TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 411 - Chương 415

Chương 411: Mèo vờn chuột

Cái gì bất cam, cái gì luyến tiếc, tất cả đều đã bị Lăng Tiểu Ngư gạt đi hết thảy. 

Lăng Tiểu Ngư hắn quả rất muốn thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng thật đấy, rất muốn mau chóng đột phá cảnh giới để sớm ngày trở lại Thiên Kiếm Môn đón Yến cô cô của mình thật đấy, thế nhưng là... tánh mạng, nó vẫn quan trọng hơn. 

Lăng Tiểu Ngư hiểu được, nếu còn tiếp tục dây dưa, hắn sẽ chết. Mà không chỉ hắn, Gia Gia và hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ cũng sẽ chết. Tất cả đều sẽ chết. 

Thoái ý đã sinh, Lăng Tiểu Ngư nào còn muốn nấn ná thêm nữa, sau khi bị Ái Chân Kha Lạc Hoàng đẩy lui, hắn liền quay đầu, miệng đồng thời hô lớn: "Chạy!".

Thông đạo đã mở, tư thế cũng đã sẵn sàng ứng phó, thế nên ngay khi vừa nghe Lăng Tiểu Ngư hô lên như thế thì Gia Gia và hai tỷ muội Thiên Hò Nguyệt - Thiên Hồ Cổ lập tức tiến nhập thông đạo ngay. Riêng phần mình, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng mau chóng nối gót theo sau. Trước lúc rời đi, để phòng ngừa địch nhân xuất thủ làm ảnh hưởng đến thông đạo, hắn đã tung ra một chưởng. Rất mạnh. 

Chỉ là... dù mạnh hơn nữa thì đối với Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nó cũng chả có bao nhiêu cân lượng. Nàng đã vung tay hoá giải hết sức dễ dàng. 

Xét theo lý thuyết, với sức mạnh vượt trội của mình, Ái Chân Kha Lạc Hoàng hoàn toàn có cơ sở để tác động lên thông đạo không gian mà đám người Lăng Tiểu Ngư vừa mới dùng để đào tẩu. Nhưng lạ là nàng đã chẳng làm thế. Thay vì khẩn trương truy bắt thì nàng vẫn như cũ, chỉ đứng yên trong chiếc quan tài cổ lão, cặp mắt vô hồn nhìn về phía trước...

Đợi cho thông đạo đã đóng, đám người Lăng Tiểu Ngư đã đi thì lúc này nàng mới bắt đầu di chuyển, chính thức bước ra khỏi quan tài. 

Ngay tại vị trí Gia Gia khai mở thông đạo không gian, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đứng nhìn một lúc rồi chợt đưa tay ra, ngón tay vạch nhẹ một đường. Động tác rất chi từ tốn. 

Nhưng... chính sự nhẹ nhàng, chậm rãi ấy, nó đã vừa tạo nên một thứ mà dù là chân nhân cảnh hậu kỳ cũng chưa chắc đã tạo ra được. Một thông đạo không gian, nó đã vừa được khai mở. 

Một cái nâng tay liền khiến cho Lăng Tiểu Ngư khí huyết nhộn nhạo, một cái vạch nhẹ liền mở ra được thông đạo không gian, chẳng có gì để phải tranh cãi nữa, sức mạnh của Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã thực sự vượt xa quỷ diện nhân - kẻ địch đã khiến cho đám người Lăng Tiểu Ngư chật vật trước đó. Nói cách khác, tu vị của nàng, tối thiểu cũng ở mức bán bộ tiên nhân hậu kỳ đỉnh phong. 

Bán bộ tiên nhân hậu kỳ đỉnh phong, đấy không còn là cấp bậc mà Lăng Tiểu Ngư có khả năng đối phó được nữa. Kể cả cộng thêm hai ba cái Gia Gia, hai ba cái Thiên Hồ Nguyệt, kết quả cũng như vậy thôi. 

Tiến nhập thông đạo không gian liền nghĩ có thể chạy thoát ư? 

Thực tế, câu trả lời lại khác. Đó là một đáp án rất đỗi phũ phàng. 
Ngay tại thời điểm đám người Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt vừa mới bước ra khỏi thông đạo, còn chưa kịp định thần quan sát thì ở kế bên, hư không đã phát sinh một hồi ba động. Kế đấy, một thân ảnh nhanh chóng hiện ra, quanh thân thái âm chi khí lượn lờ bao phủ.

Chẳng phải Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì ai?

...

"Tiểu Ngư...".

Trông thấy Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã đuổi tới, Gia Gia không khỏi mặt mày thất sắc. Cõi lòng khẩn trương, nó nắm lấy vạt áo Lăng Tiểu Ngư, khẽ gọi. 

Lúc này, Gia Gia nó thực là bất an ghê lắm. Nó biết, chỉ e lần này mấy người bọn nó quả đúng đã lành ít dữ nhiều. 

Ngẫm mà xem. Thông đạo không gian mà Gia Gia nó khai mở chẳng hề định hướng, vốn dĩ tùy cơ truyền tống. Ấy vậy mà cô gái kia, nàng vẫn truy được, lại còn tới bằng cách xuyên không. 

Cái này có ý nghĩa gì? 
Cô gái, nàng không chỉ mở thông đạo nhanh hơn mà còn có thể xác định rõ phương hướng mình sẽ tới! Sự am hiểu đối với pháp tắc không gian của nàng đã bỏ xa Gia Gia nó!

Thực lực thua kém, giờ ngay đến lợi thế duy nhất là khai mở thông đạo không gian cũng bị vượt qua... Chạy? Làm sao chạy thoát được đây? 

Gia Gia, nó thực là nghĩ không ra. 

Lăng Tiểu Ngư ư? Cũng chả khá hơn bao nhiêu. 

Giống như Gia Gia, lúc này Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đang cảm thấy tuyệt vọng. Dẫu vậy, hắn vẫn chưa muốn từ bỏ lúc này. 

"Gia Gia." - Hắn bảo - "Mở thông đạo".

"Nhưng mà...".

"Làm đi".

Ngó thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia chẳng nói thêm gì nữa, y lời mà khai mở thông đạo không gian. 

Trong lúc nó thi pháp, lẽ dĩ nhiên, Lăng Tiểu Ngư và Thiên Hồ Nguyệt phải cùng nhau làm công tác cảnh giới, tùy thời ra tay ngăn chặn Ái Chân Kha Lạc Hoàng nếu nàng có động tĩnh can thiệp. 

May sao, Ái Chân, nàng đã chẳng làm gì cả. Từ lúc nàng xuất hiện cho tới khi đám người Lăng Tiểu Ngư biến mất, Ái Chân nàng chỉ lặng im đứng nhìn. Mãi sau đó, thời điểm thông đạo chính thức đóng lại thì nàng mới động thân di chuyển. 

Hệt như trước, sau vài giây quan sát, nàng đưa tay vạch nhẹ hư không. 

Tức khắc, một thông đạo không gian liền xuất hiện...

Chương 412: Ta không đi

"Tiểu Ngư, ngươi nói nàng có thể lại đuổi tới nữa không?" Trải qua những bốn lần liên tiếp dùng thông đạo không gian để trốn chạy, tới lúc này Gia Gia mới dám ngơi tay thở dốc mà hướng Lăng Tiểu Ngư hỏi. Trong lòng mình, nó hy vọng điều đó sẽ không xảy ra. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn đương nhiên cũng muốn như thế lắm. Chỉ có điều là... mong muốn, nó vẫn thường cách xa thực tại. Ngay chính lúc hắn hé môi định hồi đáp Gia Gia thì ở bên tay trái hắn, hư không lại nổi lên một hồi ba động. 

"Nàng ta đến rồi".

...

Đúng như lời Lăng Tiểu Ngư, cơn ba động kia quả đích xác là do Ái Chân Kha Lạc Hoàng gây nên. Thông qua thông đạo không gian, nàng đã lại một lần nữa truy tới. 

Y như cũ, sau khi hiện thân, Ái Chân nàng lại tập trung ánh mắt lên người Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư. Phần hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, từ đầu đến cuối nàng hầu như đều chẳng buồn liếc. 

...

"Tiểu Ngư, chúng ta... phải làm sao?".

Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn Gia Gia, nhưng không nói gì. 

Làm sao? Lăng Tiểu Ngư hắn cũng muốn biết lắm. 

Nếu đang hiện hữu trước mặt là quỷ diện nhân thì Lăng Tiểu Ngư hắn còn có lòng tin tẩu thoát, bằng như vị "cổ nhân" nhảy ra từ trong quan tài này... 

Mấy người bọn hắn đâu phải chưa từng thử qua. Từ nãy giờ bọn hắn đã cố gắng trốn chạy, thầm hy vọng có thể thành công tẩu thoát, giống như đợt tháo chạy khỏi quỷ diện nhân lần trước. Tiếc rằng... cô gái, nàng lại không phải quỷ diện nhân. So với quỷ diện nhân thì nàng khủng bố hơn rất nhiều. Thực lực của nàng, năng lực không gian của nàng, chúng khiến cho Lăng Tiểu Ngư hắn phải cảm thấy tuyệt vọng. 

Hãy nhìn cái cách nàng hành động mà xem. Rõ ràng là suốt từ nãy giờ nàng đang chơi trò đuổi bắt. Trong con mắt nàng, đám người bọn hắn chỉ đang giúp nàng tiêu khiển mà thôi! 

Tự biết có thêm bao nhiêu lần khai mở thông đạo nữa cũng vô dụng, Lăng Tiểu Ngư quyết định dừng lại. Hắn hít nhẹ một hơi, rồi quay sang Thiên Hồ Cổ, nói: "Cổ Cổ, muội hãy theo tỷ tỷ mình rời khỏi đây đi".

Đi?

Nghe mấy lời nọ, Thiên Hồ Cổ không khỏi có phần ngạc nhiên. Nhưng nàng còn chưa kịp hỏi thì nơi đối diện, tiếng Lăng Tiểu Ngư đã lại cất lên: 

"Cổ Cổ, mục tiêu của nàng ta là Gia Gia và ta. Ta nghĩ nàng ta sẽ không truy đuổi muội đâu. Hãy đi đi".
"Lăng Tiểu Ngư, ngươi...".

Thiên Hồ Cổ trong lòng hỗn tạp, nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Nàng chẳng ngờ tại thời khắc nguy nan này, Lăng Tiểu Ngư lại vì sự an nguy của nàng mà lo nghĩ. 

Tại sao? 

Tại sao hắn phải bận tâm về nàng, muốn nàng rời đi? 

Lăng Tiểu Ngư hắn không phải người xấu ư? Hắn không phải đã bắt giữ nàng, đặt cấm chế kiểm soát sinh tử của nàng?

Lẽ nào đúng như Gia Gia đã nói, Lăng Tiểu Ngư hắn vốn dĩ chưa bao giờ nghĩ sẽ làm hại hai tỷ muội nàng. Rằng hắn là người tốt, vẫn thiện lương như thuở nào...

Thiên Hồ Cổ, nàng đã băn khoăn. Tuy nhiên, tỷ tỷ nàng thì lại chẳng suy nghĩ nhiều như vậy. Sau đề nghị bảo rời đi của Lăng Tiểu Ngư thì Thiên Hồ Nguyệt liền nhắc: "Lăng Tiểu Ngư, còn cấm chế của muội muội ta".

"Cấm chế?" - Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu - "Nguyệt cô nương không cần lo. Cho dù ta thật gặp bất trắc thì nó cũng sẽ không tổn hại gì đến Cổ Cổ đâu".

"Ngươi lừa chúng ta?".

Tới lúc này thì Thiên Hồ Nguyệt sao còn không hiểu. Nàng đã tỏ tường rồi. Hoá ra bấy lâu tỷ muội nàng đều đã bị Lăng Tiểu Ngư qua mặt. Mối liên kết sinh tử mà hắn nói, rằng một khi hắn xảy ra chuyện thì tánh mạng Cổ Cổ cũng tiêu vong, hết thảy đều là nói dối. 
Nếu là bình thường, bị người lừa gạt, uy hiếp lâu như vậy, Thiên Hồ Nguyệt chắc chắn sẽ nổi đoá, lòng đầy tức khí. Thế nhưng ở trong trường hợp này... cảm xúc, nó lại khác. 

Thiên Hồ Nguyệt nàng không sao giận được. Nàng đâu có điếc, cũng đâu có mù. Sự tử tế của Lăng Tiểu Ngư, nàng há đâu lại chẳng thấy? Rõ ràng, hắn muốn cho các nàng một con đường sống trong khi mà bản thân gần như chắc chắn sẽ phải chết... 

Bất giác, ác cảm của Thiên Hồ Nguyệt dành cho Lăng Tiểu Ngư đã lặng lẽ tán đi. Nàng chuyển mắt quay sang nhìn muội muội...

"Cổ Cổ, chúng ta đi".

"Tỷ...".

Thiên Hồ Cổ hết nhìn tỷ tỷ lại quay nhìn Lăng Tiểu Ngư, chẳng biết nghĩ gì lại lắc đầu: "Muội không đi".

"Cổ Cổ, muội...".

"Tỷ." - Thiên Hồ Nguyệt nói còn chưa xong thì đã bị Thiên Hồ Cổ chen ngang - "Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ chết...".

"Tỷ, hắn không phải người xấu. Chúng ta không thể bỏ mặc hắn và Gia Gia!".

"Cổ Cổ...".

Thiên Hồ Nguyệt đang định nói thêm thì một bàn tay đã đặt lên vai nàng. Đúng là của Lăng Tiểu Ngư. 

Dưới sự nghi hoặc của nhị công chúa Thanh Khâu, hắn tiến sát tới trước mặt Thiên Hồ Cổ. 

"Cổ Cổ, nghe ta. Muội mau đi đi".

"Không." - Thiên Hồ Cổ vẫn như cũ, kiên quyết lắc đầu - "Ta không đi".

Thiên Hồ Cổ nàng sao có thể quay lưng bỏ đi được chứ? Lăng Tiểu Ngư tuy chẳng phải thân nhân hay dòng tộc của nàng, nhưng đã từ rất lâu, trong lòng nàng vẫn thường nghĩ đến. Nàng còn nhớ rất rõ chuyện của mười mấy năm về trước, cái ngày nàng dừng chân ở trấn Bắc Hà... 

Lúc ấy nàng chỉ là một cô bé, tu vị thậm chí còn chẳng bằng một tu sĩ trúc cơ kỳ. Trong khi đó, Lăng Tiểu Ngư đã sớm bước vào vấn đỉnh. Xét ra, hắn muốn bắt giữ hoặc gây thương hại cho nàng kỳ thực đều rất dễ. Thế nhưng... hắn không làm vậy, như cái cách mà hầu hết tu sĩ nhân loại đều làm. Thay vì bắt giữ thì Lăng Tiểu Ngư hắn còn mua giúp nàng những xâu kẹo hồ lô - thứ mà nàng rất đỗi khao khát lúc bấy giờ, thứ mà vì nó nàng đã điệu thấp hỏi xin để rồi bị người lớn tiếng nặng lời...

Chương 413: Đắn đo

Năm đó, vốn chỉ là người dưng nước lã, lại là nhân - yêu hữu biệt mà Lăng Tiểu Ngư hắn còn đối tốt với nàng như vậy thì bây giờ, Thiên Hồ Cổ nàng làm sao có thể ngoảnh mặt quay lưng?

Phải chi Lăng Tiểu Ngư hắn là người xấu, phải chi hắn có ý đồ bất chính, khi ấy, Thiên Hồ Cổ nàng sẽ mặc kệ không lý đến. Nhưng... hắn đâu phải. Hôm nay, Lăng Tiểu Ngư tuy rằng đã ít nhiều thay đổi, nhưng về bản chất, so với năm đó hắn vẫn giống như vậy, rất tử tế. Ít nhất là với nàng.

Trong giây phút sinh tử lâm đầu này mà hắn còn vì an nguy của nàng lo nghĩ, thử hỏi Thiên Hồ Cổ nàng bỏ đi sao đành? Dẫu có thành công tẩu thoát thì cả đời nàng cũng sẽ ray rứt không yên.

Không. Nàng sẽ không đi. Thiên Hồ Cổ nàng sẽ ở lại đây. Có chết cũng cam...

Dường như cũng nhận ra sự kiên quyết của thiếu nữ trước mặt, Lăng Tiểu Ngư ngầm thở dài.

"Cổ Cổ, muội đúng là kẻ ngốc".

Tiếp sau câu nói, Lăng Tiểu Ngư chủ động nâng lên cánh tay, đem đặt lên đầu Thiên Hồ Cổ. Trong cái nhìn hoà ái, hắn thấp giọng: "Cổ Cổ, tuy rằng chúng ta gặp nhau không nhiều, bất quá sơ giao, nhưng trong lòng ta thật sự rất quý mến muội. Tiểu cô nương linh lợi khả ái ở Bắc Hà trấn năm đó, thiếu nữ xinh đẹp của hôm nay, dù là ai thì ta cũng đều có thiện cảm cả".

"Cổ Cổ, đối với ta, muội giống như một tiểu muội muội vậy. Thế nên...".

Trong khi nói, bàn tay đang đặt trên đầu Thiên Hồ Cổ của Lăng Tiểu Ngư cũng chậm rãi di chuyển xuống dưới trán...

"... Cổ Cổ, muội hãy sống tốt".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư thì cũng là lúc lòng bàn tay hắn loé lên hắc quang, đánh thẳng vào trán Thiên Hồ Cổ.

Hai mắt mở trừng, Thiên Hồ Cổ trụ thêm khoảng tầm một giây thì cả người liền đổ về trước, gục hẳn trên vai Lăng Tiểu Ngư.

"Cổ Cổ!".

"Đừng lo. Nàng chỉ ngất đi thôi".

Đem thiếu nữ trong lòng giao lại cho Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Nguyệt cô nương, ngươi hãy mang nàng rời khỏi đây đi".Thiên Hồ Nguyệt tiếp lấy muội muội, nghe xong thì hé môi, chừng như muốn nói gì đấy. Nhưng rồi cuối cùng nàng cũng chẳng thể nói ra được.

Lời nói lúc này, lại có bao nhiêu ý nghĩa đây?

Im lặng vẫn hoàn im lặng, Thiên Hồ Nguyệt xoay lưng, hoá thành một đạo bạch quang mang theo muội muội rời đi.

Còn ở lại, Lăng Tiểu Ngư chuyển di ánh mắt, liếc sang Gia Gia.

Trông thấy cái nhìn nọ, Gia Gia liền bảo: "Ngươi đừng có bảo ta đi. Ta không đi đâu. Mà cho dù ta có muốn đi thì nàng ta cũng sẽ không cho".

Theo hướng tay Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư nhìn qua cô gái đứng nơi đối diện.

Ái Chân, nàng vẫn hững hờ an vị, từ đầu đến cuối đều chẳng hề có ý tứ truy đuổi hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ. Xem ra quả đúng như Lăng Tiểu Ngư hắn suy đoán, mục tiêu của nàng là hắn và Gia Gia.

"Hẳn nàng ta đã nhận ra thuần âm chi lực của Gia Gia và điểm khác biệt trong hỗn nguyên chi lực của ta".Hít nhẹ một hơi, Lăng Tiểu Ngư lần đầu tiên hướng địch nhân khủng bố của mình lên tiếng: "Tiền bối, người muốn mạng của chúng ta?".

...

Đợi một lúc vẫn chưa nghe hồi đáp, Lăng Tiểu Ngư mới hỏi tiếp: "Tiền bối, có thể cho chúng ta biết danh tính chứ?".

...

Lăng Tiểu Ngư hỏi bao nhiêu bận cũng đồng nghĩa Ái Chân Kha Lạc Hoàng - người được hắn hỏi - im lặng bấy nhiêu lần. Nàng chỉ đứng ngay đó, hai mắt dõi nhìn...

Đối với điều ấy, Lăng Tiểu Ngư đúng thật là rất không quen. Tuy nhiên, hắn lại chẳng hề khó chịu. Hoàn toàn trái lại, hắn mong sự im lặng này có thể tiếp tục kéo dài thêm. Bởi lẽ thời gian trì hoãn càng lâu thì cơ hội tẩu thoát của hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ sẽ càng lớn. Ít nhất, các nàng sẽ sống. Còn hắn và Gia Gia... Sợ rằng phải đem phong ấn thái cực giải khai thì may ra mới bảo toàn được tánh mạng. Chỉ là... hắn thực không muốn làm điều ấy.

Nhưng... Lăng Tiểu Ngư hắn có lựa chọn tốt hơn sao?

Hắn không có. Ái Chân Kha Lạc Hoàng quá khủng bố. Sức mạnh của nàng căn bản chẳng phải thứ mà một tên chân nhân cảnh hậu kỳ có khả năng chống lại được.

Trải qua một đỗi lâu bất động đứng nhìn, Ái Chân Kha Lạc Hoàng rốt cuộc cũng đã làm ra phản ứng. Lần đầu tiên sau khi thức giấc, nàng mới mở miệng nói ra. Thanh âm không nhiều, chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Ra... tay... đi".

"Ra tay đi", một câu ngắn gọn nhưng lại có phần khó khăn để nói của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Chắc chắn, đó không phải cố tình.

Là do khả năng ngôn ngữ của nàng vốn bị hạn chế? Hay là bởi do nàng chưa kịp thích nghi?

Lăng Tiểu Ngư không biết, cũng chẳng có tâm tư để mà thắc mắc. Thời khắc này, ý nghĩ duy nhất mà hắn có chỉ là sự đắn đo trong việc giải khai phong ấn thái cực.

Tự đáy lòng, Lăng Tiểu Ngư thực không muốn. Thế nhưng Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nàng đã chẳng cho hắn thời gian để trì hoãn nữa rồi.

Chương 414: Quyết Định

"Mau... lên".

Lần thứ hai, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã lên tiếng thúc giục. Chứng tỏ, sự kiên nhẫn của nàng, nó cũng có hạn. 

Lăng Tiểu Ngư trong lòng tự hiểu nếu mình vẫn còn không mau xuất thủ thì đối phương sẽ chủ động ra tay, bèn nhanh chóng thúc động linh lực, dùng hỗn nguyên chi lực đem cánh tay phải cường hoá đến trình độ cao nhất có thể. Cường hoá xong, hắn lại tiếp tục kêu gọi Huyền Long xuất chiến. 

Trong khi đó, ở kế bên, Gia Gia cũng chẳng đứng nhìn. Giống như Lăng Tiểu Ngư, nó đã đề thăng khí thế lên mức tối đa, đã sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử. Dù rằng... nó vẫn ít nhiều sợ hãi. 

Chết, có ai lại thực tâm mong muốn đâu?

...

Có thể sống, chẳng ai lại muốn chết. Gia Gia không muốn, Lăng Tiểu Ngư cũng không muốn. Đó là lý do mà vì sao hiện giờ bọn họ vẫn đang dốc toàn lực ra đối kháng với Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

Tuy nhiên, như đã nói, Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nàng ta quá mạnh so với cấp bậc chân nhân cảnh hậu kỳ. Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư, hai người bọn họ chẳng cách nào có thể chống lại được. Dẫu có Huyền Long uy dũng, dẫu có bảo vật tử tinh cầu thần diệu khó lường trợ giúp đi nữa thì kết quả, nó cũng chả khá hơn tí nào. Đây không phải do tử tinh cầu vô dụng hay bởi Huyền Long yếu nhược. Lỗi là ở Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư. Với thực lực hiện tại, bọn họ không thể đem sức mạnh của Huyền Long và tử tinh cầu phát huy ra hết.

Và, chính bởi thế, vì là tu vi chưa đủ nên việc bọn họ bị đàn áp thực chẳng có gì khó hiểu. Thương tổn vốn dĩ lẽ thường. 

...

"Khục...".

Miệng ho ra một ngụm máu tươi, từ dưới đất, Lăng Tiểu Ngư gượng dậy. Hắn nhìn sang bên trái - nơi Gia Gia cũng vừa bị Ái Chân Kha Lạc Hoàng đánh rơi xuống, lo lắng gọi: "Gia Gia!".

"Khục khục...". 

Lấy tay lau đi vệt máu dính quanh khoé miệng, trong hình hài thiếu nữ, Gia Gia ôm lấy tử tinh cầu, rồi đứng lên. Nó vừa thở vừa nói: "Ta... ta không sao".

Không sao?

Xem lại bộ dạng chật vật của Gia Gia, thực khó để Lăng Tiểu Ngư có thể tin rằng Gia Gia nó vẫn ổn. 

Thầm cắn răng, Lăng Tiểu Ngư chuyển mắt qua Huyền Long. 

"Grừ..." Nhận ra ánh mắt của chủ nhân, Huyền Long liền kêu lên một tiếng, sẵn sàng chiến đấu. 

Chỉ là... nó còn đấu nổi sao? 
Huyền Long, khí tức của nó cũng đã bị đánh tan đi rất nhiều rồi...

...

"Các ngươi... chỉ có bấy nhiêu?".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn chưa thể hạ quyết tâm để giải khai phong ấn thì phía bên này, lần thứ ba, tiếng Ái Chân Kha Lạc Hoàng chợt cất lên. So với hai lần trước thì lần này, giọng điệu của nàng đã lưu loát hơn hẳn. 

"Nếu các ngươi chỉ có bấy nhiêu... vậy thì... ta sẽ chấm dứt các ngươi".

Ngón tay lần lượt chỉ về phía Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư, theo thứ tự, Ái Chân bảo: "Trước ta sẽ ăn nàng. Sau đó ta sẽ ăn ngươi".

Ăn người, với người khác có lẽ chỉ là một cách nói ẩn dụ, hoặc là đe doạ nhiều hơn, tuy nhiên, riêng với Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì khác. Nàng nói thật. Nàng sẽ ăn. Đúng theo nghĩa đen. 

Cần biết, trước khi bị chính huynh trưởng Xích Tịch của mình chốn sống, Ái Chân nàng đã từng ăn tươi nuốt sống không ít người rồi đấy. Thậm chí ngay đến Mặc Nguyệt Kha Lạc Hoàng - thân muội muội của nàng - mà Ái Chân nàng còn ăn được nữa là. 

Chưa tin ư?

Đã thế thì Ái Chân nàng sẽ hành động. 

Chủ ý đã có, Ái Chân Kha Lạc Hoàng thông báo xong thì lập tức hướng Gia Gia lao thẳng tới. 
"Keng!".

Nhưng khi chỉ vừa mới tiếp cận, một cánh tay màu xám đã liền vung ra can thiệp, đem Ái Chân nàng đẩy lui. 

Tập trung sự chú ý vào Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa ra tay ngăn cản mình, Ái Chân Kha Lạc Hoàng nhìn nhìn một lúc thì khoé miệng bỗng nhếch lên. 

Lần đầu tiên, nàng rốt cuộc cũng biểu lộ cảm xúc. 

"Ngươi... không ngăn được ta".

"Ngươi... quá yếu".

...

Nhược tiểu, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng tự mình hiểu lấy. Hắn thừa nhận, với trạng thái hiện giờ, hắn tuyệt vô phương đối phó được Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

Nhưng...

"Ta... không cho phép ngươi thương hại Gia Gia".

"Không cho phép ta?".

Ái Chân Kha Lạc Hoàng cảm thấy rất đỗi buồn cười: "Ngươi không cho phép ta? Ngươi lấy cái gì để không cho phép ta?".

"Bằng vào... thứ này!".

Khuôn mặt hung dữ, thần tình lăng lệ, Lăng Tiểu Ngư đem Huyền Long thu lại. Tiếp đấy, hắn nhanh chóng đề thăng khí tức. 

Từ trong lòng bàn tay hắn, cả trái lẫn phải, hai cỗ lực lượng hắc - bạch không ngừng tuôn ra, thông qua từng tấc da thớ thịt mà dồn về phía lưng. 

Tích tắc, tại trên lưng hắn, một đồ hình thái cực dần sáng lên. 

Vậy là đã rõ. Lăng Tiểu Ngư, hắn rốt cuộc đã quyết định sẽ đem phong ấn thái cực - giới hạn cuối cùng kiềm giữ mình - giải khai. 

Nhân - Thần hữu biệt, chuyển giao rất có thể sẽ chính tại lúc này.

Chương 415: Một chút hi sinh

"Tiểu Ngư...".

"Gia Gia, lui lại...".

Dặn dò xong, Lăng Tiểu Ngư liền gồng mình hét lớn. Cùng với thanh âm vang vọng, thái cực đồ trên lưng hắn cũng bắt đầu xoay tròn. Ban đầu rất chậm, nhưng theo thời gian, tốc độ những vòng quay càng lúc càng nhanh. Kèm với đó, một cỗ khí tức tang thương cổ lão cũng càng ngày càng đậm. Chúng quanh quẩn khắp người Lăng Tiểu Ngư hắn...

Không phải đen, cũng không phải trắng. Thứ lực lượng đang cấp tốc bành trướng đây, nó có màu xám, tựa như tro tàn. Đây... mới đúng là hỗn nguyên chi lực chân chính. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn chuẩn bị thức tỉnh rồi. Chỉ là sự thức tỉnh này của hắn, đối với sáu phương thiên địa, chưa hẳn đã hay. 

Trên thực tế, trời đất dường như đang cố kỵ. Minh chứng là hắc vân đang tụ, lôi đình đang vang. Sấm sét, chúng càng lúc càng nhiều, uy năng càng lúc càng mạnh. Tất cả đều liên tục nhắm thẳng vào vị trí của Lăng Tiểu Ngư mà đánh xuống. Dẫu vậy, chúng vẫn chưa thể làm gì được hắn. Đơn giản là bởi xung quanh hắn lúc này, hỗn nguyên chi lực đã tạo nên một màng chắn cực kỳ vững chãi. 

...

Có điểm bất thường. Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nàng thấy được điều ấy. Quá trình tăng tiến sức mạnh của Lăng Tiểu Ngư, nó hết sức kỳ lạ. Không giống đột phá, cũng chẳng phải bí thuật. Nó giống như... 

"Thức tỉnh sao?" Sau vài giây, Ái Chân Kha Lạc Hoàng rốt cuộc cũng tìm ra một danh tự thích hợp để gán cho. Nàng đã nhớ lại.

Và, cũng chính vì đã nhớ, đã hiểu "thức tỉnh" có ý nghĩa thế nào nên giờ phút này đây, khuôn mặt nàng mới trở nên trầm trọng. 

"Hắn ta quả nhiên chẳng phải người thường. Nguồn gốc của hắn khẳng định không nằm ở thời đại này".

"Muốn thức tỉnh sao? Ngươi sẽ không có cơ hội".

Tâm ý đã hạ, Ái Chân không bàng quan đứng nhìn thêm nữa. Nàng đã hành động. 

Cánh tay nâng lên, nàng nhanh chóng tích tụ lực lượng, đang toan ra tay cản phá quá trình thức tỉnh của Lăng Tiểu Ngư thì chính tại lúc này, dị biến lại bất ngờ phát sinh. Khởi điểm chẳng ở Lăng Tiểu Ngư mà đến từ cơ thể của Ái Chân nàng. 

Xuất phát từ não bộ, một cỗ lực lượng màu vàng đang không ngừng tuôn ra, bắt đầu hành hạ nàng. Nếu lúc này Lăng Tiểu Ngư có tâm tư để quan sát thì hẳn hắn sẽ nhận ra một điều: cỗ lực lượng đang làm khổ Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nó giống hệt như thứ tồn tại bên trong chiếc khuyên tai mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã tháo xuống trước đó. 

Dĩ nhiên, cũng chỉ là nếu. Chứ bằng thực tế, Lăng Tiểu Ngư làm sao còn tâm tư đâu mà dùng pháp nhãn tra xét nội thể Ái Chân Kha Lạc Hoàng lúc này. Hiện, cái hắn thấy được, bất quá chỉ nằm ở bên ngoài, trên da thịt. Nhưng dù vậy, bấy nhiêu thôi cũng đủ để hắn nắm được tình hình, có thể đưa ra lựa chọn rồi. 

Trước mắt hắn, vị "cổ nhân" kia đang ôm đầu la hét, bộ dạng khá là khổ sở. Trên khuôn mặt nàng, những luồng chân khí màu vàng đang thi nhau ngang dọc, tựa hồ tàn phá..."Chuyện gì đã xảy ra?" Trong đầu mình, Lăng Tiểu Ngư bất giác tự hỏi. Tuy nhiên, hắn không đi tìm câu trả lời. Thay vì suy luận đáp án, hắn đã nhanh chóng dừng quá trình giải khai phong ấn lại. Kế đấy thì quay ngoắt ra sau, miệng thông tri bảo Gia Gia cùng đào tẩu. 

Phong ấn thái cực, đó là giới hạn cuối cùng của hắn. Một khi phá vỡ giới hạn này, Lăng Tiểu Ngư hắn thật không biết mình sẽ biến thành thứ gì. Một sức mạnh to lớn, chắc chắn đấy là thứ mà hắn sẽ nhận được, nhưng... cái giá thì sao?

Trên đời này, mọi thứ đều có cái giá của nó cả. Sức mạnh to lớn đồng nghĩa cái giá phải trả, nó cũng chẳng hề nhỏ. Lăng Tiểu Ngư, hắn biết. 

Phỏng đoán?

Nếu là trước đây thì có thể chứ còn bây giờ... Lăng Tiểu Ngư hắn đã chắc chắn. Hắn dám cá một khi phong ấn thái cực được giải khai thì vị Chí Thượng kia, y cũng sẽ "thức tỉnh". Có thể không phải ngay tức thì, nhưng sẽ nhanh thôi. "Lăng Tiểu Ngư" biến mất, đấy chỉ là vấn đề thời gian.

Mới vừa rồi, tại quá trình giải khai phong ấn, trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư hắn, "những hình ảnh", chúng lại hiện lên. Tất cả đều là ký ức của vị Chí Thượng kia...

...

Lăng Tiểu Ngư chưa muốn đánh mất bản thân, đó là lý do vì sao hắn quyết định dừng lại. Hiện giờ, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã xảy ra chuyện, cơ hội đào tẩu đã có, hà tất hắn còn phải đem phong ấn giải khai làm gì?

Việc trước mắt hắn nên làm bây giờ là chạy. Bằng tốc độ nhanh nhất có thể. Và thực tế, hắn quả đã chạy rất nhanh. Gia Gia cũng thế. Cả hai hiện đều đã cách xa vị trí ban đầu. 

Có điều... Cái "nhanh" của bọn họ, đấy bất quá cũng chỉ là tiêu chuẩn của thời đại này, trong mắt kẻ khác. Chứ với Ái Chân Kha Lạc Hoàng mà nói... Tốc độ thế kia cũng chẳng nhanh lắm đâu. 

Cố nén cơn đau như búa bổ vào đầu, Ái Chân Kha Lạc Hoàng cắn răng hướng phương vị mà Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư vừa mới trốn chạy, đánh ra một viên hắc cầu. 

Hắc cầu vừa ra, ngay lập tức liền tiêu thất. Đến khi lần nữa xuất hiện thì nó đã ở ngay sau lưng Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia. 

Rõ ràng, phương thức tấn công này khá giống với Thiên Hồ Nguyệt, thời điểm nàng sử dụng Linh Ngục Trường Qua đối đầu với Lăng Tiểu Ngư dạo trước. Khác, có chăng là so với những hắc sắc quang nhận của Thiên Hồ Nguyệt, viên hắc cầu của Ái Chân Kha Lạc Hoàng chứa đựng một sức mạnh to lớn hơn, khoảng cách lược bỏ không gian cũng xa hơn gấp cả trăm lần. Và đó cũng là lý do vì sao mà Lăng Tiểu Ngư lại không đủ lòng tin hoá giải được như cái cách đã từng làm với hắc sắc quang nhận. 

Né tránh, đó là điều không thể. Còn bằng đối kháng... Chỉ e vẫn sẽ dữ nhiều lành ít. 

Đây chính là chênh lệch. Một chân nhân cảnh hậu kỳ và một vị bán bộ tiên nhân hậu kỳ đỉnh phong, khoảng cách thực sự vô phương bồi lắp. Thậm chí một đòn vội vã đánh ra, nó cũng dư sức tạo ra hung hiểm rồi. 

"Chết tiệt!".

Viên hắc cầu đã đánh tới, giờ có nghĩ nhiều cũng vô dụng. Lăng Tiểu Ngư thầm mắng một câu, đồng thời xoay người, đem tất cả lực lượng có thể điều động tung đòn ngăn chặn. 

Không may, sức hắn, nó lại chẳng đủ. Một đòn kia của hắn, hoá giải bất quá mới khoảng tầm một phần ba năng lượng của viên hắc cầu mà thôi. Hai phần ba còn lại, xét ra vẫn dư sức để lấy đi tánh mạng hắn. Lúc này, sinh tử một đường, là sống hay chết cũng chỉ có thể trông cậy vào Gia Gia. 

Biết mình phải làm gì, Gia Gia vừa thấy Lăng Tiểu Ngư thất bại thì liền tiếp tay hỗ trợ. Cùng với tử tinh cầu - bảo vật bất li thân của mình, nó giơ tay đánh ra một chưởng. 

"Oành... h... h...!!".

...

"Gia Gia!" Tiếng bạo liệt còn chưa dứt thì từ trong miệng Lăng Tiểu Ngư, một thanh âm hốt hoảng đã cất lên. 

Trong vòng tay hắn, Gia Gia đã bị đẩy ngược trở về. Cánh tay bên phải của nó... đã đoạn rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau