TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 456 - Chương 460

Chương 456: Quyền Kinh

Trong mắt thế nhân, khắp giới tu tiên này, những nhân vật thuộc hàng đỉnh cấp nhất, đếm đi đếm lại cũng bất quá một đôi bàn tay. Trong đó, tà đạo chiếm ba phần, chính giáo chiếm năm phần, hai phần còn lại thì thuộc dạng trung lập kiểu như Thanh Khâu biệt quốc. 

Hôm nay, Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Phổ Minh - Phổ Hằng..., cả một đám chân nhân hậu kỳ, bốn phần thiên hạ cùng tề tựu ở Hình Đài Thiên Kiếm, lực lượng hùng hậu bậc nào có thể nghĩ. 

Ấy thế mà Chu Đại Trù, hắn lại dõng dạc nói rằng hễ phàm ai ngăn cản hắn đưa Lăng Ngọc Yến đi thì đều phải chết... Lời tuyên bố này, có phải là tự tin thái quá rồi không? 

Dám cá bất cứ ai khi nghe được những lời nói của Chu Đại Trù thì đều sẽ nghi vấn như vậy. Giống như đám người của tứ đại tông môn lúc này...

Tránh lui trước đó, Trương Dĩnh - Tần Ngọc hiện đã lần nữa ra mặt. 

Tần Ngọc nhìn kẻ trên Hình Đài, cười lạnh: "Ai cản đều giết? Gió cũng quá lớn rồi".

"Hừ! Một tên tiểu tử như ngươi, bất quá cũng chỉ là sử dụng mấy thứ tà môn dị thuật mà thôi, có tài cán gì mà ở trước mặt chúng ta cuồng ngôn?!".

Quay sang Cơ Thành Tử, Tần Ngọc nói: "Cơ chưởng môn, Lăng Ngọc Yến có can hệ rất lớn tới việc diệt trừ mối hoạ Lăng Tiểu Ngư, tuyệt không thể để thứ yêu nghiệt này mang đi".

Cơ Thành Tử gật đầu, kế đó thì hướng mọi người bảo: "Các vị đạo hữu yên tâm, tên nghiệt đồ này hiện đã bị giam trong Mộc Liên Giới, sẽ chẳng làm ra thêm được trò trống gì nữa đâu".

"Ong!".

Như một lời đáp trả, ngay khi Cơ Thành Tử vừa dứt câu thì trên Hình Đài, bên trong Mộc Liên Giới, Chu Đại Trù đã vung tay đấm mạnh. 

"Ong!".

"Ong!".

"Ong!".

...

Một quyền tiếp một quyền, chỉ trong vài nhịp thở, Mộc Liên Giới đã bị Chu Đại Trù làm rung lên tận những mười lần. Có điều hiệu quả thì... nó không được cao cho lắm.

Kết giới, nó vẫn còn nguyên. 

Chứng kiến cảnh ấy, Ân Hồng mới chế nhạo: "Tiểu tử, vừa rồi không phải rất mạnh miệng? Tại sao bây giờ ngay đến cả cái lồng giam nho nhỏ này ngươi cũng bước ra không được?".

Không thấy đối phương nói gì, Ân Hồng mất đi hứng thú, chuyển mắt sang nhìn Cơ Thành Tử: "Cơ chưởng môn, ngài tính xử trí hắn thế nào?".Cơ Thành Tử ra vẻ trầm ngâm: "Nghiệt đồ này vốn dĩ tu vi chỉ là chân nhân cảnh sơ kỳ, đạo hạnh cũng rất đỗi bình thường, nay loáng cái lại bộc lộ ra sức mạnh ghê gớm như vầy... Trong chuyện này chắc phải có nguyên do gì đó, ta sẽ nhanh chóng làm rõ".

"Sư huynh." - Đứng phía sau, Ngọc Vân Tử bước lên trước, hỏi - "Huynh tính sẽ làm gì?".

Cơ Thành Tử ngẩng đầu nhìn lên. 

"Sư huynh, Chu Đại Trù nói sao cũng là đệ tử chân truyền của Thanh Trúc sư tỷ, việc xử trí hắn phải nên hỏi qua tỷ ấy".

"Vân Tử nói đúng".

Lý Ngọc Thường cũng chen vào: "Chưởng môn sư huynh, chân truyền phạm tội, nhẹ thì sư phụ tự quyết, nặng phải do các phong chủ chúng ta cùng thương nghị. Chúng ta phải làm theo môn quy".

Cơ Thành Tử nghe xong mấy lời đó thì đáy mắt liền ánh lên một tia khác lạ. Có điều, một chút bất mãn này đã chẳng kéo dài quá lâu. 

Hắn thở dài, cảm khái: "Thanh Trúc sư muội tầm nhìn sâu rộng, tại sao lại thu phải những tên đồ đệ thế này chứ?".

...

"Giả nhân giả nghĩa!".

Giống như bị cái dáng vẻ cao thượng của Cơ Thành Tử chọc giận, bên trong Mộc Liên Giới Chu Đại Trù hét to. Đồng tử trở nên đen ngòm, quanh thân tà khí bốc lên ngùn ngụt, hắn siết chặt nấm đấm, hướng kết giới đánh ra một quyền.

"A a a a...!!".

...

"Ong... g... g...!!". 

Khác trước, một quyền mà Chu Đại Trù vừa đánh ra đây, uy lực đã tăng lên gấp cả chục lần. Hiệu quả mang đến thì... Những tiếng "crắc crắc", chúng chính là minh chứng rõ ràng nhất. 

Mộc Liên Giới - một trong những pháp bảo tùy thân của Cơ Thành Tử, nó hiện đã vỡ nát tan tành. 

Kinh ngạc?

Đâu chỉ là kinh ngạc. Tứ đại tông môn có kẻ còn khiếp sợ nữa kìa. 

Mộc Liên Giới là thứ gì chứ? Pháp bảo có thể vây khốn chân nhân cảnh hậu kỳ đấy!

Nếu như Chu Đại Trù dùng thần binh lợi khí hay là bảo vật nào đó thoát ra thì cũng thôi, đằng này... 

Tay. Chu Đại Trù, hắn chỉ dùng tay!

Rốt cuộc lực lượng phải lớn tới mức nào mới có thể tay không hủy đi Mộc Liên Giới chứ?

...

"Yêu nghiệt".

Sau tất cả, Trương Dĩnh là người đầu tiên lên tiếng. Trông theo đạo hắc quang vừa từ Hình Đài phóng lên không trung hòng đào tẩu, nàng vươn tay chỉ, miệng hô:

"Thu!".

Tiếng hô của Trương Dĩnh vừa dứt thì thần kỳ thay, bầu trời bỗng đột nhiên vặn vẹo, nháy mắt đã đem cả ba người Chu Đại Trù, Lăng Ngọc Yến, kiếm linh Thiên Tà cho nuốt chửng. 

Chương 457: Bên trong hoạ đồ

"Thú Nhân Đồ quả không hỗ danh chí bảo, thật là lợi hại".

Đáp lại lời tán dương của Ân Diệt - đảo chủ Tam Tiên Đảo, Trương Dĩnh khiêm nhường: "Ân đảo chủ đã quá lời rồi".

"Không quá không quá...".

Trương Dĩnh chuyển mắt nhìn sang đám người Thiên Kiếm Môn. 

"Cơ chưởng môn, tên nghiệt đồ này có chút không đơn giản. Chưởng môn cho phép ta phóng tay chứ?".

"Trương cung chủ, giữ cho hắn không chết, thân thể không tàn là được." Cơ Thành Tử nói.

"Tốt. Vậy bây giờ ta sẽ vào đem hắn ra giao cho Cơ chưởng môn".

Trương Dĩnh nói xong liền hoá thành một đạo bạch quang bay vào bên trong bức hoạ đồ đang lơ lửng giữa tầng không. 

Liếc xem Tần Ngọc - người còn ở lại, Ân Diệt hỏi: "Tần đạo hữu, tên tiểu tử Chu Đại Trù này vừa rồi bạo phát ra sức mạnh ghê gớm như vậy, một mình Trương đạo hữu liệu có ổn?".

Rất đỗi tự tin, Tần Ngọc bảo: "Ân đảo chủ không cần lo lắng. Một khi đã bị thu vào bên trong Thú Nhân Đồ, cho dù đối thủ có là năm bảy chân nhân hậu kỳ thì tỷ tỷ ta cũng sẽ dễ dàng giải quyết thôi".

Thái độ của Tần Ngọc cho thấy nàng rất đỗi tự tin. Tất nhiên đấy không phải một niềm tin mù quáng. Hoàn toàn có cơ sở cả. 

Thân là nhị cung chủ của Cửu Hoa Cung, Tần Ngọc nàng há lại không biết bí mật của Thú Nhân Đồ?

Pháp bảo này, địch nhân bất kể là ai, nhân loại hay yêu loại, hễ phàm rơi vào bên trong thì sức mạnh đều sẽ bị áp chế. Ngoại trừ chủ nhân hoạ đồ ra hết thảy đều chẳng ai còn tự do hành động được nữa. Đó là pháp tắc. 

Tiểu tử Chu Đại Trù kia đúng là cũng ghê gớm đấy, nhưng hắn muốn thoát ra mà nói... viển vông mà thôi. 

Tần Ngọc là vậy, đã rất tin tưởng. Và Trương Dĩnh, nàng cũng không hề phụ niềm tin của muội muội dành cho mình, kể từ khi tiến nhập Thú Nhân Đồ thì nàng đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong, liên tục dồn ép địch nhân là Chu Đại Trù. 

Bên trong hoạ đồ, giữa không gian u ám xám xịt, Chu Đại Trù, Lăng Ngọc Yến, kiếm linh Thiên Tà, tình cảnh cả ba hiện đều đang rất nguy hiểm. Bởi lẽ xung quanh, trừ bỏ Trương Dĩnh ra thì còn có hàng tá sinh vật nửa người nửa thú đang bao vây, không ngừng công kích. 
"Chủ nhân! Ở trong này pháp lực của chúng ta bị áp chế rất nhiều!".

"Chủ nhân! Ta sắp không thể trụ được nữa!".

...

Liếc xem kiếm linh Thiên Tà đang phải chật vật chống đỡ với đám thú nhân, sắc mặt Chu Đại Trù lại càng thêm âm trầm. Hắn hiểu, nếu còn tiếp tục ở bên trong pháp bảo này, sớm muộn gì cũng sẽ bị Trương Dĩnh thu phục. 

"Hừ! Các ngươi nghĩ có thể dùng thứ này để giam giữ ta sao?!".

Sau khi dùng một quyền tạm đẩy lui Trương Dĩnh, Chu Đại Trù liền gồng mình hét dài một tiếng. Theo tiếng hét của hắn, một lần nữa, tà khí lại cấp tốc gia tăng. Đất đá, cỏ cây và thậm chí là bầu trời huyễn cảnh, chúng vậy mà cũng bị tà khí phát ra từ người Chu Đại Trù tác động, khiến cho vặn vẹo...

"Chuyện này...".

Chứng kiến sự thể vừa phát sinh, lần đầu tiên kể từ khi tiến nhập Thú Nhân Đồ, Trương Dĩnh phải cả kinh thất sắc. 

Vốn là chủ nhân hoạ đồ, Trương Dĩnh nàng đối với sự thay đổi của nó thì rõ ràng hơn ai hết. Nàng cảm nhận được pháp tắc nơi này đang bị nhiễu loạn. 
"Đây là thứ lực lượng gì mà ghê gớm tới như vậy?".

Tự biết nếu còn tiếp tục để cho Chu Đại Trù huy động sức mạnh thì Thú Nhân Đồ rất có thể sẽ bị phá hỏng, Trương Dĩnh tức tốc quán thâu đại lượng linh lực vào bên trong thanh kiếm đang cầm, nhắm vị trí của Chu Đại Trù bổ xuống. 

"Ong!".

Nhưng, rất không may, nhát kiếm của nàng, nó đã chẳng thể làm gì được đối thủ. 

Đây không phải vì đòn tấn công của nàng yếu mà là bởi Chu Đại Trù, hắn quá mạnh. So với kẻ vừa rồi bị Trương Dĩnh nàng áp chế, Chu Đại Trù bây giờ cứ như là một con người khác vậy. Lực lượng trước - sau, thiết nghĩ phải chênh nhau cả chục lần...

Đây mới là sức mạnh chân chính của hắn ư?

Nhưng... Hắn bất quá chỉ là một tên hậu bối, làm sao lại sở hữu được nhiều lực lượng tới như vậy?

Trương Dĩnh, nàng thật tình không tài nào hiểu được. 

Mà, lúc này, Trương Dĩnh nàng làm gì còn có thời gian để đi tìm hiểu. Bên dưới, Chu Đại Trù đã bắt đầu phản công. 

Bằng tốc độ khiến chân nhân cảnh hậu kỳ cũng phải kinh thán, Chu Đại Trù lao thẳng vào giữa đám thú nhân, vung quyền đấm hạ từng tên. Dăm bảy giây bất quá, toàn bộ đám thú nhân đã liền bị đánh cho tan nát. 

Đè nén nỗi khiếp sợ trong lòng, Trương Dĩnh trích một giọt tinh huyết đánh ra, miệng hô lớn:

"Tụ!".

Tiếng hô của Trương Dĩnh vừa dứt thì ngay tức khắc, từ hư không vô định, một đám sinh vật liền hiện ra. Toàn bộ đều là thân người mặt thú, rất chi dữ dằn.

Chả có tí gì gọi là e ngại, Chu Đại Trù nhìn đám thú nhân đang lao tới, bất ngờ há miệng. 

Trong tiếng gầm khó nghe của loài thú dữ, một cái đầu to lớn màu đen xuất hiện. Nháy mắt, dưới hấp lực kinh khủng của nó, toàn bộ thú nhân đều bị nuốt chửng.

Chương 458: Thiên chỉ sơn

"Tới lượt ngươi!".

Thôn phệ đám thú nhân xong, Chu Đại Trù một giây không nghỉ đã liền chuyển hướng tấn công Trương Dĩnh. 

Từ trong miệng hắn, một luồng hắc quang bắn ra.

Những tưởng trước nó, Trương Dĩnh sẽ bày ra thêm thủ đoạn gì đó đển ngăn đỡ thì không, nàng đã lựa chọn né tránh. Bằng cách... thoát ra khỏi Thú Nhân Đồ. 

Đúng vậy. Trương Dĩnh, nàng đã bỏ chạy. Kể cả khi Thú Nhân Đồ là của nàng, không gian bên trong là do nàng kiểm soát. 

Cũng đúng thôi. Nàng đánh làm sao được chứ? Ngay đến pháp tắc của Thú Nhân Đồ - một chí bảo trấn môn bao đời của Cửu Hoa Cung - còn chẳng áp chế nổi Chu Đại Trù thì huống hồ là Trương Dĩnh nàng. Không có pháp bảo hỗ trợ, nàng sẽ chỉ bất quá một tên chân nhân hậu kỳ yếu nhược mà thôi. Chí ít là đối với loại địch nhân cường đại như Chu Đại Trù. 

Bên ngoài bức hoạ...

"Ồ, đã ra rồi." Trong lúc mọi người đều đang chăm chú nhìn vào bức hoạ đồ treo lơ lửng giữa tầng không thì một giọng nói cất lên. Là của đảo chủ Tam Tiên Đảo. 

Đúng như lời hắn, Trương Dĩnh thật sự là đã đi ra. 

Chỉ có điều...

Ngoài mong đợi, Trương Dĩnh nàng chỉ tay không mà ra. 

Tại sao?

Không phải ban nãy Trương Dĩnh nàng đã bảo sẽ tiến nhập Thú Nhân Đồ bắt bọn người Chu Đại Trù kia ra giao cho Thiên Kiếm Môn xử trí ư?

Lẽ nào...

Tần Ngọc, Ân Diệt - Ân Hồng, Phổ Minh - Phổ Hằng, môn nhân Thiên Kiếm, cả đám vốn dĩ đều rất tin tưởng vào thủ đoạn của Trương Dĩnh, nay thấy nàng tay không mà ra, trong lòng không khỏi âm thầm suy đoán.

Nhưng nghi hoặc, nó đã chẳng tồn tại lâu.

Vừa mới từ Thú Nhân Đồ đi ra, Trương Dĩnh liền nói lớn: "Mau xuất bảo vật!".

Không đầu không cuối. Câu nói của Trương Dĩnh, nó bị tóm lược rất nhiều. Dẫu vậy, căn cứ vào hoàn cảnh trước mắt, đám người Cơ Thành Tử, Ân Diệt, Phổ Hằng cũng chẳng khó để hiểu ra ý tứ. 

Trương Dĩnh, nàng ta bại rồi. Nói cách khác, Chu Đại Trù, hắn sắp sửa phá hoạ đồ mà ra. 

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm tình của đám cao tầng tứ đại tông môn đã lập tức từ ung dung đi đến trầm trọng, chả khác nào vừa có tảng đá đè lên. 

Không ai bảo ai, tất cả cùng theo lời Trương Dĩnh đem bảo vật trọng yếu nhất xuất ra. Đặc biệt lần này, ngay đến Cang - một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm - cũng đã được Cơ Thành Tử điều động. 

Còn có chút phân vân, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử - ba vị phong chủ - cùng nhìn về phía Cơ Thành Tử, ý tứ hỏi xem có nên điều động luôn những thanh tiên kiếm do bọn họ nắm giữ hay không.

Đáp lại, Cơ Thành Tử bảo: "Xuất!".

Vậy là đã rõ.

Đã có sự đồng thuận từ Cơ Thành Tử, ba vị phong chủ không chần chừ thêm nữa. Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, tất cả cùng thông qua kiếm ấn đem tiên kiếm gọi ra. 
...

"Ầm!".

"Ầm!".

Sau không biết bao nhiêu năm tháng, hôm nay, tứ đại tiên kiếm đã cùng nhau hiện thế. Động tĩnh do chúng gây ra, khỏi phải nghĩ, rất chi hoành tráng.

Đất rung, núi chuyển, trong sự kinh sợ của chúng đệ tử, những thanh tiên kiếm lần lượt bay lên. 

...

"Rẹt...".

"Rẹt...".

Lẫn trong tràng hỗn loạn do tứ đại tiên kiếm gây nên, ở giữa tầng không, Thú Nhân Đồ cũng phát sinh động tĩnh khác lạ. 

Những tia lôi điện, chúng đang hiện rõ trên bề mặt bức hoạ.

Nhìn xem cảnh ấy, nội tâm Trương Dĩnh thật là đau như cắt. Nàng biết, chí bảo bao đời truyền lưu của Cửu Hoa Cung, thật là đã xong rồi. 

"Ư...!".

"Tỷ tỷ!".

...

"Tỷ tỷ...!".Dưới sự dìu đỡ của muội muội, Trương Dĩnh nén bi thương, bảo: "Ta không sao".

Nấm tay siết chặt, đau thương hoá thành oán hận, nàng nghiến răng mà rằng: "Phải giết hắn...".

"Oành!".

"Ư...!".

"Tỷ tỷ!".

...

Bảo vật bị phá hủy, thân là chủ nhân, Trương Dĩnh bị thương tổn vốn dĩ bình thường. 

Đấy coi như là cái giá phải trả cho sự chủ quan khinh địch đi. Bởi lẽ, nếu ngay từ đầu Trương Dĩnh nàng cẩn trọng hơn thì sự tình đâu đến nỗi...

...

Có hối tiếc thì cũng đã muộn. Trước đã sai sau không thể lại tiếp tục sai. Ngay khi nhìn thấy bóng dáng Chu Đại Trù, Lăng Ngọc Yến, kiếm linh Thiên Tà từ trong Thú Nhân Đồ đi ra thì tứ đại tông môn liền động thủ. 

Ra tay sớm nhất chính là Ân Diệt.

Vốn chuẩn bị sẵn, hắn hô to: "Trấn!".

Liền sau tiếng hô của hắn, ngay phía trên đỉnh đầu mấy người Chu Đại Trù, một vật khổng lồ tức thì áp xuống. 

Là một ngọn núi màu đen tuyền.

"Ầm!".

"Ầm!".

...

"Dưới Thiên Chỉ Sơn của ta, yêu nghiệt ngươi còn có thể vẫy vùng?!".

"Ân đảo chủ, chớ nên khinh suất!" - Đứng cách Ân Diệt một đoạn ngắn, Trương Dĩnh - người đã ăn đau khổ trước đó - lên tiếng cảnh tỉnh - "Thứ yêu nghiệt này không dễ bị thu phục đâu!".

Chân mày khẽ nhíu, Ân Diệt hé môi, đang định nói gì đấy thì thần tình chợt biến. Hắn cúi đầu nhìn xuống.

Ở bên dưới, bảo sơn Thiên Chỉ vừa mới nhích động. 

Từ trong lòng đất, một thân ảnh đang chậm rãi hiện ra. 

Hai mắt đen ngòm, tà khí ngùn ngụt. Chẳng phải Chu Đại Trù thì ai?

Chương 459: Thân phận bại lộ

"Chuyện này... Làm sao có thể?".

Thay cho tiếng lòng Ân Diệt, muội muội của hắn là Ân Hồng nhất thời không nhịn được mà thốt lên.

Nàng cảm thấy rất khó tin.

Hơn ai hết, Ân Hồng nàng hiểu rõ Thiên Chỉ Sơn có bao nhiêu cân lượng. Toà bảo sơn này, nó nặng lắm. Tới độ mà cho dù là chân nhân hậu kỳ như nàng đây, muốn nâng cũng phải gồng mình cố sức. Thế nhưng... đó là trong trạng thái bình thường, không phải như bây giờ!

Hiện tại, dưới sự thao túng của huynh trưởng nàng, Thiên Chỉ Sơn đã hiển lộ thần thông, đã giăng ra pháp tắc, uy năng đã tăng lên chẳng biết bao nhiêu lần rồi. Chưa cần bàn tới pháp tắc, riêng mỗi trọng lượng thôi cũng dư sức nghiền nát cả tá chân nhân cảnh hậu kỳ. Vậy mà Chu Đại Trù kia...

Pháp tắc trói buộc cũng tốt, sức nặng kinh khủng của toà bảo sơn cũng được, hết thảy đều vô pháp trấn áp được hắn. Đáng nói, hắn đây chẳng hề dùng tới bất kỳ một loại pháp bảo nào. 

Tay không nâng đại sơn, chống pháp tắc, đây... là thứ sức mạnh gì chứ?

Ân Hồng đã kinh, nhiều người đã sợ. Thật không may là nỗi kinh sợ này vẫn chưa dừng lại. 

Tà khí quanh thân có tăng không giảm, trước sự chú mục của tứ đại tông môn, khi mà bọn họ còn chưa kịp làm ra thêm hành động gì thì Chu Đại Trù tụ lực hướng bảo sơn trên đầu đánh ra một quyền. 

"Ong... g... g... g...!".

Tiếng ngân khá dài. Từ lúc khởi lên cho đến khi tàn lụi, ước tính cũng phải tầm năm sáu giây. 

Tuy nhiên, tiếng ngân ấy, nó chưa phải duy nhất. Theo sau nó, đã có một loạt những thanh âm khác vang lên. 

Từ bên trong Thiên Chỉ Sơn, những tiếng "crắc crắc" thi nhau truyền ra. 

Để rồi... nối gót Thú Nhân Đồ của Trương Dĩnh, toà bảo sơn vỡ vụn tan tành. 

"Ư...!" Pháp bảo bị hủy, Ân Diệt lập tức hộc liền một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo. 

...

Một quyền hủy đi Mộc Liên Giới của Cơ Thành Tử, một quyền toái vụn Thiên Chỉ Sơn của Ân Diệt, trước đó lại còn đả bại Trương Dĩnh, phá hỏng Thú Nhân Đồ của nàng, như vậy tổng lại, chỉ với hai bàn tay trắng, Chu Đại Trù đã lần lượt khiến cho ba vị lãnh tụ của Thiên Kiếm Môn, Cửu Hoa Cung, Tam Tiên Đảo phải ngậm trái đắng. 

Tới nước này, thật đã không ai còn coi Chu Đại Trù là một tên hậu bối nữa rồi. Cao tầng tứ đại tông môn, một tia khinh thị bọn họ cũng chẳng dám. Bằng chúng đệ tử dạng như Tô Đông Vũ, Đồ Tự... Hãy xem khuôn mặt bọn họ kìa, hoạt kê đến lạ. 

...

Trưởng bối phía trên hay là đệ tử bên dưới, ai ai cũng đang vô cùng rúng động vì sức mạnh to lớn của Chu Đại Trù. 

Ở đây, tại cái Hình Đài sớm đã bị phá nát này, kẻ duy nhất còn giữ được sự trấn định cũng chỉ có mỗi mình Cơ Thành Tử. Đã tích súc lực lượng từ nãy giờ, hắn rốt cuộc cũng cầm Cang kiếm hướng đám người Chu Đại Trù chém xuống.

"Yêu nghiệt chịu chết!".

Thế kiếm đi quá nhanh, lại có pháp tắc trói buộc không gian, cộng thêm Lăng Ngọc Yến ở ngay bên cạnh, Chu Đại Trù dẫu muốn cũng không thể né tránh được. 

Máu huyết sôi lên, trong thể nội lực lượng điên cuồng được điều động, Chu Đại Trù vung quyền nghênh đón đạo kiếm ảnh hoàng kim vừa đánh tới, miệng hét dài.

"A a a a...!!".

"Oành... oành... h... h...!!".

...Tiếng hét tuy lớn nhưng nếu đem so với vụ nổ do sự va chạm giữa kiếm ảnh hoàng kim và hắc quyền thì thật vẫn còn rất bé. Thậm chí, khi va chạm xảy ra, mọi người còn chẳng ai có thể nghe được tiếng của Chu Đại Trù nữa. Thấy được, hoạ chăng là dáng hình của một loài sinh vật. Đủ gọi sống động. 

Sinh vật này mặt mày dữ tợn, hai mắt sáng ngời, dáng vẻ thịnh nộ, mũi lồi ra, hai tai như hai cục thịt; trên đầu có một đôi sừng uốn lượn, khá giống sừng trâu, hai chân cũng uốn lượn vô định phương hướng, móng sắc như móng hổ, răng nhọn như lưỡi cưa...

"Thao Thiết", đấy là danh tự vừa hiện lên trong đầu cao tầng tứ đại tông môn.

...

"Quả nhiên là hắn!".

"Quả nhiên là hắn!".

Trong đầu Cơ Thành Tử, Hỗn Độn sau khi nhìn thấy hình ảnh Thao Thiết xuất hiện thì liền kích động hô to. 

Mặc dù chỉ là cảnh tượng thoáng qua, chưa phải chân thân thật sự nhưng Hỗn Độn vẫn dám khẳng định điều đó, rằng Chu Đại Trù - kẻ đứng trước mặt hắn đây - chính là Thao Thiết chuyển thế. Cỗ tà khí khiếp người kia, nó không sai đi đâu được. 

"Chủ nhân! Không được để hắn thoát! Phải bắt hắn!".

...

"Toàn lực công kích!".

Thao Thiết, đấy là nhân vật bậc nào? So với Hỗn Độn còn muốn ghê gớm hơn. Cơ Thành Tử há có khả năng phóng thích đi?

Theo như ý niệm Hỗn Độn truyền đạt cho hắn thì chỉ cần bắt giữ Chu Đại Trù, để cho nó thôn phệ thì hai người bọn hắn sẽ nhất cử đột phá cảnh giới tiên nhân ngay. Thậm chí còn có thể là Huyền tiên chi cảnh nữa. 

Như vậy cũng tức là nói so với thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, giá trị của Chu Đại Trù còn lớn hơn rất nhiều. 

Nhân lúc Chu Đại Trù vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, trở thành Thao Thiết, bọn hắn phải nắm bắt cơ hội hi hữu này mà ra tay.

"Yêu nghiệt chịu chết!".

Chương 460: Tẩu thoát

Người đời ai cũng nghĩ Thao Thiết, Hỗn Độn, Cùng Kỳ, Đào Ngột là một khối đại đoàn kết, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Giữa bọn chúng chẳng hề có thứ gì gọi là thân bằng cố hữu cả. Bọn chúng chưa bao giờ ưa thích nhau, trái lại, bọn chúng thậm chí còn rất muốn thôn phệ nhau. 

Trời sinh tứ đại hung thú chúng ra, mỗi kẻ đều mang trong mình một cỗ lực lượng tà ác, sở hữu một bản tâm xấu xa, ác độc, mà dạng ác bá như chúng thì há sẽ xem trọng tình nghĩa?

Không. Đừng thấy chúng đứng ở một phía, cùng nhau đối kháng với tứ đại linh thú mà lầm. Đều là hoàn cảnh ép buộc cả đấy. Thực ra, ở trong quá khứ, tứ đại hung thú bọn chúng đã không ít lần nội chiến, muốn đem đối phương tiêu diệt. Đào Ngột - Cùng Kỳ còn ít chứ Thao Thiết - Hỗn Độn, đôi bên đã từng ác đấu không biết bao nhiêu lần rồi. 

Bên trong ký ức của mình, Hỗn Độn còn nhớ rất rõ. Năm đó, vào những giây phút cuối cùng của thời thượng cổ xa xưa, ở lần đối đầu sau chót ấy, suýt tí nữa thì hắn đã bị Thao Thiết cho thôn phệ. Cũng may, Tử Lan tiên tử kia đã vừa lúc chạy tới...

Chuyện xưa là vậy, đã để lại mối hận không nhỏ trong lòng Hỗn Độn. Hôm nay, hắn muốn nhân cơ hội mà giết Chu Đại Trù - nhân dạng Thao Thiết sau khi chuyển thế - kỳ thực cũng rất dễ hiểu. 

Tất nhiên, báo thù, đó chỉ là một phần lý do, chưa phải toàn bộ. Thúc đẩy sát tâm Hỗn Độn, chủ yếu vẫn tới từ tham vọng, sự khao khát suốt vô vàn năm tháng của hắn. 

Thôn phệ. Hắn muốn thôn phệ! 

Hắn muốn chiếm lấy tất cả lực lượng của Thao Thiết!

Khác hắn, Thao Thiết không phải là một bản nguyên sinh mệnh tàn khuyết. Trừ bản nguyên sinh mệnh vẹn nguyên ra thì đối phương còn có cả một nguyên thần nữa!

Thử tưởng tượng, một khi Hỗn Độn hắn có được hết thảy thì sẽ thế nào?

Sức mạnh của hắn rất nhanh sẽ lại khôi phục như thuở xưa. Mà đây lại là thời đại vô phật vô tiên... Thế gian ai còn ngăn được hắn?

Cơ Thành Tử ư? Bất quá cũng chỉ là con rối bị hắn lợi dụng bấy lâu mà thôi. 

Với mong muốn cháy bỏng ấy, Hỗn Độn đã không tiếc lực lượng, âm thầm truyền sang cho Cơ Thành Tử để giúp hắn có thể nhanh chóng thi triển thêm một đường kiếm kinh thiên nữa. 

Và như thế, cùng với ba thanh tiên kiếm còn lại, Cang lại rực sáng kim quang. Hoàng kim kiếm ảnh lại nhắm Chu Đại Trù chém xuống. 

Tứ đại tiên kiếm đồng loạt triển lộ thần uy, tràng cảnh hoành tráng thế nào có thể nghĩ. 

Một góc trời Kim Kiếm, cả không gian đều như ngưng đọng. Pháp tắc tạo ra lớn tới nỗi khiến cho những vị cao tầng của Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự phải mặt nhăn mày nhó, thoái lui cả đoạn dài. 

Trưởng bối đã vậy, bằng như hàng đệ tử... 

Tô Đông Vũ, Đồ Tự cùng những đồng môn, đồng đạo khác, toàn bộ đều đã sớm co giò tháo chạy khỏi Kim Kiếm Phong luôn rồi. 

Uy lực của tiên kiếm, thật không phải chuyện đùa. 

"Bảo hộ Yến cô cô!".

Dưới kiếm uy kinh thế hãi tục của bốn người Cơ Thành Tử, Chu Đại Trù không quên nhắc nhở Thiên Tà. Quát xong, hắn cũng lập tức xuất ra đại thủ đoạn. 

Trong tiếng gầm chói tai, hư ảnh Thao Thiết ban nãy lại một lần nữa tái hiện. Khác chăng là so với trước, hình ảnh lần này đã cao lớn hơn, khí tức cũng rợn người hơn.

"Grào... ào... ào...!!".

Thủy - hoả bất dung, chính - tà bất lưỡng lập, một bên là danh kiếm tiên môn, một bên là hung thần thượng cổ, cả hai nhanh chóng va vào nhau. 

"Ong... g... g...!!".

"Ong... g... g...!!".

...

"Ầm... m... m...!!".

"Ầm... m... m...!!".

...

Chấn động lần này, thật không biết phải dùng từ ngữ gì để miêu tả. 

Thiên địa biến sắc?Bát phương rúng động?

Hẳn là thế đi. 

...

Nếu một phút trước, Kim Kiếm Phong vẫn là ngọn núi oai nghiêm sừng sững thì bây giờ, nó chỉ còn là một phế sơn. Có đến hơn một phần ba diện tích đã sụp đổ rồi.

Kiến trúc, động phủ, đại đa số cũng đã tan tành theo mây khói. Lành lặn, có chăng chỉ mỗi con người...

...

Ở giữa tầng không, Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, thân ảnh bốn vị chủ nhân của tứ đại tiên kiếm lần lượt hiện ra. Tất cả cùng nhìn xuống dưới, nơi Chu Đại Trù đã đứng. 

Thật không may. Chỗ ấy, lúc này đã chẳng còn thấy bóng dáng họ Chu đâu nữa. Lăng Ngọc Yến và kiếm linh Thiên Tà cũng là như vậy, đều không có. 

...

"Vậy mà lại để cho hắn chạy thoát...".

Mang theo vẻ mặt trầm trọng, Ân Diệt thu hồi thần thức, hướng mọi người nói: "Các vị đạo hữu, hình ảnh Thao Thiết ban nãy, các vị nghĩ thế nào?".

"A di đà phật".

Phổ Hằng thần tăng - trụ trì hiện thời của Lam Yên Tự - nói ra suy nghĩ của mình: "Chu Đại Trù kia bất quá chỉ là một tiểu bối, tu vị bất quá chân nhân cảnh sơ kỳ lại thể hiện ra sức mạnh kinh khủng như thế, rõ ràng chẳng phải thường nhân. Rất có thể hắn chính là đại hoạ Thao Thiết mà dự ngôn đã đề cập".

"Ta cũng cho rằng như vậy." Trương Dĩnh - cung chủ Cửu Hoa Cung - cũng lên tiếng tán đồng. 

Những người còn lại, cứ thế lần lượt nhất trí với nhận định Chu Đại Trù chính là Thao Thiết chuyển thế. 

Môn nhân Thiên Kiếm? Bọn họ tất nhiên cũng không ngoại lệ. 

Mà, cho dù có là ai thì đều sẽ tin tưởng thôi. Bởi lẽ, trừ bỏ thân phận Thao Thiết ra thì làm gì còn lời giải thích nào thoả đáng hơn nữa cho màn thể hiện quá đỗi kinh người của Chu Đại Trù.

Ác thần thượng cổ, không ai hoài nghi điều đó nữa. Đáng phải suy xét bây giờ, có chăng là phương án đối phó. 

Làm sao để bắt giữ, mà không, phải là làm sao để tiêu diệt Chu Đại Trù...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau