TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 396 - Chương 400

Chương 396: Huyết độn lại hiện

"Khốn kiếp!".

Bị tử tinh cầu tấn công dồn dập chưa đủ, lúc này lại còn thêm Đại Nhật Kim Luân của Thiên Hồ Nguyệt công kích, nội tâm của Hỗn Độn khó tránh sinh ra bực dọc. 

Hắn hướng quỷ diện nhân kêu gọi: "Chủ nhân, giúp ta!".

...

Đang cùng Lăng Tiểu Ngư quần đấu ác liệt, quỷ diện nhân nghe được lời kêu gọi của Hỗn Độn thì nội tâm càng thêm phiền muộn. Hắn đã không lường được sự thể lại phát triển theo hướng này.

Lăng Tiểu Ngư mạnh hơn hắn tưởng. "Đứa bé" kia thì lại càng ghê gớm...

Hỗn Độn là nhân vật bậc nào chứ? Chính thị một trong tứ đại hung thú sinh ra từ thuở hỗn mang, là một linh chủng nắm giữ sức mạnh to lớn đủ để khiến cho tiên nhân thánh giả phải sinh tâm kiêng kỵ. Mặc dù nay đã khác xưa, chân thân Hỗn Độn đã mất, thần hồn cũng bị đánh tan, chỉ còn sót lại một sinh mệnh bản nguyên tàn khuyết, nhưng hổ dẫu bệnh thì vẫn là hổ, dư uy vẫn còn đó. Xét trong thời đại này, khi mà thần phật đều không còn nữa thì một chút dư uy sót lại từ năm tháng xa xưa ấy cũng quá đủ biến Hỗn Độn thành một tồn tại đỉnh cấp rồi. 

Với sự hiểu biết của mình về cái uy của Hỗn Độn, quỷ diện nhân hắn thực đã nghĩ nó có thể tự mình giải quyết được Gia Gia, ai dè...

"Khốn kiếp".

Thầm mắng một câu, quỷ diện nhân một bên ra sức chiến đấu với Lăng Tiểu Ngư trong khi một bên thì cấp tốc hướng phía Hỗn Độn bắn ra một món đồ vật. 

Cũng không rõ đồ vật kia danh tự là gì, chỉ biết nó có hình bầu dục, màu đen, kích thước tầm bằng ngón tay. 

Lẽ dĩ nhiên, đối với món đồ chưa rõ danh tính kia, Lăng Tiểu Ngư không thể nào bàng quan bỏ mặc được. Trái lại, hắn đã cố ra tay ngăn cản, không để nó tới được vị trí của Hỗn Độn. Hắn thừa hiểu, nếu để Hỗn Độn tiếp lấy thì thật sẽ chẳng có gì tốt đẹp cả. Nhưng, dự tính và thực tế, chúng vốn là tồn tại khoảng cách. 

Lăng Tiểu Ngư muốn chặn, quỷ diện nhân lý đâu lại để cho hắn chặn?

Lăng Tiểu Ngư biết độn thuật, quỷ diện nhân lẽ nào lại không biết?

Ý định của Lăng Tiểu Ngư, nó đã bị phá sản từ trong trứng nước. Bất kể có nhanh, có ảo diệu đến đâu đi nữa thì hắn cũng chẳng tài nào thoát ra được sự đeo bám của quỷ diện nhân. 

Và như thế, một hệ quả tất yếu xảy ra. Hỗn Độn, hắn đã thành công tiếp lấy món đồ vật kia, bằng cách nuốt luôn vào bụng. 

Sau khi nuốt xong, vài giây bất quá, từ trên người hắn tà khí liền cấp tốc bành trướng, uy áp tăng lên gấp bội. 

"Khặc khặc...".Trong tiếng cười ghê rợn, cơ thể Hỗn Độn bất ngờ phân tách, từ một thành ba. Kế đấy, ba thân ảnh, mỗi cái một hướng, tất cả đồng loạt triển khai công kích. Một cái tấn công Thiên Hồ Nguyệt, một cái bất chấp thương tổn đem tử tinh cầu của Gia Gia giữ chặt, trong khi cái còn lại - phân thân cuối cùng, cũng là mạnh nhất của Hỗn Độn... Mục tiêu hướng đến chẳng đâu khác ngoài vị trí của Gia Gia. 

Động tác không chậm, phía bên này, Gia Gia nhắm thấy tình hình bất ổn thì liền vung tay dựng lên một trường năng lượng để phòng hộ. Đồng thời, nó ra sức kêu gọi tử tinh cầu bay trở về.

Không may, Hỗn Độn đã nhìn ra được mối liên kết giữa Gia Gia nó và tử tinh cầu. Hắn biết, nếu để tử tinh cầu trở về trong tay Gia Gia thì sẽ rất khó làm gì được nó. Vì thế cho nên...

"Đừng hòng!".

Hỗn Độn quát to một tiếng, cắn răng nhịn đau, dùng một trong ba phân thân tiếp tục vây giữ tử tinh cầu. Mặt khác, bằng phân thân thứ ba mạnh mẽ nhất, hắn thi triển đại thần thông. 

Đầu mình, tay chân, các bộ phận trên người Hỗn Độn mau chóng kéo dài; chẳng mấy chốc, thân thể hắn đã hoá thành một tấm thảm đen phủ trên bề mặt lớp kết giới phòng hộ của Gia Gia. 

Rồi... bao trùm toàn bộ.

...

"Roẹt roẹt...".

"Roẹt...".Ở nơi tiếp xúc giữa "thảm đen" và bề mặt tử quang kết giới, những tia điện liên tục loé lên. Cùng với đó, tử quang kết giới bắt đầu lung lay, có dấu hiệu sắp nứt vỡ. 

"Khặc khặc... Tà khí của ta không thể làm gì được ngươi nhưng lực lượng của ta thì mạnh hơn ngươi!".

"Tiểu oa nhi, ta sẽ nuốt chửng ngươi!".

...

"Gia Gia!".

"Lăng Tiểu Ngư, đối thủ của ngươi là ta!".

"Keng!".

"Keng!".

...

Chứng kiến Gia Gia đang gặp nguy hiểm, Lăng Tiểu Ngư thực rất muốn chạy qua ứng cứu, nhưng ngặt nỗi quỷ diện nhân lại quá khó chơi. Hắn thoát ra không được. 

"Chết tiệt!".

Tâm tình gấp gáp, họ Lăng thầm mắng một câu. Hắn đem lực lượng quán thâu vào Linh Ngục Trường Qua, chuyển hướng phóng đi. Mục tiêu là một trong ba phân thân của Hỗn Độn.

Tiếc rằng... cũng chỉ dừng ở ý định. 

Trường qua đích xác là đã được phóng ra, nhưng còn chưa bay được bao xa thì nó đã bị người chặn lại rồi. Can thiệp hiển nhiên là quỷ diện nhân. 

Lần này, hắn đã sử dụng một loại độn pháp rất kỳ lạ, cũng cực kỳ cao minh. Đó là huyết độn. Mới rồi, thân thể hắn đã tan ra thành máu. 

Ngẫm lại, độn pháp hắn dùng, nó quả rất giống với một người: Đồ Tam Nương.

Chương 397: Vĩnh viễn đều là của ngài

Trên thế gian, kẻ biết huyết độn tính ra cũng không phải ít. Tuy nhiên, ở cấp độ xuất quỷ nhập thần thì thiết nghĩ chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Pháp môn dạng này, nó thực là hiếm lắm. 

Sự tương đồng giữa huyết độn của quỷ diện nhân và Đồ Tam Nương, đây có đúng chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên?

Lăng Tiểu Ngư không biết. Hắn không có cơ sở để nhận định. Tường tận, duy mỗi quỷ diện nhân. Mà hắn thì đâu có nghĩa vụ phải đi giải thích cho người thấu rõ nguồn cơn. 

Từ máu tươi tụ lại, quỷ diện nhân nắm chặt Linh Ngục Trường Qua, đem ném trả lại cho Lăng Tiểu Ngư. Lực ném dĩ nhiên là chẳng nhẹ. 

"Lăng Tiểu Ngư! Có bao nhiêu bản lãnh cứ việc xuất ra hết đi!".

...

Cuộc chiến hiện giờ có thể chia làm hai nơi: Lăng Tiểu Ngư đấu với quỷ diện nhân, Gia Gia - Thiên Hồ Nguyệt thì đấu với Hỗn Độn. Không may là ở cả hai nơi, lúc này, đội ngũ của Lăng Tiểu Ngư đều đang ở thế hạ phong, có phần bất lợi. Nguy hiểm nhất thì chính thị Gia Gia. 

Tử quang kết giới của nó đã sắp sụp đổ rồi.

...

"Khặc khặc...".

"Tiểu oa nhi! Bỏ cuộc đi!".

...

Gia Gia mím môi chẳng đáp. Trên mặt nó, không khó để nhìn ra sự sợ hãi. Nó nhận thức được, một khi kết giới phòng hộ sụp đổ thì bản thân mình cũng sẽ liền bị nuốt chửng ngay. 

Trong tiếng thở gấp gáp, nó liên tục vung vẩy hai cánh tay bé xíu, dùng toàn bộ lực lượng có thể điều động được hòng tấn công Hỗn Độn, gia trì kết giới, đồng thời cũng cố gắng kêu gọi tử tinh cầu trở về. 

Đáng tiếc, tất thảy đều vô dụng. Bất kể Gia Gia nó có cố gắng thế nào thì tử tinh cầu cũng không sao thoát ra được; riêng phần kết giới... Tốc độ củng cố chẳng nhanh bằng phá hoại. Hỗn Độn đang ra sức nghiền ép, bất chấp bản thân có bị công kích liên tục đi nữa. Xem ra nó đã quyết trả đại giới để thôn phệ Gia Gia rồi. 

Càng bị tử quang công kích, thanh âm của Hỗn Độn càng trở nên điên cuồng: "Tiểu oa nhi! Ngươi là của ta! Là của ta!".

"Khặc khặc...!".

...

"Ngươi là của ta", bốn chữ ấy sau khi đi vào tai Gia Gia thì kỳ lạ thay, đôi mắt nó bỗng như dại ra. Một cách mơ hồ, trong tâm trí nó, một vài hình ảnh bất giác hiện lên...

Khung cảnh ấy khác xa chỗ này. Khác xa tất cả những loại cảnh vật mà Gia Gia nó từng thấy. Đó là một khu vườn rực rỡ sắc hương, có hoa, có hồ, có một con thuyền lững lờ trôi theo dòng nước...

Trên con thuyền nho nhỏ kia, có một đôi nam nữ đang ngồi. Người nam tướng mạo uy nghi, khí chất bất phàm, thân khoác kim sắc trường y, lưng đeo đai ngọc, chân mang long hài hắc bạch. Trong khi đó, người nữ, nàng có đôi mắt to tròn linh động, vô cùng xinh đẹp, mặc một bộ đồ màu trắng, đang gối đầu trên đùi nam nhân nọ...

Ngạc nhiên thay, nữ nhân xinh đẹp kia, hình dáng của nàng vậy mà... giống hệt như Gia Gia nó lúc biến thành người lớn. 

Lầm? Không thể nào Gia Gia nó nhận lầm được. Khuôn mặt kia, dáng hình ấy, trước đây Gia Gia nó đã từng hoá thân không ít lần rồi. 

Rốt cuộc thì... nữ nhân kia là ai?

Đáp án rất nhanh liền có. Trong khung cảnh thơ mộng nọ, ngồi trên thuyền, nam nhân mặc kim sắc trường y nhẹ đặt tay lên đầu nữ nhân hiện đang gối trên đùi mình, khẽ nói: "Quảng Hàn, ta có món đồ muốn tặng cho ngươi".

Vậy là đã rõ. Nữ nhân xinh đẹp kia, nàng tên Quảng Hàn. 

Mà khoan đã. "Quảng Hàn", đây chẳng phải cũng chính là danh tự mà trước đây Lăng Tiểu Ngư đã nhắc đến khi kể về đoạn ký ức tiền kiếp hay sao? Theo lời hắn thì ở kiếp trước, hắn và Gia Gia vốn có nhận thức, quan hệ còn rất sâu đậm. Lúc đó, Gia Gia nghe, nhưng không hề có lấy một tí ấn tượng nào hết. Nó thậm chí còn lạc quan phủ nhận, cho rằng chẳng phải. Thế nhưng bây giờ...

Câu chuyện, nó không thốt ra từ miệng Lăng Tiểu Ngư. Hình ảnh là từ trong tâm trí Gia Gia nó hiện lên.

Cái này có ý nghĩa gì?

Đã quá rõ ràng. Gia Gia nó... có vẻ quả đúng là Quảng Hàn thật.

...

"Chí Thượng." - Trên con thuyền nhỏ, Quảng Hàn cựa mình, ngước lên hỏi - "Ngài muốn tặng con thứ gì vậy?".

Đáp lại là một nụ cười trìu mến: "Ngươi mở ra xem".

Quảng Hàn nâng tay tiếp lấy chiếc hộp từ nam nhân, rồi mở ra xem.

Bên trong là một cây trâm, chất liệu thì hình như là một loại thần mộc nào đó. 

Quảng Hàn hít nhẹ một hơi, rồi nhận xét: "Hmm... Mùi hương này... Chí Thượng, đây hình như là Ma Kha Thần Mộc a".

"Ừm. Đúng là Ma Kha Thần Mộc".

Nam nhân được gọi Chí Thượng nói tiếp: "Quảng Hàn, ngươi có thích không?".

"Thích!".

Quảng Hàn cười tươi, ánh mắt hiện lên nét tinh nghịch: "Chí Thượng, ngài cài lên giúp con đi".

"Ta? Tại sao ngươi không tự làm?".

"Không".Quảng Hàn ngồi hẳn dậy, nũng nịu: "Chí Thượng, ngài cài giúp con đi. Được không?".

Khẽ lắc đầu, vị Chí Thượng có chút bất đắc dĩ: "Quảng Hàn ngươi thật không biết khi nào mới được như Ni Liên và Thiểm Hạ".

"Gì? Chí Thượng ngài lại chê bai con rồi. Hứ, trả cây trâm lại cho ngài này. Con không thèm nữa".

Vị Chí Thượng cúi nhìn cây trâm vừa được trao trả, lại lần nữa lắc đầu. 

"Được rồi. Mau quay qua đây, để ta cài".

"Không thèm".

"Thật không muốn?".

"Không muốn".

Cố ý thở dài, vị Chí Thượng bảo: "Thôi vậy. Nếu Quảng Hàn ngươi không cần thì ta sẽ đem cây trâm này tặng cho Ni Liên. Nó hẳn sẽ rất thích".

Nói rồi, vị Chí Thượng liền đứng dậy, đang toan rời khỏi thuyền thì... Một góc trường y, nó đã bị người níu lại. 

"Sao? Quảng Hàn ngươi lại có chuyện gì?".

Mím môi, Quảng Hàn tỏ ra bất mãn: "Chí Thượng, ngài thật xấu tính".

Cúi xuống rồi lại ngẩng lên, Quảng Hàn cuối cùng đành thoả hiệp: "Được rồi. Ngài mau cài lên đi".

...

Tầm chục giây sau.

"Hmm... Có đẹp không?".

"Đẹp lắm".

"Có đẹp bằng Ni Liên không?".

Nghe tới đây, vị Chí Thượng không khỏi nghi hoặc. Dẫu vậy, hắn cũng thành thật trả lời: "So với Ni Liên thì Quảng Hàn ngươi xinh đẹp hơn một chút".

"Vậy... Chí Thượng, ngài thích Ni Liên hơn hay thích con hơn?".

"Đều thích".

"Không. Ngài chỉ được chọn một thôi".

"Vậy... ta sẽ chọn ngươi".

Miệng cười ngọt ngào, Quảng Hàn cúi đầu, khẽ giọng: "Chí Thượng, Quảng Hàn là của ngài. Vĩnh viễn đều sẽ là của ngài...".

Chương 398: Thoát khỏi mộ địa

Con thuyền, hồ nước, hoa cỏ,..., tất cả nhanh chóng nhoè đi. Thế rồi, một khung cảnh khác lại hiện ra.

Đó là một không gian cũng khác lạ không kém. Nhưng thay vì êm đềm thơ mộng như mới rồi thì cái chỗ này, nó lại tràn ngập máu tanh, thi thể...

Xác chết, chúng thật là nhiều lắm. Có nhân loại, có yêu ma, thậm chí có cả thần tiên, chư vị long vương, bồ tát, đủ mọi sinh linh... 

Giữa tràn cảnh tan hoang, chết chóc ấy, Gia Gia thấy mình đang đứng cùng với hai nữ nhân khác, là Ni Liên và Thiểm Hạ. Cả ba đều đang dõi mắt nhìn về nơi đối diện. Ở đó, Chí Thượng đang đứng, mình bê bết máu...

Y đã bị trọng thương. Một trong số những vết thương kia là do chính tay Quảng Hàn, cũng là Gia Gia nó gây ra. Nó biết là như vậy. 

Nhưng... tại sao?

Tại sao nó lại làm thế? Tổn thương y?

Nó rất yêu quý y kia mà...

...

"Quảng Hàn..." - Ánh mắt có đau, cũng có hận, Chí Thượng hé môi - "Tại sao?".

"Tại sao ngươi lại đứng về phía chúng? Tại sao lại phản bội ta?".

Bên này, Quảng Hàn im lặng không đáp. 

"Quảng Hàn... Là ta... Chính ta đã tạo ra ngươi. Sinh mạng của các ngươi là do ta ban cho...".

"Tại sao? Tại sao các ngươi lại phản bội ta?".

...

"Quảng Hàn, ngươi là đứa trẻ mà ta yêu quý nhất. Chính ngươi đã từng nói ngươi là của ta, vĩnh viễn đều là của ta...".

"Dối trá. Đều là dối trá...".

"Tại sao?!!".

...

"Chí Thượng...". 

Trông thấy vị Chí Thượng kia thương tâm chất vấn, Quảng Hàn cắn môi bật thốt, chân vô thức bước ra như thể đang muốn tiến lại gần. 

"Quảng Hàn".

Đúng lúc này, bên cạnh nàng, một bàn tay đưa ra níu giữ. Là Ni Liên. Nàng nói: "Hãy vì thương sinh thiên hạ"."Quảng Hàn." - Tiếp sau Ni Liên, Thiểm Hạ cũng lên tiếng khẩn cầu - "Chúng ta xin ngươi. Đã có quá nhiều sinh linh phải nằm xuống rồi".

"Ta...".

Quảng Hàn rơi lệ, khép lại hàng mi. Đến khi lần nữa mở ra thì cũng là lúc nàng triển khai đạo thuật. Viên tử tinh cầu trong tay nàng bỗng chốc phân ra thành trăm ngàn mảnh, tất thảy cùng vây lấy vị Chí Thượng kia. 

...

Cuộc chiến đã diễn ra rất lâu. Nhiều thứ đã bị phá hủy. Nhiều không gian đã sụp đổ. Cho tới cuối cùng, mọi thứ... cũng kết thúc. 

Chẳng phải Ni Liên, cũng chẳng phải Thiểm Hạ, chính Quảng Hàn mới là người kết liễu. Vị Chí Thượng mà nàng vẫn hằng tôn kính, y đã gục ngã dưới tay nàng...

Cảnh tượng ấy hiện rõ mồn một trong tâm trí Gia Gia. Từng cử chỉ, từng tiếng nấc, từng hơi thở,..., tất cả Gia Gia nó đều cảm nhận được. Giống như chính nó đã ở đó vậy. Tâm trạng của nó giống hệt như Quảng Hàn. Đau khổ, tuyệt vọng...

"Không... g... g... g...!!!".

"Không... g... g... g...!!!".

Cùng lúc, hai tiếng hét thất thanh vang lên. Một trong ký ức, của Quảng Hàn; còn một là ngay ở thực tại, được phát ra từ miệng Gia Gia.

Cũng chính lúc này, theo sau tiếng hét, toàn thân Gia Gia bỗng sáng rực lên. Thấp thoáng trong tử quang chói loà, thân ảnh của Quảng Hàn chợt hiện ra. 

Sau đấy, một tiếng hét nữa lại cất lên. Lần này, người hét là Hỗn Độn. Thanh âm tựa hồ đau đớn. 

Chẳng rõ bằng cách nào, nhưng Hỗn Độn đích xác đã bị trọng thương. Vốn hoá thân bao trùm lấy tử quang kết giới, giờ phút này hắn đã vội vã tháo lui. 
Phần quỷ diện nhân, hắn dường như cũng ít nhiều bị ảnh hưởng. Mới rồi, ngay thời điểm Hỗn Độn hét thảm thì động tác của hắn đã khựng lại. Tuy rằng thời gian rất ngắn, nhưng bấy nhiêu là quá đủ để cho hắn phải trả giá rồi. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã chớp lấy cơ hội mà vung trường qua đả thương được quỷ diện nhân, buộc đối phương phải chuyển mình tránh lui.

Liếc thấy cỗ quan tài đã được Gia Gia thu vào trong túi, còn toà cung điện lại bắt đầu sụp đổ, Lăng Ngư liền hô gọi: "Gia Gia, đi!". 

Vốn đang thất thần, Gia Gia nghe được tiếng kêu lớn của Lăng Tiểu Ngư liền bừng tỉnh. Cũng chẳng màng đến hai hàng lệ vẫn còn vương trên má, nó lập tức hướng thông đạo chạy ra. 

Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, các nàng cũng giống y như vậy, theo chân Lăng Tiểu Ngư mà tháo chạy. 

...

"Ầm!".

"Ầm!".

...

"Ầm...!!".

Đội ngũ bốn người Lăng Tiểu Ngư vừa mới thoát ra khỏi lăng mộ thì những tiếng nổ lớn liền nối nhau vang lên. Cái sau to hơn cái trước. Thoáng chốc, cả ngọn núi Tu Di ầm ầm sụp đổ.

"Tiểu Ngư..." 

Thoát khỏi mộ địa, Gia Gia mở miệng toan nói thì bị Lăng Tiểu Ngư ngăn lại. Hắn bảo: "Đừng dừng lại!".

Nguồn gốc thái âm chi lực dù đã thành công lấy tới nhưng nguy hiểm thì chưa phải đã hết. Lăng Tiểu Ngư dám cá là quỷ diện nhân thần bí kia vẫn còn sống. 

Một kẻ có mối liên hệ với Hỗn Độn - một trong tứ đại hung thú sinh ra từ thuở hồng hoang - thì há lại dễ dàng chết đi như vậy?

Cung Đâu có hoại, mộ địa có tan thì mười quá chín đối phương vẫn sẽ bình an vô sự. Trực giác bảo với Lăng Tiểu Ngư hắn như thế. Và đó là lý do vì sao mà mấy người bọn hắn cần nhanh chóng thoát khỏi chỗ này. 

Thật lòng, hắn rất không nguyện ý đối đầu với quỷ diện nhân kia nữa.

Lúc nãy, hắn đã cùng quỷ diện nhân chạm trán qua rồi. Thủ đoạn của đối phương rất lợi hại, thần thông biến hoá khó lường, tuyệt chẳng phải hạng như Thiên Hồ Nguyệt có khả năng so được. Tiếp tục đánh xuống, Lăng Tiểu Ngư hắn không đủ lòng tin sẽ thắng được.

Chạy, theo hắn đó là lựa chọn tốt nhất lúc này. 

Thứ cần lấy đã lấy được, hà tất phải cùng một địch nhân cường đại tiếp tục sống mái? 

Nên nhớ, đối phương là kẻ có liên hệ với Hỗn Độn.

Chương 399: Chiến!

Tránh né, đào tẩu, đấy là ý niệm của Lăng Tiểu Ngư. Và... cũng chỉ dừng ở ý niệm. Bởi lẽ thực tế, nó đã diễn ra theo chiều hướng khá ư tồi tệ. 

Đúng như Lăng Tiểu Ngư nghĩ, quỷ diện nhân, hắn vẫn còn sống. Không những sống mà còn sống rất khoẻ. Trên mình hắn, trừ bỏ chút thương tích do Linh Ngục Trường Qua gây ra thì từ đầu tới chân đều nguyên si lành lặn. 

Lúc này, hắn và Hỗn Độn, cả hai đang ráo riết truy đuổi ở phía sau. 

...

Một bên cố chạy, một bên cố truy, cuộc rượt đuổi cứ thế mà diễn ra. Nhưng cũng chẳng lâu. Dăm ba phút bất quá thì quá trình này đã chấm dứt. Quỷ diện nhân, hắn hiện đã bắt kịp rồi. 

Có một điều buộc phải công nhận, đó là huyết độn của quỷ diện nhân quả cao minh vô cùng. Thiết nghĩ nếu mà đem so với Đồ Tam Nương, tin tưởng cũng không hề thua kém.

Chắn trước lối đi, quỷ diện nhân cất tiếng: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi nghĩ có thể chạy khỏi tay ta sao?".

Nét mặt âm trầm, Lăng Tiểu Ngư đáp trả: "Vậy, ngươi cho rằng có thể đánh bại được ta?".

"Đả bại ngươi?".

Quỷ diện nhân cười: "Lăng Tiểu Ngư, muốn thắng ngươi đâu có khó".

"À..." - Hắn bổ sung - "Lăng Tiểu Ngư ngươi còn có hai trợ lực nhỉ? Không sao. Đám các ngươi cứ việc liên thủ, ta đây chẳng ngại".

"Quỷ diện nhân ngươi có vẻ đã quá tự tin rồi đó".

Đối với sự ngờ vực nọ, quỷ diện nhân lắc đầu, chẳng cho là đúng: "Lăng Tiểu Ngư, ta không phải kẻ thích huênh hoang".

"Ngươi không tin? Vậy hãy nhìn cho kỹ".

Nói đoạn, quỷ diện nhân dang tay. Bên cạnh, Hỗn Độn hiểu ý liền hoá thành một đám khói đen, nhập vào thân thể của chủ nhân mình.

"Nhân linh hợp nhất" Chứng kiến cảnh nọ, trong đầu Lăng Tiểu Ngư liền hiện lên bốn chữ ấy. 

Hắn không nghĩ nhiều, lập tức thúc động linh lực, xách theo Linh Ngục Trường Qua mà lao thẳng tới. 

Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt cũng hiểu mà dồn toàn lực công kích. 

Trong nháy mắt, ba đòn mạnh mẽ giáng thẳng xuống đầu quỷ diện nhân.Nhân lúc người đang bận thi triển bí pháp mà tấn công, hành vi xét ra quả có phần kém quang minh. Chỉ là... để ý làm gì chứ? Trong tình cảnh mà phần thắng chưa biết sẽ thuộc về ai này thì một chút "tiểu nhân" vốn rất cần thiết. Quân tử để bại vong là quân tử dại. 

Làm kẻ tiểu nhân, Lăng Tiểu Ngư thực chẳng ngại. Gia Gia thì càng khỏi phải nói. Trong đầu nó vốn chưa bao giờ đem hai khái niệm "quân tử" và "tiểu nhân" phân định rạch ròi cả. Riêng với Thiên Hồ Nguyệt...

Danh phận công chúa, xuất thân cao quý, Thiên Hồ Nguyệt dĩ nhiên là người rất hiểu lễ tiết. Bản tính nàng, xưa giờ cũng rất đỗi quang minh lỗi lạc. Nhưng quang minh thì cũng phải tùy chỗ tùy nơi và tùy vào đối tượng. Một tên nhân loại, lại còn là kẻ địch ư? Giết được mới là chính đạo!

Thế đấy, Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia hay là Thiên Hồ Nguyệt, ai nấy cũng đều nguyện làm tiểu nhân, chỉ cầu giết được quỷ diện nhân. Bọn họ sẵn sàng thi triển bất cứ thủ đoạn gì, miễn là thành công thương tổn hắn. 

Có điều... quỷ diện nhân, hắn lại dễ dàng bị thương tổn như vậy sao?

Trong miệng hừ lạnh một tiếng, quỷ diện nhân một bên tiếp tục cùng Hỗn Độn dung hợp, một bên thì há miệng phun ra một đạo hắc quang. 

Hắc quang nọ vừa ra thì ngay lập tức phân làm ba nhánh, mỗi nhánh hoá thành một thân ảnh giống nhau như đúc, đều là mặt xanh nanh vàng, dáng hình quỷ dữ.

"Gư gư...".

"Gư ư...".

Trong tiếng kêu ghê rợn như vọng lên từ chốn thâm uyên cùng cốc, ba quỷ ảnh chả khác nào những con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày, đồng loạt nhảy bổ vào tấn công đám người Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt.

"Cút!".Thần tình hung dữ, Thiên Hồ Nguyệt mắt thấy sắp tiếp cận được quỷ diện nhân lại bị ngăn trở thì quát to một tiếng. Theo cánh tay mềm mại của nàng vung lên, một hồ trảo lập tức quét ngang quỷ ảnh. 

"Gứ... ứ...!". 

Bị hồ trảo đánh trúng, quỷ ảnh liền hét thảm. Dẫu vậy, nó vẫn không có ý tứ tránh lui. Thay vì lùi, nó lại tiếp tục tiến công. 

"Muốn chết!".

...

"Rẹt!".

"Rẹt!".

Thiên Hồ Nguyệt vừa giải quyết xong một quỷ ảnh bên kia thì bên này, Lăng Tiểu Ngư cũng thành công tiêu diệt được một tên quỷ ảnh khác. 

Nháy mắt sau, Gia Gia cũng chính thức loại được chướng ngại. 

Cả ba một lời không nói, một lần nữa thúc động lực lượng, tổng lực nhắm vào quỷ diện nhân mà đánh tới.

Hắc sắc quang nhận, bạch sắc quang cầu, tử sắc quang hà, đồng thời xuất kích!

"Oành... h... h...!!".

...

Va chạm đã có. Tiếng nổ kinh thiên kia chính là minh chứng rõ ràng nhất. Quỷ diện nhân, hắn đã bị đánh trúng. Thân thể hắn lúc này đã tan thành máu. 

Chỉ có điều là... Máu tươi, chúng đang tụ lại. 

"Tiểu Ngư..." Biết sự chẳng tường, Gia Gia ngước nhìn Lăng Tiểu Ngư. 

Đáp lại, Lăng Tiểu Ngư xoè rộng bàn tay, linh lực điên cuồng được điều động.

Chương 400: Không Phải Hỗn Mang Chi Lực

Sát!

Mang theo khí thế kinh thiên, Lăng Tiểu Ngư xách theo Linh Ngục Trường Qua nhảy bổ vào hòng đem đám máu tươi kia triệt để tiêu hủy. 

Nhưng điều đó thật sự là không thể. Ngay khi Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ vừa tiếp cận, còn chưa kịp làm gì thì từ trong đám máu tươi kia, một đạo kim sắc quang hà đã bay ra, khiến hắn không thể không tránh lui. 

"Khặc khặc...".

Trong tràng cười quái dị, hình tướng của quỷ diện nhân cũng từ từ lộ rõ. 

Giống như cũ, vẫn là chiếc mặt nạ ghê rợn, vẫn là tấm áo choàng phủ khắp toàn thân. Khác, duy chỉ một điểm: khí tức. So với trước, quỷ diện nhân bây giờ đã mạnh hơn nhiều lắm. 

Đảo qua một vòng, quỷ diện nhân nói: "Đám tiểu bối các ngươi, hành vi thật là đáng chê trách đấy".

Ý tứ của đối phương, mấy người Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên hiểu được. Dù vậy, bọn họ không đáp.

Lăng Tiểu Ngư nói với Thiên Hồ Cổ ở phía sau trong khi hai mắt vẫn nhìn chằm quỷ diện nhân đằng trước: "Cổ Cổ, lùi xa một chút!".

Dặn dò xong, hắn tiếp tục bảo Thiên Hồ Nguyệt: "Nguyệt cô nương, có bao nhiêu thực lực thì hãy đem xuất ra hết đi".

Thiên Hồ Nguyệt không phải kẻ thiển cận, chẳng cần Lăng Tiểu Ngư nói thì cũng thừa sức để hiểu rõ tình hình. Nàng biết, quỷ diện nhân kia là một kẻ vô cùng đáng sợ, thực lực hơn xa nàng. Thậm chí... chỉ sợ dù là Lăng Tiểu Ngư cũng khó lòng so bì được.

Thứ uy áp đang phát ra kia, nó quá kinh khủng. Trong đời mình, Thiên Hồ Nguyệt nàng chưa bao giờ cảm thấy bị đè ép như thế cả.

Sau khi đem bảo vật giúp muội muội gia tăng phòng hộ, Thiên Hồ Nguyệt lập tức chuyển đổi hình dạng.

Trên mặt nàng, những sợi lông màu trắng nhanh chóng hiện ra, loáng cái đã phủ đầy hai má. Tay chân, mình mẩy cũng là như vậy, bạch mao trải đầy...

Nói thì chậm nhưng thực tế, mọi thứ lại xảy ra nhanh vô cùng. Từ lúc Thiên Hồ Nguyệt bắt đầu biến đổi cho tới khi chính thức hoá thành lục vĩ yêu hồ, thời gian bất quá vài ba nhịp thở.

Thiên Hồ Nguyệt là vậy, đã đem toàn bộ vốn liếng xuất ra. Riêng phần mình, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên cũng sẽ không giữ lại làm gì. 

Địch nhân của hắn... rất mạnh. 

... 

Tay phải nâng lên, sau một hồi ba động, bóng dáng Huyền Long của Lăng Tiểu Ngư lại một lần nữa xuất hiện. Vẫn to lớn, vẫn uy phong như dạo nào. 

"Hống!".

...Nếu như lúc nãy, thời điểm Thiên Hồ Nguyệt biến thành lục vĩ yêu hồ quỷ diện nhân chỉ nhếch môi cười nhạt thì bây giờ, khi Huyền Long xuất hiện, hắn đã phải nhíu mày. 

E ngại?

Nghi hoặc nhiều hơn.

Thông qua thần niệm, hắn cùng Hỗn Độn trao đổi...

"Hỗn Độn, ngươi nhìn ra được gì?".

"Chủ nhân, ta cũng không rõ ràng lắm. Hắc long kia... nó dường như chẳng phải đạo thuật. Ta cảm nhận được khí tức sinh mệnh".

"Là tàn hồn?".

"Không. Không giống...".

Hỗn Độn nói tiếp: "Chủ nhân, khí tức của hắc long này... rất kỳ lạ".

"Nói rõ".

"Lúc đầu ta không để ý, nhưng bây giờ nhìn kỹ lại, ta thấy khí tức của hắc long đồng dạng với lực lượng mà Lăng Tiểu Ngư sử dụng. Loại lực lượng này... Chủ nhân, ta sợ rằng phẩm cấp so với thái âm chi lực cũng chẳng kém hơn đâu".
Quỷ diện nhân càng nghe thì khuôn mặt càng trở nên âm trầm. 

Hắn nhìn chằm Lăng Tiểu Ngư, thầm nghĩ: "Xem ra bí mật của tên phản đồ này thật không ít".

"Chủ nhân!".

Nghi vấn của quỷ diện nhân còn chưa kịp thu hồi thì trong đầu hắn, giọng Hỗn Độn đã lại cất lên. Khá là kích động.

Ngờ vực, quỷ diện nhân truy vấn: "Hỗn Độn, chuyện gì?".

"Chủ nhân!" - Kích động còn chưa lắng, Hỗn Độn nói - "Ngài mau nhìn! Khí tức của Lăng Tiểu Ngư!".

Y lời, quỷ diện nhân chuyển lực chú ý, nhìn qua thì thấy Lăng Tiểu Ngư đang chụm hai tay vào với nhau. Theo động tác của hắn, từ hai cánh tay, hai đạo lực lượng một trắng một đen đang cùng nhau hoà trộn.

Âm - dương nhị khí?

Như chợt nghĩ tới điều gì, quỷ diện nhân hỏi: "Hỗn Độn, thứ lực lượng này?".

"Chủ nhân, nó... nó dường như... dường như là hỗn mang chi lực!".

"Hỗn mang chi lực..." Quỷ diện nhân lặp lại, nội tâm khá là rung động.

Nhưng hắn rung động còn chưa được mấy giây thì Hỗn Độn lại bảo: "... Cũng không phải. Lực lượng này... hình như hơi khác với hỗn mang chi lực...".

"Hỗn Độn." - Quỷ diện nhân nhíu mày - "Vậy rốt cuộc là phải hay là không phải".

Hỗn Độn không đáp ngay. Nó trầm ngâm một lúc rồi mới chốt hạ: "Chủ nhân, ta nghĩ... hẳn là không phải. Hỗn mang chi lực ta đã từng thấy qua. Nó vốn chẳng thể phân tách hay là dung hợp. Lực lượng của Lăng Tiểu Ngư... chắc có lẽ chỉ là một loại hậu thiên chi lực, tu theo đạo pháp mà thành".

"Tu theo đạo pháp sao?".

Quỷ diện nhân thả lỏng tâm tình, chừng cũng có chút thất vọng. Nếu là tiên thiên hỗn mang chi lực thì đối với hắn sẽ có lợi ích rất lớn, bằng chỉ hậu thiên, do tu theo đạo pháp thì...

"Cũng không sao. Thứ đạo pháp có thể kiêm tu hai loại lực lượng âm - dương, phẩm cấp lại còn ngang ngửa với thái âm chi lực, nếu mà có được thì cũng rất tốt".

Là vậy đấy. Hỗn Độn và quỷ diện nhân đã nhìn lầm. Bọn họ cho thứ lực lượng mà Lăng Tiểu Ngư sở hữu chỉ là một loại hậu thiên chi lực, nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn. Lực lượng của Lăng Tiểu Ngư không phải hậu thiên mà là tiên thiên.

Hỗn Độn chỉ nói đúng một điểm, đó là lực lượng của Lăng Tiểu Ngư sai biệt với hỗn mang chi lực. Nhưng, nó không biết rằng, trên đời này vẫn còn có một loại lực lượng vượt trên cả hỗn mang chi lực nữa: hỗn nguyên chi lực.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau