TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 351 - Chương 355

Chương 351: Một cái tát

"U u u... u u u...".

"U u u... u u u...".

Chữ cuối cùng trong miệng Lăng Tiểu Ngư vừa ra hết thì dị biến liền nổi lên. Vốn đang yên ắng, những cơn gió bỗng nối nhau xuất hiện, mang theo những tiếng "u u" xa xăm, rờn rợn...

Tất nhiên, gió không phải thứ kỳ lạ duy nhất. Thực chất, bản thân Lăng Tiểu Ngư mới là điểm mấu chốt, đáng để quan tâm hơn hết thảy.

Trong tràng thanh âm như vọng lên từ chốn thâm uyên vô tận khiến người cảm thấy ghê rợn kia, khí tức trên mình hắn cũng trở nên cực kỳ hung bạo. Đặc biệt là ở bàn tay phải của hắn. Tại lòng bàn tay, cỗ lực lượng màu đen không ngừng tuôn ra. Nó nhiều tới nỗi khiến cho không gian hơn mười thước trước mặt Lăng Tiểu Ngư hắn toàn bộ đều biến thành màu đen. Tăm tối vô cùng. 

Thế rồi, giữa lòng bàn tay phải của Lăng Tiểu Ngư, dấu ấn hắc ngư bỗng động, bơi hẳn ra bên ngoài. 

Trên đường hắc ngư bơi, cỗ lực lượng tăm tối phủ rộng hơn mười thước không gian kia thi nhau tìm đến, dung nhập vào bên trong cơ thể nó. Và, khi mà quá trình dung nhập ấy kết thúc thì...

Hắc ngư đã chẳng còn là hắc ngư nữa. Con cá đen kia bây giờ đã hoàn toàn lột xác, biến thành một sinh vật cường đại hơn rất nhiều. Nó có thân hình như rắn, đuôi như đuôi cá, bốn chân, mỗi chân năm vuốt, trên đầu có một đôi sừng hệt như sừng hươu, mình đầy vảy...

Là rồng. Đích thị là rồng - một linh chủng mạnh mẽ thuộc hàng bậc nhất của thuở hồng hoang. Hơi khác so với hình ảnh được truyền lưu trong nhân gian có chăng chỉ ở một điểm: cánh. Con rồng của Lăng Tiểu Ngư, nó có tận những bốn cánh, hai lớn hai nhỏ...

"Grừ... ừ...".

Không có một màn thị uy hay đe doạ nào, hắc long sau khi được triệu hồi chỉ phát ra những tiếng kêu khe khẽ. Nanh chẳng nhe, vuốt chẳng múa, nó lặng lẽ lượn quanh người Lăng Tiểu Ngư, tựa hồ muốn bảo vệ cho hắn. 

"Huyền Long...".

Vẻ điên cuồng phấn khích đã bớt đi đôi chút, Lăng Tiểu Ngư đưa tay chạm nhẹ vào cái đầu to lớn của con rồng trước mặt, khẽ nói: "Phải làm phiền ngươi rồi".

"Grừ...".

Rất có linh tính, hắc long sau khi nghe xong liền lắc đầu, ý tứ như thể đang bảo "Không hề gì".Lăng Tiểu Ngư vỗ nhẹ lên mình hắc long thêm một cái, rồi mới chuyển mắt nhìn về phía thân ảnh lục vĩ yêu hồ. 

"Nguyệt cô nương quả nhiên là bậc anh thư, một người quân tử".

Thừa hiểu đối phương đang nói về vấn đề gì, Thiên Hồ Nguyệt hừ lạnh: "Ta chờ đợi bất quá chỉ để xem nhân loại ngươi có thể xuất ra thủ đoạn bậc nào mà thôi".

Mấy lời này, dĩ nhiên đều là thật. Với việc đã biến về chân diện, với nguồn yêu lực dồi dào của mình, Thiên Hồ Nguyệt có thừa lòng tin để hạ sát Lăng Tiểu Ngư, bất kể hắn xuất ra thêm bao nhiêu thủ đoạn đi nữa. 

Lùi một bước, lúc nãy cứ cho là nàng bỏ qua mọi thứ mà lao lên tấn công đi nữa, vị tất đã ngăn được Lăng Tiểu Ngư thi triển thần thông?

Lăng Tiểu Ngư cũng đâu phải kẻ ngốc. Hắn rõ ràng đã có chuẩn bị. Cỗ lực lượng bành trướng trước khi hắc long hiện thân kia, nó há chỉ để trang trí? Nếu như lúc nãy Thiên Hồ Nguyệt nàng ra tay, e chính nàng mới là người bị thiệt. 

Quan sát hắc long đang chậm rãi uốn lượn quanh thân địch nhân, Thiên Hồ Nguyệt đánh giá: "Lăng Tiểu Ngư, một lần nữa ngươi lại khiến ta cảm thấy ngạc nhiên".

Nghe vậy, Lăng Tiểu Ngư mới nở nụ cười nhàn nhạt: "Được Nguyệt cô nương chú ý, Lăng Tiểu Ngư ta cảm thấy vinh hạnh".Hoà nhã, thân thiện, đấy là những gì mà Lăng Tiểu Ngư vừa mới thể hiện. Tuy nhiên, nó không tiếp diễn. Sau câu nói nọ, thay vì tiếp tục "chuyện trò" thì hắn bỗng chỉ tay về phía trước, miệng đồng thời hô lớn: 

"Huyền Long, chiến!".

"Hống!".

Vỗn đang an tĩnh, hắc long vừa nhận được mệnh lệnh của chủ nhân thì liền đổi ngoắt một trăm tám mươi độ, trở nên hung dữ vô cùng. Bốn cánh dang rộng, trong tiếng thét đinh tai, nó lao thẳng về phía thân ảnh lục vĩ yêu hồ. 

"Thiên Hồ Nguyệt ta há lại sợ ngươi!".

Nơi đối diện, Thiên Hồ Nguyệt chẳng chút yếu thế, thấy hắc long lao đến thì cũng lập tức phóng ra nghênh đón.

Yêu trảo vung lên, nàng nhắm đầu hắc long đánh xuống. 

"Hống...!".

"Ầm...!".

Một trước một sau, hai thanh âm nối nhau vang lên. Cái trước là từ trong miệng hắc long phát ra, còn cái sau thì chính là tiếng va chạm giữa thân thể nó và mặt đất. 

Cái tát vừa rồi của lục vĩ yêu hồ, hắc long nó đã không thể né tránh. 

Trên không, Thiên Hồ Nguyệt nhìn xuống thân ảnh hắc long bên dưới, cất lời miệt thị: "Một chút tàn hồn quyện với linh lực hiển hoá ra cũng dám cùng ta tranh phong? Ngu xuẩn!".

"Lăng Tiểu Ngư! Còn thủ đoạn gì cứ mang hết ra đây!".

Chương 352: Cắn xé

Đứng phía dưới, Lăng Tiểu Ngư không nói lời nào. Gương mặt hắn, như cũ vẫn rất chi lãnh đạm. 

Khinh thị Huyền Long của hắn ư?

Vậy thì Thiên Hồ Nguyệt nàng lầm to rồi. 

Huyền Long của hắn nào phải chỉ đơn thuần là một chút tàn hồn quyện cùng linh lực hiển hoá ra. Hư ảnh? Không. Huyền Long của hắn là chân long đích thị. Thậm chí, so với cái gọi thiên long, thải phượng trứ danh trong truyền thuyết, Huyền Long của hắn còn khủng bố hơn gấp nhiều lần. 

Tuy rằng bây giờ, sau đại kiếp nạn năm đó, cùng với cái chết của vị Chí thượng kia, sức mạnh chân chính của Huyền Long cũng đã gần như tiêu thất hết, nhưng rồng có yếu thì vẫn là rồng, há là thứ một con lục vĩ yêu hồ có tư cách khinh thị. 

Với niềm tin vững chắc vào thú sủng của mình, Lăng Tiểu Ngư bảo trì im lặng, tiếp tục bàng quan đứng nhìn. Hắn đang chờ đợi...

"Grừ...".

Cũng không để Lăng Tiểu Ngư hắn phải đợi chờ quá lâu, phía bên kia, hắc long đã chuyển mình đứng dậy. Nó ngước lên nhìn thân ảnh lục vĩ yêu hồ, đột nhiên há to chiếc miệng đen ngòm của mình. 

Từ bên trong, một luồng sáng phóng ra. Uy năng thì miễn bàn, ghê gớm vô cùng. Phàm những nơi mà nó đi qua, không gian lập tức rung động, trở nên bất ổn, có dấu hiệu tùy thời bị phá vỡ. 

"Khủng bố", đấy là hai từ vừa hiện lên trong đầu Thiên Hồ Nguyệt. 

Phải, nàng đã không thể hình dung ra được hắc long kia lại có thể xuất ra một cỗ lực lượng to lớn tới như vậy. Luồng hắc quang ấy, e chỉ cần bị đánh trúng thôi thì Thiên Hồ Nguyệt nàng sẽ hình thần câu diệt ngay.

Dẹp đi lòng khinh thị, Thiên Hồ Nguyệt vội vàng chuyển thân né tránh. 

Trong khả năng, nàng đã né được luồng sáng hủy diệt nọ. Nhưng...

Thiên Hồ Nguyệt nàng né được một lần chứ không thể né được hai lần. Theo sau luồng sáng, hắc long đã nhanh chóng tiếp cận. Long trảo vươn ra, nó nắm lấy một trong sáu chiếc đuôi của Thiên Hồ Nguyệt.

"Grào...!!".

Hung hiểm cận kề, Thiên Hồ Nguyệt cả kinh thất sắc, cấp tốc thi triển thần thông. Sau mông nàng, sáu chiếc đuôi loáng cái đã kéo dài thêm mấy chục thước. Bằng tốc độ mắt thường khó lòng theo kịp, chúng hướng về phía hắc long, đem nó quấn chắt. 

Bất chấp, kể cả khi tứ chi lẫn bốn chiếc cánh đều bị Thiên Hồ Nguyệt kìm toả, hắc long vẫn hung hăng như thường. Chiếc miệng đen ngòm một lần nữa mở ra, nhưng thay vì một luồng sáng hủy diệt nữa thì nó lại dùng phương thức thô sơ và nguyên thủy nhất: cắn. Hay đúng hơn là... nó táp. Đối tượng thì hiển nhiên là con lục vĩ yêu hồ đang ở sát ngay bên cạnh đây. 

"Gáo... áo...!!".

Cơn đau làm cho thanh âm của Thiên Hồ Nguyệt cũng bị biến dạng. Bỏ qua hết thảy những cái gọi là tôn nghiêm, thân phận, giống như hắc long, nàng há miệng cắn vào cổ nó. 

..."Nhị tỷ!".

"Nhị tỷ!".

Dưới mặt đất, được bao bọc bởi sáu tấm linh thuẫn màu đen, Thiên Hồ Cổ chứng kiến một màn cắn xé kia thì trái tim cũng nhảy dựng.

Chẳng rõ từ bao giờ nước mắt đã chảy dài trên má, nàng khản giọng hướng thương khung hô hoán: 

"Dừng lại đi!".

"Nhị tỷ, đừng đánh nữa!".

...

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi dừng lại đi! Ta xin ngươi dừng lại đi!!".

...

Tròng mắt khẽ đảo, Lăng Tiểu Ngư liếc qua chỗ Thiên Hồ Cổ, nhưng... vẫn không nói gì. 

Dừng lại?
Hắn không thể. Trừ phi Thiên Hồ Nguyệt chịu thoả hiệp, đồng ý thu tay trước thì hoạ may. 

Chỉ là... nàng tình nguyện sao? 

"Thiên Hồ Nguyệt kia rõ ràng là một nữ cường nhân, lại cộng thêm sự khinh thị đối với nhân loại, khẳng định nếu chưa tới bước đường cùng thì tuyệt đối sẽ không cùng ta thoả hiệp. Muốn nàng thu tay mà nói... trừ phi bây giờ ta bảo Gia Gia đem Cổ Cổ bắt giữ rồi uy hiếp nàng...".

...

Suy đi tính lại, trải qua một hồi cân nhắc, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng đưa ra quyết định. 

Hắn cắn nhẹ đầu lưỡi, trích một giọt tinh huyết, tại hư không vẽ ra một loạt hoa văn kỳ lạ. 

Miệng niệm chú ngữ, hắn đem hoa văn đánh về phía hắc long. 

"Huyền Long, kết thúc đi".

...

"Lăng Tiểu Ngư! Dừng lại! Ta bảo ngươi dừng lại!!".

...

Đem tiếng kêu la, đem cả những giọt lệ gạt đi tất thảy, Lăng Tiểu Ngư dứt khoát bỏ qua ý nguyện của Thiên Hồ Cổ. 

Tại sao?

Đến cùng là tại sao?

Thiên Hồ Cổ không tài nào hiểu được. Lăng Tiểu Ngư của hôm nay đã khác xưa quá nhiều. Vẫn là khuôn mặt đó, vẫn là dáng hình đó, nhưng tâm tính hắn, nó đã chẳng còn thuần lương như trước nữa rồi. 

Năm đó, nàng và hắn vốn chỉ là người dưng nước lã, ấy vậy mà khi thấy nàng bị người nặng lời xua đuổi, hắn đã liền tiến tới an ủi, còn mua kẹo hồ lô cho nàng ăn, thậm chí kể cả khi vốn đã biết rõ nàng là yêu tộc đi nữa. 

Nhị tỷ nàng thường nói nhân - yêu hữu biệt, khó thành bằng hữu; cũng hay bảo nhân tâm hiểm ác, lòng người xảo trá, khuyên nàng phải thật cẩn trọng. Thiên Hồ Cổ nàng đã lựa chọn tin theo. Theo thời gian, cùng với sự trưởng thành, nàng đối với nhân loại ngày càng cảnh giác hơn. Nhưng, dù là vậy, Thiên Hồ Cổ nàng vẫn luôn dành ra một vị trí gọi là ngoại lệ. Ở nơi đó có cất chứa một đoạn ký ức tươi đẹp, có lưu giữ một thân ảnh khờ khạo thiện lương...

Nhưng hôm nay, sợ rằng nó đã sụp đổ rồi.

Chương 353: Tàn cục

"Lăng Tiểu Ngư! Dừng lại! Dừng lại đi...!"

"... Ta bảo ngươi dừng lại...".

Kêu mãi không nghe, gọi mãi chẳng được, bên trong kết giới, Thiên Hồ Cổ bất lực khụy xuống. Tâm nàng, nó đau. Một phần vì sự lạnh lùng của Lăng Tiểu Ngư, nhưng đa phần là bởi vì tỷ tỷ nàng. 

Trên thương khung, trải qua một đỗi cùng hắc long tranh đấu, nhị tỷ nàng đã gánh chịu khá nhiều thương tổn. Từ long trảo, từ những chiếc răng nanh sắc nhọn. Vết cắn xé, chúng hiện hữu khắp nơi. Máu tươi loang lổ chảy dài...

Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên Thiên Hồ Cổ nàng nhìn thấy tỷ tỷ bị thương nhiều như vậy, thê thảm như vậy. Tất cả... tất cả đều là do Lăng Tiểu Ngư gây ra. 

Vì cái gì chứ? 

Lăng Tiểu Ngư hắn rốt cuộc là vì cái gì chứ?!

Hắn nói chỉ muốn biết vị trí nàng hái linh quả, Thiên Hồ Cổ nàng đã đồng ý sẽ nói cho hắn biết rồi, tại sao hắn vẫn không chịu dừng tay?

Thứ Lăng Tiểu Ngư hắn muốn, thực sự có phải chỉ là một chút thông tin kia?

Thiên Hồ Cổ, nàng chẳng còn tin nổi nữa rồi. 

...

"Lăng Tiểu Ngư... Lăng Tiểu Ngư...".

"Ngươi độc ác lắm...".

...

"Hống!".

"Grào... ào..!!

...

Thiên Hồ Cổ đích xác đã rất đau lòng; oán giận? Cũng ít nhiều. Nhưng, bất kể tâm nàng có đau bao nhiêu, lòng nàng có oán bao nhiêu thì cũng chả để làm gì. Lăng Tiểu Ngư, hắn đâu còn tốt bụng như thuở ban đầu gặp gỡ ấy. Cuộc chiến, nó vẫn tiếp tục diễn ra. Những vết thương trên mình tỷ tỷ nàng, chúng cũng mỗi lúc một nhiều lên. Trong khi ấy, hắc long thì khác, dẫu có tổn thương, rất nhanh vết thương đã liền lành lại. Suốt quá trình tranh đấu từ nãy đến giờ, nhị tỷ nàng hầu như đã không thể gây hại được gì cho nó.

Với sự chênh lệch ấy, chuyện gì đến cuối cùng cũng phải đến. Qua hồi lâu tranh đấu, rốt cuộc nhị tỷ nàng cũng chính thức rơi ở thế hạ phong, liên tục bị hắc long dồn ép. 

Thế rồi, "Ầm" một tiếng, từ trên không trung, nhị tỷ nàng đã bị hắc long đánh bay xuống đất. 
...

"Nhị tỷ!!" Trông thấy cảnh ấy, một lần nữa, Thiên Hồ Cổ bất lực kinh hô.

Và, lại một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư bỏ hết ở ngoài tai. 

Thần niệm khẽ động, hắn truyền đạt đến thú sủng của mình: "Bắt giữ".

Nhận lệnh, nơi không trung, hắc long kêu lên một tiếng, chuyển mình lao xuống đất. 

Đúng lúc này, đang trọng thương nằm bên dưới, thân ảnh lục vĩ yêu hồ bỗng bất thình lình há to chiếc miệng đỏ ngòm của mình. Ngay tức khắc, một luồng ánh sáng màu trắng bắn ra. 

Uy năng kinh khủng vô cùng. 

"Hống!".

Nửa vì bất ngờ, nửa do tốc độ của luồng sáng quá nhanh nên hắc long đã không kịp xoay trở, hứng trọn đòn công kích của đối thủ. Nó đau đớn gào lên. 

"Xẹt!".

Thấy đã đắc thủ, Thiên Hồ Nguyệt liền dịch chuyển, tiếp tục tấn công. Tuy nhiên, mục tiêu lần này của nàng lại không phải hắc long. Lăng Tiểu Ngư mới là đối tượng được chọn. 

Bắt giặc phải bắt tên cầm đầu!Hắc long dẫu lợi hại hơn nữa thì bất quá cũng chỉ là một loại thủ đoạn của Lăng Tiểu Ngư mà thôi. Chỉ cần khống chế được Lăng Tiểu Ngư, như vậy hắc long sẽ chẳng còn là vấn đề nữa. 

Quyết định của Thiên Hồ Nguyệt, không thể không nói cực kỳ sáng suốt. Nhưng... sáng suốt chắc gì đã đúng. 

"Cầm tặc cầm vương", bốn chữ này Thiên Hồ Nguyệt nàng có thể nghĩ đến thì Lăng Tiểu Ngư há lại không?

Môi nhếch nhẹ, Lăng Tiểu Ngư chả buồn né tránh. Cánh tay trái hắn giơ lên, từ bên trong lòng bàn tay, một cỗ lực lượng màu trắng tuôn ra, hoá thành thực thể. 

Lại thêm một con bạch long?

Thật ra thì không. Chẳng có thêm con rồng nào nữa hết. Thực lực hiện tại của Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa thể làm được điều đó, cùng lúc thao túng song long. Thứ mà hắn vừa mới thi triển, bất quá một bức tường năng lượng mà thôi. 

Thiên Hồ Nguyệt muốn công kích, vậy thì Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ cần phòng ngự là được. Còn việc bắt giữ nàng, hết thảy đã có hắc long lo liệu. 

...

"Ong!".

"Ong!".

Không ngoài dự tính, trước lớp phòng ngự kiên cố của Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt đã vô pháp thực hiện được ý đồ. Bức tường linh lực kia, trong nhất thời nàng thật là xuyên qua không nổi. 

"Hống!".

"Chết tiệt!".

Phía trước không thể đánh, sau lưng hắc long đã lại tiếp cận, Thiên Hồ Nguyệt oán giận chửi luôn một câu. Sáu chiếc đuôi đột ngột quật hẳn về một phía, nàng lựa chọn tránh đi. 

Nhưng, ngay lúc thân ảnh nàng lần nữa hiện ra ở một vị trí khác thì một đạo hắc quang đã liền bắn tới. Là từ trong miệng hắc long bay ra. 

Thời gian quá gấp, Thiên Hồ Nguyệt tự biết đã vô pháp tránh né, chỉ có thể cố gắng đương đầu. Quanh thân nàng, một màn chắn tức thì được dựng lên. 

Tiếc rằng... Thiên Hồ Nguyệt nàng không phải Lăng Tiểu Ngư. Yêu lực của nàng ghê gớm đấy, nhưng trong sát na ngắn ngủi, nàng lại xoay trở được bao nhiêu?

Lớp phòng hộ mà nàng vừa tạo ra, nó căn bản chỉ có thể ngăn được tối đa ba thành lực lượng của hắc long mà thôi.

Chương 354: Tàn cục (2)

Nói thì chậm, nhưng thực tế, mọi thứ lại diễn ra vô cùng chóng vánh. Từ lúc đạo hắc quang đánh tới cho đến khi lớp phòng hộ của Thiên Hồ Nguyệt bị phá vỡ, cùng lắm là một cái nháy mắt. 

Mất đi lá chắn bảo vệ, lẽ tất yếu, Thiên Hồ Nguyệt buộc phải đón nhận bảy thành lực lượng còn lại của đòn công kích. 

Trên không, một lần nữa, thân ảnh nàng bị đánh bay cả đoạn dài. Miệng trào máu tươi. 

Dẫu vậy, khá hơn ban nãy, lần này Thiên Hồ Nguyệt nàng vẫn miễn cưỡng trụ được, chưa tới nỗi bị vùi dập xuống đất. 

"Nhị tỷ!".

"Nhị tỷ!!".

Không biết đã là lần thứ mấy Thiên Hồ Cổ khản giọng kêu gào. Lệ trào khoé mắt, nàng dùng hết sức bình sinh đánh lên kết giới, ý đồ phá vỡ. Lúc này đây, nàng chỉ muốn lao ra, cùng tỷ tỷ mình đương đầu hiểm nguy. Sống cùng sống, chết cùng chết.

"Ong!".

Những tưởng với tu vi chân nhân sơ kỳ quá đỗi nhỏ bé của mình, Thiên Hồ Cổ sẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi kết giới thì bất ngờ thay, lớp bảo hộ đã hoàn toàn tiêu thất. Sáu tấm linh thuẫn màu đen đã vô thanh vô tức mà biến mất. 

Được tự do, Thiên Hồ Cổ chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức hướng thân ảnh tỷ tỷ mình lao đến. 

Nhưng nàng di chuyển còn chưa được bao lâu thì bóng dáng lục vĩ yêu hồ đã biến mất. Thay vào đó, trong hình hài nhân loại, Thiên Hồ Nguyệt đã vòng tay ôm lấy nàng, rồi hoá thành một đạo bạch quang cùng nhau bỏ chạy. 

Phải, là chạy. Thiên Hồ Nguyệt đã hoàn toàn thoái ý, không muốn tiếp tục đánh nhau với Lăng Tiểu Ngư thêm nữa. Nàng sợ rồi. 

Thủ đoạn của Lăng Tiểu Ngư kia thực quá ghê gớm. Thiên Hồ Nguyệt nàng căn bản khó mà chống đỡ được. 

Thắng? Chỉ sợ tiếp tục kéo xuống, hung hiểm sẽ là nàng...

Chết, Thiên Hồ Nguyệt nàng không sợ. Nhưng... Chết trong tay một tên nhân loại, Thiên Hồ Nguyệt nàng thật là chẳng cam tâm chút nào. Huống hồ...

Hiện diện ở đây, há đâu chỉ mỗi Thiên Hồ Nguyệt nàng? 

Nàng còn có muội muội. Nàng phải bảo vệ muội muội của mình, phải đưa nó an toàn trở về Thanh Khâu...

Vì sự bình an của muội muội, Thiên Hồ Nguyệt nén chịu đau đớn, bất chấp tổn hại thân thể mà thi triển bí thuật nhằm đề thăng tốc độ lên mức tối đa để hòng tẩu thoát. 

Ý định là có, cũng hoàn toàn hợp lẽ. Nhưng, thoả đáng không đồng nghĩa thành công. Thực tế thì... nàng đã thất bại. Thiên Hồ Nguyệt nàng có bí thuật, người khác há lại không?

Nàng muốn chạy, nhưng ai cho nàng chạy?

Lăng Tiểu Ngư không muốn, mà Gia Gia cũng sẽ không cho. 

Chỉ thấy đang đứng dưới mặt đất, Gia Gia dùng những ngón tay nhỏ bé của mình múa may bắt quyết, miệng hô lớn: "Khởi!".

Dị biến tức thì phát sinh. 

Vốn dĩ trống rỗng, trước mặt tỷ muội Thiên Hồ, một bức tường màu tím bất thình lình xuất hiện, chặn đứng lối đi. 

Động tác chững lại, Thiên Hồ Nguyệt vung tay đánh ra một chưởng.

"Ong!".

Trúng phải công kích, bức tường màu tím liền rung lên. Nhưng, nó không biến mất. 

Mắt thấy đòn tấn công của mình đã vô dụng, Thiên Hồ Nguyệt quyết định quay đầu, chạy sang hướng khác.

"Đừng có mơ!".Theo sau thanh âm non nớt, Gia Gia lại tiếp tục chỉ tay, lại hô: "Khởi!".

Hệt như vừa rồi, một bức tường màu tím khác liền hiện ra. 

"Lên!".

Lại thêm một tiếng hô nữa được phát ra từ miệng Gia Gia. 

Bức tường thứ ba tức thì xuất hiện. 

...

Đông, tây, nam, cả ba phương vị hiện đều đã bị Gia Gia phong toả, điều đó khiến cho hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ phải buộc lòng dừng lại. Có muốn, các nàng cũng không thể chạy. Bởi lẽ, trừ bỏ ba bức tường kín kẽ phong toả đông - tây - nam ba hướng kia ra thì phía bắc - phương vị cuối cùng cũng sớm đã bị Lăng Tiểu Ngư trấn giữ. 

Tứ bề thọ địch, hẳn có thể dùng trong trường hợp này đi. 

...

"Thiên Hồ Nguyệt ngươi muốn chạy, dễ như vậy sao?".

Từ dưới đất, Gia Gia đạp không bay đến, đứng sát bên cạnh Lăng Tiểu Ngư. Nó nhì hai tỷ muội Thiên Hồ, nói tiếp: "Hứ, Thiên Hồ Nguyệt ngươi quên ở đây còn có Gia Gia ta ư? Ngươi tưởng nãy giờ ta chạy đông chạy tây chỉ là vì muốn tránh bị dư lực tổn thương thôi ư?".

"Thiên Hồ Nguyệt, ta cho ngươi biết. Gia Gia ta đây cũng rất lợi hại đấy. Bản lãnh của ta tuyệt đối sẽ không kém hơn ngươi đâu".

"Gia Gia..." - Trong lòng như có tảng đá đè nặng, Thiên Hồ Nguyệt trầm giọng - "Xem ra ta đã quá xem thường ngươi".

Tới lúc này, Thiên Hồ Nguyệt há còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng biết bản thân đã quá sai lầm rồi. Từ đầu đến cuối, Thiên Hồ Nguyệt nàng chỉ chăm chăm vào Lăng Tiểu Ngư mà bỏ qua kẻ đồng hành cùng hắn. Chẳng cần nhiều, chỉ ba bức tường vừa được dựng lên kia thôi cũng quá đủ để nói lên thực lực của Gia Gia rồi. 

Đối phương không phải chỉ là một chân nhân sơ kỳ đỉnh phong như ban đầu nàng âm thầm nhận định. Rất có thể... Rất có thể đối phương chính là một vị chân nhân hậu kỳ hàng thật giá thật. 

Chân nhân hậu kỳ? Ai có thể ngờ được một "cô bé" nho nhỏ, kẻ chỉ vì vài ba xâu kẹo hồ lô mà phùng mang trợn má, cùng người tranh đoạt thế kia lại là chân nhân hậu kỳ...

Một Lăng Tiểu Ngư thần bí thôi là kinh khủng lắm rồi, giờ lại còn thêm một Gia Gia cũng khó lường chẳng kém. Áp lực này... không khỏi quá lớn rồi đi.

Chương 355: Tàn cục (3)

"Lăng Tiểu Ngư".

Giữa lúc Thiên Hồ Nguyệt đang âm thầm lo lắng, tìm phương nghĩ cách thì bên cạnh nàng, giọng Thiên Hồ Cổ cất lên. 

Với cái nhìn đầy oán giận, Thiên Hồ Cổ chất vấn: "Rốt cuộc thì ngươi muốn gì?". 

"Tỷ muội ta với ngươi không thù không oán, tại sao ngươi lại đối với chúng ta như vậy?!".

"Chẹp...".

Bên này, Gia Gia nghe xong liền hướng nam nhân bên cạnh tặc lưỡi: "Tiểu Ngư, coi bộ ngươi đã khiến nàng oán giận rồi a".

Lăng Tiểu Ngư từ chối trả lời. Bỏ qua Gia Gia, hắn hồi đáp Thiên Hồ Cổ: "Cổ Cổ, ta không định sẽ làm hại hai người".

Không có ý gây hại?

Thiên Hồ Cổ nổi đoá, khó kiềm thêm được nữa. 

Là ai đã âm thầm bám theo tỷ muội các nàng rồi bất ngờ tập kích?

Là ai đã gọi ra hắc long, sai khiến nó thương tổn tỷ tỷ nàng, bất chấp nàng ra sức kêu gào, thậm chí van xin?

Chính là Lăng Tiểu Ngư hắn.

Sau ngần ấy việc, bây giờ hắn lại nói hắn không hề cố ý gây thương hại gì? 

Thiên Hồ Cổ nàng không phải đứa trẻ lên ba!

Nấm tay siết chặt, Thiên Hồ Cổ hít mạnh một hơi, nói: "Ngươi không phải Lăng Tiểu Ngư. Lăng Tiểu Ngư mà ta biết không phải như vậy...".

"Khác nhau thế nào?".

"Hắn tốt hơn ngươi. Gấp trăm lần".

"Nói vậy là bây giờ muội thấy ta rất xấu xa?".

"Xấu xa?" - Thiên Hồ Cổ chả có tí gì gọi là nể nang, e ngại, nàng chửi thẳng - "Ngươi vốn không phải người! Ta hận ngươi!".

Lăng Tiểu Ngư im lặng, nét mặt trầm đi trông thấy. 

Thanh âm lạnh nhạt, hắn hỏi: "Ta đánh tỷ tỷ muội bị thương, muội liền mắng ta độc ác, không phải con người. Thế, nếu bây giờ ta đem tỷ tỷ muội giết chết, trong mắt muội ta sẽ biến thành thứ gì?"."Ngươi...".

Rốt cuộc thì Thiên Hồ Cổ cũng phải sợ hãi. 

"Giết tỷ tỷ... Lăng Tiểu Ngư hắn vậy mà muốn giết tỷ tỷ...".

Cho rằng ý muốn giết người là việc mà Lăng Tiểu Ngư đã định, theo phản xạ, Thiên Hồ Cổ quay sang nhìn tỷ tỷ. 

Sắc mặt chẳng tốt hơn muội muội mình bao nhiêu, Thiên Hồ Nguyệt cắn răng, nói với Lăng Tiểu Ngư: "Thả muội muội ta đi".

Lăng Tiểu Ngư không đáp, chờ nghe tiếp. 

"Để muội muội ta rời khỏi đây, ta sẽ để ngươi tùy nghi định đoạt".

"Không được!".

Bỏ lại tỷ tỷ, Thiên Hồ Cổ sao đành. Nàng phản đối ngay: "Nhị tỷ, có sống thì cùng sống, có chết thì cùng chết! Muội sẽ không bỏ tỷ lại đâu!".

...

"Haizz... Hai người các ngươi làm cái gì vậy chứ? Chúng ta chỉ là...".
Gia Gia chứng kiến một màn lâm li bi đát của hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ thì lắc đầu, lúc này mới chủ động giải thích. 

Chỉ là lời trong miệng, nó còn chưa kịp nói ra thì đã bị người ta cản lại. 

Lăng Tiểu Ngư bước thêm vài bước, nhìn phía đối diện, nói: "Thiên Hồ Nguyệt, hình như ngươi đã quên mất hoàn cảnh của mình. Hiện giờ, ngươi vốn đã là cá nằm trên thớt, không có tư cách ra điều kiện với ta". 

"Ngươi... khục khục...".

Theo sau tiếng ho của tỷ tỷ, Thiên Hồ Cổ cũng biểu lộ sự căm hận trong lòng. Nàng siết tay đến rướm máu: "Lăng Tiểu Ngư, đến cùng là ngươi muốn cái gì? Rốt cuộc phải thế nào ngươi mới chịu để chúng ta đi?".

"Để hai người đi?".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, rồi nói tiếp, giọng vẫn hững hờ như cũ: "Cổ Cổ, ta có thể giữ cho muội được an toàn, sẽ không động đến muội".

"Còn nhị tỷ ta?".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy hồi âm, tưởng Lăng Tiểu Ngư thực muốn giết tỷ tỷ mình, Thiên Hồ Cổ mới bảo: "Lăng Tiểu Ngư, để tỷ tỷ ta được yên. Chỉ cần ngươi không động đến tỷ tỷ ta, muốn ta làm gì cũng được".

"Cổ Cổ!".

...

Thiên Hồ Nguyệt đã lên tiếng phản đối. Thú thực là nàng đã rất bất ngờ, cũng vô cùng xúc động. Hoạn nạn mới thấy rõ chân tình. Giờ thì nàng đã biết, đối với muội muội, người tỷ tỷ nàng đây cũng vô cùng quan trọng...

Điều ấy, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên cũng nhìn thấy được. Dù vậy, nét mặt hắn vẫn cứ lạnh lùng như cũ. Xem ra với hắn, bấy nhiêu thôi còn chưa đủ. 

Giọng trầm thấp, trong sự kinh ngạc của Gia Gia, hắn nói ra yêu cầu của mình: "Cổ Cổ, muốn ta bỏ qua cho tỷ tỷ muội không phải không được. Cởi hết y phục ra đi. Chỉ cần muội cởi hết y phục ra, ngay bây giờ, ta sẽ lập tức thả tỷ tỷ của muội đi".

"Cổ Cổ, đừng nghe hắn!".

"Nhị tỷ...".

"Cổ Cổ, nhân loại xảo trá, dù muội có làm theo lời hắn thì hắn cũng sẽ không bỏ qua cho tỷ đâu. Đừng đánh mất tôn nghiêm của mình. Cùng lắm... cùng lắm hôm nay chúng ta sẽ táng thân chỗ này...".

Bước ra phía trước, Thiên Hồ Nguyệt cất lời miệt thị: "Lăng Tiểu Ngư, còn tưởng ngươi là đại nhân vật, hoá ra cũng chỉ thuộc phường hạ đẳng, một tên tiểu nhân bỉ ổi đê hèn!".

"Muốn giết Thiên Hồ Nguyệt ta? Mạng ta ở đây, ngươi tới mà lấy!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau