TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Đại Tỷ Đây Sẽ Chiều Ngươi Tới Bến

"Xú nha đầu!".

Lục Đan vừa mới mở miệng bên kia thì ở bên này, tiếng của Lăng Thanh Trúc đã vang lên.

Thần tình bất thiện như cũ, Lăng Thanh Trúc mau chóng tiếp lời: "Đệ tử yêu, đệ tử quý của ta mà ngươi cũng dám đánh, gan ngươi đúng là to thật!".

Hai tay đưa lên, nàng đặt hẳn trên đầu của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, rất "chân tâm" mà rằng: "Đồ nhi của ta, thường ngày ta hết lòng dạy dỗ, có cái gì tốt đều nhường hết cho chúng. Bọn chúng có gây ra lỗi lầm ta cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, suốt mười năm chưa một lần nặng lời mắng mỏ hay đòn roi đánh đập, vậy mà xú nha đầu ngươi...".

"Đệ tử ta chỉ sơ ý đụng phải, vô tình làm vỡ ngọc bội của ngươi, cái chuyện có đáng gì mà xú nha đầu ngươi lại động thủ đánh người?!".

"Hừ! Một đứa chưa đủ ngươi lại đánh luôn hai đứa! Quang minh chính đại thì cũng thôi, đằng này... Giở trò bỉ ổi, ra tay đánh lén, cái này là hành vi của danh môn chính phái sao?!".

Trước những lời chất vấn cùng bộ dáng hung hăng của Lăng Thanh Trúc, Lục Đan khiếp càng thêm khiếp, chỉ biết đứng nép đằng sau sư thúc mình, một câu cũng không dám đáp lại.

Trong khi đó, kẻ bên cạnh nàng...

Hồng y thiếu phụ thoáng cân nhắc, lựa lời nói đỡ: "Lăng phong chủ xin hãy bớt giận. Thật ra việc này...".

Tỏ ra bất đắc dĩ, nàng tiếp tục phân trần: "Lăng phong chủ có điều không biết, miếng ngọc bội mà đệ tử của đạo hữu đã vô tình giẫm vỡ kia, nó là một món đồ rất quan trọng đối với sư điệt của ta. Miếng ngọc đó chính là vật duy nhất mà phụ mẫu của sư điệt ta để lại trước khi lâm chung, bởi vậy cho nên...".

"Lăng phong chủ, đứa sư điệt này từ nhỏ đã bái nhập Tam Tiên Đảo, được gia huynh Ân Diệt thu làm đệ tử chân truyền, hết mực yêu quý, vì vậy khó tránh tính tình có chút kiêu ngạo... Ra tay với đệ tử của đạo hữu, việc này đúng là lỗi của sư điệt ta. Chúng ta nhất định sẽ bồi thường thoả đáng, khẩn mong đạo hữu nể mối giao tình giữa Thiên Kiếm Môn và Tam Tiên Đảo mà bỏ qua một lần".

Dựa vào những lời mới nói thì phải công nhận một điều: hồng y thiếu phụ đã rất khôn ngoan. Chỉ với mấy câu ngắn gọn, nàng đã thông tri cho Lăng Thanh Trúc được ba tin tức: thứ nhất là tầm quan trọng của miếng ngọc bội đã bị Lăng Tiểu Ngư vô tình giẫm vỡ - lý do của việc Lục Đan ra tay đánh người; thứ hai là mối giao tình giữa Thiên Kiếm Môn và Tam Tiên Đảo, hay chính xác hơn là cân lượng của Tam Tiên Đảo; thứ ba là thân phận của Lục Đan và chính bản thân mình - những người có khả năng dẫn động toàn thể lực lượng của Tam Tiên Đảo.

Ân Diệt - đảo chủ của Tam Tiên Đảo, trong giới tu tiên luyện đạo có ai lại không biết?

Một người là thân muội muội, còn một người lại là chân truyền đệ tử được yêu quý, bấy nhiêu chắc chắn đã đủ khiến cho Lăng Thanh Trúc phải cân nhắc, e dè. Hồng y thiếu phụ, nàng cho là như vậy.

Tiếc rằng...

Giống như sư điệt Lục Đan của mình, nàng lại sai rồi.

Lăng Thanh Trúc há đâu là kẻ mà nàng có khả năng lường trước được? Nếu thật dễ suy đoán thì thiên hạ đã chẳng phong cho Lăng Thanh Trúc hai chữ "quái nhân".

Vẻ giận dữ vẫn bao trùm khuôn mặt, Lăng Thanh Trúc nói: "Ồ, hoá ra là đệ tử chân truyền của Ân Diệt, thảo nào mà mắt lại đặt cao quá trán như vậy...".

"Hừ! Mới tí tuổi đầu đã biết ủy thế hiếp người, chẳng xem ai ra gì. Ân Diệt nếu không biết dạy ngươi thì để hôm nay ta đây thay hắn dạy ngươi!".

Thanh âm còn chưa kịp lắng thì Lăng Thanh Trúc đã liền triển khai hành động. Nàng đem hai tên đồ đệ của mình là Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đẩy dạt về một góc, kế đấy liền ném ra mấy tấm linh phù đem chúng bao bọc lại.

Chả cần nghĩ, câu trả lời của Lăng Thanh Trúc đã quá rõ: Nàng quyết thay đồ nhi đòi công đạo tới cùng!

Ân Diệt thì sao? Tam Tiên Đảo lại thế nào?

Dám đánh đệ tử của Lăng Thanh Trúc nàng thì dù đích thân Ân Diệt có tới cũng đừng hòng ngăn cản!

Hắc kiếm sớm hiện ra nơi tay, với quyết tâm vì đồ nhi đòi nợ, Lăng Thanh Trúc lao vút về phía trước, nhắm thẳng vị trí của hồng y thiếu phụ và Lục Đan đánh tới.

Biết giảng hoà đã thất bại, hồng y thiếu phụ vội bảo sư điệt mình thoái lui trong khi bản thân thì khẩn trương gọi ra một cây trường tiên để nghênh đỡ hắc kiếm.



Chính tại thời khắc tiên - kiếm chạm vào nhau ấy, một chuyện bất ngờ đã xảy ra: thân ảnh của Lăng Thanh Trúc, nó bỗng nhoè đi.

Không hay!

Chừng như đã phát hiện ra điều gì, hồng y thiếu phụ vội vàng đề thăng linh lực đem hắc kiếm đánh bật, tiếp đến thì liền xoay người chuyển hướng bay về phía sau.
Đáng tiếc, nàng vẫn chậm.

Không rõ bằng cách nào mà Lăng Thanh Trúc bỗng bất thình lình xuất hiện ngay trước mặt Lục Đan. Trước ánh mắt kinh hoảng của thiếu nữ, nàng chẳng nói chẳng rằng giơ tay tát mạnh.

"Chát!".

Sau cái tát đầu tiên, cái tát thứ hai đã ngay tức thì được Lăng Thanh Trúc đánh ra.

"Chát!".

"Dừng tay!".

...

"Lục Đan!".

"Sư thúc...".

Giây phút choáng váng qua đi, với khoé môi còn vương vết máu, Lục Đan nhìn người vừa bay tới, hoảng hốt gọi.

Chứng kiến bộ dạng ấy của Lục Đan, hồng y thiếu phụ khó còn có thể bình tĩnh được nữa. Nàng quay nhìn Lăng Thanh Trúc nơi đối diện, tức giận nói ra:

"Lăng Thanh Trúc, ngươi thật quá đáng!".

"Ta quá đáng?"

Lăng Thanh Trúc chẳng cho là đúng: "Kẻ quá đáng là xú nha đầu kia, đâu phải ta".

"Hừ... Trẻ nhỏ vô tri, va quệt một chút cũng đâu có gì nghiêm trọng. Chúng ta lại còn đã hướng ngươi xin lỗi, ấy vậy mà ngươi...".

Hồng y thiếu phụ nói tiếp: "Ngươi thân là trưởng bối, đường đường phong chủ lại đi ra tay với một hậu bối vấn đỉnh sơ kỳ, lẽ nào không thấy hổ thẹn?!".

"Tại sao ta phải thấy hổ thẹn?".
Lăng Thanh Trúc cố tình bày ra bộ dáng nghi hoặc: "Xú nha đầu của ngươi thân là đệ tử chân truyền của Ân Diệt - đảo chủ Tam Tiên Đảo, đã không vì Tam Tiên Đảo mà làm rạng danh thì chớ, lại còn tùy tiện ra tay đánh người...".

"Ngọc bội phụ mẫu để lại thì thế nào? Bộ vỡ rồi sẽ vô pháp hàn gắn chắc? Bản thân ngươi chẳng phải là một vị chân nhân đó ư? Lẽ nào ngay đến một miếng ngọc chất liệu tầm thường cũng nối không được? Người Tam Tiên Đảo các ngươi vô dụng tới thế cơ à?".

"Hừ! Chuyện vốn chẳng đáng gì, xú nha đầu kia một câu không nói đã ra tay đánh người... Xin lỗi? Các ngươi xin lỗi là xong sao? Trước khi bị xú nha đầu kia đánh đệ tử của ta cũng đã rất thành tâm xin lỗi a!".

"Chưa hết. Xú nha đầu kia đánh xong một người lại đánh thêm một người. Bản lãnh không đủ liền giở trò đánh lén, Tam Tiên Đảo các ngươi đẹp mặt quá nhỉ?!".

"Kẻ nên hổ thẹn không phải Lăng Thanh Trúc ta mà là Tam Tiên Đảo các ngươi!".

Lăng Thanh Trúc càng nói thì bên này đầu Lục Đan càng cúi thấp. Đơn giản là bởi những lời kia, tất cả đều đúng. Miếng ngọc bội của Lục Đan nàng, nó vốn chả phải được làm từ chất liệu gì quý hiếm, bất quá thanh ngọc phổ thông chốn thế tục mà thôi. Với thuật pháp màu nhiệm của tiên gia, muốn đem hoàn nguyên thật hết sức đơn giản. Còn chuyện giở trò đánh lén... đúng sai đã rõ như ban ngày rồi...

Không giống Lục Đan biết sai mà sợ, bên cạnh nàng, tâm tình của hồng y thiếu phụ lại đang tiến triển theo chiều hướng trái ngược. Thay vì e sợ thì nàng càng lúc càng nghẹn khuất, tức giận.

Vốn là thân muội muội của Ân Diệt - đảo chủ Tam Tiên Đảo, từ nhỏ tới lớn nàng nào đã nếm qua sự thể như vầy, bị người chỉ trích, thoá mạ.

Mặt mũi của nàng, của Tam Tiên Đảo, đối phương căn bản một chút cũng không cho!

Nấm tay siết chặt, hồng y thiếu phụ thầm cắn răng, hướng Lăng Thanh Trúc cất giọng âm trầm: "Vẫn nghe thiên hạ đồn phong chủ Trúc Kiếm Phong Lăng Thanh Trúc tính tình cổ quái, thích bao che khuyết điểm, không giảng lý lẽ. Hôm nay nhìn thấy quả nhiên chẳng giả".

Không giảng lý lẽ?

Lăng Thanh Trúc tức thì trợn mắt, trong bụng chửi ầm lên. Từ nãy giờ nàng đã nói tới như vậy rồi mà cái ả kia vẫn cố tình chưa chịu hiểu. Tốn hết bao nhiêu là nước bọt cuối cùng lại phí công vô ích...

"Khốn kiếp thật. Cãi không được liền vờ như kẻ mắt mù tai điếc, xuyên tạc sự thật...".

"Hừm...".

Mũi thở mạnh, môi mím chặt, Lăng Thanh Trúc xắn lên tay áo lên, trực tiếp khiêu chiến: "Xú bà nương chưa già đã lẫn! Thích thì nhào vô đây, đại tỷ đây sẽ chiều ngươi tới bến!".

...

Im lặng.

Lăng Tiểu Ngư im lặng. Chu Đại Trù im lặng. Lục Đan im lặng. Hồng y thiếu phụ, nàng cũng câm nín nốt.

Không một ai, không một người nào có thể tưởng tượng ra được, rằng Lăng Thanh Trúc sẽ xổ ra một tràng như vậy. Những lời kia... thật là quá thô tục đi.

Đấy là lời nói của một chân nhân, một vị phong chủ uy danh hiển hách?

Rốt cuộc thì nàng là phong chủ, tiên gia hay một đại thẩm bán rau cá ngoài chợ?

Hai chữ "quái nhân" thiên hạ gán cho Lăng Thanh Trúc quả chẳng hề oan. Lời nói và hành vi của Lăng Thanh Trúc nàng, người thường căn bản là vô pháp suy lường nổi.

...

"Crắc... ắc...".

"Crắc... ắc...".

"Kinh ngạc" qua đi, lửa giận lập tức trào dâng trong lòng hồng y thiếu phụ. Từ trên người nàng, một cỗ hàn khí khủng bố nhanh chóng lan tràn, tựa hồ muốn đem không gian xung quanh đóng băng lại.

Trường tiên nơi tay nàng, nó cũng bắt đầu rạn nứt, để lộ ra một diện mạo hoàn toàn mới lạ...

Chương 37: Chém Đoạn Xà Tiên

Trong số bốn đại tông môn đứng đầu chính đạo, so với Thiên Kiếm Môn, Lam Yên Tự và Cửu Hoa Cung thì Tam Tiên Đảo có phần đặc biệt. Thay vì chỉ dùng một hai loại vũ khí làm pháp bảo chính thức như các tông môn khác, tại Tam Tiên Đảo, hai chữ "chính thức" lại gần như không có giới hạn. Đạo pháp ở đây hết sức đa dạng, đến độ hỗn tạp. Vì lẽ đó, binh khí được sử dụng, nó cũng phong phú vô cùng.

Khi đấu với Chu Đại Trù, Lục Đan dung song hoàn; đánh với Lăng Thanh Trúc, sư thúc của nàng - hồng y thiếu phụ - lại sử dụng trường tiên, việc ấy là hết sức bình thường, chả có gì đáng nói. Hiện tại, thứ nên bận tâm hoạ chăng là phẩm cấp, uy năng của pháp bảo kia.

Cây trường tiên trên tay hồng y thiếu phụ, nó đã khác xa so với trước. Nếu như khi nãy, trường tiên có màu đen, bề mặt thô ráp sần sùi thì bây giờ, cái lớp vỏ xấu xí nọ đã được thay đi. Lúc này, đang hiện hữu đây là một chiếc lưỡi dài màu đỏ với hai hàng răng cưa sắc lẹm...

Nắm chặt trường tiên lưỡi đỏ có phần ghê rợn, hồng y thiếu phụ cấp tốc quán thâu linh lực, tùy thời xuất động.

Rõ ràng, nàng đang rất nghiêm túc, và cẩn trọng. Hoặc là nói, nàng quyết phải trả đũa tới cùng...

Không chỉ đơn giản vì Lục Đan - sư điệt của nàng - mà còn vì chính bản thân nàng nữa. Tất cả bởi những lời thô tục Lăng Thanh Trúc đã xổ ra ban nãy...

"Xú bà nương chưa già đã lẫn...", trong cả cuộc đời mình, suốt mấy trăm năm, đây là lần đầu tiên có kẻ buông ra mấy lời đó với nàng. Đành rằng nàng đã sống khá lâu, tuổi tính bằng thế kỷ, nhưng là... Nhìn nàng đi, hình dáng này, dung mạo này, từ trên xuống dưới có chỗ nào đáng gọi là xấu xí, quê mùa bẩn thỉu?

"Được... Được lắm...".

Thanh âm lạnh lẽo, hồng y thiếu phụ nghiến răng nhìn Lăng Thanh Trúc nơi đối diện, nói mà như gằn: "Lăng Thanh Trúc, ta đã nghe thiên hạ đồn về ngươi rất nhiều. Hôm nay chạm mặt, vậy hãy để Ân Hồng ta đích thân lãnh giáo!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc hồng y thiếu phụ, tức Ân Hồng lao đi. Đích đến thì chính thị Lăng Thanh Trúc. Ân Hồng nàng muốn dạy cho đối phương một bài học!

Tất nhiên, đấy là Ân Hồng muốn, ý định của cá nhân nàng. Phần Lăng Thanh Trúc, nàng cũng muốn, nhưng là theo chiều hướng ngược lại cơ.

Ai dạy bảo ai, đánh rồi khắc biết!

"Hừ!".

Theo sau tiếng hừ khẽ, giống như Ân Hồng, Lăng Thanh Trúc cũng lao mình về phía trước. Thanh kiếm màu đen trong tay nàng, loáng cái đã dài thêm phân nửa; thanh quang phát ra, so với ban nãy còn mạnh hơn bội phần.

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!".

Lấy tốc độ mắt thường vô pháp theo kịp, hắc kiếm và trường tiên chạm trán nhau liên tục. Chưa tới một nhịp thở, số lần va chạm đã vượt ngoài con số ba mươi.

Đến đây, không thể không nói: Trường tiên của Ân Hồng quả quỷ dị vô cùng. Nhìn thì mềm mại nhưng thời điểm cùng hắc kiếm của Lăng Thanh Trúc chạm trán, nó lại bỗng trở nên cứng rắn lạ thường. Nhưng, khi sự đối kháng vừa trôi qua, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trường tiên bất chợt thay đổi, chuyển từ cứng sang mềm, đem hắc kiếm quấn lấy...

Cách tấn công nọ thực rất khó chịu. Nó khiến cho Lăng Thanh Trúc muốn công không được, muốn thủ cũng không xong. Nếu chẳng nhờ nàng có trình độ kiếm thuật cao thâm thì e đã sớm bị Ân Hồng đoạt mất binh khí rồi.

"Cái ả Ân Hồng này nhìn vậy mà cũng khó chơi thật...".

Dạ thầm suy tính, trải qua một hồi giằng co trong thế bất lợi, Lăng Thanh Trúc đột nhiên thoái lui, thôi không cùng Ân Hồng cận chiến nữa.

Thấy vậy, bên kia Ân Hồng mới nhếch môi đắc ý, giọng khinh thường: "Lăng Thanh Trúc, bản lĩnh của ngươi chỉ tới đó thôi sao?".



"Hừ... Hoá ra người của Thiên Kiếm Môn các ngươi chỉ giỏi mạnh miệng, bất quá hư danh!".

"Xú bà nương, nói ngu cái gì đó".

Chẳng thèm để tâm xem những lời mình nói có quá xúc phạm người khác hay không, Lăng Thanh Trúc vẫn rất thản nhiên mà rằng: "Bộ ngươi không có mắt nhìn à? Thanh kiếm ta đang cầm đây, nó thậm chí còn chưa được tính pháp bảo chân chính. Ta đây chỉ mới khởi động cho dãn gân dãn cốt, còn chưa có thực sự ra tay, ngươi đắc ý cái gì?".
"Vậy sao?".

Giận quá hoá cười, Ân Hồng càng thêm quyết tâm. Với mục đích phải dạy cho Lăng Thanh Trúc một bài học thích đáng vì dám xem thường Tam Tiên Đảo, dám lăng mạ mình, một lần nữa, nàng niệm pháp quyết, quán thâu linh lực.

Có được sự bổ sung pháp lực từ chủ nhân, cây trường tiên trong tay Ân Hồng vốn đã quỷ dị nay càng trở nên khó lường. Linh quang phát ra, nó càng thêm khiếp đảm ghê người...

Những điều ấy, Lăng Thanh Trúc đương nhiên thấy rõ. Thế nhưng... Trông bộ dạng của nàng thì lại chả có vẻ gì là lo lắng, e ngại.

Thần tình nghiêm túc, nàng đem hắc kiểm búng thẳng lên cao; tiếp đấy, nàng hợp ngón trỏ và ngón giữa lại với nhau, tay trái chỉ trời, tay phải chỉ đất, hô khẽ:

"Trọng!".

...

"Đại Trù sư huynh, là Cự Kiếm Thuật." Ở nơi gần đó, được bảo hộ bởi linh phù kết giới, Lăng Tiểu Ngư thốt ra.

Bên cạnh, Chu Đại Trù cũng gật gù nói tiếp: "Còn kết hợp thêm cả Trọng kiếm quyết nữa".

Hơn bất cứ ai có mặt tại đây, Chu Đại Trù nhận thức rất rõ về đạo thuật mà Lăng Thanh Trúc đang sử dụng. Đơn giản là bởi loại đạo thuật kia, Chu Đại Trù hắn cũng biết.

Ở Trúc Kiếm Phong, đạo pháp trụ cột thì nghiễm nhiên là Trường Sinh Tiên Thuật. Nó là nền tảng, cái căn bản nhất để người tu luyện có thể phát huy ra uy lực của các loại thuật pháp, thần thông. Trong số đó, tương thích và lợi hại nhất phải kể đến ba loại: Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, Thiên Diệp Thủ và Bát Tự Kiếm Quyết. Đạo thuật mà Lăng Thanh Trúc đang sử dụng chính là Trọng kiếm quyết trong Bát Tự Kiếm Quyết.

Nhìn thanh cự kiếm sừng sững giữa hư không, Chu Đại Trù không khỏi cảm thán: "Chậc, lão nhân gia thật là lợi hại. Cả Cự Kiếm Thuật lẫn Trọng kiếm quyết đều đã tu luyện tới cảnh giới siêu phàm nhập thánh rồi".

...

Trong khi phía sau, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đang vừa theo dõi vừa bàn tán, đưa ra các nhận định thì đằng trước, thân ảnh Lăng Thanh Trúc đã sớm chuyển di.

Đứng gần bên chuôi kiếm to lớn, nàng nhìn xuống Ân Hồng, nói: "Xú bà nương, đừng trách ta đây không báo trước. Đạo thuật của ta ngay đến huynh trưởng Ân Diệt của ngươi còn phải kiêng kị ba phần, bản lĩnh cỡ ngươi thì đừng mong sánh được. Xú bà nương ngươi biết điều thì hãy cúi đầu nhận lỗi, bằng vẫn ngoan cố...".

"Câm miệng!".
Bên trên Lăng Thanh Trúc còn chưa nói hết thì phía dưới Ân Hồng đã động thủ. Dưới ý niệm của nàng, trường tiên loáng cái đã vươn xa bốn trượng, hung hăng đánh tới đối thủ.

"Trò trẻ con!".

Mắt loé hàn quang, Lăng Thanh Trúc lập tức nghiêng mình né tránh. Tránh xong thì liền đáp trả. Song thủ bắt quyết, nàng chỉ tay về phía Ân Hồng, hô: "Trảm!".

"Cứ tới đây!".

Đối với đòn đáp trả kia, Ân Hồng vẫn không có bao nhiêu e ngại. Nàng thao túng trường tiên, thông qua thuật pháp đem nó biến thành một con rắn cao lớn, kích cỡ so ra thậm chí còn nhỉnh hơn hắc sắc cự kiếm của Lăng Thanh Trúc một bậc.

Và như thế, với sự kiên quyết phân định thắng - thua của đôi bên, chẳng có một tí gì gọi là khoan nhượng, hắc sắc cự kiếm và hồng sắc cự xà lao thẳng vào nhau.

"Rẹt!".

"Ầm... ầm... ầm...!!".

Hai loại thanh âm, cái trước rất khẽ, cái sau thì vang dội cực kỳ. Hiệu quả mang lại, nó cũng y hệt như tính chất của chúng vậy. Nếu ngay tại thời khắc va chạm, một tiếng "Rẹt" đem hồng sắc cự xà cắt thành hai nửa đã khiến Ân Hồng biến sắc cả kinh thì những thanh âm "Ầm ầm" bạo liệt phía sau, chúng lại làm cảm xúc ấy nối dài thêm ra.

...

Khác xa thời điểm Chu Đại Trù giao đấu cùng Lục Đan ở Đa Bảo Hội, nhát kiếm Lăng Thanh Trúc vừa chém xuống đây, nó không chỉ mang theo áp lực trầm trọng mà còn kèm lẫn cả sự sắc bén nữa. Rõ ràng, ngoại trừ Cự Kiếm Thuật và Trọng kiếm quyết, được Lăng Thanh Trúc sử dụng còn có thêm một loại khác.

"Cát kiếm quyết. Chắc chắn là Cát kiếm quyết!".

Quay qua nhìn Chu Đại Trù - người vừa bật thốt, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Sư huynh, thật sự là Cát kiếm quyết sao?".

"Ừm".

Chu Đại Trù gật đầu: "Kiếm khí sắc bén nhường ấy, chỉ vừa va chạm đã đem pháp bảo đối thủ cắt đôi, tuyệt đối chỉ có thể là Cát kiếm quyết. Không sai được".

"Nói vậy, trong nhát kiếm vừa rồi, sư phụ đã không chỉ dùng hai mà tận những ba loại đạo thuật... Sư phụ thật tài giỏi".

"Cái đó thì tất nhiên. Nếu lão nhân gia mà kém cỏi thì sao có thể làm sư phụ chúng ta được".

...

Mỗi kẻ một câu, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù cứ thế mà bày tỏ sự tán dương, cảm thán đối với bản lĩnh của sư phụ mình.

Trong khi ấy, kẻ đã bị sư phụ bọn họ hủy đi pháp bảo là Ân Hồng...

Nàng đứng đấy, không ở không trung mà ngay dưới mặt đất. Tình trạng thì trông có đôi chút chật vật. Khắp người dính bụi, miệng vương vết máu, thậm chí khí huyết bên trong cơ thể, nó hiện vẫn còn đang phập phồng bất ổn...

"Ta... bại rồi sao?".

Sau một hồi lâu đứng im bất động, Ân Hồng cuối cùng cũng lên tiếng. Nàng cúi nhìn đôi tay trống không, khó lòng tin nổi, rằng... mình đã thua.

Kết quả này...

"Ta... không... cam... tâm".

Ánh mắt phiêu hốt bất định loáng cái đã trở nên hung ác hữu thần, trong bộ dạng dữ dằn, Ân Hồng cắn nhẹ đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết. Song thủ bắt ấn, miệng niệm những câu từ tối nghĩa, tới chữ cuối cùng nàng mới hô lớn: "Hiện!".

Chương 38: Hoà Giải

...

"Khè khè...".

"Khè khè...".

Thứ vừa mới được Ân Hồng gọi ra, như cũ vẫn là một con rắn lớn. Nhưng thay vì chỉ màu đỏ nhạt như trước thì con rắn này lại có màu đỏ đậm, giống hệt như máu.

Liếc xem đại xà đang nhe nanh bên dưới, Lăng Thanh Trúc cau mày, lẩm bẩm: "Là bí thuật à?".

Với lịch duyệt của bản thân, Lăng Thanh Trúc nàng gần như có thể khẳng định đấy là một loại đạo thuật rất đặc biệt. Con rắn kia, nó tuy không do pháp bảo hiển hoá nhưng so với pháp bảo, uy lực tuyệt chẳng kém hơn. Ít nhất, lực lượng cuồn cuộn trên người nó, tính ra đã mạnh hơn cây xà tiên bị hủy đi ban nãy khá nhiều.

"Đây chắc là toàn bộ vốn luyến của xú bà nương... Hừm, coi bộ là quyết ăn thua đủ với ta...".

"Tốt thôi. Nhục nhã là do ngươi tự chuốc, đừng trách ta".

Trong lòng đã có quyết định, Lăng Thanh Trúc thôi không chần chừ thêm nữa, lập tức triển khai đạo thuật. Động tác mau lẹ, hai tay họp rồi lại li, nàng đánh lên hắc sắc cự kiếm một đạo pháp quyết. Tức thì, đại kiếm hoá thành tiểu kiếm, bay về phía nàng.

Tay phải cầm kiếm, tay trái vuốt dọc thân kiếm, theo một chữ "Loạn" thốt ra khỏi miệng, hai mắt Lăng Thanh Trúc cũng liền ngưng lại, sau đấy thì... Một biến thành mười, trong các tư thế khác nhau, những thân ảnh mà chẳng thể biết đâu là thật đâu là giả của nàng bỗng đồng thời vung kiếm đánh loạn.

Chém ngang, bổ dọc, từ trái qua, từ phải lại, từ trên xuống, từ dưới lên, đủ hình đủ loại, chỉ trong một cái nháy mắt đã có hơn một ngàn đường kiếm được tung ra.

Uy lực ư?

Miễn bàn. Cực kỳ kinh khủng!

Ngàn đạo kiếm khí gào thét hư không như muốn xé tan mọi thứ, hủy đi tất cả. Đấy đã chẳng phải cái uy của người nữa. Đấy là lực lượng của kẻ đã đứng trên đỉnh thế giới.

Lăng Thanh Trúc, nàng vậy mà đã tiến vào cảnh giới chí cực của tu sĩ...

"Chân nhân hậu kỳ!".

Cặp mắt mở to, Ân Hồng kinh hãi thầm hô lên. Có nghĩ thế nào nàng cũng không sao tưởng tượng ra nổi. Lăng Thanh Trúc, đối phương vậy mà lại là một vị chân nhân hậu kỳ...

Trong lịch sử tu tiên giới, tự cổ chí kim, người có thể dẫn động ba lần thiên kiếp, thành công qua hết, tính ra nào được bao nhiêu? Rất là ít ỏi.

Không giống chân nhân sơ kỳ và trung kỳ, cảnh giới hậu kỳ là một cái gì đó rất xa vời, cực khó lĩnh hội. Thậm chí kể có là hạng tư chất trác tuyệt cực phẩm linh căn đi nữa, xác suất đột phá thành công cũng vô cùng thấp.

Chính vì lẽ đó mà trước nay, hễ phàm kẻ tu tiên luyện đạo, muôn người như một, ai nấy đều tôn kính chân nhân cấp bậc hậu kỳ, gọi họ là đại tu sĩ, những bậc đại năng. Trước mặt họ, dẫu chính hay tà, có ai lại không kiêng kỵ?

Ân Hồng nàng ư? Nàng bất quá cũng chỉ là một tên chân nhân trung kỳ mà thôi. So với cấp bậc hậu kỳ, đạo pháp của nàng hãy còn lâu mới đủ. Đối kháng, đấy căn bản là một việc làm rất chi ngu xuẩn.

Tiếc thay, chính nàng đã vô tri lựa chọn điều đó. Và bây giờ, nàng phải hối hận. Nhưng... ích gì đây? Nó quá muộn rồi.

Hàng ngàn đạo kiếm khí tựa cuồng phong bạo vũ kia đã đánh tới. Hồng sắc cự xà do nàng dùng bí thuật tạo ra chẳng cách nào có thể trụ vững được nữa. Nó đang bị kiếm khí cắt ngang xẻ dọc. Y như một tờ giấy.

Rất chóng vánh, chỉ khoảng vài giây thì cự xà liền tan biến. Trong dư âm thảm thiết kéo dài, kiếm khí chưa tán tiếp tục đánh về phía trước, tại vị trí của Ân Hồng.



Đứng trước nguy cơ sinh tử, Ân Hồng vội lấy lại năng lực phản ứng, khẩn trương tung ra một tấm thuẫn màu vàng kim hòng ngăn chặn.

"Rẹt! Rẹt! Rẹt...".

"Rẹt! Rẹt! Rẹt!...".Và, giống như trước, lần này kim thuẫn cũng bị kiếm khí cắt như tờ giấy, chém như rau cải...

Nguy!

Lớp phòng hộ tan vỡ, Ân Hồng hãi hùng hô lên, toan chạy nhưng lại nhận ra rằng chẳng biết phải chạy đâu cho khỏi. Kiếm khí quá nhiều, phạm vi quá rộng, tốc độ thì càng kinh khủng vô cùng... Muốn tránh, căn bản là việc bất khả thi. Nàng không làm nổi.

"Ta sẽ chết thế này sao?".

Trong sát na đối mặt cùng sinh tử, Ân Hồng bất giác tự hỏi. Một chút bất cam, một chút hối tiếc, một chút tự trách, rồi thì oán hận, luyến lưu,..., đủ loại tâm tình cùng trỗi lên. Có lẽ vì vậy, do tâm trí đã mất kiểm soát nên Ân Hồng chẳng còn làm ra được phản ứng nào nữa, chỉ biết đứng im nhìn kiếm khí chém về phía mình.

Đây... hẳn chính cái gọi là "tuyệt vọng".

"Keng! Keng! Keng!...".

"Keng! Keng! Keng!...".

"Keng! Keng!...".

Khi mà Ân Hồng đã vô phương né tránh, đứng im chịu trận, những tưởng chớp mắt thôi thì cơ thể nàng sẽ liền bị cắt thành trăm mảnh thì không, một bất ngờ đã xảy ra.

Từ đâu chả rõ, một thanh tiên kiếm bỗng nhiên xuất hiện, chắn ngay trước người Ân Hồng. Lấy tốc độ vượt ngoài năng lực chân nhân cảnh trung kỳ, nó cấp tốc xoay tròn, lần lượt đem những đạo kiếm khí cuồng loạn của Lăng Thanh Trúc ngăn chặn hết.

"Sư muội, không được hồ đồ!".

Theo sau giọng nói uy nghiêm, từ hướng hậu sơn Kim Kiếm Phong, một đạo kim quang nhanh chóng bay tới.

Gần như cùng lúc, ở Mặc Kiếm Phong, một đạo lam quang khác cũng cấp tốc hướng bên này tiến lại.

Một trước một sau, hai đạo lưu quang lần lượt dừng giữa không trung, trên bầu trời Kim Kiếm. Đích thị Cơ Thành Tử - chưởng môn Thiên Kiếm Môn - và Lý Ngọc Thường - phong chủ Mặc Kiếm Phong.

Phẩy tay đem tiên kiếm thu hồi, trong bộ trường y màu vàng nhạt, Cơ Thành Tử đưa mắt nhìn Lăng Thanh Trúc, cau mày hỏi: "Sư muội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sư muội tại sao lại ra tay với khách nhân của ta?"."Chuyện gì... Chẳng phải đã biết rồi còn hỏi...".

Trong dạ thầm bĩu môi nhưng ngoài mặt, Lăng Thanh Trúc vẫn rất biết điều mà phối hợp với sư huynh của mình. Nàng bày ra bộ dáng của người chịu ủy khuất, đáp: "Bẩm chưởng môn sư huynh, sư muội nào dám vô cớ chạy đến Kim Kiếm Phong của huynh gây rối. Sở dĩ xuất thủ, hết thảy đều bởi cảm thấy quá bất bình, khó lòng nén nhịn".

Không cần Cơ Thành Tử phải hỏi thêm, Lăng Thanh Trúc tiếp tục giải bày: "Chưởng môn sư huynh, số là hai đứa đồ nhi của muội có tới Đa Bảo Hội dạo chơi, trong lúc vô ý va phải sư điệt của Ân Hồng. Chuyện vốn chả đáng gì, ấy vậy mà vị sư điệt kia của nàng lại ra tay với đồ nhi của muội, mặc dù nó đã thành tâm xin lỗi".

Nói tới đây, Lăng Thanh Trúc liếc xéo Tô Đông Vũ - người đã thông tri và vừa theo sau Cơ Thành Tử bay đến, khiến hắn phải cúi đầu lảng tránh. Xem ra đối với cái tên Tô Đông Vũ này, Lăng Thanh Trúc nàng đã bắt đầu lưu tâm rồi.

Nhận ra ánh mắt chứa đầy hàm ý nọ của sư muội mình, trong dạ Cơ Thành Tử không khỏi ngầm thở dài, thấy bất đắc dĩ. Đệ tử của hắn, nó quả đã xử lý không thoả rồi.

"Hừm...".

Hắng giọng một tiếng, Cơ Thành Tử hỏi tiếp: "Nói vậy, sư muội chạy tới Kim Kiếm Phong của ta là vì muốn thay đồ nhi đòi lại công đạo?".

"Vâng, chưởng môn sư huynh".

"Thậm chí bất chấp ra tay phá hủy Kim Kiếm Phong của ta?".

Đảo mắt ngó quanh đống đổ nát, Lăng Thanh Trúc hơi áy náy, cúi đầu nhận lỗi: "Sư huynh, là muội đây giận quá mất khôn, đã không kịp nghĩ nhiều".

"Haizzz...".

Cơ Thành Tử lắc đầu, thở dài: "Thanh Trúc, tính tình của muội... Thôi được rồi, phá thì cũng đã phá, giờ nói cũng chẳng được gì".

"Tạ chưởng môn sư huynh đã rộng lượng bỏ qua".

"Chậm đã".

Trước vẻ nghi hoặc của Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử bảo: "Phòng ốc bị hủy, ta có thể cho qua, tuy nhiên... Thanh Trúc, muội thân là một vị phong chủ, nửa đêm nửa hôm lại chạy đến Kim Kiếm Phong ta, động thủ với Ân Hồng đạo hữu - khách nhân của ta, thêm nữa còn mạnh tay như vậy...".

"Thanh Trúc, muội không cảm thấy là bản thân rất quá đáng sao?".

"Sư huynh, là lỗi của muội." - Lăng Thanh Trúc cũng chẳng nhiều lời, lập tức nhận sai.

Nàng quay sang nhìn Ân Hồng hiện còn chưa thể hoàn toàn trấn định, rất "thành tâm" cáo lỗi: "Ân Hồng đạo hữu, vừa rồi là Thanh Trúc đã không phải, nhất thời tức giận mà ra tay với đạo hữu, mong rằng đạo hữu đại nhân đại lượng, vui lòng bỏ quá cho".

Vốn còn khiếp hãi, nay thấy kẻ đã suýt tí nữa thì đem mình cắt thành trăm mảnh cúi đầu nhận sai, Ân Hồng gan đâu mà dám lên giọng, tỏ vẻ hơn người. Thái độ rất chi hữu lễ, nàng hồi âm, nét mặt hơi thiếu tự nhiên: "Phong chủ đã quá lời. Ngẫm lại thì bản thân ta cũng có phần không phải".

"Hừ, tất nhiên là xú bà nương ngươi không phải. Ta chưa đem ngươi dần cho một trận đã là may lắm rồi...".

Trong bụng, Lăng Thanh Trúc đã hung hăng mà nói như vậy, thế nhưng ngoài mặt, được nàng bày ra lại là một diện mạo trái ngược hoàn toàn. Miệng nở nụ cười thân thiện, nàng nói: "Ân Hồng đạo hữu quả là người rộng lượng. Thanh Trúc thật cảm thấy hổ thẹn".

"Lăng phong chủ quá lời".

"Không quá không quá...".

Ta một câu, ngươi một câu, trong lớp ngụy trang, dưới sự can thiệp của Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc và Ân Hồng cứ thế mà hoà giải với nhau. Thái độ đôi bên, từ hung dữ thù hằn, loáng cái đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, trở nên rất chi thân thiện dễ gần.

"Kỳ quái", đấy là cảm giác của những người đang chứng kiến. Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù và cả Lục Đan một mình một bóng ở phía xa xa, tất thảy đều thấy lạ lẫm...

Chương 39: Quả Là Cao Nhân

"Cao nhân. Quả là cao nhân".

Dõi mắt hồi lâu, rốt cuộc Chu Đại Trù cũng cảm thán nói ra: "Tiểu Ngư à, ngươi nhìn thấy không? Sư phụ chúng ta quả đúng là cao nhân thâm bất khả trắc a".

"Đại Trù sư huynh, đệ... đệ không hiểu ý huynh lắm".

"Tiểu Ngư, ta hỏi đệ: Lúc nãy có phải sư phụ và người tên Ân Hồng kia đã đánh nhau chí chóe, đôi bên ai nấy đều rất hung hãn hay không?".

Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, đáp ngay: "Thật sự rất hung dữ".

"Bây giờ thì sao?".

Lần này, Lăng Tiểu Ngư chưa vội hồi âm. Hắn quay mặt nhìn tràng cảnh các vị trưởng bối đang nói chuyện bên kia, quan sát vài giây rồi mới trả lời: "Sư phụ và Ân Hồng tiền bối đã hoà giải, hơn nữa còn tỏ ra rất thân thiện. Đặc biệt là sư phụ chúng ta".

"Thì đấy. Cái này gọi là cao nhân a".

Chu Đại Trù tấm tắc: "Người bình thường, rộng lượng lắm thì cũng chỉ có thể từ chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không. Nhưng sư phụ chúng ta, lão nhân gia quay một phát là từ chuyện lớn biến luôn thành không có chuyện gì. Chậc, ngươi nhìn xem, lão nhân gia cười cười nói nói trông vui vẻ chưa kìa... Cao nhân. Đúng là cao nhân mà...".

Suốt mười năm chung sống, hôm nay có lẽ là ngày Chu Đại Trù thành tâm kính ngưỡng sư phụ mình nhất. Trong mắt hắn, hình ảnh của nàng đã trở nên cao lớn dị thường.

Bất chấp đối phương là người có thân phận, bối cảnh, nàng vẫn bênh vực đồ đệ tới cùng. Thái độ giận dữ vì đồ nhi mà ra tay đánh người kia, Chu Đại Trù hắn thật xúc động lắm...

Ban nãy là vậy, Chu Đại Trù đã có lúc ngưng thở vì cảm xúc trào dâng. Bằng như bây giờ... Tuy rằng đã không còn mãnh liệt nữa, nhưng thay vì xúc động, sự kính ngưỡng mới là điều đáng phải đề cập.

Với khuôn mặt sùng bái, hắn tiếp tục chăm chú dõi theo thân ảnh sư phụ mình... mãi tận đến khi nàng dời gót hướng bên này tiến lại.

"Lão nhân gia".

"Sư phụ".

Chả buồn để tâm đến vẻ khác lạ của hai đồ nhi, Lăng Thanh Trúc phẩy tay đem linh phù thu hồi. Thu xong thì bảo: "Đi về".

...

Lát sau.

Đỉnh Trúc Kiếm, bên trong Tĩnh Hương Đường.

Lăng Thanh Trúc đi trước, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù tiến vào sau. Dừng ở giữa sảnh rộng, Lăng Thanh Trúc quay người lại. Thấy thế, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù cũng tạm thời ngưng bước.

"Hì hì..." - Với khuôn mặt tươi cười ái mộ, Chu Đại Trù lên tiếng - "Sư phụ lão nhân gia, lúc nãy lão nhân gia thật lợi hại, tùy tiện thi triển chút đạo thuật liền khiến cho người của Tam Tiên Đảo kinh hồn bạt vía. Con thật rất sùng bái người".

"Sùng bái? Bây giờ? Nói vậy tức là trước đây tiểu tử ngươi không có sùng bái ta?".

"Không có! Không có!".

Chu Đại Trù vội lắc đầu, đính chính: "Lão nhân gia minh xét. Đại Trù con lúc nào cũng rất kính ngưỡng lão nhân gia hết a. Trước đây kính, bây giờ càng kính, mỗi ngày một tăng, chất chồng như núi...".

"Ồ, nhiều tới vậy cơ à...".



Lăng Thanh Trúc khẽ nhếch môi, đoạn quay sang nhìn Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi thì sao?".

Nghe hỏi, Lăng Tiểu Ngư thành thật nói ra cảm nhận của mình: "Sư phụ, xưa giờ con đều kính trọng người. Hôm nay thì càng thêm tôn kính".

"Bởi vì ta đã giúp ngươi đòi lại công đạo ư?".

"Hmm... Cũng không phải. Chỉ là con thấy sư phụ rất có nghĩa khí"....

Cần hỏi đã hỏi, cần nghe đã nghe. Sau tất cả, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng đi vào chính đề, bắt đầu triển khai ý định.

Thần niệm thoáng động, nàng lấy từ giới chỉ ra một món đồ vật mà đối với Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, nó quen thuộc hơn bất cứ thứ gì khác ở Trúc Kiếm Phong này: hắc sắc trường kiếm.

Mười năm qua, mỗi lần bọn họ làm sai, chọc giận Lăng Thanh Trúc thì thanh kiếm kia sẽ liền xuất hiện. Đòn roi, bất kể nặng nhẹ đều là từ nó mà ra...

Dự cảm sắp có chuyện chẳng lành, Chu Đại Trù vội thoái lui, vừa lui vừa hỏi: "L-Lão nhân gia, tự nhiên người mang kiếm ra làm gì vậy?".

"Làm gì ư?".

Dáng vẻ điềm đạm, Lăng Thanh Trúc cầm hắc kiếm gõ gõ trên nền nhà, từ tốn nói ra: "Chu Đại Trù, cái thằng mập ngươi không phải rất thông minh? Cái chuyện này cũng đâu có gì mới lạ, ngươi sao còn hỏi nhỉ?".

Thôi xong!

Nếu vừa rồi Chu Đại Trù còn ngờ vực thì hiện tại, hắn đã mười mươi khẳng định. Sư phụ hắn, nàng đang chuẩn bị ra tay. Đối tượng là ai, khỏi cần nghĩ cũng biết.

"Khục khục... Lão nhân gia, đệ tử trong người còn đang mang thương tích, không tiện tiếp chuyện. Đệ tử xin phép cáo lui trước".

Thanh âm còn chưa kịp dứt thì Chu Đại Trù đã di chuyển ra được một đoạn, tới gần bên cửa lớn. Nhưng chính lúc hắn toan tháo chạy, bỗng từ phía sau, một thanh kiếm chợt xé gió lao tới, đem hắn đánh bật trở về.

"Hừ, thằng mập ngươi còn muốn chạy à".

"A a... khục khục...".

Dưới nền nhà, tại vị trí cách chân Lăng Thanh Trúc một đoạn khoảng tầm năm bước chân, Chu Đại Trù vịn vào Lăng Tiểu Ngư, cố gắng bày ra bộ dạng đáng thương, vừa ho vừa nói: "Lão nhân gia, đệ tử của người bị người ta ức hiếp... khục khục... Tại sao lão nhân gia người còn ra tay đánh đập nữa... Khục khục...".

"Tại sao tại sao? Hứ, thằng mập ngươi còn dám hỏi tại sao à?".

Tay thon nâng trường kiếm, Lăng Thanh Trúc chỉ chỉ tên đồ đệ của mình, bực bội tiếp lời: "Tiểu tử nhà ngươi đường đường là đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong, bản thân được thượng thiên ưu ái ban cho tư chất trác tuyệt thiên phẩm linh căn, lại còn được ta đây bỏ công giáo dưỡng mười năm ròng, vậy mà lần đầu cùng người khác giao đấu đã liền bị họ đánh cho lê lếch trở về. Ngươi đây chính là làm xấu mặt Trúc Kiếm Phong có biết không? Nhưng cái đó còn chưa phải quan trọng nhất, cốt yếu là ngươi đã làm xấu mặt ta đây này".

"Lão nhân gia, người nói vậy thật oan cho đồ nhi. Đồ nhi là bị người ta giở trò đánh lén mà"."Thằng mập ngươi lại còn dám cãi à".

Mũi thở mạnh, Lăng Thanh Trúc nhấc chân tiến lên mấy bước. Vừa áp sát Chu Đại Trù liền cầm kiếm gõ xuống nền, bảo: "Nằm xuống".

"Khục khục... Lão nhân gia...".

"Ta bảo ngươi nằm xuống".

"Sư phụ..." - Ở kế bên, Lăng Tiểu Ngư trong lòng bất nhẫn, vội quỳ gối cầu xin - "Đại Trù sư huynh là vì đệ tử nên mới cùng người giao đấu. Tất cả đều là lỗi của đệ tử, xin người đừng trách sư huynh".

"Hừ... Tiểu Ngư Nhi, thế ngươi tưởng ta sẽ bỏ qua cho ngươi chắc?".

Hắc kiếm một lần nữa được khu động, Lăng Thanh Trúc chỉ qua một vị trí khác: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi cũng nằm xuống".

"Sư phụ...".

"Lão nhân gia...".

"Nằm xuống!".

...

Dưới cái uy của chân nhân cảnh, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù gan đâu dám trái, bất đắc dĩ phải y lời nằm dài trên nền nhà, ngay tại sảnh đường. Dù vậy, Chu Đại Trù vẫn chưa muốn buông xuôi, tiếp nhận trừng phạt. Hắn cố nói: "Sư phụ, thời điểm đánh nhau với người của Tam Tiên Đảo, lão nhân gia người chẳng phải nói con và Tiểu Ngư là đệ tử yêu, đệ tử quý của người, dẫu có làm sai chuyện gì cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, sẽ không nặng lời trách mắng hay đòn roi đánh đập sao...".

Những tưởng sau khi Chu Đại Trù đem mấy lời kia nhắc lại, Lăng Thanh Trúc sẽ ít nhiều bị tác động thì không, nàng vẫn hết sức điềm tĩnh ứng phó.

Đưa tay vân vê cằm, nàng ra vẻ suy tư nghĩ ngợi một hồi, rồi nghi hoặc hỏi lại: "Bộ ta có nói thế à? Sao ta lại chẳng nhớ gì vậy nhỉ?".

"Lão nhân gia, người thật sự có nói mà. Tiểu Ngư cũng nghe nữa".

"Đúng đấy sư phụ. Lúc đó đệ tử và Đại Trù sư huynh đã nghe rất rõ".

"Chậc...".

Trái hẳn kỳ vọng của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, Lăng Thanh Trúc vẫn cứ trơ trơ, chả có xíu xiu nào cho thấy là sẽ hồi tâm chuyển ý. Vẻ mặt vô tội, nàng phủi bỏ: "Tiểu Ngư Nhi, Chu Đại Trù, ta nghĩ chắc là hai đứa các ngươi nghe lầm rồi. Ta có bao giờ nói mấy lời đó đâu. Ta là người có thân phận, sao có thể bịa đặt như vậy được chứ".

"Ở Thiên Kiếm Môn này, môn nhân trên dưới ai chẳng biết phong chủ Trúc Kiếm Phong Lăng Thanh Trúc ta là người rất có tín nghĩa... Ừm, nếu ta mà thật có nói ta nhất định sẽ nhận. Nhưng mà... ta đâu có nói".

Sự thể vốn dĩ đã rõ như ban ngày, vậy mà qua đôi ba câu, Lăng Thanh Trúc đã biến nó thành "điều lầm tưởng". Trước bổn sự đổi trắng thay đen, tài năng diễn xuất quá đỗi cao siêu này, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù chỉ còn biết cúi đầu cam chịu, mặc người xử trí.

Bọn họ cãi không nổi a!

Cao nhân. Quả đúng là cao nhân...

...

Giữa lúc hai huynh đệ Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù phải đón nhận đòn roi từ Lăng Thanh Trúc ở Trúc Kiếm Phong thì tại Kim Kiếm Phong, một cuộc giáo huấn khác cũng đang diễn ra. Trong cuộc gồm có hai người, một già một trẻ. Già thì chính là sư huynh của Lăng Thanh Trúc, chưởng môn phái Thiên Kiếm: Cơ Thành Tử; còn trẻ, không ai khác, đích thị đệ tử chân truyền thứ sáu của Cơ Thành Tử, người có thiên tư tuyệt đỉnh, hiện đứng đầu trong thế hệ trẻ của tông môn: Tô Đông Vũ.

So với Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, Tô Đông Vũ này nhập môn sớm hơn hai thập niên, năm nay tuổi được ba tám, tu vị chân nhân cảnh sơ kỳ. Rất lợi hại.

Cứ ngẫm một chút thì sẽ liền hiểu được. Ba mươi tám tuổi thành tựu chân nhân, tự cổ chí kim, trừ bỏ tổ sư khai tông lập phái là Lý Bất Tri ra thì tông môn làm gì còn có ai bì kịp? Thậm chí kể cả có là Lăng Thanh Trúc và Lý Ngọc Thường hôm nay cũng chỉ đành cam bái hạ phong.

Tương lai chưa biết, chứ bằng hiện tại, sau tổ sư gia Lý Bất Tri, thành tựu chân nhân sớm nhất không ai khác ngoài Tô Đông Vũ.

Chương 40: Phí

...

"Sư tôn, đệ tử đã biết sai".

Ngồi trên giường, với đôi mắt khép hờ, Cơ Thành Tử hướng người thanh niên có khuôn mặt tuấn mỹ, điềm đạm đang kính cẩn phía trước, hỏi lại: "Đông Vũ, ngươi sai ở đâu?".

"Đệ tử không nên bênh vực cho Lục Đan mà để hai vị sư đệ của Trúc Kiếm Phong chịu ủy khuất".

Tới lúc này, Cơ Thành Tử mới chậm rãi mở mắt.

"Đông Vũ." - Hắn nói - "Cách ngươi xử trí, nó cũng không sai. Một bên là đệ tử bản môn, một bên lại là khách nhân Tam Tiên Đảo, ai nặng ai nhẹ đã quá rõ ràng. Nhưng...".

Cơ Thành Tử khẽ thở dài, lắc đầu nói: "Hiểu biết của ngươi còn chưa đầy đủ".

"Đông Vũ, nếu hôm nay kẻ va chạm với người của Tam Tiên Đảo là đệ tử của Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong hay Tương Kiếm Phong, Kim Kiếm Phong gì đấy, như vậy thì mọi thứ đều ổn thoả. Tuy nhiên, gánh lấy thiệt thòi lại là đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong...".

"Sư thúc Lăng Thanh Trúc của ngươi xưa nay tính tình cổ quái khó ai hiểu được. Đệ tử của nàng bị người đánh, muốn nàng mắt nhắm mắt mở bỏ qua mà nói...".

Sau lần thở dài thứ hai, Cơ Thành Tử tiếp tục: "Đông Vũ, sư thúc Lăng Thanh Trúc của ngươi không phải người ngươi có thể làm phật ý, để nàng gánh chịu ủy khuất. Chẳng giấu gì ngươi, một khi sư thúc của ngươi bạo phát thì đến cả ta cũng vô phương áp chế nổi".

"Sư tôn, đạo thuật của Lăng sư thúc thật cao tới như vậy?" Qua hồi lâu im lặng nghe giáo huấn, Tô Đông Vũ lúc này mới mở miệng hỏi.

Hắn không thể không thắc mắc. Hơn bất kỳ các vị sư huynh, sư tỷ nào trên đỉnh Kim Kiếm này, Tô Đông Vũ hắn biết rất rõ Cơ Thành Tử có bao nhiêu bổn sự. Uy năng của chân nhân hậu kỳ, hắn đã từng tận mắt thấy qua. Rất kinh khủng.

Một người tài phép cao thâm nhường ấy lại thở dài tự nhận vô phương áp chế kẻ khác; Lăng Thanh Trúc kia, nàng rốt cuộc mạnh tới mức nào?

"Lẽ nào Lăng sư thúc cũng là...".

Trong lòng có suy đoán, Tô Đông Vũ im lặng chờ nghe sư tôn mình giải đáp.

May mắn, hắn đã chẳng phải chờ đợi quá lâu. Sau động tác vuốt râu từ tốn, Cơ Thành Tử cất tiếng, giọng có chút cảm thán: "Đông Vũ, Lăng sư thúc của ngươi đã tiến vào cảnh giới hậu kỳ rồi".

Quả nhiên!

Mặc dù đã có suy đoán nhưng đến khi nghe chính miệng sư phụ mình nói ra, Tô Đông Vũ vẫn khó tránh động dung. Giống Ân Hồng, hầu hết kẻ tu tiên luyện đạo, Tô Đông Vũ hắn cũng thừa hiểu chân nhân hậu kỳ đại biểu cho điều gì. Để đạt đến... thực rất gian nan.

Còn nhớ, để tìm tới cánh cửa hậu kỳ, sư phụ Cơ Thành Tử của hắn đã phải tiêu tốn những bốn trăm năm - quãng thời gian còn dài hơn gấp đôi, tính từ lúc ông bắt đầu tu luyện cho đến lúc tiến vào cảnh giới chân nhân trung kỳ. Ấy vậy mà vị Lăng sư thúc kia... Nếu hắn tính không lầm thì nàng đã đột phá sớm hơn sư phụ mình khoảng chừng ba trăm năm...

Ba trăm năm, mức chênh lệch này... thật chẳng hề ít.

Tô Đông Vũ đã, và vẫn đang khá rung động vì tin tức mà sư phụ mình vừa mới nói ra. Có điều còn chưa phải toàn bộ. Khiến hắn kinh ngạc hơn là những lời tiếp theo của Cơ Thành Tử.

"... Chỉ hơn bốn trăm tuổi đã trở thành chân nhân hậu kỳ, xét trong Thiên Kiếm cả xưa lẫn nay, ngoại trừ tổ sư gia thì Lăng sư thúc của ngươi là người đầu tiên làm được, thời gian ngắn nhất. Tuy nhiên...".

Cơ Thành Tử dừng trong giây lát, chợt nhìn Tô Đông Vũ. Mang theo ẩn ý, hắn nói: "Đông Vũ, có một điều mà ta muốn ngươi ghi nhớ. Đó là: Dù cho Lăng sư thúc ngươi chưa đột phá thì ta vẫn không đủ sức đàn áp, bất kể tu vị của ta có cao hơn nàng, là chân nhân hậu kỳ đi chăng nữa".

Đấy chính là những lời do chính miệng Cơ Thành Tử thốt ra. Và cũng chính nó đã tạo nên một trận cuồng phong bạo vũ nơi cõi lòng Tô Đông Vũ.

Chân nhân hậu kỳ đấu chân nhân hậu kỳ, Cơ Thành Tử chịu lép vế thì thôi, hắn vẫn tiếp nhận được. Đằng này... Sư phụ hắn nói dù cho sư thúc Lăng Thanh Trúc kia của hắn chưa đột phá thì với tu vị chân nhân hậu kỳ có sẵn, ông vẫn vô pháp áp chế nổi. Nói cách khác, chỉ bằng vào tu vị trung kỳ, vị Lăng sư thúc kia đã đủ sức giao đấu với cấp bậc hậu kỳ - những vị đại tu sĩ.

Đây là cái khái niệm gì chứ?

Trên giường, Cơ Thành Tử âm thầm quan sát biểu hiện của đồ nhi, thừa hiểu vướng mắc nên liền khẳng định: "Đông Vũ, ta biết đây là chuyện rất khó tin, trái với lẽ thường, thế nhưng nó là sự thật. Trong quá khứ ta và Lăng sư thúc ngươi đã từng giao đấu qua. Thời điểm nàng bộc phát toàn bộ lực lượng, dẫu có là chân nhân hậu kỳ thì ta cũng chỉ đành thoái lui".

"Đạo pháp cao thâm, tính tình lại cổ quái không người hiểu được, vị Lăng sư thúc này của ngươi... Trừ phi vạn bất đắc dĩ, bằng không đừng bao giờ chọc giận nàng, khiến nàng phật ý".



"Đông Vũ, ngươi đã hiểu rồi chứ?".

Tô Đông Vũ hít sâu một hơi, đáp: "Sư tôn, con đã hiểu".

"Ừm".

Cơ Thành Tử gật đầu, đoạn thi triển chút đạo thuật đem cửa phòng mở ra: "Cũng muộn rồi. Ngươi hãy về nghỉ ngơi đi".

"Đệ tử xin phép cáo lui".

...Tô Đông Vũ vừa rời đi thì Cơ Thành Tử cũng chuyển mình đứng dậy. Chân bước xuống giường, mặt hiện tiếu ý, hắn hướng bên ngoài nói ra: "Sư muội đã đến rồi tại sao không vào mà ẩn nấp như thế?".

"Hừm hừm...".

Tiếng hắng khẽ vang. Lẫn trong màn đêm, một thân ảnh chậm rãi bước ra, đi vào trong phòng. Nàng nhìn Cơ Thành Tử, giọng tùy ý: "Chưởng môn sư huynh, mấy lời lúc nãy là huynh nói cho thằng nhóc Đông Vũ kia nghe hay cho muội nghe vậy?".

"Dĩ nhiên là cho đồ nhi của ta".

"Thật không?".

Lăng Thanh Trúc chả mấy tin tưởng: "Muội thì vẫn thấy huynh đây là cố tình nói cho muội nghe a".

"Thanh Trúc, Đông Vũ trẻ người non dạ, hiểu biết nào được bao nhiêu. Sư muội hà tất phải chấp nhặt?".

"Ơ..." - Lăng Thanh Trúc tỏ vẻ ngạc nhiên - "Thế ra chưởng môn sư huynh không biết muội là người rất hay để ý mấy chuyện nhỏ nhặt à?".

"Thanh Trúc, muội...".

Cơ Thành Tử lắc đầu: "Tính tình của muội, ta thật chả thể nào hiểu nổi".

Theo sau tiếng thở dài bất đắc dĩ, hắn chuyển đề tài: "Thanh Trúc, từ khi nào vậy?".

"Khi nào? Cái gì khi nào?" Lăng Thanh Trúc vờ chưa hiểu ý, hỏi lại.

"Chuyện muội đột phá." Cơ Thành Tử nói rõ.

"À, chuyện này à...".

Lăng Thanh Trúc giơ bàn tay lên, ngón tay phải chạm ngón tay trái: "Đâu, để muội đếm coi".

"Một, hai, ba, bốn...".

"Chưởng môn sư huynh, muội tính được rồi. Hmm... Kể từ lúc muội bắt đầu bế quan cho tới khi đột phá thành công, thời gian trước sau gộp lại, con số vị chi là... hai tháng lẻ bảy ngày, sáu giờ một khắc dư".

"Hơn hai tháng thời gian...".

Cơ Thành Tử nhẩm lại, sau thì tự mình cảm khái: "Thật là nhanh hơn ta năm đó không biết bao nhiêu lần".

..."Thanh Trúc, xét trong lịch sử Thiên Kiếm Môn ta, tự cổ chí kim, các đời chưởng môn, phong chủ, những người tài giỏi nhất, thật sự chẳng một ai có thể đặt chân vào cảnh giới chân nhân hậu kỳ ở độ tuổi của muội. Tư chất và ngộ tính của sư muội, sư huynh ta đây quả so mà thẹn".

"Chưởng môn sư huynh, huynh không cần phải tâng bốc muội vậy đâu. Muội rất ngại a".

Lăng Thanh Trúc nhấc chân bước ra vài bước rồi nói tiếp: "Thật ra cũng không phải tư chất hay ngộ tính của muội cao siêu gì, đều là nhờ đan dược trợ giúp cả thôi".

Đan dược?

Nghe được hai chữ nọ, trong mắt Cơ Thành Tử không khỏi ánh lên chút khác lạ. Hắn dò hỏi: "Thanh Trúc, thứ cho sư huynh kiến thức nông cạn. Chẳng hay đan dược loại gì mà lại thần kỳ như vậy?".

"Sư huynh, muốn biết hả?".

Lăng Thanh Trúc cười cười, đoạn chìa tay ra, ngón tay ngoắc ngoắc.

"Sư muội, gì vậy?".

Rất thản nhiên, Lăng Thanh Trúc đáp gọn: "Phí".

"Phí?".

"Ừm, là phí".

Lăng Thanh Trúc nói rõ hơn: "Sư huynh, mặc dù huynh là chưởng môn, mặc dù bản thân muội cũng rất kính trọng huynh, thế nhưng công ra công tư ra tư, chuyện nào ra chuyện ấy. Đan dược kia là đồ vật riêng của muội, thế nên sư huynh nếu muốn biết thì phải trả phí".

"Thanh Trúc, muội đây là muốn thu lợi?".

Cơ Thành Tử cau mày, tiếp tục nói: "Kim Kiếm Phong của ta bị muội vung kiếm chém loạn, hủy đi phòng ốc, việc này ta còn chưa tính với muội mà bây giờ muội lại tính toán với ta sao?".

"Chuyện đó không phải sư huynh đã bảo cho qua rồi, sao giờ còn nhắc lại?".

Vẫn kiên quyết giữ vững lập trường, Lăng Thanh Trúc lần nữa ngoắc tay: "Sư huynh, cái nào ra cái nấy. Huynh muốn biết thì cần trả phí... Tất nhiên là sư huynh có quyền từ chối. Nhưng mà thông tin về đan dược... muội đây cũng có quyền giữ kín trọn đời".

"Haizzz...".

Rất bất đắc dĩ, Cơ Thành Tử rốt cuộc đành chịu thua: "Được rồi được rồi... Nói đi, muội muốn bao nhiêu?".

"Hì hì...".

Lăng Thanh Trúc cười vui vẻ, giơ lên hai ngón tay: "Không nhiều, nhiêu này thôi".

"Hai vạn linh thạch?".

Trông thấy Lăng Thanh Trúc lắc đầu, Cơ Thành Tử mới hỏi tiếp: "Hai mươi vạn?".

Như cũ, đầu Lăng Thanh Trúc lại lắc nhẹ một cái.

"Sư muội, đừng bảo là muội muốn những hai trăm vạn đấy?".

"Không".

Lần này, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng chịu lên tiếng. Bằng vẻ mặt rất đỗi điềm nhiên, nàng nói ra con số: "Sư huynh, ý muội là hai ngàn vạn cơ".

Cơ Thành Tử: "...".

p/s: Nhiều bạn nói tại sao chưa tồn cảo đã đăng, ra chậm các thứ. Ok, mình sẽ trả lời.

Thứ nhất, tồn cảo mình có, nhưng không phải cứ đăng liên tiếp được bởi cần phải xem tình hình, chỉ có thể bảo đảm chương lên không quá chậm.

Thứ hai, vấn đề chậm chương, chương ít... Các bạn đừng so với truyện TQ. Bởi vì đâu phải VN mình up lên cùng thời điểm với tác giả bên họ. Hầu hết truyện TQ các bạn đọc ở web VN đều là truyện mà tác giả bên TQ đã ra được nhiều chương rồi. CVter, dịch giả họ lấy về và đăng lên, chuyện ra nhiều chương, boom chương là rất bình thường. Nếu các bạn muốn biết nhanh hay chậm thì hãy đọc từ thời điểm tác giả TQ bắt đầu đăng chương bên web họ ấy. Các bạn xem xem họ ra ngày bao nhiêu chương, có bao nhiêu truyện đã drop. Thưa, thái giám nhiều lắm. Các bạn đừng hễ tí là tg VN thế này, tg VN thế kia.

Nói thật là giờ mình chả muốn đọc cmt luôn. Bởi vì có những cmt mà đọc xong tự nhiên nản cực kỳ, chả viết nổi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau