TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 436 - Chương 440

Chương 436: Ta quyết không tin

"Có phải hoang đường hay không, Lăng phong chủ khẳng định e còn quá sớm".

Bên cạnh Ân Diệt, Ân Hồng nhìn Lăng Thanh Trúc, nói tiếp: "Như Trương cung chủ nói, dùng tri thức của thời đại này đúng khó lý giải, tuy nhiên, cơ duyên xa xưa thì đâu hẳn".

"Giả sử sau lần đột ngột biến mất năm đó, Lăng Tiểu Ngư thật đã gặp được đại cơ duyên, nhận được truyền thừa hoặc là một loại chí bảo uy năng vô thượng nào đấy, chẳng hạn pháp bảo không gian, có thể để cho người tiến vào tu luyện, bên trong năm mười năm nhưng bên ngoài thời gian chỉ mới một ngày... Như vậy, thành tựu của Lăng Tiểu Ngư cũng không có gì khó lý giải cả".

"Pháp bảo không gian, năm mười năm bên trong chỉ bằng một ngày bên ngoài? Trí tưởng tượng của Ân Hồng ngươi cũng không khỏi quá phong phú rồi." Lăng Thanh Trúc khó chịu ra mặt.

Nàng hừ khẽ, rồi vấn: "Vậy ta hỏi ngươi. Năm đó, thời điểm Lăng Tiểu Ngư biến mất, hắn bất quá chỉ là một phế nhân, cứ cho lấy được chí bảo như ngươi nói, cứ cho đan điền đã được chữa trị, thế thì sao? Hắn làm sao có được pháp môn của Phật - Đạo - Ma tam hệ để mà tu luyện? Nên nhớ, những gì quỷ diện nhân đã dùng, hết thảy đều là đạo thuật cao cấp bí truyền".

Trước mấy lời chất vấn nọ, Ân Hồng mới đầu đúng có hơi khó nghĩ. Nhưng sự suy tư, nó cũng chẳng kéo dài quá lâu. 

Chân mày dãn ra, Ân Hồng hồi đáp: "Lăng phong chủ nói đúng, nếu chỉ một mình Lăng Tiểu Ngư thì quả rất khó có khả năng lấy được những pháp môn bất truyền mà tu luyện. Thế nhưng... Lăng phong chủ, ngươi hình như đã quên mất một điều: Lăng Tiểu Ngư, hắn vốn chẳng một mình".

Nghe tới đây, tâm tư Lăng Thanh Trúc liền máy động. Những người khác, bọn họ cũng là như vậy, đều đang suy nghĩ. 

Cuối cùng, thay mặt cho tất cả, Cơ Thành Tử hướng Ân Hồng, nói ra suy đoán: "Ân Hồng đạo hữu, ý của đạo hữu có phải đang đề cập tới người thần bí năm đó đã đem Lăng Tiểu Ngư rời khỏi Thiên Kiếm Môn ta?".

"Không sai." Ân Hồng gật đầu xác nhận. 

Nàng nhìn lên Cơ Thành Tử, nói tiếp: "Cơ chưởng môn, xin hỏi năm đó, có phải Lăng Tiểu Ngư đã biến mất mà chẳng lưu lại chút dấu vết gì, thậm chí các trận pháp, cấm chế xung quanh cũng chưa hề có dấu hiệu bị tác động?".

Cơ Thành Tử gật đầu: "Đúng là như vậy". 

Ân Hồng chốt hạ: "Có thể vô thanh vô tức đi vào ngục thất của Kim Kiếm Phong rồi mang Lăng Tiểu Ngư đi mà chẳng để lại chút dấu vết gì, rõ ràng, đây không phải thủ đoạn của người bình thường. Tu vi kẻ kia chắc chắn cực cao...".

"Mọi người thử nghĩ, nếu vị cao nhân này đã có thể dễ dàng mang đi một người đang bị giam giữ giữa bao nhiêu là trận pháp, cấm chế, vậy thì một hai cuốn cổ thư, ngọc giản, há lại khó sao chép, thậm chí đoạt lấy?".Cơ Thành Tử, Phổ Minh thần tăng, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, tất cả lâm vào trầm mặc. 

Thân là kẻ đứng đầu môn phái, bọn họ lý đâu lại chẳng nhìn ra tầm quan trọng của vấn đề?

Một quỷ diện nhân thôi đã đủ khó đối phó, nay lại thêm một thần bí nhân... 

...

"A di đà phật".

Ở hàng ghế bên phải, trên chiếc ghế thứ năm tính từ trên xuống, Phổ Minh thần tăng là người đầu tiên cho ý kiến: "Những gì Ân Hồng đạo hữu nói không phải không có lý. Nếu năm đó vị cao nhân kia đã có thể vô thanh vô tức tại Thiên Kiếm Môn mang đi một người thì cũng có thể ở Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung, thậm chí là Tam Tiên Đảo lấy đi một vật. Chuyện Lăng Tiểu Ngư biết được pháp môn của Phật - Đạo - Ma ba nhà, hoàn toàn có cơ sở để giải thích".

"Phổ Minh đại sư nói không sai." - Ghế thứ tư, cũng hàng bên phải, Tần Ngọc tán đồng - "Chuyện Lăng Tiểu Ngư là quỷ diện nhân, chúng ta hoàn toàn tin được".

Tiếp sau, Trương Dĩnh, Ân Diệt cũng nói lời đồng thuận. Hết thảy đều nghiêng về một phía, trừ một người...Lăng Thanh Trúc, nàng vẫn chưa tin, hay đúng hơn là... nàng chưa muốn tin. 

Hôm nay, Lăng Tiểu Ngư đúng đã không còn là đệ tử Thiên Kiếm Môn nữa, tuy nhiên, đó là Thiên Kiếm Môn. Riêng với nàng, Lăng Tiểu Ngư vẫn là người của Trúc Kiếm Phong. Từ trong thâm tâm, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn xem hắn là đệ tử. Nàng tin hắn, tin bản tính thiện lương của hắn.

Cướp của, giết người, thái bổ nữ nhân,..., đấy đâu phải những chuyện mà đệ tử nàng có khả năng làm ra đến?

...

Lăng Thanh Trúc là vậy, vẫn còn nặng lòng tin tưởng. Cũng giống như hơn mười năm về trước. Bất kể ai nói gì, nàng vẫn tin Lăng Tiểu Ngư không phải một tên phản đồ, rằng hắn có nỗi khổ. Dù hắn không nói...

Còn nhớ, thời điểm hồi tỉnh, khi nghe tin đồ nhi biến mất, Lăng Thanh Trúc nàng đã lo lắng biết bao nhiêu. Đôi lúc, nàng thậm chí còn ngờ vực cả Cơ Thành Tử, còn âm thầm dò xét Đồ Tự để xác nhận mọi chuyện. 

Ai biết được rằng hơn mười năm Lăng Tiểu Ngư bặt vô âm tín cũng là hơn mười năm Lăng Thanh Trúc nàng lặng lẽ ngóng trông? Ngờ vực, tiếc nuối, và cả tự trách...

Ở Trúc Kiếm Phong nàng hy vọng đồ nhi sẽ có ngày trở lại, để nàng có thể hỏi hắn là... "Tại sao?".

Hơn mười năm rồi Lăng Thanh Trúc nàng chờ đợi, ngóng trông tin tức, nhận được lại là như vầy ư? 

Lăng Tiểu Ngư - đồ nhi của nàng - đã biến thành quỷ diện nhân - một ma nhân gieo đầy tội ác?

Không. Lăng Thanh Trúc nàng không chấp nhận. Nàng không tin được.

Cố duy trì vẻ trấn định trên khuôn mặt, Lăng Thanh Trúc vẫn bảo trì quan điểm của mình: "Có khả năng thì cũng chỉ là có khả năng. Quỷ diện nhân không nhất định là Lăng Tiểu Ngư. Trừ phi có bằng chứng xác đáng, bằng không ta quyết không tin".

Chương 437: Quy kết

"Sớm được biết Lăng phong chủ là một vị sư phụ trọng tình trọng nghĩa, xem ra đúng thật chẳng sai. Chỉ có điều...".

Ân Hồng cố tình ngắt quãng: "Lăng phong chủ, không phải Lăng Tiểu Ngư đã bị trục xuất khỏi sư môn, đã không còn là môn nhân Thiên Kiếm? Đối với một kẻ phản đồ, Lăng phong chủ cớ gì lại quan tâm, tin tưởng tới như vậy?".

Lăng Thanh Trúc chả cần nghĩ, đáp ngay:

"Lăng Tiểu Ngư sáu tuổi bước vào tiên môn, từ nhỏ đến lớn đều là do một tay ta dạy dỗ, bản tính hắn thế nào ta há lại không hiểu hơn ngoại nhân như Ân Hồng ngươi?".

"Vậy sao?".

Ân Hồng nhếch môi: "Lăng phong chủ nếu thật hiểu rõ đồ nhi mình như vậy, tại sao năm đó lại không ngăn hắn ra tay sát hại đồng môn, rồi còn kết giao với Âm Tiểu Linh - thánh nữ Huyết Sát Giáo?".

Câu nói của Ân Hồng, ý tứ rành rành là chế giễu. Rất chi đụng chạm. Không phải chỉ Lăng Thanh Trúc mà còn cả Thiên Kiếm Môn nữa. 

Trong môn phái xuất ra một tên phản đồ, sa vào tà đạo, ai lại tự hào?

Gần như đồng thời, Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, cả đám đưa mắt nhìn về phía Ân Hồng. Thần tình có phần bất thiện. 

Thầm kêu khổ, Ân Diệt rốt cuộc phải thay muội muội mình xin lỗi: "Cơ chưởng môn, các vị phong chủ, gia muội ăn nói hồ đồ, mong các vị đừng chấp".

Nét mặt hoà hoãn đôi chút, Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong - hồi đáp, tuy nhiên đối tượng lại không phải Ân Diệt mà là Ân Hồng: 

"Ân Hồng đạo hữu, Thiên Kiếm Môn có đạo của Thiên Kiếm Môn. Một khi đi ngược lại giáo điều, cho dù có là phong chủ thì cũng sẽ bị xử tội như thường". 

...

Tự biết bản thân đã làm phật ý đám người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường nên Ân Hồng thôi không nói thêm gì nữa. Lúc này, những ánh mắt lại chuyển sang Lăng Thanh Trúc.
Trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc thì Lăng Thanh Trúc cũng mở miệng: "Kết giao ma nữ, sát hại đồng môn, cứ cho là. Nhưng tại sao?".

Nàng đảo qua một vòng, cuối cùng dừng trên ghế chủ toạ: "Chưởng môn sư huynh, vẫn là câu cũ: Muội không tin Lăng Tiểu Ngư cố tâm. Hắn nhất định là có nỗi khổ...".

"Sự tình năm đó muội thật thấy rất mơ hồ, chuyện quỷ diện nhân hôm nay cũng vậy. Hơn ai hết, muội biết Lăng Tiểu Ngư yêu quý Lăng Ngọc Yến cỡ nào. Nếu quả tái xuất, việc đầu tiên hắn làm khẳng định phải là tới gặp Lăng Ngọc Yến chứ không phải đi cướp của giết người, rồi còn để lộ thân phận".

...

"Thanh Trúc..." - Cơ Thành Tử hơi bất đắc dĩ - "Thời điểm gieo rắc tội ác, hình dạng là quỷ diện nhân. Còn việc để lộ thân phận... Lúc nãy Đông Vũ và Đồ Tự cũng đã kể rõ đầu đuôi".

Đứng ở kế bên, Tô Đông Vũ nghe tới đây, làm như vừa chợt nhớ ra chuyện gì, bèn thưa: "Sư phụ, lúc chạm mặt Lăng Tiểu Ngư, có một chi tiết mà lúc nãy đệ tử quên kể".

"Là chi tiết gì?".

Dưới sự chú mục của Cơ Thành Tử cùng mấy người Phổ Minh, Ân Diệt, Tô Đông Vũ thuật lại: "Sư phụ, các vị sư thúc, chư vị tiền bối, tại thời điểm chạm mặt, Lăng Tiểu Ngư hắn đã từng đề cập đến Lăng Ngọc Yến. Nguyên văn câu nói của hắn là như vầy: "Năm đó, Thiên Kiếm Môn các ngươi đối xử với ta thế nào, ta đều nhớ rõ. Lần này Lăng Tiểu Ngư ta trở lại đây, thứ nhất là để đón Yến cô cô, còn thứ hai thì chính là... hủy hoại Thiên Kiếm Môn các ngươi!". Lăng Tiểu Ngư, hắn đã nói rõ ràng như vậy".
...

"Các vị đạo hữu." 

Đợi cho Tô Đông Vũ thuật xong, ở hàng ghế bên dưới, Trương Dĩnh mới lên tiếng: "Nhân Đông Vũ hiền điệt đây đã nhắc, Trương Dĩnh ta cũng có điều muốn kể".

"Chuyện là... Khi Cửu Hoa Cung ta truy bắt quỷ diện nhân, trong lúc đôi bên giao chiến, hắn đã từng nói một câu. Thời điểm này ta nghĩ là nên nói ra".

"Trương cung chủ." - Cơ Thành Tử hỏi - "Chẳng hay quỷ diện nhân đã nói câu gì?".

Trương Dĩnh đáp: "Quỷ diện nhân hắn nói... Trên thế gian này chỉ có cô cô của hắn mới có quyền phán xét hắn, cũng chỉ có cô cô của hắn mới đáng cho hắn bận lòng lo nghĩ".

...

"Quỷ diện nhân có một vị cô cô, Lăng Tiểu Ngư cũng có một vị cô cô, cả hai lại đều rất tôn kính cô cô của mình...".

Chả biết hữu ý hay vô tình Ân Diệt lại liếc qua Lăng Thanh Trúc: "Các vị đạo hữu, ta không nghĩ tất cả chỉ là trùng hợp".

"Lão nạp cũng không cho rằng trùng hợp".

Phổ Minh thần tăng nâng cánh tay lên, tại hư không dùng đạo thuật viết ra một chữ "Lăn", rồi nói tiếp: "Các vị đạo hữu, cái ngày sư đệ Phổ Hạnh của lão nạp bị sát hại, trước khi chết, đệ ấy đã cố dùng máu của mình lưu lại một chữ "Lăn" này. Dựa vào vết tích, lão nạp có thể chắc chắn nó chưa phải một chữ hoàn chỉnh".

"Nói cách khác, chữ mà hôm đó Phổ Hạnh đại sư cố viết vốn không phải "Lăn" mà là "Lăng", cũng chính là họ của Lăng Tiểu Ngư?" Trương Dĩnh tiếp ý. 

Phổ Minh thần tăng gật đầu: "Không sai".

Chương 438: Chốt hạ

Một chi tiết có thể chỉ ngẫu nhiên, hai chi tiết có thể chỉ trùng hợp, nhưng còn ba bốn chi tiết... Khó để xem là trùng hợp được nữa.

Chỉ có hai khả năng. Thứ nhất, Lăng Tiểu Ngư thực sự là quỷ diện nhân. Thứ hai, quỷ diện nhân đã giả dạng Lăng Tiểu Ngư, hành động như mình là Lăng Tiểu Ngư...

Nhưng, xét ở khả năng thứ hai, chẳng phải nó rất vô lý ư? 

Tại sao lại không phải ai khác mà là Lăng Tiểu Ngư - một tên phản đồ đã thất tung suốt hơn mười năm qua?

Giả dạng một tên phản đồ để làm chi? Vu oan giá hoạ cho hắn ư?

Ân Diệt - Ân Hồng của Tam Tiên Đảo, Trương Dĩnh - Tần Ngọc của Cửu Hoa Cung, Phổ Minh thần tăng của Lam Yên Tự, hết thảy đều cảm thấy điều ấy quá đỗi vô lý. Mà đâu chỉ họ, ngay đến chính Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử - các vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn - còn tự thấy vô lý nữa là. Hiện giờ, vẫn chưa tin Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân cũng chỉ có duy nhất một người: Lăng Thanh Trúc.

Nàng nghe đấy, hiểu những tình tiết xâu chuỗi kia là rất thuyết phục đấy, thế nhưng... Trực giác mách bảo nàng rằng có uẩn khúc, ở trong chuyện này vẫn còn những mơ hồ chưa rõ...

Hít nhẹ một hơi, quét mắt một vòng, Lăng Thanh Trúc chuyển mình đứng lên. Từ trong miệng nàng, câu chữ chậm rãi thốt ra: 

"Nếu như tất cả đều nhận định Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân, Lăng Thanh Trúc ta cũng không còn gì để nói...".

Bấy nhiêu rồi thôi, Lăng Thanh Trúc nhanh chóng xoay người, hướng cửa lớn rời đi.

Thấy vậy, Cơ Thành Tử mới nhíu mày, đề cao giọng hỏi: "Thanh Trúc, muội tính làm gì?".

Lăng Thanh Trúc tạm ngưng bước chân, trong tư thế quay lưng, đáp: "Muội sẽ chứng minh Lăng Tiểu Ngư vô tội".

...

"Haizz...".

Thu hồi ánh mắt, trên ghế chủ tọa, Cơ Thành Tử thở ra một hơi phiền muộn. 

"Các vị đạo hữu, sư muội ta có chút thất lễ, mong hãy bỏ quá".

"Cơ chưởng môn đã quá lời".

Ân Diệt ra vẻ mình không hề để bụng, kế đấy mới bày tỏ: "Chỉ có điều là... So với ấn tượng trong quá khứ của ta, Lăng phong chủ hôm nay dường như hơi khác. Theo như ta biết thì với tích cách của nàng, sẽ chẳng thể nào... giống như vầy được".

Nhận xét của Ân Diệt là hoàn toàn có cơ sở. Bởi lẽ, trong số những ngoại nhân ở đây, Ân Diệt hắn là người hiểu Lăng Thanh Trúc nhất. Dẫu sao thì thuở trước hắn cũng từng bỏ ra không ít công sức để theo đuổi nàng a. 

Ngẫm lại, Lăng Thanh Trúc nàng quả thật là một con người bí ẩn. Ngoài mặt phóng khoáng tùy tiện, tuy nhiên nội tâm thì sâu sắc vô cùng. Bàn về cơ trí, Ân Diệt hắn tự thấy còn kém thua. Chí ít thuở đó là vậy, bằng bây giờ...

Mười năm trước Lăng Thanh Trúc nàng vì một tên đệ tử mà đứng ra khẩn cầu Xá Hình, cam chịu bị tiên kiếm trảm hồn; mười năm sau nàng lại cũng vì hắn một mực khăng khăng phủ định, ý tứ rành rành bảo vệ... Mối quan hệ sư đồ này có phải quá sâu đậm rồi không?

Ân Diệt hắn cũng có một đứa đệ tử, trước nay đối với nó cũng nhất mực tin yêu, nhưng nếu đem so với Lăng Thanh Trúc, hắn tự nhận không bằng. Cách nhau xa lắm.
...

Ân Diệt là ngoại nhân còn thấy sự quan tâm Lăng Thanh Trúc dành cho Lăng Tiểu Ngư là trên mức bình thường thì huống chi những người thân thuộc tại Thiên Kiếm. 

Thực ra thì từ lâu, đệ tử trong môn đã có lời đồn; còn các vị phong chủ, bọn họ lại càng thêm quan ngại. Năm đó, chính bọn họ cũng từng có ý định đem Lăng Tiểu Ngư cách ly khỏi Lăng Thanh Trúc kia mà...

"Hơn mười năm thời gian xem ra cũng chả để làm gì".

Lý Ngọc Thường âm thầm thở dài. Nhìn thấy bộ dạng của Lăng Thanh Trúc hôm nay, trong lòng nàng thật rất thất vọng. 

Không muốn kéo thêm ở vấn đề này nữa, nàng hắng nhẹ, rồi hướng mọi người nói: "Các vị đạo hữu, cứ tạm cho Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân, vậy, theo các vị thì chúng ta nên làm gì?".

"Đương nhiên là truy bắt." Nhị cung chủ Cửu Hoa Cung Tần Ngọc phát biểu. 

Tiếp đấy là Phổ Minh thần tăng của Lam Yên Tự: "Người bị hắn hại đã đủ nhiều, hoạ này không thể không trừ".

"Nếu có thể bắt thì tất nhiên phải bắt, có thể diệt tất nhiên phải diệt. Chỉ là...".

Ân Diệt nói ra điều mình lo ngại: "Các vị đạo hữu cũng biết đấy, tu vi của hắn rất đỗi cao thâm, lại còn tinh thông đạo thuật Phật - Đạo - Ma ba nhà. Chưa nói đến hành tung bất định, chẳng dễ truy tìm, cho dù có tìm ra, chúng ta giữ chân được hắn hay không còn khó nói. Mọi người nên nhớ, hắn có liên hệ với thần bí nhân kia".

Tầm chục giây trôi qua...

Rốt cuộc cũng có người phá tan im lặng. Là Tần Ngọc.

"Thật ra muốn bắt giữ Lăng Tiểu Ngư không phải không thể, chỉ cần chúng ta nắm thế chủ động, sớm có chuẩn bị thì đừng nói một, dù hai ba Lăng Tiểu Ngư cũng phải buông tay chịu trói thôi".Phổ Minh thần tăng có phần nghi hoặc: "Tần cung chủ, đối phương hành tung đến đi vô định, chúng ta làm sao lường được?".

"Phổ Minh đại sư, nếu như chúng ta có thể biết trước nơi mà hắn sẽ đến, như vậy đại sư nói bắt hắn còn khó?". 

Chưa mấy tường minh, Phổ Minh bảo: "Tần cung chủ, xin hãy nói rõ".

Chẳng để cho Phổ Minh, cũng như mọi người phải chờ lâu, Tần Ngọc trình bày chủ ý:

"Các vị đạo hữu, Lăng Tiểu Ngư không phải đối với cô cô mình rất mực tôn kính? Chúng ta có thể dựa vào điểm này để đem hắn dẫn dụ ra".

"Ý của Tần đạo hữu là muốn dùng Lăng Ngọc Yến làm con tin, ép Lăng Tiểu Ngư lộ diện?".

Hồi đáp Lý Ngọc Thường là một cái gật đầu: "Ý ta chính là như vậy".

...

Trông thần tình nhăn nhó của một số người, Tần Ngọc nhanh chóng bổ sung: "Các vị đạo hữu, ta biết dùng Lăng Ngọc Yến làm con tin, xét ra có chút không thoả với hành vi người danh môn. Nhưng tội ác của Lăng Tiểu Ngư, nó đã quá lớn. Đó là chưa kể hắn còn đang nắm giữ những đạo pháp bất truyền của chúng ta...".

"Đêm dài lắm mộng, để hắn được tự do càng lâu thì càng tai hại. Thời điểm này, các vị lẽ nào lại vì một chút thanh danh mà để cho hắn nhởn nhơ gieo rắc tội ác?".

"Các vị đạo hữu xin hãy cân nhắc. Nay chân diện đã bại lộ, Lăng Tiểu Ngư tất sẽ cẩn trọng. Nếu chúng ta không sớm hành động thì e rằng sẽ muộn".

...

Trên ghế chủ toạ, Cơ Thành Tử đã đắn đo rất lâu. Hắn ra chiều khó nghĩ, hỏi: "Phổ Minh đại sư, Ân đảo chủ, hai vị cảm thấy thế nào?".

"Chuyện này..." 

Phổ Minh thần tăng có chút lưỡng lự, nhưng rồi cũng đồng ý: "Haizz... Xét ở tầm quan trọng của vấn đề, chúng ta cũng chỉ có thể làm như vậy. Nếu Lăng Tiểu Ngư đúng là quỷ diện nhân thì chẳng có gì để nói, bằng hắn không phải, đấy cũng là cơ hội cho hắn thanh minh".

Đã có người dẫn đầu, hai huynh muội Ân Diệt - Ân Hồng chả phải ngại ngần chi nữa, rất nhanh biểu quyết. Ý kiến thì hiển nhiên tán đồng. 

Còn lại Thiên Kiếm Môn, thay mặt tất cả, Cơ Thành Tử bất đắc dĩ mà rằng: "Nếu như Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự đều tán đồng, Thiên Kiếm Môn ta cũng chỉ có thể nghe theo".

"Chưởng môn sư huynh." Lời Cơ Thành Tử vừa dứt thì ở bên dưới, vốn giữ im lặng suốt từ nãy giờ, Ngọc Vân Tử - phong chủ Tương Kiếm Phong - chợt lên tiếng.

Thay vì ngồi như những người khác, Ngọc Vân Tử đứng hẳn dậy: "Chưởng môn sư huynh, chuyện huynh và các vị đạo hữu đây đã quyết, bọn đệ không dám không nghe. Thế nhưng huynh có nghĩ đến Thanh Trúc sư tỷ?".

"Chưởng môn sư huynh, Lăng Ngọc Yến hiện giờ chính là nghĩa muội của Thanh Trúc sư tỷ".

Chương 439: Bẫy rập

Trời hiện đang là ban đêm, trên trời mây giăng mù mịt, nhìn lên chả thấy một ngôi sao nào cả. 

Trên đỉnh núi Kim Kiếm, trong phòng của Cơ Thành Tử...

Lúc này, họ Cơ đang ngồi bên chiếc bàn đặt ở giữa phòng. Trên bàn có để sẵn một bình trà nóng, một lư hương cháy dở, khói hương thoang thoảng bay lên. Trông dáng vẻ của hắn thì hình như đang đợi chờ ai đó.

Và, đúng là hắn đang chờ thật. Người hắn đợi, nàng đã vừa mới tới. 

Vẫn trong bộ tử y tinh kỳ tôn lên sự quý phái thường ngày, Lăng Thanh Trúc bước qua cửa chính, tiến vào bên trong căn phòng.

"Thanh Trúc, muội tới rồi".

Lăng Thanh Trúc nghe xong nhưng không nói gì.

Khuôn mặt hiện lên chút bất đắc dĩ, Cơ Thành Tử chỉ tay vào một chiếc ghế, bảo: "Thanh Trúc, muội ngồi xuống đi rồi chúng ta nói chuyện".

Lăng Thanh Trúc đưa tay kéo ghế, an vị liền nói: "Chưởng môn sư huynh, có chuyện gì thì huynh cứ nói luôn đi, không cần phải vòng vo".

Cơ Thành Tử khe khẽ thở dài: "Thanh Trúc, muội đang giận ta sao?".

"Sư muội nào dám".

"Thanh Trúc, ta biết muội đối với Lăng Tiểu Ngư vẫn rất quan tâm, nhưng quỷ diện nhân là vấn đề hệ trọng, có ảnh hưởng tới an nguy của cả chính giáo thiên hạ".

"Thiên hạ chính giáo? Chưởng môn sư huynh có phải hơi phóng đại rồi không...".

Cơ Thành Tử lắc đầu: "Thanh Trúc, quỷ diện nhân kia đang nắm giữ những đạo pháp bất truyền, không chỉ của Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung mà còn của cả Thiên Kiếm Môn, thậm chí có thể là Tam Tiên Đảo nữa. Muội thử nghĩ, nếu những pháp môn ấy rơi vào trong tay các thế lực tà đạo, vậy chính giáo chúng ta sẽ thế nào?".

...

Tự tay rót ra hai ly trà, một cho mình và một cho Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử bảo: "Muội dùng trà đi".

Lăng Thanh Trúc liếc qua ly trà, nhưng thay vì cầm lên, nàng lại để nguyên đó.

"Chưởng môn sư huynh, huynh gọi muội đến là vì cho muội lời khuyên, muốn muội tin rằng Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân?".

Trái với suy đoán của Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử nhẹ lắc đầu: "Thanh Trúc, ta gọi muội đến đây, chủ yếu là để bàn về Lăng Ngọc Yến".

"Lăng Ngọc Yến?" - Lăng Thanh Trúc ngờ vực - "Tại sao lại là Lăng Ngọc Yến?".

Cơ Thành Tử chưa vội đáp. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi bảo: "Vấn đề có hơi phức tạp. Muội dùng trà trước đi rồi chúng ta từ từ nói chuyện".

Chừng như không muốn tốn thêm thời gian, Lăng Thanh Trúc nhanh chóng đem ly trà cầm lên, nhưng thay vì nhấp môi như Cơ Thành Tử thì nàng lại một hơi uống cạn. 

Uống xong liền giục: "Chuyện Lăng Ngọc Yến là thế nào, sư huynh nói đi".

"Việc này...".

Cơ Thành Tử tựa hồ hơi khó mở lời. Hắn cúi đầu, trầm ngâm vài giây rồi mới nói: "Thanh Trúc, sau khi muội rời khỏi Nghị Sự Đường, chúng ta đã bàn thêm một chút. Tất cả mọi người đều cho rằng việc truy bắt Lăng... quỷ diện nhân là hết sức khó khăn, bởi lẽ tu vi của hắn quá đỗi cao thâm, thủ đoạn lại càng thêm biến ảo khó lường...".

"Vì vậy?".

"Vì vậy cho nên, theo kiến nghị của Tần Ngọc, chúng ta đã thống nhất sẽ dùng biện pháp đem quỷ diện nhân dẫn dụ ra rồi vây bắt".

Lăng Thanh Trúc càng nghe, nét mặt càng thêm âm trầm, ẩn ẩn tức giận. Nàng nhìn thẳng vào mắt Cơ Thành Tử: "Chưởng môn sư huynh, biện pháp mà huynh nói, là dùng Lăng Ngọc Yến làm con tin?"."Phải".

"Thật hoang đường!".

Khó có thể kiềm thêm được nữa, Lăng Thanh Trúc đứng phắt dậy.

"Lăng Tiểu Ngư là Lăng Tiểu Ngư, Lăng Ngọc Yến là Lăng Ngọc Yến, đừng nói còn chưa chắc Lăng Tiểu Ngư có đúng thật quỷ diện nhân hay không, cho dù có phải đi nữa thì huynh cũng không được phép làm như vậy!".

"Đem một thế tục phàm nhân ra làm con tin, dùng nàng uy hiếp, đây là hành vi mà kẻ danh môn nên có sao?!".

"Thanh Trúc, muội hãy bình tĩnh một chút".

Cơ Thành Tử rất là bất đắc dĩ: "Lấy một thế tục phàm nhân ra làm con tin, muội nghĩ ta không hổ thẹn ư?".

"Không. Cơ Thành Tử ta đây cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nhưng sự xấu hổ này, ta lại không thể không gánh... Thanh Trúc, những chuyện quỷ diện nhân đã làm, tội ác của hắn, muội lẽ nào không thấy?!".

Hít vào một ngụm lương khí, Cơ Thành Tử dịu giọng lại: "Thanh Trúc, quỷ diện nhân là một mối hoạ khôn lường, cần phải ngăn chặn. Nếu có thể dễ dàng bắt giữ hắn, ta và mấy vị đạo hữu của Lam Yên Tự, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung cần gì đề ra hạ sách này... Lại nói, nếu như Lăng Tiểu Ngư và quỷ diện nhân vốn là hai người khác nhau, vậy để hắn đi ra đối chất thì chẳng phải chân tướng sẽ được phơi bày? Thanh Trúc muội cũng đã nói muốn minh oan cho hắn kia mà?".

"Nhưng không phải theo cách này".

Lăng Thanh Trúc vẫn chưa có dấu hiệu gì là chịu lắng nghe. Với thái độ cứng rắn, thanh âm lạnh lùng, nàng nói: "Chưởng môn sư huynh, muội không cần biết huynh và đám người Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự kia có lấy lý do gì để biện minh, muội chỉ biết chúng ta là người danh môn, không thể dùng tới thủ đoạn thấp hèn như vậy".

"Còn nữa. Lăng Ngọc Yến hiện chính là nghĩa muội của muội, muội hy vọng sẽ không ai chạy tới Trúc Kiếm Phong quấy rầy nàng. Nếu nàng có xảy ra chuyện gì... Trường Sinh tiên kiếm chắc chắn sẽ phải kinh động!".

Cảnh báo, cũng là uy hiếp. Cân lượng thì đương nhiên đủ lớn. 

Trường Sinh tiên kiếm là loại đồ vật gì chứ? Chính thị một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm đứng đầu thiên hạ. Tính cả tu tiên giới, xếp trong toàn bộ các pháp bảo, cấp bậc của Ngũ Đại Tiên Kiếm cũng ở trên đỉnh đấy. 

Bao nhiêu năm qua, Thiên Kiếm Môn dựa vào cái gì để chễm chệ trên ngôi vị lãnh tụ chính giáo thiên hạ? 

Vì Thiên Kiếm Môn có đạo pháp lợi hại, có tu sĩ tu vị cao thâm hơn Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự? Không phải. Đạo pháp, con người, hay quy mô môn phái, Thiên Kiếm Môn đều chẳng có gì hơn cả. Sở dĩ bao nhiêu năm qua Thiên Kiếm được tôn làm lãnh tụ chính giáo thiên hạ, nguyên do đa phần đều là vì bọn họ nắm giữ Ngũ Đại Tiên Kiếm. Tuy rằng hiếm khi được dùng tới, nhưng mỗi lần xuất hiện, hết thảy đều bày ra được uy năng rất đỗi kinh người.

Hôm nay, Lăng Thanh Trúc mang Trường Sinh tiên kiếm ra uy hiếp, đủ thấy nàng đã quyết tâm bảo vệ Lăng Ngọc Yến cỡ nào. Với sức nặng của thanh tiên kiếm này, nàng tin tưởng Cơ Thành Tử sẽ phải thận trọng cân nhắc...

Có điều thực tế, nó lại không như nàng tưởng. Sau khi nghe Lăng Thanh Trúc nàng cảnh báo xong, thoạt đầu, Cơ Thành Tử đúng là cũng khá bất ngờ đấy; tuy nhiên, vẻ kinh ngạc đã chẳng kéo dài quá lâu. Vài giây bất quá, nét mặt Cơ Thành Tử đã liền thay đổi. Hắn nói: "Thanh Trúc sư muội, nếu muội đã cố chấp như vậy, sư huynh ta cũng chỉ đành để muội ủy khuất một thời gian". 

Để mình uỷ khuất? 

Lăng Thanh Trúc nhíu máy, dáng vẻ thận trọng: "Sư huynh, lời huynh là ý gì?".

"Thanh Trúc, ta nghĩ sẽ giam muội vài hôm".

"Bắt giam? Sư huynh, huynh cho rằng...".

Lăng Thanh Trúc đang nói bỗng ngưng, thần tình đại biến. 

Mới rồi, khi nàng âm thầm điều động linh lực thì cơ thể chợt trở nên suy yếu lạ thường...

Như nghĩ tới điều gì, Lăng Thanh Trúc liếc qua ly trà đặt trên bàn: "Trong trà có độc...".

"Sư huynh, ngươi...".

"Thanh Trúc." - Cơ Thành Tử tỏ ra bất đắc dĩ - "Sư huynh cũng chỉ vì an nguy của Thiên Kiếm, của chính giáo thiên hạ".

"Đê tiện!".

Phẫn nộ, Lăng Thanh Trúc hét to; bên trong thể nội, linh lực điên cuồng được thúc động. Chỉ là...

"Ư a... phụt...!!".

... còn chưa kịp đem linh lực đánh ra thì Lăng Thanh Trúc nàng đã bị độc tố công tâm khiến cho miệng hộc máu tươi, gục ngã đương trường. 

...

Nhìn kẻ hiện đã nằm bất tỉnh trong phòng mình, Cơ Thành Tử lúc này mới lộ ra bộ mặt thật. Thay vẻ bất đắc dĩ bằng nụ cười thâm hiểm, hắn nói: 

"Thanh Trúc sư muội, muội nói thiếu rồi. Sư huynh không chỉ hạ độc trong trà. Lư hương, ly trà, chúng cũng có độc".

"Hmm... Ba loại độc này vốn xuất xứ từ Tây Vực, vừa khéo lại có thể phối hợp cùng nhau để tạo nên một loại kỳ độc. Muội càng kích động, càng cố vận chân nguyên, pháp lực thì độc tố càng mau chóng phát tác...".

"Sẽ xuất động Trường Sinh tiên kiếm ư? Chậc... Sư muội thật là biết doạ người đấy. Đáng tiếc, muội chẳng còn cơ hội đó nữa rồi".

...

"Chủ nhân, Lăng Thanh Trúc xem như đã giải quyết xong, tiếp theo ngài tính thế nào?".

Đáp lại thanh âm của Hỗn Độn vừa vang lên trong đầu mình, Cơ Thành Tử nói: "Trước đem vị sư muội này của ta giam lại, sau đó dĩ nhiên là tới Trúc Kiếm Phong bắt người".

"... Lăng Tiểu Ngư, hy vọng là ngươi đối với vị cô cô này của mình nghĩa trọng tình thâm, bằng không... Sư phụ của ngươi, mấy vị sư huynh, sư tỷ của ngươi, ta sẽ khiến bọn họ sống không bằng chết".

Chương 440: Hung tin

"A a a a...!!".

"Khốn kiếp! Khốn kiếp!!".

...

"A a a a...!!".

...

"Chủ nhân!"

"Chủ nhân!".

...

"Cút!!".

...

"Chủ nhân! Ngài không thể kháng cự lại được ma tính của mình đâu!!".

...

"Tránh ra!!".

...

"Chủ nhân! Xin ngài đừng hành hạ bản thân nữa!!".

"Chủ nhân! Hãy mau dùng máu!!".

...

"Tại... sao...?".

Bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, cửa động thứ hai, Chu Đại Trù nửa quỳ trên đất, toàn thân run rẩy. 

Hai mắt sớm đã trở nên đen ngòm, hắn căm hận thốt ra: "Tại sao... lại là ta?".

"Tại sao?!".

"Tại sao lại là ta?!!".

Chu Đại Trù, hắn không hiểu. Thiên hạ chẳng phải đều nói Thao Thiết là đại hung chi thú, là nỗi ác mộng của thương sinh ư?

Một linh chủng hồng hoang hung ác như vậy, khiến người úy kị như vậy, cớ gì lại đầu thai chuyển thế thành hắn...

Ác ma, yêu nghiệt, Chu Đại Trù hắn đâu có muốn làm. Hắn chỉ mong bản thân trở thành một người tốt, không phụ công ân sư, không phụ lòng huynh đệ, như vậy là đủ rồi. 

...

"Thao Thiết!!".

"A a a a...!!!".

...

Những tiếng la hét, hành vi thương tổn chính mình của Chu Đại Trù, động tĩnh khá lớn. Thiết nghĩ, nếu đây không phải Phị Tinh Đới Nguyệt Động, chẳng nhờ có cấm chế ngăn lại, e rằng người trên đỉnh Trúc Kiếm sớm đã bị hắn cho kinh động hết rồi. 

Tất nhiên, đây không phải lần đầu tiên, và chắc chắn cũng chưa phải cuối cùng. Chu Đại Trù đã rất khổ sở, và rồi vẫn sẽ còn khổ sở thêm nhiều lần như thế nữa.

Ma tính của hắn, nó đang dần lớn mạnh. 

...

Có lo lắng, có sợ hãi, cũng đầy căm phẫn. Kể từ khi biết bản thân chính là Thao Thiết chuyển thế, Chu Đại Trù đã không ngừng nguyền rủa số mệnh, mắng chửi trời cao. 

Nhưng rồi... cũng chả để làm chi. Sự thật thì vẫn cứ là sự thật, Chu Đại Trù hắn có mong muốn tới đâu cũng không cách nào thay đổi được. 

Đấu tranh? 

Hơn mười năm qua, Chu Đại Trù hắn tranh đấu còn chưa đủ ư?

...

Thao Thiết là hung thú, là một sát thần đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Ma tính của nó, ý chí con người há có khả năng áp chế được?

Chu Đại Trù, hắn vô phương kiểm soát được cơn đói khát của mình. Mỗi lần ma tính trong hắn trỗi lên thì nhất định phải có máu, có thịt, như vậy nó mới thoả mãn. Giống như hiện giờ...

Bên trong cổ động, lúc này Chu Đại Trù đã thôi la hét. Thay vì lăn lộn cào cấu thì hắn hiện đang nằm yên bất động. Ngay trên đất, bên cạnh hai bộ thi thể yêu thú đã bị cắn xé, máu tươi gần như cạn sạch...

Phải. Lại một lần nữa Chu Đại Trù đành cam thất bại. 

Tranh đấu? Hắn thật là tranh đấu không nổi...
...

"Ha a a...".

"Ha ha ha ha...".

"Ha ha ha ha... Ha ha ha...".

Trong tiếng cười chua xót của một người chiến bại, với đôi mắt nhoà lệ, Chu Đại Trù nhìn lên trần động: "Ta thua rồi... Thật sự là thua rồi...".

"Thao Thiết, ta đấu không lại ngươi. Thật là đấu không lại ngươi...".

...

"Chủ nhân...".

Cùng có mặt bên trong cổ động, kiếm linh Thiên Tà cố lựa lời khuyên nhủ: "Chủ nhân, xin ngài đừng quá kích động. Chúng ta có thể từ từ nghĩ cách...".

"Cách ư?".

Chu Đại Trù cắt ngang: "Có cách gì chứ? Kể từ lúc ta bước qua cảnh giới chân nhân tới nay thì ma tính cứ mỗi ngày mỗi lớn. Những cơn đói, chúng càng lúc càng dồn dập. Sau mỗi lần, số máu thịt nó đòi hỏi càng nhiều thêm...".

"Cách? Nó là Thao Thiết - một trong những sinh vật cường đại nhất của thuở hồng hoang. Có cách gì áp chế được chứ?".

...

Khoảng nửa giờ sau.

Nước mắt đã lau đi, tâm tình cũng lắng dịu đôi phần, Chu Đại Trù ngồi tựa lưng vào vách đá, bộ dáng vô hồn: "Thiên Tà, sớm muộn gì ta cũng sẽ bị ma tính nuốt chửng. Chừng đó, ta chắc chắn sẽ không còn là ta, là Chu Đại Trù nữa...".

"Nếu như chuyện đó xảy ra, ngươi có thể giúp ta làm một việc được không?".

"Chủ nhân, lời nói của chủ nhân chính là mệnh lệnh đối với Thiên Tà".

"Tốt".

Chu Đại Trù xoay mặt nhìn qua, thanh âm chợt trở nên nghiêm túc: "Thiên Tà, nếu như có một ngày ta bị ma tính nuốt chửng, bằng mọi cách, ngươi phải ngăn ta hoá thành ác thú. Ngươi... phải giết ta".

"Chủ nhân!".

"Thiên Tà, đây không phải lệnh, cũng không phải yêu cầu. Đây... là lời cầu xin của Chu Đại Trù ta".

...

Dù chết cũng không muốn làm ác thú gây hại thương sinh, giết người vô tội, đấy là nỗi lòng của Chu Đại Trù. 

Âu cũng dễ hiểu. Nói sao thì tâm tính Chu Đại Trù vốn dĩ thiện lương, từ nhỏ đến lớn vẫn đều luôn sống tại Thiên Kiếm, thường được nghe dạy giáo điều của danh môn. Lòng mang chính nghĩa, kì thực rất đỗi bình thường. 

Chết, Chu Đại Trù hắn không phải không sợ. Chỉ là so với cái chết, hắn càng sợ đánh mất đi nhân tính của mình hơn. 

Thật ra, suốt hơn mười năm qua, Chu Đại Trù hắn đã rất nhiều lần nghĩ đến cái chết. Trong giây phút tuyệt vọng lúc tranh đấu cùng ma tính của mình, hắn thậm chí còn định tự tay kết liễu. Nhưng rồi khi hình ảnh Lăng Tiểu Ngư hiện lên, hắn lại từ bỏ. Trên thế gian này, người mà Chu Đại Trù hắn thiếu nợ nhiều nhất không phải phụ mẫu, cũng không phải ân sư mà chính là Lăng Tiểu Ngư - người huynh đệ chí cốt đã cùng hắn bái nhập tiên môn một ngày. 

Phụ mẫu sinh hắn ra, Trúc Kiếm Phong nuôi dạy hắn, cả hai ân đều rất trọng. Nhưng sự hi sinh của Lăng Tiểu Ngư dành cho hắn, nó còn nặng hơn nhiều. 

Nếu không có Lăng Tiểu Ngư che giấu, mạng Chu Đại Trù hắn sớm đã chẳng còn. Và nếu không vì che giấu cho hắn, Lăng Tiểu Ngư đâu phải gánh lấy tội tình, mang nỗi hàm oan mà lặng lẽ ra đi... 

Hơn mười năm rồi. Đối với một kẻ mất hết tu vi, đan điền bị hoại, Lăng Tiểu Ngư hắn phải sống thế nào chứ?

Chắc chắn sẽ không thể nào gọi là tốt được. Nếu mà tốt thật thì cớ gì hắn lại chẳng trở về? Yến cô cô - người hắn yêu quý nhất - vẫn đang ở đây kia mà?

...

"Tiểu Ngư...".

Trước cửa Phị Tinh Đới Nguyệt Động, trong bộ đồ mới thay, tóc tai mới chỉnh, Chu Đại Trù ngước nhìn đêm đen, giọng thều thào: "Huynh đệ, ta sợ mình không còn có thể chăm sóc cho Yến cô cô được lâu nữa...".

"Huynh đệ... Tiểu Ngư... Rốt cuộc thì ngươi đang ở đâu...".

...

Những câu hỏi cứ thế được gửi vào đêm đen, theo gió bay đi. Hồi âm thì... hẳn sẽ chẳng bao giờ. 

Thanh âm trong gió nào có ai nghe được?

...

Chu Đại Trù đứng tư lự thêm một lúc, khoảng chín hay mười phút gì đấy thì nhấc chân lên, theo lối cũ bước trở về. 

Thời điểm đi ngang qua Tĩnh Hương Đường, hắn đã bắt gặp hai thân ảnh, rất quen thuộc. Là tam sư huynh Lâm Chí Viễn và tứ sư tỷ Mộng Kiều. Trông dáng vẻ thì hình như đang lo lắng chuyện gì...

"Có chuyện gì vậy nhỉ?".

Dạ nghi hoặc, Chu Đại Trù tiến lại gần: "Tam sư huynh, tứ sư tỷ, trông sắc mặt hai người không được tốt. Đã xảy ra đại sự gì sao?".

"Đại Trù...".

Mộng Kiều hé môi, nhưng cả buổi vẫn chưa thể thốt ra một câu nào trọn vẹn. 

Cảm giác bất an chợt trỗi lên, Chu Đại Trù nhìn qua Lâm Chí Viễn: "Tam sư huynh, là chuyện gì?".

"Đại Trù...".

Lâm Chí Viễn chần chừ, nhưng rồi cũng nói: "Đại Trù, lúc nãy chưởng môn sư bá có tới đây. Yến cô cô...".

Yến cô cô?

Bất an càng lớn, Chu Đại Trù khẩn trương lên hẳn: "Tam sư huynh, Yến cô cô làm sao?! Huynh mau nói đi!".

"Đại Trù, Yến cô cô... Yến cô cô đã bị chưởng môn sư bá đưa đi rồi".

"Đưa đi đâu?!".

"Về Kim Kiếm Phong".

Bằng cả hai tay, Chu Đại Trù đặt lên người Lâm Chí Viễn, siết mạnh: "Tam sư huynh, tại sao sư bá lại đưa Yến cô cô về Kim Kiếm Phong?! Sư phụ đâu?!".

"Đại Trù..." - Bên cạnh Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều cắn răng chen vào - "Sư phụ của chúng ta, người đã bị chưởng môn sư bá giam giữ ở Kim Kiếm Phong rồi".

"Bắt giam...".

Lực đạo trên những ngón tay càng gia tăng, Chu Đại Trù đợi nghe tiếp. 

Lâm Chí Viễn cũng không để sư đệ mình chờ lâu, nhanh chóng đem sự tình tóm lược: "Đại Trù, chưởng môn sư bá nói Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân. Vì muốn cho hắn xuất hiện nên chưởng môn sư bá...".

Mặc dù Lâm Chí Viễn chưa nói hết ý nhưng bấy nhiêu cũng quá đủ để Chu Đại Trù hiểu ra vấn đề. 

Chưởng môn sư bá của hắn đây là muốn dùng Yến cô cô làm con tin!

Không thể tiếp nhận chuyện này, Chu Đại Trù chả buồn suy nghĩ, ngay lập tức thúc động linh lực, nhắm thẳng hướng Kim Kiếm Phong bay đi. 

"Đại Trù!".

"Sư đệ!".

Dõi theo đạo thanh quang do Chu Đại Trù hoá thành, Mộng Kiều lo lắng: "Tam sư huynh, giờ chúng ta phải làm gì?".

Lâm Chí Viễn siết tay thành nấm: "Tới Kim Kiếm Phong".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau