TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 426 - Chương 430

Chương 426: Vài tia thương cảm

...

Đêm trường quạnh quẽ, bến nguyệt cô liêu...

Trong thạch động, hiện than hồng đã lại cháy lên thành đống lửa. Không lớn nhưng cũng đủ để xua đi cái lạnh trời đông...

Mắt nhìn ánh lửa, tai nghe tiếng gió, hồi lâu Gia Gia bỗng gọi: "Tiểu Ngư".

Lăng Tiểu Ngư quay mặt nhìn qua, hỏi: "Gì vậy Gia Gia?".

Vẫn trong tư thế nằm nghiêng trên phiến đá, Gia Gia hồi âm: "Tiểu Ngư, thái âm chi lực đã không còn nữa, giờ ngươi tính thế nào? Không có thái âm chi lực để hấp thụ, ngươi sẽ chẳng thể nhanh chóng đột phá. Như vậy, chuyện quay lại Thiên Kiếm Môn...".

Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, vài giây sau, ngẩng lên thì bảo: "Gia Gia, ngươi đừng lo. Không có thái âm chi lực thì ta vẫn có thể đột phá được mà".

"Thế nhưng... Tiểu Ngư, sẽ rất lâu".

...

"Ta biết chứ. Nếu chỉ tu luyện với tiến độ hiện giờ, có lẽ phải mất tận mấy mươi năm, thậm chí là cả trăm năm nữa thì ta mới có thể đột phá được. Xem như là thiên ý an bài vậy".

Chép môi, Gia Gia thấp giọng: "Thế tức là trong khoảng thời gian này ngươi vẫn sẽ để Yến cô cô của ngươi ở lại Thiên Kiếm?".

"Cũng chỉ có thể như vậy".

Lăng Tiểu Ngư nói thêm: "Gia Gia, ngươi cũng thấy đấy. Tu tiên giới hiện nay rất đỗi khó lường. Trước có Đồ Tam Nương giương danh giáo hiệu, sau có Thiên Hồ Đại Mi khuếch trương thế lực, chính thức can thiệp vào thế sự, hôm nay lại mọc ra thêm một tên quỷ diện nhân tu vị thâm sâu, rồi cả một vị cổ nhân từ ngàn xưa thức giấc... Đoán chừng sắp tới, mười quá chín thiên hạ sẽ loạn, tai ương sẽ giáng...".

"Dự ngôn của tổ sư Thiên Kiếm đã lần lượt ứng nghiệm. Thao Thiết, Cung Đâu, và cả Song Ngư là ta đều đã hiện. Huyền Vũ thiết nghĩ hẳn cũng thức giấc đâu đó rồi".
"Ta và Đại Trù sư huynh có thực trở thành mối hoạ, có đúng sẽ mang đến tai ương cho thương sinh thiên hạ hay không thì ta không biết thật. Nhưng còn Cung Đâu... Gia Gia, theo ta đoán thì đó hẳn là vị cổ nhân nhảy ra từ cỗ quan tài kia".

"Ngươi cũng đã chứng kiến, thực lực của nàng rất đỗi cao thâm. Đã qua ngàn vạn năm phong ấn dưới mộ mà còn như vậy thì mai này, khi khôi phục tu vi, nàng sẽ ghê gớm tới độ nào?".

"Đồ Tam Nương, Thiên Hồ Đại Mi, quỷ diện nhân, vị cổ nhân kia, một người lại mạnh hơn một người, với sức mạnh hiện giờ của chúng ta căn bản là không đủ để ứng phó. Đấy là còn chưa kể những kẻ đứng đầu trong lục đại tông môn nữa. Pháp lực của bọn họ có thể kém hơn bốn cái tên vừa nêu, nhưng một khi sử dụng bảo vật trấn môn, tin tưởng uy năng bày ra tuyệt chẳng hề thua kém...".

"Gia Gia, ta rất muốn đón Yến cô cô rời đi, nhưng thân phận của ta là Song Ngư trong dự ngôn. Trong bối cảnh phức tạp như hiện nay, ta làm sao có thể bảo đảm được an toàn cho người. Tu vi của ta còn chưa đủ".

Gia Gia nghe xong, nhẹ gật đầu: "Tiểu Ngư ngươi nói cũng đúng. Dù sao Yến cô cô ngươi chỉ là người trần mắt thịt, mang theo sẽ rất vướng bận...".

Cảm thấy lời mình vừa nói có phần "đụng chạm", Gia Gia vội thanh minh: "Tiểu Ngư, ngươi đừng hiểu lầm. Ý ta không phải nói Yến cô cô ngươi là gánh nặng đâu. Ta chỉ là... chỉ là...".

"Được rồi. Ta hiểu mà." Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ trấn an.

...
Gia Gia đưa mắt quan sát, chừng thấy Lăng Tiểu Ngư thật không phật ý, lúc này mới lại hé môi: "Tiểu Ngư, ngươi thật ổn đấy chứ?".

"Yên tâm, ta không việc gì đâu".

Lăng Tiểu Ngư đưa mắt hướng ra bên ngoài cửa động: "Yến cô cô tuy là người trần mắt thịt, nhưng với Trường Sinh Đan năm đó, thiết nghĩ tuổi thọ của người chí ít cũng đã nối dài ba bốn trăm năm. Sẽ đủ thôi".

"Tiểu Ngư, ta không có ý gì đâu, nhưng mà ngươi khẳng định Yến cô cô ngươi đã phục dụng Trường Sinh Đan?".

"Chắc chắn".

Lăng Tiểu Ngư quả quyết: "Sư phụ ta tuy tính tình hơi kỳ quái, thường hay hiếp đáp người khác, đôi lúc còn có chút vô sỉ, nhưng tâm địa thật ra không xấu. Năm đó người đã hứa với ta sẽ chăm sóc, bảo hộ Yến cô cô, người chắc chắn sẽ dốc lòng thực hiện".

"Tiểu Ngư ngươi đối với sư phụ mình coi bộ là nhất mực tin yêu a?".

"Nàng là sư phụ của ta".

Lăng Tiểu Ngư nói xong, trong lòng lại dâng lên vài tia thương cảm.

Sư phụ? Hai chữ này hắn còn có tư cách để gọi nữa không?

Năm đó, trên Hình Đài, Lăng Tiểu Ngư hắn đã bị tước đi thân phận đệ tử, nay dẫu sống cũng chỉ là một kẻ vô môn vô phái. Hắn đâu còn là môn nhân Thiên Kiếm, đâu còn là đệ tử Trúc Kiếm Phong, hai chữ "sư phụ"... hình như hắn đã không có tư cách để gọi nữa rồi.

"Sư phụ... Nếu biết ta là hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư mà dự ngôn đã đề cập, người liệu có còn xem ta là đệ tử? Hay giống như lời người từng nói, tự tay hạ sát ta?".

Đáp án... hẳn là vế sau đi.

Chương 427: Ngài tất thành bá chủ

Hễ phàm là môn nhân Thiên Kiếm, thời điểm nhập môn đều phải hướng tổ sư tuyên thệ, rằng cả đời sẽ bảo hộ chính giáo, duy trì chính đạo. Nếu trái lời thề, thiên địa bất dung. 

Lăng Tiểu Ngư hắn có thể sai, có thể đi ngược lời thề, nhưng Lăng Thanh Trúc thì khẳng định sẽ không. Nàng là phong chủ Trúc Kiếm Phong kia mà. Đối với một vị phong chủ như nàng, an nguy của tông môn mới thiết yếu hơn tất thảy, duy trì chính đạo mới thực điều trọng đại. Lăng Thanh Trúc nàng há có thể vì một tên phản đồ mà bỏ qua cơ hội diệt trừ tai ương?

Không. Nàng chắc chắn sẽ chẳng nương tay. Lăng Tiểu Ngư hiểu rõ điều ấy. Và đó cũng chính là một trong những lý do vì sao suốt hơn mười năm phiêu bạt, dù có đôi lần hay tin ân sư đích thân hạ sơn tìm kiếm hắn cũng nhất quyết không chịu trở về. 

Gặp mặt? Lại để làm chi?

Theo khía cạnh nào đó mà nói thì Lăng Tiểu Ngư đã từ bỏ rồi. Thiên Kiếm Môn, Trúc Kiếm Phong, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, Lăng Thanh Trúc, Chu Đại Trù,..., cảnh cũng tốt, người cũng được, tất cả hắn đều đã từ bỏ. Thế gian này, chỉ có duy nhất một thứ vẫn còn làm hắn vướng bận, không thể lãng quên: Lăng Ngọc Yến.

Hắn sống, hắn tu luyện, hết thảy đều là vì nàng. Bảo hộ, chăm sóc cho nàng, đấy là tâm nguyện, cũng là lẽ sống duy nhất của hắn. Từ trong tâm khảm, hắn chỉ mong Yến cô cô của mình được vui vẻ, được hạnh phúc.

Ấy vậy mà... thiên ý lắm lúc trêu ngươi. Tâm nguyện nhỏ nhoi kia, muốn thực hiện lại chẳng dễ gì.

"Đón Yến cô cô đi là một việc làm quá mạo hiểm, ẩn nhiều rủi ro. Trước mắt, có lẽ cũng chỉ có thể để người ngụ tại Thiên Kiếm, đợi thương tích Gia Gia bình phục ta sẽ lén đến thăm người." Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ, lặng lẽ thở ra một hơi phiền muộn. 

Hắn ngả lưng nằm xuống, miệng bảo với Gia Gia vẫn đang đưa mắt liếc nhìn: "Gia Gia, ngươi cũng chợp mắt một lúc đi. Sẽ tốt cho thương tích của ngươi đấy".

"Biết rồi. Ta ngủ liền đây".

"... Làm như Tiểu Ngư ngươi là phụ thân ta í, đêm nào cũng nhắc...".

...

...

Hôm sau, rồi những hôm sau nữa, sinh hoạt của Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia cứ vậy mà tiếp diễn. Chủ yếu vẫn là liệu thương, tịnh dưỡng, cả ngày đều quanh quẩn trong thạch động, hiếm khi ra ngoài. Cuộc sống vô cùng tẻ nhạt, chẳng có gì đáng nói. 

Nên kể, có chăng là ở nơi khác, những con người khác. Ví như... quỷ diện nhân chẳng hạn. 

Không thể không nói, dạo gần đây, ba chữ "quỷ diện nhân" này nóng hổi vô cùng. Danh tiếng xét ra thậm chí còn vang hơn cả lục đại tông môn, Huyết Sát Giáo hay là Thanh Khâu biệt quốc nữa. Chỉ có điều... cái danh này, nó lại là xú danh. 

Như đã biết, từ sau cái chết của Phổ Hạnh thần tăng, Lam Yên Tự đã phái đi thông điệp, nhờ cậy Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung truy bắt hung thủ là quỷ diện nhân. Ban đầu, các vị cao tầng của tứ đại tông môn suy đoán rằng kẻ ẩn sau lớp mặt nạ là Đồ Tam Nương - giáo chủ Huyết Sát Giáo. Thế nhưng sau đó, bọn họ đã phải thay đổi ý nghĩ. 

Đồ Tam Nương, nàng đã thông qua giáo đồ mà đưa ra một vài "điểm nghi hoặc" nho nhỏ, khiến cho cao tầng tứ đại tông môn không thể không xem xét lại. Tất nhiên, nếu chỉ bấy nhiêu thì còn lâu mới đủ để làm tứ đại tông môn thay đổi quan điểm ngay. Sở dĩ tin Đồ Tam Nương vô tội, nguyên do hết thảy đều là xuất phát từ chính hung thủ đã sát hại Phổ Hạnh thần tăng. 

Quỷ diện nhân, hắn đã giúp Đồ Tam Nương thanh minh, bằng cách... gây ra thêm các vụ án mạng khác nữa. Vẫn là cướp của, vẫn là giết người, nhưng hơi khác với vụ Phổ Hạnh, trong những vụ án mạng tiếp theo này, thường có một chi tiết mới lạ thêm vào: thái bổ nạn nhân. 

Theo như những gì được cung cấp và xác thực, ở những vụ án mạng tiếp theo, tại hiện trường, hầu hết đều có một, hoặc vài thi thể nữ nhân trong tình trạng loã lồ bị hút hết tinh khí, có dấu hiệu xâm hại qua...

Thái bổ nữ nhân, há lại có thể là nữ nhân?

Đồ Tam Nương, nàng không thể là hung thủ được. Quỷ diện nhân chắc chắn là một người khác. Một nam nhân. Nhưng danh tính cụ thể thì... vẫn còn là bí ẩn. 

Đây cũng không phải tại tứ đại tông môn vô năng, tất cả chỉ bởi quỷ diện nhân quá ghê gớm thôi. Bán bộ tiên nhân kia mà, tu tiên giới hiện có mấy người đạt tới?

Đồ Tam Nương, Thiên Hồ Đại Mi - hai cái tên khiến chính tà lưỡng đạo kiêng kỵ nhất hôm nay, e còn kém thua nữa là. 

...

Thế đấy. Tứ đại tông môn dù đã ra sức nhưng vẫn chưa thể thu được kết quả gì. Nói gì bắt giữ, ngay đến khuôn mặt thật của quỷ diện nhân, tròn méo ra sao bọn họ còn chả ai nắm được.

"Bất lực", hẳn cũng có thể dùng đi.Còn "căm hận"? Hẳn rồi.

Chỉ là... ai thèm bận tâm? Quỷ diện nhân thì khẳng định là không rồi đấy. 

Rừng hoang cốc vắng, dưới tàn đại thụ, lúc này quỷ diện nhân hiện đang đắc ý tươi cười. Hắn hướng hư không tỏ lòng khinh thị: "Cái gì mà tứ đại tông môn? Bất quá cũng chỉ là một đám ngu ngốc bị ta dắt mũi kéo đi mà thôi. Thật là đáng thất vọng".

"Chủ nhân." - Tiếng quỷ diện nhân vừa dứt thì trong đầu hắn, thanh âm Hỗn Độn liền cất lên - "Tu vị bây giờ của ngài đã là bán bộ tiên nhân, chỉ còn thiếu nửa bước nữa liền có thể trở thành tiên nhân chân chính, đám phàm nhân bọn chúng há có khả năng so bì?".

"Chủ nhân, ngày chủ nhân ngài xưng bá chắc chắn đã chẳng còn xa nữa".

Với những lời nịnh nọt êm tai ấy, tưởng chừng quỷ diện nhân sẽ cảm thấy dễ chịu thì không, hoàn toàn trái lại, hắn nghe xong liền khó chịu ra mặt: "Xưng bá? Lăng Tiểu Ngư còn chưa bắt được, thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng còn chưa lấy tới, ta có thể xưng bá được sao?".

Vẫn như cũ, hết sức lạc quan, Hỗn Độn nói: "Chủ nhân, ngài không phải nói Lăng Tiểu Ngư kia là một kẻ rất trọng tình nghĩa? Yến cô cô hắn bị đe doạ đến tính mạng, lý nào hắn lại quay lưng bỏ mặc... Chủ nhân, ta tin tưởng phán đoán của ngài, thời điểm tứ đại tông môn bắt giữ Lăng Ngọc Yến, dùng nàng ta uy hiếp, Lăng Tiểu Ngư kia nhất định sẽ xuất đầu lộ diện thôi. Tới chừng đó, chúng ta chỉ việc đem hắn bắt giữ rồi đoạt lại thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng là được rồi".

"Hừ... Nói thì dễ hơn làm".

Nét mặt dần hoà hoãn lại, quỷ diện nhân tiếp lời: "Mọi thứ cho đến bây giờ, toàn bộ vẫn chỉ là lý thuyết. Lăng Tiểu Ngư có vì Lăng Ngọc Yến mà xuất đầu lộ diện hay không, chừng đó mới rõ... Nếu hắn thực chịu ló mặt thì đương nhiên rất tốt, nhưng rủi vạn nhất, hắn không xuất hiện đâu này?".

"Chủ nhân, ngài sao có thể mất lòng tin như thế".

Hỗn Độn dừng một chút, rồi hạ thấp giọng: "Chủ nhân, nếu vạn nhất Lăng Tiểu Ngư thật không xuất hiện... Chủ nhân ngài cũng chẳng cần phải quá lo lắng. Cùng lắm chúng ta lại tiếp tục ẩn nhẫn, chờ ngày chủ nhân ngài thần công đại thành, chừng ấy xưng bá cũng chưa muộn".

"Thần công ngươi đưa cho ta, có chắc lợi hại như ngươi miêu tả?".

"Chủ nhân, ngài hoài nghi ta?".

"Không hẳn." - Quỷ diện nhân lắc đầu - "Ta chỉ là sợ Hỗn Độn ngươi chưa đánh giá đúng tình hình".

"Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, rồi lại thêm Minh Tôn, tiên nữ gì kia, nghe qua thôi cũng đủ biết lợi hại nhường nào. Theo như dự ngôn thì sớm muộn gì tất cả bọn chúng cũng xuất hiện. Thần công của ngươi liệu có đủ áp chế?".

Hỗn Độn nở một nụ cười thâm ý: "Chủ nhân, đừng nói dự ngôn chưa chắc đã đúng, kể cả khi những cái tên kia đều hiện thế đi nữa, Hỗn Độn ta vẫn không thấy có gì đáng phải lo sợ. Ta đảm bảo với ngài, chỉ cần ngài đem thần công luyện thành, khi đó, ngài tất sẽ là bá chủ".

Chương 428: Huyết Án Cửu Hoa

"Chủ nhân, những kẻ bị chúng ta giết, bảo vật bị chúng ta lấy tính ra cũng đã nhiều, ngài thấy có phải nên tiết lộ diện mục Lăng Tiểu Ngư rồi không?".

"Đúng là cũng nên tiết lộ rồi. Có điều trước đó, ta còn muốn để Lăng Tiểu Ngư gây thêm một đại án nữa". 

"Đại án?".

Quỷ diện nhân gật đầu: "Không sai".

Hắn dõi mắt nhìn phương đông, mỉm cười ý vị: "Chia biệt lâu như vậy, cũng nên đến thăm hai vị bằng hữu kia rồi".

...

Hai ngày sau, tại Cửu Hoa Cung...

Khác với mọi hôm, vẻ yên tĩnh thường thấy, hôm nay Cửu Hoa Cung huyên náo hơn rất nhiều. Trên dưới môn nhân, người nào người nấy đều lộ rõ sự bất an trên khuôn mặt. 

Chẳng lo làm sao được khi mà hiện giờ, hai vị cung chủ của bọn họ đang vô cùng giận dữ. Tính từ tối qua cho tới bây giờ, đã có một đám đệ tử suýt tí thì mất mạng dưới tay nhị cung chủ Tần Ngọc rồi a. 

Nhắc đến chuyện này, đệ tử Cửu Hoa Cung lại càng thêm căm hận quỷ diện nhân. Cũng bởi vì hắn mà Cửu Hoa Cung mới căng thẳng như bây giờ. 

Số là tối qua, quỷ diện nhân hắn đã đột nhập vào Cửu Hoa Cung, nhân lúc hai vị cung chủ đang bế quan luyện dược mà đem Tô Lam - một trong những vị chân truyền đệ tử ưu tú nhất của Cửu Hoa Cung - cho bắt đi...

Tô Lam là ai chứ? Chính là đệ tử mà nhị cung chủ yêu mến nhất. Bình thường, nhị cung chủ luôn xem nàng như con ruột của mình, hết lòng chăm lo dạy dỗ. Nay Tô Lam bị bắt, nhị cung chủ có thể không căm giận được sao?

Tần Ngọc nàng rất hận là khác. 

Nghĩ mà xem. Cái tên quỷ diện nhân kia là hạng người gì? Rành rành thứ yêu ma tà đạo, xú danh vang trời. Tô Lam rơi vào tay hắn, kết cục thế nào đâu khó để hình dung. Tính ra thì dạo gần đây, nạn nhân bị hắn đem thái bổ, con số cũng ngót nghét mười người rồi đấy...

...

"Khốn kiếp!".

"Xoảng!".

Bên trong Thanh Hoa Điện, một bộ ly tách đã vừa bị người vung tay phá hủy, mảnh vụn vương vãi khắp nơi. 

Xuất thủ thì chính là Tần Ngọc - nhị cung chủ hiện thời của Cửu Hoa Cung. 

Trong bộ bạch y thanh thuần, Trương Dĩnh - đại cung chủ Cửu Hoa Cung - thấy vậy thì nội tâm lại càng bất đắc dĩ: "Tần Ngọc, muội nên bình tĩnh lại".

"Bình tĩnh?".
Lam y phất động, Tần Ngọc lớn tiếng mà rằng: "Lam Nhi đã bị quỷ diện nhân kia bắt đi, tỷ nói muội có thể bình tĩnh được sao?!".

"Tần Ngọc, ta biết muội rất yêu quý Tô Lam, nhưng muội cứ đánh người, đập phá đồ đạc như vầy thì ích gì chứ?".

"Vậy tỷ nói muội phải làm sao?!".

Tần Ngọc siết tay: "Thứ nghiệt súc kia hành tung vô định, muội cũng đã lật tung bốn phía rồi... Tại sao lại là Tô Lam chứ...".

...

"Haizz...".

Nhìn muội muội suy sụp, Trương Dĩnh trong lòng bất nhẫn, rốt cuộc đưa ra quyết định. 

Nàng bảo: "Tần Ngọc, thật ra ta có một cách có thể tra ra tung tích Tô Lam".

"Tỷ, là cách gì?!".

"Đi theo ta".

...

Ngay sau đó, hai vị cung chủ Trương Dĩnh - Tần Ngọc liền đứng dậy rời đi. Nơi mà bọn họ đến cũng chẳng xa xôi gì lắm, chỉ cách điện Thanh Hoa khoảng độ hai trăm thước thôi. 

Đó là một mật thất, bên trong có treo kha khá những chiếc lồng đèn màu đỏ. Xem cũng đẹp mắt."Tỷ." - Nội tâm nghi hoặc, Tần Ngọc hỏi - "Chỗ này chẳng phải là nơi cất giữ mệnh đăng sao? Tỷ đưa muội tới đây làm gì?".

Trương Dĩnh nghe xong nhưng chưa vội đáp. Trước nàng phẩy tay bảo những đệ tử đang trông coi mật thất tạm ra bên ngoài, sau mới nói: "Bí pháp truy tung ta sắp dùng cần có mệnh đăng của Tô Lam mới thực hiện được".

Đã hiểu ra, Tần Ngọc liền giục: "Vậy tỷ hãy mau thi triển bí pháp đi".

"Được rồi".

Trương Dĩnh gật đầu, vươn tay đem mệnh đăng của Tô Lam lấy xuống. Kế đấy, nàng dùng dao rạch xuống tay, dùng máu của mình để vẽ ra pháp trận. 

Đặt mệnh đăng vào trung tâm trận pháp xong, Trương Dĩnh bắt đầu niệm pháp quyết, triển khai bí thuật.

Ngay tức khắc, những hoa văn được vẽ từ máu sáng lên. Cùng lúc, trong đôi mắt của Trương Dĩnh, nhãn cầu cũng đổi sang màu đỏ. Rồi... một khung cảnh hiện ra. 

Nơi đó là một bãi cỏ. Tô Lam, nàng đang ở đấy. Chỉ là tình trạng lại rất ư tồi tệ, vô cùng sợ hãi. Y phục nàng, chúng đều đã bị cởi, hay đúng hơn là xé ra. Tên vũ phu thì không ai khác, quả đúng là quỷ diện nhân. Lúc này, hắn đang cười lên một cách khoái trá...

...

"Tỷ, sao rồi?" Vừa thấy Trương Dĩnh thu tay, Tần Ngọc liền hỏi ngay. 

Đáp lại nàng là một thanh âm trầm trọng: "Tần Ngọc, Tô Lam đang ở ngay hậu sơn. Chúng ta phải nhanh lên".

Nhanh?

Tần Ngọc không phải kẻ ngốc, nghe qua liền hiểu. Nối gót Trương Dĩnh, nàng lập tức lao ra khỏi mật thất, hướng hậu sơn truy tới. 

...

Với tu vị chân nhân cảnh hậu kỳ của mình, chả mấy chốc thì Trương Dĩnh và Tần Ngọc đã liền tới nơi. 

Bãi cỏ kia, bọn họ đã tìm ra. Tô Lam, nàng quả đang ở đấy. Chỉ là thân thể của nàng... 

Bị thái bổ? 

Vẫn chưa. Có điều mạng sống, nó đã như đèn treo trước gió, tùy thời lịm tắt rồi. 

Miệng bị rạch lên đến tận mang tai, lồng ngực cũng đã bị đánh nát, còn có thể sống được sao?

Chương 429: Bách Hoa Ấn - Thú Nhân Đồ

"Lam Nhi!".

Nhìn đồ nhi mình yêu quý đang nằm thoi thóp trước mặt, Tần Ngọc đau đớn hét lên. 

Chẳng kịp nghĩ nhiều, nàng hướng bãi cỏ chạy qua. 

"Cẩn thận!".

Vẫn còn giữ được bình tĩnh, Trương Dĩnh hô lên cảnh báo, đồng thời cũng đem pháp bảo gọi ra. 

May mắn, đã không có một bẫy rập nào. Dù vậy, Trương Dĩnh cũng vô cùng cẩn trọng. Pháp bảo nối tiếp pháp bảo, nàng hướng quỷ diện nhân toàn lực công kích. 

"Yêu nghiệt chịu chết!".

...

"Keng!".

"Keng!".

Liên tiếp đón đỡ hai đòn tấn công của Trương Dĩnh, quỷ diện nhân dù lui vẫn buông lời châm chọc: "Đại cung chủ ngươi làm ta sợ quá đấy!".

"Ha ha ha! Dựa vào chút bổn sự đó mà muốn giết ta sao? Trương Dĩnh ngươi đúng là biết mơ tưởng!".

...

"Lam Nhi...".

"S... Sư... ư...".

Giữa lúc Trương Dĩnh đang cùng quỷ diện nhân giao đấu bên kia thì bên này, Tần Ngọc lại lòng đau như cắt, cố gắng dùng linh đan, pháp lực để cứu chữa cho đệ tử của mình. 

Chỉ là, nàng cứu nổi sao?

Phủ tạng đã nát, nguyên thần đã hoại, e thần tiên có xuống cũng đành bó tay...

Chuyện gì đến cuối cùng cũng phải đến, sau giây phút hấp hối ngắn ngủi, Tô Lam hiện đã triệt để buông xuôi. 

Nàng chết rồi. Một cái chết quá ư thê thảm. 

Hoa chưa nở, cớ gì tàn lụi?

"Quỷ... diện... nhân..." Hai tay báu lấy thảm cỏ xanh, Tần Ngọc gằn từng tiếng một. 

Hai mắt ngập tràn oán hận, nàng từ từ đứng dậy. Từ trong miệng nàng, một tràng chú ngữ cất lên. 

Những thanh âm kia, rõ ràng không phải ngôn ngữ của thời đại này. Nghe rất đỗi xa xưa. Hẳn là cổ ngữ. 
Mà phải hay không, thiết nghĩ đã chẳng quan trọng nữa rồi. Bất kể đó là loại ngôn ngữ gì thì kết quả đưa đến cũng chỉ có một: sự xuất hiện của Bách Hoa Ấn - một trong hai đại bảo vật trấn môn của Cửu Hoa Cung. 

Từ nơi nào chẳng rõ, giữa cảnh núi non ầm ầm rung chuyển, một bảo ấn màu lam đã vừa tìm đến chỗ Tần Ngọc. Mang theo nó, Tần Ngọc lao thẳng về phía quỷ diện nhân, miệng hét to: "Trả Lam Nhi lại cho ta!".

"Keng!".

"Keng!".

...

"Tần Ngọc! Mạng ta ở đây, có bản lãnh thì tới lấy!".

Trước sự thách thức của quỷ diện nhân, Tần Ngọc hận càng thêm hận. Nàng giơ cao Bách Hoa Ấn, hô: "Tru!".

Tiếng hô vừa dứt, bảo ấn liền biến mất. Thay vào đó, sáu thân ảnh mờ ảo hiện ra. Tất cả đều là nữ tử, cùng mặc lam y, cùng cầm lam kiếm đồng loạt tấn công quỷ diện nhân. 

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!".

...

Khác trước, kể từ thời điểm Bách Hoa Ấn hiển lộ thần uy thì quỷ diện nhân đã không còn buông lời châm chọc được nữa. Sáu thân ảnh nữ tử màu lam kia đã buộc hắn phải toàn tâm ứng phó. 
Ghê gớm thay, tất cả các nàng, vậy mà đều sở hữu sức mạnh cao hơn chân nhân cảnh hậu kỳ một bậc. 

"Bách Hoa Ấn quả không hỗ là bảo vật trấn môn của Cửu Hoa Cung, uy lực kinh khủng như vậy...".

"Hừm... Vốn tính để cho Lăng Tiểu Ngư gánh thêm chút tội nữa, nhưng xem thái độ của Tần Ngọc hiện giờ thì có lẽ đã không cần. Cũng tốt, Tần Ngọc nàng yêu quý đệ tử như vậy, chắc chắn sẽ tạo đủ áp lực lên Thiên Kiếm Môn, buộc cho Lăng Thanh Trúc phải giao người... Cũng nên rời đi rồi".

Mục đích đã đạt được, quỷ nhân tự thấy chẳng cần phải dây dưa thêm làm gì nên quyết định rời đi. 

Dây dưa tại địa bàn của Cửu Hoa Cung, thật cũng không phải ý hay. Bởi lẽ, Cửu Hoa Cung không chỉ có một bảo vật trấn môn là Bách Hoa Ấn. Trừ bỏ Bách Hoa Ấn ra thì bọn họ còn có một thứ pháp bảo đáng sợ hơn: Thú Nhân Đồ. Một khi Bách Hoa Ấn và Thú Nhân Đồ cùng xuất, e dẫu có là bán bộ tiên nhân cũng phải hao phí một phen sức lực mới giải quyết được. 

...

"Keng!".

"Keng!".

Tiếp thêm mấy đường kiếm nữa từ các nữ tử màu lam, quỷ diện nhân bất ngờ thi triển huyết độn, hoá thành một đám máu tươi, nhanh chóng tháo lui. 

Không may, kế hoạch rút lui của hắn đã bị người ngăn chặn. 

Tần Ngọc?

Là Trương Dĩnh. Chính nàng đã đem đại trận phòng hộ được bố trí xung quanh Cửu Hoa Cung cho khởi động. 

Giọng lạnh lùng, nàng nhìn đám máu tươi vừa mới tụ lại: "Đột nhập cung ta, giết người của ta, yêu nghiệt ngươi còn muốn chạy?!".

"Quỷ diện nhân, ngươi gây nhiều tội ác như vậy, hôm nay đã tới ngày trả giá rồi!".

"Trả giá?".

Quỷ diện nhân cảm thấy nực cười: "Ha ha ha! Trương Dĩnh! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà phán xét ta?! Trên thế gian này chỉ có cô cô mới có quyền phán xét ta! Cũng chỉ có cô cô mới đáng cho ta bận lòng lo nghĩ!".

"Ngươi? Đám nữ nhân các ngươi? Tác dụng bất quá cũng chỉ để thái bổ mà thôi!".

"Súc sinh!!".

Theo sau câu mắng, Tần Ngọc lại một lần nữa điều động Bách Hoa Ấn công kích quỷ diện nhân. 

Trong khi ấy, đứng ở phía sau, Trương Dĩnh cũng quyết định đem thủ đoạn cuối cùng xuất ra. Giống như Tần Ngọc ban nãy, Trương Dĩnh nàng cũng cất lên một tràng cổ ngữ. 

Vài ba nhịp thở, Cửu Hoa ầm ầm rung chuyển. Từ sâu bên dưới lòng đất, một đạo hắc quang bay lên, rơi vào trong tay Trương Dĩnh. 

Vừa tới là một bức hoạ, bên trên có đề ba chữ: "Thú Nhân Đồ".

Chương 430: Để lại mối nghi

"Cung chủ!".

"Cung chủ!". 

...

Liếc nhìn các vị trưởng lão, cung nhân vừa chạy tới, Trương Dĩnh quát: "Trừ Phúc Nhan, Quỳ Ly, Chu Ngãi, toàn bộ lui lại!".

Nếu là bình thường, nhân số càng đông dĩ nhiên càng tốt, nhưng trong trường hợp này, khi kẻ địch là quỷ diện nhân thì chuyện lại khác. Một đám vấn đỉnh hậu kỳ, chân nhân sơ kỳ, nhiều mấy cũng chỉ để nạp mạng mà thôi. 

Trận chiến này, nó chỉ dành cho chân nhân hậu kỳ, tối thiểu cũng phải là chân nhân trung kỳ sở hữu những pháp bảo, những thần thông mạnh mẽ như Phúc Nhan, Quỳ Ly, Chu Ngãi - các vị trưởng lão của Cửu Hoa Cung. 

Thú Nhân Đồ đón gió mà lên, Trương Dĩnh hô lớn: "Mở!".

Tiếng hô vừa dứt, ngay lập tức, từ bên trong bức hoạ đồ, cả tá bóng đen lao ra. Toàn bộ đều là thân người mặt thú, kẻ nào kẻ nấy dữ tợn vô cùng.

Dưới ý niệm của Trương Dĩnh, đám thú nhân bọn chúng xông thẳng về phía quỷ diện nhân, phối hợp với sáu lam nữ hiển hoá từ Bách Hoa Ấn và mấy vị trưởng lão Phúc Nhan, Quỳ Ly, Chu Ngãi cùng công kích. 

Trước thế công dồn dập ấy, quỷ diện nhân dĩ nhiên đã chẳng dễ dàng gì mà ứng phó được. Thực tế, hắn đã khá chật vật chống đỡ. Minh chứng là hiện giờ, trên thân thể hắn, thương tích nó bắt đầu xuất hiện rồi.

Tuy nhiên, như đã nói. Quỷ diện nhân, hắn là bán bộ tiên nhân. Thực lực chân chính, hắn còn chưa xuất ra. Chỉ dựa vào một Bách Hoa Ấn, một Thú Nhân Đồ cộng với vài tên chân nhân trung kỳ, hậu kỳ mà nghĩ vây khốn được hắn?

Mơ tưởng!

Trong mắt hàn quang chợt loé, quỷ diện nhân sắc mặt lạnh lùng, thay vì tiếp tục tránh đông né tây như từ nãy giờ, hắn bỗng đứng yên tại chỗ. Tất nhiên là không hề bất động. Ít nhất, trước khi bất động, hai tay hắn đã hợp chung một chỗ, cùng nhau kết thành một pháp ấn.

Thần diệu thay, thời điểm pháp ấn vừa thành, toàn thân quỷ diện nhân liền sáng lên rực rỡ. Lẫn trong kim quang, bốn hư ảnh phật đà đồng loạt hiện thân, dùng thân mình mà che chắn cho quỷ diện nhân. 

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!".

...

Kiếm không thể đâm, đao không thể chém, vuốt sắc cũng chả ích gì. Mọi đòn công kích từ Trương Dĩnh - Tần Ngọc, các trưởng lão Phúc Nhan - Quỳ Ly - Chu Ngãi, hết thảy đều vô pháp xuyên qua được kim thân phật đà do quỷ diện nhân bày bố.

Quả là một thần thông khiến cho người ta phải kinh ngạc. 
Trương Dĩnh, Tần Ngọc, các nàng đã kinh ngạc rồi đấy. 

Không chỉ đơn thuần vì uy năng mà còn bởi... lai lịch của loại thần thông cao minh kia. 

Hai mắt mở to, cõi lòng dậy sóng, Trương Dĩnh hết nhìn hư ảnh phật đà lại nhìn pháp ấn mà quỷ diện nhân đang kết, giọng bàng hoàng: "Không thể nào... Làm sao có thể...".

...

Phải mất vài giây Trương Dĩnh mới trấn định được tâm tình. Nàng hướng quỷ diện nhân, thanh âm trầm trọng: 

"Bất Động Minh Vương Ấn là một trong những pháp ấn tối cao của Lam Yên Tự, là tuyệt kỹ bất truyền... Quỷ diện nhân ngươi rốt cuộc là ai?!".

"Ta?".

Quỷ diện nhân thu hồi pháp ấn, mỉm cười: "Trương Dĩnh đại cung chủ, danh tự của ta e sẽ khiến ngươi ngỡ ngàng đấy".

"Hừ!".

Chẳng đợi cho Trương Dĩnh kịp hỏi han thêm, bên cạnh, muội muội Tần Ngọc của nàng đã lại một lần nữa thúc động Bách Hoa Ấn.

"Giả thần giả quỷ!".

"Bất kể quỷ diện nhân ngươi là ai thì hôm nay cũng đừng mong toàn mạng mà đi khỏi chỗ này!".

"Keng!".Vừa tránh vừa đỡ những đường kiếm hiểm hóc từ sáu vị lam nữ và Tần Ngọc, quỷ diện nhân cất giọng khinh thường: "Dựa vào chút bản lãnh của các ngươi mà nghĩ giữ chân được ta?! Ngu xuẩn!". 

Như để chứng minh lời mình, một lần nữa, quỷ diện nhân xuất đại thần thông. 

Chỉ thấy cả người hắn bỗng tan thành máu, rồi từ trong đám máu tươi ấy, hàng tá bông hoa bay ra, tất cả cùng xoay tròn, đến khi hợp lại thì hoá thành một thanh huyết kiếm, hướng thẳng thương thiên mà đâm lên.

Mục tiêu của quỷ diện nhân, nó rõ ràng là đại trận phòng hộ - lớp kết giới đang bao trùm Cửu Hoa Cung!

"Ngăn hắn lại!".

Chẳng biết là ai hô, nhưng dẫu là ai thì hiện cũng vô nghĩa rồi. 

Quỷ diện nhân, hắn đã thành công tẩu thoát. 

...

...

Sau khi đại trận phòng hộ bị phá, Trương Dĩnh - Tần Ngọc dĩ nhiên đã tức tốc truy đuổi. Nhưng cũng chả được bao lâu thì bọn họ đã buộc phải dừng lại. Độn pháp của quỷ diện nhân, nó quá đỗi cao minh. Truy đuổi căn bản là không thể. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa ràng Trương Dĩnh - Tần Ngọc đã từ bỏ. Hoàn toàn trái lại, nỗi hận trong lòng các nàng chỉ tăng không giảm. 

Đối phương đã tìm tới Cửu Hoa Cung gây án, nếu mà cho qua thì còn gì là mặt mũi?

Huống hồ... trừ bỏ cái chết của Tô Lam, quỷ diện nhân còn đang nắm giữ một thứ rất quan trọng của Cửu Hoa Cung: đạo pháp bất truyền. 

Kẻ khác có thể lầm, chứ Trương Dĩnh - Tần Ngọc, các nàng chẳng thể nào nhận sai được. Các nàng khẳng định thủ đoạn mà quỷ diện nhân đã dùng để phá vỡ kết giới rồi đào tẩu kia, nó là đạo pháp tối mật của Cửu Hoa Cung, chỉ các đời cung chủ mới được phép tu luyện...

p/s: Có thể các bạn thấy dong dài, cho là mình cố tình nhây. Nhưng mình đính chính tất cả đều là viết theo dàn ý đã lên sẵn. Không có chuyện cố kéo tình tiết ra đâu. 

Tứ đại tông môn không phải ai cũng ngu, đều là lão quái tu luyện năm sáu trăm năm cả. Đừng nghĩ quỷ diện nhân cứ đi gây án qua loa hời hợt rồi lộ ra khuôn mặt LTN là bọn họ liền tin tưởng ngay. Mình đặt bản thân vào nhân vật, theo cái cách họ nghĩ mà đem câu chuyện triển khai. Các bạn có thể thấy dài nhưng xin thưa là mình đã phải lược đi không ít chi tiết. 

Thậm chí là mấy chương đang viết này, mình cũng đã cố gói gọn lại tình tiết, chỉ viết qua loa hời hợt. Nếu mà theo đúng dàn ý ban đầu thì nó chẳng ngắn như vầy đâu. 

Có lẽ vì cái đầu mình nó nghĩ nhiều, làm phức tạp lên mọi thứ. Nhưng với mình thì như vậy nó mới logic. 

Xin lỗi. Chắc là do văn mình có hạn, câu cú lủng củng nên dù ngắn cũng biến thành dài..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau