TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 376 - Chương 380

Chương 376: Đại Chiến

Than thì than, nhưng làm thì Gia Gia vẫn làm. Rất tập trung là khác.

Hết bên dưới rồi tới bên trên, nó đã một mình phá giải toàn bộ cấm chế. Trong quá trình này, thỉnh thoảng cũng có xảy ra chút sai sót, tuy nhiên không quá nghiêm trọng. Hậu quả bất quá là vài tiếng bạo tạc, một chút khẩn trương mà thôi. 

Sau gần một giờ, khi mà những điểm mấu chốt đều đã phá giải xong, lúc này Gia Gia mới ngả lưng ra đất, bất động nằm im. 

Trông thấy cảnh ấy, Lăng Tiểu Ngư mới quan tâm hỏi: "Gia Gia, ngươi ổn đấy chứ?".

"Ta không ổn." - Bằng chất giọng hư nhược như người đang bệnh nặng, Gia Gia hồi đáp - "Ta sắp chết rồi".

"Xem ngươi kìa".

Lăng Tiểu Ngư khẽ lắc đầu, lấy từ trong giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ màu trắng.

"Này, uống đi".

"Cái gì đấy?".

"Vạn niên linh nhũ".

Vốn đang lừ đừ như con cá chết, Gia Gia vừa nghe xong bốn chữ ấy thì liền bật dậy. Hai mắt linh động hữu thần, nó nhanh chóng tiếp, hay đúng hơn là giật lấy chiếc lọ nhỏ màu trắng trong tay Lăng Tiểu Ngư, rồi mở ra xem. 

"Khịt...".

Hít liền mấy hơi, hít xong, Gia Gia nó mới vui mừng mà kê lên miệng uống.

"Ực" một tiếng, nó hỏi: "Tiểu Ngư, vạn niên linh nhũ này ngươi làm sao có được vậy?".

Vấn đề này Gia Gia nó cảm thấy rất khó hiểu. Bao nhiêu năm qua, nó với Lăng Tiểu Ngư vẫn luôn đồng hành cùng nhau, nhưng chưa bao giờ nó biết tới thứ này. Vạn niên linh nhũ này, rốt cuộc là từ đâu mà ra? Lăng Tiểu Ngư hắn đã thu được lúc nào?

Nghi vấn của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên hiểu rõ. Hắn không thấy có gì cần phải che giấu, nên thành thật nói ra: "À, cái này hả? Ta lấy từ trên người tên đạo sĩ đã đuổi bắt chúng ta đấy".

Đạo sĩ?

Gia Gia cố gắng hồi tưởng.

"Tiểu Ngư, ý ngươi là tên đạo sĩ nào? Chúng ta đã gặp không ít đạo sĩ a".

"Cái tên mà trên mặt có vết bớt màu đen ấy".

Vết bớt?

Hai mắt Gia Gia loé lên: "A! Ta nhớ rồi! Là cái tên đạo sĩ rùa đen đó!".

"Tiểu Ngư, lọ vạn niên linh nhũ này ngươi thực là lấy trên người hắn?".

"Ừ".

"Sao ngươi không cho ta biết?".

"Ngươi đâu có hỏi".

Gia Gia tức thì trợn mắt. Nó không hỏi thì Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ không nói? 

"Tiểu Ngư, ta với ngươi là bạn đồng hành đấy!".

"Liên quan gì?".

Lăng Tiểu Ngư vẫn tỏ ra mình là người vô tội. Đem Gia Gia gạt sang một bên, hắn xoay lại nhìn cánh cửa đá kế bên. Thần tình ngưng trọng lên hẳn. 

...

"Tiểu Ngư, ngươi nói xem bên kia liệu có đám xương xẩu nào nữa không?".

"Mở ra liền biết".

Thấy Lăng Tiểu Ngư không muốn đoán, Gia Gia nói luôn suy nghĩ của mình: "Theo ta thì chắc là có. Không chỉ có, mà nhất định số lượng sẽ rất nhiều. Thực lực cũng như vậy, cao hơn một bậc".

"... Đầu tiên là chân nhân sơ kỳ, mới nãy là chân nhân trung kỳ, nói không chừng... sau cánh cửa này sẽ nhảy ra mấy tên chân nhân hậu kỳ...".

"Tiểu Ngư, sẽ có hung hiểm a".

"Hung hiểm?" Lăng Tiểu Ngư bảo: "Có nơi cất chứa bảo vật nào lại chẳng hung hiểm".

"Được rồi. Chuẩn bị đi".

Một câu thông báo, cho Gia Gia, cũng là cho hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ phía sau. 

Và, khi tất cả đều đã sẵn sàng ứng phó, Lăng Tiểu Ngư chính thức đặt tay lên cánh cửa đá trước mặt, dụng lực đem nó nâng lên. 

Trong thanh âm va chạm trầm thấp, một khung cảnh quen thuộc từ từ hiện rõ.

Xương cốt. Khắp nơi đều là xương cốt. Đông, tây, nam, bắc, chỗ nào cũng có. So với không gian cửa động thứ hai, thi cốt ở đây thậm chí còn nhiều hơn gấp bội.

...

"Ực...".

Bên tai Lăng Tiểu Ngư, tiếng nuốt nước bọt vừa mới truyền đến. Kế đấy, thanh âm Gia Gia cất lên: 

"Tiểu Ngư, ở đây... ở đây có tới năm tên phát ra khí tức chân nhân hậu kỳ...".

"Đúng là có năm tên." Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật.

"Còn có hai mươi mốt tên chân nhân trung kỳ nữa." Gia Gia lại thông báo.

Và đáp lại, như cũ vẫn là một cái gật đầu.

...

"Năm tên hậu kỳ, hai mươi mốt tên trung kỳ, rồi thêm một đám sơ kỳ, vấn đỉnh... Tiểu Ngư, chúng ta... chúng ta liệu có đấu lại không? Hổng ấy... chúng ta rút lui đi".

"Ngươi sợ rồi sao?".

Lăng Tiểu Ngư nói trong khi hai mắt vẫn nhìn về phía trước, nơi cốt binh đã tập trung hàng ngũ: "Gia Gia, ta không nghĩ là chúng ta còn đường lui đâu".

"Tiểu Ngư, ý ngươi là sao?".

Gia Gia thật tình là không hiểu cho lắm. Cánh cửa phía sau tuy vừa mới đóng, nhưng cấm chế vốn dĩ đã được phá giải rồi. Nói cách khác, bọn họ chỉ cần đem cánh cửa nâng lên thì liền có thể chạy ra khỏi đây. Tại sao Lăng Tiểu Ngư lại bảo không còn đường lui?

Gia Gia đã nghi hoặc, tuy nhiên, giây phút ấy chẳng tồn tại quá lâu. Rất nhanh thì nó đã hiểu được. Ngay lúc nó đặt tay lên cánh cửa, vừa mới dụng lực thì tức khắc, một ngọn giáo màu đen đã ném thẳng vào đầu nó. 

Với bản lãnh của mình, Gia Gia nó dĩ nhiên là vẫn ổn. Nó đã né được. Nhưng, nội tâm thì lại là chuyện khác. "Ực...".

Liếc qua ngọn giáo đã sớm bị thái âm chi lực xâm nhiễm và hiện đang ghim trên cánh cửa, Gia Gia vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Cõi lòng phát lạnh, nó lẩm bẩm: "Tốc độ thật khủng khiếp...".

Khác với Gia Gia, đứng bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư lại không ngạc nhiên gì mấy. Hắn chỉ nhàn nhạt bảo: "Gia Gia, gọi tử tinh cầu ra đi".

"Thiên Hồ Nguyệt, lần này ngươi cũng nên xuất thủ rồi".

Biết Lăng Tiểu Ngư đã quyết nên Gia Gia cũng chẳng bàn lui nữa. Nó nhanh chóng trấn định tâm thần, đem tử tinh cầu - bảo vật bất ly thân của mình - xuất ra. 

Phần Thiên Hồ Nguyệt, thân là tù binh của Lăng Tiểu Ngư, nàng há có quyền lựa chọn?

Thần niệm khẽ động, nàng nhanh chóng đem bổn mạng pháp bảo của mình là Đại Nhật Kim Luân tế ra. Tất thảy năm cái. 

...

"Kẻ xâm nhập, giết!".

"Kẻ xâm nhập, giết!".

"Kẻ xâm nhập, giết!".

...

Hơn hai ngàn thanh âm, tất cả cùng vang lên một lúc, khí thế hoành tráng bậc nào có thể nghĩ. Đám xương cốt kia, chúng không khác nào một đội quân hùng hậu. Thiếu khuyết duy chỉ một điều: đội quân này không có cảm xúc, không biết suy nghĩ. Chúng là vật chết, một đám vô tri chỉ biết ngăn cản và loại bỏ bất cứ kẻ nào dám xâm nhập. 

Dưới sự dẫn đầu của năm tên chân nhân cảnh hậu kỳ, tất cả cùng cầm vũ khí nhìn chằm đám người nơi đối diện. Tiến từng bước một.

...

Phía bên đây, Gia Gia một bên giữ lấy tử tinh cầu, một bên ngưng thần theo dõi, chợt nói:

"Tiểu Ngư, ngươi có thấy lạ không? Cái đám xương xẩu này hình như không mấy chủ động...".

"Ta thấy".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Mặc dù không biết tại sao, nhưng ta đảm bảo chỉ cần chúng ta xông lên hoặc là bỏ chạy, bọn chúng sẽ liền cho thấy một tốc độ rất đáng gờm".

Gia Gia chẳng phản bác. Đơn giản là điều đó đã được kiểm chứng rồi.

Hít sâu một hơi, nó bảo: "Ở đây có năm tên chân nhân hậu kỳ, chúng ta chia ra. Tiểu Ngư ngươi hai tên, Thiên Hồ Nguyệt hai tên, còn ta một tên".

"Được rồi, cứ quyết định như vậy đi".

Dứt câu, thân ảnh Gia Gia liền xông lên phía trước, căn bản là không để cho Lăng Tiểu Ngư và Thiên Hồ Nguyệt có cơ hội phản đối. 

Trông theo thân ảnh, khi thấy đối thủ mà nó lựa chọn chính là kẻ có khí tức yếu nhược nhất trong số năm bộ xương chân nhân cảnh hậu kỳ thì Lăng Tiểu Ngư không khỏi lắc đầu. Tuy vậy, hắn cũng chẳng nói gì. 

Thay vì nhắc tới Gia Gia nó thì hắn lại quay sang hỏi Thiên Hồ Nguyệt: "Nguyệt cô nương, thế nào?".

Câu nói khá là gãy gọn nhưng Thiên Hồ Nguyệt vẫn thừa hiểu ra ý tứ. Nàng đáp: "Ta phải bảo vệ Cổ Cổ".

Có vẻ cũng đã lường trước câu trả lời, Lăng Tiểu Ngư chấp nhận ngay: "Không vấn đề gì".

"Nguyệt cô nương không cần phải trực tiếp lao lên, đứng phía sau hỗ trợ cho chúng ta là được".

"Ngươi định một mình giải quyết bốn tên còn lại?".

"Không phải một mình".

Lăng Tiểu Ngư lưu lại một cái nhếch môi khó hiểu, rồi nhấc chân tiến về phía trước. Từ trong miệng hắn, một giọng tang thương cổ lão cất lên.

"Cửu vạn cửu thiên cửu bách cửu thập cửu, thâm uyên chi chủ, vô minh chi hoàng, theo tiếng ta gọi, theo tay ta chỉ, giải khai sát niệm!".

Chương 377: Dễ hơn dự kiến

"Hống!".

Âm nối âm, ngay khi chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư thì một tiếng gào thét đinh tai đã liền cất lên. Tiếp đấy, một thân ảnh màu đen xuất hiện. Đúng là Huyền Long đã từng cùng giao đấu với Thiên Hồ Nguyệt. Nếu có gì khác thì đó là so với lúc trước, kích thước Huyền Long bây giờ đã nhỏ hơn khá nhiều. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là Huyền Long đã yếu hơn. Trên thực tế, sức mạnh của nó vẫn giống y như cũ, chẳng hề giảm đi tí nào. Sở dĩ nhỏ đi, hết thảy là bởi do ý nguyện của chính nó mà thôi. 

Ngẫm cũng phải. Không gian chỗ này, rộng tuy có rộng, nhưng chung quy vẫn nằm trong khuôn khổ một hang động, há đủ cho Huyền Long nó thoả thích tung hoành? Nếu vẫn giữ kích cỡ to lớn ban đầu, chỉ e khả năng di chuyển sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. 

Trái với đội quân xương cốt trước mặt, Huyền Long không phải vật chết. Nó có ý thức riêng của mình. Đó cũng chính là lý do vì sao mà ban nãy Lăng Tiểu Ngư lại bảo với Thiên Hồ Nguyệt rằng "Không phải một mình". 

Sát cánh cùng hắn, trừ bỏ Gia Gia thì vẫn còn có một kẻ đồng hành khác nữa.

"Huyền Long! Tiêu diệt tất cả!".

"Hống!".

Nhận mệnh chủ nhân, thân ảnh hắc long kêu lên một tiếng đinh tai. Miệng há rộng, vuốt giơ cao, nó xông thẳng vào đám cốt binh mà càn quét. Tốc độ hạ sát địch nhân vậy mà chẳng hề thua kém so với Lăng Tiểu Ngư trước đó, khi hắn dùng hắc thủ một mình phá hủy hơn bảy trăm cốt binh ở không gian cửa động thứ hai. 

Thần dũng? Gọi cũng không sai. 

...

"Oa! Con rồng đen này ghê gớm như vậy?!".

Đang giao chiến cùng một đám xương xẩu, Gia Gia liếc thấy cái oai của Huyền Long thì thốt lời cảm thán. Tâm sinh chủ ý, nó nở một nụ cười tinh quái, bất ngờ dụng lực đá mạnh vào tên cốt binh ở bên trái, khiến hắn bay thẳng về phía Huyền Long. 

Như thấy còn chưa đủ, nó lại xoay người xuất thêm một cước nữa.

"Rồng đen! Cho ngươi một tên nữa nè!".

...

"Hống!".

Đối với việc làm của Gia Gia, Huyền Long chẳng những không chút nào phật ý mà còn tỏ ra phấn khích. Nó há miệng kêu to một tiếng đáp lại Gia Gia, long trảo không quên bắt lấy kẻ địch. 

Rồi, đầu nó cúi xuống, hai hàm răng sắc nhọn mở ra. Phập một phát, tên cốt binh xấu số hoàn toàn vỡ vụn. 

"Oa! Lợi hại! Lợi hại!".

Dành ra một giây để vỗ tay tán thưởng, Gia Gia lại tiếp tục tung quyền múa cước đem cốt binh đẩy qua chỗ Huyền Long. 

"Rồng đen! Tiếp nữa này!".

...

"Cho ngươi thêm một tên nữa!".

...

"Crắc!".

Cách sau Huyền Long một đoạn, Lăng Tiểu Ngư đem một tên cốt binh đánh nát, ngó xem tình huống phát sinh phía trước mà không biết phải nói gì. 

Gia Gia và Huyền Long, một kẻ tung xương một người hứng xương, cảnh tượng này... sao mà giống hình ảnh một đứa trẻ và một con chó đang cùng nhau chơi đùa.

Gia Gia sắm vai một đứa trẻ, thôi cũng được đi. Dù sao hình dạng của nó là như vậy. Nhưng còn Huyền Long, nó đâu phải chó. Nó là rồng đấy. 

"Hai cái tên này... Thật không biết các ngươi có ý thức được mình đang trong cuộc chiến không nữa".

Lăng Tiểu Ngư âm thầm lắc đầu thêm một cái nữa, rồi lại tiếp tục ra tay tiêu diệt những cốt binh trước mặt, hoàn toàn không có ý can thiệp vào trò chơi tung hứng của Gia Gia và Huyền Long. 

Hắn thấy điều đó là không cần thiết. Bởi lẽ hiện giờ, sau khi trải qua một hồi giao đấu, hắn đã nhận ra tình cảnh cũng chả có gì đáng để khẩn trương, lo ngại. 

Năm tên cốt binh chân nhân cảnh hậu kỳ, hơn hai mươi tên chân nhân cảnh trung kỳ cộng thêm một đám sơ kỳ, vấn đỉnh, tổng số ngàn tên, nghe thì to lớn thật, tuy nhiên thực tế, chỉnh thể sức mạnh lại chẳng đáng bao nhiêu. Chí ít là trong mắt của Lăng Tiểu Ngư hắn. 

Lúc nãy, khi ước lượng thực lực, Lăng Tiểu Ngư hắn đã quên mất một điều: Cốt binh là vật chết. Bọn chúng vô tri. 

Đến suy nghĩ còn chẳng có thì làm sao chúng có thể phối hợp hành động? Nói gì hỗ trợ lẫn nhau, ngay đến sức mạnh của chính bản thân mình, bọn chúng còn không thể phát huy được hết nữa là. 

...

"Thực lực có cao mà không biết dùng, chung quy cũng chỉ là thứ vô dụng".

"Sự tồn tại vô nghĩa này của các ngươi, hôm nay cũng nên chấm dứt rồi".

Đã nhận thức rõ tình hình, Lăng Tiểu Ngư chẳng ngại ngần chi nữa. Tả thủ vung ngang, hữu thủ quét dọc, hắn phóng tay chém giết. 

"Thập Tự Thủ!".

"Uỳnh!".

...

"Ma Thủ Già Thiên!".

"Ầm...!"

"Ầm...!".
...

...

"Chậc...".

Phía trước, Gia Gia đang vui vẻ chơi trò tung hứng với Huyền Long, lúc này nghe được thanh âm bạo tạc, ngó xem lại thấy Lăng Tiểu Ngư một đường chém giết thì tặc lưỡi chép môi, trong miệng lầm bầm: "Cái tên này thật là không hiểu phong tình gì hết".

"Hống!".

Trong lúc Gia Gia đang tạm ngơi tay thì ở chiều đối diện, một tiếng gào uy nghiêm đột ngột cất lên. 

Thần thái loáng cái đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, Huyền Long bất ngờ bạo tăng khí thế, há miệng bắn ra một đạo hắc quang quét sạch cả trăm tên cốt binh trước mặt mình. Và dĩ nhiên, đấy mới chỉ là một đòn khởi đầu. Bởi tiếp ngay sau đó, cũng giống như Lăng Tiểu Ngư, nó điên cuồng tàn sát. 

Thấy thế, Gia Gia mới càng thêm bất mãn: "Hừ, cái con rồng đen này cũng vậy nữa. Học ai không học lại đi học Tiểu Ngư hắn...".

"Chém giết rất là không tốt, các ngươi có biết không?".

Hậm hực quay đi, Gia Gia nhanh chóng thúc động tử tinh cầu, triển khai đạo thuật.

Từ trong lòng bàn tay nó, tử quang tức thì sáng lên. Rồi, nó lật tay, hướng đám cốt binh đang xông về phía mình ném ra.

"Uỳnh!".

"Uỳnh...!".

Chỉ trong nháy mắt, hơn trăm cốt binh tan thành mảnh vụn. 

...

Miệng thì bảo chém giết là không tốt, vậy mà vừa mới quay lưng đi đã liền vung tay tiêu diệt hơn trăm tên cốt binh, biến bọn chúng thành mảnh vụn, không thể không nói, Gia Gia nó rõ ràng đã tự mình phản bội quan điểm mình. 

Ngôn hành bất nhất. Đúng là ngôn hành bất nhất.

Khỏi phải nghĩ, đối với điều ấy, ngoại nhân tuyệt chẳng thể nào tán dương cho được. Hoàn toàn trái lại, Thiên Hồ Cổ, nàng đã mở miệng phê phán. Câu nói cụ thể như sau:

"Vậy mà nói chém giết rất không tốt, Gia Gia ngươi đúng là không có nhân phẩm".

...

"Không có nhân phẩm", bốn chữ này nói nặng không nặng, nhưng nói nhẹ thì cũng không phải nhẹ. Cảm nhận còn tùy ở mỗi người. Riêng với Gia Gia...

Đừng nói giữa tràng cảnh chém giết, do chẳng chú tâm mà không nghe được, lùi một bước, thậm chí có rõ ràng câu nói của Thiên Hồ Cổ đi chăng nữa, thiết nghĩ nó cũng sẽ dửng dưng thôi. 

Trách cứ? Hờn dỗi?

Tại sao chứ?

Nhân phẩm là dành cho con người, trong khi Gia Gia nó, nó lại đâu phải con người. Nó là từ trong trứng chui ra a. 

Nhân phẩm? Ai cần nhân phẩm chứ?

Một chút hậm hực như cũ vẫn vẹn nguyên, Gia Gia tiếp tục đem trút lên đội quân cốt binh. Lần này, thay vì tiểu binh tiểu tốt, nó tiến thẳng về phía tên cốt binh có khí tức chân nhân cảnh hậu kỳ. Thân xác vô tri, tên cốt binh kia nào có suy nghĩ gì. Vừa trông thấy Gia Gia lao đến thì hắn liền vung đại đao trong tay lên mà ứng chiến. 

"Xí hụt!".

Đã sớm biết cốt binh "ngu đần", không thể phát huy ra được những đòn đánh hung hiểm nên Gia Gia cũng chẳng thèm e ngại nữa. Sau khi tránh đi đòn tấn công của tên cốt binh nọ, nó lè lưỡi trêu.

"Ta ở bên đây này!".

"Keng!".

...

"Bên đây! Bên đây!".

"Keng!".

"Keng!".

...

...

Cuộc chiến cứ vậy mà tiếp diễn. Thế trận hoàn toàn thuộc về mấy người Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Huyền Long. Hết thảy đều do bọn họ làm chủ. Tình huống tốt hơn rất nhiều so với dự kiến. Thậm chí còn chẳng cần Thiên Hồ Nguyệt ra tay thì chiến cục đã được định đoạt rồi.

Hơn hai ngàn cốt binh, chỉ sau chưa đầy nửa giờ thì toàn bộ đều bị đánh thành xương tàn cốt lụi, vô phương cử động.

À, mà không.Tính đến thời điểm hiện tại, trong đội ngũ hơn hai ngàn cốt binh kia thì vẫn còn sót lại một tên. Lúc này, nó vẫn đang cùng Gia Gia "giao chiến".

Đứng phía dưới, sau khi đã đem Huyền Long thu lại, Lăng Tiểu Ngư mới ngước lên nhìn tràng cảnh đuổi bắt giữa không trung, cảm thấy đau đầu.

"Gia Gia, đừng chơi nữa! Giải quyết hắn đi!".

"Thì ta đang đánh này!".

"Đánh? Ngươi gọi đó là đánh?".

"Ừ, đang đánh a!".

"Haizz...".

Lời nói không có tác dụng, Lăng Tiểu Ngư đành phải triển khai hành động. Hắn đạp nhẹ lên đất, tung mình lên không. 

Với Linh Ngục Trường Qua trong tay, hắn quán thâu linh lực, mượn oai năng của nó mà chém đoạn tên cốt binh đang cùng Gia Gia chơi trò đuổi bắt. 

Chóng vánh vô cùng.

...

"Này...".

Mắt thấy cốt binh linh động là vậy thế mà giờ đã bị cắt thành hai khúc, nằm luôn trên đất, Gia Gia bất mãn cau mày: "Tiểu Ngư ngươi làm cái gì vậy? Hắn là đối thủ của ta a!".

"Giúp ngươi giải quyết thôi".

"Nhưng mà ta đâu có cần ngươi giúp!".

"Ồ, vậy thì cho ta xin lỗi".

Xin lỗi? 

Gia Gia lập tức phùng mang trợn má. Cốt binh cũng bị giết rồi, xin lỗi thì được gì chứ?

"Đồ cá ươn... Đồ cá thối...".

...

Chả buồn chấp, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn vô vàn xương cốt gãy nát chung quanh, vài giây sau thì nâng cánh tay phải lên, bàn tay xoè rộng. 

Tức khắc, một cỗ lực lượng màu đen tuôn ra, nhanh chóng đem tất cả xương cốt cuốn sạch. 

Mười giây bất quá, không gian cửa động thứ ba đã hoàn toàn trống rỗng. 

Liếc xem một màn như vậy, ở phía sau, Thiên Hồ Cổ nhất thời khó nhịn, buột miệng thốt ra một câu: "Đến xương cốt mà cũng thôn phệ...".

Đằng trước, vốn đang bực bội, Gia Gia nghe thế liền xẵng giọng nói luôn: "Đâu chỉ xương cốt, Lăng Tiểu Ngư hắn còn từng thôn phệ cả người sống nữa a. Nhân loại này, yêu quái này, rồi thậm chí cả kỳ trân dị bảo, linh hoa linh quả gì đấy, hết thảy hắn đều đã thôn phệ qua. Trên đời này, bất kể thứ gì Tiểu Ngư hắn cũng có thể thôn phệ được hết a".

"Tất cả?" - Thiên Hồ Cổ cảm thấy khó tin - "Bộ hắn là Thao Thiết chắc...".

Đang nói, Thiên Hồ Cổ bỗng ngưng. Chẳng biết tại sao, hai chân nàng lại liên tiếp thoái lui.

Thần tình thì... dường như sợ hãi.

Chương 378: Sáu thông đạo

"Địa mộ khai, tiên nhân khái

Huyền Vũ xuất, Cung Đâu hiện

Thao Thiết thực Miên, Song Ngư cuồng nộ...".

Trong dự ngôn được truyền ra từ Thiên Kiếm Môn, theo những tin tức mà Thanh Khâu từng thu thập được thì thiên hạ sẽ phải đương đầu với bốn tai kiếp. Đó là nạn Huyền Vũ, nạn Cung Đâu, nạn Thao Thiết và nạn Song Ngư. Trong số ấy, Thao Thiết và Song Ngư được cho là đại kiếp nạn. Thân là tam công chúa của Thanh Khâu, Thiên Hồ Cổ dĩ nhiên rõ những điều ấy. 

Và, cũng chính bởi đã tường minh nên giờ phút này đây, nàng mới chợt thấy rùng mình ớn lạnh. 

Mới rồi, khi đem Lăng Tiểu Ngư so sánh với hung thú Thao Thiết, Thiên Hồ Cổ nàng vốn chỉ vô tình. Nhưng ngay sau đó, lúc chợt nhớ đến dự ngôn được truyền lưu của Lý Bất Tri - tổ sư gia phái Thiên Kiếm - thì lòng nàng đã rất e ngại, thậm chí sợ hãi. 

Theo truyền thuyết, trong những cổ thư, điển tịch nhắc đến Thao Thiết, tất cả đều miêu tả rằng Thao Thiết là một đại hung nắm giữ sức mạnh vô song, có pháp lực cao cường và đặc biệt là sở hữu một đại thần thông rất đáng sợ: thôn phệ vạn vật sinh linh. 

Thôn phệ, đấy là điểm đặc thù, là thứ đầu tiên mà người ta sẽ nghĩ đến khi nói về Thao Thiết. 

Trùng hợp thay, Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng biết thôn phệ. Thậm chí theo lời Gia Gia thì hắn không chỉ biết cuốn sạch xương cốt người chết mà cả người sống, các loại kỳ trân dị bảo, linh hoa linh quả,..., hết thảy hắn đều có thể cắn nuốt...

Trên thế gian này liệu có loại pháp môn thần diệu đến thế? Sẽ rất miễn cưỡng đấy.

Giả sử... Giả sử tạm cho Lăng Tiểu Ngư là Thao Thiết chuyển thế, vậy thì mọi chuyện sẽ dễ giải thích hơn nhiều. 

Hơn mười năm trước, Lăng Tiểu Ngư hắn đã bị tông môn phế bỏ tu vi, tổn hại đan điền, theo lý sẽ không thể nào tu luyện được nữa. Nhưng hắn có thể. Hắn đã tiếp tục tu luyện. 

Là do Lăng Tiểu Ngư hắn may mắn, có được một hồi kỳ ngộ? 

Ừ, thì có cho là vậy đi. Nhưng còn thực lực của hắn, nó nên giải thích thế nào đây? Từ một kẻ mất hết tu vi, chỉ sau hơn mười năm đã trở thành một cường giả chân nhân cảnh hậu kỳ, rốt cuộc thì hắn đã tu luyện bằng cách nào?

Chân nhân cảnh hậu kỳ, đấy há đâu là cảnh giới thấp? Không, nó rất cao. Cực kỳ cao! Đó là cảnh giới mà dù là bậc kỳ tài khoáng thế cũng phải mất hàng trăm năm mới có khả năng đạt tới được!

Trong khi Lăng Tiểu Ngư...

Ngót nghét mười năm. 

Lại kỳ ngộ? Lại là cơ duyên?

Cứ miễn cưỡng cho là như vậy. Thế còn thủ đoạn của hắn, thần thông của hắn? Chỉ trong khoảng mười năm ngắn ngủi, Lăng Tiểu Ngư hắn làm sao luyện ra một thân công phu ghê gớm nhường ấy? Nếu lại đổ cho cơ duyên, kỳ ngộ thì thực gượng ép quá. 

Thiên Hồ Cổ, nàng khó mà tin được. Lẽ tất nhiên, kẻ đứng bên cạnh nàng cũng cùng chung cảm nghĩ. 

Nội tâm lo ngại, thần tình khẩn trương, Thiên Hồ Nguyệt nắm tay muội muội, tiến lên trước hòng che chở.

Xem cảnh ấy, phía trước, Lăng Tiểu Ngư mới âm thầm nghi hoặc:

"Các ngươi làm sao vậy?".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi... ngươi là Thao Thiết chuyển thế trong dự ngôn?".

"Thao Thiết?"

Lăng Tiểu Ngư thoáng ngẫm liền hiểu ra vấn đề. Hắn hỏi lại: "Ta rất giống Thao Thiết?".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy người hồi âm, Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu, nhưng chẳng giải thích gì.

Thao Thiết ư? Đó không phải hắn. Có điều, so với Thao Thiết, thân phận của hắn còn khiến người hoang mang, lo sợ hơn nhiều. 

"Dự ngôn kia chẳng ngờ có cân lượng như thế. Coi bộ một khi thân phận hung linh Thái cực của ta bại lộ, cả thiên hạ khẳng định sẽ cùng nhau truy sát ta. Thậm chí dẫu cho ta chưa bao giờ thương hại họ đi nữa. Đại Trù sư huynh hẳn cũng sẽ giống như thế..."."Thực lực. Ta cần thực lực".

Để tự bảo vệ bản thân, để có thể che chở cho Yến cô cô, Lăng Tiểu Ngư hiểu mình cần phải nhanh chóng đề thăng thực lực. Chỉ có khi nắm giữ một nguồn sức mạnh thật to lớn, trở thành kẻ mạnh nhất thì hắn mới đủ khả năng kiểm soát vận mệnh, mới đảm bảo được an toàn cho người thân bên cạnh. 

Nói cách khác, nguồn gốc thái âm chi lực ở đây, Lăng Tiểu Ngư hắn nhất thiết phải đem nó chiếm lấy. 

Giọng hơi trầm, hắn bảo Gia Gia: "Gia Gia, chúng ta mau tìm thôi".

"Ừ, để ta dùng linh nhãn xem xét. Biết đâu chừng sẽ có cạm bẫy gì đó".

...

Một kẻ bên đông, một người bên tây, Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư chia nhau ra tìm kiếm. Bởi do không gian khá rộng nên dù không có cạm bẫy, cấm chế thì cũng phải hơn chục phút sau hai người bọn họ mới lần nữa hội tụ.

Cùng đứng trước một lớp cửa đá, Gia Gia mím môi xẵng giọng: "Tiên sư nó chứ! Rốt cuộc là cái tên quỷ nào mà lại rảnh rỗi như vậy, bày bố ra bao nhiêu là vách ngăn chắn lối...".

"Cẩn mật như vậy, tin tưởng dù được cất giấu là loại tài bảo gì thì khẳng định cấp bậc cũng cực kỳ cao".

Vẫn giữ nguyên tầm mắt, Lăng Tiểu Ngư vừa quan sát bức tường trước mặt vừa nói tiếp: "Gia Gia, so với mấy cái trước thì cấm chế chỗ này đã bị hư hại rất nhiều rồi. Sẽ không tốn bao nhiêu thời gian để phá giải đâu".

"Ai biết được".

"Thôi nào. Chẳng phải ta đã đưa ngươi vạn niên linh nhũ rồi sao? Gắng thêm một chút đi".

Gia Gia hết nhìn Lăng Tiểu Ngư lại nhìn lên lớp cửa đá trước mặt, sau một hồi thì cũng thoả hiệp. Nó đem viên tử tinh cầu gọi ra, lầu bầu một câu rồi bắt đầu xem xét, phá giải cấm chế. 

Hơi ngoài dự kiến, quá trình phá giải diễn ra khá chóng vánh, còn chưa qua một khắc thì đã liền chấm dứt. 

Thấy vậy Lăng Tiểu Ngư mới nghi hoặc: "Gia Gia, đã xong rồi?".

"Xong rồi".

Thừa biết ý tứ, Gia Gia chủ động giải đáp luôn: "Tiểu Ngư ngươi cũng không cần nghi hoặc. Cấm chế chỗ này, cấp bậc tuy còn cao hơn hai cái ngoài kia, nhưng nó đã bị thái âm chi lực phá hủy gần hết rồi. Vậy nên ta chỉ cần tác động một chút là sụp đổ ngay"."Ra là vậy".

Lăng Tiểu Ngư xoay đầu, đoạn hỏi: "Gia Gia, ngươi nói thử xem. Phía sau lớp cửa đá này tràng cảnh sẽ là dạng gì?".

"Ta không hy vọng lại được nhìn thấy một đám xương xẩu nữa đâu". 

"Nếu vậy thì ngươi phải cầu may rồi".

Thần tình loáng cái đã trở nên nghiêm túc, Lăng Tiểu Ngư đặt tay lên lớp cửa đá thứ tư này, đồng thời nhắc nhở người phía sau: "Thiên Hồ Nguyệt, chuẩn bị đi".

Một câu rồi thôi, hắn lập tức thúc động linh lực, đem cánh cửa trước mặt nâng lên. 

...

"Rầm!".

Một lúc sau, cánh cửa đã hoàn nguyên vị trí, triệt để đóng chặt.

Đội ngũ bốn người gồm Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt, tất cả hiện đều đã bước qua. Lúc này, bọn họ đang đứng tụm cùng một chỗ, lặng im quan sát. 

Năm bảy giây sau, vẫn như cũ, Gia Gia là người đầu tiên cất tiếng: "Tiểu Ngư, ở đây không có xương cốt. Một bộ cũng không".

"Ta thấy".

Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu, rồi tiến lên mấy bước. Trong đôi mắt hắn, ánh bạc nhanh chóng xuất hiện. 

...

"Tiểu Ngư, ngươi có phát hiện gì không?".

"Trừ bỏ sáu thông đạo kia ra thì chẳng thấy điều gì bất thường. Còn ngươi?".

Tương tự Lăng Tiểu Ngư, với linh nhãn đã khai, Gia Gia đáp: "Ta cũng không thấy có cạm bẫy gì. Cấm chế thì cũng chỉ xuất hiện trên sáu thông đạo kia thôi, nhưng mà nó bị hư hỏng hết rồi".

"Được rồi. Chúng ta qua đó xem thử".

Nối gót Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia nhấc chân bước lại gần các thông đạo. Tỉ mỉ xem xét một hồi, nó báo lại: "Tiểu Ngư, trong sáu cái thông đạo này, cái nào cũng nồng đậm thái âm chi lực hết a".

Kiểng gót ngồi trước một trong sáu thông đạo, Lăng Tiểu Ngư cau mày: "Thần thức, pháp nhãn của ta đều không thể thăm dò được lối đi. Gia Gia ngươi thì sao?".

"Ta cũng vậy".

Gia Gia thành thật nói ra: "Tiểu Ngư, chúng ta chỉ có thể đi vào mới biết được những thông đạo này dẫn tới đâu, bên trong có gì. Nhưng mà... ta sợ sẽ có nguy hiểm".

...

Lăng Tiểu Ngư đã trầm mặc khá lâu. Rõ ràng là hắn có điều băn khoăn lo ngại. 

Hung hiểm? Hắn sớm biết sẽ có. Chỉ là... Sáu thông đạo tối om này, không hiểu sao khi nhìn vào chúng, Lăng Tiểu Ngư hắn lại chợt thấy bất an. Cảm giác này... càng ngày càng rõ. 

Được cất giấu bên trong, đến cùng là thứ gì chứ?

Chương 379: Quỷ diện nhân tái hiện

"Gia Gia, chúng ta đi thôi".

Qua một đỗi cân nhắc, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đưa ra quyết định. 

Phải. Hắn sẽ tiếp tục tiến vào, tiếp tục tra xét, thăm dò. Hung hiểm? Trên thế gian này đâu có bữa ăn nào miễn phí. Mọi thứ đều luôn có cái giá của nó cả. Lăng Tiểu Ngư hắn phải chấp nhận rủi ro. 

Đối với điều ấy, quyết định của Lăng Tiểu Ngư hắn, Gia Gia không có ý kiến gì. Hơn mười năm qua, trong mọi chuyện, nó vẫn đều luôn nghe theo. Nó luôn tin tưởng hắn. Trước kia hay bây giờ thì đều như vậy. 

Ở đây, bất cam, không nguyện, hoạ chăng là hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ. Đặc biệt là Thiên Hồ Nguyệt. 

Thiên Hồ Nguyệt, nàng rất đỗi không vui. Nếu có thể, nàng rất muốn mang muội muội rời khỏi đây ngay lập tức. Nguồn gốc thái âm chi lực, những thứ đang được cất giấu sâu bên trong cổ động này, thú thực là nàng cũng khá tò mò muốn biết. Nhưng lòng hiếu kỳ, nó vẫn không thắng được lo âu.

Giống như Lăng Tiểu Ngư, khi nhìn vào sáu thông đạo tối om trước mặt, nội tâm nàng cũng chợt trỗi lên cảm giác bất an khó hiểu. Linh tính mách bảo nàng rằng ở phía trước, nơi tận cùng thông đạo, có một thứ rất đáng sợ đang chờ đợi. Nếu chỉ một mình thì không sao, nhưng đằng này... Trừ bỏ Thiên Hồ Nguyệt nàng ra thì Thiên Hồ Cổ - muội muội nàng - cũng đang có mặt. 

"Lăng Tiểu Ngư hắn dùng Cổ Cổ để kiểm soát ta, khẳng định sẽ không đồng ý thả đi...".

Liếc nhìn một thân hắc y đang cẩn trọng bước đi phía trước, Thiên Hồ Nguyệt lặng lẽ thở ra một hơi.

Nàng thừa biết tâm ý của Lăng Tiểu Ngư. Nàng hiểu, một khi chưa lấy được thứ mà hắn muốn thì Lăng Tiểu Ngư hắn tuyệt đối sẽ không phóng thích muội muội nàng. Vì vậy, đề nghị, hay thậm chí dẫu có cầu xin, hết thảy đều là vô ích. Hai tỷ muội nàng vốn dĩ là chẳng có quyền lựa chọn. 

"... Chỉ mong mọi thứ sẽ không quá tệ...".

Thầm hy vọng, Thiên Hồ Nguyệt nắm lấy tay muội muội mình, nối gót bước theo.

...

Trong khi ấy, ở phía ngoài cổ động...

Trên bầu trời Cửu Cung, một đạo kim quang đã vừa mới xuất hiện. Là từ phương nam bay đến. 

Tốc độ của kim quang rất nhanh, chỉ sau vài nhịp thở đã liền vượt qua mấy ngọn núi, cuối cùng thì dừng lại ở Tu Di sơn. 

Quang hoa tán đi, một thân ảnh từ từ lộ rõ.

Người này... dáng vẻ thoạt trông khá đáng nghi. Hắn khoác một chiếc áo choàng rộng màu đen, phủ từ đầu tới chân, trong khi khuôn mặt thì... Trừ bỏ hai con mắt thì toàn bộ đều được che đi bởi một chiếc mặt nạ hình quỷ dữ, nhìn rất khủng bố. 

Đáp xuống mặt đất, chừng độ năm bảy giây sau, người mặt quỷ lúc này mới cất tiếng, thanh âm khàn đục: "Là ở chỗ này?".

Xung quanh quỷ diện nhân vốn là chẳng có ai, vậy mà lạ lùng thay vẫn nghe thấy thanh âm hồi đáp: "Ta nghĩ chính là chỗ này".

"Ngươi nghĩ?".Người mặt quỷ có vẻ không mấy hài lòng: "Hỗn Độn, hai chữ này ta đã nghe không dưới năm lần rồi đấy".

"Chủ nhân của ta." - Trái với quỷ diện nhân, kẻ được gọi Hỗn Độn lại chẳng chút nào phật ý hay là khó chịu - "Kể từ cuộc đại chiến lần trước, sau khi bị Tử Lan tiên tử cùng đám Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ hợp lực tru sát, tứ đại hung thú chúng ta bốn thì đã chết ba, chỉ có mỗi mình Thao Thiết may mắn thoát được. Hỗn Độn ta bây giờ bất quá cũng chỉ là một bản nguyên sinh mệnh tàn khuyết, làm sao nhớ hết được chuyện trước đây. Huống hồ năm tháng đã trôi qua lâu như vậy rồi...".

"Vậy ý của Hỗn Độn ngươi là suốt cả tháng nay chúng ta chỉ đang mò mẫm? Hoàn toàn không có cơ sở?".

"Không không. Chủ nhân của ta, ngài nghĩ vậy là oan cho ta rồi".

Hỗn Độn nói tiếp: "Mặc dù ta không thể xác định được vị trí chính xác, nhưng phương vị đại khái thì khẳng định chẳng sai đâu. Lăng mộ đúng là nằm tại khu vực này".

"Ài... Chủ nhân của ta, nhân loại chẳng phải vẫn hay nói "trăm năm một cuộc bể dâu" đấy ư? Tuế nguyệt qua đi thì vạn vật cũng phải thay đổi chứ. Từ đó đến nay, thời gian đã qua không biết bao nhiêu năm tháng rồi, cảnh vật hôm nay làm sao mà còn giống thuở xa xưa được nữa...".

"Chủ nhân của ta, xin ngài hãy kiên nhẫn. Ngài cũng biết lăng mộ này có ý nghĩa thế nào rồi đấy. Chỉ cần chúng ta tìm thấy, lợi ích thu được thật sự là to lớn vô cùng. Chừng đó, chủ nhân ngài muốn xưng bá thiên hạ còn không phải đơn giản như lật bàn tay ư?".

Người mặt quỷ nghe tới đây thì khuôn mặt dần hoà hoãn trở lại. Trong lòng mình, đối với những thứ được cất giấu bên trong lăng mộ, hắn đích xác vô cùng thèm khát. Đặc biệt là thân xác của nữ nhân Kha Lạc Hoàng thị kia. 

Chỉ có điều là...

"Hỗn Độn, tuế nguyệt đã qua lâu như vậy, ngươi làm sao khẳng định lăng mộ kia vẫn chưa có người tìm thấy?".

"Chủ nhân, ngài hoài nghi ta rồi".
Hỗn Độn vẫn không chút nào phật ý, rành mạch nói ra: "Thế giới thuở ấy khác xa bây giờ. Trong thời đại của chúng ta, thật không biết có bao nhiêu sinh linh cường đại. Tiên nhân, thánh giá, phật đà, loại nào cũng có cả...".

"Lúc đó, Xích Tịch Kha Lạc Hoàng - cố chủ nhân của ta - không nghi ngờ chính là một trong những nhân vật đỉnh cấp nhất. Trước mặt ngài ấy, thần phật cũng chỉ có thể tránh lui. Lăng mộ năm đó là do chính tay ngài ấy xây lên, bên trong bố trí tầng tầng cấm chế, lợi hại vô cùng...". 

"Tuy rằng trong trận đại chiến năm đó ngài ấy đã chết, tứ đại hung thú bọn ta cũng lâm vào thảm cảnh, nhưng Tử Lan tiên tử cùng đám Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ kia cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, lưỡng bại câu thương mà thôi. Lại nói, sau thời đại ấy, tiên phật đều không còn nữa, tu tiên giới thì ngày càng lụn bại. Nói gì cấp bậc đại la kim tiên, thiên tiên, huyền tiên còn chả có người đạt tới nữa là".

"Không có pháp lực bổ sung, lại trải qua vạn vạn tháng năm, cấm chế của lăng mộ chắc chắn sẽ suy yếu, điều đó ta công nhận. Nhưng theo như ta ước lượng thì dù có suy yếu thì nó vẫn là rào cản vượt quá năng lực thời đại. Với những tư liệu mà chủ nhân ngài cung cấp, ta e trong mỗi một thời đại tính từ sau cuộc đại chiến, thế gian chưa từng xuất hiện một nhân vật có đủ năng lực để đoạt lấy những thứ mà năm đó cố chủ nhân Xích Tịch Kha Lạc Hoàng chôn giấu. Chủ nhân, ngài nên nhớ, lăng mộ không chỉ có vài ba lớp cấm chế. Nó còn có rất nhiều thứ hung hiểm khác nữa".

"Lùi một bước, cứ cho là tính toán của ta sai, cứ cho là cấm chế suy yếu nhiều hơn ta dự liệu, như vậy, ta cũng không nghĩ những thứ được cố chủ nhân Xích Tịch Kha Lạc Hoàng chôn cất năm đó đã bị người lấy mất".

"Làm sao Hỗn Độn ngươi dám khẳng định như vậy?".

Đáp lại người mặt quỷ, Hỗn Độn cười khẽ: "Chủ nhân, rất đơn giản. Trong lịch sử của tu tiên giới tính từ sau thời đại của ta cho tới hôm nay, chưa từng xuất hiện một kẻ nào đạt tới cấp bậc tiên nhân. Thậm chí kể cả Lý Bất Tri kinh tài tuyệt diễm kia cũng vậy, sống vài ngàn năm rốt cuộc rồi cũng toạ hoá".

"Chủ nhân, như ta đã nói với ngài rồi đấy. Những thứ kia, đặc biệt là thân xác của Ái Chân Kha Lạc Hoàng, lợi ích mang lại là vô cùng to lớn, thừa sức cải mệnh, giúp người nhất cử đột phá tiên nhân cấp bậc".

Người mặt quỷ thoáng trầm ngâm, rồi nói: "Cấp bậc tiên nhân, đó là xét trong trường hợp biết được công dụng mà dùng. Lỡ như kẻ đoạt được lại không hiểu được giá trị đâu này?".

"Chuyện này...".

Hỗn Độn có chút ngập ngừng, nhưng rồi cũng đáp: "Chủ nhân, ta không nghĩ một kẻ có thể phá giải hết cấm chế, vượt qua hết mọi trở ngại để lấy được những thứ kia mà lại chẳng biết cách dùng đâu".

"Khó nói lắm. Tuế nguyệt đằng đẵng, tri thức của tu tiên giới qua mỗi thời lại thêm phần lụn bại, không hiểu biết cũng đâu có gì lạ".

"Hmm... Chủ nhân, nếu mà thật như ngài nói... thì ta cũng đành chịu".

...

"Chủ nhân, giờ ngài tính thế nào? Có muốn tiếp tục tìm kiếm lăng mộ?".

"Ta lặn lội chạy tới đây, cũng đã bỏ cả tháng trời mò mẫm, ngươi nghĩ nên dừng lại?".

Thanh âm chẳng lấy gì làm vui vẻ, người mặt quỷ chốt hạ: "Tiếp tục tìm kiếm".

Và như thế, hành trình truy tìm lăng mộ Ái Chân Kha Lạc Hoàng (*) của quỷ diện nhân lại được tiếp tục.

(*) Ái Chân Kha Lạc Hoàng: Là muội muội của Xích Tịch Kha Lạc Hoàng, trước khi bị chính huynh trưởng Xích Tịch của mình đem chôn sống thì có tu vị Thiên tiên.

Chương 380: Ái chân kha lạc hoàng (ngoại truyện)

Vào thuở xa xưa, không rõ là năm nào tháng nào, thế gian đã từng tồn tại vô số những sinh linh cường đại. Linh thú có Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ đứng đầu; trong khi ấy, hung thú lại lấy Thao Thiết, Đào Ngột, Cùng Kỳ, Hỗn Độn làm lãnh tụ. Một phương chủ thiện, một phương chủ ác, đôi bên chẳng khác nào như nước với lửa, giao tranh không ngừng. 

Trong những cuộc chiến ác liệt ấy, kéo theo còn có rất nhiều thế lực. Có tiên nhân, có thánh giả, có phật đà, cũng có yêu ma, quỷ quái... Còn nhớ, ở đoạn cuối thời đại thần - ma tranh đấu, trước khi Tiên Môn chính thức khép lại, thế gian đã từng xuất hiện hai nhân vật vô cùng lợi hại. Thời điểm ấy, bọn họ cũng chính là hai kẻ đứng đầu, những người lãnh đạo cuộc chiến. 

Tử Lan tiên tử, Xích Tịch Kha Lạc Hoàng, đấy là danh tự của họ. 

Tử Lan, nàng thuở ấy là một trong Ngũ đại tiên tôn của tiên giới, có pháp lực cao thâm vô cùng. Tâm tính của nàng, nó cũng từ bi rất đỗi. Sự thiện lương ấy, không ai có phủ nhận được. Bởi lẽ, ở khoảnh khắc Tiên Môn khép lại, khi mà thần phật mười phương nối nhau rời bỏ thế gian thì nàng đã lựa chọn điều ngược lại, thậm chí dù biết rõ bản thân mai này vô pháp trở về cõi tiên đi nữa. 

Có lẽ đối với nàng, an nhiên tự tại chốn tiên cảnh trong khi yêu ma hoành hành, nhân thế lầm than là một điều quá đỗi nhẫn tâm. Tử Lan, nàng đã không làm được, vô pháp quay lưng mà bỏ rơi thương sinh thiên hạ. 

Vì muốn bảo hộ thế gian, duy trì chính khí thiên địa, Tử Lan tiên tử nàng đã cùng với những thiên binh thiên tướng dưới trướng, những vị thần phật còn lưu lại và tứ đại linh thú là Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ ra sức trấn áp yêu ma, quyết tâm tru cùng diệt trận. 

Tuy nhiên, tru diệt tà mà, đó chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng. 

Tử Lan tiên tử nàng rất mạnh, điều ấy không giả, thế nhưng thống lĩnh của yêu ma thuở ấy, hắn há đâu lại yếu. Xích Tịch Kha Lạc Hoàng, hắn rất mạnh. Cực kỳ mạnh. 

Xích Tịch hắn không chỉ là chủ nhân của tứ đại hung thú. Trừ bỏ Thao Thiết, Đào Ngột, Cùng Kỳ, Hỗn Độn ra thì dưới trướng hắn còn có vô số những yêu binh ma tướng khác nữa. 

Bản thân có thực lực, lại ấp ủ dã tâm thống trị thiên địa từ lâu, Xích Tịch hắn há có khả năng ngồi im chịu trận?

Tử Lan kia muốn tiêu diệt hắn? Vậy thì Xích Tịch hắn sẽ tiến quân tàn sát thiên binh thiên tướng của nàng!

Năm đó, ma tôn Xích Tịch thật sự chưa bao giờ e sợ Tử Lan tiên tử hay bất kỳ một vị thần phật nào khác cả. Thậm chí kể cả khi bị chém đoạn dưới tiên kiếm Long Tru của Tử Lan tiên tử đi nữa. Hắn chết, Tử Lan nàng lại chẳng vong đấy ư? Thiên binh thiên tướng của nàng lại chẳng gục ngã đấy ư?

Trong cả đời mình, ma tôn Xích Tịch chưa bao giờ nể sợ tiên giới. Nếu có kẻ khiến hắn phải rùng mình thì đó cũng không phải tiên nhân hay phật đà mà đó là... muội muội của hắn: Ái Chân Kha Lạc Hoàng. 

Đúng vậy. Lúc còn tại thế, Xích Tịch quả thực hết sức e ngại vị thân muội Ái Chân này của mình. 

Bởi tu vi của nàng rất cao? Bởi thần thông của nàng quá đỗi ghê gớm?

Đều không phải. Lúc đó, Ái Chân nàng bất quá cũng mới chỉ tu luyện đến cấp bậc Thiên tiên mà thôi, so với một vị ma tôn như Xích Tịch thì còn kém xa vô cùng. Khiến Xích Tịch hắn đôi lúc khiếp hãi, cảnh giác đề phòng là tâm tính, là hành vi của Ái Chân nàng. 

Trong thị tộc Kha Lạc Hoàng lúc bấy giờ, trừ bỏ bản thân Xích Tịch thì còn có hai người cũng rất được tôn kính, kỳ vọng. Đó là Ái Chân và Mặc Nguyệt - hai vị muội muội của hắn. Thời điểm ấy, kẻ mạnh nhất của Kha Lạc Hoàng thị không nghi ngờ là Xích Tịch, tuy nhiên, nếu tính lâu dài, Ái Chân và Mặc Nguyệt mới là những người được đánh giá cao hơn. Bởi lẽ, so với Xích Tịch thì tiềm năng của các nàng lớn hơn rất nhiều. Nó đến từ thể chất cực kỳ khan hiếm của các nàng: Thái âm thánh thể. 

Theo như dự đoán của các bậc trưởng bối trong thị tộc Kha Lạc Hoàng thì chỉ cần cho các nàng thêm ngàn năm nữa thôi, khi ấy các nàng chắc chắn sẽ vượt qua được Xích Tịch, trở thành cường giả đỉnh cấp nhất của giới yêu ma.

Ban đầu, đối với điều ấy, Xích Tịch tuy có để tâm nhưng còn chưa suy nghĩ quá nhiều. Ngàn năm tuế nguyệt, bấy nhiêu nào có ngắn?

Nhưng... Rất nhanh sau đó, Xích Tịch nhận ra mình đã lầm. Mối nguy, nó đến sớm hơn hắn tưởng. 

Mặc Nguyệt thì không sao, tuy hơi ngang bướng một chút nhưng vẫn hết mực tin yêu vị huyng trưởng là hắn. Riêng phần Ái Chân...Đứa muội muội này, Xích Tịch đã từng rất đỗi yêu quý. Thậm chí so với Mặc Nguyệt, tình thương của hắn dành cho nàng còn nhiều hơn gấp bội. Bởi hắn cảm thấy tính khí của Ái Chân rất mạnh mẽ, rất giống mình. Hay ít ra là hắn tin như vậy.

Tiếc thay, Xích Tịch hắn đã sai. Ái Chân vốn dĩ là không hề giống hắn. Nàng đáng sợ hơn hắn rất nhiều. Nàng... không phải yêu ma. Nàng còn khủng bố hơn cả yêu ma. 

Nhớ lại ngày đó...

Hôm ấy, nhân sinh thần của muội muội, vì muốn khiến cho nàng bất ngờ nên Xích Tịch đã dùng đạo thuật tiềm hành, mang quà đến tặng. Khi tới trước cửa, thời điểm hắn nhìn vào bên trong thì...

Kinh hãi thay, Ái Chân, muội muội hắn, nàng đang cầm một cánh tay người mà đưa lên miệng cắn ăn. Đó là cánh tay người sống, hắn biết. Bởi vì ở cạnh chỗ muội muội hắn ngồi kia, có một tì nữ đang nằm bất động, thần tình hoảng loạn với cánh tay trái đã bị mất trong khi quả tim còn đập, lồng ngực còn đang phập phồng hít thở...

Ghê rợn? Mới chỉ là bắt đầu thôi. 

Sau khi ăn xong cánh tay nọ, vị thân muội Ái Chân kia của hắn lại xoay đầu nhìn sang người tì nữ. Nàng nở một nụ cười khả ái, trong sự hãi hùng của người tì nữ mà đem cánh tay còn lại... từ từ kéo đứt. Kế đấy, nàng cười lên một cách man dại. 

"Ha ha ha! Ha ha ha ha!".

"Ha ha ha! Ha ha ha ha...!".

Tiếng cười kia, nghe ghê rợn làm sao. Xích Tịch thề là trong suốt cả đời mình, hắn chưa bao giờ được chứng kiến một biểu tình nào như vậy. Thần thái ấy, nó sao mà ám ảnh...

Đó không phải Ái Chân muội muội mà hắn biết. Hoàn toàn không phải. 
Một cách lặng lẽ, Xích Tịch quay người rời đi. 

Kể từ hôm ấy, hắn bắt đầu chú tâm nhiều hơn tới Ái Chân. Hầu như mọi động tĩnh của nàng hắn đều âm thầm tra xét, theo dõi. Lẽ tất nhiên, chuyện Ái Chân thích đem người ăn tươi nuốt sống, hắn tuyệt nhiên ém nhẹm. Tuy nhiên, hắn cũng nghiêm lệnh ngăn cấm, không cho phép nàng ăn thịt người nữa. 

Trước nghiêm lệnh của huynh trưởng, Ái Chân Kha Lạc Hoàng đâu dám trái, đã thuận tình nghe theo. Những tưởng từ đây mọi việc sẽ êm xuôi thì không, biến động lại nổi lên. Và lần này, nó là kinh biến. 

Sau một vài tội ác nữa, Ái Chân Kha Lạc Hoàng, nàng lại tiếp tục sở thích quái dị của mình, lại đem người ăn tươi nuốt sống. Nhưng khác trước, thay vì ma binh, tì nữ thì lần này, bị nàng giết hại lại là một đại nhân vật của Kha Lạc Hoàng thị: Mặc Nguyệt Kha Lạc Hoàng.

Không sai! Chính là Mặc Nguyệt Kha Lạc Hoàng - thân muội muội của Ái Chân Kha Lạc Hoàng nàng!

Phát hiện ra, chẳng phải ai khác, chính là thân mẫu của cả hai: Liễu Tư Kha Lạc Hoàng. Theo như lời bà thuật lại cho Xích Tịch nghe thì sau khi Mặc Nguyệt mất tích, dựa vào một số manh mối chắp vá được, bà rốt cuộc cũng lần ra dấu vết hung thủ. Theo đó, bà đã lặng lẽ đột nhập vào nơi ở của Ái Chân - kẻ bị tình nghi - hòng tìm kiếm. 

Quả nhiên, đúng như nghi ngờ, Mặc Nguyệt đích xác là bị Ái Chân bắt giữ. 

Mà không... Không phải bắt giữ. Mặc Nguyệt, nó... đã chẳng còn nguyên vẹn nữa. Ái Chân đã giết, hay đúng hơn là... ăn thịt nó.

Liễu Tư còn nhớ rất rõ cái khoảnh khắc mình xông vào mật thất kia. Trước mắt bà, Ái Chân ngồi đấy, một tay cầm quả tim Mặc Nguyệt cắn ăn trong khi bên cánh tay còn lại, được nàng nắm giữ chính là cái đầu đứt lìa của Mặc Nguyệt. 

Ôi... Đầu của Mặc Nguyệt, hai mắt đang mở trừng, môi còn mấp máy, máu tươi tuôn dài... Rõ ràng là mới chết chưa lâu. 

Tại sao?

Rốt cuộc là tại sao?

Vì cớ gì mà Ái Chân lại làm ra chuyện khủng khiếp tới vậy? Không chỉ sát hại mà còn đem muội muội mình ăn tươi nuốt sống?

Lúc đó Liễu Tư bà đã không thể nào hiểu được. Mãi sau này, khi Ái Chân đã bị bắt giữ, lúc đã bình tâm trở lại thì bà mới biết. Thì ra, Ái Chân nàng tu luyện tới giai đoạn mấu chốt, sắp sửa đột phá Thiên ma (tương đương với Thiên tiên), tiến vào cảnh giới Huyền ma (tương đương với Huyền tiên), vì vậy mà nàng mới ra tay sát hại Mặc Nguyệt. Bởi theo nàng tìm hiểu được thì ở giai đoạn này, chỉ cần đem máu thịt Mặc Nguyệt - một người cũng sở hữu Thái âm thánh thể như mình - hấp thụ thì sẽ thu được lợi ích vô cùng lớn, không những chắc chắn đột phá thành công mà còn có khả năng đạt được Thuần âm chi thể trong truyền thuyết. 

Chỉ vì muốn đột phá, chỉ vì muốn đạt được Thuần âm chi thể mà đến cả thân muội muội của mình cũng chẳng ngại ngần xuống tay sát hại, móc ruột moi gan đem ăn tươi nuốt sống... Ái Chân, nàng rõ ràng đã không còn chút nhân tính nào nữa. Hoặc, cũng có lẽ Ái Chân nàng chưa bao giờ từng có nhân tính. 

Trước tội ác ấy, Kha Lạc Hoàng thị tất nhiên chẳng thể nào dung thứ cho được. Xích Tịch, hắn đã hạ lệnh đem muội muội của mình chôn sống. Mặc dù không thực sự giết chết nhưng với những tầng tầng cấm chế, những thủ đoạn đã thi triển lên người nàng, hắn tin nàng sẽ phải vĩnh viễn nằm yên bên trong lăng mộ. 

Năm ấy, có lẽ Xích Tịch đã nghĩ lưu lại cho muội muội mình một cơ hội, đợi đến một lúc nào đó, hắn sẽ thả nàng ra. Bởi nói thế nào thì hắn và nàng cũng là huynh muội ruột rà. Mặc Nguyệt đã chết, thế gian này, ngoại trừ mẫu thân Liễu Tư và Ái Chân nàng thì Xích Tịch hắn đâu còn người thân chung huyết mạch nào nữa. 

Chỉ tiếc rằng người tính không bằng trời tính. Xích Tịch chẳng bao giờ có thể đợi được đến ngày đem muội muội thả ra nữa. 

Thần tiên đã gục ngã, ma tộc Kha Lạc Hoàng thị cũng diệt vong, Tiên Môn kia thì cũng sớm đóng lại rồi. Tiếp tục được chôn giấu đến tận hôm nay, duy cũng chỉ lăng mộ bí mật của Ái Chân Kha Lạc Hoàng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau