TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 401 - Chương 405

Chương 401: Thực lực chân chính của quỷ diện nhân

Hỗn Độn là linh chủng sinh ra từ thuở hồng hoang, khi thiên mới khai, khi địa mới lập, có thể nói, nó là một trong những tồn tại thuộc vào hàng xa xưa nhất. Ấy thế mà đến chính nó cũng không thể nhận thức được hình tướng của hỗn nguyên chi lực, như vậy, chỉ có một cách để giải thích: ở thời đại nó sinh ra, hỗn nguyên chi lực đã không ai còn thấy nữa. Nói cách khác, hỗn nguyên chi lực này đã tồn tại trước cả hồng hoang, hoặc... ở thế giới này của nó, hỗn nguyên chi lực vốn là chưa bao giờ xuất hiện qua. Nếu đúng là vậy thì xem ra Lăng Tiểu Ngư, nguồn gốc của hắn thực chẳng ở đây, trong thế giới này. Có thể hắn đến từ một nơi nào đó xa xôi hơn, cổ lão hơn. 

Lăng Tiểu Ngư, đến cùng thì hắn là tồn tại bậc nào? Là Chí Thượng của nơi nào?

Đáp án có lẽ cũng chỉ có thể chờ hắn hoặc Gia Gia khôi phục ký ức tiền kiếp mới biết được. 

Còn hiện tại...

Cuộc chiến đã chính thức nổ ra. Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt, cả ba đã đồng loạt xuất thủ tấn công quỷ diện nhân. Bằng những đòn đánh mạnh mẽ nhất. 

Ba vị chân nhân cảnh hậu kỳ cùng hợp lực, khí thế to lớn bậc nào có thể nghĩ. Bảo chấn nhiếp thế nhân cũng chẳng ngoa. 

Chỉ có điều... quỷ diện nhân, hắn không phải dạng vừa, một đối thủ dễ chơi. Hắn rất khó xơi. Bằng chứng là lúc này, qua cả đỗi bị mấy người Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt vây công mà hắn vẫn như cũ bình yên vô sự. Nói gì thương tổn, ngay một sợi tóc hắn còn chẳng mất nữa là.

Tạm tách ra khỏi đợt quần công, quỷ diện nhân xem thường: "Lăng Tiểu Ngư, các ngươi chỉ có bao nhiêu đó thực lực thôi sao? Thật là khiến ta thất vọng".

Không thấy hồi âm, quỷ diện nhân nói tiếp: "Lăng Tiểu Ngư, đừng trách ta không cho các ngươi một cơ hội. Biết điều thì đem thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng giao ra rồi buông tay chịu trói, ta sẽ mở lòng từ bi mà tha cho các ngươi một mạng!".

"Buông tay chịu trói?" - Thiên Hồ Nguyệt hừ lạnh - "Ác tặc, ngươi cho mình là ai?".

Quỷ diện nhân nghe vậy thì liền chuyển mắt nhìn sang. Hắn im lặng vài giây, rồi bật cười. 

"Ta là ai? Ha ha ha...!".

"Các ngươi muốn biết ta là ai?! Tốt! Ta sẽ cho các ngươi biết ta là ai!".

Dứt câu, quỷ diện nhân liền hành động. Không phải tấn công mà là đứng yên tại chỗ, thi triển thần thông. 

Đầu tiên, hắn chắp tay trước ngực, sau đó thì nhắm mắt, miệng râm ran những câu từ tối nghĩa. Thanh âm rất giống khi người đọc kinh phật. 

"Soạt!". 

Vở cũ tái diễn, Lăng Tiểu Ngư vừa thấy quỷ diện nhân bên kia đứng bất động thì lập tức xách Linh Ngục Trường Qua lao tới. Phía sau hắn, Huyền Long, Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt cũng tức tốc lao theo. 

Nhưng, ngay tại khoảnh khắc mới vừa tiếp cận, khi những đòn công kích của bọn họ còn chưa kịp chạm vào người quỷ diện nhân thì dị biến bỗng nổi lên. Từ trên người quỷ diện nhân, kim quang bất ngờ đại phóng. Lực lượng lớn tới nỗi buộc cho mấy người bọn họ phải gấp rút thoái lui. 

Trong vầng sáng chói loà, bóng dáng quỷ diện nhân dần hiện rõ. Hắn đang chậm rãi đạp bước giữa không. Nhưng... không chỉ mỗi mình. Phía sau hắn còn có một thứ khác. Đó là một hư ảnh phật đà ba đầu sáu tay, cao hơn ba mươi thước, toàn thân lấp lánh kim quang, thần thái uy nghi vô cùng. "Phật tướng!".

Trông thấy hư ảnh tôn phật đà ba đầu sáu tay kia, nội tâm Lăng Tiểu Ngư càng thêm trầm trọng. 

"Thật không ngờ ngươi lại là cao phủ phật môn".

"Cao thủ phật môn?".

Quỷ diện nhân mỉm cười: "Lăng Tiểu Ngư, nói vậy e còn hơi sớm".

Sớm?

Lăng Tiểu Ngư có phần nghi hoặc. Hắn không hiểu đối phương có ý gì. Dẫu vậy, hắn cũng thôi không hỏi han hay là dò xét chi nữa. Căn bản là chẳng đủ thời gian.

Bên kia, quỷ diện nhân đã bắt đầu triển khai công kích rồi. 

...

Dưới sự thao túng của quỷ diện nhân, phật tướng không ngừng xuất thủ. Sáu cánh tay của nó, mỗi cái một hướng, hết đông đến tây, hết nam tới bắc, liên tục giáng xuống đầu địch nhân.
Đám người Lăng Tiểu Ngư, bọn họ dĩ nhiên đã cố gắng chống đỡ, ra sức phản kích, thế nhưng là... tác dụng dường như không quá lớn.

Phật tướng, nó vẫn sừng sững ngay đó, toàn thân chẳng sứt mẻ miếng nào. 

...

"Hừm...".

Xen giữa những tiếng nổ đinh tai, những lần chạm trán ồn ào, một thanh âm trầm thấp chợt cất lên. Nơi phát là từ trong miệng quỷ diện nhân. 

Hắn... có vẻ không được hài lòng. Nguyên do hẳn là bởi vì phật tướng vẫn chưa thể thương tổn được đám người Lăng Tiểu Ngư.

Tâm niệm khẽ động, hắn nhanh chóng bắt quyết, há miệng phun ra một giọt máu tươi. 

Giọt máu nọ vừa ra thì liền chia tách, một hoá thành năm. Kế đấy, theo tiếng hô của quỷ diện nhân, chúng đồng loạt gia tăng kích thước. Nháy mắt sau, năm thân ảnh huyết nhân đã liền xuất hiện. Tên nào tên nấy vậy mà đều sở hữu khí tức chân nhân cảnh hậu kỳ...

Ghê gớm. Thật sự là rất ghê gớm. Chẳng cần gì khác, chỉ bằng vào hai đại thần thông phật tướng và huyết nhân mà quỷ diện nhân vừa mới thi triển ra thôi cũng quá đủ để xếp hắn vào hàng đỉnh cấp, vị thế ngang tầm với nhất giáo chi chủ Đồ Tam Nương, với nhất tộc chi vương Thiên Hồ Đại Mi rồi. 

Đạo hạnh kẻ này, khẳng định đã không thua kém ai ở thời đại này. 

Nói quá?

Nếu vẫn cho rằng quỷ diện nhân chưa xứng vậy thì hãy xem tiếp điều mà hắn đang làm.

Đúng vậy. Phật tướng, huyết nhân, chúng vẫn chưa phải toàn bộ. Tiếp sau hai đại thần thông ghê gớm ấy, quỷ diện nhân đã nhanh chóng thi triển thêm một đại thủ đoạn nữa. 

Trong kim quang rực rỡ, hắn ngự giữa không trung, hô to một tiếng: "Khởi!".

Tức khắc, một mảng thiên địa liền biến sắc. Ngày hoá thành đêm, mây đen giăng kín...

Thế rồi, từ trong đám mây, lôi điện không ngừng hội tụ, tựa như dòng nước chảy về phía quỷ diện nhân, được hắn giữ ở trong tay. 

Khống lôi! Quỷ diện nhân hắn vậy mà có thể khống lôi!

Chương 402: Tình cảnh nguy nan

"Không thể nào! Không thể nào!".

Trong đầu Lăng Tiểu Ngư đã liên tiếp hô lên ba chữ ấy: "Không thể nào". 

Hắn chẳng tài nào tin được. Không phải vì sự cường đại của quỷ diện nhân mà là vì thủ đoạn khống lôi vừa rồi. Thần thông kia, nó rõ ràng... rõ ràng là Thái Ất Thần Minh Đạo: Ngự Lôi Chân Quyết - một trong những loại đạo thuật tối cao nhất của Kim Kiếm Phong! 

Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra?

Tại sao quỷ diện nhân lại biết đạo pháp bất truyền của Thiên Kiếm Môn?

Ma công, Phật pháp, Đạo thuật, tất cả lại cùng hiện hữu trong một người. Phật, Đạo, Ma tam hệ đồng tu... Quỷ diện nhân, hắn là thứ gì thế này...

Yêu nghiệt? Chỉ e còn chưa đủ để lột tả. Nên biết, phật tướng, huyết nhân, khống lôi, ba thần thông ấy của hắn, mỗi một cái đều đã đạt đến trình độ thượng thừa, dư sức ngang dọc tu tiên giới rồi. Phật, Ma thế nào thì Lăng Tiểu Ngư đích xác còn chưa rõ, nhưng riêng với Đạo thuật... Lăng Tiểu Ngư hắn dám cá dù có là Cơ Thành Tử - chưởng môn hiện thời của Thiên Kiếm Môn - cũng không thể thể hiện ra được thần uy như vậy!

Kinh sợ qua đi, Lăng Tiểu Ngư siết chặt Linh Ngục Trường Qua, cất giọng trầm trọng: "Gia Gia, mở thông đạo".

Thế là đã rõ. Lăng Tiểu Ngư, hắn muốn chạy. Hắn biết, nếu chỉ dùng độn thuật thông thường thì mấy người bọn hắn sẽ vô phương thoát được. Quỷ diện nhân, hắn quá nhanh. 

Mở thông đạo không gian, đó là phương án hữu hiệu nhất lúc này. Chỉ là... để mở được thông đạo, Gia Gia cần một khoảng thời gian để thi pháp. Nói cách khác, Lăng Tiểu Ngư hắn cần phải bảo vệ, ngăn chặn sự quấy nhiễu từ ngoại nhân, mà cụ thể ở đây là quỷ diện nhân. 

Khỏi phải nghĩ, đó là một nhiệm vụ hết sức khó khăn. Ngẫm mà xem, ba người hợp lực còn bị quỷ diện nhân đánh cho chật vật thì huống chi là hai người. Trong lúc thi pháp mở ra thông đạo, Gia Gia sẽ không thể trợ giúp đối kháng cùng quỷ diện nhân được. 

Chống đỡ đã khó, nay lại còn phải bảo hộ cho Gia Gia... Đúng là khó càng thêm khó. 

Lăng Tiểu Ngư biết, rất có thể thông đạo còn chưa kịp mở ra thì hắn và Thiên Hồ Nguyệt đã phải trọng thương, thậm chí bị giết. Nhưng xét tình cảnh lúc này, hắn đâu còn lựa chọn tốt hơn. Tiếp tục đánh xuống chỉ e tất cả sẽ đều vong mạng...

Chia nhau ra chạy ư?

Nếu mà làm vậy thì mục tiêu truy đuổi của quỷ diện nhân khẳng định sẽ là Lăng Tiểu Ngư hắn và Gia Gia. Như vậy, chắc chắn một trong hai sẽ bị tóm, phần kẻ còn lại thì cũng chưa hẳn thoát khỏi nguy cơ. Thủ đoạn của quỷ diện nhân, nó quá khó lường.

Chung quy, đong trước đếm sau thì cũng chỉ còn cách kéo dài thời gian để cho Gia Gia khai mở thông đạo là khả dĩ nhất... 

...

"Tiểu Ngư...".

"Gia Gia, làm đi"."Nhưng mà ngươi...".

"Soạt!".

Tâm ý đã hạ, Lăng Tiểu Ngư chẳng nhiều lời thêm nữa. Hắn đã xách Linh Ngục Trường Qua lao lên hòng ngăn chặn bước tiến của quỷ diện nhân. 

Phía sau, Thiên Hồ Nguyệt cũng nhanh chóng lao theo. 

Nội tâm, Thiên Hồ Nguyệt đương nhiên là không hề nguyện ý. Thực sự thì lúc này nàng chỉ muốn mang muội muội rời khỏi đây thôi. Ngặt nỗi... nàng không có lựa chọn. Tính mạng của muội muội nàng vẫn đang còn trong tay Lăng Tiểu Ngư. Lăng Tiểu Ngư chết thì đồng nghĩa cấm chế trong người muội muội nàng sẽ tự động kích phát, muội muội nàng sẽ chết. 

"Lăng Tiểu Ngư! Ta nguyền rủa ngươi!".

...

Thiên Hồ Nguyệt thân bất do kỷ, không thể không liều mạng. Còn với Gia Gia... nó cũng không thể không cố hết sức, dù chẳng ai doạ ép.

Nó hiểu, mỗi một giây chậm trễ thì đều sẽ trở thành gánh nặng của Lăng Tiểu Ngư. 

Cắn răng, nó nâng lên tử tinh cầu, bắt đầu thi pháp hòng đem thông đạo không gian mở ra...
...

"Bọn chúng lại tính làm trò gì?".

Quan sát thấy tình hình có biến chuyển, quỷ diện nhân không khỏi âm thầm suy đoán. Hắn nhíu mày, thúc động huyết nhân và phật tướng tăng cường công kích. Riêng phần mình, hắn cũng thao túng lôi điện giáng xuống đầu Gia Gia.

Tiếc rằng, hắn đã thất bại. 

Đạo lôi điện vừa rồi hắn đánh ra, nó đã bị người ngăn cản. Đúng là Lăng Tiểu Ngư. 

Nắm trường qua trong tay, Lăng Tiểu Ngư hét lớn: "Đối thủ của ngươi là ta!".

"Không biết sống chết!".

Dưới lớp mặt nạ, quỷ diện nhân gằn lên. Theo cái điểm tay của hắn, lôi đình thi nhau giáng thẳng vào vị trí của Lăng Tiểu Ngư, buộc Lăng Tiểu Ngư phải ngưng bước tiến, chật vật chống đỡ.

Có điều, với thực lực vốn chênh lệch, Lăng Tiểu Ngư hắn có thể chống đỡ được bao lâu?

Rất nhanh, hắn đã phải nhận lấy một vết thương trên người. Là do huyết nhân gây ra. Trong lúc mãi bận ứng phó với những đạo lôi đình, một ngọn huyết giáo đã đâm xuyên qua bụng hắn. 

"Hống!".

Đang cùng bốn huyết nhân khác giao chiến, Huyền Long trông thấy chủ nhân mình bị thương thì liền kêu to một tiếng, chuyển hướng lao qua. 

Ngay lập tức, các huyết nhân phóng ra ngăn chặn. 

"Hống!".

...

Thiên Hồ Nguyệt đang bận đấu cùng phật tướng, Huyền Long thì lại bị huyết nhân vây giữ, lúc này, thật sự là không ai có thể tiếp viện được cho Lăng Tiểu Ngư cả. Hắn chỉ còn nước tự trông cậy vào mình.

Chỉ là... bằng vào cái gì đây?

Chương 403: Chạy!

..

"Phốc!".

... 

"Phốc!".

Theo thời gian trôi, những vết thương trên người Lăng Tiểu Ngư càng lúc càng nhiều. Toàn bộ đều là do huyết nhân gây ra. Chỉ một tên. 

Đơn đả độc đấu Lăng Tiểu Như đương nhiên sẽ không e ngại, nhưng đối thủ của hắn, đấy nào phải chỉ duy nhất một tên huyết nhân tu vị chân nhân cảnh hậu kỳ. Trừ bỏ huyết nhân ra thì hắn còn phải ứng phó với quỷ diện nhân sở hữu Thái Ất Thần Minh Đạo: Ngự Lôi Chân Quyết kia nữa. 

"Hai đánh một không chột cũng què", câu nói ấy thật rất thích hợp để sử dụng trong trường hợp này. 

Nguy nan. Thật rất đỗi nguy nan...

"Gia Gia! Nhanh lên đi! Hắn sắp không chịu được nữa rồi!" Vẫn luôn theo dõi chiến cục suốt từ nãy giờ, Thiên Hồ Cổ trông thấy Lăng Tiểu Ngư liên tiếp bị lôi đình cùng huyết nhân công kích thì nội tâm gấp gáp, hướng Gia Gia bên cạnh hối thúc. 

Chưa đầy chục giây mà thương tích đã như vậy, thử hỏi nếu kéo thêm nữa thì Lăng Tiểu Ngư sẽ ra sao?

Thật lòng, Thiên Hồ Cổ nàng cũng muốn lao ra hỗ trợ lắm. Nhưng... nàng không thể. Thiên Hồ Cổ nàng bất quá chỉ là một yêu tu chân nhân cảnh sơ kỳ, còn non kém lắm. Với chút tu vị ấy, nàng có thể giúp được gì đây?

Không gì cả. Bây giờ nàng lao ra thì cũng chỉ trở thành gánh nặng thêm thôi...

"Gia Gia! Ngươi mau lên đi!!".

...

Thiên Hồ Cổ là như vậy, hối thúc trong sự bất lực. Còn Gia Gia - đối tượng mà nàng hối thúc ấy...

Thời khắc này, nó cũng khẩn trương lắm rồi. Nó đã dốc hết toàn lực để đẩy nhanh tốc độ khai mở thông đạo. Nhưng coi bộ bấy nhiêu vẫn là chưa đủ. Dựa theo tình huống hiện tại mà xét xuống, sợ rằng khi thông đạo mở ra thì Lăng Tiểu Ngư cũng đã... 

"Tiểu Ngư hắn sẽ chết sao?".

"Không... Không thể... Ta không muốn hắn chết... Hắn không thể chết...".

"Hắn không thể chết!".Nội tâm kêu gào, Gia Gia lộ ra vẻ mặt điên cuồng. Trong đôi mắt nó, cường độ tử quang bất ngờ tăng lên gấp chục lần. Da thịt nó cũng là như vậy, ngập trong thứ ánh sáng màu tím...

Thế rồi, dưới yêu nhãn của Thiên Hồ Cổ, một thân ảnh thiếu nữ hiện ra. Đích xác là hình tướng của Quảng Hàn mà Gia Gia đã từng thấy sâu trong tiềm thức. Khác chăng là lúc này, "Quảng Hàn" đã không còn là ký ức nữa. Nàng là thực thể. Gia Gia, nó đã hoá thành Quảng Hàn. Hay nói đúng hơn là... thân thể nó đã lớn lên, hệt như Quảng Hàn. 

Chuyện gì đã xảy ra?

Gia Gia đã dùng thuật biến hình ư? Vào giây phút nguy nan này?

Coi bộ không phải. Hình như đã có chuyện gì đó thực sự xảy ra. Một sự chuyển hoá mà thậm chí ngay đến bản thân Gia Gia cũng chẳng lường trước.

Và, may thay, đấy là một tín hiệu tốt, đáng để vui mừng. 

Sau khi hình dáng thay đổi, hoá thành người lớn thì thần kỳ thay, năng lực khai mở thông đạo không gian của Gia Gia cũng bỗng nhiên tăng tiến. Đáng nói hơn là sự gia tăng này, con số rất lớn. 

Nếu như mới rồi Gia Gia phải tiêu tốn cả chục giây mới khai thông được một lỗ nhỏ thì bây giờ, trong nháy mắt, cùng tiếng hét "Khai!" của nó, thông đạo đã lập tức nới rộng ra hơn sáu thước. 

Một bên giữ cho thông đạo tiếp tục duy trì, một bên Gia Gia hô gọi: 

"Tiểu Ngư, đi!".

Nghe được tiếng gọi, biết là Gia Gia đã mở xong thông đạo, Lăng Tiểu Ngư liền trở hướng thoái lui. Thiên Hồ Nguyệt cũng là như thế, tốc độ thoái lui thậm chí còn nhanh hơn Lăng Tiểu Ngư một nhịp. "Đi mau!".

Hiểu rõ tình thế, Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt, bốn người như một, tất cả khẩn trương tiến vào thông đạo. 

Nhưng chính lúc này, ở phía sau, một đạo lôi đình khủng bố chợt đánh tới.

Quỷ diện nhân, hắn muốn đem thông đạo thời không phá vỡ. 

Lẽ dĩ nhiên, Lăng Tiểu Ngư sẽ không để cho hắn làm như vậy. Miệng hô một tiếng "Đi!", sau cái vung tay đem Thiên Hồ Cổ đẩy vào thông đạo, hắn siết chặt Linh Ngục Trường Qua, dốc sức bình sinh mà chém ra một nhát.

"Oành!".

"Oành... h... h...!!".

...

Tiếng nổ đã ngưng, bạo liệt đã lắng. Thông đạo không gian do Gia Gia khai mở, nó hiện cũng biến mất rồi. 

Không. Không phải bị quỷ diện nhân phá hủy, chẳng qua là nó đã được đóng lại thôi. 

Đúng vậy. Đám người Lăng Tiểu Ngư, bọn họ đã thành công tẩu thoát. 

"Thông đạo không gian... Vậy mà lại là thông đạo không gian...".

Nét mặt âm trầm, quỷ diện nhân nhìn chằm vị trí của thông đạo đã đóng, căm hận thốt ra. 

"Lăng Tiểu Ngư, các ngươi đừng nghĩ có thể thoát khỏi tay ta!".

Quỷ diện nhân nói xong thì liền thi triển đạo thuật. Theo tiếng hô của hắn, năm huyết nhân đồng loạt tan ra thành trăm ngàn giọt máu nhỏ; kế đấy, chúng chia ra bốn phương tám hướng, toàn bộ cùng phóng đi. 

Một lúc sau...

Đôi mắt đang nhắm bỗng mở, quỷ diện nhân cười gằn: "Lăng Tiểu Ngư, bắt được ngươi rồi".

Chương 404: Tử thi thức giấc (1)

Cũng chẳng biết quỷ diện nhân đã dùng bí thuật truy tung gì mà có thể tìm được vị trí của đám người Lăng Tiểu Ngư, cho dù bọn họ đã dịch chuyển bằng thông đạo không gian, đã ở khoảng cách rất xa. 

Nhưng bất kể bí thuật ấy có là gì đi nữa thì tác dụng, tính ra cũng không nhiều. 

Đồng ý là quỷ diện nhân đã tìm được vị trí của đám người Lăng Tiểu Ngư đấy, thế nhưng đám người Lăng Tiểu Ngư, bọn họ đâu có đứng yên để chờ quỷ diện nhân hắn truy tới. 

Trên thực tế, bọn họ đã tiếp tục chạy. Chẳng phải phi hành hay độn pháp mà bằng thông đạo không gian. Gia Gia, nó lại tiếp tục khai mở. Tốc độ thì khỏi phải nói, nhanh hơn trước gấp cả chục lần. 

Nếu như ban nãy, Gia Gia đã phải tốn cả chục giây mới bắt đầu mở ra được một lỗ nhỏ thông đạo thì bây giờ, thời gian để nó làm được, con số bất quá khoảng một giây mà thôi. 

Một giây và mười giây, chênh lệch thật là nhiều lắm. Với tốc độ chóng vánh ấy, thử hỏi quỷ diện nhân há lại có thể truy tung được?

Thủ đoạn của quỷ diện nhân đúng rất ghê gớm, khó lường. Nhưng có lợi hại đến mấy thì hắn vẫn chỉ là người. Cảnh giới của hắn, nó có thể đã đã vượt qua mức chân nhân hậu kỳ, đã đặt nửa bước vào tiên nhân chi cảnh, nhưng bán bộ tiên nhân và chân chính tiên nhân, khoảng cách vẫn còn rất xa. Cái khác không nói, riêng ở khoản khai mở thông đạo không gian thì so với trình độ của Gia Gia hiện thời, quỷ diện nhân chắc chắn kém xa.

Quỷ diện nhân, hắn sẽ phải bỏ cuộc. 

Và thực tế, hắn đúng là đã bỏ cuộc. Sau hai lần truy tung, đến lần thứ ba thì hắn đã vô phương dò ra vị trí của đám người Lăng Tiểu Ngư được nữa. Bọn họ đã ở quá xa rồi. 

"Khốn kiếp!".

"Thật khốn kiếp!".
Tốn cả tháng trời bôn ba, hôm nay rốt cuộc cũng tìm ra được lăng mộ của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, những tưởng sẽ thành công lấy tới, ai ngờ... Giữa đường lại nhảy ra một tên Lăng Tiểu Ngư, bị hắn phỗng mất tay trên, tâm trạng quỷ diện nhân hiện thế nào có thể nghĩ. 

Hắn rất căm hận.

Phải biết, thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng có ý nghĩa vô cùng to lớn đấy. Nàng ta là thái âm chi thể, công pháp tu luyện là Thiên U Minh Ngọc Công, thời điểm bị đưa vào lăng mộ tu vi còn sắp đột phá lên Huyền ma chi cảnh nữa... Mặc dù hôm nay, thời đại đã khác, năm tháng đã trôi qua quá nhiều, Ái Chân Kha Lạc Hoàng cũng chắc chắn đã hao tận thọ nguyên, nhưng sinh mệnh dẫu tắt thì thân thể vẫn còn đó. Với thái âm chi thể, với thịt da xương cốt đã được Thiên U Minh Ngọc Công cải biến cộng thêm sự bảo quản của Vực Quan cùng bảo vật Cung Đâu, cấm chế, quỷ diện nhân tuyệt đối khẳng định thể xác của nàng vẫn hoàn hảo vẹn nguyên...

"Chủ nhân, bây giờ ngài tính thế nào? Nếu cứ để vậy thì thật sự rất nguy hiểm".

"Hỗn Độn, ngươi có ý gì?".

Thông qua thần niệm, Hỗn Độn đáp: "Chủ nhân, ta có thể khẳng định với ngài đứa bé kia không phải nhân loại, càng không phải xuất ra ở thời đại này. Nguồn gốc của nó chắc chắn rất đỗi xa xưa, thậm chí có thể còn tồn tại trước cả ta...".

"Chủ nhân, ngài thử nghĩ. Nếu như thần trí của nó vẫn minh mẫn, như vậy, đối với thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nó không thể không nhìn ra ý nghĩa. Giả sử... nó trực tiếp sử dụng, hoặc giả mách cho Lăng Tiểu Ngư kia cách sử dụng, vậy thì... Chủ nhân, sắp tới thế gian sẽ có tiên nhân tái hiện. Mà vị tiên nhân đó... lại không phải ngài".Quỷ diện nhân càng nghe thì khuôn mặt càng trở nên âm trầm. Từ lâu, thống nhất tu tiên giới, xưng bá thiên hạ chính là khát vọng của hắn. Hắn đã làm biết bao nhiêu chuyện, đã dày công sắp đặt bao nhiêu thứ, hết thảy đều là vì mục tiêu này. Hôm nay, hắn chỉ còn kém một chút nữa liền có thể hoàn thành tâm nguyện, làm sao cam lòng chấp nhận bị Lăng Tiểu Ngư phá hỏng. 

Tiên nhân... Đó phải là hắn!

"Hỗn Độn." - Thanh âm nghiêm túc, quỷ diện nhân hỏi - "Cần bao nhiêu thời gian để hấp thụ thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng?".

"Cái này...".

Hỗn Độn trầm ngâm suy tính một lúc rồi báo lại: "Chủ nhân, theo ta tính thì tối thiểu cũng phải mất ba tháng thời gian".

"Ba tháng sao... Nói vậy nghĩa là chúng ta có ba tháng thời gian để bắt giữ Lăng Tiểu Ngư và đứa bé kia".

...

"Chủ nhân, thứ cho ta nói thẳng. Bọn họ vừa mới thoát khỏi nguy cơ, trong tay lại đang nắm giữ thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng, thời gian tới khẳng định bọn họ sẽ mai danh ẩn tích, muốn tìm chỉ e là việc bất khả thi".

Mấy lời này của Hỗn Độn đều là chân tâm thật dạ. Hỗn Độn hắn không nghĩ mình và quỷ diện nhân còn có cơ hội bắt giữ Lăng Tiểu Ngư và đứa bé kia nữa. Sợ rằng lần sau gặp lại, hắn và quỷ diện nhân mới là những kẻ phải quay đầu bỏ chạy. 

"Thuần âm chi thể... Cơ hội ngàn vạn năm mới có một mà lại để vuột mất... Thật sự là đáng tiếc...".

Chương 405: Tử thi thức giấc (2)

Hỗn Độn là vậy, đang vô cùng tiếc hận. Thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng thì ít mà thân xác Gia Gia thì nhiều. Phải, nó đinh ninh rằng mình đã bỏ lỡ, ngày sau dẫu gặp lại thì tình cảnh cũng khác xa hôm nay, chẳng dễ gì mà bắt giữ Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư được nữa. 

Tuy nhiên, đó là Hỗn Độn nghĩ. Quỷ diện nhân, hắn lại nghĩ khác. 

Quỷ diện nhân nói: "Hỗn Độn, bất khả thi hay không bây giờ nói vẫn còn quá sớm".

Sớm?

Nghe ra vẻ tự tin của quỷ diện nhân, Hỗn Độn mới ngờ vực: "Chủ nhân, ý ngài là... chúng ta có thể bắt được Lăng Tiểu Ngư và đứa bé kia?".

"Hoàn toàn có thể." Quỷ diện nhân gật đầu xác nhận. 

"Chủ nhân, Hỗn Độn ta ngu muội, mong chủ nhân ngài nói rõ".

Quỷ diện chả thấy có gì cần phải che giấu, liền nói ra: "Hỗn Độn, Lăng Tiểu Ngư có một người cô cô, danh gọi Lăng Ngọc Yến. Hiện giờ nàng ta đang ngụ ở Trúc Kiếm Phong của Thiên Kiếm Môn".

"Chủ nhân, ý ngài là muốn dùng Lăng Ngọc Yến để dẫn dụ Lăng Tiểu Ngư xuất hiện?".

"Không sai, ý ta chính là như vậy".

"Nhưng mà chủ nhân, Lăng Tiểu Ngư liệu có vì một người cô cô là Lăng Ngọc Yến mà xuất đầu lộ diện?".

Đối với điều này, Hỗn Độn thực rất hoài nghi. Bởi theo khía cạnh nào đó mà nói thì đa phần, những kẻ tu tiên luyện đạo, tình cảm vẫn thường ít hơn phàm nhân chốn thế tục. Dẫu là ruột thịt thì cũng chả nặng hơn được bao nhiêu. Đối với tu tiên giả, tu vi, cảnh giới, trường sinh bất lão, đấy mới là những thứ xếp trên tất thảy. 

Tạm cứ cho Lăng Tiểu Ngư không phải diện tà tu, phường bạc nghĩa, trong lòng đối với người cô cô là Lăng Ngọc Yến vẫn còn tưởng niệm, như vậy cũng khó có khả năng hắn sẽ vì nàng mà xuất đầu lộ diện. 

Đã tu luyện tới cảnh giới chân nhân hậu kỳ, sở hữu một thân bản lãnh thế kia thì Lăng Tiểu Ngư hắn há đâu là một tên đần độn? Kế hoạch dẫn dụ, sự hung hiểm, hắn lẽ nào lại chẳng nhìn ra?

Tinh vi? Có thể tinh vi được tới đâu? 

Nên nhớ, lúc này Lăng Tiểu Ngư hắn đang thân mang báu vật. Trong tay hắn chính là thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng - một thứ có thể giúp người nhất cử đột phá cánh cửa tiên nhân. Hắn sẽ vì một người cô cô mà từ bỏ cơ hội thành tiên ư?

Hiểu được tâm tư của Hỗn Độn, quỷ diện nhân bảo: "Theo như ta được biết thì Lăng Tiểu Ngư là một kẻ trọng tình trọng nghĩa. Thời điểm còn là môn nhân Thiên Kiếm, Lăng Tiểu Ngư hắn đã vì cô cô của mình mà làm ra rất nhiều chuyện..."."Mặc dù đã có hơn mười năm trôi qua, thực lực Lăng Tiểu Ngư bây giờ đã hơn xa lúc trước, nhưng trong trận chiến vừa rồi, theo như những gì ta quan sát được thì bản chất của hẳn cũng không sai biệt lắm đâu. Ta có lòng tin, một khi Lăng Ngọc Yến lâm nguy thì hắn sẽ xuất hiện".

"Chủ nhân, ngài đối với Lăng Tiểu Ngư hình như hiểu rất rõ?".

Quỷ diện nhân cười nhạt: "Thiên Kiếm Môn cũng không có nhiều kẻ ngốc".

...

...

Một âm mưu đã hình thành, và đang bắt đầu được người thực hiện. Quỷ diện nhân, hắn muốn dùng thủ đoạn để ép Lăng Tiểu Ngư hiện thân. 

Toan tính của hắn, nó liệu có thành công? Hay rồi sẽ thất bại?

Trước mắt chẳng ai có thể trả lời được. Đáp án còn nằm ở tương lai. 

Còn hiện tại...

Giữa chốn núi rừng hoang vu, một toán người vừa mới từ trong thông đạo không gian bước ra. Là đội ngũ của Lăng Tiểu Ngư - kẻ mà quỷ diện nhân đang âm thầm mưu tính. 

Lúc này, tình trạng của mấy người bọn họ thực chả tốt gì mấy. Nhất là Lăng Tiểu Ngư. Khuôn mặt hắn, nó gần như chả còn tí huyết sắc nào nữa. Hệt như người nằm trên giường bệnh lâu ngày vậy. 

Rõ ràng, Lăng Tiểu Ngư hắn đã bị thương rất nặng.

"Tiểu Ngư, ngươi sao rồi?".

Một tay ôm ngực, Lăng Tiểu Ngư cúi nhìn Gia Gia, đang toan mở miệng thì... Thần tình hắn, nó chợt biến. Liền theo đấy, đầu hắn ngửa ra sau; từ trong miệng hắn, máu tươi phun trào.

"Tiểu Ngư!".

"Tiểu Ngư!".

...

...

Thời khắc thông đạo không gian mở ra, vì muốn ngăn chặn quỷ diện nhân, Lăng Tiểu Ngư đã liều mình cùng đạo lôi đình khủng bố kia trực tiếp đối đầu. Bởi do tu vi chênh lệch nên người chịu thiệt, đó sẽ không thể nào là quỷ diện nhân được. Lăng Tiểu Ngư, hắn mới là kẻ phải ăn đau khổ. 

Thử nghĩ, ngay đến Linh Ngục Trường Qua còn bị lôi đình phá hủy thì huống hồ một thân thể bằng xương bằng thịt? Tuy chỉ còn sót lại mấy thành dư lực, nhưng bấy nhiêu thôi cũng quá đủ để đẩy cho Lăng Tiểu Ngư hắn rơi vào hiểm cảnh rồi. 

Còn sống được, tính ra cũng đã không tệ. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn tự cảm thấy hài lòng với kết quả này. 

Trải qua mấy canh giờ hôn mê, sau khi hồi tỉnh, hắn đã nhanh chóng tiến hành đả toạ liệu thương. Tương tự, Thiên Hồ Nguyệt cũng khoanh chân ngồi điều tức. 

Hiện giờ, bên trong thạch động, còn mở mắt duy chỉ mỗi Gia Gia và Thiên Hồ Cổ. Mà Gia Gia thì... Suốt từ nãy giờ, nó vẫn mãi đăm chiêu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau