TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 406 - Chương 410

Chương 406: Tử thi thức giấc (3)

Đi qua bước lại hồi lâu, Thiên Hồ Cổ cuối cùng chẳng nhịn được. Nàng tiến lại chỗ Gia Gia đang ngồi, khẽ giọng hỏi: 

"Hmm... Gia Gia, hình dạng của ngươi lúc đó...?".

Gia Gia ngẩng đầu nhìn lên. Nét mặt không rõ buồn vui, nó lắc đầu: "Cổ Cổ, ngươi đừng hỏi. Ta... cũng không biết".

Không biết?

"Gia Gia, nhưng không phải ngươi...".

Thiên Hồ Cổ nói tới đó thì ngưng. Có vẻ nàng cũng đã nhận ra được sự khác thường của Gia Gia. 

Cứ thế, bầu không khí chìm vào trong tĩnh lặng. Mơ hồ chẳng rõ...

Sự trầm lắng ấy đã kéo dài khá lâu. Đủ để làm cho Thiên Hồ Cổ cảm thấy ngột ngạt, khiến nàng phải đứng dậy, nhấc chân bước ra ngoài thạch động. Chừng khi Lăng Tiểu Ngư nhích động hàng mi, lúc này nàng mới quay gót trở vào. 

Nàng nhìn hắn, hỏi: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi... ngươi thế nào rồi?".

Một sự quan tâm hoàn toàn khác trước. Thiên Hồ Cổ, nàng đã thể hiện một cách công khai, ngay trước mặt tỷ tỷ mình. 

Âu cũng phải. Sau những gì đã trải qua, thái độ thù địch mà nàng dành cho Lăng Tiểu Ngư, thiết nghĩ cũng nên thay đổi rồi. Còn nhớ lúc đó, trong giây phút cận kề sinh tử, chính Lăng Tiểu Ngư là người đã đẩy nàng vào thông đạo...

Hành động ấy, nó đúng thật chẳng lớn, tuy nhiên, một việc làm nhỏ nhoi như vậy thôi cũng đủ để nói lên nhiều điều. Chí ít, với Thiên Hồ Cổ, nàng cảm nhận được sự quan tâm của Lăng Tiểu Ngư dành cho mình.

Còn với Thiên Hồ Nguyệt...

Biết thì đúng cũng có biết, nhưng dù có biết, có nhận ra lòng tốt của Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt nàng vẫn y như cũ, khó mà có thái độ thân thiện hoà nhã được. Dĩ nhiên, nàng cũng không thích nhìn thấy muội muội mình đi quan tâm lo lắng cho hắn. 

Đứng hẳn dậy, Thiên Hồ Nguyệt vừa tiến đến chỗ muội muội vừa nói: "Kẻ xấu như hắn thì không dễ gì mà chết được đâu. Cổ Cổ muội đừng lo chuyện bao đồng".

"Nhị tỷ...". 

"Ta nói sai gì sao?".

"Tỷ...".
Trong lúc Thiên Hồ Cổ còn chưa tìm ra được lời để nói thì bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư đã lên tiếng. Đối tượng mà hắn hướng đến là Thiên Hồ Nguyệt: 

"Nguyệt cô nương không nói sai gì cả".

Hắn chuyển thân đứng dậy, tiếp lời: "Cô nương nói rất đúng, Lăng Tiểu Ngư ta đích xác chẳng phải người tốt".

"Hừ, cũng tự biết đấy".

...

"Lăng Tiểu Ngư, giờ ngươi tính thế nào? Sẽ làm gì tỷ muội chúng ta?".

Lăng Tiểu Ngư làm ra chiều nghi hoặc: "Nguyệt cô nương, sao lại nói vậy?".

Nét mặt vẫn như cũ, cau có khó gần, Thiên Hồ Nguyệt đáp: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi không cần phải làm bộ làm tịch. Lời hứa của ngươi, lẽ nào còn cần ta nhắc lại?".

Lời hứa?

Lăng Tiểu Ngư ngẫm một chút thì liền hiểu ra. Hắn gật gù: "Không sai, ta đúng là có hứa sau khi lấy được thứ ta cần thì sẽ trao trả tự do cho tỷ muội cô nương".

"Vậy sao ngươi không thực hiện?".Lăng Tiểu Ngư dang tay, nửa thật nửa đùa mà rằng: "Nguyệt cô nương cũng đâu bị trói giữ, muốn đi thì tùy thời đều có thể mà".

"Đi?". 

Thiên Hồ Nguyệt tức khí: "Cấm chế trong người muội muội ta ngươi còn chưa giải, chúng ta đi được sao?!".

"Lăng Tiểu Ngư! Nếu còn có chút liêm sỉ thì hãy thu hồi cấm chế đi!".

Người giận mặc người giận, Lăng Tiểu Ngư vẫn cứ như vậy, điềm nhiên đón nhận. Hắn bảo: "Nguyệt cô nương không cần phải tức giận. Cô nương cũng thấy đấy, tình trạng của ta hiện giờ không được tốt lắm. Trong khi đó Nguyệt cô nương thì vẫn luôn có thái độ thù địch với ta...".

"Nguyệt cô nương, ta không muốn phát sinh thêm phiền toái lúc này. Ta thật chẳng đủ năng lực để giải quyết nữa đâu".

Ý tứ của Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt há đâu lại không rõ. Nàng biết. Tuy nhiên, hiểu là một chuyện, chấp nhận hay không thì đấy lại là một chuyện khác. 

"Lăng Tiểu Ngư." - Nàng gắt gỏng - "Ngươi là đồ tiểu nhân vô lại!".

"Nguyệt cô nương, Lăng Tiểu Ngư ta cũng đâu có bảo mình là đại nhân bao giờ... khục khục...".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi...!".

"Nhị tỷ!".

Mắt thấy tỷ tỷ mình như thể đang muốn lao lên sống mái với Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Cổ không thể lặng im thêm được nữa. Nàng nhanh tay níu giữ, miệng khuyên can: "Nhị tỷ, tỷ hãy bình tĩnh! Lăng Tiểu Ngư hắn cũng không nói là sẽ không thả chúng ta...".

"Cổ Cổ, Lăng Tiểu Ngư hắn rõ ràng...".

...

Bỏ ngoài tai những câu nói của hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư tiến thẳng đến chỗ Gia Gia. Hắn nhìn một chút, rồi tiếp tục bước ra bên ngoài thạch động. Miệng lưu lại một câu: "Gia Gia, chúng ta nói chuyện một chút".

Gia Gia hơi chần chừ, nhưng rồi cũng quyết định nối gót bước theo ra ngoài.

Chương 407: Tử thi thức giấc (4)

Dưới ánh trăng trung tuần, cạnh một hồ nước giữa chốn núi rừng hoang vu, lúc này có hai thân ảnh đang lặng im đứng nhìn. Đúng là Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư - hai kẻ đã rời thạch động ban nãy. 

"Gia Gia." - Qua một đỗi lâu im lặng, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng mở lời - "Ngươi đã thay đổi rồi phải không?".

Gia Gia cúi đầu: "Tiểu Ngư, ta đã nhìn thấy". 

"Điều gì?".

"Ký ức".

Gia Gia nói tiếp: "Ta đã thấy nàng. Là Quảng Hàn".

"Vậy... ngươi có thấy hắn?".

"Hắn" mà Lăng Tiểu Ngư muốn ám chỉ dĩ nhiên chính là vị Chí Thượng kia. Gia Gia hiểu được. Nó nhẹ gật đầu, rồi kể: 

"Ta thấy Quảng Hàn cùng với hắn ở trên một con thuyền, họ nói chuyện rất thân mật. Ta còn thấy hắn đem một cây trâm làm từ Ma Kha Thần Mộc rất đỗi trân quý tặng cho Quảng Hàn".

"Vậy còn Quảng Hàn, nàng thế nào?".

"Nàng rất vui. Nàng bảo hắn giúp nàng đem trâm quý cài lên mái tóc, sau đó còn hỏi hắn là mình có đẹp không".

"Thế hắn nói sao?".

"Hắn nói nàng ấy rất đẹp. Đẹp hơn tất thảy".

...

"Đó là một đoạn ký ức đẹp." Lăng Tiểu Ngư trầm mặc giây lát, rồi nhận xét. 

Ban đầu, Gia Gia cũng tán thành. Nhưng tiếp sau sự đồng tình, khuôn mặt nó lại càng rõ những lo âu...
"Tiểu Ngư, ta còn thấy một đoạn ký ức khác nữa".

"Rất tồi tệ phải không?".

"Ừm".

Gia Gia gật đầu, rồi nói ra: "Đó là một tràng cảnh nồng nặc máu tanh. Ở đấy, thi thể nằm la liệt, có nhân loại, có yêu ma, có thần tiên, đủ mọi sinh linh. Tất cả bọn họ... dường như đều là bị hắn giết...".

"... Quảng Hàn đã đứng ở đấy. Nàng cùng với Ni Liên và Thiểm Hạ, cả ba đã giao chiến với hắn. Kết quả sau cùng... hắn đã gục ngã dưới tay của Quảng Hàn...".

...

"Tràng cảnh máu tanh mà ngươi thấy, nó cũng y hệt như những gì ta đã thấy. Xem ra đoạn ký ức kia quả là sự thật. Trong tiền kiếp, ta và ngươi đã từng chém giết lẫn nhau".

"Tiểu Ngư...".

Gia Gia ngước mắt nhìn lên, bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo Lăng Tiểu Ngư, khẽ thốt: "Ta sợ".
Mặc dù chỉ có hai tiếng trầm thấp, nhưng chứa đựng bên trong, đó là cả một nỗi niềm. Gia Gia, nó rất đỗi hoang mang, vô cùng lo lắng. Nó thực không muốn đoạn ký ức kia là sự thật. Nó không muốn trở thành địch nhân của Lăng Tiểu Ngư, cùng hắn lẫn nhau chém giết...

Nếu...

Nếu có một ngày Gia Gia nó và Lăng Tiểu Ngư hắn khôi phục ký ức tiền kiếp, nhớ lại hết tất cả, như vậy sẽ ra sao? Có phải nó và hắn lại sống mái với nhau một lần nữa? 

Càng nghĩ, những ngón tay Gia Gia lại càng bấu chặt vào vạt áo của Lăng Tiểu Ngư.

Sớm nhận ra điều đó, Lăng Tiểu Ngư mới nâng nhẹ cánh tay đặt lên đầu "đứa bé" bên cạnh, dịu dàng bảo: "Gia Gia, ta cũng giống như ngươi, rất không mong đợi điều đó. Bất kể kiếp trước ta là ai, ngươi là ai, tại sao ta tận diệt sinh linh, tại sao ngươi phải giết ta, hết thảy ta đều không muốn biết...".

"Ta chỉ biết kiếp này ta là Lăng Tiểu Ngư, ta được sinh ra ở Đào Hoa thôn, có một người cô cô rất đỗi từ ái, có một bằng hữu hơn mười năm cùng ta phiêu bạt, dãi nắng dầm sương, nếm trải bụi trần... Đời này của Lăng Tiểu Ngư ta chỉ có duy nhất một tâm nguyện, đó là có thể ở bên cạnh Yến cô cô, sớm hôm chăm sóc cho người. Dĩ nhiên ta cũng muốn cùng Gia Gia ngươi mãi là bằng hữu".

"Tiểu Ngư...".

Gia Gia lấy tay lau qua khoé mắt, rồi mới nói tiếp: "Tiểu Ngư, đó chính là lý do vì sao ngươi chưa bao giờ nghĩ đến việc giải khai phong ấn thái cực trên lưng mình, dù đã có thừa năng lực để thực hiện phải không?".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Ừm".

Hắn bảo: "Gia Gia, tuy rằng ta không quá rõ, nhưng ta biết được. Thái cực đồ ẩn dưới lưng ta, nó là giới hạn. Một khi ta giải khai phong ấn, phá bỏ giới hạn này... Lúc đó, ta chắc chắn mình sẽ trở nên rất cường đại, sức mạnh đạt đến chân tiên cấp bậc, thậm chí là cao hơn. Tuy nhiên, cùng với sức mạnh, ký ức tiền kiếp cũng sẽ sống lại trong ta. Ta biết là như thế...".

"... Tới chừng ấy, khi mà ta khôi phục ký ức của kiếp trước, vậy thì ta sẽ ra sao? Ta liệu có còn là Lăng Tiểu Ngư, liệu có nghĩ giống như bây giờ đang nghĩ? Tâm nguyện của ta, nó liệu có còn là Yến cô cô nữa không?".

"Gia Gia, ta sợ điều đó, khi ta đã không còn là ta của hiện tại nữa. Ta sợ mình sẽ làm tổn thương Yến cô cô, sẽ làm hại ngươi, làm hại những người khác... Gia Gia, ta chỉ muốn kiếp này mình được làm Lăng Tiểu Ngư thôi...".

"Tiểu Ngư..." - Nước mắt mới lau nay đã lại chực chờ tuôn chảy, Gia Gia bày tỏ tâm can - "Ta cũng vậy. Ta không muốn biến thành Quảng Hàn. Kiếp này ta chỉ muốn làm Gia Gia, làm bằng hữu của ngươi thôi...".

"Đừng khóc. Ta sẽ không làm Chí Thượng, Gia Gia ngươi cũng sẽ không biến thành Quảng Hàn. Chúng ta vẫn sẽ mãi là bằng hữu tốt".

"Hmm... Chúng ta nhất định vẫn mãi là bằng hữu tốt. Tiểu Ngư, ta hứa với ngươi, bất kể ta có là Gia Gia hay Quảng Hàn thì ta đều sẽ không bao giờ thương tổn ngươi".

Chương 408: Tử Thi Thức Giấc (5)

Một lời hứa thốt ra từ tận tâm can. Gia Gia, nó rất đỗi thực tâm. 

Nhưng... nó liệu có giữ tròn được lời hứa ấy?

Chuyện tương lai đâu phải là thứ mà Gia Gia nó có khả năng biết rõ. Nếu là Gia Gia, nó đương nhiên vẫn giữ trọn được lời hứa của mình, thế nhưng khi đã thức tỉnh, biến thành Quảng Hàn thì mọi thứ lại khác. 

Kiếp trước, Quảng Hàn há đâu chẳng kính yêu Chí Thượng. Hoàn toàn trái lại, nàng vô cùng yêu quý y. Kết cục thì sao? Vì thương sinh thiên hạ, nàng vẫn xuống tay giết y. 

Kiếp trước, Quảng Hàn có thể thì kiếp này, cớ gì lại không?

Lời hứa của Gia Gia, xem chừng chẳng dễ gì mà gìn giữ được. 

...

Tạm gác sự ở tương lai mà quay về thực tại...

Địa điểm như cũ, vẫn là thạch động giữa chốn núi rừng hoang vu. Con người thì cũng thế, chỉ bốn cái tên: Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ.

Bên đống lửa vừa mới được người cho thêm củi vào, Lăng Tiểu Ngư nhìn Gia Gia, nói: "Gia Gia, ngươi hãy đem cỗ quan tài đã thu được lấy ra đi. Ta muốn xem qua một chút".

Gia Gia nghe xong liền gật đầu, thúc động thần niệm ngay. 

Chỉ có điều là... Thần niệm thôi thúc cả một đỗi lâu mà nó vẫn chưa thể đem cỗ quan tài lấy ra khỏi túi áo của mình được. 

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư mới hỏi: "Gia Gia, không ổn sao?".

Khuôn mặt nhăn nhó, Gia Gia đáp: "Cỗ quan tài này rất kỳ lạ, hễ muốn dịch chuyển là nó lại ì ạch không chịu đi".

"Ta có thể giúp gì không?".
Gia Gia lắc đầu: "Không cần đâu. Ta có thể giải quyết được".

Như để chứng minh lời mình, Gia Gia lập tức đề thăng khí thế. Từ trên người nó, tử quang bất ngờ đại phóng. Chừng khi tán đi thì thân ảnh một thiếu nữ hiện ra. Hình tướng quả đúng Quảng Hàn. 

Đối với sự biến đổi hình dạng bày, hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ tuy vẫn thắc mắc nhưng đã không còn cảm thấy ngạc nhiên như trước nữa. Riêng với Lăng Tiểu Ngư, sự thể lại càng dễ chấp nhận. Hắn biết, Gia Gia đã phần nào thức tỉnh. Nó cũng giống như hai dấu ấn hắc - bạch song ngư của hắn vậy. 

...

Kể từ sau khoảnh khắc Gia Gia chuyển đổi nhân dạng thì việc thôi động cỗ quan tài liền trở nên hết sức dễ dàng. Chỉ trong nháy mắt, nó đã được mang ra khỏi túi áo Gia Gia. 

Đem cỗ quan đặt xuống đất xong, trong hình tướng thiếu nữ đôi mươi, Gia Gia quay sang hỏi Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, có muốn ta mở nắp quan tài ra không? Mặc dù không có cấm chế nhưng nếu ngươi tự mở thì vẫn sẽ rất khó khăn".

Hiểu ý, Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Ngươi mở luôn đi".

"Ừm".

Nói đoạn, Gia Gia chìa bàn tay phải ra, từ từ nâng lên. 
Theo động tác nâng tay của nó, nắp quan tài cũng chậm rãi tách rời. 

Tầm chục giây sau, khi mà nắp quan đã được Gia Gia đặt sang một góc, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới cẩn trọng nhấc chân tiến tới. 

Ở phía sau, liếc thấy muội muội mình cũng muốn đi theo thì Thiên Hồ Nguyệt liền đưa tay ra níu giữ.

"Nhị tỷ?" Thần tình nghi hoặc, Thiên Hồ Cổ thắc mắc. 

Đáp lại nàng là một giọng quan tâm, ẩn ẩn vài phần lo ngại: "Đợi một chút. Có thể có nguy hiểm".

Nguy hiểm?

Thiên Hồ Cổ xoay đầu, dõi mắt nhìn theo bóng dáng Lăng Tiểu Ngư...

...

Tự bản thân, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên cũng chẳng dám khinh suất. Nói thế nào thì cũng là cỗ quan chôn cất một đại nhân vật nào đó của một thời đại xa xưa, ai biết được nó sẽ phát sinh chuyện gì. Khả năng thấp đâu có nghĩa là không thể xảy ra. 

Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, cả hai đều rất thận trọng tiếp cận cỗ quan tài màu đen nọ. Trong thể nội, bọn họ đã sớm điều động linh lực, tùy thời ứng phó với dị biến phát sinh. Nhưng... đã chẳng có nguy hiểm nào xảy ra cả. Cỗ quan, nó vẫn nằm im bất động. Còn kẻ được chôn cất trong quan...

Thật kỳ diệu. Thân xác nàng, từ đầu đến chân đều hoàn hảo vẹn nguyên không một chút sứt mẻ nào, thậm chí cho dù đã có vô vàn năm tháng trôi qua đi nữa. 

Nàng nằm đó, hai tay đặt trên bụng, mắt nhắm nghiền tựa hồ đang say ngủ. Khuôn mặt ấy, trông mới xinh đẹp làm sao...

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, dựa theo con mắt phàm nhân thế tục mà xét thì cô gái đang nằm trong quan, tuổi thực chỉ mười tám đôi mươi. Trên khuôn mặt, nét ngây thơ còn chưa mất. Duy nhất khiến người cảm thấy thành thục, thiết nghĩ cũng chỉ một nơi: ngực. Bộ ngực nàng, chúng quả là lớn lắm. Trong ký ức của Lăng Tiểu Ngư, tính hết thảy những nữ nhân hắn từng nhận thức, phải thừa nhận rằng chẳng một ai có thể so được với nàng. 

Công tâm mà xét thì cơ thể của cô gái đang nằm trong quan, nó không hề cân đối. Chính đôi gò bồng đảo quá khổ kia đã đưa đến tình trạng như thế. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng chúng thiếu thẩm mỹ. Hoàn toàn ngược lại, đôi gò bồng đảo ấy rất đẹp, rất đỗi dụ nhân. Sự to lớn của chúng quả đã làm ảnh hưởng tới tổng thể dung nhan của cô gái, nhưng là theo chiều hướng tích cực. Sự "mất cân đối", nó chỉ càng khiến nàng trở nên gợi cảm, ma mị hơn...

Chương 409: Tử thi thức giấc (6)

Một khuôn mặt ngây thơ lại đi cùng với một bộ ngực đẫy đà, sự kết hợp này... thực là hấp dẫn lắm. Dám cá nam nhân thiên hạ, chẳng mấy người có thể kiềm lòng được đâu. 

Lăng Tiểu Ngư ư? Hắn đang chăm chú ngắm nhìn. "Trùng hợp" thay, nơi mà hai mắt hắn hướng tới, nó lại là đôi gò bồng đảo quá cỡ của người nằm trong quan.

Nhận ra điều đó, Gia Gia mới lên tiếng: "Tiểu Ngư, sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào ngực nàng ta vậy? Rất không phải lễ a".

Bị nhắc nhở, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới đem ánh mắt thu hồi. Hắn thanh minh: "Ta chỉ dùng thần thức tra xét nội thể nàng thôi".

Chỉ tra xét?

Gia Gia thực là không mấy tin tưởng. Mà đâu chỉ nó, hai tỷ muội Thiên Hồ, các nàng cũng không tin. 

Thiên Hồ Nguyệt nói: "Tra xét thì cứ nhất thiết phải hướng mắt vào ngực của người ta sao? Ngươi nhắm mắt cũng có thể dùng thần thức được a".

Tự thấy mình đuối lý, có giải thích thêm cũng vô dụng nên Lăng Tiểu Ngư quyết định ngừng thanh minh. Hắn lắc đầu, một bộ cây ngay không sợ chết đứng: "Muốn nghĩ sao thì tùy các ngươi".

...

"Hừm...".

Hắng nhẹ một tiếng, qua một hồi tiếp tục công việc tra xét, Lăng Tiểu Ngư đem thần thức lẫn pháp nhãn thu hồi, hướng Gia Gia - kẻ cũng mới thu hồi linh nhãn, hỏi: "Gia Gia, có phát hiện điều gì bất thường không?".

Hồi đáp là một cái lắc đầu: "Không thấy".

Gia Gia nói tiếp: "Cô gái này đã hoàn toàn mất đi khí tức sinh mệnh, đích thị đã chết. Hmm... Thời gian hẳn cũng không ngắn. Ta nghĩ thân xác vẫn bảo tồn vẹn nguyên, nguyên do có thể là bởi nhục thân của nàng rất cường đại cộng thêm công năng bảo dưỡng của cỗ quan tài cùng rất nhiều cấm chế bên trong lăng mộ".

"Ừm, Tiểu Ngư... Thái âm chi lực đúng là từ trong người nàng phát tán ra. Trên mỗi một tấc da thịt của nàng, thái âm chi lực đều hết sức nồng đậm. Thật cũng không biết nàng ta sao lại cường đại tới vậy nữa".

"Có thể đó là bởi do thể chất Thái âm chi thể của nàng." Lăng Tiểu Ngư chen vào.

"Thái âm chi thể?". 

Lăng Tiểu Ngư gật đầu, nhưng không giải thích gì thêm. Thay vào đó, hắn lại lần nữa tiến hành xem xét người nằm trong quan. Tuy nhiên lần này, thay vì thân thể thì khiến hắn quan tâm lại là những món đồ vật nàng đeo trên người. Cũng chẳng nhiều, bất quá năm món: một đôi khuyên tai, một sợi dây chuyền, một cây trâm ngọc và một tấm mộc bài đeo ở bên hông. 

Bắt đầu từ tấm mộc bài, Lăng Tiểu Ngư xem dần lên trên. Qua vòng cổ, tới trâm ngọc rồi dừng ở chiếc khuyên tai bên phải. 
Kết quả thu được thì... hoàn toàn công cốc. 

Những món đồ kia, lúc trước chúng có phải bảo vật hay không thì Lăng Tiểu Ngư không biết, chứ bằng hiện giờ... tất cả chỉ là phế vật, chả còn sót lại chút linh tính nào nữa hết. 

"Lăng Tiểu Ngư, xem ra vận may của ngươi không được tốt lắm thì phải".

Lăng Tiểu Ngư xoay qua nhìn Thiên Hồ Nguyệt - kẻ vừa mới buông lời chế giễu, nói: "Nguyệt cô nương, ta vốn đâu hy vọng sẽ thu được bảo vật gì thêm. Năm tháng đã qua lâu như vậy, pháp bảo lợi hại đến mấy thì thiết nghĩ cũng sớm bị hư hại rồi. Dù cho không có thái âm chi lực tác động thì chúng cũng sẽ bị thời gian bào mòn thôi".

"Thật ra... Với ta mà nói, chỉ thân xác của nữ nhân này thôi đã là quá đủ. Những gì ta cần cũng chỉ bấy nhiêu".

Thiên Hồ Nguyệt cúi xuống nhìn cô gái đang nằm trong quan, hỏi: "Thế nào? Ngươi sẽ làm gì nàng?".

Lăng Tiểu Ngư im lặng, chừng không muốn tiết lộ. 

Thấy vậy, Thiên Hồ Nguyệt mới hừ khẽ một tiếng, sau đấy thì chuyển hướng rời đi. Trước khi đi, nàng không quên hướng muội muội mình bảo: "Cổ Cổ, qua đây".

Tâm muốn lưu lại bị tỷ tỷ yêu cầu rời đi, Thiên Hồ Cổ khó tránh chần chừ. Nàng thử nài: "Nhị tỷ, muội... muội muốn xem nàng thêm một chút nữa".

Nét mặt trầm đi, Thiên Hồ Nguyệt dứt khoát cự tuyệt: "Một bộ tử thi thì có gì hay mà xem. Đi qua đây".

...Lời của tỷ tỷ, Thiên Hồ Cổ làm sao dám cãi, rốt cuộc cũng chỉ đành nghe theo, tách ra khỏi cỗ quan tài, cũng đồng thời tách khỏi Lăng Tiểu Ngư. 

Lúc nàng vừa quay đầu bước đi, ở cạnh quan tài, một tiếng "Di" chợt cất lên. Thái độ rõ ràng kinh ngạc. 

Biết Gia Gia đã phát hiện ra gì đó, Thiên Hồ Cổ liền dừng bước, xoay lại nhìn. 

Vừa lúc, giọng Lăng Tiểu Ngư vang lên: "Gia Gia, gì vậy?".

Tay áp ở bên tai trái của người nằm trong quan, Gia Gia báo lại: "Tiểu Ngư, chiếc khuyên tai này lạ lắm".

"Thế nào?".

"Ta cũng không rõ. Hmm... Thần thức của ta không xâm nhập được. Khi ta dùng linh nhãn cũng chỉ lờ mờ thấy một cỗ lực lượng màu vàng đang ẩn giấu thôi".

"Lực lượng màu vàng?".

Nội tâm nghi hoặc, Lăng Tiểu Ngư triển khai pháp nhãn, tự mình kiểm tra...

Tầm chục giây sau, hắn đem pháp nhãn thu hồi, vẻ mặt có chút gì khác lạ. Có vẻ như hắn cũng phát hiện được cỗ lực lượng thần bí kia. 

Vì muốn tiện cho việc tìm hiểu, Lăng Tiểu Ngư đã đem chiếc khuyên tai bên trái của cô gái nằm trong quan tháo xuống. Riêng phần cô gái thì y như cũ, vẫn để nằm yên. 

"Gia Gia, trước hãy đem nắp quan đóng lại đi".

"Biết rồi".

Gia Gia nghe bảo thì liền y lời làm theo. Một lần nữa, nó hoá thân thành hình hài thiếu nữ, rồi thi triển đạo thuật đem cỗ quan tài phong bế lại. Kế đấy, nó thu quan tài vào trong túi áo. 

Chỉ là... Khi nó chỉ mới định, còn chưa kịp tiến hành thu lấy thì bên trong quan tài, dị biến đã chợt nổi lên. 

Cô gái nằm trong quan, nàng vừa mới mở mắt.

Chương 410: Chạy!

Tử thi thức giấc? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Ái Chân Kha Lạc Hoàng - cô gái nằm trong quan, nàng chẳng phải đã sớm hao tận thọ nguyên mà chết rồi ư? Tại sao bây giờ lại có thể mở mắt?

Không ai biết được, trừ nàng. Mà nàng thì...

Ái Chân, nàng vẫn khép môi im lặng. Cử động có chăng là cánh tay thon kia của nàng. Bằng một cái phẩy nhẹ, nắp quan tài đã liền bị nàng đánh bật ra. 

"A...!".

Đang thu quan, bất giác giữa chừng lại xảy ra dị biến, Gia Gia không khỏi cả kinh tri hô, dừng luôn ý định. 

Giống như nó, Lăng Tiểu Ngư cũng vội vã thoái lui về phía sau. Cùng với hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, cả bốn người đồng loạt khẩn trương đưa mắt nhìn về phía cỗ quan tài. 

Cũng chẳng bắt bọn họ phải chờ đợi quá lâu, vài giây bất quá, bên trong quan tài, thân thể Ái Chân Kha Lạc Hoàng đã chậm rãi dựng đứng lên. 

Khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, nàng im lặng nhìn qua đám người nơi đối diện - những kẻ cũng đang dùng pháp nhãn, linh nhãn tra xét mình. 

...

"Tiểu Ngư." - Linh nhãn vẫn hiện hữu, Gia Gia báo - "Ta không thấy có khí tức sinh mệnh".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong, nhưng chẳng nói gì. Giống như Gia Gia, hắn cũng không thấy một chút khí tức sinh mệnh nào trên người cô gái nơi đối diện. Mạch không đập, hơi thở không có, rõ ràng đó vẫn là một bộ tử thi. Nhưng nếu đúng thật tử thi thì tại sao nàng ta lại có thể đứng dậy được? Vừa rồi chính nàng cũng đã tự mình đánh bật nắp quan...

Đến cùng thì chuyện gì đang xảy ra? Cô gái kia, nàng ta là thứ gì? 

"Lẽ nào... là thi biến...".
Như chợt nghĩ đến gì đó, Lăng Tiểu Ngư liếc xuống thứ đồ vật đang cầm trong tay, thầm nghĩ: "Ta vừa đem chiếc khuyên tai này tháo xuống thì dị biến liền phát sinh... Xem ra lần này đúng là tự chuốc lấy hoạ rồi".

"Tai hoạ", đấy không phải phóng đại. Lăng Tiểu Ngư hoàn toàn có cơ sở để nhận định như vậy. Ngẫm mà xem, cô gái kia nói thế nào thì cũng là "cổ nhân" - một tồn tại của ngàn vạn năm về trước, biết đâu còn là thuộc về thuở thượng cổ xa xưa. Tuy rằng nàng bị chôn cất trong quan, đã bị vùi sâu dưới lòng đất qua vô vàn tuế nguyệt, nhưng hổ bệnh vẫn hơn mèo, sức mạnh của nàng chắc chắn chẳng thể xem thường được. Thậm chí kể cả khi đây không phải người sống mà chỉ là một bộ tử thi biết đi đi nữa. 

Nếu quả cô gái đã hoá thành cương thi thì nên nhớ, bộ cương thi này, tự thân nó sở hữu thái âm chi thể, có một nguồn thái âm chi lực vô cùng dồi dào...

...

"Tiểu Ngư, chúng ta... chúng ta làm sao?" Cảm nhận được sự nguy hiểm đến từ bộ tử thi đang đứng nhìn mình, Gia Gia lo lắng kéo tay áo Lăng Tiểu Ngư, khẽ hỏi. 

Chẳng biết tại sao khi nhìn vào đôi mắt đen ngòm kia của bộ tử thi thì sống lưng của Gia Gia nó bỗng chợt lạnh toát. Trực giác nói với nó rằng đối phương vô cùng nguy hiểm. Lúc này, thú thật là nó chỉ muốn mau chóng chạy khỏi đây ngay. 

Đã sinh thoái ý, đấy là Gia Gia. Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, các nàng cũng giống y như vậy, đều cảm nhận được sự bất tường từ thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Hiện giờ duy vẫn đắn đo cũng chỉ có mỗi một mình Lăng Tiểu Ngư. 

Chạy? Từ bỏ? Lăng Tiểu Ngư thực rất không cam tâm. Khó khăn lắm hắn mới có được thân xác - nguồn thái âm chi lực rất đỗi dồi dào này, giờ lại từ bỏ thì thật...
Cắn răng, Lăng Tiểu Ngư trầm giọng bảo với Gia Gia: "Gia Gia, lui ra sau, mở sẵn thông đạo".

"Tiểu Ngư, ngươi định...". 

Gia Gia nói tới đó thì im lặng. Nó đã biết Lăng Tiểu Ngư tính làm gì, cũng hiểu là mình không thể can thiệp được. Trong âm thầm, nó tự trấn an mình: "Với năng lực hiện tại của mình thì việc khai mở thông đạo cũng bất quá một cái nháy mắt, dù Tiểu Ngư hắn đánh không lại thì cũng có thể dễ dàng tẩu thoát...".

Nghĩ vậy, nhằm chuẩn bị đường lui, Gia Gia tiếp tục lùi lại, mau chóng thi triển đạo thuật để mở ra thông đạo không gian. 

Cùng lúc, ở đằng trước, Lăng Tiểu Ngư cũng đã bắt đầu hành động. Với cánh tay phải đã được hỗn nguyên chi lực cường hoá, hắn lao thẳng về phía Ái Chân Kha Lạc Hoàng, tổng lực công kích. 

Đối lập với sự khẩn trương, có phần quyết liệt của Lăng Tiểu Ngư, Ái Chân Kha Lạc Hoàng lại chẳng mảy may bày tỏ. Thái độ của nàng vẫn cứ hững hờ, vô cảm như vậy. Đợi cho Lăng Tiểu Ngư chính thức tiếp cận, lúc này nàng mới xoè rộng bàn tay để nghênh tiếp quyền đầu của đối thủ. 

"Ba!".

Theo sau tiếng va chạm trầm thấp, thế thượng - hạ tức thì được phân định. Và người bị đẩy lui, đấy lại không phải Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Lăng Tiểu Ngư mới là kẻ gánh chịu thiệt thòi. Một cách đúng nghĩa. 

Khí huyết của hắn, nó đang nhộn nhạo. 

Nếu có ai hỏi cảm xúc hiện giờ của Lăng Tiểu Ngư là gì thì câu trả lời có lẽ là... khiếp sợ. Đúng vậy, là khiếp sợ. Hơn ai hết, Lăng Tiểu Ngư biết rõ một quyền kia của mình có bao nhiêu uy lực. Hắn gần như đã dồn toàn bộ lực lượng để đánh ra. Theo lý, nó đủ để hạ sát một vị chân nhân cảnh hậu kỳ bình thường, khiến y phải hồn bay phách tán. Ấy vậy mà... Cô gái kia, nàng vẫn hoàn hảo vẹn nguyên. Nói gì thương tổn, ngay đến một li một tấc, Lăng Tiểu Ngư hắn còn không thể khiến nàng dịch chuyển nữa là. 

Nhẹ nhàng một cái nâng tay liền khiến cho Lăng Tiểu Ngư hắn khí huyết nhộn nhạo... Thứ sức mạnh này, nó rõ ràng đã vượt quá cảnh giới chân nhân hậu kỳ. 

Cô gái, nàng ta nắm giữ sức thực lực ở cấp độ nào? Bán bộ tiên nhân? Hay là... chân tiên chi cảnh?

Lăng Tiểu Ngư không biết, cũng chẳng có tâm tư đâu để đi tìm hiểu. Lúc này, trong đầu hắn chỉ có duy nhất một ý niệm: "Chạy!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau