TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Hy Vọng

...

Cảnh bên ngoài phòng kẻ đánh người la, trong khi đó, ở bên trong căn phòng...

Lăng Tiểu Ngư, hắn không tu luyện nữa mà ngồi thừ người trên giường, nét mặt đăm chiêu nghĩ ngợi. Đừng hiểu lầm, chẳng phải do tiếng ồn làm phiền đâu. Một màn đánh đập kêu la của Lăng Thanh Trúc và Chu Đại Trù, nó không thể truyền vào bên trong phòng được. Trước khi bế quan, chính tay Lăng Tiểu Ngư hắn đã cẩn thận bố trí kết giới cách âm rồi. Sở dĩ bận lòng, căn nguyên hết thảy đều nằm nơi bản thân hắn.

Nội tâm hắn, nó vốn không được thanh tĩnh, bình yên.

Suốt từ nãy giờ, trong đầu hắn vẫn luôn vang vọng lại những lời Dương Tiểu Ngọc đã nói hôm nọ, tại cô thôn, bên cạnh nấm mồ. Hắn muốn tạm quên đi, nhưng dù cố gắng thế nào cũng vô pháp đè nén xuống được.

"Có lẽ... ta phải đối mặt với sự thật này thôi".

Hít vào rồi lại thở ra một hơi dài nặng nhọc, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đưa ra quyết định. Hắn nhấc chân bước xuống giường, hướng cửa phòng đi ra.

Cửa phòng vừa mở, ngay lập tức, một tràng cảnh quen thuộc đập vào mắt hắn: Chu Đại Trù cả người bị dây dài trói chặt giống như con lợn nằm chịu trận, trong khi bên cạnh, người đang cầm vỏ kiếm ra tay đánh đập, nàng vẫn thô lỗ như mọi lần, vừa đánh vừa lớn tiếng giáo huấn.

"... Cái thằng mập ngươi, rảnh rỗi quá nên sinh nông nổi chứ gì?".

"Ngươi ăn không có chuyện gì làm hay sao mà ngồi ấp ủ mưu đồ, cả gan đánh chủ ý lên cái mông sư phụ ngươi? Có biết như thế là bất kính hay không?".

"Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ, cái câu này ta đã dạy ngươi bao nhiêu lần rồi? Sư phụ chính là cha mẹ đấy biết không?!".

"Ui da...!!".

"Lão nhân gia...". - Khuôn mặt mếu máo, Chu Đại Trù dù đau vẫn cố nói - "Sư phụ là cha mẹ, mà cha mẹ thì phải yêu thương con cái chứ. Ai đời cha mẹ lại đi đánh đập như vầy...".

"À à, còn dám cãi lại à...". - Lăng Thanh Trúc không cho là phải - "Hừm, ta đánh đây là đánh đúng, đánh nên, là để cho ngươi biết sai mà sửa, có hiểu chưa?!"

"A đau... u...!!".

...

"Haizzz... Họ lại thế nữa rồi".

Chứng kiến Chu Đại Trù kêu la thảm thiết, Lăng Tiểu Ngư trong lòng bất nhẫn, tiến ra hỏi: "Sư phụ, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sư phụ lại tức giận như vậy?".

"Còn chuyện gì...". - Tay cầm vỏ kiếm chỉ xuống Chu Đại Trù, Lăng Thanh Trúc nói ra - "Cái thằng mập này hôm nay không biết đã ăn phải gan rồng gan hổ gì lại dám ngồi suy tính, ấp ủ mưu đồ đòi sau này có cơ hội sẽ đánh mông ta".

Mang theo ánh mắt ngờ vực, Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn Chu Đại Trù: "Đại Trù sư huynh, huynh thật sự định đánh mông sư phụ?".

"Ta... Tiểu Ngư à, ta chỉ là nhất thời nghĩ ngợi linh tinh thôi, tuyệt không phải ấp ủ mưu đồ gì hết!".

"Tiểu Ngư, ngươi giúp ta nói hộ với lão nhân gia đi. Lão nhân gia đòi lột da ta này...".

Có phần bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư quay sang nhìn sư phụ mình.

"Sư phụ, con nghĩ sư huynh chỉ là nhất thời nghĩ vậy thôi, chẳng có ý gì đâu. Sư phụ hãy bỏ qua cho sư huynh lần này đi".

"Không bỏ." Lăng Thanh Trúc quay mặt qua hướng khác, thẳng thừng từ chối.



"Haizzz...".

Ngầm thở dài, Lăng Tiểu Ngư biết một khi sư phụ mình đã quyết thì khó lòng thay đổi, đành chấp nhận.

"Dẫu sao trước nay việc thế này cũng thường xuyên xảy ra, Đại Trù sư huynh hẳn sẽ không sao...".

Nghĩ vậy, Lăng Tiểu Ngư tạm gác vấn đề của Chu Đại Trù sang một bên, hướng Lăng Thanh Trúc nói ra điều mà ban nãy vốn đã định nói: "Sư phụ, con có chút chuyện muốn thưa với người".
Nghe giọng khác lạ, ngó qua lại thấy thần tình nghiêm túc của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc không khỏi nghi hoặc: "Tiểu Ngư Nhi, là chuyện gì vậy? Bộ quan trọng lắm sao?".

"Rất quan trọng." - Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ, đáp.

Và câu trả lời mau gọn này, nó càng khiến nỗi ngờ vực trong lòng Lăng Thanh Trúc tăng cao.

"Quái. Cái thằng ngốc này hôm nay bị làm sao thế nhỉ? Cả chục năm nay, nếu nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên nó bỏ dở việc bế quan trong giai đoạn đột phá cảnh giới mà đi ra ngoài, hơn nữa vừa ra liền hướng mình bảo có chuyện quan trọng cần thưa...".

Lăng Thanh Trúc quả thật đang cảm thấy rất khó hiểu, khá thắc mắc. Nàng chỉ có thể đoán hẳn điều Lăng Tiểu Ngư định nói là một đại sự, hoặc liên quan đến việc tăng tiến tu vi hoặc dính líu tới Lăng Ngọc Yến. Khẳng định như thế.

"Được rồi, vậy sư đồ chúng ta sẽ trò chuyện một lát".

Đã có quyết định, Lăng Thanh Trúc cũng thôi không đùa giỡn gì nữa. Nàng đem Chu Đại Trù thả ra, hung hăng doạ nạt: "Chu Đại Trù, nể tình sư đồ nhân gia hôm nay tạm bỏ qua cho tiểu tử ngươi một lần. Nếu sau này còn để ta phát hiện ngươi lại đánh chủ ý hay ho gì với ta thì... Hừ hừ, liệu hồn đấy".

"Lão nhân gia yên tâm, Đại Trù con kể từ đây sẽ tu tâm dưỡng tánh, tuyệt đối sẽ không bao giờ nói xấu lão nhân gia. Nếu mà có nói thì cũng chỉ nói những lời tốt đẹp nhất...".

"Được rồi được rồi, tiểu tử ngươi đừng có ba hoa nữa. Mau trở về phòng của ngươi đi".

"Lão nhân gia...". - Chu Đại Trù gãi đầu, chừng chưa muốn đi - "Hmm... Dù sao giờ con về phòng cũng không có việc gì làm, hay lão nhân gia cho con ở đây đi. Chuyện của Tiểu Ngư con cũng muốn nghe thử...".

"Muốn nghe à?".

Lăng Thanh Trúc chẳng muốn dong dài, lập tức đem sợi dây màu vàng kim vừa mới thu vào trong giới chỉ gọi ra.

...

"Hừ, thằng mập ngươi chạy nhanh đấy".

Cất dây đi, cất luôn hắc sắc trường kiếm, Lăng Thanh Trúc lúc này mới sửa lại mái tóc, bảo Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư Nhi, chúng ta vào phòng rồi nói".

"Vâng, sư phụ".

...

Kẻ trước người sau, vài giây bất quá thì cả Lăng Thanh Trúc lẫn Lăng Tiểu Ngư đều đã có mặt bên trong căn phòng. Lăng Thanh Trúc sau khi kéo ghế, an vị xong liền hé môi cất tiếng: "Tiểu Ngư Nhi, rốt cuộc là có chuyện gì mà trông ngươi có vẻ khó nghĩ vậy?".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư hơi ngập ngừng, hỏi: "Trên thế gian này... liệu có loại linh đan, dược thủy nào có thể cải biến tư chất, biến tạo linh căn cho một người bình thường không?".

"Biến tạo linh căn?".

Lăng Thanh Trúc cau mày, càng thêm nghi hoặc: "Tiểu Ngư Nhi, tại sao ngươi lại hỏi đến vấn đề này?".

"Đệ tử...".

"Không lẽ...".

Chẳng đợi Lăng Tiểu Ngư trả lời thì Lăng Thanh Trúc đã liền đoán ra: "Tiểu Ngư Nhi, có phải vì Yến cô cô của ngươi?".

Lăng Tiểu Ngư cũng không giấu, gật đầu. Tiếp đấy thì nói: "Sư phụ, thế tục phàm nhân quá đỗi mong manh, nhân sinh bất quá trăm năm liền tàn lụi. Đệ tử thật không muốn có ngày trở lại cô thôn thì cô cô đã chẳng còn nữa...".

"Sư phụ, người hãy nói cho đệ tử biết: Trên thế gian này, liệu có cách nào có thể giúp một người bình thường biến tạo linh căn để họ có thể tu hành không?".

"Biến tạo linh căn... Trước kia đã từng có không ít người truy lùng, tìm kiếm. Nhưng thực sự thành công...".

Lăng Thanh Trúc thở dài, đầu nhẹ lắc: "Chỉ là truyền thuyết".

"Chỉ là truyền thuyết thôi sao...".

"Phải".

Lăng Thanh Trúc nhấc mông khỏi ghế. Nàng bước chậm giữa căn phòng, vừa bước vừa nói: "Cổ thư, điển tịch tuy rằng cũng có nhắc đến việc biến tạo linh căn, thậm chí còn đề cập phương pháp cụ thể, nhưng suy cho cùng vẫn không hơn gì giấy trắng mực đen. Ngàn vạn năm trước ra sao, thực hư thế nào ta chưa biết chứ bằng xét ở thời đại ngày nay... Tiểu Ngư Nhi à, linh căn muốn biến tạo mà nói... chỉ là tìm hoa trong gương, mò trăng trong nước mà thôi. Bởi lẽ những tài liệu được ghi chép kia, chúng căn bản đều sớm đã tuyệt chủng cả rồi".

Cõi lòng nặng trĩu nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa muốn từ bỏ hy vọng. Hắn hỏi thêm: "Sư phụ, vậy còn trường sinh? Trên đời này có phương thuốc nào có thể giúp người trường sinh không?".

"Trường sinh sao...".

Tay thon chạm cằm, Lăng Thanh Trúc thoáng cân nhắc rồi đáp: "Một hai ngàn năm thì chắc chắn không có, nhưng nếu vài ba trăm năm... hiện tại đúng thật vẫn còn một số phương thuốc. Chỉ là tài liệu yêu cầu quá đỗi khan hiếm...".

"Sư phụ, xin người nói cho con biết, đó là những loại tài liệu gì, phải tới những đâu để lấy?".

Đáp lại sự nóng vội của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc trố mắt mà rằng: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi hỏi vậy tức là có ý định đi tìm? Bộ ngươi điên rồi à?".

"Khi ta nói khan hiếm, ngươi hiểu nó có nghĩa là gì không? Đó là những loại tài liệu kia rất rất ít ỏi và hết sức trân quý. Đừng nói khó gặp, dù thấy được, muốn lấy tới cũng khó khăn vô cùng...".

"Nói cho ngươi hay, hễ phàm là kỳ trân dị bảo thì gần như chắc chắn sẽ có các loại linh thú, yêu thú cường đại canh giữ. Thực lực của bọn chúng e so với ta đây còn lợi hại hơn mấy lần... Tiểu Ngư Nhi, ta khuyên ngươi nên từ bỏ ý nghĩ dại dột ấy đi thì hơn".

"Thế nhưng Yến cô cô...".

"Haizz...".

Theo sau tiếng thở dài cảm thông, Lăng Thanh Trúc lựa lời khuyên nhủ: "Tiểu Ngư Nhi, mỗi người đều có số phần của mình. Yến cô cô ngươi trời sinh không có linh căn, cả đời đã định phải làm một người bình thường. Trăm năm dương thọ là giới hạn nhân sinh của nàng, ngươi hà tất ưu tư sầu muộn...".

"Sư phụ, những gì người nói đệ tử hiểu rõ. Thế nhưng trong lòng mình, đệ tử không làm sao buông được".

p/s: thông báo mình cmt bên dưới, các bạn cho mình ý kiến

Chương 47: Điều Kiện Ngặt Nghèo

Lăng Tiểu Ngư hơi xúc động tiếp lời: "Khi đệ tử sinh ra thì mẫu thân liền mất, chẳng bao lâu sau phụ thân cũng qua đời. Kể từ đó, đệ tử lớn lên, tất cả đều là nhờ Yến cô cô một tay săn sóc trông nom. Vì đệ tử, cô cô thậm chí khước từ mọi lời dạm hỏi, mối mai. Suốt sáu năm ròng người dành hết tình thương cho đệ tử, rồi tận hôm nay, khi tuổi đã sắp ba mươi mà vẫn cô đơn lẻ bóng... Sư phụ, đệ tử thật sự không đành...".

"Tiểu Ngư Nhi...".

Lăng Thanh Trúc ngầm lắc đầu: "Kẻ luyện đạo tu tiên, cốt ở tâm phải vững, lòng phải tịnh. Cái đích hướng tới nên là đạo pháp huyền cơ, việc cần phải làm nên là tru diệt tà ma, phù trợ chính đạo. Thân là tiên gia, ngươi sao lại chỉ biết nghĩ đến một người?".

"Mặc dù ta vẫn thường dạy các ngươi tiên gia hữu tình, tránh hững hờ thế tục, tránh xem thường nhân mạng, nhưng lụy quá thì thật không nên...".

"Sư phụ...".

"Tiểu Ngư Nhi, kiếp sống vô thường, hết thảy đều đã được tạo hoá an bài. Đừng quá chấp nhất".

Từ giới chỉ, Lăng Thanh Trúc lấy ra một chiếc lọ nhỏ rồi đưa qua cho Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Chuyện của cô cô ngươi tạm thời hãy gác lại. Năm nay nàng chỉ xấp xỉ ba mươi, thời gian vẫn còn nhiều. Trước mắt, điều ngươi cần làm là tập trung tu luyện, tiến hành đột phá vào cảnh giới trúc cơ trung kỳ".

"Chứa bên trong chiếc lọ này là Thanh Minh Đan, công dụng ra sao hẳn ngươi cũng rõ. Cầm lấy".

...

Trông theo bóng dáng yêu kiều bước ra khỏi phòng, đợi khi đã khuất hẳn, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới cúi nhìn chiếc lọ nhỏ đang cầm trên tay.

"Thanh Minh Đan... Sư phụ muốn đệ tử bình tâm lại ư?".

"Thế nhưng...".

Tâm đã quá động, dễ gì lắng xuống?

Lăng Tiểu Ngư, hắn không cách nào gạt đi được. Từng câu, từng chữ mà Dương Tiểu Ngọc đã nói hôm đó, chúng cứ vang vọng mãi trong đầu hắn; và hắn, mỗi lần chìm đắm suy tư, tim hắn lại như bị người bóp chặt.

Để rồi...

Hai ngày sau, trong đêm tối mịt, hắn một lần nữa bỏ ngang việc tu hành, một mình lặng bước trên con đường mòn dẫn ra sau núi...

Đứng trước Huyền Âm Động, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, cất tiếng: "Sư phụ, đệ tử xin được cầu kiến".

"Haizz...".

Trong động, sau tiếng thở dài, tiếng Lăng Thanh Trúc truyền ra: "Đã đến rồi thì vào đi".

...

An vị trên tấm bồ đoàn, giữa thạch động đơn sơ, trong bộ tử y quen thuộc, Lăng Thanh Trúc đưa mắt nhìn người mới tiến vào, nói: "Tiểu Ngư Nhi, không phải ngươi đã bế quan, trúc cơ trung kỳ còn chưa đột phá sao đã bỏ ngang?".

"Sư phụ, đệ tử chẳng thể nào bình tâm được".



"Xem ra chuyện của Lăng Ngọc Yến, đến giờ ngươi vẫn chưa buông được".

Lăng Thanh Trúc trực tiếp hỏi thẳng: "Tiểu Ngư Nhi, nói đi. Hôm nay ngươi tới tìm ta, rốt cuộc muốn thỉnh cầu điều gì?".

"Sư phụ...".Lăng Tiểu Ngư quỳ hẳn trước mặt ân sư mà rằng: "Từ khi đệ tử bái nhập tiên môn, tính đến nay đã được mười một năm. Mười một năm qua, nhờ có sự chỉ bảo của người, sự dìu dắt của tam sư huynh, Mộng Kiều sư tỷ mà đệ tử mới đạt được chút thành tựu như hôm nay. Trong lòng mình, đệ tử rất cảm kích, cũng rất trân trọng. Thế nhưng...".

"Sư phụ, trước khi bái nhập Trúc Kiếm Phong thì đệ tử đã là thôn dân của Đào Hoa thôn, một thành viên của nhà họ Lăng... Lăng gia hôm nay chỉ còn mỗi hai người là đệ tử và Yến cô cô...".

"Mười một năm đệ tử lên núi tu hành cũng là mười một năm cô cô mỏi mắt ngóng trông chốn cô thôn. Mệnh phàm nhân thế tục quá đỗi mỏng manh, đệ tử không biết cô cô còn có thể ở đó chờ đợi mình được bao nhiêu lâu nữa, còn có thể gặp mình bao nhiêu lần nữa...".

Nói tới đây, Lăng Tiểu Ngư dập đầu, khẩn xin: "Sư phụ, xin người cho phép đệ tử rời khỏi tiên môn, trở về thế tục".

Dù trong lòng đã lường trước nhưng đến khi chính tai nghe được, Lăng Thanh Trúc vẫn không khỏi động dung. Nàng cau mày, nói: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi thật muốn rời bỏ tiên môn? Ngươi có biết trên đời có bao nhiêu người tha thướt ước mơ được ở vào vị trí của ngươi hiện giờ không?".

"Môn nhân Thiên Kiếm Môn, đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong, thân phận này của ngươi, tu sĩ chính giáo có ai là chẳng khao khát mong cầu. Vậy mà ngươi...".

"Kẻ khác bái nhập tiên môn là vì tu tập đạo pháp, muốn được sống lâu, muốn người kính ngưỡng, còn tiểu tử ngươi... Ngươi vì Lăng Ngọc Yến mà vào Thiên Kiếm Môn, bởi không muốn để nàng thất vọng mà ngày đêm nỗ lực tu hành, để rồi hôm nay, cũng vì nàng ngươi lại cam lòng từ bỏ tiên môn, trở về sống kiếp thế tục phàm nhân...".

"Trúc cơ kỳ bình thường có thể sống được hai trăm năm, nhưng Lăng Tiểu Ngư ngươi thì khác. Mệnh căn của ngươi vốn dĩ rất yếu nhược, tuy nhờ tu tập đạo pháp mà dần cường đại, thọ nguyên được kéo lên nhưng đến hôm nay, tính ra ngươi cũng chỉ có thể sống đến một trăm tuổi là cùng".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi thực mong muốn nhân sinh của mình như vậy, bất quá trăm năm liền tàn lụi?".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu lên: "Mệnh phàm nhân mỏng manh, thân thể yếu nhược, đệ tử hiểu rõ. Nhưng nếu vì tu tiên cầu đạo mà phải xa cách Yến cô cô, để người phải cô đơn lẻ bóng, đêm ngày dõi mắt trông về Ngũ Đài Sơn thì đệ tử thật không sao làm được".

"Sư phụ, dẫu nhân sinh có ngắn ngủi, nhưng chỉ cần có thể ở bên cạnh chăm sóc cho cô cô, thấy cô cô cười nói vui vẻ, đối với đệ tử như thế là quá đủ rồi".

...

"Xem ra ý ngươi đã quyết...".

Lời cần nói đã nói, cần khuyên đã khuyên, tới lúc này, Lăng Thanh Trúc chỉ đành từ bỏ. Nàng chuyển thân đứng lên, bước xuống bên dưới. Chân vừa đi vừa chậm rãi nói: "Tiểu Ngư Nhi, tình cảm của ngươi nhiều lúc khiến ta phải nghi hoặc. Ta không biết nên gọi nó là gì... Ta nghĩ trên thế gian này, đối với ngươi thì chẳng thứ gì có thể bì được với Lăng Ngọc Yến. Thậm chí kể cả nhân sinh của ngươi"."Haizzz... Thôi được rồi. Ta sẽ ra tay giúp ngươi một lần".

Lăng Thanh Trúc dừng bước, xoay lưng lại.

"Tiểu Ngư Nhi, nếu ta giúp Lăng Ngọc Yến sống thêm vài trăm năm, như vậy ngươi sẽ tiếp tục ở lại Trúc Kiếm Phong tu hành chứ?".

"Sư phụ, nếu có thể giúp Yến cô cô sống thêm vài trăm năm, người muốn đệ tử làm gì đệ tử cũng cam lòng".

Như chợt nhớ lại điều gì, Lăng Tiểu Ngư trở nên nghi hoặc: "Nhưng mà sư phụ, lúc trước người chẳng phải nói phương thuốc trường sinh rất khó để lấy được sao?".

"Khó thì dĩ nhiên là khó".

Lăng Thanh Trúc bày ra bộ mặt bất mãn: "Để luyện chế thuốc trường sinh, tài liệu yêu cầu có loại nào là không trân quý, hi hữu. Muốn lấy được sẽ phải đối mặt với rất nhiều hung hiểm đấy".

"Trước đây ta có tình cờ phát hiện ra một gốc Trường Sinh Thụ, trên cây còn đang kết quả nữa. Ngặt nỗi ở đó lại có một đôi thượng cổ linh chủng ngày đêm canh giữ...".

"Vốn dĩ ta cũng không muốn dấn thân vào nguy hiểm, nhưng mà cái thằng ngốc ngươi... Haizz... Bỏ đi bỏ đi, coi như Lăng Thanh Trúc ta mệnh khổ, thu lầm một tên đệ tử cố chấp đến đần độn như ngươi".

"Sư phụ, đệ tử xin lỗi...".

"Thằng ngốc ngươi xin lỗi ta thì được gì? Cũng đâu khiến cho hung hiểm giảm đi được".

Trở lại chiếc bồ đoàn, Lăng Thanh Trúc chống cằm suy tư trong chốc lát, rồi bảo Lăng Tiểu Ngư còn đang quỳ bên dưới: "Tiểu Ngư Nhi, quả Trường Sinh ta có thể giúp ngươi lấy về, nhưng đổi lại, ta cần tiểu tử ngươi thể hiện chút thành ý, để ta thấy rằng việc ta làm cho ngươi là hoàn toàn xứng đáng".

"Sư phụ, người muốn đệ tử làm gì, xin cứ nói".

"Chỉ một việc".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Năm năm sau là lúc Thiên nhân luận pháp, trên Ngũ Kiếm Đài sẽ diễn ra một cuộc so tài giữa các đệ tử chân truyền của năm chi mạch. Tiểu Ngư Nhi, tại lần Thiên nhân luận pháp này, ta muốn ngươi phải tiến vào tốp năm người mạnh nhất. Ngươi có làm được hay không?".

"Năm người mạnh nhất...".

Lăng Tiểu Ngư thầm nhẩm lại, thần sắc bỗng chốc trầm đi thấy rõ. Lẽ dĩ nhiên, đối với Thiên nhân luận pháp hắn cũng có nhận thức.

Theo như hắn biết thì Thiên nhân luận pháp là một sự kiện trọng đại của Thiên Kiếm Môn, được tổ chức bốn mươi năm một lần. Đối tượng tham gia là đệ tử hàng chân truyền của năm chi mạch, tuổi đời chưa quá năm mươi, tu vị trúc cơ kỳ trở lên. Căn cứ vào đó mà tính, như vậy năm năm sau, số người tham dự sẽ rơi vào khoảng trên dưới mười người, nhiều nhất mười hai.

Ít?

Đúng là cũng ít thật. Nhưng điều đó không có nghĩa việc tiến vào tốp năm sẽ dễ dàng. Đặc biệt khi đối tượng lại là Lăng Tiểu Ngư hắn. Những vị chân truyền đệ tử của bốn chi mạch khác, Lăng Tiểu Ngư hắn tuy chưa thấy hết nhưng danh tính, tư chất thì đã được nghe qua. Trong số bọn họ, ai nấy nếu chẳng là cực phẩm thì cũng là thượng phẩm linh căn, thậm chí còn có thiên phẩm linh căn nữa. Chưa cần nói tới lớp cựu đệ tử nhập môn sớm hơn hắn một hai chục năm, chỉ tính riêng trong lứa của hắn thôi thì cũng đã tồn tại hai ngọn núi cao rồi.

Chu Đại Trù mười bảy tuổi trở thành tu sĩ vấn đỉnh, nắm giữ đạo thuật cao thâm, tự cổ chí kim khó người sánh kịp. Trong khi đó, Dương Tiểu Ngọc ở Mặc Kiếm Phong, tu vị còn nhỉnh hơn một bậc...

Hai người bọn họ thật sự quá lợi hại, Lăng Tiểu Ngư hắn tự nhận vô pháp so bì.

Thế đấy, cùng lúc bái nhập tiên môn, tu luyện đạo thuật đã chênh nhau như vậy, thử hỏi lớp cựu đệ tử, với tư chất cao hơn hẳn Lăng Tiểu Ngư hắn, bọn họ lại đi được bao xa rồi?

Chương 48: Phị Tinh Đới Nguyệt

"Sư phụ...".

"Thế nào?". - Chẳng đợi cho Lăng Tiểu Ngư kịp nói hết thì Lăng Thanh Trúc đã cướp lời - "Tiểu Ngư Nhi, ngươi không làm được?".

"Sư phụ, đệ tử tư chất thấp kém, dẫu đêm ngày nỗ lực cũng khó có khả năng so bì cùng các vị sư huynh, sư tỷ. Thật muốn tại Thiên nhân luận pháp năm năm sau tiến vào tốp năm người mạnh nhất mà nói...".

"Ngươi cho rằng nó bất khả thi ư?".

Nhận được cái gật đầu của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc lúc này mới cười nhạt: "Với tư chất linh căn trung phẩm của ngươi, muốn tại Thiên nhân luận pháp năm năm sau tiến vào tốp năm người mạnh nhất quả đúng hết sức khó khăn, nhưng còn chưa tới mức bất khả thi hành đâu".

"Sư phụ, người... có cách sao?".

"Ta không có nhưng Trúc Kiếm Phong này có".

Ánh mắt hồi tưởng, Lăng Thanh Trúc nói ra: "Tại ngọn núi này của chúng ta có một nơi rất đặc biệt tên là Phị Tinh Đới Nguyệt Động, vô cùng kỳ diệu. Nếu như ngươi tiến vào bên trong tu luyện, bảo đảm tốc độ sẽ vượt xa gấp mấy lần bình thường, đợi đến năm năm sau chưa hẳn đã không đủ bổn sự tranh đấu cùng người".

"Sư phụ, vậy Phị Tinh Đới Nguyệt Động này nằm ở đâu?".

Lăng Tiểu Ngư rất hướng tới, nhưng đồng thời hắn cũng đang rất thắc mắc. Kể từ lúc bái nhập tiên môn, trở thành đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong, hắn chưa từng nghe ai nói qua về Phị Tinh Đới Nguyệt Động kia cả. Một nơi có thể giúp tu sĩ đề thăng tốc độ tu luyện hơn xa bình thường nhiều lần như thế, lại ở ngay tại Trúc Kiếm Phong, vì sao lại chẳng ai nhắc tới?

Tam sư huynh, Mộng Kiều sư tỷ, bọn họ không biết hay là...

Có vẻ cũng nhận ra sự nghi hoặc của đồ nhi, trên chiếc bồ đoàn đã ngả màu, Lăng Thanh Trúc tựa cười mà như không cười: "Rất muốn biết hả?".

"Tiểu Ngư Nhi ngươi hẳn là đang vướng mắc đi?".

Chẳng cần Lăng Tiểu Ngư phải hồi âm, Lăng Thanh Trúc đã tự mình giải đáp: "Nói thật cho ngươi biết, đối với Phị Tinh Đới Nguyệt Động kia, hai đứa Mộng Kiều và Chí Viễn đều sớm đã biết, nhưng mà... Nếu ta nhớ không lầm thì chưa quá một tháng lui tới, bọn chúng ai nấy đều từ bỏ, không bao giờ bén mảng đến nữa".

"Sư phụ, tại sao lại như vậy? Tu luyện bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, tốc độ so với bình thường chẳng phải nhanh hơn rất nhiều ư?".

"Nhanh thì đúng có nhanh đấy, thế nhưng là...".

Lăng Thanh Trúc nhẹ lắc đầu, nói tiếp: "Trên thế gian này làm gì có bữa ăn ngon dọn sẵn, đều phải trả giá cả".

"Như ta đã nói, Phị Tinh Đới Nguyệt Động là một nơi rất đặc biệt. Bên trong động này linh khí hết sức nồng đậm, càng tiến sâu thì hiệu quả tu hành càng lớn. Nhưng trừ bỏ linh khí thì nó còn ẩn chứa nhiều thứ khác nữa...".

"Ngay tại thời điểm ngươi đặt chân tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động liền sẽ bị một luồng lực lượng vô hình bao trùm lấy. Nó sẽ đem ngươi đè ép, càng lúc càng mạnh... Tất nhiên nếu quyết tâm thì ngươi vẫn có thể chống đỡ được một khoảng thời gian. Nhưng... chỉ là một khoảng thời gian...".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi có biết tại sao Chí Viễn và Mộng Kiều, hai đứa chúng nó trước sau chỉ có thể lui tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động được một tháng thời gian liền phải từ bỏ không?".

"Sư phụ, lẽ nào tam sư huynh và Mộng Kiều sư tỷ đều bị loại áp lực vô hình kia khiến cho nản lòng thoái chí?".



"Rất tiếc, thực tế đúng là như vậy đấy".

Lăng Thanh Trúc kể rõ đầu đuôi: "Ở bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, không gian được chia làm bốn phần, toàn bộ đều giống hệt như nhau, được ngăn cách bởi cùng một loại kết giới kỳ lạ có công năng ngăn chặn thần thức tu sĩ. Bốn cửa động này, càng tiến sâu vào thì linh khí càng nồng đậm. Cửa động thứ hai gấp đôi cửa động thứ nhất, cửa động thứ ba gấp đôi cửa động thứ hai, cửa động thứ tư lại gấp đôi cửa động thứ ba. Tuy nhiên theo đó, độ khó khăn và hung hiểm cũng tăng lên giống y như vậy. Thậm chí là lớn hơn".

"Nếu tại cửa động thứ nhất, cái ngươi phải đối mặt chỉ đơn thuần là áp lực đè nén tăng tiến một cách chậm rãi thì sang cửa động thứ hai, tốc độ đề thăng của nó đã nhanh hơn bội phần. Và lẽ dĩ nhiên, cường độ cũng vượt xa so với trước".

"Tiểu Ngư Nhi, Chí Viễn sư huynh và Mộng Kiều sư tỷ của ngươi, bọn chúng chính là gục ngã ở cửa động thứ hai này"....

Qua mội đỗi im lặng suy tư, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng ngước lên hỏi: "Sư phụ, vậy còn hai cửa động còn lại, khó khăn và hung hiểm gặp phải sẽ là gì?".

"Coi bộ tiểu tử ngươi vẫn chưa mấy e ngại... Tốt thôi, cứ để ngươi thử xem thế nào".

Đề cao giọng lên một chút, Lăng Thanh Trúc nói ra: "Tại cửa động thứ ba của Phị Tinh Đới Nguyệt, cái ngươi gặp sẽ không chỉ là áp lực đè nén như hai cửa động đầu tiên nữa, thêm vào đó, huyễn cảnh mới là điều đáng để ngươi phải khiếp đảm".

"Tiểu Ngư Nhi, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi. Huyễn cảnh bên trong cửa động thứ ba tuyệt đối chẳng phải thứ mà ngươi có thể khinh thị đâu. Ta đảm bảo, chỉ cần một giây sơ sẩy, tâm linh của ngươi sẽ lập tức sụp đổ ngay. Tới chừng đó, đừng nói tu luyện, e đến cả năng lực suy nghĩ như người bình thường ngươi cũng vô pháp thực hiện nổi. Trắng ra mà nói... ngươi có khả năng sẽ biến thành kẻ đần độn, hoặc không thì cũng nửa điên nửa tỉnh".

"Cửa động thứ ba là vậy, còn về cửa động thứ tư...".

Lăng Thanh Trúc chợt lắc đầu, thần tình cảm thán: "Từ thuở khai tông lập phái đến nay, tiến vào được cũng chỉ có duy nhất một người, đó là tổ sư gia - người đã tạo ra Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

Quỳ bên dưới, Lăng Tiểu Ngư nghe vậy thì không khỏi động dung: "Sư phụ, thậm chí dù là một vị chân nhân hậu kỳ như người cũng không thể đi vào được sao?".

"Ta đã từng thử qua, kết quả thì vẫn như xưa, không thể tiến vào".

Lăng Thanh Trúc nói thêm: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi có điều còn chưa biết. Khác với ba cửa động trước, cửa thứ tư này được tổ sư gia bố trí rất đặc biệt. Kết giới của nó cực kỳ cường đại, dẫu dốc toàn bộ lực lượng ta cũng vẫn vô pháp xuyên qua được. Theo như di ngôn của tổ sư gia lưu lại thì cửa động thứ tư này chỉ cho phép tu sĩ dưới chân nhân cảnh tiến vào. Nhưng ta nghĩ đấy là chuyện bất khả thi. Bởi nếu làm được thì trong suốt hơn hai ngàn năm qua, cớ gì lại chưa từng một ai thành công? Tư chất của những đệ tử thuộc lớp chân truyền há đâu lại thấp...".

"Sư phụ, vậy người có biết bên trong cửa động thứ tư tồn tại loại hung hiểm nào không?".

"Cái đó thì ngay chính bản thân ta cũng muốn biết lắm".

...

"Được rồi Tiểu Ngư Nhi. Thật ra đối với cửa động thứ tư tiểu tử ngươi chẳng cần thiết lưu tâm làm gì. Tốt hơn hết là ngươi nên nghĩ cách làm sao trụ vững ở cửa động thứ hai thì hơn. Chỉ cần ngươi có thể kiên trì ngày đêm ở cửa động này, như vậy tốc độ tu hành cũng đã nhanh hơn bình thường rất nhiều rồi".

"Vâng, sư phụ. Đệ tử sẽ cố gắng hết mình"."Được, hãy cho ta thấy. Ta đây cũng rất muốn biết hạng người cố chấp như ngươi thì tâm chí có thể kiên định tới đâu trước áp lực khủng khiếp của Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

Dứt câu, Lăng Thanh Trúc chuyển mình đứng dậy, hướng phía ngoài động phủ đi ra.

"Thằng ngốc ngươi còn quỳ ở đó làm gì? Mau theo ta".

...

Trong đêm, hai sư đồ Lăng Thanh Trúc và Lăng Tiểu Ngư, mỗi người mang một ý nghĩ, kẻ trước người sau lần lượt bước qua những đám cỏ, lùm cây. Bọn họ cứ thế mà đi mãi, chẳng ai mở miệng nói với ai câu nào.

Giữa không gian tĩnh mịch, từ đầu đến cuối, vang lên cũng chỉ có những tiếng côn trùng, tiếng lá đưa, hoạ cũng đôi phần quạnh quẽ thê lương...

...

Dừng chân trước vách đá cao, Lăng Thanh Trúc xoay đầu, bảo người vừa nối gót mình theo tới: "Tiểu Ngư Nhi, chúng ta đến rồi".

Đến rồi?

Lăng Tiểu Ngư nhìn khung cảnh trước mặt, khó tránh nghi hoặc: "Sư phụ, Phị Tinh Đới Nguyệt Động đúng là ở chỗ này sao?".

"Nó không ở đây thì còn ở đâu. Ta còn chưa có lẫn".

Ngón trỏ chỉ vào vách đá cao, Lăng Thanh Trúc giải thích: "Phị Tinh Đới Nguyệt Động nằm ở ngay đây, sau lớp đá này. Tiểu tử ngươi sở dĩ chẳng khám phá ra, nguyên do là bởi đang bị cấm chế che mắt".

"Cấm chế?".

"Hmm... Cấm chế là do đích thân tổ sư gia bố trí vào hơn hai ngàn năm trước, hết sức lợi hại. Nếu như không có bảo vật của tổ sư gia để lại thì dù là chân nhân trung kỳ cũng đừng mong tiến vào nửa bước".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi lui lại một chút".

Biết là sư phụ mình đang chuẩn bị dùng bảo vật mở cấm chế, quá trình có thể sẽ phát ra chút dư lực nào đấy nên Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng chần chừ, lập tức y lời thoái lui.

Trong lúc hắn lui, ở đằng trước, Lăng Thanh Trúc cũng bắt đầu hành động. Tay vốn trống không loáng cái đã xuất hiện thêm một tấm ngọc bài màu xanh, nàng đưa về trước rồi đánh lên nó một đạo pháp quyết.

Tức thì, ngọc bài đại phóng linh quang, chiếu vào vách đá.

"Ùng ùng" mấy tiếng, vách đá vốn lành lặn bỗng nứt ra một đường; tiếp đấy, một cánh cửa bằng phẳng xuất hiện, chậm rãi kéo lên...

Mắt nhìn lối đi vừa lộ rõ, Lăng Thanh Trúc nói: "Tiểu Ngư Nhi, trước mắt ngươi chính là Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

Nàng nhẹ xoay người, hỏi: "Ngươi có muốn vào thử xem một chút không?".

"Vâng, đệ tử muốn vào".

"Vậy thì theo ta".

Chương 49: Tiến Vào Thạch Động

"Tiểu Ngư Nhi". - Chỉ vào khoảng không gian u tối bất thường nơi cửa động, Lăng Thanh Trúc căn dặn - "Đây chính là kết giới mà ta đã nói với ngươi. Trừ bỏ cửa động thứ tư có chút đặc biệt, đem chân nhân ngăn cấm bên ngoài thì từ cửa động thứ nhất này cho đến cửa động thứ ba, toàn bộ đều rất dễ tiến vào. Nhưng ngươi cũng đừng chủ quan lơ là, bởi lẽ ngay sau khi ngươi vừa bước qua kết giới thì sẽ liền bị một luồng lực lượng vô hình bao phủ, vì vậy nên tốt nhất cứ sẵn sàng, đem chân nguyên điều động đi".

"Vâng, đệ tử đã rõ".

"Vào thôi".

Đằng trước, khi thân ảnh Lăng Thanh Trúc biến mất sau lớp kết giới màu đen thì phía sau, trong tầng linh quang bảo hộ, Lăng Tiểu Ngư cũng tiếp bước đi qua.

Ngay lúc hắn lọt vào bên trong hang động, còn chưa kịp định thần quan sát thì từ đâu chẳng rõ, một cỗ lực lượng vô hình bỗng bủa vây, đem hắn đè ép.

Trông thấy hắn nhăn mày, sát bên cạnh, Lăng Thanh Trúc cười hỏi: "Thế nào? Tiểu tử ngươi bắt đầu cảm nhận được rồi chứ?".

"Áp lực rất lớn...".

"Lớn?".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu, cười càng tươi hơn trước: "Mới thế này đã đáng gì. Tiểu Ngư Nhi, áp lực ngươi đang gánh chịu mới chỉ là loại nhược tiểu nhất, bất quá màn chào hỏi mà thôi".

"Lúc nãy ngươi quên ta đã nói gì rồi sao. Một khi tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động, theo thời gian, ngươi ở lại càng lâu thì lực đè ép càng tăng mạnh. Chả dễ dàng gì mà ngồi bên trong không gian này tu luyện được đâu".

"Sư phụ, loại áp lực này lẽ nào cứ tăng mãi, không có điểm dừng?".

"Giới hạn tất nhiên là có. Chỉ có điều...".

Mắt ẩn hàm ý, Lăng Thanh Trúc tỏ ra xem thường: "Tiểu Ngư Nhi, với tu vi hiện giờ của ngươi thì đừng mơ trụ lại tới khi thấy được cái giới hạn kia".

"Ở cửa động thứ nhất này, giới hạn chính là trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn; còn ở cửa động thứ hai, giới hạn chính là vấn đỉnh hậu kỳ đại viên mãn; về phần cửa động thứ ba... chưa tiến nhập hàng ngũ chân nhân, tiểu tử ngươi tốt hơn hết hãy cứ ngoan ngoãn, biết điều mà an phận thì hơn".

"Không ngờ lại khó khăn tới vậy...". - Lăng Tiểu Ngư thoáng mường tượng, khó nhịn mà cảm thán thốt ra.

Mặc dù đã lường trước, nhưng đến khi tự mình trải nghiệm, hắn mới chân chính cảm nhận được. Áp lực vô hình đè ép ở đây thực sự là một trở ngại rất lớn đối với quá trình thổ nạp tu luyện...

"Không được. Lăng Tiểu Ngư ta sao có thể nản lòng thoái chí như vậy. Vì Yến cô cô, ta nhất định phải kiên trì vượt qua...".

Củng cố quyết tâm, Lăng Tiểu Ngư hít sâu một hơi, hướng cô gái bên cạnh nói: "Sư phụ, với tu vi hiện tại của đệ tử, liệu có thể đặt chân qua cửa động thứ hai không?".

"Ồ...".

Lăng Thanh Trúc hơi ngạc nhiên, trong lòng khẽ ồ lên một tiếng. Nàng thật tình đã không nghĩ Lăng Tiểu Ngư vậy mà lại muốn tiến qua cửa động thứ hai bây giờ. Xem ra tên đồ đệ này của nàng có vẻ kiên tâm hơn cái dáng dấp bên ngoài nhiều.

"Cũng tốt. Để cho tiểu tử ngươi kiến thức một chút".

Đã có quyết định, Lăng Thanh Trúc hướng Lăng Tiểu Ngư gật đầu chấp thuận, dẫn hắn bước qua lớp kết giới thứ hai.

Hệt nơi cửa động thứ nhất, lớp kết giới thứ hai này cũng rất dễ dàng vượt qua. Lăng Tiểu Ngư đã chẳng hề hao tốn chút sức lực nào cả. Tuy nhiên, khi qua rồi thì mọi thứ lại khác...



Gồng mình chống đỡ ư?

Không. Lăng Tiểu Ngư, hắn không phải chống đỡ cái gì cả. Bởi đơn giản là hắn không có khả năng để chống đỡ!

Nếu tại cửa động thứ nhất Lăng Tiểu Ngư hắn còn bước đi, còn nói chuyện được thì sang cửa động thứ hai, một giây chưa đến hắn đã liền ngã gục. May nhờ có Lăng Thanh Trúc đem hắn trở ra, bằng không thật chẳng biết hậu quả sẽ thế nào.

...Lát sau.

Bên ngoài Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Sau khi đem cửa động đóng lại, Lăng Thanh Trúc lúc này mới cúi nhìn kẻ đang phải ngồi điều tức bên dưới, đợi hắn mở mắt ra liền hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, giờ thì hẳn ngươi đã cảm nhận rõ ràng hơn rồi nhỉ?".

Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ, tiếp đấy lại cúi đầu trầm mặc. Hắn thật đã bị sốc. Hắn đã không nghĩ áp lực ở cửa động thứ hai vậy mà lại kinh khủng tới như thế.

Một giây. Ngay đến một giây hắn thậm chí còn chẳng trụ nổi... Là do hắn bất cẩn, chưa kịp chuẩn bị ư? Thực tế, trước khi bước qua kết giới, linh lực trong cơ thể hắn, mười phần quá tám đã được triển khai rồi đấy chứ...

"Áp lực mạnh mẽ nhường ấy, chỉ sợ nếu chưa đến trúc cơ hậu kỳ là không cách nào tiến vào tu luyện được".

Hiện tại, Lăng Tiểu Ngư đã hiểu tại sao tam sư huynh và Mộng Kiều sư tỷ của hắn, bọn họ lại chỉ có thể lui tới trước sau một tháng thì liền từ bỏ. Khác với Lăng Tiểu Ngư hắn, tư chất của hai người họ rất cao, vì thế cho nên linh khí tại cửa động thứ nhất xét ra tác dụng hẳn cũng chả nhanh hơn bình thường bao nhiêu. Thực sự vượt trội thiết nghĩ là từ cửa động thứ hai trở lên. Nhưng mà ở cửa động thứ hai kia...

Mới vừa đặt chân qua kết giới mà áp lực đã khủng bố nhường ấy, thử hỏi nếu kéo tiếp xuống, với sự gia tăng của nó, kẻ tiến vào lại có thể kiên trì được bao lâu? Sợ rằng linh khí còn hấp thu, luyện hoá chưa được bao nhiêu thì thân thể đã phải gánh chịu kha khá tổn thương rồi...

"Xem ra trước mắt cũng chỉ có thể tu luyện ở cửa động thứ nhất, đợi vào trúc cơ hậu kỳ lại sang cửa động thứ hai xem thử...".

Cú sốc nhanh chóng trôi qua, Lăng Tiểu Ngư dần lấy lại sự kiên định ban đầu. Hắn thở ra một hơi, dùng cái vẻ điềm tĩnh ấy mà hướng Lăng Thanh Trúc, nói: "Sư phụ, đa tạ người đã chỉ điểm. Kể từ ngày mai đệ tử sẽ tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tu luyện".

"Mai?".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Chưa được".

"Sư phụ?".

"Đừng có dùng ánh mắt ngờ vực đó nhìn ta".

Lăng Thanh Trúc tỏ ra bất mãn: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi làm việc sao không chịu nghĩ trước nghĩ sau gì thế hả? Bây giờ ngươi đang trong giai đoạn mấu chốt, chuẩn bị đột phá từ trúc cơ sơ kỳ lên trúc cơ trung kỳ. Đi vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện? Bộ ngươi muốn ở trong đó tiến hành đột phá chắc?".

"Sư phụ...". - Biết bản thân đã sai, Lăng Tiểu Ngư khom người nhận lỗi ngay - "... Là đệ tử nhất thời nóng vội nên đã không kịp nghĩ đến. Cảm ơn sư phụ đã nhắc nhở"."Xuy... Bảo người ngốc đúng là chả sai tí nào".

Tiếp sau những lời chê bai, Lăng Thanh Trúc đem tấm ngọc bài trong tay ném qua cho Lăng Tiểu Ngư: "Cầm lấy. Nếu không có nó thì ngươi không thể tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động tu luyện được đâu".

"Sư phụ, ngọc bài này sử dụng thế nào?".

"Lại gần đây ta chỉ cho".

"Vâng".

...

...

Hôm nay đã là ngày thứ mười kể từ sau cái đêm nọ, khoảnh khắc lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư biết đến Phị Tinh Đới Nguyệt Động: một sợi dây để hắn bám víu, giúp hắn hoàn thành lời giao ước với Lăng Thanh Trúc.

Năm năm sau, tại Thiên nhân luận pháp, trên Ngũ Kiếm Đài, chỉ cần hắn có thể tiến vào tốp năm người mạnh nhất, như vậy Lăng Thanh Trúc sẽ dốc lòng thay hắn đoạt lấy quả Trường Sinh. Có quả Trường Sinh, thọ mệnh của Yến cô cô hắn sẽ liền được tăng thêm mấy trăm năm; khi đó, hắn sẽ chẳng cần phải bận lòng lo nghĩ giống như trước nữa. Ngần ấy thời gian là quá đủ để Lăng Tiểu Ngư hắn đạt tới cảnh giới chân nhân, được phép tự do ra vào tiên môn rồi.

Tuy nói chân nhân chả dễ gì thành tựu, với hạng tư chất trung bình như Lăng Tiểu Ngư hắn thì lại càng khó khăn. Nhưng hắn tin, chỉ cần hắn kiên trì nỗ lực, chăm chỉ tu hành, nhất định cái ngày đó rồi cũng sẽ tới. Hơn mười năm qua, chính bằng sự quyết tâm, bằng ý chí vững vàng này mà hắn mới có thể bước vào trúc cơ sớm hơn cái lẽ thông thường.

Đối với Trường Sinh Tiên Thuật, người bình thường cần mất ba năm để tu luyện xong tầng thứ nhất, mười ba năm để luyện xong tầng thứ hai, ba mươi năm mới hoàn thành tầng thứ ba...

Nhưng... Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ mất một năm liền luyện xong tầng thứ nhất, chưa đến mười năm đã qua hết tầng thứ hai, bắt đầu bước vào tầng thứ ba...

So với hạng thiên tài sở hữu linh căn thiên phẩm như Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư hắn đúng thật không bằng. Tuy nhiên, ở chiều ngược lại, từ xưa tới nay, xét hàng trung phẩm, thử hỏi có mấy ai hơn được hắn?

Tiếng là trung phẩm linh căn nhưng thành tựu của hắn, tính ra đã có thể sánh ngang với người sở hữu thượng phẩm linh căn rồi.

Quá khứ đã chứng minh, và hiện tại, điều đó vẫn đúng. Hôm nay, sau mấy ngày đêm bế quan, rốt cuộc Lăng Tiểu Ngư đã thành công đột phá, từ cảnh giới trúc cơ sơ kỳ tiến vào trúc cơ trung kỳ.

Mười bảy tuổi trở thành tu sĩ trúc cơ trung kỳ, với một người có tư chất trung đẳng như Lăng Tiểu Ngư thì quả đã rất đáng để khen ngợi...

...

"Cuối cùng đã có thể tiến vào bên trong tu luyện rồi".

Nơi hậu sơn, cách Huyền Âm Động của Lăng Thanh Trúc khoảng tầm nửa dặm, Lăng Tiểu Ngư tạm dừng bước chân, nhìn vách đá cao trước mặt, khẽ thốt.

Hắn thực sự rất trông mong vào nó - cái chỗ đặc biệt này.

"Yến cô cô, Tiểu Ngư nhất định sẽ giúp người kéo dài thọ mệnh".

Hít sâu một hơi, Lăng Tiểu Ngư giơ lên tấm ngọc bài mà Lăng Thanh Trúc đã trao lại, chiếu theo pháp quyết nàng truyền thụ triển khai đạo thuật.

Rất nhanh, những tiếng "ùng ùng" vang lên. Cửa động, nó đã vừa mở.

Tâm ý đã hạ, Lăng Tiểu Ngư chẳng chút chần chừ, lập tức nhấc chân tiến vào.

Cũng chính lúc này, phía bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, từ cửa động thứ ba, một thân ảnh chậm rãi đi qua kết giới, bước vào không gian của cửa động thứ hai.

Chương 50: Kẻ Lạ Mặt Đáng Yêu

"So với lần trước thì cảm giác lần này có vẻ đỡ hơn đôi chút. Hẳn là vì ta đã đột phá trúc cơ trung kỳ...".

Lăng Tiểu Ngư nhắm mắt, thoáng cảm nhận áp lực đang bủa vây lấy mình, thầm nghĩ. Tất nhiên, khoảnh khắc ấy đã chẳng tồn tại quá lâu, vài giây liền qua hết.

Lăng Tiểu Ngư hắn không có thời gian để lãng phí. Một khi hắn đã tiến vào đây thì sự gia tăng áp lực cũng chính thức bắt đầu rồi. Hắn cần tranh thủ.

Chọn lấy một nơi bằng phẳng ngồi xuống, Lăng Tiểu Ngư một bên chống đỡ áp lực, một bên điều động chân nguyên, chiếu theo pháp quyết tầng thứ ba của Trường Sinh Tiên Thuật mà tu luyện...

Khỏi phải nghĩ, so với bên ngoài, quá trình tu luyện trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động dĩ nhiên là khó khăn hơn rất nhiều. Muốn tập trung được, xét ra cũng là một thử thách không nhỏ dành cho Lăng Tiểu Ngư.

Nhưng, dù vậy, sau nửa giờ, Lăng Tiểu Ngư vẫn còn trụ vững. Mặc cho trên trán mồ hôi nhễ nhại, tuôn chảy thành dòng và thịt da đau nhức, hắn vẫn ngồi yên ngay đấy, cố gắng hấp thu từng chút linh khí, cẩn thận luyện hoá...

Cứ thế, thời gian dần trôi...

Nửa canh giờ nhanh chóng qua đi, Lăng Tiểu Ngư vẫn ngồi thổ nạp.

Một canh giờ, Lăng Tiểu Ngư hãy còn đang tu luyện, bất kể áp lực đè nén, nó hiện đã sắp vượt quá cảnh giới trúc cơ trung kỳ đi nữa.

Ngẫm một chút, thiết nghĩ phàm là người có chút hiểu biết thì chắc chắn đều minh bạch một điều: Sự phi thường của Lăng Tiểu Ngư. Bởi lẽ nếu là một ai đó khác đang ở vào vị trí của hắn, một trăm người chỉ e đã có chín mươi chín người phải dừng lại rồi.

Bình thường, để chống đỡ với áp lực cùng mức tu vi với mình, tu sĩ đã cần phải tập trung triển khai linh lực phòng hộ, chả dám lơi là. Còn như trường hợp hiện tại, thay vì một thì Lăng Tiểu Ngư lại đang cùng lúc làm cả hai việc: chống đỡ áp lực và tiến hành tu luyện. Khó khăn lớn tới mức nào có thể ngẫm ra được.

Hấp thu và luyện hoá linh khí, đấy nào phải đâu chuyện nhẹ nhàng, tùy tiện liền xong. Quá trình này, nó đòi hỏi tu sĩ phải cẩn trọng, tỉ mỉ. Những bước giống y như nhau được lặp đi lặp lại, trông thì nhàm chán vô vị nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút, cả quá trình sẽ liền bị gián đoạn, mất đi rất nhiều lượng linh khí đáng ra đã có thể chuyển hoá thành chân nguyên tu sĩ...

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã vượt qua rất nhiều người. Tư chất của hắn, nó quả đúng chỉ thuộc hàng trung đẳng, rất đỗi bình thường, nhưng tâm chí của hắn thì lại là chuyện khác, hai chữ "phi thường" thiết nghĩ dùng cũng chẳng sai đằng nào.

Hẳn bởi vì cảm nhận được điều đó - sự kiên định của Lăng Tiểu Ngư - mà tại thạch động lúc này, có một kẻ mới phải lưu tâm quan sát.

Kẻ này, hắn cũng chả ai xa lạ, đúng là thân ảnh đã từ cửa động thứ ba bình thản bước qua không gian cửa động thứ hai tại thời điểm Lăng Tiểu Ngư mới đặt chân tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Không thể không nói, kẻ đang âm thầm quan sát đây, hình tướng quả đúng có chút kỳ lạ, giống người lại không phải người. Hắn - hoặc có lẽ nên gọi là nó - khá là nhỏ nhắn, chỉ cao khoảng một thước hai tấc dư, mặc một bồ đồ màu trắng, tóc màu vàng sẫm, hết sức đáng yêu. Nhất là khi nhìn vào khuôn mặt bầu bĩnh và cặp mắt đen láy to tròn kia, kết hợp cùng mái tóc dày cộm giống một chiếc mũ rộng vành với phần đỉnh nhô lên thì thật khó lòng để quay mặt đi hướng khác.

Trong hình hài cô bé đáng yêu bé xíu xiu ấy, kẻ lạ mặt đứng nép mình vào vách đá của thạch động, sát nơi kết giới ngăn cách giữa không gian cửa động thứ nhất và thứ hai, chăm chú theo dõi động tĩnh của Lăng Tiểu Ngư.

Sự chú mục nọ, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên vẫn chưa biết. Lúc này, toàn bộ tâm trí của hắn đều đã đặt ở việc chống đỡ áp lực đè nén và hấp thu, luyện hoá linh khí cả rồi, làm gì còn lòng dạ đâu đi để ý ngoại cảnh xung quanh.



Huống hồ... hắn sao có thể ngờ được bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, trừ bỏ bản thân thì vẫn tồn tại một cá nhân khác nữa. Nên nhớ, phía bên ngoài cửa động đã được bố trí cấm chế, nếu không có ngọc bài do tổ sư gia Lý Bất Tri lưu lại thì dù là chân nhân trung kỳ cũng tuyệt chẳng cách nào tiến nhập được nửa bước. Mà tấm ngọc bài kia, nó vốn chỉ có một và hiện đang ở trên người hắn đấy.

...

Thời gian chậm rãi trôi đi, từng chút một...

Đối với kẻ khác sao thì chưa biết chứ riêng Lăng Tiểu Ngư, cảm nhận không gì khác ngoài nặng nề và khổ sở. Hắn đang rất đau đớn. Khắp mình mẩy hắn, từ trên xuống dưới đều sớm đã ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác đau nhức, nó cũng lan tràn tứ chi, truyền vào lục phủ...

Nhưng, đấy còn chưa phải tất cả. Ngoài nỗi đau thân xác ra thì thần thức của hắn cũng đang bị tác động nặng nề. Ý chí của hắn, nó đang phải gồng mình chống đỡ.

"Không thể tiếp tục được rồi. Cơ thể ta đã sắp tới giới hạn...".

Trong lòng thừa hiểu nếu còn tiếp tục thì chắc chắn mình sẽ phải gục ngã nên dù chưa muốn nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn phải đưa ra quyết định: dừng lại.

Chỉ là...

Ý định nếu chưa được thực thi, chung quy vẫn chỉ là ý định. Ngay tại khoảnh khắc Lăng Tiểu Ngư muốn đình chỉ vận hành pháp quyết thì lạ lùng thay, áp lực vô hình vốn vẫn luôn đè ép từ nãy giờ, tất cả bỗng dưng tan biến như thể chưa từng tồn tại. Một tia thậm chí còn không sót lại...

Đối với hiện tượng bất thường này, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên cảm thấy rất đỗi hoài nghi. Vì lẽ đó, hắn mở mắt ra, phân thần quan sát...

Lát sau...

Trải qua hồi lâu nhìn ngó xung quanh mà vẫn chẳng truy được căn nguyên hiện tượng, nội tâm Lăng Tiểu Ngư lại càng thêm vướng mắc.

"Kỳ quái. Tại sao áp lực khi không lại bỗng dưng tiêu thất hết thế này?".

"Sư phụ rõ ràng đã nói áp lực tối đa ở cửa động thứ nhất này phải mạnh ngang ngửa với tu vị trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn, nay chỉ mới tăng lên trúc cơ trung kỳ, còn chưa tới giới hạn kia mà. Lùi một bước, kể cả đã tới giới hạn đi nữa thì áp lực sẽ vẫn tiếp tục tồn tại mới phải, cớ gì lại bốc hơi...".

Lăng Tiểu Ngư hỏi, và hỏi, nhưng rốt cuộc, câu trả lời thì vẫn như cũ, hãy còn bỏ ngỏ. Hắn không tài nào giải thích được.

"Có lẽ phải về hỏi sư phụ xem sao".
Đã thông suốt, Lăng Tiểu Ngư liền thôi không nghĩ nữa, tạm gác chuyện áp lực tiêu thất sang một bên, tiếp tục chiếu theo tâm pháp tầng thứ ba của Trường Sinh Tiên Thuật mà đem linh khí hấp thu, luyện hoá.

Đúng vậy. Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn tiếp tục tu luyện chứ không thu công trở về như ý định ban đầu. Có thể hắn nghĩ đây là một chút may mắn, khoảng thời gian hi hữu nên cần phải tranh thủ nắm bắt chăng?

...

Trong khi bên dưới Lăng Tiểu Ngư lần nữa đắm chìm vào việc tu hành thì phía trên, cách đỉnh đầu hắn tầm hai gang tay, không gian vốn trong suốt đột nhiên có thêm màu sắc. Trăng trắng, vàng vàng, một thân ảnh dần lộ rõ.

Vừa mới hiện thân đây là một sinh vật giống người lại chẳng phải người, trông như một bé gái, khá là nhỏ nhắn đáng yêu. Không phải "kẻ lạ mặt" đứng nép mình bên kết giới ban nãy thì còn ai?

Cũng chả rõ xuất phát từ nguyên nhân gì mà kẻ lạ mặt này lại ra tay giúp đỡ Lăng Tiểu Ngư. Với một quả cầu màu tím cỡ nấm tay người lớn lấy ra từ trong túi áo trước bụng, nó đã và vẫn đang thi triển đạo thuật hòng bảo vệ Lăng Tiểu Ngư tránh khỏi sự đè ép từ lực lượng vô hình ẩn chứa bên trong thạch động.

Từ chiếc miệng be bé xinh xinh của nó, từng luồng hơi thở được thổi thẳng vào tử tinh cầu. Sau mỗi lần thổi như vậy, bề mặt tử tinh cầu lại sáng lên một chút, trông bắt mắt vô cùng...

Tràng cảnh cứ thế tiếp diễn, người ngồi chuyên tâm tu luyện, kẻ âm thầm ra tay trợ giúp. Từ một canh giờ kéo ra thành hai canh giờ, rồi hai canh giờ lẻ một khắc, hai canh giờ lẻ hai khắc, hai canh giờ lẻ ba khắc,..., mãi tận đến sáng hôm sau cũng chưa dừng lại...

...

...

Tính đến hiện tại thì mặt trời đã sắp lên đến đỉnh đầu, bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, tình hình tu luyện của Lăng Tiểu Ngư vẫn giống y như cũ, khá là dễ dàng. Nhờ có sự trợ giúp của sinh vật khả ái nọ mà áp lực - trở ngại duy nhất ở cửa động đầu tiên - đã hoàn toàn được giải quyết.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng quá trình tu luyện của Lăng Tiểu Ngư rất thoải mái. "Nhàn hạ" là khi so với thời điểm áp lực vẫn còn kìa, chứ bằng lúc bình thường, ở bên ngoài Phị Tinh Đới Nguyệt Động, hết thảy đều y hệt như nhau, chẳng có gì là đơn giản hơn cả.

Tu luyện nếu thật giản đơn, thoải mái thì còn ai gọi là tu luyện nữa?

Hiện, kẻ đang thư thái chắc chắn không thể nào là Lăng Tiểu Ngư được. Hai chữ này, hoạ may nên dành cho sư phụ hắn thì thích hợp hơn.

Trái ngược với đứa đệ tử thứ sáu kia của mình, Lăng Thanh Trúc lúc này lại đang khá rỗi rãi, thậm chí còn có phần hưởng thụ.

Nàng đắm mình trong một hồ nước mát, hết bơi qua rồi đến bơi lại, hết bơi dọc rồi lại bơi ngang, vừa bơi vừa ngân nga câu hát...

"Tiểu Ngư là con cá nhỏ

Đại Trù là cái bếp to

Các ngươi sinh ra là huynh đệ

...

...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau