TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 476 - Chương 480

Chương 476: Thần Phật Đều Hiện (2)

"Roẹt!".

"Roẹt!".

...

"Ầm!".

"Ầm!".

...

"Ầm!".

...

Cảnh tượng Miên Thành lúc này, thật không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả. Bầu trời thì tối đen như mực, sấm chớp ngập tràn; trong khi dưới đất... hố sâu, lửa đỏ, chúng càng lúc càng nhiều, càng ngày càng rộng.

Nhìn mọi thứ đang diễn ra, thần điểu Chu Tước lòng không khỏi nhói lên. Nàng đây là vì thương cho chúng sinh thiên hạ. 

Trong lần thiên địa khởi lên đại sát niệm này, vô số sinh linh đã hoá thành cát bụi rồi...

"Ong!".

"Ong!".

Giữa lúc Chu Tước đang vì thương sinh mà thương xót thì cách nàng chỉ khoảng vài mươi bước chân, không gian bất chợt dấy lên một hồi ba động. Thoạt đầu Chu Tước đã ngỡ là do Lăng Tiểu Ngư, nhưng sau liền biết chẳng phải. 

Đấy rành rành là một thông đạo không gian do người khai mở. 

Thần tình ngưng trọng, Chu Tước tập trung quan sát...

Một hai giây bất quá, người khai mở thông đạo đã liền hiện ra. Trông y khá nhỏ, chỉ cao tầm bằng đứa bé chín mười tuổi, trên mình khoác một bộ cà sa, khí tức như có như không, rất là bất định.

Hình tướng người này rõ ràng xa lạ đối với Chu Tước. Nhất thời, trong nội tâm nàng không khỏi hiện lên nghi vấn. 

"Chu Tước, đã lâu không gặp." Đương lúc Chu Tước ngờ vực, còn chưa tìm ra câu trả lời cho mình thì Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật đã hướng nàng chào hỏi. Xem dáng vẻ dường như đã từng quen biết. 

Nhưng... Nếu thật quen biết thì tại sao Chu Tước lại chẳng nhận ra?

"Xin hỏi ngài là?".

Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật hé môi toan nói, nhưng lời vừa ra tới miệng thì y đã giữ lại. Giống như Chu Tước, y cũng đưa mắt nhìn sang phía bên trái.

Nơi ấy, cách độ vài mươi bước, lại một thông đạo không gian nữa đã vừa mới xuất hiện. 

Kẻ đến không ai khác, quả đúng là chủ nhân của Vũ cảnh: Huyền Vũ. 

Hướng phía Chu Tước, Huyền Vũ vừa đi vừa nói: "Diêu Hồng, đã lâu không gặp".

Không như thời điểm đối diện cùng Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, Chu Tước đã ngay lập tức nhận ra thân phận của Huyền Vũ, thậm chí kể cả khi đối phương có xuất hiện trong một hình hài khác đi nữa. 
"Diêu Hồng", danh tự ấy của Chu Tước nàng, xưa giờ chỉ có duy nhất một người gọi. 

Tâm sinh hoan hỉ, thần điểu Chu Tước nắm lấy tay người vừa mới đến.

"Vũ, thật là ngươi?!".

"Ừm, là ta." Vũ điềm đạm đáp. 

Đáp xong, nàng nhìn sang chỗ Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, ý tứ dò xét. 

Không nhiều lời, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật liền thi triển đạo thuật. Từ một "tiểu hoà thượng", thân thể y mau chóng phân thành hai nhân ảnh. Nhân ảnh thứ nhất cao hơn chín thước, đầu đội tử kim quán, lưng đeo đai ngọc, vai khoác chiến bào âm dương, trông cực kỳ uy dũng. Nhân ảnh thứ hai thấp hơn một chút, khoảng độ tám thước, mặc trường y màu xanh, phần áo bên tay phải có một hoạ tiết hình rồng, vô cùng sống động. 

"Thương Long".

"Bạch Hổ".

Một trước một sau, Chu Tước, Huyền Vũ lần lượt gọi tên. 

Nếu nói các nàng không có chút ngạc nhiên nào thì khẳng định là nói dối. Thực tế, các nàng đã. Có nghĩ thế nào các nàng cũng chẳng thể tưởng tượng được mình sẽ gặp lại cố nhân trong hình dạng thế kia. 

Trong trận đại chiến năm đó, trừ bỏ Chu Tước ra thì ba đại linh thú còn lại là Thương Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ đều đã bị đánh vỡ nguyên thần, chỉ còn lại bản nguyên sinh mệnh chia nhau ẩn áu. Trải qua vô vàn tuế nguyệt, hôm nay gặp lại, thật không ngờ Thương Long, Bạch Hổ đã cùng nhau dung hợp, thêm nữa lại còn...

"Thương Long - Bạch Hổ." - Vũ hỏi - "Đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao ta lại cảm thấy khí tức của các ngươi hệt như phật đà?".

Đã biến lại thành hình dạng một tiểu hoà thượng, Thương Long - Bạch Hổ, cũng là Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật đáp: "Vũ, những gì ngươi thấy không giả. Chúng ta thật sự đã thành Phật".

Xét thấy tình cảnh trước mắt vốn không thích hợp để dông dài, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật chắp tay trước ngực, bày ra một kết giới. Kế đấy, từ trên người y, những hạt kim sắc tràn ra, phủ tràn kết giới. 

Chừng như cũng hiểu được hành động của cố nhân, Chu Tước, Huyền Vũ cũng liền triển khai đạo thuật. Từ người các nàng, những hạt ánh sáng màu đỏ và màu đen cũng nhanh chóng phủ kín không gian. 
...

Lát sau.

Chu Tước, Huyền Vũ, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật lần lượt thu hồi đạo thuật. Bây giờ bọn họ ai nấy đều đã tỏ tượng cố sự của đối phương. 

Thì ra sau trận đại chiến năm đó, bản nguyên sinh mệnh cùa Thương Long và Bạch Hổ đã vô tình lưu lạc đến phật cảnh của Minh Lực Cao Vương Phật. Dựa vào duyên đó, hai người họ mới quyết định cùng nhau dung hợp rồi chiếu theo pháp môn tối thượng của Minh Lực Cao Vương Phật lưu lại mà tiến hành tu luyện, hoá ra pháp thể, cuối cùng đạt thành chánh quả, trở thành phật đà, lấy hiệu là Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật. 

Lẽ dĩ nhiên, quá khứ của Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, Chu Tước - Huyền Vũ có thể tỏ tường thì ký ức của hai người bọn họ, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật nay cũng đã biết. Chuyện về Lăng Tiểu Ngư, y đã rõ ràng.

Chuyển mắt nhìn thân ảnh đang được bao bọc trong cỗ năng lượng hai màu đen - trắng, xung quanh có một cặp hoàng lân thủ hộ, xa xa trên đỉnh đầu lại hiện hữu một thái cực đồ liên tục xoay tròn, truyền xuống năng lượng, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật khẽ cau mày: 

"Nếu theo như dự ngôn kia thì người này quả là hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư".

"Phải." Bên cạnh, Vũ nhẹ gật đầu. 

Rồi chợt hỏi: "Các ngươi nói xem, Huyền Vũ ta liệu có trở thành đại hoạ như dự ngôn kia đề cập?".

Chả cần nghĩ ngợi chi, Chu Tước phủ định ngay: "Chuyện đó là không thể".

"Huyền Vũ ngươi cũng như ta đều là do Thiên Phụ Địa Mẫu thai nghén mà thành. Bảo hộ cho thương sinh, đấy là ý nghĩa tồn tại của chúng ta. Huyền Vũ ngươi làm sao có khả năng là mối hoạ với thương sinh được".

"Chu Tước nói không sai".

Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật cũng lên tiếng tán đồng: "Vũ, Lý Bất Tri kia cũng chỉ là người, thiên cơ lại há có khả năng nhìn rõ hết được".

"Vũ, chúng ta là thần linh, không cần phải bận tâm về dự ngôn ấy. Việc trước mắt chúng ta nên làm là ngăn chặn bậc chí tôn tới từ thiên ngoại này".

Nghe Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật nói, nỗi lo trong lòng Chu Tước mới vừa tạm lắng đã lại dâng cao:

"Minh Tôn, trước khi ngươi và Vũ đến ta cũng đã ra sức ngăn chặn, thế nhưng kết quả vẫn chẳng được gì. Ta thậm chí còn không thể tiếp cận được hắn. Thêm nữa bây giờ...".

Đảo mắt nhìn thiên địa, Chu Tước siết tay: "Các ngươi xem, Thiên Phụ Địa Mẫu đã khởi lên đại sát niệm. Lúc này chúng ta căn bản là không thể làm gì. Muốn cứu chúng sinh cũng là không thể...".

Những điều Chu Tước vừa nói, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật và Huyền Vũ dĩ nhiên đều tự mình hiểu được. Trong lúc thiên địa đang điều động lực lượng để tru diệt Lăng Tiểu Ngư đây, mấy người bọn họ thật là không thể can thiệp vào. Nếu mà can thiệp, e rằng hậu quả khó lường...

...

"Trước mắt chúng ta không thể, nhưng chốc lát nữa thì không hẳn".

Trong lúc cả Chu Tước và Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật đều đang cảm thấy bất đắc dĩ thì giọng của Vũ chợt cất lên. 

Dạ nghi hoặc, Chu Tước hỏi: "Vũ, ý ngươi là gì? Lẽ nào ngươi có biện pháp?".

Thanh âm vẫn điềm đạm như cũ, thay vì trực tiếp trả lời thì Vũ lại quay sang Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật đặt câu hỏi: "Minh Tôn, ngươi quên tại sao mình lại thoát ra khỏi thiền định rồi ư?".

Mắt ánh tinh quang, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật rốt cuộc hiểu ra vấn đề. Y gật đầu: "Phải. Phải".

Chương 477: Lân - long kháng thiên địa

"Vũ, Minh Tôn, các ngươi có thể nói rõ một chút không?".

Chẳng để Chu Tước phải ngờ vực thêm, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, hay gọi tắt là Minh Tôn giải đáp: "Chu Tước, chúng ta chính là những sinh linh đầu tiên được thai nghén ra, đại biểu cho ý chí của thiên địa. Thiên Phụ Địa Mẫu lúc này điều động lực lượng, hẳn chính là chuẩn bị cho chúng ta".

"Chuẩn bị cho chúng ta? Nói vậy...".

Tới đó thì Chu Tước không nói thêm gì nữa. Nàng đã hiểu rồi.

...

Thực tế, chuyện quả đúng như Vũ suy đoán. Sau một hồi điều động lực lượng bất chấp phải thương hại bách tính sinh linh, hiện giờ, từ bốn phương đông - tây - nam - bắc, bốn cỗ năng lượng vô cùng lớn mạnh, thuần khiết đang hướng Miên Thành tụ hội. 

Tới từ phương đông là cỗ năng lượng màu xanh, từ phương nam là cỗ năng lượng màu đỏ, từ phương tây là cỗ năng lượng màu trắng, và cuối cùng, phương bắc là cỗ năng lượng màu đen. 

Lúc này, từ bên trong chúng, thanh âm kêu gọi đang phát ra. 

Chu Tước là người đầu tiên lên tiếng: "Vũ, ngươi nói không sai. Thiên Phụ Địa Mẫu đúng là muốn chúng ta tiếp nhận những cỗ lực lượng này".

"Cũng không có gì lạ." - Vũ hồi âm - "Chúng ta vốn dĩ đại biểu cho ý chí thiên địa, trên thế gian này cũng chỉ có chúng ta là thích hợp nhất, có thể đem phát huy đến tận cùng uy năng. Lại nói, ngoài chúng ta ra, hôm nay làm gì còn ai đủ khả năng tiếp nhận những nguồn sức mạnh to lớn này".

"Thiên địa nguy nan, chúng sinh lâm nạn, Chu Tước, Vũ, chúng ta đừng trì hoãn thêm nữa".

Minh Tôn nói rồi liền từ một hoá thành hai, mỗi người một hướng, tiến luôn vào bên trong hai cỗ năng lượng màu xanh và màu trắng, ngưng thần tiếp nhận sức mạnh do thiên địa ban cho. 

Chu Tước và Vũ thấy vậy cũng lập tức nối gót làm theo, tiến nhập hai khu vực màu đỏ và màu đen còn lại. 

Trong quá trình mấy người bọn họ tập trung hấp thu lực lượng từ thiên địa, ở chỗ Lăng Tiểu Ngư, thiên kiếp - địa kiếp lúc này cũng đã bắt đầu ra sức tru diệt. 

Trên trời lôi đình đã bổ, dưới đất hoàng hoả đã dâng. Mới nãy, dưới chân Lăng Tiểu Ngư vốn còn là hố sâu muôn trượng, thế nhưng bây giờ, hố sâu đã biến thành biển lửa. Từ bên trong, hoả thương, hoả kích đang liên tiếp nối nhau bay lên, phóng thẳng về vị trí của Lăng Tiểu Ngư, muốn đem hắn tiêu diệt.

Chỉ có điều, Lăng Tiểu Ngư bây giờ đã chẳng phải Lăng Tiểu Ngư ngày xưa, chẳng phải Lăng Tiểu Ngư của vài ba khắc trước. Hiện tại hắn đã không phải người. Hắn là thần. Một vị thần còn sinh ra trước cả Thiên, trước cả Địa. 

Thiên Địa muốn diệt hắn? Há đâu lại dễ. 

Cũng chẳng cần Lăng Tiểu Ngư phải động tay, đôi kỳ lân kim sắc từ trong mắt hắn xuất ra đã thay hắn giải quyết vấn đề. Hoả thương cũng được, hoả kích cũng tốt, bất kể có là vũ khí dạng gì, số lượng bao nhiêu, hễ phàm nhắm đến Lăng Tiểu Ngư thì mười cái như một, trăm cái như nhất, tất thảy đều bị đôi hoàng lân cản phá. 

Tất nhiên, thiên địa sẽ không bởi thế mà khuất phục. 

Tiếp sau hoả thương, hoả kích, hoàng hoả đã nhanh chóng hiển hoá ra hình tướng của những linh chủng hồng hoang. Nào long, nào phượng, Kim Sí Đại Bằng, Hắc Thuỷ Huyền Xà, Sơn Nhạc Cự Viên, Huyết Vũ Chân Thiềm,..., hàng trăm chủng loài cường đại, lúc này toàn bộ đang cùng nhau lao thẳng tới chỗ Lăng Tiểu Ngư.

Nhưng, bấy nhiêu nào đã hết, mới chỉ địa kiếp mà thôi. Trên đầu Lăng Tiểu Ngư, thiên kiếp so ra còn đáng sợ hơn. 

Tử Kim Tà Lôi, Cửu Thải Ma Lôi, Thiên Phượng Thần Lôi,..., những loại kiếp lôi khủng bố nhất mà thế gian từng chứng kiến, hết thảy lúc này đều đang hiện diện. Tất cả chúng đều muốn loại bỏ Lăng Tiểu Ngư, muốn đánh cho hắn hồn phi phách tán.

Thiên tru địa diệt lần đầu tiên đã thực sự vì một người mà phát sinh. 

...

"Hống!".

"Hống!".

Thiên kiếp, địa kiếp đều vô cùng kinh khủng, song, đôi hoàng lân từ trong mắt Lăng Tiểu Ngư xuất ra vẫn không có chút nào gọi là e sợ. Bọn chúng chia ra hai hướng, một con đối trời, một con kháng đất. Trong tiếng hống nộ đinh tai, cả hai nhanh chóng biến lớn. Vài ba giây bất quá, kích thước cơ thể chúng đã tăng lên gấp cả trăm lần, to như một ngọn núi vậy. 

Chính lúc này, khi đôi kỳ lân kim sắc biến hoá xong, thiên kiếp - địa kiếp cũng liền đánh tới. 

"Hống!".

"Hống!".

Khí thế có tăng không giảm, đôi hoàng lân chia nhau chống đỡ. Con phía trên thì há miệng bắn ra kim quang cản phá kiếp lôi, con phía dưới thì tựa bức tường thành vững chãi, dùng chính thân thể, răng nanh cùng vuốt sắc của mình chặn đứng tất cả những linh chủng từ hoàng hoả biến ra. 

Tràng cảnh thật chả khác nào ở thuở hỗn mang, trong thời thượng cổ, lúc Thần - Ma tranh đấu. Rúng động vô cùng. 

...

"Xoảng!".

"Xoảng!".

...

"Ầm!".

"Ầm!".

...

Không gian thi nhau sụp đổ, núi sông ngàn dặm cũng nối nhau đứt gãy, sinh linh thì càng không phải nói, bị xoá sổ rất nhiều. 

Trăm vạn? Ngàn vạn?Đều quá ít. Con số thực tế lớn hơn rất rất nhiều...

Đây chính là tai hoạ. Thật sự là tai hoạ. Lẽ nào cái hoạ mà Lý Bất Tri nói về Song Ngư chính là đây? Tại giây phút này?

Bởi xét ra, nếu không vì Lăng Tiểu Ngư, thiên địa sẽ không khởi lên đại sát niệm, cũng sẽ không đưa đến tràng cảnh thiên tru địa diệt giống như bây giờ. 

Nhưng, nói đi thì cũng nên nói lại. Lăng Tiểu Ngư cuồng nộ, đấy là bởi tại vì đâu?

Yến cô cô hắn là người vô tội, nàng tại sao phải chết? 

Người huynh đệ Chu Đại Trù của hắn, y cũng nào đã gây ác, nào đã tàn hại sinh linh, cớ gì cả thiên hạ đều muốn tru diệt?

Sai? Là ai sai?

Kỳ thực đã chẳng quan trọng nữa rồi. Lăng Tiểu Ngư đã không thể quay đầu, thiên địa lại càng không thể để một tồn tại như hắn uy hiếp, thương hại. Hoặc Lăng Tiểu Ngư hắn chết, hoặc thiên địa này vong, chỉ có thể là một trong hai.

"Giảng hoà" ư?

Hãy nhìn Lăng Tiểu Ngư lúc này mà xem. Thần tình hung dữ như vậy, oán hận ngập trời như vậy, hắn sẽ chịu nghe sao? Sợ rằng hắn cũng đã như Chu Đại Trù ở thời điểm trước đó, mất kiểm soát, phát điên rồi. 

Chẳng có lựa chọn nào ở đây cả. Một trận sinh tử chiến là vô phương tránh khỏi. Giữa Lăng Tiểu Ngư và thế giới này, có thể sống, có thể chết, nhưng nhất định phải có một bên đổ gục. 

Mà bại vong ư...

Lăng Tiểu Ngư, hắn chắc chắn là không muốn. Ít nhất, trước khi nằm xuống, hắn phải hủy diệt cả thế gian này. Hắn muốn tất cả đều phải chôn cùng với Lăng Ngọc Yến, với Chu Đại Trù!

Hắn muốn Trời vong!! Hắn muốn Đất diệt!!

Hận ý có tăng không giảm, Lăng Tiểu Ngư cất tiếng hét thứ tư.

Tức thì, từ nơi lòng bàn tay hắn, cả trái lẫn phải, hai dấu ấn hắc - bạch song ngư bay ra. Rồi, cũng giống như đôi kỳ lân kim sắc, chúng nhanh chóng biến lớn, cao bằng ngọn núi. 

Tiếp đấy, lấy tốc độ mắt thường có thể dễ dàng bắt kịp, đôi hắc - bạch song ngư từ từ thay đổi hình tướng, từ cá hoá rồng. Một con màu đen, một con màu trắng. 

Long Ngư chính thức hoàn thiện.

...

"Hống!".

"Hống!".

Linh tính mười phần, hắc bạch song long vừa hiện liền hướng thiên địa gầm rống. Phối hợp với hoàng lân, chúng chia ra trên dưới, bắt đầu tiến hành phản kích. 

Thiên tru địa diệt?

Vậy còn phải xem cõi thiên địa này có năng lực đó hay không!!

Chương 478: Chính thức thức tỉnh

Trong một thế giới, không ai cao hơn được Thiên Địa. Bất kể có là sinh linh nào, cường đại tới đâu, trước Thiên Địa đều chỉ có thể cúi đầu. Một khi Thiên đã muốn tru, Địa đã muốn diệt thì sự tồn tại của hắn, chắc chắn sẽ bị xoá bỏ. 

Nhưng trong trường hợp của Lăng Tiểu Ngư, chuyện nó lại khác. 

Lăng Tiểu Ngư hắn vốn dĩ đâu có thuộc về cõi thiên địa này. Hắn đến từ một nơi khác, là một sinh linh vô cùng cường đại, kẻ đã tạo ra Thiên, đã lập nên Địa. 

Không. Đó không phải giả thuyết, những lời vô căn cứ. Chúng là sự thật. Trong tâm trí của Lăng Tiểu Ngư lúc này, những ký ức ấy đã vừa mới hiện lên...

Tại tiền kiếp, Lăng Tiểu Ngư hắn không có tên, cũng chẳng có họ. Thần phật mười phương, chúng sinh mười cõi, kẻ biết đến hắn đều gọi hắn là Chí Thượng. 

Ký ức nói rằng kiếp trước hắn rất mạnh. Cực kỳ mạnh. Sức mạnh của hắn, thế nhân không cách nào đong đếm được. Cho dù là Thần, cho dù là Phật, hắn muốn giết bất quá chỉ một ý niệm. 

Trong đại thế giới do hắn tạo ra, hắn đã chọn Hỗn Nguyên Giới làm nơi cư ngụ. Tại đây, hắn có bốn toà cung điện lần lượt gọi Chí Tôn Điện, Minh Thành Điện, Vô Trần Điện, Quảng Hàn Cung. Trong đó, Chí Tôn Điện là chỗ hắn ở, Minh Thành Điện là nơi của Ni Liên, Vô Trần Điện là của Thiểm Hạ, còn Quảng Hàn Cung... Đó là chỗ ở của Quảng Hàn - đứa trẻ mà hắn yêu quý nhất, và... cũng chính là người làm hắn thất vọng nhiều nhất, khiến hắn đau nhất. 

Nàng chọn không phải hắn mà là thế nhân. Vì thương sinh thiên hạ, Quảng Hàn nàng lại quay lưng với hắn, dùng chính những gì hắn ban tặng để đánh lại hắn. Nàng muốn giết hắn...

Mà không. Hắn là Chí Thượng - kẻ đứng trên tất cả, ai có thể giết được hắn chứ? Cho dù là Quảng Hàn nàng - người đã được hắn ưu ái ban cho gần như hết thảy mọi quyền năng - cũng là không thể. 

Thân của hắn là thân hằng hữu, thủy hoả bất xâm, ngũ hành bất hoại. Không ai có thể diệt được pháp thân này của hắn. Hồn của hắn cũng là như vậy, không ai diệt nổi. 

Quảng Hàn, nàng biết rõ điều đó. Bởi thế cho nên ở trận chiến năm xưa, nàng đã dùng Thái Huyền Âm mà hắn ban tặng để đem thân xác hắn giam lại. Còn linh hồn hắn...

Linh hồn hắn...

Thì ra kiếp này của hắn, hiện hữu đây vốn cũng chẳng phải một linh hồn toàn vẹn. Thì ra hắn đang gánh vác một nghĩa vụ trong kiếp này. Thì ra hắn chuyển sinh ở đây đều là có mục đích.

Thì ra... hắn cũng chỉ là một con rối. 

...

"Ha ha ha!".

"Ha ha ha ha!".

Theo những ký ức từ từ thức tỉnh, thần tình của Lăng Tiểu Ngư cũng phát sinh biến đổi. Thay vì chỉ đơn thuần oán hận thì giờ đây trên khuôn mặt hắn đã có thêm một chút mai mỉa, một chút xót thương...

...

"Ha ha ha!".

"Ha ha ha... Ha ha ha ha!".

...

...

Cũng không rõ Lăng Tiểu Ngư đã cười bao nhiêu tiếng, đã mai mỉa, xót thương bao nhiêu lần, chỉ biết là giờ đây chúng đều đã chấm dứt cả rồi. Lúc này, thấy được ở hắn cũng chỉ còn mỗi lạnh lùng. 

Xem ra là ký ức, chúng đã cùng nhau dung hợp. 

Câu hỏi đặt ra là: Kẻ đang hiện hữu, hắn có còn là Lăng Tiểu Ngư?

Chẳng ai biết được. Trừ hắn. Mà hắn thì...

Thần tình không cảm xúc, hắn lần lượt đưa mắt nhìn sang bốn khu vực xanh, đỏ, trắng, đen ở trước mặt. 

Dừng nơi vị trí của Huyền Vũ, hắn động thân bước tới. "Ong!".

Ngay tại khoảnh khắc Lăng Tiểu Ngư vừa tiếp cận thì kết giới của Huyền Vũ bỗng liền ngân lên...

"Xoảng!".

"Xoảng!".

... rồi tan vỡ. 

Từ bên trong kết giới đã vỡ vụn, Vũ đứng nhìn ra.

Bốn mắt giao nhau, sau vài giây quan sát, Lăng Tiểu Ngư chợt nói: "Ngươi không phải Dương Tiểu Ngọc".

Nói rồi, cũng chẳng đợi Vũ hồi âm thì tay Lăng Tiểu Ngư đã nâng lên. Từ đầu ngón trỏ của hắn, một tia hôi quang bắn ra, bay thẳng về phía Vũ. 

Dễ thấy, lực lượng của Lăng Tiểu Ngư, nó cũng đã thay đổi. Đã không phải trắng, đã không phải đen, cũng không phải trắng - đen trộn lẫn. Màu sắc lúc này là xám. Tựa như tro tàn.

Lẽ tất nhiên, so với trước thì bây giờ phẩm cấp lực lượng của Lăng Tiểu Ngư, nó đã cao hơn rất nhiều. Cứ nhìn thái độ của Vũ liền biết.

Tuy chỉ là một tia hôi quang nhỏ bé như vậy nhưng nàng vẫn không có chút nào dám khinh suất, trái lại còn rất cẩn trọng ứng phó. 

Tương tự kẻ địch, từ đầu ngón tay nàng, một tia hắc quang bay ra. 

"Oành!".

...

Tiếng bạo tạc vừa lắng thì thân ảnh của Vũ cũng lập tức hiện ra. Nhưng vị trí, nó đã không phải chỗ cũ nữa rồi.

Nói cách khác, trong đợt giao phong vừa rồi Vũ đã thua. Tia hắc quang do nàng đánh ra đã bại dưới tia hôi quang của Lăng Tiểu Ngư. Trước dư lực của hôi quang, Vũ nàng buộc phải tránh đi. 

Cõi lòng trầm trọng, Vũ đưa mắt nhìn nam nhân xa lạ, lại cũng rất thân quen trước mặt. Đôi mắt hoàng kim, tóc dài năm thước trắng đen rạch ròi, hình dáng thì chung quy chỉ sai biệt rõ ràng bấy nhiêu. Thế nhưng khí tức... Nam nhân trước mặt và người trong quá khứ, đôi bên căn bản là chẳng hề giống nhau. 

Nếu như Lăng Tiểu Ngư của quá khứ chỉ là một thanh niên hiền hậu thiện lương, nhìn qua rất đỗi bình phàm thì kẻ đang hiện hữu đây, hắn lại tôn quý vô cùng. Nhất là đôi mắt màu vàng kim kia của hắn, sợ rằng ngay cả nhìn thế nhân cũng chả mấy ai có đủ can đảm để nhìn. 

Trước hắn, một thần linh như Huyền Vũ nàng đây cũng bất giác sinh lòng tự ti, cảm thấy bản thân trở nên bé nhỏ lạ kỳ...

"Hừ!".

Trong miệng hừ lạnh một tiếng, Vũ nhanh chóng bình ổn tâm tình. 

Từng cử chỉ của nàng, hết thảy Lăng Tiểu Ngư đều thấy được. Dù vậy, hắn không can thiệp, chỉ lặng im đứng nhìn. 

Đợi cho Vũ, Chu Tước, Minh Tôn đều đã thành công tiếp nhận xong lực lượng từ thiên địa, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới mở miệng:

"Đã xong?".

Câu nói hời hợt, thái độ lại càng không coi ai ra gì, theo như cảm nhận của Chu Tước thì đấy chính là khinh thị. 

Nhưng hiểu thì hiểu vậy chứ trong lòng Chu Tước cũng chẳng bất bình gì. Nàng biết, kẻ đứng trước mặt, thân phận rất có thể còn cao hơn mình nhiều. 

Dáng vẻ cẩn trọng, Chu Tước hỏi: "Ngài là ai? Điều ngài muốn là gì?".

Dưới sự chú mục của Chu Tước, cũng đồng thời là của Vũ và Minh Tôn, Lăng Tiểu Ngư hờ hững nói ra: "Diệt".

Chỉ duy nhất một chữ, nhưng chính một chữ gãy gọn này đã lập tức khiến cho Chu Tước, Vũ, Minh Tôn đồng loạt biến sắc, tâm tình càng thêm trầm trọng. 

Theo quan sát của bọn họ thì Lăng Tiểu Ngư bây giờ đã không phải Lăng Tiểu Ngư lúc nãy, một kẻ vì đau thương mà sinh oán hận, phát cuồng điên. Hiện tại, hắn đã thức tỉnh, đã dung hợp ký ức tiền kiếp, hoàn toàn làm chủ được bản thân mình. Cũng bởi lẽ đó, bọn họ mới hi vọng có thể cùng hắn đối thoại, "giảng hoà".

Ấy thế mà...

"Diệt". Điều đối phương muốn làm sau khi thức tỉnh lại là diệt. 

"Tại sao?".

Nhìn Vũ - người vừa hỏi, Lăng Tiểu Ngư đáp, thanh âm lãnh đạm: "Bởi vì ta thấy thế gian này không nên tồn tại".

Tay chỉ bầu trời dày đặc lôi quang, kế đấy lại chỉ biển lửa ngập tràn dưới đất, trong thanh âm vang vọng từ cuộc đại chiến, hắn tiếp tục: "Thiên không toàn, Địa không vẹn, Nhân Thần hữu khuyết. Ngay từ đầu mọi thứ đều đã sai".

"Sai? Cái gì sai chứ?" - Chu Tước cảm thấy rất khó chấp nhận lời của Lăng Tiểu Ngư, lần nữa chất vấn.

Nhưng đáp lại nàng chỉ có một nụ cười tang thương không người hiểu được: "... Đều không quan trọng nữa rồi...".

...

Một nụ cười thoáng qua như vậy rồi thôi, nét mặt Lăng Tiểu Ngư lại trở nên hững hờ lãnh đạm.

"Hoặc các ngươi giết ta, hoặc ta sẽ hủy diệt thế gian này".

Chữ cuối cùng vừa ra hết cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư tung người lên không trung. Theo sự hô gọi của hắn, một con hoàng lân nhanh chóng thu nhỏ người rồi bay lại, để cho hắn bước lên. 

Chân ngự hoàng lân, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu hủy diệt thế gian...

Chương 479: Thôn Thiên Phệ Địa

"Xẹt!".

"Xẹt!".

...

Từ trên cơ thể Lăng Tiểu Ngư, hàng trăm đạo hôi quang bay ra. Nhưng hơi đặc biệt là những đạo hôi quang này, chúng không lìa hẳn, thay vào đó, có một đầu vẫn đang bám vào người Lăng Tiểu Ngư. Tất cả đều giống nhau như vậy, hệt những sợi tơ.

Có điều, mỏng manh thì mỏng manh, chứ bảo yếu đuối thì... sẽ thật sai lầm. 

Những sợi tơ do linh lực hoá thành kia, chúng bền bỉ vô cùng. Tới độ mà dù có bị hoàng hoả từ địa kiếp thiêu đốt chúng vẫn như cũ bình yên vô sự, hoàn hảo vẹn nguyên. 

Tất nhiên, những sợi tơ màu xám nọ, chúng không phải chỉ để trưng ra cho đẹp. Đấy là thần thông của Lăng Tiểu Ngư, được hắn thi triển một cách có chủ đích. Mục tiêu của hắn là địa kiếp. 

Ngăn chặn? Cản phá?

Thật ra "thôn phệ" mới đúng là ý tứ của hắn. 

Những sợi tơ màu xám do linh lực hoá thành, chúng hiện chẳng khác nào những ống hút; giờ phút này, sau khi tiếp cận hoàng hoả, từ bên trong chúng, một cỗ hấp lực khủng khiếp đang được phát ra, chính nó đã đem địa kiếp thu vào, rồi truyền về cho Lăng Tiểu Ngư. 

Một cảnh tượng hi hữu ngàn vạn năm cũng chưa chắc gì thấy được. 

Hấp thụ địa kiếp, hành vi này của Lăng Tiểu Ngư quả vô cùng ghê gớm, đã vượt khỏi trí tưởng tượng của con người. Thần linh chứng kiến thậm chí còn phải cả kinh thất sắc. 

Khủng bố là vậy, nhưng nếu nghĩ bấy nhiêu đã hết thì thật chẳng đúng. Lăng Tiểu Ngư, hắn còn làm nhiều hơn thế nữa. Nếu như bên dưới địa kiếp được những sợi tơ cho hấp thụ thì phía trên, thiên kiếp cũng đang chịu cùng số phận. Tử Kim Tà Lôi, Cửu Thải Ma Lôi, Thiên Phượng Thần Lôi,... bất kể là chủng loại kiếp lôi gì, mạnh mẽ ra sao thì tại giây phút này đây, hết thảy đều biến thành bữa ăn cho Lăng Tiểu Ngư. Theo đúng nghĩa đen. 

Chỉ thấy Lăng Tiểu Ngư chân ngự hoàng lân, bất ngờ ngửa mặt nhìn trời rồi há miệng. 

Tức thì, một cỗ hấp lực nổi lên, đem toàn bộ kiếp lôi trên trời thu lấy. ...

Lôi kiếp, đấy vẫn được xem là nỗi ác mộng của bất kỳ tu sĩ nào muốn thành tựu và đột phá cảnh giới chân nhân. Bởi lẽ đó là thử thách rất đỗi khó khăn, nếu không qua được thì sẽ thân tử đạo tiêu, thậm chí hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh. 

Lôi kiếp là cái oai của Trời. Đứng trước Trời, ai lại chẳng cúi đầu? Kiêng dè, sợ hãi vốn dĩ bình thường. 

Thế nhưng Lăng Tiểu Ngư...

Thiên kiếp, địa kiếp, đối với hắn lại chả khác nào những món điểm tâm. Hắn đang thôn thiên, hắn đang phệ địa... Nên kiêng dè, sợ hãi, thiết nghĩ phải là thiên địa này mới đúng. 

Thật là quá ngoài sức tưởng tượng của thế nhân rồi. 

...

"Ong!".Mắt thấy chỉ trong thoáng chốc thiên kiếp địa kiếp đều bị Lăng Tiểu Ngư đem dẫn hết vào bụng, Minh Tôn, Chu Tước, Vũ, ba người thần tình càng thêm trầm trọng. 

Bây giờ thì bọn họ đã hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của Lăng Tiểu Ngư rồi. Cái mà hắn gọi "hủy diệt", đấy không phải ra tay tàn phá mà là đem thôn phệ. Hắn muốn hấp thụ toàn bộ lực lượng của thế giới này. 

Thân là những vị thần đại biểu cho ý chí thiên địa, có trách nhiệm bảo hộ thương sinh, Minh Tôn, Chu Tước, Vũ há lại có thể để mặc Lăng Tiểu Ngư thực hiện ý đồ. 

Mắt ánh kim quang, trong hình hài một đứa trẻ, Minh Tôn đem chuỗi tràng hạt đeo trên cổ mình tháo xuống. Kế đấy, y ném nó ra. 

Ngay tức khắc, chuỗi tràng hạt liền phân tách thành mười tám hạt riêng lẻ, mỗi hạt bay về một hướng khác nhau, cùng đem Lăng Tiểu Ngư cho vây kín ở bên trong.

Minh Tôn vốn đã kết sẵn pháp ấn, vừa thấy kết giới hình thành liền đem pháp ấn đánh ra, miệng hô to một tiếng: "Chuyển!".

Tiếng hô vừa dứt, mười tám hạt bồ đề tức thì đại phóng kim quang. Bên trong kết giới do chúng tạo ra, không gian loáng cái cũng ngập tràn kim sắc. Thiên kiếp địa kiếp hết thảy bỗng đều tiêu thất. Thân ảnh Lăng Tiểu Ngư cũng là như vậy, lúc này đã chẳng còn tại Miên Thành nữa. Thay vì Miên Thành thì hắn lại đang xuất hiện ở một không gian khác. 

Khác hẳn bên ngoài, không gian này vẫn rất yên bình, vẫn rất tĩnh lặng. Ở đây có núi có sông, có hoa có cỏ, khung cảnh đẹp đẽ, nên thơ vô cùng. Nhất là hồ nước mà Lăng Tiểu Ngư đang ngự. Chỗ này bốn phía đều có hoa sen đang nở, trong không khí hương sen ngập đầy...

Hoàng lân đã ẩn, long ngư đã thu, Lăng Tiểu Ngư quan sát một chút, ngẩng đầu lên thì hướng Minh Tôn nói: "Tiểu hoà thượng, đây hẳn là cảnh của ngươi đi?".

Cách xưng hô không làm Minh Tôn để tâm gì mấy. Y đáp: "Chỗ này hiện đúng là Phật cảnh của ta".

"Ngươi dùng phật lực đưa ta đến đây... Là vì thiên hạ chúng sinh sao?" Lăng Tiểu Ngư lại hỏi, thần tình không có bao nhiêu cảm xúc.

Và hồi đáp là một cái gật đầu của Minh Tôn. Y nói: "Ngài đây cũng là bậc chí tôn trong cõi trời đất, thiết nghĩ đã có quyền năng sáng tạo sinh mệnh, cớ gì tiến nhập thế giới này lại muốn đem nó hủy diệt?".

Vẫn hờ hững như trước, Lăng Tiểu Ngư khẽ lắc đầu mà rằng: "Tiểu hoà thượng, ta nói rồi. Thiên vốn không toàn, Địa vốn không vẹn, Nhân Thần hữu khuyết. Hết thảy đều chỉ là sai lầm. Vì vậy, ta cần phải xoá bỏ".

Chương 480: Bắt đầu

"Thiên không toàn, Địa không vẹn, Nhân Thần hữu khuyết?".

Thần tình ẩn ẩn tức giận, thần điểu Chu Tước tiến lên hai bước. Nàng nhìn Lăng Tiểu Ngư, chất vấn: "Ngài dựa vào đâu mà dám nói như vậy?".

Lăng Tiểu Ngư không vội đáp. Hắn cúi người đem một đoá sen hồng hái xuống, thẳng lưng mới hồi âm: "Các ngươi đều là thần linh chí thượng của thế giới này, đều có cảnh riêng của mình. Quyền năng sáng tạo các ngươi hẳn đều hiểu đi". 

Chu Tước, Minh Tôn, Vũ đều không nói gì, chờ nghe tiếp. Thực lòng, bọn họ vẫn hy vọng có thể thông qua đối thoại mà "giảng hoà" với vị chí tôn đến từ thiên ngoại này. 

Tiếc rằng... Lăng Tiểu Ngư hắn lại không muốn hoà giải gì ở đây cả. Thôn phệ thế giới này, và thêm nhiều thế giới khác nữa, hắn sẽ làm vậy. Bởi đó là ý nghĩa cho sự tồn tại của hắn. Ngay từ đầu hắn vốn đã không có quyền lựa chọn rồi. 

Hắn... cũng chỉ là một con rối mà thôi.

...

Chẳng để cho ba người Chu Tước, Minh Tôn, Vũ chờ lâu, Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: 

"... Các ngươi có thể hiểu như vầy. Hơi khác các ngươi, ta tạo ra không chỉ một mà rất nhiều cảnh, và mỗi cảnh mà ta tạo, nó đều rất rộng lớn. So với thế giới này của các ngươi còn muốn lớn hơn rất nhiều. Sinh linh cũng là như vậy, rất phong phú đa dạng, người thần đều có".

Vũ, Minh Tôn, Chu Tước dù ngoài mặt chẳng để lộ ra bao nhiêu cảm xúc nhưng trong lòng, tâm tình lúc này thật là đang vô cùng rúng động. 

Không những tạo ra nhiều cảnh rộng lớn mà bên trong cảnh ấy còn diễn sinh nên cả người và thần... Đây khác nào đang bảo mỗi một cảnh của y đều là một thế giới hoàn thiện, giống như thế giới này...

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...".

Hai câu nói vang vọng không trung, được lặp đi lặp lại vào lúc đối phương thức tỉnh, một phần ý nghĩa chính là như thế sao?

Đối phương là kẻ đã tạo ra Thiên, đã lập ra Địa? Nhân Thần đều là do đối phương mà thành?

Nói vậy đối phương đây chẳng phải là...

Không quá bận tâm đến cảm nhận của mấy người Vũ, Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ, hững hờ cất giọng: "Thế giới này các ngươi nghĩ làm sao mà thành? Sinh mệnh của các ngươi là từ đâu mà có?".

"Có thể ta không trực tiếp sáng tạo nên nơi này, nhưng nơi này vốn dĩ vẫn nằm trong thế giới của ta, do "thần" của ta khai mở. Pháp tắc vốn là đồng dạng".

Chuyển mắt nhìn qua Chu Tước, Lăng Tiểu Ngư chốt lại: "Thiên do ta khai, Địa do ta lập, Nhân Thần đều do ta mà thành. Ngươi nói xem, ta có tư cách để định nghĩa vạn vật sinh linh?".

Trong cái nhăn mày, Chu Tước giữ vững tâm tình, hồi đáp: "Thôi được. Cứ cho lời ngài là đúng, cứ cho vạn vật thế gian là do ngài diễn sinh ra, như vậy thì ngài cũng không thể thích làm gì thì làm, muốn phá hủy liền phá hủy. Muôn vạn chúng sinh lẽ nào đều vô nghĩa với ngài?".

Trái với suy nghĩ của Chu Tước, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Ngươi lầm rồi. Vạn vật sinh linh đối với ta đều rất có ý nghĩa".

Quay mặt sang hướng khác, trong mắt ẩn hiện chút ưu thương, hắn tiếp tục: "Ta đã từng rất yêu quý, đã từng tận tâm giáo dưỡng. Nhưng... chúng vẫn thường làm sai".

"... Một lần lại một lần, chúng cứ sai hết lần này đến lần khác. Ta chỉ cho chúng con đường sáng, nhưng đa phần đều đi vào ngõ tối. Ta chỉ cho chúng bến bờ an lạc, nhưng hầu hết đều thích đắm chìm trong hoan hỉ trần ai. Để rồi khi nhận ra mình ở cõi u minh, mắt không thể thấy dương quang, tai không thể nghe chánh pháp, chúng kêu gào than khóc, cầu ta dang tay cứu độ..."."Trên con sông ấy, mỗi ngày ta đều dùng đò để vớt chúng lên, đưa chúng qua bên kia bờ an lạc. Nhưng ta càng giúp chúng bao nhiêu, chúng lại càng sa đoạ bấy nhiêu. Con đò của ta không làm sao chở hết được...".

"Trên con sông ấy, mỗi ngày ta đều nghe tiếng than khóc. Trong cõi trần ai, mỗi ngày ta đều nhìn thấy ác tâm sinh khởi, tà niệm che thiên. Ta càng lúc càng trở nên suy yếu, càng ngày càng trở nên mệt mỏi... Thật sự rất mệt mỏi...".

Xoay đầu lại, trong đôi mắt chút ưu thương đã hoàn toàn tiêu thất, Lăng Tiểu Ngư kết luận: "Ngay từ đầu vốn dĩ đã là sai".

...

Vũ, Minh Tôn, Chu Tước đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Minh Tôn đặt một tay trước ngực, nói:

"Chúng sinh hữu tình, làm sao có thể không phạm sai lầm. Ngài vì vậy mà diệt đi tất thảy, chẳng quá nhẫn tâm ư?".

"Ta nhẫn tâm?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt: "Tiểu hoà thượng, ngươi không hiểu. Tâm của ta, các ngươi không hiểu".

Hít nhẹ một hơi, Lăng Tiểu Ngư bảo, giọng dứt khoát: "Ta biết các ngươi nghĩ gì, nhưng câu trả lời của ta vẫn chỉ như vậy: Hoặc các ngươi giết ta, hoặc ta sẽ hủy diệt thế gian này".

"Ngài thật sự muốn hủy diệt thế gian này?".

Bảo trì im lặng từ nãy giờ, Vũ bất ngờ lên tiếng. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lăng Tiểu Ngư: "Nếu đó thật là mong muốn của ngài, vậy ngài hà tất phải cùng chúng ta nhiều lời như vậy? Theo ta thấy thì rõ ràng ngài...".

"Ngươi lầm rồi".

Lăng Tiểu Ngư cắt ngang lời Vũ: "Ta không do dự, cũng chẳng đắn đo, ý định của ta lại càng không có khả năng thay đổi"."Vậy thì tại sao ngài...?".

"Ngươi cần một lời giải thích ư? Vậy được, ta sẽ cho ngươi câu trả lời". 

Tay chỉ vào ngực mình, Lăng Tiểu Ngư nói ra đáp án: "Một phần trong ta muốn như vậy, một sự giải thoát".

Giải thoát?

Trong lúc ba người Vũ, Minh Tôn, Chu Tước còn chưa kịp hiểu thì nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư đã bất ngờ tiết lộ: "Thật ra bây giờ ta đang rất yếu nhược. So với thuở ta khai Thiên lập Địa, sức mạnh một phần vạn cũng chẳng bằng. Nói cách khác, các ngươi vẫn có khả năng giết được ta".

"Nhớ kỹ, đây là cơ hội duy nhất để các ngươi cứu lấy thế giới này... Giờ thì ra tay đi".

...

Lời, Lăng Tiểu Ngư đã sớm nói xong, nhưng Vũ, Chu Tước, Minh Tôn, bọn họ vẫn không làm sao lý giải được. 

Đối phương nói muốn hủy diệt thiên địa này, theo lý cần nhanh chóng ra tay mới phải. Ấy vậy mà không. Sau khi bị Minh Tôn dùng phật lực dịch chuyển tới đây thì đối phương lại tỏ ra rất đỗi từ tốn. Đối phương kể cho bọn họ nghe về lai lịch của mình, lý do vì sao phải hủy diệt thiên địa, xoá bỏ sinh linh, rồi còn tiết lộ tình trạng suy yếu của mình nữa...

Đối phương bảo sở dĩ làm thế là vì một phần bên trong mình mong muốn như thế, được giải thoát. Nhưng "một phần bên trong" kia là ai, là cái gì? Thêm nữa, tại sao lại là "giải thoát"? Khỏi ai, khỏi cái gì?

Rất nhiều thứ mâu thuẫn. Lời nói và hành động của Lăng Tiểu Ngư, chúng không trùng khớp gì cả. 

Chắc chắn phải có ẩn tình. Vũ, Minh Tôn, Chu Tước tin rằng như vậy. Thực lòng, bọn họ cũng muốn tìm hiểu ngọn nguồn lắm. Chỉ tiếc rằng... Lăng Tiểu Ngư đã không cho bọn họ thêm thời gian nữa rồi.

Với khí thế được đề thăng mạnh mẽ, Lăng Tiểu Ngư đã vừa đem đôi long ngư của mình gọi ra. 

Bất đắc dĩ, vì bảo vệ thế giới này, Minh Tôn buộc phải hành động. 

Tay phải đặt trước ngực, từ trên người y kim quang tức thì chiếu rọi. Y đạp nhẹ hư không, lao thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư, cùng đối phương giao chiến.

Thấy vậy, Chu Tước và Vũ cũng không chần chừ thêm nữa, nhanh chóng tiến đến hỗ trợ.

"Hống!".

"Hống!".

Trên bầu trời, Minh Long và Huyền Long của Lăng Tiểu Ngư vốn đã đợi sẵn, vừa trông thấy Vũ và Chu Tước lao lên thì ngay lập tức ngâm lên. Mỗi con một hướng, chúng tiến hành đánh chặn. 

Một trận ác chiến lúc này đã thực sự bắt đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau