TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Trường Sinh Thụ

Hai ngàn vạn, một con số mà Cơ Thành Tử đã không hề nghĩ đến. Nó quá nhiều đi. Cần biết, ở cấp bậc chân nhân như bọn họ, hai chữ "linh thạch" được dùng, ý nghĩa đã sai biệt so với tu sĩ thông thường.

Linh thạch ở đây, nó chả phải hạ phẩm. Trung phẩm? Cũng không. Là thượng thẩm cơ!

Hai ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, đó là một con số thiên văn đấy!

Theo quy ước của giới tu sĩ thì mười viên hạ phẩm linh thạch mới đổi được một viên trung phẩm linh thạch, mười viên trung phẩm linh thạch mới đổi được một viên thượng phẩm linh thạch. Như vậy, hai ngàn vạn thượng phẩm linh thạch nếu đổi ra hạ phẩm linh thạch, vị chi sẽ là hai mươi ức - một con số đủ để đè chết không biết bao nhiêu người rồi.

Khỏi nghĩ, Cơ Thành Tử dĩ nhiên là đã lắc đầu từ chối bỏ ra mức chi phí lớn tới nhường ấy. Lăng Thanh Trúc có những suy nghĩ bất thường nhưng đầu óc của Cơ Thành Tử hắn thì vẫn còn bình thường lắm. Hắn theo không nổi.

Tuy nhiên, nói thế không đồng nghĩa rằng Cơ Thành Tử đã từ bỏ, thôi truy hỏi. Đối với đan dược có thể trợ giúp tu sĩ đột phá chân nhân hậu kỳ, hắn quả rất mong được biết. Nhưng, thay vì bỏ ra hai ngàn vạn thượng phẩm linh thạch, hắn đã thương nghị, mặc cả để giảm bớt rồi thêm thắt những điều kiện khác vào. Ví như sẽ gia tăng lượng tài nguyên cung cấp hằng năm cho Trúc Kiếm Phong chẳng hạn.

Sự thể nó là như vậy. Một cuộc trao đổi đầy "giá trị". Lăng Thanh Trúc rất lời, trong khi sư huynh của nàng - Cơ Thành Tử, hắn cũng không hề lỗ.

Đúng vậy. Mặc dù chỉ là một chút thông tin, vài ba câu nói nhưng Cơ Thành Tử thực sự hài lòng. Thậm chí bây giờ, sau khi nghe xong, hắn đã chẳng còn tí bất mãn hay ủy khuất nào nữa. Nếu có thì đó cũng chỉ là một chút vui mừng, mong đợi...

Theo như lời sư muội Lăng Thanh Trúc của hắn kể thì đan dược mà nàng đã luyện chế và phục dụng chính là Hoá Thần Đan - một loại đan dược cổ xưa, gần như đã hoàn toàn tuyệt tích tại tu tiên giới ngày nay. Nguyên do là bởi để luyện chế loại đan dược này thì cần phải có được Ngũ Sắc Linh Chi và Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo - hai loại chủ dược quan trọng nhất. Mà chúng thì...

Tại thời thượng cổ xa xưa, Ngũ Sắc Linh Chi và Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo đúng đều tồn tại rất nhiều. Nhưng từ lúc thời đại thượng cổ kết thúc, cùng với vô số các giống loài linh thú dị chủng biến mất, hai loại dược liệu kia cũng trở nên khan hiếm, đến nay thì tưởng chừng đã hoàn toàn tuyệt tích...

Giống như mọi người, Cơ Thành Tử hắn chưa bao giờ có những ý nghĩ xa vời đối với Ngũ Sắc Linh Chi và Cửu Diêp Tuyền Minh Thảo, hay đúng hơn là đối với Hoá Thần Đan. Mãi tới hôm nay, khi nghe chính miệng Lăng Thanh Trúc nói ra...

Tâm hướng đến, Cơ Thành Tử nhìn Lăng Thanh Trúc, xác nhận lại: "Thanh Trúc, muội khẳng định là bên trong thạch động kia vẫn còn hai loại dược liệu đó?".

"Chắc chắn còn." Lăng Thanh Trúc chả cần nghĩ, lập tức đáp ngay.

Nàng nói tiếp: "Không những Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi, tại Ô Long Cốc còn có mấy loại thảo mộc trân quý khác nữa. Ừm, đều là những dược liệu vốn đã bị cho rằng tuyệt chủng hết".

"Sư muội, muội hẳn là không phóng đại đấy chứ?".

"Phóng đại?".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu, thanh âm nghiêm túc lên nhiều: "Chưởng môn sư huynh, muội đây thật không có nói chơi. Bên trong thạch động ở Ô Long Cốc kia đích xác vẫn còn đến những chín mười loại thảo mộc quý báu cực kỳ".

"Nếu vậy... Tại sao sư muội chỉ lấy đi một cây Ngũ Sắc Linh Chi và một cây Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo? Thật chẳng giống muội chút nào".

"Haizzz... Nếu mà lấy được thì muội đây đã lấy hết rồi...".

"Sư muội, có uẩn khúc gì chăng?".



"Một chút".

Lăng Thanh Trúc thoáng hồi tưởng rồi thuật lại: "Năm đó, thời điểm muội tiến vào Ô Long Cốc tầm bảo, vốn cũng không nghĩ sẽ tìm được các loại thảo mộc trân quý nhường ấy. Thú thật với huynh, giây phút nhìn thấy chúng, muội đã kích động đến độ muốn ngửa mặt cười to. Nhưng còn chưa kịp cười thì đã...".

"Chưởng môn sư huynh, trừ bỏ thảo dược trân quý khó cầu, huynh biết là muội đã nhìn thấy thứ gì tại thạch động kia không?".
"Là cái gì?".

"Một đôi Kim Tước".

"Kim Tước...".

Cơ Thành Tử nhất thời chưa kịp hiểu, vừa nhẩm vừa lục tìm trong trí óc. Tới chừng lần ra, hắn không khỏi trở nên thất thố. Mặt mày rung động thấy rõ, hắn hỏi lại: "Thanh Trúc, ý muội không phải là thượng cổ linh chủng Kim Tước đấy chứ?".

"Chính là nó".

Lăng Thanh Trúc ngẫm mà e ngại: "Chưởng môn sư huynh, tại thạch động ở Ô Long Cốc năm đó, muội đã tận mắt nhìn thấy chúng. Còn nhớ, lúc muội hái xuống Ngũ Sắc Linh Chi và Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo xong tiến vào bên trong, đang định hái tiếp những thảo dược khác thì bất ngờ nghe được một tiếng kêu vang, âm ba hùng hậu vô cùng. Kế đó, từ sâu bên trong thạch động, một đôi linh điểu toàn thân vàng rực bay ra".

"Thần minh ơi, chúng vậy mà lại là Kim Tước - một trong số ít những thượng cổ linh chủng hiếm hoi còn tồn tại cho đến ngày nay...".

"Chưởng môn sư huynh, huynh thừa biết rồi đấy, linh chủng thượng cổ là cỡ nào lợi hại. Kim Tước tuy không phải loài quá mạnh mẽ ở thời thượng cổ, nhưng suy cho cùng vẫn thuộc chi hệ đại tộc phượng hoàng, là hậu duệ đời sau của Huỳnh Điểu. Thần thông của nó, đừng nói tu vị chân nhân trung kỳ năm đó của muội, thậm chí kể cả có là hậu kỳ hôm nay, chạm mặt cũng chỉ đành quay đầu bỏ chạy".

Lăng Thanh Trúc thở ra một hơi, giọng thấp xuống: "Còn may, trên người muội có mang theo Vô Tướng Y, nếu không chắc hôm ấy đã phải bỏ mạng lại Ô Long Cốc rồi".

Nghe tới đây, Cơ Thành Tử rốt cuộc đã hoàn toàn minh bạch. Hắn đã hiểu tại sao Lăng Thanh Trúc chỉ lấy đi hai gốc Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo và Ngũ Sắc Linh Chi mà bỏ qua số thảo dược còn lại. Nàng căn bản là không kịp ra tay.

Kim Tước - loài linh chủng sót lại từ thời thượng cổ này, nó quá mạnh mẽ so với tu sĩ ngày nay. Trừ phi là đạt tới chân nhân hậu kỳ đại viên mãn, hoặc sở hữu những bảo vật uy lực kinh nhân, thần kỳ diệu dụng, bằng không, muốn đối phó mà nói... thật bất khả thi.

"Thanh Trúc, nói vậy kể từ đó đến nay muội vẫn chưa trở lại Ô Long Cốc lần nào sao?".

Hồi đáp Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc thành thật nói ra: "Thật ra cũng có vài lần. Nhưng mà... không dám tiến vào thạch động".

Như chợt nghĩ tới điều gì, nàng khuyên: "Chưởng môn sư huynh, đừng nói là huynh muốn đến Ô Long Cốc tầm bảo nhé? Muội khuyên huynh tốt nhất nên từ bỏ ý nghĩ này đi".
"Huynh không biết đâu, sau lần chạm mặt với muội năm đó thì đôi Kim Tước kia đã trở nên hết sức cảnh giác. Nhiều năm qua bọn chúng vẫn đêm ngày canh giữ thạch động a".

"Sao lại như vậy...".

Dạ vướng mắc, Cơ Thành Tử khẽ cau mày nghi hoặc: "Mấy loại thảo dược như Ngũ Sắc Linh Chi, Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo tuy rằng trân quý nhưng đối với Kim Tước cũng chẳng phải đồ vật quan trọng gì. Theo lý bọn chúng không cần quá để ý như vậy mới đúng...".

"Thanh Trúc, lẽ nào ngoài những Ngũ Sắc Linh Chi, Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo kia, bên trong thạch động còn có loại thảo dược quý báu hơn?".

"Chưởng môn sư huynh, huynh tinh ý đấy".

Lăng Thanh Trúc cũng không giấu diếm, gật đầu xác nhận. Nàng nói tiếp: "Trong số những thứ mà muội nhìn thấy bên trong thạch động nọ, Ngũ Sắc Linh Chi, Cửu Diệp Tuyền Minh Thảo, chúng bất quá chỉ là loại "bình thường". Thực sự "giá trị" phải kể đến thứ nằm ở bên trong hồ nước - nơi muội vừa tiến đến đã liền bị đôi Kim Tước kia phát hiện kìa".

"Sư muội, đó là thứ gì?".

"Ba chữ "Trường Sinh Thụ" không biết sư huynh đã từng nghe?".

...

Cơ Thành Tử không đáp, mặc dù đã nghe rất rõ.

"Trường Sinh Thụ", Cơ Thành Tử hắn biết. Và chính bởi vì biết mà giờ phút này đây hắn mới khó lòng kiềm chế cảm xúc, cơn kích động.

Từ xưa đến nay, cái mà tu sĩ bao đời tìm kiếm, nỗ lực truy cầu, nó là gì?

Chính là trường sinh.

Sức mạnh, thần thông, tu vị,..., hết thảy đều chỉ là hình thức, cái thứ yếu; chính yếu thì vẫn là sống lâu, là thọ nguyên dồi dào. Vì muốn được trường sinh, tu sĩ hết đời này qua đời khác đã bỏ ra vô số mồ hôi, nước mắt và cả máu xương để tu tập đạo pháp, đề cao cảnh giới. Thế nhưng...

Tiên - phàm hai chữ, cuối cùng vẫn là chẳng ai thông suốt. Thọ nguyên có được, chung quy vẫn là hữu hạn, hai ba ngàn năm bất quá.

Lẽ dĩ nhiên, với khao khát, tham vọng của mình, tu sĩ sẽ không cam lòng chấp nhận mức thọ nguyên giới hạn ấy. Song song với việc tu luyện đạo pháp, họ còn áp dụng nhiều cách khác nữa để gia tăng thọ nguyên của bản thân lên. Trong số ấy, điển hình, cũng là phổ biến nhất chính là phục dụng đan dược.

Có điều, những đan dược loại này, đừng nói hôm nay, dẫu là ngày xưa cũng đã hết sức trân quý rồi. Vì lẽ đó, giá trị của chúng là chẳng cần bàn cãi. Dược liệu dùng để luyện chế ra, hiển nhiên cũng đắt đỏ vô cùng. Thậm chí có loại còn khan hiếm, quý giá tới nỗi mà dù bỏ ra ngàn vạn ức linh thạch vẫn chỉ đành thở dài luyến tiếc, vô vọng thu được.

Trường Sinh Thụ chính là một trong số ấy.

Thử hỏi bảo vật trân quý nhường ấy, có ai lại không mơ ước, mong cầu? Cơ Thành Tử động tâm, rung động âu cũng bình thường.

Âm thầm hít sâu một hơi, qua hồi lâu im lặng, Cơ Thành Tử rốt cuộc lên tiếng: "Thanh Trúc, muội xác định mình không nhìn lầm chứ? Thứ mà muội thấy, nó thật là Trường Sinh Thụ?".

"Sư huynh, tốt xấu gì muội cũng là một vị đan sư đỉnh cấp, cổ thư điển tịch đã xem qua vô số, há có khả năng lầm lẫn?".

Lăng Thanh Trúc nói thêm: "Huống chi, thời điểm muội phát hiện ra, trên cây lại còn đang kết quả. Lá cành có thể nhận sai nhưng quả của nó thì muội liếc qua liền biết ngay a".

Chương 42: Hạ Sơn

...

Trong căn phòng của chưởng môn nhân, Lăng Thanh Trúc và Cơ Thành Tử đã nói chuyện rất lâu, được nhắc đến nhiều nhất thì không gì khác ngoài Ô Long Cốc, ngoài Trường Sinh Thụ.

Nhưng, dẫu nhắc nhiều hơn nữa, trước mắt cũng chả để làm gì, thêm chút kiến thức vậy thôi. Bảo vật trân quý thì ai nấy đều muốn, tuy nhiên, giữa mong muốn và thực tại, đôi bên vẫn thường cách biệt xa lắm. Trong trường hợp này, một đôi Kim Tước, đấy tuyệt không phải thứ mà vài tên chân nhân trung kỳ, hậu kỳ có khả năng đối phó được. Nói cách khác, nếu Lăng Thanh Trúc và Cơ Thành Tử quyết đoạt gốc Trường Sinh Thụ bên trong thạch động kia, vậy thì bọn họ phải cần đến một trợ lực có tu vị trên cả chân nhân hậu kỳ.

Mà xét toàn bộ Thiên Kiếm Môn, ngoài Viên Tôn ra thì làm gì còn ai đạt tới cấp bậc này?

Chỉ là... Viên Tôn sẽ nguyện ý tham gia sao?

Nên nhớ Viên Tôn chính là linh thú hộ sơn của Thiên Kiếm Môn, thân phận rất đặc biệt. Trừ bỏ tổ sư gia Lý Bất Tri đã viên tịch ra thì làm gì còn ai đủ tư cách sai bảo?

Lăng Thanh Trúc và Cơ Thành Tử, bọn họ nếu vẫn khư khư nhớ nhung Trường Sinh Thụ, vậy trợ lực mà họ cần sẽ không chỉ ở bên trong mà còn cả bên ngoài Thiên Kiếm Môn, ví như Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự. Nhưng một khi cùng ngoại nhân hợp tác... Lợi ích chia bớt đương nhiên khó tránh. Đó là còn chưa kể nhiều vấn đề sẽ phát sinh khác nữa. E sẽ có phần rắc rối.

Lùi một bước, cứ cho những kẻ tham gia, ai nấy đều đoan chính, trung thực đi, vậy thì thời điểm, nó cũng không ở hiện tại. Thoả đáng nhất phải khoảng tầm bảy, tám năm nữa cơ. Bởi lẽ theo ước tính của Lăng Thanh Trúc, đó chính là lúc quả Trường Sinh sẽ chín...

...

"Trường Sinh Thụ, Trường Sinh Quả, thật không ngờ hôm nay vẫn có thể nghe đến, biết đến...".

Lăng Thanh Trúc rời đi, còn lại một mình trong phòng, Cơ Thành Tử ngồi ngẫm mà cảm thán.

"Đáng tiếc, trong thạch động lại có một đôi Kim Tước canh giữ...".

Sau tiếng thở dài bất đắc dĩ, Cơ Thành Tử rời khỏi chiếc ghế đang ngồi, tiến đến bên cửa sổ. Cứ thế, hắn đứng yên nhìn màn đêm sâu thẳm, im lặng thật lâu...

...

...

Năm tháng trôi xuôi, không vì ai mà dừng lại, cũng chẳng vì ai mà lướt nhanh. Bao đời bao kiếp nó đều vẫn hững hờ như thế. Rất đỗi vô tâm.

Thời gian, nó không biết thương, chẳng biết nhớ; núi cao muôn trượng, sông dài muôn dặm, chúng cũng nào có biết nhớ thương ai bao giờ?

Nặng tình momg ngóng, hoạ chăng là kẻ vẫn thường ngắm núi nhìn sông, ôm hoài hình bóng...

Lăng Tiểu Ngư, hắn chính là một kẻ như vậy.

Kể từ lúc hắn bái nhập tiên môn, tính đến nay cũng đã được mười một năm. Suốt ngần ấy thời gian, nơi cõi lòng mình, hắn chưa một lần nào quên mất hình dáng, thanh âm của Lăng Ngọc Yến - thân nhân duy nhất còn tại thế của mình. Trái ngược, theo sự nhận thức ngày một thấu đáo, hắn lại càng khắc ghi rõ ràng, đến từng chi tiết vụn vặt nhất.

Nếu có ai đó hỏi hắn, trên cõi đời này ai là người quan trọng nhất với hắn thì Lăng Tiểu Ngư hắn chắc chắn sẽ chẳng chút đắn đo mà lập tức đáp ngay: "Là Yến cô cô".

Có thể so với Chu Đại Trù, với Mộng Kiều sư tỷ, với sư phụ Lăng Thanh Trúc, thời gian cùng trải qua giữa Lăng Tiểu Ngư hắn và cô cô mình không nhiều bằng, thế nhưng tình cảm há đâu lại là thứ dùng năm tháng để đong đếm cân đo? Đối với hắn, những tháng ngày hạnh phúc nhất, chẳng đâu khác ngoài tuổi thơ sống tại Đào Hoa Thôn, thậm chí kể cả khi trong thời thơ dại ấy, cái hắn nhớ được là hết sức hữu hạn đi chăng nữa.

Một đứa bé thì đúng thật vô tri, nhưng hôm nay, khi đã là một thiếu niên mười bảy, Lăng Tiểu Ngư hắn đã hiểu được rất nhiều điều. Đơn cử như quyết định năm đó của Lăng Ngọc Yến, khi nàng buộc hắn phải theo tiên gia lên núi tu hành...



Từng có thời điểm hắn đã khóc vì nhớ, khóc vì tủi. Hắn vốn đâu có muốn tu tiên luyện đạo cái gì; trường sinh trong mắt hắn, so ra còn chẳng bằng vài năm sống bên cạnh cô cô mình... Phải. Nhiều năm về trước, Lăng Tiểu Ngư hắn đã nghĩ như thế đấy. Nhưng hôm nay thì hắn hiểu được rồi. Hắn biết, so với hắn, cô cô năm đó còn đau lòng hơn rất nhiều.

Nàng là vì lo hắn số phần ngắn ngủi, thanh xuân chưa tới đã phải chôn vùi ước vọng, lìa bỏ trần gian. Chính vì lẽ đó, nàng kiên quyết bắt hắn phải bái nhập tiên môn, lên núi tu hành, dẫu nơi cõi lòng nàng chưa bao giờ muốn chia tách...

Riêng phần mình...
Để không làm cô cô phải thất vọng, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đã rất chăm chỉ tu tập đạo pháp tiên gia. Trải qua mười một năm kiên trì nỗ lực, hôm nay hắn đã đạt tới trúc cơ sơ kỳ, chuẩn bị đột phá lên cảnh giới trung kỳ.

Nếu là bình thường, khi đã ở vào giai đoạn mấu chốt này, Lăng Tiểu Ngư hắn khẳng định sẽ lập tức bế quan, dồn hết tâm trí vào tu luyện; tuy nhiên, hiện tại thì không. Thay vì bế tử quan như mọi khi, lần này hắn lại triệt để trì hoãn việc tu hành. Nguyên do rất đơn giản: Hắn phải xuống núi. Đây là khoảng thời gian ít ỏi hắn dành để về thăm cô cô mình.

Trên đỉnh Trúc Kiếm, trước Tĩnh Hương Đường, Chu Đại Trù vẫn giống mọi năm đứng ra đưa tiễn vị sư đệ thân thiết. Tay cầm hai chiếc hộp to, hắn vừa đưa qua cho Lăng Tiểu Ngư vừa nói: "Tiểu Ngư, ta biết hôm nay ngươi về thăm Yến cô cô nên tối qua có xuống bếp nấu ít đồ. Tất cả nguyên liệu chế biến đều là những loại vật phẩm quý giá, ăn vào không bổ dọc thì cũng bổ ngang. Ngươi mang về cho Yến cô cô đi. Ta đã dán linh phù lên rồi, để mười ngày nửa tháng vẫn có thể ăn được".

"Sư huynh, cảm ơn huynh".

"Chúng ta là huynh đệ tốt, không cần cảm ơn".

Nói đoạn, từ túi trữ vật, Chu Đại Trù lấy ra thêm một lọ đan dược nữa.

"Còn đây là Bạch Ngọc Hoàn, rất có công hiệu trong việc dưỡng nhan, giải độc, ngươi cầm lấy".

"Sư huynh, Bạch Ngọc Hoàn này... nó quá quý giá".

"Có cái gì mà quý giá? Ta bảo ngươi cầm thì ngươi cứ cầm. Đây là ta tặng cho Yến cô cô dùng chứ có phải cho ngươi đâu".

Thấy sư huynh đã nói thế, Lăng Tiểu Ngư sao còn có thể từ chối, đành phải đưa tay tiếp nhận. Nhận xong thì lên tiếng cáo từ: "Sư huynh, cũng không còn sớm, đệ xuống núi đây".

"Khoan đã".

Lăng Tiểu Ngư nói xong, chân còn chưa kịp đi thì đã bị Chu Đại Trù nắm tay áo kéo lại.

"Tiểu Ngư ngươi vội cái gì chứ? Ta đã đưa hết đâu".

"Sư huynh, huynh không phải...".

Được bấy nhiêu thì Lăng Tiểu Ngư tắt tiếng, lời ra tới miệng đành thu trở vào. Đơn giản là bởi chẳng cần thiết nữa. Điều hắn nghĩ, nó đã biến thành sự thật. Chu Đại Trù đã vừa mới xác nhận.

Hai tay hai lọ, Chu Đại Trù giơ ra, bảo: "Lọ màu xanh là Bách Niên Linh Nhũ, lọ màu đỏ là Dưỡng Tâm Hoàn, ngươi đem về cho Yến cô cô giúp ta".
"Cái này...".

"Cầm".

"Vâng...".

Vô pháp chối từ, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng vẫn phải thuận theo ý sư huynh mình mà ngoan ngoãn tiếp nhận linh đan, linh nhũ.

Trông thấy hắn như vậy, Chu Đại Trù lúc này mới tỏ ra vừa ý. Hắn nói: "Tiểu Ngư, ngươi giúp ta chuyển lời thăm hỏi Yến cô cô nhé. Nói với Yến cô cô lần sau ta sẽ cùng ngươi về thăm người. Ừm, chừng đó ta sẽ đem thật nhiều đồ tốt tặng người...".

"Vâng, sư huynh. Đệ sẽ thay huynh chuyển lời. Yến cô cô nhất định sẽ rất vui".

"Ừm".

Chu Đại Trù gật nhẹ, phẩy tay: "Được rồi, mặt trời cũng đã lên cao. Tiểu Ngư, ngươi xuống núi đi".

"Cáo biệt sư huynh".

...

...

Chia tay Chu Đại Trù xong, Lăng Tiểu Ngư lập tức ngự kiếm phi hành, thẳng hướng đông bắc bay đi. Với đạo thuật của tu sĩ trúc cơ sơ kỳ, chẳng mất bao lâu thì sáu mươi dặm đường đã liền qua hết.

Đáp xuống cô thôn, hắn đứng nhìn mái nhà tranh đơn sơ vương vãi những cánh hoa đào mỏng manh rơi rụng, lòng bỗng chợt bùi ngùi thương cảm.

"Ngày ta chào đời, khung cảnh hẳn cũng giống như vầy...".

"Mẫu thân, phụ thân, hài nhi... đã về rồi".

...

Mắt nhắm lại mở, sau một cái hít thở thật sâu, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng chỉnh đốn tâm tình, cố để mình bình tĩnh lại. Hắn không muốn để Lăng Ngọc Yến trông thấy bộ dạng ngậm ngùi thương cảm của mình.

Có những chuyện chỉ nên giữ trong lòng, đừng bộc lộ ra.

Thần thái tươi tỉnh, Lăng Tiểu Ngư nhấc chân bước vào bên trong căn nhà, rồi từ đó theo cửa sau tiến ra khu vườn - nơi Lăng Ngọc Yến đang chăm chú ngồi kiểm tra một gốc linh dược.

Đối với cây nọ, Lăng Tiểu Ngư cũng chả lạ lẫm gì. Một năm trước, chính hắn đã đem nó từ Trúc Kiếm Phong về tặng cho nàng.

"Yến cô cô hẳn cũng rất nhớ ta".

...

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang đứng phía sau dõi mắt nhìn từng cử chỉ của cô cô mình thì ở đằng trước, Lăng Ngọc Yến vẫn như cũ chưa hề hay biết về sự có mặt của hắn. Nàng ngồi bên gốc cây nhỏ hiện đã vừa mới đơm hoa, cẩn thận xem xét. Hồi lâu thì tự mình lẩm bẩm: "Lam U Thảo đã bắt đầu ra hoa rồi. Tiểu Ngư chắc hẳn cũng sắp về...".

"Thằng bé này, lần trước về thăm đã mang theo cả tá đồ, lần này không biết sẽ thế nào, có phải lại giống như cũ tay xách nách mang...".

Cúi nhìn cây nhỏ trước mặt, Lăng Ngọc Yến nhẹ nhàng chạm lên chiếc lá, giọng trầm đi hẳn: "Tiểu Ngư, Yến cô cô thật là nhớ con lắm...".

Chương 43: Thân Tình

"Tiểu Ngư cũng nhớ Yến cô cô lắm".

Một câu nói ngắn gọn, khẽ khàng nhưng lúc đến tai Lăng Ngọc Yến, nó lại khiến nàng ngưng thở, tim nàng ngưng đập...

Kinh ngạc hoà lẫn xúc động, nàng đứng dậy, chầm chậm xoay lưng...

"Yến cô cô, con về rồi".

Lăng Ngọc Yến nghe rõ nhưng không đáp, thay vì hồi đáp, nàng bỗng nhanh chân chạy tới dang tay ôm chặt lấy Lăng Tiểu Ngư với đôi mắt ươn ướt như chỉ chực chờ tuôn lệ.

...

"Tiểu Ngư, con về rồi...".

"Yến cô cô, con về rồi...".

Sau khoảnh khắc thân mật, Lăng Ngọc Yến rốt cuộc cũng lấy lại chút bình tĩnh. Nàng vỗ nhẹ lên lưng Lăng Tiểu Ngư hai cái, kế đấy thì từ từ tách ra khỏi hắn.

"Tiểu Ngư, để cô cô nhìn con".

Tiếp sau câu nói, Lăng Ngọc Yến cũng liền đưa tay chạm lên khuôn mặt bình phàm của thiếu niên đối diện, rồi nhận xét: "Tiểu Ngư, con hơi gầy".

"Yến cô cô, không phải đâu. Là tại con cao lên thêm đấy chứ".

"Xuy...".

Lăng Ngọc Yến cười khẽ, gật đầu: "Ừ, Tiểu Ngư của cô cô đã lớn rồi, còn cao hơn cả cô cô...".

"Nếu đại ca và đại tẩu có thể chứng kiến con trưởng thành như vầy, chắc họ sẽ vui lắm...".

Tới đó thì Lăng Ngọc Yến thôi không nói nữa, thần sắc chợt trở nên buồn bã.

Chừng cũng nhận ra, Lăng Tiểu Ngư chuyển hướng câu chuyện: "À phải rồi, con có mang quà cho cô cô này".

Nói rồi, từ bên trong túi trữ vật, hắn lần lượt lấy ra bốn chiếc lọ nhỏ đưa cho Lăng Ngọc Yến.

"Tiểu Ngư, mấy cái này là?".

"Đều là linh đan của tiên gia đấy cô cô".

Tay chỉ vào từng lọ, Lăng Tiểu Ngư vừa đọc tên vừa nói rõ công dụng: "Lọ màu trắng này là Bạch Ngọc Hoàn, có tác dụng dưỡng nhan, giải độc rất hiệu quả; lọ màu đỏ này là Dưỡng Tâm Hoàn, có thể tu bổ khí huyết, bồi dưỡng tâm mạch; còn lọ màu xanh này là Bách Niên Linh Nhũ, mỗi tháng cô cô chỉ cần uống vào một giọt liền có thể giữ cho da dẻ luôn mịn màng tươi tắn, ngoài ra nó còn giúp cô cô đề thăng khí lực, tiêu trừ bệnh tật; phần lọ màu đen này gọi là Xích Long Đan, uống vào sẽ giúp kéo dài thêm chút thọ nguyên...".

Đứng nghe Lăng Tiểu Ngư nói một thôi một hồi, chờ xong, Lăng Ngọc Yến lúc này mới đáp. Nàng cong môi, giọng có chút dỗi hờn: "Tiểu Ngư, tại sao loại nào cũng đều là... Không phải dưỡng nhan, bồi bổ khí huyết thì cũng là giải độc, đề thăng khí lực... Ý con là gì chứ? Lẽ nào con thấy cô cô bây giờ đã rất xấu xí, giống kẻ bệnh tật?".

"Yến cô cô, con không có ý đó".

"Vậy thì là ý gì?".

"Cô cô, con...".

Lăng Tiểu Ngư cúi mặt rồi lại ngẩng lên, chân thành bày tỏ: "Thế tục phàm nhân cơ thể rất mỏng manh, mà cô cô thì lại ở một mình, vậy nên con... Yến cô cô, Tiểu Ngư mong cô cô luôn được khoẻ mạnh".

"Tiểu Ngư...".

Trước những lời chân tâm thật dạ này, Lăng Ngọc Yến dẫu muốn cũng khó lòng trêu đùa thêm nữa. Nàng mỉm cười hạnh phúc, cầm chặt bốn lọ linh đan, linh nhũ mà rằng: "Cảm ơn con, Tiểu Ngư".

Nhẹ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Yến cô cô không được nói thế. Cô cô là cô cô, sao có thể cảm ơn con được. Người nên cảm ơn là Tiểu Ngư mới đúng. Nếu chẳng nhờ Yến cô cô tận tình chăm sóc, yêu thương, Tiểu Ngư làm sao lớn lên được như bây giờ. Với lại...".

Có chút xấu hổ, Lăng Tiểu Ngư gãi đầu, nói tiếp: "Yến cô cô, trong số bốn lọ đan dược này, thật ra... chỉ có một lọ Xích Long Đan là của con thôi".

"Vậy... còn ba lọ kia, chúng là của ai?".



"Bạch Ngọc Hoàn, Dưỡng Tâm Hoàn và Bách Niên Linh Nhũ, tất cả đều là của Đại Trù sư huynh nhờ con đưa cho cô cô".

"Đại Trù...".

Lăng Ngọc Yến nhẩm lại, rất nhanh liền nhớ ra: "À, thì ra là thằng bé mập mạp đáng yêu đó".

"Yến cô cô, Đại Trù sư huynh đã được mười tám tuổi rồi".

"Còn cô cô thì đã ngấp nghé ba mươi rồi"....

"Thôi chết, con xem cô cô lú lẫn chưa kìa".

"Yến cô cô, có chuyện gì vậy?".

Ngón trỏ chỉ lên trời, Lăng Ngọc Yến nói ra: "Tiểu Ngư con xem, mặt trời đã lên cao như vầy rồi mà cô cô còn chưa làm chút cơm nước nào hết".

"Thôi, con ở đây, để cô cô vào bếp".

"Cô cô, không cần đâu".

Trước ánh mắt nghi hoặc của Lăng Ngọc Yến, Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa lấy từ túi trữ vật ra hai món đồ. Đúng là hai chiếc hộp mà Chu Đại Trù đã chuẩn bị và đưa cho.

"Tiểu Ngư, hai cái hộp này?".

"Cũng là của Đại Trù sư huynh".

Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Biết hôm nay con về nên tối qua Đại Trù sư huynh đã đích thân xuống bếp, tự mình làm đồ ăn. Huynh ấy nhờ con mang xuống cho Yến cô cô, nhắn con nói với người là năm sau nhất định lại xuống đây thăm người".

"Cái thằng bé Đại Trù này thật là...".

"Yến cô cô không thích sao? Vậy lát nữa để Tiểu Ngư ăn hết nhé?".

"Ơ... Ai bảo con là cô cô không thích? Linh đan linh nhũ gì đó cô cô có thể không cần, nhưng còn đồ ăn thì cô cô nhất định phải lấy. Thằng bé Đại Trù kia nấu ăn rất ngon a".

Lời vừa ra khỏi miệng, Lăng Ngọc Yến đã liền hành động. Nàng đem cả bốn lọ đan dược đang cầm nhét vào áo Lăng Tiểu Ngư, sau đấy thì từ trong tay hắn giành lấy hai chiếc hộp đựng thức ăn.

"Con nếu muốn ăn thì hãy ăn mấy viên thuốc kia hộ cô cô đi".

"Cô cô..." - Trông theo bóng lưng người mới quay gót hướng phía căn nhà tiến lại, Lăng Tiểu Ngư gọi với - "Đây là đan dược cho cô cô, con không có dùng được đâu!".

...

Lát sau.

Trong căn nhà nhỏ.

Nhân lúc Lăng Ngọc Yến đang ở dưới bếp nhóm lửa hâm nóng thức ăn, phía trên này Lăng Tiểu Ngư cũng bắt đầu đưa mắt quan sát kỹ căn nhà...

So với một năm trước hắn về, mọi thứ chẳng có bao nhiêu thay đổi, vật dụng đa phần vẫn giữ nguyên. Từ bình trà, chiếc tách, chậu hoa, bàn ghế, chăn đệm,..., hết thảy đều y chang như cũ. Khác biệt nếu có thì cũng chỉ là so với một năm về trước, những đồ vật này đã thêm phần cổ lão...Chân tiến đến bên chiếc giường - nơi hằng ngày Lăng Ngọc Yến vẫn ngủ, Lăng Tiểu Ngư vươn tay về một góc, sát bên gối, nhẹ nhàng kéo tấm đệm, cầm lên một chiếc hộp bằng gỗ. Không phải vô tình mà có chủ đích hẳn hoi. Hắn biết rõ bên trong chiếc hộp này chứa đựng vật gì. Một năm trước, trong lúc tình cờ hắn đã nhìn thấy, và xem qua.

Động tác khẽ khàng, Lăng Tiểu Ngư đem hộp gỗ mở ra.

Đúng như hắn nghĩ, thứ mà một năm trước hắn thấy, hôm nay vẫn còn: một cuộn giấy, hay có lẽ nên gọi là một bức tranh.

Tranh này, xét ra cũng xem như đặc biệt. Không vẽ cảnh, được hoạ duy chỉ con người: một nam một nữ. Họ đang đứng sát bên nhau, cùng nắm tay nhìn về phía trước...

Cúi nhìn những đường nét nguệch ngoạc, Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, mắt vương vị xa xăm: "Phụ thân, mẫu thân, chẳng biết con vẽ có giống hai người chút nào không...".

...

"Tiểu Ngư".

Tiếng gọi cùng thanh âm bước chân như một liều thuốc mạnh đem Lăng Tiểu Ngư kéo khỏi những suy tư, đưa hắn trở về với thực tại. Nhanh tay đem bức tranh bỏ lại vào trong hộp, hắn rời khỏi giường, bày ra dáng vẻ tươi cười: "Yến cô cô, cô cô hâm nóng thức ăn xong rồi hả?".

"Vẫn chưa". - Lăng Ngọc Yến lắc đầu - "Chỉ vừa mới nhóm lửa xong thôi".

"Vậy, cô cô gọi con có việc gì?".

Giơ lên hai chiếc hộp của Chu Đại Trù đưa tặng, Lăng Ngọc Yến nói: "Vì cái này này".

"Tiểu Ngư, hai chiếc hộp này sao từ nãy giờ cô cô mở mãi mà không được...".

"A...".

Lăng Tiểu Ngư vỗ trán, thốt lên một tiếng.

"Yến cô cô, con quên chưa nói với cô cô là bên trên hộp có dán linh phù".

"Linh phù?".

"Hmm".

Lăng Tiểu Ngư ứng tiếng, tiếp đấy liền thi triển đạo thuật. Ngay tức khắc, bên trên hai chiếc hộp, hai tấm linh phù màu xanh hiện ra.

Đem chúng gỡ xuống xong, hắn bảo: "Yến cô cô, giờ thì có thể mở được rồi".

"Ừ, để cô cô mở xem".

...

"A, đúng là mở được rồi".

"Ồ... Tiểu Ngư, thức ăn bên trong vẫn còn nóng luôn này".

"Cô cô, đó là nhờ tác dụng của hai tấm linh phù ban nãy. Ừm, chỉ cần dán chúng lên, như vậy dù thức ăn có để mười ngày nửa tháng sau cũng vẫn sẽ y nguyên không hỏng".

"Chậc, thần kỳ như vậy".

Lăng Ngọc Yến tặc lưỡi; sau chợt nghĩ tới gì, nàng ngẩng lên nhìn Lăng Tiểu Ngư, cảm thán: "Đạo thuật tiên gia quả nhiên mầu nhiệm... Giờ ngẫm lại, nếu năm đó cô cô không để con theo tiên gia lên núi tu hành, chắc có lẽ cô cô sẽ ân hận cả đời mất...".

"Cô cô...".

"Haaa... Sao tự dưng cô cô lại nhắc đến chuyện này chứ..." Lăng Ngọc Yến lắc đầu tự trách.

Nàng đổi giọng, vừa quay lưng hướng xuống bếp vừa nói: "Con ở đây, để cô cô đem đồ ăn hâm lại. Mằc dù còn nóng nhưng cứ hâm lên sẽ tốt hơn...".

"Yến cô cô...".

Dõi theo thân ảnh yêu kiều vừa khuất dạng nơi góc bếp, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới thều thào khẽ thốt: "Bất kể năm đó cô cô có quyết định thế nào, Tiểu Ngư đều sẽ không trách người. Người muốn con lên núi tu hành con sẽ lên núi tu hành, người bảo con ở lại con sẽ ở lại...".

Trước kia, hay là bây giờ, Lăng Tiểu Ngư hắn đều sẽ như thế, ngoan ngoãn nghe theo, tuyệt không hối hận. Hiện tại, điều duy nhất khiến hắn phải bận lòng, hoạ chăng ở hai chữ "đơn chiếc".

Mười một năm hắn tu hành cũng là mười một năm Lăng Ngọc Yến một mình một bóng tại cô thôn. Bao năm qua nàng vẫn như thế, chưa từng có ý định nên duyên cùng người...

Chương 44: Bên Mộ Trao Đan

...

Chiều hôm đó.

Cách mái nhà tranh một đoạn, ở cạnh bên một đám cỏ xanh mướt, Lăng Tiểu Ngư đang lặng lẽ ngồi nhìn. Đối tượng cũng chả đâu xa, ngay trước mắt hắn thôi.

Là hai ngôi mộ, đơn sơ nhưng sạch sẽ gọn gàng. Có thể thấy chúng vẫn thường xuyên được người trông nom, lau dọn...

Giữa làn khói hương phiêu đãng lượn lờ, cuối cùng một giọng nói cũng cất lên để xua tan đi bầu không khí trầm lắng u buồn: "Tiểu Ngư, giấy đã đốt xong, hương cũng sắp tàn, chúng ta nên về thôi".

"Cô cô, người hãy về trước. Con muốn ở đây thêm một lát nữa".

"Được rồi. Vậy để cô cô về nhóm lửa làm cơm. Con nhớ về sớm nhé".

"Vâng, cô cô".

...

...

"Sột soạt...".

Lăng Ngọc Yến đi được một lúc thì phía sau lưng Lăng Tiểu Ngư, một cô gái khác đã xuất hiện. Nàng bước không nhanh nhưng tạo ra thanh âm vừa đủ để cho người phía trước nhận ra sự hiện diện của mình. Hẳn là cố tình.

Và, như nàng muốn, Lăng Tiểu Ngư đã quay đầu nhìn lại.

"Tiểu Ngọc, ngươi về hồi nào vậy?".

Cùng với câu nói, Lăng Tiểu Ngư cũng nhanh chóng đứng lên, hướng Dương Tiểu Ngọc tiến lại.

Có một điều buộc phải công nhận, đó là so với cách đây hơn mười năm, Dương Tiểu Ngọc bây giờ quả như đã biến thành một con người khác. Không chỉ đơn thuần ở sự trưởng thành, thay đổi hình tướng. Cái cốt yếu và đáng đề cập nhất ở đây chính là phong thái, khí chất.

Nếu như Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù vẫn bảo lưu phần lớn cái nét cá biệt năm xưa - một kẻ lanh lợi ba hoa trong khi một người lại thật thà kiên định - thì Dương Tiểu Ngọc, nàng đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của quá khứ. Hiện tại, thấy được ở nàng là điều gì đó... rất "siêu phàm thoát tục".

Cao nhân? Cũng có phần giống.

"Tiểu Ngư...". - Trên khuôn mặt xinh đẹp hiếm hoi mới nở một nụ cười nhàn nhạt, trong bộ trường y thiên thanh ngực thêu ba đường sóng nước uốn lượn, Dương Tiểu Ngọc tiếp tục bước đi. Vừa đi vừa hồi đáp Lăng Tiểu Ngư - "Ta vừa về ban nãy".

"Sao ngươi biết ta ở ngoài này? Là cô cô nói cho ngươi biết hả?".

"Không có".

Trái với suy đoán của Lăng Tiểu Ngư, Dương Tiểu Ngọc lắc đầu: "Mới rồi ta có qua nhà tìm ngươi nhưng không thấy, đoán là ngươi ở ngoài này nên mới đi ra. Hmm, trên đường có gặp Yến cô cô".

"Ra là vậy".

Lăng Tiểu Ngư gật gù, rất thản nhiên nắm lấy tay Dương Tiểu Ngọc, dắt nàng đi về phía mộ phụ mẫu.

"Tiểu Ngọc, đến rồi thì ở đây cùng ta trò chuyện một lát. Cũng một năm rồi chúng ta chưa gặp nhau".

...

Bên hông phần mộ người quá cố, cạnh đám cỏ xanh, Lăng Tiểu Ngư đã ngồi nhìn người bạn thanh mai trúc mã của mình cả một đỗi lâu rồi mới nhận xét: "Tiểu Ngọc, ngươi hình như có cao lên một chút".

"Xuy...".

Vốn đang chờ đợi, Dương Tiểu Ngọc nghe xong thì nhất thời khó nhịn hé môi bật ra một tiếng. Nàng cảm thấy có chút buồn cười.

Từ nãy giờ trông thấy Lăng Tiểu Ngư săm soi mình, nàng cứ ngỡ hắn sẽ nói ra một câu nào đó khác cơ. Ví như... "Ngươi xinh đẹp hơn trước nhiều" chẳng hạn. Ai dè...

"Ngươi hình như có cao lên một chút", vậy ra trong mắt Lăng Tiểu Ngư hắn, chiều cao còn quan trọng hơn dung mạo?

"Tiểu Ngư, bộ từ trước tới giờ, mỗi lần gặp nhau ngươi đều chỉ để ý mỗi việc ta đã cao thêm được bao nhiêu thôi à?".

"Hmmm... Cũng không phải."



Mang theo chút mong đợi, Dương Tiểu Ngọc hỏi tiếp: "Tiểu Ngư, vậy ngoài chiều cao của ta, ngươi còn để ý tới gì nữa?".

"Tóc ngươi dài hơn này".

"Gì nữa?".

"Da ngươi cũng trắng hơn".

"Còn gì nữa?"."Hmm... Ngực cũng lớn hơn".

Dương Tiểu Ngọc: "...".

Nàng thật là không biết phải nói sao. Nếu như câu vừa rồi do một tên nam nhân nào khác thốt ra, chắc chắn Dương Tiểu Ngọc nàng sẽ cảm thấy khó chịu, thậm chí có khả năng động tay động chân ngay. Nhưng là Lăng Tiểu Ngư thì...

Nàng biết, hắn chẳng có ý trêu ghẹo hay vui đùa gì, tất cả đều là thật tâm trả lời, thấy sao nói vậy.

"Haizz... Hắn vẫn ngốc hệt như ngày nào...".

Ngầm thở dài, Dương Tiểu Ngọc hắng giọng, cố tình bày ra bộ mặt không vui: "Tiểu Ngư, bộ ở trước mặt những người con gái khác, ngươi cũng sẽ nói như thế à?".

"Nói cái gì?" Lăng Tiểu Ngư hơi nghi hoặc. Hắn thật vẫn chưa biết mình đã làm gì khiến cho Dương Tiểu Ngọc khó ở.

Có điều, hắn rất nhanh liền biết...

"Thì câu ngươi vừa nói. Ngươi bảo ngực ta...".

Dương Tiểu Ngọc nói tới đấy thì ngưng, chuyển ý: "Ngươi không biết đó là mấy lời rất tế nhị sao? Người ta nghe được lại tưởng ngươi đang săm soi, quấy rối đấy".

Như chợt nghĩ đến điều gì, Dương Tiểu Ngọc ném cho người bạn thanh mai trúc mã của mình một ánh nhìn có chút hung hăng bất thiện, truy hỏi: "Tiểu Ngư, ở trước mặt Mộng Kiều sư tỷ của nguơi, ngươi có từng nói ra mấy câu tương tự như thế không?".

Mặc dù không hiểu tại sao Dương Tiểu Ngọc lại bỗng lôi sư tỷ Mộng Kiều của mình vào nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn rất thành thật lắc đầu: "Không có. Trước nay Mộng Kiều sư tỷ đâu có bao giờ hỏi ta giống như ngươi".

"Vậy nếu nàng hỏi? Lẽ nào ngươi cũng thành thật nói là... nói là ngực nàng ấy lớn hơn, chân nàng ấy dài hơn, những câu tương tự?".

"Chắc chắn sẽ không". - Lăng Tiểu Ngư quả quyết - "Kể từ lần đầu tiên ta gặp Mộng Kiều sư tỷ cho đến bây giờ, sư tỷ vẫn luôn giữ nguyên hình dáng xinh đẹp cân đối như thế...".

Xinh đẹp?

Nguyên cả một câu dài, cuối cùng đọng lại trong tâm trí Dương Tiểu Ngọc chỉ có đúng hai chữ. Chẳng biết đã là lần thứ mấy, nàng hỏi: "Còn ta thì sao? Có xinh đẹp không?".

"Tiểu Ngọc, ngươi đương nhiên là xinh đẹp".

"Vậy so với Mộng Kiều sư tỷ kia của ngươi thì thế nào? Ai xinh đẹp hơn?".

"Cái này...".

"Không cho ngươi nghĩ. Mau trả lời đi".

Trước sự thúc giục của ai kia, Lăng Tiểu Ngư đành phải mau chóng đưa ra lựa chọn. Sau khoảng khắc cân đo ngắn ngủi, rốt cuộc hắn đã nghiêng về phía Dương Tiểu Ngọc: "Tiểu Ngọc, ừm... so với Mộng Kiều sư tỷ thì da ngươi trắng hơn một chút, tóc ngươi đen và suông mượt hơn một chút, ngực cũng... Hừm, tóm lại là ngươi xinh đẹp hơn một chút".

"Chỉ một chút thôi sao?".

Liếc thấy cô gái bên cạnh có vẻ chưa mấy hài lòng, Lăng Tiểu Ngư tăng thêm: "Nhiều hơn một chút"."Nhiều hơn một chút là bao nhiêu?".

"Thì... là nhiều hơn một chút".

"Hì...".

"Tiểu Ngọc, sao ngươi lại cười?".

"Không có gì".

...

...

Màn đối đáp, kẻ hỏi người thưa ban nãy, nó đã khép lại như thế, bằng một nụ cười vừa ý hết sức hiếm hoi của Dương Tiểu Ngọc. Và tất nhiên là trong cả sự thắc mắc của Lăng Tiểu Ngư.

Nhưng, dù đấy có là gì đi nữa thì hiện chúng đều đã trôi qua. Lúc này, câu chuyện đã chuyển sang hướng khác; tâm tình của mỗi người, nó cũng đã thay đổi.

Dưới ánh mắt hâm mộ của Lăng Tiểu Ngư, từ chiếc giới chỉ màu ngọc bích đang đeo trên tay, Dương Tiểu Ngọc lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Nàng đưa qua cho hắn, bảo: "Tiểu Ngư, tặng ngươi".

"Tiểu Ngọc, là gì vậy?".

"Ngươi mở ra xem đi".

Y lời hảo bằng hữu, Lăng Tiểu Ngư đem hộp gỗ mở ra thì thấy bên trong có một viên đan dược. Nó không lớn lắm, chỉ bằng tầm hạt đậu, có màu đen giống y như mực.

"Viên đan dược này... Linh khí toả ra thật nồng đậm".

Ngẩng đầu lên, Lăng Tiểu Ngư hơi ngần ngại: "Tiểu Ngọc, viên đan dược này chắc hẳn phải rất quý giá. Ta thật không dám nhận...".

"Có cái gì mà không dám nhận?". - Lăng Tiểu Ngư còn chưa nói hết thì đã bị Dương Tiểu Ngọc gạt đi - "Tiểu Ngư, ta với ngươi là hảo bằng hữu, là bạn thanh mai trúc mã, ta không cho phép ngươi nói thế".

"Ta không cần biết. Viên đan dược này ngươi dù muốn hay không cũng phải nhận. Nếu ngươi từ chối thì từ đây về sau ta sẽ cắt đứt quan hệ cùng ngươi".

"Tiểu Ngọc...".

"Thế nào? Ngươi nhận hay là không nhận?".

Uy hiếp. Rõ ràng là uy hiếp. Lăng Tiểu Ngư biết, nhưng chẳng thể từ chối được. Đây là tâm ý của bằng hữu, hắn làm sao nỡ...

Có phần bất đắc dĩ, hắn rốt cuộc thoả hiệp: "Được rồi, ta sẽ nhận".

"Phải vậy chứ".

...

"Tiểu Ngọc, đây là đan dược gì? Trông nó có vẻ đặc biệt".

Vốn muốn từ chối nhưng cuối cùng vẫn phải nhận, giờ nhận xong, Lăng Tiểu Ngư lại không thể không hỏi. Hắn cần được biết.

Và lẽ đương nhiên, Dương Tiểu Ngọc chẳng có lý gì lại từ chối trả lời.

"Tiểu Ngư". - Nàng hồi đáp - "Đây chính là Thiên Cơ Đan".

"Thiên Cơ Đan?".

Lăng Tiểu Ngư trố mắt: "Tiểu Ngọc, ngươi... ngươi vừa bảo viên đan dược này là Thiên Cơ Đan - thứ có thể đề thăng tỉ lệ đột phá cảnh giới vấn đỉnh của tu sĩ trúc cơ lên bốn thành?".

"Ừm, chính là nó".

Có được lời xác nhận, Lăng Tiểu Ngư càng thêm khó lòng bình tĩnh. Không giống sư huynh Chu Đại Trù của mình, thường ngày Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn hay tra cứu điển thư, cổ tịch, cộng thêm thỉnh thoảng lại được Lăng Thanh Trúc chỉ điểm nên đối với đan dược, hắn ít nhiều cũng có chút kiến thức.

Thiên Cơ Đan, cái danh tự này, hắn biết rất rõ. Chẳng ngoa khi bảo rằng trong tất cả các loại linh đan dược thủy cần thiết dành cho tu sĩ trúc cơ, nó chính là loại hữu ích và trân quý nhất. Chí ít thì ở thời đại ngày nay là như vậy.

Bộ dạng khó nghĩ, Lăng Tiểu Ngư cúi xuống xem đan dược rồi lại ngẩng lên nhìn Dương Tiểu Ngọc, đang toan mở miệng thì bên cạnh, Dương Tiểu Ngọc đã biết ý mà cướp lời.

"Tiểu Ngư, đừng nói với ta là ngươi muốn trả lại đấy".

Nàng bồi thêm: "Nếu ngươi thực hoàn trả thì ta sẽ nhận, nhưng mà... Như lúc nãy ta đã có nói, sau này chúng ta sẽ không còn là bằng hữu nữa".

Chương 45: Phàm Nhân Mong Manh

"Nhưng mà Tiểu Ngọc, Thiên Cơ Đan này quá trân quý. Ta nghe sư phụ nói nguyên liệu để luyện chế nó gần như đã hoàn toàn tuyệt tích... Ta...".

"Tiểu Ngư, ngươi đừng từ chối".

Bỗng chốc, giọng Dương Tiểu Ngọc trầm đi hẳn: "Thiên Cơ Đan này vốn dĩ do sư phụ chuẩn bị để ta đột phá trúc cơ, tiến vào vấn đỉnh. Nhưng ngươi nhìn xem, ta hiện đã sớm bước qua cánh cửa vấn đỉnh rồi, Thiên Cơ Đan đâu có cần thiết nữa. Huống chi...".

Nét mặt ẩn ẩn u buồn, Dương Tiểu Ngọc bộc lộ tâm tư: "Tiểu Ngư à, sinh mệnh phàm nhân ngắn ngủi lắm...".

"Phụ mẫu ta, họ đã bắt đầu già đi rồi. Mặc dù có linh đan, dược thủy phục dụng nhưng chung quy vẫn chỉ trì hoãn được phần nào, bất quá bảo lưu tướng mạo bên ngoài, chứ còn bên trong cơ thể, nguồn căn sinh mệnh... làm sao dừng lại được".

"Ta biết, rồi sẽ có một ngày họ sẽ rời xa ta... Cái ngày đó, ta thật không muốn, nhưng đó là số mệnh, điều tất yếu phải xảy ra...".

"Tiểu Ngư, ngoại trừ phụ mẫu thì ở Đào Hoa thôn này, ta cũng chỉ còn có ngươi và Yến cô cô. Ta luôn xem Yến cô cô và ngươi là thân nhân của mình...".

"Giống phụ mẫu ta, Yến cô cô không có linh căn, không thể tu luyện, chỉ là một thế tục phàm nhân với sinh mệnh rất đỗi mong manh... Linh đan có tốt, dược thủy dẫu nhiều, cuối cùng rồi cũng sẽ tới lúc trở nên vô dụng thôi...".

Ngước lên nhìn Lăng Tiểu Ngư, Dương Tiểu Ngọc nói tiếp: "Tiểu Ngư, may mà vẫn còn ngươi. Ngươi có linh căn, có thể tu hành. Chỉ cần ngươi bước vào vấn đỉnh thì thọ nguyên liền tăng lên mấy trăm năm, còn nếu thành tựu chân nhân...".

"Tiểu Ngư, tuy rằng linh căn của ngươi bất quá trung phẩm, muốn đặt chân vào cảnh giới này sẽ có chút khó khăn, nhưng ngươi yên tâm, bất cứ giá nào ta cũng nhất định giúp ngươi đột phá thành công... Sớm thôi, ta sẽ chỉ còn lại mỗi một mình ngươi là thân nhân duy nhất trên đời này, vì vậy... Tiểu Ngư, ngươi nhận lấy viên Thiên Cơ Đan này đi".

Nghe qua hết những lời thật dạ chân tâm của Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đã phần nào minh bạch. Quả thực so với hắn, Dương Tiểu Ngọc chín chắn và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Thế tục phàm nhân sinh mệnh mỏng manh, Lăng Tiểu Ngư hắn há đâu chẳng biết? Hắn biết, nhưng là... hắn đã lảng tránh, vờ như không biết. Có lẽ... bởi vì hắn sợ.

Hắn sợ Lăng Ngọc Yến sẽ già nua, sợ nàng biến mất. Hắn sợ cái ngày hắn trở về cô thôn, thấy cảnh cũ còn mà người xưa đã ra đi tự lúc nào...

Tự nhủ rằng nàng vẫn còn trẻ, tự nhủ rằng năm tháng còn dài, rằng cô cô, nàng vẫn sẽ bên cạnh hắn...

Nhưng...

Dù hắn có tự nhủ bao nhiêu lần, có suy nghĩ lạc quan thêm bao nhiêu lâu thì sự thật vẫn cứ là sự thật. Năm tháng vẫn trôi, thời gian vẫn chảy, và cô cô hắn... nàng đang mỗi lúc một già đi...

Từ sau thời điểm đột phá trúc cơ, vì cái gì mà Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn tiếp tục nỗ lực tu hành, ngày đêm luyện tập đạo pháp tiên gia? Chỉ đơn giản để được thường xuyên về thăm cô cô mình hòng thỏa nỗi nhớ thương, tự tay chăm sóc nàng thôi ư?

Sâu trong thâm tâm, hắn biết: Cô cô đã và vẫn đang già đi, và rồi sẽ có một ngày, như phụ mẫu hắn, như những phàm nhân thế tục khác, nàng sẽ vĩnh viễn ra đi...

Thế đấy, Lăng Tiểu Ngư đã cố tình lờ đi một việc hiển nhiên mà bản thân mình nhận thức rõ. Và chắc chắn là hắn sẽ còn tiếp tục lảng tránh thêm nữa nếu như không có sự tác động từ Dương Tiểu Ngọc. Những lời chân tâm thật dạ nàng vừa nói ban nãy, chúng buộc hắn phải chính thức đối mặt cùng thực tại. Dẫu cho nó có quá phũ phàng đi chăng nữa.

"Yến cô cô...".

Rất đỗi hoang mang, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu nhìn chiếc hộp trong tay, khẽ thốt. Thốt xong thì chìm vào trong im lặng...

...



...

Ba ngày sau.

Vị trí bây giờ đã không phải Đào Hoa thôn mà là đỉnh Trúc Kiếm. Lăng Tiểu Ngư và Dương Tiểu Ngọc, cả hai đều đã tạm biệt gia quyến mà trở lại tiên môn.

Trước cửa căn phòng thứ sáu - nơi Lăng Tiểu Ngư hiện bế quan để tiến hành đột phá, một thân ảnh mập mạp đang ngồi tựa cột, thở dài lẩm bẩm: "Haizzz... Tiểu Ngư lại bế quan tu luyện nữa rồi...".

"Mộng Kiều sư tỷ, Chí Viễn sư huynh cũng đang cắm đầu tu luyện. Cái đỉnh Trúc Kiếm này bây giờ chỉ còn lại mình ta và lão nhân gia..."."Mà lão nhân gia này cũng kỳ, có mỗi hai thầy trò mà vẫn bắt ta phải xách nước nấu cơm. Chậc, đúng là biết làm khổ người khác...".

Chu Đại Trù càng ngẫm trong lòng lại càng cảm khái cho cái phận đồ đệ của mình. Hơn mười năm qua, tính ra đã không biết bao nhiêu lần Chu Đại Trù hắn bị vị sư phụ tính tình cổ quái kia của mình dùng đòn roi đánh đập rồi a.

"Làm trưởng bối đúng là sướng thật, muốn đánh lúc nào liền đánh lúc đó. Phải cũng đánh mà sai cũng đánh. Lão nhân gia thật biết cách ủy thế hiếp người...".

"Nếu sau này Chu Đại Trù ta trở thành chân nhân, tu luyện đến cảnh giới chí thượng... Hmm... Lúc đó có nên quay lại đánh cho lão nhân gia mấy roi không nhỉ?".

"Nhưng mà lão nhân gia tốt xấu gì cũng là sư phụ ta... Đệ tử đánh sư phụ là việc thiên lý bất dung, sẽ bị trời đánh...".

"Hmmm... Hay là lúc đó ta nên bịt mặt cải trang?... Lão nhân gia trước giờ đánh ta nhiều như vậy, ta có đánh lại vài cái chắc cũng không sao đâu. Chậc, cái mông của lão nhân gia rất là cong, đánh sướng phải biết...".

"Thật sẽ rất sướng sao?".

"Đương nhiên rồi. Cái mông của lão nhân gia...".

Chu Đại Trù nói tới đấy thì im bặt. Thoáng chốc, từ vẻ lơ đễnh suy tư, khuôn mặt hắn bỗng trở nên thất thố lạ thường.

"Ực...".

Nuốt xuống một ngụm nước bọt, hắn chầm chậm quay đầu.

Trong tầm mắt hắn, một thân ảnh yêu kiều dần hiện rõ. Là một cô gái tuổi độ mười tám đôi mươi, mặc tử y tinh kỳ, đường nét thanh nhã cao quý, hết sức xinh đẹp.

Không phải Lăng Thanh Trúc thì còn ai?

"L-Lão nhân gia...". - Chu Đại Trù chuyển mình đứng lên, e ngại cất tiếng - "Người tới hồi nào vậy?".

"À, cũng không lâu đâu, chỉ vừa đủ để nghe có kẻ nào đó đang ấp ủ ý định đòi đánh cái mông ta thôi".

Thôi xong rồi... Xong rồi...Lòng thầm hô không ổn, Chu Đại Trù cấp tốc suy nghĩ. Cuối cùng, chả biết tính thế nào, từ e sợ, hắn đột nhiên đổi sang tức giận: "To gan thật! Kẻ này to gan thật! Lão nhân gia xinh đẹp rạng ngời, tài trí vô song, anh minh thần võ, là bậc cao nhân trong cao nhân như vầy mà lại có kẻ dám ôm ý định đòi đánh cái mông lão nhân gia... Tên này chắc chắn là chán sống rồi!".

"Nhưng mà lão nhân gia...".

Thanh âm hạ thấp, Chu Đại Trù thu liễm cơn giận vừa ngụy trang, tỏ vẻ chân thành: "Lão nhân gia là cao nhân, là đại nhân. Mà đại nhân thì đại lượng, nếu tự mình động tay động chân thì sẽ khó coi lắm. Hay là như vầy, lão nhân gia cứ để cái tên khốn kiếp ngông cuồng kia cho đệ tử lo liệu. Đệ tử nhất định sẽ cho hắn một bài học, cảnh báo hắn từ nay về sau phải biết kính trên nhường dưới, một lòng tôn kính lão nhân gia".

"Ồ, Chu Đại Trù, tiểu tử ngươi muốn thay nhân gia đi giáo huấn kẻ kia à...".

Trên mặt ý cười mỗi lúc một đậm, Lăng Thanh Trúc nhấc chân bước tới. Cùng với đó, một thanh trường kiếm màu đen cũng nhanh chóng hiện ra trong tay nàng.

"Soạt!".

Trông thấy món đồ vật quen thuộc nọ, Chu Đại Trù gan đâu dám ở lại, lập tức quay đầu bỏ chạy bằng tốc độ nhanh nhất có thể.

Chỉ là... hắn chạy được sao?

Ngay khi chân hắn vừa xoay thì từ phía sau, Lăng Thanh Trúc cũng liền hành động. Nàng gọi ra một sợi dây dài màu vàng kim, tung về trước.

Nháy mắt, thân hình mập mạp của Chu Đại Trù tức khắc bị giữ, từ không trung rơi xuống mặt đất.

"Ui da...!".

"Hừ!".

Đổi cười làm giận, Lăng Thanh Trúc tiến sát Chu Đại Trù hiện đã bị dây dài trói chặt, hung hăng nói ra: "Cái thằng mập ngươi đúng là càng ngày càng to gan mà, lại dám ấp ủ ý định đánh mông sư phụ ngươi...".

"Lão nhân gia à, thật là oan cho con quá! Lúc nãy con chỉ là nhất thời nghĩ ngợi linh tinh, tuyệt không có ý bất kính với lão nhân gia a...".

"Không có ý bất kính? Cái thằng mập ngươi tính lừa ai đấy?".

"Lão nhân gia, con nói thật đấy. Con làm sao dám xúc phạm lão nhân gia được. Lão nhân gia là sư phụ con mà...".

"Lúc nãy nói muốn đánh mông ta, giờ lại bảo không dám xúc phạm, không có ý bất kính... Cái thằng mập ngươi hay quá nhỉ?".

"Lão nhân gia, đánh cũng có nhiều loại a. Như đánh ghét này, đánh giận này, đánh thương này, đánh yêu này... Lão nhân gia, người cũng biết là trước nay Chu Đại Trù con rất kính yêu người mà".

"Hừ, thằng mập ngươi đúng là giỏi lấp liếm".

Như chẳng muốn dong dài thêm nữa, Lăng Thanh Trúc dứt khoát bỏ qua mấy lời xuyên tạc hàm hồ của Chu Đại Trù, thẳng tay tuốt kiếm.

Kế đấy, nàng cầm vỏ kiếm cứng rắn, gõ gõ lên lòng bàn tay: "Chu Đại Trù, tiểu tử ngươi muốn đánh cái mông ta a? Tốt thôi, để bây giờ sư phụ truyền thụ cho ngươi tí kinh nghiệm. Tiểu tử ngươi coi mà học để sau này thực hiện ý đồ nhé".

"Lão nhân gia, thật là không cần đâu. Cái loại "kinh nghiệm" này từ nhỏ đến lớn con đã tiếp thu rất nhiều rồi a".

"Không sao. Trăm hay không bằng tay quen, kinh nghiệm tiếp thu càng nhiều càng tốt thôi".

"Đừng mà lão nhân gia! Lão nhân gia đại nhân đại lượng, từ bi hỉ xả... A ui da a a...!!".

"Ui da... a... a...!!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau