TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 441 - Chương 445

Chương 441: Cầu tình

Sư phụ thì bị giữ tại Kim Kiếm, nghĩa muội của sư phụ là Lăng Ngọc Yến cũng đã bị đưa đi, vậy mà Lâm Chí Viễn hắn chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn..

Bởi người tới là Cơ Thành Tử; đứng trước chưởng môn, Lâm Chí Viễn hắn chẳng có quyền hành can thiệp. Đấy là lý do mà hắn dùng để biện minh cho mình.

Nhưng...

Khoảnh khắc nhìn thấy Chu Đại Trù chỉ vừa nghe kể xong thì đã liền chuyển thân hướng đỉnh Kim Kiếm lao đi, Lâm Chí Viễn hắn mới nhận ra rằng bản thân mình thật quá ư nhu nhược. Chưởng môn thì sao? Lẽ nào đối với ân sư, với Lăng Ngọc Yến, một chút cố gắng cầu tình hắn cũng không thể?

Thầm tự trách, cùng với sư muội Mộng Kiều của mình, Lâm Chí Viễn tăng thêm chút lực.

Khoảng cách chẳng tính xa nên nháy mắt, thân ảnh Chu Đại Trù đã hiện ra ngay trước mặt...

...

"... Sư huynh, cho đệ vào!".

"Đại Trù, đừng làm loạn nữa".

"Sư huynh...!".

Mặc cho Chu Đại Trù thiết tha khẩn cầu, Đồ Tự vẫn trước sau như một, đều lắc đầu từ chối.

Hắn bảo: "Đại Trù, đệ hãy về đi. Quỷ diện nhân là vấn đề hệ trọng, trưởng bối phía trên tự biết sắp xếp".

"Sắp xếp?".

Chu Đại Trù ẩn ẩn tức giận: "Đem sư phụ đệ giam giữ, lại còn bắt Yến cô cô, đấy là an bài thoả đáng sao?!".

"Sư huynh, đệ muốn gặp chưởng môn sư bá để hỏi rõ. Cho đệ vào!".

"Đồ Tự sư huynh." - Vừa mới đến, Lâm Chí Viễn cũng lên tiếng khẩn cầu - "Xin sư huynh hãy cho bọn đệ vào".

"Xin lỗi." - Đồ Tự lại lắc đầu lần nữa - "Hiện giờ sư phụ đang cùng các vị sư thúc, chư vị tiền bối của tam đại thế lực nghị sự, ta không thể để các đệ làm phiền. Hãy về đi".

Cắn răng, Chu Đại Trù đề thăng khí tức như thể sắp sửa đánh nhau, trầm giọng: "Sư huynh, hôm nay ta nhất định phải gặp chưởng môn sư bá".

Trông thấy vị sư đệ này của mình có ý tứ muốn động thủ, Đồ Tự không khỏi cau mày. Trong thể nội linh lực cấp tốc được điều động, hắn đáp trả: "Chu Đại Trù, đây là Kim Kiếm Phong, ta mong đệ không nên loạn động".

"Ong!".

Thanh âm họ Đồ vừa mới dứt thì tức khắc, ở trước mặt hắn, uy áp của Chu Đại Trù đã mạnh mẽ gia tăng.

"Hừ!".

Mắt thấy lời nói không xong, Đồ Tự tức giận, phát ra uy áp cùng Chu Đại Trù đối chọi.

Xem tình hình này, thật rất có thể một trận chiến chỉ còn là sớm muộn.

Nhưng may sao, tại thời khắc đôi bên chuẩn bị động thủ thì một giọng uy nghiêm truyền đến:"Không được hồ đồ!".

...

"Sư phụ".

Đồ Tự hướng người vừa tới cung kính cúi chào, đem sự tình báo lại: "Sư phụ, vừa rồi Chu Đại Trù...".

Đồ Tự còn chưa nói xong thì đã bị Cơ Thành Tử khoát tay ra hiệu ý bảo dừng lại.

Kế đấy, hắn chuyển mắt nhìn sang Chu Đại Trù.

"Chưởng môn sư bá!" - Chu Đại Trù hạ thân quỳ xuống, nói - "Đệ tử khẩn cầu sư bá hãy thả sư phụ và Yến cô cô!".

"Thịch".

"Thịch".

Theo sau họ Chu, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều cũng quỳ xuống, đồng thanh khẩn cầu: "Chưởng môn sư bá, xin sư bá hãy thả sư phụ và Yến cô cô".

"Các ngươi...".

Sắc mặt hơi tệ, Cơ Thành Tử nói: "Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, ba người các ngươi có hiểu tình hình không? Sự nguy hại của quỷ diện nhân, các ngươi lẽ nào còn chưa minh bạch?".

"Lăng Tiểu Ngư hiện nay chính là mối hoạ khôn lường, có thể ảnh hưởng đến an nguy của toàn thể chính giáo thiên hạ. Chúng ta cần phải nhanh chóng bắt giữ hắn".

"Không phải..." - Chu Đại Trù rất can đảm phản bác - "Sư bá, Lăng Tiểu Ngư không thể nào là quỷ diện nhân được".
"Làm sao ngươi có thể khẳng định không phải?".

"Bởi vì bọn đệ tử là huynh đệ".

Chu Đại Trù tiếp tục: "Sư bá, dù Tiểu Ngư hắn thay đổi tới độ nào thì hắn cũng sẽ không bao giờ làm ra những chuyện thái bổ nữ nhân như thế. Nhất định không phải hắn!".

Kế bên, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều cũng quả quyết:

"Chưởng môn sư bá, Lăng Tiểu Ngư không phải loại người có thể làm ra đến những chuyện ghê tởm như vậy".

"Chưởng môn sư bá, quỷ diện nhân kia nhất định không phải Tiểu Ngư...".

...

Nét bất đắc dĩ lộ rõ trên khuôn mặt, Cơ Thành Tử khe khẽ lắc đầu: "Đúng là thầy nào trò nấy. Trúc Kiếm Phong các ngươi tại sao kẻ nào cũng đều mù quáng như vậy...".

"Các ngươi nghe đây. Chuyện Lăng Tiểu Ngư là quỷ diện nhân, đấy không phải phỏng đoán. Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự đều đã đưa ra những chứng cứ thuyết phục".

Quỳ bên dưới, Chu Đại Trù siết chặt nấm tay, tận lực kiềm chế:

"Được. Cứ cho Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân, nhưng còn sư phụ và Yến cô cô? Tại sao sư bá lại giam giữ họ?".

"Thanh Trúc, muội ấy quá cố chấp, ta không thể khuyên được. Còn về Lăng Ngọc Yến... Vì an nguy của Thiên Kiếm Môn, của chính giáo thiên hạ, ta bắt buộc phải làm vậy".

"Bắt buộc?".

Bờ vai run run, hai mắt đỏ ngầu, Chu Đại Trù thể hiện sự bất bình: "Sư bá, Lăng Tiểu Ngư là Lăng Tiểu Ngư, Yến cô cô là Yến cô cô. Sư bá người sao có thể kéo Yến cô cô vào chuyện này, sao có thể bắt Yến cô cô làm con tin?!".

"Ta nói rồi. Đây là chuyện bắt buộc, do tứ đại tông môn cùng biểu quyết".

"Vậy... nếu quỷ diện nhân không xuất hiện, nếu Lăng Tiểu Ngư không đến? Có phải tứ đại tông môn sẽ thương hại Yến cô cô?".

"Vì đại cục, có những chuyện không thể không làm".

Nói xong, Cơ Thành Tử liền quay gót.

"Đồ Tự, kể từ giờ phút này, trừ chức danh phong chủ, nếu không có lệnh của ta thì không được để ai tiến vào".

"Sư bá!".

"Chưởng môn sư bá!".

"Sư bá...!".

...

Chương 442: Danh môn chính phái là như vầy sao?

"Roẹt...".

"Roẹt...". 

...

"Ầm!".

"Ầm!".

...

Mặc dù hiện trời đang giữa trưa, nhưng do mây đen che phủ, mưa rơi nặng hạt, thế nên quang cảnh núi Kim Kiếm thoạt trông có phần u ám. 

Trên những con đường mòn, ở những khu vực môn nhân thường tụ tập, lúc này cũng đã hoàn toàn vắng vẻ. 

Âu cũng phải. Tiết trời như vầy, ai mà thích cho được?

Tuy nói tu sĩ thông hiểu đạo pháp, có thể dùng pháp lực bày ra một tầng phòng hộ để che chắn cơ thể, nhưng nếu không cần thiết thì cũng chả ai muốn dùng. Chỗ khô ráo phải đâu chẳng có, việc gì phải ra đứng ngoài mưa như vậy? Tán gẫu hay là tu luyện, hết thảy đều có thể vào trong động, phòng ốc hoặc là hành lang, những mái đình kia mà...

Đỉnh Kim Kiếm bây giờ là vậy, nhìn bên ngoài chỉ thấy cây cỏ, những toà kiến trúc. Người ư? Bất quá vài ba thân ảnh.

Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, bọn họ chính là những người nằm trong số ít ỏi đó.

Tính ra thì hôm nay đã là ngày thứ tư bọn họ có mặt tại đỉnh Kim Kiếm. Suốt ba ngày vừa qua, bọn họ đều ở yên một chỗ, quỳ gối cầu xin. Tiếc rằng kết quả... Cơ Thành Tử, hắn vẫn giữ nguyên ý định, nhất quyết không thả Lăng Thanh Trúc và Lăng Ngọc Yến. Trái lại, hắn còn cùng với Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự đề ra đối sách, âm thầm bố trí bẫy rập chờ đón Lăng Tiểu Ngư...

...

"Ầm!".

"Ầm!". 

...

Sấm vang, chớp giật... Mưa rơi xuống mỗi lúc một nhiều. 

Dưới cơn mưa dai dẳng, Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, ai nấy đều đã sớm ướt sũng, mặt mày đã tái. Dễ thấy, bọn họ không hề dùng một chút đạo thuật nào để ngăn mưa hay là giữ ấm thân thể..."Haizz...".

Một tiếng thở dài trộn lẫn trong mưa. Từ Tương Kiếm Phong đi tới, Ngọc Vân Tử nhìn ba thân ảnh đang quỳ phía trước, tiến lên khuyên bảo: 

"Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, ba đứa các ngươi hãy về đi. Cho dù các ngươi có quỳ thêm bao lâu nữa thì chưởng môn sư bá của các ngươi cũng sẽ không thay đổi quyết định đâu. Đừng tự làm khổ bản thân nữa".

Chưa thấy hồi âm, Ngọc Vân Tử nói tiếp: 

"Sư phụ của các ngươi và Lăng Ngọc Yến hiện đều vô sự, chỉ là bị giữ ở trạng thái hôn mê. Mỗi ngày ta đều đến thăm bọn họ, chẳng ai thương tổn họ đâu".

Những tưởng Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều sẽ tiếp tục giữ im lặng thì không, lần này đã có người hồi đáp. Là Chu Đại Trù. 

Hắn nói: "Vậy còn sau đó?".

"Có phải sẽ thương hại Yến cô cô để ép Tiểu Ngư xuất hiện?".

"Chu Đại Trù...".

"Yến cô cô vô tội." Chu Đại Trù cắt ngang. 

Rồi nói tiếp: "Tại sao chứ? Tại sao lại bắt giữ Yến cô cô, dùng người làm con tin uy hiếp Tiểu Ngư?"."Yến cô cô là người Tiểu Ngư yêu quý nhất, Tiểu Ngư cũng là lẽ sống của Yến cô cô. Sư thúc, các người có hiểu cho cảm nhận của Yến cô cô không? Các người có biết là Yến cô sẽ rất đau lòng không?".

"Đại Trù, chúng ta...".

Ngọc Vân Tử muốn nói gì đấy, nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt ra. 

Từ tận đáy lòng, Ngọc Vân Tử hắn thực cũng rất hoài nghi. Hắn không biết chuyện mà tứ đại tông môn đang làm, nó là đúng, hay là sai.

"Sư thúc".

Chu Đại Trù ngẩng đầu lên. Trong đáy mắt đã lấp đầy nỗi thất vọng, hắn hỏi: "Chúng ta không phải là người danh môn sao? Chúng ta không phải là đệ tử chính giáo sao? Đạo ngũ thường, đấy không phải những gì mà Thiên Kiếm Môn vẫn dạy?".

"Thân là tu sĩ lại đi bắt giữ, thương hại một phàm nhân vô tội, đấy là bất nhân. Năm đó, sư phụ và bọn đệ tử đều đã hứa với Tiểu Ngư sẽ chăm sóc, bảo hộ cho Yến cô cô, nay các vị sư bá, sư thúc làm như vậy có khác nào đẩy Trúc Kiếm Phong vào chỗ bất tín, bất nghĩa?".

"Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, năm đức tính của người quân tử, của kẻ danh môn, các người không phải luôn nhắc bọn đệ tử nhất mực tuân theo?!"

Chu Đại Trù chuyển thân đứng dậy, từ thái độ có thể thấy đối với Ngọc Vân Tử đã chẳng còn chút tôn kính nào nữa.

"Sư thúc, danh môn chính phái... là như vầy sao?".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy Ngọc Vân Tử hồi âm, Chu Đại Trù mới nở một nụ cười đắng chát. 

"Sư thúc, đệ tử hiểu rồi. Đã hiểu rồi...".

Mang theo nỗi thất vọng khôn cùng, Chu Đại Trù quay gót, hướng Trúc Kiếm Phong bay đi.

Hắn không quỳ, cũng sẽ không cầu xin thêm nữa. Hắn biết, dẫu có quỳ đến chết thì mấy vị trưởng bối kia của hắn cũng chẳng bao giờ thay đổi quyết định. 

Danh môn chính phái, bất quá cũng chỉ là như vậy...

"Danh môn chính phái... Danh môn chính phái...".

Nội tâm sinh lòng oán hận, Chu Đại Trù âm thầm tự nguyện: "Tiểu Ngư, ngươi yên tâm. Chu Đại Trù ta nhất định sẽ bảo vệ Yến cô cô. Ai dám thương hại Yến cô cô, dù có là danh môn chính phái ta cũng sẽ giết!".

Chương 443: Lời của quân tử

"Cốc cốc".

Đang ngồi trên giường tĩnh tâm điều tức, Cơ Thành Tử nghe tiếng gõ cửa thì hé mở đôi mắt. Hắn thở ra một hơi, hướng người bên ngoài hỏi: "Vân Tử, có chuyện gì?".

"Sư huynh, đệ muốn nói chuyện".

"Vào đi".

Đã có sự đồng ý của Cơ Thành Tử, Ngọc Vân Tử lúc này mới đưa tay đẩy cửa, rồi tiến vào bên trong căn phòng. 

Quan sát nét mặt của sư đệ mình, Cơ Thành Tử nói: "Vân Tử, đệ có vẻ tâm trạng".

Ngọc Vân Tử không bình luận gì. Hắn theo Cơ Thành Tử ngồi xuống, hơi chần chừ nhưng rồi cũng nói: "Sư huynh, chúng ta có thực sự cần thiết phải làm như vậy không?".

Mặc dù Ngọc Vân Tử không nói rõ nhưng Cơ Thành Tử cũng thừa trí thông minh để hiểu được. Hắn cầm ly trà lên, nhìn nó mà trầm ngâm.

"Vân Tử, đệ đang trách ta?".

"Sư đệ không dám".

Cơ Thành Tử đặt ly trà xuống, chuyển mình đứng lên. Hắn quay mặt về hướng khác, nói: "Vân Tử, đệ cho rằng ta muốn như vậy sao?".

"Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, tất cả đều muốn bắt giữ Lăng Ngọc Yến, dùng nàng làm con tin, Thiên Kiếm Môn chúng ta có thể không đồng ý?".

"Phải. Thiên Kiếm chúng ta là lãnh tụ của chính giáo thiên hạ. Nhưng như thế nào mới xứng là lãnh tụ, đệ có biết không?".

"Nếu chúng ta cứ giống như Thanh Trúc sư muội, nhất quyết bảo vệ Lăng Ngọc Yến mà không nghĩ đến những tổn thất đã và sẽ còn tiếp diễn của Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự cùng các tông môn phụ thuộc khác, như vậy, ngôi vị lãnh tụ này Thiên Kiếm Môn ta cũng không cần làm nữa rồi". 

"Sư huynh, nhưng Thanh Trúc sư tỷ...".

Ngọc Vân Tử hạ thấp giọng, tiếp lời còn dang dở: "... Thanh Trúc sư tỷ từng hứa với Lăng Tiểu Ngư sẽ bảo hộ cho Lăng Ngọc Yến, nay huynh đem tỷ ấy giữ trong trạng thái mê man, như thế có khác nào đẩy tỷ ấy vào chỗ bất tín, bất nghĩa?"."Sư huynh, khi hồi tỉnh, Thanh Trúc sư tỷ sẽ cảm nhận thế nào đây? Huynh có hiểu cho tỷ ấy?".

"Hồ đồ... Thật là hồ đồ".

Cơ Thành Tử quay mặt lại: "Vân Tử, đệ có biết mình đang nói gì không?".

"Không sai, năm đó Thanh Trúc sư muội đúng đã từng hứa với Lăng Tiểu Ngư như vậy. Nhưng còn hôm nay... Vân Tử, kẻ đã gây ra hàng loạt tội ác, kẻ đang nắm giữ những đạo pháp bất truyền của tứ đại tông môn, mười quá chín chính là Lăng Tiểu Ngư!".

"Vân Tử, lẽ nào đệ muốn để cho Thanh Trúc sư muội đi tiếp tay cho ác ma?! Hay là đệ muốn nhìn thấy cảnh ta và muội ấy đồng môn tương tàn?!".

Bộ dáng kích động, Cơ Thành Tử đặt cả hai tay lên người sư đệ mình, mắt ầng ậng nước:

"Vân Tử, những gì ta làm, hết thảy đều là vì muốn tốt cho Thanh Trúc sư muội, đều là vì Thiên Kiếm Môn, vì chính giáo thiên hạ...".

"Sư huynh, nhưng... Lăng Ngọc Yến là người vô tội." Ngọc Vân Tử cắn răng nói ra. 

Vừa lúc, Cơ Thành Tử cũng thu hồi cánh tay."Lăng Ngọc Yến là người vô tội, sư huynh ta đương nhiên biết rõ. Nhưng Phổ Hạnh đại sư của Lam Yên Tự, Tô Lam của Cửu Hoa Cung, bọn họ cũng là người vô tội. Và thêm hàng tá những nạn nhân khác nữa, tất cả đều là người vô tội...".

"Vân Tử, Lăng Tiểu Ngư là từ Thiên Kiếm Môn ta xuất ra. Thân là lãnh tụ chính giáo, chúng ta phải giúp họ đòi công đạo. Cho dù có thật sự thương tổn hay thậm chí dùng cả tính mạng Lăng Ngọc Yến, chúng ta đều phải bắt giữ, diệt trừ cho được Lăng Tiểu Ngư!". 

"Nếu như chỉ cần hi sinh một phàm nhân vô tội mà có thể tiêu trừ được đại hoạ, đem lại sự an bình cho chính giáo, cho thương sinh thiên hạ thì dù có phải biến thành tội nhân, ô danh thiên cổ, Cơ Thành Tử ta cũng sẽ làm!".

"Vân Tử, đệ yên tâm. Mọi thứ cứ để cho sư huynh ta gánh vác. Tiếng xấu cứ để cho sư huynh ta mang. Ta sẽ chịu toàn bộ mọi trách nhiệm. Ta sẽ nói với thiên hạ rằng đây hết thảy đều là chủ ý của ta, không liên quan gì đến các đệ, đến Thiên Kiếm Môn...".

"Chưởng môn sư huynh...".

Tới nước này thì Ngọc Vân Tử còn có thể nói gì được nữa. 

Oán? Trách? Với một người chấp nhận gánh mọi tiếng xấu để bảo vệ Thiên Kiếm Môn, bảo vệ chính giáo thiên hạ ư?

Tâm tình phức tạp, Ngọc Vân Tử lui gót trở về...

...

...

Ngọc Vân Tử, Dịch Bất Dịch, Lý Ngọc Thường, dẫu ban đầu có hoài nghi, bất mãn thế nào thì sau khi cùng Cơ Thành Tử nói chuyện, nghe những lời chính nghĩa cao thượng của hắn cũng đều bị thuyết phục. 

Cũng đúng thôi, trước màn diễn xuất quá đỗi tài tình của Cơ Thành Tử, ai lại còn nghi ngờ cho được. Từ xưa đến giờ, Cơ Thành Tử vẫn được mọi người kính trọng bởi đức tính người quân tử kia mà. 

Ghét bỏ quân tử cũng chỉ có tiểu nhân. Mà mấy người Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, Lý Ngọc Thường, bọn họ lại đâu phải tiểu nhân. 

Khó trách lắm. Không giống Lăng Thanh Trúc tính tình quái gở, mấy người bọn họ trước nay vẫn sống rất quy củ. Nói trắng ra là... rất bảo thủ. Đối với bọn họ, an nguy của Thiên Kiếm Môn, của chính giáo mới là quan trọng nhất. Tình cảm? Có trỗi lên thì cuối cùng cũng sẽ bị đè xuống thôi...

Chương 444: Tin Truyền Tám Hướng

Dưới sự nhất trí của Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, tin tức nhanh chóng được truyền đi.

Lăng Tiểu Ngư là quỷ diện nhân, Lăng Ngọc Yến bị giam tại Hình Đài, hôm nay thiên hạ ai cũng đều biết. Không riêng giới tu tiên luyện đạo mà đến cả thế tục phàm nhân hết thảy đều tường minh.

Không làm sao được khi mà mỗi ngày đều có đến hàng ngàn môn nhân chính giáo đi lan truyền tin tức?

Từ thôn làng cho tới thành trấn, rồi thậm chí cả những nơi thâm sơn cùng cốc, hầu như bất cứ chỗ nào cũng đều có dấu chân người chính đạo, hoặc nếu không thì cũng có dấu tích truyền âm phù lưu lại.

Phải công nhận, chuyến này Cơ Thành Tử thật là biết lo xa.

...

Giống như Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, thời điểm nhận được tin tức Lăng Tiểu Ngư là quỷ diện nhân - kẻ đã gieo rắc tội ác, khuấy đảo tu tiên giới bấy lâu, các đại lực khác là Âm Phong Cốc, Bái Nguyệt Giáo, Thanh Khâu biệt quốc, Huyết Sát Giáo, hết thảy đều rất ngạc nhiên, thậm chí ngỡ ngàng.

Nhờ chuyện Hình Đài năm đó, cao tầng của bốn đại thế lực này đối với Lăng Tiểu Ngư ít nhiều cũng có nhận thức. Tất nhiên, việc hắn từng bị phế bỏ tu vi, hủy hoại đan điền, bọn họ không thể nào không biết.

Nhưng, chính vì biết rõ nên nghi hoặc mới lại càng nhiều. Trừ bỏ Thanh Khâu với hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ sớm đã tường minh ra thì ai nấy đều cảm thấy tin tức này rất rỗi khó tin.

Chỉ là, do tứ đại tông môn cùng truyền ra, há có thể không tin?

...

Tây Bắc nước Việt, sâu trong dãy núi Bạch Lộ...

Khoảng độ xế chiều, từ bên trong tổng đàn Huyết Sát Giáo, một thân ảnh chậm rãi đi ra.

Là nữ nhân. Nàng mặc một bộ y phục màu đỏ, hai tay để trần, tóc buộc gọn gàng, trên trán có đeo một vòng vải, cũng màu đỏ nốt, kiểu cách thoạt nhìn rất có nét của nam nhân.

Hình dáng, khí chất là vậy, còn bằng như thân phận... "Dưới một người trên cả vạn người", đấy là những từ thích hợp để dùng.

...

"Tham kiến thánh nữ".

"Tham kiến thánh nữ".

Tại lối ra vào tổng đàn Huyết Sát Giáo, đám giáo chúng đảm trách việc canh phòng vừa trông thấy hồng y thiếu nữ đi tới thì trăm tên như một, toàn bộ đều cung kính cúi đầu.

Áo Lệ - kẻ đứng đầu tronh đội ngũ - tiến lên, hỏi: "Thánh nữ, người đang tính ra ngoài sao?".

Chân mày nhíu lại, Âm Tiểu Linh truy ngược: "Bổn thánh nữ muốn đi đâu, làm gì, cần phải báo với ngươi sao, Áo Lệ?".

Áo Lệ tức thì biến sắc: "Thuộc hạ lỡ lời, cúi mong thánh nữ tha tội".
"Mở cấm chế".

"Vâng".

Mới mở lời đã liền bị dội cho một gáo nước lạnh, Áo Lệ gan đâu còn dám chần chừ, vội vàng y lệnh thi hành. Lấy từ trong tay áo ra một tấm ngọc bài, nàng đưa về phía cấm chế.

Tức khắc, lớp ngụy trang liền biến mất, để lộ ra lối đi.

Âm Tiểu Linh chẳng nấn ná thêm nữa, nhanh chóng nhấc chân bước qua.

Đợi cho nàng đã đi, cấm chế đã đóng, Áo Lệ lúc này mới dám thở mạnh.

Bên cạnh nàng, một cô gái lên tiếng: "Áo Lệ tỷ, thánh nữ có khúc mắc gì với tỷ à?".

Áo Lệ lắc đầu: "Không có. Hôm qua ta và thánh nữ còn cùng nhau tản bộ".

"Vậy tại sao vừa rồi...?".

"Ta cũng không biết".

...

"Áo Lệ tỷ, có phải là vì tin tức mà bọn danh môn chính phái kia truyền ra không?".

"Chuyện này... cũng có thể lắm".Áo Lệ hoàn toàn có lý do để tin vào điều ấy, rằng thái độ khác thường của Âm Tiểu Linh hôm nay là bởi do tin tức kia. Mối quan hệ giữa Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư, trong giáo hầu như tất cả đều biết...

...

...

Một khắc sau.

Thân ảnh Âm Tiểu Linh hiện đã vừa mới dừng lại. Không phải chủ ý mà do tác động từ bên ngoài.

Trước mặt nàng, một bóng dáng yêu kiều đang đứng đợi.

Nhìn nữ nhân mỹ lệ kia, Âm Tiểu Linh cấp tốc đem linh lực điều động, bộ dáng tùy thời ra tay.

Trán hằn lên mấy đạo hắc tuyến, trong bộ hắc y thêu thêu vẽ vẽ hình mấy con heo con nho nhỏ, Đồ Tam Nương cất tiếng: "Làm gì vậy? Muốn đánh mẫu thân à?".

"Mẫu thân, lần này người đừng mong có thể bắt giam con lại".

"Mạnh miệng quá nhỉ?".

Đồ Tam Nương xem thường: "Tu vi của con mới bất quá chân nhân cảnh trung kỳ, thần thông cao cấp luyện được cũng bất quá vài ba loại, con cho rằng có thể đánh lại ta?".

"Hừ. Ngay đến những món pháp bảo của con, y phục của con, hết thảy cũng đều là do ta đưa cho đấy".

Âm Tiểu Linh rất không đồng ý. Nàng đính chính: "Y phục là của con tự mua, có liên quan gì đến mẫu thân?".

"Thật à?".

Đồ Tam Nương ngờ vực, bèn tiến lại để nhìn cho kỹ.

Quan sát hồi lâu, nàng rốt cuộc cũng phải công nhận: "Bộ đồ này đúng không phải ta đưa cho con thật".

"Tiểu Linh, con kiếm ở đâu đấy?".

Đã quá quen với tính tình dở dở ương ương của mẫu thân mình nên Âm Tiểu Linh hoàn toàn miễn nhiễm. Nàng thúc động linh lực lướt đi. Nháy mắt, thân ảnh đã hoàn toàn khuất dạng.

"Đứa nhỏ này...".

Đồ Tam Nương có phần bất đắc dĩ. Sau một bước chân, cả người nàng cũng lập tức tiêu thất.

Chương 445: Đuổi bắt

"Tiểu Linh, ta đang nói chuyện với con, sao con có thể bỏ đi như vậy?".

Đồ Tam Nương tỏ rõ sự bất mãn của mình: "Tiểu Linh, vì một tên nam nhân mà con nỡ đối xử với mẫu thân mình như thế, con coi mà được à?". 

"Mẫu thân, người tránh ra".

"Nếu ta không tránh đâu này?".

Lời đã vô dụng, Âm Tiểu Linh dứt khoát ra tay. Từ trong không gian giới chỉ, nàng đem một kiện pháp bảo gọi ra. Pháp bảo này có dạng ấn tín, bề mặt được điêu khắc hoa văn hình quỷ dữ, thoạt trông khá là rùng rợn. 

Chẳng nghi ngờ gì nữa, thứ vừa được lấy ra chính là Bách Quỷ Binh Phù - một trong hai kiện bảo vật lợi hại nhất của Âm Tiểu Linh.

"Khặc khặc...".

"Khặc khặc...".

Dưới sự thúc động của chủ nhân là Âm Tiểu Linh, từ bên trong Bách Quỷ Phù Binh, sáu bóng đen nhanh chóng lao ra. Cùng những tiếng cười ghê rợn, chúng đồng loạt lao đến tấn công Đồ Tam Nương. 

"Nữ sanh ngoại tộc! Đúng là nữ sanh ngoại tộc!".

Ẩn ẩn tức giận, Đồ Tam Nương vừa tránh né vừa lớn tiếng chỉ trích. 

"Tiểu nha đầu! Con đây là đang phạm tội thích sát giáo chủ, sẽ bị xử tội lăng trì đấy có biết không?!".

Âm Tiểu Linh nghe rõ, nhưng chẳng buồn đáp. Thay vì dừng, nàng lại tiếp tục triển khai đại thủ đoạn. 

Một lần nữa, nàng đem pháp bảo gọi ra. Lần này, thứ xuất hiện cũng có dạng ấn tín giống Bách Quỷ Binh Phù, kích cỡ cũng tương tự nhau, chỉ khác ở hình dáng, hoa văn điêu khắc. Nếu như trên bề mặt Bách Quỷ Binh Phù là hình ảnh ác quỷ thì ở kiện bảo vật này, được khắc hoạ lại là một giống linh chủng thuở hồng hoang - thượng cổ: Rồng.

"Huyết Ngục Hoả Long Ấn".

Liếc qua kiện đồ vật trong tay nữ nhi, Đồ Tam Nương càng thêm kích động. Cảm xúc khá là tiêu cực, nàng tức khí mắng to: "Tiểu nha đầu ăn cháo đá bát! Đồ thứ bất hiếu nhi!".

...

"Tức chết ta! Thật là tức chết ta!".

..."Hống!".

"Khặc khặc...".

Đồ Tam Nương mắng mặc Đồ Tam Nương mắng, Đồ Tam Nương chửi mặc Đồ Tam Nương chửi, tất thảy Âm Tiểu Linh đều bỏ ở ngoài tai. Bằng tất cả khả năng mình có, nàng cố gắng đem mẫu thân vây khốn, để rồi sau đó thì thi triển huyết độn, hoá thành một đám máu tươi bắn ra khắp bốn phương tám hướng hòng đào tẩu. 

Ý định là có, tuy nhiên, thành công hay thất bại, chúng lại chẳng phải do nàng. 

"Chạy? Tiểu nha đầu con có thể chạy thoát sao?".

Đồ Tam Nương hừ khẽ. Dựa vào tu vi cao thâm của mình, rất nhanh, nàng đã đem cả Bách Quỷ Binh Phù và Huyết Ngục Hoả Long Ấn cho thu lấy. Tiếp đấy, hai mắt nàng sáng lên, đồng tử tức khắc biến thành màu xanh. Lông mi cũng là như vậy, xanh biếc một màu. 

Thiên Phượng Thần Mục một lần nữa lại tái hiện nhân gian. 

Trên đời này, kẻ sở hữu linh nhãn không nhiều. Hi hữu là khác. Thiên Phượng Thần Mục như của Đồ Tam Nương đây thì lại càng khan hiếm. Hiện nay, thiết nghĩ cả thiên hạ cũng chỉ có duy nhất một mình nàng nắm giữ. 

Với năng lực của đôi thánh nhãn này, thật chẳng khó để Đồ Tam Nương có thể phát hiện ra tung tích nữ nhi. 

Thực tế đã vừa chứng minh điều đó. Bất quá vài ba nhịp thở thì thân ảnh Đồ Tam Nương đã ở sát sau lưng nữ nhi của mình rồi. 
"Tiểu nha đầu! Đứng lại cho ta!".

Đằng trước, bao bọc trong huyết quang, Âm Tiểu Linh cắn môi, hướng kẻ truy đuổi phía sau đánh ra một chưởng. 

Trông thấy huyết thủ bay đến trước mặt, Đồ Tam Nương lập tức vung tay hoá giải. Trong lòng thầm mắng: "Xú nha đầu... Đúng là càng ngày càng không ra gì...".

"Hừ... Nha đầu ngươi không chịu dừng lại chứ gì? Được thôi. Để ta xem ngươi còn chạy được nữa không".

Chủ ý đã có, Đồ Tam Nương chẳng dây dưa thêm nữa, nhanh chóng đem một trong ba chiếc giới chỉ đang đeo trên tay tháo ra, ném về phía trước. 

Giới chỉ đón gió mà lên, nháy mắt đã biến thành một cái vòng lớn đem Âm Tiểu Linh nhốt tại bên trong. 

Nếu như có Lăng Thanh Trúc ở đây, khẳng định nàng sẽ không lạ gì với một màn vừa mới xảy ra. Rất quen thuộc là khác. 

Mười mấy năm về trước, chính Lăng Thanh Trúc nàng cũng đã từng dùng chiếc giới chỉ này để vây khốn Đồ Tam Nương.

Đáng tiếc. Thuở ấy, Tứ Hung Giới này của Lăng Thanh Trúc nàng giữ chân Đồ Tam Nương còn chưa được bao lâu thì đã thất thủ. Từ đó trở đi, kiện bảo vật này cũng trở thành vật dụng tùy thân của Đồ Tam Nương. 

Chuyện xưa là vậy, Đồ Tam Nương đã rất dễ dàng phá giải trói buộc. Có điều, hôm nay không phải ngày xưa, Âm Tiểu Linh cũng không phải Đồ Tam Nương. Với tu vị chân nhân trung kỳ của mình, Âm Tiểu Linh nàng thật là vô phương thoát ra khỏi giam cầm. 

...

"Hừ...".

Đứng bên ngoài kết giới, Đồ Tam Nương nhìn thiếu nữ đang bị vây khốn bên trong, bực bội nói ra: "Tiểu nha đầu, con không phải rất thích chạy sao? Chạy đi! Chạy nữa đi!".

"Tứ Hung Giới này là hàng trân bảo, rất chất lượng đấy! Không có sự cho phép của ta, tiểu nha đầu con đừng mơ có thể thoát ra được!".

"Ong!".

Lời Đồ Tam Nương vừa dứt thì một thanh âm khác đã liền vang lên. Khá là chói tai. 

Ở bên trong kết giới, Âm Tiểu Linh đã bắt đầu loạn động.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau