TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Linh ngục trường qua

"Ngươi...".

Thiên Hồ Nguyệt rất tức giận. Câu nói của Lăng Tiểu Ngư, ý tứ rõ ràng là đang khinh thị nàng. 

Muốn dùng nàng để kiểm tra thực lực? 

Trong mắt Lăng Tiểu Ngư hắn, Thiên Hồ Nguyệt nàng đây chỉ có bấy nhiêu cân lượng thôi ư?

Cả đời mình, tính đến hôm nay, đây hình như là lần đầu tiên Thiên Hồ Nguyệt nàng bị một tu sĩ nhân loại xem thường tới như vậy. Sát tâm càng mãnh liệt hơn trước, nàng thao túng cùng lúc sáu thanh Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm tấn công Lăng Tiểu Ngư.

Đối diện kiếm khí tung hoành, Lăng Tiểu Ngư chẳng những không chút e sợ mà còn tỏ ra phấn khích. Tả thủ đưa ngang, hữu thủ quét dọc, bằng vào bốn ngón tay đã được hỗn nguyên chi lực cải biến, hắn nghênh đón và hoá giải tất cả những đòn tấn công. 

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

...

Càng đánh, Thiên Hồ Nguyệt lại càng thêm rung động. Nàng cảm thấy Lăng Tiểu Ngư khá là cổ quái. Cái cách mà hắn đem bộ phận cơ thể cường hoá kia, trình độ cứng rắn của chúng, nó làm cho nàng phải kinh ngạc. 

Lúc nãy thì cũng thôi, Thiên Hồ Nguyệt nàng vẫn chưa xuất ra toàn lực; nhưng còn bây giờ... Sức mạnh nàng đang dùng đây, rành rành là cấp bậc chân nhân hậu kỳ. Ấy vậy mà... Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn có thể dễ dàng ứng phó được. 

"Thật kỳ quái... Bất quá chỉ là tập trung lực lượng để cường hoá bộ phận cơ thể thôi, sao lại cứng rắn tới trình độ này được. Bốn ngón tay kia của hắn, chỉ sợ so với pháp bảo bình thường còn muốn lợi hại hơn".

...

"Hừm... Để ta xem thử thủ đoạn của ngươi đã ghê gớm tới bậc nào".

Sau cái nhíu mày tư lự, Thiên Hồ Nguyệt cuối cùng cũng có lựa chọn cho mình. 

Hai tay dang rộng về hai phía, nàng bắt quyết, đem chúng áp sát lại. Miệng hô: "Hợp!".

Tiếng hô của nàng vừa dứt thì ngay lập tức, ở phía trước, sáu thanh Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm liền chuyển hướng. Toàn bộ dồn về một chỗ, trong bạch quang chói loà dung thành một thể. 

"Lăng Tiểu Ngư! Để xem tay của ngươi cứng hay là kiếm của ta cứng!".

Ngón tay chỉ thẳng về trước, lần thứ hai, Thiên Hô Nguyệt hô lớn: "Diệt!".

Tựa như tiểu binh vừa nhận lệnh, Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm ngân lên một tiếng, mang theo hung uy sát phạt lao thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư. 

Hệt như cũ, nét mặt Lăng Tiểu Ngư chả có chút nào thay đổi. Rõ ràng, hắn không hề e ngại. Có lẽ với hắn, bất kể là phân tách hay dung hợp thì Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm cũng chỉ là Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm mà thôi.

Nhanh chóng rót thêm linh lực vào bốn ngón tay, trước sự ngạc nhiên của Thiên Hồ Nguyệt, một chút lo lắng của Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư vậy mà quyết định dùng cứng đối cứng, trực tiếp đương đầu. 

Đáng nói hơn, cái cách mà hắn dùng để nghênh đón đây, nó thật... khó tin vô cùng.

Thay vì thô bạo, Lăng Tiểu Ngư hắn lại tỏ ra hết sức tinh tế. Tại thời điểm mũi kiếm Ngân Tinh chỉ còn cách ngực mình một đoạn ngắn, hắn nâng lên cánh tay, dùng ngón út và áp út đã được hỗn nguyên chi lực cải biến bắt lấy. 
Vốn mang theo hung uy sát phạt kinh khủng là vậy, ấy thế mà hiện giờ, Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm lại chả khác nào một con cún con vô hại. Nói gì tiến thêm, ngay đến lui nó còn chả lui được nữa là. 

"Sao có thể...".

Thúc động mãi mà vẫn không thể đem bảo kiếm thu hồi, Thiên Hồ Nguyệt rốt cuộc cũng phải biến sắc. 

Nhưng, sự rung động này, nó mới chỉ là bắt đầu.

Sau khi bắt lấy Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm, Lăng Tiểu Ngư nào có chịu để yên. Hắn đưa tay trái lại gần, kẹp ngang thân kiếm, ngay đoạn giữa. 

Rồi...

"Crắc...".

Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm chính thức bị bẻ thành hai nửa. 

...

Một tiếng "crắc", nó không hề lớn. Nó nhỏ lắm. Nhưng tại thời điểm thứ âm thanh này vang lên, Thiên Hồ Nguyệt đã phải trợn mắt há mồm - những cử chỉ mà từ rất lâu rồi nàng ngỡ đã quên. 

Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm là thứ gì chứ? 

Pháp bảo! Một pháp bảo cao cấp, cực kỳ cứng rắn!

Làm sao một pháp bảo như thế có thể bị người bẻ gãy, lại còn là dùng tay bẻ gãy được chứ?

Thiên Hồ Nguyệt thực rất khó tiếp nhận chuyện này. Nó cứ như một giấc mơ vậy. 

Chỉ là... Đây là mơ sao?...

Đối lập với sự thất thố của Thiên Hồ Nguyệt bên kia, phía bên này Lăng Tiểu Ngư lại rất chi điềm tĩnh. Hắn cầm hai nửa Tử Mẫu Ngân Tinh Kiếm trên tay, hướng Thiên Hồ Nguyệt nói:

"Nguyệt cô nương, cô nương hẳn sẽ không trách ta chứ?". 

Rung động qua đi, Thiên Hồ Nguyệt dần trấn định trở lại. Nàng hít nhẹ một hơi, rồi mới đáp: "Trách ngươi ư? Ta không trách ngươi. Nhưng mà... ta muốn lấy mạng ngươi!".

Khí tức loáng cái đã bạo tăng, Thiên Hồ Nguyệt lại tiếp tục xuất ra bảo vật. 

Pháp bảo lần này là một cây trường qua màu đen, phong cách cổ xưa, trên thân có khắc hàng tá những hoa văn tối nghĩa.

Tay nắm chặt trường qua, Thiên Hồ Nguyệt rót vào đại lượng linh lực, đem nó vung lên.

Tức khắc, một quang nhận màu đen được đánh ra. 

Nào dám khinh thị, Lăng Tiểu Ngư vừa trông thấy quang nhận đánh tới thì cũng liền điều động lực lượng, tung chưởng đối kháng. 

Từ tay phải hắn, một hư ảnh hắc thủ to lớn đã được triển khai.

Một cái nháy mắt còn chưa đến, quang nhận và hắc thủ đã va vào nhau. Nhưng, kỳ lạ thay, chẳng có thanh âm bạo liệt nào vang lên.

Trái với những gì Lăng Tiểu Ngư hình dung, hắc thủ của hắn đã không làm gì được quang nhận của Thiên Hồ Nguyệt. Chạm trán còn chưa được bao lâu thì nó đã bị quang nhận nuốt chửng rồi. 

Trước một màn này, Lăng Tiểu Ngư khó tránh động dung, buộc phải cau mày suy tính. 

Lăng Tiểu Ngư là như vậy, bị bất ngờ không nhỏ. Phần Thiên Hồ Nguyệt - đối thủ của hắn...

Lúc này, nàng đã tạm ngưng tay. Cũng giống như đối thủ của mình, Thiên Hồ Nguyệt nàng cũng đang thấy rất ngoài ý muốn. 

Hơn ai hết, Thiên Hồ Nguyệt biết Linh Ngục Trường Qua của mình có bao nhiêu lợi hại. Pháp bảo này chính là do mẫu thân tặng cho nàng vào năm năm trước, thời điểm nàng mới tiến nhập cấp bậc chân nhân hậu kỳ. Từ đó đến nay, nàng đã hao tốn rất nhiều tinh lực để khiến nó nhận chủ...

Mặc dù hiện tại, đối với Linh Ngục Trường Qua Thiên Hồ Nguyệt nàng vẫn chưa thể thấu hiểu tận tường, chẳng thể phát huy được hết uy năng, nhưng kể cả có là như vậy thì sức mạnh cũng đã rất ghê gớm rồi. 

Bình thường, Thiên Hồ Nguyệt nàng rất hiếm khi xuất động Linh Ngục Trường Qua, tuy nhiên, hễ đã mang ra sử dụng thì cho dù có là Thiên Hồ Bắc Gia - vị huynh trưởng tài ba, người được xem như bức tường thành vững chãi bảo vệ Thanh Khâu kia của nàng - cũng phải hết sức kiêng kị. Không giống những pháp bảo thông thường, Linh Ngục Trường Qua sở hữu một loại năng lực vô cùng kinh khủng có liên hệ với pháp tắc không gian. Mỗi một quang nhận xuất ra từ nó đều có thể dễ dàng đem lực lượng của kẻ địch thôn phệ.

Mới vừa rồi, chuyện quang nhận cắn nuốt hắc thủ của Lăng Tiểu Ngư, điều ấy không giả. Nhưng, vấn đề ở đây là sau khi cắn nuốt xong, thay vì tiếp tục bay tới tấn công địch nhân thì chính bản thân quang nhận cũng triệt để tiêu tán. 

Lực lượng của hắc thủ kia quá lớn ư? 

Nào phải. Nó rõ ràng vẫn trong khả năng thôn tính của quang nhận kia mà. 

Vậy thì tại sao? Nguyên do là gì?

"Xem ra ta cảm nhận không sai. Linh lực của Lăng Tiểu Ngư có điều cổ quái".

Chương 347: Dồn ép - biến đổi

"Nguyệt cô nương, xin hỏi pháp bảo này của cô nương tên gọi là gì?".

"Nó khiến ngươi e ngại?".

Lăng Tiểu Ngư điềm tĩnh gật đầu: "Đúng là có chút e ngại. Nguyệt cô nương, không ngại nói nghe một chút chứ?".

"Vậy còn phải xem ngươi còn giữ được mạng để chờ nghe ta nói không đã".

"Soạt!".

Thanh âm chưa lắng thì bóng người đã biến mất. Từ nơi nào chẳng rõ, Thiên Hồ Nguyệt lần nữa triển khai công kích. Hắc sắc quang nhận tiếp tục bay thẳng về phía Lăng Tiểu Ngư. 

Đã kinh qua một lần, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên sẽ không dám lơi là. Hắn vội vàng nghiêng mình tránh đi. 

"Hừ!".

Thân ảnh vừa hiện đã lại tiêu thất, sau tiếng hừ khẽ, Thiên Hồ Nguyệt tiếp tục tấn công. 

"Xẹt!".

"Xẹt!".

"Xẹt!".

Khác trước, lần này được Thiên Hồ Nguyệt đánh ra không chỉ một mà tận những ba quang nhận. Càng đáng nói hơn là ba quang nhận này, chúng lại đến từ ba phương vị khác nhau. Cộng thêm tốc độ kinh khủng nhường ấy, tin tưởng địch nhân sẽ khó lòng né tránh. 

Tuy nhiên, "khó" không có nghĩa là không thể. Mặc dù thời gian rất gấp nhưng Lăng Tiểu Ngư vẫn đủ năng lực để xoay trở. Bằng một cách nào đó mà Thiên Hồ Nguyệt cũng chưa rõ ràng lắm, Lăng Tiểu Ngư hắn đã thành công né đi toàn bộ quang nhận. Lẽ tất nhiên, đối với việc này, Thiên Hồ Nguyệt chẳng thể nào vừa ý cho được. An ủi duy nhất của nàng, có chăng cũng chỉ là một chút thương tổn trên người địch nhân mà thôi. 

"Hừm, thân pháp cũng ghê gớm lắm".

"Nguyệt cô nương đã quá khen. Vừa rồi cũng chỉ là..." Lăng Tiểu Ngư nói được bấy nhiêu thì đành ngưng. Hắn đã tỏ ra rất lịch thiệp, tiếc rằng đối thủ của hắn, nàng lại không phải một người có đủ lòng kiên nhẫn. Ít ra là với hắn. 

Chả buồn nghe hắn nói tiếp, nhị công chúa của Thanh Khâu đã lại dùng Linh Ngục Trường Qua tấn công. 

Như thấy còn chưa đủ, sau đòn công kích, Thiên Hồ Nguyệt nàng đã lập tức gọi ra thêm pháp bảo của mình. Lần này, được gọi ra có tất cả sáu món đồ vật, đều là kim luân, giống nhau như đúc. 

Cánh tay trắng mịn đưa về trước, Thiên Hồ Nguyệt lạnh lùng cất giọng: "Lăng Tiểu Ngư, để ta coi ngươi còn tránh được đi đâu!".

"Đại nhật kim luân, cuồng vũ!".

Ngay khi tiếng hô của Thiên Hồ Nguyệt vừa dứt thì đang lơ lửng trước mặt nàng, sáu kim luân liền ngân lên. Những chiếc răng cưa vốn bất động bỗng nhiên xoay tròn, tất cả đồng loạt đánh về phía Lăng Tiểu Ngư, muốn đem hắn cắt xẻ. 

Bên này, Lăng Tiểu Ngư chứng kiến hết thảy, cõi lòng không khỏi trở nên trầm trọng. Với cây trường qua màu đen kỳ lạ kia, những đòn đánh của Thiên Hồ Nguyệt vốn đã khó lường lắm rồi. Bây giờ lại cộng thêm sáu đại nhật kim luân... chỉ e muốn tránh cũng khó. 

"Đại yêu tộc không hổ là đại yêu tộc, có thể sở hữu nhiều bảo vật cao cấp như vậy".

Thầm cảm thán, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục rót linh lực vào những ngón tay, ngưng thần ứng phó. 

Tả thủ vung ngang, hữu thủ đưa dọc, hắn vừa tránh vừa đỡ, đông - tây - nam - bắc, trên - dưới - trước - sau, không hướng nào là không phải nghênh đón công kích. 

Công bằng mà xét, động tác của Lăng Tiểu Ngư đã vô cùng nhanh, so với một tu sĩ chân nhân hậu kỳ bình thường thì còn nhanh hơn rất nhiều. Nhưng, xui cho hắn. Thiên Hồ Nguyệt, nàng cũng đâu phải kẻ tầm thường. 

Pháp lực cao cường cộng thêm uy năng của pháp bảo, Thiên Hồ Nguyệt chẳng khác nào như hổ thêm cánh, càng đánh càng hăng; những đòn công kích của nàng, chúng cũng càng lúc càng mạnh. Linh Ngục Trường Qua, Đại Nhật Kim Luân, hai đại pháp bảo của nàng đã và vẫn đang luân phiên đem Lăng Tiểu Ngư dồn ép, khiến hắn phải chật vật chống đỡ....

"Không ổn rồi...".

Khi mà ưu thế đã gần như nghiêng hẳn về phía Thiên Hồ Nguyệt thì tại nơi gần đó, một giọng thiếu nữ khe khẽ cất lên, tựa hồ lo ngại. 

Lẽ hiển nhiên, chủ nhân thanh âm, người đang lo ngại, đấy không thể nào là Gia Gia được. Hơn ai hết, nó thừa hiểu Lăng Tiểu Ngư có bao nhiêu thực lực. Nó tin tưởng mớ pháp bảo kia của Thiên Hồ Nguyệt vẫn chưa đủ làm khó được hắn. 

Hiện tại, đang vì Lăng Tiểu Ngư mà bất an trong dạ cũng chỉ có duy nhất một người: Thiên Hồ Cổ. 

Không sai, chính là vị tam công chúa của tộc nhân Thiên Hồ này. 

Ngẫm cũng kỳ lạ. Tỷ tỷ thì đang muốn đem Lăng Tiểu Ngư giết chết trong khi muội muội thì lại vì hắn lo âu... Coi bộ đối với Thiên Hồ Cổ, ấn tượng mà năm đó Lăng Tiểu Ngư hắn để lại cho nàng thực sự là rất tốt. 

Tình cảm này, nó rồi sẽ đi tới đâu?

Chỉ có thời gian mới trả lời được. Đáp án nằm ở mai sau. Còn hiện tại...

Hai tay bất giác nắm chặt lớp trường y phía dưới, Thiên Hồ Cổ dõi mắt nhìn cuộc chiến, khẽ cắn môi: "... Cứ thế này thì hắn sẽ bị nhị tỷ giết mất...".

"Ta phải làm sao đây... Phải làm sao đây...".

...

"Keng!".

"Keng!".

..."Keng!".

...

"Xẹt!".

"Xẹt!".

...

Trên không trung, trận chiến vẫn còn đang tiếp tục. Và, cũng y như cũ, người chiếm thượng phong vẫn là Thiên Hồ Nguyệt. Với Đại Nhật Kim Luân cùng Linh Ngục Trường Qua trong tay, nàng đã khiến cho Lăng Tiểu Ngư phải ra sức chống đỡ, dồn ép tới độ làm hắn không còn có thể tung đòn phản kích được nữa. 

Cứ thế, kẻ công người thủ, trận chiến diễn ra thêm vài phút thì dừng lại. 

Được bao bọc giữa sáu kim luân, Thiên Hồ Nguyệt tay cầm trường qua, đắc ý nhìn Lăng Tiểu Ngư:

"Ta còn tưởng Lăng Tiểu Ngư ngươi ghê gớm lắm, hoá ra bổn sự bất quá cũng chỉ có bấy nhiêu...".

"Thế nào? Không phải lúc nãy ngươi nói chỉ cần một mình ngươi là đã đủ để đánh bại ta, tại sao bây giờ bộ dạng lại thành ra như vầy?".

...

"Tách tách...".

Người đắc ý mặc người đắc ý, Lăng Tiểu Ngư vẫn giữ sự điềm tĩnh cho mình. Hắn đưa tay chạm nhẹ bên hông, nhìn vết máu vừa dính, đột nhiên mỉm cười.

"Đại yêu không hổ là đại yêu, thủ đoạn lợi hại như vậy".

Ngẩng đầu lên, Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Nguyệt cô nương, có phải ngươi vẫn còn đang bảo lưu thực lực?".

Thiên Hồ Nguyệt cũng không phủ nhận: "Đối phó một nhân loại như ngươi, vị tất phải xuất ra toàn lực".

"Coi bộ Nguyệt cô nương chẳng xem trọng ta lắm".

Lăng Tiểu Ngư nhìn xuống Gia Gia ở bên dưới, đặt câu hỏi: "Nguyệt cô nương, ngươi lẽ nào thực không sợ ta gọi thêm trợ thủ?".

Lần này tới lượt Thiên Hồ Nguyệt cười: "Thế nào? Hết cuồng vọng rồi?".

Thu lại tiếu ý, nàng bảo: "Nếu muốn thì các ngươi cứ việc liên thủ. Thiên Hồ Nguyệt ta giết được một thì cũng giết được hai. Lên hết đi".

"Nguyệt cô nương quả không hổ người có thân phận, rất có khí phách. Nhưng, cô nương yên tâm. Lăng Tiểu Ngư ta vẫn sẽ giữ lời".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư xoè rộng cả hai bàn tay. Một cách chậm rãi, hắn đem chúng chụm lại. Từ bên trong hai dấu ấn hắc ngư và bạch ngư, hai cỗ lực lượng trắng - đen lũ lượt tuôn ra, hợp cùng một chỗ. 

Lấy tốc độ mắt thường có thể dễ dàng thấy được, hai ngón tay trái đã được hỗn nguyên chi lực cải biến trước đó đang bắt đầu phân rã. Trong khi ấy, ở bàn tay phải, hai ngón út và áp út thì lại đang biến đổi thêm một lần nữa. Cùng với sự gia tăng mật độ, màu sắc của chúng cũng chuyển từ đen sang xám. 

Nhưng, đó vẫn chưa phải tất cả. Quá trình biến đổi còn đang tiếp tục diễn ra. Sau hai ngón út và áp út, ba ngón còn lại là trỏ, giữa, cái ở bàn tay phải cũng nhanh chóng thay hình đổi dạng. Rồi, cả cổ tay, khuỷu tay cũng đều là như thế...

Chương 348: Pháp tắc

Đem cánh tay biến dạng nâng lên, Lăng Tiểu Ngư thoáng quan sát, rồi lẩm bẩm: "Xem ra vẫn cần thêm thời gian để hoàn thiện".

Ngó sang Thiên Hồ Nguyệt, hắn bảo: "Nguyệt cô nương, ta đã sẵn sàng rồi. Cô nương có thể xuất thủ".

"Được. Thiên Hồ Nguyệt ta cũng đang rất muốn biết nhân loại ngươi có thể làm ra được trò trống gì".

Ý niệm Thiên Hồ Nguyệt vừa động thì ngay lập tức, sáu Đại Nhật Kim Luân liền bay ra, nhắm Lăng Tiểu Ngư công kích. Tất nhiên, Linh Ngục Trường Qua trong tay nàng cũng sẽ không yên vị. 

Tả thủ đưa lên, nàng cầm trường qua chém ra một đường. 

Hắc sắc quang nhận tức thì tái hiện!

"Tới đây đi".

Giọng bình thản, trong cái thanh âm trầm thấp, ngắn ngủi ấy, Lăng Tiểu Ngư nhấc chân bước tới. Chỉ thấy đồng tử trong mắt hắn bỗng đổi thành màu bạc, kế đấy thì tay phải hắn vung lên. 

Một chuyện bất ngờ xảy ra. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn vậy mà cản được Đại Nhật Kim Luân.

Mà không. Không phải cản. Chính xác thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã bắt được Đại Nhật Kim Luân!

Tuy chỉ có một cái, nhưng điều này cũng đã quá khó tin đối với Thiên Hồ Nguyệt lắm rồi. 

Và càng khó tin hơn nữa là sau khi bắt được cái Đại Nhật Kim Luân kia, Lăng Tiểu Ngư vậy mà lại dùng chính nó để đánh bật năm kim luân còn lại. 

Gạt đi rung động vừa trỗi lên trong lòng, Thiên Hồ Nguyệt mau chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng bắt quyết, dùng thần niệm kêu gọi kim luân trở về. 

Chỉ là... Chuyện cũ lại một lần nữa tái hiện. 

Dẫu có kêu gọi cỡ nào, Thiên Hồ Nguyệt vẫn không làm sao thu hồi được pháp bảo. Kim luân kia, nó căn bản vô pháp thoát khỏi tay kẻ địch.

"Nguyệt cô nương." - Khi mà nhị công chúa của Thanh Khâu còn chưa hết kinh ngạc thì nơi đối diện, giọng Lăng Tiểu Ngư truyền tới - "Nãy giờ tính ra kim luân của cô nương đã lưu cho ta ba vết thương. Thiết nghĩ cũng nên trả lễ rồi".

Cảm giác sắp có sự chẳng lành xảy ra cho pháp bảo của mình, Thiên Hồ Nguyệt vội vàng thúc động linh lực, cầm Linh Ngục Trường Qua đánh tới. 

"Nguyệt cô nương, hà tất nóng vội".

Môi khẽ nhếch, với cái nhìn châm chọc, Lăng Tiểu Ngư lựa chọn tránh đi. Chính trong quá trình tránh né ấy, hắn đã làm ra một việc kinh nhân. Một cách từ tốn, hắn nắm, hay đúng hơn là bóp mạnh kim luân đang cầm trong tay. 

Thế rồi...

"Crắc...!".

... kim luân vỡ vụn. 

Gần như tức thì, đang xách Linh Ngục Trường Qua truy đuổi, Thiên Hồ Nguyệt hộc ngay một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo.

"Nhị tỷ!".

...

"Nhị tỷ! Nhị tỷ!".

...

"Cổ Cổ, đừng lo. Ta không sao".

"Nhưng nhị tỷ...".

"Vừa rồi chỉ là do bổn mạng pháp bảo bị phá hủy dẫn đến thần hồn thương tổn một chút thôi".

Trấn an muội muội xong, Thiên Hồ Nguyệt lúc này mới đưa mắt nhìn sang Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã vừa hủy đi một trong sáu Đại Nhật Kim Luân của mình. "Lăng Tiểu Ngư, ngươi rốt cuộc là ai?".

"Ta?".

Lăng Tiểu Ngư đáp, giọng điềm đạm: "Ta là Lăng Tiểu Ngư".

"Đừng nói lời thừa! Ngươi biết ta muốn hỏi cái gì!".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, ra chiều nghi hoặc: "Nguyệt cô nương, ý của cô nương ta thật không hiểu lắm".

"Xem ra ngươi không muốn nói".

Đối phương đã chẳng muốn nói thì Thiên Hồ Nguyệt nàng cũng sẽ không mặt dày truy thêm. Nàng lau đi vết máu trên miệng, thần tình đanh lại: "Lăng Tiểu Ngư, ta thừa nhận lúc nãy bản thân có chút xem thường ngươi...".

"Chuyện đời quả đúng khó lường. Mười mấy năm trước gặp mặt Lăng Tiểu Ngư ngươi bất quá chỉ là một tên tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ nhỏ nhoi, vậy mà hôm nay... Chỉ e so với chân nhân hậu kỳ tu sĩ bình thường thì ngươi đã nhỉnh hơn một bậc".

"Nguyệt cô nương, có muốn thu tay thương lượng?".

"Thương lượng?".

Giận quá hoá cười, Thiên Hồ Nguyệt thẳng thừng gạt đi: "Thu tay? Nực cười!".

"Lăng Tiểu Ngư! Ngươi dám hủy đi kim luân của ta, hôm nay ngươi đừng hòng còn sống mà rời khỏi chỗ này!".

...

"Không cần phải oán giận tới vậy chứ?".

Trước sự chuyển biến quá nhanh của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư thực vẫn chưa thể nào theo kịp. Rõ ràng mấy giây trước còn từ tốn hỏi han, thế mà mấy giây sau đã liền bạo phát. 

Lăng Tiểu Ngư hắn bất quả chỉ đề nghị thu tay thương lượng thôi mà...

"Tâm nữ nhân đúng là khó hiểu thật".

Chẳng thể hiểu, Lăng Tiểu Ngư dứt khoát đem vấn đề ấy ném luôn ra sau đầu. Lúc này đâu phải thời điểm cho hắn nghĩ ngợi. Hắn cần tập trung ứng phó cơn oán giận của Thiên Hồ Nguyệt.
Trước mắt hắn, khí thế của Thiên Hồ Nguyệt đã dâng cao lắm rồi. Đại Nhật Kim Luân đúng là đã được nàng thu hồi, nhưng Linh Ngục Trường Qua thì như cũ đang còn hiện hữu. Phù văn bên trên, có vẻ đã rõ hơn không ít. 

"Thiên Hồ Nguyệt, hãy cho ta thấy sức mạnh chân chính của ngươi đi".

...

"Ong!".

"Ong!".

Mặc dù không thể nghe được mấy lời trong lòng kia của Lăng Tiểu Ngư, nhưng với sát tâm có sẵn, với cơn giận trào dâng, Thiên Hồ Nguyệt dĩ nhiên đã làm đúng như ý nguyện của hắn, đem toàn bộ thực lực triển khai. 

Giống như địch nhân của mình, giờ phút này đồng tử của Thiên Hồ Nguyệt cũng đã đổi màu. Chỉ khác là thay vì màu bạc thì nó lại có màu xanh lục. Đẹp đẽ lại không kém phần ma mị. 

Thân thể bao bọc trong lớp bạch quang sáng ngời, Thiên Hồ Nguyệt trích ra một giọt tinh huyết đánh lên Linh Ngục Trường Qua. Theo pháp quyết mà nàng thi triển, những văn tự trên bề mặt trường qua cũng mau chóng sáng lên, hoá thành hư ảnh xoay quanh...

"Lăng Tiểu Ngư! Xuống địa ngục đi!".

Kèm theo câu nói, Thiên Hồ Nguyệt vung hắc sắc trường qua lên, chém ra một đường. 

Vốn đã âm thầm tích súc lực lượng, Lăng Tiểu Ngư vừa thấy địch nhân hành động thì cũng liền ra chiêu. 

Nhưng...

Lực lượng mới ngưng tụ xong, còn chưa kịp đánh thì thần tình Lăng Tiểu Ngư đã đại biến. Hắn vừa nhận ra một điều: hắc sắc quang nhận, bằng một cách nào đó nó đã xuyên qua một đoạn ngắn không gian, trực tiếp đánh thẳng vào vị trí của hắn.

Hung hiểm cận kề, Lăng Tiểu Ngư vội vã dùng tay phải đỡ lấy quang nhận đồng thời chuyển hướng thoái lui. 

"Ầm...!".

...

Thoát qua một kiếp, Lăng Tiểu Ngư xoay đầu nhìn đống bụi mù do quang nhận gây ra, âm thầm hít ngụm khí lạnh. 

"Pháp tắc... Vậy mà lại là pháp tắc...".

Cây hắc sắc trường qua mà Thiên Hồ Nguyệt đang cầm kia, thông qua lần đầu tiên tiếp xúc, Lăng Tiểu Ngư đã sớm biết nó có điều cổ quái, có dính líu tới không gian pháp tắc. Hắn chỉ không thể ngờ là sự dính líu này lại lớn tới như vậy. 

Nếu như lúc nãy, pháp tắc không gian chỉ được thể hiện qua sự thôn phệ lực lượng thì bây giờ, nó đã rõ ràng hơn rồi. Quang nhận kia, nó đã xuyên qua không gian. Tuy chỉ là một đoạn ngắn nhưng đích thị đã xuyên qua. 

"Lợi hại... Quả nhiên lợi hại...".

Cũng chẳng biết nghĩ gì, Lăng Tiểu Ngư lại đột nhiên đổi hẳn nét mặt. Từ kinh ngạc, có phần sợ hãi, hắn bỗng cười. Hào hứng thấy rõ, hắn vậy mà chủ động lao đến chỗ Thiên Hồ Nguyệt. 

"Thiên Hồ Nguyệt! Ta tới!".

Thiên Hồ Nguyệt vốn dĩ là đang tức giận, sát ý ngùn ngụt, nay ngó thấy Lăng Tiểu Ngư làm ra hành động như vậy, lao thẳng về phía mình thì không khỏi nhíu mày nghi hoặc. 

"Phát điên rồi sao...".

Tâm nghi, nhưng tay cũng không chậm. Thiên Hồ Nguyệt khẩn trương di chuyển, vừa tránh được đòn tấn công của Lăng Tiểu Ngư thì liền vung lên Linh Ngục Trường Qua. 

Một lần nữa, hắc sắc quang nhận bay ra. 

Và, cũng giống như lần trước, lần này không gian pháp tắc lại được tái hiện. Khác, có chăng nằm ở phản ứng của Lăng Tiểu Ngư.

Trái với vừa rồi, Lăng Tiểu Ngư chẳng buồn né tránh. Thay vì tránh né thì hắn lại lựa chọn đối đầu. Hữu thủ đưa lên, năm ngón tay tựa như năm chiếc vuốt của loài quái thú nào đó, hắn trực tiếp chạm vào hắc sắc quang nhận.

Chương 349: Thần thông ra hết (1)

"Ầm... m... m...!!".

Va chạm đã có, thanh âm bạo liệt cũng đã vang, nhưng Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn chưa bị tổn hại chút gì, kể cả khi mới rồi bản thân đã đối đầu trực diện cùng hắc sắc quang nhận của Thiên Hồ Nguyệt đi nữa. Xem ra đối với hắn, chút pháp tắc mà Linh Ngục Trường Qua có được kia cũng chẳng phải vấn đề gì nan giải. 

Khỏi phải nghĩ, trước kết quả này, Thiên Hồ Nguyệt dĩ nhiên không cách nào hài lòng cho được. Cần biết, những gì đang thể hiện ra đây, đó đã là tất cả khả năng mà nàng có đối với Linh Ngục Trường Qua rồi. Năng lực của nàng, nó chỉ phát huy ra được bấy nhiêu thôi. 

"Khốn kiếp. Tên nhân loại đáng ghê tởm!".

Thầm cắn răng, Thiên Hồ Nguyệt thúc động chân nguyên, rót thêm linh lực vào cây Trường Qua trong tay. 

"Xẹt!".

"Xẹt!".

Gần như cùng lúc, bằng vào tốc độ phi thường của mình, từ hai phương vị khác nhau, Thiên Hồ Nguyệt chém ra hai nhát. 

Đông - nam hai hướng, quang nhận tức thì hiện ra. 

"Gia tăng số lượng sao?".

Bên kia Thiên Hồ Nguyệt nhanh thì bên này Lăng Tiểu Ngư cũng nào có chậm. Vừa xác định được phương vị tấn công của đối thủ, hắn lập tức đưa ra phương án đối phó ngay. Tay phải nâng lên, thay vì thoái lui hay an vị chờ đợi thì hắn lại lựa chọn lao người về phía trước, đúng ngay vị trí mà Thiên Hồ Nguyệt đang đứng. 

Mạnh mẽ đem hắc sắc quang nhận đánh lệch sang một bên, hắn tiếp tục tiến tới, trải thủ đưa ra trông như thể muốn bắt giữ Thiên Hồ Nguyệt vậy.

Chỉ có điều là Thiên Hồ Nguyệt, nàng há lại dễ dàng bị người bắt nạt?

Muốn tiếp cận nàng, ép nàng cận chiến?

Nàng không ngại.

"Hừ" khẽ một tiếng, Thiên Hồ Nguyệt siết chặt trường qua, lao tới nghênh đón địch nhân của mình.

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng! Keng!"....

Chẳng có tí gì gọi là nhân nhượng, trảo thủ của Lăng Tiểu Ngư và trường qua của Thiên Hồ Nguyệt, đôi bên liên tiếp đối đầu trực diện, khí thế ác liệt vô cùng. Dư lực tán ra, nó lớn tới nỗi chỉ một đạo thôi cũng đủ tạo nên một tiếng nổ đinh tai rồi.

Tuyệt đối không ngoa, đấy là sự thật. Gia Gia đã tận mắt chứng kiến, và cũng đích thân trải nghiệm qua. Suốt từ nãy giờ, dưới những đạo dư lực phân tán, bay loạn kia, nó đã buộc phải chạy đông chạy tây để né tránh a. 

Thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, trong bộ bạch y thanh thuần, Gia Gia âm thầm oán trách: "... Có đánh nhau thì cũng phải nghĩ tới người khác một chút chứ. May mà Gia Gia ta đây có bản lãnh, chứ nếu không thì nãy giờ không biết bị các ngươi "vô tình" sát hại bao nhiêu lần rồi...".

...

"Oành!".

"Oành!".

...

"Thật là quá đáng, các ngươi lại gia tăng lực đạo...".

Có khổ mà không thể nói ra, Gia Gia mím môi hậm hực, tiếp tục chạy đông chạy tây. 

Trong khi đó, ở một vị trí khác, tình cảnh lại đối nghịch hoàn toàn. 
Được bao bọc giữa sáu tấm thuẫn dày màu đen, Thiên Hồ Cổ đang cực kỳ sốt ruột, rất muốn chạy ra khuyên can mà không được. Thú thực là lúc này, dạ nàng bất an ghê lắm. 

Trận chiến giữa Lăng Tiểu Ngư và nhị tỷ nàng bây giờ đã trở nên vô cùng ác liệt. Cả hai ai nấy đều hết sức hung hăng, thần tình rất chi dữ dằn. Trông bọn họ cứ như thể đang muốn ăn tươi nuốt sống đối phương luôn vậy. 

Mà, ở đẳng cấp của bọn họ, an - nguy bất quá một đường tơ kẽ tóc, thắng - bại cũng chỉ một cái nháy mắt, một chút sơ hở mà thôi. Nói cách khác, Lăng Tiểu Ngư và nhị tỷ nàng, ai cũng đều có thể tùy thời ngã xuống. 

Mỗi một chiêu, mỗi một thức đều mang theo ngập tràn uy năng như vậy, nếu như lãnh đủ, không chết mới lạ đấy!

"Lăng Tiểu Ngư! Nhị tỷ! Hai người dừng tay lại đi!".

"Các người đừng có đánh nữa!".

...

"Lăng Tiểu Ngư! Ngươi mau dừng tay!".

"Ngươi không phải chỉ là muốn biết vị trí ta hái linh quả thôi sao! Ta sẽ nói cho ngươi biết!".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi mau dừng tay đi!!".

...

Bên trong lớp kết giới do sáu tấm linh thuẫn tạo thành, Thiên Hồ Cổ cứ vậy mà không ngừng đập tay hô gọi, thậm chí quyết định thoả hiệp, lựa chọn tiết lộ thông tin cho Lăng Tiểu Ngư. 

Tiếc rằng... có vẻ như tình thế đã thay đổi rồi. 

Mặc kệ nàng liên tục hô hoán kêu gọi, cả Lăng Tiểu Ngư và nhị tỷ nàng đều chẳng ai buồn lý tới. Bọn họ vẫn cứ hướng về đối phương thi triển những đòn đánh điên cuồng mạnh bạo...

Cũng khó trách. Thứ nhất nói về Thiên Hồ Nguyệt. Ngay từ đầu, nàng vốn đã rất có thành kiến với nhân loại. Tuy lúc đầu, với việc Lăng Tiểu Ngư giúp đỡ muội muội nàng, với việc hắn là đệ tử của Lăng Thanh Trúc - ân nhân từng cứu mạng nàng, khiến cho Thiên Hồ Nguyệt nàng sinh ra chút hảo cảm, nhưng lúc nãy, sau khi hắn cùng đồng bọn ra tay tập kích thì một chút hảo cảm kia cũng theo mây khói bay đi mất rồi. 

Tiếp đấy, trong quá trình đôi bên giao chiến, Lăng Tiểu Ngư hắn lại còn tỏ rõ khinh thị, ra tay phá hủy Đại Nhật Kim Luân - bổn mạng pháp bảo của nàng.... Sau bấy nhiêu, thử hỏi Thiên Hồ Nguyệt làm sao có thể không oán giận cho được?

Thoả hiệp ư?

Không! Thiên Hồ Nguyệt nàng phải giết đi cái tên nhân loại đáng ghê tởm này!

Chương 350: Thần thông ra hết (2)

Quyết tâm tiêu diệt, đấy là Thiên Hồ Nguyệt. Phần Lăng Tiểu Ngư - kẻ mà nàng muốn tiêu diệt...

Thành kiến thì hắn chả có thành kiến. Oán giận? Hắn cũng chả có gì để phải oán giận. Trở nên hung hăng, hơi hướng điên cuồng, hết thảy chỉ đơn giản vì hắn cảm thấy phấn khích thế thôi. 

Kể từ khi phải rời khỏi tiên môn, trải hơn mười năm phiêu bạt hồng trần, Lăng Tiểu Ngư hắn nào đã kinh qua một trận chiến ác liệt giống vầy?

Không. Hắn chưa từng. Những kẻ hắn đối mặt, chết dưới tay hắn, nếu không phải thế tục phàm nhân thì cũng chỉ là hạng tu sĩ tầm thường, hạng yêu ma trung lưu, hạ đẳng. Một đại yêu như Thiên Hồ Nguyệt ư? Lần đầu tiên đấy. 

Trong đời Lăng Tiểu Ngư hắn, tính đến hôm nay, đây có lẽ là trận chiến mang lại nhiều cảm xúc tích cực nhất. Thân phận đại yêu của Thiên Hồ Nguyệt, tu vi thâm hậu cùng những món pháp bảo chứa đựng uy năng của nàng, chúng khiến hắn rất phấn khích. 

Đây... có lẽ là niềm vui khi gặp được một đối thủ xứng tầm đi. 

Thế đấy. Lần đầu tiên Lăng Tiểu Ngư mới cảm nhận được niềm vui đích thực của một chiến binh, thử hỏi làm sao hắn có thể nghe lời hô gọi của Thiên Hồ Cổ mà bỏ qua được?

Sẽ rất có lỗi với cảm xúc của bản thân đấy.

Tin tức nơi hắc sắc linh quả được hái ư? 

Thắng được Thiên Hồ Nguyệt tự khắc sẽ biết. 

Cho mình thêm một lý do, Lăng Tiểu Ngư "vui vẻ" tiếp tục cùng Thiên Hồ Nguyệt kéo dài cuộc chiến. 

...

"Keng!".

"Keng! Keng!".

...

"Keng!".

"Keng!".

...

"Chết tiệt!".

Sau một đỗi giao tranh quyết liệt, rốt cuộc thì trong hai chiến binh cũng đã có một người phải thay đổi suy nghĩ, chẳng muốn để tình trạng hiện tại kéo dài thêm nữa. Và người đó không phải Lăng Tiểu Ngư. Thiên Hồ Nguyệt, nàng mới là kẻ vừa âm thầm thốt lên hai chữ "Chết tiệt" kia. 

Thú thật là nàng đã rất ngạc nhiên. Nàng không lý giải được tại sao Lăng Tiểu Ngư lại có thể ghê gớm tới bậc này. 

Vốn dĩ nàng cho rằng với bí thuật tu luyện thần diệu của hoàng tộc Thiên Hồ, dựa vào nguồn lực lượng dồi dào hơn xa tu sĩ đồng cấp khác, Thiên Hồ Nguyệt nàng chỉ cần kéo dài thời gian, đợi khi đối phương bắt đầu suy yếu thì chiến thắng sẽ tự khắc thuộc về mình. Ai mà ngờ...

Càng đánh, Lăng Tiểu Ngư hắn lại càng mạnh. Lực lượng hắn tung ra chẳng những không chút nào suy giảm mà còn trở nên hung bạo hơn, dữ dội hơn... Đây là khái niệm gì vậy?

Lực lượng của Lăng Tiểu Ngư, nó làm sao lại dồi dào tới như vậy?

Rốt cuộc thì Thiên Hồ Nguyệt nàng và hắn, kẻ nào mới là yêu tộc?

Thiên Hồ Nguyệt có rất nhiều nghi vấn cần được giải đáp. Theo khía cạnh nào đó, nàng quả đã bị Lăng Tiểu Ngư hấp dẫn. 
Nếu như lúc nãy, đối với Lăng Tiểu Ngư Thiên Hồ Nhuyệt chỉ muốn lập tức giết quách đi thì hiện giờ, nàng đã có thêm một ý nghĩ khác. Mổ xẻ mọi bí mật của Lăng Tiểu Ngư trước khi đưa hắn xuống trình diện Diêm vương. 

...

"Keng!".

Mượn dư lực từ đòn va chạm để thoái lui về phía sau, Thiên Hồ Nguyệt chủ động tạm dừng cuộc chiến. 

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư mới mất hứng, hỏi: "Nguyệt cô nương, sao vậy?".

Thiên Hồ Nguyệt im lặng vài giây, rồi mới nói: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi hẳn đã không còn là nhân loại đơn thuần nữa".

"Không phải nhân loại?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt: "Nếu ta không còn là nhân loại, vậy Nguyệt cô nương thử nói xem, Lăng Tiểu Ngư ta bây giờ là gì?".

"Cái đó thì phải đợi ta sưu hồn ngươi rồi mới biết".

"Sưu hồn? Nói vậy nghĩa là Nguyệt cô nương vẫn tự tin thắng được ta?".

Lần này thì Thiên Hồ Nguyệt không đáp. Thay vào đó, nàng muốn dùng hành động để chứng minh. Và việc đầu tiên mà nàng làm, đó là đem Linh Ngục Trường Qua thu vào thể nội. 

Tiếp đấy, dưới sự chăm chú của Lăng Tiểu Ngư, nàng bắt đầu chuyển đổi hình dạng. 

Trên mặt nàng, những sợi lông màu trắng nhanh chóng hiện ra, loáng cái đã phủ đầy hai má. Tay chân, mình mẩy cũng là như vậy, bạch mao trải đầy...

Nói thì chậm nhưng thực tế, mọi thứ lại xảy ra nhanh vô cùng. Từ lúc Thiên Hồ Nguyệt bắt đầu biến đổi cho tới khi chính thức hoá thành lục vĩ yêu hồ, thời gian bất quá vài ba nhịp thở. 

"Nhị tỷ!" - Được bao bọc bởi sáu tấm linh thuẫn màu đen, Thiên Hồ Cổ trông thấy nhị tỷ mình đã lộ ra nguyên hình thì lo lắng kêu lên - "Nhị tỷ! Dừng lại đi!!".
Giờ phút này đây, nội tâm Thiên Hồ Cổ thật sự đã gấp lắm rồi. Cùng là yêu loại, cùng mang huyết mạch hoàng tộc Thiên Hồ, Thiên Hồ Cổ nàng há đâu lại không hiểu hành vi của tỷ tỷ có ý nghĩa gì. 

Nhị tỷ nàng đã tất tay rồi!

"Nhị tỷ! Hãy dừng lại đi! Muội xin tỷ...!". 

"Grào... ào... ào...!!".

Thiên Hồ Cổ chưa thốt lời cầu xin còn đỡ, mới vừa nói xong, một tiếng gào đinh tai liền cất lên. 

Thiên Hồ Nguyệt, nàng đang tức giận. 

Nàng không hiểu tại sao muội muội lại vì Lăng Tiểu Ngư mà bận tâm nhiều như vậy. Hắn ta là cái gì chứ? Bất quá một tên nhân loại. 

Nhân - yêu hữu biệt, từ xưa tới nay vẫn là hai thái cực đối nghịch nhau. Người giết yêu, yêu ăn người vốn nào phải chuyện hiếm hoi gì. Đáng ra, trên cương vị một thành viên hoàng tộc Thiên Hồ, muội muội nàng nên đặt lợi ích của bộ tộc, của yêu giới lên trên hết mới đúng. Đằng này...

Vì an nguy của Lăng Tiểu Ngư mà thốt lời cầu xin?

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi nhất định phải chết!".

Vì bản thân, cũng là vì muốn tốt cho muội muội, Thiên Hồ Nguyệt càng thêm hạ quyết tâm. Trong hình hài một lục vĩ yêu hồ thân cao hơn ba mươi thước, nàng vung yêu trảo nhắm Lăng Tiểu Ngư đánh tới.

"Grào... ào...!!".

...

"Nhân loại! Ngươi chạy đi đâu!".

Vừa lách mình tránh đi yêu trảo, Lăng Tiểu Ngư đã liền nghe được giọng nói của Thiên Hồ Nguyệt. Qua thanh điệu, không khó để thấy nàng đang có chút điên cuồng. 

"Coi bộ sát tâm của nàng ta cũng không phải nhỏ".

Thầm nghĩ, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục né tránh. 

Yêu trảo của Thiên Hồ Nguyệt bây giờ, mỗi một lần giáng xuống đều mang theo uy năng sát phạt cực kỳ kinh khủng. Trước nó, Lăng Tiểu Ngư thực chẳng dám trực diện đương đầu. Cỗ yêu lực cuồng bạo kia rất dễ tổn thương hắn đấy.

Cánh tay phải của Lăng Tiểu Ngư hắn đúng là rất cứng rắn, rất lợi hại, tuy nhiên, những bộ phận khác thì vẫn chỉ hơn được tu sĩ nhân loại cùng cấp một chút mà thôi. Ngạnh kháng với nhục thân yêu tộc, lại còn thuộc hàng ngũ đại yêu sở hữu huyết mạch hoàng giả như Thiên Hồ Nguyệt ư? Hắn sẽ bị thiệt.

Thực nhất thiết cần ngạnh kháng, như vậy cũng không phải thân thể Lăng Tiểu Ngư hắn. Nó nên là một thứ khác. Ví như... hắc bạch song ngư chẳng hạn. 

"Thiên Hồ Nguyệt, ngươi muốn chơi lớn thì Lăng Tiểu Ngư ta sẽ chơi với ngươi!".

Đã không còn đường lui, mà vốn dĩ cũng chả việc gì phải lui, Lăng Tiểu Ngư xuất ra đại thủ đoạn. 

Hữu thủ đưa ra, bờ môi nhích động, từ trong miệng Lăng Tiểu Ngư hắn, một thanh âm tang thương cổ lão cất lên. 

"Cửu vạn cửu thiên cửu bách cửu thập cửu, thâm uyên chi chủ, vô minh chi hoàng, theo tiếng ta gọi, theo tay ta chỉ, giải khai sát niệm!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau