TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 336 - Chương 340

Chương 336: Một chút nhớ thương

"Soạt soạt...".

Bên khe suối, Gia Gia lấy nước rửa đi dấu vết mà trước đó Bôn Đình từng đụng chạm, xong xuôi đâu đấy, lúc này mới chạy lại. Nó nhìn ba mươi bộ thi thể đang nằm ngổn ngang trên đất, hỏi Lăng Tiểu Ngư: 

"Tiểu Ngư, ngươi không tính thôn phệ bọn họ à?".

Lăng Tiểu Ngư chả buồn nghĩ, đáp luôn: "Không đáng".

Gia Gia ngẫm lại, gật gù: "Cũng đúng. Bọn họ chỉ là thế tục phàm nhân, ngươi có thôn phệ thì cũng chẳng được bao nhiêu lực lượng".

...

"Hmm... Tiểu Ngư, ngươi có thể dọn dẹp một chút không? Mùi máu tanh nồng nặc đây này".

Tiếp nhận phản hồi, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng hành động. Chỉ thấy hắn nâng cánh tay lên, búng nhẹ một cái thì ngay tức khắc, ba mươi bộ tử thi liền hoá thành bụi phấn. Số lượng không nhiều, một cơn gió thổi qua đã liền tan biến. 

Khung cảnh một lần nữa lại trả về trong lành, sạch sẽ.

...

"Tiểu Ngư." - An vị trên phiến đá, Gia Gia bắt chuyện - "Hỗn nguyên chi lực của ng hiện đã ở mức nào rồi?".

Trên một phiến đá khác, Lăng Tiểu Ngư thoáng ước lượng, rồi đáp: "Hẳn tương đương tu sĩ chân nhân hậu kỳ".

"Sẽ còn tăng nữa đúng không?".

Trái với điều Gia Gia nghĩ, Lăng Tiểu Ngư vậy mà lắc đầu. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay mình, nói: "Lực lượng được phong ấn bên trong hắc - bạch song ngư hiện gần như đều đã được giải khai rồi. Muốn tăng thêm, tất yếu cần tu luyện".

"Vậy à...".

Như chợt nghĩ tới gì đấy, Gia Gia ngẩng dầu, hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi không phải còn có thái cực đồ trên lưng ư? Sao ngươi không đánh thức nó? Chỉ cần ngươi muốn thì có thể dễ dàng làm được mà".

"Thái cực đồ...".

Lăng Tiểu Ngư trầm mặc, thanh âm như có chút gì ưu tư: "Gia Gia ngươi nói đúng, đối với thái cực đồ ta đích xác có thể tùy thời đánh thức. Tuy nhiên...".
"... Gia Gia, ta không phải ngươi. Trước mắt ta chưa thể, cũng chưa muốn".

"Tại sao?".

Lần này Lăng Tiểu Ngư chẳng đáp, chỉ im lặng chuyển dời tầm mắt nhìn về phương nam xa xôi...

Thái cực đồ, nó đại biểu cho cái gì, Lăng Tiểu Ngư hắn hiểu rõ hơn ai hết. Ẩn chứa bên trong là cả một cỗ lực lượng vô cùng kinh khủng. Hắn có thể cảm nhận được điều ấy. Hắn biết, chỉ cần mình giải khai phong ấn thái cực thì ngay lập tức sẽ vượt qua phạm trù chân nhân, bước vào một tầng thứ mới, trở thành một tồn tại đỉnh phong của thế giới này. 

Nhưng...

Hắn không dám. Hắn sợ hãi. Bởi vì hắn biết, một khi hắn làm như vậy, đem phong ấn thái cực triệt để giải khai thì quá trình thức tỉnh của mình cũng sẽ diễn ra nhanh hơn. Rất có thể hắn buộc phải nhớ lại tiền kiếp. Ký ức kiếp trước, rất có thể sẽ chi phối Lăng Tiểu Ngư của kiếp này...

Lúc đó, liệu Lăng Tiểu Ngư vẫn còn là Lăng Tiểu Ngư? Tâm tư, chí nguyện của hắn, nó liệu có được giữ nguyên hay rồi sẽ bị vùi lấp bởi những tâm tư, chí nguyện khác?

Hắn không biết. Chẳng có điều gì hắn có thể đảm bảo. Thậm chí ngay cả tình cảm mà hắn dành cho Yến cô cô của mình. 

Đời này, người mà Lăng Tiểu Ngư hắn thiếu nợ nhiều nhất chính là Lăng Ngọc Yến; và, không ai khác, cũng chính Lăng Ngọc Yến là người mà Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn luôn yêu quý bằng cả trái tim. 

Từ nhỏ đến lớn, trong lòng Lăng Tiểu Ngư hắn, Lăng Ngọc Yến vẫn luôn là cái tên được xếp lên trên tất thảy. Hơn cả Dương Tiểu Ngọc, hơn cả Lăng Thanh Trúc, Chu Đại Trù... Không ai... không ai có thể thay thế được vị trí của nàng. 

Đứa bé ở Đào Hoa thôn, đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong, hay thậm chí bây giờ, một tên phản đồ phiêu bạt tha hương, dù có là ai, dù có mang thân phận gì thì tình cảm Lăng Tiểu Ngư hắn dành cho Lăng Ngọc Yến nàng vẫn vẹn nguyên như vậy. Hắn vẫn muốn được sớm hôm kề cận bên nàng, săn sóc cho nàng......

"Hơn mười năm rồi...". 

Trông về phương xa, Lăng Tiểu Ngư thều thào khẽ thốt. Bất giác, hắn chợt nghe lòng mình nhói đau. 

Yến cô cô của hắn... Hơn mười năm rồi hắn vẫn chưa được nhìn mặt. 

Đã hơn mười năm rồi...

...

"Tiểu Ngư".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang lặng lẽ nhớ thương cô cô mình thì một bàn tay nhỏ bé chạm vào người hắn. 

Gia Gia thấp giọng hỏi: "Ngươi lại đang nghĩ tới Yến cô cô hả?".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ gật đầu: "Gia Gia, ta rất nhớ người".

"Nếu vậy chúng ta hãy về thăm Yến cô cô đi".

Gia Gia tiếp tục: "Mặc dù bây giờ ta vẫn chưa thể kiểm soát được đích đến khi mở ra thông đạo không gian, nhưng năng lực ẩn nặc tiềm hành thì đã vượt trội hơn trước rất nhiều. Cộng thêm sự trợ giúp của tử tinh cầu, chúng ta có thể dễ dàng xâm nhập vào Thiên Kiếm Môn để gặp Yến cô cô. Nếu ngươi muốn chúng ta có thể mang nàng đi luôn".

"Gia Gia, vẫn chưa được".

Theo sau cái lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư lý giải: "Thân phận của ta ngươi cũng thừa biết, đích thị chính là hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư. Trong mắt thế nhân, nhất là kẻ trong chính giáo, Lăng Tiểu Ngư ta vốn dĩ là kẻ cần phải bị diệt trừ bằng mọi giá. Ta không muốn Yến cô cô bị liên lụy...".

"Lúc này, thực lực của ta mới chỉ tương đương tu sĩ chân nhân hậu kỳ, nếu có bất trắc xảy ra ta thực không cách nào đảm bảo an toàn cho Yến cô cô được".

"Gia Gia, ta cần thêm chút thời gian. Thứ nhất là để đột phá, gia tăng lực lượng; còn thứ hai... Ta phải chắc chắn được một điều: Mình vẫn là Lăng Tiểu Ngư sau khi trải qua lần đột phá này. Trước khi hoàn thành hai việc ấy thì ta chưa thể mang Yến cô cô theo cùng. Sẽ có nhiều nguy hiểm khó lường".

Chương 337: Cảnh cũ còn, người xưa nay đâu?

"Vậy... Tiểu Ngư ngươi vẫn sẽ tiếp tục để Yến cô cô ở lại Thiên Kiếm Môn à?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng hồi tưởng, rồi đáp: "Sư phụ là người tốt, người nhất định sẽ bảo vệ tốt cho Yến cô cô.... Đại Trù cũng vậy, huynh ấy sẽ thay ta chăm sóc, bầu bạn với cô cô".

... 

Thở ra một hơi, Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng dậy. Hắn đi vài bước, dừng lại thì nói: "Gia Gia, thật ra ngoài Yến cô cô, vẫn còn một chuyện mà ta muốn làm. Đó cũng là lý do ta phải mau chóng đề thăng thực lực, chưa thể đi đón Yến cô cô lúc này".

"Càn khôn xoay chuyển, con sóng ngầm của tu tiên giới đang ngày một lớn hơn, tùy thời có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Nói không chừng con sóng này sẽ phủ khắp thương sinh thiên hạ. Lúc đó, sợ rằng dù là thế tục phàm nhân cũng khó tránh cảnh tang thương".

"Hơn mười năm qua chúng ta vẫn an toàn, nhưng không có nghĩa sau này cũng sẽ được an toàn như vậy. Tai kiếp hàng lâm, mấy người tránh được? Với ta thì lại càng khó lòng tách khỏi những tai ương. Bởi lẽ, ta vốn dĩ là hung linh Thái cực, đại hoạ Song Ngư".

"Gia Gia, trong buổi biến loạn tùy thời nổ ra đây, nếu không có đủ thực lực thì ngay đến cái mạng của mình ta sợ còn khó giữ chứ nói gì bảo hộ cho ai. Yến cô cô đối với ta rất quan trọng, ta không muốn người gặp bất trắc gì. Ít ra thì lúc này người cư ngụ tại Trúc Kiếm Phong sẽ tốt hơn là ở cùng với ta".

...

"Tiểu Ngư, sau khi nghe ngươi nói thì ta đã hiểu rồi. Ta chỉ hơi thắc mắc một chút".

Từ đằng sau, Gia Gia di chuyển ra trước mặt Lăng Tiểu Ngư. Một bộ tò mò, nó hỏi: "Tiểu Ngư, lúc nãy ngươi nói ngoài Yến cô cô thì còn có một chuyện mà ngươi rất muốn làm. Đó là chuyện gì vậy?".

"Muốn biết?".

"Rất muốn biết".

"Được rồi, vậy để ta nói cho ngươi biết".

Nhận được cái gật đầu của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư mới cúi xuống, thì thầm vào tai nó: "Chuyện mà ta rất muốn làm, đó là...".

...

"Tiểu Ngư, ta chưa nghe được. Ngươi nói lại đi".

Vừa mới nhấc chân bước đi, Lăng Tiểu Ngư giơ tay ra hiệu từ chối trả lời.

Thấy vậy, Gia Gia mới chạy theo nài nỉ.

"Tiểu Ngư, ngươi nói lại đi. Ta thực sự vẫn chưa nghe được".

"Tiểu Ngư, ngươi nói lại đi mà".
"... Năn nỉ ngươi luôn đó...".

...

Sau lưng, bên trái, bên phải, rồi tới trước mặt, Gia Gia cứ thế chạy qua chạy lại, liên tục níu kéo nài nỉ, xin Lăng Tiểu Ngư nói cho rõ ràng. 

Tiếc rằng... Lăng Tiểu Ngư, hắn trước sau như một, thủy chung vẫn lắc đầu từ chối, tiếp tục bước đi. 

Như một hệ quả tất yếu, Gia Gia dần thay đổi thái độ. Nó nghiến răng hậm hực: "Đồ thứ xấu xa. Đồ cá ươn, đồ cá thối...".

"Hứ... Tiểu Ngư ngươi nhất định là đùa bỡn ta".

...

...

Một tháng sau.

Sau những hờn dỗi, những lần tranh cãi chẳng đâu vào đâu thì lúc này, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia đã tạm ngưng cuộc hành trình. 

Nơi bọn họ dừng chân, tính ra cũng chả lạ lẫm gì. Cái chỗ này, Lăng Tiểu Ngư vốn đã từng ghé qua một lần. 

Bắc Hà, đấy là danh tự của nó. Còn nhớ, hơn mười năm trước, vì muốn luyện chế ra một lọ Trường Sinh Đan hoàn mỹ nhất, Lăng Tiểu Ngư hắn và sư phụ Lăng Thanh Trúc của mình đã hạ sơn ra ngoài thu thập tài liệu, từng có thời gian cư ngụ tại trấn Bắc Hà này. Và, cũng chính nơi đây, lần đầu tiên Lăng Tiểu ngư hắn đã gặp gỡ hai vị công chúa của Thiên Hồ tộc là Thiên Hồ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt. Âm Tiểu Linh, vị thánh nữ Huyết Sát Giáo ấy, nàng cũng đã ở đây...

Nhìn cảnh nhớ người, Lăng Tiểu Ngư khó tránh tư lự. Hắn cảm khái: "Mới đó mà đã mười mấy năm rồi...". 

Bên cạnh, Gia Gia vốn đang ngó đông ngó tây, nghe vậy thì ngước lên hỏi: "Tiểu Ngư, bộ trước đây ngươi từng đến chỗ này rồi à?".

"Ừm".

Như chẳng muốn nhắc lại chuyện xưa, Lăng Tiểu Ngư đáp xong thì liền bước đi. 

Phía sau, Gia Gia gãi đầu, nhún vai bất đắc dĩ: "Ngươi không muốn kể thì thôi".

...

Một lớn một nhỏ, kẻ trước người sau, qua thêm năm bảy phút gì đấy, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia lần nữa tạm ngưng bước chân. 

Trước mặt bọn họ, một khách điếm ba tầng đã vừa mới hiện ra.

"Khách điếm Nhược Lai".

Đọc chữ ghi trên tấm biển, Gia Gia hỏi: "Tiểu Ngư, đừng nói khách điếm này là chỗ mà trước đây ngươi đã ở nha?".

Không phủ nhận, cũng chẳng tán đồng, Lăng Tiểu Ngư bảo trì trầm mặc, đi thẳng vào bên trong.

...

"Khách quan, xin hỏi ngài cần gì?".

Nhìn người trung niên với nụ cười niềm nở đang đứng bên quầy tính, Lăng Tiểu Ngư bỗng thấy cõi lòng chợt có chút gì buồn bã.

Mười mấy năm trước, khi hắn và sư phụ tiến vào bên trong khách điếm, ra đón tiếp là một lão nhân tuổi độ năm mươi, mặt đính nốt ruồi ngay sát mép chứ không phải vị trung niên này...

Năm tháng qua đi, con người cũng đã đổi.

Nhược Lai vẫn là Nhược Lai. Cảnh cũ còn mà người xưa nay đâu?

Chương 338: Ngụ tại nhược lai

Năm ấy, cũng tại nơi này, ngay quầy tính này, Lăng Thanh Trúc nàng đã từng gọi hắn hai chữ "tướng công". Lần đầu tiên, hắn và nàng đóng giả phu thê...

Ký ức còn đó, đẹp đẽ biết bao nhiêu, thế mà thực tại... Phu thê? Đến cả sư đồ bọn họ cũng chẳng phải nữa rồi.

Lặng lẽ xếp lại hồi ức, Lăng Tiểu Ngư hướng người trung niên - chủ khách điếm - hồi âm: "Ông chủ, còn phòng không?".

"Thưa khách quan." - Vẫn nụ cười niềm nở, chủ khách điếm trả lời - "Bổn tiệm hiện còn ba phòng, một phòng bình thường, hai phòng thượng hạng. Không biết khách quan muốn lấy phòng nào?".

"Căn phòng thượng hạng phía đông còn trống chứ?".

Hơi ngạc nhiên, chủ khách điếm hỏi lại: "Khách quan, ngài đã từng ghé qua bổn điếm?".

Đợi một lúc vẫn chưa thấy vị quan khách trước mặt ư hử gì, chủ khách điếm mới cười chữa ngượng: "Thưa khách quan, căn phòng thượng hạng phía đông hiện vẫn trống. Khách quan lấy luôn chứ ạ?".

"Ừm. Ta lấy phòng đó".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư lấy từ tay áo ra hai nén bạc, đặt nhẹ lên quầy.

Chủ khách điếm nhanh tay thu lấy tiền, thu xong liền hướng một tên tiểu nhị gọi đến. Rồi dặn: "Canh Tân, ngươi dẫn vị khách quan đây lên căn phòng thượng hạng phía đông".

"Dạ".

Tiểu nhị gọi Canh Tân tiếp nhận nhiệm vụ, đi trước dẫn đường. Hắn vừa đi vừa đưa tay làm động tác mời mọc: "Khách quan, xin đi theo tiểu nhân".

"Chờ một chút!".

Khi mà mọi người đều tưởng cuộc giao dịch đã xong thì bất ngờ, một giọng trong trẻo cất lên, ý tứ trì hoãn.

Liếc xuống Gia Gia - chủ nhân thanh âm, chủ khách điếm nghi hoặc: "Tiểu cô nương, không biết còn có yêu cầu gì?".

Ý định có sẵn, Gia Gia nói ngay: "Ông chủ, ông cho người làm cho chúng ta một ít thức ăn đi. Ta đang thấy đói".

Chủ khách điếm nghe xong, chưa vội trả lời mà chuyển mắt nhìn qua Lăng Tiểu Ngư bên cạnh. 

Thừa biết ý tứ, Lăng Tiểu Ngư khẽ gật đầu.

Có được sự xác nhận của hắn, lúc này chủ khách điếm mới hướng Gia Gia cười đáp: "Tiểu cô nương xin cứ an tâm, lát nữa sẽ có người mang thức ăn lên tận phòng hai vị".

Làm như thiếu tin tưởng, Gia Gia căn dặn: "Ông chủ, ông phải kêu đầu bếp làm những món ngon nhất đấy nhé".

"Vâng vâng. Tiểu cô nương xin cứ an tâm".

"Làm nhiều một chút đấy".

"Vâng, ta sẽ dặn đầu bếp".

"Ừm, như vậy được rồi".

Đã dặn đâu vào đó, Gia Gia rốt cuộc cũng yên trí. Nó bước lại chỗ cầu thang, tiện miệng giục tên tiểu nhị vẫn đang đứng đợi.

"Ngươi dẫn đường đi".

"Dạ vâng. Xin mời hai vị khách quan".

...

Qua hết cầu thang, ngay khi tên tiểu nhị Canh Tân vừa mới quay mặt đi thì Gia Gia đã lập tức đẩy cửa, chạy ngay vào trong phòng. Giày còn chưa cởi nó đã phóng lên nằm luôn trên giường.Lăn lộn một hồi, nó mới cảm thán nói ra: "Cái giường này thật là êm quá đi".

"Êm hơn nữa thì cũng chỉ là một cái giường. Gia Gia ngươi có cần phải kích động như vậy?".

Con mắt liếc ngang, Gia Gia nhìn Lăng Tiểu Ngư vừa mới đặt mông ngồi lên ghế, phản bác: "Ta biết nó chỉ là cái giường, nhưng cái giường này không có mọc trong núi, cũng không có đặt sẵn trong hang động a".

Hiểu ra ý tứ, Lăng Tiểu Ngư "A" nhẹ một tiếng: "Gia Gia, ngươi đây là đang có ý trách móc ta? Cảm thấy đồng hành cùng ta khiến người phải chịu khổ?".

"Lại còn không".

Gia Gia bắt đầu kể lể: "Tiểu Ngư ngươi nghĩ mà coi. Từ lúc đi theo ngươi tới bây giờ, ta nếu không phải cải trang làm hành khất thì cũng sắm vai một tiểu nhị chạy vặt cho lão bản ngươi, còn không nữa thì làm một tên tán tu ăn gió nằm sương... Hứ, ta có được sung sướng ngày nào đâu".

Khẽ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư cảm thấy có chút buồn cười: "Gia Gia, ta không nhớ là có ép buộc ngươi lúc nào. Hết thảy đều là ngươi tự nguyện kia mà".

Chẳng cho là đúng, Gia Gia bĩu môi: "Đấy là do ta đây trẻ người non dạ, chưa có lường hết con người của Tiểu Ngư ngươi".

"Nói vậy bây giờ ngươi hẳn đã hiểu ra đi?".

"Đúng vậy. Bây giờ ta đã hoàn toàn nhận thức được rồi. Tiểu Ngư ngươi là một tên xấu xa, rất rất là ác độc".

Thản nhiên tiếp nhận ác danh, Lăng Tiểu Ngư chỉ tay ra cửa, bảo: "Cảm thấy ta xấu như vậy thì Gia Gia ngươi còn ở đây làm gì? Ngươi có thể ra đi luôn bây giờ".

...

"Cái gì? Tiểu Ngư ngươi đuổi ta?".

"Không. Ta chỉ đang giải thoát để Gia Gia ngươi khỏi phải chịu thêm khổ sở nữa thôi... Sao? Có cần ta tiễn ngươi một đoạn không?".

"Ngươi...".

Gia Gia mím môi. Chả biết nghĩ gì, nó vươn tay với lấy chiếc chăn bên cạnh, cuộn luôn mấy vòng, chỉ chừa ra duy nhất mỗi cái đầu.
"Phòng này là phòng của ta. Muốn đi thì cũng phải là Tiểu Ngư ngươi đi".

"Phòng của ngươi?".

Lăng Tiểu Ngư nhấc mông khỏi ghế, tiến đến bên giường. Hắn ngồi xuống, nhếch môi mà rằng: "Hỏi phòng là ta, trả tiền cũng là ta. Làm sao lại biến thành phòng của ngươi được?". 

"Ai vào trước là phòng của người đó. Cái giường này cũng là ta nằm lên trước...".

"Ồ, có đạo lý ấy à?" - Vừa nói, Lăng Tiểu Ngư vừa dùng tay kẹp mũi Gia Gia, hết dắt qua bên đông lại kéo sang bên tây - "Nói xem, là ai đã định ra thế?".

"Tiểu Ngư ngươi đang làm cái gì đấy? Mau bỏ tay ra khỏi mũi ta ngay".

Mặc cho ai kia phản đối, Lăng Tiểu Ngư vẫn tiếp tục kéo dắt. Không chỉ mũi, hắn còn đụng tới cả hai cái má bầu bĩnh của Gia Gia nữa.

"Bộ dạng của Gia Gia ngươi bây giờ thật rất giống con sâu. Rất đáng yêu. Ta thực là không thể kiềm chế được".

"Tiểu Ngư ngươi là một tên biến thái. Ta trịnh trọng yêu cầu ngươi dừng ngay hành vi độc ác này lại".

...

Đối với lời yêu cầu "trịnh trọng" nọ, Lăng Tiểu Ngư đã chẳng hề xem trọng. Phải, hắn vẫn tiếp tục đụng chạm. Kéo mũi, véo má, thậm chí là nghịch luôn mái tóc dày cộm màu vàng đặc trưng kia nữa.

Khỏi phải nghĩ, Gia Gia dĩ nhiên đã hết sức bất bình, luôn miệng trách mắng. Nhưng... trách thì trách, mắng thì mắng, trước sau nó vẫn thủy chung không hề bạo động. Có lẽ nó sợ làm bại lộ thân phận, gây nguy hiểm cho đám thế tục phàm nhân của Bắc Hà trấn. Hoặc cũng có thể... Gia Gia nó vốn cũng không chán ghét những gì đã và đang diễn ra. Ai biết được.

...

Cái trò kéo kéo xoa xoa ấy cứ thế diễn ra thêm một lúc thì dừng lại. Lăng Tiểu Ngư đã thu tay, Gia Gia cũng sớm thoát ra khỏi chiếc chăn bông mềm mại. 

Hiện tại, cả hai đều đang ngồi bên chiếc bàn đặt ở giữa phòng.

Cúi nhìn hơn chục bát đĩa đựng đầy thức ăn trên bàn, Gia Gia háo hức cầm lên đôi đũa, gắp ngay một miếng thịt cho luôn vào miệng. Rồi lại thêm vài miếng nữa...

"Nhồm nhoàm...".

"Nhồm nhoàm...".

"Hmm...!" - Quay qua làm dấu với Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia bảo - "Thức ăn ngon lắm. Tiểu Ngư, ngươi mau ăn đi".

"Coi ngươi kìa".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, chê trách: "Đâu có ai tranh với ngươi, ngươi hấp tấp như vậy làm gì?".

"Ực...".

Nuốt xuống miếng thịt cuối cùng, Gia Gia mở miệng nói trong khi đôi đũa cầm trên tay thì đã nhanh chóng đặt lên một chiếc đĩa khác: "Tại vì bụng ta đang đói. Với lại nếu ta không ăn nhanh thì thức ăn sẽ nguội, mà nguội thì nó sẽ không ngon nữa...".

"Tiểu Ngư, ngươi đừng lề mề nữa, mau ăn đi. Ngươi không ăn, đợi ta ăn hết rồi thì đừng có khóc a".

"Nhồm nhoàm...".

"Ực... Món đậu này cũng rất ngon... Canh này cũng vậy...".

Chương 339: Hơn thua đấu giá

Đêm xuống, Bắc Hà trấn cũng phần nào trở nên yên tĩnh.

Tuy nhiên, yên tĩnh không đồng nghĩa vắng lặng. Thực tế, ven hai bên đường lớn, quán xá vẫn còn đông đúc lắm.

Trấn này là vậy, dù là mười mấy năm trước - khi Lăng Tiểu Ngư lần đầu ghé qua - hay là bây giờ - khung cảnh vẫn đều luôn như vậy. Cảm giác luôn náo nhiệt hơn những thành trấn khác.

...

Dọc theo con đường lớn, bước dưới những chiếc lồng đèn rực rỡ, xanh đỏ đủ màu, Lăng Tiểu Ngư trông theo cái bóng nho nhỏ đang không ngừng chạy loạn đằng trước, khẽ nở nụ cười.

"Đứa nhỏ này... Sống ở thế tục bao nhiêu năm, tuổi cũng đã lớn mà tâm tính thì vẫn cứ còn trẻ con như vậy...".

Ngẫm lại mình, nụ cười trên môi Lăng Tiểu Ngư dần thu liễm.

"Ta thì đã khác rồi...".

"Hơn mười năm phiêu bạt hồng trần, chứng kiến bao nhiêu chuyện đời, tâm ta đã thay, cái nhìn cũng sớm đã đổi...".

Thở dài, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục bước đi.

...

"Kẹo hồ lô đây! Mua kẹo hồ lô đi!".

"Mua kẹo hồ lô đi!".

Trong tiết trời se lạnh, trên con đường lớn, những câu mời gọi liên tiếp cất lên, truyền vào tai Lăng Tiểu Ngư, làm cho hắn phải ít nhiều chú ý.

Tuy nhiên, nếu nghĩ rằng Lăng Tiểu Ngư là người quan tâm đến lời rao gọi kia nhất thì quả thực sai lầm. Bị hấp dẫn nhiều nhất không phải Lăng Tiểu Ngư mà là cô bé đang chạy đông chạy tây trước mặt hắn: Gia Gia.

Trong các món ăn vặt, kẹo hồ lô vẫn luôn là món mà Gia Gia nó cực kỳ yêu thích. Đặc biệt là giữa tiết trời se lạnh thế này, nó lại càng thèm ăn kẹo hồ lô hơn bao giờ hết.

Vừa nghe được tiếng rao, chả cần nghĩ ngợi chi hết, Gia Gia ngay lập tức chuyển hướng, chạy một mạch đến chỗ vị đại thúc bán kẹo hồ lô, miệng hô gọi:

"Kẹo hồ lô! Bán cho ta kẹo hồ lô!".

Đoạn đường không xa, cước bộ lại nhanh hơn đứa trẻ bình thường gấp bội nên chẳng mấy chốc thì Gia Gia đã tiếp cận mục tiêu. Nó nói, giọng hơi gấp: "Đại thúc! Đại thúc! Bán cho ta kẹo hồ lô!".

Người trung niên có khuôn mặt hiền hậu mỉm cười nhìn nó, hỏi: "Tiểu cô nương, chỗ ta còn năm xâu kẹo. Tiểu cô nương muốn mua mấy xâu?".

"Ta mua hết!".

Thanh âm vừa rồi không phải của Gia Gia. Nó được phát ra từ miệng của một thiếu nữ.



Thiếu nữ này tuổi độ mười bảy mười tám, gương mặt bầu bĩnh, hai mắt to tròn, mi rậm mày cong, mũi thẳng môi hồng, trông khả ái vô cùng.

Ánh mắt vẫn nhìn chằm vào năm xâu kẹo đang cắm trên ụ rơm, trong bộ hoàng y nhạt sắc, thiếu nữ mau chóng lấy ra túi tiền, đưa hẳn một nén bạc to: "Đại thúc, ngươi bán cho ta".

"Chậm đã!".
Thần tình khó chịu, Gia Gia đưa tay ngăn cản. Nó nhìn hoàng y thiếu nữ, nói: "Kẹo hồ lô này đều là của ta".

Nghe Gia Gia tuyên bố chủ quyền, hoàng y thiếu nữ liền phủ nhận: "Kẹo vẫn cắm trên cọc, ta có quyền mua".

"Nhưng mà ta tới trước".

"Ai trả tiền trước thì kẹo thuộc về người đó".

Nói đoạn, hoàng y thiếu nữ dúi luôn nén bạc vào tay người bán kẹo.

Bên cạnh, Gia Gia há lại chịu thua kém. Nó vội lấy từ trong túi áo ra một nén vàng, dúi vào tay còn lại của người bán kẹo, miệng nói: "Đại thúc, cho ngươi hết. Mau đưa kẹo cho ta".

"Cái này...".

Cầm nén vàng trong tay, Đậu Cao - người trung niên bán kẹo - há hốc, nhất thời chẳng biết đối đáp thế nào cho phải.

Vàng. Đó là một nén vàng a. Suốt cả đời Đậu Cao hắn, không phải hắn chưa từng nhìn thấy vàng bao giờ. Nhưng, thấy và cầm, đấy là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.

Lại nói, tiểu cô nương khả ái trước mặt đây, cô bé vừa nói gì? Cho hắn hết?

Nén vàng này sẽ là của hắn?

Dạ mừng rỡ, sau giây phút kinh ngạc, Đậu Cao rất nhanh đã liền có quyết định. Lẽ dĩ nhiên, một nén vàng thì giá trị hơn một nén bạc. Giữa Gia Gia và hoàng y thiếu nữ, nên bán kẹo cho ai, điều đó đã quá rõ ràng.

Tay cầm vàng nắm lại, tay cầm bạc thả ra, Đậu Cao đưa trả bạc cho hoàng y thiếu nữ, áy náy nói: "Cô nương, tiểu cô nương là người tới trước, thế nên ta nghĩ...".

"Ta cho ngươi hết chỗ này." Lời trong miệng, Đậu Cao nói còn chưa hết thì đã bị hoàng y thiếu nữ cắt ngang.

Mà, hoàng y thiếu nữ đâu chỉ nói không không. Kèm theo câu nói, nàng cũng vừa dúi hẳn hai nén vàng vào tay Đậu Cao.
Khi mà Đậu Cao vẫn đang há hốc, thiếu nữ bảo: "Bán hết số kẹo này cho ta".

"Cái này...".

Bất động vài giây, Đậu Cao rốt cuộc cũng dần lấy lại năng lực phản ứng. Hắn ấp úng, đang định nói gì đấy thì cánh tay bên phải đã bị người kéo qua.

Rất chi mau lẹ, Gia Gia lấy từ trong túi ra thêm hai nén vàng nữa, rồi đặt vào tay Đậu Cao, miệng bảo: "Cho ngươi thêm hai nén vàng này, mau bán kẹo cho ta".

"Hừm...".

Giọng Gia Gia vừa dứt thì một tiếng thở mạnh cất lên.

Dường như muốn hơn thua tới cùng, hoàng y thiếu nữ dứt khoát cầm túi tiền đưa hết cho người trung niên bán kẹo.

"Bán cho ta, toàn bộ số tiền này đều là của ngươi".

Có lẽ bởi động tác của hoàng y thiếu nữ quá nhanh, hoặc cũng có thể do phản ứng của Đậu Cao quá chậm mà túi tiền vừa mới được đặt lên tay hắn đã nhanh chóng rơi luôn xuống lòng đường. Từ bên trong túi, vàng bạc thi nhau đổ cả ra ngoài, nằm yên trên đất.

"Quỷ thần ơi...".

Hình ảnh cả chục nén vàng, nén bạc đập ngay vào mắt, tác động thực không hề nhỏ. Đối với Đậu Cao, nó lớn vô cùng. Hắn âm thầm hô gọi quỷ thần, ngây ra như phỗng.

Nội tâm chịu "đả kích" là vậy, ấy thế mà Đậu Cao nào đã được yên.

Ngay sát bên, Gia Gia vừa trông thấy đại thủ bút của hoàng y thiếu nữ thì cũng liền móc ra luôn một chuỗi ngọc, hạt nào hạt nấy đều to bằng đầu ngón cái, lại còn đang phát sáng.

"Đại thúc, cái này là chuỗi ngọc giá trị liên thành, ngàn vàng cũng không thể mua được. Đưa hết kẹo cho ta thì nó sẽ là của ngươi".

...

Đậu Cao im lặng. Không phải hắn không muốn nói mà là... hắn nói không được. Cổ họng hắn dường như bị nghẹn mất rồi. Cả tâm trí hắn nữa, chúng như bị đình trệ...

Đậu Cao thực sự là đã bị choáng váng, đến độ chẳng thể suy nghĩ được gì.

Năm xâu kẹo. Chỉ năm xâu kẹo hồ lô lại có thể đổi được bao nhiêu là vàng, bao nhiêu là châu báu... Thiên địa quỷ thần ơi, đây là giấc mơ sao? Đậu Cao hắn vẫn đang nằm mơ?

Nhưng, nếu đây chỉ là giấc mơ thì số người nằm mơ, không khỏi cũng hơi bị nhiều đi.

Trừ bỏ Đậu Cao, xung quanh hiện đã có thêm kha khá người nghĩ rằng mình đang nằm mơ. Tất cả bọn họ vốn đều là người qua đường, bởi do hiếu kì trước màn trả giá hơn thua của Gia Gia và hoàng y thiếu nữ mà ghé lại xem. Chỉ không ngờ là... Càng xem, cõi lòng bọn họ càng chịu đả kích. Mỗi lúc một nhiều hơn.

Hàng chục nén vàng, lại còn có cả một chuỗi ngọc châu cực kỳ trân quý, toàn bộ xuất ra chỉ đơn giản là để đổi lấy năm xâu kẹo hồ lô đáng giá vài đồng bạc lẻ... Chuyện này... Hai chữ "hi hữu" cũng chưa đủ hình dung a.

Tiểu cô nương bạch y và thiếu nữ hoàng y kia, bọn họ đều điên cả rồi sao?

Thế nhưng... nhìn đâu có giống.

Không phải giấc mơ, cũng không phải bị điên hay là si ngốc, như vậy thì chỉ còn lại một khả năng: Bạch y tiểu cô nương lẫn hoàng y thiếu nữ kia, cả hai đều là con cháu thế gia, vô cùng giàu có. Cũng chỉ hạng trâm anh thế phiệt mới có thể vung tiền như rác thế kia thôi.

Chương 340: Động thủ

"Hai vị tiểu thư, nhà Chu Bát ta cũng có bán kẹo hồ lô, nếu hai vị tiểu thư muốn ăn thì ngày mai ta sẽ đem tới...".

"Hai vị tiểu thư, nhà ta cũng bán kẹo hồ lô...".

"Hai vị tiểu thư, Cao Bính ta tuy không bán kẹo hồ lô nhưng cửa tiệm của ta có rất nhiều kỳ trân dị bảo, ta cũng sở hữu hai tửu lâu nổi tiếng nhất ở đây, thức ăn đảm bảo ngon hơn kẹo hồ lô gấp trăm lần...".

"Hai vị tiểu thư...".

"Hai vị tiểu thư...".

Đám đông xung quanh, hết một người lại đến một người, từ sang giàu cho đến hạng bình dân, ai cũng như ai, thi nhau chào mời, hứa hẹn. Bọn họ thực rất quan tâm tới Gia Gia và hoàng y thiếu nữ. Hay nói đúng hơn, bọn họ rất quan tâm đến túi tiền, thân phận của các nàng. 

Chỉ có điều... Đối tượng được quan tâm, các nàng lại không thèm dòm ngó. Gia Gia, lẫn hoàng y thiếu nữ, cả hai hiện đều chỉ chú ý đến duy nhất một thứ: năm xâu kẹo hồ lô đang cắm trên ụ rơm. 

Thế rồi, sau một lúc, chẳng ai bảo ai, hai người đồng thời xuất thủ tranh đoạt. Hơi khác là...

Nếu như mục tiêu của hoàng y thiếu nữ là những xâu kẹo thì cái đích mà Gia Gia hướng tới, nó lại nằm ngay bên dưới, khoảng ngang tầm mắt. 

Chỉ nghe "Binh" một tiếng, tức thì, cả người hoàng y thiếu nữ đã bị đánh bay.

Đúng vậy. Gia Gia, nó đã đấm thẳng vào bụng hoàng y thiếu nữ. 

Khỏi phải nghĩ, đấy dĩ nhiên là một lựa chọn sáng suốt. Thay vì tốn công nhảy lên để tranh năm xâu kẹo thì giải quyết luôn hoàng y thiếu nữ - chướng ngại trước mắt - chẳng dễ dàng, thuận tiện hơn ư?

Nhìn xem. Hiện giờ thì toàn bộ số kẹo cắm trên ụ rơm đều đã thuộc về Gia Gia nó rồi a.

"Muốn tranh với ta hả? Còn lâu".

Chả buồn liếc tới kẻ vừa bị mình nặng tay đánh bay, Gia Gia thản nhiên cầm lấy cây cọc, đem hạ xuống rồi tước đi toàn bộ số kẹo hồ lô đang có. 

Cho ngay vào miệng, nó cắn hẳn một lúc hai viên kẹo, quay đầu bước đi. 

"Đứng lại!" Đúng lúc này, một giọng nói cất lên. Là của hoàng y thiếu nữ.

Nhanh tay phủi đi bụi bẩn dính trên y phục, hoàng y thiếu nữ hướng Gia Gia bước đến. Nét mặt hầm hầm, nàng uy hiếp: "Ta cảnh báo ngươi, nếu không trả kẹo cho ta thì đừng có trách".

"Nhe nhoạ ta à?" (Đe doạ ta à?).

Thanh âm bị biến dạng bởi số thức ăn trong miệng, Gia Gia nói tiếp, bộ dáng bất cần: "Nhả kẹo cho ngươi? Ừng có mơ" (Trả kẹo cho ngươi? Đừng có mơ).

"Hừm...".

Trước bị đấm, hiện tại thương lượng lại bất thành, hoàng y thiếu nữ rốt cuộc đã chẳng còn kiên nhẫn được nữa. 

"Đây là tiểu nha đầu ngươi ép ta".

Lời trong miệng vừa ra hết thì cũng là lúc cánh tay của hoàng y thiếu nữ vung lên. Nàng đã động thủ. 

"Xí hụt!".

Mặc dù bị tấn công nhưng xem ra mấy đòn đánh kia của hoàng y thiếu nữ chẳng có bao nhiêu tác dụng với Gia Gia. Nó giữ kỹ mấy xâu kẹo, liên tục né tránh, chốc chốc lại thè lưỡi trêu ngươi. 

"Tiểu nha đầu ngươi...!".

Bực càng thêm bực, hoàng y thiếu nữ cắn răng, cuối cùng quyết định dùng tới yêu lực của mình. 

Nơi lòng bàn tay nàng, bạch quang bất ngờ loé lên. Với tốc độ mắt thường khó lòng theo kịp, nàng đánh lên bụng Gia Gia, tiện đường đoạt luôn mấy xâu kẹo. 
...

Bụng bị người đánh, kẹo bị người đoạt, tâm tình Gia Gia lúc này thế nào có thể nghĩ. 

Nó đang rất tức giận đấy!

"Dám xuất linh lực đánh ta...".

Môi mím chặt, Gia Gia lập tức đáp lễ. Thân ảnh tiêu thất, đến khi lần nữa hiện ra thì nó đã ở ngay trước mặt hoàng y thiếu nữ. 

"Binh!".

Lần thứ hai, hoàng y thiếu nữ bị đánh bay. 

Còn kẹo? Nó hiển nhiên lại hoàn về chủ cũ. 

...

"Khục khục...".

Nấm đấm thứ hai này có vẻ mạnh hơn lần trước không ít. Nó đã khiến cho khí huyết trong người hoàng y thiếu nữ phải một phen nhộn nhạo. 

Nhưng... Đau đớn không có nghĩa hoàng y thiếu nữ sẽ từ bỏ. Nàng nhìn Gia Gia, nghiêm túc nói ra: "Tiểu nha đầu ngươi quả nhiên chẳng phải người thường. Nói, ngươi rốt cuộc là ai?".

Gia Gia nghe rõ nhưng chưa vội đáp. Trước tiên, nó đem toàn bộ số kẹo hồ lô vừa đoạt lại cất hết vào trong chiếc túi thần kỳ của mình rồi mới đáp: "Ta là ai việc gì phải nói cho ngươi biết".

"Tiểu nha đầu ngươi thực sự không nói?".

"Ta cứ không nói đấy, ngươi làm gì được ta?".

"Hừ, để xem...".

Trong thể nội yêu lực mau chóng được điều động, hoàng y thiếu nữ xoay chân, giẫm xuống mặt đường.
Cái giẫm ấy, nó trông thì rất nhẹ nhàng, tuy nhiên tác động lại lớn đến không ngờ. Khi hoàng y thiếu nữ vừa giẫm xong thì mặt đất lập tức rung lên. Kế đấy, lấy chân hoàng y thiếu nữ làm điểm khởi đầu, nó bắt đầu sụp đổ, nối qua tới chỗ Gia Gia đang đứng. Càng đáng nói hơn nữa là cái quá trình sụp đổ này, nó còn chưa chịu dừng lại. 

...

"Chạy mau!".

"Chạy mau!".

"Mau tránh ra...!".

...

Trước màn thị uy của hoàng y thiếu nữ, đám đông vây quanh mười tên như một, bất kể già trẻ lớn bé, ai nấy đều thi nhau tháo chạy. 

Bọn họ chỉ là hạng phàm phu tục tử, không có đủ can đảm mà đứng lại xem a!

Giẫm nhẹ một cái liền biến mặt đường thành hố rộng, đây há là thứ một người bình thường có khả năng làm được? Huống hồ lại còn là một nữ nhi chân yếu tay mềm?

Chắc chắn vị cô nương kia không phải người thường!

Lẽ tất nhiên, đối thủ của nàng, cô bé cũng giống y như vậy, không phải thường nhân. 

Sau khi tránh khỏi đòn thị uy của hoàng y thiếu nữ, Gia Gia dùng tay quẹt ngang mũi, kênh mặt ứng chiến: "Muốn đánh thì đánh, ta há lại sợ ngươi".

Dứt câu, Gia Gia liền điều động thuần âm chi lực trong thể nội. Động tác hời hợt, nó điểm về phía trước một chỉ.

Một tia sáng màu tím tức thì bay ra. 

Tốc độ cực nhanh!

Cái "nhanh" này, nó không nằm trong phạm trù phàm nhân nữa. Thậm chí trong mắt một yêu tu chân nhân cảnh sơ kỳ như hoàng y thiếu nữ, nó vẫn là quá nhanh. 

Hiểu rằng "tiểu nha đầu" mà mình đang phải đối mặt vốn lợi hại hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, hoàng y thiếu nữ nào còn dám giữ tâm khinh thị. Nàng vội vã tung ra đại lượng linh lực hòng chống đỡ. 

Từ tay nàng, một đạo bạch quang đã được đánh ra.

Tử quang nhỏ bé, bạch quang cường thịnh, đôi bên nhanh chóng va vào nhau. 

Kết quả...

Những tưởng hoàng y thiếu nữ sẽ giành thắng lợi thì bất ngờ thay, Gia Gia mới là người chiếm hoàn toàn ưu thế. Tia sáng màu tím be bé do nó đánh ra đã đả bại đạo bạch quang cường thịnh của hoàng y thiếu nữ. 

Không phải một chút mà là triệt để. Thời điểm va chạm, bạch quang chỉ vừa mới đụng vào tử quang thì lập tức bị xuyên thủng ngay, một sát na trì hoãn sợ còn không có. Rõ ràng, lực lượng đôi bên chênh nhau rất nhiều.

Và, cũng bởi là chênh nhau nhiều như vậy mà lúc này đây, hoàng y thiếu nữ mới phải lâm vào tình cảnh khốn đốn. E mười đã quá chín, nàng sẽ phải gánh chịu tổn thương.

Nhưng... 

Một lần nữa, bất ngờ đã xảy ra. Ngay lúc tia tử quang của Gia Gia sắp đánh lên người hoàng y thiếu nữ thì một thân ảnh bất thình lình xuất hiện. Đó là một cô gái bề ngoài tuổi độ hai lăm, hai sáu.

Đem hoàng y thiếu nữ kéo ra, cô gái đưa tay về trước, những ngón tay xoè rộng. 

Nàng vậy mà trực tiếp nghênh đón tia tử quang của Gia Gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau