TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 421 - Chương 425

Chương 421: Qua được một kiếp

"Híc...".

Nằm trên bàn, Tiểu Mễ Mễ dùng cặp mắt long lanh ẩm ướt ngước lên nhìn Đồ Tam Nương. Nó rất muốn nói rằng: "Tam Nương đại nhân, Tam Nương lão đại, lão đại đừng có bắt ta ăn mấy cái món ăn kinh dị khác người kia nữa! Ta là heo, không phải chuột! Xin đừng đem ta thí nghiệm nữa a!".

Tiểu Mễ Mễ, nó muốn thốt lên những lời như thế đấy. Chỉ có điều là... mong muốn rốt cuộc cũng vẫn hoàn mong muốn. Thực tại phũ phàng lắm. 

Tiểu Mễ Mễ không nói không phải vì nó không biết nói. Trái lại, nó nói được tiếng người, còn hết sức rõ ràng rành mạch. Tốt xấu gì thì tu vi của nó cũng là chân nhân cảnh trung kỳ, một yêu tu đạo thuật cao thâm kia mà.

Nói ra tiếng người thì đáng gì chứ? Tiểu Mễ Mễ nó đây biến thành nhân dạng, đằng vân giá vũ còn được nữa là... Nhớ một thời Tiểu Mễ Mễ nó cũng đã từng đi dọc về ngang, xung quanh có hàng tá mỹ nữ theo hầu, cỡ nào phong lưu khoái hoạt. Nhưng giờ thì...

Một đời anh tuấn tiêu sái đã triệt để bị vị mẫu thân bất đắt dĩ Đồ Tam Nương sớm vùi chôn mất rồi. Kể từ khi bị nàng thu phục, nàng đã đặt ra ba thiết lệnh cho nó. Thứ nhất: nếu chưa có sự cho phép của Đồ Tam Nương nàng thì nó không được biến đổi hình dạng. Nói cách khác, nó chỉ có thể hiện hữu trong lốt một chú heo con be bé xinh xinh như hiện giờ thôi. Thứ hai: Phải ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối không được vô cớ sinh sự, càng không được thi triển đạo thuật để hại người. Thứ ba: Không bao giờ được dùng ngôn ngữ con người để nói chuyện, muốn thưa hỏi gì thì đều phải dùng tiếng heo. 

Thế đấy, Tiểu Mễ Mễ nó đã bị ràng buộc. Không được biến thân, không được thi triển đạo thuật, lại càng không được sử dụng ngôn ngữ con người. Những điều trên là thiết lệnh kìm toả, chỉ được giải khai khi có sự đồng thuận của Đồ Tam Nương. Hiện giờ, Đồ Tam Nương nàng còn chưa cho phép thì Tiểu Mễ Mễ nó làm sao nói được?

Nó thật là chẳng dám...

"Ụt ụt..." Mang theo chút hy vọng sau cùng, Tiểu Mễ Mễ dùng tiếng heo hướng vị mẫu thân bất đắc dĩ của mình nài nỉ. 

"Đau đớn" thay, Đồ Tam Nương, nàng lại chẳng có vẻ gì là sẽ bình tâm mà suy nghĩ lại cả. Thay vào đó nàng chỉ trấn an: "Tiểu Mễ Mễ à, ngươi đừng có bày ra bộ dạng như thế chứ. Mẫu thân đảm bảo với ngươi là món ăn lần này sẽ vô cùng đặc biệt. Tiểu Mễ Mễ ngươi chỉ cần nếm qua một miếng thôi thì cũng đủ để suốt đời khó quên...".

"Suốt đời khó quên? Đương nhiên là suốt đời khó quên rồi! Từ lúc theo lão đại ngươi tới giờ, có lần nào ta ăn món mới của ngươi mà có thể lãng quên được đâu! Cái nào cũng làm ta bị ám ảnh hết a!".

Nội tâm thì gào thét như vậy, thế nhưng biểu hiện ra bên ngoài, heo con Tiểu Mễ Mễ cũng chỉ dám dùng chân khều khều kháng nghị, nhìn rất chi là bạc nhược. 

"Ụt ụt...".

"Ụt ụt...".

Mấy giọt lệ long lanh, mấy cái khều khều yếu ớt kia, Đồ Tam Nương đương nhiên thấy được, cũng hoàn toàn hiểu được. Dù vậy, nàng lại coi như là gió thoảng qua tai, chẳng buồn để ý. 

Gạt đi tất thảy, nàng đem heo con trước mặt ẵm lên, cứ thế xoay chân hướng khu nhà bếp mà bước đi. 

"Tiểu Mễ Mễ, chúng ta vào bếp nào. Ngoan, mẫu thân sẽ nấu cho ngươi một nồi canh độc nhất vô nhị, bảo đảm ngươi ăn xong sẽ ghiền luôn".

"Ụt ụt...".
"Yên tâm yên tâm. Khắp cả cái Huyết Sát Giáo này, chỉ có một mình mẫu thân mới có thể sáng tạo ra những món ăn sâu sắc dị thường được thôi. Giáo chúng ai nấy cũng đều khen tài nghệ của mẫu thân hết a...".

Nằm trên tay Đồ Tam Nương, heo con Tiểu Mễ Mễ càng nghe thì nước mắt càng giàn giụa. 

Cái gì mà giáo chúng ai cũng đều khen ngợi, thực chất, bọn họ đều là sợ làm phật ý Đồ Tam Nương nàng nên mới phải dối lòng như thế. Nói sao thì Đồ Tam Nương nàng cũng là giáo chủ, ai dại gì mà đi đắc tội?

Không ai dám. Tiểu Mễ Mễ nó cũng không dám. Đừng thấy bình thường Đồ Tam Nương vẫn hay vuốt ve, ôm ấp nó mà lầm, một khi tức giận, nàng tùy thời đều có thể đem nó ra "dạy bảo" a...

"Thiên địa ơi! Thần minh ơi! Kiếp trước lão trư ta đã tạo nghiệt gì mà kiếp này phải sống khổ sở như vầy?! Tại sao lại để ta rơi vào trong tay của nữ nhân này chứ?!".

"Ta muốn chết! Tiểu Mễ Mễ ta muốn nhảy sông tự vẫn!".

"Lão lôi ơi lão lôi, ông làm dùng sét đánh cho ta chết luôn đi!".

"Ầm!".

...

"Ực... Lão lôi, ta... ta chỉ nói đùa thôi. Ông đừng có làm thiệt a".

...Tiếng lòng của heo con Tiểu Mễ Mễ, từ đầu tới cuối Đồ Tam Nương đều không hề nghe được. Nàng chỉ hơi nghi hoặc là tại sao mới rồi trời lại nổi sét. 

"Kỳ quái. Rõ ràng trời quang, tự nhiên sét lại đánh xuống". 

"Mà thôi, kệ đi".

Sau cái lắc đầu, Đồ Tam Nương lại tiếp tục mang theo heo con Tiểu Mễ Mễ hướng thẳng khu nhà bếp bước đi. Chỉ là nàng đi còn chưa được bao lâu, vườn hoa còn chưa ra khỏi thì đã có người hiện thân chắn lối. 

Vừa xuất hiện là một lão giả có mái tóc hoa râm, bề ngoài tuổi khoảng năm hay sáu mươi gì đấy, mặc một bộ trường bào màu xám, tướng mạo nhìn khá là đoan chính. 

"Tham kiến giáo chủ".

Liếc xem lão giả, Đồ Tam Nương nghi hoặc: "Ưng hộ pháp, ngươi không ở Chính Phong Đường mà chạy tới chỗ ta làm gì?".

Lão giả, cũng tức Ưng Thiên Chính hồi âm: "Giáo chủ, lần trước người giao cho thuộc hạ đi xác minh về cái chết của Phổ Hạnh thần tăng, thuộc hạ đã làm xong".

"À, ta nhớ rồi. Ta đúng là có kêu ngươi đi điều tra chuyện này".

Nét mặt nghiêm túc lên hẳn, Đồ Tam Nương xoay người chuyển hướng, thay vì khu nhà bếp thì nàng nhắm đến điện Thiên Chiếu bước đi. 

"Ưng hộ pháp, chúng ta tới chính điện nói chuyện".

"Vâng, giáo chủ".

...

"Phù... ù...".

Nằm trên tay Đồ Tam Nương, heo con Tiểu Mễ Mễ quan sát thấy vị mẫu thân bất đắc dĩ của mình đã từ bỏ ý định vào bếp thì trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm. 

"Thoát qua một kiếp rồi a".

Chương 422: Một chút hận, một chút đau

Điện Thiên Chiếu, tại sảnh đường.

Đồ Tam Nương tay bế heo con Tiểu Mễ Mễ, tự chọn lấy cho mình một chiếc ghế trong hàng ghế phía bên trái rồi ngồi xuống. Xong liền khoát tay bảo các tì nữ xung quanh:

"Các ngươi tạm lui ra ngoài đi".

Chờ cho sáu vị nữ tì ai nấy đều đã thoái lui, lúc này Đồ Tam Nương mới hướng Ưng Thiên Chính bảo: "Ưng hộ pháp, đầu đuôi chân tướng thế nào, mau nói rõ". 

"Vâng".

Ưng Thiên Chính nhẹ gật đầu, nhanh chóng nói ra: "Bẩm giáo chủ, theo như những gì thuộc hạ điều tra được thì Phổ Hạnh thần tăng đúng thật đã bị người sát hại ngay trong chính Lam Yên Tự, tại tháp Thông Thiên của mình. Ra tay là một kẻ mặc hắc y, đeo mặt nạ quỷ".

"Nói vậy thì đám danh môn chính phái kia cũng chẳng bịa đặt rồi".

Đồ Tam Nương hỏi tiếp: "Ưng hộ pháp, ngươi có tìm ra được manh mối nào không?".

"Không nhiều lắm".

Ưng Thiên Chính tiếp lời: "Thuộc hạ chỉ biết được trước khi chết, Phổ Hạnh thần tăng có dùng máu của mình lưu lại một chữ. Thiết nghĩ đấy hẳn là danh tự của hung thủ".

"Là chữ gì?".

Ưng Thiên Chính trước dùng đạo thuật viết ra hư không một chữ "Lăn...", sau mới thưa: "Bẩm giáo chủ, chính là chữ này".

Đồ Tam Nương quan sát một lúc, thu hồi ánh mắt thì tự mình lẩm bẩm: "Manh mối đúng là chẳng nhiều lắm...".

...

"Hừ, thật là đáng giận!".

Đang yên đang lành, Đồ Tam Nương lại bỗng dưng thốt lời mắng chửi, thật khiến cho Ưng Thiên Chính nhất thời khó tránh phải động dung. Hắn nghi hoặc: "Giáo chủ?".

Có vẻ cũng biết rõ tâm tư thuộc hạ mình, Đồ Tam Nương giải thích: "Ta không nói ngươi. Ta là đang nói mấy cái tên danh môn chính phái kia".

"Ưng hộ pháp, ngươi nghĩ coi. Cá đám danh môn chính phái bọn chúng không bằng không cớ, chỉ dựa vào một chút suy đoán liền quy cho giáo chủ ta là hung thủ... Ngươi nói có đáng giận hay không?".

"Hừ... Mặc đồ đen, đeo mặt nạ quỷ thì liền là Đồ Tam Nương ta? Bọn chúng làm như trên đời chỉ mình ta mới có mặt nạ quỷ để đeo ấy...".

...

Đứng nghe Đồ Tam Nương trút ra bực bội một hồi, đợi nàng ngưng giọng, Ưng Thiên Chính mới dám góp ý: "Giáo chủ, tứ đại tông môn tuy không bằng không cớ, nhưng nói thế nào thì cũng là những thế lực đứng đầu chính giáo thiên hạ. Nay bọn họ mời giáo chủ ra đối chất, nếu giáo chủ nhất quyết cự tuyệt, lại bảo trì im lặng, sợ rằng sẽ không phải ý hay. Đám danh môn chính phái bọn họ sẽ dựa vào cái cớ này mà thêu dệt, buộc tội giáo chủ...".

"Buộc tội ta?".

Đồ Tam Nương khinh thường: "Thì sao? Bọn chúng có thể làm gì được ta?".

"Giáo chủ, người thần công cái thế, đạo hạnh thâm huyền, tất nhiên chẳng cần phải sợ. Thế nhưng các giáo chúng... Giáo chủ, phân đà của Huyết Sát Giáo ta, có một phần ba là nằm trong địa bàn của giới chính đạo".

Đồ Tam Nương không phải loại người thiếu suy nghĩ nên nghe qua liền tỏ tường ý tứ của Ưng Thiên Chính ngay. Nàng trấn an: "Ưng hộ pháp, chuyện đó ngươi cứ yên tâm. Ta đã sắp xếp cả rồi".

"Hmm... Vốn dĩ ta cũng chả muốn đi biện minh với cái đám danh môn chính phái kia làm gì, nhưng để hạn chế thiệt hại tới mức thấp nhất, ta sẽ nhiều lời một chút".

Thần niệm khẽ động, Đồ Tam Nương lấy từ giới chỉ ra một cuốn ngọc giản với nội dung đã soạn sẵn đưa cho Ưng Thiên Chính: "Ưng hộ pháp, nên ứng phó ra sao, hết thảy ta đều đã viết ra. Ngươi cứ theo đó mà làm".

Ưng Thiên Chính thoáng liếc qua những dòng chữ ghi trên ngọc giản, thần tình liền biến chuyển. Hắn cúi đầu, thanh âm biểu thị tôn kính: "Giáo chủ anh minh, là thuộc hạ đã lo chuyện dư thừa".

"Được rồi được rồi. Không cần phải tâng bốc ta. Ta biết ta đây rất thông minh... Mau đi làm việc của ngươi đi".

"Thuộc hạ cáo lui".

...

Ưng Thiên Chính vừa đi thì từ phía ngoài cửa điện, sáu tì nữ bị điều ra trước đó cũng liền nối gót trở vào trong. 

Trà nước xong xuôi, lúc này Xuân Hương - người đứng đầu trong đám nữ tì - mới thấp giọng hướng Đồ Tam Nương cung kính hỏi: "Giáo chủ, người còn cần gì nữa không ạ?".
"Tạm thời không cần".

Đồ Tam Nương nhấp một ngụm trà, đặt xuống thì hỏi: "Xuân Hương, có thấy Tiểu Linh đâu không?".

"Bẩm giáo chủ, sáng nay nô tì có trông thấy Thánh nữ đi về hướng nam, hẳn là lại tới cốc Thanh Ngư".

"Thanh Ngư Cốc sao...".

Trong đáy mắt hiện lên vài tia bất đắc dĩ, Đồ Tam Nương ngầm thở dài: "... Cũng đã hơn mười năm rồi. Tiểu Linh nó vậy mà...".

"Haizz... Tiểu Mễ Mễ, chúng ta tới cốc Thanh Ngư một lát".

Nói rồi, Đồ Tam Nương chậm rãi đứng lên, theo lối mòn hướng thẳng đến cốc Thanh Ngư...

...

...

Gần nửa giờ sau. 

Bước chân của Đồ Tam Nương hiện đã dừng lại. Trước mắt nàng, tại một khu đất quang đãng đầy hoa, một thân ảnh yêu kiều đang hiện hữu.

Là một cô gái bề ngoài tuổi độ mười tám đôi mươi, rất xinh đẹp. Phong cách ăn mặc của nàng khá đặc biệt. Thay vì trường y kín kẽ nối liền từ trên xuống dưới như những người khác thì y phục của nàng lại tách hẳn thành hai phần riêng biệt. Áo cổ cao màu đỏ, tay áo gần như chẳng có, chỉ đủ che đậy bờ vai. Không ngoa khi bảo rằng một khi nàng giơ lên cánh tay, mảng da thịt dưới nách sẽ lập tức lộ rõ ra ngay.

Bên trên đã vậy, còn bên dưới...

Cô gái, nàng không mặc quần. Thứ đang che kín hạ thân nàng đây là một chiếc váy. Tương tự phần áo phía trên, chiếc váy này cũng có màu đỏ, chẳng dài lắm, chỉ đủ phủ qua đầu gối. 

May sao, từ đầu gối trở xuống dưới, nhờ có đôi giày ống cao mà da thịt nàng mới đỡ bị phơi bày. Chứ nếu không, chỉ e sự hiện diện của nàng ở chốn đông người sẽ gây nên một tràng xáo động mất. Nhất là khi sự hở hang kết hợp cùng dung mạo...

Như đã nói, cô gái, nàng rất xinh đẹp. 

Nhi nữ của Đồ Tam Nương, Thánh nữ của Huyết Sát Giáo, nhan sắc Âm Tiểu Linh lại kém cỏi được sao?

Mười mấy năm trước, thời điểm mới quen biết Lăng Tiểu Ngư thì Âm Tiểu Linh nàng đã rất khả ái rồi. Nay, trải hơn mười năm tuế nguyệt, nhan sắc ấy lại càng khiến thế nhân mê đắm hơn.

Chỉ có điều là... Đẹp thì quả đã hơn, thế nhưng so với mười mấy năm trước, trên khuôn mặt Âm Tiểu Linh nay đã giăng đầy lãnh đạm, chẳng còn tìm ra vẻ hoạt bát đáng yêu của thuở nào nữa.

Thời gian, nó đã làm nàng thay đổi? Hay thế sự, đấy mới thực căn nguyên?"Hẳn là vế sau." Đó sẽ là câu trả lời mà Đồ Tam Nương sẽ nói. Hơn ai hết, nàng hiểu tại sao nữ nhi mình lại có bộ dạng như hôm nay...

...

Đứng đợi một đỗi lâu mà nữ nhi vẫn mải mê luyện kiếm, chẳng có vẻ gì là sẽ ngơi tay tiếp chuyện mình, Đồ Tam Nương mới bất đắc dĩ lên tiếng: "Tiểu Linh, mẫu thân muốn nói chuyện". 

Chưa thấy hồi âm, Đồ Tam Nương mới tiếp tục: "Tiểu Linh, ta có việc muốn nhờ con đi làm".

Những tưởng lần này Âm Tiểu Linh vẫn sẽ làm ngơ thì không, nàng đã thu tay. Đem kiếm cất đi, nàng hỏi: "Là lệnh?".

"Cứ cho là vậy đi".

"Mẫu thân muốn con làm gì?".

Đã chuẩn bị sẵn, Đồ Tam Nương lấy từ giới chỉ ra một cuốn ngọc giản rồi ném qua.

Âm Tiểu Linh đem ngọc giản tiếp lấy, xem xong thì gật đầu: "Con sẽ đi điều tra ngay".

Dứt câu, Âm Tiểu Linh liền quay gót, toan rời đi. 

"Chờ đã".

Quay lại, Âm Tiểu Linh hỏi, giọng vẫn lạnh nhạt như trước: "Mẫu thân còn có việc gì căn dặn?".

Đồ Tam Nương cau mày, thanh âm có phần bất đắc dĩ: "Tiểu Linh, rốt cuộc con còn tính giận ta bao lâu nữa đây?".

"Giận?".

Âm Tiểu Linh vô thức siết tay, ngẩng đầu mà rằng: "Mẫu thân, người nghĩ chỉ là giận thôi ư?".

"Con hận ta?".

Âm Tiểu Linh lặng im không đáp. 

Nội tâm như có chút gì đau đớn, Đồ Tam Nương nói: "Chuyện Lăng Tiểu Ngư năm đó, ta cũng chỉ là muốn tốt cho con...".

"Tốt cho con?".

Những ngón tay của Âm Tiểu Linh càng siết chặt hơn: "Mẫu thân... Thế nào là tốt cho con?".

"Bỏ lại hắn? Mặc cho hắn bị đám danh môn chính phái kia phán định Tam Hình? Hay là... để hắn phải chết?".

Không thấy mẫu thân nói gì, Âm Tiểu Linh tiếp tục: "... Năm đó, chỉ cần mẫu thân người nguyện ý thì liền có thể đem hắn mang khỏi Thiên Kiếm Môn. Nhưng người đã bỏ lại hắn. Ngày hắn bước lên Hình Đài chịu tội, lại một lần nữa... Mẫu thân người không những không đồng ý ra tay giải cứu mà còn ngăn cản con, đem con nhốt lại... Mẫu thân, người biến con thành kẻ bạc tình bạc nghĩa như vậy, đó là tốt cho con sao?".

"Tiểu Linh... Lăng Tiểu Ngư năm đó là đệ tử của Thiên Kiếm Môn...".

"Vì thế nên người để mặc cho hắn chết?!".

Âm Tiểu Linh càng thêm kích động: "Sát hại đồng môn, kết giao ma nữ, đấy đều là tội chết. Năm đó, Lăng Tiểu Ngư hắn vốn đã không thể lưu lại Thiên Kiếm, chính đạo đã không dung hắn. Chỉ cần người cứu hắn, chỉ cần cho hắn chút thời gian thì sớm muộn hắn cũng trở thành người của Huyết Sát Giáo. Nhưng người...".

"Tiểu Linh..." Chân bước tới, Đồ Tam Nương vươn tay về trước, nhưng còn chưa kịp chạm thì tay nàng đã bị Âm Tiểu Linh gạt ra. 

"Đủ rồi!".

"Trừ phi hắn bình an vô sự, vẫn đang sống tốt, bằng không... Mẫu thân, con sẽ không bao giờ tha thứ cho người đâu".

...

Đứng nhìn thân ảnh nữ nhi đang dần xa khuất, Đồ Tam Nương buồn bã cúi đầu: "Tỷ tỷ, chuyện năm đó muội thật đã làm sai rồi sao?".

Chương 423: Chốn cũ người xưa...

Chuyện đời đúng - sai, lắm khi thật chẳng thể lường. Mười mấy năm trước, Đồ Tam Nương cho rằng để Lăng Tiểu Ngư chết là đúng, nhưng đến hôm nay, nàng lại cảm thấy mình đã sai nhiều hơn. 

Cứ tưởng Lăng Tiểu Ngư biến mất thì nữ nhi sẽ có thể rút chân ra khỏi vũng ái tình chớm nở kia, nào ngờ... Đồ Tam Nương nàng đã quá coi nhẹ tình cảm của nữ nhi rồi. 

Vị trí của Lăng Tiểu Ngư ở trong lòng nữ nhi nàng, nó cao hơn nàng nghĩ. Lăng Tiểu Ngư biến mất, Tiểu Linh nó không những không quên mà còn tưởng nhớ nhiều hơn. Và, chẳng may thay, nó đối với Lăng Tiểu Ngư càng tưởng nhớ, ray rứt bao nhiêu thì đối với người mẫu thân nàng đây lại càng xa cách, oán giận bấy nhiêu. 

Hơn mười năm rồi... Đã hơn mười năm Đồ Tam Nương nàng chưa nhìn thấy nụ cười của nữ nhi...

...

Có lẽ, mười năm vẫn là quá ngắn. Có lẽ, cái giá cho quyết định năm đó của Đồ Tam Nương nàng, nó sẽ còn lớn hơn. Kéo dài bao lâu? Nàng thật không biết. Điều duy nhất mà nàng biết là Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn bặt vô âm tín. 

Rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã đi đâu? Liệu có còn sống?

Ai trả lời được đây?

...

Từ sau cái ngày Lăng Tiểu Ngư đột ngột biến mất khỏi ngục thất của Kim Kiếm Phong thì Thiên Kiếm đã nhiều phen phái đệ tử truy tìm. Bọn họ thậm chí huy động cả những tông môn phụ thuộc để dò la tung tích, nhưng kết quả thu về... Công cốc vẫn hoàn công cốc. Không một ai tìm ra được Lăng Tiểu Ngư cả. Cứ như thể Lăng Tiểu Ngư hắn đã bốc hơi khỏi tu tiên giới rồi vậy. 

"Có lẽ Lăng Tiểu Ngư đã chết", nhiều người đã nghĩ như vậy. Cũng đúng thôi. Năm đó, Lăng Tiểu Ngư đã bị phế bỏ tu vi, đan điền cũng bị thương hại, căn bản chẳng tu hành được nữa. Một phế nhân như hắn, cái chết thật là dễ dàng tìm đến lắm...

Theo thời gian trôi, cái tên "Lăng Tiểu Ngư" cũng dần lắng xuống. Thiên Kiếm Môn đã thôi tìm kiếm, tu tiên giới sớm cũng lãng quên. Nhưng... không phải tất cả. Có một số người vẫn nhớ như in những gì đã xảy ra. Ví như Âm Tiểu Linh, ví như Chu Đại Trù, hoặc ví như... Lăng Thanh Trúc chẳng hạn. 

Hơn mười năm qua, Lăng Thanh Trúc chưa bao giờ thôi nghĩ đến đứa đệ tử chân chất thiện lương kia của mình. Khác với Âm Tiểu Linh vẫn còn u mê, Lăng Thanh Trúc rất rõ ràng sinh tử. Nàng biết, đứa đệ tử kia của mình vẫn còn sống. 

Trước đây, thời điểm phát hiện dấu vết hắc - bạch song ngư nơi lòng bàn tay Lăng Tiểu Ngư, bởi vì nghi ngại, Lăng Thanh Trúc nàng đã buộc hắn ký kết sinh tử khế ước. Đến nay, khế ước kia vẫn còn tồn tại, điều đó chứng tỏ tánh mạng Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn còn. Đệ tử của nàng, hắn vẫn chưa chết. Chỉ là... 

Lăng Tiểu Ngư hắn hiện giờ đang sống ra sao? Sống có tốt không? 

Chi tiết thế nào, Lăng Thanh Trúc thật tình là vô phương biết được. 

...

"Đã hơn mười năm rồi...".

Trúc Kiếm Phong, nơi mỏm đá cheo leo cô tịch, Lăng Thanh Trúc đứng nhìn vào hư không tĩnh lặng, buồn bã thở dài. 

Nàng vẫn như vậy, xinh đẹp giống thuở nào. Trâm nàng cài, quần áo nàng mặc, đôi hài nàng mang,..., từ kiểu dáng cho tới màu sắc, hết thảy đều y nguyên như trước. Đổi khác, thiết nghĩ duy mỗi tâm tình.

Tim nàng, nó đã nhiều hơn dấu vết muộn phiền... 

...

"Tiểu Ngư Nhi, rốt cuộc ngươi đã đi đâu?".

"Nếu ngươi vẫn còn sống, nhiều năm như vậy tại sao chưa một lần trở lại? Yến cô cô của ngươi đang ở đây kia mà...".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi không phải rất yêu quý nàng ấy ư? Tại sao ngươi lại không trở về?".
Tại sao? Lăng Thanh Trúc chẳng tài nào hiểu được. Năm đó Lăng Tiểu Ngư mắc tội, nhưng trên Hình Đài cũng đã chịu trừng phạt. Lăng Thanh Trúc nàng cũng đã vì hắn khẩn cầu Xá Hình rồi... 

Phải. Lăng Tiểu Ngư hắn đúng là đã bị trục xuất khỏi Thiên Kiếm, nhưng trong lòng nàng, hắn vẫn là một đệ tử. Hắn hẳn phải hiểu Lăng Thanh Trúc nàng luôn dang tay chào đón hắn chứ...

"Hoặc cũng có thể Tiểu Ngư Nhi đã không còn xem ta là sư phụ nữa rồi...".

...

"Vù vù...".

"Vù vù... vù...".

Trong tiếng gió lạnh lùng thổi mạnh, Lăng Thanh Trúc chậm rãi hạ mình ngồi xuống. Dưới ánh trăng thượng tuần, giữa màn đêm u tịch, nàng bất giác lại nhớ về những tháng ngày xưa cũ...

Năm nào, cũng tại mỏm đá này, Tiểu Ngư Nhi đã cùng nàng đến đây. Hai sư đồ nàng đã ngồi cạnh bên nhau, cùng nhau trò chuyện...

Cái lần đầu tiên ấy, nàng đã hỏi hắn phong cảnh ở đây thế nào. Tiểu Ngư Nhi hắn trả lời nàng rằng ở đây rất không tệ, chỉ là... hơi cô tịch.

Đúng vậy. Là cô tịch. Mỏm đá này... thật quá cô đơn. 

... Rồi tiếp đó, Lăng Thanh Trúc nàng ngả lưng ra nằm, đồng thời cũng bảo Tiểu Ngư Nhi hắn nằm xuống. Nhưng hắn từ chối, còn nói rằng nam nữ thụ thụ bất thân...

"Nam nữ thụ thụ bất thân?".

Chẳng biết tự bao giờ Lăng Thanh Trúc đã ngả lưng nằm xuống thật, từ trong miệng, thanh âm nàng khe khẽ cất lên: "Đồ ngốc. Cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân chứ. Chúng ta là sư đồ...".

...

Những hình ảnh đến nhanh rồi cũng đi nhanh. Tuy nhiên, còn chưa hết hẳn. Sau đoạn ký ức kia, một đoạn ký ức khác lại tiếp tục hiện lên trong đầu Lăng Thanh Trúc. Lần này cũng vẫn là bóng hình Lăng Tiểu Ngư, không gian thì... chính tại nơi đây. 

Đêm ấy là sinh thần của Lăng Thanh Trúc nàng. Hơi khác thường lệ, thay vì cùng đi với Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn thì Tiểu Ngư Nhi đã một mình đến gặp nàng. Sau khi theo nàng ra đây, nơi mỏm đá này, Tiểu Ngư Nhi hắn đã tặng cho nàng một món đồ vật. Là một cây trâm ngũ sắc, tên gọi Huyễn Mộng. 

Nhưng, Lăng Thanh Trúc nàng không nhận. Chẳng những không nhận mà nàng còn đem cây trâm kia bẻ gãy. Phải, là chính nàng đã dùng phương thức tàn nhẫn ấy để buộc đồ nhi từ bỏ thứ tình cảm bất luân kia...

"Tiểu Ngư Nhi, là lỗi của sư phụ. Là sư phụ đã quá thân cận với ngươi".

Nếu có thể, Lăng Thanh Trúc nàng thật rất muốn sửa sai. Nàng chắc chắn sẽ không để những sai lầm lặp lại nữa. Nàng sẽ giữ khoảng cách với Tiểu Ngư Nhi, sẽ không mang hắn ra khỏi Thiên Kiếm Môn để rồi gặp gỡ Âm Tiểu Linh, dây vào những rắc rối. 

Cả Hoá Long Trì kia nữa, nàng sẽ ngăn không cho hắn đi vào. Như vậy, những chuyện đáng tiếc sẽ chẳng xảy ra. Tội danh sát hại đồng môn, phản bội chính giáo, Tiểu Ngư Nhi hắn chẳng cần phải gánh...

Lăng Thanh Trúc, nàng rất muốn như vậy, có một cơ hội để thay đổi mọi thứ. Tiếc rằng... mong muốn cuối cùng cũng chỉ là mong muốn. Nó chẳng bao giờ thành sự thật được. 

Tội danh đã định, Hình Đài đã lên. Lăng Tiểu Ngư, hắn thực đã biến mất rồi...

"Đến cùng là tại sao chứ?".

"Tiểu Ngư Nhi, tại sao ngươi lại giết Lưu Cảnh Thiên? Lý do là gì? Tại sao một lời giải thích ngươi cũng không chịu nói?".

"... Bản tính của ngươi vốn chân chất thiện lương, há đâu phải phường hung bạo...".

Những nghi vấn, chúng đã quanh quẩn trong tâm trí Lăng Thanh Trúc nàng rất lâu rồi. Hơn mười năm nay, nàng không ngừng tự hỏi, cũng không ngừng điều tra, thế nhưng kết quả... Cuối cùng vẫn là hoài công vô ích. 

Kinh biến Hoá Long Trì năm xưa, đến nay vẫn không một ai có thể giải thích rõ ràng. 

Thở ra thêm một hơi phiền muộn, Lăng Thanh Trúc chuyển thân đứng lên, nhắm nghiền đôi mắt. Từ trong miệng nàng, thanh âm chậm rãi cất lên, khá là buồn bã.

"Dưới núi có một cái hồ

Trong hồ có đôi uyên ương

Uyên ương lại uyên ương

Uyên ương tự thành hàng...".

...

"Trên núi có cô phong

Cô phong ngắm u nguyệt

U nguyệt hoài u nguyệt

U nguyệt bao giờ viên?".

Chương 424: Chốn Cũ Người Xưa (2)

Có tiếc nuối, có ân hận, tự trách và ngờ vực... Lăng Thanh Trúc, nàng đã như thế. Hơn mười năm rồi.

Đêm nay không phải lần đầu tiên nàng một mình trên mỏm đá cheo leo cất lời than thở. Và chắc chắn cũng chưa phải cuối cùng. Có lẽ chỉ khi nào nhận được tin tức của Lăng Tiểu Ngư, trông thấy mặt hắn, biết hắn vẫn bình an vô sự thì tâm Lăng Thanh Trúc nàng mới ổn định lại được. Còn bây giờ... Thỉnh thoảng mắt nàng vẫn dõi chốn xa xăm, dạ nàng vẫn day dứt muộn phiền...

Kể ra thì Lăng Thanh Trúc nàng quả rất có tình có nghĩa. Chí ít, so với Cơ Thành Tử, so với Lý Ngọc Thường - những người cũng mất đi đồ nhi mình yêu quý năm đó, Lăng Thanh Trúc nàng đau xót, dằn vặt nhiều hơn.

Là bởi tình cảm sư đồ giữa nàng và Lăng Tiểu Ngư quá sâu đậm? Hay vì trong lòng nàng, Lăng Tiểu Ngư không chỉ đơn thuần là một tên đệ tử? Như nàng vẫn nghĩ? 

Thật khó mà trả lời được. Lăng Thanh Trúc chưa bao giờ là một người dễ hiểu cả. Trái với dáng vẻ phóng khoáng, tùy tiện thường ngày, bản chất của nàng vô cùng sâu sắc, cực kỳ phức tạp. 

Đơn giản, dễ đoán có chăng là nghĩa muội của nàng: Lăng Ngọc Yến. 

Không lầm, đích xác là Lăng Ngọc Yến. Thoạt nghe có chút kỳ lạ nhưng nếu đã biết rõ đầu đuôi, thiết nghĩ hết thảy đều sẽ cảm thấy bình thường. Hơn mười năm trước, sau khi Lăng Tiểu Ngư đột ngột biến mất khỏi ngục thất Kim Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc tỉnh dậy biết được liền nhanh chóng tự mình chạy đến Đào Hoa thôn, đem Lăng Ngọc Yến đưa lên trên đỉnh Trúc Kiếm để bảo đảm cho an nguy của nàng. 

Năm đó Lăng Tiểu Ngư bị kết tội phản đồ, thân phận đệ tử Thiên Kiếm cũng bị tước bỏ, điều ấy đồng nghĩa hắn đã chẳng còn điểm gì cho người phải cố kỵ nữa. Nói cách khác, nếu có kẻ muốn động tay động chân gì đó, thực rất đỗi bình thường. Biết đâu vì hiềm khích, vì ngờ vực cộng chút tham lam của một ai đấy mà Lăng Ngọc Yến sẽ phải chịu cảnh tai nương...

Lăng Thanh Trúc thực rất lo ngại điều đó. Không chỉ chính giáo mà cả bên phía tà đạo. Cần biết, Âm Tiểu Linh chính là Thánh nữ của Huyết Sát Giáo...

Vì sự an toàn của Lăng Ngọc Yến, cũng là vì lời hứa với Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc đã đứng ra bảo vệ, thông qua việc kết nghĩa mà thông cáo cùng thiên hạ, để cho người người đều biết rằng Lăng Ngọc Yến là nhân vật không thể đụng vào. Dám đụng ắt phải trả giá. 

Tuy nhiên, nói đi thì cũng nên nói lại. Lăng Thanh Trúc đã lo nghĩ nhiều như thế, đã biểu thị ý tứ cùng thiên hạ, ấy vậy mà riêng với Lăng Ngọc Yến - nhân vật được nàng chú tâm bảo vệ, lạ lùng thay lại chẳng hay biết chút gì. Thậm chí kể cả khi đã hơn mười năm trôi qua. 

Lỗi, không phải do nàng. Căn nguyên như cũ, đều bắt nguồn ở Lăng Thanh Trúc. Chính Lăng Thanh Trúc đã che đậy tất cả. Từ việc âm thầm bảo hộ cho tới chuyện của Lăng Tiểu Ngư...

Đúng vậy. Sự tình năm đó, toàn bộ đều được giấu kín. Dưới lệnh của Lăng Thanh Trúc, Trúc Kiếm Phong không một ai dám hé môi nói ra sự thật. Mãi đến hôm nay, Lăng Ngọc Yến vẫn đinh ninh rằng cháu trai mình ngụ tại Trúc Kiếm, hiện còn đang bế quan đột phá cảnh giới chân nhân...

...

...

Li Tinh Động, ngoài cửa...

Hiện giờ, giữa trời đêm u tịch, một thân ảnh đang lặng im đứng nhìn. Là một nữ tử. 

Nàng mặc một bộ hoàng y, kiểu cách đơn giản, trên người cũng chẳng có thứ gì quý giá. Cây trâm nàng cài, vòng tay nàng đeo, hết thảy đều rất ư bình dị. 

Lăng Ngọc Yến, nàng vẫn luôn như vậy, bao giờ cũng đạm mạc. Y hệt cái tính cách thiện lương, hiền thục của mình...

So với hơn mười năm trước, Lăng Ngọc Yến hôm nay không có gì thay đổi cả. Mái tóc, cánh mũi, làn môi,..., mọi thứ vẫn y chang thuở nào. Nàng không già đi. 

Tất nhiên, đây không phải vì do tu luyện. Lăng Ngọc Yến, nàng chỉ là một phàm nhân. Dung nhan bất biến, hết thảy đều nhờ vào công năng của Trường Sinh Đan - thứ đan dược mà năm đó Lăng Thanh Trúc đã vì đồ nhi nhọc công chế luyện. 

...

Bất suy, bất lão, với phàm nhân thế tục mà nói, quả đáng mơ ước vô cùng. Phận nữ nhân thì lại càng khao khát mong cầu. Thân là nữ tử vô duyên tu đạo, nay bằng vào Trường Sinh Đan mà sở hữu thân bất suy bất lão, có thể sống đến năm sáu trăm tuổi, theo lý, Lăng Ngọc Yến phải nên tự thấy hân hoan. Vậy mà không. Đối với thân này, Lăng Ngọc Yến chẳng có bao nhiêu vui sướng hết. Thời điểm tiếp đan phục dụng, nàng bất quá cũng chỉ nhẹ nhõm đôi chút mà thôi. 

Trường sinh, đấy đâu phải những gì Lăng Ngọc Yến nàng ao ước. Điều nàng ngóng trông trước giờ đều luôn chỉ một, đó là Lăng Tiểu Ngư. Nàng không cần gì cả, chỉ muốn được ở bên cạnh hắn, nhìn thấy hắn vui vẻ hạnh phúc, vậy là đủ rồi.

Bất suy? Bất lão? Với Lăng Ngọc Yến nàng mà nói thì cũng chỉ là phương tiện mà thôi.

...

"Tiểu Ngư, đã hơn mười năm rồi...".

Trước cửa động Li Tinh - nơi mà Lăng Ngọc Yến vẫn ngỡ đứa cháu trai hiếu thuận của mình đang bế quan đột phá, một giọng trầm thấp cất lên, vương đầy nhung nhớ. 

"Sư phụ con nói thời gian của kẻ tu đạo khác với thường nhân, năm mười năm bất quá cũng chỉ như một cái chớp mắt, bế quan đột phá tận mấy chục năm cũng là bình thường. Thế nhưng... lâu quá...".

"Tiểu Ngư à, Yến cô cô chỉ là người trần mắt thịt. Nay dù tuổi thọ có nối dài năm sáu trăm năm, lòng của cô cô cũng mềm yếu như trước thôi...".

...

Cúi nhìn chậu hoa đang cầm trên tay, Lăng Ngọc Yến tiếp tục thều thào: "Sư phụ con nói Hoa Tư Mệnh này là một loại kỳ hoa, có thể thấu hiểu tâm tư con người, lại cảm nhận được huyền cơ. Nàng bảo rằng nếu như mong ước của cô cô là được gặp mặt con thì bao giờ cánh hoa chuyển sang màu đỏ, cành lá đổi thành màu xanh, khi ấy ước mong sẽ thành sự thật".

"Tiểu Ngư, là thật phải không?".

..."Yến cô cô...".

Trong lúc đằng trước Lăng Ngọc Yến đang cúi mặt nhìn hoa mà tỏ bày tâm tư, thốt lời thương nhớ thì ở phía sau, cách độ ba mươi thước, có một kẻ cũng đang lặng lẽ siết tay, khe khẽ gọi tên. 

Kẻ này, hắn cũng chẳng phải ai xa lạ, đích xác Chu Đại Trù - người huynh đệ chí cốt thuở nào của Lăng Tiểu Ngư. 

Giống như năm ấy, Chu Đại Trù vẫn là mập mạp như vậy, hình dáng không khác gì ngày xưa. Nhưng... cũng chỉ hình dạng. Bằng như cõi lòng, nó đã thay đổi nhiều lắm rồi. 

Giống làm sao được khi mà năm đó, vì hắn mà huynh đệ phải gánh oan tội tình?

Kết giao ma nữ, sát hại đồng môn, phản bội chính giáo... Tất cả... Tất cả đều là nỗi hàm oan!

...

"Tiểu Ngư...".

Chu Đại Trù dùng tay gạt đi hàng lệ, hướng hư không nhắn gửi nỗi lòng: "... Ngươi yên tâm. Ta sẽ hết lòng chăm sóc, bảo hộ cho Yến cô cô. Khi nào tìm được ngươi, Đại Trù ta nhất định sẽ đứng ra nói hết tất cả sự tình...".

"Ta là Thao Thiết chuyển thế, là mối hoạ của thương sinh, chết cũng chẳng có gì đáng tiếc. Nhưng ngươi thì khác. Tiểu Ngư ngươi không đáng phải gánh chịu hàm oan như vậy".

"Tiểu Ngư, ngươi nhất định không được xảy ra bất trắc gì, nếu không Đại Trù ta...".

Nói tới đó, nét mặt Chu Đại Trù bỗng biến đổi. Xem chừng bất hảo.

Hắn đặt một tay lên ngực, miệng mũi thở gấp, nấn ná vài giây liền vội vàng xoay lưng, hoá thành một đạo tàn ảnh chạy đi. 

Nơi mà hắn tới, nó cũng là một thạch động. Nhưng không như những động phủ khác trên đỉnh Trúc Kiếm, chỗ này xa xưa hơn và ẩn chứa nhiều huyền cơ hơn hẳn. 

Phị Tinh Đới Nguyệt, đấy là danh tự nơi đây. 

Sau khi từ Li Tinh Động chạy đến Phị Tinh Đới Nguyệt Động, Chu Đại Trù liền khẩn trương tiến thẳng vào không gian cửa động thứ hai. Tại đây, hình dáng của hắn, nó bắt đầu biến đổi. 

Hoá thành Thao Thiết?

Chưa tới mức ấy. Đổi thay bất quá chỉ một vài chi tiết nhỏ. Ví như cặp mắt trở nên đen ngòm, những chiếc móng tay bỗng hoá thánh vuốt sắc...

"Khốn kiếp!".
"Khốn kiếp!".

Trong sự bất lực trước cỗ lực lượng hung lệ đang ngày một bành trướng trên thân thể mình, Chu Đại Trù nghiến răng, liên tục dùng tay đấm vào bức tường đối diện. 

Hắn thật là hận lắm. 

Lão trời già. Tạo hoá. Số mệnh... Chu Đại Trù hắn hận! 

Tại sao?! 

Tại sao lại là hắn?!

"Thao Thiết... Ta không muốn làm Thao Thiết!!".

"Ta là Chu Đại Trù!".

"Ta là Chu Đại Trù!!".

...

"A a a...!!".

"A a a...!! Nghiệt súc! Cút khỏi người ta!!".

...

"Chủ nhân!".

"Chủ nhân!".

Lẫn trong những tiếng la hét, mắng chửi của Chu Đại Trù, một thanh âm trầm đục chợt cất lên.

Là của kiếm linh Thiên Tà vừa mới từ không gian giới chỉ bay ra. 

"Chủ nhân! Ngài không thể chống lại ma tính đâu! Xin hãy phục dụng máu huyết!".

"Cút!".

Thẳng chân đá văng bảo kiếm xong, Chu Đại Trù lại tiếp tục ôm đầu kêu la, dáng vẻ khổ sở vô cùng. 

"Chủ nhân!".

Chưa chịu từ bỏ, kiếm linh Thiên Tà nói mà như hét: "Chủ nhân ngài đã hứa với Lăng Tiểu Ngư sẽ chăm sóc cho Lăng Ngọc Yến! Ngài đã quên rồi sao?!".

Cả người tức thì khựng lại. Trong cơn thống khổ, Chu Đại Trù run rẩy gọi tên: "Tiểu Ngư...".

"A a a a...!!!".

...

Vì lời hứa với huynh đệ, vì Lăng Ngọc Yến, Chu Đại Trù rốt cuộc lại một lần nữa đành khuất phục trước ma tính của mình. Hắn đem túi linh thú lấy xuống, rồi nhanh chóng mở ra. 

Từ bên trong túi, một con yêu lang tức thì xuất hiện. Nhưng còn chưa kịp định thần thì một đôi tay đã vươn ra giữ chặt lấy nó. 

"Grào... ào...!!".

Mặc cho yêu lang ra sức giãy giụa, Chu Đại Trù vẫn như cũ ghìm chặt. Thế rồi, "soạt" một tiếng, hắn há miệng cắn vào cổ yêu lang, đem máu tươi nuốt lấy nuốt để...

"Ừng ực...".

"Ừng ực...".

Chương 425: Bên đống than hồng...

Lăng Thanh Trúc hoài nghi, tự trách. Lăng Ngọc Yến ngày ngày ôm hoa đợi chờ. Chu Đại Trù âm thầm dằn vặt, nén chịu đoạ đày. Tất cả lại bởi vì đâu?

Bọn họ có đáng phải sống cảnh như vậy?

Sai lầm... là do ai đây?

...

Những câu hỏi quá khó để trả lời. Nếu phải đáp, có lẽ cũng chỉ hai từ "số mệnh". Mà số mệnh thì... mơ hồ quá.

Nó mờ mịt giống như tương lai của Lăng Tiểu Ngư hiện giờ vậy...

Cách Thiên Kiếm Môn, núi Ngũ Đài một quãng đường rất xa, tại chốn thâm sơn, lúc này Lăng Tiểu Ngư đang ngồi bên một đống than hồng, tay cầm hai xiên thịt nướng.

Xoay qua trở lại một hồi, chờ khi thịt chín, hắn mới xoay đầu nhìn sang một phiến đá phẳng đặt gần đó. Nơi ấy, có một đôi mắt khác cũng đang chăm chú dõi theo hắn suốt từ nãy giờ.

Là của Gia Gia.

Đã sớm biến lại làm một đứa trẻ, trong dáng hình cô bé sáu tuổi, với khuôn mặt nhợt nhạt, Gia Gia hé môi, hỏi: "Tiểu Ngư, thịt chín rồi hả?".

"Ừ".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật đầu, từ tốn tiến lại.

Trông thấy Gia Gia định ngồi dậy, hắn liền vươn tay ra dìu đỡ.

"Để ta giúp".

"Giúp cái gì chứ? Ta tự ngồi dậy được mà".

Nói đoạn, Gia Gia tăng thêm mấy phần lực đạo. Nhưng vừa dùng sức, từ trong miệng nó, một tiếng "ưm" đã lập tức cất lên. Là vì đau.

"Thấy chưa? Đã bảo để ta giúp".

Lần này, mặc kệ Gia Gia có nguyện ý hay không, Lăng Tiểu Ngư vẫn đưa tay ra dìu đỡ.

"Thương tích của Gia Gia ngươi không nhẹ, nên nghe lời một chút".

...

Sau khi ngồi dậy, Gia Gia liền bĩu môi: "Tiểu Ngư ngươi cũng đừng có coi ta như bệnh nhân như vậy. Ta không thích đâu".

"Gia Gia... Xin lỗi." Lăng Tiểu Ngư trầm mặc mấy giây, chừng cất giọng thì thanh âm lại đầy áy náy.

Không sao được khi mà chính hắn đã làm liên lụy đến Gia Gia nó, khiến nó phải mất đi một cánh tay...

Ngẫm lại thì từ khi cùng nhau đồng hành tới bây giờ, Gia Gia nó thật sự đã giúp đỡ hắn quá nhiều. Còn hắn...

"Nếu như năm đó ngươi không giải thoát cho ta, không cùng ta phiêu bạt thì cuộc sống của ngươi hẳn đã an nhàn hơn. Sẽ không ai có thể tổn thương ngươi".

"Tiểu Ngư, ngươi nói cái gì vậy?".

Gia Gia chẳng cho là đúng: "Cùng ngươi phiêu bạt, đấy là ta tự nguyện mà... Tuy rằng đôi lúc có nguy hiểm một chút, bị ngươi sai bảo nhiều một chút, nhưng bù lại thì ta cũng được mở mang tầm mắt. Thật ra đi đây đi đó cũng đâu có tệ".

"Nhưng mà ngươi...".

Xem ánh mắt nam nhân đối diện, Gia Gia không khó để suy ra ý tứ. Nó liếc nhìn cánh tay phải đã bị đoạn của mình, ra vẻ chẳng màng:

"Ta thì sao?... Bị mất một cánh tay thôi mà, có gì ghê gớm chứ?".

"Tiểu Ngư, lẽ nào ngươi thấy ta mất đi cánh tay này rồi thì không còn khả ái nữa? Mau nói. Có phải ngươi cho rằng bây giờ ta đã trở nên xấu xí nên không cần ta nữa đúng không?".

...

Đợi một lúc vẫn chưa nghe hồi đáp, Gia Gia mím môi, vừa hờn vừa tủi: "Ta biết mà. Tiểu Ngư ngươi không có nghĩa khí. Ta đã...".
Gia Gia nói được bấy nhiêu thì im. Trên khuôn mặt, biểu cảm cũng nhanh chóng thay đổi, chuyển từ hờn dỗi sang ngạc nhiên, rồi nghi hoặc.

Nó không hiểu a. Lăng Tiểu Ngư, hắn vừa mới dang tay ra đem nó ôm vào lòng. Hành động này... là sao chứ?

"Tiểu Ngư, ngươi...".

"Đồ ngốc".

Đồ ngốc? Mắng ta?

Gia Gia nhíu mày, toan chất vấn thì giọng Lăng Tiểu Ngư lại tiếp tục vang lên bên tai nó.

"Gia Gia ngươi làm sao có thể trở nên xấu xí được chứ?".

"... Cho dù có mất đi cánh tay hay là đoạn đi cái chân, đối với ta Gia Gia ngươi vẫn là tiểu cô nương khả ái nhất, xinh đẹp nhất... Gia Gia, ta không muốn mất ngươi".

Không thể không nói, cái ôm bất chợt cùng những lời nói vừa rồi của Lăng Tiểu Ngư quả có sức sát thương rất lớn. Gia Gia chính là bị chúng đánh hạ. Tâm nó hiện giờ thực đang quá chừng cảm động.

Dù vậy, ngoài mặt, nó vẫn cố tỏ ra cứng cỏi. "Xuy" khẽ một tiếng, nó bảo: "Tiểu Ngư, ngươi mùi mẫn quá đấy. Cứ như là nữ nhân ấy".

"Vậy ngươi cứ tạm xem ta là nữ nhân đi".

"Hứ, ngươi không biết xấu hổ".

...

"Tiểu Ngư, ngươi còn tính ôm ta tới bao giờ nữa?".

"Sao vậy? Ngươi khó chịu?".

"Ta ngộp thở".

"Ngộp thở? Ta đâu có siết ngươi".

"Nhưng mà...".

Gia Gia đảo tròng mắt, đưa ra một lý do chính đáng hơn: "Tiểu Ngư, nam nữ thụ thụ bất thân a".

"Xuy...".Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì không nhịn được mà bật cười.

"Nam nữ thụ thụ bất thân", câu nói này... Nhớ trước đây, khi còn sống tại Trúc Kiếm Phong, thỉnh thoảng hắn cũng có lôi ra dùng. Chẳng ngờ hôm nay lại có một người khác đem ra "đối phó" với hắn. Đáng nói hơn đây lại còn là Gia Gia - kẻ bao năm thân cận.

Chậm rãi tách ra, Lăng Tiểu Ngư nhìn thẳng vào mắt Gia Gia, ý từ dò xét.

Bị người săm soi như vậy, Gia Gia khó tránh cảm thấy nhột nhạt, liền phản ứng: "Ngươi làm gì mà ngó ta chằm chằm vậy?".

"Thì xem xem vị cô nương nhà ta có cao thêm được chút nào không".

Sắc mặt chẳng lấy gì làm vui, Gia Gia nói: "Tiểu Ngư ngươi có ý gì? Nhỏ thì không phải nữ nhân à? So với Cổ Cổ thì tuổi của ta còn lớn hơn a!".

"Nhưng mà hình dạng của ngươi thì lại chỉ như một tiểu cô nương năm sáu tuổi".

"Thì... tại ta đặc biệt... Tiểu Ngư ngươi đừng có coi thường ta. Nếu không ta sẽ...".

"Sẽ thế nào?".

"Ta... ta sẽ cắn ngươi!".

Cắn? Lăng Tiểu Ngư tưởng Gia Gia chỉ doạ thôi, thế mà không, nó đã cắn thật.

Ban đầu, lực đạo tính ra cũng mạnh, nhưng về sau, sức bỗng yếu đi quá nửa. Có lẽ là bởi không thấy Lăng Tiểu Ngư hắn phản kháng nên Gia Gia nó đã nương tay cho.

...

"Cắn cũng cắn rồi, đã hết giận chưa?".

"Xuy... Cánh tay ngươi bẩn như vậy, cắn chỉ làm dơ miệng ta".

Nhẹ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư vươn tay đem hai xiên thịt nướng lấy tới. Đưa tới trước mặt tiểu cô nương đang vờ hờn dỗi, hắn mỉm cười: "Được rồi. Gia Gia đại mỹ nhân, Lăng Tiểu Ngư ta hướng ngươi tạ lỗi. Xiên thịt này ta đã phải rất khổ cực lắm mới có được, nay dâng cho đại mỹ nhân, cúi mong đại mỹ nhân ngươi rộng lòng bỏ quá cho".

"Ợ...".

Ngồi bên cạnh, Gia Gia càng nghe thì khuôn mặt càng có biểu cảm kỳ quái. Đến cuối cùng, khi đã không chịu được nữa, nó dùng tay che miệng, ra vẻ buồn nôn.

"Tiểu Ngư, ngươi... ngươi gớm quá đi!".

"Cái gì mà khổ cực lắm mới lấy tới được? Có mỗi con rắn bé tí mà ngươi làm như đã săn luôn con rồng ấy... Còn nữa, ba chữ "đại mỹ nhân" người ta vốn là cao sang như thế, qua miệng ngươi lại biến thành... biến thành... Gớm quá đi!".

Hoàn toàn miễn nhiễm, Lăng Tiểu Ngư chẳng có vẻ gì là ngượng ngùng, xấu hổ. Hắn cúi nhìn xiên thịt trong tay, làm bộ thở dài: "Thịt rắn thơm như vầy mà ngươi lại không muốn ăn. Thôi thì ta đành phải ăn hết luôn vậy".

Vừa dứt câu, Lăng Tiểu Ngư liền kê xiên thịt lên miệng. Tuy nhiên, hắn chỉ vừa há môi, còn chưa kịp cắn thì một bàn tay be bé đã vươn ra đoạt lấy.

"Ta tưởng Gia Gia ngươi không muốn ăn?".

"Ai ói?" (Ai nói?).

"Vừa rồi ngươi không phải chê bai?".

"Ta là nói ngươi chứ đâu có nói nó." Gia Gia chỉ vào xiên thịt trong tay, đáp.

Kế đấy, rất không khách sáo, nó thò tay đem xiên thịt nướng còn lại từ chỗ Lăng Tiểu Ngư cho lấy luôn.

"Gia Gia, cái đó là phần của ta".

Gia Gia nuốt xuống phần thức ăn trong miệng, giọng rất đường hoàng: "Ta đang bị thương, cần tẩm bổ".

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau