TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 461 - Chương 465

Chương 461: Tin tức

Chu Đại Trù - chân truyền đệ tử của Trúc Kiếm Phong, thuộc Thiên Kiếm Môn - chính là đại hung Thao Thiết chuyển thế, tin tức này chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp chốn. Chính giáo, tà đạo, ai nấy đều biết.

Lúc này, tại Thanh Ưu - một trong những phường thị lớn nhất của tu tiên giới do Cửu Hoa Cung lập ra...

Bên trong Sư Tử Lâu, tu sĩ của một số tông môn chính giáo chính là đang cùng nhau bàn luận chuyện này.

Lầu hai, ở chiếc bàn chính giữa, một lão giả bề ngoài tuổi độ năm mươi, tu vị chân nhân cảnh sơ kỳ hướng những đồng đạo của mình, nói: "Các vị, tin tức là từ tứ đại tông môn truyền ra, khẳng định không phải giả. Kiếp nạn của thiên hạ, xem ra thật đã bắt đầu rồi".

Bên cạnh, một người trẻ hơn nhẹ gật đầu, nét mặt trầm ngâm: "Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bốn mối hoạ mà tiền bối Lý Bất Tri tiên liệu, coi bộ là không thể tránh được".

"Lâm huynh." - Đợi cho người nọ nói xong, ở bàn bên cạnh, một vị tu sĩ áo vàng mới ôm quyền hướng lão giả ban nãy hỏi - "Tử Tinh Môn của huynh cũng được coi là một thế lực lớn có quan hệ cùng Thiên Kiếm Môn, không biết trừ bỏ Thao Thiết ra Lâm huynh còn biết thêm gì khác? Huyền Vũ, Cung Đâu, Song Ngư, bọn họ liệu đã hiện thế?".

"Chuyện này...".

Dưới sự chú mục của các tu sĩ trong Sư Tử Lâu, lão giả họ Lâm nở nụ cười khổ: "Các vị đạo hữu đánh giá Lâm mỗ cao quá rồi. Tử Tinh Môn của Lâm mỗ đúng là có quan hệ cùng Thiên Kiếm, nhưng bất quá cũng chỉ là tông môn phụ thuộc, làm sao có khả năng biết nhiều được".

Nghe lão giả họ Lâm nói vậy, những người chờ nghe khó tránh có chút hụt hẫng trong lòng.

Giữa lúc người người đều thất vọng lặng im, ở chiếc bàn đặt sát cửa sổ, một vị tu sĩ áo đen bỗng đứng lên hỏi, đối tượng thì cũng chằng đâu xa, chính là lão giả họ Lâm:

"Lâm đ*o hữu, vừa rồi nghe đạo hữu nhắc đến Thao Thiết, không biết đầu đuôi cớ sự là như thế nào? Đạo hữu có thể thuật lại được chăng?".

Lão giả họ Lâm nghe rõ nhưng chưa vội trả lời. Thay vào đó, hắn lặng lẽ quan sát người vừa nói.

Theo tiêu chuẩn phàm nhân mà xét thì người này tuổi đã không nhỏ, ít gì cũng phải ngoài sáu mươi, tóc bạc da nhăn, hai mắt mờ đục, thoạt trông khá là yếu ớt.

Dù vậy, Lâm lão giả đối với y cũng không dám có chút nào khinh thị. Bởi lẽ so với hắn, tu vị của đối phương cũng chẳng hề thua kém, đã thành tựu chân nhân. Căn cứ vào khí tức phát ra, hắn khẳng định điều ấy.

Lại nói, hắc y tu sĩ lạ mặt đây, đối phương vốn không chỉ một mình. Bên cạnh đối phương còn có một vị tu sĩ khác đồng hành nữa. Là một nữ nhân tuổi độ bốn mươi, nhan sắc còn khá mặn mà, cảnh giới cũng là chân nhân sơ kỳ.

Hai vị chân nhân, cân lượng cũng không phải nhỏ.

Thái độ hoà nhã, lão giả họ Lâm ôm quyền, thay vì trả lời thì lại hỏi: "Hai vị đạo hữu trông rất lạ mặt, không biết là người của tông môn nào?".Thân thiện mỉm cười, hắc y tu sĩ hồi đáp: "Lâm đ*o hữu, ta tên Vương Bằng, bà ấy gọi Tiểu Đinh, hai chúng ta chỉ là tán tu".

"Đúng vậy." - Tiếp sau hắc y tu sĩ, phụ nhân ngồi bên cạnh cũng lên tiếng - "Ta và lão già Vương Bằng này đã bế quan nhiều năm tại chốn thâm sơn, chỉ mới xuất quan gần đây, thành ra đối với tình cảnh tu tiên giới hiện nay thật là biết không nhiều".

"Lâm đ*o hữu, chuyện Thao Thiết kia, có thể kể lại đầu đuôi không?".

"Thì ra là vậy".

Đã hiểu ra vấn đề, lão giả họ Lâm liền gật đầu đáp ứng. Chuyện Thao Thiết kia hôm nay đã chẳng còn là bí mật nữa, kể hết ra cũng chả ảnh hưởng gì.

"Hai vị đạo hữu, sự thể là như vầy".

Lão giả họ Lâm bắt đầu kể, và kể rất chi tiết. Bắt đầu từ chuyện của quỷ diện nhân - Lăng Tiểu Ngư - Lăng Ngọc Yến cho đến trận chiến tại Hình Đài Thiên Kiếm...

...

"... Hôm đó, tại Hình Đài Thiên Kiếm, Chu Đại Trù kia vì muốn cứu Lăng Ngọc Yến, cũng chính là vị cô cô của tên ác tặc Lăng Tiểu Ngư kia, mục đích hòng ngăn cản tứ đại tông môn diệt trừ tai hoạ nên đã bộc lộ thực lực, đánh nhau với cao tầng tứ đại tông môn. Hmm... Chu Đại Trù này, Lâm mỗ nghe nói hắn có quan hệ rất tốt với ác tặc Lăng Tiểu Ngư. Theo như lời các đệ tử Thiên Kiếm mà Lâm mỗ có duyên quen biết thì hai huynh đệ bọn chúng từ nhỏ tính tình đã không tốt, ủy vào thân phận chân truyền đệ tử mà thường xuyên ức hiếp đồng môn. Thậm chí, nghe đồn bọn họ còn ở sau lưng sư phụ mình lén lút tu luyện tà thuật...".

Phụ nhân Tiểu Đinh càng nghe thì thần sắc càng trở nên cổ quái. Cố kiềm chế, nàng im lặng nghe tiếp..."... Theo như suy đoán của nhiều người thì Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù bấy lâu ắt hẳn vẫn có qua lại. Nói cách khác, rất có thể những việc ác mà Lăng Tiểu Ngư đã làm, Chu Đại Trù cũng góp công vào. Ví như cung cấp thông tin chẳng hạn".

Dần mất kiên nhẫn, phụ nhân Tiểu Đinh chen ngang: "À, Lâm đ*o hữu, đạo hữu có thể lược qua đoạn này, kể rõ đoạn Hinh Đài Thiên Kiếm được không?".

"À, là Lâm mỗ hơi nhiều lời".

Lão giả họ Lâm tính tình coi bộ rất tốt, chẳng có vẻ gì là phật ý. Chiếu theo mong muốn của phụ nhân Tiểu Đinh, hắn tường thuật những gì mình biết:

"Hmm... Thời điểm bị cao tầng tứ đại tông môn bao vây, khi mà ai nấy đều tưởng Chu Đại Trù đã vô phương phản kháng, buộc phải buông tay chịu trói thì dị biến lại bất ngờ nổi lên".

"Ngay tại giây phút ấy, Chu Đại Trù kia chợt hướng thương khung hét dài một tiếng. Kế đó, trong tà khí kinh nhân, hắn bỗng hoá thành một sinh vật tướng mạo hung ác vô cùng. Chính thị là hung thần thượng cổ - một trong bốn mối đại hoạ mà Lý Bất Tri tiền bối đã tiên liệu: Thao Thiết".

"Trước dị biến ngoài mong đợi kia, cao tầng tứ đại tông môn lẽ dĩ nhiên lại càng không thể nào để cho Chu Đại Trù chạy thoát. Một lòng vì chính nghĩa, vì bách tính thương sinh, chưởng môn Thiên Kiếm Môn là Cơ Thành Tử đã ngay lập tức xuất động Cang kiếm".

"Cang kiếm kia là bảo vật dạng gì, thiết nghĩ các vị đạo hữu hẳn đều biết rõ. Với thanh tiên kiếm này, chưởng môn Cơ Thành Tử đã đánh cho Thao Thiết Chu Đại Trù kia thổ huyết đương trường, suýt tí thì đã tóm được...".

Lần đầu tiên kể từ lúc bắt đầu nghe chuyện, hắc y tu sĩ Vương Bằng mới nhíu mày, ngón tay bất giác co lại. Hắn hỏi: "Lâm đ*o hữu, Chu Đại Trù đã bị thương, vậy còn Lăng Ngọc Yến mà hắn muốn cứu đi kia, nàng thế nào?".

"Cái này Lâm mỗ cũng không rõ ràng lắm. Lâm mỗ chỉ biết là cùng với Thao Thiết Chu Đại Trù, Lăng Ngọc Yến cũng đã chạy thoát khỏi Hình Đài Thiên Kiếm, đến nay tung tích vẫn chưa tìm ra được".

"Thì ra là vậy".

Hắc y tu sĩ Vương Bằng gật nhẹ, rồi nói ra: "Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, một kẻ là ác tặc, một người lại là Thao Thiết chuyển thế, Lăng phong chủ có hai tên đồ nhi như vậy, tâm trạng hẳn phải tồi tệ lắm".

"Cái đó cũng là điều tất yếu".

Lão giả họ Lâm nói thêm: "Cũng từ các bằng hữu Thiên Kiếm, Lâm mỗ nghe kể vốn dĩ trước đó Lăng phong chủ còn đứng ra cầu tình cho đồ nhi, nhưng sau khi biết Chu Đại Trù chính là Thao Thiết chuyển thế thì nàng đã thay đổi suy nghĩ. Cùng với cao tầng tứ đại tông môn, nàng hiện cũng đang truy bắt Chu Đại Trù".

"Có lẽ là vì chính giáo, vì bách tính thương sinh." Hắc y tu sĩ Vương Bằng nhận xét, thanh âm như có chút gì ưu thương.

Chương 462: Đêm trường nức nở

"Sột soạt...".

"Sột soạt...".

Cách Thanh Ưu phường thị chừng vài mươi dặm, bên một dòng thác nhỏ, phụ nhân Tiểu Đinh hết đi qua rồi tới đi lại, ánh mắt thỉnh thoảng lén nhìn hắc y tu sĩ Vương Bằng. Hồi lâu mới can đảm lên tiếng: 

"Tiểu Ngư, có phải ngươi đang lo cho bọn họ không?".

Một câu hỏi khá chi thừa thải. Dù vậy, Vương Bằng, hay đúng hơn là Lăng Tiểu Ngư cũng thành thật gật đầu.

"Yến cô cô chỉ là một thế tục phàm nhân, ta sợ người...".

"Tiểu Ngư, ngươi đừng lo lắng quá. Cái tên Lâm gì kia không phải cũng nói Yến cô cô ngươi đã được Chu Đại Trù cứu đi rồi đó thôi".

"Đại Trù sư huynh hiện đã bại lộ thân phận, đang bị cả thiên hạ truy lùng. Tình cảnh của huynh ấy và Yến cô cô lúc này rất nguy hiểm... Không được. Chúng ta phải mau chóng tìm ra họ trước tứ đại tông môn".

Dạ nôn nóng, Lăng Tiểu Ngư lập tức nhấc chân rời đi.

Chạy theo phía sau, Gia Gia hỏi với: "Tiểu Ngư, ngươi tính làm gì?".

"Đi lấy tin tức".

"Lấy tin tức? Ở đâu?".

"Tứ đại tông môn".

...

...

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia cải trang thâm nhập vào tứ đại tông môn để dò la tin tức thì ở một nơi khác...

Chỗ này danh gọi Miên Thành, vốn là một thành trấn của phàm nhân thế tục, có dân số vô cùng đông đúc, ước tính cũng mấy mươi vạn người.

Hiện, trời đang là giữa đêm. Trong tiết trời se lạnh, tại một góc nam thành...

Ở bên trong khách điếm Lưu Ly, ngồi trên giường, Lăng Ngọc Yến thở ra, thần tình phức tạp: 

"... Nói vậy, bấy lâu nay con và Trúc tỷ đều gạt ta sao...".

Nửa ngồi nửa quỳ bên dưới, Chu Đại Trù rất áy náy: "Yến cô cô, xin lỗi người".

"Đại Trù, con đứng lên đi".

Dùng tay đem Chu Đại Trù kéo dậy, Lăng Ngọc Yến cảm thông mà rằng: "Tâm ý của con, Yến cô cô sao lại không hiểu. Ta biết, Đại Trù con cũng chỉ vì lo nghĩ cho ta, không muốn ta thương tâm phiền muộn". 

"Yến cô cô...".

...

Khoác trên người một bộ thanh y giản dị, Lăng Ngọc Yến đặt chân xuống giường, hướng chiếc bàn đặt giữa phòng tiến lại. 
Nàng nắm lấy tay Chu Đại Trù, vừa đi vừa nói: "Đại Trù, qua đây ngồi đi".

Khi cả hai đều đã an vị, Lăng Ngọc Yến trầm ngâm vài giây, rồi mới hỏi: "Đại Trù, con nói thật cho ta biết. Tiểu Ngư... có phải như bọn họ bảo, là một tên ác tặc, đã giết rất nhiều người?".

"Không phải".

Chu Đại Trù chẳng cần nghĩ, dứt khoát đáp ngay: "Yến cô cô, người đừng nghe lời bọn họ. Tiểu Ngư tâm tính ra sao, cô cô lẽ nào không hiểu? Hắn...".

Giọng Chu Đại Trù bỗng yếu đi thấy rõ: "Năm đó, nếu không phải vì con thì Tiểu Ngư hắn đâu phải gánh chịu tội tình, mang theo nỗi hàm oan mà rời khỏi Thiên Kiếm...".

Lăng Ngọc Yến trong lòng vướng mắc. Nàng hỏi: "Đại Trù, thật ra chuyện là thế nào? Con kể cho ta nghe đi".

"Vâng".

Chu Đại Trù nén xúc động, đem sự tình năm xưa kể lại.

"Năm đó, thời điểm Thiên Kiếm đem Hoá Long Trì mở ra...".

...

Thuật hết mọi sự từng phát sinh bên trong Hoá Long Trì xong, Chu Đại Trù rươm rướm nước mắt: "Yến cô cô, tất cả đều là do Đại Trù con. Vì muốn bảo vệ con nên Tiểu Ngư mới phải giết Lưu Cảnh Thiên, mới phải cam chịu tội tình... Là lỗi của con... Đều là lỗi của con...".

Người kể khóc, kẻ nghe khóc lại càng nhiều. 

Lăng Ngọc Yến, nàng làm sao có thể ngờ được đứa cháu trai của mình đã phải từng trải qua một một đoạn cố sự đau lòng như thế. 

Sát hại đồng môn, phản bội chính giáo, phải bước lên Hình Đài mặc người định tội...

Thân thể bị đánh, đan điền bị hoại, mười tám năm nỗ lực tu hành cũng tan tành trong thoáng chốc... Giây phút ấy, đứa cháu trai hiền lành của nàng đã phải đau đớn bao nhiêu? Buồn khổ lại là bao nhiêu?
Lăng Ngọc Yến nàng thật không dám nghĩ...

"Tiểu Ngư...".

Lăng Ngọc Yến dùng cả hai tay bụm miệng, cố ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào. 

Chỉ là... Tâm quá đau, nàng ngăn làm sao nổi? 

Thấy nàng như vậy, Chu Đại Trù lại càng thêm tự trách.

"Yến cô cô, đều là Đại Trù con không tốt. Là lỗi của con... Yến cô cô, người hãy mắng con, hãy đánh con đi...".

...

...

Khóc đã nhiều, trải qua một đỗi thương tâm nức nở, Lăng Ngọc Yến rốt cuộc cũng phần nào bình tâm trở lại. Nàng lấy vạt áo lau đi dòng lệ, nói với Chu Đại Trù hiện đang quỳ ngay trước mặt:

"Đại Trù, con đứng dậy đi".

"Yến cô cô, là con đã hại Tiểu Ngư".

Lăng Ngọc Yến lắc đầu: "Không. Không phải lỗi của con".

Lăng Ngọc Yến dùng cả hai tay nâng đỡ Chu Đại Trù:

"Lúc đó Đại Trù con cũng đâu biết mình là Thao Thiết chuyển thế, lại đang trong trạng thái hôn mê bất tỉnh... Ta biết, Đại Trù con là một người trọng tình nghĩa. Năm đó, nếu như tỏ tường cớ sự, con khẳng định sẽ không để Tiểu Ngư chịu tội thay mình".

"Nhưng..." - Chu Đại Trù vẫn chưa thể tha thứ cho bản thân - "Yến cô cô, con là Thao Thiết chuyển thế, là đại hoạ của thiên hạ... Đại Trù con cho dù có chết cũng là thích đáng. Tiểu Ngư đáng ra không nên... Hắn không nên...".

...

"Đại Trù, Yến cô cô không trách con đâu".

Lăng Ngọc Yến bảo: "Con với Tiểu Ngư là huynh đệ, là bằng hữu tốt, nó sao có thể đẩy con vào chỗ chết được".

"Nhưng con là Thao Thiết, là đại hoạ. Con...".

Chu Đại Trù nói đến đấy thì bị Lăng Ngọc Yến ngăn lại. Nàng bảo: "Chuyện của tu tiên giới, ta thật tình không hiểu. Nhưng ta biết Chu Đại Trù con là người tốt. Từ trước tới nay con chưa từng làm hại một người vô tội nào cả. Con không đáng chết".

"Về phần Tiểu Ngư...".

Lăng Ngọc Yến cúi mặt: "Đó là quyết định của nó. Ta không cho rằng nó sai. Ta chỉ là... chỉ là...".

Nước mắt lại tiếp tục tuôn rơi, Lăng Ngọc Yến chẳng tài nào nói thêm được nữa. 

"Yến cô cô...".

Chương 463: Lăng thanh trúc tìm tới

Trên chiếc giường nhỏ, Lăng Ngọc Yến bây giờ đã đi vào giấc ngủ. Tất nhiên là không phải chủ động, do bản thân nàng. Với tâm trạng đau xót, nhớ thương ấy, nàng có thể nào mà ngủ yên cho được? An giấc đây, hết thảy đều là nhờ Chu Đại Trù âm thầm dùng đạo thuật tác động lên cả. 

Đứng kế bên giường nhìn nàng, Chu Đại Trù khẽ nói: "Yến cô cô, xin lỗi người". 

"Con hứa với cô cô, bất kể giá nào con cũng sẽ tìm được Tiểu Ngư, để cho hai người có thể mau chóng đoàn tụ".

Giữa lúc Chu Đại Trù bộc bạch tâm tư thì ở gần đó, cách vài bước chân, từ bên trong bảo kiếm Thiên Tà, một làn khí đen bay ra. 

Vừa mới hiện thân, kiếm linh Thiên Tà thoáng có chút do dự, nhưng rồi cũng nói: 

"Chủ nhân, thân phận chủ nhân hiện đã bại lộ, việc tìm kiếm Lăng Tiểu Ngư... e rằng sẽ nguy hiểm".

"Vậy ngươi nói ta phải làm sao?".

Chu Đại Trù rất không vừa ý: "Thiên Tà, Yến cô cô đã chờ đợi hơn mười năm rồi. Mười năm, đối với tu sĩ đúng thật chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đối với một thế tục phàm nhân như người... Thiên Tà ngươi có biết là nó dài lắm không?".

"Trước đây, khi còn chưa tỏ tường cớ sự, người còn có thể đợi. Nhưng bây giờ, người làm sao yên lòng mà trông đợi được nữa? Từng phút từng giây người đều mong gặp lại Tiểu Ngư, muốn biết hắn hiện ra sao, sống thế nào...".

Chu Đại Trù hít mạnh một hơi, dừng một chút, rồi hạ thấp giọng: "Thiên Tà, ngươi không hiểu Yến cô cô bây giờ đang lo lắng, bất an thế nào đâu. Mỗi một ngày trôi qua với người đều sẽ là nhớ thương, là tự trách. Bắt người chờ đợi, điều ấy thật tàn nhẫn".

"Huống hồ... Như ngươi nói, thân phận Thao Thiết của ta đã bại lộ, thiên hạ chắc chắn sẽ đồng tâm hiệp lực cùng nhau đối phó ta. Ta sợ rằng mình đã không còn nhiều thời gian nữa. Vì vậy, ta muốn nhân lúc mình vẫn còn là Chu Đại Trù, mau chóng tìm được Tiểu Ngư, để cho hắn và Yến cô cô đoàn tụ. Có thế, Chu Đại Trù ta dù chết cũng cam".

"Chủ nhân...".

"Thiên Tà ngươi không cần nói nữa. Ý ta đã quyết".

...

"Haizz...".

Biết mình không thể khuyên can được Chu Đại Trù, kiếm linh Thiên Tà bất đắc dĩ thở dài. 

"Chủ nhân, vậy người tính sẽ tìm kiếm Lăng Tiểu Ngư thế nào?".

"Việc này... Thiên Tà, ta cần ngươi giúp".
"Chủ nhân, xin cứ nói. Thiên Tà nếu có thể hỗ trợ được gì đều nhất định dốc hết sức đi làm".

...

Bên trong khách điếm, Chu Đại Trù và Thiên Tà cứ vậy mà cùng nhau bàn tính. Bọn họ không hề biết rằng hành tung của mình đã bị người phát hiện. Và ngay lúc này đây, một trong những kẻ nắm được tin tức, nàng hiện đang tiến vào địa phận Miên Thành. 

Tử y tinh kỳ, tóc dài phiêu động, sau một lúc tạm dừng giữa không trung, nàng lặng lẽ đáp xuống mặt đất. Kế đấy thì nhấc chân bước đi. Phương hướng vậy mà lại nhắm thẳng tới khách điếm Lưu Ly - nơi Chu Đại Trù và Lăng Ngọc Yến đang ẩn náu. 

Đối với sự tiếp cận của nàng, thoạt đầu Chu Đại Trù đúng là không biết thật, nhưng một đỗi sau, khi mà khoảng cách đôi bên chỉ còn cách nhau vài chục bước chân thì hắn đã phát hiện ra. 

Nét mặt khẩn trương lên hẳn, Chu Đại Trù lập tức di chuyển về phía chiếc giường, đem Lăng Ngọc Yến bế lên, đang toan trốn chạy thì...

"Đại Trù, là ta!".

... một thanh âm quen thuộc cất lên. 

Tiếp đó, trong sự ngạc nhiên của Chu Đại Trù lẫn Lăng Ngọc Yến vừa mới tỉnh giấc, một thân tử y đẩy cửa tiến vào. 

"Sư phụ".

"Trúc tỷ".Nhận ra người tìm đến là Lăng Thanh Trúc, Lăng Ngọc Yến không khỏi vui mừng. Nàng nhanh chóng tách ra khỏi người Chu Đai Trù, hướng cửa phòng bước lại.

Nhưng chân mới nhấc, còn chưa kịp đi thì tay nàng đã bị Chu Đại Trù kéo giữ.

"Đại Trù?".

"Yến cô cô." Chu Đại Trù lắc đầu, đem Lăng Ngọc Yến đẩy về phía sau. 

Thái độ đề phòng, hắn triển khai pháp nhãn, thả ra thần thức...

Thừa biết Chu Đại Trù đang làm gì, Lăng Thanh Trúc rất phối hợp mà đứng yên. Đợi cho đồ nhi tra xét xong, lúc này nàng mới lên tiếng: 

"Đại Trù ngươi không cần lo. Ta chỉ đến một mình".

"Lão nhân... Người đến để giết con?".

"Ngươi muốn như thế sao?" Lăng Thanh Trúc hỏi lại.

Chu Đại Trù không trực tiếp trả lời mà nói: "Con nghe bảo người cũng giống như bọn họ, đang truy bắt con".

"Nếu ta không cố tình tỏ ra tức giận, thể hiện muốn tiêu diệt ngươi, ngươi nghĩ bọn họ sẽ chịu thả ta ra sao?".

"Nói vậy người...".

"Các ngươi mau rời khỏi đây đi." Lăng Thanh Trúc đột nhiên bảo.

Sau đấy, nàng cũng giải thích luôn: "Trên người của Ngọc Yến sớm đã bị chưởng môn sư huynh thi triển thủ đoạn. Hành tung của các ngươi sớm đã bại lộ rồi. Tứ đại tông môn đã biết các ngươi ở đây, bọn họ đang chuẩn bị tiến đánh... Các ngươi hãy mau rời khỏi đây đi".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc lấy từ trong tay áo ra một chiếc lọ nhỏ ném sang cho Chu Đại Trù.

"Đây là thứ ta trộm được từ chưởng môn sư huynh. Bên trong chứa thuốc giải để vô hiệu cổ trùng mà huynh ấy đã đặt vào người Ngọc Yến hòng theo dõi hành tung".

Chương 464: Đều trúng kịch độc

Chu Đại Trù cúi nhìn chiếc lọ nhỏ trên tay, nhất thời không biết nên nói sao cho phải. Sư phụ hắn, nàng vậy mà...

"Lão nhân gia, tại sao?".

"Tại sao ư...".

Lăng Thanh Trúc nhìn thẳng vào mắt Chu Đại Trù, nở nụ cười yếu ớt: "Bởi vì Chu Đại Trù ngươi là đệ tử của ta. Bởi vì ta biết ngươi là người trọng tình trọng nghĩa. Bởi vì...". 

Lăng Thanh Trúc quay mặt đi, giọng đã nhỏ lại càng thêm nhỏ: "... Bởi vì cách đây hơn mười năm, một đứa đệ tử khác của ta đã câm nín mà cam chịu tội tình, phải mang nỗi hàm oan lặng lẽ ra đi".

...

"Năm đó, Tiểu Ngư Nhi đã vì ngươi mà hi sinh nhiều như vậy, hôm nay ta lẽ nào lại lấy mạng ngươi?".

"Mau đi đi. Đừng để cho sự hi sinh của Tiểu Ngư Nhi trở thành vô ích. Hãy đưa Ngọc Yến đi tìm hắn, giúp ta nói với hắn rằng... Bao nhiêu năm qua ta vẫn luôn tin hắn vô tội. Trong lòng ta, Tiểu Ngư Nhi hắn vẫn luôn là đứa đệ tử mà ta yêu quý".

...

"Lão nhân gia... Cảm ơn người".

"Trúc tỷ, đa tạ tỷ".

Lăng Thanh Trúc xoay người lại: "Được rồi. Không còn nhiều thời gian đâu, các ngươi hãy mau... ư!".

Đang nói, Lăng Thanh Trúc bỗng ngưng. Từ trong miệng nàng, máu tươi nhanh chóng trào ra, bất kể nàng đã rất cố gắng kiềm chế đi nữa. 

Chứng kiến cảnh ấy, Lăng Ngọc Yến và Chu Đại Trù không khỏi khẩn trương. 

"Lão nhân gia!".

"Trúc tỷ, tỷ làm sao vậy?!".

"Ta...".

Thần tình tái nhợt, trong sự nâng đỡ của Lăng Ngọc Yến và Chu Đại Trù, lạ lùng thay, Lăng Thanh Trúc lại bỗng nở một nụ cười khó hiểu. 

"Nguy!".

Trong lòng thầm hô bất ổn, Chu Đại Trù ngay lập tức kéo Lăng Ngọc Yến lui lại. 

Tiếc rằng đã muộn. 

Từ phía Lăng Thanh Trúc, một làn khói đen kết hợp với ngân châm đã được đánh ra. 

"Chủ nhân!".

...

Chu Đại Trù dù đã cố tránh nhưng rốt cuộc vẫn là không cách nào tránh nổi. Khói độc lẫn ngân châm, cả hai hiện đều đã có trong cơ thể hắn. Mà, không chỉ hắn, Lăng Ngọc Yến cũng đều là như vậy, trúng phải độc thủ của Lăng Thanh Trúc. Đáng nói hơn nữa là độc này lại còn là kỳ độc, mạnh đến kinh người. 

Tưởng tượng mà xem. Ngay đến Chu Đại Trù - một chân nhân sơ kỳ - hiện còn bị độc tố lan toả khắp kỳ kinh bát mạch thì một phàm nhân yếu ớt như Lăng Ngọc Yến, tình trạng của nàng còn tệ hại tới độ nào?

Ngân châm vừa xuyên qua cơ thể thôi, một giây chưa đến thì Lăng Ngọc Yến nàng đã liền bị độc tố công tâm luôn rồi. 

Tình trạng hết sức nguy kịch.

... 

"Yến cô cô!".

Miệng hô gọi nhưng tay cũng không chậm, Chu Đại Trù vội vàng lấy từ giới chỉ ra một lọ đan dược, trút liền hai viên rồi đem cho luôn vào miệng Lăng Ngọc Yến, giúp nàng nuốt xuống. 

...

"Bộp bộp...".

Kèm theo những tiếng vỗ tay, Lăng Thanh Trúc tán thưởng: "Đường đường là hung thần thượng cổ Thao Thiết lại có thể vì một nhân loại nhỏ bé mà hết lòng lo lắng như vậy... Thật là hiếm thấy. Hiếm thấy...".Giao Lăng Ngọc Yến lại cho kiếm linh Thiên Tà dùng linh lực trấn áp độc tố, Chu Đại Trù run run đứng dậy.

"Ngươi... không phải lão nhân gia".

"Nói! Ngươi rốt cuộc là ai?!".

"Ta là ai?".

"Lăng Thanh Trúc" nhếch môi, thâm ý mà rằng: "Trên thế gian này, Thao Thiết ngươi không phải là kẻ nhận thức ta rõ ràng nhất hay sao?".

"Soạt!".

"Lăng Thanh Trúc", cũng chính là Hỗn Độn mới nói câu thứ nhất, câu thứ hai lời chỉ vừa tới bên miệng thì Chu Đại Trù đã bất ngờ phát động tấn công.

Tốc độ cực nhanh!

Nhưng... Chu Đại Trù hắn nhanh, Hỗn Độn há đâu lại chậm. Với một kẻ mưu mô xảo quyệt như hắn, lý gì lại không lường được một chuyện đơn giản như vầy?

Trên thực tế, trước đòn công kích của Chu Đại Trù, Hỗn Độn hắn không những đã rất dễ dàng tránh thoát mà còn rất nhanh phản kích lại nữa. 

Từ trong khách điếm Lưu Ly, cả hai hiện đã di chuyển ra bên ngoài. 

Trên con đường rộng, trải qua một hồi lâu giao thủ, Hỗn Độn và Chu Đại Trù lúc này đều đã tạm ngơi tay. Vẫn trong dáng hình Lăng Thanh Trúc, Hỗn Độn nhìn Chu Đại Trù ngay đến đứng còn không vững, tặc lưỡi lắc đầu:

"Chu Đại Trù. Thao Thiết... Ta khuyên ngươi đừng nên kích động. Độc mà ngươi trúng phải chính là hai trong mười loại kỳ độc trứ danh, hi hữu của Tây vực đấy".

"Thế nào? Có phải bây giờ ngươi không thể điều động chân nguyên được nữa?".

Tay run, chân run, cả người đều run, Chu Đại Trù quỵ xuống. 

"Chủ nhân, ngài thấy sao rồi?!".

Liếc qua Thiên Tà, hay đúng hơn là người đang được Thiên Tà bồng lấy, Chu Đại Trù cắn răng. Hắn hướng Hỗn Độn, nói mà như gằn: 

"Thuốc giải... Đưa ta thuốc giải...".

...
"Thật là nực cười. Có nằm mơ ta cũng chưa bao giờ hình dung ra được cảnh này. Một hung thần bạo ngược như Thao Thiết ngươi lại có thể đi quan tâm tới loại phàm nhân nhỏ bé này".

"Thao Thiết à Thao Thiết, xem ra ngươi thật là đã đầu thai chuyển thế sai chỗ mất rồi".

...

"Khốn kiếp!". 

Chủ nhân mình đã bị ám toán, nay kẻ ám toán lại còn thốt lời giễu cợt, kiếm linh Thiên Tà trong lòng khó nhịn mắng to. Hắn buông Lăng Ngọc Yến xuống mà xách bản thể của mình lao lên. 

"Hừ!".

Trông cảnh ấy, Hỗn Độn hừ lạnh một tiếng. Chỉ thấy hắn vung tay một cái thì kiếm linh Thiên Tà đã liền bị kết giới phong toả ngay. 

"Khốn kiếp! Thả ta ra! Thả ta ra!".

...

"Một kiếm linh nho nhỏ lại dám thách thức ta, thật đúng là không biết lượng sức".

"Thứ nhãi nhép ngươi cứ ở yên đấy, sẽ tới lượt ngươi sớm thôi".

Chuyển mắt nhìn sang Chu Đại Trù vừa cố gượng người dậy, Hỗn Độn nhếch môi tiến lên một bước. 

Tức khắc thân ảnh hắn liền tiêu thất, đến khi lần nữa hiện ra thì đã ở ngay sát bên Chu Đại Trù. 

Giơ chân giẫm đạp lên lưng kẻ từng suýt tí nữa đã đem mình thôn phệ trong quá khứ, Hỗn Độn ngạo nghễ mà rằng: "Thao Thiết, sao vậy? Không phải lúc ở Hình Đài Thiên Kiếm ngươi rất uy phong, có thể một mình chống lại tứ đại tông môn ư? Tại sao bây giờ ngay cả đứng ngươi cũng đứng không nổi?".

"Thuốc giải... Đưa ta thuốc giải...".

...

"Thuốc giải? Vẫn muốn cứu nữ nhân này?".

Hỗn Độn tặc lưỡi thêm lần nữa. Hắn thả Chu Đại Trù lúc này đã bị độc tố khiến cho máu huyết tự trào ra miệng, bước đến chỗ Lăng Ngọc Yến. 

"Ồ, vẫn còn sống à. Coi bộ thứ đan dược lúc nãy Thao Thiết ngươi cho nàng uống cũng chẳng phải vật phàm".

Đặt tay lên khuôn mặt đã tím tái của Lăng Ngọc Yến, Hỗn Độn tỏ ra thích thú, hỏi Chu Đại Trù: "Thao Thiết, nữ nhân này quan trọng với ngươi tới vậy sao?".

"Không được...!".

Liếc xuống bàn tay vừa vươn ra nắm lấy chân mình, Hỗn Độn càng thêm đắc ý: "Không được? Thao Thiết, ngươi không cho ta thương tổn nữ nhân này?".

"Thôi được. Thấy ngươi đáng thương như vậy, ta sẽ buông tha cho nàng".

"Thuốc giải..." Chu Đại Trù dù đã bị độc tố khiến cho toàn thân gần như tê liệt nhưng vẫn cố mở miệng ra nói.

Cứu Lăng Ngọc Yến, đấy là điều duy nhất hắn nghĩ đến lúc này.

Tiếc rằng, Hỗn Độn, hắn lại chằng phải kẻ có lương tâm. Lòng trắc ẩn, nó vốn chưa bao giờ tồn tại trong hắn. 

Hết sức phũ phàng, hắn cho Chu Đại Trù biết đáp án: "Thao Thiết, tin ta đi. Ta cũng muốn giúp ngươi cứu nữ nhân này lắm. Nhưng tiếc là độc này, nó vốn dĩ là không có thuốc giải".

"Ngươi...".

"Thao Thiết ngươi không cần phải ngạc nhiên đâu. Hai loại độc này đều là kỳ độc a. Nếu mà có thuốc giải thì nó đâu có gọi là kỳ độc".

Mặc cho Chu Đại Trù bi phẫn, lệ tuôn thành hàng, Hỗn Độn vẫn tiếp tục xoáy vào nỗi đau: "Cho dù thứ ngươi cho nàng uống có là thánh đan chuyên trị bách độc thì cũng vô dụng, bất quá giúp nàng ta kéo chút hơi tàn. Càng thêm đau đớn mà thôi".

"Nữ nhân này chắc chắn sẽ chết. Chắc chắn sẽ chết... Ha ha ha... Ha ha ha ha...!".

Chương 465: Động cả thương khung

Hành động, những lời nói, chúng không hề vô nghĩa. Trò mà Hỗn Độn bày ra đây, với bản thân hắn thực ý nghĩa vô cùng. Nhìn xem Thao Thiết - đồng minh, cũng là kẻ thù của mình - đau đớn, bất lực, chẳng thú vị lắm ư?

Tại năm tháng xa xưa kia, Hỗn Độn hắn nào đã từng thấy Thao Thiết có những biểu cảm yếu đuối giống như bây giờ. Một hung thần bạo ngược như Thao Thiết, cả đời một tiếng rên rỉ còn chả có chứ nói gì nước mắt. 

Không sai. Thao Thiết hôm nay đã không phải Thao Thiết của ngày xưa. Bất quá chỉ là một nhân dạng còn chưa thức tỉnh. Nhưng nói đi thì cũng nên nói lại. Nếu mà Chu Đại Trù đã thức tỉnh thì Hỗn Độn hắn há đâu dám tới đây? Há đâu lại dám bày trò?

Đáng tiếc cho Chu Đại Trù nhưng lại là may mắn với Hỗn Độn, Thao Thiết còn chưa tỉnh giấc. Nói cách khác, mạng Chu Đại Trù hôm nay chắc chắn đã thuộc về hắn. Cả nguồn sức mạnh còn đang ngủ say kia nữa. Toàn bộ, hết thảy đều sẽ là của hắn, chờ hắn thôn phệ. 

Nhưng, trước khi thôn phệ, tại sao lại không giày vò thêm một chút? 

Giẫm đạp một kẻ từng đứng trên mình, từng suýt ăn tươi nuốt sống mình, cái tư vị này... rất tuyệt đấy. 

Để thoả mãn ác tâm của bản thân, Hỗn Độn lại một lần nữa dùng chân giẫm lên Chu Đại Trù. Khác chăng là lần này, thay vì lưng thì nơi bị giẫm lại là đầu. 

Đạp đầu Chu Đại Trù, ép mạnh xuống đất, Hỗn Độn cười đắc thắng: 

"Ha ha ha! Thao Thiết, ngươi nhìn đi!".

"Nữ nhân mà ngươi muốn bảo vệ, nàng ta đang chết đấy! Ha ha ha ha...!".

"Thao Thiết! Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, thứ vô dụng! Thống lĩnh tứ đại hung thú? Ngươi có tư cách gì thống lĩnh?!".

...

Những lời cay nghiệt của Hỗn Độn, chẳng rõ Chu Đại Trù có nghe được hay không. Chỉ thấy trên khuôn mặt thâm tím của hắn, lúc này nước đã dây đầy. Máu... và lệ. 

Hắn đau lắm. Thật là đau lắm...

Không phải do kịch độc, cũng không phải bởi bị người giẫm đạp mà là vì Lăng Ngọc Yến, vì một lời hứa.

Hắn đã từng nguyện với lòng rằng sẽ chăm sóc, bảo hộ cho Lăng Ngọc Yến, sẽ đưa nàng đi gặp Lăng Tiểu Ngư, để cho hai cô cháu họ được đoàn tụ. Ấy vậy mà giờ đây...

Tính mạng của Lăng Ngọc Yến đã như chỉ mành treo chuông, đèn treo trước gió, sinh cơ sắp đoạn, tử lộ chực chờ... Lăng Ngọc Yến, nàng đã sắp chết. 

...

Đều là vì hắn. Tất cả đều là do lỗi của hắn. 

Mười năm trước Lăng Tiểu Ngư thay hắn gánh tội, cam chịu hàm oan. Mười năm sau, Lăng Ngọc Yến một lần nữa lại vì sai lầm của hắn mà đi vào tử lộ. 

Giá như Chu Đại Trù hắn có thể cẩn trọng hơn. Giá như Chu Đại Trù hắn cứng rắn hơn, quyết đoán hơn. Giá như...

Đều muộn cả rồi.

...

Nhưng, tại sao?

Tại sao phải là Lăng Tiểu Ngư?! Tại sao phải là Lăng Ngọc Yến?! Tại sao phải là những người yêu quý hắn nhất?!Tại sao?!!

Chu Đại Trù hắn không cam tâm!! Hắn không cam tâm!!!

"A a a a a a...!!!".

Lời hứa đã không còn giữ được, trong cơn bi phẫn tột cùng, trước sự kinh ngạc của Hỗn Độn, Chu Đại Trù bỗng bất ngờ há miệng hét dài. Từ trên người hắn, một cỗ tà khí khủng khiếp phát ra, xông thẳng tới thương khung. 

Lực lượng kia, nó to lớn vô cùng. Tới độ mà chỉ vừa mới xuất hiện thôi thì cả người Hỗn Độn đã lập tức bị chấn văng, còn kết giới hắn dùng phong toả kiếm linh Thiên Tà, nó cũng tan tành trong nháy mắt. 

Rõ ràng, nếu đem so với những gì đã xảy ra tại Hình Đài Thiên Kiếm thì màn đề thăng sức mạnh này còn ghê gớm hơn nữa. Chênh lệch chí ít cũng phải đôi ba lần.

Chu Đại Trù, hắn đã phá bỏ giới hạn cuối cùng rồi. Cái ranh giới mà bao nhiêu năm qua hắn vẫn luôn lo sợ, chưa từng nghĩ sẽ chạm tới. Bởi vì hắn biết, một khi hắn bước qua, Chu Đại Trù hắn sẽ chẳng bao giờ còn trở lại được nữa. Nhân tính sẽ mất, ma tính sẽ quản. Hắn sẽ thực sự biến thành cơn ác mộng của thế nhân, sẽ cắn nuốt vô vàn những sinh linh vô tội...

Là một "con người", Chu Đại Trù hắn sao có thể để mình như vậy?

Phải. Chu Đại Trù hắn đã muốn làm "người". Nhưng trời già, ông ấy lại không chấp nhận!

Chính giáo, thiên hạ, tất cả đều không chấp nhận! Tất cả đều muốn tru diệt hắn! Chính bọn họ đã giết Lăng Ngọc Yến, đã giẫm đạp lời hứa của hắn!

Tất cả đều đáng chết! Đều đáng chết!!

"A a a a a...!!".

"A a a a a...!!".

Chút nhân tính cuối cùng cũng bị oán hận nuốt chửng, trong tiếng hét động cả thương khung, Chu Đại Trù đã đem bản thân mình hiến tế. Mắt hắn, tay hắn, chân hắn, toàn bộ những thứ để hắn được gọi là "người" đều nhanh chóng biến mất. Thay vào đó, răng nanh, vuốt sắc, sừng cong - những thứ để thế nhân gọi là "ác thú" - đã từ từ lộ rõ. 

Đại hung Thao Thiết rốt cuộc một lần nữa tái hiện nhân gian.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau