TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 331 - Chương 335

Chương 331: Chấn động đế đô (2)

"Khục khục...".

"Khục khục...".

"Tỉnh rồi sao?". 

Chờ cho cơn ho phần nào lắng dịu, Chu Khảng ngạc nhiên nhìn hai kẻ đang hiện diện trong nhà mình, lớn tiếng hỏi: "Các ngươi là ai? Tại sao lại ở trong nhà ta?".

"Cút đi cho ta!".

"Binh!".

Sau khi tặng cho Chu Khảng một nấm đấm, Gia Gia xẵng giọng: "Hung hăng hả? Chết tới nơi rồi mà còn dám hung hăng này...".

...

"Khục khục...".

"Các ngươi... các ngươi là ai?".

"Muốn biết sao?".

Từ tốn nhấc mông khỏi ghế, Lăng Tiểu Ngư chậm rãi hướng Chu Khảng tiến lại. Hắn cúi người xuống, nói ra: "Vậy ta sẽ cho ngươi biết. Ta... chính là người sẽ lấy mạng ngươi".

"Phốc!".

Tiếng Lăng Tiểu Ngư vừa dứt thì một thanh âm khác cất lên. Nơi ngực hắn, một con dao nhọn đã vừa mới cắm vào. Ngập hẳn tới cán. 

Tay vẫn nắm chặt cán dao, Chu Khảng cười to: "Ha ha ha... Muốn giết ta hả? Tưởng gia gia ngươi là ai?!... Ha ha ha...".

"Ngươi sao?" - Giữa lúc Chu Khảng còn đang đắc ý thì bất ngờ, từ đằng sau hắn, một giọng nói cất lên, tràn đầy khinh miệt - "Chỉ là rác rưởi".

Giật mình, Chu Khảng rút dao, quay đầu nhìn lại. 

Chưa xem chưa biết, vừa xem xong, Chu Khảng liền trợn mắt, tỉnh rượu hẳn. 

Trước mặt hắn, một thân hắc y đang hiện hữu. Không phải kẻ hắn mới đâm thì ai?

Theo phản xạ, Chu Khảng vội dời mắt về vị trí cũ. "Ta làm ngươi sợ sao?".

Quỷ thần ơi! 

Xác nhận kẻ bị mình đâm vẫn còn, lại đang mỉm cười nhìn mình, Chu Khảng hoảng càng thêm hoảng. Tay chân huơ loạn, hắn cấp tốc thoái lui. 

Nhưng, hắn lui được đi đâu?

"Ngươi... Ngươi...".

"Chu Khảng, ta biết ngươi muốn nói gì".

Hai thân ảnh nhập về làm một, Lăng Tiểu Ngư tốt bụng giải đáp nghi hoặc: "Đúng như ngươi đang nghĩ, ta vốn không phải người".

"Bây giờ, ta là kẻ giết người".

"Ngươi.. ư...!".

Chu Khảng mở miệng muốn nói, nhưng câu chữ còn chưa ra được bao nhiêu thì đã phải nuốt ngược trở vào. 

Cổ hắn, nó đang bị siết chặt. Bằng một sợi dây màu đen do lực lượng từ dấu ấn hắc ngư hoá thành. Không lớn, cũng chẳng nhỏ, kích cỡ vừa đúng một ngón tay. 
Đến liếc cũng chả buồn liếc, trong tiếng nấc cùng những động tác huơ loạn của Chu Khảng, Lăng Tiểu Ngư hững hờ quay lưng, từ tốn bước ra khỏi căn nhà.

...

Trước là Mạc Tử Chi, sau là Chu Khảng, chỉ trong chốc lát Lăng Tiểu Ngư đã lấy đi hai sinh mạng. Tuy nhiên, hai, đấy vẫn chưa phải con số cuối cùng. 

Một năm làm hành khất, tội ác Lăng Tiể Ngư hắn biết được há lại chỉ bấy nhiêu? Nó nhiều lắm. Có cái do hắn tận mắt chứng kiến, cũng có cái hắn nghe người khác thuật lại. Nhưng bất kể là trường hợp nào thì độ xác thực đều gần như tuyệt đối. Hắn dám khẳng định như vậy. Bởi lẽ không phải ai khác, chính hắn đã tự mình điều tra và xác nhận. 

Những kẻ hắn đã giết, và sắp giết, mỗi người đều có tội. Chẳng ai bị oan. Trong mắt hắn, tất cả bọn họ đều đáng chết. 

Với lòng căm hận, với sự miệt khinh, sau Mạc Tử Chi và Chu Khảng, Lăng Tiểu Ngư đã tiếp tục công việc quét dọn của mình. 

Kẻ chết trong tay hắn cứ tăng lên qua từng khắc, từng giờ. Năm người, rồi mười người, hai mươi người, ba mươi người, bốn mươi người... Từ tầng lớp bần hàn, phường đạo tặc cho đến những kẻ quyền quý, bậc quan viên trọng thần, không thiếu một ai.

Chỉ trong một ngày, hay chính xác hơn là một ngày đêm, trước sau gộp lại, Lăng Tiểu Ngư hắn đã giết tổng cộng một trăm lẻ bảy nhân mạng. Hết ư? Thực ra thì đó mới chỉ là bắt đầu. Bởi sang đến ngày thứ năm, số người chết dưới tay hắn đã lên đến ba trăm sáu mươi chín người!

Ba trăm sáu mươi chín, so với tổng số dân cư thành La Xương thì đúng chả đáng là bao, nhưng... Đây là người chết. Bọn họ đều là bị giết!

Năm ngày, ba trăm sáu mươi chín vụ án mạng, lại dính líu đến cả tầng lớp nắm giữ quyền uy là vương công, đại thần, thử hỏi mấy kẻ lại không rung động?

Trên thực tế, cả thành La Xương hiện đều đang hoang mang bấn loạn. Nói gì dân chúng, ngay đến hoàng cung còn thấp thỏm lo âu nữa là. 

Lẽ dĩ nhiên, đối với đại sự nhường ấy, hoàng đế chẳng thể nào lại bỏ ngoài tai được. Hắn đã ra chiếu chỉ truy bắt hung thủ, đã cho mời kỳ nhân dị sĩ khắp nơi vào kinh trợ giúp. 

Tiếc rằng kết quả...

Án mạng vẫn cứ tăng dần mà hung thủ thì... Nói gì bắt, ngay tới diện mạo ra sao còn chẳng ai biết được.

Những tưởng tới đây thì hoàng đế đã bất lực thì may sao, tin vui chợt đến. Từ núi Cửu Hoa - nơi tiên gia cư ngụ trong truyền thuyết, có hơn chục vị tiên tử đã đến tìm hoàng đế, ngỏ ý giúp đỡ. Khỏi phải nghĩ, hoàng đế tất nhiên đã hết sức vui mừng, vô cùng kỳ vọng. 

Đáp lại, mấy vị tiên tử núi Cửu Hoa kia đã không làm hắn phải thất vọng. Chỉ sau vài ngày, bọn họ đã truy ra kẻ thủ ác, đem hắn đuổi khỏi thành La Xương, chính thức chấm dứt những vụ án mạng bất minh. 

Tiếp đấy, vì muốn đảm bảo, mấy vị tiên tử kia còn chia làm hai ngả, một số lưu lại thành La Xương phòng khi kẻ thủ ác quay lại, một số khác thì tiếp tục truy bắt. 

Chung quy, có thể nói mọi chuyện đều đã được giải quyết. Gã sát nhân máu lạnh kia, hắn khẳng định sẽ sớm không còn chỗ để dung thân.

Chương 332: Mười năm phiêu bạt

Bị bắt, và bị giết, đấy là những gì người ta nghĩ. Tuy nhiên thực tế, câu chuyện, nó lại rẽ theo hướng khác. Hay đúng hơn là ngay từ đầu, dân chúng thành La Xương, mấy vị tiên tử núi Cửu Hoa, tất cả đều đã nhầm lẫn. Toàn bộ đều đã bị người lừa dối. Mà kẻ dựng lên màn kịch thì chẳng phải ai khác, đích thị Lăng Tiểu Ngư.

Lần này Cửu Hoa trượng nghĩa ra tay, thực lực không phải không có. Nhưng chân nhân sơ kỳ, bấy nhiêu còn chưa đủ khiến Lăng Tiểu Ngư phải e dè để rồi cong đuôi bỏ chạy. Sở dĩ lựa chọn rời đi, hết thảy chỉ bởi vì hắn ngại những phiền toái sẽ phát sinh sau này thôi. 

...

"Vù vù...".

Bên trên một đỉnh núi, ngay sát mép vực, ở vị trí cách thành La Xương khoảng độ hai trăm dặm về phía bắc...

Lăng Tiểu Ngư - kẻ thủ ác đã gây ra hàng trăm vụ án mạng - hiện đang đứng đây. Lúc này, trong trạng thái ẩn nặc tiềm hành, hắn lặng lẽ dõi mắt nhìn theo đám tiên tử núi Cửu Hoa vừa theo dấu đuổi tới phía bên dưới. Gia Gia thì tất nhiên cũng y như vậy, im lặng quan sát. 

Cứ thế, sau một hồi trầm mặc, chừng khi mấy vị tiên tử kia đã rời đi, Gia Gia mới thắc mắc: "Tiểu Ngư, tại sao chúng ta phải trốn chạy? Thực lực của các nàng cũng đâu quá ghê gớm".

"Khiến ta e ngại không phải các nàng".

"Vậy là cái gì?".

Lăng Tiểu Ngư đáp trong khi mắt vẫn nhìn thẳng phía trước: "Hàng trăm vụ án mạng liên tiếp xảy ra trong một khoảng thời gian ngắn, điều này không chỉ làm chấn động La Xương, khiến cho triều đình hoang mang bấn loạn mà còn kinh động đến cả tu tiên giới rồi".

"Tuy rằng tu sĩ xưa nay chẳng quá màng chuyện thế tục, nhưng một khi thế tục biến động quá lớn, chắc chắn bọn họ sẽ không bàng quan đứng nhìn. Nhất là với những danh môn chính phái. Nói thế nào thì phù trợ chính giáo, giúp đỡ thương sinh cũng là tôn chỉ của danh môn".
"Gia Gia, ngươi thấy đấy. Sau khi ta giết người, bóng dáng tu sĩ đã nối nhau xuất hiện. Đỉnh điểm là đám người của núi Cửu Hoa kia... Thắng bọn họ vốn không hề khó, nhưng sau đó thì thế nào? Ta dám cá sẽ có những nhân vật lợi hại hơn tìm tới thành La Xương...".

"À, ra là vậy." - Gia Gia nghe tới đây liền gật gù - "Tiểu Ngư, ta hiểu rồi. Với thực lực hiện giờ của chúng ta thì không thể đối đầu với nhiều cao thủ được. Ừm... Rời đi là sáng suốt".

Nó ngẩng lên, hỏi: "Tiểu Ngư, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?".

Lăng Tiểu Ngư không đáp ngay. Hắn im lặng một lúc rồi mới trả lời, trong giọng nói có chút gì đó ưu tư: "Trời làm chăn, đất làm giường, đi đâu lại chẳng được".

...

...

Kể từ sau hôm ấy, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia chính thức rời khỏi thành La Xương. Nơi đến tiếp theo của bọn họ là một toà trấn nằm ở phía bắc, cách thành La Xương rất xa. Tại đây, Lăng Tiểu Ngư lại tiếp tục hoá thân làm người thế tục. Hơi khác là lần này, hắn không cải trang thành một hành khất nữa. Thay vì lê la khất thực như trước, hắn và Gia Gia lại bỏ tiền ra mua hẳn một tửu lâu, cùng nhau quản lý. Lẽ tất nhiên, công việc kinh doanh tửu lâu chỉ là phụ, mục đích chính của Lăng Tiểu Ngư như cũ vẫn là trải nghiệm hồng trần, nhìn xem thế tục. Quét dọn, thỉnh thoảng cũng xảy ra. 

Phải, Lăng Tiểu Ngư đã lại tiếp tục giết người. Nhưng số lượng không còn nhiều, cũng chẳng dồn dập như lúc ở La Xương thành. Tại toà trấn này, mỗi tháng hắn chỉ giết đi một, hai người mà thôi. 

Có lẽ là vì hắn e ngại sẽ làm kinh động đến tu tiên giới. Hoặc, cũng có lẽ là vì ác nhân của toà trấn này vốn chỉ có bấy nhiêu...

Mà, bất kể nguyên nhân có là gì đi nữa thì những cái chết vẫn là thực tế đã xảy ra. Việc Lăng Tiểu Ngư giết người, nó hoàn toàn là thật. Đáng nói hơn, hắn còn chưa có ý định dừng lại. Sau một toà trấn lại đến một toà trấn, trên con đường hắn đi, phàm kẻ hắn thấy đáng giết thì hắn đều giết. Nam cũng tốt, nữ cũng được, là lão nhân gần đất xa trời hay những thanh niên tràn đầy nhiệt huyết, chỉ cần thuộc hạng bất lương, gây tội bất dung thì ai cũng như ai, toàn bộ đều chung một kết cục: chết. 

Lăng Tiểu Ngư muốn thay trời hành đạo ư?

Đó chỉ là những ý nghĩ ban đầu, khi còn ở thành La Xương thôi. Về sau, Lăng Tiểu Ngư đã không hề có suy nghĩ ấy nữa. Hắn giết người, đơn giản bởi hắn thấy bọn họ đáng chết thôi. Hắn không vì ai, cũng chẳng vì cái gì cả. 

Thế thiên hành đạo? Cứu độ chúng sinh?

Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ là người thôi. Sau bao nhiêu thứ đã nhìn, đã nghe, hắn thừa hiểu muốn trừ đi tận gốc căn bản là không thể. Hôm nay hắn giết một tên đại gian, hôm sau trước mắt hắn lại hiện ra một tên đại ác... Giết? Hắn giết hết được sao?

Thế thiên hành đạo? Cứu độ chúng sinh?

Nó nghe quá hoa mỹ rồi.

Chương 333: Mười năm phiêu bạt (2)

"Thế sự đa đoan, nhân tâm hiểm ác. Chuyện thiên hạ, Lăng Tiểu Ngư ta thực sự là quản không nổi".

Chốn thâm sơn, dưới tàn đại thụ, một giọng trầm ấm chợt cất lên. 

Chủ nhân thanh âm là một nam tử mặc hắc y, tướng mạo bình phàm, thoạt nhìn có chút tang thương cổ lão. 

Không. Đấy chẳng phải ví von, nó là sự thật, một hình ảnh rõ ràng cụ thể. Nam tử kia, tuy khuôn mặt trông chỉ mới hai lăm hai sáu nhưng nơi mái tóc, ít nhiều đã điểm bạc. 

Trong ngọn gió vừa thổi, những sợi tóc tang thương ấy đang nhè nhẹ tung bay...

Chờ cho gió qua, lúc này, một giọng nói khác mới cất lên. 

"Ông trời cũng thật là... Tự dưng lại nổi gió...".

Đối nghịch với nam tử, thanh âm vừa phát ra đây lại vô cùng trong trẻo, khá ư non nớt. 

Mà, đâu riêng mỗi thanh âm, cả người phát ra thanh âm cũng đều trẻ trung như vậy. Cô bé chỉ khoảng tầm năm, sáu tuổi, cao chưa đến hông nam tử đang ngồi nơi đối diện.

Trong bộ bạch y thanh thuần, mang theo khuôn mặt khả ái, cô bé chạy qua chỗ nam tử, nói: "Tiểu Ngư Tiểu Ngư, ngươi xem nè".

"Cái gì vậy?".

"Cái này nè".

Vừa nói, cô bé, cũng là Gia Gia vừa hé mở nấm tay. Bên trong, một thân ảnh be bé màu lam hiện ra. 

"Con bọ?".

Cảm thấy Lăng Tiểu Ngư có vẻ xem thường, Gia Gia khó tránh sinh ra bất mãn: "Không phải con bọ bình thường đâu".

"Tiểu Ngư ngươi nhìn kỹ đi. Trong cơ thể con bọ này có linh lực a. Rất đặc biệt nha".

"Vậy sao... Đâu, đưa ta xem".

"Nè. Cẩn thận, coi chừng nó bay mất".

Tiếp nhận con bọ từ tay Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư cầm lên quan sát. 

Tầm chục giây sau...

"Đúng là có linh lực lưu chuyển bên trong thể nội".

Lăng Tiểu Ngư đang nói bỗng chợt cau mày. Nguyên do là bởi con bọ kia đã vừa há to chiếc miệng đen ngòm của mình cắn hắn một phát.

Rất không niệm tình, mà vốn dĩ chả có tình gì để niệm, Lăng Tiểu Ngư thi triển đạo thuật, gọi ra một ngọn hắc hoả ngay tại lòng bàn tay.

"Phừng!".

Kế bên, Gia Gia trông thấy ngọn lửa bừng lên thì thần tình đại biến, vội la lên: "Đừng a!".

...

"Con bọ... Con bọ của ta..."."Đây. Trả cho ngươi".

Gia Gia cúi nhìn đám tro tàn vừa được "kẻ thủ ác" đưa qua, miệng mếu máo: "Con bọ của ta... Con bọ của ta...".

...

Thương tâm một đỗi, Gia Gia ngẩng đầu lên, cáu giận: "Tiểu Ngư ngươi là cái tên ác ôn!".

"Con bọ dễ thương, đáng yêu như thế mà ngươi cũng nỡ giết... Tiểu Ngư ngươi thật là quá độc ác rồi!".

Đối với sự trách mắng của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư thực chẳng quá bận lòng, chỉ tùy tiện bảo: "Con bọ của ngươi cắn ta".

"Thì sao chứ?".

Rất không vừa ý với lời giải thích kia, Gia Gia vẫn bất bình như cũ: "Nó chỉ là một con bọ nhỏ bé thôi a. Cắn ngươi một cái ngươi cũng đâu có chết...".

"Ta không biết. Tiểu Ngư ngươi mau đền con bọ lại cho ta!".

...

"Đền cho ngươi?".

Lăng Tiểu Ngư chuyển mình đứng dậy, hướng phương nam cất bước, vừa đi vừa nói: "Rất tiếc. Ta không có thời gian để bắt bọ cho ngươi".

"Cái gì mà không có thời gian? Bây giờ ta thấy ngươi có làm gì đâu".

"Ta đang đi".

"Đi?".

"Ừ. Bận đi"."Bận đi?".

Gia Gia trừng mắt đuổi theo: "Tiểu Ngư! Ngươi mau đền con bọ lại cho ta!".

"A a a...! Không được chạy! Ngươi không được chạy!".

...

Núi này qua núi khác, con sông này qua con sông khác, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia, kẻ chạy người truy, cả hai trông chẳng khác nào như là mèo với chuột. 

Hơi đặc biệt là trong trường hợp này, kẻ đóng vai chuột lại rất nhởn nhơ nhàn hạ, trong khi đó, người sắm vai mèo là Gia Gia thì... 

Trán đẫm mồ hôi, miệng thở hồng hộc, nó sớm đã nằm dài luôn trên đất rồi.

"Gia Gia, sao vậy? Không muốn chơi nữa à?".

Chơi?

Nằm thở bên dưới, Gia Gia xẵng giọng: "Ai thèm chơi với ngươi! Đồ Tiểu Ngư thối! Tiểu Ngư chết giẫm!".

"Ồ... Dạo này ngươi có vẻ thích mắng người nhỉ?".

"Ta thích đấy. Ngươi làm gì được ta?". 

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt, không nói gì. 

Thật ra, nếu hắn thực muốn dạy bảo Gia Gia thì rất dễ dàng. 

Mặc dù năng lực của Gia Gia rất kỳ dị, có thể dễ dàng qua mặt được chân nhân trung kỳ, thậm chí là cả hậu kỳ, tuy nhiên với hắn, chúng lại chẳng hiệu nghiệm gì mấy. Hắn biết, hết thảy là bởi do đặc tính lực lượng mà đôi bên sở hữu. 

Thông qua những giấc mơ, trong quá trình thức tỉnh của mười năm qua, hắn đã tiếp nhận rất nhiều tri thức từ tiền kiếp. Theo đó, hắn có thể khẳng định bổn nguyên lực lượng của Gia Gia chính là thuần âm chi lực. Sức mạnh ẩn chưa trong viên tử tinh cầu - bảo vật Gia Gia sở hữu - cũng giống y như vậy, thuần âm chi lực. 

Riêng phần hắn...

Hắc - bạch song ngư, hợp lại thì chính là hỗn nguyên chi lực.

Hỗn nguyên có trước, âm dương có sau, bởi thế cho nên việc Lăng Tiểu Ngư hắn có thể khắc chế được thần thông của Gia Gia cũng chẳng lạ. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng hễ phàm thứ gì Gia Gia biết thì Lăng Tiểu Ngư hắn cũng biết. Trên thực tế, có những thứ Gia Gia rất dễ dàng làm được, nhưng khi Lăng Tiểu Ngư hắn bắt tay thực hiện thì... thật sự là khó khăn vô cùng.

Chung quy lại, nếu lẫn nhau đối đầu thì Lăng Tiểu Ngư sẽ chiếm ưu thế hơn Gia Gia; còn trong trường hợp đối phó ngoại nhân, ai cao ai thấp thực chẳng dễ gì mà phân định được. 

Từ sau khi rời khỏi thành La Xương, trải qua mười năm phiêu bạt, lực lượng hỗn nguyên của Lăng Tiểu Ngư đúng là đã gia tăng đáng kể; tuy nhiên, thuần âm chi lực của Gia Gia cũng không hề giậm chân tại chỗ. 

Trong mười năm cùng Lăng Tiểu Ngư đồng hành, Gia Gia đã có hai lần biến đổi. Qua đó, sức mạnh của nó cũng tăng lên rất nhiều; thần thông cũng là như vậy, ngày càng thâm ảo khó lường. 

Nhìn xem. Vốn chỉ khoảng một thước hai tấc dư ban đầu, hôm nay Gia Gia nó đã cao bằng một cô bé sáu tuổi rồi đấy.

Chương 334: Giữa đường gặp cướp

"Được rồi, đừng giận nữa. Mau đứng lên nào".

"Hứ!".

Dứt khoát đem cánh tay Lăng Tiểu Ngư gạt ra, Gia Gia tự mình đứng dậy. Nó vừa phủi mông vừa nói: "Ỷ lớn hiếp nhỏ. Ta không thèm chơi với ngươi nữa". 

"Vậy à..." - Lăng Tiểu Ngư thu tay lại, lắc đầu bước đi - "Nếu thế thì ta đành phiêu bạt một mình vậy".

"Xuy... Đi đi đi đi! Ai mà thèm...".

...

Gia Gia rất có cốt khí. Ngay khi Lăng Tiểu Ngư vừa đi thì nó cũng lập tức chuyển mình bước sang hướng khác. Xem ra thực sự định tách khỏi Lăng Tiểu Ngư, tự tìm con đường riêng cho mình. 

Theo những bước chân mạnh bạo, Gia Gia nó thầm nghĩ: "Lăng Tiểu Ngư xấu xa, tưởng Gia Gia ta cần ngươi lắm chắc. Ta đây đã lớn rồi a...".

"Hứ... Tiểu Ngư ngươi nghĩ ta sẽ chạy theo ngươi ư? Ngươi đừng có mơ nhé".

"Nói cho Lăng Tiểu Ngư ngươi biết, Gia Gia ta là một con người rất có lòng tự trọng. Ta tuyệt đối sẽ không bao giờ thoả hiệp với ngươi đâu...".

...

Một khắc sau.

Gia Gia như cũ vẫn tiếp tục bước đi. Nhưng khoan... 

Hướng đi bây giờ của nó, chẳng phải là hướng mà Lăng Tiểu Ngư đang đi sao?

Coi bộ tâm chí của người nào đó cũng không được kiên định lắm...

...

Dừng chân nơi hẻm rộng, Lăng Tiểu Ngư xoay đầu ngó lại kẻ phía sau, giọng trêu đùa: "Ồ... Đây không phải tiểu Gia Gia của chúng ta sao. Ta nhớ có người đã nói không thèm đồng hành nữa, sẽ tự tìm hướng đi riêng cho mình mà nhỉ?".

Giả điếc, Gia Gia coi như chưa nghe thấy gì, tiếp tục đi tới. Nó ngồi bên khe suối, ra vẻ tự nhiên uống nước rửa mặt.

"Ha a a... Nước mát thật".

Uống xong, rửa xong, lúc này Gia Gia mới tìm tới một phiến đá phẳng. An vị thì bảo: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi đừng có hiểu lầm. Vốn dĩ ngay từ đầu ta đã định đi theo hướng này rồi, là do ngươi tranh với ta a".

"Có chuyện như vậy?".

"Đương nhiên".

Gia Gia kênh mặt: "Mà ta cần gì phải giải thích với ngươi. Núi này đâu phải của Tiểu Ngư ngươi, đường này cũng đâu phải của Tiểu Ngư ngươi. Ngươi có quyền gì mà ngăn cấm ta chứ?".
"Ngăn cấm? Nãy giờ ta cũng đâu gây khó dễ gì cho ngươi".

Lăng Tiểu Ngư chuyển dời tầm mắt, ngón tay chỉ về phía đối diện, nơi một toán nhân mã đang hướng bên này chạy lại: "Nhưng mà đám người bọn họ thì chưa chắc sẽ không".

Chân mày khẽ nhíu, Gia Gia suy đoán: "Đạo tặc?".

Lăng Tiểu Ngư không phủ nhận, cũng chẳng đồng tình, chỉ mỉm cười chờ đợi...

Rất nhanh, chuyện gì đến cuối cùng cũng đã đến. 

Toán nhân mã vừa đúng ba mươi người hiện đã dừng lại. Ngồi trên lưng ngựa, một tráng hán tuổi ngoài bốn mươi, mặt mày hung dữ nhìn Lăng Tiểu Ngư, quát hỏi: "Tiểu tử! Ngươi có biết mình đang chặn đường ta không?!".

Chặn đường?

Gia Gia xem lại, xem xong thì liền lên tiếng phản bác: "Ê! Mắt ngươi có bị làm sao không đấy? Chúng ta rõ ràng ngồi nép bên lề đường mà".

"Nép bên lề đường?".

Tráng hán quay lại nhìn những người ở phía sau, nói lớn: "Các huynh đệ! Tiểu cô nương này vừa nói là bọn họ nép bên lề đường kìa! Có đúng không?!".

"Không đúng!".

"Không đúng!".

...

Với tay cầm lấy thanh đao, tráng hán đem nó gác ở trên vai mình, cúi người nói với Gia Gia: "Tiểu cô nương, ngươi nghe huynh đệ ta nói rồi đó. Định tính thế nào?"."Tính cái gì?" - Gia Gia tỏ ra bực bội - "Đừng trách ta không cảnh báo các ngươi. Nếu chưa muốn chết thì mau cút khỏi đây đi".

...

"Ha ha ha! Ha ha ha...!".

Sau vài giây im lặng, tráng hán cười lớn. Mà không chỉ hắn, đám huynh đệ phía sau hắn cũng cười y như vậy. 

Hắn vừa ôm bụng vừa nói: "Các huynh đệ... ha ha... Các ngươi có nghe... có nghe thấy tiểu cô nương này vừa nói gì không... Ha ha ha...".

"Giết chúng ta... Ha ha... Tiểu cô nương vừa nói sẽ giết chúng ta đấy... ha ha ha... Thật là buồn cười quá đi mất!".

Đợi cho tâm tình lắng xuống, tráng hán rời khỏi lưng ngựa. Hắn tiến đến trước mặt hai người Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia. Với thanh đao trong tay, hắn tát nhè nhẹ lên mặt Lăng Tiểu Ngư, kế đấy thì chuyển sang đặt hẳn trên cổ Gia Gia. 

Đầu cúi sát, hắn vừa ngoáy tai vừa hỏi: "Tiểu cô nương, ngươi vừa đe doạ ta đấy à? Ngươi bảo nếu chúng ta không cút đi thì sẽ giết hết chúng ta sao?".

"Đâu? Ngươi giết thử cho ta xem nào".

...

Thấy Gia Gia không nói gì, tráng hán càng trở nên tùy tiện. Hắn dùng bàn tay thô bạo véo má Gia Gia, kéo qua kéo lại, miệng hung hăng bảo: "Oắt con, gan của ngươi cũng lớn thật. Ở trước mặt Bôn Đình ta mà còn dám buông lời uy hiếp...".

"Bỏ tay ra".

Vốn tưởng cô bé trước mặt đã bị mình làm cho khiếp hãi, nay chợt nghe giọng hầm hầm lửa giận, Bôn Đình khó tránh có chút ngoài ý muốn. Bất thình lình, hắn cười phá lên.

"Ha ha ha! Ta thích! Ta thích...".

"Tiểu cô nương thật có cá tính! Ha ha ha...".

...

"Các huynh đệ, ta muốn đem tiểu cô nương tóc vàng kỳ lạ này về làm áp trại phu nhân!".

Đối với quyết định của Bôn Đình, đám huynh đệ của hắn mười người như một, hết thảy đều nhiệt liệt hưởng ứng. Một tên đứng ra nói lớn: "Đại thủ lĩnh, chúc mừng! Chúc mừng!".

"Đại tẩu quật cường khả ái, trên giường nhất định là cực phẩm a! Đại thủ lĩnh thật là có phúc..." Một tên khác mau chóng tiếp lời.

Tiếng hắn vừa dứt, ngay lập tức, một giọng cười khác đã liền cất lên: "Ha ha ha... Lão tam, đầu óc của ngươi thật là đen tối a...".

"Ha ha ha...".

Chương 335: Những kẻ tìm chết

Hết những câu nói thô tục lại đến những tràng cười dâm ô, Gia Gia càng nghe thì trong lòng càng thêm chán ghét. Nó hất tay Lăng Tiểu Ngư, đoạn nói: "Tiểu Ngư ngươi còn thừ người ra đó làm gì? Ra tay đi".

"Ta tưởng ngươi sẽ tự mình giải quyết?".

"Ta không thích giết người". 

"À... Đúng là ngươi không thích giết người thật".

Thanh âm ra hết, Lăng Tiểu Ngư cũng chuyển mình đứng dậy. Cử chỉ rất chi từ tốn. 

"Sao?" - Vẫn một mực chú ý, Bôn Đình vừa thấy Lăng Tiểu Ngư đứng lên thì liền lấy đao kề cổ ngay - "Tiểu tử ngươi đợi không được nữa rồi hả?".

"Khà khà... Nếu vậy... Tiểu tử, để ta tiễn ngươi xuống trình diện Diêm vương. Nhớ kỹ, tên của lão tử là Bôn Đình. Diêm vương có hỏi thì tiểu tử ngươi chắc cũng đã biết đường trả lời rồi".

"Bôn Đình? Danh tự cũng không tệ".

Mặc cho lưỡi đao đang kề trên cổ, Lăng Tiểu Ngư vẫn điềm nhiên đối diện. Hắn nhìn thẳng vào mắt Bôn Đình: "Đáng tiếc. Phẩm chất của ngươi thì hoàn toàn ngược lại".

"Tiểu tử, trông ngươi có vẻ cũng không sợ chết nhỉ?".

Lăng Tiểu Ngư từ chối bình luận. Thay vì trả lời thì hắn lại đưa ra câu hỏi: "Ngươi làm đạo tặc, thiết nghĩ cũng đã từng giết qua người vô tội?".

Chẳng thấy có gì khiến mình cần phải kiêng dè, Bôn Đình sảng khoái thừa nhận: "Lão tử là cướp. Mỗi ngày giết vài người vô tội thì có đáng gì".

"Nói vậy có nghĩa là ngươi đã giết rất nhiều người?".

"Đúng vậy. Sao? Tiểu tử ngươi sợ rồi?".

Một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư từ chối trả lời. Hắn tiếp tục hỏi: "Hôm nay ngươi chắc chắn muốn giết ta?".

"Đúng. Lão tử không những sẽ giết ngươi mà còn muốn cắt đầu ngươi đem về làm kỉ vật. Loại không biết sống chết như ngươi lão tử cũng hiếm khi gặp được lắm".

"Ta còn một câu hỏi nữa".

"Tốt. Tiểu tử ngươi cứ việc hỏi. Coi như ta cho ngươi chút ân huệ trước khi đem đầu ngươi cắt xuống".

Nét mặt dường như có chút thay đổi, Lăng Tiểu Ngư hỏi câu cuối cùng: "Bôn Đình, sau này ngươi vẫn sẽ lại tiếp tục cướp bóc, tiếp tục giết người vô tội?".

"Ha a a..." - Bôn Đình thở ra một hơi, nhìn Lăng Tiểu Ngư như nhìn một tên thiểu năng đần độn - "Tiểu tử, đây là tất cả những gì ngươi muốn hỏi?".

"Phụt!".

Nhổ ra một ngụm nước bọt, Bôn Đình khó chịu ra mặt: "Thật là phí thời gian của lão tử".
"Được rồi. Để ta tiễn ngươi một đoạn".

Dứt câu, Bôn Đình liền xuất thủ. Lưỡi đao vừa lấy ra đã lại chém ngay vào cổ Lăng Tiểu Ngư. 

"Keng!".

Bất ngờ thay, thời điểm lưỡi đao sắc lẹm vừa chạm vào cổ Lăng Tiểu Ngư thì lập tức bật ngược trở lại. 

Nhận ra điều cổ quái, Bôn Đình đổi hẳn thái độ. Đám huynh đệ phía sau hắn cũng trở nên khẩn trương, tay lăm lăm khí giới.

"Tiểu tử, thì ra cũng có chút bổn sự".

"Lão đại..." Từ phía sau, một tên đạo tặc đội chiếc nón rộng vành đi tới, toan trợ giúp thì bị Bôn Đình đưa tay cản lại. 

"Không cần. Cứ để ta".

"Vậy... Lão đại cẩn thận. Tên này có chút cổ quái".

Chẳng cho là đúng, Bôn Đình nhếch môi: "Biết chút công phu mà thôi, há lại gây khó dễ được ta... Ngô Chánh, ngươi quên trước đây ta từng là đại đệ tử của Thiên Ưng Môn ư?".

Biết mình đã lỡ lời khiến cho Bôn Đình bất mãn, Ngô Chánh vội vàng nhận lỗi: "Là lão đệ hồ đồ. Lão đại có thần công hộ thể, tất nhiên không sợ loại rác rưởi này".

"Tránh sang một bên".

"Vâng vâng".Ngô Chánh vừa lui, Bôn Đình đã liền hướng Lăng Tiểu Ngư dõng dạc tuyên bố: "Tiểu tử, nội trong mười chiêu lão tử sẽ lấy được đầu ngươi! Còn tiểu cô nương của ngươi... Khà khà... Lão tử sẽ hảo hảo giúp ngươi chăm sóc!".

"Ong!".

Khí tức cấp tốc bành trướng, trong lớp kim quang mờ mờ bao bọc quanh thân, Bôn Đình xách đao chém tới.

Tốc độ cực nhanh. 

Có điều, đấy là đối với đám người Ngô Chánh kia. Còn với Lăng Tiểu Ngư, thực sự thì trong mắt hắn, chuyển động của Bôn Đình chậm đến đáng thương. Hệt như một con sên. 

"Thì ra là biết chút môn đạo".

Nhếch môi thầm nghĩ, Lăng Tiểu Ngư chả buồn né tránh. Từ tay hắn, một sợi tơ màu đen bay ra. 

Không ngoài ý muốn, động tác của Bôn Đình tức thì khựng lại. Hắn nhanh chóng buông đao, dùng cả hai tay bấu lấy cổ mình, trông như đang muốn cởi bỏ thứ gì đó. 

Phía sau, Ngô Chánh chứng kiến sự thể phát sinh liền biết có điều không ổn, vội hô hào đám huynh đệ chạy lại.

"Mau giết hắn!".

"Mau cứu lão đại!".

...

"Hừm... Không biết sống chết".

Lăng Tiểu Ngư hừ khẽ, tay trái vung lên. Lập tức, hàng tá sợi tơ màu trắng bay ra, đồng loạt tấn công đám đạo tặc.

"A a...!".

"Ư...!".

...

Một đám phàm nhân thế tục, một kẻ sở hữu hỗn nguyên chi lực, đẳng cấp thật không biết chênh tới bao nhiêu. Thắng - bại vốn là chẳng cần đề cập. Đơn giản là bởi nó quá hiển nhiên rồi. 

Trước là Bôn Đình, sau là Ngô Chánh, rồi đám lâu la tiểu tốt, ba mươi tên ai cũng như ai, toàn bộ đều có chung một kết cục: đầu rơi xuống đất. 

Chỉ trong thoáng chốc, số người chết dưới tay Lăng Tiểu Ngư lại nhiều thêm mấy mươi mạng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau