ắt hẳn sẽ có người thắc mắc, hỏi rằng tại sao dù đã năm ngày trôi qua mà thân xác Lăng Tiểu Ngư vẫn còn nằm yên ngay đó, không bị một sinh vật nào tới "quấy nhiễu". Bởi lẽ, nơi hắn nằm là một cánh rừng hoang vu. Tại chỗ này, thú vật không ít, những loài ăn thịt cũng có rất nhiều. Trong số đó thậm chí còn có tinh, có quái nữa...

Câu trả lời thật ra rất đơn giản: Lăng Tiểu Ngư, hắn đâu phải con người bình thường. Hôm nay, Lăng Tiểu Ngư hắn đã thức tỉnh, đã tiếp nhận lực lượng thần linh. Muốn gây hại cho hắn? Há đâu lại dễ. Dẫu có hôn mê thì thân thể hắn vẫn có đủ khả năng để tự vệ. 

Không ngoa, đấy là sự thật. Còn nhớ năm ngày trước, khi hắn rơi xuống vùng Bắc Nguyên này, ngay lập tức đã phải đối mặt với một con nhện tinh. 

Thì ra cái chỗ này, con nhện tinh kia đã canh giữ suốt hơn ba tháng, mục đích vốn dĩ là muốn chờ cây Ngũ Sắc Linh Chi hiện đang nằm trong hốc cây, ngay sát bên cạnh Lăng Tiểu Ngư đây thành thục thêm một ít rồi sẽ đem nó hái đi. Ai mà ngờ... Bất thình lình, không gian bỗng nổi lên một hồi ba động, khi nhện tinh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một tên nam nhân trần truồng đã rơi xuống đầu nó rồi.

Đối với sự xuất hiện bất ngờ của Lăng Tiểu Ngư, thoạt đầu nhện tinh rất sợ hãi. Nó đã toan chạy. Nhưng sau đó, khi thấy Lăng Tiểu Ngư cả người máu me, bụng ngực đều bị thủng, hơi thở cũng không còn, nhện tinh liền trấn tĩnh lại. 

Lúc đó, nó đã há miệng toan đem Lăng Tiểu Ngư nuốt vào trong bụng. Nhưng, có nằm mơ nhện tinh nó cũng chẳng thể nào ngờ được kẻ mà nó cho là đã chết ấy, hắn bỗng nhiên "sống lại". Từ trên người hắn, hàng tá sợi tơ màu xám bay ra, lạnh lùng đem nhện tinh nó trói giữ, rồi... nó chỉ kịp hét lên một tiếng, sau đấy thì cả người đều hoá thành khói bụi. Một sợi lông, một cọng tóc cũng chẳng còn lưu lại...Thế mới thấy, cấp bậc thần linh là không dễ gì mạo phạm, kể cả khi vị thần linh này có trọng thương tới độ hôn mê bất tỉnh đi nữa.

...

Tiếp sau nhện tinh, có thêm một số sinh vật khác cũng đã tiếp cận, cũng muốn hái lấy Ngũ Sắc Linh Chi, cũng muốn gây thương hại cho Lăng Tiểu Ngư, nhưng bất kể có là ai, sinh vật nào, hễ phàm dám đánh chủ ý lên Lăng Tiểu Ngư thì đều phải chịu chung số phận với con nhện tinh trước đó, đều bị thôn phệ. 

Cứ thế, dần dà, khu vực này bỗng trở nên hoang vắng lạ thường.

Tận tới hơn mười ngày sau...

Từ hướng tây, có một nhóm tu sĩ đã tìm tới đây. Đều là nữ tử, nhìn rất thanh tú. Các nàng ai cũng như ai, đều mặc cùng một loại y phục, hoa văn, màu sắc giống nhau như đúc. Dễ thấy, các nàng đây vốn dĩ thuộc cùng một thế lực xuất ra. 

Đếm đi đếm lại có tất thảy ba người. Trong đó, đáng chú ý nhất là cô gái dẫn đầu. Không phải vì nàng là người có tu vi cao nhất, càng không phải bởi nàng xinh đẹp nhất. Thật ra dung mạo của nàng chỉ dừng ở mức khả ái, tu vi cũng bất quá luyện khí hậu kỳ mà thôi. Sở dĩ nổi bật, hết thảy là bởi vẻ ngoài hoạt bát đáng yêu, bởi nụ cười thuần lương của nàng. 

Lại nói, cô gái này, theo nghĩa nào đó, có thể nói là khá "quan hệ" với Lăng Tiểu Ngư. Dám cá, nếu vẫn thanh tỉnh, thời điểm trông thấy cô gái này, khẳng định Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ phải ít nhiều kích động. Khuôn mặt nàng, vậy mà lại giống hệt như Lăng Ngọc Yến ở cái thuở mười lăm, mười sáu...

Sự giống nhau này, rốt cuộc là vì sao? Chỉ đơn giản người giống người, một sự trùng hợp, hay là...

Mà dù có là gì đi nữa thì lúc này cũng chẳng ý nghĩa mấy. Lăng Tiểu Ngư, hắn đâu nhìn thấy được. 

...

"Hì hì... Ở trong cung bao lâu, hôm nay rốt cuộc cũng được ra ngoài".

Cô gái có dung mạo giống Lăng Ngọc Yến vừa tung tăng dẫn đường vừa liến thoắng nói. Và tất nhiên là không chỉ dăm ba chữ, vài ba câu. Hoàn toàn ngược lại, cô gái, nàng nói khá nhiều. Nhiều tới mức khiến cho hai vị sư tỷ đồng hành cũng phải lên tiếng than phiền.

Người trông có vẻ chững chạc nhất nói: "Tiểu Yến, muội có thể bớt nói đi một chút được không? Suốt từ nãy giờ muội...".

"Oa...!" Cô gái kia còn chưa nói xong thì vị sư muội tính tình hoạt bát của nàng đã thốt lên một tiếng kinh ngạc, rồi chạy nhanh lên phía trước."La Sương tỷ, Hàm Yên tỷ! Ở đây có một ông người tuyết này!".

Người tuyết?

La Sương và Hàm Yên đưa mắt nhìn qua, rồi lắc đầu đầy bất đắc dĩ. Hàm Yên nói: "Tiểu Yến, chỉ là gốc cây khô bị tuyết phủ lên thôi mà, có chỗ nào giống người tuyết đâu".

"Muội thấy giống mà".

Tiểu Yến không đồng tình. Nàng chỉ vào gốc cây bị tuyết phủ bên cạnh, phân tích: "Tỷ xem, chỗ này là hai cái tai này. Chỗ này là cái cổ này. Còn chỗ này thì chính là cái bụng...".

Phía sau, La Sương càng nghe thì trán càng nhăn lại. Nàng dứt khoát bảo: "Được được. Gốc cây đó là người tuyết, được chưa?".

"Gốc cây là gốc cây, người tuyết là người tuyết, sao lại vừa gốc cây vừa người tuyết?".

Tiểu Yến bĩu môi, chưa mấy vừa ý. Dẫu vậy, nàng cũng không "truy cứu" ở vấn đề này nữa. Đơn giản là vì nàng đã vừa nhìn thấy một thứ khác thú vị hơn "ông người tuyết" nhiều.

Ở phía xa xa, bên trong bụi rậm, có một đoá hoa màu đỏ đang nở, nổi bật hẳn trên nền tuyết trắng, bắt mắt cực kỳ. 

"Oa! Đó là Hồng Vô Lệ!".

"Tiểu Yến! Không được...".

La Sương thốt ra được bấy nhiêu thì đành im bặt. Cản ngăn mà làm gì nữa chứ? Vị sư muội kia của nàng đã chạy đi hái hoa rồi a. 

"Tiểu nha đầu này...".

Bên cạnh, Hàm Yên cũng cười khổ: "Sư tỷ, Tiểu Yến năm nay cũng chỉ mới mười sáu tuổi, vẫn là một đứa trẻ".

"Đã mười sáu rồi thì trẻ trung gì nữa. Năm đó ta bằng tuổi nó đã cùng sư phụ đi săn giết yêu tinh, vây bắt quái thú rồi".

La Sương thở ra một hơi: "Tất cả cũng do muội ấy được sư phụ cưng chiều quá".

"Thì... ai bảo muội ấy đáng yêu như vậy".

"Đáng yêu quá cũng không phải chuyện tốt".

La Sương tiếp lời, thần tình nghiêm túc lên hẳn: "Tu tiên giới vốn chẳng bình yên, hôm nay lại càng phức tạp. Bắc Nguyên chúng ta những năm gần đây xảy ra rất nhiều chuyện. Chỉ sợ rằng Tuyết Linh Cung chúng ta sớm muộn gì cũng...".

"Á...!!" La Sương mới nói tới đấy thì liền bị cắt ngang bởi một tiếng la thất thanh, làm nàng biến sắc. 

La Sương nàng nhận ra được. Thanh âm kia, nó là của sư muội nàng!

Một giây cũng chẳng dám chần chừ, La Sương, Hàm Yên vội vàng hướng nơi khởi nguồn thanh âm chạy lại.

Chừng khi tới nơi...

Chương 489: Trượng nghĩa cứu người

"La Sương tỷ! Hàm Yên tỷ! Có... Có người chết!".

La Sương và Hàm Yên đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng thận trọng tiến đến kiểm tra. 

Ở trước mặt các nàng, lẫn giữa cỏ cây, dưới lớp tuyết dày, có một cánh tay người lộ ra. 

...

Sau khi gạt đi lớp tuyết, La Sương và Hàm Yên rốt cuộc cũng có thể nhìn rõ tướng mạo người kia. Là một nam nhân, bề ngoài tuổi tầm hai lăm hai sáu, hiện đang hôn mê, xem ra là đã bị thương.

Tất nhiên, kẻ đang nằm đây vốn không ai xa lạ, đích xác là người đã thông qua thông đạo không gian mà rơi xuống vùng Bắc Nguyên này vào hơn nửa tháng trước: Lăng Tiểu Ngư. 

Nhưng, hơi khác trước là hiện giờ, tình trạng của Lăng Tiểu Ngư đã tốt lên rất nhiều. Còn nhớ thời điểm mới rơi xuống đây, cơ thể Lăng Tiểu Ngư hắn đã thủng cả ngực và bụng, lục phủ ngũ tạng cũng bị phá nát, hơi thở thậm chí chẳng còn, ấy vậy mà lúc này... 

Bụng cũng tốt, ngực cũng được, hết thảy đều vẹn nguyên, không hề có một lỗ thủng nào cả, dù là nhỏ nhất. Lục phủ ngũ tạng bên trong cũng vậy, đã khôi phục hoàn toàn...

"Thật kỳ lạ." Ngồi sát bên thân thể Lăng Tiểu Ngư, La Sương đem cánh tay thu hồi, ra chiều nghi hoặc. 

Thấy vậy, Hàm Yên lúc này đang ở tư thế xoay lưng ngoảnh mặt, mới hỏi: "Sư tỷ, cái gì kỳ lạ?".

"Đúng đấy La Sương tỷ, cái gì kỳ lạ?" Hàm Yên vừa dứt câu thì Tôn Tiểu Yến cũng liền lên tiếng. Không những thế, nàng còn định quay mặt lại nhìn xem Lăng Tiểu Ngư nữa. 

Tiếc rằng... Tôn Tiểu Yến, nàng đã không được như nguyện. 

Rất nhanh tay đem tiểu sư muội của mình giữ lại, Hàm Yên bảo: "Tiểu Yến, không được nhìn".

"Tại sao?" - Tôn Tiểu Yến hơi bất mãn - "Muội chỉ muốn ngó xém hắn một chút thôi mà. Hắn là do muội phát hiện ra a".

"Một tên nam nhân trần như nhộng, có cái gì hay mà xem. Sẽ rất thất lễ đấy có biết không?".

Tôn Tiểu Yến không phục: "Thế sao La Sương tỷ thì nhìn được? La Sương tỷ cũng là nữ nhân a".

"Thì...".

"Thì sao?".

Đương lúc Hàm Yên còn chưa tìm ra từ để nói thì may sao, La Sương đã lên tiếng giải vây: "Được rồi, để cho nó xem. Ta đem hắn che lại rồi".

Ngầm thở phào, Hàm Yên nới lỏng cánh tay, đem tiểu sư muội mình thả ra.

Vừa được tự do, Tôn Tiểu Yến đã lập tức hướng chỗ La Sương chạy lại. Nàng thoáng quan sát Lăng Tiểu Ngư lúc này đã được sư tỷ mình phủ lên một lớp quần áo nữ nhân, rồi hỏi: "La Sương tỷ, có phải hắn bị thương rất nặng không?".

"À, mà lúc nãy tỷ bảo cái gì kỳ lạ?".

Cũng không thấy có gì cần phải che giấu, La Sương đem nghi hoặc nói ra: "Mạch tượng kẻ này lúc có lúc không, linh lực cũng lúc ẩn lúc hiện, dựa vào tình trạng thì rõ ràng như người bị trọng thương, thế nhưng khi ta tỉ mỉ tra xét thì lại không phát hiện được rốt cuộc là chỗ nào thương tổn. Trường hợp của hắn, đây là lần đầu tiên ta thấy".

"Kỳ lạ như vậy sao?".

Dạ tò mò, Tôn Tiểu Yến tự mình kiểm chứng. Nàng điều động linh lực, triển khai thần thức nhanh chóng tiến hành kiểm tra Lăng Tiểu Ngư. 

Tra xét hồi lâu, Tôn Tiểu Yến đem cánh tay thu về, gật đầu xác nhận: "Quả đúng là kỳ lạ thật".

Chăm chú theo dõi từ nãy giờ, Hàm Yên nói ra suy đoán: "Sư tỷ, có thể nào là do thần hồn bị thương tổn không?". 

Thần hồn thương tổn?

La Sương ngẫm một chút, khẽ gật đầu: "Cũng có thể là khả năng này".

"La Sương tỷ, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?".
Đáp lại Tôn Tiểu Yến, La Sương nói: "Đây không phải việc của chúng ta. Cứ coi như chưa thấy gì".

"La Sương tỷ, sao tỷ có thể nói như thế chứ?".

Tôn Tiểu Yến rất không bằng lòng với quyết định của sư tỷ mình: "Hiền nhân có dạy cứu một mạng người phúc đẳng hà sa. Dù xây chín bậc phù đồ cũng không bằng làm phúc cứu cho một người a...".

"La Sương tỷ, chúng ta nếu không biết thì cũng thôi, đằng này đã biết người ta bị thương mà lại quay lưng bỏ đi, thế sao được chứ? Làm người thì không thể nhẫn tâm như vậy".

Có phần bất đắc dĩ, La Sương phân tích cho sư muội mình nghe: "Tiểu Yến, tên nam nhân này lai lịch không rõ, thương tích lại càng khó đoán, hắn với chúng ta vốn đâu có quan hệ gì. Huống hồ, Tuyết Linh Cung chúng ta trước giờ vẫn cự tuyệt nam nhân. Cung quy có nói rõ không được phép đối xử tốt với bất kỳ một tên nam nhân nào".

"Cung quy gì chứ...".

Tôn Tiểu Yến vẫn như cũ, giữ vững lập trường của mình: "Muội không biết. Người này hiện đang hôn mê bất tỉnh, lại đang nằm giữa chốn hoang vu. Nếu mà chúng ta bỏ mặc hắn thì dù không chết vì bị dã thú ăn thịt hắn cũng sẽ chết vì lạnh a".

"Không được không được. Lương tâm của muội không có cho phép đâu. Muội phải cứu hắn".

"Tiểu Yến muội...".

Liếc thấy thần tình kiên định của sư muội mình, La Sương biết khó mà khuyên can gì được. Ngẫm một hồi, nàng đành phải miễn cưỡng đồng ý:

"Thôi được rồi. Chúng ta sẽ giúp hắn một chút".

"La Sương tỷ, muội biết tỷ là người tốt mà!" Tôn Tiểu Yến vui mừng, nắm lấy tay sư tỷ mình mà bày tỏ. 

...

Khẽ lắc đầu, La Sương đem tiểu sư muội mình gỡ ra: "Muội không cần phải nói mấy lời nịnh hót đó đâu".

Nét mặt trở nên nghiêm túc, nàng nói tiếp: "Tiểu Yến, ta sẽ chiều theo ý muội mà giúp hắn, nhưng phải có giới hạn. Đợi làm cho tên nam nhân này khỏe lên thì muội phải lập tức theo ta về Tuyết Linh Cung".

"Chuyện này...".

Tôn Tiểu Yến khó tránh có chút chần chừ. Nàng cảm thấy như thế vẫn chưa thoả đáng lắm. Theo nàng, ít gì cũng phải đợi cho người kia thanh tỉnh lúc đó mới đi được. 

"La Sương tỷ...".Thừa hiểu Tôn Tiểu Yến đang muốn nói gì, La Sương cướp lời ngay: "Đừng có được voi đòi tiên. Nếu không ta buộc lòng phải dùng vũ lực đem muội về".

"Hứ...".

Tôn Tiểu Yến chu môi: "Được rồi. Không cho thì không cho. Sư tỷ mau giúp cho người ta đi".

Và như thế, dưới sự chứng kiến của Tôn Tiểu Yến, La Sương động thần niệm, lấy từ không gian giới chỉ ra một chiếc lọ màu trắng, cao tầm bằng gang tay.

... 

"La Sương tỷ." - Tôn Tiểu Yến nhìn viên đan dược đen xì mà La Sương vừa mới trút ra, có hơi lo ngại - "Cái đó... Cái đó là thuốc gì vậy?".

"Thuốc tốt." La Sương đáp gọn, kế đấy thì đưa viên đan dược tới miệng Lăng Tiểu Ngư.

Nhưng khi nàng toan cho thuốc vào miệng Lăng Tiểu Ngư thì bên cạnh, giọng Tôn Tiểu Yến lại cất lên: "Chờ một chút! Chờ một chút!".

"Tiểu Yến, lại chuyện gì?".

"La Sương tỷ, thuốc này của tỷ có thật là đồ tốt không?".

"Đây là thuốc ta vẫn chuyên dùng để trị nội thương, có thể không tốt?".

La Sương tỏ ra thiếu kiên nhẫn. Nàng nói xong liền đem miệng Lăng Tiểu Ngư tách ra. 

"Chờ một chút!".

Trán hằn hắc tuyến, La Sương bắt đầu bực bội: "Tiểu Yến, lại chuyện gì nữa?".

Chẳng bận tâm lắm tới thái độ của sư tỷ mình, Tôn Tiểu Yến nói: "La Sương tỷ, như lúc nãy tỷ nói ấy, người này bị gì chúng ta vẫn chưa rõ, tỷ cho hắn uống thuốc tùy tiện như vậy, lỡ hắn xảy ra chuyện gì thì sao?".

"Tiểu Yến, muội có cần phải lo lắng cho hắn tới như thế không?".

La Sương trả lời bằng giọng cáu gắt: "Muội nghĩ ta là đồ ngốc chắc? Thuốc này của ta không phải loại tùy tiện, nó có rất nhiều công dụng, uống vào chỉ lợi chứ chẳng hại...".

Đứng ở phía sau, Hàm Yên ngó thấy Tôn Tiểu Yến còn muốn nói thêm gì đó thì liền tiến lên, đem lời cướp lấy: "Tiểu Yến, La Sương tỷ không có gạt muội đâu. Thuốc của sư tỷ thật sự rất tốt".

"Vậy... được rồi. Sư tỷ cho hắn uống đi".

"Hừ...".

Cơn bực dọc còn chưa tan, La Sương hừ khẽ một tiếng. Động tác chẳng có tí gì là dịu dàng, nàng tách miệng Lăng Tiểu Ngư ra, cho đan dược vào trong, giúp hắn nuốt xuống. 

"La Sương tỷ, tỷ dùng linh lực giúp hắn luyện hoá dược lực đi".

Trông thấy cái lườm của ai kia, Tôn Tiểu Yến mới nói thêm: "Sư tỷ, làm ơn thì phải làm ơn cho trót. Tỷ xem, hắn hôn mê như thế, yếu ớt như thế...".

La Sương mím môi, tận lực kiềm chế. 

Nàng hít sâu một hơi, rồi đem Lăng Tiểu Ngư dựng dậy. Ý tứ vốn là muốn ngay tại chỗ này giúp Lăng Tiểu Ngư luyện hoá dược lực, nhân tiện đả thông kinh mạch cho hắn luôn. 

Nhưng... trong lúc bực bội, La Sương nàng đã quên mất một điều: Lăng Tiểu Ngư, hắn vốn dĩ trần truồng; trên người hắn lúc này, phủ tạm cũng chỉ có duy mỗi một bộ trường y nữ nhân mà thôi. 

Một bộ trường y, lúc Lăng Tiểu Ngư hắn nằm còn có thể che lấp chứ khi đã bị dựng dậy... Che được bao nhiêu đây?

Chương 490: Trượng Nghĩa Cứu Người (2)

Một tên nam nhân trên người chẳng có lấy mảnh vải che thân, với La Sương thì chả sao, nàng không ngại. Dẫu sao thì nàng cũng là người từng trải, vốn dĩ trong lòng trước nay đều luôn vô cảm. Nhưng Tôn Tiểu Yến thì khác. Vị tiểu sư muội này của nàng năm nay mới có mười sáu tuổi, vẫn chỉ là một thiếu nữ đơn thuần, ngay đến thân ảnh nam nhân nàng thấy còn chẳng được bao nhiêu chứ nói gì tới khoả thân như nhộng.

Để cho Tôn Tiểu Yến nàng nhìn? Thật là không tốt lắm đâu. 

"Tiểu Yến, không được nhìn!" La Sương sau khi ý thức được mọi chuyện thì lập tức quay mặt bảo với tiểu sư muội của mình.

Cùng lúc, Hàm Yên cũng dùng tay đem mắt Tôn Tiểu Yến bịt lại, xoay đầu sang hướng khác.

"Tiểu Yến, đừng nhìn".

Đừng nhìn?

Tôn Tiểu Yến có chút đỏ mặt cúi đầu. Trong lòng thầm nói: "Có phải là nhắc nhở quá muộn hay không?".

Mới rồi, Tôn Tiểu Yến nàng đã lỡ "nhìn" mất rồi a.

Chỗ nên thấy Tôn Tiểu Yến nàng đã thấy, chỗ không nên thấy Tôn Tiểu Yến nàng cũng đã thấy nốt... 

"Thì ra nam nhân và nữ nhân chính là khác nhau như vậy".

...

Ở tại khoảnh khắc ấy, Tôn Tiểu Yến tuy rằng vô tình, nhưng vốn dĩ cũng là có chút hữu ý. Tất nhiên là chẳng có sự ám muội hay đen tối gì cả. Nàng bất quá chỉ là hơi hiếu kỳ mà thôi. 

Cũng khó trách được. Ai bảo Tôn Tiểu Yến nàng ngay từ thuở bé đã sống trong Tuyết Linh Cung chứ.

Không giống những thế lực khác, Tuyết Linh Cung từ trong ra ngoài đều chỉ có nữ nhân và nữ nhân, dù tìm mỏi mắt cũng sẽ chẳng thể bắt gặp một tên nam nhân nào. Theo như Tôn Tiểu Yến được biết thì đấy là do cung chủ Tôn Thi Hàn quy định. Nghe sư phụ nàng nói, thời trẻ cung chủ Tôn Thi Hàn từng yêu sâu đậm một nam nhân, nhưng sau đó lại bị chính tên nam nhân này phụ bạc. Từ ấy, cung chủ Tôn Thi Hàn sinh tâm oán hận. Nàng căm ghét tất thảy mọi nam nhân trên đời, bảo nam nhân chẳng ai tốt, đều là cầm thú.

Rồi, khi Tôn Thi Hàn trở thành cung chủ, nàng đã lập tức đề ra hàng loạt các quy định. Nào là chỉ thu nữ, không thu nam; nào là ngăn cấm cung nhân phát sinh quan hệ với nam nhân; nào là... Tóm lại là tất cả đều hết sức phân biệt, vô cùng thành kiến. 

"Haizz... Thật không hiểu nổi cung chủ của mình nữa. Một tên nam nhân đối xử tệ với nàng nàng liền ghét hết tất thảy nam nhân trong thiên hạ...".

Tôn Tiểu Yến âm thầm cảm thán. Tiếp đó, khi đã cảm thán xong, nàng cất tiếng hỏi: "Hàm Yên tỷ, La Sương tỷ chữa trị cho hắn sao rồi?".

"Sư tỷ vẫn đang giúp hắn luyện hoá dược lực".

"Oh...".

Tôn Tiểu Yến ứng tiếng, rồi nhấc chân di chuyển ra đằng trước.

"Tiểu Yến, muội đi đâu đấy?".

"Đi nhặt đồ".

Nhặt đồ?

Hàm Yên hơi nghi hoặc, nối gót theo sau. 

Đoạn đường chẳng tính xa, chỉ khoảng độ trăm bước chân đổ lại nên Tôn Tiểu Yến rất nhanh đã liền tới đích. Nàng đem một thứ đồ vật lẫn trong tuyết nhặt lên, hé môi nói: "Ta tìm được ngươi rồi".

Trái với vẻ "bình thường" của Tôn Tiểu Yến, sau khi nhìn thấy thứ đồ vật kia thì trên mặt Hàm Yên đã lộ rõ "bất thường". Nàng tiến nhanh lại: "Tiểu Yến, đưa cho ta".

"Cái này của muội." Tưởng sư tỷ định đoạt đồ của mình, Tôn Tiểu Yến lập tức đem thứ đang cầm giấu ra sau lưng.

Biết mình đã khiến cho sư muội hiểu lầm, Hàm Yên vội đính chính: "Tiểu Yến, ta không phải ý đó. Ý ta là... Ta chỉ muốn kiểm tra nó một chút".
"Kiểm tra?" Tôn Tiểu Yến hỏi lại, dáng vẻ còn ngờ vực.

"Tiểu Yến." - Hàm Yên tiếp tục thanh minh - "Ta thấy thứ muội đang cầm rất giống với Ngũ Sắc Linh Chi. Ta chỉ muốn xác nhận thôi".

"Ngũ Sắc Linh Chi?".

Tôn Tiểu Yến đưa thứ đồ vật đang cầm đặt ngang tầm mắt. Nàng đảo qua đảo lại một hồi, cuối cùng đồng tình: "Đúng là nó có năm màu thật".

Chìa ra phía trước, nàng bảo: "Vậy sư tỷ xem đi".

Hàm Yên không nhiều lời, lập tức tiếp nhận ngay. 

Ngũ Sắc Linh Chi tính ra cũng là một loại thảo dược trân quý, chẳng dễ gì mà tìm được.

...

"Tiểu Yến, cái này... đúng thật là Ngũ Sắc Linh Chi".

Xem thần tình kích động của sư tỷ mình, Tôn Tiểu Yến mới hỏi: "Hàm Yên tỷ, bộ Ngũ Sắc Linh Chi này tốt lắm sao?".

"Không phải tốt mà là rất tốt. Lần trước sư phụ nói chính là đang thiếu Ngũ Sắc Linh Chi này để luyện đan".

"Vậy à. Thế sư tỷ cầm về đưa cho sư phụ đi".

Hàm Yên lắc đầu. Nàng đem Ngũ Sắc Linh Chi trả lại cho sư muội mình: "Ngũ Sắc Linh Chi này là do muội tìm thấy, muội nên đích thân đưa cho sư phụ".

"Ai đưa cũng được mà, có gì khác nhau đâu".

Hàm Yên lắc đầu cười trừ. 

Vị tiểu sư muội này của nàng đúng thật là chẳng có chút tâm cơ nào cả. 
Không muốn kéo thêm ở vấn đề ấy nữa, Hàm Yên chuyển ý, hỏi: "Phải rồi Tiểu Yến, Ngũ Sắc Linh Chi này là thế nào vậy?".

Hàm Yên không thể không thắc mắc, bởi vừa rồi, thời điểm sư muội nàng đem Ngũ Sắc Linh Chi cầm lên, nó rõ ràng đã bị người hái đi trước đó rồi. 

Chẳng để cho sư tỷ mình phải nghi hoặc lâu, Tôn Tiểu Yến đem sụ tình kể lại: "À, cái này hả... Là như vầy, lúc nãy muội đi hái Hồng Vô Lệ, hái xong hai đoá, chừng đi tới chỗ đoá thứ ba thì muội vô tình nhìn thấy cây linh chi này mọc trong hốc cây. Muội thấy đẹp nên hái xuống, chừng quay ra thì vấp phải cái tên kia, rồi té ngã, hoảng quá nên ném luôn linh chi văng tới đây. Tiếp theo thế nào thì tỷ biết rồi đấy".

"Là như vậy sao...".

Nhận ra sư tỷ mình có chút trầm ngâm, Tôn Tiểu Yến khó hiểu hỏi: "Hàm Yên tỷ, bộ có gì không ổn sao?".

Hàm Yên hơi chần chừ, nhưng rồi cũng nói: "Hmm... Ngũ Sắc Linh Chi này tính ra cũng được coi là thảo dược trân quý, cây muội đang cầm lại còn tới độ thành thục, theo lý phải có yêu thú hay gì đó trông giữ mới đúng...".

"Vậy chắc là bọn chúng không phát hiện ra được cây Ngũ Sắc Linh Chi này".

Hàm Yên không đáp, trong mắt vẫn đượm suy tư...

...

Một lúc sau.

Đã sớm trở lại, Tôn Tiểu Yến cúi nhìn Lăng Tiểu Ngư lúc này đã được che lại những chỗ cần che, hỏi La Sương: "La Sương tỷ, hắn thế nào rồi?".

"Đã tốt lên nhiều." La Sương đáp, thanh âm không mặn không nhạt. 

Kế đấy thì bảo: "Ngũ Sắc Linh Chi kia đâu, muội đưa ta xem thử".

"Đây này".

Đưa xong đồ vật cho La Sương, Tôn Tiểu Yến liền tiến thêm mấy bước, dừng sát bên Lăng Tiểu Ngư, cẩn thận kiểm tra cơ thể hắn.

Coi bộ đối với lời nói của sư tỷ mình, Tôn Tiểu Yến nàng cũng không tin tưởng nhiều lắm. 

Mà, ngẫm cũng đúng thôi. Sư tỷ La Sương của nàng đâu có ưa gì Lăng Tiểu Ngư. Ngay từ đầu vốn dĩ đã chẳng hề muốn cứu trị a.

"Nha đầu khờ".

Chứng kiến hành vi của sư muội, La Sương khó tránh sinh bất mãn mà mắng nhẹ một câu. Dù vậy, nàng cũng chẳng truy cứu thêm. Thay vì Tôn Tiểu Yến và Lăng Tiểu Ngư thì ánh mắt nàng đã dời sang Ngũ Sắc Linh Chi, kế đấy là khuôn mặt Hàm Yên. 

...

Trao đổi hồi lâu, chừng thấy Tôn Tiểu Yến đứng lên, La Sương liền bảo: "Tiểu Yến, muội muốn ta giúp hắn hiện ta đã giúp, bây giờ hãy theo ta hồi cung".

"La Sương tỷ, vẫn chưa được".

Tôn Tiểu Yến nài: "Sư tỷ nhìn coi. Hắn vẫn còn hôn mê chưa tỉnh, chúng ta bỏ hắn ở đây sao được chứ? Rủi hắn bị thú dữ ăn thịt rồi sao?".

"Vậy muội muốn thế nào? Đem hắn về Tuyết Linh Cung luôn chắc?".

"Có thể đem về à?" Tôn Tiểu Yến nhất thời không kịp nghĩ, buột miệng hỏi lại. 

Khỏi phải nghĩ, câu hỏi kia tất nhiên đã khiến cho La Sương tức giận. Nàng trợn mắt, đang toan mắng thì...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau