TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 446 - Chương 450

Chương 446: Quyết định của đồ tam nương

"Ong!".

"Ong!".

"Ong!". 

...

"Ong!".

...

Bên trong kết giới, Âm Tiểu Linh không ngừng phát động công kích. Tần suất càng lúc càng dồn dập, lực lượng đánh ra cũng càng lúc càng tăng cao. 

Nhưng dù vậy, bất kể lực đạo có tăng thêm bao nhiêu thì kết quả vẫn giống y như cũ, hết thảy đều vô dụng. Kết giới, no vẫn còn nguyên. 

...

"Phù phù...".

"Phù... ù...".

Sức người có hạn, Âm Tiểu Linh đánh mãi rồi cũng mệt. Hiện giờ, sau khi linh lực bị tiêu hao quá nhiều thì nàng đã phải ngơi tay thở dốc. 

Khẽ lắc đầu, Đồ Tam Nương truyền lời: "Bỏ cuộc đi. Với chút đạo hạnh của tiểu nha đầu con thì có công kích thêm mười ngày nửa tháng nữa cũng chả ích gì đâu".

"Ong!".

Một lần nữa, ý tứ của Đồ Tam Nương bị cắt ngang bởi một tiếng ngân chói tai. 

Đó là câu trả lời của Âm Tiểu Linh. Nàng quyết không bỏ cuộc. 

Bên trong thể nội linh lực lại được điều động, Âm Tiểu Linh xuất chưởng đánh lên kết giới.

"Ong!".

"Ong!".

...

"Tiểu nha đầu, con còn tính ngoan cố tới bao giờ nữa?".

"Đã biết là không thể lại còn cố làm, từ khi nào mà tiểu nha đầu con trở nên ngu ngốc như vầy rồi hả?!".

...

"Ha a a a...!!".

Đồ Tam Nương càng cố khuyên can thì bên trong kết giới, Âm Tiểu Linh càng thêm điên cuồng. Một cách bất chấp, nàng đem cả chân nguyên ra mà thiêu đốt. 

Tiếp sau tiếng hét, nàng lại tiếp tục hướng kết giới tấn công. Một cách dồn dập.

...

"Tiểu nha đầu, con...!".

"Thật là tức chết ta mà!". 

Biết nếu còn để tình trạng này tiếp diễn thì nữ nhi sớm muộn gì cũng sẽ tự thương tổn chính mình, Đồ Tam Nương bất đắc dĩ phải đem Tứ Hung Giới thu hồi.

Nhìn nhìn một lúc, nàng chợt hỏi, giọng rất nghiêm túc: "Trả lời ta. Con yêu hắn?".

Âm Tiểu Linh có hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng đáp: "Con không biết. Con chỉ biết là con nợ hắn".

"Nợ?" - Đồ Tam Nương liếc ngang - "Phải rồi. Là nợ tình a".

Xoay mặt sang hướng khác, Đồ Tam Nương chắp tay đặt hờ sau mông: "Tiểu nha đầu, nếu như hôm nay ta nhất quyết ngăn cản, không để con đi thì sao?".

Âm Tiểu Linh siết tay, cương quyết mà rằng: "Có chết con cũng phải đi".Đồ Tam Nương xoay đầu lại, quan sát vài giây, cuối cùng thở dài: "Nữ sanh ngoại tộc. Đúng là nữ sanh ngoại tộc...".

"Câu cuối cùng: Trong lòng tiểu nha đầu con, Lăng Tiểu Ngư quan trọng hay mẫu thân quan trọng?".

"Cả hai đều quan trọng".

"Ai hơn ai kém?".

"Hiện giờ Lăng Tiểu Ngư mới là người cần con".

"Còn ta thì không chắc?".

Đồ Tam Nương rất không vừa ý. Nàng phản bác: "Tiểu nha đầu, con nói là Lăng Tiểu Ngư cần con sao? Tình thế lúc này của hắn, tiểu nha đầu con có thể trợ giúp được không?".

"Nên nhớ, nơi mà Lăng Ngọc Yến đang bị giam giữ là Hình Đài Thiên Kiếm. Mà Thiên Kiếm Môn là chỗ nào chứ? Bọn họ có Ngũ Đại Tiên Kiếm trấn môn đấy. Chỉ một mình Thiên Kiếm Môn bọn họ thôi cũng đã rất nguy hiểm rồi. Trong khi đó, thực tế, ở Thiên Kiếm Môn hiện giờ lại đâu chỉ có mỗi mấy huynh đệ Cơ Thành Tử. Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, bọn chúng cũng có mặt a".

"Tiểu nha đầu, Thiên Kiếm Môn thời điểm này chính là long đàm hổ huyệt, một chân nhân trung kỳ như con thì làm được cái gì? Hả?".

Âm Tiểu Linh cúi đầu trầm mặc. 

Những lời mẫu thân vừa nói, chúng đều là sự thật. Một chân nhân trung kỳ như Âm Tiểu Linh nàng chắc chắn sẽ chẳng giúp được gì, nàng biết chứ. Chỉ là... 

"Mẫu thân, vậy người bảo con phải làm sao? Giống như mười năm trước, một lần nữa làm kẻ ngoài cuộc, trơ mắt đứng nhìn?".

Ngó thấy đôi mắt rưng rưng chừng sắp khóc của nữ nhi, Đồ Tam Nương kêu khổ không thôi. 

"Kiềm chế một chút đi".

"Qua bên kia nói chuyện".

...

Dịch chuyển đến bên dưới một tàn cây rộng, Đồ Tam Nương nhìn nữ nhi hiện đã lau khô nước mắt, mở lời:

"Theo như tin tức đám danh môn chính phái kia truyền ra thì Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân - kẻ đã cướp của giết người, gieo rắc tội ác bấy lâu. Tiểu nha đầu, con có thật là muốn giúp hắn?".

"Con không tin hắn là người như vậy".

"Nhưng tin tức là do tứ đại tông môn chính giáo công bố a"."Thì sao chứ?".

Âm Tiểu Linh xem thường: "Danh môn chính phái có được mấy kẻ tốt? Đa phần đều là những tên ngụy quân tử, giả nhân giả nghĩa. Năm đó, Huyết Linh Tông chúng ta còn không phải bị bọn chúng vu oan giá hoạ? Hàng vạn môn nhân vô tội bị thảm sát còn không phải do chúng xuống tay?"

"Bộp bộp bộp...".

Cùng với những cái vỗ tay, Đồ Tam Nương tán thưởng: "Nữ nhi, nói hay lắm!".

"Tiểu nha đầu con nói đúng. Cái đám danh môn chính phái kia, hết thảy đều chỉ là một đám ngụy quân tử, một lũ cặn bã mà thôi. Nhất là con cáo già Cơ Thành Tử kia. Lần này, tin tức là từ Thiên Kiếm Môn hắn truyền ra, khó mà tin được".

"Hmm... Trong chuyện này nhất định còn có ẩn tình. Nói không chừng là một âm mưu...".

"Soạt".

Trong lúc Đồ Tam Nương vẫn đang vân vê cằm ra vẻ suy tư thì đứng kế bên, Âm Tiểu Linh đã quỳ xuống.

"Tiểu Linh, con làm gì đấy?".

"Mẫu thân." - Âm Tiểu Linh ngước lên, cất tiếng khẩn cầu - "Đám danh môn chính phái kia nhất định sẽ thương hại Lăng Tiểu Ngư, xin mẫu thân hãy giúp hắn".

"Cái này... Cái này cũng đâu nhất định. Nói không chừng... Nói không chừng đây chỉ là hiểu lầm, một khi tiểu tử Lăng Tiểu Ngư kia xuất hiện, cùng đám danh môn chính phái đó đối chất, đưa ra bằng chứng chứng minh mình vô tội thì Lăng Ngọc Yến sẽ liền được trả tự do, tất cả đều sẽ được giải quyết. Tiểu Linh, tốt xấu gì thì tiểu tử đó cũng từng là đệ tử Thiên Kiếm. Đồng môn gặp mặt rất dễ nói chuyện a".

Vài giây trước còn vỗ tay tán dương, đồng tình với nữ nhi rằng danh môn chính phái chẳng có mấy người tốt, rất không đáng tin, thế mà vài giây sau, khi nữ nhi lên tiếng khẩn cầu đã liền lật lọng, bảo rằng sự thể sẽ dễ dàng được giải quyết, ngẫm thật... Vị giáo chủ Huyết Sát Giáo này cũng mâu thuẫn lắm thay. Ba phải, hẳn có vài phần. 

"Mẫu thân...".

Chưa chịu bỏ cuộc, Âm Tiểu Linh tha thiết: "Con xin mẫu thân. Làm ơn...".

Giọng điệu thiết tha lại còn thêm cả đôi mắt ngấn lệ rưng rưng, khỏi phải nghĩ, lực sát thương quả to lớn vô cùng. 

Trông nữ nhi như vậy, Đồ Tam Nương dẫu muốn cũng khó lòng từ chối. Nàng thở dài, thầm than: "Haizz... Xem ra đây là số mệnh, có muốn thay cũng thay không được".

"Tỷ tỷ à, năm đó tỷ giao Tiểu Linh lại cho muội, bảo muội phải thay tỷ chăm sóc nó, phải báo thù cho tỷ và Thiên Chiếu ca. Nay chuyện lại thành ra như vầy...".

Đem hình ảnh trong quá khứ xếp lại, Đồ Tam Nương hạ thân thấp xuống.

Nàng đặt tay lên đầu nữ nhi, hỏi: "Tiểu Linh, đây là mong muốn của con sao?".

Thanh âm lẫn thái độ của Đồ Tam Nương lúc này đều có đôi chút khác lạ, nhưng với tâm trạng hiện giờ, Âm Tiểu Linh nào còn tâm tư đâu đi để ý. Kèm với cái gật đầu khẳng định, nàng tha thiết: "Mẫu thân, xin hãy giúp hắn".

"Haizz...".

"Thôi được rồi. Ta đồng ý với con".

"Nào, tiểu nha đầu, còn quỳ làm gì? Mau đứng lên đi".

Nâng lên vạt áo, Đồ Tam Nương nhẹ nhàng lau nước mắt cho nữ nhi. Lau xong thì than thở: "Con gái lớn rồi thì không cần mẫu thân nữa. Sớm muộn gì cũng phải gả đi".

"Mẫu thân...".

"Được rồi, không cần nói".

...

Đi ra vài bước, trong tư thế quay lưng, Đồ Tam Nương khẽ giọng: "Tiểu Linh, chuyện của Lăng Tiểu Ngư ta sẽ tận lực giúp đỡ. Lăng Ngọc Yến kia ta cũng sẽ cố gắng cứu ra...".

"Mẫu thân, cảm ơn người... Cảm ơn người...".

"Đừng có vội cảm ơn. Ta còn chưa nói hết".

Đồ Tam Nương quay lại, thái độ nghiêm trang: "Tiểu Linh, Lăng Ngọc Yến ta có thể giúp con cứu ra, Lăng Tiểu Ngư ta cũng có thể thay con tìm kiếm, thông tri, nhưng... ta có điều kiện".

Chương 447: Quyết định của đồ tam nương (2)

"Mẫu thân, chỉ cần người giúp hắn, không để hắn bị thương hại thì người muốn con làm gì con đều chấp nhận".

"Thật sao? Vậy con sẽ thành thân với Cát Mạc chứ?".

Âm Tiểu Linh khó tránh có đôi chút sững sờ. Nàng thoáng bất động trong giây lát, rồi mấp máy bờ môi: "Mẫu thân, con... Con và Cát Mạc không có... không có tình cảm".

"Lấy nhau rồi thì tình cảm có thể từ từ bồi đắp". 

"Nhưng... Con không yêu hắn".

"Bây giờ chưa yêu, sau này từ từ sẽ yêu".

"Sẽ không. Mẫu thân, con không thể...".

Đồ Tam Nương "xuy" nhẹ một tiếng: "Mới rồi là ai bảo chỉ cần ta giúp Lăng Tiểu Ngư thì việc gì cũng tình nguyện làm theo nhỉ?".

"Con..." Âm Tiểu Linh muốn nói, thế nhưng cuối cùng vẫn phải cúi đầu im lặng. 

Cát Mạc kia tuy rằng rất tốt, đối với nàng cũng hết sức chiều chuộng, một lòng theo đuổi, là một nhân tài hiếm có, nhưng hôn nhân là đại sự cả đời của người con gái, Âm Tiểu Linh nàng sao có thể gật đầu cho được? Nàng đâu có thích Cát Mạc. Nam nhân nàng tưởng nhớ là một người khác kia mà. Nếu lấy Cát Mạc, chắc chắn rồi nàng sẽ phải đau khổ cả đời...

"Nha đầu ngốc".

Thu lại chút ý tứ trêu đùa, Đồ Tam Nương đặt bàn tay lên đầu nữ nhi, giọng dịu dàng: "Phàm việc gì cũng nên suy nghĩ cẩn thận, đừng có tùy tiện hứa hẹn, dễ hối hận lắm biết không?".

"Mẫu thân, người...?".

"Chỉ trêu con thôi".

Đồ Tam Nương thở nhẹ: "Con là đứa con gái duy nhất của ta, ta sao có thể bắt ép con lấy một người mà con không yêu để rồi ngày tháng sau này phải sống trong đau khổ, tiếc nuối... Mặc dù ta chưa từng yêu, nhưng ta cũng hiểu được a".

Chưa từng yêu?

Âm Tiểu Linh nghe qua không khỏi sinh lòng nghi hoặc. 

Mẫu thân nàng nói thế là sao? Lẽ nào bà vốn chưa bao giờ thật sự yêu thích phụ thân?

Liếc xem ánh mắt khác lạ của nữ nhi dành cho mình, Đồ Tam Nương thầm mắng bản thân bất cẩn. Nàng cười giả lả: "Ha ha... Tiểu Linh à, ý của mẫu thân là kiểu yêu giống như con ấy, điên cuồng bất chấp. Ừ, chính là như vậy... Chậc, năm xưa ta và phụ thân con không có mãnh liệt tới mức đó...".

"Được rồi Tiểu Linh à, chúng ta mau đi thôi. Rừng hoang cốc vắng, đứng đây làm gì".

Đồ Tam Nương nói xong liền hướng núi Bạch Lộ rời đi, hoàn toàn chẳng để cho nữ nhi có cơ hội hỏi han gì. 

Trông theo thân ảnh mẫu thân mình, ở phía sau, Âm Tiểu Linh gọi với: "Mẫu thân! Người đi đâu đấy?!".

"Thì về tổng đàn chứ đâu".

"Nhưng người mới hứa là sẽ đi giúp Lăng Tiểu Ngư".

"Muốn giúp thì cũng phải để cho ta chuẩn bị đã chứ".

Đồ Tam Nương xoay đầu nhìn lại: "Đối thủ là tứ đại tông môn chính đạo đấy, bộ tiểu nha đầu con muốn cho ta chết sớm sao?".

"Cái đám ngụy quân tử đó sở hữu đâu có ít pháp bảo. Nào là Ngũ Đại Tiên Kiếm, nào là Bách Hoa Ấn, Thú Nhân Đồ, rồi dây trói tiên, Thiết Diệm Kiếm,... Cái nào cũng đều thuộc hàng trân bảo không đấy. Muốn ta đi giúp tiểu nam nhân của con thì cũng phải để ta chuẩn bị đầy đủ đồ chơi đã chứ".

"Được rồi, nha đầu con đừng có lề mề nữa, mau đi về. Ở nhà Tiểu Mễ Mễ còn đang đợi ta". 

...

...

Đêm hôm ấy.

Tại căn phòng dành cho giáo chủ.
Không như mọi khi chỉ có Đồ Tam Nương và heo con Tiểu Mễ Mễ, lúc này, bên trong phòng còn hiện diện thêm một người nữa. Là nam nhân, một lão giả có mái tóc hoa râm, bề ngoài tuổi khoảng năm hay sáu mươi gì đấy, mặc một bộ trường bào màu xám, tướng mạo nhìn khá là đoan chính.

...

"Giáo chủ." - Ưng Thiên Chính nói - "Không biết giáo chủ đột nhiên cho gọi thuộc hạ đến là vì chuyện gì?".

"Đêm trường quạnh quẽ, bổn giáo chủ không ngủ được, cần người tâm sự nên gọi ngươi tới, như thế có được không?".

Ưng Thiên Chính thật muốn lau mồ hôi: "Giáo chủ, xin người đừng đùa như vậy".

"Chẹp... Ưng Thiên Chính ngươi đúng là chả thú vị gì cả".

Đồ Tam Nương khe khẽ lắc đầu, một trong những ngón tay chạm nhẹ lên trán heo con Tiểu Mễ Mễ. Tức khắc, Tiểu Mễ Mễ liền thiếp đi. 

Chứng kiến cảnh ấy, nội tâm Ưng Thiên Chính không khỏi nghiêm túc hẳn lên. Hắn biết, Đồ Tam Nương đây là không muốn để cho Tiểu Mễ Mễ nghe được cuộc trò chuyện. Nói cách khác, những gì nàng sắp nói, khẳng định là phải hết sức quan trọng. 

Chân bước xuống giường, Đồ Tam Nương tiến đến chiếc bàn đặt ở giữa phòng, tự kéo ghế ngồi. 

"Ưng hộ pháp, ngươi cũng ngồi xuống đi".

"Giáo chủ, thuộc hạ đứng nghe là được rồi".

"Ta bảo ngươi ngồi".

Đồ Tam Nương đã nói đến lần thứ hai, thanh âm lại còn nghiêm túc như vậy, Ưng Thiên Chính gan đâu dám chối từ lần nữa, bèn đưa tay kéo ghế, hạ thân ngồi xuống. 

Đợi hắn an vị, Đồ Tam Nương lúc này mới nói: 

"Ưng hộ... Ưng Thiên Chính, bao nhiêu năm qua ta đối với ngươi thế nào?".

Tuy chưa biết tại sao Đồ Tam Nương lại bỗng nhiên hỏi như vậy nhưng Ưng Thiên Chính cũng chân tâm hồi đáp: "Giáo chủ, người đối với thuộc hạ rất tốt".

"Năm đó tại Tây Vực, nếu không nhờ có giáo chủ trượng nghĩa ra tay thì mối huyết hải thâm thù của thuộc hạ đã chẳng cách nào báo được. Ân của giáo chủ, thuộc hạ cả đời không dám quên".

Đồ Tam Nương nở nụ cười nhàn nhạt, bảo: "Thiên Chính, năm đó đúng là ta có truyền đạo pháp cho ngươi, giúp ngươi báo thù, thế nhưng kể từ lúc đi theo ta, Ưng Thiên Chính ngươi cũng đã vì ta mà ra sức rất nhiều. Huyết Sát Giáo thành tựu như hôm nay, công của ngươi có thể nói đã chiếm gần phân nửa...".

"Thiên Chính, công bằng mà xét thì ngươi chẳng nợ ta gì nữa cả"."Không." - Ưng Thiên Chính lắc đầu - "Xin giáo chủ đừng nói vậy. Nếu không có giáo chủ thì làm sao có Ưng Thiên Chính của ngày hôm nay?".

"Năm đó nếu không may mắn gặp được giáo chủ, nói gì báo thú cho thê nhi, ngay đến cái mạng này e sớm cũng mất rồi...".

"Thiên Chính, nói vậy... ngươi hẳn rất cảm kích ta?".

"Trong lòng thuộc hạ, giáo chủ chính là đại ân nhân".

"Chỉ với ta thôi ư? Tiểu Linh thì sao?".

"Thánh nữ...".

Trong đôi mắt ánh lên vẻ từ ái, Ưng Thiên Chính bày tỏ: "Giáo chủ, từ trước đến giờ thuộc hạ đều luôn xem thánh nữ nhi con ruột của mình".

"Ồ... Thế hoá ra bấy lâu nay Ưng Thiên Chính ngươi vẫn luôn có ý đồ đen tối như vậy, muốn làm phu quân của ta?".

Ưng Thiên Chính chưa nghe hết câu đã liền phát hoảng. Hắn bật người dậy, thoái lui mấy bước rồi cúi người thật sâu: "Giáo chủ, thuộc hạ tuyệt không dám có ý nghĩ đó!".

...

"Hì hì...".

"Thiên Chính ngươi... thật là. Ta chỉ đùa một chút thôi, ngươi cần gì khẩn trương như vậy".

Đùa?

Ưng Thiên Chính nuốt xuống một ngụm nước bọt, không nói gì. 

"Được rồi được rồi. Thiên Chính ngươi ngồi xuống đi".

"Giáo chủ, hay là... hay là cứ để thuộc hạ đứng đi".

"Ta bảo ngươi ngồi".

"V-Vâng".

...

Trái với ban nãy, nét mặt Đồ Tam Nương bây giờ rất đỗi nghiêm trang. Trải qua hồi lâu dò xét, nàng rốt cuộc cũng đi vào vấn đề:

"Thiên Chính, ngươi nghĩ sao nếu ta đem chức vị giáo chủ truyền lại cho ngươi?".

"Giáo chủ...".

"Ta không đùa".

...

"Giáo chủ, có phải đã có chuyện gì xảy ra không?".

Tới nước này, Đồ Tam Nương cũng không giấu nữa. Nàng gật đầu, nói: "Chuyện Tiểu Linh đem lòng thương tưởng tên tiểu tử Lăng Tiểu Ngư kia, thiết nghĩ Thiên Chính ngươi sớm cũng rõ đi?".

Nhận được cái gật đầu của Ưng Thiên Chính, Đồ Tam Nương tiếp tục: "Mặc dù ta đã cố gắng ngăn chặn nhưng tin tức do tứ đại tông môn lan truyền vẫn đến tai Tiểu Linh rồi".

"Giáo chủ, vậy thánh nữ?".

"Lúc chiều nó đã một mình đi ra khỏi tổng đàn".

Chương 448: Động tĩnh thanh khâu

"Ta đã đuổi theo giữ lại, cũng đã đưa nó trở về. Nhưng... Thiên Chính, ngươi cũng biết tính tình Tiểu Linh mà. Đứa nhỏ này rất cứng đầu. Vì vậy cho nên ta không thể không đồng ý giúp nó can thiệp chuyện của Lăng Tiểu Ngư và Lăng Ngọc Yến".

"Giáo chủ, nơi mà Lăng Ngọc Yến bị giam giữ là Hình Đài Thiên Kiếm, thân phận Lăng Tiểu Ngư bây giờ lại là quỷ diện nhân - kẻ thù của toàn thể giới chính đạo, nếu như giáo chủ giúp cho bọn họ, vậy... Giáo chủ, người sẽ rất nguy hiểm".

"Nguy hiểm sao?".

Đồ Tam Nương gõ tay lên bàn: "Ta đâu phải kẻ ngốc, sao lại không biết nhúng tay vào chuyện này sẽ rất nguy hiểm. Tứ đại tông môn, toàn thể chính giáo kia mà... Chỉ là...".

"Thiên Chính, lẽ nào lại giống như mười năm trước, ta phải đem Tiểu Linh giam lại?".

Theo sau cái lắc đầu, Đồ Tam Nương chuyển thân đứng dậy. Nàng bước đến bên cửa sổ, đem nó mở ra, nhìn vào đêm tối xa xăm: "Trước đây Tiểu Linh hay làm nũng với ta lắm. Suốt cả ngày, hễ cứ có thời gian rảnh rỗi là nó lại chạy đến bên cạnh ta. Nó thậm chí còn nhiều lần ngược đãi Tiểu Mễ Mễ vì ganh tị. Nhưng còn bây giờ...".

"Suốt hơn mười năm nay ta không còn thấy nó cười, cũng không còn thấy nó quấn quýt bên ta nữa. Lúc nào nó cũng muốn tránh mặt ta. Nó đối với ta như đối với một vị giáo chủ chứ không phải một người mẫu thân. Tất cả cũng chỉ vì ta đã ngăn cản nó đi cứu Lăng Tiểu Ngư".

"... Ta biết, nếu như lần này ta lại tiếp tục làm như thế, đem nó giam lại, nếu như Lăng Tiểu Ngư và Lăng Ngọc Yến xảy ra chuyện gì, chắc chắn nó sẽ hận ta cả đời, sẽ không bao giờ tha thứ cho ta...".

"Trên thế gian này có người mẹ nào lại muốn bị con mình ghét bỏ? Huống chi lại còn là căm hận... Thiên Chính, ta chỉ muốn Tiểu Linh được sống tốt, có những tháng ngày vui vẻ. Ta muốn thấy nó cười giống như trước kia...".

"Giáo chủ...".

Ưng Thiên Chính nghe qua, trong lòng dâng lên niềm xúc động. Tâm tư của Đồ Tam Nương, hắn đây há lại không hiểu. Hắn cũng từng có một đứa con, cũng đã từng được gọi hai tiếng "phụ thân" kia mà. 

"Giáo chủ, vậy hãy để thuộc hạ đi cùng người".

Đồ Tam Nương quay lại, nhẹ lắc đầu: "Không. Thiên Chính, ngươi không thể đi".

"Giáo chủ...".

"Nghe ta nói hết".

...

"Năm xưa, Huyết Linh Tông vì có uy vọng quá lớn nên đã bị người vu oan giá hoạ, hợp sức diệt trừ. Hàng vạn môn nhân vô tội, từng người từng người gục ngã dưới tay ác tặc. Bái Nguyệt Giáo, Âm Phong Cốc, Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, lục đại tông môn, bọn chúng đã cướp đi mạng sống của những người mà ta yêu quý. Và cũng chính bọn chúng đã biến Tiểu Linh thành một đứa trẻ mồ côi, phải theo ta phiêu bạt chân trời góc biển, dãi nắng dầm sương...".
"Thiên Chính, ta cũng như ngươi năm đó, đều mang huyết hải thâm thù, không thể không báo".

"Chuyến này ta đi, trong lòng có dự cảm không lành. Rất có thể chuyện của Lăng Tiểu Ngư lần này là một thiên đại âm mưu. Rất có thể một khi ta nhúng tay vào, tánh mạng sẽ khó bảo toàn. Vì vậy cho nên...".

"Thiên Chính, ngươi phải lưu lại đây. Ta bình an thì không sao, bằng nếu xảy ra bất trắc... Thiên Chính ngươi phải thay ta chăm sóc cho Tiểu Linh. Chức giáo chủ ngươi muốn làm thì làm, không muốn làm thì phò tá cho Tiểu Linh. Các ngươi phải xây dựng Huyết Sát Giáo thật lớn mạnh, chờ tích đủ lực lượng thì tiến đánh lục đại tông môn, thay ta báo thù rửa hận".

"Giáo chủ...".

"Thiên Chính, hứa với ta là ngươi phải hết lòng bảo vệ Tiểu Linh, phải giúp ta tiêu diệt lục đại tông môn".

Ưng Thiên Chính cố ngăn dòng lệ, gật liền hai cái: "Giáo chủ yên tâm, Thiên Chính sẽ tận lực phò tá cho thánh nữ, sẽ giúp giáo chủ rửa mối thâm thù".

"Tốt... Tốt...".

Đồ Tam Nương lấy từ trong giới chỉ ra một chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn đưa cho Ưng Thiên Chính, dặn dò lần cuối: "Những gì cần thiết, hết thảy ta đều để trong này, Thiên Chính ngươi hãy cất giữ. Kể từ bây giờ mọi việc trong giáo ngươi hãy thay ta xử lý. Còn về Tiểu Linh...".

"Lúc nãy ta đã cho Tiểu Linh uống Thiên Mộng Tán, nội trong ba tháng nó sẽ không thể tỉnh lại. Ngươi trông chừng một chút...".

"Được rồi. Ngươi lui xuống đi".
Ưng Thiên Chính chẳng buồn liếc xem chiếc hộp trong tay, chỉ nhìn khuôn mặt Đồ Tam Nương: "Giáo chủ, người nhất định phải bảo trọng. Thuộc hạ và thánh nữ sẽ đợi giáo chủ trở về".

...

...

Đồ Tam Nương tuy tính tình đôi lúc dở dở ương ương, nhưng về bản chất, câu chuyện lại hoàn toàn khác. Từ hai bàn tay trắng dựng lên Huyết Sát Giáo - một đại thế lực sánh ngang, thậm chí là vượt trội lục đại tông môn của hai giới chính tà, nàng há có thể là một kẻ ngốc?

Không, nàng rất thông minh. Nàng thừa sức nhìn ra điểm đáng ngờ trong chuyện của Lăng Tiểu Ngư - Lăng Ngọc Yến lần này. 

Nhưng, dù biết là nguy hiểm thì nàng vẫn phải đi.

Mười năm trước Đồ Tam Nương nàng đã sai một lần, mười năm sau nàng không thể lại sai thêm lần nữa. Báo thù đúng là quan trọng, nhưng vì báo thù mà khiến cho đứa cháu gái duy nhất của mình cả đời phải dằn vặt tự trách, sống trong đau khổ, như thế liệu có nên chăng?

"Không nên", đấy là câu trả lời của Đồ Tam Nương. 

Còn những người khác...

Hiện tại, có một người cũng đang ở trong hoàn cảnh rất giống với Đồ Tam Nương, cùng có một nữ nhi rất mực quan tâm Lăng Tiểu Ngư, muốn đi giúp hắn. Đó là vương của Thanh Khâu: Thiên Hồ Đại Mi. 

Ba hôm nay, kể từ khi nhận được tin tức do tứ đại tông môn truyền ra thì hai cái lỗ tai Thiên Hồ Đại Mi đã liên tục bị nữ nhi làm phiền. Cầu khẩn tất nhiên không thể nào là Thiên Hồ Nguyệt được. Tuy nói sau hành động hôm đó của Lăng Tiểu Ngư, để cho hai tỷ muội có cơ hội chạy thoát, Thiên Hồ Nguyệt nàng đã chẳng còn quá nhiều thành kiến nữa, nhưng... ác cảm thuyên giảm đâu có nghĩa là đã hết?

Thiên Hồ Nguyệt, nàng đối với chuyện Lăng Tiểu Ngư từng bắt giữ, dùng tính mạng muội muội để uy hiếp mình vẫn khá là để bụng. 

Hắn bị người ta giăng bẫy ư? Mặc xác hắn chứ. 

Vì Lăng Tiểu Ngư lo lắng, khẩn cầu, đấy không phải Thiên Hồ Nguyệt mà là muội muội của nàng: Thiên Hồ Cổ. 

Âu cũng dễ hiểu. Ban đầu, Thiên Hồ Cổ vốn có ấn tượng rất tốt về Lăng Tiểu Ngư. Chuyện hắn mua kẹo hồ lô cho nàng ở Bắc Hà trấn năm xưa, nàng vẫn luôn nhớ kỹ. Về sau, thời điểm gặp lại, với việc bị Lăng Tiểu Ngư bắt giữ, rồi đặt lên cấm chế, Thiên Hồ Cổ nàng đúng là đã rất ấm ức. Tuy nhiên tiếp đó, kể từ giây phút hắn vì tánh mạng của nàng mà lo nghĩ thì bao nhiêu khúc mắc đều đã được cởi bỏ hết rồi. 

Giận? Trách? Thiên Hồ Cổ nàng lại càng có nhiều ý nghĩ tốt đẹp hơn về Lăng Tiểu Ngư...

Chương 449: Động Tĩnh Thanh Khâu (2)

Bên trong Tây Uyển Thanh Khâu...

Ngay giữa vườn hoa, bên chiếc bàn đá, hiện có hai nữ nhân đang ngồi. Một lớn một nhỏ. 

Tương tự nữ nhi Thiên Hồ Cổ của mình, bộ đồ mà Thiên Hồ Đại Mi đang mặc cũng thuần một màu trắng; khác, có chăng là nó được thiết kế phức tạp hơn, hoạ tiết nhiều hơn. Và tất nhiên là cũng sang trọng hơn. Đặc biệt là phần cổ và vai áo. Ở nơi ấy, có sáu bộ da hồ ly nguyên vẹn đang được đính vào, chính chúng đã làm tôn lên vẻ quyền uy, quý phái của nàng.

Mà đâu chỉ hình dáng, nét mặt, cả hành vi, cử chỉ của nàng cũng đều là như thế, rất chi cao nhã. 

Thô lỗ, có chăng là nữ nhi của nàng. 

Hoàn toàn đối lập với vẻ ung dung bình thản của mẫu thân mình, Thiên Hồ Cổ tỏ ra hết sức sốt ruột. Nàng nhấc mông khỏi ghế, dịch chuyển qua chỗ mẫu thân mình, ngồi xổm xuống. Nắm lấy cánh tay trắng nõn mịn màng của mẫu thân, nàng nói:

"Mẫu thân, con xin mẫu thân đấy. Mẫu thân hãy giúp Lăng Tiểu Ngư đi!".

"Mẫu thân, đây chắc chắn là cái bẫy của quỷ diện nhân kia. Lăng Tiểu Ngư sao có thể đi cướp của giết người rồi thái bổ nữ nhân như thế được. Rõ ràng cái tên quỷ diện nhân xấu xa kia đã vu oan giá hoạ cho hắn...".

...

Đem chiếc ly đang cầm trên tay để lại xuống bàn, Thiên Hồ Đại Mi bất đắc dĩ mà rằng: "Cổ Cổ, con đúng là biết gây phiền toái cho người khác. Mẫu thân chỉ muốn uống một tách trà nóng cũng không xong".

"Mẫu thân, người phải giúp con!".

"Giúp cái gì?".

Thiên Hồ Đại Mi bảo: "Một kẻ ngốc như con còn biết đó là cạm bẫy, Lăng Tiểu Ngư kia há lại chẳng nhìn ra? Tiểu tử đó cũng đâu phải người không biết dùng thủ đoạn".

"Đành là vậy. Nhưng mà... Con nghe người ta nói Lăng Tiểu Ngư hắn đối với Yến cô cô của mình vẫn luôn rất mực yêu quý, hắn sẽ không đứng nhìn cô cô mình gặp nguy hiểm đâu. Hắn nhất định sẽ đến Thiên Kiếm cứu người...". 

"Mẫu thân, Thiên Kiếm hiện giờ chính là long đàm hổ huyệt, Lăng Tiểu Ngư nếu đi vào đó tất sẽ lành ít dữ nhiều. Quỷ diện nhân kia ghê gớm như vậy, hắn sao có thể đấu lại được".

"Lăng Tiểu Ngư hắn đấu không lại, thế con nghĩ ta đấu lại sao?".

"Dĩ nhiên." - Thiên Hồ Cổ vô cùng tin tưởng - "Mẫu thân người lợi hại như vậy, quỷ diện nhân kia sao có thể là đối thủ được. Chỉ cần người chịu ra tay thì sẽ liền giải quyết được mọi chuyện".Thiên Hồ Đại Mi thầm lắc đầu. 

Nữ nhi thật là đánh giá nàng cao quá rồi. Thiên Hồ Đại Mi nàng mạnh đúng là có mạnh, nhưng còn chưa tới mức đủ khả năng giải quyết được mọi vấn đề. Lần này muốn bắt người là tứ đại tông môn, là toàn thể chính giáo. Thiên Hồ Đại Mi nàng tài giỏi thì bất quá cũng chỉ một mình, làm sao mà đối phó hết được. Đấy là còn chưa kể đến quỷ diện nhân - kẻ đứng đằng sau mọi chuyện...

"Nha đầu, đám thủ lĩnh của tứ đại tông môn kia không phải thịt mềm, đều là xương cứng cả đấy. Muốn nhai chúng đâu có dễ...".

"Mẫu thân, người lợi hại như vậy, nhất định sẽ có cách mà".

Thiên Hồ Cổ tiếp tục nắm tay, kéo áo mẫu thân mình.

"Mẫu thân, người làm ơn giúp con đi".

"Lăng Tiểu Ngư hắn là bằng hữu của con, con sao có thể thấy bằng hữu chết mà nhắm mắt làm ngơ được. Thế là rất không có nghĩa khí".

...

"Thật tình...".Liên tiếp bị người lải nhải mãi bên tai, Thiên Hồ Đại Mi tâm cảnh dù tốt cũng khó có thể chịu thêm. Trán hằn hắc tuyến, nàng đem nữ nhi nâng dậy, bắt phải ngồi trên ghế. 

"Cổ Cổ, nghe ta hỏi". 

Trông thấy mẫu thân nhìn mình chằm chằm, lại còn bằng ánh mắt khang khác, Thiên Hồ Cổ không khỏi nhột nhạt.

"Mẫu thân, người... muốn hỏi gì?".

"Con đối với tiểu tử họ Lăng kia, có thật chỉ xem như bằng hữu?".

"Thì hắn là bằng hữu mà".

Thiên Hồ Đại Mi chú ý quan sát những thay đổi trên nét mặt nữ nhi, hỏi tiếp: "Con xem hắn là bằng hữu, vậy còn hắn, hắn xem con là gì?".

Thiên Hồ Cổ hồi tưởng, ngẫm một lúc rồi đáp: "Chắc giống như muội muội".

"Muội muội? Có vị ca ca nào lại đi đặt cấm chế lên người muội muội mình, rồi còn đem tính mạng của nàng ra uy hiếp không?".

Thiên Hồ Cổ vội thay người khuất mặt thanh minh: "Mẫu thân, người sao có thể nói như vậy. Tiểu Ngư hắn cũng là bất đắc dĩ mà. Huống chi từ đầu đến cuối hắn đều rất hữu lễ, vào thời khâc nguy nan nhất hắn còn vì tính mạng của con mà lo nghĩ nữa...".

"Hừ, con chỉ được cái bênh vực người ngoài là giỏi. Nói con ngốc thật chẳng sai đi đằng nào".

...

"Mẫu thân, người không phải dạy con làm yêu phải có đạo nghĩa sao? Bằng hữu lâm nạn sao có thể đứng nhìn được?".

"Mẫu thân, người giúp con đi".

"Tứ đại tông môn kia bởi vì không biết đầu đuôi câu chuyện nên mới bị quỷ diện nhân kia lợi dụng, mẫu thân người chỉ cần đứng ra thanh minh giùm Lăng Tiểu Ngư, chứng minh hắn không phải quỷ diện nhân là được mà. Con và tỷ tỷ sẽ làm chứng...".

Chương 450: Động tĩnh thanh khâu (3)

"Ngừng!".

Thiên Hồ Đại Mi lớn tiếng bảo, bảo xong thì lấy tay xoa đầu, than: "Thật là hết cách với tiểu nha đầu con. Biết vầy lúc trước ta đã không sinh con ra làm gì".

"Mẫu thân...".

"Haizz... Được rồi được rồi. Ta sẽ can thiệp vào chuyện này".

"Mẫu thân, người nói thật chứ?".

"Còn có thể giả?".

Rất chi vui mừng, Thiên Hồ Cổ dang tay ôm chầm lấy mẫu thân mình, cảm ơn rối rít.

Sau đấy nàng hỏi: "Mẫu thân, vậy khi nào chúng ta đi?".

"Đi?".

"Thì tới Thiên Kiếm Môn giúp Lăng Tiểu Ngư thanh minh".

"Không vội".

Thiên Hồ Đại Mi bổ sung thêm: "Bây giờ cho tới kỳ hạn mà tứ đại tông môn đưa ra, thời gian còn tận hơn nửa tháng nữa. Lăng Tiểu Ngư dù có xuất hiện thì cũng sẽ không lộ diện ngay đâu".

"Nhưng mà...".

"Tiểu nha đầu, Thiên Kiếm Môn bây giờ chẳng khác nào long đàm hổ huyệt, để phòng bất trắc thì chúng ta phải chuẩn bị cho kỹ lưỡng. Lại nói, chính sự Thanh Khâu vẫn còn không ít chuyện ta chưa xử lý xong...".

Đang nói, Thiên Hồ Đại Mi bỗng ngưng. Nàng nhìn một thân ảnh đang hướng bên này tiến lại, bảo với nữ nhi: "Thấy không? Lại có chuyện ta cần giải quyết kìa. Được rồi Cổ Cổ, con trước cứ về phòng mình đi, khi nào xử lý xong sự vụ ta sẽ đến tìm con".

"Mẫu thân...".

"Đi đi".

...

Thân ảnh Thiên Hồ Cổ vừa khuất thì cũng là lúc huynh trưởng Thiên Hồ Bắc Gia của nàng chính thức tiếp cận mẫu thân mình. Vẫn bộ dáng thanh tao, khí chất siêu phàm thoát tục giống thuở nào, hắn cung kính cúi đầu: "Mẫu thân".

"Ừm." Thiên Hồ Đại Mi nhẹ gật đầu. "Bắc Gia, tìm ta có việc gì?".

"Mẫu thân, con vừa xuất quan, được nghe Hà Hoạch kể lại chuyện của quỷ diện nhân kia".

"Ra vậy".

Thiên Hồ Đại Mi hỏi: "Con nhận định sao về chuyện này?".

Thiên Hồ Bắc Gia vốn đang định đáp, nhưng khi ngó thấy mẫu thân có động tác nâng tay hướng đến bình trà trên bàn thì lập tức giữ lại lời nói. Hắn cúi xuống, chủ động cầm bình trà lên rồi rót cho mẫu thân mình.

"Mẫu thân, người dùng trà".

Mặc dù đã quen với sự hiếu thuận của nhi tử, nhưng trông nét mặt Thiên Hồ Đại Mi thì cũng không có vẻ gì là vui vẻ lắm. Nàng bảo: "Bắc Gia, mấy chuyện nhỏ nhặt này con không cần phải để ý như vậy. Cứ để ta tự làm".

"Không sao. Hài nhi chỉ muốn làm chút gì đó cho mẫu thân".

"Bắc Gia, con chỉ cần làm tốt chức trách của mình, cố gắng bảo hộ cho Thanh Khâu này là được rồi".

"Vâng, mẫu thân".

"Được rồi, trả lời câu hỏi của ta đi".

Trong lúc Thiên Hồ Đại Mi đưa tách trà lên môi, nơi đối diện, Thiên Hồ Bắc Gia cũng đem chính kiến nói ra: "Mẫu thân, theo hài nhi nghĩ thì sự việc lần này, quỷ diện nhân chắc chắn là người giật dây. Mục đích của hắn hẳn là vì cỗ quan tài, hay chính xác hơn là bộ thi thể bên trong quan tài".

"Nói tiếp đi".

"Vâng".

Thiên Hồ Bắc Gia tiếp tục nói: "Quỷ diện nhân gây án khắp nơi, thoạt xem có vẻ tùy tiện nhưng thực chất, mục đích của hắn lại rất rõ ràng. Phổ Hạnh thần tăng, Phật châu, Tô Lam,..., đấy đều là nhân vật trọng yếu, bảo vật quan trọng, có ảnh hưởng rất lớn đến cao tầng tứ đại tông môn. Có thể thấy quỷ diện nhân hắn đối với tình hình chính giáo rất đỗi tường minh. Theo con suy đoán, kẻ này nếu không phải người trong chính giáo thì khẳng định cũng có những mối liên hệ nào đó".

...

"Ừm, không tệ".

Thiên Đồ Đại Mi đặt ly trà hiện đã cạn xuống bàn, nói: "Vậy con nói xem, bộ tử thi biết đi kia, nó có gì đặc biệt mà quỷ diện nhân phải hao tổn tâm tư đến thế?"."Cái này...".

Thiên Hồ Bắc Gia có chút ngập ngừng: "Con chỉ nghe Hà Hoạch nói bộ tử thi kia là nguồn gốc thái âm chi lực gì đấy, cụ thể cũng chưa rõ ràng lắm".

"Vậy, thái âm chi lực, bốn chữ này Bắc Gia con đã nghe qua bao giờ chưa?".

Thiên Hồ Bắc Gia lắc đầu, rõ ràng không biết. 

Thiên Hồ Đại Mi chẳng bình luận gì, chỉ nhẹ phẩy tay: "Được rồi, con lui xuống đi".

"Mẫu thân...".

"Con còn có chuyện gì muốn nói?".

Thiên Hồ Bắc Gia hé môi, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn thu hồi: "Dạ không".

"Nếu đã không có chuyện gì nữa thì lui xuống đi".

"Vâng".

...

...

Tầm một khắc sau. 

Cũng tại Tây Uyển.

Thiên Hồ Đại Mi như cũ vẫn ngồi đấy, bên chiếc bàn đá màu trắng. Nhưng đối diện cùng nàng thì đã chẳng phải Thiên Hồ Bắc Gia nữa.

Thiên Hồ Nguyệt, đấy mới là kẻ đang hiện hữu.

...

"Nguyệt Nhi." - Thiên Hồ Đại Mi mở lời - "Lúc nãy Cổ Cổ lại tới nài nỉ ta đi giúp Lăng Tiểu Ngư kia".

"Vậy mẫu thân quyết định thế nào?".

"Con cảm thấy ta nên quyết định thế nào?".

Thiên Hồ Nguyệt thoáng trầm ngâm, rồi đáp: "Theo con, Thanh Khâu ta không nên ra mặt".
"Tại sao?".

"Chuyện lần này không chỉ là dính dáng tới quỷ diện nhân mà còn có liên hệ với nữ nhân trong cỗ quan tài kia nữa... Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, quỷ diện nhân, nữ nhân trong quan tài, bọn họ đều chẳng ai là đơn giản. Sắp tới, tại Thiên Kiếm Môn rất có thể sẽ nổi lên một trận giông bão khó lường. Thanh Khâu ta góp mặt, thật... không phải ý hay".

"Nói vậy là con muốn Thanh Khâu chúng ta mặc kệ chuyện này?".

"Không".

Thiên Hồ Nguyệt lắc đầu: "Mẫu thân, Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, quỷ diện nhân, và cả nữ nhân trong quan tài kia nữa, mấy người bọn họ nắm giữ rất nhiều bí mật. Có những thứ mà bọn họ biết nhưng chúng ta lại chẳng tường. Rõ ràng, tri thức của bọn họ đã không nằm trong thời đại này".

"Ý của con ta nghĩ là mình hiểu được".

Thiên Hồ Đại Mi lại hỏi: "Nguyệt Nhi, vậy theo con Thanh Khâu ta nên ứng phó thế nào?".

"Án binh bất động, đợi xem kỳ biến. Nếu có cơ hội thì lập tức ra tay đoạt lấy lợi ích".

...

"Trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi".

Thiên Hồ Đại Mi tán thưởng: "Nguyệt Nhi, con quả nhiên không phụ kỳ vọng của ta. Rất tốt".

...

Tuy là được mẫu thân ngợi khen, nhưng xem nét mặt thì Thiên Hồ Nguyệt chừng cũng chả vui vẻ gì. Trái lại, nàng hình như đang có điều khó nói. 

Rất tinh ý, Thiên Hồ Đại Mi chủ động hỏi: "Nguyệt Nhi, sao vậy? Có điều gì khiến con lo nghĩ ư?".

"Mẫu thân." - Thiên Hồ Nguyệt nói ra - "Cổ Cổ muội ấy rất có cảm tình với Lăng Tiểu Ngư. Nếu chúng ta không ra mặt giúp Lăng Tiểu Ngư, chỉ sợ...".

"Hừm...".

Thiên Hồ Đại Mi thở ra một hơi: "Nguyệt Nhi, nói đến chuyện này ta lại không thể không trách con. Đáng ra con không nên để cho Cổ Cổ phát sinh quan hệ với tiểu tử kia như vậy".

"Mẫu thân, là lỗi của con. Xin người cứ trách phạt." Thiên Hồ Nguyệt cúi đầu.

...

"Thôi bỏ đi. Chuyện không nên xảy ra cũng đã xảy ra rồi, trách phạt con lại để làm gì?".

"Về phía Cổ Cổ, ta sẽ có sắp xếp. Còn phần con...".

Thiên Hồ Đại Mi chuyển thân đứng dậy, vừa đi vừa bảo: "Theo ta. Ta có vài việc cần con đi làm".

...

...

Tối hôm ấy, bên trên đỉnh núi...

Chỗ này không phải Thanh Khâu. Nó ở cách Thanh Khâu rất xa. 

Dưới trời đêm, trong tiếng gió vi vu thổi nhẹ, sát bên mép vực, lúc này có một thân ảnh đang đứng, bóng hình rất đỗi cô đơn. 

Khoác trên mình một bộ hắc y, hắn đứng ngay đấy, hai mắt cúi nhìn thứ đồ vật đang cầm trên tay. Là một tấm truyền âm phù, bên trên có khắc dấu hiệu của Thiên Kiếm Môn. Trùng hợp, dấu hiệu này lại là đặc trưng của đệ tử Trúc Kiếm Phong...

...

"Yến cô cô...".

Từ trong miệng Lăng Tiểu Ngư, thanh âm khe khẽ cất lên. Nhưng, chỉ ba chữ rồi thôi. Cả một đỗi lâu cũng không nghe hắn thổt ra thêm một tiếng nào nữa. 

Tận cho tới khi...

"Tiểu Ngư".

... một âm thanh khác cất lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau