TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 381 - Chương 385

Chương 381: Tiến nhập

Lăng mộ của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, đấy đã từng là bí mật được chôn sâu dưới lòng đất trong vô vàn năm tháng. Tuy nhiên lại không phải vĩnh cửu. Sau biết bao cuộc bể dâu, trải qua biết bao thời đại, đến hôm nay, cái bí mật này rốt cuộc cũng đã bị người khám phá ra. Trước có toán người Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ, còn sau thì có thêm một quỷ diện nhân đồng hành cùng Hỗn Độn, hay đúng hơn là bản nguyên sinh mệnh tàn khuyết của Hỗn Độn sót lại. 

Phải. Quỷ diện nhân, hắn đã tìm được vị trí lăng mộ rồi. 

Theo lý, đối với một kẻ đã cất công tìm kiếm suốt hàng tháng trời, nay lần ra được thì quỷ diện nhân nên vui mừng mới đúng. Ấy vậy mà lúc này, khuôn mặt hắn lại bỗng trở nên rất đỗi âm trầm. 

Cúi người nhặt lên một viên đá, hắn thoáng quan sát rồi nói: "Chết tiệt. Lại có kẻ dám phỗng tay trên". 

"Chủ nhân." - Lời quỷ diện nhân vừa dứt thì bên tai hắn, tiếng của Hỗn Độn đã vang lên - "Vết tích còn mới, chứng tỏ cấm chế bị phá giải còn chưa lâu. Rất có thể đối phương vẫn đang ở bên trong".

"Mong là như vậy".

Ôm chút hy vọng, quỷ diện nhân nhanh chóng nhấc chân tiến vào. 

...

Giữa không gian cửa động thứ nhất, quỷ diện nhân tạm ngưng bước chân, cau mày hỏi: "Hỗn Độn, ngươi có phải đã nhầm lẫn gì đó?".

"Chủ nhân, ý ngài là?".

"Ngươi không phải kể với ta phía sau ba lớp cấm chế đầu tiên, mỗi một nơi đều có ma binh trông giữ?".

Quỷ diện nhân nói tiếp: "Tuy rằng tuế nguyệt đăng đẵng, những ma binh kia hôm nay khẳng định từ lâu đã chết, nhưng mạng có vong thì xác cũng phải còn chứ? Đằng này... Ngươi nhìn đi, ngay đến một mẩu xương vụn còn chẳng thấy".

Hỗn Độn nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi mới đáp: "Chủ nhân, mặc dù ta hiện chỉ còn sót lại một bản nguyên sinh mệnh tàn khuyết, thần trí đã ít nhiều tổn hại, nhưng đối với chuyện này ta khẳng định mình không lầm. Trong lăng mộ này đích xác từng được bố trí rất nhiều ma binh trông giữ".

"Vậy thì đám ma binh đó, bọn chúng hiện giờ ở đâu?".

"Cái này... Chủ nhân, trước chúng ta đã có kẻ xâm nhập".

Hỗn Độn nói không quá rõ, tuy nhiên ý tứ thì quỷ diện nhân vẫn hoàn toàn hiểu được. Nhưng hiểu thì hiểu, trong lòng hắn vẫn chưa nguôi ngờ vực. Hắn nói: "Ý Hỗn Độn ngươi là những bộ thi thể ở đây đều đã bị bọn người kia thu lấy? Bất quá tử thi xương cốt, bọn chúng lấy làm gì chứ?".

"Cái đó thì e phải tìm đám người kia để hỏi rồi".

...

"Được. Vậy thì đi tìm bọn chúng".

Dứt câu, quỷ diện nhân liền động thân di chuyển. Chỉ thấy hắn vừa bước lên một bước thì thân ảnh bỗng đột nhiên tiêu thất, đến khi lần nữa hiện ra thì đã ở ngay sát bên lớp cửa đá.

Có chút nóng vội, hắn đặt tay lên trên, đem cửa đá nâng lên.

...

"Rầm!".

Liếc trông tràng cảnh trước mặt, thần sắc quỷ diện nhân càng lộ rõ nét âm trầm. 

Ở đây, không gian cửa động thứ hai này cũng chẳng có lấy một mẩu xương cốt nào hết.

"Hừm...".

Sau một tiếng thở mạnh chả lấy gì làm vui, quỷ diện nhân lại tiếp tục di chuyển về phía trước, tiến nhập không gian cửa động thứ ba. 

...

"Giống y như cũ, vẫn là không một mẩu xương".

"Chủ nhân, có thể đối với đám người kia thì đám tử thi xương cốt ấy hữu dụng".

"Hữu dụng? Bọn chúng tính coi tử thi xương như cổ vật mà đem đi bán sao?".

Hỗn Độn im lặng. Không phải bởi đồng tình mà là bởi hắn cũng không biết. 

Thấy vậy, quỷ diện nhân chẳng nói hay là hỏi thêm gì nữa. Hắn di chuyển tiếp......

Lát sau. 

Tại không gian cửa động thứ tư. 

Nhìn sáu thông đạo phía trước, quỷ diện nhân lên tiếng hỏi: "Hỗn Độn, là lối nào?".

"Hỗn Độn?".

"Chủ nhân." - Qua mấy giây lặng im, Hỗn Độn rốt cuộc cũng lên tiếng - "Cái này... ta cũng không biết".

"Không biết?".

Thần tình biến đổi, quỷ diện nhân truy vấn: "Hỗn Độn, ngươi nói thế là sao? Ngươi không phải là một trong những người nắm giữ bí mật của lăng mộ này?".

"Chủ nhân, xin đừng tức giận. Ngài hãy nghe ta giải thích".

"Hừ... Nói đi. Ta cũng xem ngươi tính giải thích thế nào".

Trái với sự nóng vội của quỷ diện nhân, Hỗn Độn lại khá từ tốn trình bày nguyên cớ: "Chủ nhân, ngài có điều còn chưa biết. Năm đó, Hỗn Độn ta tuy cũng là một thân tín của ma tôn Xích Tịch, cũng được ngài ấy cho biết về lăng mộ này, tuy nhiên, thông tin vẫn có giới hạn".

"Từ chỗ này trở đi, mỗi một ngóc ngách, một cấm chế, một cạm bẫy đều là do một tay ma tôn Xích Tịch ngài bố trí. Trừ ngài ấy ra thì không ai biết được vị trí chính xác. Sáu thông đạo này tất nhiên cũng là như vậy".

"Chủ nhân, ta chỉ biết trong số sáu thông đạo này, có hai cái sẽ dẫn tới phần mộ của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, còn cụ thể là cái nào thì ta thực sự không biết".

"Hỗn Độn ngươi thực là không biết?".

"Chủ nhân, ta thực là không biết".

Quỷ diện nhân vẫn chưa mấy tin tưởng: "Nếu là vậy, tại sao ngươi không kể với ta ngay từ đầu?".

"Chủ nhân, cái này ngài cũng không có hỏi ta".

"Ngươi...".

"Chủ nhân, xin bớt giận".
Trông thấy quỷ diện nhân tức khí, Hỗn Độn vội vàng khuyên giải: "Chủ nhân, ta với ngài bây giờ đã đồng sanh cộng tử, ngài gặp bất lợi thì ta cũng gặp bất lợi, Hỗn Độn ta há lại có thể gây hại cho chủ nhân ngài?".

"Chủ nhân, hãy tin ta. Lối vào mộ phần của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, ta quả thực là không biết chính xác được. Hỗn Độn ta thề có trời đất chứng giám...".

Nghe qua những lời thề thốt của Hỗn Độn, quỷ diện nhân rốt cuộc cũng bình tâm trở lại. Hắn nói: "Vậy bây giờ phải làm thế nào? Không lẽ lại phải mò mẫm thăm dò từng thông đạo một?". 

"Chủ nhân, e là điều đó khó tránh".

Ý chuyển, thanh điệu cũng tươi vui lên hẳn, Hỗn Độn trấn an: "Mà chủ nhân ngài cũng không cần quá lo ngại. Ngài hãy nhìn xem. Ở đây thái âm chi lực thoát ra nhiều như vậy, khẳng định là những cấm chế, cạm bẫy bên trong các thông đạo đã bị hư hại rất nhiều. Thiết nghĩ phá giải sẽ không quá khó khăn".

"Cái ta lo ngại không phải cấm chế, cạm bẫy do Xích Tịch Kha Lạc Hoàng bố trí".

"A..." - Có vẻ đã hiểu ra, Hỗn Độn suy đoán - "Chủ nhân, ngài là đang lo đám người kia?".

"Phải".

Quỷ diện nhân nói rõ hơn: "Dựa theo dấu vết lưu lại thì trong sáu thông đạo, có ba cái đã được đám người kia thăm dò. Chúng ta lại không biết bọn họ đã tra ra được những gì, cũng không thể biết trong ba thông đạo đã được dò la này có cái nào dẫn đến mộ phần của Ái Chân Kha Lạc Hoàng hay không".

"Cái này..." - Hỗn Độn quan sát thêm một lúc, hơi bất đắc dĩ mà rằng - "Do ảnh hưởng của thái âm chi lực cộng thêm thủ đoạn năm đó của cố chủ nhân Xích Tịch, những dấu vết lưu lại đây thật khó mà kiểm chứng rõ ràng. Chúng ta quả thực vô pháp biết được hiện giờ đám người kia đang ở bên trong thông đạo nào...".

"Chủ nhân, ta e phải trông vào vận khí thôi".

"Trông vào vận khí?".

Quỷ diện nhân thật là chẳng vừa ý với bốn chữ ấy chút nào. Thay vì trông đợi ở vận mệnh thì hắn muốn tự làm chủ số phận của mình hơn. 

Thần niệm khẽ động, hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi nhỏ màu xanh, miệng lẩm bẩm pháp quyết.

Tầm chục giây sau, từ bên trong túi, một vài đốm sáng bay ra. 

"Chủ nhân, đây là?".

"Hư Không Cổ Trùng".

"Hư Không Cổ Trùng?".

Quỷ diện nhân nhẹ gật đầu: "Đúng vậy, là Hư Không Cổ Trùng".

Thừa biết đối với danh tự kia Hỗn Độn còn xa lạ nên quỷ diện nhân giải thích luôn: "Đây là một loại yêu trùng rất đặc biệt. Tuy rằng bản thân chúng không có bao nhiêu thực lực nhưng trời sinh lại sở hữu một năng lực thần diệu vô cùng, đó là khả năng ẩn nặc".

"Ẩn nặc?" - Hỗn Độn hỏi - "Chủ nhân, nó lợi hại tới mức nào?".

"Tới mức dù là chân nhân hậu kỳ đỉnh phong cũng chưa chắc phát hiện ra".

Quỷ diện nhân nói tiếp: "Loại yêu trùng này đã được ta nuôi dưỡng nhiều năm, hiện đã có thể tùy nghi thao túng. Thậm chí nếu muốn ký gửi vài tia thần hồn để kiểm soát tâm trí cũng không phải không thể".

"Nói vậy ý chủ nhân ngài là...?".

"Đúng vậy. Ta sẽ đem đám Hư Không Cổ Trùng này bố trí ở đây. Với thần hồn ký gửi, bọn chúng sẽ trở thành phân thân của ta. Chỉ cần đám người kia từ thông đạo trở ra, đám Hư Không Cổ Trùng này sẽ lập tức đu bám. Chừng đó, bất kể đám người kia có đi đến đâu cũng đừng hòng thoát khỏi tay ta".

Tâm ý của quỷ diện nhân là vậy, muốn dùng Hư Không Cổ Trùng để kiểm soát hành tung của đám người Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt, nhằm tránh cho mình phải phí hoài một phen khổ nhọc truy tìm lăng mộ bấy lâu.

Hắn tin, chỉ cần có đám yêu trùng này cảnh giới thì sớm muộn gì thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng cùng những bảo vật được chôn cất sẽ thuộc về mình. Bất kể chúng đã bị đám người Lăng Tiểu Ngư chiếm lấy hay chưa.

Nói tới đây, hẳn nhiều người sẽ cảm thấy nghi hoặc, rằng tại sao quỷ diện nhân lại không sử dụng Hư Không Cổ Trùng để xâm nhập vào từng thông đạo tra xét mà lại để chúng ở bên ngoài cảnh giới chờ đợi. Thật ra, đáp án rất đơn giản. Năng lực ẩn nặc của Hư Không Cổ Trùng hết sức lợi hại, điều đó không giả, tuy nhiên, thực lực của chúng thì lại là một câu chuyện khác. 

Hư Không Cổ Trùng, chúng yếu ớt lắm. Một chút lực công kích thôi cũng đủ biến chúng thành tro bụi rồi. Trong khi ấy, các thông đạo thì lại ẩn tàng cấm chế, bẫy rập, số lượng sợ rằng chẳng ít. Nếu như để Hư Không Cổ Trùng tiến nhập, kết cục sẽ là dạng gì? Không khó để hình dung. Cần biết, những cổ trùng này không có khả năng phát hiện ra cấm chế, bẫy rập.

Quỷ diện nhân, hắn đã tính qua cả rồi. Theo hắn, chỉ nên để Hư Không Cổ Trùng ở bên ngoài cảnh giới chờ đợi thôi.

Chương 382: Trùng trùng cạm bẫy

"Chủ nhân, thái âm chi lực ở đây rất nhiều, nó liệu có ảnh hưởng gì đến đám yêu trùng này không?".

"Trong thời gian ngắn hẳn sẽ không sao đâu." - Quỷ diện nhân đáp - " Đám Hư Không Cổ Trùng hiện đã vừa được ta thi triển bí pháp đem vài tia thần hồn ký gửi, tự chúng sẽ biết ứng phó thôi".

Nói đoạn, quỷ diện nhân nhấc chân tiến vào một trong sáu thông đạo. 

Lại nói, thông đạo mà hắn lựa chọn, nó cũng không mới mẻ gì, đích thị là một trong ba thông đạo mà mấy người Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt đã đi qua. Có lẽ hắn nghĩ đấy là một sự lựa chọn khôn ngoan, rằng bản thân sẽ tránh được các tầng cấm chế, những lớp cạm bẫy bên trong thông đạo do đã có người thăm dò trước đó. 

Nhưng, đó là hắn nghĩ. Chứ còn thực tế, nó lại là một câu chuyện khác. 

Chẳng cần phải tiêu tốn quá nhiều thời gian, chỉ tầm độ một khắc tính từ sau khi tiến vào thông đạo thì nguy cơ đã đổ ập xuống đầu quỷ diện nhân rồi. Trước mặt, và cả sau lưng hắn lúc này, có một bầy quái thú đang chia nhau bủa vây, tùy thời công kích. 

Đảo mắt nhìn đám quái thú hiện chỉ còn là những bộ xương đen với các hốc mắt lập loè u quang, dưới lớp mặt nạ, quỷ diện nhân cau mày lẩm bẩm: "Quái... Thông đạo này bọn chúng không phải đã thăm dò qua, tại sao đám hài cốt dị biến này vẫn còn ở đây...".

"Chủ nhân, giờ ngài tính sao?".

"Hỗn Độn ngươi nghĩ còn có thể tính sao?".

Chả cần Hỗn Độn phải hồi âm, quỷ diện nhân vừa thở ra một ngụm tức khí thì liền thúc động linh lực. Tại lòng bàn tay hắn kim quang lập tức nổi lên, hắn hướng đám quái thú xương xẩu trước mặt lao tới. 

"Oành!".

"Oành!".

...

Tả thủ vung ngang, hữu thủ quét dọc, quỷ diện nhân chẳng khác nào một con hổ dữ ở giữa bầy dê, nhanh chóng xé tan đàn quái thú. Mười giây bất quá, đám xương xẩu hơn hai mươi bộ chung quanh đều có cùng một kết cục: triệt để vỡ nát. 

"Hừm...".

Tâm tình vẫn như cũ, ít nhiều bực bội, quỷ diện nhân chợt hỏi: "Hỗn Độn, ngươi cảm thấy chuyện này thế nào?".

Quỷ diện nhân nói không quá rõ, dẫu vậy, Hỗn Độn vẫn dễ dàng hiểu được. Hỗn Độn hồi đáp: "Chủ nhân, có thể vừa rồi ngài đã hơi chủ quan nên mới dẫn động bầy cốt thú kia".

"Ý ngươi là...".

Quỷ diện nhân nói ra bấy nhiêu rồi thôi. Hắn trầm ngâm giây lát liền quyết định tiếp tục tiến vào sâu bên trong thông đạo. Tất nhiên là với một tâm thái cực kỳ cảnh giác. 

...

Mới đầu, nhờ có sự tập trung nọ, quỷ diện nhân đã liên tiếp tránh được hai cạm bẫy được bố trí bên trong thông đạo. Nhưng là sau đó, tới cạm bẫy thứ ba thì hắn đã không cách nào tránh thêm được nữa. Bởi lẽ, ở ngay đoạn thông đạo tồn tại bẫy rập này, nó vốn dĩ chẳng hề có sinh lộ. Trái phải, trước sau, trên dưới, khắp nơi đều là tử lộ. Đây là một chỉnh thể cơ quan. 

Đầu tiên, thứ xuất hiện là một đợt tên với tổng số hơn ngàn mũi; tiếp đến là một hầm chông sắc nhọn vốn được bôi đầy kịch độc; rồi tiếp nữa là sự nghiền ép từ hai bức tường kiên cố bên dưới hầm chông...

...

Thân trong hiểm cảnh, quỷ diện nhân dang rộng hai tay, một bên ngăn cản sự nghiền ép, một bên âm trầm đưa mắt quan sát. 

Phải, là quan sát. Quỷ diện nhân, hắn đã và vẫn đang nhìn mọi thứ chung quanh, một cách kỹ càng tỉ mỉ. Coi bộ đối với hắn, tình huống hiện giờ vốn cũng chả có gì đáng gọi là nguy hiểm cả. 

Thực tế, nó quả như vậy. Trải qua mấy phút nhìn ngắm, khi đã thu được những thông tin cần thiết, quỷ diện nhân liền phát ra một tiếng hừ lạnh. Cũng không rõ hắn đã làm gì, chỉ thấy hai bức tường kiên cố vốn đang nghiền ép bỗng đồng loạt nổ tung, tan thành trăm mảnh.

Thoát ra khỏi hầm chông, quỷ diện nhân lúc này mới lên tiếng hỏi: "Hỗn Độn, ngươi nhận xét thế nào về chuyện này?".

"Chủ nhân, ngài là đang nói đến đám người đã xâm nhập trước kia hay là muốn hỏi về bản thân thông đạo này, khả năng nó có phải là lối đi tới phần mộ hay không?".

"Cả hai".

Đã rõ ý tứ, Hỗn Độn thoáng ngẫm vài giây, rồi nói: "Chủ nhân, về đám người kia, có hai khả năng: hoặc là trong bọn chúng có kẻ sở hữu linh nhãn, một loại thủ đoạn bất phàm có thể nhìn thấu những cấm chế, bẫy rập; hoặc... đấy đơn giản chỉ là do may mắn, đám người bọn chúng đã sớm quyết định quay đầu, không tiến sâu hơn nữa".

"Còn về thông đạo... Chủ nhân, cũng vẫn có hai khả năng: hoặc thông đạo này là giả, chỉ có cấm chế, cơ quan, cạm bẫy; hoặc sau tất cả những cơ quan, cạm bẫy này, mộ phần của Ái Chân Kha Lạc Hoàng đang hiện hữu".
Đấy rõ ràng là một phát biểu huề vốn, hoàn toàn chẳng có gì gọi là chủ kiến hết. Khỏi phải nghĩ, quỷ diện nhân, hắn tất nhiên là rất không vừa ý. 

"Hỗn Độn." - Hắn nói - "Những lời vừa rồi của ngươi, có nói cũng như không nói. Ta cần một đáp án, hoặc ít nhất là một suy đoán có cơ sở".

"Chủ nhân, ngài bớt giận".

Hỗn Độn phân trần: "Chủ nhân ngài cũng biết rồi đó, Hỗn Độn ta đối với mấy thông đạo này vốn cũng đâu có am tường. Thấu tri duy chỉ mỗi ma tôn Xích Tịch - cố chủ nhân của ta...".

"Bây giờ Xích Tịch ngài ấy đã thân tử đạo tiêu, thế gian đã không người hiểu rõ. Sáu thông đạo này, lối nào sẽ dẫn đến mộ phần của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, thật sự là vô pháp suy đoán. Cũng giống như vậy, chuyện thông đạo chính thức dẫn tới mộ phần, nó có cạm bẫy, có hung hiểm hay không, thế gian chẳng ai biết được. Nhưng mà...".

"Chủ nhân, với những gì ta hiểu về con người của cố chủ nhân Xích Tịch, ta nghĩ bất kể có là thông đạo nào, dù thực hay giả thì hẳn cũng đều sẽ tràn ngập nguy cơ".

...

Quỷ diện nhân nghe xong, trầm mặc một đỗi rồi mới hé môi cất tiếng: "... Nếu nói như ngươi thì ta nên tiếp tục đi tiếp rồi".

"Chủ nhân, là chúng ta mới đúng".

"Như nhau cả thôi".

Hỗn Độn không phản bác, quỷ diện nhân cũng không nói, hay là hỏi gì thêm. Nhất thể cộng sinh, cả hai hướng thẳng về trước, tiếp tục bước đi.

...

Trong khi đó, tại một thông đạo khác...

Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt, đội ngũ bốn người vẫn đang lặng lẽ bước đi. 

Tính ra, thông đạo này đã là cái thứ ba mà bọn họ tiến nhập rồi. So với hai thông đạo đã bỏ dở trước đó, ở thông đạo này bọn họ có vẻ đã tiến xa hơn. 

Đối với điều ấy, Gia Gia cảm nhận như sau...

"Tiểu Ngư." - Nó nói - "Chúng ta đã đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy có cơ quan, bẫy rập gì, ta nghĩ đây hẳn là lối dẫn vào kho tàng thật sự". 

"Cũng chưa hẳn".

"Hửm?".Thấy Lăng Tiểu Ngư không mấy đồng tình, trong bộ bạch y hơi rộng, Gia Gia quay sang hỏi: "Tiểu Ngư ngươi có vẻ chẳng mong đợi lắm thì phải?".

"Ta chỉ nhìn sự thật".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Thông đạo chưa biết đến khi nào mới kết thúc, bảo bình an bây giờ e còn quá sớm". 

"Nhưng mà chúng ta đã đi lâu như vậy rồi." - Gia Gia như cũ, vẫn tin vào suy luận của mình - "Tiểu Ngư, ta nghĩ ngươi đã lo lắng quá rồi. Ngươi xem, hai thông đạo trước đó, chúng ta chỉ mới đi một lúc đã liền phát hiện ra cạm bẫy ngay. Nhưng cái thông đạo này thì khác, ta chẳng ngửi thấy mùi nguy hiểm ở đâu cả".

"Ngửi? Gia Gia, bộ ngươi là chó sao?".

Hai mắt trợn lên, Gia Gia dừng hẳn lại, quay người trách mắng: "Chó? Tiểu Ngư ngươi mới là chó! Ngươi coi, ta khả ái như vầy, có chỗ nào giống chó hả?!".

"Không phải thì không phải, Gia Gia ngươi cần gì tức giận".

"Ta không biết. Tiểu Ngư ngươi phải xin lỗi".

"Gia Gia, chúng ta đều là người lớn".

"Xin lỗi đi!".

"Gia Gia...".

"Xin lỗi mau!".

Nhận ra thương lượng bây giờ là một điều xa xỉ, Lăng Tiểu Ngư thầm lắc đầu: "Haizz... Thôi thì chiều theo nó vậy".

Trong lòng đã có quyết định, Lăng Tiểu Ngư thoả hiệp, hướng "tiểu cô nương khả ái" bên cạnh nói lời xin lỗi: "Được rồi, ta xin lỗi. Vừa rồi ta không nên nói ngươi như vậy".

"Hứ... Chả có thành ý gì hết".

Thái độ thì vẫn như cũ, tỏ ra hằn học, tuy nhiên, Gia Gia đã thôi không truy cứu nữa. Bỏ Lăng Tiểu Ngư lại phía sau, nó xoay người nhấc chân tiến về trước. Cước bộ khá nhanh.

Phía sau, Lăng Tiểu Ngư khẽ lắc đầu, cùng hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ nối gót bước theo. 

Nhưng chân chỉ vừa nhấc, còn chưa kịp bước ra bước thứ ba thì dị biến đã bất ngờ nổi lên. 

Trong tiếng kinh hô của Gia Gia, từ bên dưới thông đạo, cơ quan bỗng mở ra. Ngay tức khắc, hàng tá ngọn giáo màu đen phóng lên, xuyên thủng cả lớp đá cứng rắn bên trên. 

"Khiếp quá...".

Hoảng còn chưa hết, Gia Gia lui sát vào người Lăng Tiểu Ngư: "... Mấy ngọn giáo này, suýt tí là ta bị chúng xuyên thủng rồi...".

"Còn không phải tại ngươi... Cẩn thận!".

Lăng Tiểu Ngư đang nói thì bất thình lình bỏ ngang, khẩn trương hô hoán. 

Thì ra, từ hai phía thông đạo, hàng loạt mũi tên đã vừa được bắn ra. Mà, đâu chỉ mỗi hai bên, thậm chí trên đỉnh đầu cũng có cạm bẫy nữa. Thứ vừa được thả xuống là một một bầy yêu trùng, số lượng chỉ sợ vượt quá ngàn con. 

May mắn, tất cả bọn chúng đều sớm đã bị thời gian giết chết, nay chỉ còn sót lại thi hài. 

Có điều, những mũi tên thì lại không được như vậy. Trải qua vô vàn năm tháng, đến nay chúng vậy mà vẫn sắc nhọn cực kỳ. Thiết nghĩ hẳn là do đã được thái âm chi lực cải biến qua. 

Hung hiểm cận kề, Lăng Tiểu Ngư nào dám xem nhẹ, vội vàng thúc động linh lực, xuất sử thần thông.

Sau lưng hắn, Thiên Hồ Nguyệt cũng là như vậy, khẩn trương đem muội muội mình bảo hộ.

Chương 383: Cơ quan nhân

Một lúc sau...

Những mũi tên từng được tẩm độc đã ngừng bắn, những ngọn giáo bên dưới hiện cũng đã ngừng phóng lên, lúc này, khi đã thoát ra khỏi vòng nguy hiểm, Gia Gia mới có thể hé môi. Nó dùng tay vỗ ngực, miệng thở phù phù: "Nguy hiểm quá... Nguy hiểm quá... Suýt nữa là bị biến thành xiên thịt rồi...".

Cùng chung tâm trạng, Thiên Hồ Cổ cũng cảm thán thốt ra: "Những mũi tên, và cả những ngọn giáo đen kia nữa, uy lực thực ghê gớm".

"Ghê gớm?" Tiếng Thiên Hồ Cổ vừa mới dứt thì gần bên cạnh, thanh âm Lăng Tiểu Ngư vang lên. 

Hắn lắc đầu mà rằng: "Cung tên, giáo mác đúng là rất sắc bén, tốc độ phóng ra cũng rất nhanh, tuy nhiên, theo ta nghĩ thì bầy yêu trùng kia mới thực đáng sợ".

"Yêu trùng?" - Gia Gia chỉ vào những bộ thi hài be bé trải đầy ở gần đó - "Tiểu Ngư, ý ngươi là cái đám này?".

"Ừ".

Nhận được cái gật đầu của họ Lăng, Gia Gia lúc này mới chớp chớp hàng mi, biểu lộ nghi hoặc: "Tiểu Ngư, mấy con bọ này sớm đã chết rồi mà?".

"Ta thấy".

Lăng Tiểu Ngư nói rõ hơn: "Gia Gia, sao ngươi không tưởng tượng một chút, nếu như bầy yêu trùng này còn sống, vậy thì tình cảnh vừa rồi của chúng ta sẽ có dạng gì?".

"Cái đó...".

Trong lúc Gia Gia còn đang ngẫm tính thì tiếng Lăng Tiểu Ngư tiếp tục truyền tới: "... Kẻ có thể bày ra những lớp cấm chế mà dù trải qua vô vàn tuế nguyệt vẫn còn là vấn đề nan giải đối với tu sĩ chân nhân cảnh hậu kỳ - cấp bậc đỉnh cấp của tu tiên giới hôm nay, tin tưởng yêu trùng do hắn thu thập và bố trí, năng lực cũng tuyệt đối không kém. Nói cách khác, nếu như vừa rồi được thả ra không phải một đám thi hài mà là một bầy yêu trùng còn sống, mười quá chín tính mạng của chúng ta đã gặp nguy hiểm".

...

"Nhưng mà... Tiểu Ngư, bọn chúng sớm đã chết rồi." Gia Gia suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chốt hạ. 

Bên đây, cách mấy bước chân, Thiên Hồ Cổ cũng đồng quan điểm: "Đúng đấy, cho dù trước đây có lợi hại thế nào thì bây giờ yêu trùng cũng đã chết hết rồi".

Ngó thấy cả hai đều không hiểu được ý tứ của mình, Lăng Tiểu Ngư khó tránh có phần bất đắc dĩ. Hắn đưa mắt nhìn sang Thiên Hồ Nguyệt. 

Chẳng biết vô tình hay hữu ý, Thiên Hồ Nguyệt lại hướng muội muội mình vạch rõ: "Cổ Cổ, cái hắn đề cập không phải sống - chết của bầy yêu trùng. Cái hắn muốn nói là sự hung hiểm ở đây, bên trong thông đạo này. Và cả những nơi khác nữa".

Thiên Hồ Cổ nghe xong, cõi lòng lại thêm phần nghi hoặc. Nàng... vẫn chưa hiểu mấy.

May sao, đúng lúc này Gia Gia lại đột nhiên thông minh lên hẳn. Nó "A" dài một tiếng, nói: "Ta biết rồi. Ý Tiểu Ngư ngươi là đang trách ta bất cẩn chứ gì?".

Lăng Tiểu Ngư im lặng. Cái im lặng của sự đồng tình.

Tỏ ra bất mãn, Gia Gia nói tiếp: "Ngươi trách ta cái gì chứ? Ban nãy nếu không phải Tiểu Ngư ngươi ví von ta là chó, khiến ta bị phân tâm thì sự thể đâu thành ra như vầy? Tất cả đều là lỗi của ngươi hết a!".

"Lỗi của ta?".

"Ừ, chính là lỗi của ngươi".

Trước sự cáo buộc này, nội tâm Lăng Tiểu Ngư thực cảm thấy có phần oan khuất. Dẫu vậy, hắn không nói thêm ở vấn đề này nữa.

Sau cái lắc đầu, hắn bảo: "Được rồi. Chúng ta đi tiếp".

...

"Gia Gia?".

"Nhường cho ngươi đi trước đó".

"Gia Gia, đừng để bụng nữa. Ngươi thừa biết pháp nhãn của ta so với linh nhãn của ngươi thì kém hơn rất nhiều mà".

"Thôi nào. Gia Gia ngươi đừng có hờn dỗi chấp nhặt...".

Ba lần bốn lượt Lăng Tiểu Ngư đã xuống nước hòng mong ai kia hồi tâm chuyển ý. Bởi lẽ hắn tự hiểu ở cái khoản xem xét, dò la này, năng lực của hắn vốn chẳng thể nào mà bì với Gia Gia nó được. 

Bản thân mình, Gia Gia tất nhiên cũng hoàn toàn thấu rõ. Chính bởi thế nên nó mới dỗi hờn như vậy. Nhưng, làm cao thì làm cao, Gia Gia nó vẫn biết điểm dừng. 

Kèm theo cái phẩy tay, nó nói: "Thôi được rồi, nể tình chúng ta là bằng hữu tốt, ta đây sẽ không chấp nhặt".

Nói xong, Gia Gia chuyển mình quay gót. Trong đôi mắt nó, tử quang lại một lần nữ ánh lên. 

...Dưới sự dẫn dắt của Gia Gia, đội ngũ bốn người cứ thế mà đi sâu vào bên trong thông đạo. Trên đường đi, bọn họ đã bắt gặp thêm một vài cơ quan, cạm bẫy nữa. Tuy nhiên, nhờ có linh nhãn của Gia Gia, hết thảy vẫn bình an vô sự. Ít nhất là cho tới thời điểm hiện tại. 

Và, cũng chỉ tới hiện tại. Đơn giản là bởi ngay sau đó, sự an toàn, nó đã chấm dứt rồi. Đám người Lăng Tiểu Ngư, bọn họ đã vừa mới kích phát một cơ quan nhân. 

Cơ quan nhân này có hình dạng khá đặc biệt. Mình mẩy tay chân của nó đều tương tự như người, thế nhưng ở phần đầu thì... nó lại mang dáng hình ma quỷ, theo đúng chuẩn "mặt xanh, nanh vàng, mắt to như miệng bát"...

Khác trước, những đội cốt binh, quái thú mà đám người Lăng Tiểu Ngư đã dẫn động, cơ quan nhân này hành động rất nhanh. Ngay khi vừa xuất hiện thì nó liền lao tới tấn công ngay. 

Một tay cầm đao, một tay cầm kiếm, nó hết đâm lại chém, hết chém lại đâm, tốc độ lẫn uy lực đều kinh khủng vô cùng. Áp lực lớn tới độ khiến cho chân nhân cảnh hậu kỳ như Lăng Tiểu Ngư cũng đều phải chật vật. 

...

"Gia Gia!" - Giao chiến một hồi, Lăng Tiểu Ngư vội giục - "Hợp lực giết nó!".

Đã sớm lùi lại phía sau, Gia Gia nghe được lời thúc giục thì lớn tiếng hỏi: "Tiểu Ngư, một mình ngươi không thắng được nó à?".

Thắng, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên là thắng được. Nhưng... hắn không muốn tiêu tốn quá nhiều thời gian và sức lực. Cần biết, sức mạnh của cơ quan nhân này cũng chả phải chuyện đùa. Thậm chí so với chân nhân cảnh hậu kỳ còn muốn nhỉnh hơn một nấc. 

"Đừng nhiều lời nữa, mau đến giúp ta!".

...

"Hmm... Coi bộ đúng là cần ta phải ra tay rồi".

Quan sát thấy cơ quan nhân không phải một đối thủ dễ xơi, Gia Gia rốt cuộc cũng thuận tình xuất thủ. Nó nâng tử tinh cầu lên, rồi nhanh chóng nhảy vào cuộc chiến. 

"Xem chiêu của ta!".

"Oành!".

"Ầm!".

"Ầm!".

...

Mấy đòn vừa rồi của Gia Gia, không thể không nói uy lực rất ư mạnh mẽ. Chính chúng đã thổi bay cả mảng lớn đất đá chung quanh, khiến cho bụi mù tung bay tán loạn. 

Lẫn trong khói bụi, Lăng Tiểu Ngư một bên chiến đấu, một bên bất mãn truyền âm: "Gia Gia ngươi đánh đi đâu đấy?!".

Thần tình vô tội, Gia Gia đáp: "Thì ta đánh cơ quan nhân!".

"Ngươi đánh nó? Thế sao chưởng pháp của ngươi lại bay về phía ta?!".

"Cái đó mà ngươi cũng hỏi... Đương nhiên là bởi vì cơ quan nhân nó biết né! Tốc độ của nó rất nhanh a!".

...

"Được rồi... Gia Gia ngươi đừng chưởng nữa! Áp sát mà đánh!".

"Cái gì?! Áp sát hả?!".

"Nhắm vào đầu nó!".

"Nhắm vào đầu? Nhưng tâm trận nằm ở ngực nó mà!".

"Vậy thì đánh vào ngực!".

Cứ thế, dưới sự thúc giục của Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia từ bỏ cách tấn công cũ, thay vì ở khoảng cách xa xa, nó cố gắng tiếp cận thật gần. Mang theo tử tinh cầu, trong hình hài nhỏ nhắn, nó hết lách bên đông lại luồn bên tây, liên tục nhắm vào phần ngực của cơ quan nhân mà công kích. Bằng vào linh nhãn của mình, nó biết rõ tâm trận đang nằm ở đấy, chỉ cần phá đi thì cơ quan nhân sẽ lập tức ngừng hoạt động ngay. 

Tất nhiên, ở trong quá trình Gia Gia nó nỗ lực tấn công ấy, Lăng Tiểu Ngư cũng sẽ không nhàn rỗi đứng xem. Hắn đã, và vẫn đang đánh. Mới đầu chỉ bằng tay không, nhưng về sau, khi nhận thấy cơ quan nhân quá linh hoạt, khả năng phòng ngự quá ghê gớm, Lăng Tiểu Ngư hắn đã phải dùng tới pháp bảo. 

Trên tay hắn, một cây trường qua màu đen, phong cách cổ xưa với đầy những hoa văn tối nghĩa đã vừa mới hiện ra. 

Đích thị là Linh Ngục Trường Qua - thứ pháp bảo vốn thuộc quyền sở hữu của Thiên Hồ Nguyệt.

...

"Hừ...".

Lặng im quan chiến, Thiên Hồ Nguyệt trông thấy bảo vật của mình được người mang ra dùng thì hừ khẽ một tiếng. Nội tâm nàng, nó thực rất không vui. 

Linh Ngục Trường Qua kia là do chính mẫu thân đã ban tặng vào năm năm trước, thời điểm nàng vừa mới tiến nhập cảnh giới chân nhân hậu kỳ. Năm năm qua, Thiên Hồ Nguyệt nàng đã bỏ ra không biết bao nhiêu tâm huyết để khiến nó nhận chủ, rồi đêm ngày bồi dưỡng, vậy mà hôm nay...

Bổn mạng pháp bảo không cánh mà bay, rơi vào trong tay ngoại tộc, một tên nhân loại bỉ ổi xấu xa. Thật là đáng giận lắm thay, đáng hận lắm thay. 

"Lăng Tiểu Ngư, nếu tỷ muội ta qua được nạn này, Thiên Hồ Nguyệt ta sớm muộn gì cũng tìm ngươi tính sổ...".

Hung quang thoáng qua trong đáy mắt, Thiên Hồ Nguyệt nắm tay muội muội mình chặt hơn một chút. Cả hai tiếp tục đứng đằng sau mà theo dõi cuộc chiến.

Trong khi đó, ở đằng trước...

Trải qua hồi lâu tranh đấu, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia rốt cuộc cũng đã thành công phá hủy tâm trận, buộc cơ quan nhân mặt xanh nanh vàng nọ phải triệt để dừng lại. 

Đem Linh Ngục Trường Qua hiện đang cắm trên ngực cơ quan nhân rút ra, Lăng Tiểu Ngư thở nhẹ một hơi, nhưng chưa vội cất đi. Thay vì thu vào giới chỉ, hắn lại cắm trường qua xuống.

"Gia Gia, ngươi ổn chứ?".

"Suýt tí bị nó chém trúng, nhưng không sao, đã tránh được...".

"Gia Gia, ta có thắc mắc".

Gia Gia dùng tay lau trán, chép môi: "Ta biết Tiểu Ngư ngươi muốn hỏi cái gì".

Nó tiếp tục: "Việc này ngươi không thể trách ta được. Ta đã rất tập trung quan sát rồi a".

"Vậy sao ngươi lại không phát hiện ra cơ quan nhân này?".

"Cái đó ta làm sao biết được. Linh nhãn của ta đâu nhìn ra sự tiềm ẩn của nó".

Chương 384: Mong ước ấy

"Tiểu Ngư ngươi đừng có dùng ánh mắt ngờ vực đó nhìn ta. Lời ta nói đều là sự thật".

Gia Gia liến thoắng phân trần.

"Lúc nãy ngươi cũng đi sát ngay bên cạnh ta mà. Ngươi phải thấy linh nhãn của ta lúc nào cũng mở chứ. Ta đã rất rất tập trung tra xét. Không dò được cơ quan nhân, đấy chẳng phải lỗi của ta".

Cánh tay nhỏ nhắn hết chỉ trái rồi lại chỉ phải, Gia Gia bảo: "Căn nguyên có thể là đến từ thái âm chi lực ở đây quá dày, khiến cho linh nhãn của ta bị ảnh hưởng; hoặc cũng có thể là do cơ quan nhân này có cấu tạo đặc biệt, đã che mắt ta; hoặc cũng có thể do trận pháp đặt ở bên trong ngực cơ quan nhân... Tóm lại là có rất nhiều khả năng".

"Tiểu Ngư, ngươi phải biết cái chỗ này đã tồn tại rất lâu, đã qua không biết bao nhiêu năm tháng rồi. Kẻ đã xây lên chỗ này, lúc còn tại thế khẳng định là có pháp lực thông thiên triệt địa, cảnh giới chỉ sợ là thần tiên cấp bậc. Thủ đoạn của hắn, một Gia Gia bé nhỏ như ta làm sao mà lường hết cho được...".

Một câu rồi lại một câu, Gia Gia thực đã nói rất nhiều. Và may là tất cả chúng đều đã không lãng phí. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn nghe, và hiểu được. 

Trầm ngâm tiếp nhận, hắn khẽ gật đầu: "Hmm... Gia Gia ngươi nói không phải không có lý. Mặc dù đã trải qua vô vàn tuế nguyệt, nhưng thủ đoạn của kẻ kiến tạo nên nơi này thực cũng chẳng phải chuyện đùa. Cấm chế, cạm bẫy, vài ba cái bị hư hại không đồng nghĩa tất cả đều đã hư hại...".

"Được rồi Gia Gia, chúng ta hãy kiểm tra một chút".

"Kiểm tra?".

"Tài liệu luyện chế, cấu tạo của cơ quan nhân, tâm trận bên trong nó, lớp đất đá ở đoạn thông đạo này...".

"Tiểu Ngư, ngươi có phải là muốn tra xét căn nguyên đã khiến linh nhãn của ta bị ảnh hưởng không?".

"Cứ cho là vậy đi".

Tùy tiện ném cho Gia Gia một câu như vậy, Lăng Tiểu Ngư quay lại phía sau nhìn Thiên Hồ Nguyệt, bảo: "Nguyệt cô nương, sao cô nương không giúp chúng ta một tay nhỉ?".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi lợi hại như vậy, cần gì một nữ nhân chân yếu tay mềm như ta hỗ trợ".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì cười nhạt: "Nguyệt cô nương, ta đang tra xét, không phải đánh nhau".

"Nguyệt cô nương tốt xấu gì cũng là công chúa Thanh Khâu, một đại nhân vật của yêu giới, nhân sinh trải nghiệm khẳng định đã nhiều. So với Nguyệt cô nương, tri thức hạn hẹp của một tên nhân loại tiểu tốt vô danh như ta há có thể so bì?".

Được người tâng bốc là vậy, thế nhưng Thiên Hồ Nguyệt chả thấy sướng vui chút nào. Trái lại, nàng đã hừ khẽ một tiếng.

Có điều, sau cái ngoảnh mặt xem thường, qua tiếp vài giây, Thiên Hồ Nguyệt nàng rốt cuộc cũng đã thoả hiệp, đồng ý trợ giúp Lăng Tiểu Ngư tra xét.

Coi bộ đối với nữ nhân, khen ngợi chưa bao giờ là xấu. Tác dụng không nhiều thì cũng có ít.

...

Cơ quan nhân, các lớp đất đá, rồi cả thái âm chi lực, hầu như tất cả đều được đội ngũ bốn người của Lăng Tiểu Ngư tỉ mỉ kiểm tra qua. Tất nhiên đã tính luôn cả phần Thiên Hồ Cổ, mặc dù đóng góp của nàng vốn chả đáng bao nhiêu.

Qua tầm chục phút, Thiên Hồ Cổ cuối cùng thu tay, hướng tỷ tỷ mình hỏi: "Nhị tỷ, có tra ra được gì không?".

Thiên Hồ Nguyệt đem viên đá đang cầm trên tay thả xuống, nhẹ lắc đầu.

Vừa lúc, giọng Lăng Tiểu Ngư truyền tới: "Nguyệt cô nương, không thu được chút thông tin nào sao?".

Thiên Hồ Nguyệt xoay đầu ngó qua, đáp: "Lớp đất đá chỗ này, chất liệu so với đoạn trước thông đạo đích xác có điểm sai biệt, nhưng là rất ít. Ta không nghĩ một chút khác biệt này lại đủ khả năng ảnh hưởng đến linh nhãn của Gia Gia".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong, chẳng bình luận gì. Hắn quay sang hỏi Gia Gia: "Gia Gia, ngươi thì sao?".

"Hmm...".

Thanh âm kéo dài, Gia Gia nói trong khi hai mắt vẫn nhìn chằm cơ quan nhân hiện đã tàn khuyết nằm ngay trước mặt: "Tài liệu tạo ra cơ quan nhân này rất kỳ lạ, ta chưa thấy qua bao giờ. Trận pháp bên trong cũng là như vậy, hết sức phức tạp. Hmm... Nếu không phải bị tuế nguyệt chôn vùi, lại chịu ảnh hưởng của thái âm chi lực, e rằng năm mười tên Lăng Tiểu Ngư như ngươi cộng lại cũng chưa chắc làm gì được nó a".Lăng Tiểu Ngư không phủ nhận. Hắn thừa hiểu đấy là sự thật. 

Chân nhân cảnh hậu kỳ, trong thời đại này có thể là cường giả đỉnh cấp thật, nhưng ở năm tháng xa xưa... chỉ sợ cũng bất quá hạng tép riu mà thôi. 

Gác chuyện quá khứ qua một bên, hắn hỏi tiếp: "Vậy theo Gia Gia ngươi thì chính tài liệu luyện chế cơ quan nhân đã làm ảnh hưởng đến linh nhãn của ngươi?".

"Cái này... ta cũng không chắc".

Gia Gia bổ sung thêm: "Tiểu Ngư, trận pháp bên trong cơ quan nhân đã bị ngươi phá hủy rồi, ta không có cơ sở để kiểm chứng được nữa".

...

"Tra xét cả buổi... xem ra cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng".

Đối với một chút tin tức thu được, Lăng Tiểu Ngư thật sự là rất không vừa ý. Nhưng, thất vọng thì thất vọng, hắn có thể làm được gì đây? Cũng đâu thể cứ ngồi đây thử nghiệm hoặc lui về tìm hiểu. 

Nguồn gốc thái âm chi lực đã cận kề trước mắt hắn rồi. Nó chỉ nằm quanh quẩn trong sáu thông đạo này thôi...

"Trên đời này, có thứ gì đạt được lại không phải trả giá... Nếu cứ e sợ, chần chừ, có khi chính ta sẽ để vuột mất cơ hội".

"Hung hiểm? Lăng Tiểu Ngư ta tiếp nhận".

Tâm ý đã quyết, Lăng Tiểu Ngư nhẹ siết nấm tay, nhìn về phía trước mà nói: "Gia Gia, chúng ta đi tiếp".

Đi tiếp?

Gia Gia nghi hoặc: "Tiểu Ngư, ý ngươi là tiếp tục tiến vào bên trong?".

"Phải".

"Nhưng mà sẽ rất nguy hiểm. Chúng ta vẫn chưa biết thứ gì đã tác động đến linh nhãn của ta".
"Ta biết là sẽ có nguy hiểm. Nhưng nguồn gốc thái âm chi lực kia là thứ đáng để mạo hiểm".

Trong quá trình thăm dò cổ động, hoặc cũng có lẽ là mộ địa này, Lăng Tiểu Ngư hắn đã quan sát rất kỹ. Không khó để hắn nhận ra số lượng dồi dào của thái âm chi lực được phát tán. Chính nó đã đem cấm chế phá hủy, đã đem xương cốt, binh khí, cấu tạo địa chất nơi này cải biến.

Nên nhớ, nơi này vốn chẳng nhỏ. Cấm chế, xương cốt, và nhất là các lớp cấm chế, chúng cũng chẳng phải loại tầm thường. Ấy vậy mà hầu như hết thảy đều chịu khuất phục trước thái âm chi lực. Thậm chí rất có thể đây còn không phải do thái âm chi lực "cố tình" tác động. Nói không chừng tất cả chỉ là vô tình bị ảnh hưởng.

Lại nói, trừ bỏ số lượng thì chất lượng của thái âm chi lực nơi đây, phẩm cấp cũng rất cao. Khá là tinh thuần. 

Chung quy lại, nó đáng để mạo hiểm.

Tuy nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại. Lăng Tiểu Ngư nguyện ý mạo hiểm, điều đó không đồng nghĩa là người khác cũng sẽ như vậy. Gia Gia có thể miễn bàn, nhưng còn hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ?

Hiếu kỳ, tỷ muội các nàng đích xác là có. Nhưng so với sự tò mò, các nàng để ý tới tính mạng của mình hơn. Nhất là Thiên Hồ Nguyệt. 

Từ thời điểm nhìn thấy các thông đạo, Thiên Hồ Nguyệt đã liền cảm thấy bất an. Cho tới lúc này, cái cảm giác ấy vẫn chưa chút nào thuyên giảm, trái lại, nó càng lúc càng trỗi lên mãnh mẽ hơn. 

Tiếp tục tiến sâu, Thiên Hồ Nguyệt thực tình chẳng muốn. Nàng chỉ mong sao có thể nhanh chóng thoát ra khỏi nơi này. Ngặt nỗi... quyết định lại không do nàng. 

"Lăng Tiểu Ngư".

Sau một thoáng đắn đo, Thiên Hồ Nguyệt cuối cùng cũng đã lên tiếng. Nàng hé môi, toan nói tiếp thì ở đằng trước, Lăng Tiểu Ngư đưa tay cản lại.

Hắn bảo: "Nguyệt cô nương, ta biết cô nương muốn nói gì. Nhưng xin lỗi, ta không thể để tỷ muội cô nương rời đi lúc này".

"Nhưng thực lực Cổ Cổ mới chỉ ngang ngửa chân nhân sơ kỳ, những mối nguy ở đây là quá sức với nó".

"Vậy thì Nguyệt cô nương nên tập trung bảo hộ cho nàng".

"Lăng Tiểu Ngư...".

"Cô nương không cần nói nữa. Ta sẽ không đổi ý đâu. Trước khi lấy được thứ ta tìm kiếm, ta cần tỷ muội cô nương ở bên cạnh để tránh điều vạn nhất".

Trước thái độ cứng rắn của Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt tự biết muốn thuyết phục Lăng Tiểu Ngư căn bản là điều không thể. Bất lực, nàng cắn bờ môi, tức khí mà mắng chửi:

"Đồ tiểu nhân! Tham lam! Ích kỷ!".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi khiến ta ghê tởm!".

...

"Tham lam? Ích kỷ?".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Lăng Tiểu Ngư ta có thể là người rất ích kỷ, nhưng còn tham lam... ta không nghĩ thế đâu".

Nói xong, Lăng Tiểu Ngư xoay gót, trong đôi mắt chợt như có chút gì đó nhớ nhung, buồn bã...

Tham lam ư?

Lăng Tiểu Ngư hắn nào có đòi hỏi, có truy tìm một điều gì lớn lao. Mong ước của hắn, nó nhỏ nhoi lắm. Hắn chỉ muốn được trở về những ngày xưa ấy. Những năm tháng ngây thơ vụng dại ở Đào Hoa thôn... Khi đó, hắn ngày ngày đều có thể ở bên cạnh Yến cô cô, đêm đêm đều được nàng xoa đầu, kể chuyện... Rồi, cả Dương Tiểu Ngọc nữa. Hắn có thể san sẻ với nàng những mẩu chuyện buồn vui, cùng nàng đuổi hoa bắt bướm, vui đùa trên những thảm cỏ xanh ngát...

Hắn muốn được khóc. Hắn muốn được cười... Giống như trước...

Chương 385: Cung đâu (1)

Đã có ân hận, cũng đầy tiếc nuối. Nhưng rồi cũng chả để làm chi. 

"Năm tháng trôi xuôi, nước không chảy ngược 

Quá khứ đã qua, làm sao níu lại?".

Làm sao...?

Lăng Tiểu Ngư, hắn không thể. Ước mong kia, nó quá đỗi xa vời. Dù muốn tới đâu đi nữa thì Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chẳng cách nào thực hiện được. Tất cả hôm nay chỉ còn là ký ức. 

Hoa đào nở, bao giờ chả đẹp? Nhưng có đẹp đến mấy thì cuối cùng cũng tàn, cũng rụng. Sót lại, hoạ chăng những cành cây trơ trọi, một vài kẻ tiếc thương...

Quay ngược thời gian là vô vọng. Lăng Tiểu Ngư, hắn nhận thức rõ điều ấy. Và đó cũng chính là lý do vì sao mà hôm nay hắn dốc tâm theo đuổi lực lượng. Hắn cần nó. Nhưng không phải để xưng hùng xưng bá. Hắn chỉ đơn giản là muốn có thể đường đường chính chính trở lại Thiên Kiếm Môn đưa Yến cô cô của mình đi, sớm hôm chăm sóc, bảo vệ cho người.

Phụ mẫu hắn đã chết, Dương Tiểu Ngọc - người bạn thanh mai trúc mã năm nào - cũng biệt tăm trong mật cảnh Hoá Long Trì, tính đến hôm nay, Lăng Tiểu Ngư hắn thật đã chẳng còn có mấy thân nhân, bằng hữu nữa rồi...

Ân sư Lăng Thanh Trúc, người huynh đệ chí cốt Chu Đại Trù, tứ sư tỷ Mộng Kiều, tam sư huynh Lâm Chí Viễn... Có lẽ trong tâm tưởng của mình, họ vẫn xem Lăng Tiểu Ngư hắn là đồ nhi, là một vị sư đệ giống như thuở nào. Có lẽ họ vẫn đặt lòng tin nơi hắn. Nhưng...

Quốc có quốc pháp, môn có môn quy. Hình Đài hôm đó Lăng Tiểu Ngư hắn đã bị trục xuất khỏi Thiên Kiếm; cái danh "môn đồ", hắn đã sớm không phải nữa rồi.

Lăng Tiểu Ngư hắn không oán, cũng không trách gì ai. Hắn biết rõ Chu Đại Trù là Thao Thiết chuyển thế - mối đại hoạ của thương sinh thiên hạ - mà vẫn ra tay bảo vệ, cố tình che giấu, đấy là trọng tội."Cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn", trên Hình Đài năm đó, các vị cao tầng đã phán định hắn như vậy. Tuy rằng không đúng, nhưng dụng Tam Hình thì kỳ thực chẳng oan. Lăng Tiểu Ngư hắn đã đi ngược lại với lời thề bảo vệ sư môn, phù trợ chính giáo, chết cũng là đáng. May sao, nhờ có ân sư thương tình đứng ra gánh chịu Xá hình mà tánh mạng hắn mới còn sót lại đến tận ngày nay. 

Đối với sư phụ Lăng Thanh Trúc kia của mình, Lăng Tiểu Ngư hắn quả thiếu nợ nhiều lắm. Vì hắn, nàng đã có mấy lần thân lâm hiểm cảnh...

Ơn của ân sư, sự chiếu cố của sư huynh, sư tỷ, Lăng Tiểu Ngư hắn nào dám quên. Nhưng, cũng chính vì vẫn còn nhớ rõ nên hắn càng phải tránh xa họ. Không chỉ đơn giản bởi hắn là tội đồ mà còn bởi thân phận của hắn nữa.

"Hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư", đó đã từng là những danh tự hết sức lớn lao, cũng quá đỗi xa với Lăng Tiểu Ngư hắn. Nhưng hôm nay, chúng đã ở ngay trong hắn rồi. Không phải ai khác, chính Lăng Tiểu Ngư hắn mới là kẻ sẽ tiêu diệt chính giáo mà dự ngôn đã đề cập. Thậm chí, so với đại hung Thao Thiết là Chu Đại Trù, Song Ngư hắn đây còn khủng khiếp hơn nhiều.

Cây kim trong bọc có ngày cũng phải lòi ra. Thân phận hung linh Thái cực, sớm muộn gì thế nhân cũng biết. Chừng đó, tất cả sẽ cùng nhau truy sát hắn. Vốn là lãnh tụ chính giáo thiên hạ, Thiên Kiếm Môn khẳng định sẽ là môn phái dẫn đầu. Mà Lăng Thanh Trúc, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, họ lại là môn nhân Thiên Kiếm, sống với lời thề phù trợ chính giáo...
Một tên sát nhân, một kẻ phản đồ, họ có thể dung thứ; nhưng còn đại hoạ Song Ngư, hung linh Thái cực?

Lăng Tiểu Ngư hắn không nghĩ mình vẫn còn là đồ nhi, là sư đệ trong mắt họ nữa đâu. Lăng Thanh Trúc, nàng đã từng chĩa kiếm vào hắn... 

Trở thành địch nhân, đấy chỉ là chuyện sớm muộn. Lăng Tiểu Ngư hắn đương nhiên là chẳng nguyện, nhưng hắn muốn hay không thì lại có nghĩa lý gì đây?

Có lẽ sớm thôi, thế gian sẽ không còn ai dành cho hắn một ánh nhìn thiện cảm nữa. Kể cả có là Lăng Thanh Trúc, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn - những người thân thuộc.

Địch nhân. Hết thảy đều sẽ là địch nhân. Vẫn tin hắn, vẫn đứng về phía hắn, thiết nghĩ cũng chỉ có hai ba người. Lăng Ngọc Yến là một trong số những con người ít ỏi đó. Hắn biết, Yến cô cô người sẽ luôn như vậy, thật tâm yêu quý mình.

"Yến cô cô... Tiểu Ngư sẽ không để người phải chờ đợi quá lâu đâu".

Trong lòng thầm thốt lên một câu như vậy, với thần tình kiên định, Lăng Tiểu Ngư bảo chúng nữ: "Đi thôi".

"Biết rồi." Kế bên, Gia Gia nghe xong liền đáp.

Đáp xong thì liền nhấc chân tiến lên phía trước. Nhưng vừa mới đi ra được hai bước thì cổ áo nó đã bị người níu lại.

Là Lăng Tiểu Ngư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau