TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 366 - Chương 370

Chương 366: Gia gia xuất thủ

Quyết tâm "thể hiện" để chứng minh những lời mình từng nói với Thiên Hồ Nguyệt là không hề ngoa, Gia Gia tiếp nhận thử thách, bắt tay vào công cuộc tra xét. 

Đầu tiên, nó gọi ra viên tử tinh cầu - bảo vật bất ly thân của mình, kế đấy, nó động thần niệm, đem thuần âm chi lực của mình khuếch tán ra chung quanh. Trên dưới, trái phải, trước sau, tất thảy mọi phương hướng. 

Thoáng chốc, bên trong thạch động, khắp mọi ngóc ngách đều đã được bao phủ bởi hàng vạn quang điểm màu tím, đẹp mắt vô cùng. 

Ngắm nhìn chúng, Thiên Hồ Cổ trong lòng khó nhịn, hiếu kì đưa tay bắt lấy một ít quang điểm. Sau một hồi cảm nhận, nàng khẽ thốt: "Lực lượng này thật kỳ lạ, tinh thuần tới như vậy...".

"Đúng là rất tinh thuần." Kế bên Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt cũng lên tiếng tán đồng. 

Trong cả đời mình, Thiên Hồ Nguyệt nàng quả chưa từng chứng kiến một loại lực lượng nào giống như thế này. Đặc tính này, hoàn toàn thuộc về âm tính. 

Khoan đã...

Như vừa nghĩ tới gì, Thiên Hồ Nguyệt khẽ nhíu mày, một lúc sau thì lẩm bẩm: "Lực lượng thuần âm này, hình như có chút tương tự với linh khí chứa đựng bên trong những linh quả kia. Lẽ nào...".

"Nhị tỷ, sao vậy?".

Thiên Hồ Nguyệt im lặng không đáp. Thay vì hồi âm cho muội muội thì nàng lại chuyển mắt nhìn qua Lăng Tiểu Ngư, cuối cùng dừng hẳn trên thân ảnh nhỏ nhắn của Gia Gia. 

Đối với cái nhìn đầy ngờ vực ấy, Gia Gia dĩ nhiên là cảm nhận được. Dù vậy, nó chẳng buồn để ý. Lúc này, việc nó cần làm là tra xét nguồn gốc của thái âm chi lực - thứ đã làm biến đổi linh quả theo như suy đoán của Lăng Tiểu Ngư. 

Cầm viên tử tinh cầu trong tay, nó nhanh chóng thi triển thần thông. Theo cường độ tử quang ngày một mạnh lên, từ trong đôi mắt nó, ánh tím cũng bắt đầu xuất hiện. 

Tầm chục giây sau, hắc nhãn chính thức biến thành tử nhãn. 

...

"Tiểu Ngư." - Đứng giữa vô số những quang điểm li ti màu tím, qua một hồi dùng linh nhãn tra xét, Gia Gia rốt cuộc cũng lên tiếng - "Cấm chế ở đây thật sự rất lợi hại. Nó là một tổ hợp của rất nhiều đại trận liên kết tạo thành...".

"Vậy ngươi có phát hiện ra dấu vết của thái âm chi lực không?".

"Vẫn chưa tìm thấy".

"Vẫn chưa?" Lăng Tiểu Ngư cau mày, tâm tình trở nên trầm trọng. Hắn không nghĩ ngay cả khi Gia Gia đã khai mở linh nhãn mà cũng vô pháp lần ra manh mối. 

"Gia Gia, có khi nào là bị trận pháp che khuất không?".

"Cũng có khả năng đó".

Gia Gia không khó để đoán ra tâm ý của Lăng Tiểu Ngư, nó chủ động mở lời: "Tiểu Ngư, ta sẽ dùng thổ độn chi thuật xuống bên dưới xem xét. Trên này các ngươi đừng có làm gì a".

"Ta biết rồi. Ngươi xuống đi".

"Vậy ta xuống đây".

Thanh âm vừa dứt thì cũng là lúc thân ảnh Gia Gia nhập vào lòng đất, chỉ nháy mắt đã liền khuất dạng. 

...

"Thổ độn cũng không tồi".

Ngó sang Thiên Hồ Nguyệt - người vừa nhận xét, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Nguyệt cô nương đừng xem nhẹ Gia Gia. Bản lãnh của nó so với cô nương còn nhỉnh hơn một bậc".

"Vậy sao?".

Thiên Hồ Nguyệt quay mặt sang hướng khác: "Là kê hay phượng, bây giờ nói vẫn còn quá sớm".

"Thế thì chúng ta cứ tiếp tục đợi. Kết quả rất nhanh sẽ rõ".

Sau câu nói ấy, cả Lăng Tiểu Ngư lẫn Thiên Hồ Nguyệt đều khép môi tắt tiếng. Thiên Hồ Cổ cũng là như vậy, im lặng dõi theo. Toàn bộ đều trông chờ sự phản hồi từ Gia Gia. 

Không để cho bọn họ phải đợi chờ mình quá lâu, chỉ sau vài phút tiến nhập lòng đất, Gia Gia đã nhanh chóng trở lên. Có điều là...

Bộ dạng của Gia Gia nó bây giờ, trông chẳng tốt đẹp gì mấy. 

Mặt mày lem luốc, trong bộ bạch y bám đầy bụi bẩn, nó thở mạnh một hơi, rồi mới hướng Lăng Tiểu Ngư hồi báo: "Tiểu Ngư, bị ngươi đoán trúng rồi. Ở bên dưới xác thực là có dấu vết của thái âm chi lực".

"Nó thế nào?".

"Hmm... Ít lắm".

Gia Gia thuật lại: "Sau một đỗi tra xét, ta rốt cuộc đã hiểu ra nguyên nhân. Là thế này. Cấm chế ở đây tuy rằng rất ghê gớm, nhưng sau vô vàn năm tháng, nó ít nhiều đã bị tổn hại. Ta phát hiện bên dưới lòng đất, trong tổng số hai mươi bốn trận pháp có một cái đã bị hư hại nặng. Ở chỗ đó đã xuất hiện một kẽ hở nho nhỏ...".Chỉ vào gốc cây màu đen ở sát bên, Gia Gia tiếp lời: "Vừa hay, rễ của cái cây này lại bịt kín kẽ hở kia, đem thái âm chi lực hút lấy. Bởi vì lực lượng thoát ra ngoài cấm chế là cực kỳ nhỏ, lại lúc có lúc không nên sẽ rất khó phát hiện. May mà thuần âm chi lực của ta có đặc tính tương tự, lại cao cấp hơn thái âm chi lực nên mới cảm nhận được sự tồn tại của nó".

"Nói vậy... nguồn gốc thái âm chi lực hiện đang ẩn sau lớp cấm chế này rồi".

Chân chuyển di, Lăng Tiểu Ngư tiến lại gần lớp cửa đá kiên cố - thứ đã từng khiến cho Thiên Hồ Nguyệt phải bó tay quay đầu, trầm mặc vài giây thì hỏi: "Gia Gia, lớp cấm chế này, ngươi có thể phá giải không?".

"Cái này...".

Gia Gia khẽ liếc qua Thiên Hồ Nguyệt một cái, nghĩ nghĩ một chút rồi siết chặt nấm tay, thanh âm kiên định: "Hừ, cũng chỉ là cấm chế thôi, ta nhất định sẽ giải quyết được".

Khá vừa ý, Lăng Tiểu Ngư cổ vũ: "Rất tốt. Gia Gia, ta tin tưởng ở ngươi".

Cùng với nụ cười thân thiện trên môi, họ Lăng bước qua, đặt tay lên vai Gia Gia, vừa vỗ vừa nói tiếp: "Nào. Thể hiện cho hai vị công chúa Thanh Khâu thấy Gia Gia ngươi có bao nhiêu bản lãnh đi".

"Được".

Có người cổ vũ, lòng tin của Gia Gia tức thì tăng cao. Nó gật mạnh, gọi ra tử tinh cầu, lần nữa tiến nhập vào lòng đất. 

...

"Hừ... Đồ bất lương." Ngay khi thân ảnh nhỏ nhắn của Gia Gia vừa biến mất thì một tiếng hừ khẽ liền vang lên. Đúng là giọng của Thiên Hồ Nguyệt. 

Nàng cảm thấy Gia Gia đang bị người ta lợi dụng. 

Có vẻ cũng hiểu ra ý tứ, Lăng Tiểu Ngư hỏi lại: "Nguyệt cô nương là đang mắng ta sao?".

"Ngươi không ngốc, tự mà hiểu lấy".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Ta không hiểu lắm. Vừa rồi ta cũng chỉ nói mấy lời cổ vũ, tại sao Nguyệt cô nương lại mắng là bất lương?".

"Cổ vũ?".

Thiên Hồ Nguyệt xem thường: "Thế mục đích là gì? Còn không phải lợi dụng Gia Gia giúp ngươi phá giải cấm chế, để ngươi có thể đoạt được thứ mình muốn?".

"Lợi dụng? Thì ra trong mắt Nguyệt cô nương hành vi của ta là như vậy".

Nét mặt chẳng rõ buồn vui, Lăng Tiểu Ngư từ tốn nói ra: "Nguyệt cô nương không phải ta, thời gian chúng ta tiếp xúc cũng chưa lâu, cô nương cho rằng mình hiểu được ta?".

"Ta gặp Gia Gia lúc mới chỉ là một tiểu tu sĩ vô danh ở Thiên Kiếm Môn. Từ đó đến nay chúng ta đã trải qua mười mấy năm gắn bó cùng nhau. So với Nguyệt cô nương, Gia Gia há lại không rõ con người ta ra sao?".

Lăng Tiểu Ngư nói đến đấy rồi thôi, quay lưng thu vào một góc, bỏ cho Thiên Hồ Nguyệt muốn nghĩ gì thì nghĩ.
Trước động thái ấy của hắn, Thiên Hồ Nguyệt, và nhất là Thiên Hồ Cổ đã khó tránh bị ảnh hưởng tâm lý. Trong lòng các nàng, một vài câu hỏi đã vừa mới hiện lên. 

...

"Liệu ta có nghĩ oan cho hắn không?".

Đã an vị trên một phiến đá nhỏ, Thiên Hồ Cổ len lén nhìn qua một thân hắc y ở bức tường đối diện, thầm nghĩ.

"... Suốt một tháng đồng hành, theo những gì ta cảm nhận được thì Gia Gia xác thực là một người tốt, tâm tính khá đơn giản thiện lương. Dọc đường, Gia Gia nó luôn bảo Lăng Tiểu Ngư hắn là người tốt...".

"Hmm... Ngẫm lại thì cả tháng trời qua, trừ bỏ việc mất đi tự do ra thì ta và tỷ tỷ cũng không bị ngược đãi gì. Lăng Tiểu Ngư thậm chí còn từng có lần giải khai phong bế cho ta nữa...".

...

"Không phải. Nhất định không phải...".

"Thiên Hồ Cổ à Thiên Hồ Cổ, ngươi đừng có để bị Lăng Tiểu Ngư hắn lừa. Chính hắn là kẻ đã đánh nhị tỷ ngươi bị thương, đã đem cấm chế đặt vào trong cơ thể ngươi, dùng tính mạng ngươi để uy hiếp nhị tỷ...".

"Thiên Hồ Cổ, ngươi tỉnh táo lại đi. Lăng Tiểu Ngư hắn tuyệt đối không phải là người tốt đâu!".

...

Sau một hồi ra sức nhắc nhở bản thân, rằng Lăng Tiểu Ngư là một tên bất lương, một kẻ rất đỗi xấu xa thì hiện giờ, tâm tình của Thiên Hồ Cổ cũng đã cân bằng trở lại. Một chút mông lung ngờ vực, nó đã bị dập tắt hoàn toàn. 

Cũng khó trách được Thiên Hồ Cổ. Nói thế nào thì nàng cũng là nữ nhân, mà tâm của nữ nhân thì... vẫn thường hẹp hòi lắm. Mọi khi, chỉ một tiếng chê bai, một câu nói nặng thôi cũng quá đủ khiến cho nữ nhân nảy sinh ác cảm rồi chứ huống chi là trong trường hợp này.

Lăng Tiểu Ngư, hắn không những buông lời uy hiếp, doạ dẫm mà còn ra tay đánh người, dùng cấm chế để tra tấn người... Sau những gì hắn đã làm, thử hỏi Thiên Hồ Cổ nàng sao còn có thể nghĩ tốt cho hắn được nữa?

Người tốt ư?

Hứ... Có người tốt nào lại đi đối xử với nữ nhân như thế, uy hiếp doạ nạt, rồi còn dùng răng cắn...

Nhớ lại khoảnh khắc mình bị người khinh bạc nọ, sắc mặt Thiên Hồ Cổ liền hồng lên thấy rõ. Như một hệ quả tất yếu, nàng mím môi, dạ thầm mắng chửi...

...

"Cổ Cổ, muội sao vậy?".

"À... K-Không có gì".

"Nhưng mặt muội...".

"Nhị tỷ, muội không sao cả".

...

...

Thời gian lặng lẽ trôi qua, sự bình yên cứ thế tiếp diễn, mãi cho tới khi... một thanh âm trầm thấp cất lên. 

"Ong...!".

Gần như tức thì, Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ, cả ba đồng thời ngẩng đầu lên, tập trung chú ý. 

"Ong...!".

Rất nhanh, một tiếng tương tự lại vang lên. 

Rồi...

"Ong...!".

... lại một tiếng nữa.

"Nhị tỷ...".

Cảm nhận được sự ba động năng lượng, hai vị công chúa của Thanh Khâu không khỏi trở nên khẩn trương. Theo phản xạ tự nhiên, bọn họ đưa mắt nhìn qua tên nam nhân đang đứng ở bức tường đối diện. 

Chương 367: Phá giải cấm chế

Trái với hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư không những rất trấn định mà còn sinh ra đôi chút tiếu ý. Hắn trấn an:

"Không cần lo. Là cấm chế trở nên bất ổn thôi".

Cấm chế?

Trong lòng có suy đoán, Thiên Hồ Nguyệt hỏi: "Ý ngươi là Gia Gia nó đã...?". 

"Phải. Ta nghĩ cấm chế này đang bắt đầu sụp đổ".

Thiên Hồ Nguyệt nghe họ Lăng nói vậy thì thôi không hỏi han gì nữa. Trong lòng mình, nàng bỗng cảm thấy trầm trọng. 

Thiên Hồ Nguyệt nàng đây đường đường là một vị đại yêu tu vị tương đương chân nhân cảnh hậu kỳ, xét trong thời đại này cũng coi như là một cường giả đỉnh cấp rồi. Ấy vậy mà khi đối diện với cấm chế chỗ này, nàng đã phải thúc thủ hoàn toàn. Thậm chí dẫu dùng hết mọi thủ đoạn, xuất ra hết tất cả thiên phú thần thông cũng vô phương phá giải...

Vốn Thiên Hồ Nguyệt nàng nghĩ đối với loại cấm chế do cổ tu sĩ lưu lại nơi đây, duy nhất phá được cũng chỉ có đại tu sĩ, bậc yêu vương nắm giữ đại uy năng như mẫu thân Thiên Hồ Đại Mi của nàng mà thôi. Thật không ngờ...

"Gia Gia này đến cùng có lai lịch gì? Tại sao lại nắm giữ thần thông ghê gớm tới như vậy?".

...

"Ong".

Trong sự vui mừng của Lăng Tiểu Ngư, thắc mắc của Thiên Hồ Nguyệt, những tiếng "ong ong" trầm thấp tiếp tục vang lên.

Các trận pháp, chúng đang được phá giải từng cái một. Và người phá giải, hiển nhiên là chỉ một mình Gia Gia. 

Hì hục suốt hơn nửa canh giờ, rốt cuộc thân ảnh nó cũng lần nữa hiện ra trên mặt đất. 

Trong bộ bạch y dính bẩn, mặt mày lem luốc, nó vừa thở vừa nói với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, cái cấm chế... cấm chế chết tiệt này... nó... nó lợi hại quá...".

"Ngươi đã phá giải được bao nhiêu rồi?".

"Ở phía dưới... coi như ổn rồi".

Chỉ tay vào lớp cửa đá kiên cố nơi đối diện, Gia Gia nói tiếp: "Bây giờ chỉ cần xử lý nốt ở đây nữa là xong".

"Tốt. Vậy ngươi mau làm đi".

Tiếng Lăng Tiểu Ngư vừa dứt thì ngay lập tức, Gia Gia liền trợn mắt lên. Nó dùng ngón trỏ chỉ vào khuôn mặt lấm lem bùn đất của mình: "Nhìn ta này. Tiểu Ngư ngươi có thấy gì không?".

"Ngươi có biết là mớ trận pháp tạo nên cấm chế chỗ này ghê gớm tới bậc nào không? Để phá giải chúng ta phải dốc toàn lực, rất là mệt đấy. Cái gì thì cũng để cho ta thở xong đã chứ...".

"À...".

Có chút áy náy, Lăng Tiểu Ngư thừa nhận lỗi lầm: "Gia Gia, là ta nóng vội. Được rồi, vậy ngươi cứ ngồi nghỉ một lát đi".

...

Một lúc sau.

"Gia Gia, ngươi có thể tiếp tục được chưa?".

"Vẫn còn mệt".

...

Thêm vài phút nữa trôi qua...

"Gia Gia, ngươi tốt hơn rồi chứ?".

"Còn mệt".

"Còn mệt? Này... Gia Gia, ở đây ta có viên Đại Lực Hoàn, ngươi dùng đi".

...

"Gia Gia, ngươi cảm thấy sao rồi?".

"Đại Lực Hoàn gì đó còn không? Cho ta viên nữa đi".

...
Một người ngóng trông, một kẻ lại thảnh thơi nằm dài tịnh dưỡng, thời gian cứ thế mà bị nối dài ra. Phải hơn nửa giờ sau thì công cuộc giải khai cấm chế mới lại được bắt đầu. 

Sau khi dùng đạo thuật làm sạch, hong khô quần áo, lúc này Gia Gia mới tiến đến gần lớp cửa đá kiên cố nằm cạnh gốc cây màu đen nọ. 

"Tiểu Ngư, những trận pháp phía trên này có vài chỗ ta cần dùng bạo lực để đem nó đánh vỡ, có khả năng làm kiến trúc ở đây sụp đổ. Các ngươi cẩn thận a".

"Ta biết rồi".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư liền dời bước chân, hướng chỗ hai vị công chúa của Thanh Khâu tiến lại. 

Hắn cần phải bảo hộ cho các nàng. 

Bảo hộ, dĩ nhiên đó là ý tốt. Chỉ có điều... hảo ý cho đi chưa chắc đã nhận về hảo cảm. Trong trường hợp này, phản ứng của tỷ muội Thiên Hồ lại hoàn toàn ngược lại. Thay vì cảm kích thì các nàng lại dùng bộ dạng mặt nhăn mày nhó mà nhìn chằm Lăng Tiểu Ngư, giống như đang hận không thể giơ chân đạp hắn đi sang nơi khác vậy. 

"Haizz... Thành kiến đúng thật rất sâu đậm a".

Tự mình hiểu lấy, Lăng Tiểu Ngư lặng im tiếp nhận. Người ta nếu đã coi hắn là người xấu thì có giải thích thế nào cũng vô dụng. Nữ nhân thường không nói lý đấy. 

Giống như sư phụ Lăng Thanh Trúc của hắn vậy. Lăng Tiểu Ngư hắn còn nhớ rất rõ, trong suốt những năm tháng cận kề tại Trúc Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn thường hay hiếp đáp hắn và Chu Đại Trù. Đạo lý là do nàng định, đúng sai là do nàng phán. Tất cả đều phải theo ý muốn của nàng. Rất bá đạo...

"Trong số những nữ nhân mà ta quen biết, thực sự chẳng ai tốt bằng Yến cô cô".

"Sư phụ tuy là người tốt nhưng biểu hiện ra bên ngoài lại rất đỗi hung hăng, đôi lúc tùy tiện. Tiểu Ngọc thì không thích nói nhiều, cũng rất hiếm khi thấy nàng cười. Còn Âm Tiểu Linh kia...".

"Yến cô cô, không biết bây giờ người sống thế nào, đã tỏ tường chuyện năm đó?".

"Yến cô cô, Tiểu Ngư thật sự rất nhớ người...".

...

"Ong!".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang âm thầm tưởng nhớ thì một thanh âm quen thuộc chợt vang lên. Đúng là phát ra từ quá trình phá giải cấm chế. 

Nhanh chóng ổn định tâm tình, Lăng Tiểu Ngư xoay đầu lại, tập trung theo dõi, tùy thời ứng phó. 

...

"Ong!".

"Tiểu Ngư cẩn thận!".
"Uỳnh!".

"Oành!".

...

Sau hai tiếng nổ đinh tai, từ trong bụi mù, thân ảnh Gia Gia dần hiện rõ. Giữa đống đất đá ngổn ngang, nó đưa mắt tìm kiếm thân ảnh Lăng Tiểu Ngư. Chừng khi bắt gặp, nó hỏi ngay:

"Tiểu Ngư, ngươi không sao chứ?".

"Ta không sao".

Lăng Tiểu Ngư đáp gọn, rồi quay lại hỏi người đứng ở phía sau: "Cổ Cổ, muội có sao không?".

Thiên Hồ Cổ dù nghe rõ nhưng chẳng đáp. Nàng nhanh chóng động thân di chuyển, cố tình lảng tránh ánh mắt họ Lăng. Trên mặt nàng, không khó để nhìn thấy vài áng mây hồng còn vương đọng.

Thiên Hồ Nguyệt, nàng tất nhiên cũng nhìn ra được. Hơn thế nữa, nàng biết rõ nguyên do vì sao mà muội muội mình lại có phản ứng thế kia. 

Mới rồi, khi thạch động rung chuyển, muội muội nàng đã dang tay ôm lấy Lăng Tiểu Ngư từ sau lưng. Nàng hiểu đấy chỉ là do phản xạ nhất thời, trong lúc rối loạn. Nhưng... nếu không có lửa thì làm sao có khói?

"Lẽ nào đối với họ Lăng kia Cổ Cổ vẫn còn lưu chút hảo cảm?".

Nét mặt âm trầm, Thiên Hồ Nguyệt nắm tay muội muội mình kéo xa khỏi Lăng Tiểu Ngư. 

"Cổ Cổ, đi qua đây".

"Nhị tỷ...".

...

Đem ánh mắt đang đặt trên người Thiên Hồ Cổ thu hồi, Lăng Tiểu Ngư quay người sang bên trái. Vừa lúc, tiếng Gia Gia cất lên: 

"Tiểu Ngư, ngươi mau tới đây".

Theo lời, Lăng Tiểu Ngư nhấc chân bước lại gần lớp cửa đá kiên cố nọ. 

"Gia Gia, đã phá giải xong rồi?".

"Vẫn còn thiếu một chút".

Chỉ tay vào một lỗ hổng của cấm chế do mình tạo ra, Gia Gia nói tiếp: "Tiểu Ngư, ngươi coi nè".

"Cái này...".

Muốn xác nhận rõ hơn, Lăng Tiểu Ngư đưa tay chạm vào lỗ hổng, hay đúng hơn là đám hắc khí đang chui ra từ bên trong lỗ hổng. 

"Là thái âm chi khí".

"Phải a".

Gia Gia phấn khởi: "Tiểu Ngư, xem ra ở bên kia cấm chế có nguồn thái âm chi lực rất lớn. Chúng ta gặp may rồi".

"Ừm".

Theo sau cái gật đầu, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Gia Gia, hãy phá giải nốt đi".

"Được".

"Tiểu Ngư, ngươi tạm đưa các nàng ra khỏi thạch động đi".

...

Biết Gia Gia chuẩn bị làm ra động tĩnh to lớn nào đấy nên Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng chần chừ, lập tức mang hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ rời khỏi thạch động. 

Dĩ nhiên, trong quá trình dời đi này, một ít đụng chạm là khó tránh khỏi.

Chương 368: Đồ tiểu nhân!

"Buông ra!".

Thân ảnh Lăng Tiểu Ngư vừa mới đáp xuống đất thì trong vòng tay hắn, Thiên Hồ Nguyệt đã liền vùng ra. Thái độ rất chi là khó ưa. 

Nàng nói: "Lăng Tiểu Ngư, phiền ngươi sau này đừng có tự tiện động vào tỷ muội chúng ta nữa".

"Nguyệt cô nương, ta cũng chỉ mang hai người xuống thôi".

"Nhất thiết phải quàng tay ôm lấy?".

"Cái đó...".

Trước lời chất vấn nọ, Lăng Tiểu Ngư quả có chút khó biện minh. Bởi xét theo lý thuyết thì hắn không nhất thiết phải đụng chạm thân mật như vậy. Chỉ là... Quàng tay ôm lấy chẳng nhanh gọn hơn ư?

"Thôi bỏ đi...".

Chả muốn đôi co với Thiên Hồ Nguyệt làm gì, Lăng Tiểu Ngư quay lưng bước qua chỗ khác. Dưới dòng thác hùng vĩ, hắn im lặng chờ đợi...

...

"Oành...!".

"Ầm...!".

"Ầm...!".

Thời gian không tính lâu, chỉ sau vài phút thì những tiếng bạo liệt thi nhau cất lên. Tiếp đấy, cả thạch sơn rung chuyển, một mảng lớn đất đá rơi xuống. Có cái thậm chí còn bay tới tận đầu Lăng Tiểu Ngư. 

Tất nhiên, Lăng Tiểu Như sẽ không đứng yên mà dang tay đón nhận. Thần niệm khẽ động, bằng vào thân pháp cao minh của mình, nháy mắt hắn đã dịch chuyển sang vị trí khác, sát bên hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ. 

Chẳng phải tự dưng, đều có mục đích cả. Sở dĩ Lăng Tiểu Ngư hiện thân ở đây, lý do là bởi cái chỗ này, nó nằm trong phạm vi rơi xuống của một tảng đá lớn khác. Bình thường thì không sao, nhưng thời điểm này, khi cả Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ đều đã bị phong bế lực lượng thì đấy lại là một câu chuyện khác. Các nàng không có năng lực tự bảo vệ mình. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã giúp đỡ, đem các nàng thoát ra khỏi vùng nguy hiểm. Chỉ là hảo ý cho đi, nó chẳng đồng nghĩa sẽ nhận về hảo cảm. Thiên Hồ Cổ nghĩ sao thì chưa biết chứ riêng Thiên Hồ Nguyệt... Nàng đang cau mày, xem chừng khó chịu. 
"Lăng Tiểu Ngư, ta đã bảo ngươi đừng...".

"Đừng có tùy tiện động vào người ngươi." Thiên Hồ Nguyệt còn chưa nói hết thì bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư đã lên tiếng cắt ngang. 

Hắn hơi bất mãn: "Nguyệt cô nương, Nguyệt công chúa, Lăng Tiểu Ngư ta cũng không muốn đụng chạm một nữ nhân kiêu kì như ngươi. Nếu không vì tính mạng của ngươi, ta cần gì phải...".

"Hừ, Lăng Tiểu Ngư, ngươi tưởng rằng nói mấy lời đó thì ta sẽ...".

Thiên Hồ Nguyệt đang nói bỗng ngưng. Bên tai nàng, một tiếng la thất thanh đã vừa mới truyền đến. Là của Gia Gia. 

Theo phản xạ, nàng ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một bóng đen đang lao xuống. Hay chính xác hơn là... nó đang rơi xuống. 

"Tránh ra! Tránh ra!".

...

Tốc độ rơi của Gia Gia quá nhanh khiến cho người đứng bên dưới là Thiên Hồ Nguyệt đã không tài nào phản ứng kịp. Hậu quả là một cuộc chạm trán đã xảy ra, theo đúng nghĩa đen. 

Trong tiếng hét to của Gia Gia, cũng là của Thiên Hồ Nguyệt, cả hai nhanh chóng nằm luôn trên đất. 
Vài giây sau...

"Ui da...".

Cùng với tiếng rên rỉ, thân ảnh nhỏ nhắn của Gia Gia cũng bắt đầu cựa quậy. Nó vừa xoa trán vừa xuýt xoa: "Cái trán của ta... Đau chết ta rồi...".

Gia Gia là vậy, đang ôm đầu vỗ trán; trong khi ấy, Thiên Hồ Nguyệt - kẻ đã bị nó đụng trúng...

Lúc này, tình trạng của nàng thực sự là chẳng tốt cho lắm. Tuy nói nàng là yêu tộc, dù pháp lực có bị phong bế thì thân thể so với nhân loại vẫn cứng cáp hơn rất nhiều, nhưng cú va chạm vừa rồi, nó thật không hề nhẹ một tí nào. Đau đớn, đó là điều khó tránh khỏi. Thương tích, cũng là như thế. Trên trán Thiên Hồ Nguyệt nàng, một cục u đã vừa mới nổi lên. 

Cục u nọ, xét ra quả đúng không lớn. Nhưng, dẫu là như vậy, đối với Thiên Hồ Nguyệt cũng đã là một kết quả rất đỗi tồi tệ rồi.

Gạt cánh tay muội muội mình ra, Thiên Hồ Nguyệt cắn răng nhịn đau, lảo đảo đứng dậy. 

Đợi cho đầu óc bớt quay cuồng, lúc này nàng mới dùng ánh mắt căm phẫn nhìn Lăng Tiểu Ngư. Nàng hận lắm. 

Mới rồi, khi Gia Gia rơi xuống, Lăng Tiểu Ngư hắn đáng ra đã có thể cứu nàng, nhưng hắn đã không làm vậy. Thay vì cả hai thì hắn chỉ đem một mình muội muội nàng kéo đi. Phải, hắn đã bỏ mặc nàng...

"Đồ khốn...".

Thừa hiểu cảm giác mà Thiên Hồ Nguyệt đang dành cho mình, Lăng Tiểu Ngư biện minh, giọng điệu khá là bình tĩnh: "Nguyệt cô nương, vừa rồi ta cũng muốn kéo ngươi ra lắm, nhưng mà... Nguyệt cô nương, ngươi đã cấm ta không được đụng chạm. Ta thực sự là bất đắc dĩ".

Thiên Hồ Nguyệt hé môi muốn nói, nhưng mãi một lúc vẫn chẳng thể thốt ra được một tiếng nào trọn vẹn. Lăng Tiểu Ngư nói không sai, Thiên Hồ Nguyệt nàng đích xác đã cấm hắn đụng chạm mình. Nhưng...

Chẳng phải trước đó hắn cũng đã ba lần bốn lượt đụng chạm rồi đó sao?

Cố ý! Khẳng định là hắn đã cố tình bỏ mặc nàng!

"Khục khục..." Nghẹn khuất, Thiên Hồ Nguyệt ho lên mấy tiếng, khuôn mặt đỏ hồng tới tận mang tai. 

Sau bao nỗ lực, rốt cuộc nàng cũng thốt ra được một câu: "Đồ tiểu nhân!".

Chương 369: Tràng cảnh phía sau

Tiểu nhân?

Lăng Tiểu Ngư nhẩm lại, nhưng không nói gì.

Giận?

Không. Hắn đâu phải Thiên Hồ Nguyệt. Hoàn toàn trái lại, sau khi nghe câu mắng chửi kia của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư hắn lại bỗng thấy trong lòng có gì đó chút vui vẻ. 

"Thiên Hồ Nguyệt này... cũng thú vị lắm".

...

Tạm gác lại chuyện của nhị công chúa Thanh Khâu, Lăng Tiểu Ngư đem tiếu ý thu hồi, bước lại chỗ Gia Gia.

"Gia Gia, thế nào rồi?".

"Còn đau." Tay xoa trán, Gia Gia đáp gọn. 

Nghe thế, Lăng Tiểu Ngư mới nói rõ hơn: "Gia Gia, ta không hỏi cảm giác của ngươi. Ý ta là cấm chế. Bây giờ nó thế nào rồi?".

"Cấm chế? Ý ngươi là cấm chế?" - Gia Gia có chút bất mãn - "Hứ... Còn tưởng Tiểu Ngư ngươi quan tâm ta".

"Cái đó... Gia Gia, ta tất nhiên là rất quan tâm ngươi. Chỉ là ta thấy ngươi cũng không có bị thương gì...".

"Cái gì mà không bị thương? Lúc nãy cấm chế bạo tạc, nếu ta không nhanh chân thì giờ này đã thịt nát xương tan rồi đấy!".

...

"Được rồi được rồi... Ta đã sớm biết Tiểu Ngư ngươi là kẻ không có tình nghĩa...".

Thái độ thì hằn học như vậy, nhưng rốt cuộc Gia Gia vẫn lựa chọn nói ra: "... Ngươi muốn biết thì ta nói cho ngươi biết. Sau khi bị ta đem những điểm mấu chốt phá đi, cái cấm chế kia hiện giờ coi như vô dụng rồi".

"Gia Gia, ý ngươi là bây giờ chúng ta đã có thể mở lớp cửa đá kia ra?".

"Ừ".

Có được cái gật đầu xác nhận, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đã có thể nở ra một nụ cười đúng nghĩa. 

Thái âm chi lực, hắn đã sắp thu lấy được rồi. 

"Yến cô cô, người hãy đợi con thêm một chút nữa. Chỉ cần đột phá, Tiểu Ngư nhất định sẽ lập tức trở về Thiên Kiếm Môn để mang người đi".

...

Thân là người sở hữu hỗn nguyên chi lực, Lăng Tiểu Ngư có thể đem hầu hết lực lượng trên thế gian luyện hoá, tiến hành hấp thụ. Tuy nhiên, do bản chất quá đỗi cường đại của hỗn nguyên chi lực mà trong quá trình chuyển đổi, giữa trước và sau sẽ có sự chênh nhau rất lớn. Nguồn lực lượng được thu vào, ban đầu có thể là một hồ nước, nhưng sau khi trải qua tinh lọc, luyện chế, thời điểm trở thành một phần của hỗn nguyên chi lực thì số lượng còn lại, e một lọ nước nho nhỏ còn chưa đến. 

Chính bởi sự chênh lệch quá lớn ấy nên để có thể đề thăng cảnh giới, Lăng Tiểu Ngư sẽ phải hao tốn rất nhiều thời gian và công sức. Đồng nghĩa, ngày hắn có thể đường đường chính chính trở lại Thiên Kiếm Môn để đưa Lăng Ngọc Yến đi, nó sẽ còn rất lâu nữa. 

Tất nhiên, đó là xét theo tốc độ tu luyện bình thường, khi không có một nguồn lực lượng đặc biệt nào. Bằng hiện tại, khi mà thái âm chi lực đã ở ngay trước mắt, mọi chuyện sẽ khác đi rất nhiều. 

Thái âm chi lực, cấp bậc tuy vẫn xếp phía sau hỗn nguyên chi lực, nhưng so với các loại lực lượng trong thời đại ngày nay thì đã cao hơn không biết bao nhiêu lần. Nên nhớ, nó là thứ từng xuất hiện tại thuở hỗn mang, khi trời chỉ vừa mới khai, đất chỉ vừa mới mở. 

Lăng Tiểu Ngư tin, chỉ cần có sự trợ giúp của thái âm chi lực, cộng thêm thuần âm chi lực từ tử tinh cầu của Gia Gia, rất nhanh thôi hắn sẽ liền đột phá...

"Thái âm chi lực, hy vọng số lượng sẽ không quá ít".

...

Phấn khởi, trông đợi, đấy là tâm trạng của Lăng Tiểu Ngư lúc này. Có điều, hắn vui không có nghĩa người khác cũng vui. Hoàn toàn trái lại, Thiên Hồ Nguyệt, nàng đang rất lo ngại. Và cả thắc mắc nữa. 

Cấm chế không thể phá nay đã chính thức bị phá, thứ mà Lăng Tiểu Ngư muốn tìm thì hiện cũng đã kiếm được. Vậy, sau khi đạt thành mục đích, kết cục sẽ là gì?

Lăng Tiểu Ngư, hắn sẽ làm gì hai tỷ muội nàng?

...

"Nguyệt cô nương".
Trong lúc Thiên Hồ Nguyệt còn đang bận suy tính thì bên tai, tiếng của Lăng Tiểu Ngư chợt truyền tới.

Hắn chỉ lên trên, nơi thác nước đã bị biến dạng khá nhiều, nói tiếp: "Bây giờ chúng ta phải lên đó".

"Thì sao?" Thiên Hồ Nguyệt hỏi lại. 

Và rất nhanh đã có hồi đáp: "Không có gì. Ta chỉ muốn hỏi xem Nguyệt cô nương có muốn ta mang lên hay không thôi".

"Không cần. Ta muốn ở đây".

Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, lắc đầu: "Nguyệt cô nương, cô nương thừa biết điều đó không được".

Quay sang Gia Gia, hắn bảo: "Gia Gia, ngươi mang các nàng lên đi".

"Ta?" - Gia Gia chỉ tay vào mặt mình, đặt nghi vấn - "Tại sao lại là ta mang mà không phải ngươi mang?".

"Người ta không thích bị ta đụng chạm".

"Nhưng mà ta...".

"Thôi nào Gia Gia, ngươi và các nàng đều là nữ nhân. Nữ nhân nên giúp đỡ nữ nhân".

"Ta...".

Kháng nghị bất thành, sau cùng, Gia Gia chỉ đành bóp bụng nghe theo. Nó phùng mang, chân hướng tỷ muội Thiên Hồ tiến lại. Đầu tiên, nó liếc Thiên Hồ Nguyệt, kế đấy thì bước vòng ra sau, đặt tay lên người Thiên Hồ Cổ.

Rồi... vèo một cái, nó đã mang Thiên Hồ Cổ bay đi. Chừng khi đáp xuống, ở bên kia thác nước, nó dùng tay làm loa, đem lời truyền ra:

"Tiểu Ngư! Thiên Hồ Nguyệt kia ngươi tự lo đi! Ta sẽ không mang nàng lên đâu!".

...

Lăng Tiểu Ngư im lặng. Hắn đã không ngờ được sự thể sẽ thành ra như vầy. Gia Gia, nó vậy mà... 

"Rõ ràng biết Thiên Hồ Nguyệt rất có thành kiến với ta mà còn đem nàng phó thác cho ta. Gia Gia ngươi đúng là rất tốt a...".

"Thôi vậy. Cùng lắm lại nghe người mắng vài câu...".

Nghĩ thông, Lăng Tiểu Ngư thầm thở ra một hơi, lấy lại tinh thần. Hắn quay mặt nhìn sang Thiên Hồ Nguyệt. "Đừng nghĩ đụng vào ta".

"Thật sự không thể?".

Thiên Hồ Nguyệt quả quyết: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi nếu lại đụng vào ta một lần nữa, thì ta... A!".

Đang nói giữa chừng, Thiên Hồ Nguyệt đột nhiên la lên. Thì ra, bờ eo thon thả của nàng, nó vừa mới bị người quàng tay ôm lấy.

"Lăng Tiểu Ngư, buông...!".

...

"Soạt!".

"Bịch!".

Bởi do vùng vẫy nên thời điểm vừa được ai kia thả ra thì Thiên Hồ Nguyệt liền mất thăng bằng, dẫn đến té ngã. 

Thấy tỷ tỷ mình như vậy, đã được Gia Gia mang lên trước, Thiên Hồ Cổ mới vội chạy tới đỡ.

"Nhị tỷ, tỷ có sao không?".

Thiên Hồ Nguyệt nghe rõ, nhưng không đáp. Nàng chỉ nhìn chằm thân ảnh nam nhân ở gần đó. Dĩ nhiên là bằng ánh mắt đầy cừu hận. 

Coi như chưa thấy gì, Lăng Tiểu Ngư điềm nhiên xoay người sang hướng khác. Hắn tiến lại gần lớp cửa đá, thoáng cảm nhận rồi hỏi, đối tượng chính thị Gia Gia: "Gia Gia, đều ổn rồi chứ?".

"Tiểu Ngư ngươi yên tâm. Ta đã dùng linh nhãn xem kỹ rồi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu".

"Được rồi. Tiểu Ngư ngươi mở đi. Cánh cửa này được kiến tạo rất đặc biệt, ngươi chỉ cần đem nó nâng lên là được, không cần phá hủy đâu".

"Ta biết rồi".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư liền thúc động lực lượng. Hắn đặt cả hai tay lên trên lớp cửa đá kiên cố trước mặt, chậm rãi nâng lên.

"Cánh cửa này... quả là không nhẹ".

Kế bên, Gia Gia nghe vậy thì gật gù: "Phải a. Cánh cửa này thật sự rất nặng".

"Gia Gia? Ngươi đã biết trước?".

Lăng Tiểu Ngư tiếp tục truy vấn: "Ngươi cố ý phải không?".

"Có đâu." - Gia Gia chối bay - "Tiểu Ngư, ngươi đừng có nghĩ oan cho ta a".

Thật oan sao?

Lăng Tiểu Ngư hắn muốn tin cũng khó. 

"Càng ngày càng thích bày trò...".

Sự thể chả đáng gì nên Lăng Tiểu Ngư cũng thôi không chấp. Hắn tập trung đem cửa đá nâng lên, chờ khi Gia Gia và tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ đã đi qua hết thì mới thả ra.

"Rầm!".

Ngay lập tức, cánh cửa lại đóng chặt, tạo nên một tiếng đinh tai. 

Nhưng, thật sự khiến đám người Lăng Tiểu Ngư ngạc nhiên, nó lại đến từ một khía cạnh khác. Không phải thanh âm mà là hình ảnh. 

Những xác chết. 

Hay đúng hơn là... những bộ xương người.

Chương 370: Giải quyết nhanh gọn

Sau lớp cửa đá kiên cố, hàng trăm bộ xương đang nằm ngổn ngang chắn lối. Bên đông có, bên tây có, nam bắc cũng y như vậy, chỗ nào cũng có. Tràng cảnh trông khá là ghê rợn. 

"Woa..." - Sau một đỗi lặng im, Gia Gia lúc này mới mắt tròn mắt dẹt thốt lên - "Người chết nhiều như vậy? Khắp nơi đều là xương người a".

"Ồ...".

Như vừa mới phát hiện ra điều gì, Gia Gia chỉ vào những bộ xương phía trước, nói với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, xương của bọn họ đều biến thành màu đen".

"Ừ." - Lăng Tiểu Ngư gật đầu - "Cũng giống như gốc linh thụ bên ngoài, những bộ xương này cũng đã được thái âm chi lực cải biến qua".

"Đúng đúng. Thái âm chi lực rất nhiều. Để ta qua xem thử".

Nghĩ liền làm, Gia Gia nhanh chân bước tới. Nhưng thay vì vị trí gần nhất thì nó lại đi đến chỗ bộ xương đen nhất, có nhiều thái âm chi lực nhất. 

"Đâu. Để ta coi nào".

Nhằm hướng tới một kết quả thật rõ ràng, Gia Gia trực tiếp dùng tay chạm vào bộ xương nọ, đồng thời triển khai linh nhãn. 

Chỉ là... mọi chuyện đã không được như ý. Tại thời điểm Gia Gia nó đang ngưng thần tra xét thì dị biến bỗng bất ngờ phát sinh. Nguồn gốc chẳng đâu xa, ngay bên cạnh Gia Gia nó thôi. 

Bộ xương nọ, vốn dĩ đang nằm im thì khó hiểu thay, ngón tay nó lại đột nhiên nhích động. Và đó mới chỉ là bắt đầu. 

Sau cái nhích tay, gần như tức thời, từ trong hai hốc mắt trống rỗng của nó bỗng xuất hiện hai khối hắc đồng quỷ dị. Một lời không nói, nó lập tức bật người dậy, vung tay toan bắt lấy Gia Gia. 

"A a a...!".

Bất ngờ bị tấn công, Gia Gia kinh hoảng hét lên. May sao, phản ứng của nó không chậm. Lúc cánh tay xương xẩu sắp chạm vào người thì nó đã nhanh chân nhảy lui lại. 

Cơn sợ còn chưa dứt, Gia Gia chỉ tay vào thứ đã tấn công mình, miệng lắp bắp: "Tiểu Ngư, nó... Bộ xương nó... nó...".

"Không chỉ có một đâu".

Câu nói ấy, ban đầu Gia Gia chưa kịp hiểu, nhưng rất nhanh sau đó nó đã biết. Lăng Tiểu Ngư nói không sai, đích xác không chỉ có một. Sau bộ xương kia thì những bộ xương khác, chúng cũng đã đứng dậy. Tất cả đều đang nhìn về phía bên đây.

"Ực...".

Gia Gia nuốt xuống một ngụm nước bọt, lo lắng hỏi: "Tiểu Ngư, phải... phải làm sao?".

Chả rõ từ bao giờ ánh bạc đã hiện lên trong mắt họ Lăng. Hắn bảo: "Còn làm sao, đương nhiên là ra chào hỏi bọn họ rồi".

"C-Chào hỏi?" - Gia Gia trợn mắt - "Tiểu Ngư ngươi có bị điên không? Bọn chúng đâu phải người, bọn chúng là...".

"Rầm!".

Chữ ra được bấy nhiêu thì tiếng Gia Gia đã bị cắt ngang, bởi một thanh âm rất đỗi nặng nề. 

Ở nơi đối diện, trong đội ngũ cốt binh, bộ xương có màu đen đậm nhất đã vừa nhặt lên một thanh đại đao. Chính nó đã gây ra tiếng động to lớn kia. 

Hai khối hắc đồng bên trong hốc mắt hết đảo qua trái rồi lại đảo qua phải, bộ xương khàn khàn cất giọng: "Kẻ xâm nhập, giết!".
Âm điệu khá là khó nghe. Lăng Tiểu Ngư phải công nhận như vậy. Nhưng, khiến hắn bận tâm không phải thanh âm; phản ứng của đám xương xẩu trước mặt mới thực sự là thứ làm hắn suy tư, ngờ vực. 

Những bộ xương kia, chúng chẳng hề có khí tức sinh mệnh, rành rành là vật chết, ấy vậy mà... Dựa theo phản ứng từ nãy giờ thì rõ ràng chúng ít nhiều cũng có nhận thức. Bọn chúng nhận ra sự tồn tại của Gia Gia, của hắn, của tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ. Không chỉ thế, bọn chúng còn biết mấy người bọn hắn là ngoại nhân xâm nhập...

Đến cùng thì đám xương xẩu này có lai lịch gì? Là những kẻ được chọn để canh giữ nơi đây sao?

Nhưng nếu là như vậy, tại sao bọn chúng lại chết? Thậm chí chết rồi cũng phải tiếp tục trông giữ?

"Lẽ nào bọn chúng chính là táng binh trong truyền thuyết...".

"Tiểu Ngư, táng binh là cái gì?".

"Táng binh là...".

Lăng Tiểu Ngư vốn cũng tính giải thích cho Gia Gia, nhưng liếc thấy cái đám xương xẩu trước mặt đã lăm lăm khí giới thì liền thôi, không nói nữa. Hắn căn dặn: "Gia Gia, ngươi lo cho tỷ muội Cổ Cổ".

"Vậy còn ngươi?".

"Chẳng phải đã nói qua rồi sao? Dĩ nhiên là ra chào hỏi bọn chúng".

Tiếp sau câu nói, Lăng Tiểu Ngư đã lập tức triển khai hành động. Chân tiến lên trước, hắn nhìn tên cầm đầu - bộ xương đen nhất nọ, nhếch môi: "Muốn giết chúng ta? Chỉ bằng vào chút khí tức yếu ớt đó của các ngươi? Ta nghĩ là không đủ đâu".

Mấy lời ấy, Lăng Tiểu Ngư nói cũng chẳng ngoa. Đám cốt binh có thể rất đông, nhưng lực lượng thì... nhỏ bé lắm. Theo như những gì Lăng Tiểu Ngư hắn quan sát được thì ngay cả tên cầm đầu, khí tức phát ra giỏi lắm cũng chỉ bằng một tu sĩ chân nhân sơ kỳ mà thôi. Rất yếu nhược. Và đó cũng chính là lý do vì sao mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã không hề sợ hãi.

Trong mắt hắn, đám cốt binh này kỳ thực chả hơn con sâu cái kiến là bao. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn hoàn toàn nhận thức được bản thân đang ở trong hoàn cảnh nào. Vô pháp phân biệt, hoạ chăng là đám cốt binh.

Y như cũ, đám cốt binh vẫn tay lăm lăm khí giới, mắt nhìn chằm Lăng Tiểu Ngư. Từ trong miệng bọn chúng, một câu duy nhất cứ liên tiếp được lặp đi lặp lại."Kẻ xâm nhập, giết!".

"Kẻ xâm nhập, giết!".

...

"Coi bộ quả như ta nghĩ, tất cả bọn chúng chỉ là vật vô tri, không hề có sinh mệnh, cảm xúc".

"Nếu đã như vậy...".

Hung quang loé lên trong đáy mắt, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đã đưa ra quyết định cuối cùng. Ngay lúc đám cốt binh vừa lao lên tấn công, hắn lập tức xoè rộng bàn tay phải của mình. Từ nơi ấy, trong dấu ấn hắc ngư, một cỗ lực lượng màu đen tuôn ra như thác, đem toàn bộ cốt binh cuốn lấy. 

Sau vài giây, đám cốt binh trăm tên như một, hết thảy đều bị cỗ lực lượng màu đen kia phân giải, chính thức bị thôn phệ. 

Chứng kiến một màn nọ, ở phía sau, Gia Gia không khỏi tặc lưỡi cảm thán: "Chậc, thủ đoạn của Tiểu Ngư thật là ghê gớm".

Bên cạnh, Thiên Hồ Cổ cũng khe khẽ gật đầu: "Đúng vậy".

Hiện tại, duy nhất vẫn còn chưa công nhận cũng chỉ có mỗi mình Thiên Hồ Nguyệt. Nàng đã không nói gì. Tuy nhiên, đấy là ngoài mặt, chứ ở trong lòng, nàng sớm đã công nhận rồi. 

Thành thật mà nói thì giờ phút này đây, Thiên Hồ Nguyệt đánh giá Lăng Tiểu Ngư rất cao. Trong nhận định của nàng, họ Lăng thậm chí còn có thể so sánh với mẫu thân Thiên Hồ Đại Mi của nàng. 

"Mới chỉ mười mấy năm không gặp mà hắn đã lớn mạnh tới như vầy... Quả là khó tin".

Nội tâm, Thiên Hồ Nguyệt nào có nguyện ý tin. Khổ nỗi... không tin thì lại không được. Sự thật bày ra ngay trước mắt, dẫu muốn cũng vô phương phủ nhận đấy.

Bản lãnh của Lăng Tiểu Ngư, đích xác đã vượt xa Thiên Hồ Nguyệt nàng rồi. 

"Lăng Tiểu Ngư, cái tên này chỉ sợ rất nhanh thôi sẽ làm cho tu tiên giới phải náo động...".

...

"Nguyệt cô nương, nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?".

Giây phút tư lự đã bị người phá tan, Thiên Hồ Nguyệt lúc này mới ngước mặt nhìn lên. Dù vậy, nàng lại chẳng nói gì. 

Thay vào đó, Gia Gia cất tiếng: "Tiểu Ngư, những bộ xương kia, ngươi có phải sẽ đem luyện hoá không?".

"Đó là tất nhiên." - Lăng Tiểu Ngư đáp - "Bọn chúng đã được thái âm chi lực cải biến qua, đối với ta rất hữu dụng".

"Hì hì... Cái này đều là nhờ công của ta a. Nếu không có ta cực khổ phá giải cấm chế thì Tiểu Ngư ngươi còn lâu mới vào được trong đây".

"Ta biết. Tất cả đều là công lao của Gia Gia ngươi, được chưa?".

Khá thoả mãn, Gia Gia cất tiếng cười vui vẻ. Nó nhanh chân tiến lên phía trước, vừa đi vừa nói: "Tiểu Ngư, nguồn gốc thái âm chi lực ở hướng này nè! Mau tới đây!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau