TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 431 - Chương 435

Chương 431: Đôi lời tâm sự...

Hôm nay vốn còn định viết tiếp, nhưng trưa giờ tâm trí cứ để đâu đâu, chả viết ra nổi. Qua loa thì qua loa, cũng không thể không đầu không cuối được...

Có người đã bỏ, có người còn theo. Độc giả hoàn toàn tự do trong việc ấy, thế nên mình cũng chả nghĩ nhiều. Còn người ở lại, còn người vẫn theo thì mình vẫn viết. Mình bắt đầu, mình sẽ kết thúc. "Tiên Môn" chắc chắn sẽ có cái kết của nó. Câu chuyện vẫn dựa theo dàn ý ban đầu mà viết ra, sẽ không có gì thay đổi cả. 

Lăng Tiểu Ngư đã là người, sắp tới sẽ là ma, rồi thành gì nữa thì mọi người cứ theo, từ từ mình viết. 

Thú thật là những ngày đầu, mình viết bằng tất cả những gì mình có. Nhân vật cười, mình cười; nhân vật khóc, mình khóc. Giờ thì hơi khác, nhiệt huyết phai nhiều, không thể hoà chung cảm xúc như lúc bắt đầu nữa. Dẫu vậy, đôi lúc tâm trạng, viết những đoạn thương tâm nước mắt vẫn tự chảy thành dòng...

Mình thấy nhiều người hay thốt ra hai từ "tâm huyết", nhưng đôi lúc tự hỏi họ có thật tâm huyết không? Bởi tâm huyết với mình là cái gì đó bất chấp, tựa như thiêu thân. Còn nếu chỉ tập trung, chỉ cố gắng làm tốt... nó chưa tâm huyết lắm đâu...Đường dài, chân đi mãi thì rồi cũng mệt. Sẽ đến lúc con người ta chai sạn, trở nên hờ hững... Họ vẫn làm, vẫn cố gắng, nhưng luôn trong một khoảng giới hạn nào đó. Không thể bất chấp, cứ mãi cắm đầu chạy về phía trước được. 

Mình già rồi. Mà với một kẻ đã già thì cuộc sống có nhiều thứ để lo lắm. Đam mê, nhiệt huyết, đó là một cái gì đó quá xa xỉ. Mình không chọn văn chương, chỉ là lắm khi tâm trạng, văn chương lại chính là liều thuốc an thần tốt nhất. Có lẽ vì tâm hồn mình mềm yếu quá chăng? (Biết thế ngay từ đầu đi viết truyện ngôn tình cho xong ^^). 

Hmm... Còn gì nữa nhỉ? Cạn từ cạn ý mất rồi. Thôi thì dừng tâm sự ở đây vậy. 

Mọi người yên tâm, mười lăm hai mươi người đọc thôi cũng được, mình vẫn sẽ cố gắng viết nốt bộ Tiên Môn này. Phần sau đó... để sau đó tính. Có thể mình lại viết, cũng có thể gác bút luôn hẳn. Mà nếu có viết, mình không nghĩ đấy sẽ là Tiên Hiệp hay Huyền Huyễn. Mấy thể loại này nhức đầu lắm.

Chúc những gì tốt nhất đến tất cả...

Chương 432: Giữa đường chạm mặt

Bất Động Minh Vương Ấn, đạo thuật Cửu Hoa Cung, rồi thêm cả huyết độn cao thâm, Phật - Đạo - Ma tam hệ đồng tu, mỗi một cái đều đạt tới trình độ thượng thừa. Không thể không công nhận, quỷ diện nhân rất ư yêu nghiệt. Mà với một kẻ nắm giữ quá nhiều sức mạnh, quá nhiều thứ "bí mật" như hắn, thiên hạ không thể không lo. Nhất là Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung - tứ đại tông môn phe chính đạo. 

Trước đó, tứ đại tông môn đúng là cũng ráo riết tầm nã quỷ diện nhân, nhưng mức độ còn chưa phải cao nhất, quan ngại còn chưa phải nhiều nhất. Bằng như hiện tại, vấn đề đã khác. Chuyện của quỷ diện nhân, nó đã trở nên bức thiết lắm rồi.

Quỷ diện nhân biết Bất Động Minh Vương Ấn của Lam Yên Tự, cũng sử dụng được đạo thuật tối cao, thuộc hàng bí truyền của Cửu Hoa Cung, cái này có ý nghĩa gì? 

"Bí mật" đã không còn là bí mật nữa. Tinh hoa bao đời môn phái đúc kết, nó đã bị ngoại nhân nắm giữ. Và điều đó thật sự vô cùng nguy hiểm, thậm chí có thể ảnh hưởng tới tồn vong của tông môn...

Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung thì đã rồi, đạo pháp đều bị đánh cắp. Riêng phần hai đại tông môn còn lại của phe chính đạo là Thiên Kiếm Môn và Tam Tiên Đảo... Bọn họ cũng không thể không lo. 

Quỷ diện nhân nếu đã có thể nắm giữ đạo thuật của Lam Yên Tự và Cửu Hoa Cung thì lấy gì bảo đảm pháp môn của Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo nay vẫn vẹn nguyên, chưa từng để lộ?

Bắt giữ quỷ diện nhân, hiện chính là đại sự chung của chính giáo thiên hạ. Và lần này, từ tứ đại tông môn, các cao tầng tự thân xuất mã truy lùng quỷ diện nhân, con số đã tăng lên rất nhiều. Thậm chí ngay đến địa vị cao thượng như Tần Ngọc - nhị cung chủ Cửu Hoa Cung - cũng trực tiếp tham gia vào. 

Thiên hạ chia hắc - bạch, phân nửa chính giáo, phân nửa tà đạo. Nay chính giáo trên dưới đồng lòng tróc nã, điều đó cũng có nghĩa rằng một nửa thiên hạ đang cùng nhau truy bắt quỷ diện nhân. 

Hãy tưởng tượng, một nửa thiên hạ ngày đêm chia nhau lùng sục, tràng cảnh sẽ là dạng gì? 

Vô cùng huyên náo. 

Có điều... Động tĩnh lớn thì sao chứ? Quỷ diện nhân há lại e?

Thực tế, hắn không hề sợ. Thiên hạ truy mặc thiên hạ truy, quỷ diện nhân hắn vẫn rất nhàn nhã đi sắp đặt mưu đồ của mình. 

Tội ác hắn gây đã đủ nhiều, nỗi bất an, lo lắng mà tứ đại tông môn đang có cũng đã đủ lớn, bước chuẩn bị trong kế hoạch của hắn đã sắp sửa hoàn thành. Lúc này, chỉ còn duy nhất một việc hắn phải làm nữa thôi: tiết lộ chân tướng, để cho thiên hạ cùng biết Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân. 

Tất nhiên, ở giai đoạn mấu chốt này, quỷ diện nhân hắn lại càng không thể để xảy ra sai sót được. Với thân phận đang đóng, với thực lực đã phơi bày, hắn sao có thể để diện mục lộ ra dễ dàng? Tứ đại tông môn đâu phải ai cũng ngu.

Thừa còn hơn thiếu, suy nghĩ sâu xa vẫn tốt hơn là nông cạn. Quỷ diện nhân hắn tính cả rồi. Hắn sẽ để Lăng Tiểu Ngư xuất hiện một cách tự nhiên nhất. 

Thời điểm, chính tại hôm nay. 

...

Cách núi Ngũ Đài chừng độ một ngàn ba trăm dặm về hướng đông bắc, lúc này, trên không trung, có một toán người đang nối nhau ngự kiếm phi hành. Dẫn đầu là hai nam nhân, một già một trẻ. Lớn tuổi thì chính thị Đồ Tự - một trong các đệ tử chân truyền của Cơ Thành Tử - chưởng môn phái Thiên Kiếm hiện thời. Còn trẻ, hắn cũng chẳng ai xa lạ, quả đúng Tô Đông Vũ - kẻ từng rất có thành kiến với Lăng Tiểu Ngư thuở trước.

Hơn mười năm trôi qua, Tô Đông Vũ hôm nay đã ít nhiều thay đổi. Diện mạo thì vẫn như vậy, trừ bỏ cánh tay phải từng bị u linh của Âm Tiểu Linh kéo đứt lúc ở bên trong mật cảnh Hoá Long Trì ra, hết thảy đều hoàn hảo vẹn nguyên. Một vết nhăn thêm còn chả thấy. Thế nhưng tu vi, đấy lại là một câu chuyện khác. 

Tô Đông Vũ đã đột phá rồi. Nếu như mười năm trước, Tô Đông Vũ hắn mới chỉ là một tên chân nhân sơ kỳ thì hôm nay, cảnh giới của hắn đã là chân nhân trung kỳ. Một sự tăng tiến không hề nhỏ. 

Lẽ dĩ nhiên, đối với tốc độ tu luyện thần tốc của Tô Đông Vũ, các trưởng bối Thiên Kiếm ai nấy đều hết sức vui mừng, môn nhân trên dưới cũng là như vậy, lắm kẻ ngợi khen. Ghét bỏ, khó chịu ra mặt thiết nghĩ duy chỉ hai người: Lăng Thanh Trúc và Chu Đại Trù. 

Đối với việc đó, bị Chu Đại Trù và Lăng Thanh Trúc chán ghét, Tô Đông Vũ cư xử rất phải đạo, chỉ mỉm cười cho qua. Ít ra là ở ngoài mặt. Bằng như trong lòng... Tô Đông Vũ đâu phải thánh nhân. Thực tế, hắn đã rất để bụng. Theo thời gian, thành kiến của hắn dành cho chi mạch Trúc Kiếm Phong ngày càng sâu sắc. Thậm chí, ở trong lòng mình, hắn còn có ý nghĩ đem chi mạch này xoá bỏ, bắt Lăng Thanh Trúc và Chu Đại Trù phải quỳ xuống trước mặt...

Mơ ước viển vông?

Không đâu. Tô Đông Vũ tin sẽ sớm thôi, cả Thiên Kiếm Môn đều sẽ phải phục tùng hắn. Vị sư phụ thần bí kia của hắn đã khẳng định như vậy...

...

...

"Sư huynh." - Quay sang nhìn Đồ Tự, Tô Đông Vũ hỏi - "Quỷ diện nhân gây án khắp nơi, cướp của, giết người, lại còn đem nạn nhân thái bổ, theo huynh thì hắn khoa trương như vậy vì mục đích gì?".

"Chuyện này...".

Đồ Tự ra vẻ trầm ngâm: "Khẳng định liên quan đến việc đề thăng thực lực, nhưng ta không nghĩ đấy là mục đích chính của hắn. Có thể quỷ diện nhân hắn muốn thông qua việc cướp của giết người này để đưa ra một thông điệp nào đó".

"Chẳng hạn?".

"Ví như...".

Đồ Tự đang nói bỗng ngưng. Phi kiếm dưới chân hắn cũng là như vậy, đang bay bỗng dừng. 

Cứ thế, hắn đứng giữa hư không, nét mặt khẩn trương, hai mắt nhìn chằm về phía trước. 
Mới rồi, ở trước mặt hắn, cách chưa đầy trăm bước, một thân ảnh đã đột ngột hiện ra. Kẻ nọ khoác một bộ đồ màu đen, đeo một chiếc mặt nạ quỷ. Tu vi thì... sâu không thấy đáy. 

Dạ đầy lo lắng, Đồ Tự đem thần thức thu hồi, cấp tốc điều động linh lực tùy thời ứng phó, trong khi miệng vẫn hướng đối phương dò hỏi: "Đạo hữu, xin hỏi đạo hữu là ai? Tại sao lại đột nhiên chặn đường đệ tử Thiên Kiếm Môn ta?".

"Thiên Kiếm Môn, cái tên này cũng chẳng to lắm đâu".

Quỷ diện nhân tiến từng bước một giữa hư không, vừa đi vừa nói: "Còn chuyện ta là ai... Đồ Tự, lẽ nào ngươi thấy ta chưa đủ giống với kẻ chính giáo các ngươi ngày đêm ra sức truy lùng?". 

...

"Chạy!".

Không tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ, Đồ Tự nhanh chóng đưa ra quyết định. Trong tiếng hét, hắn đã cùng với các vị sư đệ, sư muội của mình, cả đám thi nhau tháo chạy. 

Ý tứ kẻ kia đã quá rõ ràng, hắn là quỷ diện nhân. Mà quỷ diện nhân là nhân vật hạng nào? Chắc chắn không phải người mà Đồ Tự hắn có khả năng đối phó. Đừng nói hắn, mười tên như hắn cộng lại cũng là không thể. 

Trước quỷ diện nhân, hai ba chân nhân hậu kỳ còn vô pháp bắt giữ thì huống hồ một đám sơ kỳ, trung kỳ?

Muốn sống, bọn hắn phải chạy. 

Chuyến này bọn hắn được phái đi, nhiệm vụ đúng là vì để phối hợp cùng các thế lực chính đạo khác dò la tung tích của quỷ diện nhân. Nhưng... là để dò la, không phải đối đầu!

Các trưởng bối cũng đã căn dặn rồi, một khi phát hiện hành tung của quỷ diện nhân, chỉ cần phát tín hiệu thông tri là được. Còn chuyện đối phó, hết thảy nên để cho hàng trưởng bối lo liệu. 

...

Thật sự thì Đồ Tự, hắn "bất ngờ" lắm. Có nghĩ thế nào hắn cũng chẳng thể hình dung ra được tràng cảnh sẽ là dạng này. 

Lần này nhận lệnh chưởng môn ra ngoài, đáng ra phải đến điểm tập kết ở Khuê Hương Thành, chờ phân phó xong rồi mới bắt đầu nhiệm vụ truy tìm quỷ diện nhân. Bởi như vậy thì sự an toàn mới được đảm bảo tốt hơn. Ai dè...

Từ Thiên Kiếm Môn, bọn họ chỉ mới đi ra được hơn ngàn dặm, còn chưa kịp đến điểm tập kết ở Khuê Hương Thành thì... Quỷ diện nhân, hắn tự tìm tới rồi.

Nhưng tại sao? Tại sao lại là đám đệ tử Thiên Kiếm Môn bọn hắn? Tại sao quỷ diện nhân lại đột ngột xuất hiện ở đây? Chẳng phải trước giờ quỷ diện nhân hắn đều luôn tiến nhập tông môn của người rồi mới hiện thân giết người ư?

Đồ Tự không hiểu, cũng chẳng có thời gian để đi tìm hiểu. Lúc này hắn chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi quỷ diện nhân thôi...

Vừa mới trông thấy, còn chưa đụng chạm chút nào đã liền co giò bỏ chạy, tính ra thì quả có hơi hèn nhát. Nhưng nói đi thì cũng cần nói lại. Hung danh của quỷ diện nhân quá lớn, thiên hạ mấy người chẳng sợ? Chạy sớm là nên. 

Kẻ kia, hắn có thể chỉ đang giả mạo quỷ diện nhân. Nhưng, kể cả có là giả mạo thì tu vi của hắn, nó cũng cao hơn hẳn đám người Đồ Tự. Vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt một chân nhân trung kỳ, khoảng cách lại còn trong phạm vi trăm bước ngắn ngủi, để làm được thì tối thiểu cũng là chân nhân hậu kỳ đấy...

Chương 433: Cơ Thành Tử

Đồ Tự là vậy, rất chi cẩn trọng. Vì tính mạng, hắn và các sư đệ, sư muội của mình, ai nấy đều dốc hết sức ra mà tháo chạy. Thế nhưng, thoát được hay không, đấy lại chẳng do bọn họ. Định đoạt nằm ở kẻ khác. 

Quỷ diện nhân, hắn hiện đã truy tới rồi. Vốn ở sau lưng, lúc này thân ảnh hắn đã một lần nữa hiện ra trước mặt đám người Đồ Tự. 

Ngó thấy những kẻ mình truy đuổi lại vừa đổi hướng, toan chạy tiếp, quỷ diện nhân liền hừ lạnh, lập tức triển lộ thần thông. Từ một, thân ảnh hắn nháy mắt đã phân thành sáu, mỗi kẻ một hướng, tất cả cùng nhau phong toả mọi đường lui của đám người Đồ Tự. 

"Chạy? Đám người các ngươi nghĩ còn có thể chạy được sao?!". 

...

"Quỷ diện nhân." - Mặt mày căng thẳng, Tô Đông Vũ là người đầu tiên trong đội ngũ lên tiếng - "Mấy người chúng ta bất quá chỉ là phận đệ tử, trên người cũng chẳng có bảo vật gì quý giá, ngươi cớ gì...".

"Ngu xuẩn!".

Tô Đông Vũ nói chưa hết câu đã bị quỷ diện nhân cắt đứt.

"Tô Đông Vũ ngươi nghĩ ngươi là ai? Có tư cách để để suy đoán việc ta làm?!".

...

"Ha ha ha..." - Hết nói, quỷ diện nhân chợt cười - "Tô Đông Vũ à Tô Đông Vũ, hôm nay đã không phải hôm qua. Mười mấy năm trước, Tô Đông Vũ ngươi còn có thể ở trước mặt ta huênh hoang chứ bằng bây giờ... Trong mắt ta, ngươi chẳng hơn gì con sâu cái kiến".

Bên đây, Đồ Tự nghe xong mấy lời nọ của quỷ diện nhân thì trong lòng không khỏi nghi hoặc. 

Theo như ý tứ của quỷ diện nhân thì rõ ràng đối phương và Tô Đông Vũ từng có nhận thức...

Chừng cũng hiểu được nỗi nghi hoặc, quỷ diện nhân rất hào phóng nói ra: "Các ngươi có vẻ ngờ vực nhỉ? Yên tâm. Trước khi hạ thủ, ta sẽ cho các ngươi câu trả lời. Coi như giúp các ngươi được minh bạch, tránh xuống dưới bị Diêm vương truy hỏi lại ú ớ không biết trả lời".

"Các ngươi hãy nhìn cho kỹ".

Nói đoạn, quỷ diện nhân đưa tay đem chiếc mặt nạ đang đeo tháo xuống. 

Một khuôn mặt thân quen nhanh chóng hiện ra trước mắt đám người Đồ Tự, Tô Đông Vũ. 

Bề ngoài tuổi độ hai lăm, hai sáu, còn rất trẻ. Thế nhưng mái tóc, ít nhiều đã điểm bạc, thấp thoáng vẻ tang thương...

"Lăng... Lăng Tiểu Ngư!".

Trong đám đệ tử Thiên Kiếm, một giọng nữ tử cất lên. Đầy vẻ ngạc nhiên. 

Mà, đâu riêng mỗi nàng, những người còn lại, ai nấy cũng đều đang hết sức bất ngờ. Trong đó, ngoài ý muốn nhất có lẽ là Tô Đông Vũ. 

Miệng há ra cả buổi, Tô Đông Vũ lúc này mới thốt được thành tiếng: "Không thể nào... Làm sao có thể...".

"Năm đó ngươi rõ ràng đã...".

"Đã bị phế bỏ tu vi, hủy hoại đan điền rồi đúng không?".

Quỷ diện nhân nói tiếp: "Tô Đông Vũ, đây gọi là trời cao có mắt".

"Năm đó, Thiên Kiếm Môn các ngươi đối xử với ta thế nào, ta đều nhớ rõ. Lần này Lăng Tiểu Ngư ta trở lại đây, thứ nhất là để đón Yến cô cô, còn thứ hai thì chính là... hủy hoại Thiên Kiếm Môn các ngươi!".

"Riêng Tô Đông Vũ ngươi...". 

"Lăng Tiểu Ngư" nở một nụ cười hiểm độc: "Lúc ta còn ở Thiên Kiếm, Tô Đông Vũ ngươi đối với ta thật là rất chiếu cố đấy. À, theo như ta nhớ thì thời điểm từ Hoá Long Trì đi ra, Tô Đông Vũ ngươi hình như cũng đã rất ra sức buộc tội. Kết giao ma nữ, sát hại đồng môn, ngươi đã nói thế nhỉ?".

...

"Sao vậy? Các ngươi sao lại chẳng ai nói gì?".
"Tô Đông Vũ? Đồ Tự? Hai vị sư huynh?".

"Ha ha ha! Ha ha ha ha...!".

Lăng Tiểu Ngư cười lớn, khinh thường cùng chế nhạo: "Có nằm mơ các ngươi cũng không thể mơ thấy cảnh này đúng không? Một tên phản đồ đã bị các ngươi phế bỏ tu vi, hủy hoại đan điền lại có một ngày biến thành nhân vật đỉnh đỉnh đại danh, đạt đến tu vị mà dù có nỗ lực cả đời các ngươi cũng khó lòng chạm tới...".

"Càn khôn xoay chuyển, thế đạo đổi dời. Thiên Kiếm Môn các ngươi sắp vong rồi! Đáng tiếc, các ngươi đã không còn cơ hội để nhìn thấy nữa...".

Ngay khi thanh âm Lăng Tiểu Ngư vừa dứt thì năm thân ảnh quỷ diện nhân cũng liền chuyển động. Từ năm hướng, bọn chúng đồng loạt hoá thành năm làn khói đen, tất cả cùng công kích đám người Đồ Tự, Tô Đông Vũ. 

Với sự chênh lệch quá lớn về thực lực, đám người Đồ Tự há có khả năng ứng phó được? Rất nhanh, chỉ vài ba nhịp thở, bốn tiếng hét thảm đã nối nhau vang lên. Tính đến thời điểm này, vẫn sống sót cũng duy mỗi hai người: Tô Đông Vũ và Đồ Tự. Nhờ vào cảnh giới chân nhân trung kỳ cùng đạo pháp ưu việt của mình mà bọn họ mới bảo toàn được tính mạng. Dù vậy, sợ rằng cũng chẳng được lâu.

Giữ các thân ảnh quỷ diện nhân đứng im, Lăng Tiểu Ngư hướng hai vị sư huynh của mình tiến lại gần, vừa đi vừa vỗ tay tán thưởng: "Khá lắm. Khá lắm... Thật không ngờ chỉ sau hơn mười năm ngắn ngủi Tô Đông Vũ ngươi lại có thể đạt tới trình độ này, pháp lực so ra thậm chí còn chẳng kém gì Đồ Tự sư huynh. Dám cá tương lai Tô Đông Vũ ngươi sẽ là người nối ngôi Cơ Thành Tử, thay hắn tiếp quản Thiên Kiếm Môn".

"Đáng tiếc. Thật là đáng tiếc. Tương lai tươi sáng của Tô Đông Vũ ngươi... đã không còn nữa rồi".

"Hai vị sư huynh, để ta tiễn hai vị sư huynh một đoạn".

Khuôn mặt loáng cái đã lạnh lùng lên hẳn, Lăng Tiểu Ngư bước thêm một bước. Đột nhiên, cả người hắn tiêu thất. Đến khi lần nữa hiện ra thì thân ảnh đã kề cận Tô Đông Vũ và Đồ Tự. 

Hai tay cùng xuất, hắn đồng thời tung chưởng, giáng thẳng vào ngực hai vị sư huynh của mình. 

"Ba!".

"Ba!".

Một chút kháng cự cũng chẳng thể làm ra nổi, Tô Đông Vũ và Độ Tự lập tức bị đánh bay. Miệng trào máu tươi.

Đây là chênh lệch. Đứng trước chân nhân hậu kỳ, bán bộ tiên nhân, sức mạnh của chân nhân trung kỳ thật là không đáng nhắc. 

Trừ phi giống như mấy vị phong chủ Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử pháp lực hùng hậu, lại sở hữu những pháp bảo uy năng kinh thế hãi tục, bằng không, muốn đối kháng căn bản là chuyện bất khả thi hành. 

Chẳng may, Tô Đông Vũ, Đồ Tự, hai người bọn họ lại không phải phong chủ. Bọn họ không sở hữu bất kỳ một món pháp bảo nào có uy năng lớn tới như thế cả. Và đó là lý do tử cục đã ở ngay trước mắt...

Kèm theo cái lắc đầu, trong hình hài Lăng Tiểu Ngư, quỷ diện nhân nói: "Quá nhỏ bé. Tô Đông Vũ, bây giờ ta thậm chí thấy việc giết ngươi chỉ khiến cho tay ta bị vấy bẩn..."."Nhưng mà... Nếu ông trời đã để cho ngươi xuất hiện trước mặt ta, Lăng Tiểu Ngư ta đành phải thuận theo ý trời vậy".

Tay phải nâng lên, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng tích súc lực lượng, xem chừng muốn một đòn lấy luôn mạng của Tô Đông Vũ, lẫn Đồ Tự. Trong khi đó, Đồ Tự và Tô Đông Vũ... 

Chạy... Bọn họ muốn chạy lắm. Chỉ là... ngõ nào đây? Tứ phía đều đã bị những phân thân quỷ diện nhân bao vây hết rồi. 

Còn đánh... Thú thực là lúc này, tâm Đồ Tự đã tựa như tro tàn.

...

Xem trước, ngó sau, ở chiều hướng nào cũng đều chỉ thấy tử cục dành cho Tô Đông Vũ và Đồ Tự. Nếu không có gì ngoài ý muốn, hai người bọn họ sẽ chết ngay thôi. 

Nhưng... bất ngờ đã xảy ra. Tại thời điểm Lăng Tiểu Ngư sắp sửa xuống tay thì từ nơi nào chẳng rõ, một đạo hoàng kim kiếm khí bỗng đánh thẳng tới vị trí của hắn, buộc hắn phải tạm tránh lui. 

Đến lúc định thần ngó lại thì trước mắt Lăng Tiểu Ngư hắn, một hình bóng quen thuộc khác đã hoàn toàn lộ rõ. 

"Cơ Thành Tử." Nét mặt âm trầm, Lăng Tiểu Ngư thốt ra danh tự người vừa tới. 

...

"Sư phụ!".

"Sư phụ!".

Vốn cho đã chắc chết mười mươi, lúc này lại trông thấy ân sư xuất hiện, Tô Đông Vũ và Đồ Tự vui mừng thế nào có thể nghĩ. Cố nén cơn đau nơi lồng ngực, Tô Đông Vũ nhanh chóng hướng sư phụ mình hồi báo. Trọng điểm thì hiển nhiên là chuyện thân phận của Lăng Tiểu Ngư. 

Tiếp nhận xong thông tin, Cơ Thành Tử bảo: "Đông Vũ, Đồ Tự, các ngươi hãy mau lui về môn phái".

Hiểu rõ tình thế, Tô Đông Vũ và Đồ Tự không dám nhiều lời, lập tức y lời rời đi. Tâm ý của Đồ Tự là mau chóng đem sự tình báo lại cho các vị phong chủ, để bọn họ ra tay hỗ trợ cho Cơ Thành Tử.

Riêng phần mình, Cơ Thành Tử, hắn cũng nhanh chóng đại triển thần thông, cùng Lăng Tiểu Ngư giao chiến. 

Mới đầu, cuộc chiến diễn ra rất ác liệt. Nhưng chả được bao lâu, chiến cục bỗng bất ngờ ngã ngũ. Lăng Tiểu Ngư, hắn lựa chọn rút lui. Có lẽ vì hắn nghĩ rằng nếu còn kéo dài thêm nữa, khi viện binh của Cơ Thành Tử tới thì mọi chuyện sẽ càng thêm rắc rối. 

...

"Nghiệt đồ! Ngươi còn muốn chạy!".

Mắt thấy Lăng Tiểu Ngư quay đầu, Cơ Thành Tử liền tức tốc truy theo. Cứ thế, kẻ chạy người truy, chẳng mấy chốc mà hai người bọn họ đã hoàn toàn khuất dạng...

...

Tầm chục phút sau, trong một hạp cốc.

Lăng Tiểu Ngư, hay đúng hơn là quỷ diện nhân, hắn hiện đang ở đây. Cơ Thành Tử cũng là như vậy, vừa mới truy tới. 

Đôi bên chạm mặt, lại chỉ cách dăm bảy bước chân, những tưởng một cuộc chiến nữa sẽ lại liền diễn ra thì không, đã chẳng có trận chiến nào diễn ra nữa cả. 

Thái độ hoàn toàn khác trước, thay vì hung hăng đòi chém đòi giết, Cơ Thành Tử lại nhếch môi mỉm cười. Bên kia, "Lăng Tiểu Ngư" cũng là như vậy, hoà nhã tươi cười. 

Hắc quang loé lên, Lăng Tiểu Ngư bỗng biến thành một sinh vật có dáng như chó, lông dài, bốn chân, chẳng thấy mắt mũi đâu hết. Hắn hướng Cơ Thành Tử cung kính:

"Đã mạo phạm, chủ nhân".

Chương 434: Kim kiếm phong nghị sự

Quỷ diện nhân - kẻ đã gây ra bao nhiêu là huyết án, nào giết Phổ Hạnh thần tăng, lấy đi Phật châu của Lam Yên Tự, nào sát hại đệ tử chân truyền Tô Lam của Cửu Hoa Cung, rồi thêm hàng tá những vụ giết người cướp của, thái bổ nạn nhân khác nữa... Chẳng ngoa khi nói rằng hôm nay, danh tự của hắn vang hơn tất thảy. Xú danh, ác danh, phải gọi là ngập trời. 

Hắn là ai? Hắn có lai lịch gì? Từ đâu mà xuất ra? 

Đã có rất nhiều suy đoán, không ít ý kiến được nêu ra. Nhưng, không một ai, không một người nào từng có ý nghĩ đem quỷ diện nhân liên hệ với một người trong thế hệ trẻ, thuộc hàng hậu bối. Cao tầng tứ đại tông môn bọn họ ai nấy đều đinh ninh rằng quỷ diện nhân là một nhân vật cùng thế hệ với mình, hoặc hơn. Phải là như vậy. 

Thế mà không. Tất cả bọn họ đều đã lầm. Quỷ diện nhân mà bấy lâu khiến cho tứ đại tông môn bọn họ đêm ngày lo lắng, quyết tâm truy bắt, hắn lại chỉ là một tên hậu bối tuổi đời còn chưa đến bốn mươi, danh gọi Lăng Tiểu Ngư. Cơ Thành Tử, y đã gửi đi thông điệp như thế tới Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự,... Chính giáo thiên hạ.

Ngỡ ngàng, ngờ vực, đấy chính là cảm xúc chung của những người nhận được tin tức. Bọn họ cảm thấy nó hết sức khó tin. 

Lăng Tiểu Ngư trước đây tuy chỉ là một tên chân truyền đệ tử nhỏ nhoi của Trúc Kiếm Phong, nhưng với sự tình năm đó, chuyện ở Hình Đài Thiên Kiếm, tên tuổi hắn đã nhanh chóng truyền xa. Vì vậy, cao tầng các thế lực không ít người nhận thức. Và, cũng bởi đã có nhận thức nên sau khi hay tin Lăng Tiểu Ngư là quỷ diện nhân, bọn họ mới bất ngờ tới vậy.

Chuyện Lăng Tiểu Ngư bị phế bỏ tu vi, hủy hoại đan điền, bọn họ há đâu chẳng tường... 

Một kẻ vốn đã mất hết tu vi, sau hơn mười năm lại biến thành cường giả, thực lực thậm chí còn ẩn ẩn vượt qua cả chân nhân hậu kỳ cấp bậc... Kỳ tích, e còn chưa đủ dùng. 

Thú thật, nếu truyền tin không phải Cơ Thành Tử thì Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, hết thảy đều sẽ chỉ cho đó là chuyện hoang đường mà lập tức gạt đi. Thế nhưng... Đó là Cơ Thành Tử - lãnh tụ hiện thời của chính giáo thiên hạ. ...

Chuyện rất khó tin nhưng lại hoàn toàn có cơ sở để tin. Để biết rõ hơn, cũng là vì muốn tìm phương đối sách, sau khi nhận được tin tức Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự rất nhanh đã liền cử người đi tới Thiên Kiếm Môn. Họp mặt đông đủ thì chính tại hôm nay. 

Đỉnh Kim Kiếm, Nghị Sự Đường. 

Lúc này, trừ bỏ Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử - năm vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn - thì bên trong sảnh lớn còn có sự hiện diện của các vị cao tầng ở ba đại tông môn khác. Đại diện cho Lam Yên Tự là Phổ Minh thần tăng, của Cửu Hoa Cung là hai vị cung chủ Trương Dĩnh - Tần Ngọc, còn của Tam Tiên Đảo... Ân Diệt - Ân Hồng, đó là danh tự người tới. 
Ở hàng ghế bên phải, trong bộ trường y màu lam thường mặc, nhị cung chủ Cửu Hoa Cung là Tần Ngọc nhìn lên ghế chủ toạ - nơi Cơ Thành Tử đang ngồi, hỏi: "Cơ chưởng môn, chuyện ngài đã nói, rằng Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân, xin hỏi nó có đáng tin?". 

"Rất đáng tin." Cơ Thành Tử nhẹ gật đầu. 

Rồi nói tiếp: "Ba hôm trước, chính mắt ta đã tận mắt nhìn thấy chân diện mục của hắn, cũng đã cùng hắn giao đấu một phen".

"Cơ chưởng môn." - Vẫn là hàng ghế bên phải, ngồi ở ghế đầu tiên, Ân Diệt - đảo chủ Tam Tiên Đảo - đặt nghi vấn - "Làm sao ngài khẳng định kẻ đó thực sự là quỷ diện nhân mà chúng ta truy lùng?".

Cơ Thành Tử đáp: "Có hai lý do để tin tưởng. Thứ nhất, kẻ đã cùng ta giao đấu, tu vi của hắn cực cao. Đạo thuật hắn sử dụng thì lại càng phong phú, thâm ảo. Hắn dùng được huyết độn trong Huyết Ảnh Tu La Công của ma môn, lại thi triển được Như Lai Thiên Diệp của phật môn, thậm chí... hắn còn biết cả Thái Ất Thần Minh Đạo của Kim Kiếm Phong ta".

"Phật - Đạo - Ma tam hệ đồng tu, hoàn toàn trùng khớp những gì Cửu Hoa Cung ta thấy".

Trương Dĩnh thoáng cau mày, chuyển ý: "Cơ chưởng môn, vừa rồi chưởng môn nói có hai lý do, vậy xin hỏi lý do thứ hai là gì?".

"Lý do thứ hai..." Cơ Thành Tử có chút trầm ngâm. Hắn nhìn sang hai đệ tử đang đứng bên cạnh mình, bảo: "Đông Vũ, Đồ Tự, hai ngươi hãy đem những gì xảy ra hôm đó thuật lại cho mọi người cùng nghe".

Chương 435: Đúng thật hoang đường!

"Vâng, sư phụ".

"Vâng, sư phụ". 

Tô Đông Vũ và Đồ Tự cùng cúi đầu cung kính. Kế đó, khi ngẩng lên, Đồ Tự đưa mắt nhìn các vị trưởng bối ngồi ở hai hàng ghế bên dưới, nói: "Các vị sư thúc, chư vị tiền bối, đệ tử xin phép kể lại".

"Chuyện là như vầy. Ba hôm trước, theo căn dặn của sư phụ, đệ tử, Đông Vũ sư đệ và một số đồng môn khác đã cùng nhau hạ sơn, vốn là định đến Khuê Hương Thành tụ hội, đợi nghe phân phó mà phối hợp với tu sĩ các lộ truy lùng tung tích quỷ diện nhân. Thật chẳng ngờ, bọn đệ tử rời khỏi Thiên Kiếm Môn còn chưa được bao lâu, bất quá hơn ngàn dặm đường thì đã đụng phải quỷ diện nhân".

"Lúc đó đệ tử thật tình đã cảm thấy nghi hoặc, không hiểu tại sao quỷ diện nhân lại chủ động tới tìm. Đệ tử thậm chí cho đó là trùng hợp. Tuy nhiên rất nhanh, đệ tử biết rằng chẳng có sự trùng hợp nào ở đây cả".

Đồ Tự dừng một chút rồi nói tiếp: "Quỷ diện nhân, hắn đích xác là đang trên đường đi tới Thiên Kiếm Môn, hiện thân chắn lối cũng là có chủ đích giết người. Lý do thì như mọi người đã biết: hắn chính là Lăng Tiểu Ngư - kẻ phản đồ năm đó".

...

"Đồ Tự." - Ân Diệt nghe kể qua, thoáng trầm ngâm rồi hỏi - "Quỷ diện nhân đã tự để lộ thân phận trước mặt các ngươi?".

"Ân tiền bối, quả là như vậy".

Đồ Tự nói rõ hơn: "Lúc đó Lăng Tiểu Ngư hắn đã tự tay tháo xuống mặt nạ, ý tứ là để cho đám người vãn bối được minh bạch, đợi gặp Diêm vương còn biết đường trả lời".

Đứng ở kế bên, Tô Đông Vũ thêm vào: "Các vị sư thúc, chư vị tiền bối, thật ra hành vi của Lăng Tiểu Ngư rất dễ lý giải. Hắn vốn xuất thân Thiên Kiếm, năm đó lại bị Thiên Kiếm phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi sư môn, thế nên sinh tâm oán hận âu cũng lẽ thường. Nhất là đối với đệ tử".

"Trước khi ra tay, Lăng Tiểu Ngư hắn đã nhắc lại chuyện quá khứ. Dựa theo ý tứ thì rõ ràng rất để bụng việc đệ tử từng đứng ra vạch trần tội ác..."....

Phía dưới, hai bên trái phải, chín người nghe xong thì cùng im lặng suy tư. Mãi hồi lâu, Trương Dĩnh mới lên tiếng phá tan im lặng:

"Phổ Minh đại sư, Ân đảo chủ, các vị cảm thấy thế nào?".

Ân Diệt hồi đáp: "Tâm có oán hận, kẻ mình hận tu vi lại thua kém quá xa, lộ ra chân diện cũng là điều dễ hiểu. Thiết nghĩ nếu là ta, nói không chừng ta cũng sẽ làm như vậy".

Trái với câu nói nửa thật nửa đùa kia của Ân Diệt, Phổ Minh thần tăng lại hoàn toàn nghiêm túc: "Lời của hai vị hiền điệt, nhận định của Ân đảo chủ, lão nạp không có gì để phản bác. Chỉ là... Theo như lão nạp được biết thì hơn mười năm trước, Lăng Tiểu Ngư kia vốn đã bị phế bỏ tu vi, đan điền cũng hoại, thế nhưng thực lực của quỷ diện nhân thì...".

...
"Chỉ hơn mười năm lại có thể từ một kẻ bị mất hết tu vi biến thành một cường giả sở hữu thực lực ẩn ẩn vượt qua cả cảnh giới chân nhân hậu kỳ, chuyện này đúng là rất khó lý giải".

Hàng ghế bên trái, Lý Ngọc Thường - phong chủ Mặc Kiếm Phong - chuyển mắt nhìn sang Trương Dĩnh, hỏi: "Được biết Trương cung chủ lịch duyệt hơn người, kiến thức uyên thâm, chẳng hay có từng nghe qua một kỳ tích nào như vậy?". 

Trương Dĩnh không cần phải nghĩ ngợi, đáp ngay: "Chuyện thần tiên trước nay ta nghe rất nhiều; những loại linh đan thánh dược hoặc là bảo vật có công năng chữa trị đan điền, giúp người nhanh chóng đề thăng tu vi, tính ra ta đọc cũng chẳng ít. Thế nhưng đối với trường hợp của Lăng Tiểu Ngư... Chỉ hơn mười năm liền có thể từ một phế nhân biến thành cường giả đỉnh cấp, thú thực là đã nằm ngoài hiểu biết của ta rồi. Chí ít, ta không thể dùng tri thức thời đại này để lý giải".

"Vậy ý cung chủ là cơ duyên của Lăng Tiểu Ngư, nó từ một thuở xa xưa nào đó lưu lại?" Lý Ngọc Thường tiếp tục hỏi.

Hồi đáp là một cái gật đầu: "Nếu như kẻ chúng ta đang đề cập thật sự là Lăng Tiểu Ngư".

"Vậy nếu hắn không phải Lăng Tiểu Ngư?" Lời Trương Dĩnh vừa dứt thì một giọng nói khác cất lên. 

Ngay lập tức, nó liền gây được chú ý. Bởi lẽ, từ nãy cho tới bây giờ, đây là ý kiến đầu tiên nghiêng theo chiều hướng phủ định.

Cơ Thành Tử, Phổ Minh thần tăng, Ân Diệt, Ân Hồng, Trương Dĩnh, Tần Ngọc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, chín người cùng hướng mắt về phía Lăng Thanh Trúc - người vừa mới nêu ra nghi vấn. 

Thần tình lãnh đạm, Lăng Thanh Trúc nói tiếp: "Hơn mười năm, có thể từ một phế nhân biến thành cường giả đã xem là quá đỗi thần kỳ rồi. Trong khi đó, quỷ diện nhân, hắn còn tinh thông đạo pháp của Phật - Đạo - Ma ba nhà...".

"Các người nói, với hơn mười năm ngắn ngủi, một phế nhân có khả năng làm được nhiều thứ như vậy sao? Đừng nói Phật - Đạo - Ma tam hệ đồng tu, chỉ duy nhất một hệ, một loại đạo pháp thôi, muốn đạt đến cảnh giới thượng thừa cũng đã hết sức gian nan rồi...".

"Lăng Tiểu Ngư chính là quỷ diện nhân? Đúng là chuyện hoang đường!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau