TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 341 - Chương 345

Chương 341: Nghi hoặc

"Ong...!".

Chẳng có gì đủ gọi là khó khăn, cô gái vừa xuất hiện đã rất dễ dàng đem đòn tấn công của Gia Gia hoá giải. 

"Nhị tỷ!".

Bị kéo ra ban nãy, hoàng y thiếu nữ nhìn rõ diện mạo người vừa ra tay ứng cứu thì vui vẻ hô lên. 

Chạy đến bên cạnh nhị tỷ mình, hoàng y thiếu nữ hỏi: "Nhị tỷ, tại sao tỷ lại ở đây vậy?".

Xoay đầu ngó lại, cô gái lườm nhẹ muội muội mình một cái: "Cổ Cổ muội còn dám hỏi? Ta có mặt ở đây còn không phải là vì muội".

Như chợt nhớ ra chuyện gì, hoàng y thiếu nữ, cũng chính là Thiên Hồ Cổ - tam công chúa của Thiên Hồ tộc - cười giả lả: "Cái đó... hì hì... Nhị tỷ, muội... muội vô tình đi lạc a".

"Đi lạc?" - Thiên Hồ Nguyệt đâu phải đứa trẻ lên ba, tất nhiên sẽ không bị gạt - "Hừ... Cổ Cổ muội còn nhỏ lắm à?".

"Nhị tỷ...".

"Không cần nói nữa. Đợi trở về Thanh Khâu rồi xem ta trị tội muội thế nào. Còn bây giờ...".

Dời đi ánh mắt, Thiên Hồ Nguyệt tập trung sự chú ý lên người Gia Gia.

"Cổ Cổ, muội tránh sang một bên".

"Nhị tỷ, tỷ muốn làm gì?".

Thiên Hồ Cổ sợ nhị tỷ mình sẽ làm hại "tiểu nha đầu" kia nên vội khuyên can: "Nhị tỷ, chúng ta bỏ qua đi. Lúc nãy muội cũng có lỗi...".

"Cổ Cổ, nếu vừa rồi không có tỷ thì muội đã gánh chịu thương tổn".

"Nhị tỷ, chắc nó cũng không cố ý đâu. Với lại... nhị tỷ thấy đấy, hiện giờ muội chẳng phải vẫn lành lặn đấy thôi".

"Nhị tỷ, chúng ta bỏ qua đi".

"Không được".

Mặc cho muội muội ra sức khuyên can, Thiên Hồ Nguyệt vẫn kiên trì ý định. Trên đời này, ngoại trừ mẫu thân mà Thiên Hồ Nguyệt nàng rất mực tôn kính ra thì Cổ Cổ chính là người quan trọng nhất với nàng. Kẻ kia dám ra tay với muội muội, Thiên Hồ Nguyệt nàng há có thể bỏ qua?

"Nhị tỷ à, muội thật sự không sao đâu. Lúc nãy cũng là muội có lỗi... Nhị tỷ, đừng làm khó người ta...".

"Cổ Cổ muội đấy, lúc nào cũng tốt bụng như vậy... Muội đừng nói nữa, ta phải dạy cho tiểu nha đầu này một bài học".

"Nhị tỷ...".

"Tránh sang một bên".

Đem muội muội đẩy ra xong, Thiên Hồ Nguyệt liền phát ra uy áp, hai mắt nhìn chằm thân ảnh tiểu cô nương tóc vàng trước mặt.

"Làm gì mà nhìn ta ghê vậy...".Có vẻ cũng cảm nhận được sự lợi hại của Thiên Hồ Nguyệt, Gia Gia chầm chậm lui gót. Nó âm thầm phát ra lời kêu gọi, cầu Lăng Tiểu Ngư trợ giúp. 

"Tiểu nha đầu, muội muội ta không phải người mà ngươi có thể đụng đến".

"Muội muội ngươi không thể đụng?" - Gia Gia tuy có chút e ngại nhưng vẫn can đảm đáp trả - "Cho ngươi biết, ta đây cũng chẳng phải người dễ bị ức hiếp đâu".

"Hmm... Vậy sao?".

Thiên Hồ Nguyệt cười lạnh, nhanh chóng triển khai đạo thuật. Từ người nàng, một cỗ lực lượng cấp tốc bành trướng, vậy mà hoá thành thân ảnh yêu hồ. 

Con yêu hồ này rất lớn, cao ba mươi thước là ít, có tất thảy sáu cái đuôi. 

Trong giới hồ tộc, số đuôi đại biểu cho thực lực. Thông thường lực lượng tương đương chân nhân cảnh sơ kỳ sẽ có ba đuôi, chân nhân cảnh trung kỳ là bốn, hoặc năm đuôi. Còn bằng sáu đuôi... Duy chỉ có yêu hồ cấp bậc chân nhân hậu kỳ mang huyết mạch hoàng tộc mới có khả năng sở hữu. Tộc nhân bình thường hiếm khi xuất hiện sáu đuôi. 

Căn cứ vào đấy, không khó để kết luận rằng: Thiên Hồ Nguyệt, nàng đã là yêu tu có thực lực ngang ngửa tu sĩ chân nhân hậu kỳ.

...

"Grào... ào... ào...!!".

Giữa đêm thanh tĩnh, tiếng yêu hồ khuấy động không gian. Dưới sự thao túng của Thiên Hồ Nguyệt, yêu hồ phóng mình lên không trung, vồ xuống thân ảnh Gia Gia bên dưới. 

Theo lẽ thường, trước thế công hung bạo kia, Gia Gia nếu không tránh thì cũng nên tung đòn đáp trả. Ấy vậy mà... Mặc cho móng vuốt hồ yêu đã ở ngay sát đỉnh đầu, Gia Gia nó vẫn cứ đứng trơ trơ như phỗng. 

Là bị doạ đến ngây người ư?

E mười con yêu hồ cũng chưa đủ.
Gia Gia đứng yên không phải vì nó sợ. Chỉ đơn giản bởi nó biết rằng sẽ có người thay nó ra tay ngăn cản. Khí tức hỗn nguyên chi lực, nó đã sớm cảm nhận được rồi. 

Thực tế thì quả đúng như nó dự tính, Lăng Tiểu Ngư đã nhảy ra can thiệp. Hời hợt một quyền, hắn đã khiến cho lục vĩ yêu hồ phải lập tức lui lại. 

Nơi đối diện, Thiên Hồ Nguyệt khẽ nhíu mày. Nàng ngưng thần quan sát... 

"Ngươi... Ngươi là Lăng Tiểu Ngư?".

Thanh âm trong trẻo ấy không phải của Thiên Hồ Nguyệt. Muội muội nàng mới là chủ nhân câu nói.

Bước lên mấy bước để nhìn rõ hơn, Thiên Hồ Cổ vui vẻ nở ra nụ cười: "Đúng rồi! Ngươi đúng là Lăng Tiểu Ngư!".

Quay sang Thiên Hồ Nguyệt, nàng tiếp tục nói, giọng điệu vẫn chưa hết vui mừng: "Nhị tỷ, hắn là Lăng Tiểu Ngư a! Nhị tỷ còn nhớ không...".

Thiên Hồ Nguyệt trầm mặc không đáp. 

Lăng Tiểu Ngư, cái tên này Thiên Hồ Nguyệt nàng dĩ nhiên chẳng lạ. Mười mấy năm trước, cũng chính tại Bắc Hà trấn này, hai tỷ muội nàng đã từng gặp qua hắn. Nhớ lúc đó bên cạnh hắn còn có Âm Tiểu Linh kia nữa...

Một tên vấn đỉnh trung kỳ, một tên chân nhân sơ kỳ, vốn dĩ chả đáng để Thiên Hồ Nguyệt nàng phải lưu tâm. Nhưng rồi sau này, nàng không thể không chú ý. 

Ai mà ngờ được Âm Tiểu Linh kia lại là thánh nữ của Huyết Sát Giáo - thế lực thần bí hiện đang khiến lục đại tông môn phải ngày đêm lo lắng bất an. Còn Lăng Tiểu Ngư, hắn lại càng làm Thiên Hồ Nguyệt nàng kinh ngạc nhiều hơn.

Cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn, phản bội chính giáo, đấy là những tội danh mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã mang. 

Năm đó, tuy tiếp xúc không nhiều nhưng với lịch duyệt của mình, Thiên Hồ Nguyệt có thể khẳng định Lăng Tiểu Ngư là một người tính tình rất đỗi thiện lương, khá là tốt bụng. Còn nhớ thời điểm muội muội Thiên Hồ Cổ của nàng muốn ăn kẹo hồ lô, chính Lăng Tiểu Ngư hắn đã đứng ra mua cho, dù rằng trong túi chẳng có một xu...

Một kẻ hiền lành như vậy, loáng cái lại biến thành ác nhân, một gã phản đồ, thú thực lúc mới biết chuyện, Thiên Hồ Nguyệt nàng cảm thấy hết sức khó tin. Nàng thậm chí nghĩ đó là trò đùa.

Nhưng không, đó là sự thật. Theo tình báo thuộc hạ gửi về Thanh Khâu, Lăng Tiểu Ngư đã tự mình nhận tội. Trên Hình Đài, hắn đã bị phán định Tam Hình. Hôm ấy, nếu chẳng nhờ sư phụ hắn là Lăng Thanh Trúc đứng ra bảo vệ thì e rằng tính mạng sớm đã không còn...

Chuyện xưa là vậy, vẫn tồn tại uẩn khúc, khiến Thiên Hồ Nguyệt chưa thông suốt được. Dù vậy, nàng cũng thôi, không suy nghĩ quá nhiều. 

Phải, hơn mười năm qua, cái tên Lăng Tiểu Ngư nàng đã sớm gác lại. Thế nhưng hôm nay... E rằng nàng không thể bàng quan được nữa. 

Tin tức năm đó rõ ràng nói Lăng Tiểu Ngư đã bị phế tu vi, hủy đan điền. Theo lý, hắn vô pháp tu hành được nữa. Nhưng, hãy nhìn xem. Lăng Tiểu Ngư hắn đã vừa mới làm gì?

Hư ảnh lục vĩ yêu hồ do Thiên Hồ Nguyệt nàng biến hoá ra đâu phải thứ một tên mất hết tu vi có khả năng chống đỡ được. Dẫu là chân nhân trung kỳ còn phải tập trung ứng phó đấy. 

Chỉ hơn mười năm, từ một kẻ bị phế hết tu vi biến thành một cường giả đáng gờm, đây là đạo lý gì?

Thiên Hồ Nguyệt nàng đang mơ? Hay là nói kẻ đang đứng trước mặt nàng, hắn vốn không phải Lăng Tiểu Ngư?

Nhưng khuôn mặt kia, những đường nét ấy...

Nếu nói có ai đó muốn giả danh thì cũng vô lý lắm. Một tên phản đồ của chính giáo, kẻ đã lẩn trốn suốt mười mấy năm qua, cải trang hắn để làm gì?

Chương 342: Một cuộc trò chuyện

"Nguyệt cô nương, hơn mười năm rồi không gặp".

"Xem ra ngươi đúng thực là Lăng Tiểu Ngư".

"Nhị tỷ, thì hắn vốn là Lăng Tiểu Ngư mà".

Tiếp sau câu nói, Cổ Cổ nhấc chân, đang toan tiến lại chỗ Lăng Tiểu Ngư thì từ đằng sau, một bàn tay đưa ra níu giữ.

"Nhị tỷ?".

...

Thiên Hồ Nguyệt thận trọng, điều đó cũng không có gì khó hiểu. Nhân - yêu vốn dĩ là khác biệt. Huống chi năm xưa, Thiên Hồ Nguyệt nàng lại còn từng khống chế Lăng Tiểu Ngư. 

Sợ thì còn lâu Thiên Hồ Nguyệt nàng mới sợ, nhưng tâm khinh thị, nàng cũng sớm dẹp bỏ rồi. Lăng Tiểu Ngư hôm nay đã chẳng phải Lăng Tiểu Ngư của ngày xưa. Thực lực hắn đã tăng tiến một cách thần kỳ, như vậy, không có gì đảm bảo rằng tâm tính hắn vẫn nguyên vẹn, thuần lương như thuở nào.

Hiện tại, khi mà Thiên Hồ Nguyệt nàng còn chưa nắm rõ, nàng tuyệt không thể để muội muội cách xa mình. Điều đó khá là nguy hiểm. 

Dường như cũng hiểu được sự cảnh giác của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng triệt hồi linh lực. Hắn đặt một tay lên đầu Gia Gia, mỉm cười, nói: "Nguyệt cô nương, cô bé này là bạn đồng hành của ta. Vừa rồi nếu có đắc tội thì mong hãy rộng lòng bỏ qua".

"Không sao không sao".

Thiên Hồ Nguyệt còn chưa lên tiếng thì kế bên, Thiên Hồ Cổ đã xua tay đáp lại: "Lúc nãy ta cũng có lỗi. Ta cũng không có bị thương...".

Nắm tay Thiên Hồ Nguyệt, Thiên Hồ Cổ nài: "Nhị tỷ, là bạn của Tiểu Ngư. Chúng ta bỏ qua đi".

Thiên Hồ Nguyệt hết nhìn muội muội lại nhìn hai người Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia, cuối cùng cũng gật đầu.

Trông thấy nhị tỷ đã triệt hồi linh lực, Thiên Hồ Cổ cười vui vẻ. Nàng nắm tay Thiên Hồ Nguyệt kéo đi.

Tới trước mặt Lăng Tiểu Ngư, vẫn nụ cười khả ái, nàng hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi còn nhớ ta chứ?".

Đáp lại nàng là một cái gật nhẹ: "Muội chẳng phải là cô bé không có tiền mua kẹo nên bị người ta xua đuổi, suýt khóc năm đó sao".

Giây phút mất mặt năm xưa bị người gợi lại, Thiên Hồ Cổ khó tránh có chút xấu hổ. Nàng lườm Lăng Tiểu Ngư một cái, phản pháo: "Ai khóc chứ... Chẳng phải năm đó Lăng Tiểu Ngư ngươi cũng không có tiền, suýt bị người ta hành hung ư?".

Lăng Tiểu Ngư bật cười. Gần như lập tức, Thiên Hồ Cổ cũng cười theo. 

...

"Cổ Cổ, muội bây giờ đã là một thiếu nữ rồi. Còn là một thiếu nữ vô cùng khả ái nữa." Qua vài giây im lặng, Lăng Tiểu Ngư chợt nói.

Đột nhiên được người khen ngợi, Thiên Hồ Cổ khó tránh đỏ mặt. Nàng cúi đầu e thẹn, không nói gì. 

Chân mày khẽ nhíu, Thiên Hồ Nguyệt đứng bên cạnh liền lên tiếng: "Lăng Tiểu Ngư, so với mười mấy năm trước thì bây giờ miệng lưỡi của ngươi cũng trơn tru hơn rồi nhỉ?".

Sự khó chịu của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên nhìn ra được. Dù vậy, hắn không để bụng. Thái độ hoà nhã, hắn hồi đáp: "Người, ai cũng sẽ thay đổi".

"Nhưng so với người khác thì Lăng Tiểu Ngư ngươi đã thay đổi hơi nhiều, không phải sao?".

Lăng Tiểu Ngư không phủ nhận: "Có thể bởi vì ta thấy được nhiều hơn người khác, nghe được nhiều hơn người khác".

"Vậy sao..." - Thiên Hồ Nguyệt dò xét - "Vậy nói ta nghe thử. Hơn mười năm qua Lăng Tiểu Ngư ngươi đã thấy và nghe những gì? Rốt cuộc thì điều thần kỳ nào lại có thể giúp ngươi chữa trị đan điền, biến ngươi từ một kẻ bị mất hết tu vi thành một cường giả cấp chân nhân như hiện tại?".Lần này, Lăng Tiểu Ngư không trực tiếp trả lời mà hỏi lại: "Chuyện của ta, coi bộ giới tu tiên ai nấy đều biết?".

"Đúng vậy. Tất cả đều biết hết".

Thiên Hồ Cổ chen ra đằng trước, tiếp lời: "Tiểu Ngư, chuyện ngươi bị đưa lên Hình Đài, rồi cả việc sư phụ ngươi đứng ra gánh chịu Xá Hình, thiên hạ ai nấy đều biết. Nhưng mà...".

"Tiểu Ngư, ta không tin ngươi sát hại đồng môn, phản bội chính giáo như lời bọn họ nói đâu. Nhất định là có uẩn khúc gì đó đúng không?".

"Uẩn khúc sao...".

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt, rồi đề nghị: "Cổ Cổ, Nguyệt cô nương, chúng ta tìm một chỗ tử tế nói chuyện được chứ?".

...

Một lúc sau.

Với sự đồng thuận của tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, đội ngũ bốn người rất nhanh đã tìm đến một khách điếm. 

Lại nói, khách điếm này cũng chẳng lạ lẫm gì cho cam, rành rành là chỗ mà Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia đang tạm trú: Khách điếm Nhược Lai.

Vẫn đảm nhiệm vai trò tiên phong trên cả quãng đường, Gia Gia là người đầu tiên trong đội ngũ nhân - yêu bốn người đặt chân vào bên trong khách điếm. 

Những tưởng ngay lập tức sẽ có tiểu nhị chạy ra đón tiếp, hoặc không thì cũng được chưởng quầy tươi cười chào hỏi, nhưng thật bất ngờ, chẳng có thứ gì như vậy cả. Thay vì sự nhiệt tình niềm nở thì một loại thái độ khác đã được dành tặng cho Gia Gia. Và cho cả những người mới tiến vào sau nó.

Ngó xem những khuôn mặt hốt hoảng đang tránh lui, Gia Gia không khỏi nghi hoặc. Nó quay lại nhìn Lăng Tiểu Ngư, hỏi: "Tiểu Ngư, bọn họ làm sao vậy? Trông cứ như vừa gặp ma ấy".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, bảo: "Bọn họ không sợ ma. Cái bọn họ sợ là ngươi và Cổ Cổ".

"Sợ ta?"."Sợ ta?".

Lăng Tiểu Ngư vừa nói xong thì ngay lập tức, hai thanh âm đồng loạt cất lên. Một của Gia Gia, còn một là của Thiên Hồ Cổ. 

Dưới ánh mắt ngờ vực của hai người, Lăng Tiểu Ngư giải thích: "Lúc nãy khi hai người các ngươi tranh đấu đã doạ sợ rất nhiều người. Khá trùng hợp, ba trong số đó lại đang có mặt bên trong khách điếm này. Theo ta đoán thì bọn họ đã đem những gì đã chứng kiến thuật lại cho những người khác". 

"Ồ, thì ra là vậy".

Đã thông suốt, Gia Gia thôi không bận tâm nữa. Mặc kệ đám thế tục phàm nhân, nó tiến đến một chiếc bàn còn trống, rồi vẫy tay gọi: "Ông chủ! Cho chúng ta một bình trà nóng!".

...

Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Cổ, Thiên Hồ Nguyệt an vị chưa lâu thì từ dưới bếp, tiểu nhị Canh Tân đã bưng khay trà nóng lên. 

Dáng vẻ e dè, hắn từ từ hướng chiếc bàn tiến lại. 

Thấy hắn chậm chạp, Gia Gia mới bất mãn: "Ngươi không thể đi nhanh hơn một chút được sao? Có ai làm gì ngươi đâu".

"D-Dạ dạ...".

Nín thở, tiểu nhị Canh Tân lấy hết can đảm bước tiếp. 

"Coi ngươi kìa... Được rồi, đưa đây cho ta".

Tiếp lấy chiếc khay, Gia Gia cầm bình trà nóng lên, nhanh chóng rót ra hai ly. Một cho Lăng Tiểu Ngư, một cho chính mình. Riêng hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ thì nó chả thèm ngó tới. Xem ra đối với hai người bạn vừa mới quen biết đây, Gia Gia nó cũng không mặn mà gì mấy.

Người lớn không chấp trẻ nhỏ, đại nhân không chấp tiểu nhân, Thiên Hồ Cổ thầm tự nhủ mình như vậy. Vẫn giữ thái độ hoà nhã, nàng cầm lấy bình trà, rót cho mình và tỷ tỷ mỗi người một ly, tiếp đấy thì đưa lên miệng, vừa thổi vừa nhìn Lăng Tiểu Ngư. 

Được một lúc thì nói: "Hmm... Tiểu Ngư, ngươi có tóc bạc này. Thật là lạ".

Nghe vậy, phía bên kia, Gia Gia mới ngẩng đầu lên: "Tóc bạc thôi, có cái gì mà lạ".

Thiên Hồ Cổ đáp lại: "Tiểu Ngư hắn đâu phải người thường, tỷ tỷ ta cũng nói hắn đã là chân nhân... Khuôn mặt hắn còn chưa có nếp nhăn a".

"Ngươi đúng là nông cạn." - Gia Gia lắc đầu, ra vẻ ta đây giảng giải - "Tóc Tiểu Ngư hắn bạc là bởi do kinh lịch hồng trần có biết không".

"Kinh lịch hồng trần?".

Thiên Hồ Cổ thoáng ngẫm, cũng chả biết nghĩ gì lại sinh ra bực dọc. Nàng lườm Gia Gia: "Tiểu nha đầu, ngươi kênh mặt gì chứ? Kiến thức của ta khẳng định vẫn nhiều hơn ngươi".

Gia Gia mím môi, buông luôn ly trà. 

"Cổ Cổ ngươi mới gọi ai là tiểu nha đầu? Ngươi đừng trông mặt mà bắt hình dong nhé. Ta nhỏ như vậy chứ tuổi cũng lớn rồi nha".

"Lớn?" - Thiên Hồ Cổ xem thường - "Thế thử nói ta nghe xem. Năm nay ngươi được bao tuổi?".

"Sắp hai mươi".

Chương 343: Linh quả màu đen

Đôi mắt to tròn chớp chớp, Thiên Hồ Cổ tỏ vẻ ngạc nhiên. Nàng chuyển sang nhìn Lăng Tiểu Ngư, chờ nghe hắn xác nhận.

"Ừm. Gia Gia đúng là đã sắp hai mươi".

Nghe qua lời xác nhận, Thiên Hồ Cổ mới miễn cưỡng tin theo. Dẫu vậy, nàng vẫn thắc mắc: "Nhưng mà... sao hình dáng lại nhỏ như vậy?".

"Gia Gia, ngươi... Ngươi có phải là mắc bệnh nan y khó trị hay không?".

"Phụt!".

Đang kê miệng uống trà, Gia Gia phun hết luôn ra ngoài. 

"Khục khục...".

Ho sặc mấy tiếng, nó chỉ tay vào mặt Thiên Hồ Cổ, mắng: "Nan y cái đầu ngươi! Cổ Cổ ngươi mới bị bệnh!".

"Ngươi nếu không bệnh thì cơ thể sao lại nhỏ như vậy?".

"Cái này là bởi vì ta...".

"Gia Gia".

Chính lúc Gia Gia sắp tiết lộ thông tin thì tiếng Lăng Tiểu Ngư truyền đến. Hắn mỉm cười, thay nó hồi đáp Thiên Hồ Cổ: "Cổ Cổ, thể chất của Gia Gia có chút đặc thù, thế nên sẽ lớn chậm hơn người bình thường một chút. Tuy vậy, trí lực thì vẫn phát triển bình thường".

"Đúng vậy." - Gia Gia bồi thêm - "Ta rất thông minh đấy".

...

"Hmm... Tiểu Ngư, chuyện lúc nãy ta hỏi ấy. Ta nghe bọn họ nói năm đó ngươi sát hại đồng môn, phản bội chính giáo, không phải thật đâu đúng không?".

Uống hết ngụm trà, Lăng Tiểu Ngư nhìn Thiên Hồ Cổ - người mới hỏi, đạm mạc đáp: "Chuyện đó là thật".

"Không thể nào đâu...".

Thiên Hồ Cổ vẫn cảm thấy khó tin: "Tiểu Ngư ngươi đâu phải người như vậy. Năm đó ngươi...".

"Rất ngốc phải không?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ: "Cổ Cổ, thuần lương, ngốc nghếch, nó không có nghĩa không thể làm chuyện ác. Năm đó, chuyện ta giết Lưu Cảnh Thiên là thật, đi ngược lại lời thề phù trợ chính giáo cũng là thật".

"Vậy còn tội danh cấu kết ma nữ?" - Im lặng suốt nãy giờ, Thiên Hồ Nguyệt đột nhiên chen vào - "Mặc dù năm đó Lăng Tiểu Ngư ngươi và Âm Tiểu Linh kia có từng gặp gỡ, nhưng ta không nghĩ quan hệ giữa hai người các ngươi quá thân thiết. Ta cũng không cho rằng Âm Tiểu Linh sẽ mời chào ngươi".

Lăng Tiểu Ngư chỉ nhè nhẹ lắc đầu, từ chối trả lời.

Thấy hắn không muốn nói, Thiên Hồ Nguyệt cũng thôi chẳng truy hỏi ở vấn đề này nữa. Nàng chuyển ý: "Lăng Tiểu Ngư, ta thật sự rất hiếu kì. Năm đó ngươi rõ ràng đã bị phế bỏ tu vi, đan điền cũng bị người phá hủy, căn bản vô pháp tu hành tiếp. Vậy mà bây giờ, sau hơn mười năm, thực lực của ngươi đã trở nên thâm sâu khó lường, tin tưởng vượt quá mức chân nhân sơ kỳ... Lăng Tiểu Ngư, ngươi không ngại tiết lộ cho chúng ta nghe một chút về điều thần kỳ này chứ?".

"Nguyệt cô nương đã quá lời rồi".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Chuyện này cũng chẳng tới mức phải gọi thần kỳ. Sở dĩ ta có thể khôi phục đan điền, nhanh chóng đạt được thành tựu, nguyên do hết thảy đều là may mắn, nhờ có được một chút cơ duyên mà thôi".

"Một chút?" - Thiên Hồ Nguyệt không cho là đúng - "Chỉ hơn mười năm ngắn ngủi lại có thể từ một phàm nhân tu luyện đến cảnh giới chân nhân, hai từ "một chút" này dùng e là không thoả. Cơ duyên kia, nên nói là "rất lớn" mới đúng".
"Thế thì tùy Nguyệt cô nương nhận định vậy".

...

Lăng Tiểu Ngư đưa tay với lấy bình trà, đầu tiên tự rót cho mình, kế đấy thì rót tiếp cho Thiên Hồ Nguyệt. Rót xong mới nói: "Nguyệt cô nương, Lăng Tiểu Ngư ta đúng là đã thay đổi rất nhiều. Nhưng cô nương không phải cũng thế sao?".

"Mười mấy năm trước, tu vi của Nguyệt cô nương mới chỉ là chân nhân trung kỳ, tuy nhiên bây giờ... hẳn là hậu kỳ đi".

Thiên Hồ Nguyệt không phủ nhận. Nàng từ tốn cầm lên ly trà mà Lăng Tiểu Ngư vừa rót cho mình, nhấp khẽ một ngụm, rồi đáp: "Bất quá một chút tu vi, so với Lăng Tiểu Ngư ngươi thì nào đáng gì".

...

Cuộc trò chuyện cứ thế mà tiếp diễn. Lăng Tiểu Ngư - Thiên Hồ Nguyệt, hai người bọn họ thi nhau hỏi han, dò xét đối phương. Lẽ dĩ nhiên, trong quá trình dò xét này, thứ được đề cập không chỉ có tu vi, cảnh giới, vấn đề riêng tư của mỗi người. Chuyện thiên hạ, nó cũng được nhắc đến khá nhiều.

Mới đầu, đối với những câu chuyện được nhắc đến kia, Thiên Hồ Cổ và Gia Gia cũng ít nhiều hứng thú, chăm chú lắng nghe, nhưng càng về sau, sự hứng thú lại càng suy giảm. Cuối cùng thì hết hẳn. 

Lúc này, Gia Gia cũng tốt, Thiên Hồ Cổ cũng được, cả hai ai nấy đều đang cảm thấy rất đỗi nhàn chán. 

Dứt khoát đem lời nói của Lăng Tiểu Ngư và Thiên Hồ Nguyệt để ở ngoài tai, Gia Gia cho tay vào túi áo lấy ra mấy xâu kẹo hồ lô đã cất đi trước đó, chậm rãi cắn ăn. 

...

"Ực...".

Trông thấy Gia Gia nhâm nhi những viên kẹo màu đỏ một cách ngon lành, Thiên Hồ Cổ rốt cuộc đã không thể nhịn thêm được nữa. Nàng dịch chuyển, xích lại gần Gia Gia. 

Ánh mắt trông mong, Thiên Hồ Cổ mở lời: "Gia Gia, cho ta một xâu đi".

Gia Gia liếc lên, ngâm dài một tiếng, lắc đầu: "Không cho".
Thiên Hồ Cổ mím môi, ra chiều bất mãn: "Gia Gia ngươi có những mấy xâu. Ngươi sao lại ích kỷ như vậy chứ...".

"Ừ, ta ích kỷ đấy." Gia Gia thản nhiên tiếp nhận, vẫn bảo trì tâm chí như cũ.

Liên tiếp bị từ chối phũ phàng, trong lòng Thiên Hồ Cổ đương nhiên chẳng thể nào lại dễ chịu cho được. Thú thật là hiện giờ nàng đang rất muốn dùng vũ lực với Gia Gia. 

Chỉ có điều...

Gia Gia nói thế nào thì cũng là bằng hữu của Lăng Tiểu Ngư, cộng thêm thực lực lại không kém hơn Thiên Hồ Cổ nàng... Vũ lực, e có sử dụng cũng chẳng giải quyết được vấn đề. 

Đắn đo một hồi, sau cùng, Thiên Hồ Cổ chính thức đưa ra quyết định. Từ bên trong giới chỉ, nàng lấy ra một món đồ vật. Là một linh quả. 

Linh quả này, tính ra cũng có chút đặc biệt. Thay vì xanh, đỏ, vàng hay trắng gì đấy thì vỏ của nó lại là màu đen. Y hệt như than, thoạt trông có phần xấu xí. 

Giơ lên quả nọ, Thiên Hồ Cổ nói với Gia Gia: "Ngươi cho ta một xâu kẹo hồ lô thì linh quả này sẽ thuộc về ngươi".

"Linh quả?".

Gia Gia tròn mắt, cố ý biểu thị sự ngạc nhiên: "Ồ, cái này là linh quả à? Ngươi không nói thì ta còn tưởng nó là cục than a".

"Cái gì cục than?" - Thiên Hồ Cổ lập tức đính chính - "Gia Gia ngươi đừng có trông mặt mà bắt hình dong. Nhìn nó xấu xí như vậy chứ ăn rất ngon đấy. Bên trong lại còn có chút linh khí kỳ lạ nữa".

"Linh khí kỳ lạ gì chứ? Thì cũng chỉ là linh khí thôi...".

Biết có giải thích thêm nữa cũng bằng thừa, Thiên Hồ Cổ triển khai hành động luôn. Nàng xuất chút linh lực, dùng ngón tay cắt nhẹ qua linh quả màu đen đang cầm.

Cầm một nửa đưa cho Gia Gia, nàng bảo: "Ăn thử đi".

"Xuy...Ta không...".

Gia Gia vốn định từ chối, nhưng nói được giữa chừng thì nó chợt dừng lại. Ánh mắt dần trở nên chăm chú, nó nhìn chằm vào phân nửa linh quả trên tay Thiên Hồ Cổ. 

Ngờ vực trỗi lên trong dạ, nó vươn tay tiếp lấy, quan sát thêm một lúc thì cho luôn vào miệng.

"Cái này...".

"Thế nào? Mùi vị rất lạ đúng không?".

"Đúng là rất lạ. Nó hình như...".

"Có gì kỳ lạ vậy?" Ngay đúng lúc Gia Gia sắp nói ra thông tin nào đấy thì tiếng Lăng Tiểu Ngư truyền đến cắt ngang.

Cùng với nụ cười thân thiện, hắn hỏi Thiên Hồ Cổ: "Cổ Cổ, thứ muội đang cầm là gì vậy, trông rất đặc biệt?".

"Tiểu Ngư ngươi cũng thấy đặc biệt hả...".

Có người cùng chung cảm nhận với mình, Thiên Hồ Cổ cảm thấy rất vui. Nàng hào hứng nói: "Hì hì... Tiểu Ngư, ngươi có mắt nhìn đấy. Cho ngươi biết, linh quả này nè, ta đảm bảo trước giờ chưa từng có ai phát hiện đâu. Cổ thư, điển tịch gì đó cũng chưa từng ghi lại. Ta chính là người đầu tiên tìm ra nó a".

Chương 344: Trở Mặt

"Ồ...".

Lăng Tiểu Ngư tỏ ra bất ngờ.

"Cổ Cổ, có thể đưa ta xem thử một chút không?".

Rất hào phóng, Thiên Hồ Cổ đưa ngay. 

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư đang im lặng nhìn ngắm, nàng khẽ động thần niệm, lấy từ giới chỉ ra thêm ba quả nữa. Giống như quả đầu tiên, ba quả này cũng có màu đen, hình thù xấu xí. 

"Tiểu Ngư, trong giới chỉ của ta vẫn còn rất nhiều. Ngươi cứ ăn tự nhiên đi".

Ngồi ở ghế kế bên, Gia Gia đảo nhẹ tròng mắt, lặng lẽ thò tay ra lấy linh quả. 

"Bép!".

Thật không may, hành vi lén lút của Gia Gia nó đã bị người phát hiện. Và một cái khẽ tay chính là hình phạt vừa dành riêng cho nó. 

"Cổ Cổ ngươi làm gì vậy? Sao lại đánh ta?".

Thiên Hồ Cổ chẳng nghĩ mình sai. Nàng bảo: "Linh quả của ta, ngươi muốn ăn thì phải hỏi ý kiến ta".

Đuối lý, Gia Gia miễn cưỡng mở lời: "Vậy... cho ta một quả nữa đi".

"Không cho".

Nhận được câu trả lời phũ phàng nọ, Gia Gia khó tránh sinh ra khó chịu. Giọng bất bình, nó nói: "Cổ Cổ ngươi như thế là sao? Không phải mới rồi ngươi bảo trong giới chỉ của ngươi vẫn còn rất nhiều linh quả, có thể ăn thoải mái ư?".

"Mấy lời đó là ta nói với Tiểu Ngư, đâu có nói với Gia Gia ngươi".

"Ngươi...".

...

"Thật ra ngươi cũng không cần tức giận." - Nét mặt thay đổi, Thiên Hồ Cổ gợi ý - "Linh quả của ta không phải là không thể cho ngươi. Nhưng mà... Có qua có lại mới toại lòng nhau a".

Tâm trí vốn lanh lợi, Gia Gia vừa nghe liền hiểu được vấn đề. Nó "xuy" khẽ: "Nói tới nói lui thì vẫn là muốn kẹo hồ lô của ta thôi".

Tuy có chút luyến tiếc nhưng vì mùi vị của linh quả cũng rất ngon nên rốt cuộc thì Gia Gia vẫn bằng lòng trao đổi. Nó chìa xâu kẹo hồ lô ra: "Một xâu đổi ba quả".

"Không được." - Cảm thấy thiệt, Thiên Hồ Cổ lắc đầu - "Một xâu một quả".

"Một xâu một quả?" - Gia Gia phản đối - "Kẹo hồ lô chỉ có mấy xâu, trong khi linh quả của ngươi thì nhiều như vậy. Hứ, một xâu đổi ba quả".

"Một xâu hai quả".

"Ba quả".

"Hai quả".

"Ba".

"Hai".

...

Giằng co một hồi, cuối cùng, trước thái độ quyết liệt của Thiên Hồ Cổ, Gia Gia đành phải thoả hiệp. Nó đưa một xâu kẹo, đồng thời lấy về hai quả. 

Dùng vạt áo lau nhẹ, nó cắn to một miếng.

Kế bên, Thiên Hồ Cổ thì có vẻ vừa ý hơn. Nàng tiếp nhận xâu kẹo hồ lô xong thì liền đưa lên miệng, ăn một lúc những hai viên.

"Hmm... Kẹo hồ lô vẫn là ngon nhất".

...

"Cổ Cổ".

Trong lúc Cổ Cổ đang ăn thì tiếng Lăng Tiểu Ngư truyền tới. Vẫn thái độ hoà nhã thân thiện, hắn tiếp lời: "Linh quả này của muội mùi vị thực rất đặc biệt. Không biết muội từ chỗ nào kiếm được vậy?".

"Cái này à, ta lấy ở trong núi a".

"Là núi nào?".

"Thì là...".

"Cổ Cổ".
Sau khi đem muội muội mình ngăn lại, Thiên Hồ Nguyệt liền chuyển ý. Nàng bảo: "Trời cũng muộn rồi, tỷ nghĩ đã tới lúc chúng ta trở về".

"Trở về?".

Thiên Hồ Nguyệt nói rõ hơn: "Về Thanh Khâu".

Trước quyết định đột ngột của tỷ tỷ mình, Thiên Hồ Cổ rất không tình nguyện: "Nhị tỷ, muội chỉ vừa mới tới đây. Cho muội chơi thêm một chút nữa đi".

"Không được." Thiên Hồ Nguyệt kiên quyết lắc đầu.

"Nhị tỷ...".

"Không cần nói nữa".

Tâm ý đã hạ, Thiên Hồ Nguyệt nhấc mông khỏi ghế. Mặc cho muội muội cố nài, nàng vẫn mạnh tay kéo đi. 

"Nhị tỷ...!".

Xin mãi chẳng được, Thiên Hồ Cổ đành cam chịu. Nàng vừa đi vừa ngoảnh mặt, cố nói với Lăng Tiểu Ngư còn ngồi trong khách điếm: "Tiểu Ngư! Khi nào rảnh ngươi nhớ đến Thanh Khâu tìm ta!".

Ném cho Lăng Tiểu Ngư một miếng ngọc bội, nàng dặn: "Tới Thanh Khâu thì giơ miếng ngọc này ra, sẽ có người dẫn ngươi vào!".

"Tiểu Ngư! Ngươi nhớ tới kiếm ta đấy!".

...

Thân ảnh đã khuất, thanh âm cũng vừa lắng. 

Ngồi bên trong khách điếm, Gia Gia cầm linh quả cắn ăn, miệng không quên đưa ra nhận xét: "Tiểu Ngư, Cổ Cổ hình như rất quý ngươi a".

Chưa thấy hồi âm, Gia Gia mới hỏi: "Này. Ngươi làm sao hay vậy? Các nàng vốn dĩ là yêu tộc a".

"Cũng không có gì. Chỉ là năm đó, lúc nàng muốn ăn kẹo hồ lô, ta đã đứng ra mua cho nàng thôi".

"Chỉ đơn giản như vậy?".

"Ừ. Chỉ đơn giản như vậy".

Nhân - yêu tuy có khác biệt, nhưng tâm tư, cảm xúc thì lại hoàn toàn giống nhau. Đều có thất tình lục dục. 

Người có thiện - ác, yêu có tốt - xấu. Xét kỹ ra, Thiên Hồ Cổ mặc dù là yêu loại, nhưng so với đa số cô gái nhân loại thì tâm tính còn tốt hơn rất nhiều. Huống hồ năm đó, khi lần đầu tiên gặp gỡ, Thiên Hồ Cổ nàng vẫn mới chỉ là một đứa bé. Mà tâm tư của một đứa bé thì đơn thuần lắm. 

Năm đó, việc mua kẹo hồ lô cho nàng, đối với bản thân Lăng Tiểu Ngư hắn, đối với Âm Tiểu Linh, Thiên Hồ Nguyệt thì nó đúng chẳng đáng gì. Nhưng trong mắt Thiên Hồ Cổ, có lẽ đó là một điều lớn lao...

"Quả là một cô bé thiện lương".
...

"Thiện lương? Tiểu Ngư ngươi nói ta hả?".

Bỏ qua câu hỏi của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng dậy. 

"Gia Gia, đi thôi". 

Đi?

Gia Gia nghi hoặc: "Đi đâu?".

"Đuổi theo bọn họ".

"Bọn họ? Ý ngươi là hai tỷ muội Cổ Cổ?".

Nối gót Lăng Tiểu Ngư chạy ra khỏi khách điếm, Gia Gia nói với theo: "Tiểu Ngư, ngươi tính làm gì thế?".

...

Mục đích của Lăng Tiểu Ngư khi quyết định truy đuổi hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ kia là gì, Gia Gia thực rất muốn biết. Tiếc rằng... Lăng Tiểu Ngư, hắn không chịu nói. Hắn chỉ bảo Gia Gia nó sử dụng tử tinh cầu, tiến vào trạng thái ẩn nặc tiềm hành, rồi dặn nó chờ hắn ra hiệu thì lập tức ra tay đem Thiên Hồ Cổ bắt giữ. 

Bắt giữ Thiên Hồ Cổ? Tại sao chứ?

Thiên Hồ Cổ kia rõ ràng đâu có đắc tội gì với Lăng Tiểu Ngư hắn. Đối phương thậm chí còn có vẻ rất quý mến hắn nữa a. Ngay đến ngọc bội tùy thân mà đối phương cũng đem tặng cho hắn nữa là...

"Aizz... Rốt cuộc là vì cái gì chứ?".

"... Thôi thì đợi bắt giữ Cổ Cổ xong rồi chờ nghe Tiểu Ngư hắn giải thích vậy".

Tạm gác lại nghi hoặc trong lòng, Gia Gia tập trung vào việc theo dấu hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ, chờ cơ hội ra tay.

...

Quá trình chờ đợi ấy, tính ra cũng không hề ngắn. Từ đêm, Gia Gia nó phải theo dấu đến tận sáng hôm sau mới có thời cơ để động thủ.

Dựa vào thủ đoạn ẩn nấp cao minh, nó chậm rãi tiến lại gần Thiên Hồ Cổ hiện vừa mới đặt mông ngồi xuống. 

Mắt lộ hung quang, ma trảo vung lên, nó bất ngờ tấn công. 

"Cổ Cổ!".

Khá đen đủi, khi mà Gia Gia tưởng đã đắc thủ thì một đạo bạch quang đánh thẳng về phía nó, buộc nó phải thoái lui để tránh né.

"Là ngươi".

Nhìn kẻ vừa bị mình khiến cho phải lộ diện, Thiên Hồ Nguyệt nhíu mày. Nàng hừ khẽ: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi còn tính ẩn nấp tới bao giờ?".

...

Vài giây sau.

Giữa hư không, một thân hắc y từ từ hiện rõ. 

Chẳng phải Lăng Tiểu Ngư thì ai?

...

"Gia Gia, Tiểu Ngư, hai người các ngươi...".

Thiên Hồ Cổ nói đến đấy thì dừng lại. Thực sự lúc này nàng đang rất hoang mang. Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

Gia Gia tập kích nàng, Lăng Tiểu Ngư thì âm thầm ẩn nấp...

Tại sao chứ?

Dường như cũng hiểu được tâm tình của Thiên Hồ Cổ lúc này, Lăng Tiểu Ngư chủ động hướng nàng nói ra: "Cổ Cổ, chúng ta không có ý làm hại muội".

"Không có?".

Thiên Hồ Cổ chưa kịp đáp thì Thiên Hồ Nguyệt đã cười khinh: "Các ngươi ra tay đánh lén muội muội ta, giờ lại bảo không có ý gây hại... Lăng Tiểu Ngư, bớt trang đạo mạo!".

Chương 345: Chỉ là kiểm tra thực lực

"Tiểu Ngư, tại sao? Ta đâu có làm gì các ngươi...".

"Cổ Cổ, nhân - yêu hữu biệt. Muội tốt với hắn không có nghĩa hắn cũng sẽ tốt với muội".

Đẩy muội muội ra phía sau, Thiên Hồ Nguyệt dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn Lăng Tiểu Ngư: "Tốn công ẩn nấp truy tung lâu như vậy, rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư ngươi muốn gì?".

"Nguyệt cô nương, ta thật sự không có ác ý".

Lăng Tiểu Ngư nói ra mục đích của mình: "Thật ra ta bất quá chỉ muốn biết một chút thông tin mà thôi".

"Thông tin? Thông tin gì?".

"Chỗ mà Cổ Cổ đã hái hắc sắc linh quả kia".

...

Thiên Hồ Nguyệt thoáng trầm mặc, rồi nói: "Linh quả kia tuy hơi khác lạ nhưng tính ra cũng chả có công năng gì, bất quá một thứ dùng để tráng miệng. Lăng Tiểu Ngư ngươi tại sao lại quan tâm tới nó như vậy?".

"Ta có lý do của mình".

Lăng Tiểu Ngư không muốn nói, Thiên Hồ Nguyệt cũng tự biết mà thôi không hỏi. Và dĩ nhiên, nàng sẽ chẳng bằng lòng thoả hiệp, đồng ý đem vị trí kia nói ra cho hắn biết. 

Cái chỗ nàng và muội muội đã vô tình phát hiện kia, nó rất có thể là một di chỉ của cổ tu sĩ. Nói không chừng bên trong sẽ có rất nhiều bảo vật. Nếu lấy được chúng, như vậy đó sẽ là một nguồn lực to lớn giúp cho Thanh Khâu nàng phát triển. 

"Hừm... Vốn đợi mẫu thân xuất quan sẽ cùng người bàn tính, không ngờ chưa chi đã có kẻ muốn động vào...".

Sát ý trỗi lên, Thiên Hồ Nguyệt nhếch môi cười lạnh: "Lăng Tiểu Ngư, nếu ta nói không thì thế nào?".

Lăng Tiểu Ngư chưa vội đáp. Thay vì hồi âm Thiên Hồ Nguyệt thì hắn chuyển mắt ngó qua Thiên Hồ Cổ đứng ở phía sau. 

Biết ý, Thiên Hồ Cổ hậm hực: "Ta sẽ không nói cho ngươi".

...

"Nguyệt cô nương, Cổ Cổ, ta vốn không muốn đánh nhau, nhưng xem ra bây giờ lại không thể không dùng đến vũ lực".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nói vậy, Thiên Hồ Nguyệt liền đáp trả: "Vũ lực? Lăng Tiểu Ngư ngươi cho rằng hai người các ngươi hợp lực thì có thể thắng được ta?".

Hơi ngoài ý muốn của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư vậy mà lắc đầu: "Nguyệt cô nương, ta không hề nghĩ như vậy".

Hắn nói tiếp: "Ý ta là, để thắng được Nguyệt cô nương, chỉ một mình ta là đủ".

...

"Một mình ngươi?".

Thiên Hồ Nguyệt cảm thấy có chút buồn cười: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi dường như đã quá ảo tưởng rồi".

Tiếu ý loáng cái tắt lịm, nàng nghiêm túc hẳn: "Ta vốn là nể tình Lăng Thanh Trúc nên tại Bắc Hà trấn mới không làm khó dễ hai người các ngươi, thật chẳng ngờ Lăng Tiểu Ngư ngươi lại dám đánh chủ ý lên chúng ta".

"Muốn dùng vũ lực? Tốt. Để hôm nay ta thay Lăng Thanh Trúc dạy cho ngươi một bài học".

"Cổ Cổ, lui lại".

Ngó thấy Thiên Hồ Nguyệt bên kia đã xuất ra đạo thuật, Lăng Tiểu Ngư ở bên này cũng bắt đầu triển khai hỗn nguyên chi lực. 

Từ bên trong hai dấu ấn hắc - bạch song ngư, hai cỗ lực lượng cấp tốc được điều động. Rất nhanh, biến đổi đã có. 

Ở cả hai tay Lăng Tiểu Ngư, ngón út và áp út, chúng đã được bao bọc lại. Thứ bao bọc chúng, nó cũng chẳng phải cái gì xa lạ, đúng là hỗn nguyên chi lực. Có điều là hỗn nguyên chi lực này đã được kết tinh, hoá thành thực thể. 

Giờ đây, bốn ngón tay hai trắng hai đen kia của Lăng Tiểu Ngư hắn, chúng đã trở nên cực kỳ lợi hại. Không phải cương thiết nhưng cứng hơn cương thiết, cấp bậc sợ rằng ngay đến bổn mạng pháp bảo của tu sĩ chân nhân cũng chưa chắc có khả năng so bì được. 

Những điều ấy, Thiên Hồ Nguyệt đương nhiên còn chưa biết. Nhưng dù vậy, nàng cũng chả dám có tâm khinh thị. Vì sự an toàn của muội muội, Thiên Hồ Nguyệt nàng tuyệt đối cần phải cẩn trọng. 

Tay trái phẩy nhẹ, một thanh bạch kiếm liền hiện ra trước mặt. Thiên Hồ Nguyệt nắm lấy chuôi kiếm, bắt đầu tấn công. 

"Keng!".

"Keng!".

"Keng!".

...

"Keng!"....

Chỉ trong nháy mắt, hàng trăm đường kiếm đã được Thiên Hồ Nguyệt xuất ra. Uy lực thì khỏi phải bàn, mỗi một kiếm đều có thể khiến cho tu sĩ chân nhân sơ kỳ gặp nguy hiểm. 

Tuy nhiên, ghê gớm là vậy, nhưng trước Lăng Tiểu Ngư thì lại chẳng có bao nhiêu tác dụng. Cả trăm đường kiếm, tất cả đều bị hắn dễ dàng hoá giải. Bốn ngón tay đã được hỗn nguyên chi lực cải biến kia, chính chúng đã đem bạch kiếm của nàng ngăn đỡ hoàn toàn.

...

"Hừm... Cũng có chút bản lãnh đấy".

Dò xét hồi lâu, Thiên Hồ Nguyệt đại khái đã hiểu được phần nào bổn sự của Lăng Tiểu Ngư. Biết nếu chỉ dùng những chiêu thức thông thường thì sẽ khó lòng thương tổn được hắn, nàng quyết định tung ra sát chiêu. 

Mượn dư lực lui về phía sau, Thiên Hồ Nguyệt chém ra một đường thập tự kiếm.

Phong Sát!

Trong cái nhíu mày, Lăng Tiểu Ngư thấy kiếm quang thập tự đánh tới thì liền xoè rộng bàn tay. Hắc chưởng tung ra!

"Oành...!".

Thanh âm va chạm còn chưa kịp dứt thì tại thương khung, trên đỉnh đầu Lăng Tiểu Ngư, một đạo bạch quang lấy tốc độ vô cùng khủng bố lao xuống. Rõ ràng, Thiên Hồ Nguyệt còn có hậu chiêu.

Lưu Tinh Phán Quyết!

"Cẩn thận!".

...

"Ầm... ầm...!!".

Không thể không nói, Thiên Hồ Nguyệt quả có tính toán, sát tâm cũng chẳng hề nhỏ. Hậu chiêu Lưu Tinh Phán Quyết vừa rồi, uy lực vốn dư sức để diệt sát tu sĩ chân nhân trung kỳ bình thường. Chỉ tiếc là... Lăng Tiểu Ngư, hắn không phải người bình thường, tu vi cũng không phải ở mức chân nhân trung kỳ. 

Với thực lực hơn xa so với những gì mà Thiên Hồ Nguyệt ước lượng, lẽ hiển nhiên, việc Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn bình an vô sự sau chiêu Lưu Tinh Phán Quyết nọ cũng chẳng có gì quá khó hiểu. Khó chấp nhận, hoạ chăng mỗi mình Thiên Hồ Nguyệt. 

Trong lúc nhị công chúa của Thanh Khâu còn đang cân nhắc, âm thầm đánh giá lại đối thủ thì bên này, Lăng Tiểu Ngư - đối thủ của nàng - đã hé môi cất tiếng. Tuy nhiên đích đến, nó lại không phải nàng. Muội muội Thiên Hồ Cổ của nàng mới là đối tượng trong câu nói của Lăng Tiểu Ngư. 

Nở nụ cười thân thiện, hắn nói: "Cổ Cổ, cảm ơn".

Lý do cho lời cảm ơn mà mình vừa được nhận, Thiên Hồ Cổ đương nhiên là biết. Mới rồi, chính nàng đã buột miệng hô lên hai tiếng "Cẩn thận" kia a.

"Thiên Hồ Cổ à Thiên Hồ Cổ, ngươi bị làm sao vậy? Tự dưng lại đi lo cho tính mạng hắn...".

"Tỉnh táo lại đi. Lăng Tiểu Ngư hắn là kẻ địch, lúc nãy hắn còn thông đồng với Gia Gia để tập kích ngươi a".Sau khi tự nhắc nhở bản thân, Thiên Hồ Cổ liền bặm môi hừ khẽ, dứt khoát quay mặt sang hướng khác. 

Đúng lúc này, giọng Thiên Hồ Nguyệt cất lên. Và nó hướng đến Lăng Tiểu Ngư.

"Dưới Lưu Tinh Phán Quyết mà Lăng Tiểu Ngư ngươi vẫn có thể nhẹ nhàng xoay trở, thậm chí lông tóc còn chẳng tổn hao một sợi nào... Lăng Tiểu Ngư, xem ra ta đã nhìn lầm ngươi rồi".

"Nguyệt cô nương hẳn là đang muốn xác nhận tu vi của ta đi".

Ngoài ý muốn, Lăng Tiểu Ngư vậy mà chủ động nói ra: "Nếu như Nguyệt cô nương muốn biết thì ta cũng không giấu. Cảnh giới hiện tại của ta đúng thực là chân nhân hậu kỳ".

"Quả nhiên...".

Nét mặt trầm trọng, Thiên Hồ Nguyệt chả nghĩ nhiều, lập tức đem bảo vật xuất ra. 

Bảo vật này khá nhỏ, chỉ lớn bằng ba ngón tay, màu đen tuyền, trên bề mặt có khắc hàng tá hoa văn tối nghĩa, trông rất cổ xưa. 

Tay bắt quyết, Thiên Hồ Nguyệt đem bảo vật ném về phía muội muội mình. Tức khắc, từ kích cỡ chỉ bằng ba ngón tay ban đầu, bảo vật đã biến thành một tấm thuẫn dày cao hơn ba thước. Càng đáng nói hơn nữa là số lượng, nó không chỉ có một. 

Liếc nhìn sáu tấm linh thuẫn màu đen đang tạo thành kết giới bao bọc quanh người Thiên Hồ Cổ, Lăng Tiểu Ngư mới nhận xét: "Nguyệt cô nương quả đúng là một tỷ tỷ tốt".

Sự đánh giá ấy, nó hoàn toàn thật tâm, chẳng hề có chút ý tứ xỏ xiên hay mai mỉa nào. Lăng Tiểu Ngư hắn nhớ rõ ban nãy, cũng chính Thiên Hồ Nguyệt nàng đã ra tay ngăn chặn đòn tập kích của Gia Gia. 

Cần biết, năng lực ẩn nặc tiềm hành của Gia Gia cực kỳ cao minh. Với khoảng cách gần như vậy, khả năng đem Thiên Hồ Cổ bắt giữ thành công là gần như chắc chắn. Ấy thế mà... bọn họ vẫn thất bại. 

Có thể thấy, từ đầu đến cuối, Thiên Hồ Nguyệt nàng vẫn một mực để tâm đến muội muội của mình. Sự tập trung ấy đã cho biết Thiên Hồ Nguyệt yêu mến muội muội tới độ nào. 

Phải. Nhờ vào tình cảm sâu đậm ấy mà dù là ban nãy hay bây giờ, Thiên Hồ Cổ vẫn được giữ trong sự an toàn vững chắc, còn Lăng Tiểu Ngư hắn thì lại phải hao phí thêm một phen sức lực, thậm chí... có thể là hung hiểm. 

"Vốn muốn dùng Cổ Cổ để khống chế tỷ tỷ nàng, tránh cho đôi bên gánh chịu thương tổn, nhưng bây giờ...".

"Thôi vậy... Kể từ lúc đạt đến sức mạnh ngang ngửa với chân nhân hậu kỳ, ta vẫn chưa từng xuất ra hết toàn lực. Coi như đây là dịp để kiểm chứng".

"Hỗn nguyên chi lực nếu so với linh lực thông thường thì sẽ lợi hại hơn bao nhiêu, Lăng Tiểu Ngư ta cũng đang rất muốn biết".

Thuận nước đẩy thuyền, nếu đã không thể giải quyết êm thấm thì Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ cùng Thiên Hồ Nguyệt đánh một trận ra trò. Hắn có thừa lòng tin sẽ đả bại được nàng. 

Mà nếu vạn nhất hắn không thể, khi bản thân Thiên Hồ Nguyệt có mang theo pháp bảo ghê gớm nào đó, như vậy Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chả cần phải quá lo lắng làm gì. Bởi lẽ sau lưng hắn còn có Gia Gia. 

Nên nhớ, thực lực của Gia Gia vốn không kém hơn hắn, cũng đã ngang ngửa chân nhân hậu kỳ. Còn nếu bàn về pháp bảo... Thiết nghĩ thế gian chẳng có mấy loại pháp bảo thần kỳ giống như tử tinh cầu của Gia Gia đâu. 

Tâm đã quyết, ý đã hạ, Lăng Tiểu Ngư nói với Thiên Hồ Nguyệt: "Nguyệt cô nương an tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không động đến Cổ Cổ".

"Hừm... Nhân loại xảo trá, lại có mấy kẻ đáng tin?".

Thiên Hồ Nguyệt vẫn như cũ, giữ nguyên những tấm linh thuẫn màu đen bên người muội muội. Nàng triệu hồi thanh kiếm thứ hai. 

Lại nói, thanh bạch kiếm thứ hai này, nó vốn dĩ đã được xuất ra trước đó rồi. Lúc nãy, chính nó đã được Thiên Hồ Nguyệt âm thầm sử dụng để tung ra sát chiêu Lưu Tinh Phán Quyết. 

...

"Ong!".

"Ong!".

Hai thanh bạch kiếm vừa tụ lại thì liền phát ra những thanh âm chói tai, tựa như vui mừng. 

Thiên Hồ Nguyệt một lời không nói, liên tiếp xuất ra thêm bốn thanh kiếm nữa. Tất cả vậy mà đều giống nhau như đúc, bạch quang sáng ngời. 

"Sáu thanh bảo kiếm, một lớn năm nhỏ, kiểu dáng giống nhau như đúc... Nguyệt cô nương, đây hẳn là tử mẫu kiếm đi?".

"Coi như ngươi có mắt".

Ngón trỏ và ngón giữa hợp lại, Thiên Hồ Nguyệt đánh lên sáu thanh kiếm, mỗi thanh một đạo pháp quyết. Trực chỉ về trước, nàng cất giọng lạnh lùng: "Lăng Tiểu Ngư, biết điều thu tay, nếu không đừng trách ta vô tình!".

Kèm theo cái lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư duỗi mạnh, bạo tăng khí thế. 

"Nguyệt cô nương, ta đang kiểm tra một chút sức mạnh của mình. Vậy nên cô nương cứ dốc hết toàn lực".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau