TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 416 - Chương 420

Chương 416: Thành công chạy thoát

"Gia Gia...!".

"Tiểu Ngư..." - Nén chịu nỗi đau dứt thịt lìa xương, Gia Gia dùng cánh tay còn lại bấu chặt vào người Lăng Tiểu Ngư, thúc giục - "Chạy mau!".

Trong lòng mình, nó hiểu chẳng nên nấn ná vào lúc này. Cô gái đáng sợ kia, nàng ta vẫn còn đang hiện hữu. Nếu không mau đi e rằng sẽ muộn.

Lẽ tất nhiên, Lăng Tiểu Ngư cũng nhận thức được điều ấy. Sau khoảnh khắc hốt hoảng kinh hô, hắn lập tức giúp Gia Gia cầm máu, một lời không nói đã liền mang theo nó hoá thành một vệt lưu quang bay đi.

Lần này, số chân nguyên lẫn tốc độ thiêu đốt chân nguyên của hắn, đều lớn hơn nhiều so với trước...

Phía xa xa, mắt thấy miếng mồi ngon đã đưa tới miệng nay lại sắp tuột mất, Ái Chân Kha Lạc Hoàng làm sao có thể cam tâm?

Một lần nữa, nàng cố chuyển thân, nhắm phương vị Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư truy đuổi.

Chỉ là, thân ảnh nàng vừa tiêu thất đã ngay lập tức hiện ra. Khoảng cách đi được thì... bất quá vài ba trăm bước. Quá ư ngắn ngủi. Lẽ dĩ nhiên, với khả năng của mình, Ái Chân Kha Lạc Hoàng chẳng lý gì lại chỉ xuyên không một đoạn ngắn như vậy được. Rõ ràng, nàng bị cản trở. Và kẻ đã cản trở nàng, không ai khác chính là vị huynh trưởng Xích Tịch Kha Lạc Hoàng của nàng.

Từ miệng mình, Ái Chân đã vừa mới hét lên như vậy.

"Xích Tịch...!".

"Xích Tịch...!".

"Tên Khốn kiếp ngươi...!!".

...

"A a a a...!!".

...

"Tên khốn kiếp! Ngươi dám đặt cấm chế trong người ta! Ta nguyền rủa linh hồn ngươi!!".

...

"Xích Tịch...!!".

"A a a a...!!".

...

Bởi do thứ cấm chế nào đó tác động mà Ái Chân Kha Lạc Hoàng mới phải ôm đầu la hét. Mắng chửi, rồi nguyền rủa. Danh tự thì duy chỉ một: "Xích Tịch Kha Lạc Hoàng".Đối với cái tên này, Ái Chân nàng thật là hận lắm. Nếu như năm đó không phải hắn dùng thái dương chi lực tạo ra cấm chế phong ấn nàng thì Ái Chân nàng há đâu nếm chịu cảnh này?

Ngàn vạn năm... Đằng đẵng tuế nguyệt... Ái Chân nàng bị vùi chôn dưới mộ, không người biết tới. Cứ thế, trong tối tăm, thọ nguyên của nàng hao dần hao dần, cuối cùng thì cạn kiệt hẳn...

Phải, Ái Chân nàng đã chết. Từ rất lâu rồi. Hiện hữu hôm nay vốn đã chẳng còn là Ái Chân Kha Lạc Hoàng chân chính nữa. Nàng hôm nay bất quá chỉ là một cương thi với ký ức còn lưu lại của Ái Chân Kha Lạc Hoàng mà thôi. Thử hỏi, nàng có thể không hận được sao?

Xích Tịch, hắn giam cầm nàng, để cho nàng hao tận thọ nguyên mà chết. Nay hoá thành cương thi, hắn vậy mà vẫn chưa chịu buông tha. Cấm chế năm đó, bây giờ vẫn đang hành hạ nàng...

"Xích Tịch! Ta nguyền rủa ngươi! Ta nguyền rủa ngươi!!".

...

Nếu như có thể, Ái Chân thật rất muốn đem vị huynh trưởng Xích Tịch kia của mình ăn tươi nuốt sống ngay lúc này. Chắc chắn nàng sẽ nhai luôn cả xương cốt hắn... Tiếc rằng, mong muốn cũng chỉ là mong muốn. Thực tế, nàng không thể. Thời đại đã khác, mọi thứ đều đã đổi thay. Từ lúc Ái Chân nàng hoá thành cương thi, tính đến nay cũng không biết đã bao nhiêu năm tháng rồi. Xích Tịch tồn tại được sao?

Nếu mà hắn thực vẫn sống, lý gì nhiều năm như vậy lại chẳng ghé vào lăng mộ? Lý gì lại để lăng mộ hoang phế như bây giờ?

Ma tôn Xích Tịch đã chết. Vương tộc của giới yêu ma là Kha Lạc Hoàng Thị cũng sớm đã tiêu vong. Tiên nhân, thánh giả, bồ tát, chư vị long vương, các chúng thiên thần, tất thảy đều chẳng còn nữa. Sót lại, duy cũng chỉ có mỗi một Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã bị thế nhân quên lãng từ lâu...

Mà không. Ái Chân Kha Lạc Hoàng vốn dĩ cũng đã vì hao tận thọ nguyên mà chết rồi. Đang hiện hữu đây, chính xác phải là cương thi Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Và, thật chẳng may, tình trạng của cương thi này, nó lại không tốt gì mấy.

Suốt từ nãy giờ, cương thi Ái Chân, nàng vẫn ôm đầu la hét. Dáng vẻ thống khổ vô cùng.
Nàng rất đau đớn. Đáng nói hơn là nỗi đau này, nó càng lúc càng tăng. Tới mức khiến cho Ái Chân nàng phải ngưng la hét, ngừng mắng chửi, rồi... im bặt.

Trải qua một hồi quằn quại kêu la, giờ phút này, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã nằm bất động. Trạng thái thì giống hệt như thời điểm trong quan tài: mũi không thở, tim không đập...

...

...

Giữa chốn núi rừng hoang vu, những tưởng sẽ chẳng ai phát hiện ra Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì không, chỉ độ nửa giờ sau khi nàng bất tỉnh, một đội ngũ đã tìm tới.

Có tất thảy sáu người, bốn nam hai nữ, ai nấy đều mặc y phục giống nhau, cùng là đạo bào màu xám. Xem ra hẳn là đồng môn, thuộc giới chính đạo.

Dưới sự dẫn đầu của nam tử lớn tuổi nhất, đội ngũ sáu người dừng chân ghé xuống chỗ Ái Chân Kha Lạc Hoàng.

Một cô gái nói: "Hình như nàng ta chết rồi".

"Để ta xem thử".

Chưa vội kết luận, Dương Tu - nam tử dẫn đầu - hạ thân ngồi xuống bên cạnh "thân xác" của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, cẩn thận kiểm tra.

Đợi cho hắn ngẩng đầu lên, cô gái ban nãy liền hỏi: "Dương sư huynh, thế nào?".

Dương Tu lắc đầu: "Đúng là đã chết".

Mày nhíu lại, hắn nói tiếp: "Chỉ là... có chút kì lạ".

"Kì lạ?" - Cô gái thứ hai trong đội ngũ nghi hoặc - "Dương sư huynh, có điểm gì bất thường sao?".

"Ừm".

Dương Tu bảo: "Vừa rồi ta xem qua nhưng lại không thấy nàng bị thương tổn gì. Theo lý...".

"Dương... Dương sư huynh... Nàng... Nàng...".

Dương Tu đang nói thì bên cạnh, một vị sư đệ bỗng cất lời chen ngang. Khuôn mặt khá là sửng sốt.

Trực giác mách bảo, Dương Tu vội xoay đầu nhìn lại thi thể của cô gái đang nằm trên đất thì thấy... đôi mắt nàng, chúng đang hé mở.

Chương 417: Ác ma

"Cô nương, cô... ư!".

Dương Tu nói còn chưa được mấy chữ thì thanh âm liền nghẹn. Cổ hắn, nó vừa mới bị người bóp chặt. Ra tay thì hiển nhiên là Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

"Dương sư huynh!". 

Trông thấy Dương Tu bị tập kích, mấy vị sư đệ sư muội của hắn lập tức thúc động linh lực, đồng loạt tấn công Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

Nhưng, bọn họ đánh được sao?

Bất quá một đám tiểu tu sĩ ngay đến cánh cửa chân nhân còn chưa bước tới thì sao có khả năng đối đầu cùng Ái Chân Kha Lạc Hoàng được. 

Chẳng có gì gọi là ngoài ý muốn hết, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã giải quyết bọn họ rất nhanh. Một cái nháy mắt còn chưa đến thì cổ của năm người, toàn bộ đều bị móng tay của nàng cắt đứt hết rồi. Vẫn lành lặn, duy cũng chỉ mỗi mình Dương Tu. 

"Một lũ ngu ngốc".

Ái Chân liếc qua năm bộ thi thể, hừ khẽ một tiếng. Tiếp đấy, dưới ánh mắt kinh hoảng của Dương Tu hiện đã bị phong bế, nàng bắt đầu thi triển tà công. Theo động tác nâng người, rồi xếp bằng của Ái Chân, tinh khí, máu huyết trong cơ thể của năm bộ tử thi nối đuôi nhau bay lên, rồi được nàng thu lấy. Chẳng mấy chốc, tinh khí, máu huyết của các thi thể đều bị hút sạch, chỉ còn lại xác khô...

Hạ chân đáp xuống mặt đất, Ái Chân thở ra một ngụm trọc khí, chuyển mắt nhìn Dương Tu lúc này đã táng đảm kinh hồn. 

"Đ-Đừng... Đừng... Đừng giết... Đừng giết ta...".

"Đừng giết ngươi?" - Ái Chân Kha Lạc Hoàng hỏi lại - "Ngươi rất sợ chết sao?".

"T-Tha... Tha cho... cho ta".

"Tha cho ngươi?".

Ái Chân áp tay lên mái tóc đen tuyền của mình, vừa vuốt vừa nói: "Trước ngươi xin ta đừng giết, sau lại xin ta hãy tha. Thế rốt cuộc là ngươi muốn ta đừng giết hay là muốn ta hãy tha?".

"Đừng... Đừng giết ta." Lần thứ ba, Dương Tu khẩn xin trong sợ hãi, khi mà trí đã rối, tâm đã loạn. 

Ái Chân, nàng tất nhiên nhận ra điều đó. Sự sợ hãi của Dương Tu là do nàng mang đến, nó hiện rõ mồn một ngay trước mắt nàng kia mà. Nhưng dù vậy, tâm nàng cũng chẳng dao động tí nào. Lòng trắc ẩn ư? Ái Chân nàng làm gì có thứ nào như thế chứ. 

Môi nở một nụ cười tươi, Ái Chân tiến sát tới chỗ Dương Tu. Nàng đặt tay lên má hắn, vuốt dần xuống cổ, qua vai rồi dừng ở phần trên của cánh tay bên trái. Trong khi cánh tay còn lại của mình, nàng đem đặt ở ngay trán Dương Tu. 

"Ngươi muốn ta đừng giết ngươi? Được, ta sẽ không giết ngươi... Nhưng mà...".

"A a a...!".

Trong tiếng hét thảm của Dương Tu, Ái Chân nói hết những lời còn dang dở: "... Ta sẽ sưu hồn ngươi"....

Ái Chân, nàng không nói chơi. Nàng làm thật. Đúng như lời mình, nàng đã thi triển thuật sưu hồn lên Dương Tu, theo cái cách thô bạo nhất, gây thương tổn cho thần hồn Dương Tu nhất. 

Tại sao không? Dương Tu với nàng có quan hệ gì đâu. Một nhân loại, một ma nhân, tàn nhẫn một chút âu cũng bình thường. 

Thần hồn thương tổn ư? Sẽ trở nên si ngốc ư? 

Mặc xác hắn. 

...

Với phương thức trực tiếp và thô bạo của mình, Ái Chân chẳng mất bao nhiêu thời gian đã liền đem Dương Tu sưu hồn triệt để. Toàn bộ ký ức của hắn, hiện giờ đều đã nằm cả trong đầu nàng. 

Sau một đỗi đứng im bất động để tiêu hoá thông tin cũng như ổn định tâm tình, Ái Chân lúc này mới buông lời cảm khái: "... Không ngờ thế giới đã đổi thay nhiều như vậy. Tiên nhân, thánh giả, long vương, bồ tát,..., hết thảy đều đã không còn nữa...".

"Kha Lạc Hoàng Thị... hẳn cũng sớm tiêu vong rồi... Đều biến mất cả rồi...".

...

"Ha a a a...".

Thở ra một hơi dài, Ái Chân ngước mặt lên nhìn trời. Cứ thế, sau tầm sáu bảy phút lặng im, nàng chợt cười. "Ha ha ha! Ha ha ha ha!".

"Đều đã biến mất cả rồi! Đều đã biến mất cả rồi!".

"Ha ha ha ha! Ha ha ha ha!".

...

"Ha ha ha! Ha ha ha ha...!".

...

Giữa chốn núi rừng hoang vu, Ái Chân cứ như vậy, đứng cười rất lâu. Không ai biết tại sao nàng lại cười. Vì tiếc thương? Hay là vì vui sướng? Bởi lẽ, trước, Ái Chân nàng đúng có ưu thương cảm khái; thế nhưng sau, ẩn trong những tiếng cười lại là hân hoan, thích thú...

Phải. Không một ai biết. Mà, có ai thấy để biết?

Ở đây, chứng kiến tất cả cũng chỉ duy nhất một mình Dương Tu. Nhưng Dương Tu hắn thì... 

Hiện tại, hắn đã khác trước. Đã trở nên si ngốc do bị thương tổn thần hồn rồi. 

Là vậy đấy. Một kẻ si ngốc thì làm sao còn suy luận gì được nữa?

Lùi một bước, cứ cho Dương Tu vẫn còn tỉnh táo, vậy thì thế nào? Hắn sẽ an toàn rời đi được ư?

Ái Chân, nàng không thích điều đó đâu. 

Sau những tràng cười chán chê, Ái Chân cúi xuống nhìn Dương Tu đang ngồi đờ đẫn bên dưới, lè lưỡi liếm môi: "Chậc... Đã lâu lắm rồi ta chưa được ăn một miếng thịt tươi nào...".

"Nhân loại, ngươi nói xem. Bây giờ ta nên ăn bộ phận nào của ngươi trước? Giết mới ăn? Hay là ăn để giết?".

"À, ta quên. Ta đã hứa là sẽ không giết ngươi... Hmm... Vậy ta sẽ cắt đi hai cánh tay ngươi thôi".

Nói liền làm, Ái Chân nắm lấy cánh tay Dương Tu, mạnh mẽ kéo ra. 

"A a a a a...!!".

"Sụyt... Đừng có la. Mẫu thân và ca ca ta sẽ nghe thấy đấy. Bọn họ không thích ta ăn thịt người đâu".

Chương 418: Vu oan giá hoạ

Dương Tu, các sư đệ sư muội của hắn, sáu người bọn họ bất quá đi ngang qua ngọn núi này, tình cờ trông thấy Ái Chân Kha Lạc Hoàng nằm bất động bên dưới, xuất phát từ thiện tâm nên mới dừng chân ghé xuống. Dè đâu tai hoạ lại bất ngờ ập đến. 

Ái Chân, nàng trước giết năm người rồi đem tinh huyết hấp thu, sau lại bằng phương thức thô bạo nhất mà sưu hồn Dương Tu, biến hắn thành một phế nhân si ngốc. Không oán không thù mà xuống tay như thế, thật là độc ác lắm thay. 

Nhưng, nào đã hết. Sự tàn độc của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nó vẫn còn tiếp diễn. Thay vì buông tha cho Dương Tu, nàng lại lần nữa ra tay với hắn. 

Đúng là nàng chẳng giết, tuy nhiên, so với giết thì đem hai tay Dương Tu kéo đứt rồi thản nhiên ngấu nghiến, việc làm này, nó còn kinh khủng hơn xuống tay hạ sát gấp chục lần.

Thần trí đã phế, nay thân thể cũng tàn khuyết nốt, thử hỏi Dương Tu còn sống lại để làm chi?

Ngày tháng mai sau, hắn lại phải sống tiếp thế nào?

"Ác ma" hai chữ, nếu Ái Chân Kha Lạc Hoàng không xứng thì thiên hạ thiết nghĩ chẳng còn ai xứng nữa. 

...

Trong quá khứ, Ái Chân Kha Lạc Hoàng vốn không phải người tốt. Trong hiện tại, khi đã hoá thành cương thi, Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng lại càng không phải người tốt. Trái lại, nàng là người xấu. Một kẻ vô cùng nguy hiểm. Đáng lo ngại hơn nữa là hôm nay, trong thời đại này đã chẳng còn Ma tôn Xích Tịch, cũng chẳng còn vương tộc Kha Lạc Hoàng Thị để mà kiểm soát nàng. Tiên nhân, thánh giả? Cũng đều biến mất cả rồi. 

Không người ước thúc, không kẻ cố kỵ, lại thêm tâm tính dị dạng, âm tàn của mình, Ái Chân Kha Lạc Hoàng rồi sẽ làm ra thêm những chuyện độc ác nào nữa?

Khẳng định nạn nhân chết dưới ma trảo của nàng, con số sẽ không ngừng tăng lên. Vị cổ nhân xuất ra từ Cung Đâu này, rành rành là một mối hoạ khôn lường, có thể nguy hại đến thương sinh thiên hạ trong thời đại này. 

Hiện giờ, tất nhiên là vẫn chưa ai nhận ra được điều ấy. Bởi lẽ, số nạn nhân vẫn còn quá ít. Chết lại không phải đại nhân vật gì, làm sao tạo được tiếng vang? Nhưng tin tưởng sẽ sớm thôi, năm chữ "Ái Chân Kha Lạc Hoàng" sẽ trở thành nỗi kinh hoàng của thế nhân...

...

Tương lai là vậy, Ái Chân sẽ là cơn ác mộng. Còn hiện tại, nàng vẫn chưa phải. Thay vì Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì hôm nay, tu tiên giới lại đang dậy sóng vì một cái tên khác: "Quỷ diện nhân". 

Mọi chuyện bắt đầu từ Lam Yên Tự...

Hôm đó, chỉ sau năm ngày kể từ lúc cuộc chạm trán giữa Ái Chân Kha Lạc Hoàng và mấy người Lăng Tiểu Ngư kết thúc, tại Lam Yên Tự - một trong tứ đại tông môn phe chính đạo, một biến cố lớn đã xảy ra. Chi tiết như sau...

Tại tháp Thông Thiên, khi mà Phổ Hạnh - một trong tam đại thần tăng của Lam Yên Tự - đang toạ thiền thì có một tên đệ tử tìm đến, danh gọi Nhất Ngộ. Nhất Ngộ vốn dĩ là đệ tử chân truyền của Phổ Hạnh, trước nay lại rất mực thiện lương, được ông yêu mến nên tâm phòng bị của ông gần như là con số không tròn trịa. Nhưng thật chẳng may, Phổ Hạnh đã lầm. Nhất Ngộ hôm đó chạy đến trước mặt ông, hắn lại không phải chân chính Nhất Ngộ mà là do người khác dùng đạo thuật cải trang thành. Sau khi tiếp cận, kẻ gian này đã lập tức ra tay ám toán, dùng kim châm tẩm độc đâm vào tim của Phổ Hạnh... 

Lúc Phổ Hạnh hấp hối, "Nhất Ngộ" lúc này mới hiện rõ nguyên hình là một thanh niên tướng mạo bình phàm, khuôn mặt tuy chỉ hai lăm hai sáu nhưng trên mái tóc, ít nhiều đã điểm bạc, nhìn có vẻ tang thương. 

Khuôn mặt kia, Phổ Hạnh xem chừng cũng có nhận thức. Ông đã thốt lên: "Ngươi... Là ngươi... Lăng Tiểu Ngư...".
"Ồ..." - Thanh âm yếu ớt của Phổ Hạnh vừa dứt, bên cạnh, người thanh niên liền tỏ ra thú vị, nói - "Phổ Hạnh đại sư, không ngờ đại sư đối với một hậu bối vô danh như ta lại có ấn tượng".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi... tại sao...?".

"Phổ Hạnh đại sư, "thất phu vô tội, hoài bích có tội", câu này đại sư hẳn cũng biết chứ?".

"Lăng Tiểu Ngư" tiếp tục: "Chẳng giấu gì đại sư, Lăng Tiểu Ngư ta hiện đang trọng thương, cần có Phật châu của quý tự thì mới cứu chữa được. Thêm nữa... Theo như ta được biết thì ngoài công năng được đồn đoán là có thể cải tử hoàn sinh, Phật châu của quý tự còn có khả năng trợ giúp người tham ngộ, đột phá bình cảnh..., cực kỳ hữu ích cho việc tu hành".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư đem chuỗi tràng hạt mà Phổ Hạnh đang đeo trên cổ tháo xuống. Hắn mỉm cười: "Phổ Hạnh đại sư, một trong số những hạt này hẳn là Phật châu nhỉ?".

"Ngươi... Ngươi...".

Phổ Hạnh bất cam, cố vươn tay ra như thể muốn đòi lại báu vật của Phật môn mình. 

Chỉ tiếc sức hắn, nó yếu nhược quá rồi. 

Lăng Tiểu Ngư thương hại lắc đầu: "Phổ Hạnh, coi ngài kìa. Haizz... Thôi được rồi, để ta tiễn đại sư ngài về cõi Niết Bàn, cho ngài gặp mặt Như Lai".

Dứt câu. Lăng Tiểu Ngư liền xuất thủ đánh lên đầu Phổ Hạnh một chưởng, khiến ông chết ngay tức khắc. Kế đấy, hắn cúi xuống cầm tay Phổ Hạnh, dùng nó chấm lấy máu tươi, viết lên sàn một chữ không trọn vẹn. Chữ ấy là "Lăn...".

Xong xuôi đâu đấy, lúc này, trong đầu Lăng Tiểu Ngư, một thanh âm mới cất lên: "Chủ nhân, tại sao ngài không để cho hắn sống?".
Đáp lại, Lăng Tiểu Ngư cười mà rằng: "Hỗn Độn, cướp lấy Phật châu lại còn sát hại Phổ Hạnh - một trong tam đại thần tăng của Lam Yên Tự, tội chồng thêm tội không phải càng hay?".

"Nhưng mà chủ nhân...".

Lần này Hỗn Độn còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Lăng Tiểu Ngư, hay đúng hơn là kẻ đang cải trang thành Lăng Tiểu Ngư - quỷ diện nhân - cắt ngang: "Hỗn Độn, ta biết ngươi muốn nói gì. Yên tâm, mọi thứ ta đều đã có tính toán". 

"Chủ nhân, Hỗn Độn ngu muội, mong chủ nhân có thể giải thích".

Cúi nhìn thi thể Phổ Hạnh, quỷ diện nhân nói ra: "Phổ Hạnh tuy rằng đã không thể nói, nhưng một chữ "Lăn..." hắn để lại kia, nó cũng quá đủ để biến Lăng Tiểu Ngư thành kẻ tội đồ rồi".

"Nhưng chủ nhân...".

"Để ta nói hết".

Quỷ diện nhân tiếp lời: "Hỗn Độn, một chữ Lăng thiếu nét, đích xác chưa đủ làm bằng chứng. Thế nhưng nếu có một ngày, khi Lăng Tiểu Ngư tiếp tục gây ra tội ác, lại "ngoài ý muốn" để người nhìn thấy rõ ràng tướng mạo, Hỗn Độn ngươi nghĩ Lam Yên Tự có khó khăn để liên hệ không?".

Vốn cũng là kẻ thông minh, Hỗn Độn nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Hắn đoán: "Chủ nhân, có phải ý ngài là trước chúng ta sẽ chỉ dùng duy nhất một nhân dạng khác để gây án khắp nơi, đợi cho thiên hạ cùng hướng vào nhân dạng đó rồi mới "ngoài ý muốn" để lộ nguyên hình của nhân dạng là Lăng Tiểu Ngư?".

"Không sai. Ý ta chính là như vậy".

Quỷ diện nhân nở nụ cười ý vị: "Hỗn Độn, cái đám danh môn chính phái này không phải tên nào cũng ngốc. Chúng ta càng lộ liễu thì càng dễ bị hoài nghi. Tỏ ra kín đáo một chút, như vậy mới đáng tin...".

"Ồ..." Đang nói, quỷ diện nhân chợt ồ lên một tiếng, chừng như mới phát hiện ra điều gì. 

Hắn khẽ động thần niệm, lấy từ không gian giới chỉ ra một chiếc mặt nạ hình ác quỷ đeo lên mặt, rồi phá cửa tháp Thông Thiên bay ra. 

Vừa lúc, từ hướng tây, một đạo kim quang bay tới.

"Ác tặc! Còn muốn chạy!".

"Ba! Ba!".

"Oành!".

"Oành!".

Chương 419: Chịu oan thay người

Lam Yên Tự hôm đó, người phát hiện ra mệnh đăng của Phổ Hạnh đã tắt rồi xuất thủ hòng bắt giữ quỷ diện nhân chính là Phổ Minh - sư huynh của Phổ Hạnh. 

Xét về đạo hạnh, Phổ Minh cao hơn Phổ Hạnh một bậc, thần thông nắm giữ cũng lợi hại hơn một bậc. Nhưng, dù là như vậy, so với quỷ diện nhân, tài cán của Phổ Minh vẫn còn kém lắm. 

Kết quả? Chẳng cần phải nói. Quỷ diện nhân, hắn đã chạy thoát.

Lẽ dĩ nhiên, chuyện ấy sẽ không dừng tại đó, vì vậy mà kết thúc. Bị giết hại là Phổ Hạnh - một trong tam đại thần tăng của Lam Yên Tự - kia mà, Lam Yên Tự sao có thể dễ dàng cho qua được? 

Thực tế, bọn họ đã phát đi thông điệp, xin sự trợ giúp từ chính giáo thiên hạ. Hệ quả là Thiên Kiếm Môn, Cửu Hoa Cung, Tam Tiên Đảo - ba đại tông môn khác của chính đạo - rất nhanh đã lên tiếng đáp lại. Cứ thế, dưới sự chỉ đạo của tứ đại tông môn, chính giáo thiên hạ ráo riết tiến hành điều tra, truy lùng quỷ diện nhân...

Ngặt nỗi, hành tung của quỷ diện nhân quá đỗi thần bí, chẳng một tông môn nào có thể tra ra hay là tìm được. Bọn họ chỉ có thể cùng nhau thảo luận và suy đoán. 

Đã có một vài cái tên được nêu ra, nhưng trong số đó, nhận được sự đồng thuận nhiều nhất là danh tự "Đồ Tam Nương". Cũng không lạ. Dẫu sao thì dạo trước, thời điểm Đồ Tam Nương mới tái xuất, nàng cũng chính là dùng hình ảnh một quỷ diện nhân để hành động kia mà. 

Tu tiên giới thiên kỳ bách biến, đạo pháp nhiệm màu, tất nhiên không loại trừ có kẻ cố tình ngụy trang hòng đánh lạc hướng. Nhưng, thiên hạ hôm nay, liệu mấy người có thể xâm nhập vào Lam Yên Tự rồi đột nhập Thông Thiên Tháp, vô thanh vô tức giết đi Phổ Hạnh?

Phải biết, Phổ Hạnh chính là một trong tam đại thần tăng của Lam Yên Tự, tu vi đã đạt tới cấp bậc chân nhân hậu kỳ. Kẻ có thể hạ sát một vị chân nhân hậu kỳ mà không gây ra bất kỳ động tĩnh nào, thiên hạ có mấy ai làm được?Hiếm lắm. Suy đi tính lại, duy cũng chỉ có hai cái tên là khả dĩ nhất: Vương của Thanh Khâu - Thiên Hồ Đại Mi và giáo chủ của Huyết Sát Giáo - Đồ Tam Nương. Mà Thiên Hồ Đại Mi thì... Mặc dù những năm gần đây, vị yêu vương này đã bắt đầu nhúng tay vào thế cục tu tiên giới, đối với nhân loại càng là vô cùng bài xích, thế nhưng cũng khó có khả năng nàng là hung thủ được. Thiên Hồ Đại Mi nàng không thể chỉ vì một viên Phật châu mà hành động lỗ mãng như vậy. Vương của một tộc, nàng há lại chẳng biết cân nhắc nặng nhẹ?

Đồ Tam Nương, đó mới là đáp án hợp lý hơn cả.

Thử ngẫm. Đồ Tam Nương là ai? Chính là thê tử của Âm Thiên Chiếu - tông chủ Huyết Linh Tông thuở nào. Năm xưa, Huyết Linh Tông nàng chính là bị lục đại tông môn hợp sức tiêu diệt. Đối với lục đại tông môn, nàng chắc chắn vô cùng căm hận. Bởi thế cho nên việc nàng ra tay sát hại Phổ Hạnh, nó cũng không quá khó hiểu. 

Đồ Tam Nương nàng đã từng nói, sự tái xuất của nàng, mục đích là để báo thù rửa hận. Vì hàng vạn vong hồn của Huyết Linh Tông năm xưa, nàng sẽ hủy diệt lục đại tông môn...

Thực lực cao thâm, nhân dạng cùng là quỷ diện nhân, tâm lại ngập tràn oán hận, chẳng hề cố kỵ, hung thủ sát hại Phổ Hạnh, còn ai phù hợp hơn Đồ Tam Nương nữa?Phải. Đúng thật tất cả vẫn mới chỉ là suy đoán từ phía cao tầng tứ đại tông môn. Nhưng bấy nhiêu cũng quá đủ để bọn họ thúc đẩy việc điều tra rồi. 

Từ sau khi Đồ Tam Nương truyền đạt ý nguyện báo thù thì Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, ai nấy cũng đã phải âm thầm lo lắng, đêm ngày bất an. Nay Phổ Hạnh bị giết, Phật châu bị cướp, bọn họ nếu nhân cơ hội mà liên kết lại để đối phó thì cũng dễ dàng hiểu được. Nói sao Huyết Sát Giáo của Đồ Tam Nương cũng đang là một đại thế lực rất đáng gờm kia mà. 

...

Trùng hợp cũng tốt, cố tâm cũng được, sự thật là tứ đại tông môn của chính giáo thiên hạ đang hướng sự chú ý vào Huyết Sát Giáo, ráo riết điều tra, thậm chí gửi đi thông điệp mời giáo chủ Đồ Tam Nương ra mặt đối chất. 

Lẽ dĩ nhiên là Đồ Tam Nương, nàng đã không ra. Sợ thì nàng không hẳn đã sợ, nhưng Đồ Tam Nương nàng đâu phải kẻ ngốc mà ai bảo gì cũng nghe. 

Kêu nàng ra mặt đối chất thì nàng phải ra mặt đối chất ư? Lỡ như cái đám tứ đại tông môn kia liên kết hãm hại nàng thì sao? 

Nhân tâm hiểm ác, có trời mới biết trong đầu đám "danh môn chính phái" đó đang nghĩ gì...

Hơn mười năm nay, tứ đại tông môn bọn họ không ngừng phái người điều tra hòng tìm ra vị trí tổng đà Huyết Sát Giáo mà chẳng được. Có khi vụ Phổ Hạnh lần này vốn chỉ là bẫy rập. Thân là nhất giáo chi chủ, trên vai gánh vác cả an nguy của vạn giáo đồ, Đồ Tam Nương nàng cẩn trọng âu cũng là nên.

Chương 420: Tiểu Mễ Mễ Đáng Thương

Tây Bắc nước Việt, sâu trong dãy núi Bạch Lộ...

Tại chốn hoang vu hẻo lánh này, những tưởng sẽ chẳng người cư ngụ thì không, ở đây có hẳn một quần thể kiến trúc uy nghi bề thế. Tuy nhiên, kiến trúc chỗ này, tính ra cũng có phần khác lạ. Chúng không như những nơi khác, lồ lộ công khai; thay vào đó, những toà kiến trúc, tất thảy đều được che đậy kỹ càng bằng các loại trận pháp, cấm chế. Tầng tầng lớp lớp. Thiết nghĩ, trước mớ "ngụy trang" dày đặc này, cho dù tu sĩ chân nhân hậu kỳ có tới dùng thần thức, pháp nhãn tra xét cũng sẽ chẳng thu được kết quả gì. Có lẽ đó cũng chính là lý do vì sao mà suốt hơn mười năm qua, dẫu chính giáo thiên hạ đã nhiều phen phái người điều tra vẫn vô phương tìm thấy...

Tổng đàn Huyết Sát Giáo, nó thật đủ gọi thần bí, không dễ gì mà lần ra được. 

...

Lúc này trời đang là buổi sáng, mặt trời chỉ mới lên được khoảng tầm sải tay. Sâu trong dãy núi Bạch Lộ, phía sau lớp ngụy trang cao minh khó dò, tại vườn hoa phía tây của tổng đàn Huyết Sát Giáo...

Dưới một tiểu đình nho nhỏ được xây giữa vườn hoa, hiện có một vị phu nhân đang ngồi. Nàng mặc hắc y, có mái tóc đen tuyền, phần sau búi cao trong khi phần trước thì tóc được rẽ đều sang hai bên. Trên đầu nàng, trái phải đều có trâm hoa đương cài, nhìn rất là quý phái. 

Vị phu nhân này, nàng quả là đẹp lắm. Nhan sắc của nàng, thật dùng "chim sa cá lặn", "hoa nhường nguyệt thẹn" cũng chẳng đủ hình dung. 

Tiên tử hạ phàm?

Càng không đúng. Dung nhan của vị phu nhân này không hề giống với tiên tử thánh khiết mà thế nhân vẫn hay mường tượng. Chỉ có Vương của Thanh Khâu - Thiên Hồ Đại Mi - mới như vậy, chứ còn vị phu nhân này... Bảo tiên tử, chi bằng gọi nàng là ma nữ mị hoặc chúng sinh sẽ thích hợp hơn. 

Lại nói, tiên tử thì làm sao có những sở thích "kỳ lạ" như vị phu nhân này được. Dám hỏi, đã từng có vị tiên tử nào ôm ấp, vuốt ve rồi hôn lấy hôn để một con heo chưa? 

Vị phu nhân này, nàng đang làm như thế đấy. 

Ẵm trên tay một con heo con với bộ lông đen óng mượt, Đồ Tam Nương (vị phu nhân đang nói) tỏ ra rất mực cưng chiều. Vuốt ve, hôn hít một hồi, lúc này nàng mới đem heo con đặt xuống bàn, cất giọng trìu mến: 

"Tiểu Mễ Mễ ngoan. Tiểu Mễ Mễ ngoan... Nói cho mẫu thân nghe nè, hôm nay Tiểu Mễ Mễ muốn ăn cái gì?".
"Ụt ụt...".

"Thịt hầm bát bảo?".

Đồ Tam Nương lắc đầu: "Tiểu Mễ Mễ, không được không được. Ngươi không thể ăn món đấy, sẽ phát ú. Mập quá sẽ không dễ thương nữa đâu".

"Hmm... Để mẫu thân nghĩ coi nên nấu món gì cho ngươi ăn...".

Đồ Tam Nương chống cằm suy tư, dáng vẻ khá là nghiêm túc. Nghĩ ngợi một hồi, nàng cuối cùng quyết định: "Có rồi. Tiểu Mễ Mễ, hôm nay mẫu thân sẽ nấu cho ngươi ăn một món vô cùng đặc biệt".

Đặc biệt?

Heo con chớp mắt nghi hoặc: "Ụt ụt?".

"Sao? Tiểu Mễ Mễ có phải cảm thấy rất hứng khởi?".Đồ Tam Nương cười tươi, vừa xoa đầu heo con vừa nói: "Tiểu Mễ Mễ, mấy hôm trước mẫu thân đã nghĩ ra một món ăn mới. Hmm... Mẫu thân tính sẽ đem Thanh Sương Thảo, Huyệt Đằng, Ngọc Cam Thảo, Sa Quả bỏ chung vào để nấu. Chưa hết, trong quá trình nấu, mẫu thân còn tính cho Tam Sắc Diệp Linh Chi, Cửu Túc Hà Thủ Ô vào nữa...".

"Hì hì... Tiểu Mễ Mễ, những nguyên liệu này, cái nào cũng đều là thiên tài địa bảo giá thành đắt đỏ a. Chỉ Tiểu Mễ Mễ ngươi mới có được diễm phúc như vầy đấy". 

Diễm phúc?

Heo con, nó thật là không tán đồng lắm đâu. Thay vì hân hoan, vui sướng thì lúc này, trong lòng Tiểu Mễ Mễ nó chỉ hiện hữu duy nhất một loại cảm xúc: bất an. 

Nó rất lo lắng. 

Khả năng nấu nướng của Đồ Tam Nương tới đâu, Tiểu Mễ Mễ nó đây biết rõ. Căn bản là... tệ. Bao nhiêu năm qua, tính ra đã không ít lần nó vì ăn thức ăn do Đồ Tam Nương nấu mà tối về nằm mơ thấy ác mộng rồi a. 

Nếu chỉ là những món ăn bình thường, đã qua "chứng nhận" an toàn thì còn tốt, dù ăn chẳng được ngon thì ít ra cũng dễ dàng nuốt trôi mà lót dạ được. Tuy nhiên, một khi thứ được Đồ Tam Nương nàng nấu lên là một "món mới" thì...

Ám ảnh lắm. 

Thú thực là chưa bao giờ, chưa một lần nào Tiểu Mễ Mễ nó có thể "bình an" khi ăn qua những "món mới" kia cả. 

An toàn sao được khi mà toàn bộ chúng đều là "sáng kiến" nảy sinh nhất thời, không hề có một công thức chuẩn mực nào. Đồ Tam Nương, nàng căn bản là thích cho thêm cái gì thì cho thêm cái nấy, chẳng cần biết sự hoà trộn kia có phù hợp hay không. Theo nàng, chỉ cần những thứ cho vào nấu không phải độc dược là được.

Thực tế, nguyên liệu nàng dùng mỗi khi "sáng tạo" đều là những thứ rất tốt, rất bổ, thậm chí là trân quý khó cầu. Nhưng... Thuốc bổ dùng sai cũng sẽ biến thành thuốc độc a!

Từ xưa tới giờ, đã bao nhiêu lần Tiểu Mễ Mễ nó vì ăn món mới của Đồ Tam Nương nàng mà nôn thóc nôn tháo, thoi thóp liệt giường rồi? Thật sự là nhiều đến không thể nhớ nổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau