TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 326 - Chương 330

Chương 326: Lấy mắt trả mắt, lấy tay trả tay (1)

"Rầm!".

Hết sức đột ngột, khi mà lớp trường y bên ngoài của Tô Sáng vừa được nương tử mình cởi ra thì một tiếng đổ vỡ liền vang lên. Cửa phòng, nó vừa mới bị người đạp ngã. 

Giật mình bật dậy, Tô Sáng theo bản năng thoái lui ra sau. Đợi khi nom rõ dáng hình Gia Gia, lúc này hắn mới chất vấn, nét mặt chưa hết khẩn trương: 

"Ngươi là ai?".

Bên cạnh hắn, Cao Mỹ Mỹ trông còn gấp hơn. Thay vì hỏi, nàng hướng bên ngoài hô gọi: "Lý Bính! Thị vệ đâu...!".

"Ngươi khỏi cần gọi, sẽ không có ai tới đâu." Cao Mỹ Mỹ còn chưa kịp nói trọn câu thì đã bị người cắt ngang. 

Theo sau câu nói, chủ nhân thanh âm cũng từ từ lộ rõ. Đó là một nam nhân mặc hắc y, tuổi độ hai bốn hai lăm, dáng người thanh mảnh, tướng mạo bình phàm...

Tất nhiên đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ với Cao Mỹ Mỹ. Nàng chưa từng nhận thức. Có điều, Tô Sáng thì khác.

"Ngạc nhiên" còn nhiều hơn trước, Tô Sáng chỉ vào kẻ mới bước qua cửa lớn, miệng hơi lắp bắp: "Ngươi... Ngươi là... Ngươi là Lăng Tiểu Ngư?".

"Vẫn còn nhớ sao?".

Lăng Tiểu Ngư nhếch môi, tiếp lời: "Ta đối với ngươi xét cho cùng cũng chỉ là người dưng nước lã, thế mà ngươi vẫn nhớ rõ. Ấy vậy mà người vợ hiền lương hết lòng chăm lo cho ngươi, Tô Sáng ngươi lại quên mất tự lúc nào. Lạ lùng thay...".

...

"Lý Bính! Thị vệ đâu!".

Liếc qua Cao Mỹ Mỹ vẫn còn "ngoan cố" hô gọi quân binh, Lăng Tiểu Ngư mất đi kiên nhẫn, bảo Gia Gia: "Giúp nàng ta im lặng đi".

"Cứ để ta".

Tiếp nhận trọng trách xong, Gia Gia liền triển khai hành động. Nó bước thẳng tới chỗ Cao Mỹ Mỹ...

"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?!".

Kêu gọi mãi lại chẳng thấy quân binh đâu, nội tâm Cao Mỹ Mỹ đã bắt đầu phát hoảng, nay thấy Gia Gia sấn tới thì càng thêm hoảng, vội vã thoái lui. 

Chỉ là nàng có thể lui được đi đâu? Phòng dẫu rộng thì diện tích có thể lớn được bao nhiêu?

Không ngoài ý muốn, Cao Mỹ Mỹ rất nhanh đã đụng phải vách tường. Chính lúc này, thân ảnh nhỏ nhắn của Gia Gia bất ngờ gia tăng cước bộ.

"Á không...!"....

Tầm chục giây sau. 

Đúng như yêu cầu của Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia đã làm cho Cao Mỹ Mỹ hoàn toàn im lặng. Không những phong bế huyệt đạo mà nó còn xé hẳn một miếng vải to, cuộn lại rồi nhét luôn vào miệng Cao Mỹ Mỹ. 

Chứng kiến tất thảy, Lăng Tiểu Ngư không khỏi lắc đầu: "Gia Gia, ngươi đã phong bế huyệt đạo rồi, hà tất còn dùng vải bịt miệng".

"Thì ta có lý do mà" - Nở một nụ cười khả ái, Gia Gia đáp tỉnh queo - "Ta muốn hành hạ nàng ta a".

"Ồ... Ngươi ghét nàng ta sao?".

"Dĩ nhiên rồi." - Gia Gia gật đầu cái rụp - "Nàng ta đã cướp chỗ của Phúc Đường a".

"Cướp?".

Lăng Tiểu Ngư chẳng cho là đúng: "Gia Gia, một kẻ bạc tình bạc nghĩa như Tô Sáng, ngươi nghĩ hắn xứng với Phúc Đường sao?".

"À... Đúng đúng! Cái thứ không bằng cầm thú này sao mà xứng với Phúc Đường được. Hắn đáng bị xẻ thịt moi tim rồi ném cho chó ăn".

...

Ở gần đó, Tô Sáng càng nhìn, càng nghe thì trong lòng càng sợ hãi. Hắn chợt nhớ đến lời Tô Phúc Đường từng nói trước đây. Nàng từng nói rằng Lăng Thanh Trúc và Lăng Tiểu Ngư rất có thể là người tu tiên trong truyền thuyết. Tu sĩ, đấy là hạng người nào chứ. Một phàm nhân như hắn, trước mặt tu sĩ thì chắc cũng chỉ như con sâu cái kiến mà thôi...

"Tiểu Ngư huynh đệ, ngươi... ngươi đã...".

Thừa hiểu họ Tô đang muốn hỏi gì, Lăng Tiểu Ngư chủ động giải đáp luôn: "Phải. Ta đã gặp Phúc Đường. Trong tình trạng thân thể tàn khuyết, người không ra người ma chẳng ra ma".

"Tiểu Ngư huynh đệ, hẳn ngươi đã hiểu lầm gì đó...".

Thầm nghĩ với chiếc lưỡi đã bị cắt, đôi tay bị cùi thì Tô Phúc Đường không thể nào vạch trần tội ác của mình được, Tô Sáng cố gắng trấn định, tìm cách biện minh. 

"Tiểu Ngư huynh đệ, ngươi mau nói cho ta biết. Phúc Đường bây giờ ở đâu? Ta lập tức đi đón nàng".

"Huynh đệ ngươi không biết đâu, ta đã cho người tìm kiếm nàng bấy lâu mà vẫn...".

"Chát!".

Sau khi cho Tô Sáng một cái tát như trời giáng, khiến hắn té lăn, Lăng Tiểu Ngư mới cười lạnh: "Tô Sáng à Tô Sáng, tới nước này rồi mà ngươi vẫn chưa chịu hối cải".

"Ngươi muốn trang nhân nghĩa, muốn biện minh?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Ngươi không cần phải tốn công. Tất cả những gì nên biết ta đều đã biết".

...

"Tô Sáng, ngươi vốn dĩ là một kẻ cơ nhỡ. Trong lúc ngươi khó khăn nhất, không ai khác, chính cha con Tô Phúc Đường đã cưu mang ngươi. Dẫu gia cảnh nghèo khó, bọn họ vẫn cố lo cho ngươi ăn học, đối với ngươi chưa từng lớn tiếng nặng lời. Thế thì tại sao...".

"Tô Sáng ngươi vừa đỗ trạng nguyên đã liền quay lưng trở mặt. Vì muốn cưới con gái quan thượng thư, vì muốn có cuộc sống sang giàu, Tô Sáng ngươi lại đan tâm bức hại nương tử của mình...".

"Ngươi móc mắt để nàng không thể nhìn, cắt lưỡi để nàng không thể nói, chặt tay để nàng không thể viết, đánh gãy chân để nàng không thể đi. Chưa hết, thậm chí ngay đến đứa con trong bụng nàng mà ngươi cũng không tha...".

Lăng Tiểu Ngư cúi người đem Tô Sáng dựng dậy, nói tiếp.

"Tô Sáng à Tô Sáng, ngươi đọc sách để làm gì? Luân thường đạo nghĩa ngươi đã để ở đâu?".

"Tô Sáng. Ngươi có còn là con người không?!".

"A a a...!!".

Chương 327: Lấy mắt trả mắt, lấy tay trả tay (2)

Nâng lên cánh tay vừa bị mình kéo đứt, Lăng Tiểu Ngư lạnh lùng vứt sang một bên. Trong tiếng kêu la, cầu khẩn của Tô Sáng, hắn mỉm cười: 

"Rất đau sao?".

"Tô Sáng, lúc bị ngươi bức hại, Phúc Đường tỷ chắc chắn còn đau hơn gấp trăm lần. Bị chính tướng công mình yêu thương bức hại, cái cảm giác đó, nó thống khổ thế nào ngươi có hiểu không?".

Nhẹ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư nắm lấy cánh tay còn lại của Tô Sáng, giọng khinh miệt: "Ta đoán hẳn là không. Một kẻ như ngươi thì làm sao hiểu được tình cảm cao quý của Phúc Đường tỷ. Tô Sáng, ngươi không xứng!".

"A a a...!!".

Lần thứ hai, tiếng hét thất thanh của Tô Sáng cất lên. Đầy đau đớn. 

Nhưng, ai quan tâm chứ?

Gia Gia có chút ái ngại đấy, tuy nhiên, sự chán ghét, lòng căm phẫn của nó còn lớn hơn rất nhiều. 

Cao Mỹ Mỹ ư? Sau khi nghe qua đầu đuôi cớ sự thì trong thâm tâm nàng, ngọn lửa yêu đương đã vụt tắt rồi. Đối với Tô Sáng, nàng thậm chí còn sinh ra khiếp hãi. 

Vì phú quý vinh hoa, vì quyền uy danh vọng mà Tô Sáng hắn lại nhẫn tâm bức hại nương tử của mình, đem nàng biến thành một kẻ tàn khuyết, quả vô cùng độc ác. Nhân phẩm của hắn, phải nói là cầm thú cũng không bằng. 

Ngẫm một chút, hôm nay Tô Sáng hắn vì nàng, vì địa vị mà bội bạc Tô Phúc Đường, có gì đảm bảo ngày sau hắn sẽ không vì ai đó hay là vì cái gì khác mà biến nàng thành Tô Phúc Đường thứ hai?

Ghê tởm, sợ hãi, đấy là tất cả những gì mà Cao Mỹ Mỹ có thể dành cho tướng công của mình lúc này. Đừng nói là đang bị phong bế, chẳng giúp được gì, cho dù có khả năng giúp đỡ thì nàng cũng tuyệt đối sẽ không cứu Tô Sáng. Loại người như hắn, cứu mà làm chi?

...

Gia Gia dửng dưng, Cao Mỹ Mỹ cũng chẳng màng, như vậy thì chỉ còn duy nhất mỗi mình Lăng Tiểu Ngư. 

Nhưng Lăng Tiểu Ngư, hắn sẽ đại phát từ bi sao?

Hắn đâu phải Phật. 

Tùy tiện đem cánh tay còn đang nhiễu máu vứt đi, mặc cho Tô Sáng cố vùng vẫy kêu la, Lăng Tiểu Ngư vẫn không chút động tâm. Hắn nói, một cách lãnh đạm: 

"Lấy mắt trả mắt, lấy tay trả tay. Tô Sáng ngươi đối với Phúc Đường tỷ thế nào thì ta sẽ đối với ngươi giống y thế ấy".

"Để xem. Hai tay ngươi đã đoạn, bây giờ... hẳn nên tới mắt nhỉ?".

"Không! Không!...".

"... Van xin ngươi! Đừng...!!".

"A a a a...!!".

...

"Tiểu Ngư...".

"Gia Gia, ngươi đừng nhìn".
Đợi cho Gia Gia quay mặt sang hướng khác, Lăng Tiểu Ngư mới lại tiếp tục. 

Hắn thả cặp mắt của Tô Sáng xuống nền nhà, đoạn giơ chân phải của mình lên. 

"Tay ngươi đã đoạn, mắt ngươi đã mù, tiếp theo... nên đến chân ngươi rồi".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư dụng lực đạp mạnh vào chân Tô Sáng, làm nó gãy đôi. 

"A a a...!!".

"Lăng Tiểu Ngư! Giết ta đi! Giết ta đi...!!".

...

"Sao?".

"Ngươi đã không thể chịu đựng thêm nữa ư?".

Lăng Tiểu Ngư khinh thị: "Tô Sáng, ngươi kém cỏi quá đấy. Ngươi có biết Phúc Đường tỷ đã lê cơ thể tàn khuyết kia mà sống không?".

"Hẳn rồi. Chính ngươi đã để cho nàng sống. Nhưng... là sống không bằng chết".

"A a a...!!".

...

"Tô Sáng, ngươi cảm nhận được rồi chứ? Đây chính là nỗi đau mà Phúc Đường tỷ đã gánh chịu. Mới chỉ một phần thôi".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư thi triển chút đạo thuật đem cơ thể máu me của Tô Sáng đính lên vách tường, rồi "trấn an": "Tô Sáng, ngươi yên tâm. Ta đã dùng một ít thủ đoạn lên mình ngươi, đảm bảo dù ngươi có đau đớn thế nào thì thần trí cũng vẫn sẽ thanh tỉnh. Ngươi có muốn ngất cũng không thể ngất đi được đâu"."Giết ta...".

"Giết ta...".

...

"Giết ngươi? Còn quá sớm".

Chân chuyển di, Lăng Tiểu Ngư hướng cửa lớn bước ra. Chừng khi tới cửa, hắn chợt dừng lại, hé môi bảo: "Suýt nữa ta quên. Lưỡi Tô Sáng ngươi vẫn còn nhỉ?".

"Phốc!".

"A... ư ư...!!".

...

"Gia Gia, chúng ta đi thôi".

...

Màn báo thù cho Tô Phúc Đường cứ vậy mà chấm dứt. Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia, hai người bọn họ hiện đã hoàn toàn khuất dạng. Bên trong Tô phủ, giữa căn phòng rộng rãi xa hoa lúc này chỉ còn lại Tô Sáng và Cao Mỹ Mỹ. 

Cao Mỹ Mỹ tất nhiên vẫn được an toàn. Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia đều bỏ qua cho nàng. Riêng phần Tô Sáng...

Thân thể hắn còn đang bị đính trên vách tường, máu me chảy đầy. Chân gãy, tay đoạn, hốc mắt trống không, tình trạng khá ư kinh dị. Càng khiến người sởn gai óc hơn nữa là miệng hắn, nơi đó có một chiếc đũa đang ghim chặt, xuyên hẳn qua bên kia đầu. Ấy vậy mà... chẳng hiểu sao hắn vẫn còn sống. 

Đúng là một cảnh tượng làm người khiếp đảm.

...

...

Hôm sau.

Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia, hai kẻ đã rời khỏi Tô phủ sau khi bắt Tô Sáng đền tội, thân ảnh bọn họ đã lại một lần nữa hiện ra. Có điều vị trí, nó đã không phải địa bàn Thanh Hoa trấn nữa rồi. 

Chỗ mà bọn họ đang đứng là thôn Tô Hạ, thuộc huyện Thanh Châu, phủ Hoài Nam, ngay trước nhà Tô Phúc Đường.

Cúi nhìn hai nấm mộ, một cũ một mới, Gia Gia có phần thương cảm: "Thật không ngờ phụ thân Tô Phúc Đường cũng đã mất rồi".

"Tiểu Ngư, ngươi có nghĩ là do Tô Sáng hại không?".

"Đã không còn quan trọng nữa rồi".

Lăng Tiểu Ngư nhìn làn khói trắng đang phiêu phù giữa không trung, khẽ thốt: "Tô bá, Phúc Đường tỷ, hãy yên nghỉ".

Chương 328: Người hành khất thành La Xương (1)

"Haizz... Bọn họ là người tốt, vậy mà phải chịu kết cục thế này. Ông trời thật đúng là không có mắt".

"Giờ nghĩ lại, với thân thể tàn khuyết kia, thật không biết Tô Phúc Đường làm sao có thể sống được những mấy tháng trời...".

...

"Thân thể tàn khuyết, trên người dẫu có ngân lượng e cũng sớm không giữ được. Nàng ấy hẳn đã phải khất thực người qua đường".

Ngước nhìn Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa giải đáp cho mình, Gia Gia hỏi: "Tiểu Ngư, làm một hành khất thì cảm giác thế nào? Ngươi có biết không?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Không biết. Nhưng hẳn là rất tệ".

"Gia Gia, ngươi có muốn trải nghiệm một lần không?".

"Trải nghiệm? Trải nghiệm cái gì?".

"Làm một hành khất".

...

...

Thời gian thấm thoát thoi đưa, rất nhanh, một tháng nữa đã lại trôi qua. 

Tại thành La Xương, kinh đô nước Việt...

Quả đúng như cái danh thiên hạ đệ nhất thành của Trung nguyên, La Xương rộng lớn và trù phú vô cùng. Ở đây có đủ thứ xa xỉ trên đời. Từ cảnh vật, kiến trúc cho tới con người. Sự giàu có, thật chẳng biết kể đâu cho hết.

Tuy nhiên, đã nhìn trước thì cũng nên ngó sau. La Xương rất đỗi xa hoa, điều đó không giả. Nhưng, đường có nhiều ngả, người có nhiều hạng, cuộc sống bao giờ cũng có hai mặt, dù bất kỳ đâu. La Xương không phải ngoại lệ.

Đằng sau sự giàu có của đế đô này, mặt tối vẫn luôn hiện hữu. Cái nghèo, cái đói, hàng trăm thứ tệ nạn trên đời. So với những nơi khác, chúng thậm chí còn nhiều hơn gấp chục, gấp trăm lần. Đó là cái giá của văn minh. 
Sự đen tối kia, nếu muốn nhìn đến tận cùng, chỉ e sẽ rất tốn thời gian. Nhưng không sao, có một cách khác để giúp con người ta cảm nhận dễ dàng hơn: những khu ổ chuột - bãi rác của văn minh.

Tây thành, một góc nhỏ.

Trái hẳn với vẻ phồn hoa của đế đô nói chung, tại khu vực này, nó trông bẩn thỉu vô cùng. Hiện hữu nơi đây không phải là những vị thương gia đeo đầy trang sức hay những vị công tử, tiểu thư mình là áo lụa trắng nõn thơm nồng. Hiện hữu nơi đây, duy nhất chỉ có khổ sở, nghèo đói và bệnh tật. Sặc mùi hôi tanh. 

Góc tây thành này, nó thực sự là một bãi rác không hơn.

Và, giữa bãi rác khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy buồn nôn ấy, ngay lúc này đây, có hai thân ảnh đang lặng lẽ bước ra. 

Là hai lão nhân tóc bạc da nhăn, nom bộ dạng thì xem chừng cũng đã gần đất xa trời rồi. 

Tay chống gậy, đi phía bên trái, trong bộ đồ rách rưới có phần bẩn thỉu, bà lão ngó sang ông lão đồng hành, hỏi nhỏ: "Tiểu Ngư, bây giờ chúng ta đi đâu?".

"Tùy tiện đi".

"Thế khi gặp người khác, chúng ta có phải ngửa tay ra xin tiền không?".
Trong bộ dạng một lão nhân bảy tám mươi tuổi, tóc tai rối bù, Lăng Tiểu Ngư tạm ngưng bước chân: "Chúng ta cải trang thành ăn mày, không xin tiền thì làm gì?".

"Nhưng mà... chúng ta xin tiền làm gì? Tiểu Ngư ngươi đâu có thiếu tiền". 

Khẽ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư kiên nhẫn giải thích: "Gia Gia, thứ chúng ta xin không phải tiền, là lòng tốt của con người".

"Lòng tốt?" - Gia Gia vẫn chưa hiểu mấy - "Xin lòng tốt làm gì?".

"Chẳng phải Gia Gia ngươi nói muốn biết làm một hành khất thì cảm giác sẽ thế nào sao?".

Lăng Tiểu Ngư chuyển mình cất bước. Vừa đi vừa nói: "Gia Gia, làm một hành khất thật ra cũng có cái hay. Nhất là loại hành khất gần đất xa trời như chúng ta. Thế nhân chẳng ai lại tốn công che đậy trước mắt những kẻ hành khất già nua yếu ớt cả".

"Đi thôi. Đi xem thế gian này còn bao nhiêu người tốt; và kẻ xấu, họ lại có những bao nhiêu".

...

Kể từ hôm ấy, Lăng Tiểu Ngư và thêm cả Gia Gia, hai người bọn họ vậy mà thực sự sống cuộc đời hành khất. Gia Gia thì ít nhiều vẫn có những giới hạn của mình, nhưng riêng Lăng Tiểu Ngư...

Phải công nhận, Lăng Tiểu Ngư đã vô cùng nhập vai. Hắn không chỉ ngày ngày ngửa tay xin tiền, chịu bị miệng đời thoá mạ mà còn thản nhiên tiếp nhận thức ăn thừa của người khác ban cho rồi bốc ăn ngon lành. Đáng nói, đó lại chẳng phải một hai lần. 

Tháng này qua tháng nọ, hầu như mỗi ngày Lăng Tiểu Ngư hắn đều ăn thức ăn thừa của kẻ khác. Khi thì bát cơm dư, khi thì tô mì âm ấm, hoặc có khi là một chiếc bánh đã hoàn toàn nguội lạnh... Tương tự, phương thức tiếp nhận cũng khá đa dạng. Có người tốt bụng đưa tận tay cho hắn, cũng có kẻ dùng sức mà ném rồi cười lên khoái trá. Đủ hình. Đủ dạng.

...

Thu qua đông tới, xuân tàn hạ sang, thời gian cứ vậy mà trôi. Cho đến hôm nay, sau một năm làm người hành khất, rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư cũng quyết định hoàn nguyên thân phận. 

Trút đi lớp ngụy trang già nua, hắn lại trở về là một thanh niên tướng mạo bình phàm như trước. Khác, có chăng nằm ở tâm tính. 

Trải qua một năm trời lặng lẽ quan sát thế nhân, tâm hắn thực đã cải biến rất nhiều rồi. Bằng đôi mắt già nua của người hành khất, hắn đã thấy và đã nghe vô số chuyện. Tốt có, nhưng xấu thì nhiều hơn.

Chương 329: Người hành khất thành La Xương (2)

Nếu như trước đây Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ mới hình dung được thì bây giờ, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ thế nào gọi là "nhân tình ấm lạnh". Hắn nhận ra trên cõi đời này có không ít người hiền lành phải gánh chịu tai ương như Tô Phúc Đường, càng không thiếu phường bội bạc, kẻ bất lương giống Tô Sáng. 

Hắn nhận ra tội ác đâu đâu cũng có. Chẳng riêng một tầng lớp nào. Muốn diệt tận gốc, căn bản chỉ là người si nói mộng. 

Nhưng, kể cả là như vậy, hắn vẫn muốn quét dọn đi đám rác dơ bẩn này. Chí ít, con đường hắn đi, nó phải gọn gàng hơn một chút. Có bẩn thì cũng nên là máu... 

Tự tay vứt đi bộ đồ rách rưới nồng nặc mùi hôi, Lăng Tiểu Ngư ngửa mặt, nhắm nghiền hai mắt. Hắn hít vào rồi thở mạnh một hơi, hạ đầu xuống thì bảo: "Gia Gia, chúng ta đi thôi".

"Tiểu Ngư, chúng ta đi đâu?" Kế bên, Gia Gia hỏi lại.

Hồi đáp nó là một giọng bình thản: "Giết người".

...

Tầm chục phút sau.

Trước của Mạc phủ.

"Tiểu Ngư, chúng ta tới nhà tên Mạc Tử Chi này làm gì?".

"Ngươi vẫn nhớ tên hắn à?" Lăng Tiểu Ngư không trả lời mà hỏi lại.

Gia Gia đáp ngay: "Nhớ sao không. Cái tên tham quan này lần trước đã đạp ta một cái a".

"Vì vậy cho nên ngươi ghi hận?".

"Phải ghi chứ".

Gia Gia nói ra suy đoán: "Tiểu Ngư, ngươi dẫn ta tới đây có phải là để cho ta báo thù không?".

"Xuy" khẽ một tiếng, Lăng Tiểu Ngư có chút buồn cười: "Hai hôm trước, cái mông của hắn còn không phải đã bị Gia Gia ngươi giẫm đạp đến độ thừa sống thiếu chết?".

"Tội ác" bị người vạch trần, Gia Gia khó tránh ngại ngùng. Nó thấp giọng hỏi: "Cái đó... Sao mà Tiểu Ngư ngươi biết hay vậy? Ta chỉ hành động một mình thôi mà".

"Muốn người khác không biết thì trừ phi mình đừng làm".

Tưởng Lăng Tiểu Ngư có ý trách cứ, Gia Gia biện minh: "Tiểu Ngư, đó cũng đâu phải lỗi của ta. Người ta nói có ân phải trả, có nợ phải đòi a... Lại nói, cái tên Mạc Tử Chi này cũng đâu phải tốt đẹp gì. Hắn ỷ mình là trọng thần triều đình, hễ mỗi khi ra đường đều hung hăng hống hách, bình thường còn hay nhận hối lộ nữa...".

"Ngươi thanh minh cái gì chứ? Ta nói trách cứ ngươi bao giờ?".

Lăng Tiểu Ngư dời tầm mắt, chuyển từ người Gia Gia lên đại môn Mạc phủ. 

"Gia Gia, chuyện ác tên Mạc Tử Chi này làm tính ra thật không ít. Ngươi sao có thể chỉ tính sổ với mỗi cái mông hắn được. Đầu hắn cũng cần được tính đấy".

"Tiểu Ngư, ngươi... ngươi muốn giết hắn?"."Không phải ta đã bảo chúng ta đi giết người rồi sao".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư bỏ lại Gia Gia phía sau, hướng đại môn Mạc phủ tiến lại.

"Đứng lại!".

Trước cửa lớn, hai tên thị vệ thấy người lạ tiến đến thì liền dang tay cản lối. Một tên hỏi: "Ngươi là ai?".

"Ta sao?".

Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, tiếp tục bước đi.

"Là kẻ giết người".

...

Lăng Tiểu Ngư bước qua đại môn, lúc này Gia Gia mới đi tới. Nó tò mò nhìn hai tên thị vệ hiện đã toàn thân bất động, âm thầm tặc lưỡi: "Thủ đoạn của Tiểu Ngư ngày càng lợi hại a. Với thiên nhãn của mình mà lúc nãy cũng chỉ lờ mờ trông thấy chút đỉnh".

Cánh tay nhỏ nhắn vỗ vỗ lên chân hai tên thị vệ, Gia Gia bảo: "Các ngươi nhớ sau này phải làm người tốt a. Làm người xấu thì sẽ sống không thọ đâu".

Nhắn gửi xong, nó nhấc chân bước vào bên trong...

...

Lát sau.Giữa tư phòng Mạc Tử Chi.

Trong phòng lúc này, trừ bỏ Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia và gia chủ là Mạc Tử Chi ra thì còn có ba người nữa. Toàn bộ đều là nữ nhân, còn rất trẻ. Vừa rồi, chính ba người bọn họ đã ngồi bên cạnh thoa thuốc cho cái mông vốn bị Gia Gia đánh bầm dập của Mạc Tử Chi. Đoán chừng là thê thiếp hay tì nữ gì đó. 

Đảo mắt một vòng, khi trông thấy ba nữ nhân trẻ đẹp kia ai nấy đều bất động, Gia Gia khỏi cần nghĩ cũng thừa biết nguyên do. Nó bỏ qua bọn họ, tập trung sự chú ý lên người Mạc Tử Chi. Nở nụ cười khả ái, nó hỏi:

"Ê, còn nhớ ta không?".

Nếu là khi khác, trước gương mặt xinh xắn kèm theo nụ cười khả ái của Gia Gia, Mạc Tử Chi khẳng định sẽ rất vui lòng bắt chuyện. Nhưng trong hoàn cảnh này...

Nhớ lại sự tình phát sinh hai hôm trước, Mạc Tử Chi vừa giận vừa sợ. Hắn chỉ tay vào mặt Gia Gia, theo phản xạ lùi lại phía sau: "Ngươi... Là ngươi! Chính là ngươi!".

"Ồ... Dựa vào phản ứng này của ngươi, ta có thể khẳng định ngươi vẫn còn nhớ rõ".

Liếc xuống cái mông của Mạc Tử Chi, Gia Gia quan tâm hỏi: "Cái mông ngươi sao rồi?".

"Ngươi... Các ngươi muốn làm gì?!".

Mạc Tử Chi tiếp tục thoái lui: "Ta là trọng thần của triều đình, các ngươi dám làm hại ta thì triều đình sẽ không tha cho các ngươi đâu!".

"Triều đình?".

Lăng Tiểu Ngư khinh miệt: "Mạc Tử Chi, coi bộ ngươi cũng không được thông minh lắm".

Ngó thấy Lăng Tiểu Ngư hướng chỗ mình tiến lại, Mạc Tử Chi càng thêm khẩn trương: "Ngươi... Ngươi muốn làm gì?!".

"Mạc Tử Chi." - Đối lập với vẻ khẩn trương của Mạc Tử Chi, Lăng Tiểu Ngư lại vô cùng bình tĩnh - "Ngươi làm quan hai mươi ba năm, cống hiến thì ít mà tham ô thì nhiều. Nhất là trong mấy năm gần đây, việc ác ngươi làm càng khó có thể tha thứ. Vụ gần đây nhất là khoảng hai tháng trước, Mạc Tử Chi ngươi đã cho người bắt cóc dân nữ Trương Thị Xuân vốn đã có chồng...".

"Mạc Tử Chi, ta không nói oan cho ngươi chứ?".

"Ngươi... Ngươi... Ngươi sao... sao lại...?".

"Tại sao ta lại biết?".

Lăng Tiểu Ngư chậm rãi xoay đầu, vừa hướng cửa lớn bước ra vừa nói: "Muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm".

"Bịch!" Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư thì bên trong tư phòng, một thanh âm trầm thấp vang lên.

Đầu của Mạc Tử Chi, nó đã vừa mới rơi xuống.

Chương 330: Chấn động đế đô (1)

Một góc phía nam thành La Xương, trong hẻm nhỏ...

Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã rời khỏi Mạc phủ ban nãy hiện đang ở đây. Gia Gia tất nhiên cũng đang đồng hành cùng hắn. Nó liếc trái phải một vòng, rồi mới hỏi: "Tiểu Ngư, người ngươi muốn giết sống chỗ này sao?".

"Ừm". 

Nhận được câu trả lời, Gia Gia lại càng thêm nghi hoặc: "Nhưng mà... người sống ở đây ai cũng đều rất nghèo a".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu, vừa đi vừa nói: "Người nghèo không có nghĩa không làm chuyện ác".

...

Chân bước đều đặn, tầm hai phút sau thì Lăng Tiểu Ngư đã đứng trước một căn nhà lụp xụp, trông như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. 

Khá tùy nhiên, hắn đưa tay đẩy cánh cửa mục ra.

"Két...".

Ngay lập tức, một mùi hôi nồng nặc xông thẳng vào mũi hắn. Và cả Gia Gia - kẻ đang đi bên cạnh.

"Di...".

Đối với hương vị khó tả kia, Gia Gia vừa ngửi qua đã liền nhăn mày. Nó vội dùng tay bịt mũi mình lại. Thanh điệu có chút biến dạng, nó nói: "Tiểu Ngư, mùi này kinh khủng quá".

"Gia Gia ngươi chẳng phải cũng từng làm hành khất, ngươi ngại gì chứ?".

"Trước khác giờ khác. Huống hồ... Thời điểm ta làm hành khất, trên người cũng đâu có phát sinh mùi hương kinh khủng như vầy".

"Nếu vậy thì ngươi phải trách kẻ đang nằm kia rồi".

Theo hướng tay Lăng Tiểu Ngư chỉ, Gia Gia nhanh chóng bước lại. Cúi nhìn gã trung niên râu ria rậm rạp đang ngả lưng ngáy khò khò, nó quan sát một lúc thì quay đầu lại hỏi: 

"Tiểu Ngư, hắn là người ngươi muốn giết à?".

"Phải." Chẳng có gì cần che giấu, Lăng Tiểu Ngư gật đầu xác nhận ngay.

Thấy vậy, Gia Gia mới đem thắc mắc nói ra: "Nhưng sao Tiểu Ngư ngươi lại muốn giết hắn? Hắn là người tàn tật a".
Mấy lời này, Gia Gia nó không nói ngoa. Cái gã trung niên say xỉn đang nằm ngáy đây, thân thể quả đúng đã có khiếm khuyết. Chân trái của hắn đã bị què rồi. Di chứng xem ra còn không nhẹ. 

Một kẻ như vậy thì có thể gây ra tội ác gì chứ?

Gia Gia thực thấy khó hiểu. 

Có vẻ cũng đoán được tâm tư của Gia Gia nó, Lăng Tiểu Ngư chủ động giải đáp. Hắn đem chuyện quá khứ nói ra: "Gia Gia, ngươi có điều còn chưa biết. Trước khi bị người đánh tàn phế, tên Chu Khảng này đã làm không ít chuyện xấu. Tội ác lớn nhất của hắn là vào khoảng hai năm trước...".

"Đêm lễ Trùng Khánh năm ấy, Chu Khảng hắn đã từng cưỡng bức một thiếu nữ, khiến nàng phải treo cổ tự vẫn. Phụ thân nàng bởi quá đau lòng trước cái chết của nữ nhi nên cũng lâm trọng bệnh, một tháng sau thì qua đời".

"Còn có chuyện như vậy?".

Gia Gia tròn mắt: "Tiểu Ngư, mấy chuyện này làm sao ngươi biết được?".

"Làm sao biết ư...".

Lăng Tiểu Ngư tiến lại chỗ chiếc bàn sứt mẻ đặt giữa căn nhà, lấy vạt áo lau qua ghế rồi hạ mông ngồi xuống. Thay vì trực tiếp trả lời, hắn bỗng hỏi: "Gia Gia, ngươi còn nhớ bà lão ăn xin chúng ta thường gặp trong con hẻm gần Thanh Hương lầu chứ?".

"Bà lão..." - Gia Gia thoáng ngẫm, rất nhanh liền nhớ ra - "Tiểu Ngư, có phải là Liên bà bà có vết sẹo trên trán đó không?".

"Ừm, là bà ấy".
Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Tội ác của Chu Khảng là do bà ấy kể cho ta nghe".

"Làm sao bà ấy biết được?".

"Rất đơn giản. Vào cái đêm Chu Khảng cưỡng bức thiếu nữ kia, bà ấy đã nhìn thấy". 

...

"Gia Gia, nếu ngươi không thường xuyên chạy đi lung tung, chịu khó tiếp xúc với những người bần cùng của thành La Xương này, ngươi nhất định sẽ nghe được rất nhiều thứ, biết được rất nhiều điều".

"Không chỉ Chu Khảng, từ miệng bà lão kia, hàng tá cái tên cùng tội ác đã được tường thuật lại. Nhưng trong số đó, ta vẫn thấy tên Chu Khảng này là đáng chết nhất".

"Tại sao?".

"Bởi vì hắn không biết hối cải".

Lăng Tiểu Ngư cầm lên bình rượu hiện chỉ còn chưa đầy một phần năm đang nằm nghiêng trên bàn, tiếp lời: "Mặc dù chân đã bị què, Chu Khảng hắn vẫn chưa hết hung hăng. Tội lớn hắn không đủ sức gây, nhưng tội nhỏ thì vẫn thường xuyên được hắn thực hiện. Đa phần là ức hiếp những người già nua, thân cô thế cô. Liên bà bà kia từng không ít lần bị hắn dùng gậy đánh đập...".

"Gia Gia, ta đã quan sát tên Chu Khảng này một thời gian. Hắn căn bản đã không còn cái gọi là "lương tâm" nữa rồi. Loại người như hắn, sống tiếp chỉ càng làm cho thế gian vẩn đục thêm thôi".

"Tiểu Ngư ngươi nói đúng, cái tên Chu Khảng này đáng bị giết".

Gia Gia tỏ rõ sự chán ghét của mình. Nó mím môi, nét mặt hầm hầm nhìn kẻ đang nằm ngáy sát bên: "Hừm... Đã làm việc ác mà vẫn có thể lăn ra ngủ ngon lành như vậy...".

"Gia Gia".

Gia Gia nghe gọi thì xoay đầu lại. Vừa lúc, bình rượu trong tay được Lăng Tiểu Ngư ném tới. Hắn bảo: "Dùng nó đánh thức hắn đi".

"Tốt".

Gia Gia gật cái rụp, kế đấy, nó bóp mũi Chu Khảng kéo lên rồi trút luôn cả bình rượu vào trong miệng đối phương. 

Quả nhiên, hiệu quả tức thì.

Phần vì bị ngạt, phần vì vị rượu cay nồng, Chu Khảng choàng tỉnh ngay

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau