TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 466 - Chương 470

Chương 466: Chu tước hiện thế

"Grào... ào... ào...!!".

"Grào... ào... ào...!!".

Thao Thiết vừa ra liền hướng trời xanh gầm rống. Kế đó... Những tưởng nó sẽ lập tức truy theo tấn công Hỗn Độn thì không. Thay vì Hỗn Độn, Thao Thiết lại phóng mình lên không trung, há to cái miệng đỏ ngòm của mình để thôn phệ toà thành bên dưới. 

Con người, gia súc, nhà cửa, đất đai,..., bất kể thứ gì cũng đều bị Thao Thiết nuốt vào trong bụng, không có ngoại lệ. Trong thoáng chốc, cả vạn sinh linh vô tội đều biến mất. 

Dễ thấy, Thao Thiết vừa hiện thân đây, thần trí của nó chẳng được thanh tỉnh gì mấy. Xem ra vị hung thần thuở nào còn chưa thực sự thức tỉnh. Chuyển hoá bất quá vì oán niệm. 

"Giết chóc", đấy hẳn là ý nghĩ duy nhất đang hiện hữu. Bản năng mà thôi.

Nhưng, dẫu còn chưa thức tỉnh, chỉ là bản năng thì bấy nhiêu cũng đã quá đủ doạ cho Hỗn Độn quay đầu bỏ chạy rồi. Thực ra không phải mới đây. Hỗn Độn, hắn tháo chạy từ ban nãy cơ. Có lẽ đó cũng là một phần nguyên do vì sao Thao Thiết lại quay sang tàn sát cả Miên Thành...

...

Trong lúc mấy mươi vạn dân cư Miên Thành đang bị Thao Thiết thôn phệ thì ở cách đó một quãng...

Đang dẫn đầu tu sĩ tứ đại tông môn, Cơ Thành Tử bỗng nhíu mày, lập tức ra lệnh:

"Thao Thiết đã chuyển hoá rồi! Mau tới Miên Thành!".

...

Cùng lúc, tại một hướng khác, cũng đang trên đường chạy đến Miên Thành, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia nhanh chóng đề thăng tốc độ. 

Xem ra hai người bọn họ cũng đã cảm nhận được cỗ tà khí xung thiên do Thao Thiết phát ra.

...

Mà, thật ra thì cảm nhận được, không riêng Lăng Tiểu Ngư, không riêng Cơ Thành Tử. Đối với sự hiện thân của Thao Thiết, có một người còn nhận biết được sớm hơn. 

Và, rất bất ngờ, vị trí của người này lại không ở gần Miên Thành. Trái lại, khoảng cách rất xa. Tận Cửu Hoa Cung. 

Một vị trưởng bối nào đấy của Trương Dĩnh - Tần Ngọc? Hay là một vị đồng môn cùng trang lứa đạo hạnh thâm huyền?Đều không phải. Nghe được là một linh chủng hồng hoang. Danh tự mà thế nhân dùng để gọi nàng là: "Chu Tước".

Trong thời Hỗn Độn sơ khai, từ khối ánh sáng Thái Cực phân tách ra Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi phân thành Tứ Tượng, Tứ Tượng biến hóa nên Bát Quái. Ánh lửa của Cung Ly trong Bát Quái thị hiện nên hình tướng Phụng Hoàng toàn thân sắc đỏ son. Phụng Hoàng ấy được xem là Phụng Hoàng đầu tiên thuộc đại tộc Phụng Hoàng. Do hóa thân từ ngọn lửa thiêng, mang hỏa tính nơi mình, nên Phụng Hoàng ấy còn được gọi là Hỏa Điểu, Đan Điểu, Chu Tước.

Về sau này, theo sự phân tánh, kết hợp giữa các nguyên tố với nhau nên xuất hiện thêm nhiều giống loài Phụng Hoàng mang các tính chất nguyên tố Lôi, Phong, Địa, Âm, Thủy, Băng,... nên Phụng Hoàng thuở sơ khai còn được gọi với tôn danh là Hỏa Phụng Hoàng để phân biệt với các chủng loài Phụng Hoàng khác trong đại tộc Phụng Hoàng. 

Chu Tước, cũng chính là Hoả Phụng Hoàng có đức hy sinh, lòng đại từ đại bi bao la quảng đại, sẵn sàng quên mình vì nghĩa cứu giúp muôn sinh. Khi chết đi, Đại Bi Tâm đó phát đại linh quang, anh linh Chu Tước hóa thành vĩ đại bất diệt, hồi sinh từ thân xác đã chết của nó.

Truyền thuyết nói Chu Tước là thần điểu bất tử, kỳ thực cũng không phải giả. 

Tất nhiên, vị Chu Tước đang ẩn mình tại Cửu Hoa Cung đây, nàng hoàn toàn có được khả năng đó, trường tồn cùng thiên địa. Nếu không phải vậy, nhờ có anh linh bất tử thì tại vô số năm về trước, trong trận đại chiến với ma tôn Xích Tịch Kha Lạc Hoàng và tứ đại hung thú kia, Chu Tước nàng đã chẳng sống được tới hôm nay, với chính thân xác và linh hồn của mình.

Có điều, nói đi thì cũng phải nói lại. Chu Tước là thần điểu bất tử, điều ấy không giả, nhưng như thế không có nghĩa rằng nàng sẽ chẳng bao giờ bị thương tổn. Thực tế, nàng đã. Sau trận đại chiến cùng tứ đại hung thú năm ấy, Chu Tước nàng đã trên bờ vực sinh tử. May có anh linh bất tử nên nàng mới có thể lần nữa tái sinh. Rồi sau đó, vì muốn khôi phục thực lực nên nàng phải chìm vào giấc ngủ say. Tính đến nay cũng đã không biết bao nhiêu tuế nguyệt rồi...

...

"Khí tức này... là Thao Thiết".

Bên trong hoả cảnh của mình, Chu Tước sau khi tỉnh giấc, thoáng cảm nhận rồi thều thào khẽ nói."Thế gian lại phải đương đầu với tai hoạ nữa rồi".

Kèm theo tiếng thở dài, trong bộ y phục màu đỏ, Chu Tước vung tay phẩy nhẹ, đem hoả cảnh đóng chặt suốt bao năm mở ra. 

Tức khắc, cả núi Cửu Hoa ầm ầm rung chuyển. 

Giữa những tiếng kinh hô của đệ tử Cửu Hoa Cung, một biển lửa đột ngột hiện ra, sắc đỏ phủ kín cả một góc trời.

...

"Đ-Đây là chuyện gì?!".

"Lửa... Tại sao lại có lửa...".

...

"Nhược Thủy! Mau đi báo cho trưởng lão!".

...

"Sư tỷ! Mau nhìn!".

...

Trong sự hoang mang chú mục của cung nhân trên dưới, từ biển lửa, một tiếng phượng minh truyền ra. 

Tiếp đấy, một con chim toàn thân đỏ rực xuất hiện, hướng thẳng Miên Thành bay đi. 

Không nghi ngờ gì nữa, cảnh tượng đang diễn ra đây rõ ràng chính là "Hoả ngập Cửu Hoa" mà dự ngôn của Lý Bất Tri đã đề cập. 

Chu Tước - một trong ba vị cứu tinh của thế gian - đã hiện thế.

Chương 467: Các phương tề tựu

Miên Thành.

Chỉ mới hôm qua, chỗ này còn rất đỗi trù phú, dân cư còn rất đông đúc, kiến trúc còn rất hoa lệ, vậy mà giờ đây...

Nhà cửa, hàng quán, con người, gia súc,..., mọi thứ đều không còn sót lại gì nữa. Hết thảy đều đã biến mất. Hay chính xác hơn là... bị nuốt mất.

Kẻ nuốt thì tất nhiên là Thao Thiết. 

"Chuyện này...".

"Cái này...".

Vừa mới chạy tới, đám người tứ đại tông môn ai nấy cũng đều khó tránh bị tràng cảnh trước mắt làm cho rung động. Chẳng ai bảo ai, tất cả cùng nhìn về phía Cơ Thành Tử chờ nghe quyết định. 

Chu Đại Trù bây giờ đã không phải Chu Đại Trù lúc tại Hình Đài Thiên Kiếm. Nay hắn đã chính thức hoá thành Thao Thiết, cân lượng lại càng thêm nặng. Muốn tiêu diệt... e rằng không dễ. 

Cơ Thành Tử, hắn đương nhiên cũng tự mình nhận thức được điều ấy, rằng tiêu diệt Thao Thiết bây giờ, mức độ khó khăn đã tăng lên nhiều. Nhưng, nếu bảo hắn từ bỏ mà nói... hắn thật không cam. 

"Theo tin tức Hỗn Độn truyền về thì Thao Thiết đã trúng phải kịch độc, sức mạnh chắc chắn sẽ chẳng thể duy trì được lâu. Thêm nữa... Trông dáng vẻ điên cuồng này thì rõ ràng thần trí của hắn cũng không mấy thanh tỉnh...".

Trải qua cân nhắc, Cơ Thành Tử rất nhanh liền có quyết định. Hắn đem Cang xuất ra, dõng dạc nói lời chính nghĩa: 

"Đại hung Thao Thiết chính là kiếp nạn của thương sinh, không sớm thì muộn cũng phải đối đầu. Hôm nay hắn bất quá chỉ vừa thức tỉnh, sức còn đang yếu, lúc này không giết thì đợi đến bao giờ?!".

Như để chứng minh cho mọi người thấy quyết tâm trừ ma vệ đạo của mình, Cơ Thành Tử nói xong liền xách theo Cang kiếm xông thẳng về phía Thao Thiết, cùng nó giao chiến. 

Ở đằng sau, những người còn lại nhìn xem cảnh ấy, lòng can đảm cũng tăng lên hẳn. Ân Diệt, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Phổ Minh - Phổ Hằng, lãnh tụ của tam đại tông môn nhanh chóng đem những pháp bảo lợi hại nhất của mình lấy ra, nối gót Cơ Thành Tử lao lên tấn công Thao Thiết.

Đương nhiên, bọn họ vẫn chưa phải kẻ cuối cùng. Tiếp sau bọn họ, hàng trăm tu sĩ khác cũng đã xông lên. 

...

"Các vị đạo hữu! Lên!"."Mọi người! Hãy diệt trừ Thao Thiết!".

"Tất cả xông lên!!".

"Vì chính đạo!!".

...

Trong tiếng hô hào chính nghĩa, dưới sự dẫn dắt của mấy người Cơ Thành Tử, Phổ Minh - Phổ Hằng, gần ba trăm tu sĩ có tu vị từ chân nhân sơ kỳ trở lên đã liều mình cùng nhau tiến đánh Thao Thiết, quyết trừ mối đại hoạ này.

Thiên hạ đồng tru. Thật là thiên hạ đồng tru. 

Cũng phải thôi. Thế gian ai chẳng biết Thao Thiết là ác thần thượng cổ, một kẻ hung bạo chuyên làm điều ác, xem sinh linh như thức ăn mà thôn phệ. Đối với mối hoạ này, há lại để mặc được?

Phải diệt. 

Vì chính nghĩa? Vì mạng sống? Hay là vì sợ hãi?

Gì cũng được. Thật ra thì chẳng cần có quá nhiều lý do. Thao Thiết là tai hoạ, bấy nhiêu đã quá đủ rồi. Đừng nghĩ chỉ riêng mỗi chính giáo, người phe chính đạo. Nếu như hôm nay đám người Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Phổ Minh - Phổ Hằng thất bại, đảm bảo ngày sau, giới tà đạo lẫn các thế lực trung lập khác, bọn họ sẽ lập tức thể hiện lập trường tiêu diệt Thao Thiết ngay. Bởi lẽ, Thao Thiết, nó không cần đồng minh. 

... 

"Tiểu Ngư, sư huynh của ngươi..." Mới đến Miên Thành, Gia Gia trông thấy tràng cảnh hơn ba trăm tu sĩ đang vây giết Thao Thiết thì lo lắng hướng Lăng Tiểu Ngư nói. 

Nhưng mới nói được sáu chữ, ý còn chưa ra hết thì Lăng Tiểu Ngư - đối tượng để nó đối thoại - đã đột nhiên lao đi bằng tốc độ chẳng khác gì thuấn di. 

Từ hư không truyền lại, Gia Gia nó có thể dễ dàng nghe được một câu, âm điệu hoảng hốt: "Yến cô cô!".

Theo phản xạ, Gia Gia đưa mắt nhìn về một góc phía xa xa...

Rồi... cũng hốt hoảng chạy qua. 

...

Hình ảnh mà Lăng Tiểu Ngư thấy, khỏi phải nghĩ, tất nhiên là có sự góp mặt của Yến cô cô hắn. 

Tuy đã rất lâu rồi chưa một lần gặp lại, nhưng hình ảnh của Lăng Ngọc Yến, nó như cũ vẫn hằn in trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư. Hắn nhớ rất rõ. Hắn quen thuộc nàng tới mức chỉ thoáng qua thôi cũng đã nhận biết được rồi. 

Hơn mười năm, Lăng Ngọc Yến nàng nào có già đi. Nhờ công hiệu của Trường Sinh Đan, thanh xuân của nàng vẫn được bảo toàn nguyên vẹn. Y phục của nàng cũng là như vậy, giản dị như thuở nào. Sai khác, có chăng ở màu sắc trên da thịt, sự thay đổi nơi thần tình. Và... khuôn mặt nàng, máu đang dính đầy...

...

Tại sao?

Tại sao Yến cô cô hắn lại trong tình trạng như thế?

Lo lắng, sợ hãi, Lăng Tiểu Ngư vừa tiếp cận vị trí của cô cô mình thì liền giáng ngay cho Thiên Tà - kẻ hiện đang bồng nàng - một chưởng, buộc hắn phải buông tay. Thậm chí cho dù từ lâu đối với kiếm linh Thiên Tà đã có nhận thức, biết hắn là tùy tùng của sư huynh hắn đi nữa.

Chương 468: Tột cùng bi thương (1)

"Grào... ào... ào...!!".

"Grào... ào... ào...!!.

...

Tại Miên Thành lúc này, cảnh tượng nếu mà phải tả thì "dầu sôi lửa bỏng" chính là những từ thích hợp nhất. 

Trận chiến giữa ác thần Thao Thiết và gần ba trăm tu sĩ chân nhân của tứ đại tông môn lúc này đã trở nên quyết liệt lắm rồi. 

Máu đã đổ. Nhiều người đã chết. Mặc dù thời gian trôi qua cũng chẳng tính lâu. 

Rõ ràng, hung thần thượng cổ thì vẫn cứ là hung thần thượng cổ, sức mạnh không phải thứ vài ba trăm tên tu sĩ nhân loại có khả năng đối phó được, kể cả khi thực lực bây giờ của vị hung thần này đã kém xa thuở xưa, trong người lại còn đang bị độc tố hoành hành.

"Chết tiệt!".

Mắt thấy những tu sĩ đồng minh liên tiếp ngã xuống, người thì hồn phi phách tán, kẻ thì bị cho thôn phệ, Cơ Thành Tử không khỏi âm thầm mắng to. 

"Hỗn Độn không phải truyền tin tức nói Chu Đại Trù đã bị trúng kịch độc ư? Tại sao sức mạnh vẫn khủng khiếp tới như vậy?!".

Trong lòng mình, Cơ Thành Tử thật là khó tránh nảy sinh ngờ vực. Hắn thậm chí đang hoài nghi Hỗn Độn...

Dĩ nhiên là Cơ Thành Tử hắn đã sai. Hỗn Độn đúng rất xảo quyệt, cũng chưa từng thật tâm tôn Cơ Thành Tử hắn làm chủ nhân, nhưng tin tức nó thông qua mối liên hệ thần hồn truyền đạt lần này, mỗi một chữ đều là sự thật. 

Sai không phải Hỗn Độn mà là chính Cơ Thành Tử hắn. Hắn đã đánh giá quá thấp Chu Đại Trù, hay chính xác hơn là Thao Thiết. 

Với sự thức tỉnh nửa vời, lại cộng thêm đã trúng phải kịch độc trước đó, Thao Thiết khẳng định rồi sẽ suy yếu. Nhưng, vấn đề ở đây là thời gian. Cơ Thành Tử hắn, đám người tứ đại tông môn bọn hắn liệu có cầm cự được tới lúc Thao Thiết suy yếu hay không.

Cơ Thành Tử đã bị lòng tham che mờ trong phút chốc, đã quá nóng vội. Và bây giờ, tứ đại tông môn bọn hắn phải trả giá. 

...

Trước tình cảnh môn nhân, đồng minh ngã xuống mỗi lúc một nhiều, các vị lãnh tụ tứ đại tông môn trong lòng dần sinh thoái ý. 

Trách nhiệm của môn nhân chính giáo đúng là trừ ma vệ đạo đấy, nhưng so với trừ ma vệ đạo, nhiều người tự thấy mạng sống mình vẫn hơn. 

Lại nói, Thao Thiết lúc này ghê gớm tới vậy, đánh tiếp thì cũng chỉ là đâm đầu vào chỗ chết, phí công vô ích mà thôi. Một việc làm vô nghĩa như vậy, có kẻ ngốc mới làm. 

Lãnh tụ tứ đại tông môn thì có thể là những kẻ ngốc được sao?

"Thông minh" sớm được biểu lộ hơn tất thảy, Tần Ngọc - nhị cung chủ Cửu Hoa Cung - mở lời:

"Các vị đạo hữu! Tình thế trước mắt rất không ổn! Chúng ta phải lui thôi!".

Đã có người dẫn đầu, những kẻ còn lại liền nhanh chóng tán đồng. 

Ân Diệt hướng Cơ Thành Tử nói: "Cơ chưởng môn, tương quan thực lực quá lớn, chúng ta khó có thể đấu lại được!".

"Cơ chưởng môn! Hãy lấy đại cục làm trọng, đợi tập hợp đủ lực lượng lại diệt trừ cũng chưa muộn!".

...

"Khốn kiếp!".

"Khốn kiếp!". 

Trong dạ thì lớn tiếng mắng chửi nhưng ở ngoài mặt, Cơ Thành Tử vẫn rất biết kiềm chế. Hắn biểu hiện ra một chút bất cam, một chút đau lòng vì những người đã chết, siết tay mà toan hạ lệnh rút lui. 

Nhưng chính lúc này, khi hắn hé môi định nói thì từ hướng đông nam, một tiếng phượng minh chợt truyền tới. 

Nháy mắt sau, một con chim toàn thân đỏ rực xuất hiện, rồi nhanh chóng hoá thành một cô gái. 

Trong bộ hồng y, nàng nhìn Thao Thiết, rồi nhìn đám người tứ đại tông môn, bảo:

"Các ngươi hãy lui lại. Thao Thiết ta sẽ lo liệu".Đã lờ mờ đoán được thân phận người vừa đến nên đám người tứ đại tông môn cũng chẳng suy nghĩ nhiều, tất cả đồng loạt thoái lui, nhường chiến địa lại cho hồng y thiếu nữ. 

"Grào... rào... ào...!!".

Thao Thiết vốn dĩ thần trí bất minh, lại đang say máu, há có thể để cho con mồi chạy thoát? 

Trong tiếng gào thét đinh tai, nó lao mình truy đuổi. 

Chỉ là, Thao Thiết nó vừa mới di chuyển thì trước mặt liền hiện ra một ngọn lửa màu đỏ. Kế đấy, chu hoả cấp tốc bành trướng, nháy mắt đã đem Thao Thiết vây kín. 

"Grào... ào...!!".

Đứng ở bên ngoài bốn bức tường lửa, Chu Tước quan sát một chút, nội tâm nhẹ nhõm thở phào: "Cũng may là hắn còn chưa hoàn toàn thức tỉnh".

Trước khi tới đây, Chu Tước nàng thật đã rất lo lắng. Bởi hơn ai hết, nàng hiểu Thao Thiết ghê gớm tới bậc nào. Cộng thêm năm đó đối phương còn lấy được chí bảo, dùng nó để tiến nhập luân hồi...

Một hồng hoang linh chủng chí cường chuyển luân, khi thành tựu thì uy năng khó có thể đo lường. Bảo lật tay sát thần, úp tay sát phật cũng không quá.

Bởi vậy, cũng vì lo ngại, bản thân mình lại chỉ vừa thức tỉnh cho nên Chu Tước mới phải chậm trễ thời gian. Suốt dọc đường, Chu Tước nàng đã rất tranh thủ khôi phục toàn bộ ký ức, cố gắng hoàn thành quá trình dung hợp...

Thật may, chuyện còn chưa quá tệ. Thao Thiết vừa mới hiện thế đây, so với lo ngại của nàng thì yếu hơn nhiều lắm. Chu Tước nàng hoàn toàn tự tin có thể một mình giải quyết được.

...

"Năm xưa đã để ngươi chạy thoát, lần này ta nhất quyết phải tiêu diệt được ngươi".

Hai mắt ánh lên thất thải linh quang, Chu Tước tiến vào bên trong kết giới do mình tạo ra. 

Theo động tác nâng tay của nàng, hư không đột ngột cháy lên lửa đỏ, tất cả cùng nhau đem Thao Thiết thiêu đốt. 

"Grào... ào...!!".

Đau đớn càng thúc động ma tính dâng cao, Thao Thiết gầm to, giơ vuốt tấn công Chu Tước. 

Một trận ác chiến nữa đã lại bắt đầu.
...

Phải công nhận, Chu Tước quả là có tâm từ bi. Vì lo ngại trận ác chiến sẽ đưa đến tai ương cho những sinh linh khác mà nàng đã thiết lập và duy trì kết giới, quyết không để Thao Thiết thoát ra. 

Nói cách khác, kể từ lúc Chu Tước tham chiến thì đã chẳng còn có thêm một sinh linh vô tội nào phải nằm xuống nữa cả. Những người xung quanh, hết thảy đều được đảm bảo an toàn. 

Tứ đại tông môn, Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, kiếm linh Thiên Tà,... ai cũng không cần lo tới chuyện tai bay vạ gió, vẫn đều đang sống. Trừ một người... 

Lăng Ngọc Yến, nàng... đã nhắm mắt buông tay rồi.

...

"Yến cô cô!".

"Yến cô cô!".

"Yến cô cô...!!".

...

"Không...".

"Không...!!".

Bao nhiêu năm xa cách, ôm nỗi nhớ thương, đêm ngày mong ngóng tới ngày được đoàn tụ. Nay, vừa mới gặp lại, còn chưa kịp nói với nhau được một câu trọn vẹn đã đành chia biệt, kẻ ở dương trần, người đi vào âm thế...

Lăng Tiểu Ngư, hắn làm sao có thể tiếp nhận được sự thật quá đỗi phũ phàng này?

Mắt đẫm lệ, cổ như đang bị bàn tay ai bóp nghẹt, hắn điên cuồng xuất động linh lực truyền sang thi thể Lăng Ngọc Yến.

Thấy hắn như vậy, Gia Gia cõi lòng bất nhẫn, nắm lấy tay hắn, nói: "Tiểu Ngư, nàng đã chết rồi...".

"Không!".

"Yến cô cô chưa chết! Người chưa chết!!".

"Ta phải cứu người... Ta phải cứu người...".

Tựa hồ cũng đã phát điên, Lăng Tiểu Ngư đem Gia Gia đẩy ra, tiếp tục truyền linh lực sang thi thể Lăng Ngọc Yến...

Cứ thế, một lần rồi lại một lần, hắn cố gắng trong vô vọng. Cùng với số linh lực mất đi mỗi lúc một nhiều, nước mắt của hắn cũng rơi xuống nhiều hơn...

Là vị gì?

Mặn? Hay đắng?

Lăng Tiểu Ngư đã không còn nhận thức được nữa. 

Khóc ư? Bây giờ hắn thậm chí còn chẳng biết mình đang điều động linh lực, đang thiêu đốt chân nguyên bằng cách nào...

Hắn chỉ biết là hắn phải cứu Yến cô cô của hắn. Hắn phải cứu...

"Yến cô cô... Người sẽ không sao đâu. Nhất định sẽ không sao đâu...".

Mắt dại ra, khuôn mặt từ đau thương chuyển sang đờ đẫn, Lăng Tiểu Ngư một tay truyền linh lực, một tay áp lên má Lăng Ngọc Yến, thều thào.

"Tiểu Ngư đã về với cô cô rồi đây...".

"... Tiểu Ngư sẽ chăm sóc cho cô cô. Chúng ta sẽ về Đào Hoa thôn... Sẽ về nhà...".

Chương 469: Tột cùng bi thương (2)

Cả cuộc đời mình, người mà Lăng Tiểu Ngư yêu quý nhất, không ai khác ngoài Yến cô cô của hắn. 

Đúng là hắn cũng có huynh đệ, cũng có ân sư, có bằng hữu, nhưng bọn họ làm sao sánh được với Lăng Ngọc Yến - người cô cô hiền lành đã hết lòng chăm lo, dạy dỗ, đã chẳng màng tình duyên đôi lứa, hi sinh cả tuổi xuân ngày đêm trông ngóng hắn trở về?

Nhớ năm đó, cái ngày hắn từ giã cô thôn lên núi tu hành...

Dưới mái nhà tranh, trong tiếng nấc nghẹn ngào, với khuôn mặt đẫm lệ, hắn đã cúi đầu bước đi. Chừng khi tới cửa, lúc hắn quay đầu lại thì...

"Đi đi... Nếu thương cô cô thì hãy cùng tiên gia lên núi, chuyên tâm tu hành..." Cô cô của hắn, nàng đã bảo như vậy. 

Nhưng, là Lăng Tiểu Ngư hắn vì thương nàng mà đi? Hay là vì nàng quá thương hắn nên buộc lòng bảo hắn phải đi?

Năm đó, Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ là một đứa trẻ, làm sao hiểu được quá nhiều. Hắn chỉ biết khóc. Trong nước mắt, giọng đứt quãng mà rằng: "Tiểu Ngư... híc... hứa với Yến cô cô... Híc híc... Tiểu Ngư sẽ... híc... chăm chỉ tu hành...".

"... Chờ Tiểu Ngư có thành tựu... híc... Tiểu Ngư sẽ về...".

"Yến cô cô... nhất định... nhất định phải chờ Tiểu Ngư về".

...

Phải chờ hắn trở về... Lăng Tiểu Ngư hắn đã bảo nàng như thế, rồi hắn sẽ về. 

Và Yến cô cô của hắn, nàng đã ôm thương nhớ đợi chờ suốt bao năm...

...

"Yến cô cô...".

Giống như đứa bé năm nào chốn cô thôn, trên khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư giờ đây cũng đẫm lệ chia ly.

Hắn có thể phủ nhận, thậm chí là thay đổi ý nghĩ, rằng những điều hắn thấy không phải sự thật, rằng Yến cô cô của hắn vẫn chưa chết. Nhưng còn cảm xúc? Hắn dối gạt làm sao?

Tim quá đau, lệ sao chẳng tràn?

...

"Yến cô cô... Tiểu Ngư đã về rồi đây".

Ánh mắt si dại, mặc lệ tuôn trào, Lăng Tiểu Ngư vẫn không ngừng kêu gọi.

"... Cô cô, người hãy mở mắt ra nhìn Tiểu Ngư đi... Hãy mở mắt ra đi...".

"Yến cô cô...".

...

"Hức hức...".

"Hức...".

Nhìn Lăng Tiểu Ngư si dại ngồi bên thi thể Lăng Ngọc Yến, Gia Gia không kiềm được oà lên như một đứa trẻ. 

Chưa bao giờ nó thấy Lăng Tiểu Ngư thương tâm tới như vậy, đáng thương tới như vậy. Thậm chí là Tô Phúc Đường kia, nó cũng không xót bằng...

Mà, nói gì nó, ngay đến Thiên Tà - một kiếm linh - còn ngậm ngùi thương cảm nữa là. 

Giây phút đoàn tụ cũng chính là vĩnh viễn chia ly, ông trời không phải đã quá nhẫn tâm ư?

...

Lăng Tiểu Ngư đau, Gia Gia đau, nhưng điều đó không có nghĩa rằng những người khác cũng sẽ đều như vậy, đồng cảm với nỗi đau ấy. 
Lăng Ngọc Yến chết, tứ đại tông môn, bọn họ ai nấy đều thấy được đấy. Nhưng nhìn xem, được bao nhiêu người cảm thông? 

Ít lắm. Hầu hết đều tỏ vẻ bàng quan.

Vô tình quá ư?

Nếu mà nghĩ vậy thì quả thật sai lầm. Vô tình là phải như nhị cung chủ Tần Ngọc của Cửu Hoa Cung đây.

Trong lúc mấy người Lăng Tiểu Ngư vẫn đang thương tâm nức nở thì Tần Ngọc bỗng bất ngờ xuất động phi kiếm, nhắm thẳng Lăng Tiểu Ngư ám toán. 

Mà không. Có lẽ nên gọi là công kích đi. Tần Ngọc là người danh môn, sao có thể làm ra cái trò âm người kia được?

Công kích. Là công kích. Và, hiển nhiên đòn công kích bất thình lình này, uy lực chả phải chuyện đùa. Thiết nghĩ nếu mà trúng phải, Lăng Tiểu Ngư bỏ mạng cũng không chừng. 

Nhưng may sao, trong lúc Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia đều đang mất cảnh giác thì có một người vẫn còn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Đó là kiếm linh Thiên Tà. 

Ngay khi phát hiện ra hành vi của Tần Ngọc, kiếm linh Thiên Tà lập tức chuyển thân lao tới hòng ngăn chặn phi kiếm hiểm độc nọ. 

"Keng!".

...

Một cách chóng vánh, phi kiếm mà Tần Ngọc dùng để công kích đã vừa bị cản phá. 

Nhưng khá ngoài ý muốn, người ra tay cản phá, đấy lại không phải kiếm linh Thiên Tà mà là một nữ nhân thuộc phe chính giáo, hơn nữa còn trực thuộc Cửu Hoa Cung. 

Tức giận, ngờ vực, Tần Ngọc hướng vị cung nhân kia của mình chất vấn ngay: 

"Nhu trưởng lão! Ngươi đây là ý gì? Tại sao lại dám cản ta diệt trừ ác tặc?!".

Đáp lại Tần Ngọc là một tiếng hừ lạnh. Vị Nhu trưởng lão kia mắng: "Ta thấy Tần Ngọc ngươi mới chính là ác tặc! Tứ đại tông môn các ngươi mới chính là ác tặc!".

...

Bất ngờ liên tiếp xảy ra. Tới lúc này thì cao tầng tứ đại tông môn đã nhận thức được phần nào.

Trương Dĩnh bước ra, nhìn kẻ vừa phỉ báng, nói: "Ngươi không phải Nhu trưởng lão. Rốt cuộc ngươi là ai?!"."Ta là ai?".

"Nhu trưởng lão" nâng tay trái lên rồi phẩy nhẹ. Tức thì, một dung nhan tuyệt thế liền hiện ra. 

"Đồ Tam Nương!".

"Thì ra là ma nữ ngươi...".

...

"Đúng vậy, chính là bản giáo chủ!".

Mặt nạ đã tháo, Đồ Tam Nương cũng chả cần giữ lễ chi nữa.

Thành thật thì chuyến này xuất động, Đồ Tam Nương nàng đã rất phân vân, không biết liệu có nên vì Lăng Tiểu Ngư mà trực diện đối đầu với tứ đại tông môn hay không. Bởi nói sao thì Đồ Tam Nương nàng chỉ có một mình, trong khi tứ đại tông môn lại người đông thế mạnh, lại còn chạy tới thêm một con Chu Tước nữa.

Chu Tước là ai chứ? Rành rành là một thần thú thuộc về chính đạo.

Giữa môn nhân chính giáo và người trong ma môn, Chu Tước sẽ ủng hộ ai lẽ nào còn cần phải nghĩ?

Có quá nhiều lý do khiến cho Đồ Tam Nương phải chùn bước. Nhưng...

Thời điểm nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư thương tâm tới độ như si như dại, Đồ Tam Nương nàng thật sự là cầm lòng không được, rất chi bất nhẫn. Nhớ năm đó, Đồ Tam Nương nàng cũng đã từng ôm lấy thi thể tỷ tỷ mình mà than khóc...

Xuôi theo dòng cảm xúc, Đồ Tam Nương chỉ tay vào tứ đại tông môn:

"Đám tứ đại tông môn các ngươi mù hết rồi sao?! Có phải lương tâm đã bị chó gặm hết rồi không?!".

"Các ngươi lẽ nào không thấy người ta vừa mất thân nhân, đang nức nở thương tâm?!".

"Hừ! Cái lũ cặn bã các ngươi đã không cảm thông thì chớ, lại còn ra tay ám hại người ta... Quá khốn nạn! Thật là quá khốn nạn!".

Không chút đồng tình, Tần Ngọc phản bác: "Lăng Tiểu Ngư đã gây ra biết bao nhiêu tội ác, ta giết hắn thì có gì sai?!".

"Phổ Hạnh thần tăng là bị hắn giết, đệ tử của ta là do hắn hại, việc ác hắn gieo vốn không ít! Tên ác tặc này đáng phải chết!".

Thái độ hung hăng có tăng không giảm, Tần Ngọc hướng mũi giáo sang Đồ Tam Nương: "Còn Đồ Tam Nương ngươi... Ngươi chẳng phải là giáo chủ Huyết Sát Giáo, chuyện này đâu liên can gì đến ngươi, ngươi hà tất xen vào? Hay là nói Huyết Sát Giáo ngươi cùng với Lăng Tiểu Ngư vốn có quan hệ?".

"Tần Ngọc ngươi đừng có ngậm máu phun người!".

"Ta ngậm máu phun người?".

Tần Ngọc cười lạnh: "Đồ Tam Nương, chuyện Lăng Tiểu Ngư và nữ nhi của ngươi có quan hệ, năm đó ai chả biết. Nói không chừng bấy lâu Lăng Tiểu Ngư chính là ẩn náu tại Huyết Sát Giáo của ngươi!".

"Ngươi...!".

Trong lúc Đồ Tam Nương tức giận, nhất thời chưa nghĩ ra lời để nói thì sau lưng nàng, một giọng non nớt cất lên:

"Ngươi câm miệng cho ta!".

p/s: Thật sự đang cần người đưa cho cái khăn để lau. Ghét mình thế không biết, cứ mỗi lần viết mấy đoạn lâm li bi đát thế này là lại ngồi khóc ngon khóc lành...

Nếu mà ngày mai mọi người không thấy ra chương là hiểu rồi đấy. Viết xong 3 chương hôm nay cũng mất hết cả lít nước mắt chứ ít gì. Nhân vật khóc đã đành, con tác nó cũng ngồi nó khóc. 

Ta phục ta quá mà!

Chương 470: Tột cùng bi thương (3)

Nước mắt còn chưa kịp lau, Gia Gia nhìn đám người tứ đại tông môn, tức giận mà rằng: "Ngươi! Đám ngước các ngươi! Các ngươi dựa vào cái gì mà nói Tiểu Ngư hắn là quỷ diện nhân, là ác tặc?!".

"Ngu xuẩn! Ngu xuẩn! Ngu xuẩn!!". 

"Quỷ diện nhân kia chính là vu oan giá hoạ cho Tiểu Ngư, ép hắn phải lộ diện để hòng cướp lấy bảo vật! Từ đầu tới cuối tứ đại tông môn các ngươi đều đã bị hắn lợi dụng!".

"Các ngươi là thứ ngu xuẩn! Các ngươi là những kẻ không có mắt!!".

...

Bên này, đám người tứ đại tông môn nghe xong những câu mắng chửi của Gia Gia, thần tình khó tránh trở nên khác lạ. Nhất là các vị cao tầng, hàng lãnh tụ. Bọn họ bị hai từ "bảo vật" kia làm chú ý. 

Ngẫm một chút, nếu như Lăng Tiểu Ngư và quỷ diện nhân là hai người khác nhau, trước đó đã từng chạm mặt, trên người Lăng Tiểu Ngư lại có món đồ vật mà quỷ diện nhân mong cầu, nhưng chưa thành công chiếm lấy thì đối phương đã tẩu thoát, như vậy...

Khả năng quỷ diện nhân vạch ra mưu kế để ép Lăng Tiểu Ngư xuất hiện cũng hoàn toàn có thể xảy ra. 

Tất nhiên, nghĩ thì cũng bất quá là nghĩ, cao tầng tứ đại tông môn chẳng thể nào lại đi tin tưởng lời nói của Gia Gia ngay được. Muốn bọn họ tin, ít nhất cũng phải đưa ra bằng chứng thuyết phục. 

Khuôn mặt không thể hiện bao nhiêu cảm xúc, Phổ Hằng thần tăng, cũng là trụ trì hiện thời của Lam Yên Tự bước ra nói: 

"Tiểu cô nương, vừa rồi tiểu cô nương nói Lăng Tiểu Ngư không phải quỷ diện nhân, xin hỏi có bằng chứng gì để chứng minh?".

"Bằng chứng? Các ngươi còn muốn bằng chứng gì chứ?! Tiểu Ngư hắn...".

"Hừ!".

Gia Gia còn chưa nói hết thì đã bị một tiếng hừ lạnh cắt ngang. 

Cơ Thành Tử nghiêm giọng mà rằng: "Không bằng không chứng chúng ta làm sao có thể tin? Làm sao chúng ta biết được các ngươi liệu có đang cố tình chối tội?".

"Cơ chưởng môn nói chí phải". 

Tiếp sau Cơ Thành Tử, Tần Ngọc liền thêm vào: "Các vị đạo hữu, lúc này ác tặc đã cùng đường, nhất định là đang tính bịa đặt hòng thoát tội. Lăng Tiểu Ngư và quỷ diện nhân chỉ là một người, chứng cứ vốn đã rõ, chắc chắn không thể sai được!".

"Các vị đạo hữu, hôm nay tuyệt không thể để cho tên ác tặc này chạy thoát!".

Nói đoạn, Tần Ngọc liền đề thăng khí thế, đem Bách Hoa Ấn gọi ra. Sau lưng nàng, các cung nhân của Cửu Hoa Cung cũng lập tức sẵn sàng chiến đấu. 

Về phần Thiên Kiếm Môn, Lam Yên Tự Tam Tiên Đảo... Bọn họ lựa chọn ra sao, thiết nghĩ cũng chả cần phải nói, đều có thể đoán được. 

Lăng Tiểu Ngư kia cho dù không giết thì cũng phải bắt giữ, tuyệt không thể thả đi.

...

"Khốn nạn!".

Chứng kiến mọi diễn biến, Đồ Tam Nương tức khí mắng to. Nàng mau chóng lùi lại, bảo với Gia Gia: "Tiểu oa oa, cái lũ tiện nhân này không biết phân biệt tốt xấu đâu. Ngươi mau đưa Lăng Tiểu Ngư đi khỏi đây nhanh. Ta đoạn hậu".

"Hừ! Các ngươi còn muốn chạy!".

Hung thủ sát hại đồ nhi hiện đang ở trước mắt, Tần Ngọc há có thể để đối phương đào tẩu? 

Nàng giơ cao Bách Hoa Ấn, hô: "Tru!".

Tiếng hô của nàng vừa dứt thì bảo ấn liền biến mất. Thay vào đó, sáu thân ảnh mờ ảo hiện ra. Tất cả đều là nữ tử, cùng mặc lam y, cùng cầm lam kiếm đồng loạt hướng đám người Lăng Tiểu Ngư tấn công.
Rất biết phối hợp, Trương Dĩnh cũng động thân lao lên.

Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Phổ Minh - Phổ Hằng, bọn họ đương nhiên là sẽ không bàng quan đứng nhìn. 

Sau Thao Thiết thì Lăng Tiểu Ngư cũng là vấn đề bức thiết của giới chính đạo, rất cần được giải quyết. 

"Tiểu oa oa! Đi mau!".

Thân cô thế cô, Đồ Tam Nương tự biết khó có thể trụ được lâu nên lại lần nữa quát giục Gia Gia. 

Miệng nói, tay chân cũng chẳng để yên, nàng đem Đả Thần Tiên gọi ra, xuất sử thần thông hòng ngăn cản thế tiến công của tứ đại tông môn. 

...

"Đồ Tam Nương ngươi ghê gớm mấy thì cũng chỉ một mình! Muốn ngăn? Mơ tưởng!".

Tần Ngọc đứng một bên, vừa thao túng những lam nữ do Bách Hoá Ấn hiển hoá vừa nói. Thái độ cùng tự tin. 

Dĩ nhiên rồi. Nếu là bình thường, chỉ một đấu một, Tần Ngọc đích xác kém xa Đồ Tam Nương. Thế nhưng lúc này, tình cảnh nó lại khác. 

Không như Đồ Tam Nương thân cô thế cô, Tần Ngọc nàng đang được rất nhiều người hỗ trợ. Bao nhiêu là tu sĩ chân nhân, bao nhiêu là pháp bảo, Đồ Tam Nương há có khả năng đấu nổi?

...

"Tỷ tỷ! Đồ Tam Nương giao cho mọi người!".

Lưu lại một câu như vậy xong, Tần Ngọc tức khắc chuyển hướng tấn công, thay vì Đồ Tam Nương thì nàng lao thẳng đến chỗ Lăng Tiểu Ngư. 

Nhưng, chính tại lúc này...

"Oành... h... h...!!".

... dị biến lại bất chợt nổi lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau