TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 361 - Chương 365

Chương 361: Có Được Tin Tức

Thiên Hồ Nguyệt đã từ bỏ lòng tự tôn, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng sẽ thôi không làm khổ Thiên Hồ Cổ nữa. 

Hắn ngưng tác động cấm chế, chờ cho tỷ muội Thiên Hồ ổn định lại, lúc này mới hé môi cất tiếng:

"Được rồi, tỷ muội các người không cần phải nhìn ta chằm chằm như vậy, có ý định báo thù thì cũng nên để sau đi".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi nhất định sẽ không có kết cục tốt đâu!".

...

"Có lẽ Lăng Tiểu Ngư ta sẽ chẳng có kết cục tốt thật, nhưng đó là chuyện của sau này, còn bây giờ...".

"Nguyệt cô nương, nói ta biết. Vị trí hái hắc sắc linh quả nằm ở đâu?".

Trong nội tâm, Thiên Hồ Nguyệt hết sức căm hận, rất không muốn nói. Nhưng khổ nỗi nàng không nói thì lại không được. Tình cảnh của tỷ muội nàng bây giờ đâu có cho phép... Nếu chỉ có mỗi Thiên Hồ Nguyệt nàng thì chẳng nói làm gì, đằng này... Cổ Cổ, muội muội nàng vẫn còn ở đây.

Vì sự an toàn của muội muội, Thiên Hồ Nguyệt dẫu bất cam cũng đành phải đem tin tức nói ra: "Cửu Cung Sơn".

"Cửu Cung Sơn?".

Lăng Tiểu Ngư lục tìm trong trí nhớ, nhưng sau một đỗi, hắn đành từ bỏ. "Cửu Cung", danh tự này hắn thực là chưa nghe qua bao giờ. 

"Nguyệt cô nương, thứ cho ta kiến thức nông cạn, xin cô nương hãy nói rõ".

Ánh mắt lườm lườm, Thiên Hồ Nguyệt hậm hực: "Cửu Cung là dãy núi rộng chừng một ngàn sáu trăm dặm, nằm ở phía tây Trung nguyên, cách Tây vực khoảng năm ngàn dặm".

"Xem ra cũng không ngắn".

Lăng Tiểu Ngư có chút tò mò: "Từ Thanh Khâu đến Cửu Cung Sơn kia, khoảng cách tính ra khá dài. Nguyệt cô nương tại sao lại đi đến nơi đó?".

"Dạo chơi." Thiên Hồ Nguyệt chả thèm nghĩ, tùy tiện đáp. 

Lẽ dĩ nhiên Lăng Tiểu Ngư sẽ không tin. Dẫu vậy, hắn cũng thôi, ngừng truy hỏi ở vấn đề ấy mà chuyển ý: "Được rồi, thế cô nương nói cho ta biết. Trong lần dạo chơi này của mình, hai tỷ muội cô nương đã nhìn thấy gì, đã phát hiện ra điều gì?".

"Chúng ta không có...".

"Nguyệt cô nương." Thiên Hồ Nguyệt còn chưa kịp nói xong thì Lăng Tiểu Ngư đã nhanh chóng chen ngang. Hắn bảo: "Ta khuyên cô nương nên thành thật. Vì bản thân cô nương, cũng là vì Cổ Cổ".

Biết mình đang bị uy hiếp, Thiên Hồ Nguyệt mím môi, bất đắc dĩ phải đem sự thật nói ra.

"... Trong lúc Cổ Cổ đuổi theo một con Thanh Sương Điểu đã vô tình phát hiện ra một hang động. Hang động đó nằm phía sau một thác nước".

"Sau đó Nguyệt cô nương và Cổ Cổ đã vào bên trong hang động?".

"Phải".

"Trong ấy có gì?".

"Cấm chế".

Thiên Hồ Nguyệt nhớ lại: "Bên trong thạch động có một số trận pháp, hơn phân nửa đã bị hư hại. Sau khi đem chúng phá giải, tỷ muội ta phát hiện ra một ít dấu vết có niên đại rất xa xưa, có thể là của cổ tu sĩ lưu lại".

"Là động phủ cổ tu sĩ?".

"Không biết".
Lăng Tiểu Ngư cau mày: "Chẳng phải cô nương đã phá giải cấm chế, sao lại không biết?".

Ném cho họ Lăng một cái nhìn khinh bỉ, Thiên Hồ Nguyệt nói: "Những thứ ta phá giải bất quá chỉ là các trận pháp dùng để ngụy trang, che giấu, cấm chế thật sự thì vẫn còn".

"Ngươi không thể phá?".

"Không thể".

"Thậm chí với tu vị chân nhân hậu kỳ, nguồn yêu lực mạnh mẽ kia của mình?".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi không biết cấm chế kia kiên cố tới mức nào đâu".

...

"Nguyệt cô nương, theo như lời cô nương thì hắc sắc linh quả chính là được hái bên trong thạch động nọ?".

"Không sai. Nó mọc ngay bên cạnh cấm chế, ngoài cánh cửa đá kiên cố kia".

...

Lăng Tiểu Ngư trầm mặc vài giây, rồi bảo: "Nguyệt cô nương, cấm chế kia thế nào, phiền cô nương hãy tả lại. Thật chi tiết".

Thân phận tù nhân, Thiên Hồ Nguyệt nào được quyền lựa chọn, chỉ có thể y lời tường thuật...

Một lúc sau.

Khi mà Thiên Hồ Nguyệt đã miêu tả lại rõ ràng, Lăng Tiểu Ngư mới dời mắt nhìn về phía thân ảnh nhỏ nhắn vẫn đang ngồi chăm chú theo dõi từ nãy giờ.

"Gia Gia, ngươi thấy thế nào?".

"Hmm... Rất khó nói".
Gia Gia tiếp lời: "Dựa theo lời kể của Thiên Hồ Nguyệt thì cấm chế kia quả thực rất đặc biệt, khác hẳn những cái ta từng gặp. Thế nên... Tiểu Ngư, ta cũng không chắc mình có thể tự do ra vào được hay không".

"Lợi hại như vậy sao...".

Liếc thấy họ Lăng cau mày khó nghĩ, Gia Gia mới lên tiếng trấn an: "Tiểu Ngư, ngươi cũng đừng lo lắng quá. Nếu cái chỗ kia thật sự là động phủ cổ tu sĩ thì sau ngần ấy năm tháng, cấm chế dẫu ghê gớm đến mấy thì hôm nay uy lực khẳng định cũng đã giảm đi nhiều rồi. Thiên Hồ Nguyệt không giải được không có nghĩa là Gia Gia ta cũng sẽ như vậy. Ta so với nàng lợi hại hơn a".

"Hứ...".

Vừa mới an vị cạnh muội muội, Thiên Hồ Nguyệt nghe Gia Gia bảo vậy thì nhếch môi xem thường: "Nói thì ai chả nói được. Chỉ sợ tới lúc chính thức đối mặt, Gia Gia ngươi lại phải hối hận".

"Ta hối hận gì chứ?".

Gia Gia kênh mặt: "Thiên Hồ Nguyệt ngươi đừng có xem thường ta. Mấy khoản trận pháp, cấm chế này, ngươi dù cưỡi mười tám con chiến mã cũng khó mà đuổi kịp ta đấy".

"Ếch ngồi đáy giếng".

"Thiên Hồ Nguyệt, ngươi vừa nói ai ếch ngồi đáy giếng?".

"Nói ai ngươi tự hiểu".

"Ngươi...!".

"Được rồi Gia Gia. Không cần phải chấp nàng".

Lăng Tiểu Ngư chủ động can ngăn, nhằm tránh cho đôi bên phát sinh một cuộc khẩu chiến. Hắn lựa lời trấn an người bạn đã cùng mình đồng hành bao năm: "Gia Gia, Nguyệt cô nương đây bởi chưa kiến thức qua năng lực của ngươi nên mới có ý tứ khinh thị. Tới Cửu Cung Sơn, chỉ cần ngươi đại triển thần thông cho nàng ta thấy, khi ấy nàng sẽ tự khắc công nhận thôi".

Gia Gia nghe qua, tâm tình liền dịu lại. Nó âm thầm hạ quyết tâm: "Tiểu Ngư nói đúng, ta cần gì chấp nhặt nàng. Cứ đợi đến Cửu Cung Sơn rồi thể hiện cho Thiên Hồ Nguyệt nàng thấy. Cấm chế thôi mà, há lại làm khó được ta".

Nội tâm thông suốt, Gia Gia dứt khoát gạt hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt qua một bên. Nó hỏi Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, vậy khi nào chúng ta đi?".

"Đi?".

"Thì Cửu Cung Sơn đó".

"À... Sáng mai".

...

Chính sự tới đây coi như chấm dứt. Chuyện thạch động kỳ bí sau thác nước nơi Cửu Cung Sơn kia, Lăng Tiểu Ngư không hỏi nữa, Gia Gia cũng thôi không nhắc đến nữa. 

Hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, các nàng cũng như vậy, không hề nhắc tới. 

Xin được thả đi ư? Càng không. 

Tin tức đúng là đã cho Lăng Tiểu Ngư biết hết, nhưng hắn tin được bao nhiêu thì đấy lại chuyện của hắn. Lùi một bước, cứ cho là hoàn toàn tin tưởng đi, như vậy Lăng Tiểu Ngư hắn cũng không có khả năng sẽ đồng ý trả tự do cho các nàng. 

Nên nhớ, quan hệ đôi bên bây giờ rất tệ, bảo cừu nhân cũng chẳng quá. Thạch động kỳ bí sau thác nước kia Lăng Tiểu Ngư hắn còn chưa thăm dò xong thì làm sao dám thả tỷ muội nàng đi được. Hắn đâu có phải kẻ ngốc. Dám cá hắn sẽ mang các nàng theo cùng, chờ khám phá xong thạch động rồi mới tính tiếp. 

Kết cục sau cùng dành cho hai tỷ muội sẽ là gì?

Có lại tự do, hay là...

Chương 362: Nhân phẩm của người tốt

Bình an trở về Thanh Khâu, hoặc sẽ nằm lại vĩnh viễn ở một nơi nào đó, khả năng nào cũng có thể xảy ra. Thiên Hồ Cổ lẫn Thiên Hồ Nguyệt, hai tỷ muội thật tình là không biết. 

Lăng Tiểu Ngư của hiện tại đã khác xưa nhiều lắm rồi, các nàng vô pháp đoán được. Suy nghĩ của hắn, có lẽ cũng chỉ mình hắn mới rõ. 

...

"Lần thứ nhất gặp mặt, một cái búng tay thôi Thiên Hồ Nguyệt ta cũng đủ giết hắn, vậy mà hôm nay, trong lần chạm trán thứ hai này...".

Trong dạ ngầm thở dài, Thiên Hồ Nguyệt quay sang nhìn muội muội, quan tâm hỏi: "Cổ Cổ, cấm chế trong người muội...?".

"Nhị tỷ, muội vẫn ổn".

Ổn sao?

Thiên Hồ Nguyệt nàng liệu có thể tin? 

Lực lượng bị phong bế, tự do đã mất, trong cơ thể lại còn tồn tại một cấm chế nguy hiểm, tính mạng tùy thời có thể bị lấy mất... Như thế là ổn ư?

"Cổ Cổ, đều là do tỷ vô dụng".

"Nhị tỷ...".

Thiên Hồ Cổ lắc đầu. Nàng chủ động nắm lấy tay tỷ tỷ mình: "Không phải do tỷ, là lỗi của muội. Nếu muội không ham chơi, trốn tới Bắc Hà thì mọi chuyện đã chẳng thành ra như vầy. Nếu không vì an nguy của muội, nhị tỷ sớm đã có thể bình an trở về Thanh Khâu rồi... Nhị tỷ, là muội đã liên lụy tỷ...".

"Đừng có ngốc. Chúng ta là tỷ muội. Tỷ muội thì không bao giờ có hai từ liên lụy".

"Nhị tỷ...".

...

...

"Chẹp...".

Ngồi nướng sơn kê bên này, Gia Gia trông thấy một màn tỷ muội tình thâm sướt mướt thế kia thì không khỏi phát sinh bực bội. Đúng vậy, là bực bội. 

Phải chi Gia Gia nó chưa nói lời gì thì cũng thôi, đằng này... Nó đã nhắc đi nhắc lại, cố gắng giải thích mấy lần rồi a. Nó đã bảo Lăng Tiểu Ngư sẽ không làm hại hai tỷ muội các nàng, chỉ cần thăm dò xong thạch động kỳ bí ở Cửu Cung Sơn kia thì sẽ liền trả tự do cho các nàng, ấy vậy mà các nàng...

"Này!" - Thái độ hậm hực, Gia Gia chen ngang - "Ta nói hai tỷ muội các ngươi có bị làm sao không đấy? Các ngươi làm gì mà cứ như thể sắp bị đưa ra pháp trường hành quyết vậy hả?".

"Ta đã bảo là chúng ta chỉ vì lo hai tỷ muội các ngươi làm loạn nên mới phải phong bế lực lượng, mang các ngươi theo cùng, chờ thăm dò thạch động kia xong thì sẽ thả đi. Chúng ta sẽ không nhổ một sợi lông nào của các ngươi hết a. Các ngươi làm ơn đừng có sầu thảm thê lương nữa có được không. Các ngươi không phiền nhưng ta thì phiền lắm".

"... Nhất là Cổ Cổ ngươi đấy. Chẳng phải ta đã giải thích cho ngươi hết rồi sao. Lăng Tiểu Ngư hắn vốn không có ý định tổn hại gì các ngươi. Hắn là người tốt".

"Người tốt?".

Thiên Hồ Cổ chưa hồi âm thì giọng tỷ tỷ nàng đã cất lên.

Ánh mắt tập trung vào món đồ vật vừa được Lăng Tiểu Ngư lấy ra từ giới chỉ, Thiên Hồ Nguyệt khinh miệt: "Trước thương tổn người, sau lại đem bảo vật của người chiếm đoạt, vậy là người tốt sao?".

Cướp đoạt?

Gia Gia mới đầu chưa kịp hiểu, nhưng sau khi nối gót Thiên Hồ Nguyệt nhìn sang chỗ Lăng Tiểu Ngư thì nó rốt cuộc tường minh. Cái gã đồng hành cùng nó, hắn đang cầm Linh Ngục Trường Qua - pháp bảo mạnh nhất của Thiên Hồ Nguyệt - mà vuốt ve, xem xét. 

"Tiểu Ngư, ngươi làm cái gì đấy?".

Nghe Gia Gia gọi đích danh, họ Lăng lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên.

"Chuyện gì?".

Tay chỉ Linh Ngục Trường Qua, Gia Gia chất vấn: "Ta hỏi ngươi đang làm gì? Ngươi cầm cây trường qua này làm gì? Nó là pháp bảo của Thiên Hồ Nguyệt a".

"Cái đó ta biết".

"Đã biết sao ngươi còn lấy?".

"Tại sao không thể lấy?".

"Bởi vì ta đã nói với tỷ muội nàng rằng Tiểu Ngư ngươi là người tốt".

"Ồ..." - Lăng Tiểu Ngư dửng dưng, tiếp tục cúi nhìn cây hắc sắc trường qua trong tay - "Đó là ngươi nói, đâu phải ta nói".

Gia Gia: "...".

...

Càng xem, thành kiến đối với Lăng Tiểu Ngư của hai tỷ muội Thiên Hồ càng thêm sâu đậm. Thiên Hồ Nguyệt hướng Gia Gia - kẻ đã bảo đảm cho tên xấu xa kia, nói: "Thấy rồi chứ? Người tốt của ngươi đấy".

"Chẹp..." - Gia Gia chép môi, cố tìm lời biện minh - "Cái đó... Thiên Hồ Nguyệt à, ngươi không thể chỉ dựa vào hành vi của một người để đánh giá nhân phẩm của họ được".

"Vậy thì ý ngươi một tên đầu trộm đuôi cướp cũng được xem là người tốt?".

"À thì... Ha ha... Chà, con sơn kê này bị cháy rồi. Hừm, ta phải trở qua mới được...".

Chương 363: Tới Cửu Cung

Đất trong thiên hạ hiện nay có thể chia làm năm phần lớn, đó là Đông hoang, Tây vực, Nam lĩnh, Bắc hải và Trung nguyên. Trong số ấy, rộng lớn và trù phú nhất thì không đâu qua được Trung nguyên của Việt quốc. Ở đây dân số rất đông, sản vật rất nhiều. Tu sĩ chỗ này cũng là như vậy, nhiều hơn hàng chục, hàng trăm lần những nơi khác. Mọi năm, biến động đa phần đều là từ đây mà ra. Có thể nói, đại sự thời cuộc trong thiên hạ, mười quá tám chín phần là bắt nguồn từ Trung nguyên. 

Hôm nay, điều ấy lại đúng thêm một lần nữa... 

...

Vùng lãnh thổ phía tây Trung nguyên, cách Tây vực khoảng độ năm ngàn dặm...

Lúc này, trên núi Tu Di - một trong số hàng chục ngọn núi thuộc dãy Cửu Cung Sơn - có một toán người đang thong thả bước đi. Dẫn đầu là hai cô gái: một người mặc bạch y, bề ngoài tuổi độ hai bảy hai tám, đã thành thục; một người mặc hoàng y, tuổi tầm mười bảy mười tám, còn vương ít nhiều vẻ ngây thơ non nớt. Cả hai ai nấy đều hết sức xinh đẹp, rất có khí chất. Xét ra cũng là bậc mỹ nhân xuất chúng trong thiên hạ. 

Mà, xinh đẹp đâu chỉ riêng hai người các nàng. Trừ các nàng ra thì tiểu cô nương mặc bạch y đang nối gót theo sau cũng vô cùng khả ái. Cô bé có đôi mắt to tròn, một khuôn mặt bầu bĩnh, làn da thì trắng mịn như sứ, thực trông cứ như thể được người dày công điêu khắc ra vậy. 

Nữ tính là vậy, ai cũng đều rất xinh đẹp, nếu không phải đại mỹ nhân thì cũng là tiểu mỹ nhân. Tuy nhiên, nam tính lại khác...

Trong đội ngũ bốn người, tên nam nhân duy nhất này, tướng mạo quả chẳng được lung linh gì mấy. Mặc dù dáng người không tệ, cũng xem như cao ráo, nhưng đường nét trên khuôn mặt thì... Xấu thì không đến nỗi xấu, chỉ là... chả được đẹp lắm. 

"Bình thường", đấy hẳn là danh từ thích hợp nhất để gán lên người hắn. 

Nhưng thiết nghĩ, hắn sẽ không quá bận tâm đâu. Bởi lẽ, hắn đâu phải người thường. Hắn là tu sĩ, tu vị lại còn tương đương với chân nhân cảnh hậu kỳ - cấp bậc mà thiên hạ hiếm người có khả năng đạt tới. Một cường giả đỉnh phong như hắn, dung nhan há lại là thứ đáng để hắn quan tâm? Tính cách hắn cũng chẳng hề lập dị. 

Lúc này, thứ có thể khiến một cường giả đỉnh phong như hắn động lòng, cố tâm tìm kiếm, có chăng là những bí mật được cất giấu đằng sau lớp cấm chế nơi thạch động thần bí kia mà thôi. Để đặt chân được đến đây, Lăng Tiểu Ngư hắn đã phải bỏ ra cả tháng trời rồi.
Một tháng, đó không phải khoảng thời gian ngắn. Với một tu sĩ có thực lực tương đương chân nhân cảnh hậu kỳ, có khả năng phi thiên độn địa như hắn thì lại càng thêm đáng kể.

Nhắc tới việc này, tính ra cũng là bất đắc dĩ. Nếu chẳng vì dọc đường đi đụng phải mấy tên dâm tặc không biết trời cao đất rộng cộng thêm có kẻ trong đội ngũ ngày đêm tính kế tìm phương hòng đào tẩu thì hành trình đã được rút ngắn đi rất nhiều rồi. 

"Haizz...".

Vị trí cuối cùng sau hàng ngũ, Lăng Tiểu Ngư ngẫm lại quãng thời gian đã qua, trong dạ khó tránh một phen cảm thán. Lòng dạ nữ nhân rất khó đoán, trước đây hắn sớm đã biết; nhưng đến hôm nay, hắn chợt nhận ra rằng... Những gì Lăng Tiểu Ngư hắn biết, chúng vẫn còn quá ít. Tâm nữ nhân, nó phức tạp hơn hắn từng nghĩ nữa. 

"Trước đây bên cạnh chỉ có mỗi Gia Gia nên không cảm thấy gì, giờ có thêm hai vị công chúa Thiên Hồ tộc này đồng hành mới biết nữ nhân phiền toái tới cỡ nào... Thật là vô pháp hiểu thấu nữ nhân các người...".

"Tiểu Ngư, ngươi đang nghĩ cái gì đấy?" Vốn đang đi đằng trước, Gia Gia bỗng nhiên quay đầu, nhìn tên nam nhân ở phía sau mà cất tiếng hỏi. 

Mới rồi nó đã thấy hắn lắc đầu. Nhanh chóng thu lại nét mặt trầm tư cảm thán của mình, Lăng Tiểu Ngư hồi đáp: "Không có gì. Ta chỉ là đang nghĩ đến cấm chế kia thôi".

Cấm chế?

Gia Gia dường như chẳng tin tưởng lắm. Nó chớp chớp hàng mi, nói: "Ngươi thật là đang nghĩ tới cấm chế? Ta thấy không giống lắm a".

"Ta thật là đang nghĩ tới cấm chế. Ngoài đó ra thì còn có chuyện gì đáng để nghĩ nữa chứ?".

"Còn a".

Gia Gia chỉ tay vào hai cô gái đang đi phía trước, bảo: "Cổ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt này".

Bị người nói trúng, Lăng Tiểu Ngư khó tránh có phần chột dạ. Dù vậy, ngoài mặt hắn vẫn trấn định như thường. Hắn phủ nhận: "Các nàng thì có gì đáng để ta phải nghĩ. Bất quá hai nữ nhân ngoan cố cứng đầu, thích gây phiền toái cho người khác mà thôi".

...

Câu nói của Lăng Tiểu Ngư, nó đã có công hiệu tức thì. Nhưng không phải với Gia Gia mà là với hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ. Gần như đồng thời, các nàng ngưng hẳn bước chân, xoay đầu nhìn lại. 

"Cổ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt." - Khá mau mắn, Gia Gia mở miệng - "Hai người các ngươi đã nghe rồi đó. Tiểu Ngư hắn thấy tỷ muội các ngươi là những kẻ cứng đầu, rất phiền toái. Các ngươi nên tiết chế lại một chút đi".

Chương 364: Thái âm chi khí

"Tỷ muội chúng ta ở trong mắt Lăng Tiểu Ngư ngươi là như vậy, rất phiền toái?" Bỏ qua Gia Gia, Thiên Hồ Cổ trực tiếp hướng Lăng Tiểu Ngư chất vấn. 

Đâm lao đành phải theo lao, Lăng Tiểu Ngư khẽ hắng giọng, đáp: "Ừ, rất phiền toái".

Hắn nói thêm: "Từ Mai Sơn đến Cửu Cung, khoảng cách tuy rằng không ngắn, nhưng với tốc độ phi hành của ta và Gia Gia, dẫu phải mang theo tỷ muội hai người cộng thêm ngơi nghỉ dọc đường thì bất quá cũng chỉ dăm bảy ngày liền tới. Một tháng thời gian, trì hoãn lâu như vậy còn chẳng phải do tỷ muội hai người?". 

"Chúng ta đã làm gì?!".

Làm gì? 

Trông thần tình đầy vẻ oan khuất kia của Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư thật không biết nói sao cho phải. Suốt dọc đường đi, rắc rối chẳng phải là đều từ hai tỷ muội nàng phát sinh ư? 

Dẫn dắt đám tà tu kia là các nàng, tìm phương tính kế đào tẩu cũng là các nàng a.

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Được rồi, không tranh cãi với tỷ muội hai người".

Đấu khẩu với nữ nhân, đó thật sự sẽ là một quyết định rất thiếu sáng suốt đấy. Một tháng đồng hành, bấy nhiêu là quá đủ để Lăng Tiểu Ngư tự mình kiểm chứng rồi. 

Nhấc chân tiến tới, hắn lướt hẳn qua mặt hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, vừa đi vừa nói: "Đừng có ở đó lườm ta nữa. Đi thôi".

"Hừ...".

...

Tại núi Tu Di, đoàn người tiếp tục tiến về phía trước. Theo chỉ dẫn của Thiên Hồ Nguyệt, qua thêm chừng mười phút đi đường thì tất cả cùng dừng lại. 

Trước mặt bọn họ, một thác nước hùng vĩ đã vừa mới hiện ra. 

Nhìn dòng thác trắng xoá đang chảy mạnh, Gia Gia cảm thán: "Oa... Cái thác này lớn thật!".

Ngó qua Thiên Hồ Cổ đang đứng kế bên, nó hỏi: "Cổ Cổ, đây là chỗ ngươi phát hiện ra thạch động cổ tu sĩ đó hả?".

"Là nó." Thiên Hồ Cổ tùy tiện đáp, giọng không vui vẻ gì mấy. 

Dù vậy, Gia Gia cũng chả mấy để tâm. Nó hít nhẹ một hơi, xung phong làm người dẫn đầu.

"Tiểu Ngư, ta vào trước xem thử".

Nói rồi, Gia Gia lập tức hoá thành một đạo tử quang bay xuyên qua thác nước. 

Ở phía sau, Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu. Hắn áp sát hai tỷ muội Thiên Hồ, bất chấp thái độ rất không tình nguyện mà mang theo các nàng nối gót bay theo Gia Gia. Tất nhiên là trong quá trình "bay lượn" này, một chút đụng chạm là khó tránh khỏi. Hai bờ eo thon của hai vị công chúa Thanh Khâu, toàn bộ đều nằm gọn trong tay Lăng Tiểu Ngư hắn. 

Khỏi phải nghĩ, với thành kiến có sẵn, Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ dĩ nhiên đã hết sức phiền lòng. Chả bởi vậy mà ngay khi vừa xuyên qua thác nước, mới tiếp đất thì các nàng liền vùng ra khỏi người Lăng Tiểu Ngư đó thôi. 
Coi như chưa nghe chưa thấy, họ Lăng động thân di chuyển. Hắn đi đến chỗ Gia Gia - người đồng minh duy nhất của mình. 

"Tiểu Ngư, ngươi coi nè".

Vừa thấy Lăng Tiểu Ngư đi tới, Gia Gia liền đưa tay chỉ vào một gốc cây ở sát ngay bên cạnh. 

Theo tay nó chỉ, Lăng Tiểu Ngư ngưng thần quan sát. 

Gốc cây nọ, quả là có chút đặc biệt. Cành, lá, thân của nó, hết thảy đều có màu đen tuyền...

...

"Hắc sắc linh quả chính là từ trên đó hái xuống".

Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt, hai tỷ muội một trước một sau cùng nhau tiến đến chỗ gốc cây kỳ lạ nọ. Vừa lên tiếng chính là Thiên Hồ Cổ. 

Nối tiếp muội muội, Thiên Hồ Nguyệt cũng cất giọng: "Lăng Tiểu Ngư, bây giờ thì ngươi có thể nói cho chúng ta biết tại sao ngươi lại quan tâm đến hắc sắc linh quả kia tới như vậy rồi chứ?".

Vấn đề này, Thiên Hồ Nguyệt nàng đã thắc mắc cả tháng nay rồi. Lẽ dĩ nhiên là trong suốt quãng thời gian đồng hành ấy, Thiên Hồ Nguyệt nàng đã từng trực tiếp hỏi thẳng, chỉ là... Lăng Tiểu Ngư hắn không chịu nói. Còn phần Gia Gia, thỉnh thoảng nàng cũng có bóng gió thăm dò, tiếc rằng... thông tin thu được cũng chẳng rõ ràng lắm.

Động cơ của Lăng Tiểu Ngư, nó vẫn còn là một ẩn số. Thiên Hồ Nguyệt nàng muốn biết đáp án, cách duy nhất có thể làm chỉ là chờ đợi. Thời hạn đích thị hôm nay, ngay khoảnh khắc này. Chính miệng kẻ nào đó đã từng hứa như vậy.

"Nguyệt cô nương." - Khuôn mặt điềm tĩnh, "kẻ nào đó" xoay đầu nhìn lại, hướng Thiên Hồ Nguyệt hồi đáp - "Cô nương có vẻ rất bận tâm".

Thiên Hồ Nguyệt chẳng nói gì, chờ nghe tiếp.Cũng không để nàng phải đợi chờ quá lâu, giọng Lăng Tiểu Ngư lần nữa cất lên: "Được rồi, như đã hứa, ta sẽ giải đáp cho cô nương".

Dời mắt về vị trí cũ, trên gốc cây màu đen nọ, hắn từ tốn nói ra: "Như cô nương đã thấy, gốc cây này, cũng như quả của nó, hết thảy đều không giống với bất kỳ loại nào mà chúng ta từng được biết. Nó có chút đặc biệt, tất nhiên là chẳng ở màu sắc".

"Nguyệt cô nương có thực lực tương đương tu sĩ chân nhân cảnh hậu kỳ, lại là hoàng tộc Thiên Hồ, thiết nghĩ hẳn không khó để nhìn ra linh khí chứa đựng bên trong hắc sắc linh quả có điểm dị thường?".

"Đúng là có chút khác biệt".

Thiên Hồ Nguyệt gật đầu, rồi đặt nghi vấn: "Nhưng vậy thì sao? Chỗ linh khí kia vốn rất ít ỏi, đừng nói vài ba quả, dù là vài ba trăm quả đi nữa cũng chẳng giúp ích được gì. Lăng Tiểu Ngư ngươi hà cớ phải bận tâm nhiều tới như vậy?".

...

"Nguyệt cô nương nói không sai, linh quả, linh thụ, hết thảy đều chẳng có bao nhiêu tác dụng. Với cấp bậc của ta thì lại càng quá ư bé nhỏ. Nhưng...".

Lăng Tiểu Ngư ngắt xuống một chiếc lá từ gốc cây bên cạnh: "Nguyệt cô nương có nghĩ qua một điều: Nếu như ban đầu, lúc khởi điểm gốc cây này vốn dĩ cũng rất bình thường...".

"Ý ngươi là gốc cây này, sở dĩ khác biệt là do trải qua biến đổi?".

Thiên Hồ Nguyệt không phải kẻ ngốc nên vừa nghe qua thì liền hiểu ngay. Chỉ có điều...

Nếu thực là biến đổi, vậy thì cái gì đã gây ra sự biến đổi này?

Lúc mới tới đây, Thiên Hồ Nguyệt nàng đã tra xét rất kỹ. Nàng đâu có phát hiện ra điều gì bất thường. 

Môi khẽ nhếch, nhị công chúa của Thanh Khâu tỏ vẻ xem thường: "Lăng Tiểu Ngư, coi bộ trí tưởng tượng của ngươi phong phú quá rồi".

"Phải không?".

Ý tứ chê bai kia, Lăng Tiểu Ngư hiển nhiên nhìn ra được, dù vậy, hắn chỉ mỉm cười cho qua. 

Cũng khó trách được Thiên Hồ Nguyệt. Có thể nàng là một đại yêu, một cường giả đỉnh phong đấy, nhưng chỉ ở thời đại này. Năm tháng xa xưa, nàng hiểu biết được bao nhiêu?

Trong quá khứ, thế giới này đã từng rất hoang sơ. Cái thuở hỗn mang ấy, nó đã từng tồn tại biết bao điều kỳ diệu. Ngày nay, mấy kẻ tường minh?

Thế giới đã đổi thay quá nhiều rồi. Lắm thứ hiện đã bị mất đi. Những sinh vật cường đại, những vị tiên nhân thánh giả, các bậc đại năng... Hay thậm chí một vài thứ đơn giản, dễ hình dung hơn, đơn cử như... linh khí chẳng hạn. So với buổi sơ khai, linh khí bây giờ đâu còn giống nữa. 

Hỗn mang chi khí, thái dương chi lực, thái âm chi lực, thời đại này đã không ai còn nhận thức được nữa rồi. Thiên Hồ Nguyệt, nàng không phải ngoại lệ. Và đó cũng chính là lý do vì sao nàng lại xem nhẹ số linh khí chứa đựng bên trong những hắc sắc linh quả mà Cổ Cổ đã hái kia. 

Thông qua những giấc mơ, từ ký ức tiền kiếp, Lăng Tiểu Ngư hắn dám khẳng định bên trong những hắc sắc linh quả ấy có lẫn một ít thái âm chi khí - thứ đã từng tồn tại ở buổi sơ khai, lúc trời đất vừa mới hình thành.

Chương 365: Tra xét thất bại

Cho rằng Lăng Tiểu Ngư chỉ đang tự mình vẽ ra huyễn cảnh nên Thiên Hồ Nguyệt đã chê bai, thôi không thèm truy hỏi nữa. Phần mình, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng chẳng việc gì phải nhọc lòng đi để ý. 

Hắn ngó nghiêng nhìn ngắm thêm một lúc, chờ khi đã tra xét kỹ càng bốn phía thạch động, lúc này mới bắt tay hành động. 

Đứng cạnh gốc cây màu đen, hắn nhanh chóng thúc động linh lực. Cùng với hắc sắc lực lượng đang mạnh mẽ bành trướng nơi lòng bàn tay phải, trong đôi mắt hắn, ánh bạc cũng lặng lẽ sáng lên. 

Thế rồi... mắt hắn ngưng lại. Bàn tay phải hắn, nó đã được đặt lên đất, lớp nền thạch động. 

...

"Nhị tỷ, hắn ta đang làm gì vậy?" Liếc thấy ai kia một bộ nghiêm túc thi triển đạo thuật, Thiên Hồ Cổ trong lòng nghi hoặc, quay sang hỏi tỷ tỷ mình. 

Thiên Hồ Nguyệt thoáng ngẫm, rồi bảo: "Có thể đấy là thủ đoạn dò xét của hắn".

Dò xét?

Thiên Hồ Cổ đoán: "Hắn muốn tìm nguồn gốc của thứ mà hắn cho là đã đem linh quả cải biến?".

"Hẳn là vậy".

Thiên Hồ Nguyệt không giấu tâm khinh thị: "Cổ Cổ, chúng ta không cần để ý. Theo ta thấy thì Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ đang tự mê hoặc bản thân mình mà thôi".

Thiên Hồ Cổ im lặng, thôi không nói, cũng chẳng hỏi han chi nữa. Giống như tỷ tỷ mình, nàng cũng cho rằng hành vi của Lăng Tiểu Ngư chỉ là thừa thải, rất thiếu thực tế. Bởi lẽ, nếu chỗ này quả có tồn tại một thứ gì đó thật thì hai tỷ muội nàng đã sớm tìm ra rồi a. Lần trước, các nàng đã tra xét rất kỹ. Mà nhị tỷ nàng là ai? Một đại yêu tu vị tương đương với tu sĩ chân nhân cảnh hậu kỳ hàng thật giá thật, tự thân lại còn sở hữu những thiên phú thần thông truy tung vô cùng lợi hại. 

Một tên nhân loại như Lăng Tiểu Ngư, hắn có khả năng hơn được nhị tỷ nàng ở cái khoản này sao?

Thiên Hồ Cổ là vậy, nàng không tin, cũng không muốn tin. Nhưng điều đó, nó chả có nghĩa lý gì với Lăng Tiểu Ngư cả. Hắn đâu cần ai khác phải tin tưởng mình. Chỉ bản thân hắn thôi là đủ rồi. Kiên trì và nhẫn nại, hắn tiếp tục công cuộc dò la...

...

Bên cạnh gốc cây màu đen, ngay trước cánh cửa đá kiên cố, Lăng Tiểu Ngư đã cố gắng thôi động lực lượng, thả ra thần thức hòng xâm nhập vào trong lòng đất mà tiến hành tra xét. Chỉ là... mọi thứ có vẻ không được suôn sẻ cho lắm. Những cái nhăn mặt, cau mày, chúng đã nói lên tất cả. 

Thế rồi, chuyện gì đến cuối cùng cũng phải đến. Trải qua hồi lâu tỉ mỉ tra xét, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đành thu tay. Công cuộc thăm dò của hắn đã lấy thất bại mà chấm dứt.

Được dịp, Thiên Hồ Nguyệt liền cất giọng châm chọc: "Thế nào, Lăng Tiểu Ngư? "Nguồn gốc của sự biến đổi" mà ngươi nói, ngươi đã tìm thấy chưa?".

Họ Lăng ngẩng đầu nhìn lên, rồi từ tốn đứng dậy, điềm tĩnh hồi đáp: "Vẫn chưa".

Thấy đối phương chẳng có vẻ gì là bực tức như mình đã hình dung, Thiên Hồ Nguyệt mất vui hẳn. Nàng tiếp tục xiên xỏ: "Chưa à? Tệ nhỉ. Ngươi có muốn ta trợ giúp một tay không? Gì chứ khoản truy tung, tìm kiếm này Thiên Hồ Nguyệt ta rất giỏi đấy".

"Rất giỏi?".Lăng Tiểu Ngư phủi tay, hai mắt nhìn Thiên Hồ Nguyệt đầy ẩn ý: "Nguyệt cô nương, nếu như cô nương thực sự tài giỏi thì đã chẳng tay không mà trở về để tìm sự giúp đỡ. Hmm... Hẳn là vị mẫu thân Thiên Hồ Đại Mi rất đỗi thần bí kia của cô nương đi".

Bị người nói trúng, nét mặt Thiên Hồ Nguyệt khó tránh trầm đi đôi chút. Tuy vậy, nàng rất nhanh đã cân bằng trở lại. 

"Lăng Tiểu Ngư." - Nàng nói - "Thiên Hồ Nguyệt ta đúng là tài năng hữu hạn, ta không phủ nhận. Nhưng còn Lăng Tiểu Ngư ngươi? Người đã khám phá ra được gì sao? Đã phá giải được cấm chế rồi sao? Trước mắt ta, lớp cửa đá kiên cố kia vẫn đang còn hiện hữu đấy".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, quyết định ngưng đấu khẩu với Thiên Hồ Nguyệt. Cùng một nữ cường nhân tranh cãi, đấy chả phải ý hay đâu. 

Gạt đi hai tỷ muội Thiên Hồ, Lăng Tiểu Ngư quay sang bảo với Gia Gia đang đứng gần đó: "Gia Gia, tới lúc ngươi thể hiện rồi đấy".

"Tiểu Ngư, ngay đến ngươi cũng không tra ra được chút gì à?" Gia Gia có chút lo lắng, hỏi lại. 

Thú thực là nó cảm thấy khá bất ngờ. Là bạn đồng hành bao năm, năng lực của Lăng Tiểu Ngư tới đâu Gia Gia nó tất nhiên biết được. Tuy rằng so với nó, ở khoản "thấu thị" Lăng Tiểu Ngư đích xác không bằng, nhưng so với những người khác thì rõ ràng lợi hại hơn rất nhiều. Ấy vậy mà ngay đến một chút manh mối hắn cũng chẳng tra ra được...

Liệu Gia Gia nó có thể không?

Dường như cũng đoán được tâm ý Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư bước lại gần hơn một chút. Đặt tay lên vai nó, hắn cổ vũ: "Gia Gia, ở khoản thấu thị này ngươi lợi hại hơn ta nhiều. Với thần thông cùng sự trợ giúp của tử tinh cầu, ta tin ngươi sẽ vượt qua được những lớp cấm chế được bố trí ở đây thôi".

"Gia Gia, nếu ngươi không mau thể hiện thì sẽ bị người ta chê cười đó".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nói vậy, theo phản xạ, Gia Gia lập tức liếc qua một thân bạch y cao ráo đứng ở gần đó. Nó thầm nghĩ: "Hừm... Thiên Hồ Nguyệt kia chắc là đang đắc ý trong dạ".

"Không được. Ta sao có thể để nàng ta đắc ý. Gia Gia ta lợi hại như vậy, lý gì lại không hơn được nàng. Một ít cấm chế thôi mà...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau