TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 356 - Chương 360

Chương 356: Đều đánh bất tỉnh

"Không cần nữa".

Đấy là ba chữ vừa thốt ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư, cho thấy ý tứ không còn muốn cùng Thiên Hồ Nguyệt đánh nhau nữa. 

Trước đó, Lăng Tiểu Ngư hắn vốn không muốn mạng của nàng; bây giờ, hắn lại càng không muốn. Bởi vì Thiên Hồ Cổ - muội muội của nàng - đã cho hắn thấy rõ tâm tư rồi. 

Đúng như yêu cầu của Lăng Tiểu Ngư hắn, Thiên Hồ Cổ đã tự mình cởi bỏ y phục. Chính trong khoảnh khắc Thiên Hồ Nguyệt tiến lên trước ấy, ở đằng sau, nàng đã trút xuống xiêm y. 

"Lăng Tiểu Ngư." - Nàng nói, không một chút ngượng ngùng hay xấu hổ, nếu có, cũng chỉ duy nhất một thứ: sự xa cách tận cùng - "Giữ lời hứa của ngươi".

...

"Cổ Cổ, muội... muội...".

Sững sờ, gần như chết lặng, Thiên Hồ Nguyệt mấp máy đôi môi, muốn nói thêm gì đó mà không được. Cổ nàng, nó như vừa bị ai đó bóp nghẹn. 

Nàng ứa nước mắt, chầm chậm quay đầu nhìn Lăng Tiểu Ngư, gằn từng tiếng một: "Lăng... Tiểu... Ngư...!!!".

"Nhị tỷ!".

Phía sau, Thiên Hồ Cổ vừa trông thấy tỷ tỷ định lao đi thì liền vươn tay ra níu giữ. Tiếc thay, nàng lại chẳng đủ sức. 

"Nhị tỷ không được!".

"Gia Gia, bảo hộ nàng!".

...

Một lần nữa, cuộc chiến đã lại bắt đầu. Thiên Hồ Nguyệt đã lại biến thành lục vĩ yêu hồ; tiếng long ngâm, nó lại cất lên. 

Hơi khác chăng là lần này, thay vì chỉ một mình Huyền Long thì cả Lăng Tiểu Ngư cũng đã trực tiếp tham chiến. Hắn cần phải đánh. 

Trạng thái hiện giờ của Thiên Hồ Nguyệt đang vô cùng bất ổn. Vẻ điên cuồng kia, đó là dấu hiệu chẳng tốt đẹp gì. Nói không chừng nàng sắp tự bạo, quyết đem tất cả cùng kéo xuống mồ luôn cũng nên. 

Để ngăn chặn một kết quả tồi tệ xảy ra, cho chính bản thân Thiên Hồ Nguyệt, cho tất cả mọi người, Lăng Tiểu Ngư hắn cần mau chóng đem nàng khống chế. 

Với quyết tâm cùng lực lượng vượt trội hơn hẳn, lại cộng thêm sự mất kiểm soát của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư đã không quá khó khăn để hoàn thành ý định. Tại thời điểm Huyền Long vừa đem thân ảnh lục vĩ yêu hồ tóm giữ thì hắn cũng liền áp sát, tung đòn quyết định ngay. 

Ấn pháp màu đen loé lên, hắn nhắm thẳng ngay trán lục vĩ yêu hồ đánh xuống!

"Ba!".

"Grào... ào...!!"."Nhị tỷ!!".

...

...

"Grào... ào...!!".

"Grào... ào...!!".

"Tiểu Ngư, ở đây còn một con nữa nè!".

Theo tiếng hô gọi của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn qua thì quả thấy đã xuất hiện thêm một con yêu hồ to lớn nữa. Trừ bỏ sau mông chỉ có ba chiếc đuôi ra thì tất cả đều giống hệt như Thiên Hồ Nguyệt vừa mới bị hắn và Huyền Long đánh gục. 

Thiên Hồ Cổ, nàng cũng hiện nguyên hình rồi. 

...

"Grào... ào...!!".

"Grào... ào...!!".

Nhìn tam vĩ yêu hồ đang lồng lộn cào cấu bên trong kết giới do mình dùng tử tinh cầu tạo thành, Gia Gia cau mày nhận xét: "Nàng bây giờ còn hung dữ hơn tỷ tỷ mình nữa".
"Gia Gia, không phải ta đã kêu ngươi bảo hộ nàng rồi sao. Sao lại để nàng biến thành như vầy...".

Nghe Lăng Tiểu Ngư trách, Gia Gia lập tức đáp trả ngay: "Thì ta đã dùng kết giới phong toả nàng lại rồi đấy thôi. Làm sao ta biết được nàng sẽ trở nên hung dữ tới độ này".

"Mà, ngươi trách móc cái gì chứ? Sự thể thành ra như bây giờ, hết thảy còn không phải do ngươi?".

Gia Gia chưa hết bực bội, hậm hực tiếp: "Lúc nãy thu tay rồi cùng nhau thương lượng có phải được rồi không. Cổ Cổ cũng đã bảo sẽ nói cho ngươi biết vị trí chỗ hái linh quả rồi a...".

"Hứm... Bày đặt làm bộ làm tịch, cố tình tỏ ra hung ác. Tiểu Ngư ngươi thích nhìn nữ nhân cởi truồng lắm à?".

Lần lượt chỉ vào Thiên Hồ Nguyệt đã bất tỉnh nhân sự và Thiên Hồ Cổ đang phẫn nộ ra sức cào cấu cắn xe bên trong kết giới của mình, Gia Gia đề cao thanh âm thêm một chút: "Đấy. Thấy hậu quả chưa?".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong, không nói gì. Quả thực Gia Gia mắng hắn chẳng oan. Mọi thứ trở nên tệ hại như bây giờ, trách nhiệm đa phần đều thuộc về hắn. 

"Haizz... Ta cũng đâu biết các nàng sẽ phản ứng mạnh như vậy. Lúc nãy chỉ bất quá có chút hiếu kì...".

"Thôi được rồi. Để ta xử lý".

Thở nhẹ một hơi, Lăng Tiểu Ngư đem Huyền Long thu hồi, giọng nghiêm túc: "Gia Gia, triệt hồi kết giới đi".

"Ngươi tính làm gì?" - Gia Gia có chút lo ngại - "Tiểu Ngư ngươi không phải lại muốn đem nữ nhi nhà người ta đánh cho thương tích đầy mình đó chứ?".

"Yên tâm. Ta sẽ cẩn thận, không để nàng bị thương".

"Nhớ cẩn thận đấy".

Gia Gia dặn dò lần cuối, rốt cuộc cũng làm theo lời Lăng Tiểu Ngư, đem kết giới triệt hồi. 

"Grào... ào...!!".

Ngay lập tức, kết giới vừa biến mất thì thân ảnh tam vĩ yêu hồ liền xông ra. Trong tiếng kêu oán hận, Thiên Hồ Cổ vung yêu trảo đánh tới.

Đã có chuẩn bị, Lăng Tiểu Ngư nghiêng mình tránh đi. Bằng tốc độ vượt trội hơn hẳn, hắn nhanh chóng tiếp cận Thiên Hồ Cổ. Với ấn pháp màu đen trong tay, hắn đánh lên trán nàng. 

"Ba!".

"Bịch!".

Thân ảnh tam vĩ yêu hồ tức khắc lảo đảo, trụ được vài giây thì liền rơi xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Chương 357: Giải Thích

"Phù... ù...".

Dạ thở phào, Gia Gia đem viên tử tinh cầu bỏ vào trong túi, cất tiếng hỏi: "Giờ ngươi tính thế nào?".

"Còn tính thế nào? Dĩ nhiên giúp các nàng biến trở lại nhân hình". 

"Rồi sau đó?".

"Chữa trị thương tổn, đợi các nàng tỉnh lại".

"Gia Gia, qua giúp một tay đi".

...

...

Mấy canh giờ sau. 

Tại một ngọn núi khác, cách xa địa điểm giao chiến trước đó. 

Bên trong thạch động vừa mới khai mở chưa lâu, Gia Gia hiện đang ngồi cạnh đống lửa do đích thân nó nhóm, chống cằm nhìn hai thân ảnh đang nằm bất động ở chiều đối diện. 

Ngắm nghía một hồi, nó chợt hé môi lẩm bẩm: "Người ta nói yêu trong thiên hạ, đẹp nhất không ai qua được hồ yêu. Lúc trước còn chưa mấy tin tưởng, bây giờ xem ra quả đúng chẳng sai tí nào".

"Thiên Hồ Nguyệt thì băng cơ ngọc cốt, hoa nhan nguyệt mạo; còn Cổ Cổ... Đợi năm mười năm nữa, sợ rằng tiên tử trong truyền thuyết cũng khó mà ăn được nàng. Bách bàn nan miêu, bách niên nan ngộ a".

"Mà ngẫm cũng đúng. Cũng chỉ có nhan sắc bậc này thì mới lay động được Tiểu Ngư, khiến hắn chấp nhận làm kẻ tiểu nhân vô sỉ, công khai sắc tâm yêu cầu Cổ Cổ nàng phải cởi bỏ y phục... Chậc, suy cho cùng thì Tiểu Ngư hắn cũng là nam nhân mà. Mỹ lệ thế kia, ngay cả ta còn thấy động tâm nữa là...".

"Hmm... Nhớ lại lúc Cổ Cổ trút hết xiêm y, trên ngực nàng hình như có một vết bớt rất đẹp. Là hình gì ấy nhỉ?".

"Để tới xem thử nào".

Nghĩ liền làm, Gia Gia nhấc mông đứng dậy, chậm rãi hướng chỗ Thiên Hồ Cổ tiến qua. 

Dáng vẻ điềm nhiên, nó từ tốn đem áo Thiên Hồ Cổ vạch hẳn một khoảng rộng. Trường y bên ngoài, lớp áo bên trong, thậm chí cả nội y Gia Gia nó cũng chẳng tha. 

Vết bớt nằm ở tận trên da thịt a. Nếu không vạch hết thì làm sao mà thấy được chứ.

"... Nhớ là nằm ở ngay ngực mà, sao lại không thấy. Hay là ở bên trái...".

Mấy ngón tay chuyển di, Gia Gia lại tiếp tục mò sang bên ngực còn lại. 
"À, nó đây rồi. Ta nhớ là có mà".

"Chậc, vết bớt đẹp thật...".

"Ưm...".

Trong lúc Gia Gia đang tỉ mỉ xem xét ngực, à không, là vết bớt trên ngực Thiên Hồ Cổ thì nằm bên dưới, từ trong cổ họng nàng, một tiếng ưm khẽ cất lên. 

Kế đấy, Thiên Hồ Cổ từ từ mở mắt...

"A...!".

"Ui da...".

Bất ngờ bị người hất văng, Gia Gia xoa mông, nhăn mày: "Cổ Cổ, ngươi làm cái gì vậy...".

Thiên Hồ Cổ vừa mới định thần liền vội vàng lao tới bên cạnh Thiên Hồ Nguyệt, khẩn trương xem xét. Khi đã xác nhận tỷ tỷ mình vẫn bình an vô sự, tính mạng vẫn còn, lúc này nàng mới chỉnh đốn lại y phục, ngó qua Gia Gia - kẻ đã bị mình xô ra ban nãy. 

"Các ngươi đã làm gì chúng ta?".

"Làm gì? Chúng ta có làm gì đâu".

Có chút bất mãn, Gia Gia chủ động đem đầu đuôi kể lại: "Sau khi Cổ Cổ ngươi và tỷ tỷ ngươi bất tỉnh, chúng ta đã giúp các ngươi bình ổn khí tức, rồi chữa trị cho các ngươi, mang các ngươi tới khai mở thạch động này...".

"À, còn chuyện lúc nãy... Cổ Cổ ngươi cũng đừng có hiểu lầm. Ta chỉ là thấy vết bớt trên ngực ngươi rất đẹp, hơi tò mò nên mới vạch ra xem thôi".Nghe qua lời tường thuật của Gia Gia, sự khẩn trương của Thiên Hồ Cổ cũng phần nào giảm bớt. Tuy vậy, cảnh giác thì như cũ vẫn còn. Nghi vấn cũng vậy. 

Nàng hỏi tiếp: "Các ngươi đã phong bế lực lượng của chúng ta?". 

Gia Gia cũng không phủ nhận: "Ừ".

Nó giải thích: "Tiểu Ngư nói làm vậy để tránh cho tỷ muội các ngươi loạn động, gây thêm phiền toái".

"Lăng Tiểu Ngư...".

Nhớ đến cái tên bất lương kia, Thiên Hồ Cổ đảo quanh tìm kiếm. Từ lúc tỉnh dậy đến giờ, hình như nàng vẫn chưa nhìn thấy hắn. 

"Cổ Cổ ngươi không cần tìm, Tiểu Ngư hắn đi ra ngoài rồi. Bây giờ chỉ có ta ở đây để trông chừng các ngươi thôi".

...

"Rốt cuộc thì các ngươi muốn gì ở chúng ta?".

"Chẹp...".

Gia Gia chép môi, bảo: "Thì như lúc đầu Tiểu Ngư nói đấy. Hắn chỉ muốn biết vị trí Cổ Cổ ngươi đã hái linh quả thôi".

"Chỉ như vậy?".

Thiên Hồ Cổ không tin. Đối phương tốn bao nhiêu công sức như vậy để bắt giữ tỷ muội các nàng, há chỉ đơn giản vì muốn biết vị trí kia thôi. Nếu mà đúng thật như vậy thì tại sao lúc nàng đã thoả hiệp, cam nguyện nói ra, Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn bỏ ở ngoài tai?

Thái độ lạnh lùng của hắn lúc ấy, Thiên Hồ Cổ nàng vẫn còn nhớ rất rõ...

Dường như cũng hiểu được tâm tư của Thiên Hồ Cổ, Gia Gia thay Lăng Tiểu Ngư nói hộ: "Cổ Cổ, ta thật là không có gạt ngươi đâu. Mục đích của Tiểu Ngư thực chỉ đơn giản muốn biết cái vị trí kia thôi. Lúc đó hắn hung ác như vậy, tất cả đều là ngụy trang hết a".

"Ngụy trang? Vì cái gì?".

"Thì... Ta nghe hắn nói là hắn muốn kiểm tra xem sức mạnh của bản thân tới đâu nên mới quần nhau với tỷ tỷ ngươi. Hmm, lúc đầu là vậy đấy. Còn về sau... Cổ Cổ ngươi cũng thấy mà, tỷ tỷ ngươi rất hung dữ, hắn đâu có lựa chọn".

"Thật là không có sao?".

Thiên Hồ Cổ hừ khẽ: "Thời điểm nhị tỷ ta thoái lui, các ngươi vẫn tiếp tục dồn ép. Lăng Tiểu Ngư hắn còn muốn giết tỷ ấy, còn bắt ta... Đấy là ngụy trang? Ta có thể tin được sao?".

Chương 358: Sa vào lòng địch

"Nếu không muốn tin thì không cần phải tin".

Bên trong động Thiên Hồ Cổ vừa nói dứt câu thì gần như lập tức, từ phía ngoài, một giọng nam nhân truyền vào.

Theo sau, một thân hắc y nhanh chóng xuất hiện. Đúng là Lăng Tiểu Ngư. 

Trông thấy hắn, Thiên Hồ Cổ liền khẩn trương lên hẳn. Theo bản năng, nàng nhích về sau một chút. 

Đối lập với nàng, nơi gần đó, Gia Gia lại tỏ ra rất hào hứng. Nó bật người dậy, chạy nhanh về phía Lăng Tiểu Ngư. Động tác mau lẹ, nó đoạt lấy hai con dã điểu sớm đã được người mổ bụng nhổ lông, miệng liến thoắng: "Tiểu Ngư Tiểu Ngư, đây là chim gì vậy? Thịt của nó có ngon không?".

"Sơn kê. Mùi vị không tệ".

Lăng Tiểu Ngư đáp gọn, đáp xong thì liếc nhìn Thiên Hồ Cổ, cuối cùng dừng trên người Thiên Hồ Nguyệt đang còn nằm bất động ở kế bên. 

"Lăng Tiểu Ngư ngươi lại muốn làm gì?".

Chả buồn nói, họ Lăng thu hồi ánh mắt. Hắn dứt khoát bỏ qua, để mặc cho Thiên Hồ Cổ muốn nghĩ gì thì nghĩ. Đối phương nếu đã không muốn tin, hắn có giải thích thế nào cũng vô dụng. 

"Gia Gia, đưa sơn kê đây ta tẩm gia vị".

...

Công đoạn tẩm ướp rất nhanh liền kết thúc. Và khi nó kết thúc thì một công đoạn khác lập tức được bắt đầu. Trên mớ than hồng vừa được tách ra từ đống lửa, hai con sơn kê hiện đang được người quay nướng. 

Trong quá trình nấu nướng ấy, từ đầu đến cuối, Lăng Tiểu Ngư thủy chung vẫn bảo trì im lặng. Thậm chí đôi lúc, kể cả khi Thiên Hồ Cổ có kiềm lòng không được mà cất tiếng hỏi thì hắn cũng chỉ liếc qua một cái rồi thôi, chả thèm hồi âm. Đáp lại, có chăng là người ngồi bên cạnh hắn: Gia Gia. 

Tay cầm que củi, Gia Gia tốt bụng thay người nói hộ: "Cổ Cổ, ta đã nói rồi, Tiểu Ngư hắn thật không có ý tổn hại tỷ muội các ngươi đâu".

"Nếu thực không có thì hãy giải phong bế cho chúng ta đi".

"Cái này... Cổ Cổ à, không được đâu. Chúng ta mà giải phóng bế, thể nào tỷ muội các ngươi cũng loạn động, tới chừng đó chúng ta lại phải đánh nhau. Aizz... mệt lắm".

"Hừ... Nói tới nói lui thì các người vẫn là muốn giam cầm tỷ muội chúng ta".

Như nghĩ tới gì, Thiên Hồ Cổ nhẹ cắn bờ môi. Nàng gạt đi e ngại, can đảm đứng dậy rồi tiến đến trước mặt Lăng Tiểu Ngư.

"Lăng Tiểu Ngư ngươi không giữ lời"."Chuyện gì?" Vẫn thái độ hững hờ, Lăng Tiểu Ngư hỏi lại, ánh mắt như cũ chả buồn nhìn lên. 

Bực tức, Thiên Hồ Cổ nói ra: "Ngươi đã hứa chỉ cần ta làm theo yêu cầu, ngươi sẽ lập tức thả tỷ tỷ ta đi".

"Phải, lúc đó ta đúng là có hứa như vậy".

"Vậy tại sao bây giờ ngươi vẫn bắt giữ tỷ tỷ ta?".

"Bởi vì ta đã nuốt lời".

Quá đỗi hiển nhiên. Một kẻ đã nuốt lời thì đâu cần tuân thủ hứa hẹn làm gì. Tuy rằng có chút vô sỉ, nhưng... Lăng Tiểu Ngư hắn thực không ngại làm người vô sỉ lắm đâu. 

Đối với thái độ dửng dưng thừa nhận ấy của Lăng Tiểu Ngư hắn, khỏi phải nghĩ, Thiên Hồ Cổ dĩ nhiên chẳng tài nào chấp nhận cho được. Nàng rất tức giận, tới độ không thể thốt ra thành lời. 

"Ngươi... ngươi...".

Lắp bắp mãi chẳng thành câu, Thiên Hồ Cổ rốt cuộc quyết định hành động luôn. Trong tiếng hét to, nàng vung chân đá vào người tên nam nhân trơ trẽn trước mặt.

Chỉ là... 

Thời điểm toàn thịnh Thiên Hồ Cổ nàng còn vô pháp động được vào người Lăng Tiểu Ngư thì huống chi là bây giờ, khi tu vi đã bị phong bế.Như một lẽ tất yếu, chân Thiên Hồ Cổ vừa mới tiếp cận, còn chưa kịp chạm vào thì đã bị Lăng Tiểu Ngư vung tay bắt giữ. 

Bất cam, Thiên Hồ Cổ tiếp tục vung tay đánh xuống.

Phản ứng không chậm, Lăng Tiểu Ngư đem xiên thịt ném cho Gia Gia cầm, tiếp đấy thì chuyển hướng bắt giữ cánh tay thon của Thiên Hồ Cổ nàng, rồi kéo mạnh. 

Chân bị bắt, tay bị giữ, giờ lại còn bị người dụng lực kéo đi, Thiên Hồ Cổ khó có thể trụ thêm được nữa, lập tức ngã luôn vào lòng địch nhân.

"Buông ra!".

"Mau buông ra!".

Thiên Hồ Cổ ra sức giãy giụa, cố gắng vùng vẫy, nhưng nàng càng vùng, càng giãy thì tay chân nàng lại càng bị người nắm chặt hơn. 

"Đồ khốn! Buông ta ra!".

"Lăng Tiểu Ngư! Mau buông ta ra!".

La hét, vẫy vùng, hết thảy đều không có tác dụng. Bí bách, Thiên Hồ Cổ dùng luôn tới miệng. Nàng há to, cắn mạnh vào tay kẻ đang kìm giữ mình. 

...

"Oa...".

Ngồi ở bên kia đống lửa, Gia Gia chứng kiến một màn giãy giụa cắn xé như vậy, không khỏi trợn mắt há mồm. 

Thật là đặc sắc a!

"Chậc... Ta biết mà. Tiểu Ngư hắn đối với Cổ Cổ khẳng định đã nảy sinh sắc tâm. Mới rồi hắn chắc chắn cố tình làm như vậy".

"... Chỉ có điều Cổ Cổ cũng ngoan cường quá đi...".

"Để coi tiếp nào".

Chương 359: Cắn nơi đó

Gia Gia là vậy, vốn chả có ý tứ can ngăn. Hoàn toàn trái lại, nó cảm thấy cảnh tượng đang diễn ra trước mắt rất chi thú vị. Với phát cắn giữ hoài không buông kia của Thiên Hồ Cổ, nó muốn biết Lăng Tiểu Ngư sẽ xử trí thế nào.

Cứ thế, trong sự theo dõi sát sao của Gia Gia nó, khoảng tầm chục giây sau thì tiếng Lăng Tiểu Ngư cất lên.

Trong cái cau mày, hắn nói với Thiên Hồ Cổ: "Muội còn tính cắn tới bao giờ?". 

Không ai đáp lại. 

Thiên Hồ Cổ, nàng vẫn như cũ, giữ chặt cánh tay của Lăng Tiểu Ngư hắn. Mà, đâu chỉ giữ không không, nàng còn ra sức nghiến nát da thịt hắn nữa.

Hãy nhìn xem. Máu, nó đã chảy hẳn thành dòng, thấm ướt cả một mảng lớn y phục của Thiên Hồ Cổ nàng rồi.

Nén nhịn đau đớn, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu uy hiếp: "Cổ Cổ, mau buông ra. Nếu muội còn không buông thì đừng trách ta...".

Uy hiếp sao?

Nằm bên dưới, Thiên Hồ Cổ khinh thường. Lăng Tiểu Ngư hắn nếu muốn đánh nàng thì cứ việc đánh, Thiên Hồ Cổ nàng chẳng sợ. 

Muốn nàng thả? Nàng cứ giữ đấy, cứ cắn đấy. 

"Lăng Tiểu Ngư, ta cắn chết ngươi!".

Hận ý tràn ngập trong lòng, Thiên Hồ Cổ lại càng dụng lực nhiều hơn. 

"Cổ Cổ, ta hỏi lại: Muội có chịu thả không?".

"Ư...".

"Đây là muội ép ta đấy".

Trước sự lì lợm của thiếu nữ trong lòng, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng phải nổi cáu. Thần tình đanh lại, hắn ghì Thiên Hồ Cổ chặt hơn, đầu cúi thấp.

Hôn?

Dẫu muốn cũng chẳng được. Miệng của Thiên Hồ Cổ hiện đâu có rảnh. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn không hôn. Thay vì hôn thì... hắn cắn. Tuy nhiên, khác với Thiên Hồ Cổ, nơi hắn cắn chả phải tay, lực đạo được dùng cũng chẳng quá mạnh. Trái lại, nó nhẹ nhàng lắm, lưu lại bất quá một vết bầm nho nhỏ. 

Nhưng, chính vết cắn nhẹ tênh ấy, nó đã khiến cho nạn nhân là Thiên Hồ Cổ phải giật bắn người. Không biết lấy sức lực từ đâu, nàng vậy mà có thể vùng thoát ra khỏi sự kìm toả của Lăng Tiểu Ngư. Tay trái che ngực, tay phải chỉ thẳng, Thiên Hồ Cổ chưa hết kinh hoảng, miệng lắp bắp: "Ngươi... Ngươi... Ngươi...".

...

Thiên Hồ Cổ muốn nói lắm, nhưng lúc này nàng lại không biết nên nói gì cho phải. Tâm trí nàng, nó đang bấn loạn...

Thật sự thì nàng đã hết sức bất ngờ. Có nghĩ thế nào nàng cũng không sao hình dung ra được Lăng Tiểu Ngư lại làm như vậy, cắn vào cái nơi nhạy cảm đó của mình.

Vô sỉ? Hạ lưu? Chẳng đủ dùng. Lăng Tiểu Ngư hắn còn hơn thế nữa...

Bộ ngực phập phồng, khuôn mặt đỏ ửng, Thiên Hồ Cổ thực muốn phát điên. Và khẳng định là nàng sẽ phát điên thật nếu không có sự tác động đến từ Lăng Tiểu Ngư.

"Cổ Cổ, nếu muội còn làm loạn thì hậu quả sẽ khó lường lắm đấy. Ta không dám đảo bảo mình vẫn sẽ nhẹ nhàng giống như trước nữa đâu", đấy là những gì Lăng Tiểu Ngư hắn đã nói. 

Đe doạ! Rành rành là đe doạ!

Nhớ lại một màn vừa mới xảy ra, Thiên Hồ Cổ lập tức sinh thoái ý. Ngọn lửa sắp bạo phát trong lòng cũng theo đó hạ đi đôi chút. 

"Lăng Tiểu Ngư! Người là thứ hạ lưu, đê tiện!".

"Ngươi... Ngươi không phải người!".
...

"Cổ Cổ".

Sau một thoáng mắt tròn mắt dẹt, Gia Gia - vị khán giả rất đỗi nhiệt tâm - cuối cùng cũng quyết định lên tiếng. Nó quẹt tay ngang miệng, nhanh chóng tiếp lời: "Thật ra ngươi không cần mắng hắn như vậy. Tiểu Ngư hắn vốn dĩ đâu có phải con người".

Thừa hiểu ý tứ của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư bên đây cũng gật đầu đồng thuận: "Phải. Có lẽ bây giờ Lăng Tiểu Ngư ta đã không còn là con người nữa rồi".

...

"Ngươi... Các ngươi...".

Thiên Hồ Cổ trông thấy Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia kẻ tung người hứng, thái độ bình thản thì nội tâm càng thêm "khiếp hãi". 

Hai kẻ này... bọn họ quá ghê tởm rồi. 

Theo bản năng, nàng đưa chân bước lui. 

"Ưm...".

Đúng lúc này, một thanh âm khe khẽ chợt cất lên. Là từ trong cổ họng Thiên Hồ Nguyệt phát ra. Nàng đang hồi tỉnh. 

Nhanh hơn tất thảy, Thiên Hồ Cổ vừa phát giác liền động thân di chuyển, đưa tay dìu đỡ tỷ tỷ mình. Thực dạ quan tâm, nàng gọi: "Nhị tỷ. Nhị tỷ...".

"Ư...".

"Nhị tỷ, là muội, Cổ Cổ đây".

"Cổ Cổ...".

Sau khi nhận ra thân ảnh thân quen của muội muội, Thiên Hồ Nguyệt mới cựa mình, cố ngồi hẳn dậy.

Chỉ là, vừa mới dụng lực, lưng còn chưa thẳng thì khuôn mặt Thiên Hồ Nguyệt nàng đã liền đại biến. 

Trong tầm mắt nàng, bóng dáng của Lăng Tiểu Ngư đã vừa mới hiện ra.

Chương 360: Cuối cùng cũng đành thoả hiệp

"Soạt!".

Theo phản xạ, Thiên Hồ Nguyệt đưa tay kéo muội muội ra phía sau, khẩn trương nhìn chằm tên nam nhân ngồi nơi đối diện. Đồng thời, bên trong thể nội, nàng cấp tốc điều động linh lực.

Nhưng...

"Lực lượng của ta...".

"Bị ta phong bế rồi".

Trái với sự khẩn trương của nhị công chúa Thanh Khâu, gương mặt Lăng Tiểu Ngư vẫn hết sức bình tĩnh. Hắn uy hiếp: "Nguyệt cô nương, ngươi tốt nhất đừng nên loạn động. Ta không muốn lại phải dùng biện pháp mạnh với ngươi đâu".

Như chợt nghĩ đến chuyện gì, Thiên Hồ Nguyệt ngó sang muội muội: "Cổ Cổ, hắn đã làm gì muội?".

Thiên Hồ Cổ có chút phân vân, nhưng rồi cũng quyết định giấu đi chuyện mới xảy ra ban nãy: "Muội... muội không sao, chỉ bị phong bế lực lượng thôi".

"Cổ Cổ, hắn có đụng chạm muội không?" Chưa mấy an tâm, Thiên Hồ Nguyệt lại truy.

Và một lần nữa, Thiên Hồ Cổ cố che giấu: "Không... Không có".

Cái chuyện đáng xấu hổ kia, trong hoàn cảnh này, Thiên Hồ Cổ nàng làm sao có thể nói ra cho tỷ tỷ mình biết được. Đó là một sự ô nhục. Thiên Hồ Cổ nàng đã bị người khinh nhờn. Nếu thực nói ra, nhị tỷ nàng khẳng định sẽ nổi điên mà bất chấp tất cả, lao đến đánh Lăng Tiểu Ngư mất. 

Đương nhiên là nàng không lo Lăng Tiểu Ngư bị đánh; khiến nàng dè dặt, cố tâm che giấu, căn nguyên hết thảy đều bởi vì Thiên Hồ Nguyệt. 

Ở trạng thái toàn thịnh, nhị tỷ nàng còn chẳng phải đối thủ của Lăng Tiểu Ngư thì huống chi bây giờ, khi lực lượng đã bị phong bế. Nếu ra tay, khẳng định nhị tỷ nàng sẽ là người chịu thiệt. Mà, với bản tính xấu xa, vô sỉ của Lăng Tiểu Ngư hiện tại, ai biết được hắn sẽ làm gì nhị tỷ nàng. Nói không chừng so với bản thân nàng ban nãy, nhị tỷ còn bị đùa bỡn, khinh nhờn nhiều hơn...

Thiên Hồ Cổ là vậy, có lý do để che giấu. Vì bản thân thì ít, lo cho Thiên Hồ Nguyệt mới nhiều.

Tiếc thay, diễn xuất của nàng vẫn còn quá kém, chưa đủ để qua mặt được Thiên Hồ Nguyệt. 

Là người từng trải, lại cộng thêm mối quan hệ thân thiết giữa đôi bên, Thiên Hồ Nguyệt há đâu chẳng nhận ra sự khác thường trên khuôn mặt, trong thanh âm của muội muội mình. Nàng biết, có chuyện gì đó đã xảy ra rồi. 

"Cổ Cổ." - Nắm lấy tay muội muội, Thiên Hồ Nguyệt tiếp tục truy hỏi, giọng điệu càng quan thiết hơn bội phần - "Lăng Tiểu Ngư hắn đã làm gì muội? Mau nói cho tỷ biết!".

"Nhị tỷ, thật sự không có! Muội thật không sao hết!".

Như để chứng minh lời nói của mình, Thiên Hồ Cổ vén tay áo lên, để lộ ra một vết son màu đỏ. 

"Tỷ xem. Thủ cung sa của muội vẫn còn".

Quan sát hồi lâu, chừng khi xác nhận đấy đích xác là thủ cung sa do đích thân mình chấm năm nào, lúc này nội tâm Thiên Hồ Nguyệt mới phần nào lắng dịu. 

Nhưng, Thiên Hồ Nguyệt nàng nhẹ nhõm còn chưa được mấy giây thì một thanh âm non nớt truyền tới, khiến cho lòng nàng một lần nữa phải dậy sóng. 

"Cổ Cổ nói dối đấy. Vừa nãy nàng ấy đã bị Tiểu Ngư cắn vào ngực một cái".

...

Một cách chầm chậm, Thiên Hồ Nguyệt quay lại nhìn muội muội: "Cổ Cổ, những lời Gia Gia nó vừa nói... có phải thật không?".

"Nhị tỷ, không phải như tỷ nghĩ đâu...".

Chút hy vọng sau cùng triệt để tan biến, Thiên Hồ Nguyệt siết chặt nấm tay, rồi hét lớn: "Lăng Tiểu Ngư! Ta giết ngươi!!".

"Nhị tỷ!".
Phía sau, Thiên Hồ Cổ vừa trông thấy Thiên Hồ Nguyệt muốn lao lên đánh Lăng Tiểu Ngư thì lập tức dang tay ra níu giữ. 

"Tỷ đánh không lại hắn đâu! Nhị tỷ...!".

"Cổ Cổ, buông tỷ ra!".

"Nhị tỷ!".

"... Ta phải giết hắn!!".

...

"Haizz...".

Chứng kiến hai tỷ muội Thiên Hồ kẻ ôm người gỡ, kẻ la người hét, Lăng Tiểu Ngư không khỏi thở dài. Đối với hai tỷ muội, hắn thực cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Thiên Hồ Cổ bản tính quật cường thì thôi đi, hắn có thể dễ dàng hiểu được. Nhưng còn Thiên Hồ Nguyệt... Nàng ta tốt xấu gì cũng đã sống mấy trăm năm, tu vị đã là chân nhân hậu kỳ, tại sao lại chẳng biết cân nhắc như vậy?

Muốn xông vào giết hắn? Thiên Hồ Nguyệt nàng không biết mình vốn dĩ là vô pháp làm được ư.

"Tỷ muội tốt ta đã gặp nhiều, nhưng thâm tình giống như Thiên Hồ Nguyệt này thì cũng hiếm lắm".

"Cũng tốt. Chỉ sợ Thiên Hồ Nguyệt nàng vô tâm, chứ bằng hữu tình, yêu thương muội muội như vầy... quá dễ để đối phó".

Nhấc mông đứng dậy, cùng với chút đạo thuật được thi triển, Lăng Tiểu Ngư đã ngay lập tức tiếp cận hai tỷ muội Thiên Hồ. Ngón tay đưa về trước, hắn điểm nhẹ lên người Thiên Hồ Nguyệt mấy cái. 

Tức thì, vốn đang loạn động, Thiên Hồ Nguyệt liền an tĩnh lại. 

Nhìn tỷ tỷ toàn thân bất động, Thiên Hồ Cổ lo lắng, hướng Lăng Tiểu Ngư chất vấn: "Ngươi đã làm gì nhị tỷ ta?!".

"Không cần lo lắng. Chỉ điểm vài huyệt đạo để nàng im lặng thôi".
...

Đợi cho cảm xúc của Thiên Hồ Cổ, và cả Thiên Hồ Nguyệt bình ổn lại, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới nói tiếp: 

"Nguyệt cô nương, ta đối với Cổ Cổ không có làm gì cả. Chuyện kia... thực sự là ngoài ý muốn".

"Ta không cố ý làm hại hai tỷ muội các người. Bằng chứng là hiện giờ, hai người vẫn bình an vô sự. Tuy nhiên...".

Lăng Tiểu Ngư kéo dài âm điệu, cố tình trưng ra bộ mặt hung ác: "... Nếu cô nương vẫn tiếp tục hung hăng như vậy, ta không thể đảm bảo tỷ muội hai người sẽ còn an toàn nữa đâu".

"Ta biết, Nguyệt cô nương nhất định chẳng e ngại gì. Nhưng còn Cổ Cổ thì sao?".

"À, có một chuyện ta quên nói. Hiện giờ, ngoài việc tu vi bị phong bế ra thì trong cơ thể Cổ Cổ còn tồn tại một đạo cấm chế đặc biệt nữa. Cấm chế kia, chỉ cần ta khẽ động thần niệm sẽ liền kích phát. Và khi đã kích phát, đừng nói thân thể, kể cả thần hồn Cổ Cổ cũng sẽ khó mà lành lặn được".

Bỏ qua ánh mắt cừu hận của Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư quay mặt đi. Hắn đợi thêm một lúc để cho Thiên Hồ Nguyệt có thời gian nghiền ngẫm, sau đấy mới giải khai huyệt đạo cho nàng. 

Quả như hắn nghĩ, Thiên Hồ Nguyệt đã đưa ra một lựa chọn rất sáng suốt. Mắng đúng là có mắng, chửi đúng là có chửi, tuy nhiên, chuyện lao lên đánh đấm thì hoàn toàn bị nàng gác lại. Nó đã không xảy ra. 

Người mắng mặc người, Lăng Tiểu Ngư vẫn tỏ vẻ điềm nhiên. Hắn nói: "Mắng cũng đã mắng, chửi cũng đã chửi, Nguyệt cô nương, bây giờ chúng ta có thể đi vào chính sự rồi chứ?".

Chưa nghe hồi âm, mà vốn dĩ cũng chẳng cần người lên tiếng đồng thuận, Lăng Tiểu bắt đầu truy hỏi: "Nguyệt cô nương, phiền cô nương cho ta biết. Nơi hai người tìm thấy linh quả, nó nằm ở đâu?".

"Hư...!".

...

Thiên Hồ Nguyệt hừ khẽ không đáp, Lăng Tiểu Ngư mới chuyển mắt nhìn sang Thiên Hồ Cổ.

"Hứ...!".

Lại một tiếng hừ xa cách. 

Ngần thở dài, Lăng Tiểu Ngư bất đắc dĩ, đành phải dùng biện pháp mạnh. Hắn thoáng động thần niệm...

"A a... ư...!".

Ngay lập tức, phía bên kia, Thiên Hồ Cổ liền đưa tay ôm đầu đau đớn kêu lên.

"Cổ Cổ!".

"Cổ Cổ...!".

...

"Lăng Tiểu Ngư! Ngươi mau dừng lại!".

Trông thấy muội muội đau đớn, mặt mày tái mét, không ngừng ôm đầu kêu la, Thiên Hồ Nguyệt sao có thể nhẫn tâm đứng nhìn. Một bên đỡ lấy muội muội, một bên nàng lớn tiếng hô gọi, yêu cầu Lăng Tiểu Ngư phải dừng ngay hành vi tra tấn. 

Nhưng... hoàn toàn vô dụng. Những tiếng hô gọi của nàng, Lăng Tiểu Ngư dù nghe được cũng chỉ để ở ngoài tai, vẫn tiếp tục làm đau muội muội nàng. 

Cực chẳng đã, Thiên Hồ Nguyệt đành cam chịu thất bại. Nàng cắn răng, cuối cùng thoả hiệp: "Ta nói!!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau