TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 481 - Chương 485

Chương 481: Các lộ thần thông

"Tiểu hoà thượng, nên dốc hết lực đi".

Vừa bị đẩy lui, lại nghe Lăng Tiểu Ngư nói ra như vậy, Minh Tôn trong lòng trầm trọng, lập tức đem đại thần thông xuất ra. 

Theo cánh tay trái đưa về phía trước, chuỗi bồ đề y đang đeo cũng liền bay ra. Đương nhiên đây không phải cái mà Minh Tôn y đã dùng trước đó. So với cái trước thì chuỗi bồ đề này nhỏ hơn. Dù vậy, uy năng của nó thì lớn hơn rất nhiều. 

"Vạn Pháp Luân Chuyển!" Từ trong miệng Minh Tôn, thanh âm cất lên.

Phản ứng lại, những hạt bồ đề lập tức đại phóng kim quang, cùng nhau tách ra rồi đem Lăng Tiểu Ngư phong toả. 

"Phá!".

"Oành!".

"Oành!".

"Oành!".

...

Mười tám tiếng nổ đồng loạt vang lên, hết thảy đều nhắm vào Lăng Tiểu Ngư. 

Phải công nhận lực công phá kia, nó cực kỳ to lớn. Thậm chí chỉ dư âm trùng kích thôi cũng đủ khiến cho đại sơn ở cách đó hơn mười dặm ầm ầm đổ sập. 

Nhưng, mạnh thì mạnh, lần tấn công này của Minh Tôn vẫn chưa thể tổn hại gì được đối thủ. Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn bình an vô sự, cả người vẹn nguyên.

Được bao bọc trong hôi quang, Lăng Tiểu Ngư ra chiều thất vọng: 

"Tiểu hoà thượng ngươi chỉ có bao nhiêu đó bản lãnh thôi sao?".

Trong cái lắc đầu, hắn đưa tay chỉ về một dãy núi ở xa vài mươi dặm. 

Tức thì, dãy núi kia nổ vang một tiếng, tiếp đấy liền hoá thành tro bụi. Một cành cây, một viên đá thậm chí cũng không còn sót lại.

"Tiểu hoà thượng, nếu không muốn vạn vật thế gian hoá thành tro bụi thì hãy đem hết thảy thực lực xuất ra đi. Đạo pháp của ngươi vốn dĩ cao hơn những gì ngươi đang thể hiện nhiều".

"Ngài tại sao phải như thế? Lẽ nào thật phải ta sống ngươi chết, ngươi sống ta chết mới cam ư?".

"Tiểu hoà thượng, có nói ngươi cũng không hiểu. Đã vậy ngươi hà tất phải nhiều lời?".

Biết dẫu bản thân có khuyên can thế nào cũng vô dụng, Minh Tôn rốt cuộc cũng chỉ đành chiếu theo lời đối phương mà làm, đem toàn bộ thực lực xuất ra. 

Sau một câu niệm, toàn thân y, từ đầu tới chân, da thịt bỗng hoá thành kim sắc. Đồng thời, một hư ảnh phật đà ba đầu mười tám cánh tay cũng nhanh chóng xuất hiện. 

Xuôi theo ý niệm của Minh Tôn, hư ảnh phật đà mở trừng sáu mắt, mười tám cánh tay đồng loạt hướng về Lăng Tiểu Ngư, thay phiên đánh tới. 

Chẳng chút e ngại, bên này, Lăng Tiểu Ngư cũng điều động linh lực, xuất chưởng đối kháng. Hễ mỗi lần hắn đưa tay về phía trước là một hôi thủ to lớn liền bay ra, khí thế so với những kim thủ của tôn phật đà ba đầu mười tám cánh tay kia cũng không hề thua kém. 

"Oành!". 

"Oành!".

...

"Oành!".

...

Bên phải kim thủ, bên trái hôi thủ, đôi bên chẳng chút khoan nhượng, trực tiếp đâm thẳng vào nhau, từ đấy đưa tới những tiếng bạo liệt đinh tai. Trước chưa dứt sau đã vang, cứ vậy mà nối nhau không ngừng.
Tất nhiên, pháp tướng vẫn chưa phải thần thông lợi hại nhất của Minh Tôn. Sau pháp tướng, y còn có những thủ đoạn ghê gớm khác nữa. Ví như... phật bảo chẳng hạn. 

Chỉ thấy chiếc áo cà sa trên người Minh Tôn không cánh tự bay, một mạch hướng thẳng đến vị trí của Lăng Tiểu Ngư, phiêu phù ngay trên đỉnh đầu hắn. 

Đã sớm tung người lên cao, Minh Tôn xoè rộng bàn tay, rồi đem nắm lại, miệng hô lớn: "Toả!".

Ngay tức khắc, chiếc áo cà sa liền biến lớn, đem cả một vùng trời đất thu hết vào. Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng nằm ở bên trong. 

Mắt thấy đã đắc thủ, Minh Tôn tiếp tục động thần niệm, thông qua đó mà chỉ thị pháp tướng công kích đúng vị trí của Lăng Tiểu Ngư. 

Trên không trung, mười tám cánh tay màu vàng kim rất nhanh liền đánh xuống. 

Nhưng, chính tại lúc này, khi kim thủ phật đà sắp sửa tiếp cận thì một bất ngờ nho nhỏ đã xảy ra. 

Bên trong chiếc áo cà sa của Minh Tôn, một tiếng hét dài chợt cất lên. Kế đó...

"Rẹt!".

"Rẹt!".

"Rẹt!".

... chiếc áo cà sa, nó liên tiếp bị xé rách, cuối cùng thì hoàn toàn bị phá hủy. 

Được bao bọc trong thứ linh quang tang thương cổ lão, Lăng Tiểu Ngư nâng nhẹ cánh tay. 

Từ đầu ngón tay hắn, hàng tá sợi tơ xuất ra, chia làm hai hướng tiến công Minh Tôn và pháp tướng của y. 

Không thể không nói, những sợi tơ do lực lượng hoá thành này, chúng lợi hại vô cùng. Thoạt trông thì nhỏ bé đấy, thế nhưng độ bền bỉ và sức mạnh ẩn chứa bên trong thì quả thực đáng gờm. Thiết nghĩ, chỉ cần bị chúng trói giữ thôi thì đối thủ khó lòng mà thoát ra được. 

Minh Tôn hiểu rõ điều ấy, chính vì vậy nên mới phải thận trọng ứng phó, liên tiếp tránh lui. 

Tuy có hơi chật vật nhưng rốt cuộc thì Minh Tôn vẫn thành công thoát ra khỏi sự bủa vây từ những sợi tơ màu xám nọ. Chỉ có điều là... hư ảnh tôn phật đà do Minh Tôn y gọi ra, nó lại không được may mắn như vậy. Lúc này, tay chân mình mẩy của nó đều đã bị trói chặt. 

Rồi... Sau một tiếng "Phá" của Lăng Tiểu Ngư, hư ảnh tôn phật đà đã nổ tung trong tích tắc. 

...

Đối với sức mạnh của Lăng Tiểu Ngư, nếu nói Minh Tôn không hề kiêng kỵ thì khẳng định là nói dối. Thực chất trong lòng y rất e ngại, thậm chí là khiếp sợ. Đặc biệt khi y nghĩ đến những lời kia...

Đối phương bảo mình bây giờ đang hết sức yếu nhược, so với trước đây thì một phần vạn cũng chẳng bằng mà còn ghê gớm như vầy, thử hỏi ở thời kỳ toàn thịnh, sức mạnh của đối phương còn kinh khủng tới đâu?

Dám cá muốn hủy đi thế giới này bất quá cũng chỉ một cái phẩy nhẹ mà thôi. 

Thân là người đã chứng đắc quả vị, lấy nhãn lực cùng trí tuệ của mình, Minh Tôn sớm đã biết tới những điều mà kẻ bình thường không cách nào biết được. Y hiểu rõ thế giới của mình vốn không phải duy nhất, bất quá một phần trong vũ trụ bao la mà thôi. Y biết ở ngoài kia còn có những thế giới khác, những vị thần linh khác. Chỉ là... có tưởng tượng thế nào y cũng không thể ngờ được trong vũ trụ này lại tồn tại một vị chí tôn cường đại tới vậy. 

Tạo Thiên, lập Địa, định pháp tắc, diễn sinh Nhân Thần... Thật đã vượt quá tầm hiểu biết của Minh Tôn y rồi.

...

"Đây là cơ hội duy nhất sao?".

Tâm tình tuy có hơi phức tạp, nhưng rốt cuộc rồi Minh Tôn cũng hạ xuống quyết tâm. 

Lặng lẽ hít sâu một hơi, y nhẹ phát lực đem tay áo chấn nát. Tiếp đến, y dang rộng hai tay, trái hướng thiên, phải chỉ địa, miệng phát âm ba.

Đó là một tràng cổ ngữ, ước tính tầm chục âm có lẻ. 

Tại khoảnh khắc âm cuối cùng vừa ra hết thì cũng là lúc dị biến phát sinh. 

Trên cánh tay bên trái của Minh Tôn, một long ảnh hiện lên, rồi hoá thành thực thể, bay vút lên trời. Trong khi đó, ở cánh tay bên phải, vừa nhảy ra đây lại là một con hổ trắng với hình tướng oai dũng cực kỳ. 

"Hống!".

"Grào... ào...!".

...

"Thương Long, Bạch Hổ sao?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng liếc nhìn hai sinh vật vừa hiện thân, rồi làm ra hành động đáp trả. 

Từ trong kim nhãn của hắn, một cặp kỳ lân kim sắc nhanh chóng lao ra. Chúng đón gió mà lên, loáng cái kích cỡ đã to bằng ngọn núi, vượt trội hơn cả đôi Thương Long - Bạch Hổ trước mặt.

"Đi đi".

Rất có linh tính, hoàng lân vừa nghe Lăng Tiểu Ngư nói xong liền chia nhau ra, một con bay lên trời, một con đáp xuống đất cùng Thương Long - Bạch Hổ giao chiến. 

"Hống!".

"Grào... ào...!".

...

Lăng Tiểu Ngư chả buồn quan sát xem hoàng lân của mình có thể chiếm thế thượng phong trước Thương Long - Bạch Hổ hay không, thay vì quan sát chúng thì mắt hắn lại chuyển sang nhìn Minh Tôn. 

Lúc này, Minh Tôn đã vừa thi triển thêm một đại thần thông nữa rồi.

Chương 482: Minh Tôn Nguy Nan

Khác trước, hiện Minh Tôn không đứng mà ngồi. Y để hai tay trước ngực, tay trái đặt ngang tay phải dựng dọc, miệng niệm pháp chú. Theo mỗi phật âm y niệm lên thì từ trong miệng y lại có một chữ "Vạn" màu vàng xuất ra. Chúng nối nhau tụ tại trên đỉnh đầu y, dần dần lớn mạnh. 

Nhìn chữ "Vạn" đang toả ra phật lực ấm áp kia, lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư đã phải nhíu mày. Rõ ràng là hắn cảm nhận được sự uy hiếp.

Cánh tay nhẹ nâng, hắn đánh ra một chỉ. 

"Chíu!".

"Ong!".

Nhưng ngay lập tức, xung quanh Minh Tôn đã hiện ra một tầng bảo hộ vô cùng vững chãi. Vừa rồi cũng chính nó đã đem chỉ pháp của Lăng Tiểu Ngư ngăn lại. 

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư mới đề thăng lực đạo. Thay vì chỉ một ngón thì lần này hắn xoè rộng cả bàn tay.

Nháy mắt, một hôi thủ khổng lồ xuất ra. 

"Ong!".

"Ong...!".

Nhưng lần này, kết quả vẫn chẳng có gì thay đổi. Tầng phòng hộ bao bọc Minh Tôn, nó vẫn vẹn nguyên. 

"Cũng không tệ".

Dù đã hai lần công phá thất bại nhưng trên khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư vẫn chẳng có bao nhiêu thất vọng hoặc là nao núng. Cử chỉ vẫn từ tốn như cũ, lần thứ ba hắn xuất thủ. 

Những sợi tơ màu xám một lần nữa tái hiện, theo sự điều khiển của Lăng Tiểu Ngư, chúng xoắn chặt vào nhau, hợp thành một mũi khoan nhắm thẳng tầng bảo hộ của Minh Tôn mà xuyên phá. 

...

"Crắc...".

"Crắc...".

Trải qua khoảng năm bảy giây đối kháng, rốt cuộc thì phật quang hộ thể của Minh Tôn cũng đành cam thất bại. Lấy tốc độ mắt thường có thể dễ dàng thấy được, tầng bảo hộ hiện đã rạn nứt, tùy thời sụp đổ. 

Thế rồi, chuyện gì đến cuối cùng cũng phải đến. Tầng phật quang trụ thêm được hai giây nữa thì hoàn toàn vỡ vụn. Và điều đó cũng đồng nghĩa rằng những sợi tơ màu xám do Lăng Tiểu Ngư dùng linh lực huyễn hoá ra, chúng sẽ trói buộc và rồi sẽ đem Minh Tôn hủy diệt.

Nhưng...

"Sẽ" thì vẫn là "sẽ". Khả năng dù lớn thì bất quá cũng chỉ khả năng, có thành hiện thực hay không, cái đó còn tùy thuộc ở Minh Tôn một phần. Mà Minh Tôn ư?

Y nói là "không".

Ngay khoảnh khắc tầng phật quang bị những sợi tơ màu xám kia phá hủy, tại nơi ngực Minh Tôn, một đạo kim quang cũng đã loé lên, thị hiện nên hình tướng một vị phật đà râu bạc da nhăn, mặt mày khắc khổ.

Lại nói, vị phật đà này vốn cũng chẳng ai xa lạ, đích xác là Minh Lực Cao Vương Phật - chủ nhân đời trước của mảng thiên địa này, đồng thời cũng chính là người đã lưu lại duyên bồ đề cho Minh Tôn, để y dựa vào duyên đó mà tu thành chánh quả, đắc được kim thân. 

Không như pháp tướng thị hiện trước đó, pháp tướng Minh Lực Cao Vương Phật chẳng hề e ngại gì những sợi tơ màu xám kia. Khá dễ dàng, chỉ sau một ấn của y thì những sợi tơ đã buộc phải thoái lui. 

Chưa dừng lại ở đó, Minh Lực Cao Vương Phật còn tiếp tục thi triển thần thông, từ một hoá thành hai mươi bốn thân ảnh, tất cả cùng đem Lăng Tiểu Ngư vây kín.

Đông ra một chỉ, tây xuất một quyền, nam đánh một chưởng, bắc hoành một cước, hai mươi bốn thân ảnh cứ vậy mà phối hợp tấn công dồn dập. 

Về phần Lăng Tiểu Ngư - đối tượng đang bị tấn công...

Nhìn kỹ thì cũng không có gì đáng gọi chật vật. Đông tây cũng tốt, nam bắc cũng được, bất kể ở phương vị nào, có tấn công mạnh mẽ ra sao thì hắn đều hoá giải được. 
Chỉ một pháp tướng liền nghĩ có thể áp chế được hắn? 

Mơ tưởng!

Kim nhãn hiện hung quang, Lăng Tiểu Ngư bất ngờ há miệng. Từ bên trong, một cỗ hấp lực kinh khủng nổi lên, đem bốn phương thiên địa nuốt lấy. 

Hai mươi bốn thân ảnh Minh Lực Cao Vương Phật đồng loạt nhăn mày. Ai cũng như ai, tất thảy vội vàng thoái lui...

...

Đợi khi đã thoát ra khỏi phạm vi thôn phệ của Lăng Tiểu Ngư, lúc này hai mươi bốn thân ảnh huyễn hoá từ pháp tướng Minh Lực Cao Vương Phật mới lại ra sức tấn công. 

Theo những động tác của các thân ảnh, thiên địa nhanh chóng biến đổi. 

Dưới chân Lăng Tiểu Ngư, ban đầu vốn dĩ là hồ nước năm dặm, nhưng sau cái điểm tay của một thân ảnh phật đà, hồ nước liền biến thành biển lửa. Trên trời cũng là như vậy, vốn dĩ mây bay loáng cái lại hoá thành núi đá, đè xuống đỉnh đầu Lăng Tiểu Ngư...

Hết thảy đều chỉ là một cái phẩy tay, trong một ý niệm. 

Ghê gớm?

Với thường nhân mà thôi. Chứ bằng Lăng Tiểu Ngư... Hắn đâu phải là không biết dùng lĩnh vực. 

...

"Ầm!".

"Ầm!".

Tiếp sau một quyền đem thạch sơn trên đỉnh đầu đánh vỡ, Lăng Tiểu Ngư mở trừng hai mắt. Từ bên trong cơ thể hắn, một cỗ năng lượng màu xám cấp tốc bành trướng, đem hai mươi bốn thân ảnh Minh Lực Cao Vương Phật đẩy lùi ra xa. 

Đứng giữa mười dặm hôi quang, hắn chỉ tay về hướng đông, tức khắc hướng đông hoá thành đao sơn, chỉ tay về hướng tây, hướng tây liền biến thành quỷ hải, nam bắc cũng là như vậy, đều theo ý niệm Lăng Tiểu Ngư hắn mà thị hiện.

Sắc mặt lạnh lùng, Lăng Tiểu Ngư hô lên một tiếng: "Diệt!".
Tiếng hô vừa dứt, tức thì, từ bốn phương đông - tây - nam - bắc, muôn đao vạn quỷ liền thi nhau xuất động, toàn bộ lao vào chém giết, cắn xé hai mươi bốn thân ảnh Minh Lực Cao Vương Phật. 

Trước thủ đoạn này của Lăng Tiểu Ngư, pháp tướng Minh Lực Cao Vương Phật đương nhiên sẽ không thể đứng yên chịu trận. 

Bằng phật lực của mình, hai mươi bốn thân ảnh tả xung hữu đột, cùng phối hợp để đối kháng. 

Chỉ là... Muôn đao vạn quỷ, số lượng thật sự là quá nhiều. Pháp tướng Minh Lực Cao Vương Phật muốn diệt hết cũng không phải dễ. Huống chi... những quỷ này, đao này, chúng lại cứ liên tục sinh ra, một đám nằm xuống hai đám đã phất lên...

Diệt ư? 

Đâu dễ gì diệt. 

...

Pháp tướng Minh Lực Cao Vương Phật xuất động là lĩnh vực, Lăng Tiểu Ngư thi triển cũng là lĩnh vực, nhưng đôi bên rõ ràng có chênh lệch không ít. Lăng Tiểu Ngư, hắn thậm chí còn có thể dùng pháp của mình để hủy pháp của đối phương, trình độ quả chẳng thể so bì. Vì lẽ đó, kết cục ra sao thì thiết nghĩ ai cũng đều đoán được. 

Trải qua một hồi ra sức kháng cự thì giờ đây pháp tướng Minh Lực Cao Vương Phật đã bị phá hủy. Hai mươi bốn thân ảnh của y, hết thảy đều bị cắt xẻ và thôn phệ, chẳng còn sót lại chút gì. 

Vẫn hiện hữu, có chăng là kim thân của Minh Tôn.

Mặc máu tươi vừa tràn ra khoé miệng, Minh Tôn vẫn tiếp tục niệm pháp chú, thần tình vẫn tĩnh lặng như nước. 

Không có cái gọi là nương tay, do dự, Lăng Tiểu Ngư chỉ về phía Minh Tôn. 

Muôn đao vạn quỷ một lần nữa liền xuất động, điên cuồng lao tới. 

"Minh Tôn!".

Trong giây phút nguy nan, một tiếng hô hoán chợt truyền đến. Tiếp đấy, một quả cầu màu đen bay qua.

"Oành... h... h...!!".

...

Liếc sang bên trái, nơi Vũ đang cùng với Huyền Long giao chiến, Lăng Tiểu Ngư nói:

"Ngươi liệu có thể ngăn được ta?".

Nói xong, cũng chẳng đợi Vũ trả lời, cùng với muôn đao vạn quỷ của mình, hắn trực tiếp lao thẳng đến chỗ Minh Tôn, ý đồ tiêu diệt. 

"Minh Tôn!".

"Minh Tôn!".

Vũ, Chu Tước cõi lòng gấp gáp, vội khẩn trương dùng thuật thuấn di hòng ứng cứu cho Minh Tôn. 

Tiếc rằng, thần thông thuấn di, bọn họ lại không làm sao thi triển được. Minh Long và Huyền Long, chúng đã dùng thủ đoạn đem không gian phong toả lại rồi.

...

Vũ không thể qua, Chu Tước cũng không thể tới, Minh Tôn hiện chỉ còn biết tự trông cậy ở chính mình. 

Là sinh là tử, tất cả đều tại một khắc này.

Chương 483: Thiên địa nhân thần - tứ linh phục ma ấn

"Diệt!".

Vẫn lạnh lùng như vậy, từ trong miệng Lăng Tiểu Ngư, một tiếng "Diệt" cất lên. 

Cảnh cũ tái hiện, muôn đao vạn quỷ một lần nữa lao vào cắt xé Minh Tôn. 

Nhưng, chỉ vừa mới chạm, cắt xé còn chưa được bao nhiêu thì muôn đao vạn quỷ, toàn bộ đều tan thành bụi phấn. Hết thảy chỉ vì một chữ "Vạn" trên đỉnh đầu Minh Tôn. 

Pháp kia, nó đã thành rồi. 

...

Kim quang từ chữ "Vạn" chiếu rọi tới đâu thì đao sơn, quỷ hải nơi đó liền bị thanh tẩy. Chỉ trong tích tắc, lĩnh vực của Lăng Tiểu Ngư đã hoàn toàn bị hoá giải. 

Thừa thắng xông lên, vẫn trong tư thế hai chân xếp bằng, Minh Tôn điểm ra thêm một đạo pháp quyết. Tức thì, chữ "Vạn" kia từ một bỗng hoá thành sáu, chia làm sáu phương đông, tây, nam, bắc, phương trên và phương dưới, tất cả cùng đem Lăng Tiểu Ngư cho phong toả lại. 

"Phật Pháp Vô Biên!".

...

"Ong!".

"Ong!".

Thế cục đảo chiều, vốn thế thượng phong bỗng chốc lại biến thành tù nhân bị giam giữ, Lăng Tiểu Ngư khó tránh phải nhăn mặt nhíu mày. 

Thần tình trầm trọng, hắn gấp rút điều động linh lực đánh lên chữ "Vạn" đang vây giữ xung quanh. Đầu tiên là chữ "Vạn" phía nam, tiếp đó là chữ "Vạn" phía bắc, rồi chữ "Vạn" phía đông, chữ "Vạn" phía tây, phương trên và phương dưới... Sáu chữ "Vạn", mỗi một chữ đều đã bị Lăng Tiểu Ngư công kích qua, trước sau gộp lại tổng số ước tính cũng đủ mười ba lần. Có điều kết quả... Bất kể là chữ "Vạn" nào, thuộc tại phương nào, chúng như cũ hiện vẫn còn nguyên. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn chưa phá nổi.

Tuy nhiên, nếu dựa vào đó mà cho rằng hắn đã phí công vô ích thì thật sai lầm. Lực lượng Lăng Tiểu Ngư đánh ra, chúng không hề vô ích. Sáu chữ "Vạn", chúng đúng là vẫn vẹn nguyên đấy, thế nhưng Minh Tôn - người đang thao túng sáu chữ "Vạn" kia, y sớm đã hộc máu rồi. 

Nếu một thoáng trước, vết máu chỉ bất quá hiện hữu nơi miệng Minh Tôn thì bây giờ, dưới cằm y, dưới áo y, máu tươi cũng nhuộm đầy. 

Rõ ràng, Minh Tôn y đã phải gồng gánh rất nhiều mới có thể duy trì được sáu chữ "Vạn" kia. 

"Hừ!".

Người đổ máu mặc người đổ máu, Lăng Tiểu Ngư chẳng có tí gì gọi là đồng cảm. Hung quang trong mắt càng thêm rõ, sát ý trong lòng càng thêm thịnh, hắn nhìn Minh Tôn mà rằng:

"Kim thân hữu khuyết, quả vị non kém, ngươi lấy gì để cản ta?!".

Đáp lại Lăng Tiểu Ngư, Minh Tôn dùng cả hai tay kết ấn, rồi đánh ra. 

Theo đó, kim quang do sáu chữ "Vạn" phát ra càng thêm phần rực rỡ. Tất cả chúng đều chiếu thẳng vào thân ảnh kẻ bị phong toả bên trong, như thể muốn đem hắn thanh tẩy, xoá bỏ. 

Nhưng, Lăng Tiểu Ngư há lại dễ dàng bị xoá đi như vậy?

Đã khác nhiều so với trước. Vẻ hững hờ điềm đạm, âm điệu ẩn ẩn ưu thương ở thời điểm bảo rằng bản thân đang rất yếu nhược, mong một sự giải thoát, hết thảy đều chẳng còn đâu nữa. Thay vào đó, lúc này, một thần tình hung ác lăng lệ lại đang hiện hữu. 

Đây là vì sao?

Thật sự là không người hiểu được. Lời nói, thái độ cùng cử chỉ của Lăng Tiểu Ngư, trước sau rất mâu thuẫn. Cứ như bên trong thân thể kia có đến hai linh hồn luân phiên ngự trị vậy. Nhưng... có khả năng sao?

Lăng Tiểu Ngư rõ ràng đã thức tỉnh. Ký ức kiếp trước và ký ức kiếp này khẳng định đã cùng nhau dung hợp rồi. Song song tồn tại, đó là điều không thể xảy ra.

Thử ngẫm, một Lăng Tiểu Ngư yếu nhược, hắn có thể chống lại được một tồn tại hàng chí tôn cấp bậc? 

Nếu mà ngăn được thì làm chủ đây phải là hắn chứ không phải vị chí tôn này. 

...

Liệu quá trình thức thức tỉnh kia đã xảy ra sai lầm? Hoặc là nói dị biến vốn dĩ có trước, đã tồn tại từ lâu?

Hoặc... ngay từ đầu, tâm tình của vị chí tôn này thực chất là phức tạp như vậy?

Những câu hỏi thoạt đến rồi cũng nhanh chóng trôi đi. Minh Tôn chẳng thể nghĩ nhiều, cho dù có muốn thế đi nữa.

Tình cảnh hiện giờ, nó không cho phép. 

Bất kể lý do có là gì đi nữa thì ý muốn hủy diệt thế gian của Lăng Tiểu Ngư trước sau đều không hề thay đổi. Thậm chí so với trước, tại thời điểm này sát ý của Lăng Tiểu Ngư càng mạnh mẽ hơn. Khí tức của hắn cũng là như vậy, đã trở nên hung lệ cực kỳ.

"Bằng mọi giá nhất định phải diệt trừ hoạ này", đấy là ý niệm duy nhất của Minh Tôn hiện thời.

Cố gắng chịu đựng, Minh Tôn tiếp tục duy trì, một bên ra sức kìm hãm Lăng Tiểu Ngư một bên dùng niệm lực liên hệ với Vũ và Chu Tước.

Cũng chẳng rõ Minh Tôn đã nói gì với họ, chỉ thấy sau một lúc lắng nghe, cả Chu Tước và Vũ đều đồng loạt hiển hoá nguyên hình. 

Tiếp đấy, từ trong những thân xác kia, hai đạo linh quang bay ra, hướng phương vị Lăng Tiểu Ngư tiếp cận. 

"Thần hồn li thể".Lăng Tiểu Ngư không khó để nhìn ra thủ đoạn của Vũ và Chu Tước. Hắn hiểu hai người bọn họ đây là vì muốn thoát ra khỏi sự vây giữ của Minh Long và Huyền Long để tiến đến hỗ trợ cho Minh Tôn cùng đối phó hắn.

Có phần khinh thị, Lăng Tiểu Ngư nói lớn: 

"Tới hết cả đây! Ta xem đám thần linh nhỏ bé các ngươi có thể làm gì!". 

Miệng nói tay chẳng để yên, thanh âm còn chưa lắng thì Lăng Tiểu Ngư đã lại vung quyền đánh lên những chữ "Vạn" chung quanh. 

Ba quyền bất quá, Minh Tôn đã liền hộc thêm một ngụm máu tươi. Chưa hết, kim thân của y hiện cũng đang bắt đầu rạn nứt...

"Minh Tôn!".

Dành cho Chu Tước một ánh nhìn trấn an, Minh Tôn bảo: "Tất cả vì chúng sinh".

Bảo xong, y chắp tay lại, hai mắt cũng nhanh chóng nhắm nghiền. 

Theo đó, từ một "tiểu hoà thượng", thân thể Minh Tôn mau chóng phân thành hai nhân ảnh. Nhân ảnh thứ nhất cao hơn chín thước, đầu đội tử kim quán, lưng đeo đai ngọc, vai khoác chiến bào âm dương, trông cực kỳ uy dũng. Nhân ảnh thứ hai thấp hơn một chút, khoảng độ tám thước, mặc trường y màu xanh, phần áo bên tay phải có một hoạ tiết hình rồng, vô cùng sống động.

Không phải Thương Long - Bạch Hổ thì ai?

"Tất cả vì chúng sinh".

"Tất cả vì chúng sinh".

Thương Long, Bạch Hổ đồng thanh nói. Nói xong liền chia nhau trấn giữ hai phương vị đông - tây, cùng hướng Lăng Tiểu Ngư mà bắt tay kết ấn. 

Đã chuẩn bị sẵn, Vũ và Chu Tước cũng lập tức làm theo. 

...

"Hống!".

"Grào... ào...!".

...

Lẫn trong những tiếng thét gào từ cuộc chiến giữa các thần thú, từ miệng Thương Long, một chữ "Thiên" đã vừa được đọc lên. 

Tiếp đấy, Bạch Hổ cũng hô to một chữ "Địa".

Rồi Chu Tước, Vũ, từ cổ họng các nàng, hai chữ "Nhân", "Thần" cũng lần lượt được nói ra. 

Ngay lúc chữ "Thần" vừa dứt, cả thiên địa liền rung lên dữ dội. 

Thương Long Ấn, Bạch Hổ Ấn, Chu Tước Ấn, Huyền Vũ Ấn, tứ đại pháp ấn cùng hướng về Lăng Tiểu Ngư mà đồng thời phát động. 

Thiên Địa Nhân Thần - Tứ Linh Phục Ma Ấn!

Chương 484: Vậy thì cùng chết đi!

"Ầm!".

"Ầm!".

...

"Ầm... m...!!".

...

Tính từ lúc bắt đầu cuộc chiến cho tới bây giờ, động tĩnh mới rồi chính là thanh âm to lớn nhất, dữ dội nhất. Lực công phá thì càng không phải nói, kinh khủng vô cùng. 

Cứ nhìn vào tràng cảnh trước mắt liền biết. Toàn bộ phật cảnh của Minh Tôn, lúc này đã bị hủy đi đến bảy tám phần, đã gần như sụp đổ rồi. 

Thiên Địa Nhân Thần - Tứ Linh Phục Ma Ấn, một đòn này, uy năng quả thừa đủ để sát thần diệt phật.

Dẫu vậy, trận chiến này, nó vẫn chưa kết thúc. Trên khuôn mặt của Minh Tôn, của Vũ, của Chu Tước đều chưa có dấu hiệu gì cho thấy họ là người giành chiến thắng cả. 

Thần tình trầm trọng, cả ba người cùng đưa mắt nhìn về khoảng hư không trước mặt...

Ở nơi ấy, trong cỗ khí tức màu tựa tàn tro, Lăng Tiểu Ngư đã vừa mới ngẩng đầu. 

Đó là một khuôn mặt dính đầy máu. Trên trán, trên má, trên miệng, chỗ nào cũng đều đang có máu rỉ ra cả. Rõ ràng Lăng Tiểu Ngư đã bị thương, thương tích xem ra còn chẳng nhẹ.

Thảm hại là vậy, ấy thế mà Lăng Tiểu Ngư, hắn lại vẫn cứ cười. Rất chi ngạo nghễ.

"Chỉ mấy tên thần linh nhỏ bé các ngươi mà muốn diệt được ta sao?".

"Hừ! Để ta tiễn các ngươi về cõi vĩnh hằng!".

Khí thế bất chợt đề thăng, Lăng Tiểu Ngư cùng lúc đánh ra hai đại thủ, mỗi cái bay về một hướng, chia ở hai phương vị nam, bắc tấn công Vũ và Chu Tước. Riêng tại phương đông, nơi Thương Long - Bạch Hổ đã hợp lại thành thân ảnh Minh Tôn, lúc này Lăng Tiểu Ngư chính đang tự mình đánh tới. 

Theo đánh giá của Lăng Tiểu Ngư hắn thì trong ba kẻ đang giao chiến với mình, Minh Tôn không nghi ngờ là lợi hại nhất, có sức uy hiếp lớn nhất. Bởi thế cho nên... 

"Tiểu hoà thượng! Mau nạp mạng!".

Đối lập với thần tình hung lệ của Lăng Tiểu Ngư, Minh Tôn lại khá chi trầm tĩnh. Không còn lo lắng, không còn phiền muộn, Minh Tôn chắp tay trước ngực, hai mắt nhắm nghiền. 

Y đây là buông xuôi tất cả? Đã bỏ cuộc rồi ư?

Thật ra thì không. Cái hoạ Lăng Tiểu Ngư còn đang hiện hữu, Minh Tôn y làm sao có thể an lòng mà ra đi? Muốn đi thì y cũng phải đem hoạ này diệt trừ rồi mới đi được. 

Linh hồn phát ra đại nguyện, Minh Tôn dùng tất cả những gì mình có để ngăn chặn Lăng Tiểu Ngư. Chỉ thấy chính ngay tại thời điểm thân ảnh Lăng Tiểu Ngư tiếp cận, thủ chưởng sắp đánh lên người Minh Tôn thì bên trong kim thân của y, bốn sợi tơ vàng bất chợt lao ra, đem tay Lăng Tiểu Ngư trói giữ. Rồi, chân hắn, mình hắn, chúng cũng phải chịu chung số phận. 

Một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư đã lại bị khoá bởi Minh Tôn. Khác, có chăng là so với trước thì lần này, triển lộ uy năng, thay vì sáu chữ "Vạn" thì hiển hoá đây lại là bốn sợi tơ vàng xuất ra từ bên trong thân thể đức phật.

...

"Tiểu hoà thượng ngươi cho rằng có thể kìm toả được ta?!". 

Mắt lộ rõ hung quang, Lăng Tiểu Ngư cấp tốc điều động linh lực. Từ người hắn, những sợi tơ màu xám hiện ra, tất cả cùng quấn lấy bốn sợi tơ vàng đang trói giữ mình.

Những tưởng với sự tương quan về phẩm cấp lực lượng, Lăng Tiểu Ngư sẽ rất nhanh liền đem bốn sợi tơ kia phá hủy, lấy lại tự do cho mình thì không, qua một đỗi, dù đã cố gắng, hắn như cũ vẫn vô phương thoát khốn.

Đối với kết quả này, nếu nói Lăng Tiểu Ngư không thấy ngạc nhiên thì là nói dối. Thực tế, trong lòng mình, Lăng Tiểu Ngư đã rất bất ngờ. Bởi theo quan sát của hắn thì Minh Tôn rõ ràng còn chưa đủ trình độ để thi triển ra đến loại lực lượng này.

"Chuyện này làm sao có thể... Làm sao có thể!"."Ngay đến kim thân ngươi còn chưa thể hoàn thiện, với chút quả vị ấy ngươi làm sao có thể xuất ra được loại phật lực này...".

Hoang mang mặc người hoang mang, Minh Tôn như cũ vẫn khép kín đôi môi, nhắm nghiền đôi mắt. 

...

"A a a a...!!".

"Phá cho ta!!".

Minh Tôn tĩnh lặng bao nhiêu thì Lăng Tiểu Ngư lại náo động bấy nhiêu. Hắn la, hắn hét, hắn điên cuồng thúc động lực lượng, thiêu đốt chân nguyên...

Nhưng, bất kể Lăng Tiểu Ngư hắn có nỗ lực thế nào đi nữa thì bốn sợi kim ti vẫn cứ tồn tại ngay đó, đem thân xác hắn trói giữ, đem thần hồn hắn buộc chặt. Tính tới bây giờ, điều duy nhất hắn làm được cũng bất quá cởi bỏ được lớp kim quang, ép cho bốn sợi tơ kia hiển lộ tử quang mà thôi.

...

"... Không phải! Đây không phải phật lực!".

Nhìn thấy tử quang hiển lộ, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng hiểu được căn nguyên. Hắn đã biết tại sao bốn sợi tơ do Minh Tôn đánh ra lại ghê gớm tới vậy.

Thứ lực lượng này, nó vốn dĩ không phải phật lực. Nó là.. tử nguyện lực. 

Mở to mắt nhìn Minh Tôn, Lăng Tiểu Ngư khó tin mà rằng: "Tiểu hoà thượng ngươi đã phát nguyện... Ngươi vậy mà lại dám dùng cả tử nguyện lực...".

"Kim thân, quả vị muốn đắc không dễ. Nay lại đem tất cả thiêu đốt, nguyện đoạ luân hồi... Vì cái gì?! Ngươi đây là vì cái gì?!".

Sau cùng, Minh Tôn cũng đã lên tiếng. Y đáp: "Tất cả vì chúng sinh".

"Vì chúng sinh?".

Đang bị trói giữ, Lăng Tiểu Ngư càng thêm kích động. Hắn nhớ thuở ấy, trong trận đại chiến ấy, một số kẻ cũng đã từng nói với hắn những lời tương tự, "vì chúng sinh".

"... Thiên không toàn, Địa không vẹn, Nhân Thần hữu khuyết, đám người các ngươi tại sao lại không hiểu?"."Vốn dĩ ngay từ đầu tất cả đã là sai lầm. Tại sao các ngươi lại không hiểu? Tại sao các ngươi lại không hiểu?!".

"Tại sao lại không hiểu?!!".

Tựa như đã phát điên, Lăng Tiểu Ngư bất chấp tổn hại thân thể và nguyên thần, cố gắng đem bốn sợi tơ đang trói giữ mình phá hủy. 

Lẽ tất nhiên, Minh Tôn sẽ không thể nào để Lăng Tiểu Ngư hắn được như nguyện.

Cánh tay phải nâng lên, y đưa về trước, chỉ vào Lăng Tiểu Ngư, hô khẽ: "Định".

Thần diệu thay, tiếng hô vừa dứt thì vốn đang điên cuồng vùng vẫy, Lăng Tiểu Ngư đã bỗng bất động. Thời gian tuy rằng không nhiều, một phần mười giây chưa đến, nhưng nó thật sự đã xảy ra. Và bấy nhiêu đó thôi cũng là quá đủ rồi.

Sớm chuẩn bị sẵn, Vũ và Chu Tước vừa thấy Lăng Tiểu Ngư bị định thân thì liền hoá thành hai đạo linh quang, bằng chính nguyên thần của mình tiến nhập vào bên trong Lăng Tiểu Ngư. Với Chu Tước thì nơi đi vào là ngực, còn với Vũ, vị trí chính tại mi tâm. 

Không nghi ngờ gì nữa, các nàng đây rõ ràng là đang muốn cùng lúc đem cả thể xác lẫn nguyên thần Lăng Tiểu Ngư cho phá hủy. 

...

"A a a a...!!".

"Khốn kiếp! Khốn kiếp!".

"Lũ khốn các ngươi...!!".

...

Thân thể bị thần hoả của Chu Tước thiêu đốt đã làm cho Lăng Tiểu Ngư đau đớn vô cùng, khiến hắn không thể không kêu gào. Càng đau đớn hơn nữa là linh hồn hắn, nó cũng đang bị thương hại bởi Vũ...

...

"A a a a...!!".

...

"Các ngươi muốn diệt ta?! Vậy cũng đừng mong sống!!".

"Chết hết cho ta!!".

Bị dồn đến đường cùng, Lăng Tiểu Ngư bạo nộ. Thay vì cố gắng đem nguyên thần của Vũ và Chu Tước trục xuất, hắn lại sang phản kích, bất chấp tổn thương thân thể và linh hồn mình. 

Bọn họ muốn diệt hắn? Vậy thì cùng tan biến cả đi!!

"A a a a...!!!".

Xuôi theo tiếng hét dài của Lăng Tiểu Ngư, cả người hắn cũng rực sáng hôi quang, khiến cho nhật nguyệt lu mờ, đất trời chuyển sắc. 

Thế rồi... "Oành... h... h... h...!!!" một tiếng, mọi thứ nổ tung. 

Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ phật cảnh tan thành mây khói. Kim thân Minh Tôn cũng là như vậy, triệt để hoá thành hư vô. 

Khắp cõi đất trời, một giai điệu bi thương lặng lẽ ngân vang...

Chương 485: Tàn cục rối ren

Ngày hôm đó, Thao Thiết, Song Ngư đều đã hiện. Trước Miên Thành, sau đến thương sinh trăm họ, vô số tính mạng đã bị lấy đi. 

Ngày hôm đó, sau không biết bao nhiêu tuế nguyệt, Thần Phật rốt cuộc cũng xuất ra. Thế nhưng... Vì cứu lấy thế giới này, Thần Phật đã phải hi sinh. 

Thương Long - Bạch Hổ, cũng là Minh Tôn, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, ngài đã ngã xuống. 

Lúc ấy, khắp mười phương thiên địa, tất thảy đều vang lên khúc bi ca đưa tiễn...

Riêng về hai vị Chu Tước và Huyền Vũ... Còn may, bọn họ vẫn tại. Chỉ có điều là...

Sau trận đại chiến, Chu Tước đã bị cuốn vào lỗ hổng thời không. Nàng phải hao tốn một quãng thời gian mới có thể tìm lại thân xác của mình, rồi kế đấy, bởi lo cho an nguy của Vũ, Chu Tước nàng liền khẩn trương tìm kiếm.

Trời không phụ người, trải qua một hồi kiếm tìm, Chu Tước rốt cuộc cũng tận mắt nhìn thấy Vũ bình an. Nhưng, vui mừng còn chưa được bao lâu thì Chu Tước đã lập tức sinh phiền muộn. Tất cả chỉ vì một câu nói: "Ta không phải Vũ".

Vũ, nàng đã thốt ra như thế.

Đấy là vì sao?

Chân thân rành rành là của Vũ, tại sao lại bảo mình không phải Vũ?

Lúc đó Chu Tước đã vô cùng nghi hoặc. Nhưng trải qua hồi lâu đối thoại, cuối cùng Chu Tước nàng cũng hiểu được căn nguyên.

Thì ra trong lúc nguyên thần tiến nhập vào thức hải Lăng Tiểu Ngư, cùng hắn giao chiến, Vũ đã bị đối phương quay sang phản kích, khiến cho linh hồn xảy ra dị biến, từ một thể thống nhất bỗng phân thành hai luồng ý niệm, sinh ra hai nhân cách, một của Vũ, một của chính chủ nhân thân xác này: Dương Tiểu Ngọc. 

Đáng nói hơn nữa, kẻ gánh chịu tổn thương, phải lâm vào say ngủ đây lại là nhân cách Vũ. Nói cách khác, hiện Dương Tiểu Ngọc mới là người đang tỉnh giấc, nắm quyền làm chủ mọi thứ. 

Phiền muộn của Chu Tước chính cũng từ đó mà ra.

Sao không lo ngại cho được khi mà Dương Tiểu Ngọc chẳng hề có cái chí nguyện bảo hộ thương sinh thiên hạ - điều vẫn luôn hiện hữu trong Vũ, trong tứ đại linh thú?

Càng đáng bận tâm hơn, Dương Tiểu Ngọc lại còn tỏ ý thù địch với Chu Tước nàng, với chính giáo thiên hạ...

Hết thảy đều là vì Lăng Tiểu Ngư. 

Hôm đó, Dương Tiểu Ngọc đã đe doạ rằng, nếu như nàng không tìm thấy Lăng Tiểu Ngư, nếu Lăng Tiểu Ngư đã thật tan biến, chừng ấy, Dương Tiểu Ngọc nàng sẽ bắt tất cả những ai liên quan đều phải trả giá. 

Chính giáo thiên hạ, thậm chí là cả Chu Tước, Dương Tiểu Ngọc nàng đều không ngại giết đi tất thảy.

Dương Tiểu Ngọc, nàng đã nói như thế đấy. Thần tình kia, trách hận ấy, Chu Tước hoàn toàn thấy rõ. 

Ngẫm cũng đúng thôi. Lăng Tiểu Ngư vốn là người bạn thanh mai trúc mã của Dương Tiểu Ngọc kia mà. Năm đó Dương Tiểu Ngọc nàng bái nhập tiên môn, chí nguyện còn không phải vì muốn bảo hộ cho thân nhân bằng hữu?Năm đó, khi nhìn Lăng Ngọc Yến thân lâm trọng bệnh, thấy Lăng Tiểu Ngư nước mắt sụt sùi quỳ bái khẩn xin tiên gia ra tay cứu chữa, Dương Tiểu Ngọc nàng đã rất đau lòng. Cái cảm giác bất lực ấy, nó mới khó chịu làm sao...

Phàm nhân thế tục tính mệnh mong manh, sinh - tử phải chịu, bệnh - lão phải mang, Dương Tiểu Ngọc từ lâu đã thấu. Nàng biết rồi cũng có một ngày phụ mẫu sẽ mất, Lăng Ngọc Yến sẽ đi. Chừng ấy, trên thế gian này, Dương Tiểu Ngọc nàng sẽ chỉ còn lại một mình Lăng Tiểu Ngư là thân nhân duy nhất...

Bao năm qua, nàng đã luôn dõi theo hắn, cố gắng giúp đỡ hắn, mong mỏi hắn có thể thành tựu chân nhân, tất cả cũng chỉ vì... nàng sợ.

Dương Tiểu Ngọc nàng thật là sợ cô đơn lắm. 

Đành rằng nàng cũng có đồng môn, cũng có sư phụ, cũng được nhiều người yêu mến, nhưng tốt đến đâu thì xét cho cùng vẫn chỉ là người dưng nước lã, bọn họ làm sao bằng được Lăng Tiểu Ngư. Hắn và nàng đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau vui đùa. Đối với nàng, Lăng Tiểu Ngư hắn chính là thân nhân, người sẽ đồng hành cùng nàng đi đến sau cuối.

Ấy vậy mà...

Vì muốn bảo vệ cho người huynh đệ là Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư hắn cam chịu tội tình, mang nỗi hàm oan lặng lẽ ra đi...

Để rồi mười năm sau... Lại một lần nữa người ta vu oan cho hắn, nói hắn là ác tặc. Chính giáo thiên hạ, bọn họ đã dùng thủ đoạn đê hèn, lấy tính mạng Lăng Ngọc Yến để ép hắn lộ diện. 

Ôi chính giáo! Ngu xuẩn lắm thay! Bỉ ổi lắm thay!

Nếu không phải vì đám danh môn chính phái bọn chúng thì Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư đâu có bị ép tới đường cùng, cuồng nộ mà hoá Thao Thiết, hiện Song Ngư.

Sai? 
Rốt cuộc là ai sai?!

... 

Tây bắc nước Việt, sâu trong dãy núi Bạch Lộ...

Tại tổng đàn Huyết Sát Giáo.

Đứng trên đỉnh núi, trong bộ bạch y thanh thuần, tóc dài phiêu động, Dương Tiểu Ngọc nhìn kẻ đang ngự không trước mặt, nói:

"Chu Tước, ngươi muốn gì?".

"Vũ...".

"Ta là Dương Tiểu Ngọc".

Thần tình phức tạp, Chu Tước nói: "Thôi được, Dương Tiểu Ngọc, hãy giao hắn cho ta".

"Hắn?" Dương Tiểu Ngọc vờ không hiểu, hỏi lại.

Chu Tước nhăn mày: "Dương Tiểu Ngọc, Thao Thiết là mối hoạ khôn lường, không thể không diệt".

"Hoạ sao?" - Dương Tiểu Ngọc xem thường - "Chu Tước, kiếp trước là kiếp trước, kiếp này là kiếp này. Ta chỉ biết kẻ bên trong là Chu Đại Trù, hắn không có tội".

"Không?".

Chu Tước phản đối: "Dương Tiểu Ngọc, mấy mươi vạn sinh linh Miên Thành, toàn bộ đều là bị hắn thôn phệ".

"Ngươi nói không sai, mấy mươi vạn sinh linh Miên Thành đều là bị hắn thôn phệ, nhưng ta hỏi ngươi: Là ai đã khiến hắn bi thương mà nộ hoá Thao Thiết?!".

Cũng chẳng cần Chu Tước trả lời, Dương Tiểu Ngọc tự mình nói ra: "Chính là chính giáo thiên hạ! Chính là những sinh linh mà ngươi bảo hộ!".

"Hôm đó nếu không phải vì sự ngu xuẩn của bọn chúng thì Lăng Ngọc Yến đã không chết, Chu Đại Trù hắn cũng sẽ không bi phẫn mà hoá cuồng điên! Chu Tước, kẻ hại chết mấy mươi vạn sinh linh Miên Thành không phải Chu Đại Trù hắn mà là lòng tham, là sự ngu dốt của thế nhân này!".

"Thiên hạ hôm nay đại loạn, oán than ngập trời, Chu Tước ngươi cho là do ai gây nên?! Chu Đại Trù?! Lăng Tiểu Ngư?!".

"Không! Là thiên hạ chính giáo!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau