TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 471 - Chương 475

Chương 471: Tột cùng bi thương (4)

Tiếp sau tiếng nổ kinh thiên, kết giới do Chu Tước tạo ra trước đó cũng liền tan vỡ. Trong nháy mắt, lửa đỏ lan ra cả một vùng.

Nhưng, đáng chú ý nhất không phải lửa. Khiến cho mọi người tập trung ánh mắt là kẻ hiện đang lẫn bên trong lửa, bị nó thiêu đốt...

...

"Chủ nhân!".

Nhìn thấy Thao Thiết thương tích đầy mình, máu me tuôn chảy, kiếm linh Thiên Tà lo lắng kinh hô, toan chạy đến thì...

"Grào... ào...!".

"Grào... ào... ào...!!".

Từ trong biến lửa, Thao Thiết gầm lên đầy đau đớn, dư lực đem Thiên Tà chấn bay. 

Kế đấy, nó ngay lập tức tung người phóng lên.

Nhưng là, chân chỉ vừa mới nhấc khỏi mặt đất, còn chưa kịp phóng thì một đạo hồng quang đã bay xuống, đâm xuyên qua cơ thể của Thao Thiết, làm nó phải gục ngã thêm một lần nữa. 

Và lần này, nó đã không còn có thể trở mình gượng dậy...

Cũng chẳng ngạc nhiên. Thao Thiết tuy là hung thần thượng cổ, rất đỗi ghê gớm nhưng đối thủ của nó cũng há đâu dạng vừa.

Chu Tước, nàng là thần điểu do thiên địa sinh ra, là thị hiện của ánh lửa Cung Ly, uy năng nào phải chuyện đùa. Thuở xa xưa, thời điểm Thao Thiết cường thịnh Chu Tước nàng còn có thể một đấu một bất phân thắng bại thì huống chi hôm nay, khi đối thủ vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, yếu hơn rất nhiều.

...

"Chủ nhân!!".

"Chủ nhân!!".

...

Cách đó một đoạn, trong linh quang của tử tinh cầu do Gia Gia thi triển, sau tầm chục giây, Lăng Tiểu Ngư vốn đang si dại ôm giữ thi thể Lăng Ngọc Yến cuối cùng cũng đã có phản ứng với thanh âm hô hoán của kiếm linh Thiên Tà. 

Một cách chầm chậm, hắn quay mặt nhìn qua...

Nơi ấy, chừng hơn trăm bước, một thân ảnh to lớn đang từ từ thu nhỏ lại. Rất nhanh, hình tướng của Chu Đại Trù đã hiện ra. 

Thân thể loã lồ, mình đầy thương tích, nơi ngực còn có một lỗ thủng lớn hơn cả đầu người...

"Sư huynh...".

Từ đờ đẫn, hai mắt Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng loé lên vài tia hữu thần. Hắn đem thi thể Lăng Ngọc Yến bế lên, bằng những bước đi xiêu vẹo tiến về phía Chu Đại Trù. 

...

Té xuống rồi lại đứng lên, trải qua dăm bảy bận, Lăng Tiểu Ngư sau cùng cũng cũng đến được chỗ Chu Đại Trù. 

Chả buồn lý tới kiếm linh Thiên Tà bên cạnh, hắn khụy xuống, một tay giữ lấy thi thể Lăng Ngọc Yến, một tay run run đặt lên mình Chu Đại Trù - người huynh đệ chí cốt năm nào...

... 

"Ức...".

Máu trào ra miệng, trong hình hài chẳng vẹn nguyên, Chu Đại Trù đem bàn tay Lăng Tiểu Ngư nắm lấy. Có vẻ sau khi biến lại nhân hình thì tâm trí hắn cũng đã trở nên thanh tỉnh. 

"Huynh đệ..." - Một cách khó khăn, Chu Đại Trù nói - "... Xin lỗi ngươi... Ta không thể... bảo vệ được cho Yến... cô cô...".

Lăng Tiểu Ngư hé môi như muốn nói gì đấy, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn không làm sao thốt ra được thành lời. Lệ chưa ráo đã lại trào tuôn. 

Có lẽ Lăng Tiểu Ngư hắn cũng nhận thức được rằng tình trạng Chu Đại Trù bây giờ, cách hoàng tuyền đã chẳng còn xa... 

Lẽ tất nhiên, bản thân mình, Chu Đại Trù cũng tự biết rõ điều ấy. 

Nướt mắt chảy thành dòng, Chu Đại Trù cố nói: "Tiểu Ngư... Nếu còn có kiếp sau... Ta... ức... Ta vẫn muốn... vẫn muốn làm huynh đệ... huynh đệ với ngươi".

Những ngón tay đang nắm lấy bàn tay Lăng Tiểu Ngư càng lúc càng siết chặt, Chu Đại Trù thở gấp, những hơi đứt quãng: "Huynh đệ... Chúng ta... chúng ta sẽ mãi... mãi... là huynh đ... ệ".

Chữ cuối cùng vừa thốt ra khỏi miệng thì những ngón tay đang bấu lấy tay Lăng Tiểu Ngư cũng liền thả lỏng, rồi... buông hẳn.

...
"Chủ... Chủ nhân...".

"Chủ nhân...!!".

...

Trái với kiếm linh Thiên Tà, từ phía Lăng Tiểu Ngư đã chẳng có thanh âm bi thương nào phát ra. 

Không phải hắn không muốn, cũng không phải hắn kìm nén mà là vì... hắn thốt ra không được, dù rằng miệng đã mở. 

Lăng Tiểu Ngư hắn đang hét đấy. Chỉ là tiếng hét của hắn, người ta chỉ nhìn chứ chẳng thể nghe. 

Từ ngữ, nó dường như đã không còn đủ để lột tả nỗi đau nữa rồi.

...

"Hức... ức...".

"Ức...".

Trong những tiếng nấc đứt quãng, Lăng Tiểu Ngư cứ mở miệng rồi khép miệng, khép miệng rồi lại mở miệng, cả một đỗi cũng vô pháp thốt ra thành lời.

Hắn đau lắm. Thật sự là đau lắm...

Yến cô cô đã mất, huynh đệ cũng không còn. Những người hắn quan tâm và yêu quý nhất, đều đã bỏ hắn mà đi...

Tại sao chứ?

Lăng Tiểu Ngư hắn nào đã khinh thiên, nào đã nghịch thiên. Tại sao ông trời lại nhẫn tâm với hắn tới như vậy?

Tại sao...

Lăng Tiểu Ngư hắn sáu tuổi nhập tiên môn, bao năm nỗ lực tu hành bất quá cũng chỉ vì mong mỏi một ngày thành tựu chân nhân, có thể sớm hôm kề cận chăm sóc cho Yến cô cô của hắn. Hắn chỉ là muốn nhìn thấy nàng vui vẻ... Lẽ nào như thế cũng là sai ư?

Hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư, hắn há đâu mong cầu. Người huynh đệ Chu Đại Trù của hắn, y cũng nào muốn mình là hung thần thượng cổ Thao Thiết. Bọn hắn nào đã giết hại người vô tội, nào đã tàn sát sinh linh...

Thiên hạ này, tại sao ai nấy cũng đều muốn tru diệt bọn hắn?

...

"Tiểu oa oa".

Cố kiềm chế cảm xúc, không để cho nước mắt chảy ra, Đồ Tam Nương nhìn Gia Gia hiện đang nức nở, trách: "Tiểu oa oa ngươi làm cái gì vậy hả? Chẳng phải ta đã kêu ngươi đưa hắn đi khỏi đây rồi sao? Ngươi xem bây giờ...".
"Hức hức..." Hồi đáp nàng, như cũ chỉ có tiếng khóc.

"Haizz...".

Bất đắc dĩ, Đồ Tam Nương thầm thở dài một hơi. Rồi... 

Chân mày cau lại, nàng xoay đầu nhìn qua chỗ tứ đại tông môn. Bên ấy, một thân hồng y đang hướng phía này tiến lại. 

Mặc dù biết bản thân vô pháp đối kháng được với Chu Tước nhưng Đồ Tam Nương vẫn lấy can đảm mà tiến lên ngăn chặn. Nàng nói:

"Ngươi tính làm gì?".

Khuôn mặt không lộ nhiều cảm xúc, Chu Tước đáp: "Thao Thiết là cái hoạ của thương sinh, không thể không diệt".

"Hắn đã chết rồi".

Chu Tước lắc đầu: "Nguyên thần đại tổn nhưng vẫn chưa tan biến, bản nguyên sinh mệnh của hắn cũng vẫn còn. Chúng đang ở bên trong thân thể kia".

"Hãy tránh ra đi, hắn không phải nhân loại. Hắn là Thao Thiết, một ác thần thương hại sinh linh".

"Nếu ta không tránh?".

Chu Tước thở nhẹ một hơi, phẩy tay một cái. 

"Ong!".

Tức thì, cả người Đồ Tam Nương liền bị cuốn ra xa. 

"Soạt!".

Nhưng cũng rất nhanh, nàng đã bay ngược trở về. Chả cần phải hỏi han chi nữa, nàng vươn tay hướng tới Lăng Tiểu Ngư, ý đồ muốn đem hắn mang khỏi đây. 

Chỉ có điều...

"Ong!".

... tay mới chạm, còn chưa kịp níu kéo gì thì Đồ Tam Nương nàng đã lại phải "bay" thêm một lần nữa. Và lần này, tác động đã lớn hơn rất nhiều. Tới độ khiến cho nàng phải hộc máu. 

"Khục khục...".

Một tay chống lên đất, một tay ôm lấy ngực, Đồ Tam Nương đưa mắt nhìn về phía Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa mới đem mình chấn bay.

Nàng thật là không hiểu. Mới rồi chuyện gì đã xảy ra? Cỗ lực lượng kia, nó là gì?

Mà quan trọng nhất là tại sao? Tại sao tiểu tử họ Lăng kia lại tấn công nàng? Đồ Tam Nương nàng đây vốn dĩ có ý tốt, muốn mang hắn đi khỏi đây thôi a!

...

"Sột... soạt...".

"Sột... soạt...".

Người nghi hoặc mặc người nghi hoặc, cảnh giác mặc người cảnh giác, có suy đoán thì cũng mặc người suy đoán, bất kể có là gì đi nữa thì đối với Lăng Tiểu Ngư lúc này, hết thảy đều chẳng còn ý nghĩa chi nữa. 

Thi thể Lăng Ngọc Yến, thân xác Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư hiện đều đã buông.

Trong cỗ khí tức trắng - đen trộn lẫn, hắn tựa u linh, đi từng bước một. Hắn cứ thế, xiêu xiêu vẹo vẹo cho tới khi... ngẩng đầu nhìn lên. 

Không phải si dại, không phải bi thương mà là oán hận. Kết hợp với thần tình hung dữ, lúc này trông hắn đáng sợ vô cùng.

Từ trong miệng hắn, câu chữ nặng nề cất lên.

"Trả lại cho ta...".

"Trả lại cho ta... Trả lại cho ta...".

"Trả lại cho ta!!!".

Chương 472: Chấn động mười phương (1)

"Trả lại cho ta", câu nói ấy vang vọng khắp trời, thanh âm vượt cả trung nguyên, truyền đến tận bên ngoài Việt quốc. Đông hoang, Tây vực, Nam lĩnh, Bắc nguyên, hầu như chỗ nào cũng đều nghe được.

Có thể thấy, nội lực chứa đựng bên trong lớn tới cỡ nào. 

Mà, cần chi phải nhọc công đong đếm, ước lượng. Chỉ nhìn vào tràng cảnh lúc này thôi thì cũng đã quá đủ để đưa ra đáp án rồi. 

Tiếng hét dài kia của Lăng Tiểu Ngư, đúng là ai cũng đều có thể nghe, nhưng nghe được bao lâu, bao nhiêu, câu trả lời lại tùy thuộc ở tu vi, năng lực của mỗi người. 

Khi thanh âm ngập tràn oán hận nọ cất lên, nhiều người đã ngay lập tức liền bỏ mạng, kể cả khi bọn họ đang ở cách Lăng Tiểu Ngư cả ngàn dặm. Có phàm nhân, cũng có tu sĩ. Đầu tiên là luyện khí, trúc cơ, tiếp đến là vấn đỉnh, sau nữa thì là...

Phải, chân nhân - những tồn tại thuộc cấp bậc phía trên của tu tiên giới. Khởi điểm thì tất nhiên là từ mức tu vị sơ kỳ, ở tại Miên Thành. 

Đã, và vẫn. Những tu sĩ của phe tứ đại tông môn, một phần trong số đó hiện đã vỡ nát linh quang phòng hộ, nguyên thần bị âm ba hủy diệt. 

Thoáng chốc, ở tại Miên Thành, cấp bậc chân nhân sơ kỳ một mống cũng chẳng còn sót lại. 

Tại sao bọn họ lại không chạy ư?

Thật ra, nếu mà lường trước được sự thể phát sinh, bọn họ chắc chắn sẽ chẳng nấn ná làm chi. Bọn họ làm sao có thể ngờ được Lăng Tiểu Ngư lại khủng bố tới như vậy, chỉ tiếng hét thôi cũng đủ để giết người.

Chạy?

Những kẻ đã chết, bọn họ căn bản là chạy không kịp.

Mà nói gì bọn họ, thậm chí ngay đến thần điểu Chu Tước còn chẳng kịp trở tay nữa là. 

...

"Đây là thứ lực lượng gì lại khủng khiếp như vậy...".

Nội tâm còn chưa hết rung động, Chu Tước cấp tốc thúc động linh lực nơi thể nội. Nàng chỉ tay về phía Lăng Tiểu Ngư, miệng hô lớn: 

"Phong!".

Tiếng hô của nàng vừa dứt thì một ngọn lửa màu đỏ cũng liền hiện ra. Nháy mắt sau, ngọn lửa biến thành biển lửa, đem sáu phương thiên địa xung quanh Lăng Tiểu Ngư cho phong bế lại. 

Thần tình trầm trọng, Chu Tước xoay đầu nhìn đám người tứ đại tông môn, quát: "Các ngươi lập tức rời khỏi đây!".

Đã đích thân thể nghiệm qua tiếng hét kinh thiên động địa của Lăng Tiểu Ngư, giờ phút này lại nghe Chu Tước quát lớn, nhìn thấy khuôn mặt trầm trọng của nàng, đám người tứ đại tông môn lý đâu lại còn chưa hiểu được vấn đề. 

Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Phổ Minh - Phổ Hằng, bọn họ chẳng ai bảo ai, cả đám lập tức dẫn những môn nhân còn sống sót của mình chạy khỏi Miên Thành. 

Dời mắt sang chỗ Gia Gia, Đồ Tam Nương, kiếm linh Thiên Tà, những người còn nán lại, Chu Tước lớn tiếng bảo: "Các ngươi cũng nên rời khỏi đây đi".

"Không!".

Rất dứt khoát, đứng bên dưới, Gia Gia đáp lại: "Ta không đi! Ta không đi!".

"Con chim kia! Ngươi mau thả Tiểu Ngư ra!".

Ngó thấy Gia Gia mang theo bảo vật hướng mình tấn công, Chu Tước không khỏi cau mày. Nàng vung tay phẩy mạnh.

"A...!".

...
"Tiểu oa oa!".

"Tiểu oa oa, ngươi sao rồi?!".

Vừa mới bị Chu Tước trấn áp, Gia Gia đã liền gượng dậy. Gạt Đồ Tam Nương sang một bên, nó lần nữa thúc động linh lực, nâng lên tử tinh cầu.

Rõ ràng, Gia Gia nó vẫn muốn cứu Lăng Tiểu Ngư. 

Chỉ là... Chu Tước, nàng há có thể để Gia Gia nó tự do hành động?

Mới rồi, căn cứ vào cỗ lực lượng bất thường mà Lăng Tiểu Ngư bộc phát ra kia, Chu Tước dám khẳng định đấy tuyệt không thể nào là hậu thiên chi lực được. Khí tức ấy, nó vô cùng tang thương cổ lão, thậm chí so với lực lượng của nàng, cấp bậc ẩn ẩn còn muốn cao hơn. 

"Hỗn mang chi lực", đấy là danh tự đầu tiên mà Chu Tước đã nghĩ đến. Nhưng rồi sau đó, nàng đã phải thay đổi suy nghĩ. Bởi lẽ so với hỗn mang chi lực, cỗ lực lượng kia ít nhiều vẫn có sai biệt. Thân là sinh mệnh do thiên địa thai nghén ở thuở sơ khai, Chu Tước nàng thừa đủ tri thức để phân định.

Nhưng, nếu không phải hỗn mang chi lực thì đấy là gì? Tại sao Chu Tước nàng lại vô pháp nhận ra?

"Bất kể có là gì thì thân thế kẻ này khẳng định cũng hết sức ghê gớm. Tuyệt không thể để hắn gây thương hại cho sinh linh được".

Mang theo ý nghĩ ấy, Chu Tước một lần nữa ra tay ngăn chặn Gia Gia.

Nhưng lần này, khi nàng vừa mới động thần niệm thì dị biến đã phát sinh. Khởi nguồn chính tại bên trong kết giới do nàng tạo ra. 

...

"Oành!".

"Oành!".

"Oành...!!".

Liên tiếp là những tiếng nổ đinh tai vang lên. 

Kết giới của Chu Tước vừa triển khai, tồn tại còn chưa được bao lâu, lúc này đã hoàn toàn sụp đổ. Thứ âm ba hủy diệt kia, nó lại một lần nữa truyền đi khắp tám hướng mười phương...

Chương 473: Chấn động mười phương (2)

...

"A a a a...!!".

"... a a a...!!".

"... a a a a...!!!".

...

Thanh âm thì vẫn như vậy, ngập tràn oán hận. Tuy nhiên lực lượng chứa đựng bên trong thanh âm, hiện tại đã lớn hơn rất nhiều. 

Nếu như lúc nãy, âm ba do Lăng Tiểu Ngư phát ra có thể nhanh chóng diệt sát tu sĩ chân nhân cảnh sơ kỳ thì bây giờ, đến cả cấp bậc hậu kỳ cũng khó lòng cầm cự được.

Không ngoa, đấy là sự thật. Gia Gia, Đồ Tam Nương, kiếm linh Thiên Tà, bọn họ chính là những minh chứng rõ ràng nhất. Phòng hộ của bọn họ đã vỡ, thân thể lẫn nguyên thần của bọn họ cũng đã chịu tổn thương. May nhờ có Chu Tước che chở, nếu không, một kết quả tồi tệ hơn rất có thể đã xảy ra rồi.

"Mau rời khỏi đây!" Lòng mang ý tốt, Chu Tước quát giục mấy người Đồ Tam Nương, Gia Gia.

Tự biết bây giờ, dù có là chân nhân hậu kỳ cũng bất quá như con sâu cái kiến, tùy thời đều có thể nằm xuống, Đồ Tam Nương quyết đoán hướng cổ Gia Gia đánh mạnh, làm nó ngất xỉu. Nó vừa xỉu xong, nàng liền đem nó và thi thể Lăng Ngọc Yến cùng cao chạy xa bay. 

Tương tự, kiếm linh Thiên Tà cũng ôm lấy thân xác của Chu Đại Trù nhanh chân tháo chạy. 

Lúc nãy, chính tai Thiên Tà nó đã nghe rành mạch. Chu Tước đã bảo rằng chủ nhân của nó cũng chưa thực sự chết đi. Nguyên thần và bản nguyên sinh mệnh gì kia đều vẫn còn bên trong thân thể. Nói cách khác, chủ nhân hắn có thể sẽ hồi sinh trở lại.

Mang đi, đấy là việc phải làm.

Có điều là... Chu Tước, nàng lý đâu lại để mặc?

Chu Tước nàng ra tay che chở, đó là bởi Đồ Tam Nương là người, Gia Gia là người, hay chí ít thì nàng đã thấy như vậy. Nhưng còn Chu Đại Trù... 

Hắn là Thao Thiết, một hung thần đã tồn tại từ thuở sơ khai, thử hỏi Chu Tước nàng làm sao có thể thả đi được?

Nên nhớ, xuôi cùng tuế nguyệt, Thao Thiết đã từng thôn phệ không biết bao nhiêu sinh linh vô tội rồi đấy. Trong quá khứ, Chu Tước nàng đã tốn rất nhiều công sức cũng vô phương tiêu diệt được kẻ địch bất cộng đái thiên này; hôm nay, Thao Thiết còn chưa thức tỉnh, đang lúc suy yếu, rõ ràng chính là cơ hội tốt nhất để ra tay.
Tâm ý đã hạ, Chu Tước không chần chừ thêm nữa, lập tức hướng kiếm linh Thiên Tà đuổi tới. Ý định của nàng là trước diệt Thao Thiết, tiếp sau sẽ dốc toàn lực đối phó với Lăng Tiểu Ngư - một sinh linh mà nàng vẫn chưa thể nhìn ra lai lịch.

"Xoảng!".

"Xoảng!".

... Không may thay, ý định của Chu Tước, coi bộ sẽ khó mà thực hiện tiếp được. Tại khoảnh khắc nàng vừa động thân di chuyển ấy thì ngay trước mặt, tiếng vỡ vụn cũng liền vang lên. 

Không gian, nó đang sụp đổ.

...

"Chuyện này...".

Nội tâm khiếp hãi, Chu Tước vội kiềm bước chân, gấp rút thoái lui. 

Không lui sao được khi mà những vết nứt không gian cứ liên tiếp xuất hiện rồi vỡ vụn?

Chu Tước nàng là thần điểu, điều ấy không giả. Thế nhưng một khi bị cuốn vào những lỗ hổng thời không hỗn loạn kia, nàng muốn xoay sở được cũng chẳng dễ dàng gì đâu. 
...

"Đây là thứ lực lượng gì mà lại kinh khủng tới như vầy? Thậm chí có thể dễ dàng phá vỡ thiên địa pháp tắc...".

Tới nước này thì Chu Tước buộc lòng phải để kiếm linh Thiên Tà mang Chu Đại Trù đi. Thay vì tiếp tục truy đuổi, nàng quay đầu lại, hai mắt dán chặt vào thân ảnh Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã vừa tạo ra hàng tá những lỗ hổng không gian, can thiệp vào thiên địa pháp tắc.

Nguyên thần Thao Thiết đã đại tổn, muốn tiêu diệt cũng chẳng tính khó khăn, có thể tạm dời. Nhưng còn Lăng Tiểu Ngư...

"Nếu còn tiếp tục chỉ e thế giới này sẽ nguy mất".

"Không được! Ta phải ngăn hắn lại!".

Quyết tâm ngăn chặn Lăng Tiểu Ngư đem thế giới này tàn phá, thần điểu Chu Tước cấp tốc biến trở lại nguyên hình. 

Một tiếng phượng minh ngân lên, được bao bọc trong sắc đỏ, Chu Tước lao thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư. 

Động thái ấy của nàng, cũng chả rõ Lăng Tiểu Ngư có nhận thức được hay không. Chỉ thấy ở khoảnh khắc Chu Tước vừa tiếp cận thì từ cơ thể hắn, cỗ lực lượng hai màu đen - trắng trộn lẫn kia bỗng đột ngột gia tăng gấp bội. Rồi... gấp bội... gấp bội... 

Khỏi phải nghĩ, với sự đề thăng chóng vánh ấy, Chu Tước không cách nào có thể theo kịp được. Nàng đã cố gắng can thiệp, cố gắng dừng Lăng Tiểu Ngư lại, nhưng sau cùng vẫn chỉ đành thất bại thoái lui. 

Sức của Chu Tước nàng, thật sự là không đủ. 

...

"Ư...!".

Đã biến về hình dạng nhân loại, Chu Tước đứng ở phía xa xa, một bên cố bình ổn khí huyết nhộn nhạo trong người, đồng thời đưa mắt nhìn cột năng lượng khổng lồ vươn đến tận thương khung, cõi lòng rúng động không thôi.

"Làm sao có thể... Làm sao có thể...".

"Trong thiên địa này làm sao có thể có một tồn tại kinh khủng tới như vậy được... Kẻ này... thật ra là ai?!".

Chương 474: Thiên Tru Địa Diệt

Thiên vừa khai, địa vừa lập thì Chu Tước đã liền được sinh ra. Chẳng ngoa khi nói nàng là một tồn tại thuộc vào hàng xa xưa nhất. Từ hồng hoang rồi qua tới thượng cổ, nàng đã luôn hiện hữu. Thế gian có những sinh linh nào, hết thảy Chu Tước nàng đều nắm rõ. Theo lý, ở trong trời đất này, phàm kẻ được coi là "đại nhân vật" thì chắc chắn Chu Tước nàng phải biết.

Vậy mà khi đối diện với Lăng Tiểu Ngư...

Hắn là ai, thân thế là gì, một chút manh mối Chu Tước nàng cũng không có để mà liên hệ. Đây là vì sao?

Lẽ nào nói Lăng Tiểu Ngư kia chẳng phải một sinh linh lưu lại từ thời hồng hoang thượng cổ? Hắn vốn dĩ trong thời đại này xuất ra?

Nhưng như thế thì lại càng thêm vô lý. Thế giới bây giờ đã khác xưa quá nhiều. Tiên Môn đã đóng, thần phật mười phương cũng đã sớm rời đi, há có khả năng sinh ra một sinh mệnh cường đại như Lăng Tiểu Ngư?

Lại nói, cỗ lực lượng do hắn phát ra, khí tức rõ ràng rất đỗi tang thương cổ lão. Loại khí tức này, nói gì hôm nay, kể cả có là trong thời thượng cổ xa xưa cũng vô pháp sinh ra nữa là.

Chu Tước, nàng thật tình không hiểu. Nàng không biết tại sao chuyện này lại có thể xảy ra. Một tồn tại như Lăng Tiểu Ngư, vốn dĩ là không nên mới đúng...

"Chẳng lẽ... hắn vốn cũng không thuộc về thế giới này?" Trong đầu Chu Tước, một ý nghĩ bỗng chợt loé lên.

Và cũng chính ý nghĩ vừa loé lên này, nó đã khiến cho toàn thân nàng lạnh toát. Cho dù nàng là hoả điểu.

"Không... Không thể có chuyện này được...".

Chu Tước kiềm cơn rúng động, cố trấn an mình. Nàng hy vọng suy đoán bất chợt loé lên kia của mình là sai lầm.

Nhưng... không may thay, ý nghĩ của Chu Tước nàng, nó vậy mà lại là một đáp án trùng khớp.

Lăng Tiểu Ngư, hắn đích xác chẳng thuộc về thế giới này. Hắn đến từ một vị diện cao cấp hơn rất rất nhiều. Và bây giờ, ngay lúc này, trong tâm trí hắn lại chỉ ngập tràn oán hận.

Hắn... muốn diệt cả thế gian này.

...

Tiếng hét của Lăng Tiểu Ngư sớm đã ngưng, tuy nhiên, quá trình biến đổi của hắn thì vẫn đang tiếp tục diễn ra. Động tĩnh càng lúc càng lớn.

Cột năng lượng hai màu trắng - đen trộn lẫn nọ, nó đã to hơn trước nhiều. Trên thương khung, ở khoảnh khắc này, một đồ hình thái cực đang dần được hình thành.

Trong khi đó, bên dưới...

Kẻ đã phát ra cỗ lực lượng tang thương nọ, hắn cũng đang từ từ chuyển hoá. Hoặc cũng có thể gọi là... thức tỉnh.

Bắt đầu từ đôi mắt, nơi ấy, đồng tử đã đổi từ đen sang vàng. Tròng trắng thì cũng nhanh chóng ánh lên kim sắc. Nếu nhìn kỹ hơn, không khó để thấy được trong đôi mắt Lăng Tiểu Ngư lúc này, mỗi bên đều hiện lên một thân ảnh kỳ lân.

Tiếp sau mắt, những bộ phận khác trên người Lăng Tiểu Ngư cũng dần phát sinh dị biến. Rõ ràng, đáng chú ý nhất thì chính tại tấm lưng. Nơi đó, một đồ hình thái cực hiện đã sáng lên, chậm rãi xoay tròn, giống hệt như hình ảnh thái cực đồ đang ngự giữa thương khung.

"Mắt ẩn hoàng lân, lưng tàng thái cực", lời tiên đoán năm nào của Thanh Hà Tử về đứa bé sẽ đem đến tai ương cho chính giáo, hôm nay cuối cùng đã chính thức lộ diện.

Đừng nghĩ chỉ mỗi thần điểu Chu Tước thấy, thật ra thì có rất nhiều người thấy. Bởi lẽ kỳ lân, thái cực, chúng đã hiện ra và che phủ cả một góc trời.

...

"Hống!".

"Hống!".

...

Đã cách rất xa Miên Thành, đám người tứ đại tông môn nghe thấy tiếng hống nộ của đôi kỳ lân vừa từ trong đôi mắt Lăng Tiểu Ngư xuất ra thì kiềm lòng không đặng phải tạm ngưng độn quang, quay đầu nhìn lại.

"Đ-Đó là...".

"Thái cực, hoàng lân... Không lẽ nào...".

Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Phổ Minh - Phổ Hằng, cả đám quay mặt nhìn nhau, ai nấy đều thấy được sự rung động trộn lẫn ngờ vực trong mắt đối phương.

Đám người bọn họ, hết thảy đều đang cùng nghĩ đến một khả năng...

Và cũng giống như Chu Tước, điều bọn họ nghĩ vốn dĩ là sự thật. Bắt nguồn từ Miên Thành, một thanh âm trầm ấm, đẫm vị tang thương chậm rãi cất lên.

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...".

...

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...".

...

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có

Thiên Địa thành... lại muốn diệt ta...".

Hai câu nói ấy cứ được lặp đi lặp lại. Giọng thoạt nghe thì nhẹ nhàng, bình thản nhưng thực chất lại chứa đầy ưu thương, ai oán...

Có đau, cũng lắm hận. So với Lăng Tiểu Ngư bây giờ, quả chẳng khác gì.

...

"Lúc ta sinh, Trời còn chưa có. Thiên Địa thành lại muốn diệt ta..." Chu Tước thầm nhẩm lại hai câu nói vọng lên từ cõi hư vô, đáy lòng càng thêm phần khiếp sợ.

Kẻ sinh ra trước cả trời đất, đấy phải là tồn tại dạng gì?

Chu Tước nàng thật không dám nghĩ...

Nuốt xuống một ngụm nước bọt, bên trong lớp linh quang hộ thể, bằng đôi mắt đầy sự kiêng kỵ, nàng nhìn sang vị trí mà "tồn tại" kia đang đứng.

So với ban nãy, tướng mạo Lăng Tiểu Ngư bây giờ đã lại khác thêm đôi chút. Trừ hai điểm nổi bật là "mắt ẩn hoàng lân, lưng tàng thái cực" ra thì trên đầu hắn, mái tóc cũng khiến cho người ta chú ý lắm.

Tóc hắn, nó đã dài hơn, ít gì cũng năm thước có lẻ. Thêm nữa thì mái tóc này, nó lại phân ra làm hai màu đen trắng rất đỗi rạch ròi. Một phần ba nằm ở phía trước là màu đen tuyền, còn hai phần ba phía sau lại bạc trắng như vôi...

...
"Ực...".

Áp chế nỗi sợ, Chu Tước hướng Lăng Tiểu Ngư, đang toan mở miệng thì...

"A a a a...!!".

... thứ âm ba khủng khiếp kia đã lại một lần nữa vang lên.

"Xoảng!".

"Xoảng!".

"Xoảng!".

Kế đấy, không gian lại bắt đầu sụp đổ.

Trước tình cảnh này, Chu Tước còn có thể nói thêm được gì. Lời ra tới miệng cũng chỉ đành đem nuốt ngược trở vào, nàng vội vã thoái lui.

Không gian sụp đổ, đấy đâu phải thứ dễ dàng ứng phó? Cho dù là thần linh cũng vô cùng kiêng kỵ đấy!

...

Chu Tước có lòng, rất muốn ngăn chặn nhưng khổ nỗi sức nàng, nó lại không đủ.

Nói gì dừng Lăng Tiểu Ngư, đến tiếp cận hắn nàng còn không thể nữa là.

Tại giờ phút này đây, Lăng Tiểu Ngư thật sự là không người có thể ngăn, không ai có thể chặn. Và điều đó cũng có nghĩa rằng: tai hoạ là vô phương tránh được.

Kể từ thời điểm Lăng Tiểu Ngư cất lên tiếng hét đầu tiên cho tới bây giờ, trong quá trình thức tỉnh của hắn, số người bị hắn vô tình giết chết, tính ra thật không phải ít. Nhưng nếu nghĩ bấy nhiêu đã là hoạ thì... chẳng đúng đâu. Những kẻ đã nằm xuống kia, bất quá con số nhỏ lẻ mà thôi. Hoạ, lúc này mới thực sự bắt đầu.

Trên bầu trời, mây đen đã tụ, lôi đình đã vang.

Thiên kiếp, nó đang hình thành.

Trời đang muốn tru Lăng Tiểu Ngư.

Trong khi đó, dưới đất...

Núi non ầm ầm rung chuyển, địa hoả nối nhau phun trào.

Địa kiếp, nó đang tới.

Đất đang muốn diệt Lăng Tiểu Ngư.

...

"Thiên tru địa diệt... Là thiên tru địa diệt...".

Đã di chuyển ra xa, thần điểu Chu Tước chứng kiến những gì đang diễn ra, miệng há hốc mãi không thôi.

Đã tồn tại qua vô vàn năm tháng, đây là lần đầu tiên Chu Tước nàng mới trông thấy cảnh này: Ý chí thiên địa đang vì một sinh linh mà khởi lên đại sát niệm!

Trong quá khứ, kẻ đại ác không ít, những bậc ma tôn ma thần muốn tàn hại thế gian cũng có rất nhiều, nhưng dù là vậy thiên địa cũng chưa bao giờ khởi lên đại sát niệm to lớn như vầy cả.

Lăng Tiểu Ngư, hắn rốt cuộc là ai mà lại có thể khiến cho thiên địa cũng thấy bị uy hiếp?

Mà không... Không phải bất an. Cảm xúc của thiên địa lúc này phải là... sợ.

Quá khó tin nhưng đấy lại là sự thật, không thể không tin. Là một đứa con của thiên địa, Chu Tước có thể cảm nhận được điều đó.

Chương 475: Thần phật đều hiện

Thiên địa vì muốn tru diệt Lăng Tiểu Ngư mà khởi lên đại sát niệm, đấy không phải chuyện đùa. Bởi trong quá trình thiên địa điều động lực lượng của chính mình này, nhiều thứ tồi tệ chắc chắn sẽ xảy ra, muôn vạn sinh linh sẽ phải đối mặt cùng tai kiếp. Ví như địa hoả phun trào, đất dai đứt gãy, hay thậm chí là... một cơn hồng thủy. 

Giả thiết thôi ư?

Hãy nhìn xem thế gian lúc này.

Ở phương đông, nước biển đã dâng lên rất cao. Những con sóng khổng lồ đã bắt đầu đổ ập vào đất liền.

Ở phương tây, nhiều ngọn núi chìm ngập trong mây nay cũng ầm ầm đổ vỡ. Đất đá, địa hoả văng tung toé khắp nơi.

Phương nam, phương bắc, cảnh tượng cũng hoàn toàn tương tự, gói trong hai từ "thảm hoạ".

Rất nhiều... rất nhiều sinh linh đã chết. Nhân loại, yêu thú, những chủng loài khác, hoặc ít hoặc nhiều, tất cả đều bị tai kiếp nhấn chìm. 

Đây là cái giá một khi thiên địa khởi lên đại sát niệm. 

...

Lam Yên Tự.

Bên trong một mật cảnh.

Ở chỗ này, không gian so với bên ngoài thì có phần sai biệt. Cảnh vật ở đây, đâu đâu cũng yên bình, tĩnh lặng. Bốn phương đông, tây, nam, bắc, khắp nơi đều có trăm hoa đua nở, đẹp mắt vô cùng. Tuy nhiên, đẹp nhất thì phải kể đến những đoá hoa sen.

Chúng mọc rất nhiều. Nhưng bông hoa to nhất, rực rỡ nhất, thiết nghĩ chỉ duy tại Hư Không hồ mới có. 

Lại nói, hồ Hư Không này, vốn dĩ chẳng phải tự nhiên mà thành, đều bởi do bàn tay con người kiến tạo nên; hoa sen trong hồ cũng là như vậy, hết thảy đều được người vun trồng, chăm sóc. Danh tự của người này gọi là... Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật.

Hiện, vị phật đà ấy chính là đang ngồi bên trên một toà sen, hai tay xếp chồng, hai mắt nhắm nghiền.

Có một điều buộc phải công nhận, đó là hình tướng của vị Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật này, so với tưởng tượng của thế nhân thì sai biệt nhiều lắm. Y không cao lớn, da thịt cũng không ánh sắc hoàng kim, đôi tai cũng không quá dài, sau đầu cũng chẳng có vầng hào quang nào toả ra cả. 
Vị Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật này, thân hình rất nhỏ, khuôn mặt cũng rất non nớt, trông hệt như một đứa bé chín mười tuổi vậy. 

Tất nhiên cũng chỉ là giống. Chứ thực tế, y sao có thể là một đứa trẻ được. Làm gì có đứa trẻ nào lại tiến vào trạng thái nhập định, ngồi bất động suốt hơn ba vạn năm...

...

"Ong!".

"Ong!".

Trong lúc Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật đang ở trạng thái nhập định thì một chuyện lạ bất ngờ xảy ra. Phật cảnh vốn bao năm thanh tĩnh, giờ phút này lại bỗng rung lên. Trên mặt hồ Hư Không, những tiếng "ong ong" đang mỗi lúc một dồn dập, tựa hồ như đang kêu gọi.

Có vẻ cũng đã cảm nhận được, trải hơn ba vạn năm thiền định, cuối cùng Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật cũng mở ra đôi mắt. 

Y ngước nhìn hư không, từ trong phật nhãn, kim quang nhanh chóng phát ra. 

Tới khi thu lại, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật mới lẩm bẩm: "Đây rốt cuộc là bậc chí tôn nào ở thiên ngoại, tại sao lại tiến vào cõi này?".
Chuyển mình đứng lên, Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật đưa chân bước ra một bước. Tức thì, thân ảnh y cũng liền tiêu thất.

...

Trước đó vài phút...

Vẫn là mật cảnh, vẫn là một mảnh trời thanh bình, tĩnh lặng. Khác, có chăng là không gian ở đây không được tươi sáng, rực rỡ như chỗ của Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật. Tại nơi này, khắp nơi đều u ám, tiết trời thì âm hàn lạnh lẽo...

Bên trên một hồ băng, ngay giữa hồ, lúc này đang có một thân ảnh hiện hữu. Là nữ nhân. Nàng mặc bộ y phục màu trắng, da dẻ hơi tái, từ đầu đến chân đều toả ra hàn khí, lạnh đến ghê người. 

Nếu như có một đệ tử, một vị môn nhân nào của Thiên Kiếm Môn ở đây, chắc chắn là sẽ lập tức nhận ra cô gái kia ngay. Bộ quần áo ấy, dung nhan ấy, không nghi ngờ gì nữa, nàng chính là kẻ đã mất tích suốt bao năm, người đã từng cùng Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù bái nhập tiên môn một ngày, là bạn thanh mai trúc mã với Lăng Tiểu Ngư: Dương Tiểu Ngọc. 

Mà, bây giờ gọi thế, e là đã không đúng nữa. Năm đó, Dương Tiểu Ngọc đã cùng với Vũ dung hợp mất rồi...

...

"Ong!".

"Ong!".

Tương tự phật cảnh của Minh Lực Chuyển Luân Tôn Vương Phật, bên trong Vũ cảnh lúc này cũng đang truyền đến những tiếng kêu gọi. Chính nó đã đem người tĩnh toạ đánh thức. 

Nét mặt chẳng biểu lộ bao nhiêu cảm xúc, Vũ nhanh chóng mở ra pháp nhãn của mình...

"Lăng Tiểu Ngư?".

Chân mày nhíu lại đôi chút, Vũ chuyển thân đứng dậy, cánh tay phẩy nhẹ.

Tức thì, một thông đạo liền hiện ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau