TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 371 - Chương 375

Chương 371: Mộ địa

"Gia Gia, sao vậy?".

"Tiểu Ngư, ngươi coi". 

Theo hướng tay Gia Gia chỉ, Lăng Tiểu Ngư tập trung chú ý thì thấy trên bức tường đá trước mặt có rất nhiều trận pháp. Chúng rất phức tạp. 

"Cấm chế?".

"Ừ".

Gia Gia gật đầu, khuôn mặt trầm trọng: "Cái cấm chế này, so với cái đã bị ta phá giải còn muốn ghê gớm hơn".

...

Cứ tưởng đã sắp thu được cội nguồn thái âm chi lực, giờ mới hay nó vẫn còn khoảng cách, tâm tình Lăng Tiểu Ngư khó tránh trở nên có chút tiêu cực. Hắn hít nhẹ, rồi thở ra một hơi để bình ổn cảm xúc, xong rồi mới hỏi: "Gia Gia, cấm chế này, ngươi phá giải được không?".

"Cái này...".

"Sao vậy?".

Giọng nói vừa rồi không phải của Lăng Tiểu Ngư. Nó được phát ra từ miệng của một người khác. Là Thiên Hồ Cổ.

Xuất hiện cùng với tỷ tỷ mình, Thiên Hồ Cổ hỏi: "Gia Gia, lại có cấm chế hả?".

Khác Thiên Hồ Nguyệt, đối với Thiên Hồ Cổ Gia Gia chẳng có bao nhiêu thành kiến, thế nên vừa được hỏi thì nó liền đáp ngay: "Ừ, cấm chế rất lợi hại".

"Nhưng... nó đã bị hư hại, có lỗ hổng nào đó đúng không?".

Tất nhiên, chả phải tự dưng mà Thiên Hồ Cổ suy đoán như vậy. Có cơ sở cả. Ở chỗ này, thứ được Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia gọi "thái âm chi lực" có khá nhiều, mà nguồn gốc thì lại nằm phía bên kia lớp cửa đá. Cái này có ý nghĩa gì? Nếu cấm chế không bị hư hại, đã xuất hiện lỗ hổng thì làm sao thái âm chi lực có khả năng xuyên qua được?

Hiện tại, Thiên Hồ Cổ nàng chỉ đang thắc mắc một điều...

"Gia Gia, các ngươi... không thể dựa vào lỗ hổng đó để đi qua bên kia sao?".

...

"Đi qua? Bằng lỗ hổng - chỗ cấm chế bị hư hại?" Gia Gia dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Thiên Hồ Cổ, hỏi lại. Chừng khi nhận được cái gật đầu của đối phương, lúc này nó mới lắc đầu: "Cổ Cổ, ngươi sao có thể ngốc như vậy chứ".

Chẳng để cho Thiên Hồ Cổ có thời gian phản bác hay là tranh luận, Gia Gia mau chóng giải thích: "Cổ Cổ, đây không phải cấm chế bình thường, do mấy đứa trẻ bày ra đâu. Nó lợi hại lắm...".

"Cổ Cổ ngươi đừng thấy nó bị hư hại, đã xuất hiện lỗ hổng liền nghĩ có thể thi triển đạo thuật rồi xuyên qua. Ta khẳng định một khi ngươi làm như vậy, ngươi sẽ lập tức bị cấm chế hạ sát ngay. Ngay đến ta - một người từng tự do ra vào không biết bao nhiêu đại trận - mà còn phải cẩn trọng dè dừng đây này... Nói cho ngươi biết, mấy loại cấm chế cao cấp, phức tạp này, tự thân có khả năng nhận biết khí tức sinh mệnh. Thái âm chi lực bên trong có thể đi qua bên này không có nghĩa chúng ta cũng sẽ làm được một điều tương tự đâu".

"Nói vậy là chúng ta bắt buộc phải đem cấm chế phá giải?".

"Không có lựa chọn khác đâu".

Dời mắt về lại lớp cửa đá, Gia Gia mím môi hậm hực: "Cũng không biết là tên quỷ nào bày ra. Cất giấu thứ gì mà lại cẩn mật như vậy chứ?".

...

"Kỳ trân dị bảo, hoặc cũng có thể là một bộ thi hài nào đấy".

"Thi hài?".

Gia Gia hơi ngoài ý muốn, xoay đầu lại hỏi Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa mới nói: "Tiểu Ngư, nếu là kho báu, nơi cất chứa những kỳ trân dị bảo thì ta có thể hiểu được, nhưng còn thi hài, ta không hiểu lắm. Tại sao lại là thi hài?".
"Gia Gia, ban đầu ta cũng cho rằng nơi đây là động phủ cổ tu sĩ, có cất chứa tài bảo, nhưng sau khi nhìn thấy đám cốt binh kia... ta đã thay đổi suy nghĩ. Ta cảm thấy cái chỗ này giống một lăng mộ hơn là động phủ".

"Hả? Lăng mộ?".

Gia Gia tròn mắt: "Tiểu Ngư, ngươi cũng đừng có bịa chuyện doạ người a".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Gia Gia, ta không trêu đùa. Chỗ chúng ta đang đứng đây, thật sự rất có khả năng là mộ địa".

...

"Tiểu Ngư, vậy lúc nãy ngươi nói táng binh chính là ý này? Cái đám xương cốt di động kia là những kẻ được mai táng cùng với chủ nhân của ngôi mộ?".

"Không sai".

Lăng Tiểu Ngư lý giải: "Trước đây ta từng đọc trên một quyển cổ tịch, có mấy trang đề cập tới táng binh.Theo cổ nhân ghi chép, thiên hạ đã từng có những loại mộ địa vô cùng nguy hiểm. Những loại mộ địa này được xây dựng hết sức công phu, bên trong có bố trí rất nhiều cơ quan, cấm chế, dùng để chôn cất các đại nhân vật".

"Trong các lăng mộ kiểu ấy, có một số khi được xây dựng, thậm chí còn đem người sống chôn theo. Những người này, nghe nói lúc đưa vào bên trong lăng mộ, bọn họ sẽ bị người dùng đạo thuật thao túng linh hồn, khống chế thân xác, buộc họ phải vĩnh viễn ở lại để canh giữ cho chủ nhân lăng mộ. Lúc còn sống, lẫn khi đã chết".

"Những người này, bọn họ được gọi là táng binh".

...

"Ta hiểu rồi. Táng binh mà ngươi nói hoá ra là như vậy".

Gia Gia ngẫm lại tình cảnh ban nãy, thời điểm đối mặt với đám cốt binh, nhận xét: "Hmm... Theo như ta thấy thì táng binh cũng không đáng sợ lắm".

"Ngươi thực cho rằng như vậy?".

Trái với Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư lại chẳng mấy lạc quan, kể cả khi chính hắn là người đã phẩy tay giải quyết đám cốt binh trước đó: "Gia Gia, táng binh không đơn giản như ngươi nghĩ đâu".

"Tiểu Ngư, ý ngươi là gì?". 

Lăng Tiểu Ngư đổi hướng, hai mắt tập trung nhìn lên lớp cửa đá trước mặt, lấp lửng một câu: "Biết đâu chừng thứ bị thái âm chi lực cải biến không chỉ mỗi xương cốt".

Chương 372: Quyết định

"Ngươi nói mà ta không hiểu gì hết...".

Gia Gia chép môi, bảo: "Tiểu Ngư, nhưng mà đó cũng chỉ là suy đoán của ngươi thôi a. Có thể đám xương xẩu kia vốn chẳng phải táng binh, cái chỗ này vốn cũng chẳng phải lăng mộ. Hmm... Ta vẫn nghĩ nó là một động phủ cất giấu tài bảo". 

Lăng Tiểu Ngư cũng không phản đối: "Thì ta chỉ suy đoán thế thôi. Thực hư thế nào phải xem tiếp mới biết được".

"Được rồi. Giờ nói cho ta biết, cấm chế này Gia Gia ngươi có phá giải được không?".

"Hmm...".

Gia Gia ngâm dài, nghĩ ngợi một lúc mới đáp: "Ta không chắc lắm đâu. Phải để ta thử".

Nó lấy tay gạt Lăng Tiểu Ngư ra, chợt yêu cầu: "Tiểu Ngư, ngươi lùi lại một chút đi. Nói không chừng trong lúc ta thăm dò cấm chế sẽ bất cẩn dẫn động cái gì đó đấy".

"Ta biết rồi".

Lăng Tiểu Ngư chẳng nhiều lời, nhanh chóng làm theo căn dặn của Gia Gia, cùng hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ lui hẳn về phía sau, đồng thời triển khai phòng hộ, tùy thời ứng phó hiểm nguy. 

Xong xuôi đâu đấy, lúc này hắn mới hướng Gia Gia nhắn nhủ: "Gia Gia, ngươi cũng cẩn thận".

Phía bên kia, Gia Gia gật nhẹ một cái, tiếp đấy liền đem bảo vật của mình gọi ra. Cầm viên tử tinh cầu trong tay, nó nhanh chóng triển khai đạo thuật. Đầu tiên, nó dùng linh nhãn tỉ mỉ quan sát mọi ngóc ngách trong thạch động; kế đấy, nó sử dụng thổ độn chi thuật để tiến vào lòng đất...

Thời gian Gia Gia nó ở bên dưới tính ra cũng không ngắn, tận những nửa giờ. Chừng khi trở lên, lúc này nó mới cười tươi mà thông báo: "Tiểu Ngư, chúng ta gặp may rồi".

Gặp may?

Biết có tin tốt, nội tâm Lăng Tiểu Ngư cũng nhẹ nhõm đi nhiều. Hắn bảo: "Gia Gia, nói rõ".

"Chuyện là vầy...".

Gia Gia phủi sơ vết bẩn dính trên y phục, bước lại chỗ ba người Lăng Tiểu Ngư. 

"... Tiểu Ngư, sau khi xem xét kỹ lưỡng, ta có thể khẳng định so với cấm chế đã bị phá giải thì cái trước mặt này còn ghê gớm, phức tạp hơn gấp bội lần. Cấp bậc của nó, căn bản đã vượt quá năng lực của ta rồi. Ta ước tính nếu mà muốn phá giải trận pháp này, chí ít cũng phải đợi ta đột phá thêm một lần nữa thì may ra mới làm được".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì khuôn mặt càng trầm xuống. Hắn không nghĩ đấy là những gì mình đang trông đợi. 

Cấm chế phức tạp hơn? Căn bản không thể phá giải? Đó chính là tin tốt, là gặp may ư?

"Gia Gia, ngươi đang đùa ta đấy à? Cấm chế không thể phá giải thì có gì gọi là may mắn?".

"Không thể phá giải? Ai nói ngươi là không thể phá giải?".

"Thì chính ngươi vừa mới nói".

"Ta? Aizz... Ta chưa có nói hết mà".
Hiểu ra vấn đề, Gia Gia giải thích: "Tiểu Ngư, đó là ta đang xét trong trường hợp cấm chế còn nguyên vẹn kia. Chứ thực tế, cấm chế này đã bị hư hại rồi".

"Cho ngươi hay, so với cái ở ngoài kia thì cấm chế chỗ này còn bị hư hỏng nhiều hơn. Trải qua vô vàn năm tháng, lại cộng thêm thái âm chi lực bào mòn, hiện tại nó đã xuống cấp trầm trọng rồi a".

Thần thái tươi tắn trở lại, Lăng Tiểu Ngư hướng thân ảnh nhỏ nhắn trước mặt xác nhận: "Gia Gia, nói vậy tức là ngươi có thể phá giải?".

"Cái đó là tất nhiên".

"Tốt rồi...".

...

Đối với bản lãnh của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư không mảy may nghi ngờ. Nếu nó đã nói có thể thì chắc chắn nó sẽ làm được. Cấm chế được cổ nhân bày bố trước mặt đây, khẳng định sẽ bị phá giải. Vấn đề còn lại bây giờ chỉ là thời gian. Và tất nhiên là cả những thứ sẽ hiện ra sau lớp cấm chế.

Bên kia, sau lớp cửa đá kiên cố này khung cảnh sẽ có dạng gì?

Liệu lại hiện hữu một đám cốt binh nữa?

Đã là tận cùng, hay lại lòi ra thêm một lớp cửa đá khác, một cấm chế khác?

Những câu hỏi này, Lăng Tiểu Ngư không trả lời được. Hắn không biết đáp án. Và đó là lý do vì sao hắn đang nghi ngại. Hắn... cần phải đề phòng.

"Ta với Gia Gia thì đã ổn, có thể tự bảo vệ mình. Nhưng còn Cổ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt... Nếu xuất hiện hung hiểm thật sự, chỉ sợ ta khó lòng ứng cứu".

Suy đi tính lại một hồi, cuối cùng Lăng Tiểu Ngư cũng đi đến quyết định mà hắn cho là sáng suốt nhất lúc này. 

Thoát khỏi trầm tư, hắn nhấc chân tiến về phía hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ.Trông bộ dạng khả nghi kia của hắn, Thiên Hồ Nguyệt nổi lên cảnh giác. Nàng kéo muội muội lui lại, miệng chất vấn: "Ngươi muốn gì?".

"Nguyệt cô nương, ta nghĩ ta cần đụng chạm hai tỷ muội cô nương một chút." Trái với bộ dạng e dè của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư lại rất bình thản nói ra.

Khỏi phải nghĩ, trước câu nói mang tính mập mờ nọ, tỷ muội Thiên Hồ tất nhiên đã rất khẩn trương. Đặc biệt là Thiên Hồ Nguyệt. Hai chữ "đụng chạm", Thiên Hồ Nguyệt nàng thực chả thích tí nào đâu. 

Dứt khoát đẩy muội muội về hẳn phía sau, nhị công chúa của Thanh Khâu nghiêm giọng: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi đừng có làm càn, nếu không...".

"Nếu không thì thế nào? Cô nương sẽ giết ta sao?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, lắc đầu mà rằng: "Nguyệt cô nương, với tình trạng hiện giờ của cô nương, ta e dù có muốn cô nương cũng không thể làm được đâu".

Thở nhẹ một hơi, hắn tiếp tục, nét mặt đã nghiêm túc lên nhiều: "Được rồi, không đùa nữa. Nguyệt cô nương, Cổ Cổ, ta nghĩ bây giờ ta sẽ giải khai phong bế cho hai người".

...

Sẽ được giải khai phong bế, đấy không nghi ngờ là tin tốt dành cho Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ. Mới nghe qua, các nàng thực sự đã hơi bất ngờ. Có điều, một chút ngạc nhiên ấy đã chẳng tồn tại quá lâu.

Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt, các nàng không ngốc. Hành vi của Lăng Tiểu Ngư, các nàng hoàn toàn lý giải được. Và, lẽ hiển nhiên, đối với lời đề nghị có lợi này, các nàng chẳng lý gì lại đi từ chối. 

Im lặng vài giây cho có lệ, Thiên Hồ Nguyệt hồi âm: "Lăng Tiểu Ngư, không phải ngươi mới nói sẽ giải khai phong bế cho tỷ muội ta?".

"Ta có thể hiểu là Nguyệt cô nương đã đồng ý".

Lăng Tiểu Ngư dừng trong giây lát, rồi tiếp tục: "Nguyệt cô nương, như vừa nói, ta sẽ giúp tỷ muội cô nương giải khai phong bế, tuy nhiên...".

"Ngươi có yêu cầu?".

"Không cần lo. Yêu cầu của ta chẳng cao lắm đâu".

Lăng Tiểu Ngư chính thức nói ra: "Nguyệt cô nương, thực ra rất đơn giản. Ta chỉ muốn sau khi được giải khai phong bế, Nguyệt cô nương có thể an phận, đừng gây rối là được".

"Đúng đấy. Thiên Hồ Nguyệt ngươi phải giữ trật tự".

Sau thanh âm, một thân bạch y nhỏ nhắn cũng liền xuất hiện bên cạnh Lăng Tiểu Ngư. Nó nhìn Thiên Hồ Nguyệt, nói tiếp: "Thiên Hồ Nguyệt ngươi đấy, lần trước chúng ta giải khai phong bế cho ngươi, ngươi đã gây náo một trận rồi a. Hừ, báo hại chúng ta bị trì hoãn nhiều thời gian như vậy...".

Nhớ lại chuyện cũ, trong lòng Gia Gia khó tránh sinh ra bất mãn. Mà, đâu chỉ nó, cả Lăng Tiểu Ngư cũng chả vui vẻ gì khi thoáng hồi tưởng. Xuất phát từ sự e ngại, hắn trưng ra bộ mặt hung ác, cất lời cảnh báo:

"Nguyệt cô nương, cô nương cũng nghe rồi đó. Hành vi lần trước của cô nương chúng ta không hoan nghênh lắm đâu. Vì vậy cho nên... Nguyệt cô nương, ta hy vọng lần này cô nương hãy an phận".

"Nguyệt cô nương, mong cô nương hãy nhớ kỹ: Cấm chế trong người Cổ Cổ vẫn còn. Thông qua nó, tùy thời ta đều có thể tra tấn, thậm chí là đoạt đi tính mạng của nàng. Ta nghĩ cô nương sẽ không muốn nhìn thấy cảnh đó đâu, đúng chứ?".

Chương 373: Giải khai

Thiên Hồ Nguyệt là một nữ cường nhân, tâm tính cao ngạo, từ xưa giờ vẫn luôn coi rẻ nhân loại, đặc biệt đối với Lăng Tiểu Ngư thì lại càng có thành kiến. Theo lẽ thường, nàng khẳng định sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước Lăng Tiểu Ngư. Thiết nghĩ kể cả khi Lăng Tiểu Ngư có dùng biện pháp mạnh cũng chưa chắc có thể thay đổi được. Biết đâu nàng sẽ tự sát cũng nên. Một đại yêu như nàng, dám cá thủ đoạn ẩn tàng sẽ chẳng ít. 

Bản thân mình, Lăng Tiểu Ngư cũng hiểu được điều đó, rằng Thiên Hồ Nguyệt là một con ngựa bất kham. Do đó, hắn mới phải dùng Thiên Hồ Cổ - muội muội cũng đồng thời là điểm yếu duy nhất của nàng - để kiểm soát nàng. 

Thực tế đã chứng minh cách làm của hắn là hoàn toàn chính xác. Với việc đặt cấm chế, khống chế sinh tử của Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt đã không dám làm bừa. Nhất là sau khi trải qua thất bại lần trước... 

Thời gian cân nhắc chẳng tính lâu, Thiên Hồ Nguyệt đã liền hồi đáp. Nàng nhìn một thân hắc y trước mặt, nói: 

"Sinh tử muội muội ta đang nằm trong tay ngươi, ta còn có thể làm gì được chứ?".

Thấy nàng chịu hợp tác như vậy, Lăng Tiểu Ngư khá vừa ý: "Nguyệt cô nương có thể hiểu được... đúng là rất tốt".

"Hứ...".

Thái độ đối nghịch hoàn toàn, Thiên Hồ Nguyệt tỏ ra lạnh nhạt: "Đừng nhiều lời nữa. Mau giải khai phong bế đi".

"Được thôi".

Chẳng mấy để tâm, Lăng Tiểu Ngư nói xong thì liền hành động. Đối tượng đầu tiên hắn hướng đến là Thiên Hồ Nguyệt nàng.

Thủ chỉ đưa ra, hắn tích tụ lực lượng rồi điểm lên người nàng mấy cái. 

"Phốc!".

"Phốc!".

"Phốc!".

Trước sau gộp lại, vị chi là ba lần điểm tất thảy. Tuy nhiên, quá trình giải khai, nó còn chưa kết thúc. Sau khi điểm xong, Lăng Tiểu Ngư đã lập tức triển khai một pháp ấn kỳ lạ mà Thiên Hồ Nguyệt chỉ mới nhìn thấy lần thứ hai, đánh lên ngực nàng. 

Cứ thế, hắn giữ yên thêm một lúc nữa...

Trên ngực có một bàn tay nam nhân, lại còn là của Lăng Tiểu Ngư - tên nhân loại mà mình có thành kiến sâu đậm nhất, Thiên Hồ Nguyệt dĩ nhiên không làm sao đừng để tâm cho được. Thực tế, nàng đã rất bận lòng. Vô cùng khó chịu.

"Hừm... Lăng Tiểu Ngư, tên nhân loại ghê tởm ngươi... Nếu tỷ muội ta bình an thoát qua kiếp này, sớm muộn gì Thiên Hồ Nguyệt ta cũng bắt ngươi phải trả giá!".

Trong âm thầm, Thiên Hồ Nguyệt đã nghiến răng tự nguyện với lòng mình như vậy. 
Hận ý ấy, Lăng Tiểu Ngư mặc dù không nghe nhưng ít nhiều vẫn đoán ra được. Từ trong đôi mắt nàng, hắn đã thấy hung quang thoáng hiện. 

"Nữ nhân này...".

Nội tâm có phần bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư chốt hạ bằng một cái lắc đầu khe khẽ. 

Hắn đem cánh tay đang đặt trên ngực Thiên Hồ Nguyệt thu về, một lời không nói đã chuyển hướng sang Thiên Hồ Cổ đứng ở kế bên.

Có vẻ đã chuẩn bị sẵn, Thiên Hồ Cổ vừa trông thấy hắn quay qua liền lui lại một bước, miệng bảo: "Ta không cần".

Câu trả lời này, Lăng Tiểu Ngư thực có chút ngoài ý muốn. Hắn không nghĩ Thiên Hồ Cổ nàng lại từ chối giải khai phong bế. Lần trước nàng đâu có như vậy.

Tại sao chứ?

Cùng chung nghi vấn, Thiên Hồ Nguyệt lên tiếng hỏi: "Cổ Cổ, muội sao vậy?".

Đáp lại nàng là một cái lắc đầu nhè nhẹ: "Nhị tỷ, muội không sao. Muội chỉ là không muốn".

"Tại sao muội lại không muốn?" Lần này lên tiếng không phải Thiên Hồ Nguyệt mà là Lăng Tiểu Ngư. Hắn đang muốn biết. 

May cho hắn, câu trả lời lập tức được thốt ra: "Tại sao ta phải muốn? Có thể điều động lực lượng thì sao chứ? Sinh tử của ta còn không phải nằm trong một ý niệm của Lăng Tiểu Ngư ngươi?".
Thì ra là canh cánh chuyện cấm chế. 

Hiểu ra vấn đề, Lăng Tiểu Ngư nói: "Cổ Cổ, đó chỉ là sự đảm bảo. Nếu tỷ tỷ muội không náo động gì, ta tự nhiên sẽ chẳng đá động gì tới cấm chế trong người muội".

"Vậy ý ngươi là nếu nhị tỷ ta làm ra chuyện gì, Lăng Tiểu Ngư ngươi sẽ kích hoạt cấm chế để giết ta?".

Lăng Tiểu Ngư rất muốn nói không, rằng dù xảy ra chuyện gì thì vẫn sẽ lưu lại tính mạng cho Thiên Hồ Cổ nàng, nhưng... Có Thiên Hồ Nguyệt bên cạnh, hắn làm sao có thể để nói ra được? Nàng ta sẽ bớt đi cố kị đấy. 

Tình thế ép buộc, Lăng Tiểu Ngư đành phải giả trang. Giọng bình thản, có phần lãnh đạm, hắn lấp lửng: "Cổ Cổ, ta tin tỷ tỷ muội sẽ không vô tình đến thế đâu".

Chuyển dời tầm mắt, hắn mỉm cười với Thiên Hồ Nguyệt: "Nguyệt cô nương, ta nói đúng không?".

"Hừ... Tiểu nhân".

Ném lại cho Lăng Tiểu Ngư một câu như vậy, Thiên Hồ Nguyệt hướng muội muội mình khuyên nhủ: "Cổ Cổ, hoàn cảnh hiện tại rất khó lường. Sau lớp cửa đá kia là thứ gì chúng ta vẫn chưa biết được. Muội có thể điều động lực lượng, tự do hành động mới là tốt nhất...".

"Nghe tỷ. Để hắn giải khai phong bế cho muội".

"Nhị tỷ...".

Thiên Hồ Cổ có đắn đo, nhưng thời gian không dài. Thiên Hồ Cổ nàng há đâu kẻ chẳng biết cân nhắc nặng nhẹ mà tiếp tục ương bướng? Mới rồi từ chối, hết thảy đều bởi do nghĩ đến việc mình bị Lăng Tiểu Ngư xem như con tin tùy thời mang ra tra tấn, thậm chí xử tử nên mới tổn thương, phẫn hận mà chống đối thế thôi. 

Dáng vẻ khiên cưỡng, nàng ngẩng đầu lên nhìn Lăng Tiểu Ngư. Ánh mắt tất nhiên là chẳng thân thiện gì rồi.

"Làm đi".

Rất súc tích. Nhưng ý tứ, cảm xúc thì hoàn toàn được truyền đạt trọn vẹn. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn nghe được, cũng hiểu được. Chỉ là... để bụng làm gì chứ?

Bất quá cũng chỉ là có duyên gặp gỡ. Mười mấy năm trước, hôm nay. Sau này ư?

Chuyện tương lai mấy ai lường được?

Chí ít, Lăng Tiểu Ngư hắn không nghĩ xa đến vậy. Hắn còn có việc đáng để bận tâm hơn nhiều. Ở Thiên Kiếm Môn, vẫn còn có người chờ hắn tới đón...

Chương 374: Tàn sát

"Cổ Cổ, mạo phạm".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư triển khai hành động. Tương tự như đã làm với Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư hắn điểm liền ba chỉ, kế đấy thì dùng pháp ấn áp lên ngực Thiên Hồ Cổ. 

Xong xuôi hết thảy, lúc này hắn mới quay lại bảo Gia Gia - kẻ vẫn đang đứng đợi: "Tốt rồi. Gia Gia, bắt đầu phá giải cấm chế đi".

"Ừ".

Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt lẫn Thiên Hồ Cổ, tất cả hiện đều đã có thể tự lo cho mình nên Gia Gia chẳng cần phải tốn công căn dặn làm gì. Nó nhanh chóng dùng thổ độn chi thuật tiến nhập lòng đất để bắt đầu phá giải cấm chế. 

Cái quá trình này, tính ra còn nhanh hơn dự kiến rất nhiều. Mặc dù xét về kết cấu, độ phức tạp thì cấm chế ở đây vượt trội hơn hẳn cái phía bên ngoài, nhưng do đã bị năm tháng bào mòn, lại cộng thêm thái âm chi lực tàn phá nên không tốn bao nhiêu công sức thì Gia Gia nó đã thành công phá giải. Trước sau gộp lại, thời gian cùng lắm nửa canh giờ. 

Thời điểm nó thu tay, vốn vẫn luôn chăm chú dõi theo từng cử chỉ, Lăng Tiểu Ngư liền lên tiếng: "Gia Gia, đã xong?".

"Phù... ù...".

Gia Gia trước thở phào một hơi, sau mới lấy vạt áo lau trán, đáp: "Xong rồi. Bây giờ ngươi có thể đem cái cửa đá này nâng lên".

"Tại sao ngươi không nâng luôn?".

Gia Gia trợn mắt: "Nó nặng lắm a".

Cái gì chứ? Bảo nó đem cánh cửa này nâng lên?

Suốt từ nãy giờ nó đã hao tâm tổn trí mà phá giải cấm chế rồi, giờ lại còn muốn nó làm việc tiếp? Đồng ý là Gia Gia nó cũng có chút trông đợi vào nguồn gốc thái âm chi lực kia, nhưng cần nhất thì vẫn là Lăng Tiểu Ngư hắn a. Muốn ăn thì hắn phải lăn vào đi chứ.

Dứt khoát không thèm đoái hoài gì đến, Gia Gia phủi mông nhường lối, vừa đi vừa lầm bầm trong miệng: "Có mỗi cánh cửa thôi mà cũng đùn đẩy...".

...

"Hừm...".

Bị người chê trách, Lăng Tiểu Ngư khó tránh cảm thấy có chút xấu hổ. Hắn dùng tay che miệng, hắng nhẹ một tiếng. Sau đấy, tất nhiên là hắn chẳng mở lời sai khiến hay là nhờ vả ai nữa. Thay vào đó, hắn tự mình làm. 

Đặt tay lên lớp cửa đá trước mặt, hắn bắt đầu thôi động linh lực. 

Cánh cửa này thật sự rất nặng, chỉ với sức người bình thường căn bản là vô pháp khai thông. Muốn mở, ước tính tối thiểu cũng phải là tu sĩ chân nhân sơ kỳ trở lên. Mà điều kiện ấy thì... Lăng Tiểu Ngư hắn đương nhiên dư sức đáp ứng. Vậy nên việc hắn dễ dàng nâng lên cánh cửa đá, nó chả có gì đáng nói. Rất đỗi bình thường. Nên bận tâm chăng là khung cảnh hiện ra phía sau cánh cửa...

Quả đúng như những gì mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã lo ngại, khung cảnh phía sau, nó cũng giống y hệt như trước đó. Những bộ xương, chúng đang hiện diện. Nếu có gì khác thì đấy là số lượng, là cấp bậc.

Không gian cửa động thứ hai này, phải nói là rất rộng. Số lượng xương cốt, nó cũng rất lớn, ngàn bộ là ít. Và tất nhiên, những bộ xương này, chúng chẳng hề nằm im. Ngay khi đám người Lăng Tiểu Ngư hắn bước qua khỏi lớp cửa đá kia thì bọn chúng đã lập tức cựa quậy hết rồi.

Dưới sự dẫn dắt của mười ba bộ xương có khí tức ước chừng chân nhân cảnh trung kỳ, tất cả đều đang lăm lăm khí giới, miệng hô liên tục "Kẻ xâm nhập, giết!".

...

"Wow... Người chết ở đâu ra mà xương xẩu nhiều dữ vầy nè".

Gia Gia nhìn đông ngó tây một lúc, cuối cùng mới báo lại cho Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, ta đếm rồi. Có tổng cộng một ngàn hai trăm lẻ chín bộ xương, trong số đó có mười ba bộ xương phát ra khí tức tương đương với tu sĩ chân nhân cảnh trung kỳ".

Bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Ta biết rồi"."Vậy giờ ngươi tính thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư liếc qua đám cốt binh hiện đã hàng ngũ chỉnh tề, đáp: "Ngươi cho rằng có thể nói chuyện với bọn họ được sao?".

Lăng Tiểu Ngư hắn đã quan sát kỹ rồi. Đội quân xương cốt trước mặt, bọn chúng không hề có khí tức sinh mệnh, vốn dĩ vật chết. Xem phản ứng của chúng, gần như chắc chắn là chẳng có suy nghĩ, cảm xúc. "Giết chết bất kỳ kẻ nào dám xâm nhập", đấy có lẽ là ý niệm duy nhất của bọn chúng.

Như thế thì làm sao nói chuyện được?

Thanh âm hờ hững, Lăng Tiểu Ngư nói: "Gia Gia, chúng ta dọn sạch đi".

"Tốt".

Hơn ngàn cốt binh, nghe thì đông đảo hoành tráng, nhưng trong mắt một nhân vật như Gia Gia thì kỳ thực chả đáng gì. Có tí cân lượng, hoạ may mười ba bộ xương dẫn đầu kia. Chỉ có điều là... Chân nhân trung kỳ, cảnh giới ấy còn lâu mới đủ ngăn được bước chân của Gia Gia nó. Nên nhớ, sức mạnh của nó sớm đã tương đương tu sĩ chân nhân hậu kỳ rồi a.

Cảnh giới càng lên cao thì mức chênh lệch càng lớn. Chân nhân trung kỳ và chân nhân hậu kỳ, nghe thì gần đấy, tuy nhiên thực tế, sức mạnh lại cách xa nhau rất nhiều. Đừng nói chỉ mười ba tên, dù có là hai mươi ba tên nó cũng chả ngán đâu. 

Tử tinh cầu mau chóng được gọi ra, Gia Gia đề thăng khí tức, xung phong lao lên chém giết.

Nhẹ nhếch môi, còn lại phía sau, Lăng Tiểu Ngư cũng phóng mình tới trước. Nơi lòng bàn tay phải hắn, dấu ấn hắc ngư sáng lên. Một hắc thủ tức thì xuất hiện. 

...

"Keng!".

"Keng!".

...

"Hây a a...!"."Da a...!".

...

"Keng! Keng!".

"Phốc!".

"Phốc!".

...

Cuộc chiến diễn ra đúng như dự kiến, thế trận hoàn toàn nghiêng về một phía. Giữa ngàn cốt binh, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia cứ thế xông thẳng vào, thẳng tay chém chết. Đông, tây, nam, bắc, không cần biết là phương nào, hễ phàm có cốt binh thì bọn họ liền tiêu diệt. Với Gia Gia, thứ nó dựa vào là viên tử tinh cầu trong tay; còn với Lăng Tiểu Ngư, công cụ chẳng đâu khác ngoài hắc thủ của chính bản thân hắn.

Nếu như đem so sánh, không khó để nhận ra rằng phương thức giết người của Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia là hoàn toàn khác biệt. Nếu như Gia Gia đa phần dùng đạo thuật thì Lăng Tiểu Ngư, hắn lại luôn chọn cách trực tiếp nhất. Những cốt binh bị tiêu diệt, tất thảy đều là gục ngã dưới hắc thủ của hắn. 

Quyền đầu, thủ chưởng, nhưng chủ yếu vẫn là trảo thủ. 

Hung mãnh, thô bạo, hắc trảo của hắn đi tới đâu là cốt binh gãy nát tới đấy. Thủ đoạn thoạt trông có phần tàn độc. Nếu so chính giáo, cách hắn ra tay lại giống phường tà đạo hơn.

"Nhất thức đoạt mệnh, xuất chiêu âm độc như vậy... Xem ra hắn thực chả phải thứ tốt lành gì." Im lặng quan sát một hồi, Thiên Hồ Nguyệt chợt hé môi nhận xét

Kế bên, Thiên Hồ Cổ nghe vậy mới nói: "Nhị tỷ, dù sao đám xương cốt kia cũng đâu có sinh mệnh".

"Như nhau cả thôi".

Thiên Hồ Nguyệt vẫn như cũ, bảo trì quan điểm: "Cổ Cổ, muội nhìn xem. Cái cách hắn ra chiêu, thần thái của hắn, đấy rành rành là của một ác nhân. Người tốt chẳng ai như thế cả".

"Nhưng mà...".

"Cổ Cổ, muội vẫn còn nghĩ tốt cho hắn ư?".

"Muội... muội không có".

Kèm với cái nắm tay, Thiên Hồ Nguyệt căn dặn: "Cổ Cổ, hắn đã không còn là kẻ năm đó mà chúng ta gặp nữa đâu. Cho dù hắn thực không có ý tổn hại chúng ta đi nữa thì chúng ta cũng nên cẩn trọng. Hắn không phải bằng hữu".

Không phải bằng hữu nữa ư?

Thiên Hồ Cổ thầm tự hỏi, trong một khoảnh khắc, chẳng hiểu sao lòng nàng lại chợt như có chút gì chua xót. 

Người năm ấy, vị ca ca hiền lành đã tiến tới an ủi nàng khi nàng bị người xua đuổi, rồi mua cho nàng kẹo hồ lô, y đã thật sự biến mất rồi ư? 

"Lăng Tiểu Ngư, tại sao ngươi lại trở nên như vầy?".

"Rốt cuộc là tại sao chứ...".

Chương 375: Cửa thứ ba

Tại sao?

Nếu được hỏi, và nhất thiết phải hồi đáp thì câu trả lời của Lăng Tiểu Ngư hẳn sẽ là... "Không rõ". Có thể vì hắn đã trưởng thành hơn chăng?

Từ sau hôm ấy, cái ngày đứng trên Hình Đài, bị phế bỏ tu vi, qua hơn mười năm phiêu bạt, trong cõi hồng trần, Lăng Tiểu Ngư hắn đã thấy quá nhiều thứ xấu xa, đã nghe quá nhiều điều oan khuất. Giống như... chuyện của Tô Phúc Đường. 

Tô Phúc Đường, nàng ấy vốn dĩ là một cô gái tốt. Nàng rất mực hiếu kính phụ thân, hết lòng chăm lo cho tướng công, đối xử với láng giềng đều luôn rất phải đạo... Một cô gái thiện lương như thế, lẽ ra nên được sống hạnh phúc, có cái kết thật viên mãn mới đúng. Vậy mà...

Mắt bị móc, lưỡi bị cắt, hai tay bị chặt, chân thì bị người đánh gãy, thậm chí... thậm chí ngay cả đứa con trong bụng cũng không thể nào giữ được... Cái kết ấy, sao mà bi thảm quá. Càng đáng thương hơn nữa là thảm cảnh này, gây ra lại chẳng phải ai khác mà chính là Tô Sáng - tướng công của nàng - kẻ nàng đã hết lòng chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ, sắm cho hắn từng cây bút, từng nghiên mực...

Ôi! Lòng người bạc bẽo lắm thay!

"Nhân tình ấm lạnh, thế thái vô thường", tám chữ ấy, từ thuở nhỏ Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn thường được nghe từ miệng ân sư. Nhưng khi ấy, với tâm trí quá đỗi đơn thuần, một kẻ quanh năm chỉ dốc lòng tu luyện như hắn thì làm sao có thể hiểu được?

Phải, hắn không hiểu. Mãi cho tới khi hắn chứng kiến thảm cảnh của Tô Phúc Đường...

Rồi... thêm nhiều chuyện tương tự khác nữa. 

Hơn mười năm phiêu bạt, cùng với những thứ hắn thấy, những việc hắn làm, tâm tính của Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đã thay đổi nhiều lắm rồi. Trưởng thành, hắn tự gọi như thế. 

Thiên Hồ Nguyệt nói rất đúng. Lăng Tiểu Ngư hôm nay đã không phải kẻ mà nàng từng gặp của mười mấy năm trước nữa. Bây giờ hắn hờ hững hơn, đã vô tâm hơn...

Có thể khi đối diện với Thiên Hồ Cổ, với Thiên Hồ Nguyệt nàng, Lăng Tiểu Ngư hắn ít nhiều vẫn còn giữ được chút thiện lương, chút hoà nhã. Nhưng, đó là dành cho người hắn quen. Riêng những kẻ mà hắn không biết, hắn lo nghĩ mà làm chi? 

Thiện đáp thiện, ác đáp ác. Trước mặt hắn là dạng nào thì Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ đối đãi theo dạng ấy. Người tốt hắn đối tốt, kẻ xấu hắn đối xấu. 

Bằng như trong trường hợp này, khi bốn phương tám hướng đều là cốt binh, đều là những địch nhân muốn giết hắn, vậy thì... chết hết đi.

Tiêu diệt, đó là tất cả những gì hắn nghĩ lúc này. Còn dùng phương thức nào để tiêu diệt, nó quan trọng ư? Chí ít, với Lăng Tiểu Ngư hắn thì không. 

Khía cạnh thần thái? Cũng như vậy thôi. Sát phạt đâu phải một việc làm tốt đẹp gì, hà tất biểu lộ vẻ thiện lương...

Hồng trần phiêu bạt, sau ngần ấy năm, Lăng Tiểu Ngư hắn đã giết bao nhiêu người rồi? Nhiều lắm. Hắn giết nhiều tới độ hắn đã chẳng còn nhớ nỗi. Với một kẻ mà đôi tay đã nhuốm máu hàng ngàn sinh mạng, hắn còn là người tốt được sao?

Không. Lăng Tiểu Ngư hắn bây giờ đã không phải người tốt nữa. Môn nhân chính giáo? Hắn cũng sớm đã không phải. 

Nếu đều đã không phải, vậy Lăng Tiểu Ngư hắn cần gì tuân thủ khuôn phép, sống theo tiêu chuẩn một người tốt, một đệ tử danh môn?

Nét mặt lạnh lùng, thần tình hung ác, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục chém giết. 

...

Gia Gia và Lăng Tiểu Ngư, một người dùng đạo thuật công kích, một kẻ thì trực tiếp dùng tay phá hủy, hai phương thức ấy, nghe qua hẳn ai cũng cho rằng cách của Gia Gia hiệu quả hơn. Tuy nhiên thực tế, kết quả lại không như vậy. Tiêu diệt được nhiều cốt binh hơn chẳng phải Gia Gia. Lăng Tiểu Ngư, hắn mới là người chiếm ưu thế. Trong tổng số một ngàn hai trăm lẻ chín bộ xương cốt thì có đến hơn bảy trăm bộ là bị phá hủy dưới tay hắn. Dễ thấy tốc độ ra đòn của hắn là khủng bố tới cỡ nào. Nó nhanh tới nỗi khiến cho chính bản thân Gia Gia cũng phải động dung kinh ngạc. 

Sau khi nhìn thấy tên cốt binh có thực lực chân nhân cảnh trung kỳ cuối cùng bị Lăng Tiểu Ngư bóp nát, Gia Gia mới tặc lưỡi thốt ra một câu: "Tiểu Ngư, bộ trước đây ngươi có thù với đám xương xẩu này hả?".

Lăng Tiểu Ngư đem mớ xương vụn thả xuống, quay lại nói: "Không có".

"Không có? Thế sao ngươi ra tay hung ác dữ vậy?".

Gia Gia dùng tay chỉ vô vàn những mảnh xương vụn xung quanh, tiếp lời: "Ngươi xem, ngươi xem. Tên nào cũng bị ngươi nghiền nát hết a...".

Lăng Tiểu Ngư theo hướng chỉ của Gia Gia, nhìn nhìn một lúc thì tùy nhiên bảo: "Hmm... Chắc là ta đã hơi mạnh tay".

"H-Hơi?".

Không muốn kéo thêm ở vấn đề này nữa, Lăng Tiểu Ngư quyết định bỏ Gia Gia lại phía sau, một mình tiến lên trước. 

Đứng giữa ngàn bộ xương vỡ nát, hắn trầm ngâm một đỗi thì nâng cánh tay phải lên. Tức khắc, từ trong lòng bàn tay, một cỗ lực lượng màu đen tuôn ra như thác. Sau vài giây, toàn bộ xương cốt đều đã bị cuốn sạch.

Không gian cửa động thứ hai... loáng cái đã hoàn toàn trống rỗng.

...

"Lại thôn phệ...".
Ngay lối ra vào, Thiên Hồ Nguyệt chứng kiến một màn thu sạch ngàn bộ xương cốt kia của Lăng Tiểu Ngư thì nội tâm không khỏi ngờ vực. Đây đã là lần thứ hai hắn làm vậy rồi.

"Rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư này đang tu luyện loại công pháp gì?".

...

"Nguyệt cô nương, sao lại nhìn ta chằm chằm như vậy? Cô nương có gì muốn hỏi sao?".

Vẫn giữ nguyên tầm mắt, Thiên Hồ Nguyệt nhìn Lăng Tiểu Ngư vừa mới tiến đến trước mặt mình, lạnh nhạt nói ra: "Lăng Tiểu Ngư, không nghĩ một đệ tử danh môn như ngươi hôm nay lại sa chân vào con đường tà đạo, tu luyện tà công. Thật không biết nếu Lăng Thanh Trúc biết được, nàng ấy sẽ có cảm tưởng gì".

Sắc mặt chùng xuống, Lăng Tiểu Ngư xoay đầu sang hướng khác: "Nguyệt cô nương có lẽ đã quên. Lăng Tiểu Ngư ta năm đó đã bị phế bỏ tu vi, thân phận đệ tử danh môn cũng sớm không còn nữa. Những gì ta làm hôm nay, toàn bộ đều chẳng can hệ gì với Lăng Thanh Trúc của Thiên Kiếm Môn kia".

Tới đấy rồi thôi, Lăng Tiểu Ngư không nói thêm gì nữa. Cùng với Gia Gia, hắn bắt tay vào tìm kiếm nguồn gốc thái âm chi lực. 

Xui xéo thay, sau hồi lâu tìm kiếm, Lăng Tiểu Ngư hắn lại phát hiện ra một điều: Nguồn gốc thái âm chi lực, nó không ở đây. Thứ mà bọn họ tìm được, có chăng là con đường dẫn tới. 

Một lớp cửa đá. Một cấm chế.

...

"Khốn kiếp thật...".

Dừng trước cánh cửa kiên cố, trong hình hài nhỏ nhắn, Gia Gia phùng mang trợn mắt, mặt đỏ tía tai mà mắng chửi: "... Rốt cuộc là tên khốn kiếp nào đã kiến tạo nên cái động phủ này chứ? Một hai tầng cấm chế còn chưa đủ, giờ lại mọc ra thêm một tầng nữa...".

"Nếu mà để ta gặp được ngươi, thể nào ta cũng dần cho ngươi một trận".

"Gia Gia ngươi muốn cũng không gặp được. Chủ nhân chỗ này thiết nghĩ sớm đã chẳng còn tồn tại nữa rồi".

Lăng Tiểu Ngư đem ánh mắt đặt trên lớp cửa đá thu hồi, cúi xuống hỏi: "Thế nào? Cấm chế này so với cái bên ngoài có vẻ đã hư hại nhiều hơn, dấu vết lộ ra khá rõ, Gia Gia ngươi hẳn là phá giải được đúng không?".

Gia Gia đảo mắt liếc đông ngó tây thêm một lúc, rồi mới đáp: "Hẳn là có thể".

"Vậy ngươi...".

"Ta biết rồi".

Chẳng để cho ai kia kịp nói hết câu thì Gia Gia đã chen ngang: "Các ngươi đứng trên đây, ta sẽ xuống dưới xem thế nào".

Nói đoạn, nó đem viên tử tinh cầu lấy ra, trong miệng lầu bầu: "Hết một cái lại lòi thêm một cái... Riết ta biến thành khổ sai...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau