TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 391 - Chương 395

Chương 391: Có nhận thức?

"Cẩn thận!".

"Coi chừng!".

Gần như cùng lúc, hai tiếng hô hoán cất lên. Một non nớt, một đã phần nào thành thục. Đích thị được phát ra từ miệng Gia Gia và Thiên Hồ Cổ. 

Thế mới thấy, trong lòng của Thiên Hồ Cổ, thiện cảm dành cho Lăng Tiểu Ngư, nó chưa phải đã hết.

Dù vậy, ý tốt lúc này cũng chẳng để làm chi. Thanh âm hô hoán của nàng, nó làm sao có thể nhanh bằng đạo kiếm khí bất thình lình kia? Hai chữ "Coi chừng" nàng nói còn chưa hết thì đạo kiếm khí đã ở sát bên cạnh Lăng Tiểu Ngư rồi. 

Có điều... Nói đi cũng phải nói lại. Kiếm khí nhanh, Lăng Tiểu Ngư há đâu lại chậm? Huống hồ trạng thái hiện tại của hắn, nó nào phải lơi là quá đỗi. Trái ngược, Lăng Tiểu Ngư đã hết sức tập trung. Nên nhớ, trước khi đạo kiếm khí bất ngờ xuất hiện thì Lăng Tiểu Ngư hắn đang tiến hành thu quan. Đối với một nơi vẫn còn nhiều bí ẩn như vầy, hắn xem nhẹ được sao?

Thực tế, Lăng Tiểu Ngư đã chuẩn bị tâm lý cho một đợt dị biến nổi lên. Hắn đã sẵn sàng ứng phó. Một đạo kiếm khí? Còn lâu mới tổn thương được hắn. 

Lâm nguy bất loạn, tại thời điểm đạo kiếm khí sắp chạm vào da thịt thì từ trên người Lăng Tiểu Ngư, một tầng hắc quang liền xuất hiện. Chính nó đã ngăn cản, hay chính xác hơn là làm chậm đòn công kích. Mặc dù thời gian trì hoãn không dài, nhưng bấy nhiêu thôi cũng quá đủ cho Lăng Tiểu Ngư xoay trở rồi. 

Nhân lúc đạo kiếm khí cường liệt bị trì hoãn ấy, họ Lăng đã nhanh chóng thoái lui về phía sau, đồng thời xoay người về bên trái, tả thủ tung ra một chưởng, uy lực thậm chí còn lớn hơn nhiều so với đòn công kích mà hắn vừa mới đón nhận.

Chỉ nghe "Oành!" một tiếng, không gian tức thì ba động. Thái âm chi lực cũng bởi vậy mà trở nên hỗn loạn.

Qua vài nhịp thở, khi mà tất cả dần ổn định lại thì một thân ảnh cũng từ từ hiện rõ. Kẻ này trông rất đáng nghi. Hắn khoác một chiếc áo choàng rộng màu đen, phủ từ đầu tới chân, trong khi khuôn mặt thì... Trừ bỏ hai con mắt thì toàn bộ đều được che đi bởi một chiếc mặt nạ hình quỷ dữ, nhìn rất khủng bố.

Chẳng phải quỷ diện nhân thì ai?

...

"Lăng Tiểu Ngư, không nghĩ lại là ngươi".
Đó là câu nói đầu tiên của quỷ diện nhân sau khi chạm mặt. Giọng điệu nghe như thể hắn đã từng nhận thức.

Lăng Tiểu Ngư có cảm giác như thế, rằng đối phương biết rõ mình. Và điều đó khiến hắn phải nghi hoặc mà lục tìm trong ký ức. 

Tính từ quá khứ cho đến hiện tại, sau một đỗi cố gắng lục tìm, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng chỉ đành lắc đầu cam chịu. Hắn không nhớ ra. Hay đúng hơn là trong trí nhớ của hắn, vốn dĩ là chẳng có ai giống như vậy cả. 

Y phục dạ hành, đeo mặt nạ quỷ, tu vi chân nhân cảnh hậu kỳ, trước đây Lăng Tiểu Ngư hắn đích xác đã từng gặp. Đó là lần đụng độ với Đồ Tam Nương, thời điểm hắn và sư phụ Lăng Thanh Trúc của mình bị nàng truy sát. Nhưng...

Giọng nói của kẻ trước mặt đây, nó khác hẳn Đồ Tam Nương. Rành rành nam tính. Lùi một bước, cứ cho là dùng đạo thuật cải biến thanh âm, thay đổi giới tính, vậy thì khí tức, nó cũng không giống. 

"Kẻ này rốt cuộc là ai?".

Mang theo nghi hoặc, Lăng Tiểu Ngư tận lực thi triển pháp nhãn hòng tra xét. Hai mắt hắn, chúng nhanh chóng đổi thành màu bạc...

Phía bên đây, quỷ diện nhân trông thấy rõ ràng, dù vậy, hắn không hề có ý ngăn cản. Hắn cứ thế đứng im cho Lăng Tiểu Ngư xem xét, bộ dáng rất đỗi tự tin. 
Rõ ràng, quỷ diện nhân có cơ sở. 

Thực tế cũng đã vừa mới chứng minh điều đó. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã đem pháp nhãn thu hồi. Khuôn mặt thì... vẫn nồng đậm hoài nghi, còn nhiều hơn ban nãy. 

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi thật kỳ lạ".

Chất giọng ồm ồm, quỷ diện nhân nói tiếp: "Năm đó rõ ràng Lăng Tiểu Ngư ngươi đã bị người phế bỏ tu vi, đan điền cũng đã bị thương tổn, căn bản là vô pháp tu hành được nữa. Nhưng hôm nay... pháp lực của ngươi dường như không thấp".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi rốt cuộc đã gặp được cơ duyên gì?".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì nét mặt càng trở nên âm trầm. Thay vì trả lời cho quỷ diện nhân thì hắn hỏi: "Ngươi nhận thức ta?".

"Ta biết rõ ngươi. Mà không... Ta biết rõ các ngươi".

Chuyển dời tầm mắt, quỷ diện nhân ngó sang hai tỷ muội Thiên Hồ, cuối cùng dừng trên khuôn mặt của Thiên Hồ Nguyệt: "Nhị công chủa của Thanh Khâu, theo ta biết thì trước giờ ngươi vẫn luôn có ác cảm với nhân loại, tại sao hôm nay lại ở cùng một chỗ với một tên phản đồ của Thiên Kiếm Môn vậy?".

Thiên Hồ Nguyệt cau mày, đáp lại bằng giọng điệu không lấy gì làm thân thiện: "Không phải việc của ngươi".

Chẳng có vẻ gì là phật ý, quỷ diện nhân tiếp tục di chuyển ánh mắt. Thời điểm lướt đến Gia Gia thì...

"Chủ nhân." - Trong đầu hắn, tiếng của Hỗn Độn cất lên - "Đứa bé kia không bình thường".

"Hỗn Độn, ngươi có ý gì?" Thông qua ý niệm, quỷ diện nhân hỏi lại.

Không để hắn đợi, Hỗn Độn đáp ngay: "Ta không thể nói rõ. Nhưng ta cảm nhận được. Đứa bé kia... hình như không phải nhân loại. Nó... rất giống ta".

Chương 392: Dị biến lại nổi lên

Giống?

Quỷ diện nhân lại càng thêm ngờ vực. Hắn hiểu, "giống" ở đây không phải về hình dạng. Hỗn Độn đang ám chỉ một khía cạnh khác...

"Hỗn Độn, nó là linh chủng hồng hoang?".

"Chủ nhân, ta cần tiếp xúc, hoặc ít nhất phải nhìn thấy nó xuất thủ thì mới xác thực được".

...

"Ê!".

Trong lúc quỷ diện nhân đang cùng Hỗn Độn trao đổi thì nơi đối diện, Gia Gia cau mày nói: "Cái tên kia, ngươi làm gì mà nhìn ta chằm chằm vậy hả? Ta rất khó chịu a!".

Dưới lớp mặt nạ, quỷ diện nhân mỉm cười, hỏi: "Tiểu cô nương trông rất lạ mặt, dường như... không phải nhân loại".

Nếu bỏ qua chất giọng ồm ồm khó nghe của quỷ diện nhân thì câu nói vừa rồi thật hết sức nhẹ nhàng, thậm chí là hoà ái. Nhưng, chính nó - những lời nhẹ nhàng hoà ái ấy - đã lập tức khiến cho Gia Gia phải biến sắc. Có nghĩ thế nào nó cũng không thể ngờ đối phương lại thốt ra một câu như vậy. 

Gia Gia nó không phải nhân loại, đấy vốn dĩ sự thật hiển nhiên. Chỉ là... quỷ diện nhân, hắn làm sao biết?

Nhìn xem. Đầu mình, tay chân của Gia Gia nó nào có điểm nào khác với nhân loại đâu?

Cùng chung nghi ngại, đứng kế bên, Lăng Tiểu Ngư trực tiếp hỏi thẳng: "Ngươi rốt cuộc là ai?".

"Ta?".

Quỷ diện nhân cười nhạt: "Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là... ta muốn gì".

Lăng Tiểu Ngư thử đoán, cũng đồng thời là thăm dò: "Mục đích của ngươi chính là cỗ quan tài này?".

"Không." - Thêm một lần nữa quỷ diện nhân lại lắc đầu - "Cái ta muốn không phải quan tài mà là thứ nằm bên trong quan tài".

"Nguồn gốc thái âm chi lực?".
"Ồ...".

Quỷ diện nhân tỏ ra có đôi chút ngạc nhiên, cũng rất thích thú: "Lăng Tiểu Ngư, thật không nghĩ ngươi thực sự nhận thức được thái âm chi lực... Như vậy... xem ra hành vi của ngươi cũng rất rõ ràng. Chúng ta coi bộ là có cùng mục đích".

Liếc thấy đối phương chưa có ý hồi âm, quỷ diện nhân mới nói tiếp. Và lần này thì thanh âm càng thêm từ tốn: "Lăng Tiểu Ngư, thú thực vừa rồi trông thấy ngươi, lại xem ngươi xuất thủ, trong lòng ta đã hết sức kinh ngạc. Ta thậm chí hoài nghi ngươi không phải kẻ mà ta nhận thức. Nhưng bây giờ... ta nghĩ là ta đã hiểu được rồi".

Dời mắt sang phía Gia Gia, quỷ diện nhân tiếp tục: "Lăng Tiểu Ngư, đứa bé kỳ lạ này hẳn chính là cơ duyên của ngươi đi?".

Thêm một lần nữa, nội tâm Lăng Tiểu Ngư phải biến động. 

Đối phương chỉ xem hắn xuất thủ một lần, quan sát một chút liền có thể đem chuyện của hắn và Gia Gia nói ra rành mạch như vậy... 

"Đến cùng thì kẻ này là thần thánh phương nào? Hắn đối với thái âm chi lực có nhận thức rõ ràng như vậy, lẽ nào...".

...

"... Hơn mười năm trước Lăng Tiểu Ngư ngươi chỉ là một tên thái điểu của tu tiên giới, sau cùng lại còn mắc tội tày đình, phải bước lên Hình Đài Thiên Kiếm, gánh chịu Tam Hình. Ấy vậy mà hôm nay, loáng cái ngươi đã biến thành một cường giả chân nhân cảnh hậu kỳ. Sự đời đúng là khiến cho người ta cảm thán".

Quỷ diện nhân ngẩng đầu lên, bất ngờ đề nghị: "Lăng Tiểu Ngư, ta nghĩ giữa chúng ta có nhiều điểm giống nhau. Cơ duyên cũng đồng dạng... Hôm nay ta với ngươi gặp nhau chỗ này, hẳn là thiên ý. Đã thế, tại sao chúng ta lại không hợp tác?".
"Hợp tác?" - Lăng Tiểu Ngư dè chừng - "Ý ngươi là gì? Ngươi muốn hợp tác cái gì?".

"Rất nhiều. Nhưng tạm thời cứ nói chuyện trước mắt đã".

Tay chỉ chiếc quan tài màu đen nằm giữa bốn bức tượng ngưu đầu mã diện, quỷ diện nhân bảo: "Lăng Tiểu Ngư, ta có thể nhường cho ngươi một nửa thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng".

Ái Chân Kha Lạc Hoàng?

Lăng Tiểu Ngư đoán đấy là danh tự của kẻ nằm trong quan. Hắn tạm bỏ qua thắc mắc, bình tĩnh hỏi: "Điều kiện là gì?".

"Rất đơn giản. Ta chỉ cần ngươi giúp ta một việc".

"Là việc gì?".

"Không cần vội, chúng ta có thể từ từ nói. Yên tâm, việc này đối với ngươi không khó lắm đâu".

...

"Ngươi ra điều kiện nhưng lại không nói rõ, thành ý ít ỏi như thế thì làm sao Lăng Tiểu Ngư ta có thể tin tưởng được?".

Lăng Tiểu Ngư yêu cầu: "Tên ta ngươi đã biết, mặt ta ngươi đã thấy, nhưng còn hình dạng của ngươi... một chút ta cũng chẳng tường. Nếu đã muốn hợp tác, sao ngươi lại không tháo mặt nạ xuống nhỉ?".

"Lăng Tiểu Ngư, nhất thiết?".

"Ta cần biết".

Quỷ diện nhân trầm ngâm một lúc, cuối cùng cũng chấp thuận: "Thôi được. Cho ngươi nhìn một chút cũng chẳng sao".

Nói rồi, quỷ diện nhân đưa cánh tay phải lên, toan đem mặt nạ tháo xuống. Nhưng tay vừa mới chạm, còn chưa kịp tháo thì dị biến lại một lần nữa phát sinh. 

Trong không gian, thái âm chi lực chả hiểu sao bỗng bất ngờ bạo động, chia làm ba hướng mà công kích. Hướng thứ nhất nhằm vào Lăng Tiểu Ngư, hướng thứ hai nhằm vào hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, còn hướng thứ ba thì nhắm vào Gia Gia. Riêng quỷ diện nhân, hắn vẫn bình an vô sự, chẳng hề bị tác động.

Chương 393: Dương đông kích tây

Kỳ lạ?

Thật ra thì không. Bởi lẽ, sự bạo động của thái âm chi lực, nó vốn đâu phải tự thân, xuất phát từ chính toà cung điện. Hết thảy đều là bị người thao túng. Mà kẻ đang thao túng, hắn cũng chẳng ở đâu xa, ngay tại chỗ này thôi. Danh tự của hắn gọi là Hỗn Độn. 

Lẽ tất nhiên, việc phát động công kích, đấy không phải do chính bản thân Hỗn Độn quyết định. Hắn được chỉ thị. Ra lệnh thì hiển nhiên là quỷ diện nhân - vị chủ nhân hiện thời của hắn. 

Quỷ diện nhân bình an vô sự, ấy là lẽ thường. Nguy hiểm chỉ có đám người Lăng Tiểu Ngư, nhất là Gia Gia. Trong số ba hướng tấn công thì phương vị của nó là được tập trung nhiều lực lượng hơn cả. So với Lăng Tiểu Ngư, so với hai tỷ muội Thiên Hô Nguyệt - Thiên Hồ Cổ còn muốn nhiều hơn gấp năm sáu lần. Rõ ràng, mục tiêu chính của quỷ diện nhân là Gia Gia nó. 

Trước đòn công kích quá mau lẹ, lực lượng lại quá lớn này, Gia Gia khó tránh hoảng sợ. Nó vội vàng xuất ra tử tinh cầu để phòng hộ. 

Trong lớp tử quang bao bọc, nó lờ mờ thấy được một thân ảnh.

Không phải người. Kẻ này có dáng như chó, lông dài, bốn chân, tương tự như gấu mà không có vuốt, chẳng thấy mắt mũi đâu cả...

...

"Gia Gia!".

Sau khi đem công kích của Hỗn Độn phá giải, Lăng Tiểu Ngư lập tức lao tới chỗ Gia Gia, đang toan hỗ trợ thì... Từ góc trái, một đạo kiếm khí màu vàng kim bay đến.

"Keng!".

...

Phá tan đạo kiếm khí, Lăng Tiểu Ngư một lời không nói, cấp tốc thúc động linh lực. Từ cả hai tay, hắn liên tiếp tung liền sáu chưởng về phía quỷ diện nhân. 

Tiếp đó, nhân lúc quỷ diện nhân bận ứng phó với chưởng lực của mình, hắn đem một kiện bảo vật gọi ra. 

Món pháp bảo này có màu đen, dài tầm bảy thước, quanh thân được chạm khắc phù văn dày đặc, phong cách cổ lão. Đích thị Linh Ngục Trường Qua - món pháp bảo mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã đoạt từ trong tay Thiên Hồ Nguyệt. 

Ánh mắt lăng lệ, Lăng Tiểu Ngư đem Linh Ngục Trường Qua vung lên, hướng vị trí Hỗn Độn ẩn nấp mà chém xuống. 

"Xẹt!".

... 

"Gia Gia, ngươi không sao chứ?!".

"Tiểu Ngư, ta không sao".
Lăng Tiểu Ngư nghe vậy thì an tâm, nhìn sang hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ. 

Biết ý, Thiên Hồ Cổ báo lại: "Chúng ta không sao".

"Ừm".

Sau cái gật nhẹ, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới xoay người ngó qua chỗ quỷ diện nhân.

"Đây là cái mà ngươi gọi là hợp tác?".

Đối diện với sự chất vấn, quỷ diện nhân vẫn một bộ điềm nhiên: "Chỉ là muốn kiểm tra một chút. Lăng Tiểu Ngư, ta cần phải biết các ngươi có tư cách để cùng ta hợp tác hay không".

"Giờ thì thế nào?".

"Các ngươi đã thông qua. Chúng ta có thể hợp tác".

...

"Vậy sao...".

Lăng Tiểu Ngư nở một nụ cười khinh miệt: "Quỷ diện nhân, ngươi xem ta là trẻ nhỏ lên ba đấy à?".

"Muốn cùng ta hợp tác? Ngươi có tư cách đó sao?".Sự điềm nhiên đã không còn nữa, quỷ diện nhân nói, thanh âm chừng lạnh đi mấy phần: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi có ý gì?".

"Ngu ngốc!".

Lần này, kẻ lên tiếng không phải Lăng Tiểu Ngư mà là vị "tiểu cô nương" đứng bên cạnh hắn. 

Có vẻ vẫn còn tức giận sau đòn đánh lén của Hỗn Độn, nó mắng to: "Người ta đã nói như vậy mà ngươi còn không hiểu? Chúng ta không có muốn hợp tác với loại tiểu nhân âm người như ngươi!".

"Hứ! Nhìn cái mặt thôi là đã thấy ghét rồi...".

...

"Lăng Tiểu Ngư, đó là câu trả lời của các ngươi?".

Lăng Tiểu Ngư im lặng không đáp. Thay vì miệng thì hắn dùng bộ phận khác để trả lời. 

Năm ngón tay siết chặt Linh Ngục Trường Qua, bằng một tốc độ khủng khiếp, hắn chém ra liên tiếp sáu đường.

Nhưng, nào đã hết. Tiếp nối sáu hắc sắc quang nhận thì thân ảnh hắn cũng lao lên phía trước. 

Trong khi đó, ở phía sau...

Nhân lúc Lăng Tiểu Ngư đang bủa vây công kích quỷ diện nhân, Gia Gia nhanh tay thi triển đạo thuật, đem cỗ quan tài màu đen thu lấy. Mới rồi, chính Lăng Tiểu Ngư đã truyền âm bảo nó làm như vậy, rằng mau chóng đoạt lấy quan tài cùng thứ ở bên trong. 

Kế hoạch, nó là như thế. Dương đông kích tây, rất chi không tệ. Tuy nhiên... ý tưởng là một chuyện, thành công hay không đấy lại là một chuyện khác.

Lăng Tiểu Ngư đã công kích rất ác liệt. Phần mình, Gia Gia cũng đã phối hợp hành động rất nhanh. Nhưng khổ nỗi cỗ quan tài, nó lại hết sức lì lợm, chẳng chịu bay nhanh nhanh vào trong túi áo của Gia Gia. Di chuyển thì đúng là có di chuyển đấy, nhưng tốc độ... thật sự là chậm lắm. 

"Dương đông kích tây? Không tệ!".

Sau giây phút ngạc nhiên ngắn ngủi bởi sự cường đại của Lăng Tiểu Ngư, quỷ diện nhân đã trấn định trở lại. Hắn một bên cùng Lăng Tiểu Ngư đối chiến, một bên lệnh cho Hỗn Độn ra tay can thiệp. 

Chỉ thấy trên trán hắn, ngay tại mi tâm, một làn khói đen bay ra, nháy mắt sau đã hoá thành thực thể. 

Hiện thân là một ác thú, hình dạng thì y như lúc nãy Gia Gia đã trông thấy: dáng hình như chó, lông dài, bốn chân, tương tự như gấu mà không có vuốt, chẳng thấy mắt mũi đâu cả...

Chương 394: Hỗn chiến

"Hỗn Độn!".

Trông thấy thứ vừa mới lộ diện, trong lòng Lăng Tiểu Ngư liền hô lên một câu như vậy. Rất ngoài mong đợi. 

Thao Thiết, Đào Ngột, Cùng Kỳ, Hỗn Độn, đấy là tứ đại hung thú của thuở hồng hoang, thượng cổ, oai danh to lớn vô cùng. Chỉ là hiện tại đã không phải thuở xưa, danh dù lớn thì hôm nay cũng sớm bị chôn vùi trong cát bụi thời gian. Tất cả chỉ còn là truyền thuyết. 

Phải, truyền thuyết. Mọi thứ đáng ra nên là như vậy. Nhưng thật không ngờ...

Kể từ sau khi dự ngôn của Lý Bất Tri - tổ sư sáng lập Thiên Kiếm Môn - xuất hiện thì... kỳ nhân, dị sự đã không ngừng phát sinh. Những tiên đoán, nó đã bắt đầu ứng nghiệm. 

Thao Thiết, Cung Đâu đã hiện. Song Ngư cũng sớm chứng thực. Hôm nay lại lòi ra thêm một tên Hỗn Độn... Xem chừng tai kiếp, chúng đã sắp giáng xuống đầu thương sinh thiên hạ thật rồi. 

...

Lăng Tiểu Ngư, hắn hoàn toàn tin tưởng, rằng thứ mình đang thấy, nó đích xác là Hỗn Độn - ác thú trứ danh trong truyền thuyết. Đó tuyệt đối không thể chỉ đơn thuần là đạo thuật hiển hoá hay một thứ gì ngụy tạo được. Khí tức tà ác kia, hắn đã từng thấy qua rồi. Lúc đó, thời điểm người huynh đệ Chu Đại Trù của hắn biến đổi, khí tức phát ra cũng đồng dạng như vậy, khó mà lẫn được. 

Thần tình gấp gáp, Lăng Tiểu Ngư vội ra lệnh cho Thiên Hồ Nguyệt ứng cứu Gia Gia trong khi bản thân cũng cố gắng thoái lui hòng trợ giúp.

Tiếc rằng... hắn lui không được. Quỷ diện nhân đã không cho phép. 

Hai tay óng ánh kim sắc, quỷ diện nhân giữ lấy Lăng Tiểu Ngư, quyền cước cứ thế mà thi nhau giáng tới tấp. Hệt như cái cách mà mới rồi Lăng Tiểu Ngư đã vây công hắn vậy. 

"Lăng Tiểu Ngư, ta mới là đối thủ của ngươi!".

...

"Keng! Keng!".

"Keng! Keng!".

...

"Keng!".

Kim thủ, trường qua, chỉ trong nháy mắt đôi bên đã chạm trán cả chục lần, mỗi lần đều mang theo uy lực kinh nhân, thừa đủ để khiến cho bất kỳ một tên chân nhân cảnh hậu kỳ nào cũng phải chú tâm ứng phó. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn tất nhiên cũng không thể lơ là được. Nếu dám xem nhẹ, hắn chắc chắn sẽ lập tức trả giá ngay. Hắn biết là như vậy. Và đó cũng là lý do vì sao mà hắn buộc lòng phải phó mặc an nguy của Gia Gia cho chính bản thân nó cùng Thiên Hồ Nguyệt. Trước mắt, Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ có thể hy vọng một điều: Hỗn Độn đã không còn giống thuở xa xưa, rằng sức mạnh của nó đã đại giảm sau trận ác chiến với tứ đại linh thú ở ngàn vạn năm về trước.

May mắn, lần này thì đáp án đã trùng khớp với mong muốn của Lăng Tiểu Ngư. 

Thực tế chứng minh Hỗn Độn cũng chẳng quá ghê gớm. Mạnh thì đúng thật có mạnh, nhưng đấy là so với tiêu chuẩn của thời đại này, chứ bằng xét ở thuở xa xưa... Rõ ràng, sức mạnh của Hỗn Độn đã hao hụt quá nhiều.

Nhìn xem, những đòn công kích của Hỗn Độn nó, chúng vẫn chưa thể tổn hại được Gia Gia a. 

Chứng kiến sự thể phát sinh, trong lòng Lăng Tiểu Ngư cũng bớt đi phần nào khẩn trương. Hắn truyền lời:

"Thiên Hồ Nguyệt! Hỗn Độn này đã mất đi chân thân, hiện rất yếu nhược! Ngươi không cần phải quá e ngại!".

"Hỗ trợ Gia Gia thu quan!".

...

"Đừng có ra lệnh cho ta!".

Thiên Hồ Nguyệt xuất thân cao quý, từ nhỏ đến lớn, trừ mẫu thân Thiên Hồ Đại Mi của mình ra thì nào có ai dám ra lệnh cho nàng. Giờ phút này lại bị Lăng Tiểu Ngư - một tên nhân loại - liên tiếp quát tháo, tâm tình thế nào có thể nghĩ. Rất khó chịu đấy. 

Tuy nhiên, khó chịu thì khó chịu, Thiên Hồ Nguyệt cuối cùng vẫn phải nghe theo. Nàng không có lựa chọn. Tính mạng của muội muội nàng hiện vẫn đang nằm trong tay Lăng Tiểu Ngư. Thần niệm khẽ động, nàng đem bổn mạng pháp bảo của mình là Đại Nhật Kim Luân xuất ra, thao túng chúng tấn công Hỗn Độn. 

"Hừ!". 

Trước bị Lăng Tiểu Ngư "coi nhẹ", phán rằng "yếu nhược", sau lại thấy Thiên Hồ Nguyệt hung hăng xuất động pháp bảo tấn công mình, Hỗn Độn không khỏi tức giận. 

Nó, hay nên gọi là hắn vung chân đáp trả, liên tiếp đánh vào kim luân. Động tác rất chi linh hoạt. 

"Một con yêu hồ nhỏ bé như ngươi mà cũng dám ra oai trước mặt ta? Thật không biết sống chết!".

Thanh âm vừa dứt thì Hỗn Độn liền há miệng. Nhắm thẳng vị trí của Thiên Hồ Nguyệt, nó phun ra một luồng hắc quang. 

Nào dám có tâm khinh thị, Thiên Hồ Nguyệt vừa trông thấy hắc quang đánh tới thì lập tức bày ra linh thuẫn để phòng hộ.

Nhưng...

Uy năng của Hỗn Độn, nó ghê gớm hơn nàng tưởng. Thời điểm linh thuẫn tiếp xúc với luồng hắc quang nọ, chỉ sau vài nhịp thở thì linh quang của nó liền bị dập tắt, linh tính cũng nhanh chóng mất đi, hoàn toàn thoát khỏi liên hệ với Thiên Hồ Nguyệt nàng. 

Tà khí vấy bẩn!

Trong đầu Thiên Hồ Nguyệt bất giác mà hiện lên bốn chữ ấy. Nàng cả kinh thất sắc, vội vàng di dời sang hướng khác, đem muội muội kéo đi. 

"Ranh con còn muốn chạy!".

Thừa thắng xông lên, Hỗn Độn vừa thấy Thiên Hồ Nguyệt né tránh thì liền hoá thành một làn khói đen bay qua. 

Đúng lúc này, một đạo tử quang đột nhiên đánh tới.

Là của Gia Gia.

Nếu là bình thường, đối với một đạo năng lượng bậc này, Hỗn Độn sẽ không quá e ngại. Nhưng khi kẻ xuất chiêu là Gia Gia thì đấy đã là một câu chuyện khác. 

Hỗn Độn, hắn thật chẳng dám coi thường.

Chương 395: Tình thế xoay chuyển

Trong số những người ở đây, kẻ mà Hỗn Độn e ngại nhất không phải Thiên Hồ Nguyệt - nhị công chúa của Thanh Khâu, cũng không phải Lăng Tiểu Ngư - người có năng lực đối kháng cùng chủ nhân của hắn. Khiến hắn thực tâm e ngại cũng chỉ có một mình Gia Gia. 

Lý do? Rất đơn giản. Gia Gia sở hữu một loại lực lượng vô cùng đặc biệt: thuần âm chi lực. 

Kẻ khác có thể nhìn sai chứ Hỗn Độn hắn thì không. Hắn khẳng định lực lượng mà Gia Gia sử dụng chính là thuần âm chi lực - một thứ vốn không nên xuất hiện ở thời đại này. Nói gì hôm nay, kể cả có là thuở hỗn mang xa xưa, số lượng thuần âm chi lực cũng là ít ỏi vô cùng. 

Còn nhớ, có lần chỉ vì một chút thuần âm chi lực mà Hỗn Độn hắn đã từng cùng Thao Thiết sống mái tranh giành đấy...

...

Thái âm chi lực không nhiều, thuần âm chi lực lại càng hiếm. Với tình cảnh suy yếu của mình hôm nay, Hỗn Độn có thừa lý do để lo ngại. Bởi lẽ, tà khí của hắn vốn là không thể làm gì được lực lượng thuần âm giống như cái cách mới làm với linh thuẫn của Thiên Hồ Nguyệt. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng Hỗn Độn sinh ra thoái ý, đã nghĩ đến chuyện rút lui. Hoàn toàn trái lại, hắn càng muốn bắt giữ Gia Gia hơn.

Ngày xưa, chỉ một chút thuần âm chi lực cũng đủ cho hắn trở mặt cùng Thao Thiết thì huống hồ hôm nay, khi lực lượng thuần âm lại một lần nữa hiện ra trước mắt. Càng đáng nói hơn là thuần âm chi lực này, nó còn chẳng phải một luồng, một nhóm. Nó là "một người". 

Tùy tiện vung tay múa chân đều có thể phát ra thuần âm chi lực, cái này có ý nghĩa gì? Kẻ ngu còn biết.

Đáp án chỉ có một: "Đứa trẻ" trước mắt tuyệt đối là thuần âm chi thể!

"Thuần âm chi thể", cân lượng của bốn chữ này không phải chuyện đùa đâu. Hỗn Độn hắn dám cá dù cho tiên nhân thánh giả thì khi nhìn thấy Gia Gia, ngàn tên như một, tất cả đều sẽ phải đỏ mắt thèm thuồng đấy. Lẽ tất nhiên, Hỗn Độn hắn cũng không ngoại lệ. 

Trước lúc tới đây, Hỗn Độn hắn đã từng rất động tâm đối với thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng. Nhưng giờ phút này, trong mắt hắn, mười thân xác Ái Chân Kha Lạc Hoàng cộng lại cũng chẳng bì được với một Gia Gia. Một kẻ là thái âm chi thể, một người là thuần âm chi thể, so? Làm sao so được.

"Nhất định phải chiếm được thân thể này!".

Hỗn Độn, hắn đã hạ quyết tâm như vậy. Có điều, nghĩ và làm, đấy là hai chuyện khác nhau. 

Kẻ nắm giữ thuần âm chi lực, há lại dễ chơi? 

Gia Gia, nó rất khó chơi. 

Như để chứng minh cân lượng của mình, sau đạo tử quang ứng cứu cho Thiên Hồ Nguyệt, nhân lúc Hỗn Độn còn chưa kịp hoàn thủ, Gia Gia mau chóng đánh thêm một đòn nữa. Khác trước, đòn đánh này không phải một đạo. Thay vì một đường thì nó lại là một khối. Hình dạng viên cầu. 

"Cho ngươi chết!".

Kèm theo câu nói, từ lòng bàn tay bên trái của Gia Gia, một quả cầu năng lượng màu tím bay ra, đánh thẳng về phía Hỗn Độn. 

Động tác mau lẹ, Hỗn Độn vừa trông thấy viên cầu bay tới thì liền hoá thành một làn khói đen để né tránh. Tránh xong, khói đen lại một lần nữa tụ lại thành thân thể Hỗn Độn. 

Chiếc miệng há to, hắn phun ra một viên cầu kích cỡ tương đồng với cái vừa rồi của Gia Gia. Khác, có chăng nằm ở màu sắc. Một cái màu tím còn một cái là màu đen. 

Ăn miếng trả miếng?

Gia Gia nhíu mày, tay phải tiếp tục thu quan trong khi tay trái thì làm động tác búng ra. 

Theo cái búng tay của nó, viên tử tinh cầu đang lơ lửng đằng trước tức thì bay đi, trực tiếp đối kháng với hắc cầu của Hỗn Độn. 

"Roẹt roẹt" mấy phen, hắc cầu liền nổ to một tiếng. Trong khi đó, viên tử tinh cầu - pháp bảo của Gia Gia - thì vẫn vẹn nguyên như cũ. "A ha... Ta biết mà! Lực lượng của ta khắc chế được tà khí của ngươi!".

Xác nhận suy đoán, Gia Gia càng thêm tin tưởng vào bản thân. Vẻ mặt hung hăng, nó chỉ tay mà rằng: "Bảo Bảo, cho nó biết sự lợi hại của ngươi đi!".

Cực kỳ có linh tính, ngay khi thanh âm của Gia Gia vừa dứt thì viên tử tinh cầu đã liền xuất động. Nó hết đánh bên đông lại nhảy bổ bên tây, không ngừng công kích Hỗn Độn, khiến hắn phải chật vật chống đỡ. 

Biết sao được. Tự thân tử tinh cầu cũng sở hữu thuần âm chi lực a. Mà thuần âm chi lực lại là thứ có thể áp chế được tà khí của Hỗn Độn hắn. 

...

"Thiên Hồ Nguyệt, ngươi còn ngây ra đó làm gì?! Mau đánh hắn!".

"Được nước làm tới", Gia Gia dù đang chiếm thượng phong vẫn không quên hướng Thiên Hồ Nguyệt kêu gọi, đề nghị được giúp đỡ. Coi bộ nó không muốn để cho tên địch nhân xấu xí vô nhĩ vô nhãn kia có cơ hội trở mình.

Biết ý, cũng nhận thức được Hỗn Độn đáng sợ bậc nào, Thiên Hồ Nguyệt chẳng chút do dự, nhanh chóng thúc động linh lực. 

Miệng niệm pháp quyết, lưỡi trích máu tươi, nàng đem chúng đánh lên năm kim luân đang xoay tròn trước mặt.

"Ong!".

"Ong!".

...

"Ong!".

...

Được tiếp thêm lực lượng, Đại Nhật Kim Luân tức thì sáng rực. Dưới sự thao túng của Thiên Hồ Nguyệt, chúng chia làm năm hướng, phối hợp cùng tử tinh cầu của Gia Gia công kích Hỗn Độn. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau